Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 

Người đàn bà bị bán - Quách Tiểu Mạt

 
Có bài mới 01.06.2011, 15:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.11.2010, 10:37
Bài viết: 117
Được thanks: 146 lần
Điểm: 13.21
Có bài mới [Kinh dị] Người đàn bà bị bán - Quách Tiểu Mạt - Điểm: 10
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Người dịch: Tử Đằng
Nguồn: vanvietbooks.wordpress.com

images

Bìa 1:

Trước bạn đã có 2088458 người thích cuốn sách này. Bạn sẽ là người tiếp theo!
Giới thiệu nội dung:

Đừng tùy tiện hứa điều gì với người khác. Có những lúc sự ám ảnh của người khác có thể làm tổn thương tới chính bạn.

Trong một phút mơ màng, tôi đã đem lòng yêu một người đàn bà mà tôi không nên yêu. Đó là người đàn bà mà anh trai tôi mua về. Tôi hứa sẽ đưa nàng cao chạy xa bay, nhưng cuối cùng lại khiến nàng mất đi tính mạng.

Một người đàn bà đáng thương, một ma nữ xinh đẹp tuyệt trần khiến tất cả mọi người trong làng đều cảm thấy bất an, và cũng khiến cả nhà tôi điêu đứng.

Cô gái thành thị bị lừa bán, thi thể đầy máu nơi cái miếu hoang, một ma nữ xinh đẹp như âm hồn không tan, một người đàn bà điên tha hương thi thoảng gặp trên đường…
Giữa họ có mối quan hệ như thế nào? Rốt cuộc ai là người, ai là ma?

Trên cái xác trong rừng rậm có lưu lại vết máu trùng khớp với vũng máu ở trong ngôi miếu cũ, trong ngôi mộ chôn người đàn bà lại có bộ xương của một người đàn ông, một vụ nghi án từ 20 năm trước kéo theo hàng loạt vụ giết người ghê rợn.

Sau lưng hàng ngàn hàng vạn oan hồn, rốt cuộc là vàng ròng, hay là lời nguyền rủa của tội ác?
---->>>>>>> Và câu chuyện xin được bắt đầu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

CHƯƠNG 1: CHỊ DÂU ĐƯỢC MUA VỀ

Anh trai tôi năm bốn sáu tuổi cuối cùng cũng chịu lấy vợ, hơn nữa lại là một cô gái thành phố trẻ tuổi và xinh đẹp. Nỗi phấp phỏng của bố mẹ tôi cuối cùng cũng được xua tan, họ khấp khởi mừng thầm, chờ đợi cô con dâu trẻ tuổi sẽ sinh cho họ những đứa cháu trắng trẻo, mũm mĩm.
Tên của chị dâu là Lan Lan. Cô nhỏ hơn anh cả tôi đến hơn hai mươi tuổi, xấp xỉ tuổi của tôi. Anh và chị dâu đứng cạnh nhau chẳng giống một đôi vợ chồng mà giống một cặp cha con hơn. Lan Lan có làn da trắng mịn màng, khuôn mặt mỏng manh đến độ gió thổi cũng có thể rách được, thêm vào đó những đường cong mềm mại trên thân hình cân đối khiến cho đàn ông ai nấy nhìn thấy đều phải nhỏ dãi thèm thuồng.

Theo lí mà nói, ông anh trai ngoài bốn mươi của tôi có thể lấy được một bà vợ đẹp như hoa như ngọc thế này thật là phúc phận quá lớn, thế nhưng kể từ khi Lan Lan bước chân vào nhà chúng tôi, anh trai tôi chẳng có lấy một ngày hạnh phúc, cái mặt vốn đã sầm sì của anh lại càng sầm sì hơn, chẳng có lúc nào tươi tỉnh cả.

Sau hôn lễ của anh và chị dâu, nỗi háo hức của bố mẹ tôi nhanh chóng tan biến như bọt xà phòng, đôi lông mày càng ngày càng nhíu chặt lại. Chớ nhìn bộ dạng vui vẻ của bố mẹ tôi trước mặt người khác mà hiểu nhầm, khi không có người ngoài, bố mẹ tôi hết thở vắn lại than dài, những nếp nhăn trên khuôn mặt ngày càng nhiều hơn.

Mỗi khi đêm xuống, phòng ngủ của anh lại bắt đầu ầm ĩ, tiếp theo đó là tiếng khóc lóc thảm thương của một người đàn bà vang lên, tôi nghĩ chắc chắn là anh tôi đang đánh chị dâu rồi!
Anh tôi là người rất ít nói, cho dù có cãi nhau với người khác cũng chỉ sầm mặt, trợn mắt tức giận mà không mở miệng chửi bới lấy nửa lời. Sự phẫn nộ của anh không bao giờ treo ở trên miệng mà vùi sâu trong lòng. Hành động chính là phương thức trút giận của anh.

Lúc đánh nhau với người khác, anh thường ra tay rất độc. Còn nhớ vài năm trước trong thôn có gã Nhị Lạt Tử dám mở miệng chọc ghẹo khiến cho anh nổi đóa lên. Anh tôi chẳng nói nửa lời mà ra tay với Nhị Lạt Tử luôn. Cái gã Nhị Lạt Tử ấy là kẻ hống hách, vô lại và khó dây nhất trong thôn chúng tôi. Hắn có thân hình cao to lực lưỡng, hai cánh tay rắn chắc cuồn cuộn cơ bắp. Trong khi đó, anh trai tôi thân hình gầy guộc, đứng cạnh Nhị Lạt Tử còn thấp hơn cả một cái đầu, chẳng có ai nghĩ rằng anh trai tôi lại có thể đánh thắng được Nhị Lạt Tử.

Thế nhưng lần đó, người chiến thắng là anh trai tôi. Mặc dù những nắm đấm to như đá tảng liên tục thúc vào người anh cả tôi, nhưng anh chẳng rên la lấy một tiếng. Anh chồm đến dùng hai cánh tay gầy guộc ghì chặt lấy cổ của Nhị Lạt Tử. Nhị Lạt Tử nổi điên càng mạnh tay hơn với anh tôi. Anh nghiến răng chịu đau, quyết không buông tay. Chẳng bao lâu sau, mặt Nhị Lạt Tử từ đỏ chuyển sang tím ngắt, hai cánh tay dần dần mất hết sức lực, mềm nhũn buông thõng xuống.

Trong trận chiến ấy, một Nhị Lạt Tử lực lưỡng vẫn phải chịu thua ông anh trai gầy gò của tôi. Nhị Lạt Tử phục anh tôi sát đất. Kể từ đó, anh cả tôi nổi danh khắp trong thôn.
Thế mà một người phụ nữ trói gà không chặt lại dám gây lộn với anh tôi sao? Không cần nói cũng biết chị dâu chẳng khác gì một đứa oắt con trước mặt anh, chọc giận anh chẳng khác nào tự chuốc vạ vào thân.

Chị dâu không phải là người bản địa. Trước khi được gả vào nhà tôi Lan Lan hoàn toàn không quen biết anh tôi. Sự kết hợp của hai người không phải là do tình yêu, cũng chẳng phải là do mai mối giới thiệu, Lan Lan gả cho anh không phải là cam tâm tình nguyện mà là bị ép buộc, cả cái thôn này ai ai cũng biết chị dâu được anh trai tôi mua về.

Ở cái thôn nghèo nàn heo hút này, những gã độc thân không lấy được vợ vì nhà quá nghèo nhiều không kể xiết, những cô gái bị những gã nghèo kiết xác mua về làm vợ cũng nhiều không đếm xuể. Những người đàn bà bị bán về đây trẻ thì mười bảy, mười tám, già thì bốn mươi, năm mươi…phần lớn đều là những người đàn bà ở nơi khác bị bọn buôn người lừa gạt đem bán. Căn cứ vào độ tuổi lớn nhỏ của những người đàn bà ấy mà điều kiện và giá bán cũng khác nhau. Trẻ trung, xinh đẹp có thể bán đến vài vạn. Lớn tuổi một chút hoặc kém xinh đẹp cũng có thể bán được ba đến năm nghìn. Không ít những kẻ không có lương tâm đã nhắm vào cơ hội phát tài này, nhẫn tâm lừa gạt không biết bao nhiêu thiếu nữ, thậm chí là những phụ nữ đã kết hôn để mang đến đây bán, từ đó kiếm được không ít tiền bạc.

Lan Lan là một trong số những cô gái mắc lừa bọn buôn người và bị bán cho nhà chúng tôi. Anh tôi đã hơn bốn mươi rồi mà chưa có ai, thế nên nghiễm nhiên trở thành đối tượng được bọn buôn người “chăm sóc” đặc biệt. Bọn chúng còn đặc biệt chọn ra Lan Lan xinh đẹp để bán cho anh tôi, hòng kiếm chác càng nhiều tiền từ anh. Lần đầu tiên anh cả gặp Lan Lan, tên buôn người đó đã nói thầm với anh rằng Lan Lan không những là một em gái ở thành phố mà còn là một mỹ nhân chưa bị “bóc tem”.

Với diện mạo xinh đẹp như hoa của Lan Lan, tên buôn người đã bán cô được một món tiền lớn. Hắn đã moi được của anh tôi hơn năm vạn rồi êm thắm chuồn thẳng, sau đó chẳng bao giờ thấy quay trở lại nữa.

Lan Lan ở lại trong nhà chúng tôi chỉ khiến cho bố mẹ tôi được một trận mừng hụt. Ngay trong đêm hai người làm lễ thành hôn xong, trong nhà chúng tôi vang lên tiếng khóc lóc, gào thét thảm thiết của Lan Lan, nghe như thể anh trai tôi đang giết cô ấy vậy!

