Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Đề tài này đã khoá, bạn không thể sửa hoặc gởi bài trả lời.  [ 11 bài ] 

Cuộc thi: "Chào mừng ngày 20/11" - Hãy dành tặng những điều đáng quý nhất cho các thầy cô

 
Có bài mới 30.10.2010, 08:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 37074
Được thanks: 78482 lần
Điểm: 12.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Cuộc thi: "Chào mừng ngày 20/11" - Hãy dành tặng những điều đáng quý nhất cho các thầy cô - Điểm: 10
Chào Bạn dễ xương :wave3: đã là con người thì Bạn chắc chắn phải có 1 thời cắp sách đến trường, dù là ở đâu, dù bao lâu thì chắc chắn Bạn cũng có những kỷ niệm về trường lớp, thầy cô, bạn bè. Kỷ niệm vui, kỷ niệm buồn, hồi ức về thầy cô, bạn bè, trường lớp, đều đáng để nhớ và trân trọng. Do đó, đừng ngại gì mà ko chia sẻ những điều về thầy cô, bạn bè, trường lớp cho người khác biết nhé. Cũng gần đến ngày 20/11, ngày mà chúng ta thể hiện lòng kính trọng và biết ơn đến các thầy ô, những người đưa đò thầm lặng ... Các bạn hãy nhiệt tình hưởng ứng cuộc thi nhé.

Nội dung cuộc thi:
Đề 1: Kể 1 kỷ niệm đáng nhớ nhất về thầy cô, bạn bè hay trường lớp
Đề 2: Trong những năm học đã qua, bạn đã học dc rất nhiều, bạn thấy điều gì là đáng quý nhất ?
Đề 3: Viết 1 lá thơ gửi cho thầy cô hay bạn bè, thể hiện tình cảm của bạn dành cho họ.
Đề 4: Bạn có muốn trở về những ngày tháng học ở ngôi trường cũ, hay lớp cũ ko ?
Đề 5: Trong những năm học, ai là người để lại cho bạn ấn tượng sâu sắc nhất ? (1 người thầy, 1 người cô hay 1 người bạn)
Đề 6: Kể về ngày 20/11 đáng nhớ nhất của bạn. (Có liên quan đến thầy cô)
Đề 7: Bạn có nhận xét gì về thái độ tiêu cực của một số học sinh đối với các thầy cô ?


Thể lệ tham gia:

- Tất cả thành viên diễn đàn Lê Quý Đôn đều được phép tham gia ngoại trừ Ban Giám Khảo
- Mỗi thành viên được gửi 1 hoặc nhiều bài viết tham gia dự thi (không cùng 1 đề thi, tối đa là 7 bài cho 7 đề thi)

Ban Giám Khảo:
ngocquynh520


Thời hạn tham gia
Bắt đầu từ ngày 30/10 đến ngày 25/11. Ngày 30/11 sẽ có kết quả.


Giải thưởng
1 giải nhất gồm có: 1 rank tùy ý thích + 500 điểm
1 giải nhì gồm có: 1 rank tùy ý thích + 300 điểm


Bạn dễ thương nhớ tham gia cuộc thi này nhé. Chỉ cần mất 1 ngày hồi tưởng và suy nghĩ là có ngay 1 bài viết rồi. Rất mong nhận được bài tham gia của Bạn dễ thương ^^

Lưu ý:
  • Không copy bài của người khác làm bài dự thi của mình
  • Không t8m quá nhiều trong topic
  • Không thuộc thành phần BGK... xin đừng đánh giá hay phê bình các bài dự thi
Mọi chi tiết thắc mắc hay ý kiến xin send mess diễn đàn vào nick ngocquynh520 hoặc liên lạc qua yahoo diepngocquynh :thanks:



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.10.2010, 10:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 01.08.2010, 20:29
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 35
Được thanks: 44 lần
Điểm: 8.6
Có bài mới Re: Cuộc thi: "Chào mừng ngày 20/11" - Hãy dành tặng những điều đáng quý nhất cho các thầy cô - Điểm: 1
cảm ơn bạn nha!!!
mình sẽ viết bài nhưng để mình suy nghĩ đã nhé!!hi hi!!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tranglatentoi về bài viết trên: ngocquynh520
Có bài mới 02.11.2010, 19:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 15.05.2007, 11:28
Tuổi: 30 Nam
Bài viết: 2
Được thanks: 9 lần
Điểm: 13.5
Có bài mới Re: Cuộc thi: "Chào mừng ngày 20/11" - Hãy dành tặng những điều đáng quý nhất cho các thầy cô - Điểm: 12
“Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa
Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy…”
     
Lời hát trong ca khúc Người Thầy của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy gợi lên trong tôi một cảm xúc bất chợt mỗi khi ngày nhà giáo 20-11 đến gần. Xa trường lớp, xa bạn bè và thầy cô đã lâu tôi mới cảm thấy những ngày tháng học trò thật quá đỗi ấm áp. Có lẽ, khi còn ngồi trên ghế nhà trường không ai trong chúng ta cảm nhận được hết hơi ấm từ bạn bè, từ những lời răn dạy của những linh hồn trên bục giảng. Những ngày đó, một số người trong chúng ta, và cả bản thân tôi nữa thấy những lời răn đe, trách móc của thầy cô là thừa thãi và lấy làm khó chịu vì tất cả những điều đó. Chúng mình chỉ muốn nhanh thật nhanh tốt nghiệp để bay xa thật xa những ngày tháng gò bó bên những con người với bảng đen và phấn trắng. Nhưng rồi thế nào? Khi đã xa, tôi cảm thấy như mình đã đánh mất thứ gì đó rất lớn trong đời. Chẳng còn những lời răng đe, chẳng có trách phạt và chẳng thể lớn lên thêm. Không còn những người hướng dẫn trong đời, chúng ta phải tự học hỏi, tự rút tỉa kinh nghiệm từ những bài học có thật trong cuộc sống. Và những bài học thực tế của cuộc sống thì không còn khô khan nữa, nó sinh động, nó nóng hổi và chúng ta không có nhiều cơ hội để làm sai, vì khi làm sai chúng ta phải trả giá chứ không đơn giản là lời răng đe ngọt ngào vô hại. Đến khi đó bạn và tôi mới hỏi:”Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa…?” Lúc đó phải chăng là muộn lắm không?

