Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 

Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

 
Có bài mới 18.07.2018, 16:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 5056
Được thanks: 1678 lần
Điểm: 10.27
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh - Điểm: 10
images


THIÊN TUẾ SỦNG PHI

Tác giả:Biện Bạch Anh

Thể loại
:Ngôn Tình, Hài Hước, Cổ Đại, Sủng

Nguồn: https://www.wattpad.com/story/143686863 ... -phi/parts

Độ dài: 99 chương + ngoại truyện

Trạng thái:Full

Edit bởi WinBaek0605


Giới thiệu 1:
Nàng là tiểu thư nhà quan gia ở thượng kinh có một cuộc sống bình dị, ngoài nhan sắc thì chẳng có gì.

Người duy nhất thấy y ngứa mắt chính là con trai trưởng nhà Thừa tướng đã từ hôn.
Giấc mộng mười dặm hồng trang của nàng đã bị tan vỡ, nàng thề cả đời này quyết không gả cho nhà quyền quý nữa. Nhưng khi chàng nam tử thu phong tễ nguyệt này xuất hiện thì nàng lại mộng mơ.

Hắn ôm con thỏ nhỏ trên tay, sườn mặt tuấn tú áp vào lưng nó, dùng vẻ mặt hiền hòa hỏi nàng."Thịt kho tàu hay là hấp?"rn"Nướng đi, không thì mỡ quá" nàng chớp mắt đáp lại hắn.

Dù không muốn đi trêu chọc vị vương gia phúc hắc này nhưng tâm nàng lại càng lún sâu, hóa ra không với tới không phải vì địa vị hay thân phận mà chính là lòng người mà thôi.
Ngốc nghếch gặp thâm hiểm như vậy mới có thể thương yêu nhau đến đầu bạc răng long.

Giới thiệu 2:

Thiên Tuế gia không muốn lên triều chuyện này văn võ bá quan cũng biết.

Trước đó thì lấy cớ thân thể không khỏe mang nhiều bệnh tật.Sau khi thành thân lại chẳng hề thấy bóng dáng đâu, hắn lấy cớ khai chi tán diệp mà không lên triều.

Sau khi ly hôn, hắn càng không muốn dùng cơ, viết tấu dâng vài chữ to "Nhàn thê đang trốn, không rảnh vào triều"

Ly hôn thì cũng đã ly hôn rồi chẳng lẽ hắn không thể vẽ nàng đẹp thêm chút sao?
P/s: Tên truyện đúng ra là: Nô tỳ, cử án kỳ môi. Mình thấy hơi khó hiểu nên đổi thành Thiên Tuế Sủng Phi.
Truyện hay, hài và tất nhiên là sủng văn, hậu kết rồi.



Đã sửa bởi The Wolf lúc 18.07.2018, 19:08, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.07.2018, 17:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 5056
Được thanks: 1678 lần
Điểm: 10.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh - Điểm: 12
Chương 1: Ha đẻ bò từ trong quan tài ra

Dưới chân núi Thái Sơn, trong Vũ Thành dịch quán.

Cờ trắng treo cao, bốn vách tường không một vết bẩn, nam tử hơn bốn mươi tuổi mặc triều phục màu xanh đen, nằm trong quan tài lạnh lẽo. Trong phòng, bốn gã tôi tớ đứng cách đó không xa, xếp thành một hàng cúi đầu mặc niệm, bên chiếc bàn con cạnh giường, một nha hoàn mặc váy trắng thuần đang cắt từng chữ điện màu đen (奠 - hay được dán trong đám tang).

Cách bố trí này đã được sắp xếp xong từ nửa canh giờ trước, tuy có chút vội vàng nhưng cái gì cần cũng đều có cả. Nếu có thiếu thứ gì, chắc chỉ thiếu người trong quan tài chưa tắt thở mà thôi.

"Mọi người nhớ cho kĩ, lúc nhập liệm phải đổi quan tài thành loại gỗ trầm hương tốt nhất, chạm khắc hoa ngọc lan, mấy loại gỗ khác không được bàn tới đâu đấy".

Người sắp chết nằm trong quan tài dặn dò tiếp: "Lúc đưa tang thì không nên làm nghi thức rườm rà, khoảng trăm người tham gia là được rồi. Đồ chôn cùng thì nhất định phải có tranh chữ của Trương Viễn Chí, bình sứ cao chân Nhữ Diêu, nghiên bút Lâm Chi..."