Thực ra nghe tiếng kêu thất thanh của Lan Lan, trong lòng ai cũng biết rõ, anh trai tôi không phải đang giết chị dâu mà là đang làm cái chuyện mà một người đàn ông bình thường vẫn làm, nghĩa là anh đang biến người phụ nữ mà anh bỏ tiền mua về trở thành vợ của mình, trở thành chị dâu của tôi, chỉ có điều Lan Lan sống chết không chịu.

Cho dù Lan Lan có đồng ý hay không thì cô vẫn buộc phải ở chung một phòng với anh trai tôi. Tôi không biết Lan Lan đã trở thành vợ của anh hay chưa, nhưng mỗi khi gặp mặt tôi bắt buộc phải gọi Lan Lan là “chị dâu”, đây là điều bố mẹ đã dặn dò rất kĩ, cũng là để thể hiện cho người ngoài nhìn vào. Cũng may là kể từ khi Lan Lan bước chân vào nhà tôi đến nay, đã lâu lắm rồi tôi chưa phải gặp cô ấy,thế nên không cần thiết phải cố ép mình gọi Lan Lan là chị dâu.
Lan Lan căn bản không ra cửa lấy nửa bước, thậm chí còn rất ít khi ra khỏi phòng của anh.
Nhưng người trong thôn vẫn thường xuyên đến nhà để xem mắt cô con dâu xinh đẹp của bố mẹ tôi. Chẳng phải nói, cái mà họ nhìn thấy chỉ là một mỹ nhân khóc đến sưng hết cả mắt, miệng ngậm chặt chẳng nói đến nửa lời. Trước mặt gia đình tôi, hàng xóm đều cười giả lả khen ngợi Lan Lan xinh đẹp, thế nhưng ra khỏi cửa nhà tôi, bọn họ lại ghé tai nhau mà xì xầm cái gì đó.

Chị dâu là do anh tôi bỏ ra một số tiền lớn để mua về. Trong thôn có đến mấy cô cũng bị lừa bán về đây, vì vậy bọn họ chẳng thể an tâm sống qua ngày, vừa đến nhà là khóc lóc, làm loạn rồi thì đòi treo cổ tự vẫn. Nhưng phản ứng của Lan Lan có vẻ là dữ dội nhất trong số những người phụ nữ bị bán về đây.

Nghe cái tên buôn người đã chuồn mất từ lâu nói, Lan Lan là một cô gái có văn hóa ở thành phố, hơn nữa cô lại rất xinh đẹp, bắt cô làm vợ một người đàn ông đáng tuổi bố mình đương nhiên có hoảng sợ cũng là điều dễ hiểu.

Tôi không biết rốt cuộc thì Lan Lan đã bị lừa bán đi như thế nào, nhưng trong lòng tôi hiểu rất rõ, một trong những nguyên nhân khiến cô làm loạn lên như vậy sau khi đến nhà tôi đó là, anh tôi không những lớn tuổi mà còn là một gã thọt chân.

Bắt một cô gái thành phố đẹp như hoa như ngọc phải làm vợ một gã nông dân vừa già vừa xấu lại thọt chân thật chẳng chút xứng đôi vừa lứa, thêm nữa tính anh tôi vốn nóng lửa lửa, thô bạo chẳng biết yêu chiều phụ nữ, cho dù ai là chị dâu của tôi cũng đều khổ chứ đừng nói là chị dâu được anh mua về.

Mặc dù thôn của tôi nằm lọt thỏm trong những ngọn núi cao nhưng sớm đã nổi danh bởi cái tên thôn Kim Gia. Nguồn gốc của cái tên Kim Gia không cần nói chắc ai cũng biết, đó là bởi vì thôn chúng tôi có nhiều mỏ vàng, trong thôn có không ít nhà phát tài nhà đào vàng.

Cho dù là vậy thì phần lớn những người ở thôn Kim Gia này đều phải sống những ngày tháng nghèo khổ. Mặc dù vàng bạc rất nhiều nhưng chẳng phải ai cũng có thể đãi được vàng từ trong đất đá. Đãi vàng không chỉ dựa vào vận may mà quan trọng hơn hết chính là kĩ thuật, chỉ có người nào có thể xác định chuẩn xác được mạch vàng mới có thể tìm ra vàng. Do đó, không biết có bao nhiêu người đã nằm mơ giấc mộng vàng, cũng không biết có bao nhiêu người đã dành cả cuộc đời cho nghề đào vàng nhưng cuối cùng phần lớn trong số họ vẫn phải ngậm ngùi từ bỏ cái giấc mộng chỉ có thể ngắm chứ chẳng thể chạm vào ấy. Trong thôn chúng tôi có không ít hộ đào vàng, nhưng không những chẳng thể phát tài mà ngày càng khánh kiệt. Cái gã Kim Vượng trước đây sống nhờ vào gia sản ở thôn chúng tôi cũng vì đào vàng mà tan gia bại sản, giờ phải kiếm những đồng tiền bẩn thỉu nhờ vào việc buôn bán phụ nữ. Chị dâu Lan Lan của tôi cũng là do hắn làm trung gian mai mối cho anh tôi đấy chứ!
Đa số người dân ở thôn Kim Gia vẫn là những người nông dân cần cù, chỉ có điều đất đai ở đây cằn cỗi, thời tiết quá khắc nghiệt nên mặc dù tên là thôn Kim Gia nhưng trong thôn, những người có tiền chẳng được mấy ai.

Nghe những người trong thôn truyền tai nhau thì quy mô cái mỏ vàng mà anh tôi khai thác là lớn nhất, hơn nữa trữ lưỡng vàng lại lớn nhất, vàng được luyện ra cũng nhiều nhất nên gia đình tôi là hộ giàu nhất trong cái thôn Kim Gia này. Những ông chủ khai thác vàng khác trong thôn mặc dù cũng kiếm được không ít nhưng vẫn còn kém xa so với anh tôi.
Anh trai tôi dáng dấp không cao, thân hình lại gầy gò, nhưng người trong thôn bất kể là già hay trẻ đều khen ngợi anh tôi giỏi giang. Anh là một đại gia trong mắt dân làng, thế nhưng đáng tiếc là anh lại là một thằng thọt.

Anh tôi vì khai thác mỏ nên mới bị đá đè hỏng mất chân phải. Nghe mẹ nói lúc xảy ra chuyện này anh mới hơn hai mươi tuổi, đang ở cái độ tuổi mà đàn ông ai nấy đều đang tìm vợ. Lúc mới khai thác mỏ vàng anh tôi cũng rất vất vả, lại thêm cái chân bị gãy nên đi lại rất khó khăn, thế nên cái giá mà anh phải trả còn gian khổ gấp nhiều lần so với người thường. Anh trai bị tàn phế một chân của tôi đã phải nằm ở bệnh viện huyện mất nửa năm trời, vừa về đến thôn đã lại lao ngay vào rừng, mấy năm liền chẳng chịu ra.

Người trong thôn đều nói rằng anh mê vàng là bởi vì mấy đời nhà tôi đều nổi tiếng xa gần là “cao thủ đào vàng”. Trước khi giải phóng, bố tôi từ nhỏ đã theo ông nội đi đãi vàng cho nhà Kim Vượng. Ông nội tôi cũng vì vậy mà thiệt mạng, trước khi chết còn than thở bố tôi một câu: “Cả mấy đời nhà ta đều bán mạng cho người ta mà chẳng có được lấy một hạt vàng con ơi!

Nói xong câu đó ông nội tôi đã nhắm mắt xuôi tay. Bố tôi hiểu ý của ông nội là không muốn bố tiếp tục làm cái nghề này nữa. Thế nhưng những người nghèo trong thôn làm gì có đất đai của riêng mình, thế nên đều phải làm công dài ngày cho địa chủ. Bố tôi vì chẳng còn cách nào để nuôi gia đình ngoài việc đào vàng thuê cho nhà Kim Vượng nên đành phải làm trái với di ngôn của ông nội. Lúc đó nhà Kim Vương là hộ giàu nhất trong thôn, đất đai trong thôn này phần lớn là của nhà họ. Sau khi giải phóng, mặc dù chính chủ đã thu hồi phần lớn tài sản của nhà Kim Vượng nhưng bố Kim Vượng đã lén giấu không ít vàng ở trong núi nên sau đó gia sản nhà họ vẫn không bị khánh kiệt.

Đến đời Kim Vượng lên làm chủ, hắn ta một lòng mong khôi phục lại gia sản kếch xù của mình nên đã nhờ mối quan hệ lấy được giấy phép khai thác vàng. Hắn ta biết bố tôi đã học được tuyệt kĩ khai thác vàng từ ông nội, vốn định mời bố tôi đến giúp sức. Bố tôi là “cao thủ đào vàng” được cả thôn Kim Gia này công nhận, ông có thể nhắm chuẩn chỗ nào đào lên là có vàng, nhưng nói thế nào bố tôi cũng không chịu bán mạng cho nhà hắn nữa. Kim Vượng nhờ vào số tài sản mà cha hắn để lại để tiếp tục trò chơi liều mạng đãi vàng. Nhưng bởi vì không có bí quyết tìm vàng nên đã tiêu sạch hết sản nghiệp mà vẫn chẳng tìm được vàng. Cuối cùng hắn đành phải từ bỏ giấc mộng vàng của mình để đi làm cái nghề bất nhân thất đức: lừa bán phụ nữ.

Từ sau khi giải phóng, bố tôi nghĩ đến lời dặn của ông nội trước khi nhắm mắt nên quyết định không làm nghề đãi vàng nữa. Có thể nghề đãi vàng ấy đã gây cho ông quá nhiều đau đớn, thế nên sau khi được phân ruộng, ông liền bỏ nghề đãi vàng, chăm chỉ làm ruộng kiếm ăn. Mặc dù cuộc sống rất cực khổ nhưng bố tôi sống rất vui vẻ.

