Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

 
Có bài mới 12.03.2018, 12:29
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 8960
Được thanks: 3368 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm - Điểm: 12
Chương 13: Đêm khuya tuyệt sát

Edit: Trảm Phong

Trong biệt viện nho nhỏ, bởi vì có nhiều người càng có vẻ hết sức chật chội, Phong Lam Cẩn, Vân Khanh, Khương Mạt cùng Phong Lan Nguyệt đều đợi ở trong nhà chính, trong phòng càng có vẻ nhỏ hẹp.

Khương Mạt an bài tốt cương vị của ba nghìn binh lính, liền dẫn mấy trăm binh sĩ còn dư lại quay trở về trong biệt viện, hôm nay mấy trăm binh sĩ thủ vệ biệt viện nho nhỏ, cơ hồ đem viện tử tầng tầng vây lại.

Khương Mạt hô hấp nhẹ nhàng chậm chạp, nhìn ngoài cửa sổ dần đến hoàng hôn, mi tâm hơi nhíu, “Triệu đại nhân thật sự sẽ đến? Hắn làm mọi chuyện hôm nay đều bằng suy đoán mà suy đoán căn bản luôn có chỗ nghi ngờ, chẳng lẽ sẽ bởi vì một ít nghi ngờ mà đêm khuya sẽ tới giết chúng ta?” Hắn vẫn có chút không dám tin tưởng. Mưu sát mệnh quan triều đình, đây chính là tử tội.

Phong Lam Cẩn ngồi trên xe lăn, trong tay cầm một chén trà nho nhỏ, nghe vậy, hắn mặt mày không thay đổi, cười nhạt nói, “Khương đại nhân, cho dù Triệu Tiền chỉ suy đoán, vậy hôm nay chúng ta không về phủ thứ sử hắn cũng hiểu.”

Thả ra cốc trà trong tay, Khương Mạt hít sâu một hơi, “Nhưng hắn chỉ là một thứ sử Giang Nam, một quan viên địa phương, còn chỉ là tứ phẩm, dù cho Giang Nam là hắn chủ quản, nhưng trong tay chúng ta có ba nghìn binh sĩ, mà lại đều là bệ hạ khâm ban theo chúng ta cùng đi Giang Nam cứu nạn thiên tai, nếu chúng ta cùng xảy ra chuyện, bệ hạ há sẽ buông tha hắn? Cho dù hắn từ chối trách nhiệm, chỉ sợ cũng bù không được cơn thịnh nộ của bệ hạ!”

Vân Khanh đứng dậy điểm ngọn đèn dầu trong phòng, ngọn lửa toát ra đem sắc mặt của nàng chiếu xạ lúc sáng lúc tối, thấy không rõ vẻ mặt trên mặt, nàng nhàn nhạt cười lạnh, “Khương đại nhân, ngươi cho rằng Quân Ngạo khai thác mỏ vàng chỉ đả thông khớp xương Triệu Tiền này thôi?”

Thanh âm Khương Mạt ngừng lại, một hồi lâu không nói gì.

Đúng vậy, Giang Nam phát hiện mỏ vàng, hơn nữa số lượng không nhỏ, nhưng đã hai năm cũng không bị phát hiện, về tình về lý dù không quá quan tâm có thể giải thích, cho dù Triệu Tiền làm việc bí ẩn cũng tuyệt không có khả năng không lọt một chút gió. Giải thích duy nhất chính là Quân Ngạo ngay cả bọn họ đều thu phục.

Nhìn Khương Mạt không nói gì thêm, Vân Khanh lại tiếp tục khoan thai nói, “Hơn nữa ai nói Triệu Tiền định đem chúng ta một đám hơn ba ngàn người tất cả đều giải quyết xong? Hắn muốn giết chỉ có chúng ta mà thôi, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, chỉ cần hắn có đầy đủ năng lực có thể ép tới chỗ chúng ta, ngươi cho rằng ba nghìn binh tướng sẽ cùng chúng ta cùng nhau nhận lấy cái chết sao.”

Căn bản không thể nào, ba nghìn binh sĩ căn bản cũng không biết rõ ngọn nguồn, Triệu Tiền căn bản cũng không có khả năng giết chết bọn họ.

Nhiều lắm là trấn áp thôi.

Khương Mạt kinh ngạc nhìn Vân Khanh, một hồi lâu không nói gì. Nhưng trong lòng cam chịu nàng nói đều là hết sức chính xác, nếu đúng như lời nàng, chuyến đi Giang Nam này nếu như chết quá nhiều, bệ hạ làm sao có thể không tức giận? Mà nếu như chỉ chết Phong Lam Cẩn cùng bọn họ…

Trong lòng Khương Mạt run lên, đã sớm biết bệ hạ cùng Phong gia không thân thiện, nếu hy sinh một mình hắn có thể thuận tiện diệt trừ Phong Lam Cẩn, chắc hẳn bệ hạ vẫn hết sức vui vẻ…

Bầu trời hoàn toàn đen lại, tầng tầng mây đen như là một khối vải đen khổng lồ từng tầng đem bầu trời đều bao vây lại, trong nhà ngoài nhà đưa tay không thấy được năm ngón, trong bóng tối mơ hồ có không khí lạnh như băng mà dày đặc bắt đầu bốc lên.

Đột nhiên một hồi mãnh liệt gió lạnh thổi đến, gió thổi mãnh liệt đem nhánh cây khô bại ngoài phòng thổi bay phấp phới, bầu trời giống như là bị gió này đột nhiên bổ ra một đường vết rách, hai bên mây đen khuếch tán ra, ở giữa phân liệt ra một tia sét bạch sắc đánh xuống.

Bóng đêm bao phủ, dần dần có gì đó không an phận nổi lên.

Phong Lam Cẩn mặt mày lạnh lẽo.

Trong phòng, Phong Lan Nguyệt võ công gần bằng Phong Lam Cẩn, cũng lập tức cảm giác được không thích hợp, bàn tay có chút nắm chặt.