"Lão gia." Rốt cục lão quản gia cũng không nhịn được lên tiếng: "Từ năm ngoái Lâm Chi đã không làm nghiên bút nữa rồi, đồ bên ngoài bán đều là loại vô giá cả, ngài xem..."

"Không làm nghiên bút nữa?" Người trong quan tài bỗng nhiên ngồi dậy:"Trong hộc thứ ba trên đầu giường của ta có một cái hắn làm từ năm trước đó, ông lấy ra đây, là của Du quý phi đưa tới, chờ khi ta chết hẳn bà cũng sẽ chăm sóc cho quý của chúng ta".

Thấy người kia lo lắng như thế, lão quản gia vội vã gật đầu.

Ông theo Thẩm Quát đã nhiều năm, nhìn lão gia từ Điện nghi lục phẩm lên đến quan tứ phẩm, lễ vật được cho có khi bao đủ ba vòng ngoài thành. Bây giờ theo Đoan Thân vương bái tế Thái Sơn, vốn tưởng là một việc béo bở dễ dàng phong quan tiến chức, ai ngờ lúc lão gia ở nhờ dịch quán thì tế sơn linh thạch trên đỉnh núi lại biến mất không thấy tăm hơi.

Mất di vật của thánh tổ là tội rơi đầu, ông sợ tới mức không dám đi trình báo, đành phải lén lút chôn mình để được "toàn thây".

Nhất thời, căn phòng càng trở nên lạnh lẽo, cánh cửa kẽo kẹt vang lên.

Ánh chiều tà ửng đỏ xuyên qua khe hở rơi trên gương mặt nữ tử vừa bước vào, xoa dịu chút âm u.

Trên mặt nàng không bôi son trát phấn, ngay cả búi tóc trên đầu cũng chỉ dùng một chiếc trâm bích thúy làm trang sức, khuôn mặt tươi cười sạch sẽ mà trong vắt. Mắt hạnh yêu kiều lại không hề phô trương, nhìn qua lại thấy thêm mấy phần thanh tú. Một bộ váy áo thủy sắc thêu điểm vài cánh hoa xanh nhạt, cánh hoa nhỏ xíu lung lay theo làn váy, vô cùng dễ chịu.

Thẩm Quát thấy nàng đi vào thì vung tay vung chân bò dậy, miệng nói ồn ào: "Hành Hành tới đây."

Khuôn mặt thanh tú của thiếu nữ cứng đờ trong phút chốc.

Dù sao, giữa ban ngày ban mặt mà nhìn thấy cha mình bò ra khỏi quan tài, không phải ai cũng có thể duy trì bình tĩnh.

Nhưng Thẩm Hành lại là một cô nương có khả năng thích ứng vô cùng mạnh mẽ, không đợi Thẩm Quát bước ra khỏi nửa chân, nàng đã tự nhiên đi tới, nhét ông về lại quan tài rồi dịu dàng nói: "Cha ở lại nằm một lúc đi, chạng vạng là phải mang trả quan tài rồi, dì Hai chết còn đang chờ sáng mai chôn cất đấy." Hiếm có ai "chưa chết mà đã mua quan tài" vậy đâu, cái bằng gỗ sam này thuê một ngày cũng mất ba mươi lượng bạc đó.

Thẩm Quát nghe vậy thì vội vàng nằm xuống, nắm lấy tấm ván quan tài cảm thán: "Vẫn là con hiếu thuận, chạy đi xa như vậy tìm quan tài cho cha, mấy người khác đâu có làm được thế".

Thẩm Hành yên lặng gật đầu, chuyện đã nói đến mức này rồi, chắc tiền thuê quan tài cũng không thể đòi ông được.

Lấy khăn lau cái đầu đầy nhờn mấy ngày chưa gội của ông, nàng hỏi:"Tảng đá tế trên núi cha thả ở chỗ nào rồi, có lẽ nào thất lạc giữa đường không?" Nàng chưa từng nhìn thấy vật này, chỉ biết cha mình ôm nó không khác gì bài vị tổ tông. Nếu không phải mất ở dịch quán, thì chắc chắn trên đường vận chuyển xảy ra vấn đề.

