Diễn đàn Lê Quý Đôn
















images



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 

Thoát không khỏi ôn nhu của anh - Diệp Lạc Vô Tâm

 
 18.03.2011, 11:15
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34160
Được thanks: 45598 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
 [Hiện đại] Thoát không khỏi ôn nhu của anh - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 9
Thoát không khỏi ôn nhu của anh


images


Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Edit: ngocquynh520 + Hiyu

Beta: Sarah Taverest

Một cuộc xem mắt trời đất xui khiến, một đoạn tình duyên trời định không biết nên khóc hay cười!

Nhân vật chính: Quan Tiểu Úc, Âu Dương Y Phàm

Phong cách: lãng mạn dễ dàng

Mở đầu:

Hôm nay, đối với Quan Tiểu Úc mà nói là một ngày kích động lòng người -- cô phải đổi phòng ngủ mới.

Kéo bao lớn bao nhỏ đổi phòng ngủ mới đương nhiên không có gì đáng giá kích động, làm cho cô kích động là bạn cùng phòng mới của cô lại là hồng nhan họa thủy từng bị các cô mắng suốt ba tháng, lại vô duyên nhìn thấy, Bạch Lăng Lăng!

Nói thật, hình dung bằng từ "Hồng nhan họa thủy" này xem như khen Bạch Lăng Lăng, muốn cho Tâm Di bạn đại học cùng phòng cũ của cô đến hình dung, lời nói sẽ khó nghe hơn.  

"Bạch Lăng Lăng!"

"Quan Tiểu Úc!"

Đây là câu nói đầu tiên trong lần đầu tiên gặp mặt của hai người con gái.

"Mình vẫn cứ cho tên của mình là tầm thường nhất." Quan Tiểu Úc dương dương tự đắc nhướng đôi mày xinh đẹp, chớp chớp đôi mắt to, nhẹ bới lên mái tóc màu cà phê, lộ ra gương mặt thanh lệ trắng trong thuần khiết.

Không nghĩ tới bạn cùng phòng của cô nhợt nhạt cười, đáp: "Mình cũng vậy!"


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 01.04.2011, 12:27
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34160
Được thanks: 45598 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thoát không khỏi ôn nhu của ngươi - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 10
Chương 1.1: Người yêu đầu của Quan Tiểu Úc

Đêm tĩnh, yên ổn, ưu tư.

Trong chỗ ở lớn sáng sủa sạch sẽ, bức màn voan mỏng màu lam nhạt để che đậy bị gió đêm lay động, thỉnh thoảng đụng chạm đến chuông gió san hô treo trên cửa sổ, phát ra tiếng ngâm khẽ dễ nghe...

Trên tủ đầu giường màu trắng là một ly cà phê vẫn đang có khói bay lên, hương cà phê và hương sữa nhàn nhạt phiêu tán (bay) khắp cả phòng.

Một người con gái xinh đẹp đang dựa nửa người vào trên chiếc giường trải ra màu lam nhạt, hai cái chân mảnh khảnh trắng noãn lay động giữa không trung, mái tóc quăn màu cà phê được buộc lên cao cũng lay động theo, có vài cọng ngẫu nhiên lướt qua gương mặt trái xoan xinh đẹp của cô, lại thêm vài phần đáng yêu nghịch ngợm.

Cô là Quan Tiểu Úc, một người con gái nhìn qua không có gì khác những nữ sinh đại học khác, thích mang giày thể thao mặc quần bò nghe MP3 ở trong vườn trường, thích uống cà phê và đọc ngôn tình tiểu thuyết, đương nhiên cũng thích xem những chàng đẹp trai như những bức tranh để thưởng thức!

Mà giấc mộng đời người của cô cũng thực đặc biệt -- muốn có một cuộc tình oanh oanh liệt liệt!

Cô muốn quá trình có yêu hận tình thù, sinh ly tử biệt, nhiều bi thương, nhiều điêu thật đẹp!

Cho dù không đạt được cảnh giới này, "Bỏ trốn" một chút cũng thật lãng mạn.

Bạn cùng phòng của cô hỏi rằng: "Vì cái gì?"

Cô đáp: "Không thích một tình yêu oanh oanh liệt liệt, liều chết triền miên, làm sao xứng đáng được với rất nhiều ngôn tình tiểu thuyết mình đã xem?!"

Bạn cùng phòng của cô rốt cuộc không nói gì!

......

"Lại là câu chuyện về bạch mã hoàng tử và cô bé lọ lem." Khi Tiểu Úc nói chuyện mắt to trong suốt sáng ngời đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm phần giới thiệu vắn tắt nội dung trong quyển ngôn tình tiểu thuyết đầy mùi mực tàu trên tay cô. "Đẹp trai nhiều tiền, dịu dàng đa tình, gia thế tốt, có năng lực, quả thực có thể nói là hoàn mỹ độc nhất vô nhị !"

"Nếu không sao lại là tiểu thuyết chứ?" Bạch Lăng Lăng bạn cùng phòng của cô ngồi ở trước máy tính, thuận miệng nói lại một câu, tiếp tục đánh chữ lên màn hình.

"Không biết ngôn tình tiểu thuyết sao cứ thích viết về loại đàn ông này, giống như một người đàn ông không có tiền, không đẹp trai cơ bản không đáng cho con gái liếc mắt một cái."

"Mình không thấy vậy, bộ dạng đẹp hay không, có nhiều tiền hay không, không quan trọng, đàn ông quan trọng nhất là phải có nội hàm!!!"

