Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 

Central Park - Guillaume Musso

 
Có bài mới 21.06.2018, 14:35
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33649
Được thanks: 5214 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới [Trinh thám - Phiêu lưu] Central Park - Guillaume Musso - Điểm: 10
CENTRAL PARK

images

Tác giả: Guillaume Musso
Người dịch: Jeanboy
Nhà xuất bản: Nhà xuất bản Văn Học
Công ty phát hành: Nhã Nam  
Số trang: 357 trang
Năm xuất bản: 10/2014
Pdf-Text: Nga Hoang
Ebook: Gassie


Giới Thiệu

Những ai từng “nghiện” Guillaume Musso đều phải thừa nhận rằng: Tiểu thuyết của ông thường bắt đầu bằng những cuộc gặp gỡ định mệnh, kì lạ, vượt thoát rào cản không gian và thời gian. Emma và Mathew hẹn nhau tại một nhà hàng nhưng không thể nhìn thấy nhau trong Ngày mai, bác sĩ Eliont và những lần chạm mặt không thể tin nổi với tuổi trẻ của mình trong Hẹn em ngày đó.

Vậy tại Central Park, điều đặc biệt gì sẽ xảy ra?

New York, tám giờ sáng,

Alice, nữ cảnh sát Paris, và Gabriel, nghệ sĩ dương cầm chuyên chơi nhạc jazz, thức dậy và thấy họ bị còng tay vào nhau trên một băng ghế? Đằng sau những bí ẩn khó hiểu này là sự thật khiến người trong cuộc phải ngỡ ngàng.

Với cách kể chuyện hấp dẫn lôi cuốn - vốn được xem là đặc điểm nổi bật trong lối viết của Musso, cuốn sách đã khiến nhiều độc giả đến khi đọc tới trang cuối cùng, vẫn không ngăn được cảm giác muốn “nổ tung lồng ngực”. Hồi hộp với nhiều tình tiết phiêu lưu hấp dẫn, lôi cuốn với cốt truyện gay cấn mà vẫn không kém phần lãng mạn, Central Park thực sự làm thỏa lòng những ai đang trông đợi cuốn tiểu thuyết mới nhất của nhà văn Pháp này.

Đừng tin những điều Musso viết, hãy nghe những điều Musso kể lại!

Cảm giác hồi hộp tột độ sẽ tóm lấy bạn ngay từ trang đầu tiên để rồi không nhả ra nữa.

Một cuốn sách dữ dội, gây nghiện, khó lòng cưỡng lại.

Câu chuyện không có lấy một giây chết... Ta nghĩ đến Hitchcock, bậc thầy của những cuộc gặp lạ thường.

Tác giả

Guillaume Musso, sinh năm 1974 tại Antibes (miền Đông nước Pháp), hiện đang là giáo viên chuyên ngành kinh tế. Say mê văn học từ thuở nhỏ, anh bắt tay vào viết văn khi còn ngồi trên ghế giảng đường đại học. Văn chương của Guillaume Musso được ví như sự kết hợp hoàn hảo giữa Marc Levy và Stephen King, đậm màu sắc liêu trai, hấp dẫn, bất ngờ và lãng mạn mê đắm, tiệm cận chiều sâu tâm hồn mỗi con người.

Những tác phẩm tiêu biểu của Guillaume Musso là: Skidamarink, Rồi sau đó…, Cứu lấy em, Hẹn em ngày đó, Bởi vì yêu. Tác phẩm của Gaulliaume Musso đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, và một số đang được dựng phim. Guillaume Musso được xem là hiện tượng best-seller của văn chương Pháp hiện tại.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.06.2018, 10:05
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33649
Được thanks: 5214 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Trinh thám - Phiêu lưu] Central Park - Guillaume Musso - Điểm: 10
Những thứ vượt khỏi tầm tay luôn có vẻ quan trọng hơn những thứ ta sở hữu - Somerset MAUGHAM


Phần một

NHỮNG KẺ BỊ BUỘC LẠI VỚI NHAU

1  

ALICE


Tôi tin trong con người nào cũng vậy, luôn có một con người khác. Một Kẻ xa lạ, một Kẻ mưu phản, một Kẻ giảo hoạt. -  Stephen KING

Thoạt tiên, hơi thổi dữ dội và rát buốt của con gió quét trên một khuôn mặt.

Tiếng lá cây khẽ xào xạc. Tiếng một con suối róc rách từ xa vẳng lại. Loáng thoáng tiếng chim chóc ríu rít. Những tia nắng đầu tiên người ta đoán biết qua hai màn mí mắt vẫn đang nhắm.