Vân Khanh võ công không cao, nhưng trực giác cũng rất nhạy cảm, giờ phút này hoàn toàn cảm nhận được mưa gió nổi lên nguy hiểm, nàng đứng lên dùng kim may đem bấc đèn khêu, bấc đèn lập tức nổ bung, ngọn đèn nhỏ như hạt đậu lập tức bao phủ cả căn phòng nhỏ.

Gió dùng sức thổi quét, cửa phòng mở rộng ra, trong phòng ngọn đèn bị thổi quét lúc sáng lúc tối, nổi bật lên sắc mặt mọi người cũng minh minh ám ám nhìn không rõ lắm.

Vân Khanh dùng chụp đèn bao phủ ngọn đèn nho nhỏ, ánh sáng lập tức bình lặng lại.

Tay trái của nàng xoa lên bụng, tay phải không để lại dấu vết đưa đến trên bắp chân, hôm nay để cho tiện Vân Khanh mặc một món trang phục nguyệt bạch sắc, lưu loát dứt khoát. Trên giày vải buộc lại một món chủy thủ khéo léo.

Đó là một cây chủy thủ ban ngày Phong Lam Cẩn cho nàng, nàng thử qua độ sắc bén của chủy thủ, cắt đá nhẹ nhàng như cắt đậu hủ.

“O o hô – – ”

Ngoài cửa sổ chỉ có thể nghe được kịch liệt tiếng gió càng ngày càng mãnh liệt.

Khương Mạt là ‘quan văn’ duy nhất trong phòng, mặc dù hắn không biết võ công nhưng là từ trên vẻ mặt ba người cũng có thể thấy xảy ra chuyện không thích hợp, đôi mắt lập tức như mũi đao nhọn lăng lệ, rất khó tưởng tượng một văn nhược thư sinh thế nhưng cũng có ánh mắt lạnh lẽo như vậy, ngược lại làm cho người ta tán thưởng rung động.

Có tiếng vang nức nở nghẹn ngào từ phòng ngoài truyền tới, mơ hồ có thể nghe được âm thanh đao kiếm xắt thịt ngột ngạt, còn có tiếng trầm đục bị che giấu. Âm thanh trầm đục càng ngày càng gần, mà ngay cả Khương Mạt đều rõ ràng nghe được.

Đầu ngón tay Phong Lam Cẩn cầm chén trà đột nhiên dùng sức, chén trà tử sa thượng hạng ở trong tay của hắn bể thành từng mảnh vụn.

Tiếng chém giết càng ngày càng gần, đạo đạo bóng đen dưới quang ảnh chợt lóe lên!

Phong Lam Cẩn mặt mày lạnh lẽo, cánh tay đột nhiên giương lên.

Những mảnh vụn nhìn như yếu ớt lại càng bay càng nhanh, dần dần chỉ có thể nhìn đến một mảnh tàn ảnh bay qua không trung.

“Bùm – – ”

“Thình thịch – – ”

Từng đạo hắc y nhân ngay cả kêu rên cũng không kịp liền trừng to mắt ngã trên mặt đất.

Ngoài phòng tiếng bước chân mất trật tự truyền đến.

Ánh lửa sáng choang.

Triệu Tiền núp ở sau lưng một đám hắc y nhân cung tiễn thủ, bên cạnh hắn là một đám hắc y nhân tay nâng cây đuốc.

Triệu Tiền đứng ở sau lưng hắc y nhân, hai mắt đề phòng nhìn Phong Lam Cẩn, đáy mắt dần dần vọt lên sát ý lạnh lẽo.

“Phong Lam Cẩn!”

“Bản tướng ở chỗ này!” Phong Lam Cẩn cười nhạt một tiếng, “Đã trễ thế này không biết Triệu đại nhân tới tìm bản tướng có chuyện gì quan trọng?” Đôi mắt hắn lạnh nhạt không gợn sóng quét qua một hàng hắc y nhân phía trước, cười vẫn ấm áp như nắng ấm mùa đông, chỉ là trong đôi mắt trong trẻo không thấy bất kỳ vui vẻ gì.”Triệu đại nhân đây là ý gì?”

Bị ánh mắt Phong Lam Cẩn không có cảm tình quét qua, hắc y nhân chỉ cảm thấy toàn thân nổi da gà, sau lưng có một cổ ớn lạnh khắc sâu từ mũi chân chạy tới trong óc.

Rõ ràng là chính mình ở thế thượng phong, nhưng tất cả mọi người sinh sinh rùng mình một cái.

Nếu như bọn họ là sát thủ chuyên nghiệp, có lẽ sẽ minh bạch, đó là sát khí! Nhưng bọn họ cũng không biết, cho nên chỉ có thể cố giả bộ trấn định cùng Phong Lam Cẩn giằng co.

“Phong Lam Cẩn, ta không nói nhảm với ngươi, mau giao con trai ta ra đây, ta còn có thể cho ngươi chết toàn thây!”

“Triệu đại nhân đây là ý gì?” Phong Lam Cẩn ngạo nghễ như thường, sống lưng hắn thẳng tắp, chỗ hắn đang ở là vùng bóng tối của ngọn đèn, bởi vậy cũng không có người phát hiện lãnh ý trong ánh mắt hắn, thanh âm hắn trầm xuống, “Bản tướng bất quá là thỉnh lệnh công tử đến trong biệt viện làm khách, Triệu đại nhân liền vì thế cùng bản tướng xung đột vũ trang?”

Trong lòng Triệu Tiền có chút nghi hoặc, nhìn Phong Lam Cẩn không giống như là phát hiện cái gì.

Nếu hắn phát hiện cái gì, làm thừa tướng, vì sao còn phải ở chỗ này cùng hắn ta hư dĩ ủy xà?

Nhưng nếu hắn không có phát hiện, vậy một loạt chuyện tình hôm nay nên giải thích thế nào!

Triệu Tiền nhớ tới đoạn thời gian này Phong Lam Cẩn đi tới Giang Nam làm hắn ta chật vật cùng khó xử, con ngươi lập tức hung ác!

