Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Tiểu thư không lễ phép! - Phi Phi

 
Có bài mới 29.03.2018, 15:58
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1143
Được thanks: 3993 lần
Điểm: 8.59
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Tiểu thư không lễ phép! - Phi Phi - Điểm: 8
TIỂU THƯ KHÔNG LỄ PHÉP!
images
Tác giả : Phi Phi

Thể loại  : Hiện đại, hài, sủng

Edit: Ảo mộng Tử Linh (Hàn Băng)


Số chương: 8 Chương

Nguồn:  https://thaonguyentientu.wordpress.com
(Chủ nhà đã đồng ý)



Giới thiệu:

Vị tiểu thư hàng xóm này cũng thật quá vô lễ.

Anh có ý tốt mang hộp bánh cake đến, mong rằng tình hàng xóm sẽ thêm khăng khít.

Vậy mà cô lại không chút lưu tình  ── giữ bánh cake lại, đá anh ra khỏi cửa!

Quả là danh bất hư truyền!

Bà con lối xóm quanh đây đều nói rằng, cô được ngườita bao dưỡng!

Anh nhìn cô từng ngày. . . . . . Yêu kiều diễm lệ.

Quả nhiên là khiến tim đàn ông đập nhanh, còn phụ nữ phải đau lòng hổ thẹn.

Mà anh. . . . . . Lại cũng không cẩn thận gặp tình yêu sét đánh với cô.

Cho nên, anh mới bỏ dáng vẻ giám đốc để hạ mình giống như những nhân viên công sự bình thường.

Cam tâm tình nguyện cùng cô chơi trò “ Theo đuổi”

Không nghĩ tới cô so với tưởng tượng của anh còn phiền toái hơn gấp cả trăm lần.

Anh lấy lòng, đưa ba bữa cơm, cộng thêm lúc lúc trò truyện tâm sự. Ấy vậy mà cũng không khiến cô hồi tâm.

Ai ~~ chẳng lẽ anh sẽ phải chịu số phận đen đủi như vậy?!



Đã sửa bởi Lavender - Blue lúc 07.04.2018, 08:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.03.2018, 21:09
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1143
Được thanks: 3993 lần
Điểm: 8.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tiểu thư không lễ phép! - Phi Phi - Điểm: 10
Mở đầu


Gần đây, ở bên cạnh Afi đang có rất nhiều người muốn giảm cân!

Nói thật ra thì Afi cũng rất muốn giảm. Giảm khoảng 10kg là tốt. Cô muốn gầy đi thật nhanh, chứ không phải béo ụch ịch thế này!

Nhưng bất quá, Afi lại không có chút sức phản kháng nào với đồ ăn ngon, hơn nữa trà xanh canh trứng thêm mật ong thật nuốt không trôi nữa rồi…

Hic, Lão Thiên à, có loại thuốc nào mà không cần làm những cái đó cũng có thể giảm cân k? Nếu có thì có ai mau mau nói cho tôi biết đi!!!

Lớp “thịt béo” trên bụng nay đã thành một tầng, hai tầng cả. Sắp tới có khi sẽ thành bốn tầng, năm tầng mất!!

Ôi trời ơi! Cái này ngàn vạn lần cũng đừng nên nha!!

Afi thành tâm cầu nguyện, xin đem lớp mỡ trên bụng giảm đi chừng năm ki lô, hai bắp đùi giảm đi chừng hai ki lô! Có điều ở bộ ngực thì ngàn vạn lần cũng đừng giảm! Afi không muốn giống như hình dạng của chị C đâu L. Cầu trời! Giảm vài ki lô, nhưng hãy chuyển hết lên ngực đi!!

Đây chính là nguyện vọng duy nhất trong năm nay của Afi… Tôi lạy người ngàn vạn lần a~~

——— ————

Lãnh Diễm Linh ngồi ở trước bàn máy tính, mái tóc màu hồng nhẹ rủ xuống vai. Ngón tay đang lướt ở trên bàn phím còn cầm một điếu thuốc lá. Nhìn khói trắng lượn lờ bay lên cũng đủ biết đó không phải là hạng thuốc lá tầm thường.

Trên bàn máy tính trừ màn hình tinh thể lỏng ra còn có một cốc cà phê và cái gạt tàn. Bên trong đã có một đống chân thuốc.

Cô cũng biết hút thuốc lá là không tốt, dung nhan cũng ngày càng giảm sút. Hơn thế nữa nicôtin lại còn dần dần phá huỷ lá phổi của cô. Nhưng cái chính là cô không thể bỏ được.

Cứ cai rồi lại cai, lần nào cũng không được nên dần dần biến thành nghiện thuốc lúc nào không hay. Không có thuốc lá bên cạnh thì ngay cả nửa chữ thôi Lãnh Diễm Linh cũng viết không xong.

Đúng vậy! Không sai! Cô là “Nhà văn” .

Mà nói đúng hơn là tờ báo này viết về “tình dục”!

Một quyển mà đã có tới hơn 10 vạn chữ và hơn 8 vạn lời miêu tả cảnh nam nữ nóng bỏng, dây dưa không dứt…

Aiz, sau mỗi một màn ít nhiều cũng khiến độc giả phải đỏ bừng mặt, căng huyết mạch hay toàn bộ máu trong cơ thể đều sôi sùng sục…

Nhưng cũng đừng tưởng rằng viết cái cảnh tình yêu đó quá đơn giản. Chẳng qua chỉ là một thủ đoạn lừa tiền nhuận bút!