Rồi tiếng cành cây gãy răng rắc. Mùi đất ẩm ướt. Mùi lá cây đang phân hủy. Mùi rừng nồng đậm của địa y xám.

Xa hơn, một tiếng rì rầm nghịch tai, mơ hồ như cõi mộng.

* * *

Alice Schäfer khó nhọc mở mắt. Ánh ngày vừa rạng khiến cô lóa mắt, sương sớm khiến quần áo cô dính bết. Ướt sũng mồ hôi lạnh, cô run lập cập. cổ họng cô khô khốc và trong miệng là một vị tro đắng gắt. Các khớp của cô bầm giập, tứ chi cứng đờ, tâm trí đờ đẫn.

Khi toan ngóc đầu dậy, cô nhận ra rằng mình đang nằm dài trên một băng ghế gỗ mộc đóng theo lối dân dã. Kinh ngạc, cô bỗng phát hiện ra một cơ thể đàn ông, thô kệch và lực lưỡng, đang nằm còng queo sát mạng sườn cô và đè nặng lên cô.

Alice cố nén một tiếng thét và nhịp tim cô đột ngột tăng nhanh. Trong lúc tìm cách thoát ra, cô ngã xuống đất rồi lại đứng dậy ngay. Chính trong lúc đó cô nhận ra rằng tay phải của mình đang bị còng vào cổ tay trái của kẻ lạ. Cô hơi lùi lại, nhưng gã đàn ông vẫn bất động.

Chết tiệt!

Tim cô nện trong lồng ngực. Mắt liếc nhìn đồng hồ đeo tay: mặt khắc số của chiếc Patek cũ kỹ đã xước, nhưng động cơ vẫn chạy và lịch vạn niên của nó chỉ: thứ Ba ngày 8 tháng Mười, 8 giờ.

Mẹ kiếp! Nhưng mình đang ở đâu thế này? cô thắc mắc trong lúc đưa ống tay áo lên quệt mồ hôi hên mặt.

Cô nhìn quanh để đánh giá tình hình. Cô đang ở giữa một khu rừng nhuộm vàng sắc thu, một tầng rừng thấp tươi mát và um tùm đủ loại cây cối. Một khoảng rừng trống hoang sơ và tĩnh lặng, bao quanh là những cây sồi, những bụi rậm và những mỏm đá lởm chởm. Xung quanh chẳng có bóng người và, xét theo hoàn cảnh này, dĩ nhiên thà rằng như vậy còn hơn.

Alice ngước mắt nhìn lên. Ánh sáng êm dịu đẹp đẽ, gần như vô thực. Những tia sáng lấp lánh xuyên qua tán lá của một cây du khổng lồ và rực rỡ với đám rễ đâm thủng một thảm lá ẩm ướt.

Rừng Rambouillet chăng? Fontainebleau? Hay rừng Vincennes? cô thầm đoán liều.

Một bức tranh trường phái ấn tượng kiểu bưu thiếp có khung cảnh yên bình đối lập với tính chất dữ dội của vụ tính giấc siêu thực bên cạnh một gã hoàn toàn xa lạ.

Cô thận trọng cúi về phía trước để nhìn mặt gã cho rõ hơn. Đó là gương mặt của một gã đàn ông chừng ba lăm bốn mươi tuổi, mái tóc màu hạt dẻ rối bù và bộ râu lún phún.

Một xác chết chăng?

Cô quỳ xuống rồi đặt ba ngón tay dọc theo cổ gã, bên phải yết hầu. Khi ấn lên động mạch chủ, cô thấy yên tâm khi cảm nhận mạch vẫn đang đập. Gã đàn ông vẫn bất tỉnh nhân sự, nhưng chưa chết. Cô dành thời gian quan sát gã một thôi một hồi. Cô có quen gã không nhỉ? Một tên lưu manh mà có lẽ cô đang bắt bỏ tù chăng? Một người bạn thời thơ ấu mà cô không nhận ra? Không, những đường nét này tuyệt nhiên không gợi lên trong cô bất cứ điều gì.

Alice vén gọn vài lọn tóc vàng đang buông xuống trước mắt gây vướng víu rồi ngắm ngía hai vòng kim loại đang còng cô vào với gã kia. Đó là một mẫu còng tiêu chuẩn an toàn gấp đôi được rất nhiều sở cảnh sát hoặc các dịch vụ an ninh tư trên thế giới sử dụng. Thậm chí đây rất có thể là đôi còng của chính cô. Alice lục trong túi quần jean với hy vọng tìm thấy chìa khóa.

