Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn

 
Có bài mới 05.07.2018, 21:15
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Quy Vũ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Quy Vũ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.11.2016, 23:30
Bài viết: 65
Được thanks: 212 lần
Điểm: 42.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 50
Chương 24

Editor: Lạc Tâm Vũ

Sau khi eo Khương Hiểu bình phục một tuần, cô về công ty báo cáo, công việc vẫn tiếp tục như trước. Trong lúc này cô và Chu Nhất Nghiên cũng không có cùng xuất hiện, cũng bình an vô sự.

Hoa Hạ cũng không cho Chu Nhất Nghiên ưu đãi quá cao, nữ chính mấy bộ phim truyền hình công ty ghi hình cũng không phải là cô ta. Chu Nhất Nghiên im hơi lặng tiếng một thời gian. Chỉ là Chu công chúa dinendian.lơqid]on dù sao cũng là Chu công chúa, nhân vật vài giây trong phim điện ảnh《Niên hoa 》, cuối cùng dài hơn đến 2 phút. Với cô ta mà nói, thực sự là việc mừng lớn bằng trời rồi. Còn nguyên nhân ai cũng không biết. Có lời đồn là Lương Nguyệt tự mình thêm diễn, vì bà rất thích Chu Nhất Nghiên.

Khương Hiểu không có nhiều tò mò với cái này lắm, chỉ là Tina đổi đi nơi khác, làm cho cô chút chút ngạc nhiên. Âm thầm, cô hỏi Tưởng Cần.

Tưởng Cần bày tỏ, “Đây là sắp đặt của Chu tổng, Chu tổng không nói nguyên nhân cụ thể cho tôi. Phu nhân ngài có thể đi hỏi Chu tổng.”

Khương Hiểu cũng ngại đi hỏi Chu Tu Lâm, cô suy doán có phải vì quan hệ của Chu Nhất Nghiên không. Nhưng mà, có một số việc, biết hay không biết cũng không sao cả.

“Phu nhân, Chu tổng đúng là quan tâm giúp đỡ với ngài không giúp người thân.”

Khương Hiểu kiên trì nói: “Trợ lí Tưởng, tôi sẽ ghi ở trong lòng.” Trợ lí Tưởng mới là tình yêu hồng phấn đích thực của Chu Tu Lâm đi.

Chẳng mấy chốc, đến tháng chín, Khương Hiểu mang thai bốn tháng rưỡi, bụng của cô cũng có thể nhìn thấy được. Mỗi lần tắm rửa xong, nhìn cái bụng hóa ra càng mượt mà của mình, cô cũng có chút lo lắng. Mỗi ngày cô sẽ vẫn ghi chép, khi thỉnh thoảng hứng thú cao, còn có thể vẽ mấy tấm truyện tranh.

Chu Tu Lâm xem qua tác phẩm của cô, nhìn ra, Khương Hiểu có thiên phú vẽ tranh, vẽ giống y như đúc.

Cuối cùng có một ngày, chính cô không nhịn được, nói với Chu Tu Lâm, cô nên về nhà thôi.

Chu Tu Lâm nhìn cô: “Em nghĩ tốt lắm, em muốn làm gì anh cũng không ngăn cản em.”

Khương Hiểu nói thầm, “Ở lại nữa, tất cả mọi người thấy bụng tôi, đến lúc đó nhất định sẽ hỏi.” Cô trả lời thế nào? Nói cho bọn họ biết, cô kết hôn với *oss?

Ánh mắt Chu Tu Lâm rơi trên bụng cô, thật là vô cùng kỳ diệu, nháy mắt, cô đã mang thai hơn bốn tháng rồi.

Lần trước cô vẽ 《 Nhật kí trưởng thành của Tiểu Đậu Nha》dường như còn là ở lúc 50 ngày.

Khương Hiểu về nhà tĩnh dưỡng, mẹ Chu lại mời một dì họ Kiều tới đây chăm sóc cô, cộng thêm bây giờ dì Trương chủ yếu cũng ở lại. Hai người chăm sóc cô, Chu Tu Lâm mới thoáng yên tâm.

Khương Hiểu lén lút cũng sẽ ba hoa với Chu Tu Lâm, “Tôi là mẹ nghèo con quý nha.”