Bản thân tôi, trên dòng đời, cho đến lúc này đã đôi lần vấp ngã. Và tôi tin mỗi chúng ta đều phải ít nhất một lần vấp ngã để lớn lên. Mỗi lần như vậy tôi thầm ước vấp ngã ấy hãy chỉ là một bài học trên ghế nhà trường, hãy cho tôi được thầy cô răng đe, để tôi vẫn lớn lên bằng một bài học tuy khô khan nhưng ấm áp. Đã đôi lần lang thang trong cuộc sống đầy bon chen và cãm bẫy, tôi thấy cô đơn và lạc lõng, tôi ước mình có thầy cô ở bên cạnh để dạy cho tôi biết mình phải làm gì, và để tôi yên tâm vì luôn có người sửa sai khi tôi lạc bước.

Vì lẽ đó, tôi mong các bạn, hãy quý trọng những năm tháng học trò. Những ai còn đang được hạnh phúc ngồi trên ghế nhà trường, còn được gần những linh hồn trên bục giảng hãy biết rằng mình còn nhiều hạnh phúc và hãy cố gắng tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời mình. Có thể bạn không tin tôi, nhưng những người đang đứng trên bục giảng kia, họ không chỉ có bảng đen và phấn trắng, họ còn có tình yêu vô bờ dành cho bạn, cho tôi và cho mỗi người học trò. Họ có cái gọi là tâm huyết với mỗi phần tương lai nhỏ bé. Chịu khó cảm nhận đi, chắc chắn bạn sẽ cảm thấy một định hướng cho tương lai của mình từ nơi thầy cô của bạn. Vì từ những bài học và lời răn dạy chúng ta se lớn lên mạnh mẽ, sẽ góp nhặt được nhiêu điều cho cuộc sống và những va chạm thực tế trong cuộc đời phía trước. Hãy sống hết mình cho những năm tháng quý báu mà các bạn sẽ có, đang có, và đã có… Đừng để mình một ngày phải hối hận thốt lên hai tiếng:”Thầy ơi!” Vì một điều đơn giản nhưng vĩ đại:

“Dẫu đếm hết sao trời nay, Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng ngàn năm, làm sao em đếm hết công ơn người thầy”

                                                        
                                                                   ---   Mr.A  ---


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mr.A về bài viết trên: Tranglatentoi, adsl258, minhhiển_qn11906, mrptv, ngocquynh520, puppy_love_hugo, sansan182
     
Có bài mới 02.11.2010, 23:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 08.02.2010, 22:11
Tuổi: 23 Nam
Bài viết: 74
Được thanks: 43 lần
Điểm: 2.72
Có bài mới Re: Cuộc thi: "Chào mừng ngày 20/11" - Hãy dành tặng những điều đáng quý nhất cho các thầy cô
Thanks bạn về bài biết trên :D


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.11.2010, 08:43
Bài viết này được gởi bởi hai_hai_1990. Xem nội dung bài này.
Copy bài từ web khác
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.11.2010, 16:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 19.06.2006, 09:56
Tuổi: 30 Nam
Bài viết: 61
Được thanks: 24 lần
Điểm: 11.25
Có bài mới Re: Cuộc thi: "Chào mừng ngày 20/11" - Hãy dành tặng những điều đáng quý nhất cho các thầy cô - Điểm: 75
Đề 1: Kể 1 kỷ niệm đáng nhớ nhất về thầy cô, bạn bè hay trường lớp


EM YÊU THẦY



Re : Khi nói đến tình yêu, điều đó không nhất thiết phải là tình yêu nam nữ. Bên cạnh tình yêu nam nữ thật ra còn có rất nhiều thứ tình yêu khác cùng tồn tại trong cuộc sống này, như là tình yêu giữa thầy và trò chẳng hạn...


Chiếc xe máy cẩn thận tấp vào sát bên lề đường để một người con gái leo xuống xe, và người đó chính là tôi. Tôi mỉm cười với người cầm tay lái :

- Cám ơn anh nhiều lắm.

Đấy là anh hai của tôi. Anh ấy lớn hơn tôi hai tuổi. Tuy bề ngoài anh ấy luôn tỏ ra khá lạnh lùng đối với phái nữ, nhưng đối với tôi, cô em gái duy nhất trong gia đình, bên cạnh hai đứa em trai khác nữa, anh lại đặc biệt vô cùng quan tâm. Ví dụ như ngay lúc này, anh ấy vẫn còn chưa yên tâm khi tôi tuyên bố muốn đi một mình.

- Em có chắc là đi một mình được không? Hơn ba năm rồi em mới về nước, còn lạ đường lạ xá mà...

Không để anh nói hết câu, tôi đã vội chen ngang :

- Anh làm như em còn nhỏ lắm không bằng. Anh à, em đã 22 tuổi rồi chứ đâu có ít. Ah, trước khi đi du học 3 năm thì em đã sống hết gần 19 năm ở đất nước này đấy nhé! Dù sao thì em cũng sinh ra và lớn lên ở đây mà.

Vậy là gần nửa tiếng đồng hồ trên xe từ nhà đến đây cho tới giờ, mặc cho tôi có thuyết phục bao nhiêu lần, anh ấy vẫn không khỏi e ngại về việc tôi quyết định về thăm trường một mình. Để nhấn mạnh thêm lập luận của mình, và cũng để trấn an anh thêm một lần nữa, tôi nói tiếp :

- Trừ khi anh nghĩ có ai đó đột nhiên xuất hiện và bắt cóc em mang đi. Nhưng ở Việt Nam, chuyện này đâu có phổ biến ha! Anh à, không phải anh sợ em gặp vấn đề ngôn ngữ chứ? Nếu vậy thì anh chắc chắn không cần lo rồi! Vì tiếng Việt của em giỏi hơn tiếng Anh nhiều lắm.

Rồi tôi nhe răng cười lém lỉnh. Nhắm chừng không nói lại tôi nữa, anh mới đành thở dài và chấp nhận thua cuộc :

- Thôi được rồi...vậy nếu có gì thì gọi điện cho anh nhé! Anh sẽ lập tức tới đón em. Không thì anh sẽ quay lại khoảng 1 tiếng nữa.

Sau đó anh lái xe đi. Tôi nhìn theo cho tới lúc bóng anh khuất sau góc đường. Tôi cười một mình. Anh tôi thuộc hàng đẹp trai, tôi phải công nhận về điểm này. Cứ nhìn chiến tích mà anh ấy đạt được trên tình trường thì sẽ biết. Bao nhiêu cô gái quen rồi chia tay với anh ấy. Có người chủ động chia tay, cũng có khi là do anh ấy cảm thấy nhàm chán. Anh tôi không phải là một người xấu y như nhân vật Sở Khanh trong truyện của Thúy Kiều. Anh ấy thu hút các cô vì tính cách lạnh lùng và chững chạc của mình. Các cô ấy không hợp với anh chỉ vì họ quá trẻ con so với anh ấy. Tôi biết tính của anh. Anh không ưa con gái hay nhõng nhẽo, hay làm nũng và hay giận hờn.

