Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 173 bài ] 

Túy linh lung - Thập Tứ Dạ

 
Có bài mới 16.07.2015, 21:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 18.02.2015, 22:23
Bài viết: 112
Được thanks: 204 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới [Xuyên không] Túy linh lung - Thập Tứ Dạ - Điểm: 9
Thể loại: Xuyên không, cung đình, HE

Tác giả: Thập Tứ Dạ

Số chương: 161

Convert: hyukie

Editor: Trảm Phong

Nguồn: https://tramphongcac.wordpress.com/2015 ... linh-lung/

Túy lí hồng trần, đạm khán bán sinh cựu ngân.
Linh lung giải ngữ, phiên tác nhất từ tân khúc.

(Say chốn hồng trần, thờ ơ nửa mắt hoài niệm nửa đời đã qua

Lả lướt câu chữ, nhấc bút viết từ đầu tiên cho tân khúc.)

Câu chuyện kể về Ninh Văn Thanh, một thiên kim thời hiện đại trong một ngày thất tình không may xuyên không về vào thân xác một cô gái cổ đại - Phương Khanh Trần. Tại thời không này, trong lúc mơ màng giữa kiếp trước và kiếp này, bằng trí tuệ của người hiện đại và những ký ức về y thuật cao thâm của Phượng Khanh Trần, nàng dần thích ứng với cuộc sống cổ đại. Ở nơi này, trong lúc vô ý hữu tình, nàng gặp gỡ và quen biết với các hoàng tử và bị cuốn vào cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế đầy tàn khốc ( Theo đánh giá của ta thì ngang ngửa với trận "Cửu Long đoạt vị" thời Thanh). Tài hoa của nàng nở rộ, cùng thân phận cao quý của nàng thu hút ánh nhìn từ bốn phía.

Nắm tay người mình yêu, từ bỏ con đường trở về nhà, Ninh Văn Thanh giúp chàng điều tra thân thế của mình, cùng chàng chia sẻ những cảm xúc vui buồn, đánh dẹp thiên hạ, tranh đoạt hoàng vị.

Đây là lần đầu tiên mình edit nên còn rất nhiều chỗ không được như ý.
Túy linh lung là một bộ xk mà mình rất thích, bên Nguyệt Dao Các có edit 3 chương rồi drop, mình rất tiếc nuối nên làm quyết định làm lại bộ này.

Nguồn: https://tramphongcac.wordpress.com/2015 ... linh-lung/



Đã sửa bởi Tiểu Lạc Tỷ lúc 15.08.2015, 11:56, lần sửa thứ 7.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lạc Tỷ về bài viết trên: Di Phong Cô Ảnh, Julia Tran, Nguyêtle, Nha Tinh, PemDan, Uyên Xưn, hh09, thaothanhvu, trangdang2206
     

 16.07.2015, 21:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 18.02.2015, 22:23
Bài viết: 112
Được thanks: 204 lần
Điểm: 9.96
 Re: Túy Linh Lung - Chương 1 - Điểm: 12
Chương 1:Linh lung cửu chuyển kỉ thế túy

Trong phòng tối, Ninh Văn Thanh về nhà, cơ hồ dùng toàn khí lực đem một cái giày cao gót đá rất xa, rơi trên sàn gỗ lim quý báu, phát ra tiếng “Phanh” trầm đục. Nàng đứng ở trong bóng tối phát ngốc, chậm rãi đem một chiếc giày cao gót còn lại cũng đá ra , đi vào phòng ngủ.

Sàn nhà lạnh lẽo như đi lên nước đá, ngoài cửa sổ ánh trăng sáng nhẹ, giống như một tầng lụa mỏng tinh tế, yên tĩnh mang theo một chút hương vị quỷ dị hương vị.
Ninh Văn Thanh không có ý tưởng bật đèn, ngồi xuống mép giường , ba giây sau ngửa  mặt ngã trên giường ngẩn người.

Nhớ lại vẻ mặt cùng lời nói vừa rồi của Lí Đường cùng với Từ Phi Phi, tựa hồ như còn ở trước mắt, hai người họ tình chàng ý thiếp thật sâu nặng, nhưng cũng thực ghê tởm, nàng cảm thấy thực ghê tởm.

Không có nguyên nhân khác, chính là bởi vì Lí Đường vị hôn phu của nàng, mà Từ Phi Phi lại là bạn tốt của nàng. Lại như chuyện xưa, nàng mặc lễ phục tân hôn ở bãi đỗ xe nhìn thấy hai người ôm nhau tình tứ.

Thương tâm sao? Nàng hỏi chính mình, quả thật có cảm giác thương tâm , nhưng không phải bởi vì bọn họ hai người khanh khanh ta ta, mà là thời điểm nghe Lí Đường nói ra câu nói kia .

“Kết hôn với Ninh Văn Thanh một nửa cổ quyền xí nghiệp Ninh thị vào tay.”
Thương tâm không phải vì bạn tốt cùng bạn trai có tình ý, thương tâm vì không ngờ Lí Đường là người như thế. Ninh Văn Thanh nghĩ tưởng chính mình tìm được vị hôn phu hoàn mỹ , anh tuấn tiêu sái phong lưu phóng khoáng ngọc thụ lâm phong tuấn tú lịch sự ôn nhu săn sóc hài hước hào phóng, đến trường thì làm mưa làm gió, sau công tác lại công trạng đầy mình, ngay cả cha nàng thân là chủ tịch tập đoàn Ninh thị mắt như lưỡi dao duyệt vô số người, trong giới kinh doanh kinh nghiệm phong phú vô cùng đều gật đầu khoa trương: “Con gái thực tuệ nhãn gặp được anh hùng.”

