Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 

Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

 
Có bài mới 07.06.2018, 21:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 125
Được thanks: 2469 lần
Điểm: 28.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 28
☆ Chương 103: Bị chê?

Tô Khả Phương quay mặt đi, giọng nói vô cùng nghiêm túc: "Hạng Tử Nhuận, tình cảm không phải chuyện hai người, mặc dù ngay cả mặt trượng phu ta cũng chưa từng thấy, càng không thể có cảm tình với hắn, nhưng bà bà và mọi người đối xử với ta rất tốt, bọn họ là người nhà của ta, ta ở với huynh lòng ta sẽ thấy thẹn với bọn họ, huynh có hiểu không?"

Hạng Tử Nhuận nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, đột nhiên nở nụ cười, ý cười lan tới đáy mắt: "Ta hiểu, nhưng ta không thả nàng ra được."

Lòng Tô Khả Phương khẽ run, tận lực không chú ý tới kích động mà hắn mang cho mình, nghiêm mặt bất chấp, nói: "Hạng Tử Nhuận, ta không phải đang đùa giỡn với huynh! Từ nay về sau chuyện của ta huynh đừng quản nữa."

Nói xong, Tô Khả Phương đứng lên muốn đi.

Nàng không thể tiếp tục bước xuống bùn, nếu không sẽ chỉ khiến hai người càng lún sâu không bỏ được, nàng không muốn chuyện đến mức không thể vãn hồi, lòng ôm hối hận.

"Phương Nhi —— "

Hạng Tử Nhuận kịp thời bắt lấy cổ tay nàng, muốn nói lại thôi.

"Hạng Tử Nhuận, chúng ta như vậy thế tục không dung được, lòng chúng ta cũng không thoải mái, chúng ta không thể tiếp tục gặp mặt nữa." Tô Khả Phương mím môi nhìn cổ tay mình, bình tĩnh nói: "Buông ra, để ta đi."

Hạng Tử Nhuận cũng mím chặt môi, đáy mắt có giãy dụa, có do dự, có bất lực, nhưng những tâm tình này thoáng qua liền biến mất.

"Phải đi cũng cơm nước xong xuôi đã được không?" Hắn như không có chuyện gì xảy ra kéo nàng về trước bàn, gắp thức ăn vào chén nàng: "Mau ăn đi, ăn xong ta sẽ tiễn nàng về."

Nói xong, ngẩng đầu nhìn nàng mỉm cười.

Tô Khả Phương chau mày, nhìn vẻ mặt vân đạm phong khinh của Hạng Tử Nhuận, không biết hắn có nghe vào lời mình nói hay không?

"Hạng... Ừm..."

Tô Khả Phương vừa muốn mở miệng, đã bị hắn nhét miếng thịt kho tàu lớn vào miệng.

"Ăn nhiều thịt một chút!" Môi hắn mỉm cười, mắt không lộ ra cái gì nhìn Tô Khả Phương.

Tô Khả Phương bất đắc dĩ, chỉ nhíu mày nhai thịt nuốt xuống.

Lúc nàng vất vả đem thịt ba chỉ trong miệng nuốt xuống, định mở miệng lần nữa, hắn lại nhét thêm một miếng cá đã lựa hết xương vào miệng nàng.

"Ta không ..."

Lời từ chối chưa ra khỏi miệng, cá đã đầy mồm.

Thịt cá vừa nuốt xuống, một miếng xương sườn lại đến, Tô Khả Phương chật vật nhai tiếp.

Nàng không nói được, chỉ trợn mắt nhìn hắn.

Hắn cười vô tội: "Nàng vốn gầy, ở trong lao mấy ngày càng gầy hơn, ăn nhiều một chút bù lại!"

Nghe nói lời này, mắt Tô Khả Phương rất muốn trợn trắng.

Người này thật sự biết mở mắt nói dối, mỗi ngày "Khách mãn lâu" đưa nhiều thức ăn vào như vậy, buổi tối nàng đói bụng sẽ lặng lẽ vào không gian ăn, gầy chỗ nào?

Chính Tô Khả Phương không phát hiện, lúc mình lơ đãng đã bị hắn ép buộc nhét một đống đồ ăn.

Bữa cơm ăn xong, ngay cả cơ hội nâng đũa Tô Khả Phương cũng không có, mãi đến khi "Ợ" một tiếng nàng mới phản ứng, mình bị Hạng Tự Nhuận đút no bụng.