Tạm gạt bỏ chuyện của anh sang một bên, tôi bắt đầu đưa mắt nhìn xung quanh. Hơn 3 năm tôi xa quê hương Việt Nam, nhưng đối với nơi này thì đã hơn 6 năm rồi. Vì đây là trường học cấp II của tôi. Có người từng hỏi tại sao tôi không về thăm trường cấp III mà lại là trường cấp II. Tô chỉ cười và trả lời rằng vì ngôi trường cấp II cho tôi nhiều ấn tượng nhất, so với những năm cấp III gian nan kia.

Một cô bé học sinh đạp xe ngang qua tôi. Bất giác, tôi quay đầu lại nhìn theo dáng cô bé. Nhớ quá...hồi đó tôi cũng thường đạp xe như thế này đi học giữa cái nắng chang chang của buổi trưa. Tôi nhớ màu áo trắng học trò của ngày xưa quá. Hồi đó mặc đồng phục, tôi nhớ lũ con gái chúng tôi rất hay kêu ca về chuyện đồng phục xấu òm. Hình như không ai trong chúng tôi, hay nói đúng hơn là lớp tôi, thích bộ đồng phục của mình hết. Tôi cũng vậy, xem việc phải mặc đồng phục 6 ngày một tuần là cực hình. Tôi ước mình có thể lớn lên thật nhanh để có thể giống như các anh chị người lớn khác, tự do trong cách ăn mặc đến trường. Giờ thì ý nguyện của tôi đã thành. Tôi đang là một sinh viên trường đại học bên Úc, ngành y. Không ai phải mặc đồng phục đến trường cả. Và cũng không ai bị thầy cô lằng nhằn bên tai chuyện phải học bài và làm bài đầy đủ như hồi tôi còn học Phổ Thông. Trong giới sinh viên chúng tôi có một câu nói vui rằng Đại Học là Học Đại, tức là thích thì học còn không thích thì ở nhà. Việc học hoàn toàn là do các sinh viên tự túc, vì chúng tôi đã không còn là trẻ con nữa. Chúng tôi là những người lớn rồi.

Vậy mà bây giờ, tôi lại nhìn theo bộ đồng phục hôm nào một cách đắm đuối. Trong lòng bỗng gợn lên một mong ước cho thời gian quay trở lại, để tôi có thể được mặc bộ đồng phục đó. Với tôi, không biết từ lúc nào, bộ đồng phục xấu xí của hôm nào lại trở nên đẹp đẽ như thế.

Hôm nay là một ngày trời đầy nắng, nóng không chịu được. Tôi lại nhớ đến một câu chuyện khiến cho tôi rất vui.




....





Lớp 9, năm học cuối cấp của lũ quỷ cấp II chúng tôi, trước khi bước sang ngôi trường cấp III và chuẩn bị làm người lớn. Trong 10 lớp 9 của trường này thì lớp tôi, lớp 9A lại là một lớp vô cùng nổi bật so với các lớp còn lại. Tên chúng tôi nằm trong danh sách hàng đầu bảng xếp hạng hàng tuần của toàn trường, chỉ có điều là từ dưới đếm lên. Quả thật, lớp đã tập trung toàn những phần tử cá biệt và người đứng sau tất cả bọn họ chính là tôi, một người mà không một thầy cô nào có thể ngờ tới. Khoác lên mình bộ đồng phục học sinh, cùng với gương mặt hiền lành và thành tích top ten của lớp, không ai nghĩ một học sinh ngoan hiền như tôi lại có thể là người đứng sau tất cả những chuyện khiến cho các thầy cô lần lượt từ chối chủ nhiệm lớp 9A. Hôm nay lại có thêm một thầy giáo mới nữa. Năm học chỉ vừa mới bắt đầu được 2 tháng mà lớp tôi đã đổi hết thảy 6 giáo viên chủ nhiệm rồi.

- Nghe nói lần này ông hiệu trưởng đầu hói đã bố trí cho một sinh viên mới ra trường đến đối phó với chúng ta đó.

Ngay khi nhỏ Huyền vừa kết thúc câu này, thằng Thiện lập tức phát biểu :

- Vì giáo viên cũ trường này ai cũng khiếp sợ lớp mình hết rồi. Giờ có trả lương gấp đôi cũng không ai có gan làm chủ nhiệm lớp mình đâu. Bởi thế nên ông đầu hói mới dùng chiêu cuối cùng, sử dụng người mới.

Thằng Thắng gật gù :

- Uh, nhưng mà năm cuối cấp của tụi mình lại giao cho một sinh viên mới ra trường, y như mấy con gà trong trại chăn nuôi lần đầu ra ngoại thành, làm vậy hình như hơi bị mạo hiểm đó. Nếu lớp mình mà rớt hết thì thành tích của trường về tỉ lệ học sinh tốt nghiệp thế nào cũng tuột. Ông đầu hói này liều nhỉ?

Không hẹn, tất cả cùng nhìn về phía tôi chờ xem tôi sẽ nói gì. Trái với mong đợi của họ, tôi rất thản nhiên gỡ cặp kính ra lau lại rồi nhép miệng :

- Cứ để cho họ muốn làm gì thì làm. Nhiệm vụ của chúng ta là phải đón tiếp thầy giáo thứ 7 này một cách nồng hậu. Mục tiêu của tôi là hết học kì này, mình sẽ đổi được 13 thầy cô chủ nhiệm. Tôi thích con số 13. Một con số đẹp, phải không?

Và tôi cười. Bốn người chúng tôi là tiêu điểm của cả lớp. Chúng tôi chính là người bày ra các trò chơi để thử tính kiên nhẫn của các thầy cô chủ nhiệm, mà trong đó, tôi là bộ não của nhóm. Tôi phụ trách lên kế hoạch, ba đứa còn lại lo phần thực hiện và thu dọn tàn chiến. Tôi chống tay lên bàn :

- Sẽ rất thú vị đó, thầy giáo mới.

Tụi nó tự nhiên thấy rợn người vì cái kiểu mỉm cười rất ư là dịu dàng của tôi. Uh, tôi cười như thế đó, nhưng kì thực, tôi là một ác quỷ đang nhập vai thiên thần.

Thầy giáo mới ra trường vốn biết mình không có kinh nghiệm nên đành dùng chữ "Nhẫn" để đối phó với chúng tôi. Ngày đầu là keo dán sắc super stick không màu và không mùi được bôi trên ghế ngồi, làm thầy không tài nào rời ghế ngồi được vì ngượng. Tôi biết nếu ông thầy trẻ này mà liều lĩnh đứng lên thì sẽ có một lỗ ngang mông liền, còn không thì mông và ghế dính liền với nhau không rời, trừ khi thầy hy sinh tuột quần ngay trước lớp thì mới tránh khỏi chuyện rách quần và mông-ghế đi cùng nhau..