Sau khi anh tôi được sinh ra đời, bố tôi đặt tên anh là Kim Quý, có thể là do bố luôn mong muốn con trai mình sau này có thể giàu sang, phú quý. Bản thân bố tôi mặc dù không tiếp tục làm nghề đãi vàng nữa nhưng ông đêm ngày đau đáu những kinh nghiệm quý báu của mình, bởi vì dù sao ông cũng là người duy nhất xứng đáng với danh xưng “cao thủ đào vàng” ở cái thôn Kim Gia này.

Con trai của “cao thủ đào vàng” được số phận an bài là phải đào vàng, đây là việc mà tất cả những người ở thôn Kim Gia này đều cho là chuyện đương nhiên.

Tuy nhiên, việc anh tôi khai thác mỏ vàng bị bố kịch liệt phản đối. Bố và anh cả vì chuyện này mà mâu thuẫn với nhau. Bố tôi đã tuyên bố trước mặt mọi người trong thôn rằng, nếu anh tôi khai thác mỏ vàng, ông sẽ không đặt chân vào mỏ lấy nửa bước. Điều này khiến cho tất cả mọi người ở thôn Kim Gia này đều thấy khó hiểu.

Kết quả của mâu thuẫn là, bố vẫn không thể ngăn được thằng con trai ương ngạnh, đầu trâu của mình. Mặc dù mỏ vàng của anh đã mở rồi nhưng bố tôi một mực ở trong nhà, quyết không ra cửa đến nửa bước. Năm anh tôi xảy ra chuyện, bố lầm lì chẳng nói nửa lời, người trong thôn chẳng nhìn thấy bóng dáng bố đâu suốt một thời gian dài. Chẳng có ai có thể đoán được suy nghĩ của ông, nhưng có một điều mà ai cũng phải công nhận đó là, kể từ khi anh trai tôi khai mỏ đến giờ, bố tôi thực sự chưa từng đặt chân đến mỏ vàng của anh lấy nửa bước.

Anh cả tôi là người khai thác mỏ vàng thành công nhất. Có người nói anh tôi đương nhiên đã được truyền thụ bí quyết “bắt mạch vàng” của bố tôi. Cũng có người cảm thấy hoài nghi với giả thiết này, nói rằng bố tôi cực lực phản đối chuyện đào vàng, vậy thì làm sao có thể truyền lại bí quyết bắt mạch vàng cho anh tôi được? Còn có một giả thiết nữa khá huyễn hoặc, nói rằng anh tôi sở dĩ có tài năng đào vàng trời phú là bởi vì đã được di truyền từ bố tôi, hơn nữa anh tôi lại thông minh ngay từ nhỏ….

Nói thế nào đi nữa thì anh tôi cũng là người đào vàng thành công nhất. Thế nhưng kể từ khi tôi biết nhận thức, tôi chưa từng nhìn thấy anh tôi mỉm cười vì khối tài sản kếch xù trong tay mình. Vàng không hề mang đến niềm vui cho anh.

Số phận cứ thích đùa cợt với con người như vậy đấy. Anh trai tôi dốc hết tâm huyết cho mỏ vàng, tài sản tích lũy hơn hai mươi năm trời nhiều không đếm xuể, thế nhưng ông trời lại bắt anh phải trả một cái giá quá đắt. Xét từ một phương diện nào đó có thể nói tài sản và địa vị của gia đình tôi hiện giờ ở thôn Kim Gia này là do anh tôi dùng mạng để đổi lấy.

Có lẽ chính bởi vì bản thân mình tàn phế nên thường ngày anh tôi rất ít nói. Anh không thích khoe mẽ, phô trương như những kẻ có tiền khác. Mấy ông chủ phát tài ở thôn Kim Gia này đã sớm sắm Mecedes với BMW để cưỡi từ lâu rồi, thế nhưng anh trai tôi vẫn chung thành với con Jeep “đồ cổ”. Thậm chí ngay cả cách ăn mặc anh cũng chẳng mấy để tâm. Những bộ quần áo mà anh mặc quê mùa chẳng khác gì những người nông dân trong thôn, chỉ có điều quần áo của anh sạch sẽ hơn một chút.

Mặc dù anh tôi không thích phô trương nhưng những người biết anh đều biết rằng anh là một người giàu có thực sự ở Kim Gia này. Mặc dù anh tôi bị thọt chân nhưng mấy năm trước, những người đến mai mối xếp thành hàng dài trước cửa. Bố mẹ đều muốn anh chóng lấy vợ để được ôm cháu nội nhưng anh tôi một mực trợn mắt đuổi hết đám mai mối ấy ra khỏi cửa. Dần dần chẳng còn ai dám đến nói chuyện mai mối với anh trai tôi nữa. Chuyện hôn sự của anh vì vậy mà bị gác lại.

Toàn bộ tâm trí của anh đều dành hết cho mỏ vàng, bởi vì hai bố còn đã có mâu thuẫn từ lâu nên anh rất ít khi về nhà, chỉ liên tục gửi tiền về nhà mà thôi. Bố tôi nhìn thấy anh cũng chẳng nói năng gì, những lời mẹ nói anh lại không để vào tai. Tiền trong nhà ngày càng nhiều lên, tuổi tác của anh cũng ngày một lớn. Đến năm tôi tốt nghiệp cấp ba thì anh tôi đã bốn mươi sáu tuổi rồi.

Đừng nói là ở nông thôn, mà ngay cả ở thành phố, đàn ông ngoài bốn ngươi tuổi mà chưa có vợ ngoài mấy gã nghèo kiết xác không lấy nổi vợ ra thì gần như chẳng còn ai rồi.

Anh tôi mặc dù tàn phế nhưng muốn lấy một người phụ nữ làm vợ chẳng phải là chuyện khó khăn, không biết đã có bao nhiêu cô gái thèm thuồng cái tài sản khổng lồ của anh tôi rồi! Nhưng đáng tiếc là anh tôi chẳng buồn để mắt đến họ.

Đàn ông có ai không nghĩ đến đàn bà đâu, ngay cả thần tiên trong truyền thuyết còn vì tình yêu mà phạm phải thiên quy, lẽ nào anh tôi không phải là người có thất tình lục dục hay sao? Trên đời này lại có một người đàn ông không biết đến thất tình lục dục là gì hay sao? Anh giống như một động vật máu lạnh. Anh đã trở thành một quái vật trong mắt những người trong thôn!

Anh hơn tôi hơn hai mươi tuổi, là bởi vì chúng tôi là anh em cùng cha khác mẹ. Mẹ đẻ của anh đã qua đời không lâu sau khi sinh hạ anh. Mẹ tôi được gả cho bố lúc anh tôi mới bắt đầu sự nghiệp khai thác mỏ vàng. Mẹ tôi kém bố tôi hơn mười tuổi.
Chẳng bao lâu sau khi lấy bố, mẹ đã sinh ra tôi. Bố đặt tên tôi là Kim An, ý nghĩa là hi vọng tôi được sống bình an suốt cả đời. Anh đối xử với mẹ tôi chẳng nóng cũng chẳng lạnh, cũng không mấy để ý đến đứa em trai như tôi, hoặc cũng có thể nói rằng, đối với anh, có hai mẹ con tôi trong nhà chẳng qua cũng chỉ là thêm hai cái bát với hai đôi đũa mà thôi.

Anh một lòng nghĩ đến mỏ vàng, thường ngày rất ít khi về nhà. Còn tôi lớn lên từng ngày trong sự che chở của bố mẹ. Tám tuổi tôi bắt đầu đi học, do nhà không thiếu tiền nên dần dần tôi đã thoát ra ngoài cái thôn Kim Gia hẻo lánh này. Được lên thành phố đi học là điều mà tôi không bao giờ ngờ tới. Mẹ nói với tôi rằng đó hoàn toàn là nhờ công lao của anh, là vì anh đã nhờ mối quan hệ, đi cửa sau, bỏ ra rất nhiều tiền để sắp xếp cho tôi được học một trường cấp ba ở trong thành phố. Kể từ lúc đó tôi mới hiểu ra rằng, mặc dù bình thường anh cả chẳng nói gì với tôi nhưng trong lòng anh vẫn coi tôi là một thằng em trai. Cũng chính từ lúc đó trở đi, tôi luôn vui vẻ khoe khoang với bạn bè về người anh trai tài giỏi của mình. Mặc dù anh là người tàn tật nhưng trong mắt tôi anh vẫn rất đáng kính và vĩ đại.



Tập tin gởi kèm:
Nginbbbn-1.jpg
Nginbbbn-1.jpg [ 122.7 KiB | Đã xem 39046 lần ]


Đã sửa bởi Vanviet lúc 29.06.2011, 08:58.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 02.06.2011, 11:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.11.2010, 10:37
Bài viết: 117
Được thanks: 146 lần
Điểm: 13.21
Có bài mới Re: Người đàn bà bị bán- Quách Tiểu Mạt - Điểm: 10
Phần lớn những người đàn bà bị bán đến thôn Kim Gia ban đầu đều khóc lóc, gào thét, đến khi đàn ông “thuần phục” được họ rồi, họ sẽ trở nên hiền lành ngoan ngoãn như những con cừu non, không thì chí ít họ cũng không gào khóc hay làm loạn như lúc đầu nữa. Tuy nhiên, Lan Lan không giống như những người phụ nữ khác. Cô không giống như những liệt nữ mà người đời thường nói, thậm chí còn có phần mềm yếu hơn cả những người phụ nữ hiền lành. Thế nhưng cô rất có khả năng làm loạn, hơn nữa phương pháp làm loạn lại chẳng giống ai.

Lan Lan ban ngày chẳng ừ hử lấy một tiếng, ai cũng tưởng rằng cô đã bị anh trai tôi “thuần phục” thành một con cừu non rồi. Thế nhưng cứ đến tối là trong phòng của anh tôi lại vang lên tiếng khóc nức nở, hết đợt này đến đợt khác, tiếng khóc cứ tấm tức cho đến tận sáng sớm hôm sau, cho đến khi anh tôi ra khỏi cửa mới thôi. Thứ âm thanh đó khiến cho người nghe thắt ruột thắt gan, chẳng ai biết được anh tôi và Lan Lan đã làm những gì ở trong phòng.

