Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

 
Có bài mới 07.06.2018, 23:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 991
Được thanks: 254 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội - Điểm: 10
138: Ân oán hôm qua chôn vào lòng đất (hạ)

Hạ Hầu đại tướng quân thân cao tám thước, bộ dạng lưng hùm vai gấu, đứng ở đâu thì nơi đó như một ngọn núi nhỏ, râu quai nón đầy mặt, mắt to như mắt trâu, giọng to cao, con nít nhà ai gặp hắn ta mà không sợ? Ngay cả con cháu nhà hắn ta cũng chưa bao giờ dám đối diện trực tiếp với hắn ta, duy chỉ có nhóc con trước mắt này, chẳng những không sợ hắn ta, không trốn khỏi hắn ta, mà còn dám nhào đến? Hắn ta ngạc nhiên, đồng thời lại không ức chế nổi sự vui mừng.

Sở dĩ Trầm Ninh Ninh bổ nhào về phía hắn ta, là vì cảm thấy bộ dạng hắn ta kỳ quái, không giống với những người đã từng gặp, bé muốn gần gũi quan sát kỹ một chút. Ôm cái chân thô to của người trước mắt, bé ngẩng đầu nhếch miệng cười với hắn ta, lộ ra lúm đồng tiền nhợt nhạt bên má, lông mi thật dài như quạt hương bồ phe phất, ánh mắt thì linh động khỏi phải nói, nhìn thế nào cũng thấy thích, thực hận không thể ôm lấy thằng bé, dùng gốc râu cứng làm nhột nhóc.

Hạ Hầu tướng quân không để ý đến hoàng thượng trước mặt, mắt trâu trừng lớn, to như chuông đồng, làm mặt quỷ với Trầm Ninh Ninh.

Bình Quảng vương đứng bên cạnh không dám nhìn thẳng, xem hắn ta cười kìa, có khác Diêm Vương mặt quỷ đâu, quá dọa người.

Trầm Ninh Ninh giơ hai tay bịt kín mắt, từ trong khe hở lén nhìn hắn ta, thè đầu lưỡi mềm mịn với hắn ta, cười khanh khách chạy đi, thầm nghĩ chơi với người này thật vui, dù có hơi xấu, “Hoàng gia gia.”

Vũ Đế cười ha ha, ôm lấy cháu ngoan, “Ninh Ninh, con đúng là đứa bé tò mò.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Trầm Ninh Ninh đỏ ửng, ngại ngùng hôn một cái lên mặt Vũ Đế, “Hoàng gia gia, tò mò.”

Tim của ba vị đại thần cũng đều ấm áp theo, đứa nhỏ này đến thật sự rất đúng lúc, thật khiến người ta thích thú.

Bình Quảng vương âm thầm kéo kéo tay áo Quân Mục Vân, lặng lẽ nháy mắt.

Quân Mục Vân nhẹ nhàng vuốt cằm, bước lên mở miệng nói: “Hoàng thượng, trên núi nặng sát khí, ảnh hưởng không tốt đến trẻ nhỏ, hơn nữa tiểu Hoàng Tôn tuổi còn nhỏ, bụng dạ còn yếu, không thể chịu đói. Hay là, ngài đưa tiểu Hoàng Tôn về cung nghỉ ngơi trước, nơi này giao lại cho vi thần trông chừng, có được không?”

”Ninh Ninh, con thấy được không?” Vũ Đế cảm thấy ý này rất tốt, ông đưa đứa bé đi, còn sợ đứa lớn không chạy đến sao?

Trầm Ninh Ninh nhíu mày nhìn trái ngó phải, “Cha, mẹ.”

”Phụ thân và mẫu thân con còn có việc phải làm, chờ mọi việc xong xuôi sẽ đến đón con, được không?”

Trầm Ninh Ninh thật sự nghiêm túc nhìn chằm chằm Vũ Đế xem xét nửa ngày, cảm thấy ông lão này quả thật rất hợp mắt bé, vậy cứ tạm thời tin ông một lần đi, “Được ạ.” Vươn ngón tay nhỏ, ý thực rõ ràng.

”Xem bé con thông minh chưa kìa, còn biết ngoéo tay nữa.” Vũ Đế muốn nhóc an lòng, vươn đầu ngón tay làm theo ý thằng bé.

