Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 

Hương thơm mê hoặc của hoàng hậu - Chu Tiếu Y

 
Có bài mới 07.03.2011, 13:04
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37045
Được thanks: 75812 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Hương thơm mê hoặc của hoàng hậu - Chu Tiếu Y - Điểm: 10
Bộ này cũng là truyện ngược, không biết sao mình cứ thích truyện ngược :D3 Mình chưa thấy bạn nào làm cả nên đặt cọc trước, mình đặt cọc rùi mà có bạn nào giành làm thì mình buồn lắm áh... Mong các bạn thông cảm :D Mình làm đủ 10 bộ cho chẵn :)2

Hương thơm mê hoặc của hoàng hậu

images


Tác giả: Chu Tiếu Y

Edit: ngocquynh520 + meoluoi254

Beta: Thùy Trang

Giới thiệu:

Nàng là công chúa mất nước, khó khăn lắm mới trở thành hoàng hậu của Long Đế quốc, nàng thông minh xinh đẹp, can đảm cẩn trọng. Đêm tân hôn, nàng dứt khoát nhổ  trâm phượng xuống, hung hăng đâm tới cổ họng của hắn. . .

Hắn là đế vương một thời, hắn anh khí bừng bừng, lý tưởng hào hùng, có tài kinh bang tế thế. Đêm thành thân, hắn kéo cánh tay phải của nàng - dưới ống tay áo, bóng loáng - không có thủ cung sa, hắn phất tay áo căm giận rời đi. . .

Trở thành hoàng hậu, nàng không muốn, chỉ là vì nước, vì dân, nàng không làm không được, không thể không rời bỏ người mình yêu.

Cố nhân ở đâu? Gần trong gang tấc, chỉ có thể nhìn.

Cưới nàng làm hoàng hậu, cũng không phải ý muốn của hắn, chỉ là vì quốc, vì gia, hắn cưới nàng.

Cố nhân nơi nào? Gần trong gang tấc, chỉ có hương thơm nhàn nhạt yếu ớt.

Không thể ở chung, rồi lại vẫn phải liên quan với nhau.

Nàng đến gần hắn, chẳng qua là vì báo thù, vì đạt được thứ nàng muốn. Bởi vì hắn là đế vương, hắn có quyền lực cao nhất. Nàng phải lấy được Tàng bảo đồ, Bố binh đồ để chiêu binh mãi mã, khôi phục quốc gia. Gần quan được ban lộc, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau.

Hắn đặc xá nàng, chẳng qua là để biến nàng thành quân cờ, bình định thiên hạ, mở rộng địa giới quốc gia. Bởi vì hoàng hậu của hắn, xinh đẹp tuyệt luân. Trên đầu chữ sắc có một cây đao, từ xưa ôn nhu hương, khiến anh hùng sa vào.

Đột nhiên có một ngày, một đôi đồng nam đồng nữ bị hắn dẫn tới trước mặt nàng.

"Mẫu thân." Bọn họ nhảy nhót hoan hô, chạy về phía nàng - chui vào trong lòng.

Hắn cười to, ngửa mặt lên trời cười to, hoàng hậu của hắn không ngờ là mẫu thân của hai người con.

Khi gặp không quen biết, chỉ có hận không có yêu, hiểu nhau nhưng không nhận thức. Một đời hoàng thượng và hoàng hậu - mưa bụi phân tranh, tình cảm gút mắt!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 08.03.2011, 11:40
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37045
Được thanks: 75812 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tự edit] Hương thơm mê hoặc của hoàng hậu - Chu Tiếu Y - Điểm: 10
Quyển 1: Gió nổi mây trôi kế trúng kế


Mở đầu: Công chúa chưa lấy chồng đã có thai

Đây là một triều đại không được lưu lại trong lịch sử.

Thiên hạ hiện nay, chia năm xẻ bảy, khói lửa nổi lên bốn phía.