Chuyện cho tới một bước này hắn đã không có đường lui, coi như là hắn lui một bước, nếu Phong Lam Cẩn hỏi thăm lại, hắn nên giải thích hành vi của hắn hôm nay như thế nào? Cho dù Phong Lam Cẩn ngại thân ở Giang Nam cái gì cũng không nói, thế nhưng khó bảo toàn hắn ghi hận trong lòng, chờ hắn trở lại kinh thành, làm một thừa tướng muốn đối phó hắn một thứ sử nho nhỏ quả thực là quá đơn giản!

Cho nên nếu đã làm! Vậy thì hoàn toàn làm tuyệt đi!

“Phong Lam Cẩn, đừng cùng ta làm bộ làm tịch, hôm nay cho dù ngươi không có phát hiện gì cả, ta cũng không thể lưu tính mạng của ngươi!” Hắn thẳng tắp sống lưng, làm cho mình nhìn uy nghiêm một chút, cánh tay dựng thẳng lên, chỉ đợi hắn ra một thủ thế hơn mười mũi tên liền nhất tề bắn ra.

Phong Lam Cẩn cười nhạt một tiếng, tựa hồ hoàn toàn không có để hắn ta vào trong mắt.

Vân Khanh đứng trong bóng tối khẽ vuốt cằm.

Một cô gái cầm kiếm bắt một nam tử chậm rãi từ trong bóng tối đi ra.

Nàng ngăn cản ở ngưỡng cửa, tươi cười rạng rỡ, cô gái này đúng là Thanh Loan, “Triệu đại nhân không muốn con trai độc nhất của mình sống hả!”

“Cha!” Nam tử bị nàng kèm hai bên đúng là Triệu Hách, trên cổ hắn đặt trường kiếm làm hắn không dám phản kháng giãy giụa, gân mạch tay phải bị cắt đứt, chỉ được Thanh Loan băng bó vết thương một chút, làm cho hắn không chết quá nhanh. Lúc này băng gạc màu trắng đã sớm bị máu thấm ướt, có vết máu đỏ thẫm như dòng suối nhỏ từ ngón tay uốn lượn nhỏ xuống trên mặt đất tách ra nhiều đóa đóa hoa nhỏ. Hắn vì mất máu mà sắc mặt trắng bệch, hai mắt run run rẩy rẩy nhìn trường kiếm trước người không dám nhúc nhích. Nhìn thấy Triệu Tiền giống như là thấy được cây cỏ cứu mạng, hắn lớn tiếng kêu cứu, “Cha, cứu cứu ta, cứu cứu ta a…”

Trong lòng Triệu Tiền run rẩy dữ dội, nghiến răng nghiến lợi nói, “Phong Lam Cẩn!”

“Bản tướng ở chỗ này.” Phong Lam Cẩn đẩy xe lăn từ trong bóng tối ra, hắn cười nhạt một tiếng, mọi người lúc này thấy rõ ràng nụ cười trên mặt hắn, cười kia vài phần châm chọc vài phần sắc bén, vài phần rét lạnh, hắn thương cảm nhìn Triệu Hách bị Thanh Loan kèm hai bên, thấp giọng thở dài nói, “Cha ngươi biết rất rõ ràng ngươi đang ở trong tay bản tướng, nhưng vẫn phái thích khách đêm tới giết đoàn người chúng ta, ngươi cũng đã biết điều này ý vị thế nào? !”

Thân thể Triệu Hách run lên, sắc mặt vốn mất máu lại càng trắng bệch như quỷ.

Hắn không dám tin trừng to mắt nhìn Triệu Tiền, “Cha!”

Triệu Tiền không đành lòng, lau nước mắt, hung hăng quay đầu đi chỗ khác!

Triệu Hách dù ngu xuẩn cũng biết vẻ mặt Triệu Tiền như thế có ý gì.

Hắn trợn to hai mắt, thân thể giống như lá rách trong gió thu kịch liệt run rẩy, thê lương hô to, “Cha, cứu cứu ta a, ta là con trai duy nhất của người a, ta về sau sẽ ngoan ngoãn nghe lời người nói, cùng những con nhà giàu kia thoát ly quan hệ được không? Ta sẽ giỏi giỏi đọc sách, về sau cũng sẽ không để cho người lo lắng, ta đi kinh thành khảo công danh cho người vẻ vang… Cha, ta cầu xin người cứu cứu ta… Con trai không muốn chết a…”

Triệu Tiền trong lòng rung mạnh, một gương mặt già cũng trắng bệch như tờ giấy.

“Hách…” Thanh âm hắn ngập ngừng, “Tối nay nếu phụ thân buông tha Phong Lam Cẩn, ngày khác chờ đợi chúng ta là tội danh diệt cửu tộc, phụ thân gánh không nổi a!”

“Cha…”

Triệu Tiền nhắm mắt lại, không hề nhìn Triệu Hách nữa, hắn quay lưng đi, quát lên, “Bắn tên!”

Mấy chục mũi tên đồng loạt bắn ra, Thanh Loan cười lạnh một tiếng, nếu con của hắn hắn cũng không đau lòng, thì nàng cũng không cần mềm lòng. Một tay nàng nắm cổ Triệu Hách dùng hắn làm nhục thuẫn, mãnh liệt xoay tròn mấy vòng, mấy chục mũi tên liên tục rơi trên người của hắn.

“… Cha…”

Hắn chỉ kịp sững sờ nhìn Triệu Tiền nói ra một chữ như vậy, liền trừng to mắt miệng phun máu tươi mà chết.

Trên người của hắn cắm đầy tên, giống như con nhím…

“Hách !”

Con mắt Triệu Tiền muốn nứt, gắt gao nhìn chằm chằm mấy người Phong Lam Cẩn, lạnh lùng nói, “Phong Lam Cẩn, ta muốn cho ngươi chôn cùng Hách!”

