Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 68 bài ] 

Nữ Vương Và Trung Khuyển - Nguyệt Cả Triều Ca

 
Có bài mới 27.04.2018, 01:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 543
Được thanks: 39 lần
Điểm: 9.97
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nữ Vương Và Trung Khuyển - Nguyệt Cả Triều Ca - Điểm: 10

3: Gặp lại

Hứa Mạt vội vàng quay lại cầu thang xuống tầng hai khu đại sảnh được trang hoàng vô cùng lộng lẫy. Tối nay vũ hội mở đầu bằng điệu nhạc waltz, giờ phút này cả nam lẫn nữ đều đứng một bên đợi Cao Tĩnh chọn bạn nhảy mở màn vũ hội đêm nay.

Hứa Mạt ở trong đám người tìm kiếm bóng dáng Giang Dịch Thần và Từ Tiểu Cẩn nhưng ngó nghiêng thế nào cũng không thấy bóng dáng hai người đâu.

"Ai nha......" Một tiếng kinh hô nhẹ nhàng. Hứa Mạt đi quá mau không cẩn thận đem một cô gái mặc váy trắng tinh khôi lảo đảo chực ngã. Lúc Hứa Mạt thấy rõ đôi mắt ôn nhu như nước, nắm tay không tự chủ siết chặt lại, trong con mắt phát ra nồng đậm hận ý thấu xương. Cô gái mặc váy trắng này không phải ai khác chính là Từ Tiểu Cẩn – kẻ làm cô hận không thể lột da uống máu, xóa bỏ nỗi hận cả đời ở kiếp trước.Từ Tiểu Cẩn nhìn Hứa Mạt "không hiểu sao" với ánh mắt đầy hận ý đối diện: "Thực xin lỗi, tôi không phải cố ý......"

"Cô thật sự không biết tôi, Từ Tiểu Cẩn?"

Từ Tiểu Cẩn càng thêm sững sờ, không rõ chính mình khi nào thì đắc tội Hứa đại tiểu thư, đây là lần đầu hai người gặp nhau thôi mà: "Cô làm sao mà biết tên của tôi?"

Hứa Mạt lợi dụng gia thế để uy hiếp Từ Tiểu Cẩn, không tự mình ra mặt cho nên Từ Tiểu Cẩn sẽ không nhận ra cô. Từ Tiểu Cẩn không dấu vết đánh giá Hứa Mạt, cô ta đến yến hội này là có mục đích, chính là tới tận mắt nhìn xem "Hứa đại tiểu thư" trong truyền thuyết. Vốn dĩ, cô ta đang còn hối hận vì đã chia tay Giang Dịch Thần, hiện tại nhìn thấy vợ chưa cưới của anh mới phát hiện chính mình không có đủ tư cách xứng đôi cùng anh. Quả nhiên, Hứa Mạt đều giống như những gì trên báo đã viết, cô cao quý mà lạnh lùng diễm lệ, những cô gái khác không thể so sánh được, cùng môn đăng hộ đối với Giang Dịch Thần quả là đẹp đôi.

Từ Tiểu Cẩn trong lòng cảm xúc ngổn ngang trăm mối, có chút tự ti, có chút hối hận, ước chừng còn có chút ghen tị. Từ Tiểu Cẩn cảm thấy, Hứa Mạt không hẳn là con người "cao ngạo", cũng không tạo cảm giác xa cách, ngược lại làm cho cô ta cảm thấy có chút thân thiết, cũng có chút an ủi. Cô gái này thật là xứng đôi cùng Giang Dịch Thần.

Từ Tiểu Cẩn lo sợ không yên mà khuôn mặt mang theo biểu cảm ủy khuất lọt vào tầm mắt Hứa Mạt. Hứa Mạt quá quen thuộc khuôn mặt mà cô từng oán hận tới tận mười năm trời. Thôi, nếu hết thảy đã trở về như mười năm trước, từ thời điểm Từ Tiểu Cẩn cùng Cao Tĩnh khiêu vũ, cô và cô ta cũng không nhận thức nhau. Hiện tại gặp mặt có hay không phá vỡ một hồi an bài từ kiếp trước, hết thảy đều sẽ bị thay đổi bởi cuộc gặp gỡ vô tình này?!

Tuy rằng mọi chuyện đều đã trở lại như lúc ban đầu, nhưng hận ý sâu nặng đã ăn sâu vào máu xương, Hứa Mạt vẫn như cũ hận Từ Tiểu Cẩn, cô lạnh lùng liếc cô ta một cái, nắm tay Từ Tiểu Cẩn thô lỗ kéo tới một góc khuất nói: "Cô không nên xuất hiện tại nơi này. Đi theo tôi!" Từ

Tiểu Cẩn nhắm mắt theo đuôi không biết Hứa Mạt đưa cô ta đi tới chỗ nào.

Nếu đêm nay Từ Tiểu Cẩn không gặp lại Giang Dịch Thần, có phải hết thảy bi kịch đều sẽ không phát sinh hay không? Cô cũng sẽ không lại trải qua 9 năm hôn nhân như tra tấn cùng Giang Dịch Thần, Lục Tử Hoành sẽ không chết, cô cũng sẽ không vứt bỏ gia đình và mang nỗi hận trong lòng, cuối cùng chết "bất đắc kỳ tử". Cha cũng sẽ không bởi vì cô đối với Giang Dịch Thần si mê và cố chấp mà bệnh nặng không người thân chăm sóc, cả lúc lâm chung cũng cô đơn một mình. Hứa gia cũng sẽ không suy sụp tới phá sản...

