Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Đợi mưa tạnh - Úy Không

 
Có bài mới 28.07.2018, 14:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 26.07.2018, 15:07
Tuổi: 99 Chưa rõ
Bài viết: 224
Được thanks: 320 lần
Điểm: 10.46
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không - Điểm: 11
Chương 69: Ngoại truyện 3

Một tháng sau, chuyến hành trình đầu tiên của Bắc Vũ kết thúc sớm hơn dự định hai ngày, vì cô muốn cho Thẩm Lạc một điều bất ngờ. Cô không hề thông báo cho ai cả, mà tự mình đổi vé rồi bay về thành phố Giang.

Chuyến bay của cô là vào buổi sáng. Khi cô về đến nhà thì đã là bảy giờ tối rồi.

Xe taxi dừng ở đầu ngõ, cô cõng balo đi vào con ngõ nhỏ.

Có lẽ là chưa bao giờ xa nhà lâu như vậy, nên khi trông thấy những khung cảnh quen thuộc này, cô lại có cảm giác như người đi xa về thăm quê cũ.

Đi gần đến nhà Bắc Vũ liền nhìn sang phía nhà Thẩm Lạc. Nhà anh không bật đèn, chắc là không có ai ở nhà.

Cô nhíu mày đi thêm một đoạn nữa thì mới phát hiện nhà cô đang sáng đèn, lại còn có tiếng ồn ào gì đó nữa.

Cô vội vàng đi về nhà, càng đến gần tiếng cười nói càng lớn.

Giang Nhị Cẩu làm cái quỷ gì vậy?

Cổng nhà không khóa, nên Bắc Vũ có thể trực tiếp đi vào.

Cô rón rén đến gần cánh cửa đang khép hờ, rồi nhìn vào trong qua khe hở. Hóa ra là bọn họ đang mở party.

Công ty cô có mở party thì cũng không có gì lạ, điều kỳ lạ là Thẩm Lạc cũng góp mặt ở đó.

Một người ghét sự náo nhiệt, không thích chốn đông người như anh mà cũng tham dự party.

Bắc Vũ đứng ngoài cửa, lặng lẽ nhìn anh.

Tuy anh vẫn không thích ứng lắm với bầu không khí nhộn nhịp đó, nhưng cũng không hề có vẻ phản cảm. Khi xem bọn họ biểu diễn, anh cũng cười theo mọi người nữa.

Cô đứng ở ngoài cửa một lát, liền cảm thấy trong lòng rất vui vẻ.

Một lát sau có một người vỗ vai cô:

– Xin hỏi chị tìm ai ạ?

Giọng nói có vẻ quen thuộc, Bắc Vũ quay đầu lại nhìn, nhưng đó lại là một anh chàng đẹp trai mà cô chưa gặp bao giờ.

Anh chàng kia nhìn thấy mặt cô thì rất kinh ngạc:

– Bắc... Bắc Vũ, em về rồi à?

Bắc Vũ mở to mắt:

– Anh là Lý Tri Viễn hả?

Lý Tri Viễn đỏ mặt gật đầu.

Bắc Vũ đánh giá anh ta từ trên xuống dưới, mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, không đeo kính mắt, mặc một bộ quần áo thoải mái, trên chân là một đôi giày đang thịnh hành.

Trông vừa trẻ vừa đẹp trai.

Cô thật sự không thể liên tưởng người trước mặt mình với anh chàng quê một cục kia.

Lý Tri Viễn mỉm cười ngượng ngùng, rồi xách hai túi bia vào nhà.

Bên trong xuất hiện giọng của Tiểu Chiêu:

– Sao anh đi lâu thế? Em còn tưởng anh bị bắt cóc luôn rồi ý.

Cô ấy vừa nói xong, Giang Nhị Cẩu đã hét lên:

– Bắc Miệng Rộng, em về rồi à? Anh em nhớ em muốn chết luôn này!

Giang Việt vừa nói vừa chạy ra ôm lấy Bắc Vũ.

Bắc Vũ vội vàng đẩy anh ra:

– Anh buông em ra!

Giang Việt cười hì hì rồi thả cô ra. Nhưng anh còn chưa kịp biểu đạt nỗi nhớ nhung của mình, thì đã bị Thẩm Lạc túm cổ kéo ra ngoài.

– Đừng có ôm vợ tôi!

Giang Việt bị Thẩm Lạc kéo ra thì rất kinh ngạc, một lát sau mới nói:

– Nó là em tôi chứ! Nó là vợ cậu bao giờ?

Thẩm Lạc không thèm để ý đến Giang Việt, anh kéo Bắc Vũ về phía mình, rồi nhẹ nhàng hỏi:

– Sao em về mà không báo để anh ra đón?

Bắc Vũ cười:

– Em muốn cho anh bất ngờ, nhưng hình như em không có nhà, anh cũng vẫn vui vẻ mà.

Thẩm Lạc chỉ cười và nhìn cô chứ không nói gì cả.

Sau lần gặp gỡ kia, đã hơn một tháng không được gặp cô rồi, Thẩm Lạc rất muốn thân thiết với cô nên nói với mọi người:

– Mọi người cứ chơi đi nhé, tôi và vợ tôi đi về trước.

Tất cả mọi người đều cười ầm lên.

Giang Việt vẫn còn hỏi:

– Cậu nói rõ ra xem nào, Bắc Miệng Rộng nhà tôi biến thành vợ cậu từ bao giờ thế? Tôi nói cho cậu biết nhé, dù cậu có là Lạc Thần, thì muốn cưới em gái tôi, cậu cũng phải hỏi ý kiến của tôi trước nhé!

Bắc Vũ quay đầu lại ném cho Giang Việt một quả bom:

– Anh à, em và Thẩm Lạc đã kết hôn ở Las Vegas rồi!

– Cái gì? – Giang Việt ôm đầu kêu lên.

Phi Thuyền Nhỏ chạy từ phía sau lên, vừa nhảy nhót vừa nói:

– Bố, cuối cùng bố cũng lấy được vợ rồi. Con vui lắm luôn ý.

Sau đó lại nói với Giang Việt:

– Chú Nhị Cẩu, chú phải cố gắng lên!

Giang Việt giả vờ ôm lấy tim rồi ngã xuống đất:

– Ôi! Con heo mình nuôi bao nhiêu năm đi gặm cải trắng nhà người ta rồi. Tim mình đau quá!

