Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 

Trái tim tuổi 19 - Tony Parsons

 
Có bài mới 22.03.2018, 16:17
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 34336
Được thanks: 5226 lần
Điểm: 9.58
Tài sản riêng:
Có bài mới [Tâm lý XH] Trái tim tuổi 19 - Tony Parsons - Điểm: 10
TRÁI TIM TUỔI 19

images

Nguyên tác: Starting Over
Tác giả: Tony Parsons
Người dịch: Ánh Tuyết - Song Thu
Nhà xuất bản: NXB Tổng hợp TP.HCM
Nhà phát hành: Trí Việt
Ngày phát hành: 03/2012
Số trang: 400 trang
Type+Làm ebook: thanhbt
Ngày hoàn thành: 25/06/2015
Dự án ebook #139 thuộc Tủ sách BOOKBT


Giới thiệu

Bạn mất gì khi bỗng dưng trẻ lại? Và bạn được những gì?

Bạn sống cuộc sống của mình như thế nào? Bạn nên quan tâm dến hành tinh và xã hội ở mức độ nào so với những người mà bạn thương yêu? Bạn có muốn trở thành người bạn của con cái hoặc cha mẹ mình không? Đến lúc nào bạn mới thôi bắt cha mẹ chăm sóc mình để bắt đầu lo lắng cho họ? Ở độ tuổi nào thì một người đàn ông trở nên lố bịch khi mặc chiếc quần jeans bó sát?

Trái tim tuổi 19 là hành trình kiếm tìm lời giải, kiếm tìm sự khai sáng, là câu chuyện về việc bạn trưởng thành như thế nào, làm thế nào để từ bỏ những giấc mơ tuổi trẻ và theo đuổi những mục tiêu cao đẹp hơn, và liệu có bao nhiêu cơ hội để bạn thực hiện điều đó.

- George Bailey được trao tặng một món quà mà tất thảy chúng ta đều mơ ước: đó là cơ hội được sống thêm lần nữa. Sau một cơn đau tim ở tuổi 47, George được thay tim của một cậu bé 19 tuổi, và bỗng dưng mọi thứ đổi thay.

Anh không còn là ông bố nghiêm khắc, luôn dõi theo nhất cử nhất động của cậu con trai và cô con gái đang tuổi lớn. Anh trở thành bạn của các con. Anh yêu vợ hết mực, Song đã không còn là một người chồng đúng nghĩa. Và anh muốn thay đổi cả thế giới...

“Một câu chuyện rất thật về cách chúng ta vẫn loay hoay tìm kiếm tình yêu và sau khi có được rồi, chúng ta lại đạp đổ đi... đôi khi chỉ vì điều đó dễ dàng hơn” - Observer

Báo chí giới thiệu

Vnexpress.net -  Ra mắt sách của nhà báo Anh

Trái tim tuổi 19, ấn bản tiếng Việt của tiểu thuyết Starting Over do nhà báo Anh Tony Parsons sáng tác, vừa được giới thiệu với bạn đọc cả nước.

Được sống thêm lần nữa là món quà kỳ diệu của cuộc sống, cũng giống như Chúa vừa ném vào đống lửa đang tắt của chúng ta thêm một que củi vậy. Với ngòi bút dí dỏm, tinh tế, tác giả Tony Parsons mang đến cho người đọc câu chuyện cảm động và ý nghĩa về giá trị của cuộc sống trong cuốn Trái tim tuổi 19.

Cuốn sách kể lại chuyện, sau cơn đau tim, viên cảnh sát bàn giấy George Bailey, 47 tuổi, được thay trái tim của một cậu bé 19 tuổi. Xuất viện, George trở lại với cuộc sống của mình, thế nhưng, anh sớm nhận ra mọi thứ không còn như xưa. Anh làm tình với vợ, đam mê và mãnh liệt như một chàng trai 19. Anh thấy đồng cảm với tham vọng cứu vớt hành tinh của cô con gái nhỏ, và gần như trở thành người bạn của cậu con trai lớn hơn là một ông bố. George không biết được rằng điều này lại trở nên tồi tệ. Cuộc sống của anh đã đảo lộn.