Tiểu Úc nghe vậy ngồi thẳng thân thể, vô cùng đồng ý gật đầu. "Thời đại này, đàn ông anh tuấn nhiều tiền không phải không có, chưa kể đến nhân phẩm của bọn họ, chỉ nói đến thái độ tình cảm, quả thực là: 'Không có phong lưu nhất, cũng vẫn có phong lưu.' Đây là sự thật chứ không phải đồng thoại trong truyện, cô bé lọ lem dịu dàng lương thiện vĩnh viễn không thành công chúa được!"

"Vậy mà cậu vẫn thích xem ngôn tình tiểu thuyết?" Lăng lăng quay sang nhìn cô, dáng người cao gầy cân xứng ở trong áo ngủ rộng thùng thình như trước nổi rõ ra ngoài, cùng mái tóc đen mềm mại rối tung hạ xuống tới thắt lưng, da thịt bên trong trắng nõn nhẵn nhụi. Tuy rằng nhìn qua dường như ngủ không đủ, nhưng vẫn lộ ra một đôi mắt linh hoạt trong sáng, vẻ mặt dịu dàng tươi cười ngọt ngào khiến tâm tình người xem thư giãn.

"Mình đang tăng khẩu vị thưởng thức đàn ông của mình lên." Tiểu Úc nói xong, lại nhìn Lăng Lăng, thở dài: "Ai! Loại phụ nữ không biết thưởng thức đàn ông này sẽ không bao giờ hiểu được !"

Lăng Lăng không có phản bác, nhìn nhìn. "Vậy không chậm trễ Quan tiểu thư tăng trình độ thưởng thức của mình lên, mình tới phòng tự học đọc sách ."

"Sớm trở về một chút, đừng làm cho mình trông phòng một mình!"

"Mình làm sao bỏ được......"

Lăng Lăng đi rồi, trong đêm tối yên tĩnh không tiếng động, Tiểu Úc dần dần tiến vào thế giới tiểu thuyết.

Trong tiểu thuyết, nam nữ chính thường bất ngờ gặp gỡ một cách lãng mạn, yêu nhau cũng lãng mạn, mỗi một đoạn tình tiết đều phải lãng mạn......

Khi nam nữ chính gặp lại trong quán bar, Tiểu Úc bỗng nhiên nhớ tới người yêu đầu của cô, cô cùng anh cũng là gặp gỡ bất ngờ ở một quán bar.

Năm đó cô mới mười tám tuổi, vì chúc mừng ngày đầu tiên mình trưởng thành, cô cố lấy dũng khí cùng vài người bạn đi một quán bar thật vui để chơi.

Tiết tấu kích tình va chạm, màu vàng và đen giao nhau, tất cả mọi người sa đọa ở trong thế giới xa hoa đồi truỵ, duy chỉ có cô đang bịt chặt cái lỗ tai vì sợ màng nhĩ sẽ vỡ ra, thỉnh thoảng vụng trộm liếc mắt nhìn dáng người nóng bỏng của cô nàng vũ nữ đang nhảy điệu thoát y trên đài, lại bối rối dời đi ánh mắt.

Lúc lơ đãng, tầm mắt của cô bị một tên con trai đối diện hấp dẫn, bởi vì anh ta là người nam duy nhất trong quán bar không chú ý màn nhảy nóng bỏng trên đài. So với những người khác quần áo lố lăng trong quán bar, cách ăn mặc của người này tuy không coi là có thể đoạt ánh mắt, thân trên mặc một chiếc áo sơ mi sọc xanh tím rất vừa người, thân dưới mặc một chiếc quần bò màu đen, nhưng trên người anh ta tràn ngập ra một loại khí chất tôn quý có thể thu hút sự chú ý của nữ giới. Chắc chắn là con nhà giàu, căn bản không cần cố ý biểu lộ, nhất cử nhất động tự nhiên toát ra tự tin cùng tôn quý. Không giống những người nhà giàu mới nổi, thích mang theo vệ sĩ, thích đi Porsche[1] khoe tiền tài của mình ra khắp nơi, chỉ hận không thể viết mấy chữ "Ta là kẻ có tiền" trên mặt mình.

Tiểu Úc chờ đợi người nọ xoay người, để cho cô xem nhìn dáng vẻ của anh, người phục vụ lại hỏi bọn họ muốn dùng gì, mọi người đều muốn các loại rượu khác nhau, hỏi cô, ánh mắt của cô vẫn còn dừng trên bóng dáng kia, thuận miệng nói: "Cho tôi một cái thuyền chuối tiêu!"

"Quan Tiểu Úc, cậu không lầm chứ?!" Một người bạn của cô khoa trương kêu to, khiến không ít người nhìn lại, trong đó cũng bao gồm người kia, anh ta quay sang nhìn Tiểu Úc, hơn nữa...... Còn nhìn rất lâu, nhìn đến mặt cô nóng lên.

Đáng tiếc bởi vì ánh sáng bảy màu loé mắt, cô không cách nào thấy rõ diện mạo đối phương, chỉ mơ hồ cảm giác được ánh mắt anh ta lộ ra một loại ý cười sâu xa.

Không bao lâu, hai người con gái mang Tiểu Úc đến chơi đã cùng hai tên con trai xa lạ dễ nhìn thân nhau, thân mật giống như sẽ lập tức đi vào lễ đường kết hôn, mấy bé trai khác cũng đi tìm người đẹp, chỉ còn lại mình cô ngồi trên sô pha màu đỏ ăn kem chuối tiêu và xem thoát y vũ.

Thật đúng là khảo nghiệm băng với lửa!!!