Lâu dần, người trong thôn bắt đầu đoán mò, bọn họ lén lút truyền tai nhau, nói rằng anh tôi nửa đời người chẳng được động vào phụ nữ, giờ vớt được một tiên nữ về nhà làm vợ đương nhiên phải cố sức mà giày vò cho đã. Có người lại nói anh tôi chẳng phải là một “kẻ đi săn” lành nghề, ngay cả một con cừu yếu ớt cũng không thuần phục nổi.

Những lời xì xầm sau lưng đa phần đều chẳng hay ho gì, nhưng tai vách mạch rừng, những lời đàm tiếu của thiên hạ chẳng bao lâu đã lọt vào tai bố mẹ tôi. Anh trai tôi cả ngày bận rộn ở mỏ vàng, tối đến về đến nhà là chui tọt vào phòng không chịu ra, không biết là anh có nghe được những lời đàm tiếu ấy không nữa.

Bố tôi vì chuyện này cảm thấy rất mất mặt. Con trai lấy vợ vốn là một chuyện đáng mừng, nào ngờ lại trở thành một chuyện mất mặt như vậy.Chuyện xấu trong nhà không nên nói ra ngoài, nhưng điều khiến ông lo lắng lại chính là chuyện xấu trong nhà bị người ngoài đồn đến tai mình. Vì vậy, ông quyết định bảo mẹ tôi tìm hiểu tâm tư của Lan Lan, nếu như cô không chịu ở nhà tôi thì sẽ bảo anh tôi thả cô về.

Mẹ tôi khó xử trăm đường trong chuyện này. Ý của bố vẫn phải làm theo, thế nhưng còn anh cả thì sao, biết phải ăn nói với anh thế nào? Rõ ràng là người ta chẳng chịu theo Kim Quý nhà mình, nhưng bản thân Kim Quý không mở miệng nói sẽ thả người thì mặt mũi nào nói những chuyện này với anh? HƠn nữa bản thân mẹ tôi lại không phải là mẹ đẻ của Kim Quý, vậy thì bà có tư cách gì mà mở miệng nói chuyện này với anh?

Nghĩ ngợi cả ngày trời, cuối cùng mẹ cũng nghĩ ra một phương án mà mẹ tự cho là khá ổn thỏa. Mẹ tôi quyết định đến phòng của Kim Quý để tâm sự với Lan Lan trước, xem xem Lan Lan có điều gì khó nói.

Sáng sớm, anh cả vẫn thức dậy và đi vào mỏ vàng như thường lệ. Mẹ tôi liền mang bữa sáng vào cho Lan Lan, nhìn thấy Lan Lan đang ngồi ngây ra trước bàn trang điểm.Mẹ đi vào phòng rồi mà Lan Lan vẫn chẳng có phản ứng gì, thậm chí tư thế ngồi cũng chẳng thay đổi.

Mẹ bê bữa sáng đặt lên bàn, rồi nhẹ chân đến sau lưng Lan Lan, dịu giọng nói: -Con gái, mẹ mang bữa sáng vào cho con, con ăn chút gì đi!

Lan Lan không đáp lời, mí mắt cũng chẳng thèm ngước lên. Suốt một tháng trời mẹ tôi cơm bưng nước rót đem vào cho Lan Lan nhưng cô không mở miệng cám ơn lấy một lần.Mẹ tôi cũng đã quen với việc này rồi, mẹ rất thông cảm với hoàn cảnh của Lan Lan hiện giờ.

Mẹ lại dịu giọng khuyên Lan Lan vài câu nhưng nhìn thấy cô vẫn ngồi như tượng đá liền xót xa đưa tay ra vỗ vào vai cô, dịu dàng nói: -Con à, mẹ……

Mẹ vốn định dùng bàn tay gầy guộc của mình để an ủi Lan Lan, nào ngờ tay mẹ vừa chạm vào vai Lan Lan thì cô đã nhảy phắt ra khỏi ghế ngồi như phản xạ có điều kiện, đôi mắt mở to đầy mơ hồ và hoang mang, bước chân quýnh quáng lùi vào sát góc tường, miệng không ngừng lắp bắp: - Cầu xin anh…xin anh…tha cho tôi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.06.2011, 14:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.11.2010, 10:37
Bài viết: 117
Được thanks: 146 lần
Điểm: 13.21
Có bài mới Re: Người đàn bà bị bán- Quách Tiểu Mạt - Điểm: 10
CHƯƠNG 2: ÔNG ANH TRAI QUÁI GỞ

Mẹ tôi định vuốt ve Lan Lan giống như các bà mẹ vẫn thường làm với con gái, nào ngờ lại làm cho Lan Lan hoảng sợ. Phản ứng của Lan Lan khiến cho mẹ tôi bối rối không biết phải làm sao, miệng lắp bắp: -Con…con…- trong đầu thì quên sạch những lời an ủi mà bà định nói với Lan Lan.

Rất có thể Lan Lan tưởng rằng mẹ tôi là anh trai, thế nhưng vẻ mặt của cô sau đó khiến cho mẹ tôi bàng hoàng. Bởi vì cho dù Lan Lan có không nghe thấy tiếng của mẹ tôi thì cô đáng ra cũng phải nhìn rõ người đứng trước mặt mình hiện giờ là mẹ tôi mới phải.

Lan Lan giống như một con mèo nhỏ hoảng sợ thu mình vào góc tường. Cô đã không còn đường lui nhưng vẫn cố sức lui lại phía sau, đôi mắt kinh hãi nhìn thẳng vào mặt mẹ, tiếng gào thét như xé toạc không gian: -Tôi biết anh sẽ không tha cho tôi, cả đời này tôi chạy không thoát……

Mẹ ngây người trước bộ dạng đáng thương của Lan Lan, hồi lâu sau mới nhẹ nhàng đến gần, khẽ nói: -Con à, đừng sợ, mẹ là mẹ của con đây mà!

Câu nói vừa ra đến miệng thì bà mới ý thức được mình đã nói nhầm,vội vàng sửa lại: -Con gái, mẹ là mẹ chồng của con đây mà!

Lan Lan dường như vẫn chưa tỉnh hẳn khỏi cơn u mê, thấy mẹ tiến lại gần, cô đột nhiên ngồi thụp xuống ôm chặt lấy đầu, hai tay ra sức vò tung mái tóc mình, toàn thân run rẩy, miệng không ngừng rên rỉ điều gì đó, bởi vì Lan Lan run quá nên mẹ tôi chẳng nghe rõ là cô ấy nói cái gì.

Thấy cảnh tượng này, mẹ tôi liền lùi lại sau hai bước, ngồi xuống bên cạnh Lan Lan rồi chăm chú quan sát thái độ của cô. Bà cảm thấy Lan Lan chắc chắn đã gặp phải cú sốc nào đó nên mới thành ra thế này, bản thân bà ngày ngày mang cơm đến cho Lan Lan, mặc dù cô chẳng nói chẳng rằng, thậm chí chẳng buồn ngẩng đầu nhìn bà nhưng chưa bao giờ bà gặp phải tình huống này. Mẹ tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, định tìm hiểu cho rõ vì sao Lan Lan lại thành ra như thế này.
Một lát sau, mẹ đợi cho tinh thần của Lan Lan ổn định lại mới khẽ thở dài nói: -Hài…con à, có chuyện gì tủi thân con cứ nói ra với mẹ, biết đâu mẹ có thể giúp con giải tỏa!

Lan Lan đã lấy lại trạng thái bình thường sau cơn hoảng loạn, nghe mẹ tôi nói câu này liền chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn bà rồi òa khóc nức nở. Thấy Lan Lan khóc như vậy, mẹ tôi chợt cảm thấy có chút yên lòng.

Mẹ tôi không tiếp tục khuyên nhủ Lan Lan, bà biết Lan Lan đã tỉnh rồi liền kiên nhẫn ngồi đợi cho cô trút hết nỗi tủi nhục bằng tiếng khóc. Con gái bản năng hay khóc, bởi vì khóc chính là cách trút hết tâm sự của họ.

Thế nhưng Lan Lan từ đầu đến cuối chỉ khóc tu tu, mãi mà không chịu nín, khóc cho đến khi cổ họng nghẹn lại, khóc không thành tiếng, khóc không ra hơi mà vẫn không ngừng sụt sùi.

Nỗi đau đớn đến tuyệt vọng của Lan Lan rất có thể là do Kim
Quý gây ra! Mẹ tôi nghĩ thầm trong bụng.
-Con à, có phải Kim Quý nhà ta đã khiến con phải chịu ấm ức không?- mẹ tôi hỏi dò.
Ánh mắt kinh hoàng của Lan Lan dần dần trở nên đờ đẫn, dường như cô chẳng hề nghe thấy lời mẹ tôi nói, hoặc cũng có thể nghe thấy nhưng vẫn chỉ trả lời bà bằng sự im lặng như mọi khi.

Trong lòng mẹ hiểu rõ, Lan Lan trẻ tuổi lại xinh đẹp bị ép gả cho một người đàn ông vừa già vừa xấu lại tàn tật như Kim Quý đương nhiên trong lòng chẳng dễ chịu gì. Mặc dù anh cả tôi rất nhiều tiền nhưng nghe nói Lan Lan là gái thành phố, nói không chừng điều kiện gia đình cũng tương đối tốt, hoàn toàn chẳng phải lo lắng đến chuyện tiền bạc. Lan Lan không giống như những đứa con gái ở dưới quê chỉ mong lấy được anh tôi để hưởng thụ giàu sang phú quý.