Ngày thứ hai là bục giảng đột nhiên lủng một lỗ khi thầy vừa đứng lên. Kì đó, ổng phải nghỉ dạy cả tuần để nhập viện vì gẫy xương do mất thăng bằng và ngã. Tưởng ổng bỏ cuộc rồi, ai dè một tuần sau đó, mọi người lại thấy ổng chống nạng vô lớp dạy tiếp. Thằng Thiện và nhỏ Huyền còn phải nể ổng. Tụi nó cho rằng dù cho có phải ngồi xe lăn, chắc ổng cũng lết tới lớp.

Ông thầy mới này trụ được tới tuần thứ 3, tính luôn một tuần nằm viện của ổng, vậy cũng được xem như là tương đối rất khá, so với các thầy cô trước đây. Mặc dù Thằng Thiện và nhỏ Huyền bảo tha cho ổng, nhưng tôi vẫn còn thấy chưa đủ. Tôi còn muốn chơi tiếp. Kết quả, áo thầy dính mực không phai với dòng chữ "Tôi là yêu tinh Râu Xanh" ở phần lưng. Tôi đã quan sát và nhận ra rằng ông ấy có thói quen hay dựa lưng vào góc tường bên kia, ngay gần cửa sổ. Vậy là, tôi dùng viết mực này viết chữ ngược trên tường và thầy lập tức mắc bẫy. Nghe nói hôm đó ổng bị một vố rất đau. Tất cả mọi người trong trường đều nhìn theo khi ổng đi qua. Ổng còn chưa phát hiện ra cho tới lúc một giáo viên nói cho thầy biết về vụ cái lưng áo.

Cuối cùng, ngay cả thằng Thắng cũng thấy tội nghiệp ổng nên tình nguyện rút khỏi cuộc chơi. Tụi nó cùng nhau bảo tôi ngừng tay. Tôi cười, như mọi khi :

- Vậy còn phải tùy xem tâm trạng của tôi thế nào đã.

Nhưng ít nhiều gì thì tôi cũng đã chịu nể mặt tụi nó, không quấy rối ổng trong vài ngày. Cứ thế, tuần thứ tư trôi qua, nghĩa là một tháng. Ổng đã trụ được một tháng. Một kỉ lục đáng được ghi vào Kỉ Yếu của trường...

Suy nghĩ của tôi về ông thầy này chỉ mới bắt đầu thay đổi vào một ngày trời đầy nắng như thế này, khi mà tôi gặp sự cố xe cộ.

- Phải không đó?!? Hư lúc nào không hư, lại lựa ngay lúc này mà đứt dây sên.

Tôi nhìn chiếc xe đạp đang được dựng chóng đứng bên lề đường mà bất lực. Tay tôi cũng dính rất nhiều nhớt xe rồi. Nghĩa là tôi cũng đã tận hết sức mình sửa nó, nhưng kết quả là vô hiệu. Tôi than thầm :

- Làm sao đây? Giờ đã gần 1 giờ trưa rồi mà mình còn ở đây. Vậy còn lớp học thêm Toán lúc 2 giờ trưa nay thì sao? Hôm nay là ngày gì vậy?

Đương lúc cau có, ông thầy này lại vô tư thong dong đạp xe lên ngang qua chỗ tôi. Ông ấy dừng xe lại khi nhìn thấy tôi đang hậm hực bên lề đường :

- Em sao giờ này chưa chịu về mà còn ngồi đây?

Tôi ghét để người ta thấy mình ở tình trạng tệ hại như thế này, nhất là, người trông thấy thảm cảnh không ai khác, chính là người tôi không hề ưa chút nào.

- Em hóng gió. Còn thầy? Ah, em thấy thầy cô ở đây ai cũng đi xe máy hết trơn rồi mà thầy còn đi xe đạp hả? Lại còn là chiếc xe thuộc loại đáng được trưng trong viện bảo tàng nữa chứ.

Dù sao thì ông ấy cũng đã phát hiện ra tôi chính là người đứng sau tất cả, ăn nói kiểu này với ổng cũng không sao. Khi ai đó đã phát hiện ra bộ mặt thật của tôi rồi thì tôi cũng không cần phải tiếp tục đóng kịch nữa. Chỉ có điều, dù đã biết rồi mà cho tới giờ phút này, ông ấy cũng chưa có hành động trả thù nào. Chọn cách án binh bất động, ông ấy đang tính chơi trò gì đây? Nhưng nói sao thì tôi cũng nên đề phòng. Tuyệt đối không để ổng nắm được đuôi của mình.

- Nè, thầy thấy xe em hư rồi phải không? Con gái mà tay đen thui, bẩn như vậy mà không ngượng à? So với chiếc xe trung cổ của tôi thì chiếc xe em vào lúc này còn tệ hơn đó, khỉ con à.

Tôi trợn mặt nhìn ổng. Mặt tôi nóng ran lên vì giận :

- Liên quan gì tới thầy chứ? Tôi không bảo thầy dừng lại đây xem tay chân tôi có bẩn hay không. Còn nữa, tôi có tên đó nhé! Làm ơn hãy gọi tên tôi!

- Khỉ con!

- Thầy...

- Khỉ con!

Tôi đã không còn nhịn được nữa :

- Thầy mà còn nói nữa thì tôi sẽ không khách sáo đâu. Trong trường thì thầy là thầy của tôi. Nhưng ngoài phố thì thầy chỉ là một người qua đường thôi. Thầy nên cẩn thận cách ăn nói của mình đi.

Thầy im lặng nhìn tôi. Tôi cũng kênh mắt nhìn thầy. Cho tới một lúc, ông thầy cũng quyết định bỏ đi :

- Đáng ra định giúp em, nhưng thấy kiểu ương ngạnh như vậy, tôi nghĩ mình nên vờ như không thấy gì.

Vậy là thầy ấy đạp xe đi. Tôi nhìn theo cho tới lúc bóng thầy ấy biến mất sau góc tường. Tự nhiên tôi thấy giận ông ấy hơn bao giờ hết. Tôi hét lên :

- Đồ cà chớn! Ông nghĩ ông là ai chứ? Thấy học sinh của mình gặp chuyện mà cũng vô tình bỏ đi. Còn nói là vờ như không thấy gì. Thứ người như thầy nên chết đi là vừa.

- Tôi chết thì còn ai giúp em nữa chứ?

Tôi giật mình quay lại. Ông ấy ở sau lưng tôi từ lúc nào nhỉ?

- Thầy...làm sao mà...