Trầm Ninh Ninh biểu hiện thông minh càng sớm càng khiến người yêu thích, các đại thần lại càng không muốn buông tay, dù thế nào đi nữa bọn họ cũng phải giữ tiểu thái tử tương lai lại. Tầm mắt quân thần chạm vào nhau, vừa ăn ý vừa tin tưởng.

Vũ Đế không thay áo giáp, chỉ khoác thêm một cái áo choàng dày, ôm Trầm Ninh Ninh vào trong ngực, che khuất tầm mắt bé. Bình Quảng vương và Hạ Hầu tướng quân trước sau mở đường, dưới sự bảo vệ của đội giáp đen, theo đường núi lầy lội mà xuống núi, ẩn nơi chỗ tối còn có nhóm Ám Long vệ đã nhận được mệnh lệnh bảo vệ thiếu chủ an toàn.

Không biết mưa đã ngừng khi nào, mây đen nơi chân trời tan hết, lộ ra một tia sáng, mà giết chóc giằng co mấy canh giờ trên núi, rốt cục cũng đến hồi kết thúc.

Lý Minh Kỳ đứng sau Trọng Tam Lâu, nàng liếc mắt nhìn Trầm Ngạn Khanh ở phía trước cách đó không xa một cái, giữa ánh mắt tràn đầy quan tâm không tiếng động. Cả ngày chưa uống một ngụm nước, giọng của nàng khàn khàn nói không nên lời, “Tuyết Nữ mang thai, chắc ngài vẫn chưa biết đâu nhỉ?”

Trọng Tam Lâu vừa mới chém giết một trận đã bị nội thương rất nặng, giờ này khắc này bị người đánh trước chặn sau, đường sống đứt đoạn, lúc nghe thấy câu hỏi của Lý Minh Kỳ, ánh mắt khó có thể nhìn thấu của lão run lên, ngay sau đó liền lạnh giọng nói: “Đứa con gái bất hiếu đó đã sớm bị ta đuổi khỏi nhà, sống hay chết chẳng liên quan gì đến ta.”

”Nàng ta họ Trọng, trên người chảy dòng máu của Trọng gia các ngài.”

”Thì sao? Con nhóc kia, ngươi đừng vọng tưởng có thể khiến ta sơ sẩy.” Dù chết lão cũng muốn kéo một đứa theo làm đệm lưng, thế thì đường xuống Suối vàng mới không cô đơn.

Lý Minh Kỳ bật cười lớn, “Ta muốn nói với ngài là, mặc kệ hôm nay ngài có kết cục thế nào, đứa bé tương lai của nàng ấy và Thiển Ảnh sẽ là thê tử của Ninh Ninh nhà ta.” Thầm tự nhủ: dù gì ông cũng phải chết, hẳn nên để lại cho đời sau một ấn tượng tốt? Biết rõ sẽ rơi vào kết cục thế này, sao khi đó lại hành động ngu ngốc.

”Ngươi có ý gì?” Trọng Tam Lâu ngẩn ra, nhưng vẫn không có hành động gì, tay phải trong ống tay áo thong thả buông lỏng mở ra, tạo thành một thế tay phức tạp, một khi thời cơ chín muồi, lập tức vùng lên.

Trầm Ngạn Khanh nâng bước đi về phía trước, tinh thần cũng nâng cao đề phòng, “Không phải ngài muốn làm hoàng đế sao? Đáng tiếc giấc mộng kiếp này của ngài không thể thực hiện được, bất quá đừng lo, chuyện ngài không làm được, đời sau của ngài sẽ làm thay ngài, thế đã toại nguyện rồi chứ?”

”Các ngươi đang thương hại ta sao? Hay là muốn ra điều kiện với ta?” Trọng Tam Lâu thuận theo bước chân của hắn, nghiêng mình, đưa lưng về vực sâu nơi vách núi.

Lý Minh Kỳ xoay người đứng sóng vai cùng Trầm Ngạn Khanh, nhẹ giọng nói: “Không phải là ra điều kiện, lại càng không thương hại ngài, chỉ muốn ngài hiểu rõ, để sau này Tuyết Nữ có thể sống dễ chịu hơn một chút.”