Bố bảo mẹ tôi hỏi Lan Lan xem có chịu ở lại nhà chúng tôi không, thực ra câu hỏi này đâu cần phải hỏi cũng biết được đáp án. Mẹ tôi ở thế bí, câu hỏi này chẳng biết phải hỏi thế nào, vì vậy mẹ chỉ có thể bắt đầu bằng cách tâm sự với Lan Lan, thế nhưng cô ấy chỉ ngồi ngây ra cả ngày trời chẳng nói năng gì. Một người chân thành muốn tâm sự còn một người lại lạnh lùng, có nói thế nào cũng chẳng chịu mở miệng.
Mãi đến gần trưa, mẹ tôi mới bê bữa sáng mà Lan Lan chẳng hề động đũa đi ra ngoài, vẻ mặt vô cùng ủ dột. Bố tôi vẫn ở trong nhà lớn đợi mẹ, mẹ tôi lại chẳng biết phải ăn nói với bố tôi ra sao. Ngẩng đầu nhìn mặt trời, thấy đã đến giờ làm cơm trưa, mẹ tôi không lên nhà lớn mà đi thẳng xuống bếp chuẩn bị cơm nước.

Mẹ vừa chân trước bước vào bếp thì bố đã chân sau theo vào.Mẹ đang đứng ngây người suy nghĩ trước cái bếp lò, bởi vì trong lòng rất hoang mang nên mẹ không biết là bố đã đi theo mẹ vào bếp. Thấy mẹ đờ đẫn đứng trong bếp, bố liền đằng hắng vài tiếng.

Nghe thấy tiếng đằng hằng sau lưng, mẹ giật thót cả người, ngoảnh lại đã thấy bố đứng ở sau lưng, trong lòng càng thêm hoang mang, định nói gì đó những lại thôi. Mẹ hiểu ý của bố, ông ấy đến đây là để tìm hiểu tình hình của Lan Lan.
Chưa đợi mẹ mở miệng thì bố đã lên tiếng: -Người ta nói ra làm sao? Có phải là….

Bố không nói nốt vế đằng sau, thực ra ông cũng đã sớm đoán ra được kết quả của sự việc, chỉ là không muốn tự mình nói ra đáp án mà muốn nghe chính miệng mẹ nói ra mà thôi.
Mẹ tránh ánh mắt của bố, xoay người đến trước tủ bếp lấy đồ. Bà chần chừ hồi lâu, không trả lời câu hỏi của bố mà lẩm bẩm như tự nói với mình: -Không hiểu vợ Kim Quý nó thích ăn cái gì, cái con bé này, toàn chẳng chịu động đũa, cứ thế này mãi e cũng chẳng phải cách!

-Tôi đang hỏi bà đấy, tai bà điếc à?- giọng điệu của bố rõ ràng là đang sốt ruột.

Mẹ với tay lấy gạo ở trong tủ ra, nghe thấy bố nói vậy liền đặt lại rồi khẽ nói: -Con bé ấy như gặp phải cú sốc gì đó, tôi hỏi chuyện cả buổi sáng mà nó chẳng nói lấy nửa lời!

Nghe mẹ nói vậy, bố tôi trầm ngâm không nói, đứng ngây người ra hồi lâu rồi lặng lẽ đi ra ngoài. Mẹ lại lấy từ trong tủ ra mấy quả trứng gà, miệng lẩm bẩm: -Con bé này nỗi lòng ngổn ngang trăm mối, thật khiến cho người khác khó hiểu.Giờ cơ thể nó rất yếu, thôi thì làm cho nó mấy quả trứng bác thảo ăn để bồi bổ vậy….

Kể từ hôm đó, bố tôi không còn hỏi mẹ chuyện của Lan Lan nữa. Càng ngày ông càng ít nói.Mẹ ngày nào cũng rán cho Lan Lan mấy quả trứng bác thảo mang vào. Mặc kệ Lan Lan có ăn hay không, mẹ vẫn cứ mang vào như thường lệ. Mãi cho đến một ngày Lan Lan xảy ra chuyện.

Ban ngày, trong nhà chúng tôi rất yên tĩnh. Tôi nằm trong phòng ngủ trương mắt ra bố mẹ cũng chẳng mắng mỏ gì. Còn Lan Lan luôn trốn trong phòng chẳng bao giờ thò mặt ra ngoài. Cả căn nhà của chúng tôi chìm trong sự yên lặng chết chóc. Tôi biết, sự im lặng trong nhà này đều bị “lây” từ chị dâu, đằng sau sự tĩnh lặng này chính là màn đêm bao la, còn cả tiếng kêu khóc không thể ngăn lại trong đêm khuya.
Chuyện ầm ĩ trong nhà là do anh gây ra Mỗi chiều về nhà, anh thậm chí còn chẳng chào hỏi chúng tôi lấy một tiếng mà đi thẳng về phòng, lại bắt đầu những việc mà anh cần phải làm.

Lúc đêm khuya yên tĩnh chính là lúc nhà tôi không yên tĩnh nhất. Anh tôi vào phòng không bao lâu là Lan Lan bắt đầu gào khóc. Cái âm thanh chói tai tuyệt đối không phải là tiếng rên rỉ của hành vi yêu đương nam nữ.

Đáng sợ nhất chính là tiếng gào khóc của Lan Lan lúc trời gần sáng. Tiếng khóc của cô như đang xé toạc màn đêm đen.
Trời vừa hửng sáng, anh tôi ra khỏi cửa, trong nhà lại trở lại với sự yên tĩnh chết chóc. Gia đình tôi cứ thế sống qua ngày trong sự giao thoa giữa yên tĩnh và ầm ĩ. Những ngày tháng ấy thật khó chịu….nhưng cũng thật bế tắc.

Mùa thu năm nay trời mưa nhiều lắm. Bầu trời suốt ngày u ám, xám xịt bởi những cơn mưa phùn liên miên hết ngày này qua ngày khác. Lúc trời hạn thì mong có mưa, thế nhưng mưa nhiều quá cũng chẳng phải là chuyện tốt lành gì. Những người làm nông trong thôn ai nấy đều lo lắng mưa nhiều sẽ ảnh hưởng đến vụ mùa thu hoạch.

Trận mưa thu cuối tháng bảy âm lịch kéo dài liên miên suốt mười ngày liền, đã sắp đến rằm tháng tám rồi mà vẫn chẳng thấy có dấu hiệu dứt mưa.

Bầu trời ở thôn Kim Gia chẳng khác gì một cái chảo đen sì, những tầng mây dày đặc bao trùm lấy bầu trời, nước mưa đầy tràn trong những con mương, ao hồ của thôn Kim Gia, dập tắt hi vọng một vụ mùa bội thu của người nông dân. Những giọt nước mưa lạnh băng ngấm vào núi đồi, làm đất đai sạt lở. Trong kí ức của tôi, lần đầu tiên ở thôn Kim Gia xuất hiện trận mưa dai dẳng khủng khiếp như thế này.
Bởi vì trời mưa nên mỏ vàng của anh cũng phải tạm thời ngừng khai thác. Ban ngày anh cứ ở lì trong hầm mỏ, ban đêm cũng không thường xuyên về nhà như trước. Cứ đêm nào anh tôi không về nhà là đêm đó không thấy tiếng khóc của Lan Lan. Khó khăn lắm nhà tôi mới có một đêm ngon giấc.

Mẹ tôi đã chuẩn bị hoa quả và bánh trung thu từ lâu, còn tất bật cả buổi chiều để chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn bày trên bàn ở nhà lớn. Bố lấy một bình rượu quý lâu năm ở trong hầm ra rồi ngồi thừ trên bậc cửa hút thuốc. Trong làn khói đậm đặc, đôi mắt của ông như chìm trong sương mù.

Mặc dù bình thường bố với anh tôi ít khi nói chuyện với nhau, hai người cũng rất ít khi ngồi ăn cùng một bàn. Mỗi dịp cả nhà đoàn tụ, bố thường ngồi sẵn ở vị trí mà ông thường ngồi, chờ đợi chúng tôi ngồi vào bàn. Chỉ cần chúng tôi ở nhà mà mâm cơm thiếu một người, bố tôi cũng không động đũa.
Thực ra thay vì nói rằng bố đợi cả nhà ngồi ăn bữa cơm đoàn viên chi bằng cứ nói rằng bố ngồi đợi anh tôi thì đúng hơn. Mỗi lần cả nhà ngồi ăn cơm, bao giờ anh cả cũng là người cuối cùng xuất hiện. Tôi biết trước giờ giữa bố và anh luôn có mâu thuẫn nhưng không rõ mâu thuẫn giữa hai người sâu sắc đến mức nào mà khiến cho hai cha con gặp nhau cứ như người dưng. Cả bố và anh tôi đều không ai nhắc đến chuyện trước đây, vì vậy cả tôi và mẹ đều rất mơ hồ trước mối quan hệ của họ, nhưng lại không dám mở miệng hỏi.

Cơm canh chuẩn bị đầy đủ, mẹ liền ngồi xuống bên tay trái bố, tôi cũng ngồi vào vị trí đối diện với bố mẹ. Nhìn thấy anh đã về đến, bố hơi rướn người nhìn. Tôi phát hiện ra mắt bố như sáng lên, những nếp nhăn trên mặt như giãn ra đôi chút, nhưng chẳng mấy chốc lông mày của bố lại nhíu lại, tia sáng trong đôi mắt cũng tắt ngấm.Ông lặng lẽ cúi đầu rít thuốc, khói thuốc xộc lên mũi khiến ông ho sặc sụa.

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Nghe thấy từng bước chân lúc nặng lúc nhẹ, tôi biết ngay là tiếng anh tôi đi vào. Bố tôi vẫn cúi đầu ho liên tục, mẹ vội vàng chạy đi rót cho bố một cốc trà nóng, vừa đưa nước cho bố vừa hướng mắt nhìn ra cửa.

Tôi đứng dậy, cúi đầu chào anh trai đang đứng bên cạnh, anh khẽ gật đầu rồi ngồi xuống bên cạnh bố.

-Kim Quý, con gọi Lan Lan ra ăn luôn thể!- mẹ nở nụ cười hiền hậu, dịu dàng nói.