Từ Tiểu Cẩn chính là nguyên nhân bi kịch của gia đình cô, cô muốn đem cô ta ném đi thật xa...

Cao Tĩnh đột nhiên đi tới muốn mời Hứa Mạt cùng khiêu vũ, lại nghĩ tới cô mới rơi xuống nước hẳn là cần nghỉ ngơi, liền quay sang lễ độ mời Từ Tiểu Cẩn đứng bên cạnh Hứa Mạt. Đèn sân khấu chiếu vào người Từ Tiểu Cẩn, Hứa Mạt muốn ngăn cản nhưng biết đã quá chậm rồi.

Hứa Mạt đưa mắt nhìn về phía góc tối đại sảnh. Nơi đó, Giang Dịch Thần trong trí nhớ của cô, khi đó cô luôn nghĩ anh ta vẫn bình thường. Anh ta chuyên chú nhìn vào sàn nhảy nơi Cao Tĩnh nhảy từng bước vũ đạo rồi liếc mắt nhìn Từ Tiểu Cẩn lâm vào trầm tư. Cô sở dĩ nhớ được rõ ràng như thế là vì năm đó có một màn ấn tượng sâu sắc khắc rõ vào trong đầu cô. Lúc này, cô đã trải qua nhiều biến cố chia ly thăng trầm nên sớm đã không còn là một đại tiểu thư non nớt

không hiểu sự đời. Vô luận ánh mắt Giang Dịch Thần si mê và chú tâm cỡ nào, cô cũng sẽ không thương tâm và phẫn nộ nữa.. sẽ không...

Hứa Mạt lạnh lùng cười, đi về phía Giang Dịch Thần: "Chồng chưa cưới thân ái, không cần để ý vũ hội, chúng ta nói chuyện đi." Giang Dịch Thần nhìn thoáng qua trong sàn nhảy rồi đưa mắt nhìn cô gái quen thuộc đang bước tới, câu môi cười: "Tôi tưởng...... Cô là thấy tôi nhìn chằm chằm cô gái khác nên mất hứng chứ. Hứa đại tiểu thư nổi danh thích chiếm hữu, tôi sao còn không hiểu a."

"A, đúng vậy, tôi ham muốn chiếm hữu xác thực thật vô cùng ích kỷ, chỉ tiếc...... Tôi đối với anh một chút hứng thú đều không có."

"Hửm?" Giang Dịch Thần nhíu mày, hiển nhiên không tin. Cô gái này ỷ vào việc có người cha làm hội trưởng thành phố vô cùng quyền lực, giở mánh khóe vào các hạng mục của Giang gia. Không được các công ty khác đầu tư làm cho tài chính Giang gia lâm vào khủng hoảng. Buộc anh ta đi vào khuôn khổ, đồng ý cưới Hứa Mạt. Anh ta vốn không đồng ý vì ba tháng trước anh ta đã yêu một người con gái nhưng người đó lại phản bội anh ta. Anh ta biết sẽ không bao giờ có thể quay trở lại như xưa được nữa. Không phải cô ấy, cưới ai thì có quan hệ gì? Cho nên anh ta thỏa hiệp, vì lợi ích, anh ta bị ép buộc chấp nhận cuộc hôn nhân dùng tiền tài để đổi lấy giao dịch có lợi cho Giang gia. Anh ta bất đắc dĩ đi cầu hôn Hứa Mạt.

"Anh sẽ không tin nổi đâu, tôi từng gả cho anh." Hứa Mạt nhàn nhạt, hờ hửng mà thực nhẹ nhàng đem những ân oán tình thù đời trước nói ra: "Chúng ta kết hôn 9 năm. Trong những năm hôn nhân đó anh bao dưỡng tình nhân, có ba người thầm mếm, trong đó hai người bị tôi hại chết. Có một người nằm trên mặt đất cùng cái thai trong bụng, sự việc xảy ra quá nhanh. Tôi cứ nghĩ anh sẽ không buông tay ra nhưng ngờ đâu chỉ vì một câu nói của tình nhân anh buông tay tôi, tôi không đứng vững và cứ thế lăn xuống cầu thang. Tôi đoán là anh đang cố giết tôi nhưng là cố ý hay vô tình thì cũng không còn ý nghĩa nữa bởi cuối cùng tôi cũng chết dưới tay anh...."

Trong 9 năm vợ chồng, Giang Dịch Thần rất ít khi có mặt ở nhà. Cho tới một ngày khi anh ta trở về liền dọa dẫm và cảnh cáo cô không được động đến người phụ nữ của anh ta, cô điên cuồng tìm đủ mọi cách loại bỏ cô ta. Khi đó, Hứa Mạt cảm thấy, nếu cô không nổi lên tính ghen tuông mà hãm hại người phụ nữ đó, anh ta hẳn sẽ không nhớ tới trong gia đình này còn có một người vợ họ Hứa. Cho dù cô không có được hạnh phúc, Giang Dịch Thần và Từ Tiểu Cẩn cũng đừng mơ mà nghĩ sẽ có được hạnh phúc trọn vẹn. Cho nên, khi cô chết tại chân cầu thang kia, một khắc cô đều không có ý nghĩ muốn buông tha cho đôi cẩu nam nữ này!