Tầm mắt Trọng Tam Lâu lướt qua hai người dời đến nơi cách xa hơn trăm mét, đứng nơi đó là giọt máu duy nhất của lão ở kiếp này, lão lộ vẻ phức tạp, nhìn Tuyết Nữ đang liều lĩnh muốn chạy vội về phía lão, tay phải lão suy sụp buông xuôi. Thật lâu sau, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, lúc ngưng cười, lão nhìn mặt trời chiều thở dài nói: “Ngươi nói anh hùng sống không lâu, nhưng chẳng phải kiêu hùng* cũng đoản mệnh sao? Nếu có kiếp sau, vẫn nên làm cẩu hùng** thôi.” (*kiêu hùng: người ngang ngược có dã tâm, **cẩu hùng: kẻ nhác gan vô dụng)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.06.2018, 23:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 991
Được thanks: 254 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội - Điểm: 10

138: Ân oán hôm qua chôn vào lòng đất (hạ-tiếp theo)

Trầm Ngạn Khanh nắm chặt bàn tay mềm lạnh lẽo của nương tử, không đáp lời với lão, chỉ bước qua nhường đường, khẽ vuốt cằm với Phong Thiển Ảnh.

Hai mắt Tuyết Nữ tràn đầy lệ nóng, được Phong Thiển Ảnh đỡ bước từng bước một tiến về phía trước, đến khi chỉ còn cách không đầy ba thước, liền bị Phong Thiển Ảnh kéo lại, lo lắng nói: “Tuyết Nhi, không thể bước thêm.” Một nhân vật nguy hiểm như vậy, lại đến bước đường cùng rồi, không thể không đề phòng, lỡ như lão không nhận người thân liều chết phản kháng thì phải làm sao?

Trọng Tam Lâu cô độc đứng trên đỉnh Tuyệt Vọng cốc, phía sau là vách núi sâu thăm thẳm, phía trước là bóng người được ánh trời chiều vây phủ, đều là người muốn lấy mạng lão, thật sự là có chắp cánh cũng khó thoát! Lão phát hiện cuộc đời thật như một giấc mơ, nay tỉnh mộng, lão đột nhiên không thể rõ cái gì là thật nữa, chẳng lẽ năm mươi năm qua đều đã sống vô dụng rồi ư?

Ha ha, bên tai vang lên tiếng Thất đệ tức giận khuyên can, đệ ấy nói: Tam ca, ca đừng cứ khăng khăng một mực, ca được nhiều hơn nữa thì có ích lợi gì? Cuối cùng cũng chỉ là một nắm xương khô, chẳng lẽ ca còn có thể đưa xuống âm phủ đọ với Diêm Vương sao?

A, đời người có gây rối thêm nữa cũng thật cô liêu, nghĩ lại cũng không gì hơn điều này, “Trầm cung chủ, lời các ngươi vừa nói đều là thực?”

Lý Minh Kỳ nhìn nam nhân nhà mình, hai tròng mắt màu vàng tỏa sáng dưới ánh mặt trời rạng rỡ, nhẹ nhàng mở miệng, “Ngạn Khanh?”

Trầm Ngạn Khanh gật đầu nhận lời, “Lời đã nói ra, tuyệt không đổi ý.”

”Nếu đã thế thì, bé con, đến đây với phụ thân, để vi phụ ngắm kỹ con một chút.” Cả đời này của Trọng Tam Lâu đều sống trong lốc xoáy quyền lợi, không thể tự thoát ra, ông ta đã làm mất rất nhiều tình cảm tốt đẹp.

”Tuyết Nhi, đừng nghe ông ấy.” Phong Thiển Ảnh lắc mình bước lên, cản đường Tuyết Nữ.

Tuyết Nữ thấy phụ thân như già thêm mười tuổi, nước mắt như châu, “Thiển Ảnh, đó là phụ thân của thiếp.”

Đúng vậy, là phụ thân sinh ra, nuôi dưỡng, dạy dỗ nàng hai mươi mấy năm, mặc dù người phụ thân này có rất nhiều khuyết điểm, mặc dù nàng vô cùng hận ông ấy, nhưng vẫn cứ thế mà yêu, thế gian này thứ gì cũng có thể chặt đứt, duy chỉ có máu mủ tình thâm, cốt nhục tình thân là không chặt nổi.

