Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

 
Có bài mới 03.04.2018, 01:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 118
Được thanks: 1943 lần
Điểm: 28.58
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 11
Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật


images


Tên truyện: Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điền Mật Mật

Tên gốc: 山里汉宠妻:空间农女田蜜蜜

Tác giả: Thấm Ôn Phong

Editor: Hành Tây (Mon)

Nguồn: book.qidian.com/info/3692316

Convert: tangthuvien.vn

Thể loại: Xuyên không, điền văn, không gian

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Giới thiệu:

Bậc thầy điêu khắc gỗ Tô Khả Phương xuyên không thành nông phụ thôn Phong Quả

Tỉnh lại thì đã là phụ nữ có chồng,

Đối diện với tiểu thúc vô lý,

Bà bà và nhị thúc thờ ơ lạnh nhạt,

Cộng thêm một trượng phu phúc hắc,

Tô Khả Phương cảm thấy mất mát,

May mắn trong tay có không gian,

Giúp nàng dọn sạch tất cả trở ngại,

Phu xướng phụ tùy cùng nhau tạo nên hạnh phúc…

Tác phẩm tag: Sủng văn, mẹ chồng nàng dâu, bao che khuyết điểm, chủng điền văn, lâu ngày sinh tình.

=== ====== ====== ===


Mục lục

Bấm vào để xem!


Chương 01     Chương 02     Chương 03
Chương 04     Chương 05     Chương 06
Chương 07     Chương 08     Chương 09
Chương 10     Chương 11     Chương 12
Chương 13     Chương 14     Chương 15
Chương 16     Chương 17     Chương 18
Chương 19     Chương 20     Chương 21
Chương 22     Chương 23     Chương 24
Chương 25     Chương 26     Chương 27
Chương 28     Chương 29     Chương 30
Chương 31     Chương 32     Chương 33
Chương 34     Chương 35     Chương 36
Chương 37     Chương 38     Chương 39
Chương 40     Chương 41     Chương 42
Chương 43     Chương 44     Chương 45
Chương 46     Chương 47     Chương 48
Chương 49     Chương 50     Chương 51
Chương 52     Chương 53     Chương 54
Chương 55     Chương 56     Chương 57
Chương 58     Chương 59     Chương 60
Chương 61     Chương 62     Chương 63
Chương 64     Chương 65     Chương 66
Chương 67     Chương 68     Chương 69
Chương 70     Chương 71     Chương 72
Chương 73     Chương 74     Chương 75
Chương 76     Chương 77     Chương 78
Chương 79     Chương 80     Chương 81
Chương 82     Chương 83     Chương 84
Chương 85     Chương 86     Chương 87
Chương 88     Chương 89     Chương 90
Chương 91     Chương 92     Chương 93
Chương 94     Chương 95     Chương 96
Chương 97     Chương 98     Chương 99

     ***     

Chương 100
Chương 101     Chương 102     Chương 103



Cảm ơn Bạn đã ủng hộ!!! \^O^/



Đã sửa bởi HànhTây lúc 07.06.2018, 22:18, lần sửa thứ 9.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.04.2018, 01:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 118
Được thanks: 1943 lần
Điểm: 28.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điên Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 32
☆ Chương 1: Phiền toái tới cửa

Thôn Phong Quả là một thôn trang nhỏ không có tiếng tăm gì nằm ở phía đông nước An Tấn, cùng thuộc sự quản lý của tỉnh Dương Phong với thành Hộ Thanh Hà, trấn Đường Huyền, thôn Lâm An, thôn Hương Phường cách nhau tương đối gần.

Thời gian tháng ba, vạn vật sinh sôi, chính là thời tiết vàng để cày bừa vụ xuân, thôn Phong Quả vốn nên yên tĩnh lại bị trận đánh nhau cùng tiếng chửi rủa trước ngôi nhà lá cuối thôn rạch rách.

Tô Khả Phương lên núi hái thảo dược trở về, từ xa xa nhìn thấy trước cửa nhà chồng mình tụ tập rất nhiều thôn dân.