Vì sợ độc giả phản ánh rằng đó là một tác phẩm không có văn học, lại sợ mấy tư thế ấy khó làm được nên cô còn phải dùng hai bức tượng gỗ làm thử nghiệm rồi đem bọn họ lăn lộn trái phải sau phán đoán xem làm thế nào để có một tư thế “hoàn hảo”.

Trừ hai bức tượng gỗ này thì trên bàn uống nước còn có một đống hình ảnh đồi trụy, VCD… Nói chung thì ở nhà cô toàn là chứa những thứ hình này. Hơn thế nữa cô còn đặc biệt gọi chúng là “Kí kíp Võ Lâm”.

Nhưng mà cũng không thể trách cô được. Phải tham khảo chúng thì cô mới có thể viết ra. Mà có viết ra thì mới có cơm ăn!

Ngoại trừ công việc ở nhà xuất bản, cô còn làm việc viết truyện ngắn nhiều kỳ tại một số toà soạn. 1 chữ là được 1 đồng, 1 trang cũng đc 1 vạn chữ. Từ đó tính ra lợi nhuận cũng đc 1 vạn đồng đi!

Giống như tác phẩm “Lão Hoàng du ký” trên tạp chí AA, “Bối sắc đặc công đội” trên tạp chí BB! Gần đây tác phẩm của cô lại rất được ưa chuộng. Vậy nên Lãnh Diễm Linh dự tính viết thêm cả ngoại truyện.

Hiện tại thì cô đang viết bộ truyện về một muội muội ngu ngốc. Thật là đáng thương quá đi. Nhận được điện thoại cần “Phục vụ đặc biệt” cái liền chạy tới. Kết quả là phát sinh ra một đống chuyện không hay!

Bọn chúng có tất cả đến 4 tên đàn ông. Thấy cô liền chấm một cái rồi XXX, OOO. Bây giờ thì muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không xong. Cuộc đời chỉ có thể dùng chữ “Thảm” để hình dung.

Điện thoại trên bàn lúc này chợt vang lên. Lãnh Diễm Linh tức tối dùng cặp mắt đỏ bừng liếc nhìn.

Cô hừ lạnh một cái rồi cầm lên, ngang ngược trả lời “Alô?”

“Tôi muốn biết Lãnh đại tiểu thư đã viết xong chưa vậy? Đừng quên cuối tháng này xuất bản rồi đấy nhé!” Biên tập của toà soạn dùng giọng nói ôn nhu, mật ngọt chết người giết người không đền mạng để thúc giục. Có đôi khi Lãnh Diễm Linh nghe giọng của Bản biên tập xong mà cứ tưởng như là đang được hưởng thứ kẹo ngọt ngào xôm xốp. Chậc! Đúng là cô ấy có ý làm cô chết đuối trong “Lời ngon tiếng ngọt” đó mà!

“Cô ấy chết rồi! Tôi là người đến nhặt xác! Có gì thì đến đám tang của cô ấy mà nói chuyện sau đi!”

Lãnh Diễm Linh nói xong liền thô bạo cúp máy!

Điềm xấu. Đúng là điềm xấu mà! Có ai lại đi nguyền rủa mình thăng thiên không chứ?! Nhưng mà Lãnh Diệm Linh không quan tâm, lúc này cô chỉ muốn tiếp tục nghĩ đến nhân vật nữ chính vừa rồi – muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong!

Linh. . . Điện thoại lại tiếp tục vang lên, chưa đợi Lãnh Diễm Linh lên tiếng đối phương đã phun ra một tràng:

“Đã chết rồi phải không? Vậy thì tôi đang nói chuyện cùng linh hồn à?!… Ai, Thôi đi. Giọng nói của Lãnh đại tiểu thư thì có hoá thành tro tôi cũng nhận ra!” Vẫn là thanh âm ngọt ngào ấy của Bản biên tập.

“Híc. Nữ đại nhân xin tha mạng đi mà. Hiện tại tiểu nhân đang viết đây! Nhưng mà vai nữ chính này có quá nhiều tính huống. Nói chuyện qua điện thoại như thế này thì không thể rõ ràng được. Đại nhân cho tôi xin một ít thời gian nữa đi, khi nào xong bản thảo sẽ gửi qua. À mà tôi quên đóng tiền điện thoại rồi. Tạm biệt!” Lãnh Diễm Linh sau khi ngắn gọn kể lại tóm tắt  liền nhanh chóng cúp máy và làm một chuyện rất “vô sỉ”…

Rút dây cắm điện thoại!

Cô mỉm cười hài lòng nhìn đầu dây cắm, “Ngươi có giỏi thì kêu đi! Có giỏi thì cứ kêu thử xem?! Tao lập tức ném mày vào đống phế thải ngay!!” Lãnh Diễm Linh gần như đã lâm vào trạng thái phát điên, cầm lấy đầu sợi dây cười to. “Oh ha ha ha… Mày kêu đi. Có bản lĩnh thì kêu thử đi. Ha ha ha…”

Sau một hồi cười sung sướng điên cuồng thì thuốc lá trên tay cô cũng đã suýt cháy vào da… Lãnh Diễm Linh bất giác giật mình, thật là hết sức lãng phí thời gian!