Tuyết Nữ buông tay Phong Thiển Ảnh, đi từng bước một về phía đỉnh vách núi đen, lệ của nàng rơi, đáy lòng lại trống rỗng, không thể nghĩ điều gì, hết thảy chỉ mặc cho bản năng, “Phụ thân, chuyện đã đến mức này, cha có hối hận không?”

Trọng Tam Lâu liếc mắt nhìn Phong Thiển Ảnh, lắc đầu, có gì phải hối? Bất quá là được làm vua thua làm giặc, có đánh cược thì phải gánh hậu quả mà thôi. Cả đời này lão hô mưa gọi gió, chém giết vô số, mặc dù không thể chết già, cũng đáng giá, “Con ngoan, con có hận ta không?”

Tuyết Nữ chìa tay mình về phía tay phụ thân, tim không tự giác đập nhanh hơn, lắc đầu nói: “Cha, bất kể lúc nào, dù cha không chịu nhận con, con cũng không thể không nhận cha.”

Nếp nhăn nơi khóe mắt Trọng Tam Lâu càng sâu thêm, mặc dù cười, mắt ưng của lão vẫn lạnh lùng cay nghiệt, “Vi phụ đời này không chịu thiệt, con đừng rơi lệ vì ta.”

Tuyết Nữ tiến lên nắm chặt tay phụ thân, hai bàn tay này vẫn giống trước đây: bền chắc, to lớn và ấm áp. Nàng chớp mắt, đau lòng nhìn ông, môi mím cực nhanh, hàm răng cắn chặt, không muốn nghẹn ngào ra tiếng.

Hít thở thật sâu, Tuyết Nữ đột nhiên xoay người quỳ xuống trước Trầm Ngạn Khanh, cầu xin: “Ngạn Khanh, Minh Kỳ, ta van hai người, cho ông ấy một con đường sống được không? Tội tình gì ta đều sẽ gánh thay, được không?”

Phong Thiển Ảnh bị kẹp ở giữa, hắn ta không thể không giúp Ngạn Khanh trả mối thù diệt tộc, nhưng đối mặt với người yêu đau khổ cầu xin, sao hắn lại đành lòng? “Ngạn Khanh?”

”Tuyết Nhi, tẩu mau đứng lên, có lời gì cứ từ từ mà nói.” Lý Minh Kỳ nhìn ra bi thương của nàng ta, sợ nàng ta tổn hại thân mình, nhịn không được muốn tiến lên, lại bị Trầm Ngạn Khanh chặn ngang ôm lấy.

Trầm Ngạn Khanh lạnh lùng nói: “Đệ có thể không giết ông ấy, nhưng ông ấy phải tự phế võ công, từ nay về sau sống đời ẩn dật.”

”Trầm cung chủ, ta thật cám ơn ngươi đã khoan dung rộng lượng, bất quá, lão phu chỉ nhận tấm lòng. Bé con, con đứng lên đi, trước khi chết phụ thân muốn tặng cho con một thứ.” Trọng Tam Lâu nâng tay liền điểm trúng huyệt đạo của Tuyết Nữ, lau lau nước mắt cho nàng ta, mềm giọng nói: “Là phụ thân có lỗi với con.”

Tuyết Nữ muốn nói cũng không thể, chỉ có thể liều mạng rơi lệ, trơ mắt nhìn mọi việc xảy ra mà không cách nào ngăn cản.

Khí tức trên người Trọng Tam Lâu trong nháy mắt liền tỏa ra ngoài, ban đầu lão muốn thà chết cũng kéo Trầm Ngạn Khanh theo làm đệm lót, nhưng lão lại nhìn thấy hi vọng tương lai, cho nên ông ta muốn truyền toàn bộ công lực của mình cho con gái.

Trên vách núi cát bay đá chạy, Phong Thiển Ảnh bị từng làn khí đẩy lui về phía sau, được Trầm Ngạn Khanh nắm bả vai đỡ lấy, hai tay hắn ta nắm thành nắm, không ngừng dùng sức, đôi mắt Phượng nhìn chằm chằm nơi đó,“Ngạn Khanh, Tuyết Nhi không gặp nguy hiểm, đúng không?”

”Thiển Ảnh, đừng rối loạn.” Trầm Ngạn Khanh quát khẽ một câu, nói tiếp: “Đừng lo lắng, không có việc gì đâu.”