Lẽ nào trong nhà xảy ra chuyện gì rồi?

Tô Khả Phương cảm thấy lòng xiết chặt, dưới chân bước chân tăng nhanh thêm mấy lần.

Chen vào đám người, Tô Khả Phương đúng lúc nhìn thấy các vị hương thân thôn Phong Quả đang đem mấy người phụ nữ đánh nhau chung một chỗ kéo ra.

Tập trung nhìn vào, trong đó một bên lại là thân mẫu (mẹ ruột) nàng Lư Thị và đại tẩu nhà mẹ đẻ Giả Thị.

"Nương, đại tẩu?"

Tô Khả Phương còn tưởng mình hoa mắt chứ!

Mọi người đều biết, mẫu thân nàng Lư Thị chưa từng trở mặt cùng ai, đối với ai cũng hoà hợp êm thấm, cộng thêm việc phụ thân Tô Bằng là thôn trưởng của thôn Phong Quả, cho nên thường ngày mẫu thân cùng hương thân chung đụng rất hoà hợp, chưa bao giờ cùng người cãi vã, chứ đừng nói tới việc cùng người khác đánh lộn!

Nhưng... Rốt cuộc chuyện trước mắt này là sao?

Tô Khả Phương vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc tiến lên kéo mẫu thân và đại tẩu kiểm tra một lượt, thấy quần áo trên người hai người dính đầy bùn đất, búi tóc đều rối loạn, trên cổ mẫu thân còn có vết móng tay cào, trong lòng Tô Khả Phương bỗng bốc lên lửa giận.

"Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?" Tô Khả Phương không kiềm chế được cơn giận xoay người trừng mắt về phía mẹ con Vương Thị và Đàm Tiểu Liên ở đối diện, giọng nói mang theo sự chất vấn rõ ràng.

Nàng hồn xuyên đến triều đại này gần hai tháng, từ lo lắng bất an lúc đầu đến chậm rãi bình tĩnh lại, tới bây giờ nàng đã hoàn toàn dung nhập vào thân thể này, tất cả đều nhờ sự chăm sóc cẩn thận cùng kiên nhẫn khuyên giải của Lư Thị, Tô Khả Phương đã sớm coi Lư Thị là thân mẫu, giờ thấy mẫu thân bị thương, nàng làm sao có thể tỉnh táo được?

"Tô Khả Phương, cuối cùng ngươi cũng xuất hiện, lão nương còn tưởng ngươi chuẩn bị cả đời không gặp người đấy!" Vương Thị vừa nhìn thấy Tô Khả Phương, gương mặt mập mạp trương sưng bỗng vặn vẹo.

Nghe vậy, ánh mắt Tô Khả Phương hơi trầm xuống, hoá ra hai mẹ con nhà này là vì nàng mà đến.

Trong ấn tượng, Vương Thị là người thôn Lâm An, có tiếng là bát phụ (người đàn bà đanh đá), cùng Giả Thị - người đàn bà đanh đá thôn Phong Quả nổi danh, nhưng nhìn bà ta lúc này có chút chật vật, hiển nhiên là không chiếm được tiện nghi trong tay Giản Thị.

Nghĩ cũng phải, Vương Thị chẳng qua chỉ nói miệng, mà đại tẩu nàng Giả Thị lại dũng mãnh, bình thường làm việc xuống ruộng so ra không kém nam tử, có thể đánh nhau thắng là chuyện bình thường.

Tô Khả Phương quan sát Vương Thị xong, mới giật mình nhìn các hương thân nãy can ngăn, khuyên can từ lúc thấy nàng trong mắt đều ẩn ẩn mang theo hưng phấn, trong đầu thoáng hiện lên một đoạn ngắn ký ức vụn vặt.

Một lát sau, mặt Tô Khả Phương đen lại.

Thì ra các hương thân ở đó nói chuyện "nơi nào có Tô Khả Phương cùng Đàm Tiểu Liên nơi đó có bát quái", cộng thêm Vương Thị còn bày ra tư thế hưng sư vấn tội, bảo sao các hương thân đều có vẻ mặt xem kịch vui.