Thân thể hắn lui về phía sau một bước, làm dấu tay xuất toàn lực tiến công.

“Bắn chết bọn họ! Bắn!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đường Thất Công Tử về bài viết trên: HNRTV, Melody, Mưa biển, hh09, mimeorua83, qh2qa06, xichgo
     

Có bài mới 12.03.2018, 12:29
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 8960
Được thanks: 3368 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm - Điểm: 12
Chương 14: Kế trong kế

Edit: Trảm Phong

Vân Khanh không ngừng cười lạnh, hại chết Triệu Hách rõ ràng là chính bản thân hắn!

Mưa tên mang theo tiếng gió bén nhọn phá không mà đến, Thanh Loan đứng ở cửa hừ lạnh một tiếng, liền dùng Triệu Hách trong tay đã chết không thể lại chết tiếp làm bia đỡ đạn, cứng rắn dùng thân thể Triệu Hách đem mấy chục mũi tên ngăn cản lại, không có một con cá lọt lưới. Triệu Tiền vừa sợ vừa giận, nhìn toàn thân ái tử không biết bị đâm bao nhiêu cái động, hô hấp hắn rối loạn, toàn thân run rẩy.

“Phong Lam Cẩn! Phong Lam Cẩn!” Hắn rống to, “Ta nhất định phải giết ngươi!”

“Bắn tên, chia làm hai tốp bắn tên cho ta, ta cũng không tin các ngươi chống đỡ được tất cả đám tên này.” Triệu Tiền vừa dứt lời, cung tiễn thủ trước người liền tự động chia làm hai nhóm, một hàng phía trước hợp với một hàng đằng sau, một hàng phía trước bắn xong thoát thân về sau mà một hàng cung tiễn thủ phía sau đã chuẩn bị tốt lần nữa bổ khuyết tiến về phía trước, trong thanh âm Triệu Tiền ra lệnh, mưa tên liên miên không ngừng bắn thẳng đến phòng nhỏ, Thanh Loan dần dần chống đỡ hết nổi, Triệu Hách trong tay sớm đã rách tươm, dần dần có mưa tên bắn vào phòng.

Phong Lam Cẩn mặt trầm như nước, ống tay áo khép lại liền đem mưa tên bay vụt đến trong nhà thu vào trong tay áo. Trong tay hắn nắm mười mấy mũi tên, ống tay áo phất một cái, so với cung tiễn bắn ra càng hung hiểm hơn, tiễn phong xuyên thấu tầng tầng không khí, xé gió bay đến giữa đám cung tiễn thủ.

Một mũi tên cũng không bắn vô ích!

Hắn vừa ra tay chính là hơn mười người ngã xuống.

Triệu Tiền kinh sợ, rốt cục hao tổn hai ba mươi cung tiễn thủ liền vẫy lui thủ hạ, trong không khí hiện ra vị dầu nhàn nhạt khó ngửi, Triệu Tiền đã nổi lên kế hoạch thứ hai.

Hắn vung tay lên!

“Phóng hỏa!”

Có dầu lửa giúp sức, hơn nữa không khí rất khô ráo, cơ hồ đuốc vừa rơi xuống, hỏa thế liền bắt đầu kịch liệt lan tràn.

Vân Khanh biến sắc. Sắc mặt Khương Mạt cũng tương đối khó xem.

“Triệu Tiền, mưu hại mệnh quan triều đình, ngươi cũng biết là tội danh gì?!” Khương Mạt từ trên bàn đứng dậy, lạnh lùng nhìn Triệu Tiền ngoài phòng, quát lên, “Ngươi bây giờ quay đầu lại vẫn còn kịp!”

Triệu Tiền hai mắt sung huyết, nhìn con trai mình sớm đã không một tiếng động, trong mắt vừa hận lại lạnh, còn mang theo vài phần điên cuồng khoái ý, “Khương Mạt, ngươi bớt nói nhảm cho ta, đến trình độ này, ai cũng không thể quay đầu lại, hôm nay không phải là các ngươi chết, chính là ta chết!”

“Ngươi đã muốn chết như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi!” Thanh Loan vẻ mặt tiểu bạch thỏ biến mất không thấy gì nữa, thay vào đó là vẻ mặt hờ hững, nàng quơ trường kiếm lạnh lùng nói, “Thân ngươi làm quan phụ mẫu của dân chúng tham ô nhận hối lộ không nói, còn nghĩ hết biện pháp thu quát mồ hôi nước mắt của nhân dân, tướng gia nhà chúng ta đã nghĩ ra biện pháp ứng phó nạn châu chấu, nhưng ngươi vì cùng tướng gia có thù riêng, liền nghĩ hết biện pháp lấy tính mạng tướng gia, ngươi cũng biết nếu tướng gia không có ở đây, dân chúng Giang Nam nên như thế nào?”

Triệu Tiền bị Thanh Loan mắng hơi sững sờ, lập tức tức giận phản bác, “Vô liêm sỉ, ngươi đang ở đây hồ ngôn loạn ngữ cái gì!”

Phong Lam Cẩn nghĩ ra biện pháp ứng phó nạn châu chấu? !

“Ta có phải nói bậy hay không Triệu đại nhân sao lại không biết?” Thanh Loan hừ lạnh, “Nếu như tướng gia nhà chúng ta không có đoán sai, hai năm qua Giang Nam liên tiếp có nam tử trẻ tuổi mất tích chính là Triệu đại nhân gây nên đi? Vì tư lợi bản thân đem dân chúng nuôi nhốt thay mình bán mạng, tướng gia nhà chúng ta bất quá là phát hiện chân diện mục của ngươi, ngươi tối nay đã tới giết người diệt khẩu, Triệu Tiền! Ngươi thật to gan!”

Đáy mắt Triệu Tiền thoáng hiện lên một tia mê hoặc.

Chẳng lẽ Phong Lam Cẩn thật không biết chuyện tình mỏ vàng?!

Gió thổi càng lúc càng lớn, khói dầy đặc nồng đậm sặc đến trong phòng, mấy người ho khan không ngừng.