Vợ của George, Lara, chợt nhận ra sống cùng chồng chẳng khác nào sống cùng một cậu bé mới lớn. Mệt mỏi vì phải một mình gánh vác trọng trách nuôi dạy con cái và hụt hẫng vì người chồng mình yêu thương dường như trở thành một người khác, Lara muốn rời xa George. Thế nên, tạm thời anh chuyển đến sống cùng bố mẹ. Anh thường xuyên say khướt vì chẳng biết mình thực sự là ai. Anh khao khát được quay về cuộc sống bên vợ và hai con như trước kia.

Vì thế, Geogre quyết định tìm hiểu món quà được trao tặng, trái tim đang đập trong lồng ngực mình đến từ đâu. Trong thời gian này, anh dần nhận ra nhiều điều mới mẻ và giá trị trong cuộc sống.

Tony Parsons vừa là nhà văn vừa là nhà báo viết mảng âm nhạc tại Anh. Ông là tác giả của nhiều cuốn tiểu thuyết bán chạy như: One For My Baby (2001), Man and Wife (2003), The Family Way (2004), Stories We Could Tell (2006), My Favourite Wife (2007), Starting Over (2009) và Men From the Boys (2010).

Chi Mai

Tác giả

Sinh ngày 6/11/1953 tại Romford, Essex. Ông là nhà báo và nhà văn người Anh Ông bắt đầu sự nghiệp với vị trí phóng viên chuyên trách âm nhạc cho New Musical Express. Ông chuyên viết cho tờ The Daily Telegraph và phụ trách chuyên mục riêng trên tờ Daily Mirror. Năm 1974, ông viết cuốn tiểu thuyết đầu tay mang tên The Kids. Ông vẫn luôn duy trì việc sáng tác văn chương nhưng chỉ đến cuốn tiểu thuyết Man and boy, Tony mới thực sự trở nên nổi tiếng khi tác phẩm này lọt vào danh sách sách bán chạy nhất của tờ The Sunday Times năm vào năm 2000, được trao giải British Book of the Year vào năm 2001 và dịch ra 39 thứ tiếng. Tiểu thuyết của ông chủ yếu phản ảnh các vấn đề xoay quanh các mối quan hệ, bi kịch đầy tâm trạng và vết thuơng tâm lý của những người đàn ông và phụ nữ trong thời hiện đại. Hiện tại ông đang sống cùng gia đình và làm việc tại London.

Tác phẩm tiêu biểu

Man and Boy (1999)
One For My Baby (2001)
Man and Wife (2003)
The Family Way (2004)
Stories We Could Tell (2006)
My Favourite Wife (2007)
Starting Over (Trái tim tuổi 19, 2009)
Men From the Boys (2010)

Giải thưởng

Men and boy: British Book of the Year vào năm 2001



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.03.2018, 09:05
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 34336
Được thanks: 5226 lần
Điểm: 9.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Trái tim tuổi 19 - Tony Parsons - Điểm: 10
Dành tặng Yuriko


Phần một: Tên bàn giấy và cậu bé đểnh đoảng

Hình dạng trái tim


Cô không hề thấy thoải mái khi lái chiếc xe này. Nó quá to lớn, quá xa lạ, quá đậm phong cách của chồng cô. Còn giọng phụ nữ trong hệ thống định vị thì không chịu câm đi cho rảnh.

“Cố vòng theo hình chữ U... vòng theo hình chữ U”.

Lúc này đã muộn. Cô chẳng biết gì về nơi đây cả. Chiếc BMW X5 to lớn lăn bánh qua con đường với những cửa hiệu cũ kỹ, những khu mua sắm xấu xí, những khu đất tối tăm có căng dây thép gai bảo vệ. Chỗ nào cũng thấy trẻ con. Chúng tụ tập thành từng nhóm ba, bốn đứa bên cạnh mấy chiếc xe đạp. Ánh sáng từ những chiếc điện thoại di động lóe lên qua kẽ tay chúng. Khuôn mặt chúng giấu trong chiếc mũ trùm đầu liền với áo khoác.

“Hãy vòng theo hình chữ U...”.

“Tôi đang cố đây!”, cô hét lên, đột nhiên nhận ra dường như cô vừa uống hơi nhiều.

Mọi cặp mắt đều dõi theo cô. Ít nhất là cô cảm thấy thế. Cách ăn mặc của cô quá sang trọng so với nơi này, chiếc xe rõ ràng quá đắt. Lẽ ra cô nên lái chiếc xe nhỏ cà tàng của mình. Nhưng chồng cô cứ ép cô đi chiếc BMW X5 - anh nói rằng như thế cô sẽ cảm thấy an toàn hơn.