"Không thể nào". Thẩm Quát lắc đầu: "Lúc đưa linh thạch đến dịch quán thì vẫn còn. Trước khi mặt trời lặn ngày hôm đó, cha còn lau nó sạch sẽ một lúc mà, để trong viện nửa canh giờ mới không thấy tăm hơi. Bốn phía dịch quán được nghiêm phòng tử thủ, trong sân ngoại trừ thị vệ tuần tra thì chỉ có người trong phủ chúng ta. Một nơi nhỏ như thế, nếu có thể tìm thì cũng tìm ra lâu rồi".

Ông uất ức nói, không phát hiện lúc Thẩm Hành nghe đến bốn chữ trong viện dịch quán thì biểu hiện vô cùng kinh ngạc.

"Tảng đá tế đó hình dạng thế nào?"

"Là một khối đá to bằng lòng bàn tay, vuông vức, lâu rồi nên có màu xanh xanh. Ngoại trừ hoa văn đầu rồng ở phía trên thì không khác tảng đá đặt trên chum tương ở nông thôn là mấy. Thế nào, con đã từng thấy chưa?"

"Loảng xoảng!" Nha hoàn đứng cắt giấy bên cạnh làm rơi cây kéo trên mặt đất, nhìn chằm chằm về phía Thẩm Hành.

"Chưa từng thấy." Thẩm đại tiểu thư vẫn hết sức thản nhiên, còn đoan trang mỉm cười: "Con thuận miệng hỏi một chút thôi, không còn sớm nữa, con với Đạo Đạo đi xem xem thạch tín cha đặt đã tới chưa, nếu cha không ngủ được thì nói Phúc bá kể chuyện nghe cho dễ ngủ".

Kéo nha hoàn đang đứng ngây ngốc bên cạnh đi ra ngoài, Thẩm Hành bước từng bước liên tục mà mềm mại, chỉ là nếu như người quen biết nhìn thấy, ai cũng sẽ nhận ra, những bước đi này cứng nhắc hơn so với bình thường.

Luận võ công : Quách Tĩnh Có thể đánh bại Kiều Phong ?1.2M viewsEntertainment
Thẩm Quát nhìn chằm chằm bóng lưng nàng rời đi rồi suy tư một lúc, sau đó ông nhỏ giọng dặn dò quản gia bên cạnh: "Hài của khuê nữ nhà ta hình như không vừa chân, ông đi mua đôi mới cho nó đi."

Liễu rủ phất phơ, Lạc Hà đục đục, phong cảnh dịu dàng phơi phới khiến lòng người thêm vui vẻ.

Thế nhưng, không phải tất cả mọi người đều có tâm tình thưởng thức nó, tỷ như Đạo Đạo vừa mới bước ra từ dịch quán kia.

"Tiểu thư à, tảng đá tế mà lão gia nói đó có phải là tảng mà tiểu thư nhặt được không?"

Hôm đó ở Tương Bắc vẫn còn đổ mưa, lúc đi đến Vũ Thành trời lại bắt đầu hửng nắng, Thẩm Hành buồn buồn nên quyết định xuống núi kiếm hạch đào ăn, lúc đi ngang giữa đường lại nhặt được một tảng đá. Phía trên có khắc hoa văn kì lạ, giống y hết lời miêu tả của lão gia vừa rồi.

"Tiểu thư ném nó vào núi rồi sao!!"

Thẩm Hành xoa xoa lỗ tai đau nhức vì chấn động, vô tội nói: "Không có, tảng đá kia dùng rất được, lúc đi xuống núi, ta có mang theo mà."

"Sao tiểu thư không lấy nó ra đi?!" Lão gia gấp đến mức sắp "đưa tang" rồi kìa.

"A." Khuôn mặt trở nên nhăn nhó, nàng cúi đầu nhìn xuống đôi hài của mình nửa buổi mới từ từ há mồm nói: "Chỉ là vật đó giờ không có ở chỗ này, muốn lấy cũng phải chờ tới buổi tối."

"Buổi tối..." Đột nhiên Đạo Đạo có một dự cảm rất là không tốt: "Tiểu thư vất nó ở đâu rồi?"

Nàng khẽ thở dài, chuyển tầm mắt về phía ánh tà dương cuối cùng ở chân trời: "Ta nhét vào lỗ chó ở tường viện nhà nọ rồi, em đừng nói gì hết, độ to nhỏ vô cùng vừa vặn."