Thật ra, cô không biết, kỳ thật trong nhà cũng trang bị giám sát và điều khiển. Như vậy anh cũng có thể thường xuyên nhìn thấy cô, có chuyện gì cũng có thể biết kịp thời.

Tối hôm đó, hai người ở trong phòng trẻ.

Chu Tu Lâm đang sắp xếp giường của Tiểu Đậu Nha.

Một tay Khương Hiểu đỡ eo, đứng ở một bên, “Cái giường này thật sự đòi 2 vạn đồng? Có thể là anh bị cắt hay không hả? Mấy cái cọc gỗ mà thôi.”

Buổi sáng công nhân giao hàng tận nơi, sau khi cô nhìn đến giá cả, vẫn cho là người ta đánh thêm một số không vào giá tiền.

“Thương hiệu nhập khẩu, tính an toàn cao.”

“Nghèo khó giới hạn năng lực tưởng tượng của tôi. Sau này anh không thể nuông chiều Tiểu Đậu Nha thế này. Mặc dù anh rất có tiền, nhưng trẻ dien-dyan(lee^qu.donnn) con vẫn phải nuôi dưỡng trở thành tính cách tiết kiệm tốt trong khó khăn gian khổ.”

“Ừ, sau này em có thể từ từ dạy nó.”

“Ngày mai đi khám thai, anh không định hỏi bác sĩ giới tính của Tiểu Đậu Nha một chút sao?”

“Không phải nhà nước không cho phép sao?”

Khương Hiểu nghiêm mặt nói, “Nhưng anh đường đường là *oss của công ty lớn.”

“Anh là người tuân thủ luật pháp.”

Khương Hiểu: “…”

Chu Tu Lâm nhíu mày, “Em muốn biết?”

“Nếu như nói biết sớm một chút, tôi nghĩ có thể sớm mua quần áo cho Tiểu Đậu Nha.”

Chu Tu Lâm ừ một tiếng, “Ngày mai em có thể hỏi bác sĩ.”

Khương Hiểu thở dài một hơi, “Bác sĩ mới không nói cho tôi biết.”

Đột nhiên Chu Tu Lâm hỏi “Em hi vọng Tiểu Đậu Nha là con trai hay con gái?”

Khương Hiểu cũng từng nghĩ vấn đề này, con gái dịu dàng ít nói được lòng người, con trai đẹp trai thông minh. Thật ra, bọn họ không quan trọng với giới tính của đứa bé. Sau cùng là tổ hợp anh trai em gái.

“Tôi hi vọng Tiểu Đậu Nha là con trai.” Giống như anh, ôn tồn lễ độ, thông thái cơ trí.

Chu Tu Lâm híp híp mắt, “Anh cũng nghĩ như vậy, nói thế, về sau chúng ta sẽ đỡ lo một chút. Anh trai mang theo em trai hoặc em gái, rất tốt.”

Khương Hiểu sững sờ tại chỗ.

Chu Tu Lâm tựa tiếu phi tiếu, có đôi khi trêu chọc cô như vậy, thật đúng là thú vị.

Ngày hôm sau, Chu Tu Lâm đi bệnh viện cùng Khương hiểu làm kiểm tra. Khương Hiểu đề cập qua, nếu mà nói anh bận, để dì Kiều và cô tới kiểm tra cũng có thể.

Chu Tu Lâm thở dài một hơn sâu xa, “Anh không đến nghe một chút, quay về lời bác sĩ nói, em lại quên thì làm thế nào.”

Khương Hiểu: “…Tôi cũng vẫn nhớ rõ.”

Chu Tu Lâm không tranh cãi với cô, vào phòng kiểm tra cùng cô.

Khương Hiểu nằm ở trên giường đơn, Chu Tu Lâm đứng ở một bên.

Nữ bác sĩ kiểm tra, “Hiện tại thỉnh thoảng có cảm giác thai đạp chứ?”

Khương Hiểu: “Có.”

“Kế tiếp cũng gặp phải cảm giác đau, không phải sợ, đều là phản ứng bình thường.”

“Được.”

Nữ bác sĩ chỉnh đốn dụng cụ xong, “Tốt lắm. Tiểu tử kia trưởng thành rất tốt đấy.”

Chu Tu Lâm lấy giấy lau dịch nhày trên bụng cô, lại dìu Khương Hiểu ngồi xuống.