"Em gái nhỏ!" Một âm thanh kêu gọi chứa hàm lượng đường thật cao vang lên bên tai cô, sau đó trong không khí lan tới mùi nước hoa Cologne (tên hiệu). Tiểu Úc tò mò giương mắt, một người ngũ quan xem như đoan chính dễ nhìn ngồi ở bên cạnh cô. Nếu chỉ nhìn diện mạo một cách đơn thuần Tiểu Úc còn có thể chấp nhận, nhưng người này lại nhuộm tóc màu cam, trên áo sơ mi màu đen có có một cái khăn quàng cổ màu hồng, hơn nữa thân dưới còn mặc quần bó sát người, ăn mặc như vậy thực khiến người ta kinh sợ, Tiểu Úc nhịn không được lau mồ hôi trên trán, nghiêng người vào sườn ghế bên trong, cúi đầu tiếp tục ăn chuối tiêu.

Người dễ nhìn ái muội dựa sát vào cô, vô cùng thân thiết ôm vai cô, ánh mắt lại đánh giá cái váy mới mua trên người cô: "Một mình thật nhàm chán, có tôi bên cạnh được không?"

Tiểu Úc đang ăn kem thiếu chút nữa bị chuối tiêu nghẹn chết, nửa ngày mới thở hổn hển lại, vỗ vỗ ngực nói: "Không cần! Cám ơn chị!!!"

Cô cố ý đem chữ "chị" cắn thật mạnh, người dễ nhìn lập tức xanh mặt như ý của cô.

Lúc này, người đối diện kia lần thứ hai quay đầu, lần này có ánh sáng màu tím lung lay một chút, cô như trước không thấy rõ mặt mũi, chỉ mơ hồ thấy hình dáng trên mặt anh, đường cong rất đẹp, nhất là bên môi... Lộ ra một chút ý cười dạt dào hứng thú.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Porsche:

images


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 04.04.2011, 07:23
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34160
Được thanks: 45598 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thoát không khỏi ôn nhu của ngươi - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 11
Chương 1.2

Trong nháy mắt, cô thật sự cảm giác được trái tim rung động, thậm chí cảm giác được thân thể đang nóng lên, tiếng nhạc sôi động đinh tai nhức óc đều không thể che giấu tiếng tim đập của cô...

Ngay tại một khắc đẹp nhất đó, một mỹ nữ dáng người cao gầy, mặc quần áo không có nhiều vải hơn vũ nữ thoát y trên đài bao nhiêu, bưng ly rượu về phía anh, dáng người chân thành ngồi ở bên cạnh, đem cánh tay trắng noãn mượt mà của mình khoác lên vai anh, cúi người ghé vào lỗ tai anh nói nhỏ......

Khi anh ta đứng lên ôm mỹ nữ rời đi, mối tình đầu ngây thơ của Tiểu Úc trong nháy mắt vỡ tan như bụi....

Từ đó về sau, cô chân chính ý thức được: Bạch mã hoàng tử không chỉ phải có dáng vẻ anh tuấn bề ngoài, còn muốn có năng lực, có nội hàm, tình cảm phải đối đãi chân thành tha thiết, một lòng một dạ.

Tuy rằng hai mươi mấy năm qua, loại đàn ông này không có xuất hiện, nhưng cô vẫn luôn tin tưởng tình yêu là duyên phận đã sớm được an bài tốt, sẽ có một ngày, đàn ông đúng mục tiêu của cô sẽ xuất hiện trong thế giới của cô, khiến cho cô trải nghiệm sự lãng mạn say mê chết người ở trong ngôn tình tiểu thuyết....

Hồi ức của Tiểu Úc bị tiếng chuông điện thoại đánh gãy.

"Mẹ à." Cô đang cầm điện thoại, thiếu chút nữa cảm động đến rơi nước mắt. "Rốt cục nhớ tới mình còn có con gái."

"Gần đây mẹ bận quá......"

"Vậy sao!" Mỗi lần đều là câu này.

"Tiểu Úc, con của chú Âu Dương về nước. Ngày hôm qua chúng ta cùng nhau ăn cơm chiều, anh chàng ấy chẳng những có năng lực, bộ dạng còn anh tuấn bất phàm......"

Lại tới nữa! Cô nắm lấy quyển tiểu thuyết lật đến trang tiếp theo, tình tiết trong tiểu thuyết phát triển đến thời khắc mấu chốt, không thể bỏ qua......

Chú Âu Dương trong miệng mẹ cô gọi là Âu Dương Cẩm Hoa, hiện nay là đại cổ đông của một công ty điện khí. Âu Dương Cẩm Hoa và cha Quan Thiên Nguyên của Tiểu Úc  là bạn học ở đại học, quan hệ của hai người rất tốt, lại vừa vặn một người sinh con trai, một người sinh con gái, khi nói chuyện thường đem hai đứa ra ghép đôi, tâm sự "Ông trời tác hợp cho" như vậy không ảnh hưởng cuộc vui toàn cục. Tuy nhiên, từ lúc Tiểu Úc một mực phản đối loại tư tưởng phong kiến môn đăng hộ đối này, vợ chồng Quan Thiên Nguyên cũng không đề cập qua chuyện này nữa. Tiểu Úc cứ tưởng rằng bọn họ nghĩ thông, không nghĩ tới là vì con người ta xuất ngoại. Mới vừa trở về nước, bọn họ lại nhắc lại chuyện xưa.