Anh không đáp lời, cầm chai rượu trước mặt bố lên, mở nắp ra rồi rót rượu cho bố. Bố liền giơ bàn tay gầy guộc ra ngăn lại.

-Chớ vội, còn chưa đủ người mà!- bố vừa mới ngừng ho, hơi thở vẫn còn gấp gáp, nghe như rất khó nhọc.

Bàn tay nâng chai rượu của anh khựng lại mất mấy giây trong không trung rồi từ từ hạ xuống bàn, khuôn mặt ương ngạnh nói: -Bố, đủ người rồi, có thể ăn được rồi!

Quy tắc của nhà tôi là, một khi bố chưa động đũa thì không ai được phép động đũa. Anh tôi định rót rượu cho bố nhưng đã bị bố ngăn lại rồi. Mặc dù anh nói vậy nhưng vẫn không động đũa.

-Kim Quý, con nói là nhà mình đã đông đủ rồi sao?- bố hỏi.

-Không sai, người nhà ta đã ở đây hết cả rồi!

Bố “hừ” giọng, đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt anh quát: -Kim Quý, tao bây giờ vẫn chưa lẫn. Tao còn nhớ rõ ràng, một tháng trước mày đã rước vợ về nhà, giờ nó ở trong phòng mày không ra ngoài, sao mày dám nói cả nhà đã ngồi đây đông đủ?

Anh ngoảnh mặt sang một bên không nói.

-Kim Quý- bố tôi cao giọng: -Mày câm rồi à, tại sao không lên tiếng?

Bố tôi hỏi mấy câu liền, anh cả dường như không thể ngồi yên được nữa liền đứng phắt dậy, gắt lên: -Cô ta không được coi là người nhà này!

Câu nói đó vừa ra khỏi miệng anh, bố tôi đã trợn mắt kinh ngạc, hai mẹ con tôi cũng đều cảm thấy ngạc nhiên.

-Kim Quý, Lan Lan là vợ mày cưới về, sao mày dám nói nó không phải người nhà mình?-giọng nói của bố càng ngày càng gay gắt.

-Cô ta chẳng qua chỉ là một con đàn bà con bỏ tiền ra mua về, không thể coi là vợ được!

Những điều anh nói khiến cho tôi thảng thốt. Tôi thực sự không hiểu anh đang nghĩ gì mà lại nói ra những lời như vậy?
Bố tôi đã nổi trận lôi đình, những lời ông nói càng lúc càng khó nghe.

-Kim Quý, mày là người hay là súc sinh hả? Mặc dù mày không lấy vợ nhờ mai mối, nhưng người ta còn sống sờ sờ trong phòng của mày, thế mà mày chẳng coi người ta là người nhà, lương tâm của mày bị chó gặm mất rồi à?

Anh cả bực bội với những lời nói khó nghe của bố, mặt mày tím tái, hừ giọng đi thẳng ra ngoài. Mẹ liếc mắt ra ý cho tôi, tôi lập tức hiểu ý mẹ, vội vàng kéo anh lại chỗ ngồi. Mẹ cũng kéo bố ngồi lại chỗ.

-Kim An, còn không mau đi mời chị dâu ra ăn cơm đoàn viên. Hôm nay là ngày tốt, chúng ta không ai được phép nóng giận. Có chuyện gì cứ để qua trung thu rồi hẵng nói!- Tôi lớn bằng ngần này rồi mà đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ nói bằng giọng điệu ra lệnh như vậy. Chỉ có điều lần này những lời nói của mẹ đã có tác dụng, cơn tức giận của cả bố và anh tôi dường như được hóa giải phần nào, hai người hậm hực ngồi lại ghế nhưng đã thôi cãi vã.

Không khí căng thẳng bao trùm không gian. Tôi căng thẳng đứng dậy đi làm theo lời mẹ dặn, chẳng buồn lấy ô đã lao thẳng vào màn mưa.

Mưa rơi hối hả, tôi đi như chạy từ nhà lớn đến căn phòng của anh ở phía tây. Đến trước phòng anh tôi có hơi chần chừ.

Mặc dù Lan Lan đến ở nhà chúng tôi cũng đã khá lâu rồi, nhưng tôi chưa bao giờ nói chuyện với cô. Hôm đón dâu tôi chỉ đứng từ xa nhìn, thầm nhủ đúng là một cô gái đẹp nhưng từ đó đến giờ chưa bao giờ tôi nhìn thẳng vào mặt Lan Lan. Thường ngày Lan Lan không ra khỏi cửa đến nửa bước, tôi cũng chẳng bao giờ vào phòng của cô, hơn nữa đêm nào cũng nghe thấy tiếng gào khóc của Lan Lan nên tôi cũng phần nào hiểu được sự bất mãn của chị khi bị gả cho anh tôi. Hôm nay anh tôi không dẫn Lan Lan lên nhà lớn ăn bữa cơm đoàn viên, tôi nghĩ chắc không phải vì anh tôi không coi Lan Lan là người nhà, có khi bản thân cô ấy không muốn đi, mà anh tôi cũng chẳng có cách nào thuyết phục cả.

Đứng trong trời mưa trước cửa phòng của anh chị, bộ não của tôi không ngừng hoạt động, toàn thân tôi ướt đẫm đến nơi mà tôi chẳng hề phát giác ra. Tôi không biết sau khi vào cửa, nhìn thấy người chị dâu xinh đẹp, trẻ trung kia tôi phải nói thế nào. Đến anh trai tôi mời mà còn chẳng được huống hồ là tôi?

Thế nhưng, nếu như không gọi Lan Lan lên nhà lớn ăn cơm, bố tôi nhất định sẽ không để yên chuyện này. Với tính cách nóng nảy của bố, tôi đảm bảo bố sẽ làm ầm chuyện này lên với anh. Rằm tháng tám là ngày lễ đoàn viên vui vẻ, nếu nhà tôi vì chuyện này là bùng nổ chiến tranh, không may để truyền ra ngoài chẳng phải sẽ làm trò cười cho thiên hạ hay sao? Thế thì bố với anh còn mặt mũi nào mà nhìn người đời?

Nói thế nào cũng phải mời Lan Lan đi cho bằng được! Tôi thầm hạ quyết tâm, nhưng rốt cuộc phải nói thế nào cô ấy mới chịu nghe lời tôi? Đầu tôi chẳng nghĩ ra được phương pháp nào hay ho cả.

Chỉ sợ tôi đi lâu quá bố với anh trai tôi lại tiếp tục đấu khẩu, thế nên tôi chẳng có thời gian mà nghĩ ngợi lâu la, đành phải nghiến răng mở cửa đi vào phòng, vừa đi vừa gọi: -Chị dâu ơi, em đến mời chị lên nhà ăn cơm!

Lan Lan ở trong phòng không lên tiếng đáp lời. Tôi đã đi vào đến phòng khách rồi. Phòng ngủ của anh chị vẫn sáng đèn, ánh đèn sáng trưng như ban ngày, tôi ngẩng đầu nhìn khắp phòng một lượt, thấy chị dâu đang đứng ở cửa phòng ngủ nhìn tôi.

Lan Lan đang đứng đối diện với tôi, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi dò xét. Lần đầu tiên tiếp xúc với cô ở cự li gần như thế này, trong lòng tôi có chút bối rối.

Cô ấy quả là đẹp! Trông có vẻ chỉ ngoài hai mươi tuổi, làn da trắng bóc, dáng người thanh mảnh, những đường cong tuyệt mỹ ẩn hiện sau chiếc váy tao nhã, khuôn mặt lạnh lùng và diễm lệ, hàng mi cong vút, đôi mắt long lanh phảng phất nỗi thê lương. Vẻ đẹp của cô thật khác người, là một vẻ đẹp thuần khiết và lạnh lùng, một vẻ đẹp mơ hồ khiến cho người ta chỉ có thể ngắm nhìn chứ không thể chạm vào. Cũng chẳng hiểu vì sao trong hoàn cảnh này, trái tim bất trị của tôi lại đập thình thịch liên hồi, đập nhanh đến mức độ khiến cho tôi có cảm giác nghẹt thở.

-Chị….chị dâu, em….

Cô ấy còn trẻ như vậy, phải gọi là chị dâu ngay trước mặt thế này thật là ngượng mồm. Trong ánh mắt chẳng chút biểu cảm của cô, chẳng hiểu sao tôi lại trở nên ấp úng.

-Anh là gì của anh ta?- cuối cùng thì Lan Lan cũng chịu lên tiếng, chỉ có điều giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.

-Kim Quý là anh trai của em, em là em trai Kim An của anh ấy- tôi ấp úng đáp.

Lan Lan nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét rồi nói như mỉa mai:

-Tôi thấy anh làm con trai anh ta thì hợp hơn đấy!
Mặt tôi đỏ lựng lên, không ngờ Lan Lan lại nói ra những lời như vậy.

-Chị…chị dâu..

Tôi còn chưa kịp giải thích thì cô đã giậm chân, trợn mắt lên quát: -Ai là chị dâu của anh? Tôi quyết không làm chị dâu của anh đâu! Anh trai của anh không phải là người, anh ta là đồ súc sinh!- Lan Lan còn chưa nói hết thì nước mắt đã lưng tròng.

Có thể là lần đầu tiên nhìn thấy tôi, không muốn để tôi nhìn thấy mình khóc nên Lan Lan vội vàng gạt nước mắt. Mặc dù vậy mắt cô vẫn đỏ hoe, vẻ mặt buồn bã, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Cảnh tượng trước mắt khiến cho tôi không biết phải làm sao. Nhưng tôi vẫn không quên được mục đích đến đây là gì. Nếu như cô đã cấm tôi không được gọi là “chị dâu”, thế thì tôi đành phải nói thẳng ra vậy.