Mọi người: "..."

Khi sang đến nhà đối diện, Thẩm Lạc liền bỏ hành lý của Bắc Vũ xuống, rồi dùng hai tay ôm mặt cô lên nhìn:

– May quá, béo hơn một chút rồi.

Bắc Vũ giả vờ kinh hãi:

– Gì cơ? Em béo lên à?

Thẩm Lạc lườm cô:

– Lần trước anh đến gặp em, trông em y như dân châu Phi chạy nạn ý. Bây giờ mới béo hơn một chút thôi.

Bắc Vũ nhếnh môi cười, rồi ôm lấy anh:

– Anh có nhớ em không?

Thẩm Lạc nói:

– Bình thường.

Bắc Vũ trợn tròn mắt nhìn anh:

– Bình thường là sao hả? Mất công ngày nào em cũng nhớ anh.

Thẩm Lạc cười một tiếng:

– Ngày nào cũng nhớ anh à? Thế sao anh toàn thấy em vui không biết trời đất là gì thế? Trên weibo toàn ảnh trai Tây kìa?

Bắc Vũ bật cười:

– Đó là cho fan xem thôi mà. Em nói cho anh biết, em là len lỏi vạn bụi hoa mà không dính một chiếc lá đó. Cả thể xác và tinh thần đều dành hết cho anh. Anh mau nói nhớ em đi!

Thẩm Lạc thản nhiên đáp:

– Ừ, nhớ em.

– Chỉ vậy thôi à?

Thế là Thẩm Lạc đã dùng một nụ hôn nồng nhiệt để thể hiện sự nhớ nhung của mình.

Sau khi nụ hôn chấm dứt, Bắc Vũ lại hỏi:

– Sao anh lại đi tham dự party của Giang Nhị Cẩu thế? Anh không thích chỗ ồn ào cơ mà?

Thẩm Lạc nói:

– Vậy còn phải xem nó là ai tổ chức nữa. Em cũng ầm ĩ cả ngày mà, anh có ghét em đâu.

Bắc Vũ cười:

– Em rất vui vì anh chơi với họ.

Thẩm Lạc cũng cười:

– Anh cũng rất vui.

Vì cô mà anh thử đi ra khỏi thế giới của riêng mình. Sau đó anh mới nhận ra, thế giới bên ngoài vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp.

Bắc Vũ ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, nên hiện tại bụng rất đói. Thẩm Lạc lập tức đi làm một bữa tối phong phú cho cô.

Phi Thuyền Nhỏ không muốn phá hỏng thế giới của hai người, nên tự giác đi sang ngủ với mẹ.

Sau khi Bắc Vũ ăn cơm xong, tắm rửa xong, định đi ngủ một giấc ngon lành, thì giọng nói của mẹ cô đã xuất hiện ở ngoài cửa.

– Bắc Vũ! Bắc Vũ!

Thẩm Lạc vội vàng chạy ra mở cửa rồi đón hai ông bà vào trong nhà. Bắc Vũ cũng đi theo anh.

– Bố mẹ, sao bố mẹ lại đến đây? Sáng mai con sẽ về nhà mà.

Mẹ Bắc nói:

– Con không về cũng được. Mẹ hỏi hai đứa, Giang Việt nói có phải là thật không?

Bắc Vũ không hiểu gì hết:

– Giang Việt nói cái gì ạ?

Mẹ Bắc nói:

– Giang Việt vừa mới gọi điện thoại nói là hai đứa đã kết hôn ở Mỹ rồi.

Giang Nhị Cẩu! Đồ lắm mồm!

Lúc này Bắc Vũ rất hối hận vì vừa nãy đã nói ra câu như vậy. Cô ấp úng:

– Không phải đâu, chỉ là tập trước thôi.

– Tập trước cái gì? Kết hôn mà tập trước được à? Kết hôn thì phải cử hành hôn lễ cho bạn bè, họ hàng đều biết chứ? Không thì còn ra thể thống gì nữa? Mẹ đã thông báo cho cô dì chú bác của con rồi. Mọi người sẽ tập hợp lại chọn ngày đẹp, để xử lý chuyện này.

– Mẹ...

Bắc Vũ đã sụp đổ hoàn toàn. Tuy cô đã thừa nhận mình là vợ người ta rồi, nhưng cô vẫn chưa muốn tổ chức hôn lễ.

Cứ nghĩ đến hôn lễ rườm rà đó là cô đã thấy ghét rồi.

Nhưng sự phản kháng của cô không hề có hiệu lực với mẹ Bắc. Bà chỉ nói chuyện với Thẩm Lạc, mà không thèm để ý đến con gái mình nữa:

– Bên nhà cháu thì sao?

Thẩm Lạc nói:

– Nhà cháu thế nào cũng được ạ. Nhưng mà ông nội và chú cháu chưa gặp Bắc Vũ, nên có thể phải chọn ngày để hai bên gặp mặt ạ.

Mẹ Bắc gật đầu:

– Chắc chắn rồi.

Thẩm Lạc nói:

– Vậy thì để cháu sắp xếp ạ.

– Con còn chưa chuẩn bị tốt mà! – Bắc Vũ ôm đầu rên rỉ.

Mẹ Bắc lườm cô:

– Con định chuẩn bị cái gì? Con cứ ngồi yên một chỗ là mẹ đã phải cảm ơn ông trời rồi. Con nhìn con xem, chạy lung tung hai tháng trời, rồi đen như than đá ý. Nếu không phải có Thẩm Lạc và Phi Thuyền Nhỏ đến thăm hai ông bà già này, thì mẹ không để yên cho con đâu.

Đúng lúc đó, Giang Việt lén lút thò đầu vào:

– Dì ơi, cháu không lừa dì đúng không?

– Giang Nhị Cẩu! – Bắc Vũ hét lên.

Giang Việt vội vàng rụt đầu lại, rồi vừa chạy vừa nói:

– Dì ơi, số tiền mừng mấy năm nay dì bỏ ra đã được thu về rồi!

Mẹ Bắc đắc ý:

– Đúng vậy!

Vốn dĩ Bắc Vũ không định nói chuyện này ra sớm như vậy đâu, nhưng ai biết là Giang Việt sẽ bán đứng cô như vậy chứ. Thẩm Lạc thì nghe cô, chứ mẹ cô thì không, nên cô chỉ có thể cắn răng làm theo thôi.