Lý Minh Kỳ đã từng tự mình trãi qua, cho nên cũng không đặc biệt lo lắng, nàng quay đầu nhìn về phía sau, không biết từ khi nào sườn dốc đã tập trung đầy người, vây nơi này chật như nêm cối, những người này đều nhìn chằm chằm vào Trọng Tam Lâu, nếu ánh mắt có thể giết người, ông ấy sớm đã bị lăng trì xử tử, “Ngạn Khanh, dù chàng không giết ông ấy, ông ấy cũng không sống được đến mai.” Có quá nhiều người muốn ra tay rồi.

”Kỳ Kỳ, nàng đừng trách ta tàn độc.” Không tàn độc thì không bày tỏ hết mối hận trong lòng hắn.

”Sao có thể chứ? Ngạn Khanh, dù chàng không có tim, thiếp vẫn thích.” Lý Minh Kỳ tựa vào lòng hắn, ngẩng đầu cười với hắn.

Gió núi dần tắt, biển người khắp núi lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều muốn tận mắt nhìn thấy một thế hệ kiêu hùngcuối cùng sẽ có báo ứng thế nào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.06.2018, 23:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 991
Được thanks: 254 lần
Điểm: 10.14
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội - Điểm: 10

138: Ân oán hôm qua chôn vào lòng đất (hạ-phần kết)

Công lực toàn thân của Trọng Tam Lâu tan hết, tóc hoa râm rối tung xõa trên hai vai, che lại khuôn mặt già cỗi, hai tay khô gầy vuốt ve mái tóc dài trở nên đen bóng xinh đẹp của con gái, hai mắt đục ngầu của ông rốt cục cũng có tình cảm con người, “Bé con, con phải sống thật tốt, sống thay cả phần cha nữa.” Lão ngẩng đầu nhìn người thanh niên đứng nơi khuất sáng, cất giọng khàn khàn: “Nếu Tuyết Nhi đã chọn ngươi, ngươi phải đối xử tốt với nó.”

”Ngài yên tâm, ta sẽ.” Phong Thiển Ảnh mềm nhẹ ôm lấy hình dáng đang mê man bước qua, không chút lưu luyến xoay người rời đi.

Trọng Tam Lâu tận hưởng toàn bộ ánh chiều tà, hai chân run run một lần nữa đứng thẳng, dòng người như nước lũ lượt tới gần ông ta, đầu tiên ông ấy cười khẽ, sau đó ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười già nua vang vọng khắp núi Võ Hoàn, mọi người sợ hãi uy thế trước kia của ông ta, tất cả đều dừng bước.

”Chỉ bằng các ngươi ư, không xứng để giết chết ta.” Trọng Tam Lâu lạnh lùng ngưng cười, nhún người một bước đạp vào tầng không, từ nay về sau vùi thân nơi vực thẳm.

Ông ta chợt nhớ vào một lúc nào đó, ông ta từng ép hỏi một thanh niên: ngươi không sợ chết không có chỗ chôn ư?

Thanh niên đó cười hết sức khinh thường: lấy trời làm mền, lấy đất làm chiếu, như thế mới là đại tự do, đại tự tại, có gì đáng sợ.

Trầm Thiên Tư, nay ta cũng nối gót ngươi...

Trọng Tam Lâu đã chết, cái chết của ông ta đã kết thúc cho một thời đại, đồng thời một thời đại mới lại sắp được dựng lên.

Lý Minh Kỳ ôm siết thắt lưng Trầm Ngạn Khanh, nhẹ giọng hỏi: “Ngạn Khanh, năm đó chàng không chút do dự nhảy theo thiếp xuống vực sâu, có từng nghĩ sẽ được làm lại từ đầu?”

Trầm Ngạn Khanh không chút do dự lắc đầu, “Không nghĩ tới, ta chỉ nghĩ, tuyệt đối không thể để nàng biến mất trước mắt ta, cho dù xuống suối vàng, ta cũng phải đuổi theo giữ chặt lấy nàng.”

Lý Minh Kỳ cười, lên tiếng, “Lỡ như chàng đuổi theo, Diêm Vương lại không chịu thả người thì phải làm sao?”