- Tôi đi đường vòng quay ngược trở lại xem em thế nào. Khỉ con à, nếu muốn người ta giúp mình thì em phải ăn nói lịch sự một chút, biết không?

Lần đầu tiên tôi được thầy chở về bằng xe đạp. Mặc dù tôi đã tỏ ra không vui chút nào trên suốt chặng đường bằng cách giữ im lặng, nhưng nhìn vẻ hì hục của thầy trong lúc đạp xe và những giọt mồ hôi thấm ướt cả tấm lưng, xuyên qua cái áo sơ mi màu trắng còn lờ mờ dòng chữ "Tôi là yêu tinh Râu Xanh" làm tôi thấy có chút gì đó chạnh lòng. Bất giác, tôi hỏi :

- Cái áo này bị hư rồi, sao thầy còn mặc? Không mua áo mới à?

Thầy cười :

- Nghèo quá, không có tiền mua áo mới. Ah, đây không phải là tác phẩm của em sao? Nếu muốn tạ lỗi thì em mua cho tôi một cái áo mới đi.

Tôi nổi sùng, dù biết là rất vô cớ :

- Thầy đang mơ giữa ban ngày đấy à?

Xe đột nhiên dừng lại làm tôi không kịp đề phòng, ngã về phía trước, mặt áp vào lưng thầy ấy. Tôi càng hăng tiết hơn :

- Sao lại dừng xe? Thầy không tính cho tôi đi bộ đấy chứ?

Thầy quay lại nhìn tôi, vẫn cái kiểu cười không-hiểu-nổi như mọi khi :

- Không...tới nhà em rồi. Em không định theo tôi về nhà tôi chứ?

Giờ mới nhận ra con đường quen thuộc này. Tại mãi lo cãi nhau với thầy ấy mà tôi không để ý. Tôi lập tức leo xuống xe và quay lưng đi. Được mấy bước, tôi miễn cưỡng quay lại và nói :

- Dù sao thì cũng cám ơn thầy đã đưa tôi về.

Rồi tôi đi thẳng một mạch vào trong nhà, không thèm quay đầu lại để biết là thầy vẫn đang nhìn theo tôi.

Sau đó nữa, tôi đã dần có một suy nghĩ khác về thầy ấy. Thật ra thì thầy ấy có thật là một người đáng ghét như tôi vẫn thường hay nói hay không? Tôi cũng không biết nữa. Nhưng có điều, tôi không thích bị gọi là Khỉ Con.

- Em không có tên cho thầy gọi sao?

- Huh?!? Vậy tên em là gì? Trí nhớ tôi kém lắm. Tôi đã quên tên em mất rồi.

- Được...vậy thì em nhất định sẽ làm cho thầy phải nhớ tên em.

Tôi biết các thầy cô sẽ nhận được một sổ Kỉ Yếu vào cuối năm học. Cuốn sổ đó dùng để vinh danh tất cả các giáo viên của trường và những học sinh đạt thành tích cao trong trường. Cho nên năm đó, tôi đã viết một bài văn về cô giáo nhân ngày 20/11 và bài văn đó đã đạt giải nhất toàn trường. Tên tôi đương nhiên có trong sổ Kỉ Yếu. Tôi cười đắc ý :

- Giờ thì thầy nhớ tên em rồi chứ, thưa thầy?

Thầy gật gù :

- Uh, Nguyệt Thiên.

Lần nữa, tôi há hốc mồm :

- Cái...cái gì Nguyệt Thiên chứ?

- Thì trong đó ghi như vậy mà. Dưới bài văn đó kí tên Nguyệt Thiên, không phải sao?

Tôi nhíu mày :

- Nguyệt Thiên chỉ là bút danh của em thôi. Em có ghi tên thật và cà lớp nữa mà. Thầy...

- Nguyệt Thiên! Tôi chỉ nhớ mỗi cái tên đó thôi. Nếu em không thích thì tôi lại gọi em là Khỉ Con nhé!

Tôi chợt dừng chân khi vừa đến chỗ cây Phượng nằm giữa ngay trong sân trường. Tôi nhìn lên cao.Tán lá đã rậm rạp hơn nhiều so với 6 năm về trước. Còn nhớ trước khi tôi rời khỏi nơi đây, tôi đã thổ lộ với thầy ấy ngay dưới cây Phượng này...

- Thầy ơi, em yêu thầy.

Đáp lại tôi là một nụ cười hết sức dịu dàng :

- Uh, tôi cũng yêu em...như một người thầy đối với học sinh của mình vậy.





....





Từ sau hôm đó, tôi đã không quay trở lại nơi này nữa. "Yêu" của tôi khác với "Yêu" của thầy ấy. Là do thầy ấy không hiểu thật, hay chỉ đang cố tình tránh né tình cảm của tôi thôi? Tôi đã hạ quyết tâm phải trở thành một người lờn rồi mới quay lại tìm thầy. Tôi luôn cho rằng vì tôi lúc đó chỉ mới 15 tuổi, cho nên thầy ấy có thể chỉ xem tôi như một đứa trẻ. Nhưng nếu tôi là người lớn thì mọi chuyện sẽ khác, phải không? Vậy thì tôi phải mau lớn lên đi thôi.

- Cô đang tìm gì vậy?


Tôi quay ra sau lưng. Chính là thầy ấy, mối tình đầu của tôi. Sau 6 năm, thầy ấy trông già đi nhiều. Nếu tôi nhớ không lầm thì năm nay thầy chỉ mới 32 tuổi, nhưng gương mặt đầy vẻ nhọc nhằn đó là sao đây? Tôi cúi đầu hành lễ :

- Em chào thầy! Lâu rồi em mới gặp lại thầy.

Thầy mở to mắt nhìn tôi :

- Em là...

Tôi che miệng cười. Phải rồi, thầy làm sao có thể nhận ra tôi chứ.Cũng đã 6 năm rồi chứ đâu phải ít. Một người nhớ nhiều người sẽ rất khó, nhưng nếu để nhiều người cùng nhớ một người thì điều này rất dễ. Thầy ấy có nhiều học sinh như vậy, lại trải qua bao nhiêu thế hệ, vậy thì làm sao có thể nhớ tới tôi chứ. Trái lại, một trong số những học sinh của thầy, điển hình là tôi, nhớ đến thầy thì lại khác.

- Em chỉ về thăm trường một chút thôi. Hôm nay tuy không phải 20/11 nhưng vì không có thời gian nên em đành đi sớm. Chúc thầy mạnh khoẻ. Em xin chào thầy.