Khóe miệng Đạo Đạo co giật liên hồi.

Thẩm Hành có những đam mê vô cùng kì lạ, tỷ như hơn nửa đêm sẽ đi phá cửa miếu để dán lại cửa sổ bị rách, tỷ như hay sửa chữa vài viên ngói bẻ, hoặc là đánh ngất ăn mày rồi may vá lại áo quần rách nát cho hắn.

Tuy rằng có lúc rất nhiều người bị hù dọa, nhưng chắc chắn rằng, nàng là một cô nương muốn giúp đỡ người khác làm niềm vui. Cho nên khi nàng nói "lỗ chó ở tường viện nhà nọ" thì Đạo Đạo ngầm hiểu đó là sân tường của một ngôi nhà cũ nát.

Nhưng mà̀ đến lúc tối đêm đứng ở ven đường chờ chủ tử, nhìn về phía gạch hồng ngói lục tường cao kia, nàng biết nàng đã sai rồi.

Nàng thực sự không nên nói với Thẩm Hành rằng, giúp người làm niềm vui thì không được phân biệt giàu nghèo, gia đình giàu có cũng cần giúp đỡ.

Phạm vi của Thẩm Hành đúng là đã mở rộng rồi, cực rộng luôn rồi. Bởi vì lần này lỗ chó mà nàng nhét, không phải nhà của viên ngoại, không phải nhà địa chủ cường hào, mà là hành cung ngự dụng của Hoàng thượng ở Vũ Thành, Lăng Khôn Điện.

Nhìn Thẩm Hành nhảy vọt mấy bước nhanh nhẹn bay qua tường, nàng chỉ có thể chắp hai tay thành hình chữ thập, yên lặng cầu khấn một lần thành công.

Nhà thuỷ tạ mái cao, ngọc thạch hình vòm.

Quả nhiên Thẩm đại tiểu thư không để cho nha hoàn thất vọng.

Bởi vì nàng không chỉ tìm được tảng đá kia mà còn đi dạo bên trong đó một vòng, nghỉ ngơi một hồi rồi thuận tiện lấy bùn trong ao đắp vào "lỗ chó".

"Tốt xấu gì cũng là Thiên gia phủ đệ, phá nhiều lỗ thủng như thế sao không ai nhìn thấy chứ?" Đây là Hành cung ngự dụng của Hoàng gia mà, nàng không hiểu nổi sao cứ nửa mét lại xuất hiện một cái lỗ là vì cớ gì.

"Dù có người nhìn thấy cũng không ai đi lấp mấy lỗ nước đó đâu." Một giọng nam dịu dàng thình lình vang lên từ phía sau, giữa đêm khuya thanh tĩnh càng có phần đường đột. Tâm tư của Thẩm đại tiểu thư nào có ở nơi đây, nàng buột miệng hỏi tiếp:

"Lỗ nước? Đó là cái gì thế?"

"Tương Bắc nhiều mưa, trong Hành cung dễ bị nước đọng, cho nên tường vây bốn phía đều phải làm lỗ nước để để thoát nước. Chứ như cô, lấp hết lại là định trời mưa vào đây nuôi cá à?"

Hỏi đáp xong, dù cho thần kinh của Thẩm Hành có thô to đến mức nào cũng nhận ra có gì không ổn.

Nàng thẳng lưng đáp: "Nuôi, nuôi cá thì trong chậu là đủ rồi. Nơi này là chỗ của thiên tử, ta đâu dám mượn dùng chứ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: HNRTV, MicaeBeNin, TTripleNguyen, chalychanh, phuong thi, zinna
     
Có bài mới 18.07.2018, 17:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 5056
Được thanks: 1678 lần
Điểm: 10.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh - Điểm: 12
Chương 2: "Đạo tặc" uất ức nhất

"Không biết vị này ăn sinh lương hay thục lương mà quan tâm đến chuyện người khác như vậy, đúng là cực khổ." Sinh lương và thục lương là tiếng lóng mà nàng học được của mấy người hành khất.

Sinh lương là chỉ đồ ăn của những người nghèo, người không có gạo, phải tìm "sinh gạo" về nấu.