Mà đúng thật.

Cảnh vật thay đổi. Đột nhiên, những cửa hàng rệu rã, khu mua sắm và đám trẻ ủ rũ biến mất. Không còn dấu hiệu nào của sự sống. Chỉ còn lại những con đường với cái... gọi là gì nhỉ? - nhà kho. Những nhà kho cũ. Những tòa nhà lớn đen sì với khung cửa sổ dài trên mái đã vỡ nát. Trông như chúng đã bị bỏ hoang nhiều năm, như đang mục ruỗng, như đang chờ được quét sạch đi để xây mới. Chiếc xe đồ sộ lướt qua những con phố chết. Có thể cô mới chỉ ở cách nhà vài dặm, nhưng chỗ này đã không còn giống thị trấn của cô nữa rồi.

“Hãy vòng theo hình chữ U...”.

“Trời ạ, nhét giẻ vào miệng đi!”, cô hét lên. Và ngay lúc đó cô nhìn thấy nó.

Thằng bé đang nằm giữa đường, co rúm, nhưng một cánh tay đang đỡ lấy đầu. Chân cô chạm vào phanh, nhưng chỉ trong khoảnh khắc. Chính cánh tay làm thành cái gối cho thằng bé khiến cô cảm thấy điều này không ổn, hoàn toàn không ổn, rằng đây là dấu hiệu của một chuyện rắc rối.

Thế là cô không dừng lại.

Cô đạp ga và đánh tay lái, lạng tránh thằng bé ở giây cuối cùng. Nhìn qua kính chiếu hậu, cô thấy thằng bé vẫn không động đậy. Chiếc xe suýt đâm vào nó, vậy mà nó vẫn nằm yên không nhúc nhích. Cô chợt nhận ra mình đã nhầm.

Đúng là có người bị thương, cô nghĩ vậy. Có người đang cần cô giúp đỡ.

Chiếc xe dừng lại.

Cô rút điện thoại ra. Không có tín hiệu.

Rốt cuộc rồi cô cũng làm theo người phụ nữ trên hệ thống định vị, vòng theo hình chữ U, vội tấp vào một trạm xăng bỏ hoang. Không một máy bơm xăng, nhưng trên mái vẫn còn lờ mờ tên một công ty xăng dầu. Bao quanh trạm xăng là một dãy tường thấp và nói chung nơi đây đã trở thành một bãi rác. Vôi gạch ngổn ngang khắp nơi. Một chiếc túi xách màu đen bị cắn nát, còn nguyên những dấu răng sắc nhọn, một chiếc xe bị cháy, một lò nướng nhớp nháp đen đúa, và vài chiếc máy tính với màn hình không còn nguyên vẹn. Bỗng dưng giống như lái xe trên mặt trăng vậy. Chiếc BMW X5 đè lên một thứ mà chỉ có Chúa mới biết là gì và giờ cô cảm thấy mừng vì đã lái chiếc xe này.

Cô dừng xe cạnh một ổ gà nơi trước kia từng đặt một máy bơm xăng, chồm tới trước, vẫn để xe nổ máy, nhìn chăm chú vào thằng bé ở giữa đường đang được ánh đèn pha của chiếc xe chiếu thẳng vào người.

Và cô vẫn không biết.

Cô không biết liệu thằng bé có bị thương thật không. Cô không thể bỏ mặc thằng bé nằm đó. Nhưng cô không thể ra khỏi xe.

Rồi cô nhấn ga chạy qua cái trạm xăng hoang phế đó. Chiếc xe lớn tròng trành, xóc nảy, và suốt đoạn đường đó, qua kính chiếu hậu, cô luôn quan sát thằng bé được đèn xe rọi sáng cứ lùi dần lại phía sau.

Nó không hề động đậy.

Nhưng cô biết rằng cô sẽ không ra khỏi xe. Cô vòng xe trở ra đường cái, chạy ngược về hướng lúc nãy. Giọng người phụ nữ trong hệ thống định vị đã tắt như thể cuối cùng cũng hài lòng.

Mấy viên cảnh sát ở đồn tỏ ra thông cảm. Họ nói cô làm như vậy là đúng. Bạn không được ra khỏi xe ở những chỗ như thế. Một cảnh sát trẻ tóc đỏ mặc sắc phục và đeo cà vạt chở cô quay lại chỗ cô nhìn thấy thằng bé trên đường.