"Con còn nhỏ, đã muốn vội vã đem con gả ra ngoài sao?" Cô thật vất vả chịu đựng đến sắp tốt nghiệp thạc sĩ, nghĩ đến rốt cục có cơ hội hưởng thụ không khí tự do, đi sa mạc Tát Cáp Lạp để nhìn không trung rộng lớn.

"Đã hai mươi ba? Lập tức đến tuổi kết hôn muộn." (23 mà muộn @@")

"Không phải còn hai tháng nữa mới sinh nhật sao."

Ra vẻ thật đúng là sắp đến tuổi kết hôn muộn. Tiểu Úc chà xát mồ hôi lạnh trên trán, nửa làm nũng, nửa năn nỉ nói: "Mẹ à, nói như thế nào con cũng là con gái ruột của mẹ! Mẹ không thể tuỳ tiện tìm một người chồng cho con được!"

"Chung thân đại sự của con mẹ có khi nào thì tùy tiện chưa? Y Phàm tuyệt đối là một đàn ông tốt, mẹ đã an bài hai đứa gặp mặt, mẹ cam đoan con thấy nó chắc chắn sẽ vừa lòng!"

"Chúng con không phải đã gặp qua rồi sao!" Tiểu Úc cẩn thận hồi tưởng bộ dáng mơ hồ của hắn trong trí nhớ. "Anh ta rất thấp."

"Thấp?! Con cho rằng bao nhiêu mới gọi là cao?"

"Ít nhất phải cao hơn con chứ?!" Cô nghĩ nghĩ lại bổ sung một câu: "Anh ta thấp hơn con 2cm, còn béo hơn con một vòng!"

"Con ranh chết tiệt kia! Khi đó Y Phàm mới bảy tuổi."

"Nền tảng kém như vậy, có thay đổi cũng không tốt được đến đâu!"

"Con thấy sẽ biết, Y Phàm chẳng những bộ dạng tuấn lãng, khí chất cũng tốt!"

Tiểu Úc lập tức lật lại phần giới thiệu vắn tắt nội dung trong tiểu thuyết, theo trên mặt đọc ra: "Anh tuấn nhiều tiền, dịu dàng đa tình, tốt nghiệp MBA, không dựa vào gia thế, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng......"

"Con nghe nói qua về Y Phàm à?"

"Không có!" Mười cuốn tiểu thuyết vốn có tám bảng viết như vậy, rất phù hợp thẩm mỹ của cô, gặp mặt làm quen một chút cũng không sao.

Nhưng, trong đầu cô lóe lên một ánh sáng! Âu Dương Y Phàm?

Cô nhớ mang máng tên này đã nghe ở đâu rồi, hình như là nghe Lăng Lăng đề cập qua một lần, nhưng nói cái gì thì không thể nhớ ra được.

"Cuối tuần về nhà chứ? Mẹ với con đi dạo phố, mua mấy cái váy đẹp."

"Để con xem có viết xong báo cáo hay không."

"Báo cáo cuối tuần viết lại cũng không chậm."

"Dạ......"

Tán gẫu với mẹ xong, Tiểu Úc nằm trên chiếc giường trong phòng ngủ ôm ngôn tình tiểu thuyết hai tiếng, không lật đến trang tiếp theo.

Âu Dương Y Phàm? Không biết anh ta hiện tại biến thành bộ dáng gì nữa? Có phải là thật sự đẹp như mẹ hình dung hay không, có thể xuất sắc giống như trong ngôn tình tiểu thuyết viết hay không, lại có thể làm cho lòng cô rung động hay không?

Gặp mặt mới biết được!

Nghe thấy tiếng mở cửa, Tiểu Úc chuyển tầm mắt từ cuốn tiểu thuyết sang người Lăng Lăng, tò mò hỏi: "Nhanh như vậy đã về rồi?"

"Ừ!" Lăng Lăng vừa vào cửa thấy tiểu thuyết trong tay cô: "Đã quá ba tiếng, cậu còn chưa xem xong một nửa?"

Cô do dự một chút, buông tiểu thuyết. "Lăng Lăng, cậu có phải từng đề cập qua một người tên Âu Dương Y Phàm hay không?"

"Uh." Lăng Lăng buông đồ vật, ngồi trước máy tính xem QQ có tin nhắn hay không, không có nguyên nhân, đây là thói quen của cô.

"Anh ta là người thế nào?"

"Cậu tuỳ tiện mua một quyển tạp chí lá cải, bằng không lên mạng một chút sẽ biết!"

"Nổi danh như vậy?" Việc này thật làm cho Tiểu Úc có chút ngoài ý muốn.

"Người này từng có rất nhiều phụ nữ, dùng CPU để thống kê một nữ ngôi sao xem có nổi hay không, có đẹp hay không, chỉ cần tra có chuyện xấu với anh ta hay không! Người nào cùng anh ta, còn không bằng đi chết, sớm chết sớm siêu sinh"

Nghe miêu tả xong như vậy, ý tưởng thứ nhất của Tiểu Úc chính là: Cô có phải là con ruột của ba mẹ không?!

Bảo cô lấy người đó, trừ phi cô chết!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 07.04.2011, 04:46
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34160
Được thanks: 45598 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thoát không khỏi ôn nhu của ngươi - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 11
Chương 2.1: Mùa yêu đương của Quan Tiểu Úc

Bị cái người gọi là nhà trang điểm tốt nhất liên tục tra tấn suốt hai giờ, người con gái trước gương giống như thoát thai hoán cốt.