Hiện tại bây giờ đối với cô mà nói thì từng giây từng phút trôi qua cũng đều rất quan trọng.

”Ngươi phấn chấn lên đi chứ! Uổng phí ta và ngươi đã có biết bao nhiêu là năm giao tình! Hừ! Phấn chấn lên cái nào. Để ta làm mau cái bản thảo cho xong a!”

Lãnh Diễm Linh ngồi xuống ghế chắp tay chửi bới cái máy tính liên hồi. Đôi tay thon dài còn dùng lực đánh bàn phím. Ngay cả đến cái chân cũng không chịu yên vị mà dơ lên đạp vào thân máy…

Đùng!…

…Thảm họa! Thảm hoạ a!

Cái này…cái này giống như là đang trừng phạt cô vì tội ngược đãi đồ vậy vậy. Màn hình trong nháy mắt đã…đen ngòm!

Lửa giận trong người cô cứ sôi lên sùng sục! Thì ra cái đạp chân vừa rồi là vào khóa power!

“Mẹ kiếp!” Máy tạm ngừng rồi! Cái gì mà phong độ của Lãnh Diễm Linh chứ! Thanh âm trong trẻo của thành thị bây giờ chẳng qua chỉ còn lại toàn tiếng chửi bới!…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.03.2018, 21:15
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1143
Được thanks: 3993 lần
Điểm: 8.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tiểu thư không lễ phép! - Phi Phi - Điểm: 10
Chương 1


“Tô tiên sinh, anh thấy căn hộ này thế nào? Quả thực rất tốt phải không?! Nó nằm ở phía đông nhìn ra 5 khu. Từ đây tới công ty bách hoá, tàu điện ngầm cũng rất gần. Căn bản mới xây đc 16 năm thôi, trang hoàng lại một chút là được rồi. Mỗi tháng ba vạn năm.” Nhân viên mua giới nhà đất không ngừng liến thoắng giới thiệu cho khách hàng để mau mau ký được hợp đồng, nhân tiện cũng kiếm lời chút hoa hồng!

“Ba vạn năm sao? Nhưng quả thực quá mắc.” Tô Tuấn Vĩ ngồi trên ghế sô pha vắt chéo chân. Thân thể cường tráng, hoàn mĩ ung dung tại vị.

“Đâu có đắt. Tôi thấy ba vạn năm là rất hợp lý rồi. Hơn nữa chủ nhà còn nói nếu khách trọ không vừa lòng với trang trí căn hộ thì cũng có thể thay đổi tuỳ ý. Và dĩ nhiên là kinh phí do khách tự chi trả.”

“Vậy sao? Ngay cả khi tôi phá nát cả cái nhà này?” Tô Tuấn Vĩ không hề khách khí hỏi lại, đối với căn hộ này cũng không thực sự có hứng thú.

“Ách. . . Tô tiên sinh, tốt nhất là không nên làm như vậy a. Nếu quả thực như thế thì không chỉ có căn hộ này mà cả toà nhà cũng không xong rồi. Tô tiên sinh, anh coi căn hộ này có gì không tốt? Trước đó tiên sinh có nói cần căn hộ từ 50 m2 trở nên. Còn căn hộ này, ước tính cũng khoảng chừng 52 m2 nha.”

“52 m2 thật sao? Trừ đi phần ban công phía trước thì ngay cả đến 30 m2 cũng chưa tới!” Tô Tuấn Vĩ điềm nhiên cười, một nụ cười như mang đầy bụng dao găm.

“Nhưng Tô tiên sinh à, chúng tôi đã tìm thấy ngôi nhà này theo đúng yêu cầu của anh rồi mà?!”

“Vậy sao? Tôi lại thấy nơi này mở nhà hàng cũng thật thích hợp nha.”

Tô Tuấn Vĩ kế nghiệp công ty da giày của cha. Mười năm trước còn tự mở công ty ở Mexico. Gia thế cũng xem như không tầm thường chút nào!

Khi ấy, hàng hoá ở Mexico còn chưa phong phú và phát triển. Tài chính bị phong toả, nguyên liệu khan hiếm…

Tất cả đều rất thuận lợi để xây dựng sự nghiệp! Tô Tuấn Vĩ liền nhân cơ hội này lập tức từ Đài Loan sang Mexico, sau dần dần mang theo sản phẩm của mình vào trong nước và bán giá cao cho các công ty giày ở đây… Trong thời gian ngắn không tới 3 năm, hắn đã trở nên giàu có.

Vài năm sau khi đến Mexico, hắn liên tục mua mấy hec-ta đất rồi đứng giữa làm bộ phận trung gian. Nhân tiện kiếm được một số tiền không nhỏ. Hắn còn nảy sinh ra nhiều ý định kinh doanh khác, khiến cho công ty ngày một phát triển.

Ngoại trừ da giày, hắn còn đầu tư về bất động sản, nhà hàng, thương nghiệp, công nghiệp hóa học…v…v…

“Tô tiên sinh, hay là anh suy xét lại một chút?”

“Không cần nữa.” Tô Tuấn Vĩ hàng năm đều trở về Đài loan thăm người thân và gặp gỡ bạn cũ nên mới tính đến chuyện mua nhà. Nếu không hắn sao có thể để mất thời gian vào những truyện như vậy?!