Tô Khả Phương ảo não muốn đập chết mình, vừa rồi rõ ràng nàng còn nói muốn cùng hắn phân rõ giới hạn.

Thấy bộ dạng nàng sắp phát điên, Hạng Tử Nhuận nhịn cười, hô một tiếng: "Sư đệ, đưa chúng ta đi."

Hạng Tử Nhuận vừa mới nói xong, Lâm Chiêu Hoành cười xấu xa đi vào: "Sư huynh, đi luôn bây giờ hả?"

Nhìn thấy Lâm Chiêu Hoành, mặt Tô Khả Phương bỗng dưng nóng lên.

Thì ra Lâm Chiêu Hoành vẫn luôn đứng bên ngoài?

"Tẩu tẩu, đi thật sao?" Lâm Chiêu Hoành cười ý vị thâm trường, quạt trong tay chỉ xung quanh: "Nếu tẩu đồng ý, đệ sẽ đưa ngôi nhà này cho tẩu và sư huynh, tẩu muốn ở bao lâu cũng không thành vấn đề."

Tô Khả Phương hận không thể tìm khe hở chui vào, nàng giả bộ không nghe thấy, lướt qua Lâm Chiêu Hoành đi ra ngoài.

Hạng Tử Nhuận lạnh lùng quét mắt nhìn sư đệ mình, đi theo ra ngoài.

Lâm Chiêu Hoành sờ cái mũi, bất mãn lầm bầm: "Ta còn không phải vì nghĩ cho đồ muộn tao sư huynh này sao?"

Thấy Hạng Tử Nhuận theo sau mình lên xe ngựa, Tô Khả Phương ngồi xuống góc khuất nhất, tỏ rõ muốn cùng hắn kéo dài khoảng cách.

Hạng Tử Nhuận cười bất đắc dĩ, chờ xe ngựa chạy mới duỗi tay kéo nàng về phía mình.

"Hạng Tử Nhuận, huynh buông ra!" Tô Khả Phương uốn éo người, muốn tránh thoát sự kiềm chế của hắn.

Hóa ra lời mình vừa nói là vô ích.

"Cam lòng không thấy ta nữa sao?" Hắn buông mi nhìn nàng, môi nở nụ cười thản nhiên.

"Hạng Tử Nhuận, huynh thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu?" Tô Khả Phương tức giận gầm nhẹ.

Nàng nói với hắn bao nhiêu lần rồi, nàng đã thành thân, bọn họ sẽ không có kết quả!

Mắt Hạng Tử Nhuận nhu hòa, đưa tay nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt căng chặt của nàng, thấp giọng nói: "Nàng muốn làm gì cứ làm, chuyện của chúng ta cứ để thuận theo tự nhiên đi, chờ lần sau ta trở về sẽ cho nàng một câu trả lời thỏa đáng."

Tô Khả Phương ngẩn người, hắn lại muốn đi? Nên giao phó với nàng.

"Ta biết nàng đang lo lắng điều gì, tin tưởng ta, chuyện nàng lo lắng sẽ không phát sinh, ngoan ngoãn chờ ta trở lại, nhé?" Hắn nâng cằm nàng lên, mắt nhìn sâu vào đáy mắt nàng.

Chống lại tầm mắt của hắn, Tô Khả Phương không thể thốt ra lời tuyệt tình, ngơ ngác nhìn hắn.

Mắt nàng mang theo mấy phần nghi hoặc, mấy phần mê mang, cứ như vậy nhìn hắn gần trong gang tấc, cổ Hạng Tử Nhuận xiết chặt, không hề nghĩ ngợi cúi đầu hôn xuống miệng nhỏ khẽ nhếch của nàng.

"Ưm..."

Nụ hôn của hắn vội vàng làm nàng không kịp chuẩn bị, nàng chống hai tay trước ngực hắn muốn đẩy ra, nhưng lại bị giam cầm ở trong ngực.

Hôn, sâu hơn.

Tim Tô Khả Phương nhảy lên kịch liệt, muốn duỗi quả đấm ra đánh hắn, lại phát hiện ngay cả khí lực giơ tay cũng không có.