Nói đến ân oán của Tô Khả Phương và mẹ con Vương Thị, phải nói từ vị hôn phu của Đàm Tiểu Liên - Đàm Trọng An.

Gia gia Đàm Trọng An và gia gia Đàm Tiểu Liên là một đôi cá mè một lứa (coi nhau cùng một hạng, không phân biệt trên dưới), hai người lúc còn sống đã cho Đàm Trọng An và Đàm Tiểu Liên định ra hôn ước từ bé, mà ca ca nguyên chủ Tô Khả Bân và Đàm Trọng An đang cùng nhau đọc sách trên huyện thành, giao tình của hai người không tệ, thời điểm nguyên chủ mới biết yêu vô tình gặp mặt Đàm Trọng An một lần, từ đó liền đem hắn đặt trên đầu trái tim, thậm chí vì hắn mà làm ra không ít chuyện ngu xuẩn.

Không cần hỏi, hôm nay Vương Thị và Đàm Tiểu Liên chạy đến tận cửa nhà nàng gây chuyện, khẳng định là vì Đàm Trọng An.

Tô Khả Phương khó chịu nhéo nhéo mi tâm, đây là lần đầu tiên sau khi xuyên không nàng chạm mặt mẹ con Vương Thị, mà Đàm Trọng An kia đến mặt nàng còn chưa nhìn thấy, nàng bỗng không hiểu hai người này hôm nay vì chuyện gì mà náo loạn tới tận cửa?

Ấn tượng còn tồn tại về Đàm Trọng An là dáng người cao lớn, ngũ quan miễn cưỡng có thể xưng là khôi ngô, còn có hắn chính là đồng sinh duy nhất của thôn Lâm An, đối với cái khác, Tô Khả Phương không hề có ấn tượng.

Tóm lại có thể nói, nguyên chủ hoàn toàn không biết gì về nam nhân này, vậy mà nàng bất chấp lễ giáo trói buộc, ánh mắt thế tục theo đuổi hắn mãi không bỏ, Tô Khả Phương thật sự không biết nên nói gì cho phải.

"A, bị lão nương nói trúng rồi sao? Chẳng qua là ngươi làm ra những chuyện bỉ ổi kia, mà còn mặt mũi ra ngoài gặp người?" Vương Thị thấy Tô Khả Phương không lên tiếng, cho rằng nàng chột dạ, không khỏi mắng càng thêm hăng: "Tô Khả Phương, da mặt ngươi sao lại dày như vậy, thành thân rồi còn nghĩ tới nam nhân khác! Nữ nhân không tuân thủ nữ tắc, bảo sao nam nhân của ngươi ngày thành thân ngay cả khăn voan cũng không mở đã chạy mất."

"Xú bà nương, hai môi ngươi chép miệng nói chuyện, mà sao phun toàn phân thế?" Nghe vậy, Giả Thị tức vỡ phổi, chỉ vào mũi Vương Thị quát mắng: "Nam nhân của Phương Nhi nhà ta chẳng qua là ra ngoài làm việc, đến lượt xú bà nương ngươi ở chỗ này đặt ba nói bốn à?"

Nhìn đại tẩu kích động, trong lòng Tô Khả Phương ấm áp, đồng thời thay nguyên chủ áy náy không thôi.

Nàng quên nói trước đây nguyên chủ làm ra không ít chuyện ngu xuẩn, trong đó có một việc thiếu chút nữa đã trở thành hậu quả không cách nào vãn hồi.

Vào mùa hè năm ngoái, nguyên chủ mang theo Tô Tư Hạo con trai duy nhất của ca tẩu đến bờ sông tắm rửa, đang tắm được một nửa thì nguyên chủ phát hiện Đàm Trọng An đi ngang qua thượng du dòng sông, không hề nghĩ ngợi liền bỏ lại cháu đuổi theo, làm hại đứa bé kia thiếu chút nữa chết đuối.