“Tôi thấy đi khách sạn vẫn còn tốt hơn nơi này nhiều.”

Kỳ thực tại sao Tô Tuấn Vĩ lại không muốn về Đài Loan ở hẳn? Rất đơn giản chỉ vì hắn đã đến tuổi lập gia thất nhưng không muốn cả ngày đi làm bên ngoài mệt nhọc, đến lúc về còn bị gia đình gò bó. Mua nhà rồi cưới vợ ở đây, thi thoảng về thăm một chút chắc là ổn.

“Không gian ở đây cũng thật tốt. Anh nên qua đây coi một chút.” Nhân viên mua giới không chịu buông tha, nhanh chóng kéo hắn tới bục cửa.

Quả thực không tệ chút nào. Đúng là một khu căn hộ ấm áp tình người! Ở kia còn có hồ bơi, khu vui chơi cho trẻ nhỏ có mấy đứa bé đang nô đùa, chơi trò cầu trượt, nhảy dây… đằng xa còn có cả sân bóng rổ, sân tennis…Cuộc sống sinh hoạt ở đây hẳn sẽ hoàn hảo. Nhưng lại không thể thuyết phục được hắn, bởi căn hộ này quả thực quá nhỏ!

Từ bé hắn đã quen sống trong căn phòng rộng rãi rồi nên yêu cầu đặt ra đầu tiên mới là  rộng 50 m2  …

“Thôi đi, thay vì mất thời gian ở đây thì tôi tới rạp chiếu phim còn vui hơn.” Tô Tuấn Vĩ nhẹ nhàng cười, bước nhanh đến bên cửa, “Phiền cô giúp tôi tìm lại lần nữa. Khi nào tìm thấy thì gọi điện báo cho tôi.”

“Ách, dạ dạ dạ…”

Nhưng vào đúng lúc đó, cửa thang máy bỗng mở ra…

Đập vào mắt Tô Tuấn Vĩ là đôi giày cao gót ba tấc rưỡi màu vàng kim, tiếp đó là một đôi chân dài đều đều, thon thả dần hiện ra. Như vậy có thể xác định đó là một phụ nữ!

Cô gái này mặc váy bó màu nhung trắng, khoác cái áo có thêu một bông sen hồng…

Tất cả vốn là những đồ rất bình thường, nhưng không hiểu sao khi mặc lên người cô lại toát ra vẻ cao quý lạ thường…

Nhìn trang phục cũng sẽ đoán được phần nào về con người! Ý nghĩ đó vừa loé lên đầu Tô Tuấn Vĩ, anh đã liền ngẩng mặt, nhìn thẳng vào người con gái phía trước…

Khuôn mặt hình trái xoan, mắt phượng của người Trung Quốc cổ đại, mũi thẳng, đôi môi căng mọng như trái anh đào… Mà vành tai của cô còn tựa như một viên trân châu, làm hắn nhịn không đc chỉ muốn đưa tay lên đụng vào.

Cô gái này là sự kết hợp giữa phong cách cổ điển với hiện đại, cả người đều toát ra khí chất lạnh lùng, cao quý… Nhưng lại cũng có hương thơm ngọt ngào quyến rũ, dễ dàng đầu độc trái tim hắn…

“Xin tránh ra được không?” Cô lạnh nhạt nói, cũng không thèm để mắt tới hắn chút nào.” Đường này không phải là của riêng các người chứ?”

Lãnh Diễm Linh vừa mới trải qua ba ngày ba đêm không nghỉ ngơi để hoàn thiện bản thảo của công ty nên hiện tại rất mệt mỏi. Vừa nãy rời văn phòng mới mua được chút đồ ăn sáng nên giờ chỉ muốn đi nghỉ. Thẳng thắn mà nói, đầu óc của cô hiện vẫn còn rất căng thẳng, nói chuyện cũng dễ cáu gắt, đôi mắt thì vằn đầy tia máu! Bộ dạng này thật không khác gì “Nữ ma đầu” trong truyền thuyết nha!

Lãnh Diệm Linh đang định cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để ăn sáng, phần còn lại thì cố lết lên giường để ngủ một giấc đã đời, coi như là bù lại cho ba ngày qua vất vả.

“A! Thật xin lỗi!” Vì quá trầm ngâm trước vẻ đẹp của cô nên Tô Tuấn Vĩ không để ý đến. Thật mất mặt nga~

Tô Tuấn Vĩ theo thói quen nở một nụ cười đẹp mê người, hy vọng có thể để lại ấn tượng tốt trước mặt giai nhân…

“Ừ…” Lãnh Diệm Linh nhàn nhạt nói, trên mặt không có chút biểu cảm. Cô nhẹ lướt qua họ, tiến về phía nhà mình, loay hoay hồi lâu mà vẫn không thể làm cho cái ổ khóa mở ra được…

“Hừ! Cái ổ khóa này! Mau mở ra! ” Cơ thể mệt mỏi khiến cho đầu óc Lãnh Diễm Linh không còn được tỉnh táo. “Tao bảo mày mở kia mà. Mày có nghe thấy không hả?!”

“Tôi thấy hình như cô đã dùng chìa khóa đóng cửa lại rồi. Bây giờ phải có chìa khóa mới mở ra được!” Tô Tuấn Vĩ đứng ở đẳng sau, thấy dáng vẻ ngờ nghệch của cô, không nhịn được buông lời.