Thật ra Thẩm Lạc cũng rất bận rộn, nhưng việc lớn cả đời thì sao mà chậm trễ được, nên anh vội vàng sắp xếp ngày gặp mặt cho cả hai bên.

Vì mẹ Bắc chỉ có một cô con gái, nên khi nghe nói Thẩm Lạc mồ côi cả bố lẫn mẹ, thì cũng thấy hơi nhẹ nhõm. Nhưng bà lại không để ý đến những người khác trong gia đình anh, nên đến hôm gặp mặt, bà mới biết người nhà Thẩm Lạc toàn là nhân vật tai to mặt lớn cả.

Tuy gia cảnh nhà Bắc Vũ không kém, nhưng cũng chỉ là gia đình bình dân. Có thể trở thành thông gia với một gia đình danh giá, thì tất nhiên là rất mát mặt rồi. Bởi vậy sau khi hai bên gặp mặt xong, mẹ Bắc đi đâu cũng khoe chuyện con gái.

Vì không phải làm gì cả, nên khi chú rể đến đón, Bắc Vũ vẫn còn đang ngồi trong phòng chơi điện tử.

Khi chú rể và phù rể đến gõ cửa, đám phù dâu trông thấy cô dâu vẫn còn đang ngồi xổm trên ghế, mắng chửi bọn chơi cùng, thì không thèm đòi phong bao mà trực tiếp cho chú rể bê người đi luôn.

Hôn lễ rất long trọng, rất náo nhiệt. Người tham dự phần lớn là bạn bè của Bắc Vũ, mà cũng đã hơn một trăm bàn rồi. May mà bố mẹ cô không phải nhân viên nhà nước.

Tất cả mọi thứ đều rất gọn gàng, cả hôn lễ cũng rất thuận lợi, không hề có chút sai sót nào cả.

Lúc đầu Bắc Vũ còn giữ tư tưởng làm qua loa, để thỏa mãn tâm nguyện của bố mẹ. Nhưng khi bố cô dắt tay cô đi trên thảm đỏ, rồi trao cô cho Thẩm Lạc, dặn dò anh phải đối xử tốt với cô, cô mới hiểu được ý nghĩa của việc tổ chức hôn lễ.

Không phải vì mình, mà là vì bố mẹ đã nuôi lớn mình. Bởi vì nó có ý nghĩa là bạn bước ra khỏi gia đình vốn có, để bắt đầu một cuộc sống mới của chính bạn, một cuộc sống không có sự chiều chuộng, chăm nom của bố mẹ nữa. Bạn sẽ có một gia đình mới, nơi mà không bao lâu sau bạn cũng sẽ trở thành bố, mẹ.

Đối với Bắc Vũ, nó không phải là hôn lễ, mà nó là lễ trưởng thành.

Khi tay cô rời khỏi khuỷu tay bố, để nằm trên tay Thẩm Lạc, thì trong lòng cô xuất hiện một giọng nói: "Chúc mừng nhé! Cô bé mơ mộng cuối cùng đã trưởng thành rồi!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sắc Lang Hắc Diện về bài viết trên: Anh Ank Sakura, Huogmi, zinna
     

Có bài mới 28.07.2018, 14:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 26.07.2018, 15:07
Tuổi: 99 Chưa rõ
Bài viết: 224
Được thanks: 320 lần
Điểm: 10.46
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không - Điểm: 12
Chương 70: Ngoại truyện 4 - Hết

Phòng cưới của hai người ở tại căn nhà đang thuê của Thẩm Lạc.

Trên bức tường trắng tinh trong phòng ngủ, là một chữ hỉ đỏ tươi do chính tay Thẩm Lạc dán. Cũng chính vì nó mà trông căn phòng có vẻ bình dân hơn, nhưng lại ấm áp hơn.

Bắc Vũ không thèm thay bộ sườn xám trên người ra mà nằm luôn lên trên giường. Tuy cả hôn lễ cô không phải làm gì cả, nhưng phải dậy sớm trang điểm nên cũng rất mệt mỏi.

Cô nhìn chữ hỉ trên tường rồi bật cười:

– Thẩm Lạc, chúng ta thật sự kết hôn rồi hả?

Kỳ thật lúc ở Las Vegas, bọn họ đã là vợ chồng hợp pháp rồi, nhưng đến tận hôm nay cô mới cảm thấy là mình đã kết hôn.

Thẩm Lạc bê một cái thùng rất to đến, rồi liếc cô:

– Chẳng lẽ em nghĩ là em chuyển nhà à?

Bắc Vũ cười:

– Không phải, chỉ là em cảm thấy không chân thực tý nào. Không ngờ em lại kết hôn, còn là kết hôn với anh nữa chứ.

Thẩm Lạc liếc cô:

– Em có muốn phát biểu cảm xúc không?

Bắc Vũ nói giỡn:

– Cảm xúc à? Kết hôn thật là mệt mỏi.

Thẩm Lạc đặt chiếc thùng kia lên giường:

– Em đếm tiền đi cho hết mệt.

Bắc Vũ vội vàng ngồi dậy:

– Em còn tưởng là mẹ em bê nó đi rồi cơ.

Thẩm Lạc nói:

– Bó mẹ nói là kết hôn rồi mà còn ở nhà thuê thì không được, dặn chúng ta phải mau đi mua nhà, nên để số tiền cưới lại cho chúng ta. Hình như trong nước có truyền thống, nhà trai phải có nhà thì nhà gái mới chịu gả. Em gả cho anh như vậy không sợ người ta nghĩ em có vấn đề à?

Bắc Vũ rất thất vọng:

– Em cố gắng kiếm tiền là vì không muốn bị mấy thứ nhà, xe này quyết định chồng của mình là ai đó. Đừng nói là anh không có nhà, anh có bảo em nuôi anh luôn cũng được nhé.

Thẩm Lạc bật cười:

– Vậy sau này em nuôi anh nhé?

Bắc Vũ liếc anh:

– Được thôi, anh cứ đưa hết ảnh của pluto cho em là được.

– Cái đó thì có gì khó đâu.

Bắc Vũ đổ hết phong bì ra giường rồi bắt đầu xử lý chúng.