Lưỡi hắn dễ dàng chui vào miệng nàng, cảm giác cơ thể nàng khẽ run, lưỡi hắn càng thêm không chút kiêng kỵ cùng nàng quấn quýt.

Nụ hôn này hung mãnh hơn so với lần trước, mang theo có chút mất khống chế, cơ thể Tô Khả Phương không ngừng run rẩy, không ức chế được khẽ than nhẹ một tiếng.

Âm thanh than nhẹ làm huyết dịch trong người Hạng Tử Nhuận xông thẳng lên đỉnh đầu, khiến hắn quên mất ước nguyện ban đầu, bàn tay lớn không kiềm hãm được thăm dò vào vạt áo nàng khẽ vuốt sống lưng non mềm bóng loáng.

Cảm xúc ấm áp mang theo thô ráp khiến đầu Tô Khả Phương nổ tung chớp mắt cả người thanh tỉnh, hung hăng cắn môi hắn.

Thừa dịp hắn bị đau ngừng lại, nàng mạnh mẽ đứng dậy vén rèm xe, lớn tiếng kêu lên: "Dừng xe, dừng xe, ta muốn xuống xe!"

Lâm Chiêu Hoành đảm nhiệm chức phu xe đang nghe lén góc tường đến mức say sưa thích thú, nhìn Tô Khả Phương đột nhiên lao ra, giật nảy mình, vội vàng dừng xe lại.

Xe ngựa còn chưa ngừng hẳn Tô Khả Phương đã nhảy xuống, Lâm Chiêu Hoành sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Nếu cô nãi nãi này té một phát dù tốt dù xấu thế nào mình cũng bị sư huynh đánh cho nhừ đòn.

Nhưng không phải hai người này đang ở trong xe thân thiết sao? Chẳng lẽ là muộn tao sư huynh không có kinh nghiệm, kỹ thuật quá kém khiến nương tử huynh ấy chê?

Lâm Chiêu Hoành nhìn bóng dáng Tô Khả Phương nổi giận đùng đùng bỏ đi, lại nhìn thoáng qua rèm xe tĩnh mịch, sâu trong lòng cảm thấy khả năng này tương đối lớn!

Xe ngựa đã tới gần đường cái huyện thành, thấy Tô Khả Phương vôi vàng bỏ đi, mà Hạng Tử Nhuận không đuổi theo, Lâm Chiêu Hoành đành phải rèm xe vén chui vào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.06.2018, 21:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 125
Được thanks: 2469 lần
Điểm: 28.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 29
☆ Chương 104: Hà Gia ngã

"Sư huynh, huynh không đuổi theo sao..." Lâm Chiêu Hoành định chế nhạo vài câu nhưng khi nhìn thấy Hạng Tự Nhuận nhắm mắt, tay nắm chặt liền ngừng bặt.

Đồng môn nhiều năm, Lâm Chiêu Hoành rất ít khi thấy tâm trạng sư huynh giãy giụa như vậy, nghĩ tới tình cảnh của sư huynh, lòng Lâm Chiêu Hoành buồn bã.

"Đã lo liên lụy nàng, sao còn đích thân tới?" Lâm Chiêu Hoành thu hồi bất cần đời trên mặt, tức giận hỏi.

Thật ra sư huynh không đến, mình cũng có thể cứu nương tử huynh ấy ra mà, nhưng sư huynh vừa nghe Tô Khả Phương dính vào án mạng phải vào tù liền ngựa không ngừng vó bỏ mặc tất cả từ xa chạy về, giờ lại bày ra bộ dáng nửa sống nửa chết thế này, cần gì khổ vậy chứ?

Lâm Chiêu Hoành không tình nguyện thừa nhận mình đau lòng đồ sư huynh vô nhân tính bắt nạt mình từ nhỏ đến lớn đang chịu đả kích kia.

Hạng Tử Nhuận mở mắt ra, đáy mắt còn tia xúc động chưa hoàn toàn tiêu tán.

Hắn cực ít khi mất lý trí, hắn không hiểu hôm nay mình thế nào, cơ thể mình cũng không khống chế nổi, hiện tại nàng nhất định hận thấu hắn...

Hắn là biết Lâm Chiêu Hoành có thể cứu nàng ra, nhưng không tận mắt thấy nàng bình an vô sự, sao hắn có thể an lòng?