Còn thục lương chỉ quan gia mới được ăn. Trong tiềm thức nàng hi vọng người "ngẫu nhiên gặp được" này là "đồng hành của mình".

Thế nhưng đối phương rất nhanh đánh bay ảo tưởng kia, bởi vì hắn là...

"Ăn công lương."

"Tại hạ đến để trộm đồ."

Đưa hai bàn tay đầy bùn nhão ra, Thẩm đại tiểu thư thừa nhận vô cùng thẳng thắn, lại còn thành khẩn bàn giao bao tải trong tay: "Trộm không thành công, đồ đều ở đây cả, chưa kịp chuyển đi. Nếu ngài thấy chướng mắt thì tôi sẽ trả lại cho ngài ngay".

Ở trong này là tảng đá tế núi và mấy cây nấm "cẩu niệu đài" mọc sau mưa, nhưng mà nàng chỉ đào ở góc tường của hoàng đế thôi, hẳn không phải là chuyện gì lớn chứ.

Tuy hành động như vậy rất không có tiền đồ, nhưng phía sau bức tường này không phải là đường lớn, nếu có động thủ thì chắc chắn vẫn chịu nhiều thua thiệt.

Đúng lúc đó xương cổ tay tê rần, chiếc túi không lớn rơi xuống đất.

"Mấy người sao lại làm cái nghề này, túng quẫn đến mức đó sao? Ta cũng không biết, tảng đá trong cung bán cũng được tiền đấy." Giọng nói của hắn rất êm tai, hơi trầm thấp, không nhanh không chậm.

Thẩm Hành nghe xong lại vô cùng hổ thẹn, không duyên không cớ tự nhiên vì mình mà thanh danh của đạo tặc lại bị bôi nhọ như vậy, cho nên nàng bèn nhắm mắt giải thích: "Có thể, có thể bán a. Đại nhân ở chốn thâm cung chắc không biết giá cả bên ngoài thị trường. Đồ vật trong cung, cái gì cũng bán được giá hết. Tảng đá ở góc tường này, nó... nó hấp thu linh khí thiên địa trường kỳ, tinh hoa của nhật nguyệt, trăm năm luân hồi, dính cả long khí nữa. Mấy gia đình giàu có thích cung phụng dưới bài vị tổ tông, chính là vì hai chữ điềm lành đó". Nói hết câu, nàng tự nhận khả năng ăn nói của mình khá là lưu loát, còn có phần cảnh đẹp ý vui.

"Giá thị trường của vật này bao nhiêu?"

"Hình như là ba trăm hai." Nàng ước đoán, hình như ngọc tỷ cũng bằng giá đó.

Đối phương lại có vẻ không đồng ý: "Chỉ ba trăm? Hồi trước không phải ba ngàn sao?"

"Ba ngàn mua tảng đá?! Ta nói này, có người bị lừa đá mới mua ấy." Nàng buột miệng cảm thán, đợi đến lúc giật mình ngẫm lại thì choáng váng cả người.

Lăng Khôn điện ngọc quý nhiều không đếm xuể, riêng viên cẩm thạch dưới chân cũng có giá một ngàn tám trăm lượng bạc rồi. Liều chết vào hành cung một chuyến, sao không vơ một món trên ngàn lạng ấy?

Nàng mới là đứa bị lừa đá.

Thật lâu sau không nghe tiếng hồi âm, cứ trầm mặc yên tĩnh như thế càng khiến Thẩm Hành chột dạ.

Nàng nghĩ, thôi thì cứ ra sao thì ra, đúng lúc đó hắn lại ung dung thong thả trả lời.

"Hóa ra cô cũng biết tảng đá này không đáng giá. Về đọc thêm sách đi, đến lúc nói dối còn biết đường mà dùng tới".

Nghe vậy, rốt cục Thẩm Hành cũng ngộ ra. Từ nãy đến giờ hắn đã biết tảng đá này không đáng giá, thái độ thành khẩn chuyên chú đó chẳng qua là đùa nàng mà thôi.

Nhịn, hình như nàng thấy hơi uất ức rồi? Nàng suy nghĩ một chút, đúng, uất ức.

"Đa tạ Đại nhân chỉ dạy. Có điều, từ năm ba tuổi tiểu nữ đã thuộc lòng Tam tự kinh." Nàng vừa nói vừa rút kiếm ra khỏi vỏ, xoay người một cái quét ngang một chiếc lá đang rơi.