Tuệ nhãn gặp được anh hùng? Chính mình mắt bị mù đi. Bạch mã vương tử cùng công chúa chuyện xưa cho tới bây giờ chính là cái thần thoại.

Một nửa cổ quyền Ninh thị, nguyên lai đây là lí do hắn muốn kết hôn, mà không phải là nàng. thề non hẹn biển của hắn  là hứa cấp ninh thị cổ quyền nghe , không phải hứa cấp Ninh Văn Thanh nàng; lời ngon tiếng ngọt của hắn là nói cho Ninh thị cổ quyền nghe , không phải nói cho Ninh Văn Thanh nàng; nhu tình mật ý của hắn là để ninh thị cổ quyền nhìn xem, không phải cho Ninh Văn Thanh nàng.... ........

Ninh Văn Thanh nhãn tình mờ mịt, không có nước mắt, thật là kỳ quái, chính mình không phải cùng Lí Đường khi học đại học khi liền nhất kiến chung tình tái kiến ái mộ sơn vô lăng thiên địa hợp nãi dám cùng quân tuyệt sao, theo lý thuyết nàng hiện tại hẳn là một khóc hai nháo ba thắt cổ mới có vẻ bình thường chứ?

Nàng theo bản năng chạm vào vòng đá Bích Tỉ cổ tay tay, trong lòng vô cùng buồn bực , không có cảm giác, chính là đáy lòng có điểm quá mức thanh tỉnh đến chết lặng.

Nàng cười cười tự giễu, người quá thanh tỉnh không tốt, nhất là nữ nhân.

Thất thải Bích Tỉ ôn lạnh làm người ta thanh tỉnh thực thoải mái, vốn mặt Ninh Văn Thanh  không chút thay đổi lại lộ ra một tia mỉm cười.

Nàng ở trên giường xoay người, cầm hộp bạc nhỏ đầy hoa văn phong cách cổ xưa trên đầu giường , bên trong hộp lót một màu thâm lam nhung tơ thượng hạng, có vài chuỗi vòng tay thủy tinh do nàng sưu tầm nhiều năm.

Ninh Văn Thanh mỗi loại vòng tay thủy tinh đều có một chuỗi. “Hắc kim cương võ sĩ” truyền rằng có thể trừ tà chính là chuỗi hắc diệu thạch đang đeo trên tay, “Xui xẻo mau đi đi .” Nàng lầm bầm lầu bầu nói. Mười tám khỏa hắc diệu thạch mặt trên đều như mở ánh mắt, dưới ánh trăng sâu kín nhìn chăm chú vào nàng.

Ninh Văn Thanh tiếp tục lấy từ trong hộp bảo bối của nàng , vòng vàng như ánh mặt trời, cát tường phú quý đến như thần phật đeo vào tay trái, tiếp tục xua xui......
Lam Hải bảo thạch, màu lam nhạt trong trẻo, tinh lọc linh thông......

Nguyệt thạch sắc trắng mông lung như ánh trăng, ôn nhu tâm tình, làm con người thanh tỉnh......

U Linh Lục thạch, quỷ lão tài thần, chiêu quý nhân, chiêu tài phú......

Hồng thạch lựu màu đỏ sậm, xua tan u buồn, mỹ dung dưỡng nhan, mang đến hạnh phúc cùng tình yêu vĩnh hằng , nàng cười...... đeo vào tay.

Thạch Anh màu tím tôn quý, khai phá trí lực, giữ vững cảm xúc, còn đại biểu cho...... tình yêu kiên trinh , lại cười...... đeo đeo.

Phù dung thạch hồng sáng lấp lánh, đá quý tương trưng cho nữ thần tình yêu A Phật Lạc Địch (Venus – nữ thần tình yêu và sắc đẹp), mang đến cảm tình trong cuộc sống, nếu cùng đối phương cãi nhau, còn có thể xoa dịu tình yêu, tiếp tục vui vẻ...... Này đương nhiên muốn đeo.

Ninh Văn Thanh nương theo ánh trăng nhìn chính mình đeo vào tay đầy những chuỗi hạt, cảm giác chả khác gì nhà giàu mới nổi. Đá thủy tinh thiên nhiên gây cảm giác mát ở cánh tay của nàng dây dưa lan tràn, giống như vào cuối mùa thu rét lạnh đưa tay vào hồ nước bình thường, có chút lạnh lẽo. Ninh Văn Thanh âm thầm mắng “Bệnh thần kinh”, lấy vòng thủy tinh trên hai tay xuống dưới để tại một bên, chỉ còn đeo đá Bích Tỉ lúc đầu. Nàng nằm ngửa trở lại, nhắm hai mắt lại, trong đầu không biết nghĩ cái gì, chỉ chốc lát sau đã nặng nề ngủ.

Ninh Văn Thanh không có chú ý tới, chính mình vô ý quăng những chuỗi thủy tinh vô tình kéo thành nửa hình cung, ở dưới ánh trăng trong trẻo như mặt nước, không hẹn mà cùng phát ra ánh sáng rọi. Tám đạo quang mang ở không trung thành một đạo, chiếu sáng toàn bộ phòng, rồi sau đó chậm rãi , chậm rãi rót vào bên trong chuỗi Bích Tỉ trên tay phải nàng.