Sau đó đứa bé được người ta cứu lên, nhưng bệnh căn không dứt, bây giờ có thể bình an lớn lên hay không vẫn là ẩn số.

Tô Khả Phương cũng mới biết, thời điểm khi đại tẩu sinh Hạo Nhi thân thể bị thương, đại phu nói tỷ lệ mang thai lần nữa rất nhỏ, nếu như Hạo Nhi thật sự có chuyện không may, Tô Gia có lẽ sẽ tuyệt hậu.

Thế nhưng hôm nay, đại tẩu lại có thể buông xuống thành kiến, hoàn toàn che chở nàng như trước đây, nói Tô Khả Phương không cảm động là nói dối.

"Ha ha, thật sự là cười chết người!" Vương Thị nghe lời Giả Thị nói ngửa đầu cười ha hả, cái cằm thịt cũng lay động theo: "Mọi người nghe một chút, nghe một chút, Giả Thị nói nam nhân của Tô Khả Phương là ra ngoài làm việc đấy."

Đôi mắt nhỏ hẹp dài của Vương Thị hếch lên, trên mặt tràn đầy mỉa mai nói: "Mười dặm tám thôn ai mà chẳng biết thôn trưởng thôn Phong Quả lấy điều kiện lão đại Phó gia cưới Tô Khả Phương, mới đồng ý cho người Phó gia ở lại thôn Phong Quả? Lão đại Phó gia chắc chắn là nghe được tức phụ của mình chưa qua cửa đã cho hắn đội nón xanh mới tức giận bỏ đi, Giả Thị ngươi không cần liều chết chống đỡ."

Sắc mặt Giả Thị lúc trắng lúc xanh, luận công phu mồm mép, nàng ấy nói không lại Vương Thị, hơn nữa Vương Thị cũng nói thật, thật sự Phó Gia không phải người thôn Phong Quả, mấy tháng trước là bọn họ tìm đến nhà, thỉnh cầu công công đồng ý cho bọn họ ở thôn Phong Quả lập hộ.

Lão đại Phó gia Phó Thần Hoằng đến đúng lúc lúc phu quân nàng Tô Khả Bân nghỉ công ở nhà, sau khi cùng Phó Thần Hoằng trò chuyện cảm thấy Phó Thần Hoằng là người trầm ổn, người đàn ông có trách nhiệm, liền đề ra việc để hắn cưới muội muội Tô Khả Phương của mình, nếu như Phó Thần Hoằng đáp ứng, hắn sẽ thuyết phục phụ thân đồng ý cho bọn họ ở thôn Phong Quả lập hộ.

Phó Thần Hoằng chỉ cân nhắc một ngày liền đồng ý, lúc này mới có hôn sự của hai người, nhưng ai biết…



Đã sửa bởi HànhTây lúc 01.05.2018, 20:11, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.04.2018, 08:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 01.04.2018, 18:18
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 118
Được thanks: 1943 lần
Điểm: 28.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê: Không gian nông nữ Điên Mật Mật - Thấm Ôn Phong - Điểm: 31
☆ Chương 2: Choáng váng mới nhận

Phu quân vốn một lòng nghĩ cho muội muội, không ngờ lại biến nàng thành trò cười cho cả thôn.

Chính vì thế, trong lòng Giản Thị cảm thấy phu quân nhà mình khiến cô em chồng thua thiệt, nên tức giận lúc đầu với nàng cũng tiêu tán hết.

"Vương Thị, ngươi làm xấu thanh danh nữ nhi của ta, ta xé nát miệng ngươi." Lư Thị tức run cả người, muốn xông lên liều mạng cùng Vương Thị, nhưng bị Tô Khả Phương kéo lại.

Tô Khả Phương bị bộ dạng của mẫu thân hù doạ, nàng lo lắng mẫu thân tức giận xảy ra chuyện, vội nhỏ giọng khuyên nhủ: "Nương, với loại người này nương càng tức giận, bà ta lại càng đắc ý, chúng ta đừng chấp nhặt với bà ta."