Và nó đã biến mất.

Viên cảnh sát và người phụ nữ bước ra khỏi chiếc xe không một vết xước. Hay đây không phải nơi lúc nãy? Không, chắc chắn là nơi này mà. Cô nhận ra trạm xăng với cái tên đã mờ. Chỗ này, cô khẳng định.

Và lúc này họ nhìn thấy cái xác.

Chắc thằng bé này đã nấp sau bức tường thấp bao quanh trạm xăng. Chờ cô dừng lại. Chờ cô bước ra xe để giúp bạn nó. Chờ cô làm một việc đúng, mà rất có thể là một việc sai lầm.

Và khi người phụ nữ quay đầu xe, khi cuối cùng cô cũng vòng theo hình chữ U, cô đã cán qua người thằng bé.

Đứa đang nấp, đứa đang chờ. Cô vội nhìn đi chỗ khác nhưng không đủ nhanh để tránh trông thấy vết bánh xe hằn trên gương mặt nó. Còn trẻ quá, cô nghĩ. Vẫn còn là một cậu bé mới lớn. Quá trẻ để phải chịu điều đó.

Rồi nó nói gì đó khiến cả người phụ nữ và viên cảnh sát kêu thét lên.

Hình như nó còn sống.

Hình như nó vẫn còn sống.

Nhưng không được lâu.

Tại bệnh viện, sau khi cậu bé vô danh được thông báo đã chết trên truyền hình, viên cảnh sát tóc đỏ đứng cùng y tá trực và ký vào tờ khai nhận những di vật trong túi thằng bé. Viên cảnh sát lần lượt bỏ từng cái một vào chiếc túi ni lông nhỏ.

Vài chiếc chìa khóa. Một cái thẻ Oyster[1]. Một cái ví có ảnh em bé ở độ tuổi chập chững biết đi. Bé trai, viên cảnh sát nghĩ, vì nó mặc chiếc áo liền quần màu xanh. Một người phụ nữ đang bế đứa bé. Có thể thấy được bàn tay, cánh tay và một phần nụ cười của cô.

Có một xấp thẻ tín dụng, mỗi cái mang một tên khác nhau. Hiroshi Yamamoto. Deirdre Smith. Elisa- beth Kubler-Ross. Mấy mẩu giấy viết tay nhăn nhúm. Và một chiếc điện thoại rẻ tiền vẫn đang bật. Đột nhiên, đèn lóe sáng và chuông reng. Những giai điệu quen thuộc. Viên cảnh sát đặt nó qua một bên và nhìn chằm chằm như để cố ghi nhớ từng nốt nhạc.

Cuối cùng là một chiếc thẻ màu xanh nước biển. Viên cảnh sát nhìn chiếc thẻ.

Chỉ có thế.

Chỉ là chiếc thẻ màu xanh với vài dòng chữ trắng và những chấm đỏ tạo thành hình trái tim.

Còn người phụ nữ ở nhà, an toàn và ấm cúng, nhưng vẫn run rẩy bên chồng và một ly rượu. Người chồng cảm ơn Chúa vì cô đã làm một việc khôn ngoan là ở lại trong xe.

Cô nhấp một ngụm rượu và cũng thầm cảm ơn

Chúa.

Trong truyện cổ tích ngày xửa ngày xưa, cô sẽ bước ra khỏi xe. Cô sẽ đưa tay cứu lấy thằng bé.

Nhưng người ta không còn bé nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.03.2018, 09:06
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 34336
Được thanks: 5226 lần
Điểm: 9.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Tâm lý XH] Trái tim tuổi 19 - Tony Parsons - Điểm: 10
Một


Tôi đợi con trai về.

Tôi xem bản tin cuối ngày, tắt ti vi, lật nhanh mấy trang báo, rồi ném sang một bên. Tôi ra sau bếp, đứng tựa cửa nhìn ra vườn, rít một hơi thuốc, ngắm làn khói mỏng bay lơ lửng rồi tan vào màn đêm.

Tôi đợi con trai về.

Biết bao thứ tồi tệ có thể xảy ra ở cái tuổi mười bảy. Đầu tôi ong lên. Đụng xe. Đâm chém. Hút hít. Ngoài đường, bọn trẻ chém giết lẫn nhau, mà thằng bé vẫn đang ở đó, giữa bọn chúng.