Đó là nương tử của hắn mà ~~

Hắn thừa nhận, hắn không phải trượng phụ tận tụy, hắn biết tình cảnh của mình nguy hiểm cỡ nào, trên người gánh chịu bao nhiêu trách nhiệm, nhưng nếu ngay cả nương tử mình lâm vào khốn cảnh cũng thờ ơ, về sau hắn nên đối mặt với nàng thế nào chứ?

"Sư huynh, nếu không... nói thẳng với nàng đi?" Lâm Chiêu Hoành hiểu sư huynh cố kỵ gì, nhưng nhìn hai người náo thành như vậy, Lâm Chiêu Hoành thật sự không đành lòng .

Thẳng thắn rồi, hai người đều không cần xoắn xuýt thống khổ như vậy.

Hạng Tử Nhuận khẽ nhắm mắt, lúc mở ra lần nữa mắt đầy ngoan lệ, giọng nói băng hàn triệt cốt: "Giữ nguyên kế hoạch tiến hành!"

"Sư huynh..."

Lâm Chiêu Hoành lo lắng nhìn sư huynh.

Mặt Hạng Tử Nhuận khôi phục bình tĩnh, từ tốn nói: "Huynh không sao."

Lấy tính tình của nàng, giờ thẳng thắn chỉ thêm liên lụy đến nàng, không chỉ nàng, còn có nhà mẹ đẻ của nàng, đều bại lộ sẽ nguy hiểm, hắn không thể ích kỷ, cũng không dám mạo hiểm như vậy!

Lâm Chiêu Hoành đã hiểu rõ ý của sư huynh, bất đắc dĩ than nhẹ: "Đệ biết phải làm sao rồi."

Tô Khả Phương nhảy xuống xe ngựa thì phát hiện mình đã trở về đường cái huyện thành, nàng đâm đầu vào dòng người, không quan tâm chạy về phía trước, chỉ muốn cách xa Hạng Tử Nhuận.

Hắn biết rõ nàng đã gả cho người ta, rõ ràng nàng đã nói với hắn mình không thể ở cùng hắn, sao hắn có thể hôn nàng... Hắn sao có thể làm vậy...

Tô Khả Phương oán Hạng Tử Nhuận, càng hận mình thua kém bị hắn hôn liền nhiễu loạn nội tâm.

Lần trước hắn bị thương như có như không hôn môi chỉ khiến nàng rung động, nhưng xa xa không bằng rung động nụ hôn này mang đến cho nàng, có lẽ bởi vì vừa rồi hắn ngay thẳng, có lẽ bởi vì hắn không sợ cùng Hà Gia đối nghịch cứu nàng từ trong tù ra.

Đúng, nàng dao động, nàng không cách nào trốn tránh tình cảm trong nội tâm đối với hắn, nàng không biết phải làm thế nào cho phải?

Trên miệng nàng cường ngạnh nói không muốn gặp lại, thật ra nàng sợ gặp lại hắn, chính mình sẽ hãm chân sâu vào vũng bùn, nàng sẽ không khống chế được lòng mình.

Tô Khả Phương một hơi chạy tới nhà Dương Thành, Dương Xảo Lan thấy nàng thất hồn lạc phách trở về, vừa mừng vừa sợ: "Phương Nhi, cháu chạy đi đâu thế? Triệu thúc cháu nghe cháu vô tội được phóng thích đã đến huyện nha đón cháu, ai ngờ nha dịch nói cháu đi rồi, Triệu thúc cháu tìm khắp nơi không thấy cháu đâu, chúng ta đều sắp vội muốn chết!"

Dương Xảo Lan không nói với Tô Khả Phương, thật ra bọn họ lo lắng nàng bị người Hà Gia vụng trộm hãm hại, vì nghe nói hung thủ thực sự là quản sự của Hà Gia, Hà Gia không phải dễ trêu, nếu bọn chúng muốn biến Phương Nhi thành kẻ chết thay cũng không phải không có khả năng.

Thấy Tô Khả Phương không nói chuyện, sắc mặt trắng bệch, Dương Xảo Lan vội nói: "Phương Nhi, cháu chắc đã sợ mất vía, về phòng nghỉ ngơi trước, thẩm đi mua lá bưởi về cho cháu tắm, tẩy đi xúi quẩy trên người."