Hứa Mạt không phải không biết, hận là một con dao hai lưỡi, thương tổn người khác, cũng đồng thời thương tổn chính mình. Lòng cô đã mang nỗi hận quá sâu, muốn thoát ra cũng không thể được nữa, mà cô cũng không cam lòng buông tay.

Giang Dịch Thần nghe những điều kỳ quái trong lời nói của Hứa Mạt cho rằng cô đang nói giỡn, cười nói: "Hứa tiểu thư thật sự là hài hước. Cho dù tôi không yêu cô cũng sẽ không trở thành một người đàn ông phụ tình, nếu tôi lấy cô tất nhiên tôi sẽ không phụ cô."

Hứa Mạt coi như nghe một câu chuyện cười, châm chọc mà khinh thường: "Chỉ tiếc, tôi cũng không nghĩ lại cho anh có cơ hội "Nếu như" kia...... Bởi vì anh không xứng!"

Nhiều năm như vậy có hận có oán nào có thể trong lúc nhất thời buông tha? Hứa Mạt không phải thánh nhân, cho dù thật sự mọi chuyện vẫn xảy ra, cô vẫn như cũ không biểu hiện oán hận, ít nhất hiện tại cô vẫn bình tĩnh đối mặt với Giang Dịch Thần và Từ Tiểu Cẩn.

"Cô nói vậy là có ý gì?" Giang Dịch Thần cảm thấy Hứa Mạt của bây giờ so với buổi sáng nay dùng ánh mắt si mê nhìn anh ta thật bất đồng. Hứa Mạt đột nhiên nở nụ cười, làm cho màu xanh nhạt thanh tú của chiếc váy trên người cô toát ra vài phần yêu mị và hoang dã. Cô không để

ý Giang Dịch Thần, tao nhã bước đi giống như một nữ vương cao ngạo, từng bước một hướng tới đại sảnh bố trí đầy hoa tươi và dàn âm thanh hiện đại.

Cô từ khi sinh ra đã vững vàng là một thiên kim tiểu thư cành vàng lá ngọc, ngay từ nhỏ cô đã được mọi người xung quanh gọi là "Đại tiểu thư". Những người đàn ông si mê vọng tưởng tới cô không thiếu, nhưng không ai có đủ tư cách được đứng bên cạnh cô. Nhưng thế mà, kiếp trước cô lại ngu xuẩn tìm mọi cách có được Giang Dịch Thần. Bây giờ mọi chuyện lại trở về như mười năm trước, cô tuyệt đối không cho phép bi kịch ngày đó lại trình diễn trên người cô một lần nữa.

"Đêm nay, tôi muốn tuyên bố một sự kiện." Hứa Mạt đi đến trên bục phát biểu, nhìn xuống sàn nhảy nơi nam thanh nữ tú sóng vai nhau cùng đứng, tất cả mọi người đều ngừng lại mọi hoạt động và lắng nghe.

"Tôi, Hứa Mạt cùng Giang Dịch Thần chính thức giải trừ hôn ước giữa đôi bên!"

Hứa Mạt từ trên cao nhìn xuống trong sàn nhảy là hàng loạt gương mặt đang kinh ngạc, tầm mắt cô quét tới Giang Dịch Thần, chằm chằm nhìn vào anh: "Giang Dịch Thần! Tôi - Hứa Mạt đời này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa đều sẽ không gả cho anh! Lại càng không yêu thương anh!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.04.2018, 01:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 543
Được thanks: 39 lần
Điểm: 9.97
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nữ Vương Và Trung Khuyển - Nguyệt Cả Triều Ca - Điểm: 10

4: Nhớ lại

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, bao gồm cả Giang Dịch Thần.

Hứa Mạt nói xong liền rời đi, cũng không quay đầu lại. Cả đại sảnh mọi người vẫn chưa thoát khỏi sự kinh ngạc, tiếng bàn tán xôn xao phá tan bầu không khí, tất cả cùng nhau suy đoán có phải việc này liên quan tới chuyện rơi xuống nước cách đây không lâu của Hứa tiểu thư hay không.

Giang Dịch Thần đuổi theo Hứa Mạt muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng lại bất ngờ gặp cô gái váy trắng, bước chân đột nhiên dừng lại, vẻ mặt khiếp sợ: "Tiểu Cẩn?!" Giang Dịch Thần không thể tin nhìn vào ánh mắt đang trốn tránh của Từ Tiểu Cẩn: "Vừa rồi quả nhiên là em!"

"Thần......" Từ Tiểu Cẩn cắn môi, không dám ngẩng đầu nhìn Giang Dịch Thần. Cô ta bước lên ngăn Giang Dịch Thần, trong lòng thấp thỏm chờ mong cùng sợ hãi không biết anh ta sẽ đối xử với mình thế nào. Anh ta giờ đã có vợ chưa cưới. Từ Tiểu Cẩn nhớ lại những lời nói dối khi chia tay với Giang Dịch Thần, nhịn không được nước mắt cứ thế rơi xuống. Cô ta cũng có lòng tự trọng, cũng biết thân phận mình cho nên cô ta quyết định rời xa anh.