Chiếc váy màu vàng kim dài đến mắt cá chân, không có chỗ nào bại lộ, nhưng uốn lượn theo đường cong lả lướt khiến người thích thú của cô. Mái tóc quăn mới uốn của cô bị búi lên, chỉ buông xuống một ít ở bên mặt, quyến rũ nói không nên lời; Khuôn mặt bầu bĩnh như quả trứng được tô phấn trắng, trên mắt vốn to trong veo như nước là lông mi đen đậm vểnh cong vụt sáng, giống như một Baby xinh đẹp.

Tiểu Úc nhìn mình trong gương, cả tâm trạng hờn dỗi cũng hoàn toàn tiêu tan hầu như không còn. Cô rốt cục hiểu được cái gì là chuyên nghiệp, chính là có thể đem người khác trang điểm đến chính họ cũng không nỡ xem.

"Tiểu Úc, con nhìn xem, con gái nên là dạng này."

Tiểu Úc quay đầu nhìn sang người mẹ nắm giữ mạch máu kinh tế của mình, nhìn biểu hiện vừa lòng của bà, thử thăm dò hỏi: "Mẹ có thể nhận ra con là ai sao?"

"Nhảm nhí, con là do mẹ sinh ."

"Vâng!" Lời ngoài ý: Không phải mẹ ruột sinh ra, tuyệt đối nhận thức không được!

Cô thuận miệng đáp lời, nghĩ rằng buổi tối không biết phải uống mấy tách cà phê, mới có thể phấn đấu suốt đêm để ngày mai giao ra bảng báo cáo nghiên cứu.

Trang điểm xong, Tiểu Úc kéo váy dài hết sức khoa trương, căn bản bước không ra được bước nào đi lên xe. Cô đương nhiên biết cùng bạn mười mấy năm của ba mẹ ăn một bữa cơm căn bản không cần ăn mặc như vậy, bọn họ khẳng định là có mục đích khác. Quả nhiên không ngoài dự đoán, tiến vào quán trà tao nhã, Âu Dương Cẩm Hoa vẻ mặt khiêm tốn liền bước lại đây."Là Tiểu Úc sao!? Tôi thiếu chút nữa nhận không ra."

"Chú Âu Dương." Cô hơi hơi hạ thấp người, đoan trang chào hỏi. Trong lòng nói thầm: "Chú có thể nhận ra được mới lạ!!!"

Âu Dương phu nhân theo sau thân thiện kéo tay cô, lôi kéo cô ngồi cạnh người. "Ngồi xuống uống ly trà, Y Phàm lập tức đi ra."

"Cám ơn." Tiểu Úc vô cùng thục nữ ngồi xuống, nâng chung trà lên lẳng lặng đặt ở bên môi, không vội không chậm nhấp nhẹ. Tuy rằng cô trời sanh tính tùy hứng, không bị chuyện gì trói buộc, nhưng ở trước mặt bạn của ba mẹ cô phải giả dạng làm một tiểu thư khuê các có tri thức hiểu lễ nghĩa, cô thì không sao cả, nhưng ba mẹ cần mặt mũi.

Chén trà vơi hơn phân nửa đã muốn thấy đáy, Âu Dương Cẩm Hoa có chút xin lỗi nhìn xem, giải thích: "Y Phàm vừa mới gọi điện thoại nói rất nhanh đến, có lẽ trên đường kẹt xe."

Kẹt xe?!

Tiểu Úc tiếp tục thưởng trà. Nhưng tiếp tục uống nước trà mát lạnh cũng không dập được lửa giận trong lòng cô.

Vì không muốn đến muộn, sáu giờ sáng cô đã bị mẹ dựng từ trên giường dậy, ở trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê bị mang đến cho người trang điểm tàn phá. Mà anh ta thì sao, ngay cả ra cửa sớm vài chục phút cũng không được! Ba mẹ cô sao lại giới thiệu cho cô loại đàn ông này, trước không đề cập tới tình yêu,  mấu chốt là người này căn bản không biết tôn trọng người khác.

Chén trà thứ hai cũng được uống xong một giọt cuối cùng, chàng trai được ba và mẹ khoa trương đến tận trời cũng không có hiện thân, Tiểu Úc rốt cục không thể nhịn được nữa. Lấy cớ đi toilet, vụng trộm kéo theo váy lao ra quán trà.

Nếu anh ta ngay cả tôn trọng tối thiểu cũng đều không biết, như vậy cô cũng muốn làm cho anh hiểu biết mùi vị bị người ta cho leo cây một chút.

Tiểu Úc vừa chạy ra cửa lớn khách sạn, bỗng nhiên nhớ tới chính mình đã quên lấy túi xách, liền thấy hối hận!

Cô đang do dự có cần trở về hay không, một tiếng dừng chói tai đánh gãy hối hận của cô, cô mới giật mình phát hiện chính mình đang đứng ở giữa đường cái, thiếu chút nữa bị một chiếc Porsche chạy nhanh đánh bay.

"Cô không có việc gì chứ?" Một chàng trai mặc trang phục hưu nhàn tao nhã từ trên xe đi tới, thái độ vô cùng thành khẩn hỏi: "Thực thật có lỗi dọa đến cô."

Đây là ý gì!? Giống như cô đứng ở giữa đường cái ngẩn người là lỗi của anh ta.

Bởi vì đối phương rất cao, ít nhất một mét tám, Tiểu Úc ngẩng đầu, mới nhìn rõ đối phương. Anh mặc một bộ quần áo thương vụ (công việc mua bán) hưu nhàn, thoạt nhìn có phẩm vị lại có tu dưỡng, còn có chút hương vị tinh anh của thương nhân. Về phần diện mạo, ánh mắt hẹp dài, mũi thẳng, môi mỏng, màu da cũng là màu lúa mạch rất có vị của đàn ông, cô luôn luôn đối người dễ nhìn có ấn tượng sâu sắc, cho nên cô chắc chắn xác định khuôn mặt này cô đã gặp qua ở đâu, suy nghĩ đã lâu rốt cục nghĩ tới, nhưng vẫn là vắt hết óc mới nhớ tới tên của anh ta.