Nhất là ba nước Long Đế, Mã Nhã, Băng Tuyết, xưng bá một phương, thực lực hùng hậu, thành thế chân vạc, những nước nhỏ xung quanh, chẳng qua chỉ là thuộc địa của bọn họ.

Tam đại bá chủ, đều có dã tâm bừng bừng, để mở rộng ranh giới, không tiếc khơi mào chiến tranh.

Một năm nay, Băng Tuyết quốc hạn hán, dân đói gia tăng. Đối ngoại, chống lại Mã Nhã quốc quấy nhiễu, đối nội phải yên ổn dân tâm, thực lực quốc gia cực kỳ túng quẫn.

Hoàng đế Băng Tuyết quốc Tần Chính phải cầu viện Long Đế quốc . Hai nước đạt thành hiệp nghị, Long Đế quốc xuất binh tương trợ, Tần Chính đem Hàm Hương công chúa đưa đi hoà thân.

Nghe đồn, Hàm Hương công chúa, thông minh xinh đẹp, thân thể có hương thơm khác thường, thơm như hoa, kéo dài vài dặm, dư hương không hề tiêu tan. Diện mạo lại như thiên tiên, là đệ nhất mỹ nhân của Băng Tuyết quốc.

Tần Chính rất yêu con gái, lòng không dành, nhưng nước sắp mất, rơi vào đường cùng, chỉ phải cho con gái ra đi.

Hàm Hương công chúa đã đến tuổi cập kê thân mặc giá y, ngồi trên kiệu phượng, được người hầu khiêng đến Long Đế quốc.

Vị nữ tử xinh đẹp này phải gả cho người có danh vọng nhất Long Đế quốc, Vinh vương gia - Bắc Đường Húc Vinh. Bắc Đường Húc Vinh tinh thông binh pháp, tuổi còn trẻ, đã có trong tay mười vạn binh mã, trấn thủ biên quan, chống lại sự quấy nhiễu của Mã Nhã quốc.

===

Thủ đô Long Đế quốc.

Thành tây, trước một toà phủ đệ xa hoa rộng lớn, có hai con sư tử bằng cầm thạch uy vũ, cái khóa vòng trên cánh cổng màu đỏ được đúc bằng vàng, ánh mặt trời chiếu vào, sáng lạn rực rỡ. Tấm biển trên cửa, có ba chữ lớn sáng loáng -- Vinh Vương Phủ, vô cùng chói mắt.

Chỉ nhìn qua khí thế của cánh cửa này cũng có thể biết địa vị của Vinh vương gia trong triều đình không tầm thường.

Hôm nay, trước cửa giăng đèn kết hoa, tơ lụa màu đỏ thật đẹp, người sáng suốt vừa nhìn đã biết là có việc vui.

Chỉ là thật kỳ lạ, tiệc vui của gia đình phú quý thế này, trước cửa phải có người ra vào tấp nập, nhưng hôm nay trước phủ cũng hết sức yên tĩnh, không thấy ai cả.

"Quỳ xuống!" Đúng lúc này, chính sảnh trong phủ truyền đến một tiếng quát lạnh.

Chính sảnh hoa lệ của Vinh Vương phủ, chữ hỉ trên cao, trơn láng sáng bóng.

Chỉ là bầu không khí có điểm khác lạ, đại sảnh dị thường quạnh quẽ, cung nữ ăn mặc long trọng đứng ở trái phải hai bên, cúi đầu, đều không dám ngẩng lên.

Cáp Đức Phi ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ lê màu đỏ ở vị trí chủ nhà-- bà hiện là Đức phi của hoàng thượng Long Đế quốc, cũng là mẫu phi của Vinh vương gia -- là một người phụ nữ đã có tuổi, năm tháng trôi qua không làm phai tàn được bộ dáng thướt tha của bà, một thân trang phục màu tím viền vàng, làm toát ra khí chất của bà, đôi mắt xinh đẹp như nước muà thu, nhưng trên gương mặt trắng nõn lại nổi lên một vẻ tức giận nồng đậm, hai tròng mắt trợn tròn, mở to trừng nữ tử phía dưới.