Vân Khanh quyết định nhanh đập bể ấm trà, xé rách ga giường thấm ướt nước, mỗi người cầm một khối.

Khương Mạt đã bị khói dầy đặc sặc đến con mắt đỏ lên, thấy động tác của Vân Khanh lộ ra nụ cười cảm kích đối với nàng, vội vàng dùng khăn thấm ướt che miệng mũi, tự mình cũng nhắm mắt lại.

Mấy người đều làm ra động tác giống nhau.

Triệu Tiền trong lòng bất an càng nồng đậm. Vừa rồi Phong Lam Cẩn xuất thủ làm cho người bên hắn hao tổn không ít, có thể rõ ràng năng lực phá vòng vây của hắn, nhưng vì sao hắn lại ngồi trong phòng không có một tia phản kháng!

Chuyện có khác thường cần phải cẩn thận!

Trong lòng hắn càng thấp thỏm bất an.

“Mau! Tiếp tục thêm đuốc, đem bọn họ thiêu chết!” Triệu Tiền hốc mắt đỏ bừng, dưới nồng đậm liệt hỏa chiếu xuống sắc mặt cực kỳ khó coi, giọng nói cũng có vài phần vội vàng, “Đốt, mau đốt!”

“Triệu Tiền, ngươi còn không ngừng tay!” Thanh Loan tung người nhảy vào trong đám người, trong tay cầm trường kiếm xung phong liều chết.

Trong phòng hỏa thế càng lớn. Cửa sổ giấy bị đốt sạch. Trong phòng đồ có thể đốt cũng bắt đầu cháy.

“Kẽo kẹt – -” tiếng vang nho nhỏ lại làm cho Vân Khanh sít sao nhăn mày, một tay nàng vuốt bụng mình, tay kia sít sao dùng khăn ướt che miệng mũi, nghe được động tĩnh nho nhỏ, trong lòng nàng cũng “Lộp bộp” một tiếng, phảng phất như có sợi dây lập tức muốn bung ra.

Đó là động tĩnh xà nhà bị đốt.

Sắc mặt Phong Lam Cẩn cũng tương đối khó coi.

Hắn lo lắng nhìn Vân Khanh, trong phòng khói dầy đặc hun đến ánh mắt của nàng đều không mở ra được, khóe mắt rỉ nước mắt. Trong lòng hắn căng thẳng, nhìn lại một chút mặc dù tình thế nghiêm trọng nhưng mấy người trong phòng đều thập phần tín nhiệm nhìn hắn, không có một tia kinh hoàng. Trong lòng hắn lại ấm áp.

Tay cầm tay cầm xe lăn càng thu càng chặt, sắc mặt Phong Lam Cẩn lạnh xuống.

Ngay khi hắn sắp đem tay cầm bẻ gẫy!

Ngoài phòng đột nhiên truyền đến một mảnh động tĩnh kỳ dị.

Phong Lam Cẩn cùng mấy người trong phòng liếc mắt nhìn nhau, trong mắt dần hiện ra vài phần vui mừng.

Kế hoạch thành công!

Tiếng vang càng lúc càng lớn, dần dần ngay cả Triệu Tiền ngoài phòng đều phát giác không thích hợp.

Ngay khi Triệu Tiền phục hồi lại tinh thần, hắn và một đám hắc y nhân đã bị dân chúng cầm trong tay các loại cuốc, lưỡi hái, gậy gộc còn có xẻng, dao phay tầng tầng vây quanh.

Dân chúng nguyên một đám thần sắc kích động, không nghe khuyên bảo liền vọt lên.

“Triệu Tiền, tên quan khốn kiếp này! Lão tử nhịn ngươi đã lâu rồi!”

“Ngươi tham tiền tài của chúng ta thì cũng thôi, lại vẫn dám mưu sát thừa tướng đại nhân, tướng gia rõ ràng nghĩ ra biện pháp cứu nạn thiên tai, ngươi lại vì cùng tướng gia có cừu oán liền để cho dân chúng chịu khổ bị hại…”

“Các huynh đệ, đều đừng nói nhảm nữa, giết hôn quan này!”

“Giết hắn đi, giết hắn đi!”

“…”

Phong Lam Cẩn không để lại dấu vết ra hiệu bằng mắt đối với Thanh Loan.

Thanh Loan hiểu ý gật đầu.

Đây hết thảy đều là chuyện tình Phong Lam Cẩn đã an bài tốt, sở dĩ hắn không trốn không tránh, chính là vì khiến cho dân chúng phẫn nộ.

Có lẽ một thừa tướng chết đối với bọn họ mà nói không có chút ý nghĩa nào, nhưng nếu thừa tướng này có thể làm cho nạn châu chấu biến mất, bọn họ sao có thể trơ mắt nhìn hắn chết? !

Huống chi, những dân chúng này sớm bị Triệu Tiền chèn ép mau nổi điên, hàng năm oán khí chất chứa ở trong lòng thoáng cái bộc phát ra, căn bản là không cách nào khống chế.

Con mắt tất cả mọi người đỏ ngầu mạnh vọt thẳng tới Triệu Tiền.

Triệu Tiền choáng váng, sững sờ đứng tại chỗ nhìn mọi chuyện chuyển tiếp đột ngột. Hắn hiện tại cuối cùng cũng hiểu vừa rồi Thanh Loan nói mấy câu kia là có dụng ý.

Hắn hận đến ngực kịch liệt phập phồng, nhưng hôm nay vì bảo đảm mọi chuyện bí mật tiến hành, hắn căn bản cũng không có mang theo quá nhiều sát thủ, nói là sát thủ kỳ thật đều là binh sĩ từ nơi khác điều tới. Bọn binh sĩ đều là người Giang Nam, trong đám người đều là phụ lão hương thân của bọn họ, bọn họ căn bản cũng không có khả năng xuống tay.

Mà mấy trăm binh lính canh giữ ở cửa vừa rồi rõ ràng đã “Bị giết” nhưng lúc này cũng như thủy triều lao qua.