– Mẹ ơi! Chú Trương thật là keo, ba năm trước con gái chú ý kết hôn, mẹ em mừng năm trăm, đến khi đầy tháng cháu nội chú ý, mẹ em cũng mừng năm trăm. Vậy mà chú ấy cho em có năm trăm, còn năm trăm kia đợi con em à?

– Sao An An lại mừng những một ngàn? Nó mới tốt nghiệp được một năm, lương tháng bốn ngàn, còn phải xin tiền bố mẹ nữa mà. Chắc chắn là thấy mọi người bỏ phong bì bao nhiêu thì cũng bỏ theo rồi. Thôi để mai em tìm cớ gì đó trả lại nó.

BẠN CŨNG SẼ THÍCH

Thẩm Lạc nhìn cô vừa xé phong bì vừa nói chuyện liên miên, thì bật cười.

Mấy chục vạn bỏ hết vào trong một hộp giấy. Bắc Vũ thở phào một hơi:

– Tiền mừng mẹ em bỏ ra mấy năm nay đã được thu về rồi. Kể ra kết hôn cũng có chỗ tốt đấy nhỉ.

Thẩm Lạc cất hộp giấy đi:

– Đếm tiền xong rồi, nên đến nghi thức cuối cùng thôi.

Bắc Vũ ngạc nhiên:

– Còn cái gì nữa?

Thẩm Lạc nhìn cô, nhấn mạnh từng chữ một:

– Động phòng hoa chúc.

*

Một tháng sau, Bắc Vũ lại tiếp tục cuộc hành trình của mình, còn Thẩm Lạc thì bận rộn với công việc.

Kế hoạch lần này là đi Nam Mỹ ba tháng.

Độ khó khăn của lần này đã cao hơn lần trước. Bị móc điện thoại, ví tiền trên đường, bị muỗi độc đốt phải vào bệnh viện. Điều kiện khó khăn, trị an lại kém, còn không có internet để liên lạc với gia đình nữa.

Đã mấy lần ba cô gái định bỏ cuộc rồi, nhưng cuối cùng vẫn kiên trì ở lại. Nhờ sự kiên trì đó mà ba cô gái đã được gặp gỡ nền văn minh Maya cổ xưa, các loại sinh vật trong rừng mưa amazon, và vô số kiểu người trên quãng đường đi.

Tháng thứ hai, ba người đi tới Argentina và dừng chân ở Buenos Aires – nơi được gọi là Pari của Nam Mỹ. Ban ngày đi chơi, tối thì đi spa, bơi lội trong khách sạn.

(*) Buenos Aires: thủ đô của Argentina

Một sáng nọ, khi ba cô gái đang ăn sáng để chuẩn bị rời khỏi Buenos Aires, thì bỗng nhiên nghe thấy tin tức về Trung Quốc ở trên TV.

Đã lâu không nghe thấy tin gì từ quê hương, nên cả ba đều rất tò mò.

Đó là thông tin về lĩnh vực khoa học kỹ thuật.

– Bắc Vũ, kia là chồng cậu đúng không? – Một cô bạn bắt gặp gương mặt quen quen trên màn hình nên vội vàng hỏi.

Bắc Vũ vừa ăn cháo, vừa nhìn chằm chằm vào TV.

Công ty hàng không vũ trụ Hoàn Vũ của Trung Quốc và tập đoàn X ở Châu Âu đã ký kết hợp đồng hợp tác trong ba năm, để chế tạo ra tên lửa vận chuyển vệ tinh ra ngoài vũ trụ.

Người đại biểu của Hoàn Vũ là Thẩm Lạc.

Anh mặc bộ tây trang phẳng phiu đứng dậy bắt tay với đại biểu của tập đoàn châu Âu.

– Chồng cậu làm tên lửa à? Trâu bò thật đấy! – Hai cô bạn cảm thán.

– Quan trọng nhất là còn đẹp trai nữa! Cậu nhìn xem, chẳng khác gì hạc giữa bầy gà nhỉ.

Bắc Vũ nhíu mày, không hề khiếm tốn:

– Tất nhiên rồi!

Hai cô bạn đều bật cười.

Sau khi ăn sáng xong, ba người lại khoác balo lên đường.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, giống hệt như tâm trạng của cô lúc này.

Thứ mong ước đều đã có được, chuyện muốn làm cũng đang làm rồi.

Ước mơ của cô đang được thực hiện.

Ước mơ của Thẩm Lạc cũng vậy.

*

Một năm sau, Hoàn Vũ thành công chế tạo ra tên lửa số 01, chuẩn bị phóng ra ở Hải Nam.

Lúc này Bắc Vũ đang trong giai đoạn nghỉ ngơi ở nhà, nên cũng đi theo anh đến nơi phóng tên lửa.

Bắc Vũ ngủ đến nửa đêm thì đột nhiên tỉnh dậy. Đã gần hai giờ sáng mà Thẩm Lạc vẫn chưa về ngủ.

Cô đứng dậy đi tìm quanh nhà một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy anh ở trên mái nhà.

Thẩm Lạc đang ngồi trên lan can, dùng kính viễn vọng nhìn lên bầu trời.

Cô đứng yên ở đó nhìn anh một lát, rồi mới chậm rãi đi đến bên cạnh anh.

Khi cô ngồi xuống bên cạnh anh, Thẩm Lạc mới nhận ra là cô đến.

– Sao em lại lên đây?

Bắc Vũ nói:

– Em đang ngủ đột nhiên tỉnh dậy, lại không thấy chồng mình đâu, sợ bị hồ ly tinh lôi đi đâu mất nên phải chạy đi tìm.

Thẩm Lạc bật cười:

– Anh không ngủ được. Nếu em mệt thì mau đi ngủ đi, không cần lo cho anh đâu.

Bắc Vũ nói:

– Anh lo lắng lắm hả? Đã phóng thử mấy lần rồi mà.

Thẩm Lạc thở dài:

– Mai là ngày giỗ của Viễn Hàng.

Bắc Vũ nói:
– Em biết chứ. Các anh chọn ngày mai phóng tên lửa là để tưởng nhớ anh ấy đúng không?

Thẩm Lạc gật đầu:

– Anh hy vọng cậu ấy ở trên trời có thể nhìn thấy việc bọn anh làm.

– Nhất định anh ấy sẽ nhìn thấy.

Sau đó cả hai đều im lặng. Một lát sau, Thẩm Lạc mới nói tiếp:

– Em có biết vì sao anh muốn làm về hàng không vũ trụ không?