Trong phòng một làn hương nồng đậm quanh quẩn, phát ra từ người của nữ tử phía dưới. Nàng là Băng Tuyết quốc Hàm Hương công chúa -- Tần Hàm Hương.

Quả nhiên là tuyệt thế giai nhân, nàng, mũ phượng khăn quàng vai đỏ thẫm. Nhìn từ xa, nữ tử này thực sự là cực phẩm, tăng một phân thì quá cao, giảm một phân lại quá thấp.

Nhìn gần, lông mày như lông chim trả, da thịt như tuyết trắng, thắt lưng như được bó chặt, răng trắng như ngọc.

Nhưng giá y nữ tử có điểm kỳ quái, đối mặt với sự trách cứ của Cáp Đức phi, nàng vẫn ngơ ngác như trước, đôi mắt thanh thuần nhìn bà, si ngốc cười, "Bà bà, ta đói."

"Bản cung bảo ngươi quỳ xuống, có nghe hay không!" Lông mày Cáp Đức phi nhíu một chút, vỗ mạnh tay xuống tay cầm của ghế.

"Bà bà, ta đói, ta thực sự rất đói." Tần Hàm Hương tựa hồ không có nghe Cáp Đức phi nói, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm trái cây trên bàn.

Nói xong, nàng nhét bàn tay nhỏ bé vào trong miệng, nước bọt chảy ròng, thần thái lúc này giống hệt một đứa bé ba tuổi, giống như si ngốc.

Cáp Đức phi kinh ngạc một chút, mạnh mẽ đứng dậy, thong thả đi xuống hai bước, vòng quanh Tần Hàm Hương quan sát một phen, đôi mắt chợt lóe, nói: "Bản cung nghe nói Băng Tuyết quốc Hàm Hương công chúa thông minh cực điểm, hôm nay sao lại như một đứa ngốc thế này?"

Vừa nói xong, phấn y tỳ nữ đứng ở bên người Cáp Đức phi, dừng một chút, cử chỉ thong dong nói tiếp: "Bẩm nương nương, nô tỳ nghe nha hoàn hồi môn của Hàm Hương công chúa nói, trên đường tới đây, bọn họ gặp kẻ cướp. Đầu Hàm hương công chúa bị trọng thương, tâm trí trở thành giống như đứa trẻ ba tuổi."

Khoé miệng Cáp Đức phi hơi hơi nhếch lên, trên mặt vẫn còn tức giận, nói: "Mặc kệ thế nào, nữ tử này không được lưu lại. Vinh nhi liều mạng cho chiến tranh ở biên quan, đến nay còn không về. Nếu như cho hắn biết hoàng thượng cấp cho hắn một nữ nhân lại là người đàn bà dâm đãng, danh dự của hắn làm sao còn? Vinh vương gia uy phong lẫm lẫm một đời anh minh há lại mất trên tay hồng nhan hoạ thủy này."

Cáp Đức phi nói xong, vẻ mặt chán ghét nhìn thoáng qua Tần Hàm Hương đang quỳ ở dưới, một thoáng ưu sầu hiện trên lông mày.

"Nương nương." Lúc này, Vương thái y khom người đứng ở một bên rốt cuộc tìm được cơ hội để nói. Vốn là hắn phụng mệnh Cáp Đức phi, chẩn bệnh cho Hàm Hương công chúa một đường phong trần vừa đến, nhưng ngoài ý muốn chẩn ra hỉ mạch.

Công chúa chưa xuất giá, đã có thai, là đại sự, hắn không dám giấu diếm, trực tiếp bẩm báo Cáp Đức phi.

Cáp Đức phi luôn luôn kiêu ngạo, thanh bạch, lại yêu con đến sốt ruột, sao lại có thể dung nạp được một hạt cát trong mắt thế này được. Lúc này bà hận không thể xé Tần Hàm Hương nuốt vào bụng, nữ tử làm nhục danh tiếng của hoàng nhi bà không thể tồn tại.