Ninh Văn Thanh đang ngủ cảm thấy có chút lạnh, quần áo giống như bị làm ẩm ướt dán trên người, thực không thoải mái.

Ninh Văn Thanh không tình nguyện mở to mắt, ánh mặt trời đậu trên mi mắt, nàng lại nhanh chóng nhắm mắt lại tránh né ánh sáng. Nhưng là ba giây sau, nàng bật dậy, cánh tay va vào đá đau khiến nàng nhăn mặt.

Sao lại có đá với nước ở đây? Nàng nhớ rõ ràng là nằm ngủ trên giường trong phòng ngủ rộng rãi, vừa tỉnh lại, phòng ngủ biến thành nơi sơn dã, đêm tối thành ban ngày...... Chỉ có một giải thích, nàng đang ở trong mộng a.

Ninh Văn Thanh thói quen đánh giá nơi đây, ngồi yên một tại chỗ, tư duy nhất thời đình trệ.

Đập vào mắt là núi xanh vờn quanh, bốn phía đều là cây cối tươi tốt xanh um, đỉnh núi  phía trước rủ xuống một thác nước nhỏ, nước như châu ngọc bắn tung tóe, tiếng nước ẩn ẩn xa gần. Dòng nước trong suốt dọc theo sơn thế tầng tầng rơi xuống, hình thành bên người nàng một dòng suối nhỏ, chảy chậm rãi, uốn lượn thường dòng, biến mất ở sau dãy núi xanh ngắt. Mà nàng liền nửa ngồi ở dưới nước, trên người mặc một bộ váy dài màu trắng, một nửa thân mình còn ở trong nước, trong tay có một cái giỏ trúc nho nhỏ, có chút hoa cỏ không biết tên là gì .

Ninh Văn Thanh sửng sốt sau một lúc lâu, nhìn chính mình dưới suối, nhìn nhìn, lại nhìn quanh một chút bốn phía, lại cúi đầu nhìn chính mình, tay vỗ vỗ mặt mình, có chút đau, thế mới biết không phải mộng. Ngàn suy nghĩ lúc này như vạn mã chạy trong đầu, đây là cái gì nơi nào? Sao ta có thể ở đây? Ai đem ta tới nơi này, chẳng lẽ là án hào môn bắt cóc  mười năm khó gặp một lần ?

Nàng lảo đảo đứng lên, mờ mịt nhìn chung quanh, nhìn không thấy một người, có vẻ nơi này giống hoang sơn dã lĩnh chung quanh không một bóng người. Vô tình cúi đầu, thoáng nhìn ảnh ngược trong nước hiện ra một bóng dáng, áo trắng có chút đơn bạc, tóc dài bị nước làm ướt dán tại bên tai, có điểm quyến rũ.

Ninh Văn Thanh đi về phía trước từng bước, cúi người nhìn lại trong nước, bóng dáng kia theo nàng càng gần măt nước, càng rõ ràng, nàng hít một ngụm lãnh khí, đây là ảnh ngược của chính nàng ! Một cái ảnh ngược cực kỳ xa lạ!

Nàng giống như bị làm phép định thân trợn mắt há mồm nhìn người trong nước, theo mái tóc chảy xuống, màu da trắng nõn trong suốt như ngọc, mi dày mà cong, môi mọng đỏ như anh đào, một đôi mắt long lanh như nước, trong suốt lượn lờ, mông lung mê ly, đẹp thì đẹp thật, nhưng tuyệt đối không phải của nàng, Ninh Văn Thanh khẳng định 120%,  tuyệt đối, tuyệt đối không phải nàng. Nàng toàn thân trừ bỏ tay phải thượng mang theo chuỗi Bích Tỉ ra, không một chút giống bộ dáng ban đầu .

Ngay khi nàng nhìn mặt nước ngẩn người, ảnh ngược trong nước đột nhiên lộ ra một tia mỉm cười, Ninh Văn Thanh tựa hồ nghe bên tai vang lên một tiếng thở dài rất nhỏ, có thanh âm thản nhiên nói:“Chắc là thành công.”

Ninh Văn Thanh kinh hãi lắp bắp , bật thốt lên:“Ngươi là ai?”

Ảnh ngược trong nước đan môi hé mở nói với nàng :“Ta gọi là Phượng Khanh Trần, mà có lẽ từ nay về sau ngươi mới là Phượng Khanh Trần.”

Ninh Văn Thanh nghi hoặc, cúi người liên tiếp hỏi:“Cái gì Phượng Khanh Trần? Đây là có chuyện gì? Ngươi nói cái gì, ta làm sao có thể ở nơi này?”

Ảnh ngược lại thở dài, nói:“Thật có lỗi, ta thử phát động di hồn cấm thuật, kết quả đem ngươi từ nơi khác mang đến chỗ này.”

Ninh Văn Thanh cảm thấy không thú vị, mi tâm nhíu lại:“Ngươi...... Phát động cấm thuật? Mau đưa ta đưa trở về, ta mới không muốn ở nơi này đâu.”

Ảnh ngược lại mỉm cười, nếu Ninh Văn Thanh xem kỹ trong lời nói, sẽ phát hiện ánh mắt nàng lộ ra một chút giảo hoạt nhưng lại mang thần sắc bất đắc dĩ, nói:“Ngươi đem tay trái chạm vào trong nước.”