"Tại sao em ở trong này?"

"Em......

" Từ Tiểu Cẩn không biết nói sao, chần chờ tính rời đi: "Em còn có việc, đi trước, hẹn gặp lại......"

Giang Dịch Thần vội vàng cầm tay Từ Tiểu Cẩn: "Em lại muốn không nói một câu đã rời đi sao?"

"Em......" Từ Tiểu Cẩn nỗ lực cắn môi, không cho nước mắt tiếp tục rơi, tình yêu trong lòng như lửa đốt, cô ta thực sự rất nhớ anh.

Giang Dịch Thần thấy cô ta khóc mà lòng đau đớn, do dự một chút, anh ta quyết định ôm Từ Tiểu Cẩn vào trong lòng. Đôi mắt trông xa nhìn Hứa Mạt đang dần biến mất ở cửa, có chút không cam lòng, có chút nghi ngờ....

****

Hứa Mạt cho người làm chuẩn bị ca nô giữa đêm để đi tìm một người. Một phút cũng không thể chờ, một phút cũng không muốn đợi. "Đại tiểu thư, đêm nay có sóng lớn và gió to, thuyền trưởng không đồng ý cho chúng ta rời đi."

Hứa Mạt khi học trung học đã từng bị bắt cóc, đe dọa đòi tiền chuộc. Cha cô lo lắng chuyện như thế sẽ xảy ra một lần nữa nên mỗi lần cô ra ngoài luôn có ba vệ sĩ đi cùng. Buổi chiều hôm nay, ba người đã sơ sẩy không bảo vệ tốt cô chủ làm cho Hứa Mạt bị rơi xuống nước mà không hay biết. Cả ba đều vô cùng hoảng sợ, hiện tại một bước cũng không dám rời đi.

Không thể dùng ca nô, chỉ đành chờ tới sáng mai. Hứa Mạt trở về phòng nhưng lại phát hiện năm cô gái Phần Lan vẫn còn đứng trước của phòng chờ cô. Hứa Mạt nhíu mày, không lẽ diễn biến cứ nhất định phải giống như kiếp trước? Rõ ràng các cô gái này sẽ không xuất hiện trước mặt cô nữa cơ mà.....

....

Ban đêm, Hứa Mạt lăn qua lộn lại trên giường ngủ không được. Mười năm trước, đây thật sự là mười năm trước sao! Cô hiện tại không gả cho Giang Dịch Thần nữa, người thân đều còn sống, Hứa gia chưa phá sản, Lục Tử Hoành...... Cũng nhất định còn sống. Lúc này đây, cô tuyệt sẽ không giẫm lên vết xe đổ của kiếp trước, nhất định phải thay đổi vận mệnh kiếp này!

Hứa Mạt nhắm mắt, trong đầu liền hiện ra khuôn mặt của Lục Tử Hoành.

Từ 9 năm kia, Lục Tử Hoành chưa bao giờ rời xa cô. Chỉ cần cô muốn, Lục Tử Hoành sẽ rất nhanh xuất hiện, dù cô có mắng anh, đánh anh, anh đều cúi người chịu tội hoặc là lẳng lặng nhìn Hứa Mạt, đôi mắt u buồn mang theo thương hại. Không biết là thương Hứa Mạt hay đang thương hại chính anh.

Đêm hôm đó, trong đêm mưa gió dường như nghe thấy sóng biển ầm vang mênh mông..... Đêm đó, Giang Dịch Thần cầm tờ giấy thỏa thuận li hôn, anh bức Hứa Mạt ký tên, cô ra khỏi cửa chạy đi sau một hồi tranh cãi nảy lửa. Cô đã uống rất nhiều rượu, lái xe trên đường dưới cơn mưa tầm tã đến căn phòng bên bờ biển, cô lập tức gọi điện thoại cho Lục Tử Hoành. Trong lúc đau đớn khổ sở, cô mất đi lý trí cuối cùng, cô đã quyến rũ Lục Tử Hoành - người cô luôn khinh thường, cùng anh lên giường. Cô đem uất hận, phẫn nộ, chua xót biến thành ngọn lửa dục vọng cùng dây dưa với anh. Hứa Mạt kỳ thật không có say, cô luôn luôn thanh tỉnh. Tình dục so với chất cồn càng có thể làm cho người ta say mê như thuốc phiện, Hứa Mạt gần như mất đi lý trí mang theo cơ thể xoắn xuýt, yêu kiều, ngâm nga bên tai anh nói: "Anh yêu tôi sao?"

"Yêu." Lục Tử Hoành đáp.

"Yêu bao nhiêu?"

"Nhiều lắm, anh cũng không biết có bao nhiêu......"

Lửa tình thiêu đốt, Hứa Mạt chủ động ôm lấy Lục Tử Hoành, nói: "Em cũng yêu anh, Dịch Thần......"

Hứa Mạt thành công làm cho Lục Tử Hoành toàn thân cứng đờ, hết thảy động tác đều dừng lại, tự tôn bị giẫm lên chỉ còn lại tĩnh mịch cùng trầm mặc. Cô muốn anh thấy rõ ràng, anh bất quá là Hứa Mạt cô sai đến sai đi chỉ như một một nô lệ. Cô tuyệt đối không có một chút nào yêu thương anh!