Nữ bác sĩ thấy ở trong mắt, tốt bụng nhắc nhở một câu, “18 tuần, nhưng mà chuyện sinh hoạt vợ phồng vẫn phải chú ý một chút.”

Cả người Khương Hiểu đều lờ mờ, khuôn mặt nóng bừng trong nháy mắt.

Vẻ mặt Chu Tu Lâm cũng cứng ngắc vài giây ngắn ngủi, ngay sau đó không nhẹ không nhạt đáp một tiếng.

Khương Hiểu cúi đầu ra khỏi phòng kiểm tra, cũng chưa nói một câu với Chu Tu Lâm.

Xấu hổ không phản bác được.

Giống như từ sau đêm đó, Chu Tu Lâm đều rất khắc chế.

Khi anh không đi công tác, hàng ngày hai người ngủ cùng nhau. Mấy ngày nay, hình như anh cũng không có phản ứng đặc biệt gì.

Đi lại tầng này đều là phụ nữ có thai. Khương Hiểu thấy mấy người mẹ gần như bày ra cái bụng phệ, dừng lại bước chân.

Chu Tu Lâm nhìn theo ánh mắt của cô, “Đừng sợ.”

Khương Hiểu khẽ cong môi một cái, “Cuối cùng bản thân trải qua mới biết được, lúc đầu nhìn



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Vũ về bài viết trên: Bongbong28, Béo Túp Típ, Sư Tử Cưỡi Gà, cloud176, fumi, monkeylinh, vananhpham
     

Có bài mới 07.07.2018, 01:21
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 598
Được thanks: 4434 lần
Điểm: 31.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 51
Chương 25

Editor: Gà

Buổi tối, Chu Tu Lâm tham gia tiệc rượu, bị chuốc không ít rượu.

Từ Đồi Nam trở lại Tấn Thành đã mười hai giờ khuya, Tưởng Cần đưa anh về đến nhà.

Dì Kiều nghe động tĩnh từ phòng ngoài: "Trở về rồi à? Uống bao nhiêu rượu thế!"

Tưởng Cần ngó vào bên trong nhà, đoán có lẽ Khương Hiểu đã ngủ rồi. "Uống hơi nhiều."

Dì Kiều vội vàng vào nhà bếp rót một ly nước.

Chu Tu Lâm ngồi trên ghế sa lon, uống nửa ly nước, thần trí khôi phục một chút: "Tưởng Cần, cậu về trước đi. Hôm nay khổ cho cậu rồi."

Tưởng Cần đáp: "Chu tổng, ngài nên nghỉ ngơi sớm một chút."

Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng đồng hồ kêu vang.

Sắc mặt Chu Tu Lâm lộ vài phần mệt mỏi, dò hỏi: "Hôm nay cô ấy có ra ngoài không?"

Dì Kiều gật đầu: "Có, buổi sáng và chạng vạng ra ngoài hai lần. Hôm nay tâm trạng tốt, còn vẽ vời."

Khóe môi Chu Tu Lâm xuất hiện ý cười: "Dì đi nghỉ ngơi đi."

Dì Kiều trở về phòng.

Chu Tu Lâm lại ngồi chốc lát, tựa vào ghế sa lon vô thức ngủ gật.

Khương Hiểu bị đói nên tỉnh, nửa đêm bụng thầm thì réo. Cô đứng lên muốn tìm nước trái cây lấp bụng, kết quả phát hiện Chu Tu Lâm ngủ trên ghế sa lon phòng khách.

Cô lê dép đi đến.

Xung quanh anh toàn mùi rượu, so với trước kia còn nồng nặc hơn. Xem ra uống khá nhiều rượu, anh nghiêng đầu dựa vào ở đó, mấy cái nút trên áo sơ mi đen thượng hạng cũng nới lỏng ra, trong sự hấp dẫn mang theo vài phần biếng nhác.

Người đàn ông của cô đây!

Khương Hiểu vuốt bụng một cái, nói thầm: "Tiểu Đậu Nha, con không nhìn thấy gì nhé. Không thể học ba con!" Nói xong lại ngẩng đầu nhìn anh. Tầm mắt của cô vẫn dừng trên mặt anh, mấy tháng nay, lần đầu tiên cô không chút kiêng dè mà nhìn anh như vậy.