"Ivan?"

Ivan cũng hơi hơi sửng sốt, đem cô từ đầu đến chân nhìn kỹ một lần vẻ mặt mới bừng tỉnh, hỏi cô: "Em muốn đi đâu sao?"

Bị Ivan nhắc tới, Tiểu Úc rốt cục hoàn hồn, vội vàng nhảy lên xe anh, lớn tiếng thúc giục: "Mau dẫn em rời đi này!"

"Muốn đi nơi nào?"

"Sa mạc Tát Cáp Lạp, cám ơn!"

Anh nhướng mày, mỉm cười, nhanh chóng ngồi vào trong xe, cô được người đưa đến phía trước, mang theo cô thoát đi nơi thị phi kia.

"Mạo muội hỏi một chút, em muốn mặc bộ đồ này đi sa mạc?" Ivan chỉ chỉ một thân váy dài khoa trương của cô.

Cô nhìn nhìn mình từ kính sau, kéo kéo dây cột tóc, kéo xuống làn váy vướng bận kia.

"Đào hôn cũng không cần gấp như vậy chứ?" Anh quay sang cẩn thận đánh giá cô, nhẹ nhàng sờ sờ môi mình, cười như không cười.

"Anh xem em giống cái loại con gái ngốc đến đến nỗi gần lễ kết hôn mới nhớ tới muốn chạy trốn sao?"

"Vậy em vội vã chạy cái gì?"

Cô cúi đầu xoa xoa mắt cá chân đau nhức, thuận tay đem đôi giày cao 7 ly (chắc cỡ 7cm) ném đến đằng sau. "Nếu ba anh bảo anh gặp mặt xem mặt với một người chưa từng quen, anh chắc là chạy còn nhanh hơn em!"

"Cũng không chắc ."

"Nếu đối tượng xem mắt khiến anh nhớ tới đã muốn ói thì sao?"

Anh nhíu mày, ý cười ở đuôi lông mày giơ lên. "Không phải chưa từng gặp mặt sao?"

Cô dám xác định người này không tốt nghiệp đại học, đầu óc anh ta quả thực chính là làm từ tảng đá.

"Chưa thấy qua nhưng nghe qua. Anh ta từng có bao nhiêu bạn gái, chính mình đều không đếm được."

"Huh? Thật không?" Ivan có điểm khó hiểu nhìn Tiểu Úc, "Em nói người đó là......"

"Gọi Âu Dương...... Âu Dương cái gì...."

"Âu Dương Y Phàm."

"Đúng! Anh cũng nghe qua người này?"

Anh vội ho một tiếng, mờ mịt đếm ngón tay. Ra vẻ anh còn chưa tốt nghiệp tiểu học.

Nhìn người bên cạnh đếm thật chăm chú, Tiểu Úc nhịn không được đánh gãy: "Được rồi, Ivan, anh có thể đưa em đi..."

Cô đang suy nghĩ nói đại học T, điện thoại cầm tay của người kia đột nhiên vang lên, anh hóa ngốc sửng sốt vài giây mới mở điện thoại ra, mang tai nghe vào.

"Anh...... Vừa mới ra cửa, có việc sao?"

Tiểu Úc nhìn khu buôn bán phồn hoa xung quanh, không khỏi cảm thán sự huyền diệu của điện thoại di động.

Anh chuyên chú nghe điện thoại, trầm mặc đã lâu, mới âm thầm thở dài một tiếng: "Anh còn có chút việc......"

"Không sao, em không gấp!" Cô nghĩ đến mình làm chậm trễ của chính sự Ivan, vội vàng giải thích.

Kỳ thật nếu không phải cô không có tiền, cô nhất định sẽ lựa chọn xuống xe, bởi vì thần thái của anh thoạt nhìn không phải lo lắng bình thường.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 08.04.2011, 12:48
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 34160
Được thanks: 45598 lần
Điểm: 9.83
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thoát không khỏi ôn nhu của ngươi - Diệp Lạc Vô Tâm - Điểm: 10
Chương 2.2

Anh chần chờ một chút, nói vào điện thoại: "Được rồi, anh lập tức đến!"

Xe chuyển hướng cầu vượt, chạy về trung tâm thành phố, dọc theo đường đi anh không nói gì, khuôn mặt thoạt nhìn cũng thực bình tĩnh, vẻn vẹn chỉ mới vượt ba cái đèn đỏ thôi.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Úc ngồi xe Porsche, cũng không biết loại xe này có hệ số an toàn thế nào. Cho nên cô liếc anh một cái, không dám đánh nhiễu, chỉ vụng trộm nhanh chóng thắt dây an toàn vào.

Cô còn chưa kịp đi sa mạc Tát Cáp Lạp đâu.

Xe Ivan rốt cuộc dừng lại ở một quán cà phê, tâm của Tiểu Úc cũng buông xuống theo.

Cô đang định xuống xe, Ivan giành trước nói: "Thật có lỗi, xin đợi anh ba mươi phút!"

"Uhm! Được rồi, lâu một chút không sao!"

Cô vốn là khách khí, không nghĩ tới Ivan thật đúng là không khách khí, vội vàng đi vào, ngồi xuống vị trí cạnh cửa thủy tinh, vốn không có một chút dấu hiệu đi ra.