“Mắc mớ gì tới anh!” Lãnh Diệm Linh cay cú vì bị hắn cười nhạo. Quả thực đối với cô bây giờ mà nói, buộc phải ăn nói lễ phép là việc rất khó khăn!

Chật vật mãi Lãnh Diễm Linh mới lôi được trong túi sách ra một cái chìa khóa. Cô lập tức đi vào nhà. Còn Tô Tuấn Vĩ thì vẫn không thể dời mắt được khỏi cánh cửa ấy…

“Tô tiên sinh, Tô tiên sinh…”

“Cô ấy là ai vậy?” Đờ đẫn một lúc lâu, Tô Tuấn Vĩ mới nhọc nhằn cất lên được tiếng.

“Chắc cũng là khách thuê nhà ạ. Giá phòng ở khu này rất cao, cô ấy còn trẻ như vậy thực khó lòng mua nổi.” Nhưng mà bây giờ là mấy giờ rồi chứ? Hôm nay cũng đâu phải ngày nghỉ? Đáng lẽ ra cô ta nên đi làm mới phải! Giờ này còn ở nhà thì chắc hẳn là loại người đã lười làm việc còn thích ngủ nướng!

Tô Tuấn Vĩ suy nghĩ một lát, nói: “Tôi thay đổi chủ ý rồi! Tôi sẽ mướn căn nhà này!” Anh biết rằng mình rất muốn gặp lại cô một lần nữa. Và chắc hẳn nếu là hàng xóm thì cơ hội này sẽ thực nhiều đi.

“Anh quyết định thật sao ạ? Tô tiên sinh!” Nhân viên này đã sớm nghe nói Tô Tuấn Vĩ là người có bao nhiêu khó tính, thật không ngờ lại có thể giải quyết nhanh chóng đến thế. Quả thực là rất đáng mừng nha, “Vậy chúng ta lập tức ký hợp đồng chứ?!” Giống như sợ rằng Tô Tuấn Vĩ sẽ đổi ý, cô ta lập tức lấy ra trong túi sách một bản hợp đồng, một cây bút, nhanh nhẹn đưa tới trước mặt hắn.

——————
Tô Tuấn Vĩ đặc biệt tới tiệm bánh mua mấy hộp ga tô để làm làm quà ra mắt với hàng xóm. Đầu tiên là anh mang lên lầu trên trước. Dự định mang cho Lãnh Diệm Linh cuối cùng!

“Chào bác. Cháu họ Tô, mới chuyển đến tầng 12.” Tô Tuấn Vĩ nhẹ nhàng cười, để lộ ra hàm răng trắng, khuôn mặt lịch sự, bộ dáng nhã nhặn khiến cho Bà Vương không khỏi thích thú cười tít mắt.

“Ân. Chào cháu. Chào cháu.” Bà Vương ân cần hỏi han, “Cháu vừa mới chuyển đến sao?”

“Vâng ạ. Cháu vừa chuyển đến mấy ngày trước. Vốn là định đến chào bác sớm hơn nhưng lại có nhiều chuyện bận rộn nên mới đành dời đến tận hôm nay. Bánh ga tô này nghe nói rất ngon, cháu mong bác sẽ thích.”

“Đâu cần phải khách khí như vậy?! Cháu muốn vào nhà chơi một lát không? Ta có làm mấy món điểm tâm, thêm cả bánh hạnh nhân nữa nha.”

“Dạ thôi, có lẽ để khi khác cháu qua ạ. Cháu còn muốn đến chào hỏi một vài người nữa.” Anh vừa nói, vừa chỉ lấy đống hộp giấy dưới đất.

“A…Vậy à!” Bà Vương chợt trầm ngâm như đang suy nghĩ một vấn đề gì. Sau một hồi do dự thật lâu bà mới lên tiếng, “Kia…Cháu ở tầng 12… Ngôi nhà đối diện cũng sẽ đưa sao?

“Dĩ nhiên ạ. Đều là hàng xóm cả mà.”

“Cháu Tô à, ta khuyên cháu đừng nên đưa thì tốt hơn. Như thế còn tiết kiệm đc một khoản tiền.” Mặt bà liền đó trở nên căm tức, “Vị tiểu thư ở tầng 12 ấy thật không biết phép tắc là gì cả. Cô ta chưa bao giờ biết chào hỏi người khác lấy một câu. Mà nghe nói cuộc sống cá nhân cũng không đứng đắn lắm đâu!”

“Vậy sao ạ?” Tô Tuấn Vĩ thừa nhận mình là một kẻ tiểu nhân. Nhưng nếu bà Vương đã có ý nhắc đến cô gái kia thì anh cũng sẵn tiện thăm dò chút tin tức.

“Ta nghe nói cô ta còn làm rất nhiều chuyện đen tối nha. Ai da…Mà ta cũng không biết nữa. Ta cũng chỉ là nghe người khác nói vậy. Chúng ta ở đây lâu như thế rồi, nên có thấy rất nhiều đàn ông đi vào nhà đó tìm. Mỗi người đều mặc áo vet, thắt caravat. Trông cũng biết không phải người bình thường!”

Thật không thể tin nổi! Chẳng lẽ cô ấy lại là một người như vậy? Tô Tuấn Vĩ chỉ biết im lặng đứng nghe, không lên tiếng phản bác.