Ninh Văn Thanh ngẩn người, liền theo như lời nàng nói, đem tay trái để vào trong nước.
Thời điểm chuỗi Bích Tỉ trên cổ tay chạm được dòng nước, phát ra ánh sáng nhạt, chiếu rọi trong nước, xinh đẹp loá mắt, không biết là nước lạnh hay là chuỗi Bích Tỉ gây cảm giác mát lạnh, nhẹ nhàng hướng thân thể của nàng khuếch tán.

Ninh Văn Thanh như là thấy được rất nhiều hình ảnhxẹt qua trước mắt, những bóng người phức tạp, yên tĩnh không tiếng động, cảm giác như lướt qua, trải qua luân hồi, đã trải qua mấy vạn năm trần thế bình thường. Có cái gì đó cứ như vậy tiến vào đầu nàng, lưu lại tại đó.

Đợi cho quang ảnh mất đi, ảnh ngược trong nước hỏi:“Hiện tại ngươi đã biết? Đây là trí nhớ của ta, phải...... Có chút không đầy đủ, nhưng là chỉ có thể thế .”

Ninh Văn Thanh đã biết cách đó không xa có cái thôn trang không đủ trăm người ở, Phượng Khanh Trần biết chút y thuật, thường thường giúp người trong thôn trị chút bệnh ốm đau, lại một mình tại này sơn cốc này xây nhà mà ở. Ninh Văn Thanh không tự chủ được nghĩ, nàng tuy rằng không phải bác sĩ, nhưng năm nămhọc đại học y khoa cũng là không phải không biết chút gì , bất quá là học thứ không nhiều tác dụng thực tế “Y tế quản lý” . Bình thường không phải bệnh nặng còn có thể đối phó. Nơi này cư nhiên là xã hội cổ đại cách hiện đại cả ngàn năm, Ninh Văn Thanh lạnh cả người, ẩn ẩn cảm thấy có bất an.

Đang nghĩ tới, nàng đột nhiên hít một ngụm lãnh khí, chỉ vào bóng dáng trong nước nói:“Chính ngươi......”

“Là bệnh tim, từ nhỏ đã có.” Ảnh ngược trong nước nói:“Ta là bệnh lâu thành thầy thuốc.”

Chẳng lẽ là bệnh tim bẩm sinh? Ninh Văn Thanh ấn ấn ngực, cảm thấy không có gì dị thường, bất quá quản nó có cái gì dị thường hay không dị thường, nàng mới không nghĩ  trong thân thể này đâu, giống như Tá Thi Hoàn Hồn :“Mau đưa ta đưa trở về.” Nàng hơi có chút bất mãn.

“Trở về không được.” Ảnh ngược ở trong nước quơ quơ tay nói.

“Cái gì?” Ninh Văn Thanh vội vàng hỏi lại.

“Vu tộc cấm thuật ta chỉ biết một nửa, về phần đưa ngươi trở về như thế nào, hiện tại không biết.”

“Vậy ngươi đem ta làm đến đây làm gì?” Quả thực là khó hiểu.

“Bệnh tim tái phát, chỉ có cấm thuật này cứu được tính mạng.”

Ninh Văn Thanh không khỏi có chút tức giận:“Lấy tính mạng người khác đổi tính mạng chính mình ?”

“Không phải là như thế, ta chỉ là muốn đem chính mình đưa tới chỗ khác, lấy này hoàn mệnh, vẫn chưa nghĩ đến sẽ phát sinh loại sự tình này, phát hiện ra thì khi dĩ nhiên đã không còn kịp rồi.”

“Như thế nào lại là ta?” Ninh Văn Thanh suy sụp hỏi, tục ngữ nói người không may mắn uống nước lạnh đều mắc răng, nằm trên giường  lại rơi đến cổ đại .

“Ngươi có cửu chuyển linh lung thạch, cũng là chính ngươi phát động cửu chuyển linh lung trận, có thể thế nên di hồn cấm thuật mới có thể thay đổi .” Ảnh ngược trong nước nhìn Ninh Văn Thanh vẻ mặt vô tội, há miệng thở dốc, lại không biết muốn nói gì.

Kia ảnh ngược tiếp tục nói:“Thật có lỗi, liên lụy ngươi, lúc trước ta cũng không biết sẽ nghiêm trọng như thế, vì bảo vệ hồn phách ngươi không việc gì, ta đã xem trí nhớ của mình đều cho ngươi, coi như là một chút bồi thường đi.”

Ninh Văn Thanh cười khổ nghiêm mặt ngồi một lúc lâu, đột nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi:“Vậy ngươi sẽ thế nào?”

Ảnh ngược nhợt nhạt tươi cười mang theo một chút chua sót, nói:“Khả năng liền...... Ai, không biết ... ...”

Ninh Văn Thanh giật mình, thốt lên:“Hồn phi phách tán?” Mặc dù não người này có chút kỳ lạ dùng cấm thuật đem mình đưa tới nơi này, nhưng Ninh Văn Thanh cảm thấy mình dù sao còn sống nhưng là người kia lại hồn phách đều biến mất, vẫn là có chút không đành lòng.