"Vương thái y, ngươi hãy cho bản cung một chủ ý! Nữ tử này có thai, là từ trong miệng ngươi nói ra." Cáp Đức phi liếc mắt Vương thái y đã già, bước đi thong thả qua lại, giọng nói tỏa ra nộ khí đằng đằng.

"Nương nương, không thể được. Tần Hàm Hương là viên ngọc quý trong tay Băng Tuyết quốc hoàng đế, nghe nói hắn rất thương nàng. Vạn nhất nàng xảy ra chuyện gì tại Vinh vương phủ, đến lúc đó hiệp ước giữa Băng Tuyết quốc và Long Đế quốc có thể bị thiêu hủy. Hoàng thượng trách tội xuống, thật là bất lợi cho Vinh vương gia!" Lão thái y nói nhỏ, vừa nói vừa lắc đầu thở dài.

"Thế này không được, thế kia không được. Lẽ nào để hoàng nhi của bản cung cưới một nữ nhi lẳng lơ vào cửa? Nàng là người đàn bà dâm đãng, bản cung quyết không đồng ý." Cáp Đức phi vừa nói vừa đi đến trước mặt Tần Hàm Hương, hung hăng trừng mắt nàng.

"Nương nương xin bớt giận." Vương thái y nói.

"Bà bà, người làm sao vậy? Người cũng đói bụng phải không? Hương Hương lấy trái cây cho người ăn." Tần Hàm Hương nghiêng đầu, ngây thơ rực rỡ nhìn Cáp Đức phi, sau đó phẩy nhẹ khăn đỏ trên tay, chạy nhanh tới trước bàn, cầm lên một trái táo.

"Đừng làm loạn, ngươi dám lỗ mãng trước mặt bản cung!" Cử chỉ non nớt của Tần Hàm Hương khơi ra nộ oán trong lòng Cáp Đức phi, bà bỏ lại sự đoan trang hàng ngày, tiến lên, cầm lấy chén trà trên bàn, hung hăng ném về phía Tần Hàm Hương.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Lông chim trả:
images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Meomeo sully, Tử Quân, quachanhthuy, thewind27, tngh218000, trạch nữ siêu BT
Có bài mới 10.03.2011, 12:56
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37045
Được thanks: 75812 lần
Điểm: 9.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tự edit] Hương thơm mê hoặc của hoàng hậu - Chu Tiếu Y - Điểm: 11
@thewind: Hàm Hương có ý nghĩa là người mang hương thơm nhưng cũng có thể tác giả này thích Hàm Hương trong HCCC :sofunny:

Tiếp theo mở đầu:

Chén trà vừa vặn nện lên lưng Tần Hàm Hương, tiếp theo nghe được một tiếng bịch, cái chén rơi xuống đất, tan nát.

"A --" nữ tử xinh đẹp kinh hô một tiếng, trái táo trong tay rơi xuống trên mặt đất, nàng giống như tiểu hài tử ngồi dưới đất oa oa khóc lớn lên.

Ném xuống như thế, nhất định rất đau.

"Ném chết nghiệt tử trong bụng ngươi, muốn làm Vinh Vương phi, cũng phải do bản cung định đoạt. Nữ tử như ngươi chỉ làm dơ danh tiếng của hoàng nhi bản cung." Cáp Đức phi vẫn như cũ không giải được hận, tiến lên, bổ khuyết thêm một đá.

Vừa mới là Đức phi tú lệ đoan trang, lúc này lại như một người đàn bà đanh đá đầu đường, khiến kẻ khác ngạc nhiên.

"Nương nương, như vậy không được, không được đâu!" Vương thái y thấy Cáp Đức phi càng lúc càng ác liệt, nhanh chóng tiến lên ngăn cản.