Hứa Mạt cảm giác được sự phẫn nộ mang theo dãy dụa của Lục Tử Hoành, cô cứ nghĩ anh sẽ ngay lập tức rời đi, sau này có trở lại thì anh đã vợ con êm ấm và sẽ không bao giờ quấn quýt lấy cô nữa. Nào đâu biết rằng, sau giây phút cứng đờ người anh trở lên điên loạn giống như mưa thét gió gào, ở bên tai cô không ngừng lặp lại: "Anh yêu em, Hứa Mạt, anh yêu em......"

Anh nói "Yêu" hèn mọn như thế, làm cho Hứa Mạt càng thêm khinh thường......

Tuy rằng đây là mười năm trước, nhưng đối với Hứa Mạt mà nói, chuyện chỉ mới diễn ra trước nửa tháng. Giang Dịch Thần, Từ Tiểu Cẩn cùng cô, ân oán của ba người trong lúc đó, đã tích tụ đến chết không buông tha.

Ngày ấy, Từ Tiểu Cẩn hẹn cô đến khu công trình xây dựng ở nơi đài cao giao dịch, muốn Hứa Mạt trả lại con trai. Hai người nhanh chóng phát sinh tranh chấp, Hứa Mạt tức tối, giận giữ

đến mất lý trí. Trong lúc nhất thời xúc động dâng cao, cô nghĩ muốn đẩy ngã Từ Tiểu Cẩn xuống phía dưới cho cô ta chết luôn đi. Ngờ đâu, không may lại là cô ngã xuống, cứ nghĩ mình sẽ chết thật rồi thì lại thấy Lục Tử Hoành bất ngờ xuất hiện, gắt gao ôm cô vào lòng, cùng nhau ngã xuống dưới....

Một tiếng trầm đục vang lên khi hai người không còn rơi xuống nữa, Hứa Mạt toàn thân đau đớn, cảm nhận cánh tay Lục Tử Hoành đang ôm cô dần dần không còn sức lực, cứ thế rơi ra chạm vào khối bê tông sát đất. Khóe miệng anh không ngừng chảy máu, dưới thân máu nhuộm đỏ đặc quánh.

Lục Tử Hoành được hai người bạn lập tức đưa tới bệnh viện. Hứa Mạt chỉ bị xay xát ngoài da, dưới chân chảy máu nhưng đến cùng đứa bé vẫn an toàn. Cô không lập tức đi nhìn lục Tử Hành bởi cô không dám đi. A Hổ kêu cô vài lần cô mới miễn cưỡng đi nhìn anh.

Lục Tử Hoành tái nhợt, thương thế trầm trọng nhưng khi thấy Hứa Mạt trong mắt anh dần tỉnh táo và sáng rõ hơn rất nhiều. Hứa Mạt né tránh nhìn bên cạnh giường bệnh không dám trực tiếp nhìn anh, nói: "Đừng tưởng rằng anh như vậy...... Tôi sẽ cảm động, sẽ yêu thương anh, tôi chỉ thấy đáng thương cho anh chỉ vì một người con gái mà hèn mọn đặt mình trong tình trạng như thế này."

Anh đã có vợ con, làm gì lại quấn quít lấy tôi, một người phụ nữ độc ác....

Hứa Mạt không nghe được tiếng trả lời, cô nhìn thấy tâm điện giám hộ hiển thị nhịp tim đã thành một đường thẳng... Tim ngừng đập... Tim đã ngừng đập, Lục Tử Hoành, anh yên tĩnh nằm trên giường bệnh, một đôi mắt luôn luôn nhìn cô, luyến tiếc nhắm lại......

Hứa Mạt thấy trong bàn tay nắm chặt của anh là chiếc vòng cổ 9 năm trước cô ban tặng cho anh, hai chân cô mềm nhũn, hô hấp khó khăn. Hứa Mạt cầm vòng cổ vào trong tay mình, bình tĩnh đi ra phòng bệnh, một câu cũng không nói. Vì sao, đối với anh nói vài câu an ủi nhu tình lại khó đến thế sao......

Bất quá đã chết cũng tốt, đã chết cũng tốt......

Anh không cần lại cố chấp thống khổ dây dưa, cô cũng không cần lại áy náy....



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.05.2018, 12:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 16.02.2018, 23:48
Bài viết: 543
Được thanks: 39 lần
Điểm: 9.97
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nữ Vương Và Trung Khuyển - Nguyệt Cả Triều Ca - Điểm: 10

5: Hôn môi

Trời gần sáng, bình minh chưa kịp hiện ra Hứa Mạt liền không thông báo một câu lấy ca nô phóng đi. Ca nô vừa cập bến thuyền cô mới nhớ ra là chưa nói cho Cao Tĩnh vì thế rút ra di động vội bấm số.

Mười năm trước, điện thoại di động vẫn là mẫu mã cũ, kiểu dáng được ví như cục gạch. Hứa Mạt đang sử dụng là sản phẩm di động mới tung ra thị trường thời gian gần đây, thân máy nổi lên màu lam kim loại đưa tới cảm giác mát lạnh.