Ảnh ngược lắc đầu không nói, thản nhiên tươi cười, tươi cười dần dần tan rã, cuối cùng biến mất vô ảnh vô tung. Biến thành khuôn mặt xa lạ, hai khuôn mặt giống nhau như đúc, trừ bỏ vẻ kinh ngạc cùng bất đắc dĩ.

Ninh Văn Thanh không biết làm sao trên tảng đá ngồi xuống, Nàng hất nước lạnh lên mặt khiến bản thân bình tĩnh một chút, rồi đột nhiên mê mang, cảm giác bất lực nảy lên mãnh liệt trong lòng. Nhưng là phải làm thế nào đây? Trước mắt xem ra là không trở về được, chỉ có thể làm...... Làm Phượng Khanh Trần, phải, may mắn tên còn không tính là quá khó khăn.

Nhưng là vì sao lại không may như vậy, người ta xuyên qua thời tỉnh lại liền nằm ở trên giường tơ lụa, có nha hoàn bưng chén thuốc chờ chính mình mở mắt, sau đó hô to lão gia phu nhân công tử thiếu gia tiểu thư tỉnh, lại bị một phu nhân mặt mũi hiền lành rộng rãi một phen nước mắt nước mũi ôm vào trong ngực cho là tâm can bảo bối, vận khí tốt không chừng còn là công chúa đi? Như thế nào mình tỉnh lại ngay tại hoang sơn dã lĩnh ngay cả cái bóng quỷ cũng không gặp, không đúng, nhìn thấy một cái, hơn nữa quả thật là quỷ a. Ninh Văn Thanh ngồi yên trong chốc lát, không biết vì sao nhớ tới trước kia có đọc đến tứ đại giai không trong kinh Phật, sau trăm tuổi thành xương trắng, dù sao cũng chỉ là một túi da, ai chả giống ai. Không ngờ này lại thành lí do duy nhất có thể an ủi chính mình.

“Hết thảy chúng sinh, thể xác và tinh thần đều là hư vô, chuyện tới trước mắt mới phát hiện xa tận chân trời.” Nàng vỗ vỗ quần áo đứng lên, hít sâu, cư nhiên cao giọng niệm kinh, lộ ra khuôn mặt tươi cười với chính mình. Việc đã đến nước này, dù sao cũng không nghĩ được gì, nghĩ nhiều vô ích. Nhìn xem ngày đã chiều muộn, không bằng đi trước trúc ốc kia rồi nói sau, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Ninh Văn Thanh, hiện tại phải gọi là Phượng Khanh Trần, suy nghĩ một chút, liền xoay người, còn chưa quay đầu, phía sau đột nhiên có một bàn tay to bưng kín miệng của nàng .


Đã sửa bởi Tiểu Lạc Tỷ lúc 17.07.2015, 11:28, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lạc Tỷ về bài viết trên: Hong tuong vi, Mễ trùng, Nguyêtle, Nha Tinh, TTripleNguyen, Uyên Xưn, thaothanhvu, trangdang2206
Có bài mới 16.07.2015, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 18.02.2015, 22:23
Bài viết: 112
Được thanks: 204 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: Túy Linh Lung - Chương 2 - Điểm: 12
Chương 2: Bình thủy tương phùng thiên nhai nhân

Khanh Trần kinh hãi, há mồm muốn kêu, nhưng âm thanh đã bị chặn tại cổ họng, bàn tay kia bịt ở miệng nàng thực ghê tởm, làm nàng đau, nàng ra sức giãy dụa, theo dòng nước hỗn loạn trông thấy ảnh ngược một đại hán râu quai nón kèm chặt phía sau.

Hoảng loạn, nàng dùng hết toàn lực khuỷu tay đánh về phía sau, thừa dịp kia đại hán bị đau buông tay liền liều mạng tránh, khí lực mặc dù không lớn nhưng cũng làm đại hán lảo đảo vài bước.

Khanh Trần thế này mới thấy rõ bộ dáng đại hán kia hung thần ác sát, râu quai nón che đi răng nanh ố vàng còn dính chút rau cỏ, khiến nàng buồn nôn. Nàng cùng người nọ đối diện hai giây, đột nhiên hô to một tiếng:“Cứu mạng!” Quay đầu bỏ chạy.
Phía sau truyền đến một tiếng:“Con quỷ nhỏ kia, còn muốn chạy?” Chính là kia đại hán chạy đi đuổi theo sau.

Khanh Trần không rõ sự tình, giết người? Bắt cóc? Đả kiếp? Giựt tiền hay là cướp sắc? Nhưng quản hắn là cái gì dù sao trước mặt vẫn là gặp nguy hiểm. Nàng chạy dọc theo bờ sông không phân biệt phương hướng, một bước cao một bước thấp, trong lòng trừ bỏ cảm khái không may thật đúng là lần đầu tiên sinh lòng biết ơn đối thân thể này , bởi vì này thân thể được rèn luyện rất tốt, nếu là nàng trước kia, chỉ có ngồi chờ chết.
Bất quá chạy bộ thật sự không phải sở trường của nàng, đến trường thi, mặc kệ là năm trăm mét hay là tám trăm mét cho tới bây giờ đều phải thi lại mới miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, Khanh Trần mới chạy không xa liền cúi mình thở dốc, cái khó ló cái khôn cúi người cầm tảng đá ném đi.