“Còn nữa nhé, cô gái đó ra ngoài đi làm cũng chẳng bao giờ đóng cửa. Trên người thì lúc nào cũng nhàn nhạt mùi thuốc lá. Hôm nọ ông lão nhà ta đi mua đĩa phim thì nhìn thấy cô ta mua loại phim khách sạn gì đó không lành mạnh đấy! ”

“Thật ạ?”

“Chẳng sai? Cháu nghĩ thử coi cô ta mua nó làm gì? Một cô gái gia giáo sao có thể làm vậy?”

“Ai nha, ai nha! Mà cháu cũng đừng nói là ta kể nhé. Không thì người ta lại nghĩ là bà già này thích buôn chuyện tào lao nói xấu người khác.” Bà Vương kể chuyện xong cũng không quên dặn dò Tô Tuấn Vĩ.

“Cháu biết ạ. Cháu cũng chỉ là đem tặng bánh ngọt để chào hỏi cô ấy thôi mà.”

“Vậy thì tốt. Mà cháu không định vào ngồi thật sao?”

“Không cần đâu. Cảm ơn bác ạ.” Thật ra thì có tới 80% là Tô Tuấn Vĩ không tin lời bà Vương nói! Thời đại bây giờ chẳng phải không cần ra ngoài mà chỉ cần ở nhà làm việc là được rồi kia à? Mà ngay cả anh đây cũng thế! Mặc dù nói là nghỉ phép nhưng cũng đâu thể bỏ mặc công chuyện bên Mexico. “Vậy cháu không quấy rầy bác nữa.”

Sau khi rời nhà bà Vương, Tô Tuấn Vĩ cũng đem mấy hộp bánh nữa gửi cho các hàng xóm lân cận… Lúc chỉ còn một hộp cuối cùng trên tay thì anh mới chậm rãi đi xuống thang máy, tiến về phía nhà hàng xóm đối diện.

“Leng keng. . . . . .” Vừa nghe tiếng chuông cửa vang lên, Lãnh Diệm Linh liền cầm cái điều khiển, ấn nút tạm dừng!

Làm việc ba ngày không ngừng nghỉ nên giờ Lãnh Diệm Linh thực muốn thư dãn một chút, cũng nhân tiện đó bồi thêm kiến thức nên đã đi mướn một số đĩa phim về nghiên cứu. Đại loại như là: “Hơi thở hằng đêm của nữ nhân”, “Ẩm ướt tiểu khả ái”, “Ta chuộng hương ngọt ngào” . . . . .

Cô vừa mới coi được một chút mà đã có người tới làm phiền rồi. Thật sự là khó chịu quá đi! Mà với tính cách thích đơn độc của mình thì cô làm gì có bằng hữu kia chứ?!… Nếu kẻ gõ cửa là muốn bán giấy vệ sinh, báo chí hay công đức gì gì đó thì cô nhất định sẽ cho hắn ta một trận!

Lãnh Diệm Linh ở nhà thường thích mặc những đồ nhẹ nhàng và thoáng mát. Cho nên bây giờ cũng mặc đồ rất “đơn giản”.

Một cái quần sooc màu vàng nhạt cùng cái áo đồng sắc siêu ngắn…

Chậc. Mà cũng đừng trách cô a, từ trước tới giờ cô đâu có tính đến chuyện ra khỏi cửa. Thức ăn trong nhà hẵng còn đầy mà. “Hừ… Thật mất hứng!” Tuy vậy nhưng trước khi ra khỏi cửa, cô vẫn không quên khoác thêm áo choàng.

“Anh tìm ai?”

“Chào cô. Cô khoẻ chứ?” Tô Tuấn Vĩ cũng tiện đó nhìn qua bộ dạng Lãnh Diễm Linh một lát… Mái tóc dài tuỳ ý buộc lại. Áo khoác cũng tuỳ tiện lấy một cây châm cài vào… Nhìn thế nào cũng không thể thấy phù hợp!

“Tôi không muốn mua bán bất kỳ cái gì cả!” Cô nhìn Tô Tuấn Vĩ nghiêm giọng nói, đôi tay nhanh chóng vung lên toan đóng cửa.

“Tiểu thư. Khoan…Khoan đã. Tôi không phải tới để bán hàng.” Xem ra vị tiểu thư này đối với nhân viên giao hàng rất có mặc cảm. Tô Tuấn Vĩ cười khổ.

Nói thật ra, sống trên đời ba mươi năm nay. Đối với bộ mặt nhã nhặn, lịch sự này, hắn chưa bao giờ bị phụ nữ thẳng tay đóng cửa!

Lãnh Diễm Linh khẽ liếc nhanh hắn một cái, là một bộ quần áo DAKS thoải mái! Thời đại nay cũng thật phát triển, ngay cả một nhân viên quản lý như hắn mà cũng ăn mặc cao cấp như vậy!

Lãnh Diễm Linh trước giờ chưa hề có quan hệ qua lại với bất kỳ nhân viên quản lý nào. Nên ấn tượng với họ cũng chẳng có gì. Cuối tháng thì đi nộp tiền. Ngay cả nhìn cô cũng không buồn liếc một cái.

Bất quá, theo như trí nhớ của cô thì nhân viên quản lý của toà nhà này toàn bốn hay năm mươi tuổi gì đó cơ mà. Hơn phân nửa đều ục ịch bụng đầy bia. Tướng mạo hắn như vậy có thể là nhân viên quản lý sao? Nếu đúng thực thì cũng chắc là mới tới.