Triệu Tiền đột nhiên cảm thấy bi ai.

Hiểu rằng đại thế đã mất.

“Phong Lam Cẩn!” Hắn đứng thẳng tắp ở trong vòng vây nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, có cừu hận có oán hận lại sắc bén đầy sát ý, đồng thời lại mơ hồ có một tia hối hận, hắn sững sờ nhìn Phong Lam Cẩn, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười rộ lên, “Hảo hảo hảo! Quả nhiên không hổ là thiếu niên thừa tướng tiếng tăm lừng lẫy kinh thành, thua ở trong tay ngươi…” Hắn ngưng cười, mặt không chút thay đổi, quát to, “Ta phục rồi!”

Nói xong đoạt lấy một cây tên trong tay cung tiễn thủ, hung hăng đâm thẳng cổ mình.

Hắn một lòng muốn chết, cũng không phát hiện Thanh Loan đã đến bên cạnh hắn.

“Pằng – – ”

Thanh Loan sử dụng chuôi kiếm hung hăng gõ thẳng cổ tay Triệu Tiền, Triệu Tiền nhất thời bị cản, cổ tay đau xót, hắn theo bản năng buông tay, tên lập tức rơi xuống đất. Còn không đợi hắn kịp phản ứng, ngón tay Thanh Loan đã như điện ở mấy đại huyệt trên người hắn nhanh điểm vài cái.

Thân thể hắn lập tức cứng đờ, lại cũng không cách nào nhúc nhích.

Ánh mắt lại quét về trên người con trai bị vô số mũi tên bắn thủng, hắn tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Không có ai ngăn cản, Phong Lam Cẩn từ trong phòng lách mình ra.

cánh tay Phong Lam Cẩn dựng lên, lập tức có binh sĩ từ trong bóng tối lách mình ra.

Những người này đúng là ba nghìn binh sĩ Phong Lam Cẩn từ kinh thành mang đến.

Thấy vậy, đáy mắt Triệu Tiền tuyệt vọng càng sâu.

Thì ra là, tin tức hắn nhận được đều là Phong Lam Cẩn cố ý thả ra, hắn rõ ràng điều tra được Khương Mạt đã đem binh sĩ an bài ra khỏi Giang Nam, cho nên mới dẫn người đến đây ám sát Phong Lam Cẩn.

Không ngờ là, tính tình của hắn cũng bị thăm dò ra, biết rõ hắn nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này… Rõ ràng Phong Lam Cẩn đi vào Giang Nam mới nửa tháng có thừa, thế nhưng có thể đem tính tình của hắn mò rõ ràng rành mạch, hơn nữa còn tính toán một loạt phương pháp để đối phó hắn… Triệu Tiền đột nhiên rùng mình một cái, đột nhiên có chút thoải mái biết mình tại sao lại thua!

“Mọi người!” Phong Lam Cẩn dùng nội lực, thanh âm trầm thấp nương theo hỏa hoạn sau lưng, có vẻ cực kỳ kinh sợ lòng người, hắn giơ cánh tay lên, “Triệu Tiền phạm pháp, pháp luật triều đình sẽ không bỏ qua cho hắn, công đạo của mọi người tự có Phong Lam Cẩn ta làm chủ.”

Thanh âm Dân chúng im bặt ngừng lại, sững sờ nhìn Phong Lam Cẩn.

Dần dần, có người đáy mắt tuôn ra lệ ý trong suốt.

Phong Lam Cẩn nâng cao thanh âm, nụ cười hết sức ấm áp, hỏa hoạn sau lưng đem nét mặt của hắn chiếu thập phần trong sáng, tất cả mọi người nhìn thấy an lòng vui vẻ, trong lòng phảng phất như một hồi thanh phong phất qua, đem những oán niệm hận ý trong lòng tất cả đều quét sạch ra ngoài, tất cả mọi người sững sờ thả xuống “Binh khí ” trong tay, một mảnh mờ mịt.

“Ta đã nghĩ ra biện pháp có thể hoàn toàn giải quyết nạn châu chấu, Triệu Tiền ta sẽ dẫn hắn vào trong kinh thành giao cho bệ hạ xử lý, đến lúc đó, bệ hạ nhất định sẽ vì các vị làm chủ!”

Trong đám người dần dần truyền ra thanh âm nức nở nghẹn ngào, có thanh âm vật nặng rơi xuống đất truyền đến rõ ràng.

Phong Lam Cẩn trong lòng buông lỏng, “Đa tạ các vị tối nay đến đây tương trợ, Phong Lam Cẩn ta dùng tính mạng của mình thề, nhất định sẽ làm cho Triệu Tiền chịu trừng phạt xứng đáng!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đường Thất Công Tử về bài viết trên: Alice.0.1.6, HNRTV, Melody, hanayuki001, qh2qa06, xichgo
     
Có bài mới 12.03.2018, 12:29
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 8960
Được thanks: 3368 lần
Điểm: 10.01
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm - Điểm: 11
Chương 15: Ôm nhau ngủ

Edit: Trảm Phong

Dân chúng bị Phong Lam Cẩn khuyên lui, mà hắc y nhân bên cạnh Triệu Tiền vốn cũng chỉ là phụng mệnh đến trợ giúp Triệu Tiền đánh chặn đường Phong Lam Cẩn, những người này đều là từ xa tạm thời điều tới, căn bản cũng không biết người mình muốn ám sát là Phong Lam Cẩn, nghe được dân chúng hối hả gọi tướng gia một đám mới đầu đổ mồ hôi lạnh hai mặt nhìn nhau.

Trong lòng hoảng sợ cơ hồ đem bọn họ áp đảo.

Rốt cuộc hiểu rõ vì sao Triệu Tiền muốn để cho bọn họ mặc y phục dạ hành che mặt đến ám sát… Thì ra là như vậy!

Không có phí bao nhiêu nước miếng, những người này liền bỏ vũ khí xuống đầu hàng.