Cô chờ có chút không kiên nhẫn, nhìn qua cửa thủy tinh hướng vào bên trong nhìn xung quanh, Ivan cùng một cô gái mặt đối mặt ngồi, chỉ nhìn qua cô gái bên cạnh kia thì biết anh ta vì sao lại vượt đèn đỏ ba lần. Thật sự là mỹ nữ khó gặp, mỹ nữ không cần mặc âu phục hàng hiệu gì, không cần gì cố ý giả dạng, cũng cao nhã thoát tục, tựa như hoa lan sâu trong hang động.

Mà lúc mỹ nữ động lòng người nhất chính là khi rơi nước mắt, từng giọt từng giọt rơi vào lòng người, siết chặt lại.

Haizzz! Mỹ nữ chính là mỹ nữ, một giọt nước mắt là có thể hòa tan đàn ông.

Đối mặt mỹ nữ như vậy, không có đàn ông có thể đi ra trong ba mươi phút. Cho nên, cô quyết định tha thứ cho anh không tuân thủ lời hứa!

Tuy rằng Tiểu Úc không nghe được mỹ nhân nói cái gì, nhưng cô có thể từ trong ánh mắt Ivan đọc ra đau thương cùng bất đắc dĩ. Rất rõ ràng anh ta yêu người kia, bởi vì đàn ông chỉ có đối với người con gái mình yêu mới có loại ánh mắt này. Mà mỹ nhân kia tuyệt không phải bạn gái anh ta, bởi vì anh ta rất nhiều lần lo âu nắm bắt ngón tay, muốn đưa tay chạm đến đôi tay mảnh khảnh kia, lại lùi về.

Tiểu Úc ngồi trở lại trong xe, làm cho thời gian thời gian bọn họ nói chuyện cùng nhau lặng lẽ trôi qua, nhìn kim phút từng chút nhảy lên nửa vòng.

Ngay tại lúc cô nghĩ cuộc nói chuyện của bọn họ sẽ kéo dài vạn năm, mỹ nữ đột nhiên đứng dậy chạy ra quán cà phê, hé ra mặt lạnh như băng.

"Nhĩ Tích, em từ từ..." Ivan đuổi theo ra đến kéo lại cánh tay trong suốt trắng như ngọc của mỹ nữ: "Anh không phải không giúp em, em so với anh càng hiểu tính cách người đó hơn, con người đó vốn không thỏa hiệp."

"Anh căn bản là không muốn giúp em......"

"Anh nếu không muốn giúp em, sao lại nói cho em anh ta đầu tư cổ phiếu gì, nói cho em anh ta hối lộ Trương Hành Trường?" Anh thất bại lắc đầu, "Đến bây giờ em còn không hiểu được.. Nhiều năm như vậy trong mắt em ngoại trừ người kia thì chứa không được người khác sao?"

Cô gái gọi Nhĩ Tích kia sững sờ một chút, nhìn lướt qua xe anh, ánh mắt cùng với Tiểu Úc trên xe giao nhau ngắn ngủi, liền xoay người đi.

"Nhĩ Tích, anh cuối cùng có gì không bằng anh ta?"

Đối thoại cũ rích! Tiểu Úc âm thầm nói thầm một câu, ngáp một cái, bất đắc dĩ tựa vào lưng ghế dựa thoải mái nhìn trời xanh trên cao.

Haizzz! Dựa vào phương thức theo đuổi con gái này của anh ta, chỉ sợ đến trắng bệch ra cũng không theo đuổi bạn gái được, đáng tiếc cho xe thể thao phong cách này.

"Vì sao không thể cho anh một cơ hội?" Ivan lại mở miệng lần nữa.

Trong lúc thổ lộ thâm tình này, Nhĩ Tích quay đầu, một cái ngoái đầu cực mĩ nhìn lại, ánh mắt kia tràn ngập lý tính sáng rọi. "Bởi vì anh không hiểu cái gì gọi là yêu!"

......

Có một loại phụ nữ khi cự tuyệt người khác, sẽ có vẻ mặt áy náy nói: "Chúng ta không thích hợp."

Phụ nữ như vậy làm cho lòng người ta chua xót.

Có một loại phụ nữ khi cự tuyệt người khác, sẽ có vẻ mặt hèn mọn nói: "Đừng có nằm mộng!"

Phụ nữ như vậy làm cho trái tim người ta băng giá.

Có một loại phụ nữ khi cự tuyệt người khác, sẽ thực quan tâm nói: "Nhất định có người thích hợp với anh hơn em."

Phụ nữ như vậy làm cho người ta đau lòng.

Mà so với phụ nữ trước mắt này, ba loại trước đều là nhân từ .

Mỹ nhân đi rồi, đi thật sự bình tĩnh, bình tĩnh làm cho tâm người ta đều mất đi tri giác.

Tiểu Úc nghĩ đến Ivan sẽ đuổi theo, nhưng lại không.

Anh đứng thật lâu, nhìn bước đi không có một chút hỗn độn của cô gái, nhìn bóng dáng không mang theo một chút cảm xúc phập phồng của cô.

Ánh mặt trời chói mắt ở sau lưng anh chiếu ra một cái bóng thật dài, làm cho người vốn đã rất cao lại càng thêm cao ngất.

Tiểu Úc bất tri bất giác ngồi thẳng thân thể, nhìn bóng dáng người trước mắt.

Thời gian yên lặng trôi qua giữa phương hướng nhìn chăm chú của bọn họ.