Hứa Mạt trực tiếp tới trường đại học thuộc khu trung tâm của thành phố, đi vào phòng phát thanh. Hứa Mạt mang máng nhớ rằng hiện tại mười năm trước Lục Tử Hoành vẫn còn là sinh viên năm thứ tư đại học. Anh vừa đạt được suất học bổng toàn phần đang định đi Mỹ du học.

Hiện tại là 10 giờ 40 phút sáng, là khoảng thời gian sinh viên đang lên lớp, mọi nơi trong trường học vô cùng yên tĩnh. Đáng ra đúng 12 giờ đài phát thanh trường mới mở nhưng lại đột ngột vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh: "Lục Tử Hoành, lập tức đến phòng phát thanh gặp tôi! Tôi cho anh mười phút để xuất hiện trước mặt tôi!"

Hứa Mạt chỉ nói một lần, liền tao nhã vắt chéo chân tựa vào ghế trong phòng phát thanh, liếc mắt nhìn chằm chằm cô bé sinh viên đang lo lắng, bất an. Cô bé sớm bị Hứa Mạt dọa cho sợ hãi, vân vê góc áo không biết phải làm sao bây giờ.

Hứa Mạt nhìn đồng hồ ba lần, thời gian trôi qua được nửa giờ thế nhưng Lục Tử Hoành vẫn không xuất hiện. Anh luôn làm việc rất tốt nhưng sao lần này lại chưa thấy đâu? Hay anh không ở trường học?

Đợi thêm chút nữa, ý nghĩ liền sáng tỏ, cô liền đi ra khỏi phòng phát thanh. Tóm được một nam sinh viên râu ria xồm xoàm hỏi rõ tình huống mới biết được sinh viên năm thứ tư đại học đang có đại hội chia tay với các du học sinh. Trong phòng hội trường không nghe thấy được loa phát thanh.

Lúc này, trong hội trường tập trung hơn một ngàn sinh viên. Phía trên bục cao là vị hiệu trưởng đang phát biểu tới đoạn giới thiệu đại diện du học sinh lên nói đôi lời. Một nam sinh mặc áo sơ mi trắng, dáng người cao ráo đang từ từ tiến lên.

Bỗng nhiên, dưới chỗ ngồi của các sinh viên có sự xáo động, xôn xao, nhỏ to bàn tán. Bởi vì trong hội trường tự nhiên xuất hiện một cô gái ở giữa lối đi từng bước lên bục hội trường.

Cô gái kia là ai? Muốn làm gì?

Cô gái đó đi đến trước mặt bạn nam sinh viên đại diện kia, im lặng không nói gì. Lục Tử

Hoành khiếp sợ nhìn Hứa Mạt đột ngột xuất hiện, không tin vào mắt mình: "Hứa Mạt......"

Câu nói còn chưa hết lời đã bị Hứa Mạt bất ngờ hôn lên môi anh.

Hơn một ngàn học sinh trong phút chốc im lặng, cả hội trường không một tiếng động ngoài tiếng hít thở của mỗi cá nhân. Mắt nhìn lên chằm chằm phía trước. Này!...

Hứa Mạt hai tay ôm lấy cổ Lục Tử Hoành, điên cuồng hôn anh, giống như đêm hôm đó anh điên cuồng hôn cô. Lục Tử Hoành còn sống! Anh còn sống......

Lục Tử Hoành như khúc gỗ đứng tại chỗ, mở to ánh mắt, đầu óc trống rỗng. Anh nghe thấy tiếng nụ hôn của Hứa Mạt thoáng qua bên tai cùng sự mềm mại của đôi môi, thấy cô nhắm mắt lại, nhìn rõ hàng lông mi thật dài.

Cô...... Hôn anh?

Lục Tử Hoành si si ngốc ngốc nhìn Hứa Mạt, giống như tên ngốc vậy, vẫn khép chặt môi, mặc cho cô hôn.

"Nhắm mắt lại! Miệng mở ra, đầu lưỡi tiến vào!" Hứa Mạt ra lệnh nói. Lục Tử Hoành thuận theo khẽ mở miệng, vẫn là để cô hôn. Đầu lưỡi Hứa Mạt triền miên truy đuổi, tung hoành ngang dọc trong miệng anh tựa như đêm đó anh từng làm với cô.

Lục Tử Hoành bắt đầu tìm về được ý thức lại phát hiện nhìn chằm chằm hai người là các thầy cô, toàn thể sinh viên đang có mặt cùng một người đang dùng máy quay thu hình hai người.

Theo bản năng anh tránh né nụ hôn của Hứa Mạt muốn nói nhưng cô không cho: "Đừng lộn xộn, tiếp tục!" Hứa Mạt ôm chặt lấy eo anh không cho tránh né....

Hứa Mạt ôm chặt lấy Lục Tử Hoành, tư thế mập mờ ái muội. Anh do dự nhưng sau đó liền vòng tay ôm Hứa Mạt, ôn nhu đáp lại nụ hôn của cô.

Nụ hôn này giờ mới thực sự bắt đầu, cùng Lục Tử Hoành một bắt đầu mới! Đời này, cô muốn cùng anh kết hôn, cùng anh nuôi dạy con cái, cùng anh sống hết đời không chia lìa.