Chìa khóa không có trong túi quần. Đổi lại, cô cảm thấy một khẩu súng, được nhét trong túi trong áo khoác da đang mặc. Ngỡ tìm ra khẩu súng công vụ của mình, cô nhẹ nhõm khép các ngón tay quanh báng súng. Nhưng đó không phải là khẩu Sig Sauer của cảnh sát thuộc đội Hình Sự. Đó là một khẩu Glock 22 bằng polimer mà cô không biết ở đâu ra. Cô muốn kiểm tra ổ đạn, nhưng khó có thể làm điều đó với một tay bị còng. Tuy nhiên cô cũng đã làm được sau một vài nỗ lực vặn vẹo, trong lúc vẫn trông chừng để khỏi đánh thức gã lạ mặt. Rõ ràng là thiếu một viên đạn. Trong lúc thao tác với khẩu súng lục, cô nhận ra báng súng có dính vết máu khô. Cô phanh hẳn áo khoác ra thì thấy hai vạt áo sơ mi của mình cũng đang có nhũng vệt máu két lại.

Khốn kiếp! Mình đã làm gì thế này?

Alice đưa bàn tay không bị còng lên day day mí mắt. Lúc này, một con đau nửa đầu buốt nhói lan tỏa trong hai thái dương cô như thể một gọng kìm vô hình đang kẹp chặt sọ não. Cô hít thở sâu để đẩy lùi nỗi sợ và cố gắng tập hợp ký ức.

Tối qua, cô đã ra khỏi nhà để tiệc tùng trên đại lộ Champs-Élysées cùng ba cô bạn gái. Cô đã uống nhiều, hết ly này tới ly khác trong các quầy bar phục vụ cocktail: Moonlight, Tầng Mười Ba, Londonderry… Khoảng nửa đêm bốn cô bạn gái mới chia tay nhau. Cô đã một mình quay ra xe đậu trong bãi đỗ ngầm của đại lộ Franklin”Roosevelt, rồi…

Hố đen. Một tấm màn bông bao bọc tâm trí cô. Trí óc cô xoay trong hư vô. Trí nhớ của cô đã bị tê liệt, đóng băng, phong tỏa tại hình ảnh sau cùng này.

Nào, cố gắng lên, khốn kiếp thật! Tiếp theo đã xảy ra chuyện gì nhỉ?

Cô còn nhớ rõ đã trả tiền đỗ xe tại trạm thu phí tự động, rồi men theo các cầu thang xuống tầng hầm thứ ba. Cô đã nốc quá chén, đấy là chuyện chắc chắn. Cô loạng choạng tiến về phía chiếc Audi nhỏ xinh đã mở chốt cửa, ngồi vào ghế rồi…

Chẳng gì nữa…

Cô đã cố gắng tập trung nhưng vô ích, một bức tường gạch trắng chặn ngang lối vào ký ức của cô. Bức tường thành Hadrien dựng lên trước suy tưởng của cô, đối diện với những nỗ lực vô hiệu là cả bức Vạn lý trường thành.

Cô nuốt nước bọt. Mức độ hoảng sợ của cô đã tăng thêm một bậc. Khu rừng này, vệt máu trên áo sơ mi cô mặc, khẩu súng không phải của cô… Đây không phải cảm giác khó chịu thường gặp khi thức dậy sau một đêm tiệc tùng. Nếu cô không còn nhớ làm thế nào mình lại hạ cánh xuống đây, thì chắc chắn là bởi người ta đã chuốc ma túy cho cô. Có lẽ một gã biến thái nào đó đã đổ “nước biển” GHB vào ly của cô! Có thể vậy quá đi chứ: là cảnh sát, những năm gần đây cô đã xử lý nhiều vụ án hiếp dâm liên quan đến ma túy. Cô xếp ý nghĩ này vào một góc tâm trí rồi tiến hành dốc sạch các túi: ví và thẻ cảnh sát đã biến mất. Cả giấy tờ tùy thân, tiền bạc lẫn điện thoại di động của cô cũng không còn.

Cảnh khốn quẫn này cộng thêm vào nỗi sợ.