Tay phải của anh tùy ý đặt trên đùi, tay trái khoác lên ghế sa lon. Mười ngón tay anh thon dài, khi anh cầm bút mạnh mẽ có lực. Tay của anh... Khương Hiểu từ từ nghĩ đến tối hôm qua.

Lúc trước ban đêm khi ở ký túc xá đại học thì Lý Lỵ từng nói: "Đối với phái nữ bảo thủ, đột nhiên nếu thân thể giao hợp, tình cảm cũng sẽ có bước đột phá lớn."

"Một lần sống, hai lần chín." [1]

[1] Một lần sống, hai lần chín: lần đầu không quen, lần 2 rồi sẽ quen thuộc.

Lý Lỵ vừa nói xong, ba người trong ký túc xá, yên lặng như tờ. Hôm nay, Khương Hiểu lại cảm thấy ích lợi không nhỏ.

Lời của bậc sư phụ thật không ngoa.

Khương Hiểu đã quen tự lập, chưa bao giờ nghĩ đến sau này sẽ lệ thuộc vào một người.

Hiện giờ cô lại có cảm giác như thế, thì ra lệ thuộc vào một người không đáng sợ, ngược lại rất ấm lòng.

Khương Hiểu khẽ thở dài: "Tiểu Đậu Nha, ba con vì con mà bỏ ra 2 vạn đồng cho một chiếc giường ngủ, kiếm tiền rất không dễ dàng. Tương lai con phải hiếu thuận với ba đấy."

Thật ra thì Chu Tu Lâm đã tỉnh từ lâu, nghe cô nói, anh dở khóc dở cười.

Khương Hiểu thấy anh nhíu mày, nghĩ rằng anh không thoải mái, nhẹ nhàng đỡ người anh, tính để anh nằm ngang trên ghế sa lon ngủ. "Chu Tu Lâm —— Chu Tu Lâm —— "

Chu Tu Lâm chậm rãi mở mắt ra, gương mặt tuấn tú.

Khương Hiểu thấy vẻ mặt anh hơi mệt mỏi: "Không thoải mái phải không?"

Chu Tu Lâm ừm một tiếng.

Trái tim Khương Hiểu mềm nhũn, giơ tay lên sờ tóc anh: "Ngoan nha —— "

Cô xem anh là gì!

Khương Hiểu cầm cái ly trên khay trà lên, rót cho anh một ly nước ấm. "Uống nước đi."

Nhưng Chu Tu Lâm chỉ lẳng lặng nhìn cô, không động đậy.

Khương Hiểu nghĩ anh say quá rồi, bưng ly đưa đến bên miệng anh, vừa dịu dàng vừa động lòng người. "Uống từ từ thôi!"

Chu Tu Lâm uống cạn sạch một ly nước, khóe môi che giấu một thoáng vui vẻ. Anh giữ chặt tay cô: "Em thức dậy làm gì?"

Khương Hiểu cảm nhận được lòng bàn tay anh nóng như lửa: "Đói quá nên tỉnh. Bây giờ anh đã tỉnh táo chưa?"

"Anh biết em là ai."

"Anh trở về lúc nào?"

Chu Tu Lâm kéo khóe môi: "Mười hai giờ."

Khương Hiểu lẩm bẩm: "Trễ thế à."

Chu Tu Lâm dịu dàng cười một tiếng, đứng dậy: "Xuống nhà bếp xem có gì ăn không."

"Anh —— tỉnh rồi?" Khương Hiểu do dự hỏi. Say rượu mà có thể nhanh chóng tỉnh táo như vậy?

Chu Tu Lâm cười khẽ, đáy mắt nhìn cô thật sâu. "Phải."

"Anh giả say? Vừa rồi tại sao không nói lời nào?"

"Anh muốn nghe giọng em một chút."

Chu Tu Lâm làm cho cô một bát mì trứng, Khương Hiểu thong thả ung dung ăn sạch sẽ.

Chu Tu Lâm tắm rửa thay quần áo, ngồi đối diện cô, ánh mắt vẫn rơi vào người cô. "Hương vị thế nào?"

"Làm ngon hơn em." Cô nói thật: "Trước đây ở nước ngoài anh tự mình nấu cơm à?"

"Ừm. Đi học ở nước ngoài, thường xuyên chạy bài tập, báo cáo, bận rộn lúc thức dậy thì tự mình nấu cơm, mùi vị cũng tương đối không tệ lắm."