Bắc Vũ lắc đầu, cô chưa hỏi vấn đề này bao giờ.

Thẩm Lạc nói:

– Năm anh năm tuổi, bố mẹ anh qua đời. Anh được ông nội đón về nhà thì tâm lý xuất hiện vấn đề. Ông nội anh ngày nào cũng dẫn anh đi ngắm sao. Ông nói bố mẹ anh đang ở trên trời, họ biết thành những vì sao kia để bảo vệ anh. Sau đó anh liền thích bầu trời, thích trăng sao. Rồi dần dần anh lại thích khám phá vũ trụ.

Hóa ra ước mơ thăm dò vũ trụ của ngàng khoa học lại là do một câu chuyện an ủi tâm hồn.

Bắc Vũ cười:

– Có lẽ lúc chúng ta còn sống, khoa học sẽ phát triển đến mức có thể đi du lịch quanh vũ trụ đấy. Đến lúc đó anh nhớ dẫn em đi tham quan nhé.

Thẩm Lạc quay đầu lại nhìn cô:

– Ừ! Anh sẽ báo danh vào kế hoạch di dân lên sao hỏa, sau này chúng ta lên sao hỏa sinh sống nhé.

Bắc Vũ gật đầu, rồi dựa đầu vào vai anh:

– Hy vọng em có thể trông thấy nó. Ngày mai nhất định sẽ thành công.

– Ừ.

Bắc Vũ im lặng một lát rồi nói tiếp:

– Đợi phóng tên lửa thành công, em sẽ tặng anh một món quà.

– Quà gì?

– Nếu là quà thì bây giờ không thể nói trước được. Anh đợi đến mai rồi sẽ biết. Em chắc chắn là anh sẽ thích nó.

Thẩm Lạc cười:

– Vậy anh sẽ đợi. Bây giờ em về phòng ngủ đi thôi.

Sáng hôm sau, khi Thẩm Lạc tỉnh dậy, Bắc Vũ vẫn còn đang ngủ, nên anh chỉ hôn cô một cái rồi lại đi làm.

Khi cô tỉnh dậy đã là chín giờ sáng. Cô không muốn làm phiền trong lúc anh đang làm việc, với lại tình huống của cô lúc này cũng không thể đến gần tên lửa, nên cô cũng không đi ra ngoài, mà chỉ lên mái nhà xem thôi.

10 giờ sáng.

Tên lửa bắt đầu khởi động.

Phóng ra.

Đây là loại tên lửa nhỏ, nên không tạo ra chấn động quá lớn.

Khi mọi chuyện xong xuôi, Bắc Vũ mới đi tới phòng điều khiển.

Lúc cô bước vào, mấy người trong đội đang ôm nhau chúc mừng, Thẩm Lạc và Lý Tri Viễn cũng bị vây ở trong đó.

Bắc Vũ đứng cạnh cửa mỉm cười:

– Chúc mừng mọi người nhé!

Thẩm Lạc ngẩng đầu lên nhìn cô rồi đi tới ôm lấy cô:

– Thành công rồi!

Bắc Vũ vỗ vỗ lưng anh:

– Được rồi, đừng ôm chặt quá.

Thẩm Lạc buông cô ra, hai vành mắt đã đỏ lên.

– Em nói là có quà tặng anh cơ mà?

Bắc Vũ mỉm cười, rồi quay lại nhìn mọi người:

– Em muốn tuyên bố một chuyện.

Thẩm Lạc cười:

– Em nói đi!

Bắc Vũ cười tủm tỉm:

– Lạc Thần của mọi người sắp thành bố rồi! Thẩm Lạc chúng ta có con rồi.

Thẩm Lạc cứ đứng ngốc ở đó, mãi đến khi Bắc Vũ đẩy anh, anh mới tỉnh táo lại. Sau đó anh liền kích động ôm lấy cô:

– Thật sao?

Bắc Vũ gật đầu:

– Thật chứ.

Trước khi tới Hải Nam cô mới phát hiện ra mình có vấn đềm nên lén lút đi mua que thử thai thử mấy lần. Tuy em bé này đến quá đột ngột, nhưng cô cũng đến tuổi rồi, nên sau khi chắc chắn thì cũng thấy rất vui.

Cô cũng định nói cho Thẩm Lạc biết rồi, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến công việc của anh, nên mới giấu đến tận bây giờ.

Sống chung với nhau cũng khá lâu rồi, nên cô rất hiểu Thẩm Lạc. Vì anh không có anh chị em, bố mẹ lại mất sớm, nên anh rất muốn có một gia đình nho nhỏ.

Thẩm Lạc đột nhiên kéo cô ra ngoài:

– Ở đây có phóng xạ, chúng ta về nhà thôi, anh nấy cơm cho em ăn.

Sau đó lại vẫy tay với các đồng nghiệp:

– Mọi người giải quyết nốt chỗ còn lại nhé, anh dẫn vợ anh về trước.

Sau khi xuống lầu, anh còn hỏi cô:

– Em có muốn anh cõng hay ôm em về không?

Bắc Vũ bật cười:

– Em mới có thai hơn một tháng, đã làm gì có chuyện gì, anh đừng lo lắng quá.

Thẩm Lạc nhăn mày:

– Em thật là, biết mình có thai mà còn dám chạy đến chỗ phóng tên lửa.

Bắc Vũ cười:

– Vì em muốn chứng kiến ước mơ của anh.

Thẩm Lạc vẫn rất lo lắng, anh vừa đi vừa xoa tay:

– Vậy cuộc hành trình của em thì sao đây?

Bắc Vũ cười:

– Thật ra thì, tuy lần này em có thu hoạch được rất nhiều thứ, nhưng một năm lang thang trên đường tám tháng thì cũng rất mệt mỏi. Nếu còn đi nữa, thì ý nghĩa tốt đẹp của nó cũng bị giảm đi. Với lại Tiểu Chu có bạn trai rồi, nên không đi với bọn em nữa. Em cũng không muốn tìm bạn mới nên bọn em giải tán tại đây. Tạm thời cứ dừng lại đã, thế giới này rất lớn, không thể xem hết ngay được, mà cuộc đời lại rất dài, nên em vẫn còn mấy chục năm nữa để đi cơ mà.

Thẩm Lạc gật đầu:

– Sau này anh không bận thì cả nhà mình đi cùng nhau.