Một cành cây gãy khiến một đám chim chích bay lên. Vài chiếc lá hoe đỏ bay phấp phới trong không trung rồi sượt qua mặt Alice. Cô dùng tay trái kéo cao phéc mơ tua của áo khoác trong lúc cằm cúi gằm để giữ chắc cổ áo. Đúng lúc đó cô nhận ra trong lòng bàn tay mình có dòng chữ ghi bằng mực bút bi xanh; một dãy số viết vội, như một tờ phao của học sinh trung học đang chực mờ đi:

2125558900

Những con số này tương ứng với cái gì? Phải chăng chính cô đã viết vào lòng bàn tay? Có thể, nhưng chưa chắc… cô nhận định khi nhìn nét chữ.

Cô nhắm mắt trong thoáng giây, bối rối và khiếp hãi.

Cô không cam chịu nhụt chí. Hiển nhiên là đêm qua đã xảy ra một biến cố nghiêm trọng. Nhưng nếu cô không còn nhớ chút gì về quãng thời gian này thì người đàn ông đang bị còng chung với cô đây sẽ nhanh chóng khơi dậy ký ức trong cô. Ít ra đó cũng là điều cô hy vọng.

Bạn hay thù đây?

Vì mù tịt chuyện đó nên cô lắp lại ổ đạn khẩu Glock rồi lên đạn sẵn sàng cho khẩu súng bán tự động. Bàn tay không bị còng của cô chĩa thẳng họng súng vào kẻ đồng hành trước khi lay gã không chút nể nang.

“Ê này! Dậy thôi!”

Gã đàn ông khó khăn lắm mới tỉnh dậy được.

“Nhúc nhích đi nào anh bạn!” Cô lay lay vai để hối thúc gã.

Gã hấp háy mắt rồi cố nén một cái ngáp trước khi khó nhọc ngồi dậy. Khi mở mắt, gã thoáng có một cử chỉ vô cùng kinh ngạc vì thấy họng súng đang cách thái dương mình vỏn vẹn vài xăng ti mét.

Gã tròn mắt nhìn Alice rồi quay đầu hết bên này sang bên kia, bàng hoàng khám phá khung cảnh rừng rú xung quanh.

Sau vài giây ngỡ ngàng, gã nuốt nước bọt rồi mở miệng để hỏi bằng tiếng Anh:

“Lạy Chúa lòng lành, nhưng cô là ai mới được kia chứ? Chúng ta làm gì ở chốn này?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.06.2018, 10:06
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33649
Được thanks: 5214 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Trinh thám - Phiêu lưu] Central Park - Guillaume Musso - Điểm: 10
2  

GABRIEL


Mỗi người chúng ta đều mang trong mình một kẻ lạ đáng quan ngại. - Anh em nhà GRIMM

Gã đàn ông lạ mặt nói giọng đặc Mỹ, luyến gần như toàn bộ những chữ r.

“Khỉ thật, chúng ta đang ở đâu thế này? gã vẫn nhướng mày gặng hỏi.”

Alice siết chặt các ngón tay quanh báng súng.

“Tôi nghĩ chính anh mới là người phải nói cho tôi biết điều đó!” Cô trả lời gã bằng tiếng Anh, vẫn gí nòng khẩu Glock vào thái dương gã.

“Này, chúng ta bình tĩnh lại, đồng ý chứ?” Gã vừa hỏi vừa giơ hai tay lên. Và hạ vũ khí của cô xuống: mấy thứ này nguy hiểm lắm…

Vẫn chưa tỉnh hẳn, gã hất cằm chỉ bàn tay bị khóa chặt trong vòng thép.

“Sao cô lại tròng cho tôi cái của nợ ấy? Lần này tôi đã làm gì nào? Ẩu đả chăng? Hay say xỉn nơi công cộng?”

“Đâu phải tôi còng anh lại,” cô cãi.

Alice săm soi gã đàn ông: gã mặc chiếc quần jean sẫm màu, đi đôi giày Converse, áo sơ mi xanh lơ nhàu nhĩ và một chiếc vest ôm sát. Đôi mắt gã, vốn sáng và khêu gợi, đang sâu hoắm và thâm quầng vì mệt mỏi.

“Thực sự không nên nóng nảy,” gã vừa than vừa rụt cổ rụt vai.

Gã cụp mắt nhìn xuống cổ tay để xem giờ nhưng đồng hồ đeo tay của gã đã không còn.

“Cứt thật… Mấy giờ rồi nhỉ?”

“Tám giờ sáng.”