Khương Hiểu cười khẽ: "Vì anh nấu ngon. Lúc em mới làm, hương vị rất đáng sợ. Nhưng sau đó nấu thêm vài lần, cũng miễn cưỡng có thể ăn được. Lâu dần, tài nấu ăn của em cũng lên tay. Em cảm thấy nấu nướng đôi khi cũng phụ thuộc vào tài năng, Lâm Vu nấu ăn rất ngon, vô cùng vô cùng ngon." Ánh mắt cô cong lên.

"Dường như em rất ít liên lạc với Lâm Vu."

"Cậu ấy bận rộn học tập, học y rất nặng, cậu ấy còn chuẩn bị học nghiên cứu sinh."

"Cô ấy rất cố gắng." Đây cũng là điểm giống nhau giữa Khương Hiểu và Lâm Vu.

Khương Hiểu nặng nề gật đầu: "Lớp trung học đệ nhị của chúng em, người cố gắng nhất chính là cậu ấy. Xinh đẹp, thông minh, lương thiện, nam sinh không ai không thích, nhưng nữ sinh thì không thế."

"Em rất thích cô ấy mà."

"Bởi vì chúng em ngồi cùng bàn, sau đó, chúng em còn ở chung ký túc xá hai năm."

Khó trách quan hệ giữa hai người tốt như vậy, cho dù hiện giờ, không thường xuyên liên lạc, nhưng tình cảm vẫn còn.

Tình bạn thật sự sẽ không vì thời gian và khoảng cách mà thay đổi, nếu thay đổi, chẳng qua là, do trái tim người trong cuộc.

Chu Tu Lâm nhìn cô: "Sau này có cơ hội, có thể mời cô ấy đến nhà chơi."

Khương Hiểu không nói.

"Sao thế?"

Tâm trạng Khương Hiểu phức tạp: "Em hi vọng tương lai, Tần Hoành có thể đối mặt với Chu Nhất Nghiên, tháo bỏ nút thắt trong lòng cô ấy."

Chu Tu Lâm đi đến bên cạnh cô, nắm tay cô: "Thời gian không còn sớm, đừng nghĩ đến chuyện của người khác nữa, em nên đi ngủ thôi." Chuyện Nhất Nghiên, anh sẽ xử lý.

Qua hai ngày, Chu Tu Lâm nhận được điện thoại của bạn.

"Chuyện cậu sắp xếp, tôi đã hỏi rồi." Lưu Tỉ là một người trong giới mỹ thuật, ông nội anh ta là họa sĩ nổi tiếng trong nước của thế hệ trước. Chu Tu Lâm có lúc sẽ xin ông ấy giúp một tay giám định tranh là thật hay giả.

"Chu tổng, xin hỏi cậu tìm Khương Ngật để làm gì?" Lưu Tỉ lịch sự hỏi.

"Có phải thầy Khương đã trở về nước rồi không?"

"Tin tức của cậu nhanh thật, nửa tháng trước ông ấy vừa trở về, một sư bá của tôi đã ra mắt ông ấy. Sao vậy? Cậu lại muốn mua tranh vẽ của ông ấy?"

Chu Tu Lâm trả lời:



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Béo Túp Típ, Lạc Tâm Vũ, cloud176, fumi, lebang19942013, meomeo1993, monkeylinh, vananhpham
Có bài mới 07.07.2018, 22:03
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Quy Vũ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Quy Vũ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.11.2016, 23:30
Bài viết: 65
Được thanks: 212 lần
Điểm: 42.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 49
Chương 26

Editor: Lạc Tâm Vũ

Bác Khương thật sự rất kinh ngạc, hơn nữa lại đầy mừng rỡ ngạc nhiên. Chu Tu Lâm này là ai hả? Từ trước đến nay chưa nghe cháu gái nói qua. Bỗng nhiên xông lên nhân vật số một như vậy, bà thật sự không biết nên nói gì. Nhưng nhìn hạnh phúc vô tình bộc lộ ra trên mặt của Khương Hiểu, bà có thể yên tâm.

“Hiểu Hiểu, cháu có ảnh không? Bác nhìn cậu ta.” Bác tò mò nói.