"Cái gì không được. Ở đây là thủ đô Long Đế quốc. Huống chi nàng hiện tại chỉ là một người si ngốc, bản cung đánh nàng, chẳng qua là thay mẹ nàng giáo huấn nàng. Công chúa còn chưa lấy chồng đã có mang hài tử, loại nữ tử này còn thể diện gì nữa? May là Vinh nhi xuất chinh ở ngoài, nếu như lập tức thành hôn, hoàng nhi của bản cung đã phải chịu lỗ rồi!" Cáp Đức phi căm giận liếc mắt Vương thái y, tức giận đến phồng mang trợn mắt.

"Nương nương --" Vương thái y đang muốn nói tiếp.

Cáp Đức phi giơ tay lên, cắt đứt lời hắn nói, lạnh lùng nhìn lướt qua Tần Hàm Hương ngồi xổm trên mặt đất gào khóc, khóe miệng cong lên, nói: "Không nên nói nữa."

Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng tiểu nữ tử khóc.

Cáp Đức phi ngồi trở lại trên chiếc ghế gỗ lê, thần tình bình thản rất nhiều, đôi mắt luôn luôn nhìn ra ngoài cửa, tựa hồ đang chờ mong chờ cái gì.

Qua không bao lâu, một từ nữ mặc áo xanh vội vã tiến vào, "Bẩm nương nương, biên quan truyền tin tức đến ."

"Huh?" Cáp Đức phi hơi giương mắt, trong mắt hiện lên một tia lo lắng, chẳng lẽ là hoàng nhi?

"Vinh Vương gia đã thắng trận, lập tức sẽ khải hoàn quay về triều." Tỳ nữ áo xanh cung kính nói, trên mặt hiện lên vui sướng vô hạn.

"Phải không? Thật tốt quá!" Cáp Đức phi không ức chế được kích động trong nội tâm, ngồi thẳng lên. Nhưng rất nhanh lo lắng liền che lấp vui sướng.

Hoàng thượng đem Hàm Hương công chúa gả cho Vinh nhi, hiện tại biên quan báo tin thắng lợi, Vinh nhi một ngày quay về triều, hoàng thượng chắc chắn sẽ làm chủ hôn, khiến hắn cưới Tần Hàm Hương. Hôm nay nữ tử gả đến bất trinh, có mang nghiệt chủng, trăm lần không thể cưới vào nhà. Nếu báo cho hoàng thượng biết, truyền tới hậu cung như vậy, thể diện của bản cung và Vinh nhi sẽ bị mất hết. Nên làm thế nào cho phải? Cáp Đức phi thầm nghĩ.

Nghĩ tới đây, nàng càng tức giận, nhìn Tần Hàm Hương, lông mày đều nhăn lại như cái núi nhỏ.

"Nương nương, còn có một tin tức kinh người, nói ra, nương nương sẽ không tin." Tỳ nữ áo xanh quá mức hưng phấn, hoàn toàn quên mất hiện tại.

Cáp Đức phi không nhịn được trừng mắt nhìn nàng, nói: "Có chuyện gì nói mau!"

"Dạ." Tỳ nữ tựa hồ ý thức được mình luống cuống, nhanh lên liễm đi dung nhan, cúi đầu nói rằng: "Nghe nói Phong Vương gia ngầm mang binh diệt Băng Tuyết quốc."

"Cái gì? Ngươi lập lại lần nữa!" Lông mày Cáp Đức phi run lên, thập phần kinh ngạc.

"Nương nương, Băng Tuyết quốc hoàng đế dùng kiếm tự vẫn. Hiện tại Băng Tuyết quốc đã trở thành thuộc địa của Long Đế quốc." Tỳ nữ dừng một chút, mỗi chữ mỗi câu nói ra, nàng không ức chế được nội tâm vui sướng, vui mừng đến mức hoa chân múa tay.