Dưới hội trường hơn một ngàn sinh viên cùng thầy cô giáo nhìn mà tức giận cứng lưỡi. Một thầy giáo dáng cao gầy rống lớn một tiếng đang thế xông lên nhưng bị Lưu hiệu trưởng ngăn lại, ông nhận ra Hứa Mạt – cô con gái duy nhất của hội trưởng thành phố. Ông ấy tích lũy không biết bao nhiêu năm rồi, tài sản cùng địa vị sớm hay muộn cũng vào tay con gái. Hôm nay mà làm cô gái đó mất mặt, đắc tội cô gái ấy sẽ không tốt chút nào.

Hứa Mạt rốt cục thỏa mãn liền buông Lục Tử Hoành ra. Cô đột nhiên nhớ tới, dường như xung quanh Lục Tử Hoành không ít các nữ sinh viên "ôn nhu cẩn thận". Vì thế, Hứa Mạt xoay người đối diện hàng ngàn khuôn mặt đang tỏ vẻ khiếp sợ nói: "Từ nay về sau, tôi là người yêu của Lục Tử Hoành, các nữ sinh viên hãy sớm gạt bỏ ý niệm không an phận, đừng mộng tưởng nữa." Trước hơn một ngàn người với đủ thể loại ánh mắt khâm phục, khinh bỉ, khiếp sợ, tán thưởng mà cô nghênh ngang kéo Lục Tử Hoành đi ra hội trường.

....

Dưới gốc cây đa lớn, ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rơi xuống loang nổ hoa nắng tô điểm sáng chiếu lên mái tóc ngắn đen như mực, làn da sạch sẽ mà trắng nõn của Lục Tử Hoành. Lục Tử Hoành nhìn xuống cô, muốn hỏi rất nhiều nhưng không dám mở miệng. Hình ảnh Hứa Mạt hiện rõ trong đôi mắt trong suốt của anh.

Mười năm trước, Lục Tử Hoành là một thanh niên trong sáng mang theo vài phần năng động nhiệt huyết kèm theo một chút ngây ngô, so với sự trầm ổn lạnh lùng trong trí nhớ của cô có sự khác biệt rất lớn. Anh lạnh lùng, thâm trầm đều vì cô mà tạo thành. Lục Tử Hoành yên lặng yêu cô mười hai năm, đến khi chết cũng không đòi hỏi bất cứ thứ gì từ cô. Anh có phải từng hối hận? Hứa Mạt nhớ tới thời điểm Lục Tử Hoành sắp chết, anh nhìn cô với ánh mắt kia......

"Em không vui?" Lục Tử Hoành hỏi Hứa Mạt, tuy là hỏi, nhưng lại là câu khẳng định. Hứa Mạt từ trong hồi ức lấy lại tinh thần. Người đàn ông này nhìn như trầm mặc nhưng lại nhìn thấu rõ ràng từng cảm xúc của cô.

"Thực xin lỗi." Ba chữ này là Hứa Mạt thiếu anh hơn mười năm mà chân thành nói ra.

"Em không cần phải nói thực xin lỗi. Anh biết em vừa rồi làm như vậy là vì giận hắn ta, không quan hệ, anh không để ý." Lục Tử Hoành tận lực làm cho lời mình nói nghe qua thật thoải mái. Hứa Mạt hôn anh một cái: "Ai nói là vì tên đó!" Lục Tử Hoành sờ sờ môi, trên mặt còn quanh quẩn Hứa Mạt hôn: "Mạt......"

"Gọi em yêu." Hứa Mạt đánh gãy lời anh. Cô cùng anh quen biết hơn mười hai năm, nhưng chưa khi nào cô để ý anh, số lần gặp nhau cũng không nhiều.

"... ..."

"Gọi em yêu nghe một chút nào?"

"Mạt."

"Kêu em yêu!"

"... ... Mạt......"

"... ..."

Hứa Mạt bá đạo bắt Lục Tử Hoành ôm cô vào lòng: "Lục Tử Hoành, em muốn hỏi anh một vấn đề, anh hãy thành thật trả lời em."

"Được." Lục Tử Hoành thật nghiêm túc gật đầu. Hứa Mạt thấy biểu cảm của anh thực sự nghiêm túc chờ đợi, rất vừa lòng: "Anh yêu em?"

Lục Tử Hoành thật sâu nhìn Hứa Mạt.

"... ... Yêu......"

"Yêu bao nhiêu?"

Lục Tử Hành trầm mặc. "Hử?" Hứa Mạt giục anh.

"... ... Anh cũng không biết."

Hứa Mạt nở nụ cười, cười vui tới tận khóe mắt. Đêm hôm đó cô quyến rũ anh lên giường, cô cũng hỏi như vậy và anh cũng trả lời không khác là mấy.

"Anh yêu em?"

"Yêu." Lục Tử Hành nói.

"Yêu bao nhiêu?"

"Nhiều lắm, anh cũng không biết có bao nhiêu......"

Là anh, chính là người một đời yêu thảm cô – Lục Tử Hoành. Hứa Mạt ôm lấy Lục Tử

Hoành: "Em cũng yêu anh, Lục Tử Hoành......"