Rồi tôi quay lưng đi. Không hiểu sao trong lòng tôi có một cảm giác lạ lắm. Cứ như là một điều gì đó vừa được giải tỏa, khiến cho tôi thấy rất nhẹ nhõm. Mong ước trở thành người lớn của tôi cuối cùng cũng đã được thực hiện, nhờ vào sự giúp sức của thời gian. Hôm nay, cũng y như 6 năm về trước, tôi đang ở dưới gốc cây Phượng này cùng thầy. Cảnh vẫn y như cũ, nhưng chỉ có người là không như lúc trước nữa thôi. Vì ngay lúc này, tôi chỉ nhìn lên trời cao để có thể thấy từng án mây đang chầm chậm trôi qua trên đầu tôi. Một ngày thật đẹp và yên bình, y như với 6 năm về trước vậy.

Nhưng tôi đã không nói yêu thầy như lúc xưa nữa. Có lẽ bây giờ, tôi trưởng thành thật rồi.

Mấy ngày sau, tôi lên máy bay trở về Úc, tiếp tục việc học của mình. Đúng ngày 20/11, thầy nhận được một món quà được chuyển qua đường bưu điện từ nhà tôi đến trường. Tôi đã nhờ anh tôi làm giúp việc này. Trong đó là một chiếc áo sơ mi màu trắng còn mới và một tấm thiếp chúc mừng thầy nhân ngày lễ Nhà Giáo Việt Nam. Hôm chia tay ở trường trước khi về Úc, lúc thầy quay đi, tôi mới vô tình phát hiện ra thầy vẫn đang mặc chiếc áo trắng đã úa màu với dòng chữ còn rất mờ trên lưng áo. Có lẽ với tình trạng này thì không còn ai đoán ra trên đó đã từng viết những gì, nhưng tôi có thể biết những chữ đó.

Chiều ngày 20/11, anh tôi gọi qua báo với tôi là thầy đích thân đến nhà gởi lời cám ơn đến Khỉ Con Nguyệt Thiên. Tôi còn được biết là thầy đã nhận ra tôi ngay ngày hôm đó, chỉ là không muốn lên tiếng xác nhận mà thôi. Tự nhiên tôi cười một mình. Thì ra là vậy. Tôi đã hiểu rồi. Những nỗi nhọc nhằn trên gương mặt thầy chính do chúng tôi, những tên tiểu quỷ gây ra. Chính những trò đùa của chúng tôi đã khiến cho thầy phải bận tâm. Vậy mà thầy vẫn không bỏ mặc chúng tôi.

Ngồi một mình trong phòng, nghe một bài nhạc Việt về Thầy, tôi tự nhiên thấy hối hận về những trò đùa trước kia của mình.


Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy dõi theo bước em trong cuộc đời.
Dẫu đếm hết sao trời đên nay dẫu đếm hết lá Mùa Thu rơi,
Nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn của thầy.


Trích từ "Người Thầy"



Tôi bất giác thì thầm :

- Thầy ơi, em yêu thầy...như là một học sinh đối với thầy giáo vậy.

Tôi chợt nghĩ, bây giờ liệu có là quá muộn để nói yêu thầy hay không? Tôi lôi trong ví tiền ra một tấm ảnh đã ngả màu cũ kĩ. Suốt 6 năm qua, tôi đã luôn mang theo nó bên mình để tự nhắc nhở mình không ngừng cố gắng để một ngày nào đó, tôi có thể đường hoàng đứng trước mặt thầy thổ lộ một lần nữa. Còn thầy thì sao? Thầy vẫn nhớ lời nói trẻ con của tôi năm xưa chứ?

Trong lúc đó, thầy cũng lấy trong ví ra một tấm ảnh đã rất cũ của cô nhóc lớp 9 đang mỉm cười để so sánh với bức ảnh một cô gái có nét đẹp hiền lành còn rất mới. Một đồng nghiệp trông thấy liền trêu chọc :

- Hình ai vậy? Bạn gái thầy à? Cuối cùng thầy cũng chấm dứt chủ nghĩa độc thân rồi ha!

Thầy lắc đầu :

- Không...đó là học trò của tôi.

Thầy so sánh hai tấm hình với nhau rồi cười một mình :

- Em đã lớn lên nhiều lắm, Khỉ Con à.

Thì ra bao nhiêu năm nay, thầy vẫn luôn giữ tấm ảnh của cô nhóc phá phách ấy bên mình. Bên ngoài, lá vàng rơi theo từng cơn gió thoáng qua. Trong sân trường ngập nắng ngày hôm ấy, cây phượng già vẫn giang rộng những cánh tay của mình để che chắn cho những đứa nhóc vô cùng nghịch ngợm, và những giáo viên không ngừng nổ lực dạy chúng cách làm người...

Ngày...Tháng...Năm...

Người Viết

Nguyệt Thiên


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn chanhhung về bài viết trên: minhhiển_qn11906, ngocquynh520, puppy_love_hugo, sansan182, sato1802
Có bài mới 14.11.2010, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 28.06.2007, 07:42
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 323
Được thanks: 104 lần
Điểm: 3.15
Có bài mới Re: Cuộc thi: "Chào mừng ngày 20/11" - Hãy dành tặng những điều đáng quý nhất cho các thầy cô - Điểm: 25
images





DÒNG NHẬT KÍ THÁNG NĂM GHI LẠI NHỮNG KHOẢNH KHẮC ĐẸP NHẤT TUỔI HOC TRÒ


Trích dẫn từ cuốn lưu bút cũ kĩ chuyền tay nhau của nhóm bạn 9a2 ngày xưa …
Để viết lại từng ấy kỉ niệm thì dù là cả trăm bài viết hay viết cả cuốn sách dày cộm cũng chưa chắc đã xong .. Cái gì đã thuộc về kỉ niệm thì đều đẹp đẽ và đáng trân trọng phải ko các bạn ^_^
Bắt đầu với dòng nhật kí cách đây đã 7-8 năm ( ngày tốt nghiệp cấp 2 cận kề ) :
“ Khi viết những dòng này , tôi thật sự ko biết phải bắt đầu từ đâu .Tôi thật sự ko biết mình đang nghĩ  gì , chỉ có thể kéo bút theo dòng tâm trạng mà thôi ! Cuộc sống của tôi cũng bình thường như bao con người khác và tôi cũng đã có những người bạn tuyệt vời nhất .Tôi chưa 1 lần nói yêu quí họ nhưng trong tâm khảm vẫn luôn nguyện ước 1 điều rằng chúng tôi không bao giờ phải xa nhau . Có lẽ tôi thật ngốc vì qui luật cuộc sống là chẳng có bữa tiệc nào mà ko tàn cả . Biết là thế mà sao vẫn cứ cố nắm giữ lấy . Thật lạ là chẳng ai trong số chúng tôi nhớ mình đã làm quen nhau như thế nào cả và tại sao lai trở nên rất đỗi thân thiết .Sang năm tới là tôi vào lớp 10 , phải chia xa với những gương mặt thân quen và những hồi ức thật đẹp về cấp 2 cùng mái trường , thầy cô yêu quí . Mong sao 1 lúc nào đó lại có thể bước chung trên cùng 1 con đường …Tôi rất sợ cô đơn và tôi biết tất cả chúng ta đều như thế ..Tôi sẽ còn viết nữa những dòng tâm sự mãi lưu giữ trong tim ..”
                                  