Phong Lam Cẩn làm cho bọn lính đem đám hắc y nhân tham dự trận ám sát này hết thảy đều nhốt vào trong đại lao, mà Triệu Tiền bị trói chặt, lại bị Thanh Loan tùy ý nhét vào phòng chứa củi.

Phong Lam Cẩn trấn an hết dân chúng, khuyên dân chúng lui về đã đến đêm khuya, biệt viện đã không thể ở, vừa rồi Phong Lam Cẩn để cho Khương Mạt dẫn người cả đêm lật tung phủ thứ sử. Một đám người bọn họ cũng không dễ an trí, cho nên liền cùng nhau lại trở về phủ thứ sử.

Vẫn là gian phòng kia, hôm nay lại về tới đây tâm tình đã hoàn toàn bất đồng.

Đến khi trong phòng hoàn toàn yên tĩnh trở lại đã là đêm khuya, xa xa có mõ thanh trầm trọng từ sâu trong hẻm nhỏ truyền đến, tiếng trống canh đã điểm, đã là canh ba.

Đến trong phòng, Phong Lam Cẩn cùng Vân Khanh đều thở phào nhẹ nhõm, hai người liếc nhau một cái, đều hiểu ý cười một tiếng.

Bận rộn suốt cả một ngày, Vân Khanh đã lâu không được nghỉ ngơi, nàng đã sớm tinh bì lực tẫn, thân thể mềm nhũn liền ngã xuống trên giường không muốn đứng dậy.

“Ngô…” Thụy nhãn nàng mông lung, mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, “Phong Lam Cẩn, nơi này giường chiếu cứng quá, không có thoải mái như trong nhà…”

Phong Lam Cẩn đẩy xe lăn đi tới, nhẹ nhàng thay nàng điều chỉnh tốt tư thế, làm cho nàng nghỉ ngơi tốt, nghe vậy, trong lòng mềm nhũn, giữa lông mày đều nổi lên nhàn nhạt mềm mại.

Nhẹ nhàng nhổ hết bạch ngọc quan trên đầu nàng, đem tóc dài nàng thả xuống, một tay lại ôn nhu che trên bụng của nàng, hắn nhu hòa cười một tiếng, “Nàng cố nhịn một chút, hai ngày nữa chúng ta có thể về nhà.”

Vân Khanh mơ mơ màng màng “Ừ” một tiếng hô hấp dần dần thong thả xuống, lại không một tiếng động.

Phong Lam Cẩn để cho Thanh Loan đưa tới nước ấm, động tác của hắn dịu dàng rút đi xiêm y của nàng, thay nàng lau sạch thân thể. Da của nàng nõn nà nhẵn nhụi mềm mịn, dưới ánh đèn lờ mờ nổi lên hào quang nhu hòa như noãn ngọc, nhìn rất có sức hấp dẫn.

Phong Lam Cẩn đối mặt nàng như vậy lại hiếm thấy không có một tia dục vọng, nhìn nàng cho dù là trong lúc ngủ say mày vẫn có chút nhăn lên, trong lòng hắn có nồng đậm yêu thương.

Nhẹ nhàng vuốt lên nếp uốn mi tâm nàng, ở trên trán nàng trơn bóng ấn xuống nụ hôn dịu dàng.

Trong giấc mộng, Vân Khanh phảng phất cảm thấy khăn vải ấm áp lau người cảm giác rất thoải mái, thở phào nhẹ nhõm, lông mày liên tục nhíu chặt cũng hơi giãn ra.

Phong Lam Cẩn ôn nhu cười một tiếng, giúp nàng lau thân thể xong dè dặt không làm nàng tỉnh thay nàng mặc quần áo trong trắng noãn, sau đó lại thay nàng dịch tốt góc chăn, bản thân lại không lên giường nghỉ ngơi, mà nhẹ nhàng thổi tắt ngọn đèn trong phòng, ra hiệu Thanh Loan bảo vệ nàng, sau đó tự mình đẩy xe lăn ra khỏi phòng.

Trong nháy mắt ra khỏi phòng, nhu hòa trên mặt hắn chậm rãi cởi xuống, môi mỏng sít sao mân thành một đường thẳng, hình thành một đường thẳng lạnh lùng sắc bén.

Khương Mạt cũng không có nghỉ ngơi, sớm đã chờ ở trong sân, nhìn Phong Lam Cẩn từ trong nhà đẩy xe lăn chậm rãi đi ra, mặt mày hắn chợt lóe, đáy mắt mơ hồ có quang mang khác thường lướt qua.

“Tướng gia…” Hắn châm chước tìm từ, vẫn như cũ không biết nên mở miệng như thế nào, chỉ có thể mịt mờ đề điểm, “Tướng gia lần này tới Giang Nam cứu nạn thiên tai, tôn phu nhân vẫn ở kinh thành chờ đi, lúc trước tướng gia cưới Vân tiểu thư có thể nói là thanh thế to lớn, chắc hẳn tướng gia đối với tôn phu nhân cực kỳ kính trọng…”

Trong con ngươi Phong Lam Cẩn thoáng hiện lên một nụ cười, “Đó là tự nhiên!”

“Cho nên tướng gia nên chú ý ngôn hành cử chỉ của mình, hạ quan không phải nói nhiều, bất quá nếu muốn người không biết trừ phi mình không làm, tướng gia đối đãi Vân Thanh công tử như thế, chỉ sợ sớm muộn sẽ truyền tới trong tai tôn phu nhân…” Khương Mạt đối với Phong Lam Cẩn là thật tâm kính nể, cho nên không hi vọng hắn về sau bị thế nhân chỉ điểm, cố ý tới đề điểm hắn.

Nghĩ tới hắn hai mươi sáu tuổi vẫn chưa đón dâu, trong con ngươi hắn dần dần có chút hiểu rõ.

Phong Lam Cẩn nhịn không được cười lên.

“Khương đại nhân có biết khuê danh phu nhân ta?”