Vừa quay đầu lại lại làm cho người ta sợ hãi phát hiện đuổi theo cư nhiên không chỉ một người, còn có hai người cùng lúc kèm hai bên của nàng với đại hán làm nàng ba mặt thọ địch.

Khanh Trần trong lòng hoảng hốt, dưới chân nham thạch bởi gần nước đầy rêu xanh trơn nhẫy, làm nàng trượt chân ngã xuống nước. Nàng kêu một tiếng sợ hãi giãy dụa nhưng không đứng lên được, nước thật ra không sâu, không tới ngực nàng, trên bờ khuôn mặt ghê tởm lại càng ngày càng gần, đôi tay bẩn thủ hướng nàng chộp tới.
Thà làm ngọc vỡ, Khanh Trần cắn răng, mặc dù không biết bơi lội, lại xoay người hướng nước ở chỗ sâu trong chạy tới.

Nước từ phần eo nhanh chóng dâng đến ngực, quần áo Khanh Trần màu trắng ở trong nước giống một đám mây bình thường bay lượn, tóc đen nhè nhẹ như nước lũ du đãng, cả người ướt đẫm ngay cả mắt đều không mở ra được, nàng nghĩ rằng tám phần cuộc đời ngắn ngủi sống ở cổ đại sẽ chấm dứt tại đây, không biết sau khi hồn phi phách tán vận khí tốt có thể trở lại hiện đại không?

Đang nghĩ ngợi, trên đỉnh đầu nàng trên đột nhiên vang lên tiếng phá gió mạnh mẽ “Xích xích” hai tiếngliên tiếp, còn có tiếng “Ai nha”  hô đau. Có tiếng nói thanh lãnh lại hơi khàn khàn thanh âm ở nàng bên tai nói:“Đưa tay đây”.

Khanh Trần mờ mịt đưa tay ra, một bàn tay cùng nước sông giống nhau lạnh như băng đem nàng từ trong nước kéo đến bên bờ, trước mắt nàng hiện lên một đôi mắt yên lặng .
Nàng còn chưa thấy rõ bộ dáng người nọ, lại phát hiện hai mũi tên găm trên chân hai đại hán đuổi theo nàng ban nãy, tên dài cắm xuyên qua chân , có thể thấy được lực đạo phi phàm khi bắn tên. Mà một mũi tên khác bắn vào cánh tay người còn lại, đại hán hô đau thảm thiết, ngã trên bờ sông, nước sông nhiễm một màu đỏ sẫm.

“Ba tên đàn ông khi dễ một thiếu nữ, thật mất mặt, còn không mau cút đi!” Gần đó, một nam tử tay cầm trường cung, thân hình như tùng bách anh tuấn trẻ tuổi trầm giọng quát.

Khanh Trần lúc này mới nhìn ra bắn tên cùng cứu mình không phải một người, người kéo mình lên bờ tựa vào tảng đá, thân hình thon dài bị quần áo cùng áo choàng đen bao lấy, trên mặt đeo mặt nạ đồng sắc, che khuất nửa bên mặt. Bởi vì mặt nạ, Khanh Trần nhìn không rõ khuôn mặt hắn, chỉ thấy rõ một đôi ánh mắt thâm trầm sau mặt nạ , đáy mắt tối tăm vô ngần, không thấy chút hỉ nộ ái ố, lộ ở bên ngoài bạc môi kiên định, cùng cặp con ngươi lạnh lùng thực xứng đôi.

Nam tử bắn tên thấy vài kẻ bắt cóc hốt hoảng chạy, cũng không đuổi theo, chỉ quay đầu nói:“Tứ ca, ngươi thấy thế nào?”

Người được gọi là “Tứ ca” cũng không nói, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt  nam tử bắn tên chuyển tới trên người Khanh Trần , đột nhiên sửng sốt, vội vàng xoay người làm bộ vuốt tóc.

Khanh Trần ngây người một chốc,“A” một tiếng vội ngồi xuống đem hai tay che trước ngực, một tầng áo trắng ướt đẫm lóa mắt! Chờ nàng tỉnh ngộ phát hiện quần áo dán vào đường cong linh lung đã muộn.

Khanh Trần cảm thấy máu cả người trong nháy mắt vọt tới trên mặt, mặt cười oánh nhuận trong phút chốc nổi từng rặng mây đỏ, hận không thể một lần nữa ngã trong nước chết đi.

Chưa kịp đau khổ, một kiện áo choàng rộng thùng thình đưa tới đắp trên vai nàng
Khanh Trần kéo áo choàng đứng lên, ngẩng đầu, chính đón nhận con ngươi thanh trầm mặt sau nạ, ánh mắt kia tuy rằng vẫn nhìn nàng chưa bao giờ rời, lại như là cái gì cũng không có, vẫn an tịch như lúc ban đầu. Khanh Trần ánh mắt dời xuống, bỗng nhiên hít một ngụm lãnh khí, kinh hãi lắp bắp.

Ngực nam tử này rõ ràng cắm một đoản tên, lúc trước bị áo choàng bọc nhìn không thấy, hiện tại đem áo choàng đưa cho Khanh Trần, lộ ra quần áo màu xanh trên người sớm bị máu tươi nhiễm đỏ, mà Khanh Trần lôi kéo áo choàng trong tay cũng lây dính không ít vết máu.