Ngược lại Khương Hiểu lúng túng, thật đúng là cô chưa có ảnh của Chu Tu Lâm. Nhưng lại không thể để bác biết. Không có ảnh die nd da nl e q uu ydo n của chồng mình, nhất định bác sẽ nghi ngờ. “Bác, đợi buổi tối anh ấy về, cháu chụp một tấm hình đẹp trai cho bác, trong điện thoại của cháu đều là ảnh xấu của anh ấy.”

Bác lo lắng, “Hiểu Hiểu, các cháu không chụp ảnh đám cưới sao?”

Khương Hiểu lắc đầu một cái, “Bác, chúng cháu có giấy chứng nhận kết hôn.”

Bác: “… Vậy cũng không tệ. Cậu ta làm gì?” Nhưng bây giờ người nào kết hôn không chụp ảnh cưới hả.

Khương Hiểu: “Anh ấy tự mở công ty.”

Bác thở dài một hơi, “Chuyện kết hôn lớn như vậy, cháu cũng không thương lượng với chúng ta. Cha mẹ hai bên cũng không gặp mặt. Nhà trai sẽ nghĩ sao hả? Còn đồ cưới của cháu cũng không chuẩn bị gì.”

Khương Hiểu cười hì hì, “Bác, dù sao cháu cũng đã kết hôn rồi.” Vẻ mặt của cô một bộ dạng vật này đã bán không trả lại.

Bác dở khóc dở cười, “Hôn nhân cũng không phải trò đùa.” Nhìn Khương Hiểu lạc quan một phái, trong lòng bà lại toát ra chút đau lòng, “Cháu à, thật giống ba cháu, chỉ cần chú ý chuyện mình quyết định là được.”

Khương Hiểu cúi xuống, “Bác, bác còn nhớ bộ dáng của mẹ cháu không?”

Bác sủng sốt, “Sao đột nhiên hỏi cái này?”

Khương Hiểu nhếch miệng cười, “Cháu giống bà ấy không?”

Bác chần chờ chốc lát, “Cũng đã 22 năm, bác cũng không nhớ được, có lẽ là giống thôi.”

Khương Hiểu đáp lại một tiếng.

Cúp điện thoại với bác, Khương Hiểu sờ sờ mặt mình, cô giống Khương Ngật, nhưng cũng giống mẹ cô đi.

Sập tối, nắng chiều treo ở chân trời, ánh chiều tà trải lên một lớp màn lụa mỏng màu vàng cho trái đất.

Hoa tường vi lay động nhẹ nhàng theo gió, cánh hoa rơi xuống đất.

Khương Hiểu đi dạo ở trong sân.

Xa xa, một chiếc xe hơi màu đen chậm rãi lái tới, cuối cùng dừng lại ở bên cạnh cô.

Chu Tu Lâm xuống xe từ phía sau, khi mặt mày nhìn cô mang theo sắc màu ấm, “Hôm nay đi bao nhiêu bước?”

Kế hoạch của cô là mỗi ngày đều đi một vạn bước.

Khương Hiểu mở thiết bị tính bước ở máy điện thoại, cho anh vừa nhìn, mới 8000 bước.

Anh nói, “Còn thiếu 2000 bước, anh đi cùng em.”

Khương Hiểu nhìn anh từ trên xuống dưới, áo sơ mi đen quần dinendian.lơqid]on đen giày da đen, mũ áo gọn gàng. Nhìn nhìn lại cô, quần thường màu đen rộng thùng thình, phía trên mặc một cái áo len hồng.

Hai người hoàn toàn không phải là một loại phong cách, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy hài lòng.

Khương Hiểu nghiêng đầu, “Sao hôm nay anh về sớm như vậy? Không phải nói buổi tối có hoạt động sao?”

“Để cho người khác đi.” Chu Tu Lâm nắm tay cô, “Hôm nay như thế nào.”

Khương Hiểu suy nghĩ một chút, “Hôm nay em liên lạc với bác.”

“Ờ___” Anh nhíu mày, “Nói gì?”

“Em nói cho bác em kết hôn rồi, bác muốn nhìn ảnh của anh một chút.”

Chu Tu Lâm hơi cong môi một cái, “Vậy em chọn tấm đẹp mắt.”

Khương Hiểu cắn răng, “Em không có hình anh ai*.” Nói xong cầm lấy điện thoại di động, nhàn nhạt nhìn anh, “Em chụp cho anh tấm hình, được không hả?”

*Ai ở đây là tiếng thở dài, than thở.