Gã cố gắng lộn các túi quần túi áo theo kiểu được chăng hay chớ trước khi làm loạn lên:

“Nhưng cô đã lột sạch của tôi! Tiền nong, ví, điện thoại…”

“Tôi chẳng lột gì của anh hết,” Alice cam đoan. “Tôi cũng vậy, cũng bị vặt sạch rồi.”

“Mà tôi còn bị sưng u một cục nữa chứ,” gã ghi nhận sau khi đưa bàn tay không bị còng lên rờ đằng sau đầu. “Dĩ nhiên là cả chuyện này cũng không liên quan gì tới cô phải không?” Gã phàn nàn mà không thực sự chờ đợi câu trả lời.

Gã liếc cô qua khóe mắt: mặc chiếc quần jean bó và chiếc áo khoác da ngắn để lộ hai vạt áo sơ mi mặc bên trong dính máu, Alice là một cô gái tóc vàng dong dỏng chừng ba mươi tuổi, búi tóc đang sắp bị xổ tung. Gương mặt cô có đường nét cứng cỏi nhưng hài hòa gò má cao, mũi thanh, nước da trắng muốt và đôi mắt, điểm những ánh phản chiếu màu đồng của lá thu, bừng sáng lấp lánh.

Một cơn đau kéo gã ra khỏi màn ngắm ngía: một cảm giác bỏng rát lan khắp cẳng tay gã.

“Lại có chuyện gì thế?” Cô thở dài.

“Tôi đau,” gã nhăn nhó. “Như bị thương vậy…”

Vì bị còng, Gabriel không thể cởi chiếc áo vest đang mặc hoặc xắn cao tay áo sơ mi, nhưng nhờ ra sức vặn vẹo, gã nhìn ra một dạng băng gạc đang quấn quanh cánh tay mình. Một chỗ mới được băng bó nơi có vệt máu nhỏ đang chảy xuống tận cổ tay.

“Tốt rồi, giờ thì chứng ta thôi những trò ngu ngốc đi!” Gã nổi cáu. “Chúng ta đang ở đâu thế này? Wicklow chăng?”

Cô gái lắc đầu.

“Wicklow là ở đâu thế?”

“Một khu rừng phía Nam, gã thở dài.”

“Phía Nam cái gì mới được?” Cô hỏi.

“Cô giỡn mặt tôi hay sao? Phía Nam Dublin chứ còn đâu nữa!”

Cô tròn mắt nhìn gã.

“Anh thực sự nghĩ chúng ta đang ở Ai Len sao?”

Gã thở dài.

“Nếu không thì chúng ta có thể ở đâu được chứ?”

“Ờ thì, ở Pháp, tôi hình dung thế. Gần Paris. Tôi đoán là trong rừng Rambouillet hoặc…”

“Thôi đừng mê sảng nữa đi!” Gã ngắt lời cô. “Mà này, chính xác ra thì cô là ai nhỉ?”

“Một cô gái với một khẩu súng, vậy nên chính tôi mới là người đặt câu hỏi.”

Gã nhìn cô thách thức, nhưng hiểu rằng mình không làm chủ tình hình. Gã im lặng không nói gì thêm.

“Tôi tên Alice Schäfer, đại úy cảnh sát thuộc đội Hình sự Paris. Đêm qua tôi đi tiệc tùng cùng mấy cô bạn trên đại lộ Champs-Élysées. Tôi không biết chúng ta đang ở đâu và làm sao chúng ta lại ở đây, bị còng lại với nhau. Và tôi không mảy may biết gì về anh. Giờ đến lượt anh.”

Sau vài giày lưỡng lự, gã đàn ông xa lạ quyết định khai thật danh tính của mình.

“Tôi là người Mỹ. Tên là Gabriel Keyne, nghệ sĩ dương cầm chuyên thể loại jazz. Tôi thường trú tại Los Angeles nhưng thường xuyên đi đây đó tham gia trình diễn hòa nhạc.”

“Ký ức gần đây nhất của anh là gì?” Cô thúc giục.

Gabriel nhướng mày rồi nhắm mắt lại để có thể tập trung hơn.

“Ờ thì… Tối qua, tôi đi chơi cùng người đệm contrebass và saxophone cho mình tại Brown Sugar, một câu lạc bộ jazz thuộc khu Temple Bar tại Dublin.”

Tại Dublin… Gã này điên rồi!

“Sau buổi hòa nhạc, tôi ngồi ở bar rồi có lẽ đã nốc hơi quá nhiều cocktail Cuba libre,” Gabriel tiếp tục nói trong lúc mở mí mắt.