Còn tôi ở đây, chỉ biết đợi chờ.

Rufus là thằng bé thông minh, nhưng còn non nớt lắm. Thế mới là vấn đề. Không phải là sự liều lĩnh, hay ngu ngốc, mà chính là tuổi trẻ. Tôi tin con, nhưng tôi không tin thế giới này. Tôi nghĩ người ta cần một chút may mắn ở cái tuổi đó. Và, tôi vẫn đứng đợi bên cửa sổ, còn nó vẫn chưa về.

Thằng bé mười bảy tuổi. Hầu như tối nào nó cũng đi chơi bằng chiếc Beetle cũ rích tự sắm từ số tiền làm thêm hồi hè. Tôi không biết nó đi đâu. Không một manh mối. Đến một độ tuổi nào đó, chúng ta sẽ lạc mất bọn trẻ và chúng không bao giờ trở lại như xưa. Chúng là một phần máu thịt của bạn, bao năm quấn quít bên bạn không rời, rồi bỗng dưng chúng trở thành những người mà bạn không thể nhận ra. Tôi thấy điều đó đang đến.

Hai bố con chưa hẳn là hai người xa lạ. Tôi vẫn thoáng thấy hình ảnh cậu con trai đạp chiếc xe gắn thêm hai bánh sau để giữ thăng bằng đến công viên cùng bố. Nhưng có một thứ gì đó đang ngăn cách chúng tôi, như vực sâu bí ẩn, khiến người này hoàn toàn mù tịt về cuộc sống của người kia. Và dường như khoảng cách ấy ngày càng rộng thêm mỗi khi thằng bé ra khỏi cửa.

Đã quá nửa đêm, tôi chợt hiểu rằng mình sẽ không bao giờ thấy nó nữa. Cái điều đoan chắc đó làm cổ họng tôi nghẹn đắng, tim se thắt lại. Tôi còn nhìn thấy cái cảnh khi tôi báo tin đó với mẹ và em gái nó. Tôi có thể thấy ánh nhìn thảng thốt trên khuôn mặt ông bà nó. Tôi có thể hình dung ra những khuôn mặt ngơ ngác của đám bạn bè nó khi viếng lễ tang đầu tiên trong đời - chúng còn quá trẻ để mặc toàn một màu đen. Tôi biết rõ việc đó sẽ như thế nào. Như ngày tận thế.

Rồi tôi nghe tiếng xe thằng bé về.

Cửa sổ lóa ánh đèn, động cơ im bặt, cánh cửa đóng sầm - đám trẻ mười bảy có làm gì nhẹ nhàng được bao giờ - và đột nhiên con trai tôi đứng đó, sừng sững trước mặt tôi, thật không dễ nhìn thẳng vào mắt nó. Cũng như mọi khi, tôi vừa nhẹ nhõm vừa lúng túng khi nó xuất hiện - nhẹ nhõm vì nó vẫn ổn và lúng túng vì đứa trẻ trong cái vóc dáng đàn ông quá khổ này.

Nó là ai? Nó từ đâu đến? Có gì liên quan giữa nó với cậu bé tóc vàng cắt kiểu Beatle không? Vừa nhón chân - tôi cao chưa đến một mét tám - tôi vừa hôn lên cái má lún phún râu mà thằng bé vẫn cạo mỗi tuần một lần. Khi nó miễn cưỡng ôm nhẹ tôi, tôi cảm nhận được khung xương rắn rỏi của đứa con trai duy nhất.

Chúng tôi vẫn hay ôm hôn nhau, nhưng gần đây, xen giữa những cái ôm đã có cảm giác e dè, ngượng ngập. Tôi biết Rufus mong muốn chấm dứt nghi thức cũ kỹ này. Nhưng điều đó có lẽ quá sức chúng tôi. Thế nên hai bố con tiếp tục cái kiểu hôn của đàn ông đó dù cả hai đều không thoải mái.

Tôi cảm thấy nó đẩy tôi ra. Tôi cố lấy giọng nhẹ nhàng:

- Con vừa đi đâu vậy?

- Chạy vòng vòng thôi mà.

Nó đáp bằng giọng trầm trầm, ồm ồm - giọng của một người đàn ông to lớn thốt ra từ cậu con trai bé bỏng của tôi. Tôi khựng lại trước giọng nói đó, trước những từ ngữ đó, trước câu nói dối rành rành đó.