Chu Tu Lâm ừ một tiếng, “Vậy thì làm phiền trợ lí Khương rồi.” Anh trịnh trọng sửa sửa vạt áo.

Khương Hiểu nâng di động, màn ảnh hướng về phía anh. Điện thoại di động này của cô vẫn mua hai năm trước, pixel* không thể so với kiểu điện thoại mới nhất. Nhưng người đẹp mắt là được.

*Pixel: điểm ảnh (tiếng Anh: pixel hay pel, viết tắt picture element) là một điểm vật lý trong một hình ảnh raster, hoặc một khối màu là rất nhỏ và là đơn vị cơ bản nhất để tạo nên một bức ảnh kỹ thuật số. Địa chỉ của một điểm ảnh tương ứng với tọa độ vật lý ITS. Pixel LCD được sản xuất trong một mạng lưới hai chiều, và được sử dụng dấu chấm hoặc đại diện hình vuông trong thường, nhưng điểm ảnh CRT tương ứng với cơ chế thời gian của chúng và tỷ lệ quét. 1 pixel không có kích thước cố định. (nguồn: Wikipedia)

Một tiếng rắc rắc cô chụp được cả ba tấm.

Chu Tu Lâm đứng ở đằng kia, dáng người cao ngất. Cô híp mắt lẳng lặng nhìn anh hồi lâu, mượn danh nghĩa chụp ảnh, tùy ý nhìn chồng của mình.

“Trợ lí Khương, chụp chưa?” Chu Tu Lâm hỏi.

“Ờ, tốt lắm.” Khương Hiểu cúi đầu, lật hình, “Anh thấy như thế nào?”

Chu Tu Lâm lấy di động qua, tùy ý lật đi lật lại, “Không tốt.”

“Hả___vậy em chụp lại cho anh.”

Nhưng Chu Tu Lâm giữ chặt tay cô, “Tới gần chút nữa.”

Khương Hiểu khó hiểu ừ một tiếng.

Chu Tu Lâm cười khẽ, “Ngốc.” Khi anh giơ điện thoại di động, Khương Hiểu bừng tỉnh hiểu ra.

Là muốn tự chụp thôi.

Nhưng hôm nay cô không trang điểm, máy chụp ảnh làm mặt đẹp cũng chưa mở.

Cánh tay dài của Chu Tu Lâm duỗi ra, tay kia thì ôm lấy vai của Khương Hiểu. Mặt hai người dựa vào quá gần, âm thanh của anh trầm thấp dễ nghe, “Nhìn màn ảnh, cười.”

Khương Hiểu mím khóe miệng, khóe miệng cất giấu ý cười. So với lần trước chụp ảnh ở giấy chứng nhận kết hôn, lúc này, lòng của cô dieenndkdanleeequhydonnn tựa như pháo hoa đốt ban đêm, màu sắc rực rỡ.

Đột nhiên cô nghiêng đầu một chút, tựa vào vai anh, tay phải giơ lên hơn một cái “V”, vẻ mặt an nhàn tự đắc.

Chu Tu Lâm ấn xuống phím chụp ảnh, hình ảnh định dạng.

Một tấm hình ngọt ngào.

Khương Hiểu giống như vô tình vén vén tóc, “Em nhìn một chút.”

Tấm ảnh tự chụp đầu tiên, chính là anh tự mình chụp, cuối cùng tay dài, chụp cô thành khuôn mặt to béo.

Cảnh là hoàng hôn màu vàng, hai người thân mật dựa chung một chỗ. Oa, dường như anh đang cười.

Khương Hiểu quả thực vô cùng thích với tấm hình này, “Em gửi cho bác.”

Quả nhiên bác trả lời lại tin tức của cô rất nhanh.

“Thật sự rất đẹp trai! Khó trách cháu âm thầm kết hôn đây. Chàng trai này không nắm chặt từng phút đồng hồ sẽ bị người khác đến theo đuổi nha.”

Khương Hiểu nhìn di động, âm thầm vui vẻ.

Chu Tu Lâm không nhịn được nhếch khóe miệng lên, “Bác nói gì?”

Khương



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Vũ về bài viết trên: Bongbong28, Béo Túp Típ, Sư Tử Cưỡi Gà, cloud176, fumi, meomeo1993, monkeylinh, nguocnam, vananhpham
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 331 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 680 điểm để mua Cô gái phép thuật 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.