"Chuyện nhà ta không cần đại nương quan tâm." Tô Khả Phương ngay cả mặt Phó Thần Hoằng còn chưa gặp, nên lời Vương Thị đả kích đối với nàng mà nói không quan trọng, nàng cũng không tức giận giống mẫu thân và đại tẩu, mà bình tĩnh nhìn Vương Thị: "Nói đi, hôm nay các ngươi đến đây rốt cuộc là vì chuyện gì?"

Nàng không phải nguyên chủ, nàng không có khả năng tình nguyện vì một nam nhân không biết rõ gốc rễ mà cùng hai mẹ con này ba lần năm lượt trình diễn vũ kịch, cho nên nàng tính toán hôm nay kết thúc hết mọi chuyện.

"Còn ở trước mặt lão nương giả vờ? Tại sao lão nương lại tới trong lòng ngươi rất rõ ràng." Tô Khả Phương đạm nhạt như mây gió, vô tình khích thích Vương Thị, chỉ thấy thịt mỡ trên mặt bà ta run lên lần nữa, xả giọng hét lên: "Mọi người đều đến đây mà xem, nhìn nữ nhân không cần mặt mũi này, thành thân rồi còn ở bên ngoài câu tam đáp tứ, thời gian trước còn cứng rắn nhét túi thơm vào ngực cô gia nhà ta, mọi người nói một chút, nữ nhân như vậy có phải nên bắt lại dìm sông hay không?"

Lời Vương Thị nói vừa ra khỏi miệng, trên mặt các hương thân đều ào ào lộ ra biểu tình quả nhiên là như vậy, bọn họ lập tức đoán nhất định là Tô Khả Phương lại đi dây dưa Đàm Trọng An.

Trước kia thì cũng thôi, nhưng nay Tô Khả Phương đã thành thân rồi, lại đi dây dưa Đàm Trọng An thì thật sự là quá không biết chừng mực rồi, khó trách mẹ con Vương Thị lại tức giận như vậy.

"Vương Thị ngươi là xú bà nương lại giội nước bẩn lên người nữ nhi nhà ta, ta liều mạng với ngươi."

Lư Thị vừa nghe hai chữ "dìm sông" vừa sợ vừa giận vừa vội, bất đắc dĩ bị nữ nhi và mấy người phụ nữ lôi kéo, không có cách nào đánh tới Vương Thị.

Sắc mặt Giản Thị cũng thay đổi mấy lần.

Nước An Tấn dân phong cởi mở, tình cảm nam nữ không tính là quá hà khắc, mặc dù nữ nhân không tuân thủ nữ tắc, chỉ cần người trong cuộc không truy cứu, mọi người cũng một mắt nhắm một mắt mở, nhưng nếu người trong cuộc thật sự muốn truy cứu, nhẹ là đánh bằng roi, nặng thì chính là nhét vào lồng heo dìm xuống nước.

Tô Khả Phương biết mẫu thân và đại tẩu lo lắng, vội nhỏ giọng trấn an: "Nương, đại tẩu, Vương Thị vu hãm con, con không phải loại không biết xấu hổ như vậy."

Người không cần mặt mũi là nguyên chủ.

"Muội thật sự không làm vậy?" Giả Thị trợn mắt hung tợn nhìn nàng, nhịn tức nhỏ giọng hỏi.

Nha đầu này đức hạnh thế nào nàng biết rất rõ, nếu nha đầu ngốc tự mình đưa đồ riêng cho Đàm Trọng An thì nàng cũng không cảm thấy ngạc nhiên, chỉ là với tình hình trước mắt nàng không thể tức giận, nếu không nàng thật sự muốn dùng gậy đánh chết cái đồ ngu ngốc này.

"Đại tẩu, muội thật sự không đưa túi thơm cho Trọng An đại ca." Thanh âm Tô Khả Phương không lớn, nhưng các hương thân đứng đây đều nghe được.