”Vậy thì đánh cho tới khi nào ông ấy thả mới thôi.” Trầm Ngạn Khanh trả lời cực kỳ ngang ngược, con ngươi đen lấp lánh như ánh sao đêm, lóe sáng rạng rỡ, tràn đầy tình yêu.

”Đồ ngốc.” Lý Minh Kỳ đỏ mặt chui đầu vào trong ngực hắn, “Ngạn Khanh, thiếp mệt rồi, rất muốn về nhà.”

Trầm Ngạn Khanh vuốt mái tóc dài của nàng, hôn lên trán nàng, “Được, chúng ta về nhà, về nhà thăm cha mẹ.” Hơi cúi người ôm lấy nàng, ngược dòng người bước xuống chân núi, lúc đi ngang qua người Quân Nho, khẽ gật nhẹ đầu, tiếp theo liền phóng người rời đi.

”Quân Nho, bọn họ cứ vậy đi rồi?” Lăng Vân không thể tin, một đống chuyện rối rắm còn đó, vậy mà buông tay mặc kệ sao?

”Chẳng lẽ ở lại đợi cơm?”

Lăng Vân sờ sờ cái bụng rầm rì ọt ọt của mình, gã đã đói bụng cả một ngày, lôi kéo Quân Nho kêu khổ, “Quân Nho, ta thật sự đói bụng, ngực sắp dính luôn vào lưng rồi.”

”Có bánh bao thịt người, huynh ăn không?” Tâm tình Quân Nho thực phức tạp, hắn ta nhìn về phía kinh thành, luôn có loại cảm giác lạc lối gay go.

Lăng Vân sờ sờ mũi, cuối cùng hiểu lòng dạ người này đang khó chịu, “Thế giới của các ngươi thật rất phức tạp.” Vẫy vẫy tay áo, gã quyết định vẫn nên tự lực cánh sinh, vào rừng tìm chút gì đó hoang dã nướng ăn.

Quân Nho nhìn Lăng Vân ung dung tự nhiên quay đi, vô cùng hâm mộ, giấu đi mọi cảm xúc không nên có, thẳng lưng, bước vào lều chính, chiến dịch của hắn ta chỉ mới bắt đầu.

Màn đêm buông xuống, đám mây ở chân trời đỏ như lửa cháy. Lý Minh Kỳ ôm cổ Trầm Ngạn Khanh, gối lên bờ vai hắn, nhắm mắt cảm nhận gió đêm phả vào mặt, từ tinh thần đến thân thể đều mệt mỏi không nói nên lời, cũng thoải mái không nói nên lời, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng hắn cười khẽ, nàng há miệng cắn một cái lên cổ hắn, đầu không nâng, mắt không mở, “Cười cái gì?”

Nước chân của Trầm Ngạn Khanh dừng một chút, phóng người rơi lên mặt hồ xanh biếc, không làm gợn một giọt nước, ôm nàng đạp sóng mà đi, cười nói: “Kỳ Kỳ, sau này cuộc sống chỉ có ta và nàng, nàng có nơi nào muốn đi không?”

Trên mặt hồ ánh sóng lao xao, mấy con cá nhú lên mặt nước, không ngừng phun bong bóng, yên tĩnh mà thanh bình đến vậy, tựa như một khắc giết chóc kia đã là nhiều năm trước, Lý Minh Kỳ hít thở thật sâu, nàng không dám nói quá lớn tiếng, sợ đây chỉ là một giấc mộng, than thở: “Có chứ, rất nhiều rất nhiều ấy chứ.”

”Đừng vội, chúng ta có cả một đời, ta nắm tay nàng đi khắp chân trời góc biển, được không?”

”Thiếp muốn chàng cõng thiếp, làm trâu làm ngựa cho thiếp cả đời, được không?”

”Chỉ cần nàng vui, vi phu đều sẽ dốc sức.”

Hai tay Lý Minh Kỳ chống lên bờ vai hắn, nhanh nhẹn khéo léo, như cơn gió, bay ra phía sau hắn, cằm tựa lên bờ vai hắn, như vậy thoải mái hơn, “Vậy bắt đầu từ nay, cứ làm thế đi, giờ thì cõng nương tử về nhà.”

Trầm Ngạn Khanh dưới bầu ngực mềm mại khẽ tựa của nàng, vui sướng cười nói: “Được, chúng ta đi.” Dưới chân hắn như có gió, cảnh sắc trước mắt đã lòe lòe lướt qua, cũng không làm rối một sợi tóc nào của nàng.