Dương Xảo Lan nói xong liền bế con ra ngoài, Tô Khả Phương ngồi trong sảnh, đầu óc hỗn loạn, không muốn nghĩ gì hết, lại giống như cái gì cũng nghĩ.

Triệu Kính Tân cùng mẹ con Dương Xảo Lan trở về, thấy Tô Khả Phương bình an vô sự, lúc này thấp thỏm bất an trong lòng Triệu Kính Tân mới yên ổn lại.

Tô Khả Phương ngâm nước nóng xong dần bình tĩnh lại, liền nói với Triệu Kính Tân mình muốn cùng Lý Gia kết thúc chuyện hợp tác, Triệu Kính Tân sau khi biết được nguyên do cũng vì Lý Gia vô tình mà cảm thấy phẫn nộ, tự nhiên ủng hộ Tô Khả Phương, nhưng Triệu Kính Tân hơi áy náy với Dương Thành sinh ý này dù sao cũng là biểu cữu hỗ trợ giật dây.

Triệu Kính Tân buổi chiều ra cửa, tận tới đêm khuya mới trở về.

Về đến cửa, Triệu Kính Tân vẫn không dám tin lẩm bẩm nói: "Trời đất xoay chuyển, huyện Hoài Đường sắp thay người lãnh đạo rồi!"

Tô Khả Phương và Dương Xảo Lan nhìn nhau: "Xảy ra chuyện gì rồi ạ?"

"Hà Gia ngã, sinh ý của Lý Gia bị thương nặng, ở huyện Đường Huyền chỉ còn "Khách mãn lâu" và tiệm đồ chơi.

Triệu Kính Tân không biết, thật ra Lý Trì và Tô Khả Phương hợp tác mở tiệm đồ chơi trải không thuộc về sản nghiệp Lý Gia, mà là tài sản cá nhân của Lý Trì, việc này Tô Khả Phương từng nghe Lý Trì đề cập.

"Tại sao có thể như vậy?" Dương Xảo Lan lấy làm kinh hãi.

Tâm tình của nàng ấy rất phức tạp, một mặt vì Lý Gia vô tình cảm thấy sinh khí, mặt khác lại vì biểu cữu mình lo lắng, vì giao tình với Lý lão gia, biểu cữu chắc chắn không thể không quan tâm tới gia sự của Lý Gia.

Tô Khả Phương cũng rất khiếp sợ, nhưng qua nửa nàng ngớ ra, Hà Gia gục, sinh ý Lý Gia bị thương nặng?

Chuyện này...

Bỗng dưng, nàng nhớ tới ban ngày Hạng Tử Nhuận nói câu kia ——

Không thể trở thành cớ để bọn họ khoanh tay đứng nhìn.

Chẳng lẽ là hắn động chân động tay?

Nghĩ tới Hạng Tử Nhuận, tim Tô Khả Phương vừa bình tĩnh lại tăng tốc.

Là hắn sao, đúng không ...

"Biểu cữu nói Lâm Gia liên thủ với Triệu Gia chèn ép Hà Gia và Lý Gia, Lý Gia còn tốt, sản nghiệp ở huyện Hoài Đường không nhiều, mặc dù bị thương nặng, nhưng còn có thể chịu đựng được, chỉ cần Lâm Gia không đuổi tận giết tuyệt, qua hai năm nữa có thể phục hồi nguyên trạng, mà Hà Gia không may mắn như thế, sản nghiệp Hà Gia gần như đều trong huyện Hoài Đường, ngoại trừ cửa hàng, còn có tiệm trang sức, phường chế tác, phường nhuộm vải các loại, hơn nữa nghe nói mấy cửa hàng và điền trang ở châu lý của họ cũng mất." Triệu Kính Tân không rét mà run nói.

Cũng không biết Hà Gia đắc tội người nào, mà rơi xuống kết cục thế này, Triệu Kính Tân kinh hãi đồng thời muốn vỗ tay bảo hay, ai bảo hại Phương Nhi nhà ông chứ?

"Thật sự là trời xanh có mắt!" Dương Xảo Lan không chút đồng tình với Hà Gia, gieo nhân nào gặt quả ấy, ác già ác báo.