“Phí sinh hoạt tôi đã nộp. Đồ bỏ đi cũng phân loại cả rồi!” Hai tay cô ôm ngực, lạnh nhạt nhìn hắn. Quả thực cô không muốn làm cái bộ dạng dữ tợn như cọp cái này. Nhưng không hiểu sao đứng trước mặt hắn cô lại muốn thế.

Hơn nữa căn bản cũng là vì cô không mặc áo lót nên mới phải đứng thành cái tư thế này, tránh càng xa ánh sáng càng tốt nga…

“Tôi không phải là nhân viên quản lý.” Chẳng lẽ cô chán ghét hắn sao? Từ đầu tới cuối cũng chẳng buồn liếc lấy một cái, bộ dáng rõ ràng không hoan nghênh.

“Không phải là nhân viên quản lý, cũng không phải là nhân viên chào hàng, vậy thì anh đến để tìm người sao?… Xin lỗi nhưng căn hộ này chỉ có một mình tôi ở. Tôi cũng đâu biết anh?! Anh nhầm rồi đó!” Nói đến đây, cô lại muốn đóng cửa lại.

“Tiểu thư, xin chờ một chút…”

Lãnh Diễm Linh quả thực là đã bắt đầu thấy khó chịu, từ trước tới giờ sức khiên nhẫn của cô với một người thực không nhiều “Vậy rốt cuộc có chuyện gì? Thật phiền muốn chết mà!” Lãnh Diễm Linh bây giờ chỉ muốn nhanh chóng đuổi cái anh chàng này đi. Trong nhà còn biết bao nhiêu là phim đang đợi cô a! Mà nhất là cái bộ phim đang ấn nút tạm dừng kia.

“Tôi cho anh một phút. Có gì thì nói mau đi!”

“Được. Tôi là người mới chuyển đến, là ở phòng đối diện kia. Lần trước chúng ta đã gặp nhau rồi. Cô còn nhớ chứ? ”

“Không nhớ!” Lãnh Diễm Linh vẫn không nể mặt buông lời “Ai. Mà anh vừa đến hử? Đừng nói với tôi là anh sẽ mở tiệc gì đó, rồi cả hoạt động nướng thịt hay ca hát nha? Tôi nói cho anh biết, từ trước tới giờ tôi không tham gia mấy cái hoạt động này. Nếu đến để mời tôi tham dự thì tốt nhất là không cần. Xin mời đi nhanh cho!” Hàng xóm láng giềng gì gì đó cô vốn không muốn quan tâm và cũng không nhất thiết phải chú ý đến họ!

“Không phải. Tôi đến là chỉ để tặng bánh.” Lần đầu tiên Tô Tuấn Vĩ bị mất mặt đến thế, hắn liền dơ nhanh hộp bánh ga tô lên, nhân tiện cũng hy vọng có thể nhìn thấy dung nhan cô.

“Bánh ga – tô?” Lãnh Diễm Linh nhíu mi nhìn, đúng là ngoại dự tính!

“Đúng thế. Là hương vị của Bỉ.”

Từ trước tới giờ Lãnh Diễm Linh vốn chưa bao giờ thoát khỏi sự mê hoặc của đồ ngọt. Nhất là bánh ga tô hay thạch hoa quả…đặc biệt nhất giống như kia, hương vị Bỉ trên tay hắn!

Lãnh Diễm Linh nhìn chằm chằm vào hộp bánh ga tô ngẫm nghĩ. Cuối cũng vẫn là cô phải đầu hàng.

“Cám ơn.” Cô mở cửa, nhận bánh, sau lại lập tức đóng cửa, cử động nhanh chóng khiến cho Tô Tuấn Vĩ chỉ biết ngờ nghệch đứng nhìn.

“Không mời tôi vào ngồi sao?”

“Trong nhà rất lộn xộn. Tôi không có quét dọn.” Nhưng trên thực tế thì đúng là rất lộn xộn thật, một tháng cũng chỉ quét dọn có hai lần mà thôi. Nhưng căn bản vẫn là bên trong còn “nhiều thứ” không thể cho người ngoài thấy đc!

“Tôi đâu ngại.”

Nghe được câu này, Lãnh Diễm Linh không nhịn được trợn mắt nhìn Tô Tuấn Vĩ một cái. Anh chàng có da mặt dày này thật đáng ghét!

“Nhưng… Tôi để ý.” Cô lộ ra một nụ cười quyến rũ, muốn dùng nó để đuổi đối phương đi. “Bánh ga tô rất thơm, cảm ơn anh!” Lãnh Diễm Linh một lòng một dạ chỉ muốn mau mau đóng cửa lại thật sớm.

“Tiểu thư, cô không giới thiệu một chút về mình sao?” Tô Tuấn Vĩ không có ý định dễ dàng như vậy bỏ qua cho cô.

“Hoàn toàn không.”

“Đây là danh thiếp của tôi.” Tô Tuấn Vĩ nghiêm túc lấy danh thiếp ra đưa cho cô.

“Ừ.” Giọng điệu cô dứt khoát, nhanh chóng đón lấy.

Lãnh Diễm Linh đưa tay cử động làm cho châm cài trên người tụt xuống, cổ áo vàng nhạt cũng theo đó mở rộng….