Ngày bình thường tháng cực khổ năm xui xẻo (lớp 9 )


Ngày cuối trước khi thi tốt nghiệp cấp 3 :
“ Đã ko còn nhiều thời gian nữa là đến kì thi tốt nghiệp. Khi tôi bắt đầu viết dòng nhật kí này thì bánh xe thời gian vẫn đang quay đều đặn cho tới cái thời khắc quan trọng ấy . Chia tay , biết nói gì đây , trong lòng cứ có cái cảm giác hụt hẫng . Nghĩ đến cảnh chuyền tay lưu bút , kí tên lên áo , là lúc phải chia tay hẳn cái thời hoc sinh nhí nhố , quậy phá nhưng hồn nhiên vô tư ko lo nghĩ là tôi lại chạnh lòng .  Chẳng biết phải đối mặt với cuộc sống kia ra sao , phải nói gì khi phải tạm biệt ngôi trường đã cùng mình gắn bó suốt 3 năm cấp 3 . Biết phải làm gì đây để níu kéo kỉ niệm , hồi ức đẹp đẽ . Xa bạn bè trường lớp quen thuộc , biết dựa vào đâu mỗi khi thấy sợ hãi trước đườngng đời chông gai .Tôi như con thuyền sắp rời bến , cái bến mà 3 năm trước tôi đã cập vào .Giờ đây , tôi lai 1 lẫn nữa giã từ để đi tới 1 tương lai ko đoán trước đc . Có 1 điều tôi biết chắc rằng tương lai tất cả sẽ thay đổi và con người cũng phải thay đổi  nhưng duy 1 thứ sẽ ko bao h thay đổi . Đó chính là tình cảm mà chúng tôi dành cho mái trường này bởi nó là 1 trong những kỉ niệm đẹp nhất của cả 1 đời người .”
                                        

Ngày ko mưa tháng hối hả năm bận rộn ( lớp 12)

P.S : Làm mất đi một người bạn trong cuộc đời mình cũng như đẩy mặt trời ra khỏi thế giới này

Hoa kia đẹp mãi cũng tàn .. Tình yêu chung thủy có khi tan …Chỉ có tình bạn là chân thật ..Ko héo ko tan cũng ko tàn .

     images

images

       kỈ NIỆM LỄ TỐT NGHIỆP NĂM NÀO

images

images

images


                       THƯ GỬI THẦY TÂN TÓC XÙ CỦA CON


Thầy ơi , con chắc thầy vẫn nhớ cái đứa ngu Toán nhất lớp năm xưa của thầy chứ !!
Ngày đầu tiên vào lớp 10 con đã may mắn thi vào lớp chuyên Toán Lý hóa của trường mặc dù con đinh thi vào Chuyên Anh cơ thầy ạ ! Đời éo le số phận đưa đẩy khiến con phải vào lớp mà con không thích nhưng nhờ thế mà con may mắn đc gặp thầy . Thầy là người để lại ấn tượng sâu nhất trong con đó , ý con ở đây ko phải con ấn tượng cái quả đầu như Maradona của thầy đâu nha . Mặc dù tui con vẫn hay chuyện phiếm về cái tóc của thầy .. Chúng con , những đứa con của 10A1 – 12A1 đều do 1 tay thầy dẫn dắt , cho dù con có ngu Toán tới cỡ nào , làm sai cả những bài cơ bản nhất thầy cũng chưa từng 1 lần nặng lời với con .
Tính con rất bốc đồng , ghét bi chửi xa xả vào mặt , con thừa nhận con không có khiếu mấy môn tự nhiên nhưng về mặt xã hội thì điểm con chưa bao giờ làm con thất vọng . Ngày ấy , kể cả khi con làm bài Toán thi điểm thấp chỉ có 4-5 điểm thầy cũng ko bao giờ chê trách hay nêu tên lên kiểm điểm ( vì lớp chuyên Toán mà ) . Con thật sự thích phong cách dạy của thầy , nếu ko phải là thầy mà là ai khác thì chắc con toàn 1-2 bước đều mất .. Từ năm lớp 10 trở đi thầy biết con yếu về Toán nên đã đề nghi con đi học thêm lớp của thầy . Nhờ lớp học thêm đó mà cải thiện đc tình trạng “ ngu ko đối thủ” của con . Cho tới tận bây giờ con vẫn còn nhớ mãi những buổi trưa trong căn phòng chật hẹp chen chúc nhau ngồi hí hoáy bấm máy tính làm bài , rồi giải lao ăn vặt nghe thầy kể chuyện này chuyện kia . Chính thầy đã khiến con thấy đc môn Toán ko hề khô khan nhàm chán và nhức đầu như xưa . Nhờ ơn thầy mà con giữ đc đến lớp 12 vẫn đc học sinh Khá .
Con không thích dài dòng văn tự cũng ko biết mùi mẫn văn chương gì nhiều . Chưa có năm nào 20-11 mà con ko qua nhà thầy để thăm và gửi những lời chúc tốt đep nhất cho thầy . Mong thầy sẽ luôn vui vẻ , trẻ khỏe , mãi mãi giữ nụ cười yêu nghề nhiệt huyết để tiếp tục ươm mầm cho những em học sinh như con ngày sau thành tài .
Những gương mặt thân quen của 12a1 năm nào sẽ mãi là hoc trò yêu của thầy , vẫn sẽ kêu thầy bằng bố Tân và xưng con với thầy như ngày nào . Thầy cũng như người bố thứ 2 của chúng con . Cám ơn thầy vì tất cả những kiến thức và kinh nghiệm cuộc sống mà thầy truyền đạt trước khi chúng con vác hành trang vào đời . Dù cho mai này có gục ngã ở bất kì đâu con sẽ luôn nhớ tới câu nói của thầy : “ Té bao nhiêu lần không phải là vấn đề mà vấn đề là phải biết đc lí do mình té để sau này ko bao h vấp phải 1 lần nữa . Cũng như giải 1 bài toán , quan trong ko phải là con có giải đc 1 bài toán khó hay ko mà quan trọng là con đã cố hết sức mình và hiểu rõ đc mình sai chỗ nào để rút kinh nghiệm cho lần sau”