Cơ thể Bắc Vũ rất tốt, nên việc mang thai cũng rất nhẹ nhàng. Vì cô hay thèm ăn, nên Thẩm Lạc đã biến thành đầu bếp chuyên dụng của cô. Ngày nào cũng có đủ mọi món đa dạng, đầy đủ dinh dưỡng, nên chẳng mấy chốc cô đã bị tăng cân.

Phi Thuyền Nhỏ đi theo Trình Tố Tố về Mỹ học tập, nhưng nghỉ hè thì vẫn về với Thẩm Lạc.

Lần này về nhà, biết mình được làm anh trai thì cậu nhóc rất vui vẻ. Cả ngày đều bám theo Bắc Vũ để nói chuyện với bụng cô.

Người điên cuồng nhất thì lại là Giang Việt, vì sắp được lên chức bác, mà anh bắt đầu làm đủ mọi loại đồ chơi cho cháu trai/ cháu gái tương lai.

Mùa xuân năm sau, Bắc Vũ sinh được một cô công chúa, đặt tên là Thẩm Tinh Thần, tên thân mật là Ngôi Sao Nhỏ.

Khi Ngôi Sao Nhỏ được sáu tháng tuổi, Bắc Vũ liền dẫn bé lên núi.

Lúc bé một tuổi rưỡi đã có thể đi bộ mấy km.

Trước ba tuổi được mẹ cho đi hơn nửa đất nước. Tính cách cô bé rất hoạt bát, dũng cảm, cơ thể cũng khỏe mạnh hơn các bạn cùng tuổi. Mỗi khi trong nhà trẻ có bạn bị bắt nạt, cô nhóc lập tức xông tới che chở bạn.

Sự nghiệp thăm dò vũ trụ của Thẩm Lạc vẫn còn tiếp tục. Thật ra thì tất cả vẫn còn là ẩn số, nhưng chính vì vậy nên nó mới càng hấp dẫn mọi người.

Cuộc hành trình của Bắc Vũ cũng vẫn được tiếp tục. Hàng năm cô đều bỏ hai tháng ra để đi du lịch. Có khi là cả nhà, có khi chỉ có mình cô và con gái, cũng có khi là đi cùng bạn bè.

Những cảnh sắc trên đường đẹp đến mức khiến người ta say đắm, nhưng Bắc Vũ biết mỗi cuộc hành trình đều có một điểm cuối là gia đình.

Cô và Thẩm Lạc dựa dẫm vào nhau, cũng độc lập với nhau.

Bọn họ không bao giờ trở thành người thân phải dùng trách nhiệm để kết nối, vì bọn họ vĩnh viễn đều là người yêu của nhau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sắc Lang Hắc Diện về bài viết trên: Anh Ank Sakura, Huogmi, Huyen9999, Jolie Quynh, zinna
     
Có bài mới 28.07.2018, 14:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 26.07.2018, 15:07
Tuổi: 99 Chưa rõ
Bài viết: 224
Được thanks: 320 lần
Điểm: 10.46
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không - Điểm: 13
Chương 71: KẾ HOẠCH CẢI TẠO QUÊ MÙA

01.

Lần đầu tiên Tiểu Chiêu gặp Lý Tri Viễn là ở con ngõ nhỏ bên ngoài công ty.

Anh là bạn của bà chủ Bắc Vũ.

Là một nhà thiết kế luôn cập nhật những xu hướng mới, Tiểu Chiêu không thể chịu đựng được những người có con mắt thẩm mỹ yếu kém.

Mà anh bạn kia của bà chủ, thì cô chỉ cần nhìn một cái, là mắt cô đã muốn mù luôn rồi.

Đôi kính dày như đít chai kết hợp với quả đầu nấm, một bộ quần áo thể thao nhố nhăng, và một đôi giày thể thao đã bị đào thải từ thế kỷ trước.

Một chữ: Quê

Hai chữ: Quá quê.

Ba chữ: Vô cùng quê.

Cô rất muốn hỏi bà chủ của mình xem vì sao chị ấy lại có một người bạn quê mùa như vậy được? Cô rất muốn lột sạch quần áo và trang sức trên người anh ta xuống, để mắt mình đỡ bị ô nhiễm.

Mà lý do bà chủ của cô giới thiệu Lý Tri Viễn cho cô, chính là để cô thiết kế trang phục, thay đổi tạo hình cho anh bạn này.

Thế là cô xắn tay áo lên định bắt đầu cuộc cải tạo.

Nhưng mà tên quê mùa kia lại đỏ mặt ấp úng hai câu rồi chạy mất.

Tiểu Chiêu nhìn theo bóng lưng anh ta, rồi âm thầm thề trong lòng, mình nhất định phải cải tạo lại tên này.

Một người theo chủ nghĩa hoàn mỹ như cô, thì không thể để bất cứ thứ gì quê mùa xuất hiện ở trong mắt mình như vậy được.

02.

Lý Tri Viễn là bạn của anh chàng Thẩm Lạc nhà đối diện, nên cứ khoảng một tuần anh sẽ đến đây một lần.

Tiểu Chiêu mua chuộc Phi Thuyền Nhỏ để khi nào ông chú quê mùa của cậu nhóc đến, thì cậu nhóc sẽ chạy sang nói với cô.

Phi Thuyền Nhỏ cũng hợp tác với cô.

Vì thế cứ mỗi khi nghe thấy tin Lý Tri Viễn xuất hiện, là cô sẽ rình mò ở cửa sổ, rồi đợi lúc anh đi về thì xông ra chặn đường.

Tiếc là Lý Tri Viễn cứ nhìn thấy cô, là lại đỏ mặt chạy đi mất. Nên cô rình rập hơn một tháng trời, mà vẫn không thể bắt được anh.

Cứ nghĩ đến việc tên quê một cục kia từ chối cho mình cải tạo, để sự quê mùa đó tiếp tục gây hại cho nhân gian, là Tiểu Chiêu lại cảm thấy ruột gan cồn cào.

Có thể nói đây là một loại bệnh tâm lý.

Rượu mời không uống, thì cho uống rượu phạt.

Khi lại nhận được tình báo của Phi Thuyền Nhỏ, Tiểu Chiêu liền gọi thêm ba anh chàng trong công ty đi ra bắt người.