Lúc này tại đại sảnh Lâm Gia, Lâm nhị thiếu gia Lâm Chiêu Bội tức giận ngồi trên ghế nhìn Lâm Chiêu Hoành đang hờ hững thưởng thức trà chất vấn: "Vì sao ca làm vậy? Lâm Gia chúng ta và Lý Gia trước giờ quan hệ mật thiết không xung đột, sao ca phải liên thủ với Triệu Gia chèn ép bọn họ."

Lâm Chiêu Hoành để chén trà trong tay xuống, nhàn nhạt liếc hắn ta, ngông cuồng hỏi: "Nếu không phải xem phân lượng mối giao hảo của đệ và Lý Dự, đệ cho rằng ta sẽ dễ dàng buông tha Lý Gia như vậy?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.06.2018, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 125
Được thanks: 2469 lần
Điểm: 28.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 30
☆ Chương 105: Đổi tên tửu lâu

"Trước nay ca khinh thường nhúng tay vào sinh ý trong nhà, ca dựa vào cái gì mà làm thế?" Bộ dạng Lâm Chiêu Hoành không coi ai ra gì khiến Lâm Chiêu Bội nổi trận lôi đình.

Vị đại thiếu gia này trong lòng Lâm Chiêu Bội chính là thiếu gia ăn không chờ chết, khoe khoang mình là người đọc sách rồi coi thường người làm ăn giống hắn ta, cũng không thèm nghĩ một chút xem nếu không có Lâm Gia, Lâm Chiêu Hoành tính là gì chứ, khổ cho lão đầu tử còn ôm chờ mong với hắn.

Vậy cũng tốt, hắn ta ước gì tên phá của này vĩnh viễn mặc kệ sinh ý của Lâm Gia, chờ lão đầu tử trăm năm sau, Lâm Gia chính là vật trong túi của hắn ta.

Nhưng ai ngờ tên phá của này lại vì một đồng môn nghèo kiết hủ lậu không tiếc gì đắc tội hai đại gia tộc, hắn ta nhiều năm cố gắng duy trì quan hệ với mấy đại gia tộc khác, sáng tối làm không ít chuyện, tên phá của này thì tốt rồi, dùng sinh ý Lâm Gia chèn ép hai đại gia tộc, thu mua một đống sắt vụn nát bét trở về, tên phá của này có biết Lâm Gia tổn hao bao nhiêu không?

"Thì ra đệ không biết à?" Lâm Chiêu Hoành kinh ngạc nhìn đệ đệ cùng cha khác mẹ của mình, vẻ mặt vô tội: "Chỉ bằng ta là Lâm gia đại thiếu gia nha? Ta trưởng nam duy nhất trong nhà này, nếu ta không có tư cách nhúng tay vào sinh ý Lâm Gia, vậy ai có tư cách?"

Lời Lâm Chiêu Hoành không thể nghi ngờ là đánh thẳng mặt Lâm Chiêu Bồi, hắn ta biết tên phá của tự cho mình là thanh cao này chỉ cây dâu mắng cây hoè, nhưng phải nén giận nói: "Đại ca, trên phương diện làm ăn ca không hiểu, trước khi ca muốn động thủ với hai nhà kia vì sao không nói với đệ một tiếng? Nếu để đệ động thủ, chúng ta sẽ không bị thua thiệt lớn như vậy."

Tên phá của này ỷ vào thân phận Lâm đại thiếu gia ép người phía dưới động thủ theo ý hắn, đến khi hắn ta biết chuyện xảy ra tức thiếu chút nữa hộc máu.

Lâm Chiêu Hoành đang muốn đâm hắn ta vài câu, nhưng nghe tiếng bước chân quen thuộc, hắn vội dừng lại, vênh váo tự đắc nói: "Nhị đệ, ở trong mắt đệ chẳng lẽ mặt mũi của Lâm đại thiếu gia ta không quan trọng bằng bạc hả? Tô Khả Bân là bằng hữu đồng môn của ta. Muội muội huynh ấy bị người oan uổng, ta giúp huynh ấy thay muội muội huynh ấy ra mặt thì sao nào?

"Tốt, ra mặt tốt lắm, có khí phách!" Lâm đại lão gia, cha của hai huynh đệ Lâm Chiêu Hoành - Lâm Thừa Thái, vỗ tay từ ngoài vào, cười híp mắt nhìn Lâm Chiêu Hoành: "Không hổ là nhi tử Lâm Thừa Thái ta, có tình có nghĩa!"