“Rồi sau đó?”

“Sau đó…”

Gương mặt gã co rúm lại, gã cắn môi. Rõ ràng là để nhớ lại đoạn cuối buổi tối, gã cũng khổ sở chẳng kém gì cô.

“Nghe này, tôi không biết nữa. Tôi nghĩ mình đã tranh cãi với một gã không thích thứ nhạc tôi chơi, rồi tôi tán tỉnh vài em, nhưng quá ẩu nên chẳng vớ được em nào.”

“Đẳng cấp hết sức. Thực sự lịch lãm hết sức.”

Gã xua tay gạt lời chê trách ấy đi rồi đứng dậy khỏi băng ghế, buộc lòng Alice phải làm theo. Cô bắt gã ngồi xuống bằng một cử động đột ngột của cẳng tay.

“Tôi rời câu lạc bộ vào lúc nửa đêm,” gã khẳng định. “Tôi khó lắm mới đứng vững nổi. Tôi vẫy một chiếc taxi trên Aston Quay. Sau vài phút, một chiếc xe dừng lại và…”

“Rồi sao?”

“Tôi không biết nữa, gã thừa nhận. Hẳn là tôi đã đưa địa chỉ khách sạn rồi gục luôn xuống ghế sau.”

“Rồi sau đó?”

“Tôi đã bảo với cô là chẳng còn nhớ gì nữa mà!”

Alice hạ khẩu súng xuống rồi để vài giây trôi qua, đủ thời gian tiêu hóa những tín xấu này. Rõ ràng đây không phải người giúp được cô soi tỏ tình hình. Ngược lại là khác.

“Anh có nhận thức rõ rằng tất cả những gì anh vừa kể tôi nghe là một trò đùa quá đáng không?” Cô thở dài nói.

“Tại sao thế?”

“Coi nào, thì bởi chúng ta đang ở Pháp mà!”

Gabriel đưa mắt nhìn khắp khoảng rừng đang trải rộng xung quanh họ: cây cối hoang dại, những bụi rậm um tùm, những vách đá phủ kín dây thường xuân, những tán lá mùa thu tạo thành vòm vàng rực. Anh mắt gã lần ngược lên dọc theo gốc thân trầy trụa của một cây du khổng lồ và bắt gặp hai chú sóc đang chạy, leo trèo bằng những bước nhảy nhanh nhẹn và chuyền từ cành này sang cành khác đuổi theo một chú chim hét màu xanh lơ.

“Tôi dám cược là chúng ta không phải đang ở Pháp,” gã gãi gãi đầu tuyên bố.

“Nói gì thì nói, chỉ có một cách duy nhất để biết điều ấy thôi,” Alice cáu kỉnh cất khẩu súng đi và giục gã đứng dậy rời băng ghế.

Họ rời khoảng rừng thưa để tiến sâu vào trong đám cây con và khóm bụi rậm rạp. Líu ríu vào nhau, họ băng qua một khoảng rừng thấp có nhiều thung, men theo một con đường dốc, rồi xuôi xuống một sườn dốc bằng cách vịn vào những vỉa đá. Họ mất đến mười phút mới có thể ra khỏi mê cung rừng rú này, lội qua những dòng chảy nhỏ rồi rảo bước qua nhiều đường mòn quanh co. Cuối cùng, họ gặp một lối đi hẹp rải nhựa hai bên có cây cối vẽ nên một mái vòm cành lá phía trên đầu. Càng tiến bước trên con đường rải nhựa này, những âm thanh của nền văn minh càng hiện hữu.

Một tiếng rì rầm thân thuộc: âm thanh ồn ã vẳng đến từ thành phố…

Bỗng có linh cảm kỳ lạ, Alice kéo Gabriel về phía một khoảng nắng dưới tán lá. Bị hút theo khoảng trời quang này, họ khai phá một con đường cho tới tận chỗ giống với bãi cỏ bên bờ nước.

Chính vào lúc đó họ nhìn thấy nó.

Một cây cầu gang cong cong duyên dáng bắc qua một nhánh hồ.

Một cây cầu dài màu kem, được tô điểm một cách tinh tế bằng những đường lượn và những chậu hoa.

Một cây cầu nhỏ quen thuộc từng xuất hiện trong hàng trăm bộ phim.

Cầu Vòm.

Họ không ở Paris. Cũng không ở Dublin.

Họ đang ở New York.

Trong Central Park.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 751 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 508 điểm để mua Beautiful blue candles
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 482 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 459 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.