Tô Tuấn Vĩ bây giờ rốt cuộc đã hiểu ra tại sao cô thuỷ chung lại muốn giữ vững tư thế đó. Thì ra là cô không mặc áo lót!

“Cái đó… đó là thói quen của cô à?” Hắn khẽ cẩn trọng nhắc nhở.

Theo hướng tay chỉ của hắn ta, Lãnh Diễm Linh nhìn về hướng mình…

Cô vội vẽ kéo lấy cái áo khoác nhỏ, “Mắc mớ gì tới anh?” Đây là nhà cô! Và giả sử cô có chạy tới chạy lui nhìn ngắm thân thể mình đi chăng nữa thì cũng có ai dám lên tiếng nói câu nào nào?!

Khuôn mặt thanh tú trong nháy mắt trở nên đỏ ửng, thật là xấu hổ! Thẹn quá hoá giận, cô dùng chấn đá mạnh vào cửa “Hừ! Đồ sắc lang, không biết xấu hổ! Cẩn thận tôi thiến anh.”

Thật là muốn phát điên lên mà! Bực mình, Lãnh Diễm Linh tiện tay ném tấm danh thiếp của hắn ta vào thùng rác. Cô chẳng có hứng muốn biết tên hắn ta là gì nữa. Tốt nhất là nên cự tuyệt tất cả. Từ nay không có bất kỳ dính dấp gì đến tên hàng xóm mới tới này!

Cự tuyệt không dính dấp tới hắn?

Cô chợt nhìn tới hộp bánh ga tô trong tay… Được rồi! Thật ra ý của cô là… sau khi ăn xong hộp bánh này mới nghĩ tới chuyện đó!

Linh Linh. . . . . . Chuông điện thoại di động bỗng vang lên, một tay cô cầm lấy nĩa, một tay bắt máy điện thoại di động, “Wey wey Wey. . . . . .” Nhìn tới tên gọi hiển thị trên màn hình điện thoại, cô biết đó là của nhà xuất bản.

“Quý cô Linh xinh đẹp đó sao?” Một giọng nam ấm truyền đến qua ống nghe.

“Hey! Không phải tôi thì là ai a! Chẳng phải anh đang gọi đến di động của tôi?” Lãnh Diệm Linh giờ này đã hoàn toàn mang cái tên Tô Tuấn Vĩ đáng ghét đó ném lên chín tầng mây. Bây giờ trong mắt cô ngoại trừ bánh ga tô ra chẳng còn gì nữa. Tâm trạng cũng theo đó mà tốt lên nhiều.

“Cô có định viết thêm “Lão Hoàng du ký” không? Phản ứng của độc giả rất tốt a.”

“Có có có… Có viết…” Bánh ga tô ngon quá! Chocolate cũng thật thơm a… Vừa vào miệng đã tan ngay ra cái vị ngọt, chẳng trách mọi người đều nói Chocolate là một món ăn không thể thiếu. Chỉ cần nếm nó thôi cũng thấy hạnh phúc rồi…

“Viết tới chỗ nào rồi?” Đối phương nhất định không chịu buông tha, đòi bằng được Lãnh Diệm Linh một câu trả lời chính xác.

“Dự tính khoảng ngày mai là xong. Nhưng là. . . . . . AD¬SL mấy ngày trước của tôi bị treo, chỉ sợ không thể mang bản thảo E tới đúng hạn!”

“Cô có nộp cước phí điện thoại không thế?”

“Hình như lâu rồi không nộp.” Tại lần trước cô đã rút hết dây điện thoại ra rồi. Có mấy lần thì vài người đến thúc giục nộp tiền, nhưng sau đó lại thôi.

Và kể từ đó điện thoại của cô đã bị cắt!

“Nhanh đi nộp tiền rồi liền đó khôi phục lại tất cả mau! Ngày mai cô còn không đem tới thì tôi sẽ đến tận nhà cô để lấy!”

“Thôi khỏi. Tôi không dám phiền tới Lão Đại như anh. Để tôi gởi qua mail được rồi. ”

“Ngộ nhỡ cô không đi nộp tiền điện thoại thì tôi có muốn cũng không được. Tự mình đi lấy vẫn là đáng tin hơn.”

“Tôi đảm bảo sẽ không lừa anh đâu. Ngày mai sẽ mang bản thảo qua.”

“Vậy cô đem tất cả sao lưu vào đĩa CD đi, chuẩn bị cho tốt vào. Chớ có làm qua loa đó.” Giống như sớm dự tính thấy Lãnh Diệm Linh sẽ có hành động gì đó, hắn ta không quên cảnh cáo.

“Hắc hắc! Tôi làm sao dám a. Anh cứ đợi đi.”

Đúng a! Cô làm sao dám làm đây?! Dù có là nữ vương đi nữa thì cũng cần có cơm áo qua ngày mà!

Hình như còn 5 trang nữa thì phải! Được rồi! Buổi tối mua mấy gói cà phê về cùng thức đêm là ổn!

Nhưng, hiện tại vẫn là phải để cho cô ăn hết chỗ bánh ngọt này đã…




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Maria Nyoko, vyvy17 và 249 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 994 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 813 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 773 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 303 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 735 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 322 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 327 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1242 điểm để mua Thần nước
Sunlia: bão về r bà con ơi ==
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 279 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1410 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1341 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1276 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1214 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.