"Hoàng thượng à hoàng thượng, người thực sự là anh minh thần võ. Một bên phái Vinh nhi khai chiến với Mã Nhã quốc , khiến Băng Tuyết quốc sơ hở phòng bị với Long Đế quốc, bên kia phái Phong Vương gia âm thầm hành động, công khai hòa thân, kì thực ngấm ngầm đánh chiếm. Thì ra ý của hoàng thượng không ở trong lời, ý không ở Mã Nhã, mà chỉ Băng Tuyết. Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương[1]. Quả nhiên là diệu kế." Hai tròng mắt có kinh nghiệm của Cáp Đức phi nheo lại, lúc này nàng đã hiểu ra, không khỏi hé miệng cười, ánh mắt rơi vào trên người Tần Hàm Hương, dừng một chút, chậm rãi thong thả bước qua, chậm rãi ngồi xuống, giơ tay lên xoa khuôn mặt xinh đẹp của nữ tử một chút, lắc đầu, nói: "Đáng tiếc a, công chúa mất nước. Giá trị của ngươi đã không còn nữa."

Tần Hàm Hương ngước lên, lau nước mắt, chăm chú nhìn Cáp Đức phi, vẫn không ngừng nức nở, vừa rồi nàng quả thật rất đau, phía sau lưng của nàng ẩm ướt một mảng, đó là máu.

Giá y trên người nữ tử cũng không che dấu được một mảng màu đỏ sẫm kia.

"Bà bà, Hương Hương sai rồi." Tần Hàm Hương non nớt nhìn Cáp Đức phi, con mắt trong suốt giống một cái đầm nước suối.

"Sai, không phải ngươi sai. Muốn trách thì trách mạng ngươi không tốt, làm gì không làm, lại là một công chúa mất nước." Tay Cáp Đức phi ở trên mặt Tần Hàm Hương vẽ vẽ, nhẹ nhàng đứng dậy, nói: "Đuổi nàng ra khỏi Vinh Vương phủ cho bổn cung!"

"Vâng, nương nương." Con mắt của tỳ nữ váy hồng sáng lên, cung kính đáp, theo bên người Cáp Đức phi đã lâu, làm thiếp thân tỳ nữ, nàng biết rõ tâm tư chủ tử.

Cáp Đức phi sẽ không để một người nữ tử không đứng đắn trở thành con dâu, lại càng không để cho một công chúa mất nước gả vào Vinh vương phủ. Hôm nay Băng Tuyết quốc đã mất, Tần Hàm Hương không còn giá trị sống.

Tỳ nữ áo hồng nhìn thoáng qua Tần Hàm Hương, bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó chuyển cho những tỳ nữ phía dưới một ánh mắt.

Nhóm tỳ nữ rất nhanh hiểu ý, ùa lên, giữ lấy Tần Hàm Hương, kéo nàng ra khỏi chính sảnh.

"Bà bà, đừng bỏ lại Hương Hương. Hương Hương sai rồi." Nữ tử tuổi cập kê hướng Cáp Đức phi cầu cứu, con ngươi trong suốt tràn đầy khát vọng.

Cáp Đức phi không có thương tiếc, bà nở nụ cười, nụ cười đắc ý. Chỉ là một người đàn bà dâm đãng, vĩnh viễn không vào được cửa Vinh vương phủ, cho dù là công chúa, huống chi lại là một công chúa mất nước.

Nàng cười, không kiêng nể gì cả. Ngẩng đầu kiêu ngạo, dáng vẻ kia, làm cho người ta lo sợ.

"Nương nương, nô tỳ có một chuyện muốn hỏi." Tỳ nữ áo hồng nhìn theo Tần Hàm Hương đi xa, thu lại ánh mắt, trong mắt phát lên một tia nghi ngờ.

"Chuyện gì?" Cáp Đức phi giương lên tay áo dài, một lần nữa ngồi trở lại trên ghế.

"Người hầu của Hàm Hương công chúa vẫn còn ở trong phủ, nên xử lý như thế nào?" Phấn y nhẹ nhàng hỏi, nàng tự hồ đã đoán được tâm tư chủ tử.

"Cái này nên hỏi Vương thái y, nước đã mất, còn cần những người hầu này làm cái gì?" Cáp Đức phi vừa nói vừa cấp Vương thái y một ánh mắt.