Không biết qua bao lâu, Tiểu Úc bỗng nhiên cảm thấy máu nóng nảy lên đầu óc, đối với Ivan lớn tiếng nói: "Cô ấy không đáng! Một người không nhìn sự nỗ lực của anh, không đáng để anh giữ lại." (#Ami: đồng ý 100%, đây là câu nói hay nhất trong ngày    )

Ivan kinh ngạc quay sang, như ở trong mộng mới tỉnh mờ mịt nhìn cô.

"Người không hiểu tình yêu là cô ấy, không phải anh!"

Anh ngoài ý muốn nở nụ cười, nụ cười nhẹ nhàng tiêu sái giống như tất cả vừa rồi chỉ là nhất thời. "Vì sao?"

Vì sao? Cô cũng không biết vì cái gì, có lẽ là ánh nhìn cuối cùng của anh, có lẽ là một câu "Vì cái gì không thể cho anh một cơ hội" của anh. Anh muốn cũng không nhiều, một cơ hội mà thôi! Cô bị cảm động, cô tinh tường nhìn đến thấy được một chàng trai yêu chân thành tha thiết.

"Nếu cô ấy hiểu được cái gì là yêu, nhất định sẽ xoay người đối với anh nói một câu: Thực thật có lỗi, không có yêu anh, là tiếc nuối lớn nhất của em!" Tư duy của cô thật loạn, một câu không có suy nghĩ đột ngột phát ra: "Nếu em là cô ấy, em nhất định sẽ nói như vậy!"

"Thật sao?" Ivan xoay người đối mặt cô, vừa nhìn vừa cười. "Cám ơn em khen tặng! Nhưng anh không hy vọng có một ngày em nói với anh như vậy."

"Em càng không hi vọng!!!"

Cô sau khi nói xong, mới phát hiện đoạn nói này thật sự có nghĩa khác, hơn nữa càng nghe càng có nghĩa khác, vẫn là thiệt nhiều loại nghĩa khác.

Cô xoa xoa hai má phiếm hồng, ngồi thẳng, mắt nhìn mũi, giữa lỗ mũi, giữ vững nguyên tắc trầm mặc. Đến khi Ivan ngồi vào trong xe, thật có lỗi nói. "Thực xin lỗi, anh đã muộn năm mươi phút."

"Không sao."

"Muốn đi đâu?"

"Tùy ý."

Anh khởi động xe, hướng đến đường cái. "Bờ biển thì sao?"

Vừa mới bị người mình yêu vứt bỏ không đến một phút đồng hồ, lập tức mang theo một người con gái đi bờ biển? Đây là tư duy lôgic gì?

Cô thật hoài nghi Ivan thương tâm đến tột cùng là thật hay giả, vừa thấy anh lại vượt một cái đèn đỏ còn không tự biết, cô hoàn toàn hết chỗ nói rồi.

Thắt dây an toàn, Tiểu Úc quyết định hy sinh một lần, cùng anh đến bờ biển giải sầu. Không có ý gì khác, là xuất phát từ lo lắng cho an toàn của thân thể người khác.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 
       


Thành viên đang xem chuyên mục này: 060670, Catherine Liu, Google Adsense [Bot], lienbinhan, maicuc13, ngngocannhien, quynhtrang2709, sampham, Tiểu Quỷ32, uyenuonghodiep, vungocbaohan1, Vân Anh Vũ và 1182 khách

Điều hành 

Mod Box Tiểu thuyết


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
libra0610
libra0610
tudiemto
tudiemto
Askim
Askim

song giang: vô tn đi chị
bangthan87: con minh em thui ha giang
bangthan87: ek
bangthan87: cho link đi
song giang: hắc hắc, đại thần em nuôi anh hài quá
thuykute: Êu nhị ca quá đi
Cua Rang Me: cô thủy ra cửa nhận quà ha lu wen
thuykute: Băng thần , vô sn ta cho vui
bangthan87: truyen sưu tầm do, bi xóa
thuykute: Oa...sao không còn ai dự sn ta vậy trwoif , buồn nha
thuykute: viewtopic.php?f=20&t=330625
Cẩm Băng Đơn: đập nuôn cho hết
Lăng Kỳ Y: >< m.n bị quỷ dọa hết rầu
Cẩm Băng Đơn: sao hôm nay vắng vẻ quá ta, ><
Lăng Kỳ Y: huahua, ta biết mà biết mà nhất định ta sẽ chết trong bài kiểm tra sáng nay
Lăng Kỳ Y: hú happy halloween day!
Cua Rang Me: ui mèn ơi, tui chưa post truyện @.@
Meo Miu Ciu: hú tung chương 1 sau vài tuần quy ẩn =((
Meo Miu Ciu: viewtopic.php?f=169&t=332600&p=2149282#p2149282
Cua Rang Me: sao thế băng thần
YSam: Hix sau m k dc vô box trg vip hubu
YSam: hiazzz
bangthan87: ta muốn nhẫn kim cuơng điểm của ta , trả lại ta
bangthan87: mất 200 mấy điể đau lòng
Hoàng Dung: ai da, ta search thay bo thieu 1 gao nuoc da drop roi. Co ai bik bo nay con ai lam ko
Ngon gio nho: @Songgiang: Bay đến rồi đây :D
ngansieunhann: Chủ nhật sẽ tổng kết và trao giải
PhượngMinhNguyệt: sIUNHANN ỚI ỜI " đại chiến hình ảnh " khi nào thì kết thúc vậy ?
song giang: chị gióoooooooooo
song giang: mau bay ra đây đi


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.146s | 12 Queries | GZIP : On ]