Bốn người đứng chắn hết cả con ngõ nhỏ, khiến Lý Tri Viễn trở thành con thỏ ở trong ngõ cụt. Sau đó anh đã bị xách vào trong phòng làm việc riêng của nhà thiết kế Tiểu Chiêu.

“Cách” một tiếng, cửa đã bị khóa trái.

Trong căn phòng hơn mười mét vuông, chỉ còn lại một nam một nữ.

03.

Tiểu Chiêu vắt chiếc thước dây lên vai, giơ chiếc kéo cắt vải trong tay về phía Lý Tri Viễn đang dán người lên vách tường, gương mặt thì đỏ bừng như tôm luộc:

– Anh có bản lĩnh thì chạy tiếp đi em xem?

Hai người chỉ cách nhau có một đoạn, mùi hương trên người cô gái đối diện bay vào mũi, làm mặt Lý Tri Viễn lại càng đỏ hơn. Anh cúi đầu lắp bắp:

– Anh… anh… không chạy nữa.

Tiểu Chiêu “hừ” một tiếng:

– Vậy còn nghe được chứ. Chị Mưa Nhỏ nói, anh đã sắp ba mươi rồi mà vẫn còn ế, bảo em sửa sang lại cho anh để anh còn đi kiếm vợ.

– Anh… anh… anh không muốn tìm người yêu.

Tiểu Chiêu gửi cho anh một lưỡi dao bằng mắt:

– Thế anh định làm xử nam đến già à?

– Anh… anh… anh…

– Anh cái gì mà anh! Đứng thẳng lên để em còn đo.

Lý Tri Viễn lập tức im miệng, rồi ủy khuất đứng thẳng người lên.

Tiểu Chiêu bỏ kéo xuống, rồi bắt đầu đo cho anh.

Quê thì quê thật, nhưng dáng người thì lại rất khá.

Tiểu Chiêu đo xong nửa người trên, thì ngồi xổm xuống để đo bên dưới. Khi lấy số đo của đùi, thì tay cô buộc phải lướt qua giữa chân anh, nên đã chạm phải đùi anh.

Cô có thể cảm nhận được người anh đang run rẩy, ngay cả chỗ nào đó cũng có chút phản ứng.

Tiểu Chiêu cười ha ha:

– Con gà con(*)? Mẫn cảm thế!

(*) Tiểu kê kê. Chắc ai cũng biết rồi nhỉ.

Lý Tri Viễn nghe vậy thì chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào thôi.

Cũng may mà sau khi đo xong, Tiểu Chiêu liền tha cho anh:

– Ba ngày sau đến đây mặc thử quần áo, nếu anh mà không đến, là lần sau em mà bắt được anh, em sẽ nhốt anh ở đây cả ngày đấy.

Lý Tri Viễn vội vàng gật đầu, rồi bỏ chạy.

04.

Ba ngày sau.

Chắc là do quá sợ Tiểu Chiêu, nên Lý Tri Viễn có mặt rất đúng hẹn.

Bộ quần áo mà Tiểu chiêu thiết kế cho anh vừa đơn giản, vừa hợp mốt. Mà dáng người anh lại không tệ, nếu chỉ nhìn từ cổ trở xuống, thì cũng được tính là trai đẹp.

Tiểu Chiêu không thể chịu được khi thấy bộ quần áo mình mới thiết kế được phối với đôi giày từ thế kỷ trước, và mái tóc quê đến không thể quê hơn kia.

Thế là cô bỏ việc ngày hôm đó để lôi anh đi cắt tóc và mua giày.

Giá của mấy hãng giày nổi tiếng đều rất cao.

Tiểu Chiêu chọn giày cho Lý Tri Viễn xong, nhìn anh đi thử thì cảm thấy rất hài lòng.

Nhưng mà với cách ăn mặc thường ngày của anh, thì chắc kinh tế cũng không dư dả gì.

Cô cũng không thể vì khiến mình thoải mái mà bắt anh ta bỏ hai ngàn ra mua giày được. Thế nên khi hai người ra thanh toán, thì cô liền chủ động chìa thẻ của mình ra, coi như là cô mua tặng anh ta vậy.

Ai ngờ Lý Tri Viễn lại lắp bắp:

– Không… không cần đâu.

Sau đó anh mở ví, lấy một tấm thẻ ra đưa cho nhân viên.

Tiểu Chiêu nhìn tấm thẻ bạch kim của anh, rồi lại nhìn tấm thẻ bình thường của mình, thì yên lặng thu tay về.

Ha ha!

05.

Mua giày mới xong, Tiểu Chiêu lại dẫn Lý Tri Viễn đi cắt tóc.

Cắt tóc nam thì không tốn thời gian lắm. Nên Tiểu Chiêu mới chờ được một lát, thì đã thấy Lý Tri Viễn đứng dậy, nói với cô:

– Anh cắt xong rồi!

Hai người đi với nhau đã được nửa ngày, nên khi nói chuyện với Tiểu Chiêu, anh cũng không còn lắp bắp nữa, nhưng mặt thì vẫn hồng.

Tiểu Chiêu đang nghịch điện thoại, nghe thấy anh nói vậy thì mới ngẩng đầu lên.

Sau đó… cô làm rớt điện thoại xuống đất.

Má ơi!

Đây là tên quê mùa kia sao?

Mắt mình không mù đấy chứ?

Vì lúc cắt tóc không thể đeo kính, nên cặp đít chai của Lý Tri Viễn đã bị bỏ xuống. Bởi vì độ cận khá cao, lại không có kính, nên anh không thể thấy rõ phản ứng của Tiểu Chiêu. Khi nghe thấy tiếng điện thoại rơi xuống đất, anh mới vội vàng lôi kính ra đeo.

Tiểu Chiêu lại nhảy dựng lên giữ lấy tay anh ta:

– Đừng đeo!

– Sao… sao thế?

Bàn tay ấm áp của cô nàng khiến Lý Tri Viễn lại trở thành tên nói lắp. Tiểu Chiêu nói:

– Em dẫn anh đi mua kính áp tròng.

– Không… không cần đâu!

Tiểu Chiêu sao có thể để cho một anh chàng đẹp trai ngời ngời như vậy trở về làm một tên quê mùa chứ. Thế nên cô vẫn kéo Lý Tri Viễn đi mua kính.

06.

Dưới bàn tay phù phép của Tiểu Chiêu, tên quê mùa Lý Tri Viễn đã biến thành một anh chàng đẹp trai có tỷ lệ quay đầu là 90%.