"Ý tứ của nương nương, cựu thần minh bạch, cựu thần đi điều chế thuốc." Vương thái y chắp tay thở dài, thối lui.

Diệt cỏ nên trừ tận gốc, Cáp Đức phi đã hạ quyết định giết người, ý bảo Vương thái y phối độc dược cho bọn họ dùng.

"Dẹp hỉ đường đi, Vương gia trở về có hỏi, thì nói Hàm Hương công chúa và những người theo hầu bị dịch bệnh, đã đi hết." Cáp Đức phi bình tĩnh nói, trên mặt toát ra đều là ngạo ý.

Phía bên kia, Tần Hàm Hương đã bị tỳ nữ của Vinh vương phủ kéo đến sườn núi, một đóa "Mây đỏ" bị thổi bay xuống vực sâu vạn trượng, đó là khăn dỏ dài trên giá y.

"Bà bà, cứu Hương Hương." Tiếng khóc cuối cùng của Tần Hàm Hương vang lên trong khoảng không trong cốc, quanh quẩn, chim bay nghe thấy cũng kinh hãi -- thanh âm nàng thê lương, êm tai, thật lâu cũng chưa thể tan đi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Minh tu san đạo, ám độ Trần Thương: xuất phát từ cách dụng binh của Hàn Tín, danh tướng của Hán Cao Tổ Lưu Bang.

Để che mắt các nước Tam Tần, ngay khi vào Thục, Lưu Bang cho đốt đường sạn đạo (con đường nối vùng đất phong của mình với Tần) khiến các nước này không chú ý tới mình.

Tháng tám năm 206 TCN, Hàn Tín được phong làm đại tướng, bắt đầu ra quân bình định Tam Tần, do các vua chư hầu Chương Hàm (Ung vương), Tư Mã Hân (Tắc vương) và Đổng Ế (Địch vương) án ngữ làm phên giậu cho Sơn Đông để cản đường Lưu Bang. Ông giả cách sai người đi sửa đường sạn đạo, vốn mất rất nhiều công sức thời gian, khiến Tam Tần yên trí rằng quân Hán còn lâu mới ra được cửa ải. Nhưng thực ra Hàn Tín dẫn đại quân đi theo đường Trần Thương đi qua huyện Cố Đạo đánh úp Ung Vương Chương Hàm. Chương Hàm đón đánh quân Hán ở Trần Thương. Ung vương bị thua chạy về, dừng lại đánh đất Hạo Trĩ, lại thua trận, bỏ chạy đến Phế Khâu. Hán vương đuổi theo, bình định đất đai của Ung vương, đi về đông đến Hàm Dương, lại cho một cánh quân riêng vây Ung vương ở Phế Khâu, còn sai các tướng bình định Lũng Tây, Bắc Địa, Thượng Quận.

Năm 205 TCN, Hàn Tín lại điều quân đánh Tắc Vương Hân, Địch vương Ế. Bị đánh bất ngờ, Tư Mã Hân và Đổng Ế đầu hàng. Hàn Tín kéo về đông, Hà Nam vương Thân Dương cũng đầu hàng theo.

Sau khi giết Hàn vương Thành, Hạng Vũ cho người thân tín của mình là Trịnh Xương làm Hàn Vương. Hàn vương không chịu đầu hàng Hán. Hàn Tín mang đại quân đánh bại Xương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Meomeo sully, TR33, Tử Quân, thewind27, trạch nữ siêu BT
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 94, 95, 96

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

8 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

13 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 64, 65, 66

16 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Cô trợ lý lạnh lùng của tổng giám đốc - Cần Thái