Cuộc nói chuyện vừa rồi chẳng qua để kiểm tra xem còn có người nào bên cạnh. Nếu chỉ có một mình hắn thì đương nhiên là nàng sẽ đánh.

Cứ coi như được ăn cả ngã về không, lưỡi kiếm vung ra lóe lên ánh bạc.

Nhưng mà một đòn mau lẹ như thế lại chém trúng khoảng không, nửa mảnh áo của người ta cũng không đánh trúng.

Dưới ánh trăng trắng nhạt, trên mặt đất có vết bánh xe lướt qua.

Thẩm Hành sững sờ tại chỗ.

Dung mạo người ngồi ở xe lăn đối diện kia vô cùng tinh xảo. Đó là một công tử cực kì tuấn tú, sơ mục lãng mi, mặt mày thanh thoát. Thậm chí hắn còn không vấn tóc, mái tóc đen như mực xõa dài, vừa thanh nhàn vừa lười nhác. Một tay đưa lên chống cằm, ánh mắt nhìn về phía nàng cũng có mấy phần lười biếng, lại mang theo khí chất không màng thế sự, thanh liêm hữngvhờ.

Người có phong thái như thiên nhân như vậy lại là một người bị tật.

Trên mặt Thẩm Hành có vẻ bất ngờ, vừa cảm khái ông trời đố kị "hồng nhan", vừa cảm thấy bây giờ mình xấu quá.

Bởi vì hôm nay nàng cố ý chọn một tấm mặt nạ da người xấu nhất. Tấm mặt nạ của một người phụ nữ bốn mươi tuổi, tàn nhang che kín, nếp nhăn đầy mặt.

Luận võ công : Quách Tĩnh Có thể đánh bại Kiều Phong ?1.2M viewsEntertainment
Nàng âm thầm thề thốt, chờ lát nữa dù là thắng hay bại, chuyện đầu tiên nàng phải làm khi ra ngoài là vất cái "mặt" này đi.

Kiếm lướt nhẹ nhàng, tung người nhảy lên, ra tay không hề do dự.

Xâm nhập vàp hành cung không phải là việc nhỏ, nàng không thể mang tính mạng của cha ra đùa giỡn.

Xoay người, vung kiếm, bộ Vân Kiếm pháp vũ chưa bao giờ được đánh tàn nhẫn đến vậy. Nhưng mà dù chiêu thức vô cùng xảo quyệt, hắn lại ứng phó như thể không tốn chút sức lực nào, thậm chí ngay cả ghế đều không rời khỏi mông, có mấy lần mũi kiếm sát bên, hắn chỉ đưa đầu ngón tay búng một cái, kiếm văng xa.

Lâu rồi Thẩm Hành chưa từng gặp thất bại như thế, nhưng nàng cũng biết thực lực của mình và đối phương quá sức chênh lệch, không buồn nghĩ tới giang hồ diễn xuất các loại gì nữa, mỗi một chiêu trên tay đều cốt tấn công đến gần hắn hơn. Bàn tay lướt qua, trong nháy mắt, bên trong ống tay trái phóng ra một lưỡi dao găm, lưỡi kiếm công kích hai bên khiến hắn không thể không nhảy lên né tránh.

Thấy hắn bay lên không, Thẩm Hành không theo sát mà trở tay đánh về phía xe đẩy.

Đối phương không đi đứng được, lúc rơi xuống đất tất nhiên phải tìm một nơi để chống, nàng muốn cầm chân hắn thêm một lúc.

Lưỡi kiếm chém vào ghế gỗ, giữa đêm khuya yên tĩnh như tiếng rên rỉ vang lên. Chiếc xe đẩy vỡ nát tan tành. Quả thật làm việc này có chút tiểu nhân, nhưng đa số những người làm việc lớn thỉnh thoảng đều phải tiểu nhân như vậy.

Sau khi vung một chiêu này ra, nàng không ham chiến nữa, vội nhún chân định nhảy lên bứctường. Nào ngờ chân mới bước được nửa bước, phần lưng bất ngờ bị điểm, mấy đại huyệt đều bị đối phương phong kín.

"Tam tự kinh còn cần phải học à?" Hắn nói bên tai nàng như thế, phản ứng đầu tiên của Thẩm Hành chính là: hắn sỉ nhục trí thông minh của mình kìa.