Trách không được hắn vẫn tựa trên tảng đá, thoạt nhìn thương thế đúng là không nhẹ. Khả năng bởi vì mới vừa rồi dùng sức, lại có máu theo miệng vết thương chảy ra, nhếch bạc môi tái nhợt không một tia huyết sắc. Khanh Trần nghe hắn trầm giọng nói:“Thập Nhất, rút tên.”

Người bị gọi “Thập Nhất”  là nam tử bắn tên không rảnh bận tâm đến Khanh Trần tiến lên giúp người kia, do dự nhìn miệng vết thương. Người kia từ trong lòng lấy ra một khối lệnh phù, giao cho Thập Nhất nói:“Ngươi hành sự tùy theo hoàn cảnh, động thủ đi.”
Thập Nhất liều mạng nắm chặt lệnh phù, nói nhanh:“Tứ ca, ngươi kiên nhẫn một chút.” Tay liền cầm lấy phần mũi tên lộ ra bên ngoài định rút.

“Ai! Huynh......” Khanh Trần lập tức phản ứng lại, vội vàng kêu:“Như vậy huynh ấy sẽ mất mạng .”

Người kia ngực hơi hơi phập phồng, máu từ miệng vết thương theo hô hấp không ngừng trào ra, ánh mắt của hắn nhìn Khanh Trần, Thập Nhất dừng tay, có chút nóng vội nói:“Không rút cũng mất mạng.”

Khanh Trần đi qua ngồi xổm bên người bọn họ, nói:“Ai nói không rút? Chính là huynh rút tên như vậy , cho dù rút ra huynh ấy không đau chết cũng mất máu mà chết.”
“Vậy làm sao bây giờ?” Thập Nhất hỏi.

Khanh Trần cúi người nhìn vị trí trúng tên, phỏng chừng không có thương tổn đến tâm phế, nếu không sợ cũng không chịu nổi đến hiện tại, nàng hỏi Thập Nhất:“Có dao không? Nhỏ một chút .”

Thập Nhất sờ sờ trên người, lấy ra một con dao nhỏ dài chừng ba tấc, vỏ dao giản lược lại tinh xảo, vừa thấy liền biết không phải vật tầm thường, nói:“Có, phải làm sao?”
Khanh Trần nói:“Ta biết chút y thuật, tin tưởng ta, để cho ta thử xem.”

Thập Nhất quay đầu nhìn người nọ, người nọ cùng Khanh Trần đối diện nhau, Khanh Trần không thấy trong mắt hắn có cảm xúc dao động, nghe hắn dùng thanh âm suy yếu mà đạm mạc nói:“Được.”

Khanh Trần nhận dao rút ra xem xét, dao bằng bạc, rất sắc bén, tuy rằng không thể cùng so với dao giải phẫu ngoại khoa, nhưng là có thể dùng. Nàng phân phó Thập Nhất:“Dìu huynh nằm xuống, nhẹ một chút , miệng vết thương phải cao hơn trái tim. Tìm xem có rượu linh tinh gì đó hay không, không có đành đốt lửa vậy.” Không có đồ tiêu độc, đành phải tìm cách khác.

Thập Nhất nói:“Rượu có một chút, cũng có mồi lửa.” Từ trong người lấy ra một cái bình bạc nhỏ:“Rượu hoa điêu tốt nhất đấy.”

Khanh Trần lườm hắn một cái, nói:“Cũng chẳng phải phẩm rượu ngắm trăng.” Nàng dùng dao nhỏ đem áo choàng sạch sẽ phân làm mấy mảnh,  giặt sạch. Tiếp nhận bầu rượu Thập Nhất đưa tới, đổ rượu lên dao chà lau một chút, cẩn thận đem tua nhỏ bốn phía quanh miệng vết thương người nọ cắt đi, toàn bộ miệng vết thương lộ ra trước mắt.
Khanh Trần nhìn kỹ, máu ở miệng vết thương theo hô hấp liên tục chảy ra, màu đỏ sậm, phỏng chừng không có thương tổn đến động mạch, nói như vậy khi rút tên máu sẽ không phun quá mạnh, nàng lại quay đầu nhìn nhìn người nọ, phát hiện hắn nằm ở nơi đó im lặng nhìn nhất cử nhất động của mình, đáy mắt không dao động, nhìn không ra có tín nhiệm hay không, có hoài nghi hay e ngại hay không .

Nàng nở nụ cười với hắn, đem dao nhỏ của Thập Nhất hơ lên mồi lửa rồi đưa cho Thập Nhất cầm. Lại dùng rượu xoa xoa tay, dùng chấm rượu đổ lên xung quanh miệng vết thương đơn giản xử lý một chút, tiếp nhận dao nhỏ nói:“Không có thuốc gây tê, chút nữa chắc sẽ rất đau, có thể chịu nổi không?”

Người nọ không nói gì, chỉ hơi hơi gật đầu. Khanh Trần nhắm mắt lại nghĩ nghĩ, miệng vết thương gần tĩnh mạch, hối hận lúc ở trường học vào giờ dạy học lâm sàng lại không chú ý học xử lý một chút, bây giờ không biết làm sao. Tên có xước mang rô, không thể trực tiếp rút ra, Khanh Trần sau khi suy nghĩ cẩn thận, tay trái áp lên tĩnh mạch máu bên cạnh  miệng vết thương , chuẩn xác dùng dao nhỏ đem vết thương rạch ra một chút, người nọ kêu lên một tiếng, tay phải nàng nắm lấy đuôi tên dùng một chút lực, đoạn tên theo lực rút mà ra, cùng với đó là máu tươi, nhưng vì Khanh Trần chính xác áp chặt mạch máu , cũng không có quá nhiều máu phun ra .