Tướng mạo hai cha con Lâm Thừa Thái và Lâm Chiêu Hoành có năm sáu phần tương tự, mà Lâm Chiêu Bội thì lớn lên giống di nương hắn ta hơn, thoạt nhìn tương đối ôn hòa, đương nhiên, đó đều là vẻ bề ngoài.

"Cha, đại ca..."

"Được rồi, cha đều biết." Lâm Thừa Thái đánh gãy lời Lâm Chiêu Bội, vui vẻ nói: "Hoành Nhi nói không sai, mặt mũi đại thiếu gia Lâm Gia không phải tiền tài có thể mua được!"

Nếu Lâm Thừa Thái không có đầu óc cơ trí, sao Lâm Gia có thể ngồi vững ngôi vị đứng đầu trong tứ đại gia tộc?

Lần này hành vi của lão đại thoạt nhìn lỗ mãng, vô pháp vô thiên, nhưng lại chọn đúng chỗ yếu của Hà Gia và Lý Gia, nếu không có năng lực sao trong vòng nửa ngày có thể lật đổ Hà Gia, khiến Lý Gia bị thương nặng, dù là Bội Nhi cũng không có khả năng này, nhưng Hoành Nhi làm được, ông biết tâm Hoành Nhi không đặt ở Lâm Gia, nên Hoành Nhi không quan tâm đến việc Lâm Gia có thua thiệt hay không, nếu không Lâm Thừa Thái tin tưởng lấy bản lãnh của tiểu tử này nhất định có thể toàn thân lui ra không hao tổn gì.

"Cha, cha biết lần này chúng ta hao tổn bao nhiêu bạc không?" Lâm Chiêu Bội áp chế tức giận, nói.

"Bội Nhi, con phải nhìn xa trông rộng một chút." Lâm Thừa Thái cười an ủi: "Đồng môn của đại ca con tuy xuất thân thấp, nhưng đến Diệp viện trưởng của thư viện Tử Phong cũng coi trọng hắn, chắc hẳn tiền đồ vô lượng, cha hi vọng đại ca con và hắn quan hệ tốt, lần này hắn chịu ân huệ nhà ta, ngày sau nếu quả thật trở nên nổi bật chắc chắn sẽ không bạc đãi Lâm Gia chúng ta, con cẩn thận suy nghĩ một chút đi."

Nghe vậy, môi Lâm Chiêu Hoành nhấc lên nụ cười giễu cợt.

Không hổ là gian thương, cáo già!

Nghe Lâm Thừa Thái nói, Lâm Chiêu Bội dường như tỉnh mộng, thì ra lão đầu tử có ý này.

Khi vừa biết lão đầu tử tiêu tốn một đống tiền mời tiên sinh cho tên phá của, còn mua nhà cho tiên sinh ở thành Dương Phong hắn ta không cam lòng, giờ hắn ta mới biết lão đầu tử đã sớm đánh chủ ý lên người đồng môn của tên phá của, lòng hắn ta bỗng nhiên tìm được điểm cân bằng.

Tô Khả Phương giao cho Triệu thúc xử lý chuyện kết thúc hợp tác với Lý Gia, ai ngờ hôm sau Triệu Kính Tân còn chưa ra cửa Dương Thành đã dẫn Lý Trì về nhà.

Lý lão gia Lý Khôn Nguyên cũng là cao thủ nắm bắt lòng người, ông ta biết trải qua việc này trong lòng Tô Khả Phương đối với Lý Gia tất nhiên có khúc mắc, nên khi Dương Thành lộ ra với ông ta Tô Khả Phương muốn kết thúc hợp tác, ông ta quyết định thật nhanh đem sản nghiệp "Khách mãn lâu" huyện Hoài Đường đặt trên danh nghĩa Lý Trì, trở thành sản nghiệp tư nhân của hắn.

Bởi ông ta biết rõ, muốn trọng chấn sản nghiệp huyện Hoài Đường nhất định phải dựa vào "Khách mãn lâu", mà chiêu bài lớn nhất của "Khách mãn lâu" là ruốc cá của Tô Khả Phương.