1 ... 9, 10, 11



glacialboy_234: ok xong ^^
Libra moon: Ố ồ
Jinnn: gla tải luôn cả fb đi xài cho tiện =))
Triêu Nhan Nhi: ^^
glacialboy_234: ừ! đợi ca tải zalo về đã ^^
Triêu Nhan Nhi: Qua zalo
Triêu Nhan Nhi: Toán, Lý là coi như ngu luôn, vào học cứ như thầy cô giảng tiếng tàu, càng căng não ra học càng thấy tiếng giảng thâm thúy hơn, khó hiểu hơn, nên buông tay cho rầu, cũng may bạn cùng bạn chuyên Lý, bàn dưới Chuyên Toán dớt dớt mấy hồi :D5
glacialboy_234: nương tử, hay giờ chúng ta vào phòng kết hôn hôm bữa nói cho tiện, ở đây để cho thiến vs ẻm j đó nói chuyện nhỉ ^^
glacialboy_234: thiến: ẻm nó tới kìa! *chỉ chỉ*, lụy gì cho lắm để bị tâm bất bình thế :)2
Độc Bá Thiên: *giơ tay* Tui xin rút nén đi gặp cô e ấy vậy :)2 để ko gian riêng cho vk ck lâu ngày ko gặp thủ thỉ ;)
Triêu Nhan Nhi: Gla, lần trk mụi lên trả thấp quá bả cho nợ....kt 1t lần này chưa chắc cầm được 7đ nữa là .....bi thảm!
glacialboy_234: Thiến: kẹp cổ, loạy quoạy ghê nhỉ, huynh đệ vs nhau đừng làm khó ta chứ! *xắn ống quần*
Triêu Nhan Nhi: Độc, ồ, "dững chãi" ghê hén, đồng chí cứ tiếp tục phát huy tinh thần cho tốt vào! Toán đấy, môn tỉ dốt nhất, đừng có cười :cry2:
glacialboy_234: 15 p mà, lên bảng làm kiếm điểm tốt công zô! vs lại, chuẩn bị kt 1t lấy điểm cao kéo lên, mà cấp 3 mấy thầy cô thấy điểm 1t cao là nâng điểm 15p thôi! đừng lo :hug2:
Độc Bá Thiên: :)2 tỉ ktra 15' đc 2đ á :)2
Độc Bá Thiên: 1 chân sao đứng vững đc tỉ....để đứng 2 chân, thể xác và tinh thần vs honì cho vững
Triêu Nhan Nhi: Gla, đưng nhắc tới kiểm tra, mới kt 15p Toán 2đ này :((((
glacialboy_234: ừm còn khỏe chán, nằm còn cầm đt lên đây vs mọi người là khỏe re mà! mụi chắc tầm này kt 1 tiết vs chuẩn bị thi vào đội tuyển rồi chứ nhỉ :hug:
Triêu Nhan Nhi: Độc, ngày nào cũng bệnh đỡ hơn, nhõng nhẽo nhức đầu a~ đệ vẫn còn một chân vs Đào không?/ :D2
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ: bệnh nhẹ vờ yếu để nhõng nhẽo vs tỉ đó

Chú í còn vặn cổ đệ đc là khỏe như thần thú rồi
Triêu Nhan Nhi: Gla, icon ghê quá ==" ca dạo nì vẫn ổn chứ hỉ?/ ^^
glacialboy_234: kẹp cổ lão thiến, nói gì đó, ta yếu mà :P
Triêu Nhan Nhi: Độc đệ, ừ, vào mới thấy, sơn sởn sơn sởn đây này, bệnh gì khỏe re thế? ="=
glacialboy_234: ôm... a bị cảm mạo thông thường thôi! không có sao đâu! mụi đừng lo, cơ mà có vậy mới có cơ hội bên mụi chứ :kiss2:
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ :secret: gla chú í khỏe như voi, ko có bệnh đâu tỉ
Độc Bá Thiên: ôi...hiuhiuhiu.. :hixhix:
Triêu Nhan Nhi: Gla, Moon nói anh bị bệnh nên vào viện :(
Độc cưng, tỷ hết điểm rầu
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ *chumo* đệ hết điểm rồi :(((((
glacialboy_234: nương tử: a ngày nào cũng vào bệnh viện mà mụi! ^^
Độc Bá Thiên: Gla chú thấy tui khấn thiêng chưa :">

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.