Nhìn người nào đó chậm rãi đi dạo đến trước mặt, Thẩm đại tiểu thư muốn điên rồi, nàng tức giận nói: "Ngài- không - bị - què - chân - à?!!"

"Ta nói chân ta què lúc nào?" Hắn nghiêng đầu nhìn nàng.

Như thể việc Thẩm Hành bực mình hoàn toàn không liên quan gì tới mình cả.

"Vậy sao ngài lại ngồi xe đẩy?!" Đúng là hắn chưa từng nói, nhưng mà có ai đi lại linh hoạt lại ngồi xe đẩy không?

"Sân lớn quá, lười đi."

Câu trả lời hết sức thản nhiên, hắn yên lặng chuyển mắt sang bộ hài cốt xe đẩy giờ đã vỡ năm tan bảy.

Sau đó, không vui.

"Dù có thẹn quá giận cũng không nên phá đồ bậy bạ chứ." Không có ghế, hắn phải đi lại rất xa đó.

Gió đêm vù vù thổi mái tóc dài của hắn rối tung, phác họa gò má tuấn tú không chút nào che giấu. Dung mạo tinh xảo gần trong gang tấc như thế, dù Thẩm Hành ít khi chú ý đến người khác cũng giật mình hoảng hốt.

Nàng thật sự rất muốn nói một câu: đáng đời.

Thế nhưng, ai bảo bây giờ nàng đang bị người ta khống chế? Bao nhiêu lời đến miệng lại thôi, cuối cùng mới rặn ra được câu khác:

"Người tập võ hoạt động gân cốt thường xuyên mới là chuyện tốt, buổi tối mỗi ngày ta đều đi ra ngoài tản bộ đó."

Nếu như có thể, nàng cũng không muốn phải uất ức thế này, nhưng nàng càng không muốn để cha gánh chiếc quan tài vào thiên lao cùng mình mà thôi.

Lông mày của hắn nhíu lại càng chặt, không hề trả lời câu nói của nàng mà chỉ vươn ngón tay phủ lên khuôn mặt "tàn nhan phủ kín" kia.

Đây là hành vì của một kẻ cực kì xấu xa, thế mà hắn lại làm tự nhiên đến vậy. Ngón tay man mát nhẹ lướt qua, như có như không chạm vào gò má, lưu lại một cảm giác tê dại khó có thể quên.

"Nét mặt già nua" của Thẩm Hành ửng đò, tầm mắt nhìn hắn càng thêm mấy phần kính nể, cảm khái cho cái sự "bụng đói ăn quàng" của người này.

Lòng lại bất giác nhảy lên nửa nhịp.

Người ta vẫn nói nam sắc mê người, mấy thoại bản mà các lão tổ tông để lại quả nhiên không hề dối gạt người ta.

Nàng cứ nghĩ, không đề phòng bàn tay của đối phương đã lướt theo "đường vân nhỏ" nơi khóe mắt kéo sang một bên, lướt qua cổ áo nửa mở rồi hướng về phía xương quai xanh.

Nàng sợ đến kinh hoàng, cơ thể cũng bất giác run run. Không chỉ bởi vì sự ám muội khi cánh tay thon dài kia vuốt ve mà đa phần là vì, đó là nơi nàng gắn mặt nạ!!

"Đại, đại nhân. Tuy dung mạo của tiểu phụ nhân không được đẹp mắt, nhưng ta cũng có khí tiết nữ tử. Ngài đùa giỡn một nữ tử có chồng như vậy, tốt xấu gì cũng nên chọn chỗ rừng rậm âm u chứ?" Nàng cố ý trêu chọc, giọng nói cũng run rẩy theo.

Hắn thu tay lại: "Hóa ra là làm bằng da heo."

Đó là chất liệu của chiếc mặt nạ này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn The Wolf về bài viết trên: HNRTV, Nguyên Lý, chalychanh, le nguyen, phuong thi, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: đông anh 80, little_loan, MicaeBeNin, Nguyen Thu Thủy, NTVH, Ruby0708, Thảo Vi và 420 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

10 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

16 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1912 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 899 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1648 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1568 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 289 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1820 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 966 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1492 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 279 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1351 điểm để mua Nữ hoàng 2
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1285 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.