Lý Khôn Nguyên là người thông minh, tinh tế, giỏi làm ăn, Tô Khả Phương cũng không kém, tất nhiên nàng nhìn ra tâm tư của Lý Khôn Nguyên, bây giờ cả biểu cữu Dương Thành của Dương Xảo Lan ra mặt giúp, dù không tính việc Lý Trì vì nàng ngỗ nghịch với người nhà, nàng cũng không thể bỏ mặc mặt mũi của Dương Thành.

"Lý nhị thiếu gia, chúng ta tiếp tục hợp tác không thành vấn đề, nhưng ta có một yêu cầu." Lý Khôn Nguyên muốn tính kế nàng, nàng sao dễ dàng để người khác bày tính được.

"Khả Phương cô nương mời nói." Lý Trì cảm thấy người nhà mình quá tự cho là đúng, vô cùng hổ thẹn với Tô Khả Phương, nên tính toán mặc kệ Tô Khả Phương đưa ra yêu cầu gì hắn đều sẽ đáp ứng nàng.

"Ta hi vọng "Khách mãn lâu" đổi tên." Tô Khả Phương nghiêm túc nói.

Lý Trì lấy làm kinh hãi: "Đổi tên?"

"Không sai!" Tô Khả Phương hơi mím môi, nói: "Tửu lâu này nếu đã là sản nghiệp tư nhân của huynhh vậy hãy khiến người khác cảm thấy nó không liên hệ tới Lý Gia nữa, đổi tên đi."

Lý Trì theo bản năng nhìn về phía Dương Thành, Dương Thành không ngờ Tô Khả Phương sẽ đưa ra yêu cầu như vậy, không khỏi hơi nhíu mày, xem ra nha đầu này thật sự vô cùng chán ghét Lý Gia.

Dương Thành suy tư một lúc, mới gật đầu với Lý Trì.

Dù thế nào, cũng là Lý Gia có lỗi với nha đầu này trước, chỉ cần tửu lâu có thể tiếp tục mở cửa, đổi tên thì đổi tên.

"Được, chờ Lý nhị thiếu gia đổi tên tửu lâu xong, ta sẽ lập tức đưa hàng cho tửu lâu, nhưng hiệp ước phải sửa lại, ruốc cá ta cung cấp chỉ có thể bán ở tửu lâu của huynh. Một khi ta phát hiện ruốc cá chảy ra thị trường, hợp tác chấm dứt." Tô Khả Phương nói như chém đinh chặt sắt.

Tô Khả Phương vừa dứt lời, mặt Dương Thành biến sắc, lão gia dự định thông qua Lý Trì mua ruốc cá kim thương trong tay Tô Khả Phương mang đến thành Dương Phong, nhưng mà Lý Trì đã đồng ý yêu cầu của Tô Khả Phương, Dương Thành không có lập trường phản đối.

Tô Khả Phương sợ Diêu Thị và Phó Thần Tường lo lắng, nói chuyện với Lý Trì xong liền thuê cỗ xe ngựa trở về thôn Phong Quả.

Nhìn Tô Khả Phương bình an trở về, Diêu Thị vui đến phát khóc, Phó Thần Tường cũng nhẹ nhàng thở ra.

Hắn lên trấn trên nghe ngóng sự tình Vương Gia, nhưng cái gì cũng không hiểu, tới chỗ địa bảo thì ngay cả mặt của địa bảo đại nhân cũng không gặp được, mấy ngày nay hắn gấp đến độ bốc hoả, đang cân nhắc đến huyện thành hỏi thăm một chút, không ngờ đại tẩu mình đã trở lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn HànhTây về bài viết trên: Catstreet21, Chery, Heo♥LoveLy, Hoacamtu, Huyềnn Songg, Voicoi08, loan69, lêhoalươi, nhật_lâm, sxu, tamanh1908, thaothanhvu, yanl12781, yuriashakira, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chalychanh, hoaquynh121, Melody, Minoshi, Ngojsaonho, pypyl, susublue và 257 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 117, 118, 119

8 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

19 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Phèn Chua
Phèn Chua
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 326 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 309 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 345 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 293 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà quay
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 278 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 505 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 480 điểm để mua Đôi chim non
TửNguyệtLiên: pr pr đây: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Nghịch Mệnh Tầm Duyên đã có chương 30
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha
Hạ Quân Hạc: San mau vote cho bổn Ri
Shin-sama: chào áo xanh :))
Mon Miêu: Hi Shin
Hi San
^^

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.