Dù thằng bé có làm gì ngoài kia, tôi quả quyết là nó không chỉ chạy vòng vòng.

- Được rồi. - Tôi bình tĩnh nói và với lấy chiếc máy đo nồng độ cồn AlcoHawk Pro để sẵn trên bàn.

Đó là một khối nhựa chữ nhật màu xám, kích cỡ bằng chiếc điện thoại di động mà ngày nay dường như ai ai cũng dành cả đời để nhìn chằm chằm vào nó thay vì nhìn nhau hay ngắm các vì sao. Một bên thân chiếc AlcoHawk Pro có một ống thổi dài bằng đoạn đầu lọc thuốc lá mà tôi vừa vứt vào bụi hoa hồng.

- Con đâu có uống.

Rufus khăng khăng, mặc dù tôi vẫn ngửi thấy hơi bia trên người nó.

- Tốt, - tôi nói dứt khoát. - Rồi sẽ rõ cả thôi.

Tôi bật máy. Những con số màu đỏ trên màn hình tròn rơi tuột từ 200 xuống 0. Tôi đưa cho Rufus. Thằng bé hít một hơi dài rồi thổi vào ống cho đến khi có tiếng bíp. Nó trả lại cho tôi. Hai bố con cùng chờ, không nói gì, không nhìn nhau, giữa chúng tôi chỉ là một chút âm thanh ồn ã của phố xá. Một loạt tiếng bíp nhỏ vang lên.

Chiếc máy hiện lên ba số không. 000. Lạ thật, rõ ràng tôi ngửi thấy hơi bia mà. Tôi lắc lắc chiếc AlcoHawk Pro và nhìn kỹ lại. Vẫn là 000. Điều đó có nghĩa là không có cồn trong máu thằng bé. Ít nhất nó đã thành thật với tôi một lần trong đời.

Tôi đưa kết quả cho Rufus đọc và khi nó lễ phép gật đầu, tôi muốn ôm nó vào lòng. Đó quả là một cử chỉ khoan dung, cái gật đầu nhè nhẹ lịch sự của nó ấy. Con trai tôi thật đáng yêu, thậm chí khi vẻ đáng yêu đó chỉ dành cho mẹ nó chứ không dành chút nào cho tôi. Tôi muốn ôm lấy thằng bé. Nhưng tôi đã không làm vậy. Và khoảnh khắc đó trôi qua.

Chúng tôi chúc nhau ngủ ngon mà không dám mạo hiểm ôm thêm lần nữa. Tôi bước lên cầu thang, bên tai còn nghe thấy tiếng thằng bé khua đồ đạc rổn rảng khi nó lục tìm thức ăn trong bếp. Vợ tôi đang ngủ, nhưng khi tôi khẽ ngả lưng lên giường thì nàng cựa mình.

Lưng vẫn quay về hướng tôi, nàng hỏi:

- Nó về rồi hả anh?

- Nó về rồi.

Tôi lắng nghe tiếng thở đều của vợ trong một thoáng. Với Lara, thế là đủ. Nó đã về. Nàng chỉ quan tâm có vậy.

- Nhưng nó đi đâu cơ chứ? - Tôi thốt lên tuyệt vọng

Nàng thở hắt ra trong bóng tối, nửa ngáp ngủ nửa thở dài.

- Nó là đứa bé ngoan, George à! - Nàng mơ màng nói. - Và nó vẫn ổn. Nó đang ở nhà và an toàn. Việc nó đi đâu có gì quan trọng cơ chứ?

Rồi như nhớ ra điều gì đó, nàng hơi nhỏm dậy:

- Anh lại kiểm tra nồng độ rượu à?

- Anh chỉ muốn biết nó đi đâu thôi mà.

Tôi xoay người. Chúng tôi nằm đó, lưng đâu lưng. Tôi cảm thấy đôi bàn chân nhỏ nhắn của Lara chạm bắp chân mình, đường cong đôi mông, một góc bờ vai bên dưới bộ đồ ngủ bằng vải mỏng.

- Anh không muốn thằng bé gặp chuyện xấu, - tôi thì thầm, dù nàng đã thiếp đi.

Tôi cứ nghĩ mình sẽ thao thức cả đêm, nhưng khi cơ thể Lara ngả vào tôi thật yên bình, tôi biết thế nào mình cũng sẽ ngủ ngon, chỉ cần đừng nghĩ ngợi quá nhiều.