Đúng vậy, Tô Khả Phương không có ý định thay nguyên chủ gánh trên lưng oan ức này, bởi vì một khi nàng thừa nhận, trước không đề cập đến việc bị dìm sông, cả đời này nàng không có khả năng thoát khỏi tiếng xấu "Không tuân thủ nữ tắc", vĩnh viễn phải sống dưới ánh mắt khác thường của người khác, nàng choáng váng mới có thể nhận.

Còn nữa, mẹ con Vương Thị cũng không phải người lương thiện, nàng không muốn tốn công phu bồi các nàng.

"Thế nào? Ngươi dám làm mà không dám nhận? May mà lão nương đề phòng." Vương Thị nâng giọng, đôi mắt hẹp quét qua đám người, hô: "Đại Giang, ngươi lại đây nói cho mọi người một chút những gì ngươi nhìn thấy, để cho mọi người sớm thấy rõ bộ mặt của tiện nhân kia."

Bị Vương Thị điểm danh là Đàm Đại Giang ở thôn Lâm An, nương tử của hắn cũng từng sau lưng hắn trộm nam nhân, cho nên hắn thống hận những nữ nhân không tuân thủ nữ tắc, nghe Tô Khả Phương giảo biện hắn đã sớm không nhịn được, đi qua đám người giận dữ hô: "Các hương thân, nàng mở mắt nói dối. Thời gian trước, lúc ta ở trên núi đốn củi trở về, tận mắt thấy nàng và Trọng An huynh đệ dây dưa không dứt khoát đứng ở bờ sông, khi ta đến gần còn thấy trong ngực Trọng An huynh đệ rơi ra một cái túi thơm, nha đầu này nhìn thấy ta ngay cả túi thơm cũng không cần, xoay người bỏ chạy."

"Đàm Đại Giang, chúng ta nơi nào đắc tội ngươi, ngươi lại muốn hãm hại nhà chúng ta như vậy? Ngươi nói đi, rốt cuộc thì Vương Thị cho ngươi thứ tốt gì, để ngươi che dấu lương tâm kéo đến tận đây náo loạn, ngươi không sợ bị thiên lôi đánh sao?" Giả Thị chỉ vào mũi Đàm Đại Giang mắng to.

Giả Thị không ngốc, nàng tự nhiên biết mặc kệ Phương Nhi có trao đồ riêng hay không, hôm nay đều phải phủ nhận.

"Giả Thị, ngươi ngậm máu phun người. Lão tử lúc nào thì thu chỗ tốt từ Vương Thị? Lão tử dám thề với trời, nếu có một lời nói dối liền chết không tử tế." Đàm Đại Giang tức đến giơ chân, nhìn hắn giống người thu chỗ tốt của người rồi vu oan lung tung người khác sao?

Người cổ đại thờ phụng thần linh, Đàm Đại Giang ngay cả lời thề độc cũng nói rồi, các hương thân không hề chất vấn hắn, ánh mắt nhìn về phía Tô Khả Phương đều mang theo khiển trách.

Thấy thế, Vương Thị đắc ý vì mình đã dự kiến trước: "Các hương thân, lời của ta các ngươi không tin, lời nói của Đại Giang các ngươi tin chưa? Tô Khả Phương quyến rũ cô gia tương lai nhà ta, các ngươi không bắt nàng dìm sông sao?"

Nếu lúc nãy Vương Thị nói muốn đem Tô Khả Phương dìm sông Lư Thị chỉ xem như là lời bà ta lúc tức giận, nhưng bây giờ có Đàm Đại Giang làm chứng, Vương Thị còn luôn miệng nói bắt Tô Khả Phương dìm sông, Lư Thị biết Vương Thị nói thật, chân mềm nhũn, thiếu chút nữa ngất đi.

Giả Thị vội vàng vươn tay ra đỡ bà an ủi: "Nương, nương yên tâm, chúng ta sẽ không trơ mắt nhìn Phương Nhi bị bắt đi dìm sông."