Lục Tử Hành nâng tay, yên lặng lau đi nước mắt trên má Hưa Mạt. Hứa Mạt cảm nhận được nhiệt độ ấm áp từ cơ thể Lục Tử Hoành và nghe thấy tiếng tim đập thình thịch mạnh mẽ. Người đàn ông này, cô muốn yêu anh một đời thử xem......

....

Ở một nơi gần đó sau nửa tấm kính đen của xe ô tô, một gương mặt với những nếp nhăn trải rộng cùng nghiêm túc, đôi mắt sáng ngời hữu thần nhìn chăm chú hai người đang ôm nhau dưới gốc cây đa, lửa giận dâng lên. Sau một lát, cửa sổ xe nâng lên che kín người ngồi bên trong, chiếc xe màu đen bóng bẩy lướt đi. Người này đúng là cha của Hứa Mạt - Hứa Minh Sơn.

Cô và anh nói chuyện với nhau thêm chút nữa rồi hẹn gặp nhau sau. Trước khi chia tay cô lưu lại trên khuôn mặt anh không ít dấu hôn. Bước chân mới đi tới góc khuôn viên trường liền trông thấy ba vệ sĩ: "Đại tiểu thư, ông chủ vừa mới tới đây, thông báo tiểu thư mau trở về......

Tiểu thư tối hôm qua trước mặt nhiều người tuyên bố cùng Dịch Thần thiếu gia giải trừ hôn ước, ông chủ đã biết và đang vô cùng tức giận......"

Hứa Mạt nghe xong không cho là đúng, tâm tình vẫn như cũ cực kỳ vui vẻ.

Ngôi nhà bây giờ vẫn ở đó, vẫn tọa lạc tại chỗ cũ chưa bị phá đi, ngôi nhà đã làm bạn với

Hưa Mạt từ khi cô sinh ra.

....

Ngôi nhà đã từng trong tám năm kia bị hủy đi giờ đang hiên ngang xuất hiện trong tầm mắt cô. Cô gặp lại Trần Nê người đã hóa thành tro từ lâu đanh đứng ngay tại đây: "Đại tiểu thư." Ông lão lưng còng đẩy cửa sắt nghênh đón Hứa tiểu thư về nhà.

"Bác Trung!" Hứa Mạt gọi ông. Ông chính là lái xe riêng của Hứa lão gia, tuổi đã 60, lưng ông xương sống bị tật thành ra ông không thể đứng thẳng người lên được.

Vào năm cô cùng Giang Dịch Thần tổ chức hôn lễ, bác Trung cùng con trai Trịnh Thành và cháu trai đi thăm mộ, bị tai nạn giao thông cả nhà đều không còn, không một ai sống sót.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 68 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bangbang9428 và 572 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 232, 233, 234

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

13 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

16 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57

17 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C588

1 ... 76, 77, 78

19 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

20 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15


Thành viên nổi bật 
007
007
The Wolf
The Wolf
Daesung
Daesung

LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Linh Đang
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> _Hoàng Dược Sư_
Lãng Nhược Y: Pr đêm khuya :)2 viewtopic.php?style=2&t=410837&p=3380717#p3380717
Sóimeomeo: Thiên ca thế mà đã lên chúc bác nhanh thật
Sóimeomeo: Ủa vụ 15t gì z
LogOut Bomb: linhlunglinh -> linhlunglinh
Lý do: Rảnh rỗi sinh nông nỗi o_o"
007: V qua gruop đi hóng vụ 15t
mèo suni: :no2:  định lên hóng chuyện mà có mình em
Tuyền Uri: Nhỏ ăn ở ế cưng =))
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 1786 điểm để mua Pearl Heart
Tiểu Ly Ly: Off bomb sẽ thông báo là người đó off bomb, còn này là thông báo người đó không có trên dd, hic, uổn hết 1 trái bomb
ღ_kaylee_ღ: không chơi bomb bao giờ nên k để ý cái này lắm
ღ_kaylee_ღ: vì off bomb chăng?
Tiểu Ly Ly: Hic, sao người khác onl mà mình bomb lại báo không có trên dd vậy ạ?? Mn giúp mình giải đáp với
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Kéo đuôi gái :D2, cho ba úm rượu nào :D2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 390 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Lãng Nhược Y: Ba lại hồi xuân rồi :sofunny:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Cháu lên 3 cháu đi nhà trẻ. Cô thương bé vì bé không khóc nhè. Là lá la là lá la
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bé chăm ngoan bé đi học đều. Trường mẫu giáo của em rất vui.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Nắng vừa lên em đi mẫu giáo. Chim chuyền cành hót chào chúng em. Cô giáo khen em chăm học. Mừng vui đón em vào trường
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 789 điểm để mua Mèo tặng bông
Lily_Carlos: viewtopic.php?p=3379919#p3379919 Hôm nay là hạn cuối nha mọi người cùng chơi game nào
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 700 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 650 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Windwanderer: năm nay mùa chia tay ra nhiều bài hát hay quá :3
Độc Bá Thiên: Mạng à... thế mai chui vô thùng đi... e iu tui thích thùng xốp  nhỏ :)))
The Wolf: thường trong nhóm edit của tuyết thần thiên vũ cung có ôngTửu toàn kiu ổng bằng bác nên quen tay còn có thếm tuyết nữa :v
Daesung: Chiên =.,= đòi quà ư mạng nì lụm ko :))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.