Tôi biết có điều gì đó còn hơn cả thứ tôi muốn dành cho con trai, hơn cả cảm giác an toàn, trí khôn ngoan để tồn tại, một chút may mắn cần có ở tuổi mười bảy và có thể là ít lời nói dối hơn, chỉ để có một thay đổi nhỏ.

Và đó chính là điều mà cha mẹ nào cũng muốn dành cho đứa con trai rụt rè của mình, những đứa trẻ bỗng dưng lao vào thế giới trưởng thành mà không đội mũ bảo hiểm hay thắt dây an toàn, với ảo tưởng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.

Lời cầu nguyện âm thầm của một người cha đang sợ hãi.

Tôi muốn tắt chiếc đồng hồ thời gian.

***

Chúng tôi hiếm khi gặp Rufus vào bữa sáng. Nó gần như là một hình bóng huyền ảo, bí ẩn, kỳ quặc. Hình dáng khổng lồ của nó đôi khi thình lình phóng ra cửa, ba lô sách vở lủng lẳng một bên vai, y như Người Tuyết đi học.

Căn bếp đầy dấu vết của thằng bé. Chiếc ghế đẩy bật ra sau. Dăm hạt ngũ cốc vương vãi trên sàn nhà. Cái bát nằm chỏng chơ trong bồn rửa.

Cơn giận dữ trong tôi dâng trào. Tôi biết như thế có nghĩa là gì. Nó chỉ muốn tránh món cháo yến mạch tôi nấu.

Ngày nào tôi cũng nấu món cháo yến mạch bổ dưỡng và thơm ngon cho cả nhà. Bữa sáng lành mạnh sẽ bù đắp cho những thứ độc hại còn lại trong ngày, như mấy điếu thuốc tôi lén hút, thức ăn vặt ở sở, những thứ tiềm ẩn nguy cơ tăng huyết áp. Mỗi sáng, tôi đều dựng lên bức rào chắn chống lại cái chết trẻ. Một bức tường thành đắp bằng cháo yến mạch. Nhưng con trai tôi chẳng bao giờ đụng đến món cháo này.

Lara xuất hiện khi tôi đang lau khô cái bát của thằng bé.

- Nó làm anh bực quá.

Nàng hôn lên má và vỗ nhẹ cạnh sườn tôi.

- Mọi thứ đều làm anh bực bội, anh yêu ạ! - Rồi ngước nhìn lên lầu, nàng gọi. - Ruby!

Không có tiếng thưa. Lara vừa cầm lấy cái bát từ tay tôi đem đi cất, vừa lắc đầu.

- Con bé sẽ bị muộn mất thôi. Anh lên đánh thức nó dậy đi.

Tôi khuấy nồi cháo đang sôi nhẹ rồi trở lên lầu. Cửa phòng để mở. Con bé ngồi trước máy vi tính, chỉnh tề trong bộ đồng phục, đang chải mớ tóc ngược ra sau rồi buộc túm cao kiểu đuôi gà. Tôi buồn cười với cái vẻ căng thẳng trên gương mặt cô con gái mười lăm tuổi giống mẹ như tạc.

Đâu phải thứ gì cũng làm tôi bực bội.

Con gái tôi chẳng bao giờ làm tôi bực mình. Tôi chẳng thể nào nhìn nó mà không cười. Và lúc nào cũng vậy.

Những hình ảnh trong sách Khải Huyền chạy ngang qua màn hình máy vi tính của con bé. Nhà máy phun đầy khói độc. Cá chết nổi lềnh bềnh trên những dòng sông đen kịt. Xe cộ kẹt cứng trên đường cao tốc.

Tôi gõ gõ lên cánh cửa đang để mở.

- Có ai ở đây thích món cháo yến mạch không nhỉ?

- Để con... - Giọng nó đứt quãng vì mắt còn mải nhìn những đỉnh núi băng đang tan chảy, vỏ trái đất sôi sùng sục, bầu trời xé toạc thành từng mảnh bởi sâu bọ và bệnh dịch. - Con phải xem...

- Ruby, đừng lo lắng về mấy thứ vớ vẩn đó con ạ. Có phải là tận thế đâu.

Nó nhăn mặt nhìn tôi:

- Không đùa đâu, bố. Tôi phì cười.

Hai bố con xuống đến nơi thì nồi cháo đã hơi sủi bong bóng, không còn sánh mịn như sữa kiểu tôi thích nữa.