-Hôm nay là rằm trung thu, bố mẹ bảo em đến mời chị lên nhà lớn ăn cơm đoàn viên!- tôi cố nói nhẹ nhàng và cẩn thận, chỉ sợ lại đụng chạm đến cô.

-Tôi chẳng phải là người một nhà với các người, tại sao phải ngồi ăn cơm đoàn viên với các người?

Lan Lan nhìn tôi đầy giận dữ, chỉ có điều đối tượng mà cô nhắm vào không phải là tôi.

-Vậy thì chị cứ coi như mình là khách của nhà em đi! Em đến mời khách ra ăn cơm không được sao?- tôi liền đổi giọng, cố gắng để cô thả lỏng bản thân.

-Anh về đi, tôi có chết cũng không ngồi chung với các người đâu!- giọng điệu của Lan Lan rất kiên định. Chẳng để cho người khác kịp năn nỉ, Lan Lan nói xong liền đi thẳng vào phòng ngủ.

-Nhưng dù sao thì chị cũng phải ăn cơm chứ?- tôi không chịu bỏ cuộc.

Cô nói gần như quát: -Anh cứ mặc kệ tôi, sống như thế này thì chẳng bằng chết!- Lan Lan hét xong liền đổ phịch xuống sàn nhà. Lúc nãy tôi bước vào, Lan Lan đứng dựa vào cửa nhìn ra ngoài, có thể do kích động lại thêm sức khỏe yếu ớt nên vừa mới rời khỏi cánh cửa cô đã không thể chống đỡ được cơ thể mình.

Lan Lan đột nhiên bị ngất khiến cho tôi vô cùng thảng thốt, tôi vừa lớn tiếng gọi anh trai vừa lao đến dìu Lan Lan đã nằm lăn dưới nền đất dậy. Thế nhưng do bên ngoài trời mưa quá nặng hạt nên anh trai ở trong nhà lớn chẳng thể nghe thấy tiếng gọi của tôi.

Tôi quên mất rằng toàn thân mình đã ướt nhẹp, luống cuống chân tay bế Lan Lan lên. Hơi ấm từ người cô bện chặt vào người tôi, cơ thể mềm mại như chẳng có xương vậy. Lần đầu tiên bế một cô gái trẻ trên tay, tôi có cảm giác tê tê như bị điện giật, toàn thân nóng bừng lên, cổ họng khô đắng, hai mắt cay xè.

Tôi không dám nghĩ ngợi nhiều, chỉ nghĩ phải đặt chị dâu đang nằm gọn trong lòng xuống thật nhanh, thế nên liền bế Lan Lan vào giường ngủ. Không biết tại sao đột nhiên tôi lại cảm thấy cô ấy thật đáng thương. Một cô gái trẻ trung và xinh đẹp như cô vốn dĩ nên được an hưởng cuộc sống yên ấm, hạnh phúc bên một chàng trai trẻ tuổi, đẹp trai nơi thị thành. Thế mà giờ cô lại bị bọn buôn người độc ác bán đến nơi khỉ ho cò gáy này, còn bị ép gả cho một người đáng tuổi bố mình, vừa già, vừa xấu lại còn bị thọt.

Lan Lan nằm trong vòng tay tôi, đôi mắt nhắm nghiền. Tôi cảm thấy hơi thở của cô rất yếu ớt. Có thể là do toàn thân tôi bị ướt đẫm nước mưa nên tôi cảm thấy cơ thể cô nóng hôi hổi, nóng tới mức sắp khiến cho tôi bị tan chảy rồi.


--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Những giọt nước mưa lạnh từ những lọn tóc của tôi rỏ tí tách xuống khuôn mặt xanh xao của cô. Một Lan Lan đang trong cơn hôn mê khẽ động đậy trong vòng tay lạnh giá của tôi, dáng vẻ của cô lúc này trông càng đáng thương hơn. Đến bên giường, tôi lại thấy không đành lòng đặt Lan Lan xuống, rất muốn được ôm cô thêm một lát ở trong lòng. Khoảnh khắc ấy, có thể chỉ có trái tim tôi mới hiểu rõ, ngoài cái “không đành lòng” ấy còn có cả một chút “không nỡ”……

Cái suy nghĩ kì quái này vừa chợt thoáng qua trong đầu, tôi lập tức cảm thấy thật tội lỗi, sao bản thân mình lại dám suy nghĩ như vậy chứ? Tại sao lại dám nảy sinh thứ tình cảm ấy với chị dâu của mình cơ chứ?

Cho dù chị dâu với anh trai có cách biệt quá lớn về tuổi tác, cho dù chị dâu không chịu chung sống với anh, cho dù sau này hai người có phát triển như thế nào thì hiện giờ, người phụ nữ mà tôi đang ôm trong lòng chính là người mà anh tôi đã lấy về. Trong mắt của tất cả những người thôn Kim Gia này, bao gồm cả bố mẹ tôi nữa, Lan Lan chính là người đàn bà của anh cả, là chị dâu của tôi.

Tôi nhẹ nhàng đặt Lan Lan đang hôn mê bất tỉnh xuống chiếc giường rộng rãi và mềm mại của anh cả, vội vàng kéo cái chăn mỏng ở đầu giường đắp lên người cô, trong lòng thầm nhủ sẽ chạy lên nhà lớn gọi anh hai xuống xem xem có cần đưa cô ấy đi khám bác sĩ hay không.

Vừa xoay người định đi thì tôi cảm thấy vạt áo mình khẽ giật giật, ngoảnh đầu lại nhìn hóa ra một tay Lan Lan đang kéo áo tôi. Tôi hơi ngẩn người nhưng rồi lập tức sải bước ra ngoài cửa.

-Xin anh đừng đi, có được không?

Sau lưng tôi có giọng nói yếu ớt khe khẽ vang lên, là Lan Lan đang gọi tôi, giọng điệu như van xin.

Tôi dừng bước nhưng không ngoảnh đầu lại.

-Kim An, anh là một người tốt, xin hãy giúp tôi!

Lan Lan đang gọi tên tôi, tiếng gọi rất nhỏ, nhưng tôi có thể nghe rất rõ.

-Cầu xin anh, chỉ có anh mới có thể giúp tôi, xin anh hãy giúp tôi, nhất định phải giúp tôi……

Lan Lan đang không ngừng van xin tôi, giọng nói đầy thê lương và bất lực khiến cho người nghe thấy xót xa.

Tôi lập tức lao ra khỏi phòng, để mặc cho những giọt nước mưa mùa thu thấm ướt cơ thể mình, để cho đầu óc mình được tỉnh táo…thế nhưng….chân tôi lại như đeo chì.

-Cầu xin anh….- Lan Lan lại tiếp tục van xin.

Nội tâm của tôi vô cùng mâu thuẫn cuối cùng tôi không đành lòng bỏ đi liền chầm chậm xoay người lại, chậm rãi bước từng bước đến bên giường. Đôi chân tôi nặng nề như bị đeo đá tảng, mỗi lần bước đi thật quá khó khăn.
Nhìn thấy tôi quay lại, đôi mắt ngân ngấn nước của Lan Lan thoáng hiện lên một tia vui vẻ. Nụ cười của cô đẹp nhưng quá thê lương. Bộ dạng của Lan Lan lúc đó khiến cho trái tim tôi đau xót.

-Có cần đi khám bác sĩ không?- tôi đứng bên giường, cố né tránh những giọt nước mắt của cô.

Lan Lan không đáp lời, chỉ lặng lẽ kéo tay tôi đặt lên mặt mình. Lúc đó tôi mới phát hiện ra bàn tay của cô rất lạnh trong khi khuôn mặt của cô lại nóng bỏng, nóng như chạm phải một hòn than đang cháy.

-Chị bị sốt rồi, phải đi khám thôi!- cái suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi là đưa Lan Lan đi khám, còn những vấn đề khác tôi chẳng thể nào nghĩ đến.

-Anh đúng là một người tốt.- Lan Lan nói xong câu đó lại ngất đi.
Tôi chẳng nghĩ được nhiều liền cúi xuống bế thốc Lan Lan lên định đưa cô đến bệnh viện trong thôn.

-Đặt cô ta xuống!

Sau lưng tôi vang lên tiếng quát đanh như tiếng sấm. Nghe thấy tiếng gầm lên dữ tợn của anh cả, tôi nhất thời hoang mang, hai tay càng ôm chặt Lan

Lan đang mê man…..

Còn chưa để tôi kịp phản ứng lại thì mặt tôi đã lĩnh trọn một cú đấm như trời giáng. Cơ thể tôi quay cuồng suýt chút nữa thì ngã nhào ra đất. Bởi vì trên tay còn đang ôm Lan Lan nên mặc dù bản thân bị ăn đấm nhưng tôi vẫn lo sẽ làm cô bị ngã, vì vậy tôi càng ôm chặt lấy Lan Lan.

Anh cả chẳng chịu cho tôi có cơ hội giải thích, giận dữ cướp lấy Lan Lan ở trên tay tôi rồi cẩn thận đặt cô xuống giường, ngoảnh đầu lại tức tối quát tôi:

-Mày cút ra cho tao, cút càng xa càng tốt!

Lớn bằng ngần này rồi, mặc dù anh cả đối xử với tôi chẳng nóng chẳng lạnh nhưng anh chưa bao giờ nổi cáu với tôi. Thế mà giờ anh vì Lan Lan mà đối xử với tôi hung dữ như vậy, chắc chắn là anh đã hiểu nhầm tôi rồi. Tôi rất muốn giải thích rõ ràng chuyện này với anh, nhưng nhìn thấy tôi đứng yên bất động, anh càng nổi đóa, vừa kéo vừa đẩy tôi ra ngoài cửa rồi đóng sầm cửa phòng lại trước mặt tôi.

-Anh cả, chị dâu đang sốt cao, phải đưa chị đến bệnh viện kiểm tra ngay!- tôi đứng trong trời mưa trước cửa phòng anh gào thét, thế nhưng anh cả đâu có chịu nghe.