"Đúng, dìm sông!" Đàm Tiểu Liên ở một bên hưng phấn phụ hoạ.

Các hương thân vây xem thấy mẹ con Vương Thị không giống đang nói đùa, sắc mặt thay đổi, châu đầu ghé tai nói chuyện.

Nửa ngay, nương tử Thuỷ Sinh thường ngày thân thiết với Lư Thị không đồng ý mở miệng nói: "Vương Thị, dù Phương Nhi không nên đưa túi thơm cho Trọng An huynh đệ, nhưng bắt nàng dìm sông có phải là hơi quá hay không?"

"Đúng vậy, đều là hương thân hương lý, nói ra để cho Lư Thị mang nàng về quản giáo là được."

"Phải đấy, đây là mạng người đấy! Vương Thị, ngươi khoan dung độ lương đi."

Một người mở miệng trước, người khác sẽ dễ mở miệng khuyên can hơn, ào ào thay nhau vì Tô Khả Phương nói chuyên.

Vương Thị không nghĩ tới sự tình đã rõ ràng như vậy, những người này vẫn giúp Tô Khả Phương nói chuyện, tức đến mức suýt hộc máu, bà ta duỗi ngón tay mập mạp chỉ về phía mọi người, nổi giận gân cổ họng mắng: "Lương tâm các ngươi đều bị chó gặm sao? Tô Khả Phương không tuân thủ nữ tắc, lão nương bắt nàng dìm sông là có lỗi gì? A, đúng rồi, các ngươi đều là người thôn Phong Quả, đều phải nhìn sắc mặt của Tô Bằng, cho nên mới phải che chở cho nàng đúng không? Nhưng lão nương không sợ. Hôm nay bất kể có chuyện gì, Tô Khả Phương này nhất định bị dìm sông."

"Đúng đấy, không thể bỏ qua cho tiện nhân kia!" Đàm Tiểu Liên nhìn về phía Tô Khả Phương trong mắt đầy âm độc.

An ca ca là của nàng ta, ai cũng không được đoạt!



Đã sửa bởi HànhTây lúc 01.05.2018, 20:21, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 57, 58, 59

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

9 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 85, 86, 87

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

13 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Thiên thần xanh
Độc Bá Thiên: Cầu bao nuôiiiii..... Thiên ngoan, nghe lời, chăm chỉ
The Wolf: ahihi
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 451 điểm để mua Thiên thần xanh
Độc Bá Thiên: đấu vậy mới là đấu :number1:
Độc Bá Thiên: :>
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2000 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nữ vương
Độc Bá Thiên: :>
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Mía Lao: Cảm giác khi đòi quà là cả đám trốn mất :cry2:
Mía Lao: Sắp tới sinh thần êm rồi mau cho quà :">
Đường Thất Công Tử: vâng :v
Shop - Đấu giá: trantuyetnhi vừa đặt giá 525 điểm để mua Love Tea
mèo suni: phim phù dao đó hả
Đường Thất Công Tử: không nui nổi :3
Đường Thất Công Tử: ngày kia nha tỉ, cày phù dao đã :v
Mía Lao: :no5: s k ai nui êm
mèo suni: :chair: tiể đường, đi edit tiếp bộ Thương Lam cho chị mi đọc đi
mèo suni: :cry: quá nghèo luôn chứ nghèo gì em
Đường Thất Công Tử: suni tỉ về với êm hai chị êm mk nghèo :(
Mía Lao: Nhà nghèo lắm ahuhu sếp nào đi ngang nui êm nó đi :))
mèo suni: :guitar2:  giàu vậy ai dám nuôi chị
Mía Lao: Muốn tìm người nui cơm :cry:
Mía Lao: Quá ác
mèo suni: :no2:  tội lỗi tội lỗi
Mía Lao: Uầy :no5: mới hú
Đào Sindy: =)))
LogOut Bomb: Vương Tâm Khiết -> Triêu Nhan Nhi
Lý do: lâu k gặp :">
Mía Lao: Đông mờ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.