Khanh Trần đem đoạn tên quăng đến một bên, nói với Thập Nhất :“Băng lại.”

Thập Nhất đem vải Khanh Trần vừa cắt đưa qua, xem nàng tầng tầng đặt lên miệng vết thương người nọ, hỏi:“Tứ ca, cảm thấy như thế nào?”

Người nọ sắc môi trắng bệch vì đau cư nhiên còn vẫn duy trì thần chí thanh tỉnh, một lát sau chậm rãi nói:“Hoàn hảo.”

Khanh Trần đem vị trí tĩnh mạch máu nói với Thập Nhất:“Huynh dùng tay đè nặng nơi này, ta đi tìm xem có thể tìm được thảo dược cầm máu không, nhớ kỹ đừng buông tay cũng đừng dùng sức quá nhiều.”

Thập Nhất theo lời tiếp nhận vết thương, không bao lâu, Khanh Trần cầm một ít sơn thảo trở về, tẩy sạch nghiền nát đặt trên miệng vết thương, thay đổi vải sạch sẽ, một lần nữa  băng bó lại, máu ngừng dần. Thoạt nhìn không có tìm lầm thuốc, Khanh Trần thầm niệm a di đà Phật.

Sắc trời đã gần hoàng hôn, Khanh Trần nói:“Không thể ở  mãi nơi này, ta mang hai người đi trúc ốc.”

Thập Nhất hỏi:“Gần đây có người sống?”

Khanh Trần cười cười nói:“Chỉ có trúc ốc nhà ta thôi.” Đáy lòng tự nhiên đem trúc ốc đó trở thành nhà mình.

Thập Nhất thấy người nọ không phản đối, quay lại nói với Khanh Trần:“Xin quấy rầy cô nương, còn chưa thỉnh giáo phương danh cô nương ?”

Khanh Trần hé miệng nghĩ nghĩ, nói:“Ta gọi là...... Phượng Khanh Trần, còn huynh?” Kỳ thật nàng suýt nữa đã nói mình là “Ninh Văn Thanh”, nhưng là đến bên miệng, lại đột nhiên đổi ý.

Nghe nàng hỏi đến, Thập Nhất trầm ngâm một chút, liền ôm quyền nói:“Cùng cô nương bình thủy tương phùng cứu mạng, vốn nên nói rõ danh tính, nhưng huynh đệ ta có nỗi khổ, không dám lừa gạt, trong người có chuyện quan trọng, mong cô nương thứ lỗi?”
Khanh Trần nghe xong cười nói :“ Huynh không muốn nói, ta sẽ không hỏi, là các huynh cứu ta trước, mọi người huề nhau. A...... Lại nói tiếp vừa rồi những người đó làm sao lại truy đuổi ta?” Nàng trong lòng còn sợ hãi hướng bốn phía nhìn nhìn, mới vừa rồi một lòng cứu chữa nhưng lại đem việc này quên mất.

Thập Nhất không chút do dự nói:“Có ta ở đây nhất định bảo vệ cô nương bình an.”
Khanh Trần cũng học hắn ôm quyền:“Đa tạ. Huynh gọi ta Khanh Trần là tốt rồi, ta đây cùng các huynh xưng hô thế nào, cũng không thể kêu ‘này này’ đi?”

Thập Nhất cân nhắc, nói:“Tại hạ trong nhà đứng hàng thứ mười một, gọi là Thập Nhất đi.”

“Thập Nhất, tốt.” Khanh Trần trong lòng tưởng, đứng hàng thứ mười một, cổ đại chẳng lẽ không biết đứa bé cần được nuôi dạy tốt, như thế nào trong nhà mười mấy cái đứa nhỏ, nhìn về phía người nọ vẫn nhắm mắt dưỡng thần , nói:“Vậy còn huynh ấy?”
Người nọ mở to đôi mắt thanh lãnh trung mang theo nặng nề ủ rũ, cũng không có trả lời vấn đề của nàng, lại nói nói:“Đa tạ cô nương.”
Khanh Trần lắc đầu:“Không cần, nghe huynh ấy gọi huynh là Tứ ca, vậy huynh nhất định đứng hàng thứ tư?”

Thập Nhất nói:“Tứ ca lớn hơn ta mấy tuổi, nhìn ngươi tuổi xấp xỉ ta, Khanh Trần cô nương nếu không ngại, liền cũng gọi một tiếng Tứ ca đi.”


Đã sửa bởi Tiểu Lạc Tỷ lúc 17.07.2015, 11:29, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lạc Tỷ về bài viết trên: Mễ trùng, Nguyêtle, Nha Tinh, TTripleNguyen, Uyên Xưn, hh09, thaothanhvu, trangdang2206
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 173 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bún Lèo, mecuatit, Ngantrinh, Nhi Ette, phuckhuong, Quỳnh ỉn, Sadoa, thtrungkuti, Tiểu Nami và 530 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

7 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

19 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 84, 85, 86


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1498 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 646 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 714 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 614 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 583 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 679 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1285 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2342 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1046 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 995 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2229 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2121 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1425 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 450 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1450 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 1051 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 841 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 800 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 630 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 599 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 384 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu vàng có cánh
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 554 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 526 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.