Tôi đứng ngây người trước cửa phòng của anh cả hồi lâu, đầu óc trống rỗng, không biết vừa nãy mình đã làm cái gì, càng không biết mình làm như vậy có đúng không, anh cả sẽ nhìn tôi như thế nào, sau này sẽ đối xử với tôi ra sao?
Bởi vì tôi đến phòng anh quá lâu, anh cả cũng rời khỏi nhà lớn, mẹ tôi sốt ruột quá liền cầm ô chạy đến xem sao.

-Kim An, mẹ bảo con đến mời chị dâu xuống ăn cơm, sao lâu như vậy rồi mà con còn đứng ở ngoài cửa cho ướt hết cả người thế này? Cẩn thận không ốm đấy!

Nhìn thấy mẹ, sống mũi tôi lại cay cay, nghẹn ngào chẳng nói ra lời. Mà trong hoàn cảnh đó tôi cũng chẳng biết phải trả lời mẹ như thế nào nữa.
Mẹ nhìn thấy tôi có vẻ khác thường liền đi đến đẩy cửa phòng anh cả, nhưng cửa đã bị khóa bên trong, mẹ liền kéo tay tôi quay lại nhà lớn.

Cả bàn thức ăn thịnh soạn giờ đã nguội ngắt, chẳng có ai động đũa. Bố tôi ngồi lặng đi bên bàn ăn, đôi mắt nhắm lại như đang ngủ. Mẹ liền ấn tôi ngồi xuống bàn, nhìn tôi bằng ánh mắt xót xa: -Kim An, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Sao sự thể lại thành ra thế này?

Người bố đang “say ngủ” của tôi lúc này mới ngẩng đầu lên, mí mắt khẽ giật giật, chẳng nói chẳng rằng. Tôi biết bố đang đợi tôi trả lời câu hỏi của mẹ.

-Chị…chị…..chị dâu không muốn ăn!- thấy tôi ấp úng cả buổi mà chẳng rặn ra được một câu, bố tôi liền thở dài đánh thượt một cái rồi đứng dậy lặng lẽ đi vào phòng.

-Mẹ, con hơi lạnh, con về phòng thay quần áo đây!- tôi vừa nói vừa đi ra cửa.
Mẹ vội vàng đưa cho tôi một cái ô, miệng còn không ngừng ca cẩm: -Hôm nay làm sao thế nhỉ, một ngày tốt lành như vậy mà chẳng ai cười nổi lấy một cái, xem ra bữa cơm hôm nay lại phải bỏ đi rồi!

Tôi đón lấy cái ô từ tay mẹ, chẳng buồn mở ô mà chạy thẳng vào màn mưa. Mẹ nói với theo: -Kim An, làm gì có ai tay cầm ô mà lại để mưa ướt như thế hả? Thay quần áo xong nhớ quay lại đây ăn cơm nhé!
Mẹ nói dứt lời thì tôi cũng chạy về đến căn phòng của mình ở gian nhà phía Đông rồi. Tôi đẩy mạnh cửa, bước vào bật đèn trong phòng lên. Lúc ra đóng cửa lại, tôi nói to với mẹ đang ở nhà lớn: -Mẹ ơi, bố với mẹ cứ ăn đi, con không thấy đói……

Vốn dĩ là bữa cơm đoàn viên vui vẻ, vậy mà giờ cơm canh nguội ngắt, chỉ còn mỗi mình mẹ ngồi lại đương nhiên cũng chẳng nuốt nổi cơm. Tôi cởi bỏ bộ quần áo ướt trên người rồi nằm lăn ra giường, loáng thoáng nghe thấy tiếng mẹ thu dọn ở trên nhà lớn.

Bởi vì bị ướt mưa đến hai lần nên nằm trên giường mà tôi vẫn thấy lạnh run cầm cập. Nhưng trong lòng tôi còn lạnh giá hơn, lạnh tới mức đóng băng rồi.

Tối hôm đó tôi thức trắng, trằn trọc mãi ở trên giường mà không sao ngủ nổi, trong đầu hỗn loạn như một mớ bòng bong.

Nhớ đến những việc mà anh cả đã làm để cho tôi đi học, lại nhớ đến vẻ hung tợn của anh hôm nay lúc ở trong phòng anh, tôi lại cảm thấy càng tủi thân. Nghĩ đến Lan Lan đang sốt đùng đùng tôi lại thấy lo lắng, lo sợ nhỡ anh không đưa cô ấy đi khám sẽ xảy ra chuyện lớn thì sao?
Lúc ở trong phòng, Lan Lan đã khổ sở van lơn tôi cứu giúp, còn nói tôi là một người tốt, chỉ có tôi mới giúp được cô. Lúc đó bản thân mình cứ nghĩ có thể là do sốt cao nên Lan Lan mới nói nhảm thế, giờ nghĩ lại chắc cô có ý gì đó, lẽ nào cô cảm thấy bất mãn với anh, muốn tôi giúp cô chạy trốn?
Không thể nào, tuyệt đối không thể! Cho dù nói thế nào đi nữa thì tôi cũng là người nhà họ Kim, hơn nữa lại là em trai của anh cả, làm sao tôi có thể giúp Lan Lan bỏ chạy được chứ? Lan Lan đã biết thân phận của tôi rồi, sao còn cầu xin tôi giúp cô ấy bỏ trốn?

Thế nhưng, tôi cứ cảm thấy lúc ấy Lan Lan cần xin tôi giúp đỡ không phải là nhờ tôi đưa cô ấy đến bệnh viện. Chắc chắn là cô ấy có điều gì khó muốn nhờ tôi giúp. Vậy thì rốt cuộc là chuyện gì, tôi biết giúp cô như thế nào đây?
Tôi có thể cảm nhận được Lan Lan không hề có ác ý với mình, thậm chí còn có thể nói là có thiện cảm. Nhưng cho dù là như vậy, chuyện cô ấy là người đàn bà của anh đã là hiện thực, ai cũng biết Lan Lan chẳng vui vẻ gì khi bị ép gả cho anh, nhưng Lan Lan là do anh bỏ tiền ra mua về làm vợ, là chị dâu của tôi rồi. Có lẽ đây là số mệnh của cô ấy, số mệnh đã an bài cô phải chấp nhận một cuộc hôn nhân như thế này, nếu như đã là số mệnh, cô chỉ có thể chấp nhận mà thôi!

Đến độ tuổi này, tôi đã hiểu được những chuyện quan hệ nam nữ rồi. Tôi không biết anh cả đã làm những gì, cho dù là Lan Lan không tình nguyện thân mật với anh nhưng cũng đâu đến mức đêm nào cũng ầm ĩ như vậy? Rốt cuộc anh cả đã làm gì Lan Lan rồi? Tiếng kêu thảm thiết của Lan Lan đâu giống như tiếng rên rỉ hoan lạc khi nam nữ làm tình? Nó giống như tiếng gào thét khi bị ai đó đuổi giết hơn. Nhìn dáng vẻ xanh xao, cơ thể yếu ớt của Lan Lan ngày hôm nay, cứ thế này mãi e là sẽ nguy hiểm đến tính mạng! Nghĩ đến đây, tôi lại càng lo lắng cho hoàn cảnh của Lan Lan.

Tôi không biết rốt cuộc mình bị làm sao, tại sao tôi lại quan tâm đến Lan Lan như vậy? Nhớ lại thứ cảm giác kì diệu lúc ôm Lan Lan trong vòng tay, tôi lại thấy có lỗi với anh. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, anh có nổi cáu, có ra tay với tôi cũng là đúng thôi.

Càng nghĩ càng thấy mâu thuẫn, càng nghĩ càng thấy đau đầu, không biết màn đêm đen sì đã buông xuống từ khi nào. Bên ngoài cửa, mưa đã nhỏ dần nhưng vẫn rơi lất phất mãi không thôi. Có thể vì đêm nay Lan Lan ốm nên trong nhà không còn ồn ào như mọi đêm.

Không bật đèn, tôi ngồi dậy, kéo cái rèm cửa sổ ở cạnh giường ngủ ra, tôi nhìn ra ngoài qua lớp cửa kính, thấy phòng của bố mẹ tắt đèn tối om còn phòng của anh cả vẫn thấp thoáng ánh đèn sáng. Ánh đèn mờ mờ xuyên qua màn mưa. Trong lòng tôi không khỏi nhớ đến Lan Lan đang sốt cao, không biết bây giờ tình trạng của cô thế nào rồi?

Có thể là vì bị ngấm mưa nên tôi cảm thấy đau bụng. Tôi khoác cái áo ra ngoài rồi đi ra nhà vệ sinh. Nhờ ánh đèn hắt ra từ phòng anh nên tôi vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy những thứ xung quanh mình, vì vậy mà tôi không cần bật đèn. Để tránh không gây ra tiếng động lúc nửa đêm nửa hôm, tôi cố ý thật nhẹ chân nhẹ tay, bật cái ô ra rồi chạy qua nhà vệ sinh ở gian phòng phía tây.

Vừa ngồi xuống thì bụng tôi quặn lên từng cơn. Tôi lấy tay đè chặt vào bụng, nghiến chặt răng không rên rỉ, thầm nhủ đi xong sẽ bớt đau bụng thôi.
Nào ngờ ngồi cả buổi mà bụng càng lúc càng đau, đau tới mức trán tôi lấm tấm mồ hôi, hai chân mềm nhũn, toàn thân chẳng còn chút sức lực, không thể đứng dậy nổi nữa.

Đúng lúc ấy thì tôi nghe thấy tiếng la hét thất thanh của Lan Lan

Tiếng hét ấy lúc trầm lúc bổng, thế nhưng nghe thật chói tai trong cái tiết trời mùa thu ẩm ướt này. Tiếng hét ấy như ai oán, như van xin, đầy bi thảm….khiến cho người khác phải rợn người.[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: thtrungkuti và 106 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.