Tiểu Chiêu cảm thấy rất hài lòng với thành quả này.

Cô sẽ không còn cảm giác khó chịu muốn móc ruột móc gan vì có một tên phá hoại con mắt thẩm mỹ của mình nữa.

Bỗng dưng cảm thấy trời hôm nay xanh hơn mọi hôm.

Nhưng mà tâm trạng tươi đẹp đó cũng chỉ duy trì được hai tuần lễ thôi, vì cái cảm giác ngứa ruột ngứa gan đó lại xuất hiện. Nhất là khi cô nhìn thấy “trai đẹp Lý Tri Viễn” đi ra đi vào nhà đối diện.

Cũng may mà không bao lâu sau, Lý Tri Viễn đã mò sang tìm cô.

– Ừm… Tiểu Chiêu. Dạo này người nhà anh định giới thiệu mấy cô gái cho anh. Nhưng mà anh chưa làm quen với con gái bao giờ, cũng không biết phải xem người như thế nào. Em có thể xem giúp anh không?

Tiểu Chiêu vỗ ngực:

– Chuyện nhỏ, cứ để đấy cho em.

Vì thế mấy buổi chiều sau đó, cứ tan làm là Tiểu Chiêu lại đi giám sát cuộc hẹn hò của Lý Tri Viễn.

– Cô này không được, nhìn là biết lái xe già đời rồi, nhỡ sau này cho anh đội mấy cái mũ xanh liền thì sao.

– Cô này cũng không được, ăn một bữa mà những bảy ngàn lận, rõ ràng là coi tiền của anh như cỏ rác mà.

– Cô này thì càng không được, gì mà kết hôn nhà trai phải mua nhà, xong bìa đỏ lại chỉ được viết tên nhà gái, tưởng ai cũng ngu hả?

Gặp bảy cô mà không có cô nào lọt vào mắt Tiểu Chiêu hết.

07.

Cho đến khi cô gái thứ tám xuất hiện.

Tiểu Chiêu biết lần này mình không thể nhặt xương cá được nữa rồi.

Bằng cấp cao, da trắng, mặt xinh, nhà giàu, tính tình dịu dàng, không ham tiền bạc.

Thế nên khi bữa tối của Lý Tri Viễn và nàng thứ tám còn chưa kết thúc, thì Tiểu Chiêu đã yên lặng ra về, sau đó gửi cho anh một tin nhắn: Cô này rất tốt. Cố lên!

Nàng thứ tám thấy anh nhìn điện thoại mãi thì hỏi:

– Anh sao thế?

Lý Tri Viễn lắc đầu.

Nàng thứ tám lại nói:

– Vừa rồi em thấy bàn phía sau có một cô gái. Cô ấy đi cùng anh đúng không?

Lý Tri Viễn đỏ mặt không nói gì.

Nàng thứ tám cười:

– Anh thích cô ấy à? Thích thì mau theo đuổi người ta đi! Thích người ta mà còn đồng ý đi xem mắt.

Lý Tri Viễn gật đầu, rồi lại lắc đầu:

– Nhưng mà cô ấy không thích anh.

Lúc mới gặp nhau trông anh như vậy cơ mà.

Nàng thứ tám lại cười:

– Cô ấy có thích anh hay không thì em không biết. Nhưng mà em thấy nếu là đàn ông, thì vì sợ người ta không thích mình mà không dám đi theo đuổi. Nếu anh cứ nghĩ như vậy thì em cảm thấy anh cũng không đáng để cô ấy thích.

Lý Tri Viễn nghe vậy thì sững sờ, sau đó đứng phắt dậy:

– Anh hiểu rồi.

Sau đó thì chạy vội ra ngoài, chạy được một nửa thì lại quay lại thanh toán tiền rồi mới đi tiếp.

08.

Tiểu Chiêu đứng ở ven đường vẫy xe, nhưng vì trong đầu cứ mải suy nghĩ việc gì đó, nên luôn bị người khác cướp mất xe.

Vì cứ vừa đi vừa nghĩ vẩn vơ, nên cô không chút ý đến bậc thang ngay trước mặt.

Hôm nay cô đi một đôi giày cao gót mũi nhọn, nên khi mũi giày đá phải bậc thang, thì chân cô đau đến mức cô phải nhảy dựng lên, còn suýt nữa thì ngã ra phía sau, may mà có người ở phía sau đỡ lấy cô.

– Cảm…

Chữ “ơn” còn chưa kịp nói ra thì cô đã nhận ra người đỡ mình là ai. Cô vội vàng hỏi:

– Anh đang hẹn hò cơ mà? Sao lại chạy ra đây rồi?

Lý Tri Viễn lại nói lắp:

– Anh… anh… anh không muốn hẹn hò nữa.

Vì dạo này anh không còn nói lắp nữa, nên khi thấy anh như vậy, thì Tiểu Chiêu lập tức phát hiện ra điểm đáng nghi. Cô cay mày hỏi:

– Có phải người ta chê anh không?

– Không… không… không phải.

Tiểu Chiêu căm phẫn kéo anh đi về phía nhà hàng vừa rồi:

– Đi, để em đi nói chuyện với cô ta. Em không tin là người tốt như anh mà cô ta lại chướng mắt.

Mấy ngày nay đi với nhau, nên Tiểu Chiêu biết rõ Lý Tri Viễn là một anh chàng rất tốt bụng, tính cách cũng dễ chịu nữa, ngoài chuyện hơi trầm tính ra thì gần như không có vấn đề gì cả.

Đến cô còn không thể tin được là trên đời lại có một anh chàng đơn thuần như vậy cơ mà.

Lý Tri Viễn vội vàng kéo cô lại:

– Là… là… là anh không thích cô ấy.

– Vì sao? Cô ấy vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang, lại còn dịu dàng nữa. Em nói cho anh biết, anh mà bỏ qua cô ấy là không tìm được ai như vậy nữa đâu.

– Bởi vì anh… anh… anh…

– Anh cái gì?

– Anh… anh… anh…

– Anh cái gì?

– Anh… anh… anh thích em.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chichchoeanh, dqhoa, Jolie Quynh, kobayyashi, Nelumbo nucifera, Ngantrinh, nucuongsung95, Sikini, zuczich và 863 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1492 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 773 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé trà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.