Lara từ ngoài vườn vào, tay phải cầm vật gì đó. Mẩu đầu lọc thuốc lá. Nàng ném vào giữa ngực tôi, chỗ tôi luôn thấy đau thắt. Nóng như lửa, bố tôi nói thế. Nhưng mau nguội.

- Anh có biết đó là cái gì không, George? Thêm một cây đinh đóng hòm cho anh đó!

Nàng quắc mắt hỏi rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh bàn ăn, hai tay ôm mặt. Ruby và tôi hết nhìn nhau rồi lại nhìn nàng. Giọng nàng nghèn nghẹn giữa hai bàn tay.

- Cảm ơn anh nhiều lắm, George ạ. Cảm ơn anh vô cùng.

Chúng tôi ăn cháo.

***

Rufus vẫn đứng ở trạm xe buýt.

Tôi dừng xe bên đường và quay cửa kính xuống. Trông thấy bố mẹ và em gái trong xe, nó có vẻ e dè, rồi nhìn lảng đi chỗ khác. Có vài đứa trẻ cùng trường cũng đang đứng đợi, nhưng dường như chúng không quen biết nhau.

- Con có muốn bố chở đi không? - Tôi hét lên giữa tiếng xe cộ ầm ầm trong giờ cao điểm.

Nó giật mình nhìn lên, nheo mắt:

- Gì cơ? Con không nghe rõ. Đám trẻ quay nhìn chúng tôi.

Tôi hỏi Lara đang ngồi ở băng ghế sau:

- Anh có thể nói gì đây? Anh có thể hỏi nó câu gì khác được chứ?

Ruby chồm tới trước hỏi:

- Thủ đô của Peru là gì? Nếu Chúa có thật thì tại sao có quá nhiều nỗi đau trên thế giới? - Rồi nó ngồi yên trở lại, khúc khích cười trước cảnh ông anh trai to xác đang lóng ngóng chờ xe buýt. - Anh ấy muốn đi xe buýt, bố ạ!

Con bé nói đúng.

Thế nên tôi để mặc thằng bé ở trạm xe buýt và chở Ruby tới trường, đến tận cổng. Con bé còn hôn bố mẹ mà không phải nhìn trước ngó sau xem có ai trông thấy không.

Con bé thật sự lúc nào cũng làm tôi cười được.

Và nụ cười chỉ tắt khi tôi thấy con bé tung tăng bước đi với đứa bạn cùng lớp, lắc cái hông gầy gò làm tốc cái váy xám. Nó bắt đầu mang vớ trắng cao quá gối tới trường, trông chẳng ra làm sao.

Tôi gọi với theo:

- Này, cô bạn nhỏ!

Nó ngoảnh lại, nhướng đôi mày bướng bỉnh lên và vẫy tay chào. Cử chỉ đó mang nhiều nghĩa: Thôi mà. Tạm biệt. Đi đi. Chiếc váy không thể ngắn hơn được nữa, và đó dường như là điều duy nhất tôi có thể hỏi.

Lara sờ đồng hồ khi chúng tôi nhích từng chút một giữa dòng xe cộ buổi sáng.

- Em muộn mất thôi. Tôi liếc đồng hồ tốc độ.

- Không đời nào.

Vừa lách xe sang làn đường bên kia, tôi vừa bật còi hụ. Hai ánh đèn xanh trên mui xe liên tục nhấp nháy. Tất cả xe ngược chiều đều nhường đường trước khi tôi chạy đến.

Cuộc sống là thế.

- Anh biết là không nên làm vậy mà. - Lara cúi đầu núp sau lưng ghế, cười xấu hổ.

Tôi mỉm cười, thấy vui vui vì đã làm cho vợ mình vui, tự hào vì tôi đã đưa nàng đến sở làm đúng giờ, và chờ đợi khoảnh khắc được ở một mình, châm điếu thuốc đầu tiên trong ngày.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 131, 132, 133

5 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 74, 75, 76

6 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 177, 178, 179

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 2096 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 264 điểm để mua Pucca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 609 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 394 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 410 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4366 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 374 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 579 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 4157 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 844 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 355 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1995 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 550 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 337 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 718 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3958 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 350 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 965 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 682 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 918 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 250 điểm để mua Pucca
cò lười: Mọi người nhường em cục đá đi ạ. Em sưu đồ tím ạ
Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.