Ngạn Khanh.

Ừ, ta đây.

Thiếp vẫn luôn muốn đi xem biển rộng, muốn chèo thuyền trên biển ngắm mặt trời mọc.

Ừ, còn nữa không?

Thiếp còn muốn cưỡi ngựa chạy như bay trên thảo nguyên, muốn sống những ngày an nhàn, sống những ngày nhìn gió thổi ngã rạp cỏ xanh thấy trâu bò rong ruổi.

Còn nữa không? Có muốn ngắm vùng sông nước Giang Nam dịu dàng? Cảm nhận chút cơn lạnh khốc liệt của gió phương Bắc không?

Ừm, đều muốn.

Được, chúng ta cùng đi, trước từ Tây đến Bắc, sau đó từ Đông lại đến Nam.

Trầm Ngạn Khanh cõng nàng chạy như bay, bước qua núi cao lướt qua sông rộng, cuối cùng bước vào thành trì nơi bọn họ sinh ra và lớn lên.

Lý Minh Kỳ ngẩng đầu khỏi vai hắn, nhìn ngã tư đường quen thuộc, nghe tiếng người ồn ào. Nàng nâng tay chỉ mười dặm phố dài trước mắt, lắc tay ngọc xanh biếc nơi cổ tay rung vang trong trẻo, những chuyện kiếp trước đều hóa thành cát bụi, không đề cập tới cũng được, kiếp này nàng nằm trên lưng hắn, cả thân thể và tâm hồn đều ấm áp, “Ngạn Khanh, vì sao ngay từ đầu chàng đã chấp nhất với thiếp như vậy?” Chấp nhất đến mức đáng sợ.

Trên người Trầm Ngạn Khanh như có dòng nước ấm chảy xuôi, quay đầu nhìn nàng, giữa hai tròng mắt sâu thăm thẳm chất chứa tình yêu dịu dàng sâu lắng, “Kỳ Kỳ, ta đã nói rồi, nàng chính là mạng của ta.” Không chỉ đơn giản là yêu nàng như mạng, mà thật sự là như thế, nàng chính là tánh mạng của hắn.

”Chàng lại định lừa thiếp phải không?” Lý Minh Kỳ ôm chặt cổ hắn, ngửi hương thơm trên người hắn, cảm thấy ấm áp ngọt ngào, nam nhân này là của nàng, của một mình nàng.

”Không phải, ta nói thật. Kỳ Kỳ, ta là Long, nàng là Phượng, Long Phượng Hòa Minh, đó là huyền công của ba quyển sau, từ khi nàng ra đời, ta liền biết, cuộc đời này không thể thiếu nàng.” Trầm Ngạn Khanh cõng nàng, chân bước nhanh hơn.

Cửa lớn của lý phủ đã gần ngay trước mắt, Lý Minh Kỳ từ trên lưng hắn nhảy xuống đất, Phượng Hoàng trên lưng như lửa, gương mặt nàng cũng đỏ au, thì ra bức Quan tưởng đồ mà huynh trưởng tìm khắp nơi không thấy lại ở trên người nàng.

Thì ra, là thế!

Bên tai Lý Minh Kỳ đột nhiên vang lên tiếng hoan hô của Tiểu Mễ đang vui mừng đến phát khóc: lão gia, phu nhân, mọi người mau đến đây, tiểu thư và cô gia đã về rồi, rốt cục bọn họ cũng về rồi.

Trầm Ngạn Khanh ôm chặt ái thê đã đỏ bừng đôi mắt, nỉ non nói: Kỳ Kỳ, từ nay về sau, ta chỉ yêu nàng, cưng chiều nàng, sẽ không để nàng rơi một giọt lệ.

---o Toàn Văn Hoàn o---


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alice.0.1.6, ha an, Maria Nyoko, phuongktqdk48, rita16101991, silenthill00, tatham, Thongminh123, Tiên tử, Tuyết Nguyên, Yenoanh210692 và 864 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1276 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1214 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1123 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2009 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> xichgo
Âu Dương Ngọc Lam: alo alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1912 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1068 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 250 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 1016 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2111 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1820 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2009 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1732 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 275 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1099 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1045 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 994 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1912 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 899 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1648 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.