Vì thế thầy Tân ạ , con biết là dù có té bao nhiêu lần và té đau thế nào thì những gì con học đc cũng ngang bằng với số lần con vấp ngã . Thương thầy nhiều lắm !
                                                  
Học trò yêu “ quái” của thầy : Ngọc Anh


Con nhớ thầy nhiều nhiều lắm , và những đứa khác cũng vậy nữa thầy ơi !!!

images

images


          
Có những thứ sẽ chẳng bao giờ mất đi dù cho bao năm tháng trôi qua ... .......


images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn thienthan299 về bài viết trên: minhhiển_qn11906, ngocquynh520, nguoi chan thanh, puppy_love_hugo, sansan182, sato1802
Có bài mới 19.11.2010, 20:49
Bài viết này được gởi bởi hai_hai_1990. Xem nội dung bài này.
Copy bài của người khác
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.11.2010, 02:06
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 26.12.2005, 10:12
Bài viết: 3066
Được thanks: 672 lần
Điểm: 7.11
Có bài mới Re: Cuộc thi: "Chào mừng ngày 20/11" - Hãy dành tặng những điều đáng quý nhất cho các thầy cô - Điểm: 9
@Mr.A: bạn vẫn chưa bộc lộ hết tình cảm của bạn vào bài hát và cả thầy cô, mình thik những lời tâm sự của bạn với những ai còn ngồi ghế nhà trường ^^. Những lời mà bạn đã đút kết lại từ chính bạn, và những tình cảm trải qua bao năm tháng học trò. Thang điểm của bạn là 7.5

@chanhhung: hồi ức của bạn thật sự rất đẹp và thể hiện rất rõ tình yêu thầy trò. Trong sáng và ko chút ngượng ngùng...Cách bạn sắp xếp bố cục rất hay, từ hiện tại về quá khứ ,tiếp tục và dừng lại ở hiện tại. Từ ngữ bạn dùng cũng thể hiện phần nào ký ức bạn kể. Nhưng phần kết thúc của bạn làm mình hơi bị khựng lại...bạn chấm dứt dòng hồi tưởng chưa được phù hợp lắm. Thang điểm của bạn là 8.75

@thienthan299: Bài viết của bạn rất xúc tích, và cả những tấm hình nữa. Làm mình như trở về những ngày cuối của thời học sinh quậy phá. Những tấm hình vui nhộ và những dòng nhật ký của lớp làm bài văn của bạn thể hiện rõ niềm vui và nỗi buồn khi trải qua thời học sinh. Những từ ngữ rất tự nhiên và gần gũi, ko quá phô trương. Và câu cuối cùng để kết thúc bài cũng rất hay. Thang điểm của bạn là 9.5

p/s: giám khảo bất đắc dĩ nha :sweat:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn sansan182 về bài viết trên: Ngạo Tình, ngocquynh520, puppy_love_hugo, thienthan299
Có bài mới 28.11.2010, 20:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 12.03.2005, 20:37
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 494
Được thanks: 870 lần
Điểm: 7.71
Có bài mới Re: Cuộc thi: "Chào mừng ngày 20/11" - Hãy dành tặng những điều đáng quý nhất cho các thầy cô - Điểm: 9
@Mr.A: Đầu tiên, về bài của bạn - mình thích cái cách mà bạn tâm sự, mà cũng như là nhắc nhở mọi người về những ngày tháng tươi đẹp ngồi trên mái nhà trường. Tuy nhiên, lời văn của bạn còn dính với nhau quá :D. Nhưng mà không sao, đây là cuộc thi quan trọng về tấm lòng mà ^^. Điểm của bạn là 8.0
@Nguyệt Thiên: Bài dự thi của bạn làm mình ấn tượng nhất :D (chắc do mình là Mod box tình yêu =))))).
Về nội dung, lúc đầu mình đọc - tưởng bạn copy từ film "Thứ ba học trò". Nhưng càng đọc về sau, mình càng thấy thích cái cách mà bạn chọc phá thầy bạn. Từ đáng ghét thành đáng yêu, ví dụ như việc bạn gây ấn tượng để thầy bạn ghi nhớ tên của bạn ý :D. Rồi cả việc bạn "tỉnh tò" với thầy của bạn nữa. Nhưng hình như, đây là một mối tình học trò :D, chứ không chỉ là tình thầy trò ^^. Uầy mình bắt đầu lân la nhiều quá rồi, điểm của bạn là 8.8 (:.
@thienthan299: Bài của bạn làm mình nhớ về thầy Toán lớp 12 của mình, cũng tận tâm như thầy của bạn vậy ^^. Mong là những kí ức về bạn bè, về thầy cô sẽ mãi đồng hành cùng bạn. Điểm của bạn là 8.6.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn puppy_love_hugo về bài viết trên: Ngạo Tình
      Xin ủng hộ:  
       
Đề tài này đã khoá, bạn không thể sửa hoặc gởi bài trả lời.  [ 11 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dailuuthong, hanayuki001, huongdo, Hà tyna, meo lucky, The Wolf và 69 khách

Điều hành 

Chưa có (Nếu bạn có khả năng quản lý thì đăng ký)


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 19, 20, 21

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 17, 18, 19

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 24, 25, 26

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 14, 15, 16

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 68, 69, 70

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 9, 10, 11

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

13 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 9, 10, 11

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 16, 17, 18

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 14, 15, 16

16 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 16, 17, 18

19 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 4, 5, 6

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 12, 13, 14


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Aka
Aka
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y

Bạch_Ngọc_Tuyết: thúc tối vv ^^
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Snow cầm thú HD
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 437 điểm để mua Pooh lúc lắc
The Wolf: rồi được rồi cám ơn nha ><
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1261 điểm để mua Cô phù thủy 2
The Wolf: vẫn không được >T<
007: Bỏ khoảng trắng. Câu số 11
The Wolf: mà sao vẫn k đc vậy mình là như vậy mà vẫn k đc ?
Daesung: viewtopic.php?t=60285 vào đây xem
The Wolf: để làm chữ kí chạy qua trái qua phải thì làm như nào vậy mọi người ?
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 250 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 557 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 310 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 294 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Cô Quân: bom đẠN đầy trời thế nàyy
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 279 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Thiên thần xanh 2
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Bánh Bao Ú
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Ly Ly
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> AshleyAshlie
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> plumeria rubra
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> vuhongnhung87
LogOut Bomb: _Hoàng Dược Sư_ -> Nminhngoc1012
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Meomeo88
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Linh Đang
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Melodysoyani
Daesung: Uề con heo sao bà nghỉ =.,=
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên thần xanh 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.