“Ách…” Khương Mạt tim đập mạnh, không biết vì sao Phong Lam Cẩn chuyển đề tài đột ngột như vậy, nhíu nhíu mày nhưng vẫn nhàn nhạt trả lời, “Hạ quan nghe nói phu nhân khuê danh Vân Khanh…” Hắn mạnh mẽ dừng lại, giống như là chợt nhớ tới cái gì, mắt mở to nhìn Phong Lam Cẩn.

Vân Thanh.

Vân Khanh!

Hắn khiếp sợ quay đầu lại, thấy mâu quang Phong Lam Cẩn lộ vẻ nhu hòa.

Trong lòng Khương Mạt vô cùng rung động, không nghĩ tới Phong Lam Cẩn đi Giang Nam, chuyện trọng yếu như vậy cũng mang theo Vân Khanh đi tới, càng thêm làm hắn kinh ngạc chính là, “Vân Thanh”  khuôn mặt thanh tú nhiều lần làm cho hắn bội phục dĩ nhiên là “nàng” không phải là “hắn’!

“Tôn phu nhân thật sự là bậc cân quắc không thua đấng mày râu!”

Khương Mạt thật lòng cảm giác than một tiếng.

“Khương đại nhân, nàng ẩn nấp thân phận đi theo ta đến Giang Nam, việc này…”

“Tướng gia yên tâm, hạ quan nhất định miệng kín như bưng.”

“Đa tạ Khương đại nhân.”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện đã tới một phòng nhỏ vắng vẻ, chỗ đó đúng là nơi Triệu Tiền bị giam giữ.

Thời điểm Phong Lam Cẩn cùng Khương Mạt đến cửa phòng liền thu liễm tất cả vẻ mặt trên mặt, Khương Mạt đẩy cửa phòng ra, đây là một chỗ tương đối đơn sơ không người nào ở lại, trong phòng vật gì cũng không có, Triệu Tiền bị trói gô tựa như cái bánh chưng, ngay cả miệng đều bị dùng vải trắng đút chặt.

Nhìn thấy Phong Lam Cẩn cùng Khương Mạt tiến đến, hắn nhàn nhạt đón ánh trăng nhìn hai người, sau đó ánh mắt thập phần lạnh nhạt cúi đầu xuống, phảng phất như không nhìn thấy hai người.

Phong Lam Cẩn cười nhạt một tiếng, đẩy xe lăn vào phòng, Khương Mạt đi vào trong nhà ngay sau đó, cửa phòng không có đóng kín.

Vào phòng, Phong Lam Cẩn nhổ xuống cuộn vải trong miệng Triệu Tiền, dùng một loại ánh mắt thập phần thanh lãnh quan sát hắn, Triệu Tiền vốn dự định vò đã mẻ lại sứt, mặc kệ Phong Lam Cẩn nghiêm hình tra khảo như thế nào đều sẽ không thừa nhận mọi chuyện, nhưng hắn im hơi lặng tiếng như vậy dưới ánh mắt âm thầm sắc bén dần dần có mồ hôi xuất hiện trên trán.

Trong phòng yên tĩnh giống như chết.

Rốt cục, Triệu Tiền nhịn không được, thấp giọng tuyệt vọng mở miệng, “Ngươi muốn giết cứ giết muốn cạo liền cạo, tóm lại ta cái gì cũng không biết.”

Bộ dáng Phong Lam Cẩn vẫn nhàn nhạt như cũ, bất vi sở động.

Lại vỗ tay một cái.

Một thân hắc y Mặc Huyền lách mình ra.

Phong Lam Cẩn gật gật đầu đối với hắn.

Mặc Huyền từ trong vạt áo móc ra một chồng lớn giấy viết thư, ba ba ba đều đánh tới trên mặt Triệu Tiền, Triệu Tiền rốt cục không cách nào bảo trì trấn định, trên mặt rốt cục thoáng hiện lên một tia khủng hoảng cùng sợ hãi.

“Triệu Tiền, cùng thái tử cấu kết ý đồ mưu phản, những chứng cớ này ngươi nói có đủ diệt cửu tộc nhà ngươi hay không!” Phong Lam Cẩn thanh âm mạnh mẽ trầm xuống, lạnh như băng như đao, “Nói cho bản tướng, mỏ vàng ở nơi nào!”

Sắc mặt Triệu Tiền biến chuyển không chừng, thân thể hắn căng thẳng, sống lưng cong hẳn lại, phảng phất chỉ cần nhẹ nhàng gập xuống liền có thể đem hắn bẻ gẫy.

Rốt cục, tròng mắt của hắn ảm đạm xuống, nhàn nhạt rũ mí mắt, “Ta nói ta cái gì cũng không biết, nếu tướng gia không tin, hạ quan cũng không có cách nào.”

Kinh thành cùng Giang Nam không giống nhau, phương Bắc bình nguyên khá nhiều, nhưng Giang Nam lại có rất nhiều dãy núi, Cảnh Sơn chính là dãy núi nổi danh nhất Giang Nam, chạy dài mấy trăm dặm, một cái mỏ vàng đối với dãy núi dài mấy trăm dặm nói thật không tính lớn, muốn tìm ra mà không uổng phí chút công phu căn bản là chuyện không thể nào.

Không có ba năm rưỡi cũng khó có khả năng tìm được chỗ.

Phong Lam Cẩn nay không có thời gian dư thừa lãng phí ở đó.

Cho nên đành phải đến hỏi thăm Triệu Tiền.

“Ta xác thực không biết chuyện tình có mỏ vàng, Giang Nam nếu có mỏ vàng đã sớm báo lên cho triều đình, hạ quan không dám tự mình khai quật.” Giọng nói hắn nhàn nhạt, rất có ý tứ vò đã mẻ lại sứt.

Phong Lam Cẩn lại không thèm để ý chút nào, hắn đẩy xe lăn từ trong tay Mặc Huyền tiếp nhận chứng cứ Triệu Tiền cùng Quân Ngạo thông tin qua lại, khóe môi xẹt qua một chút châm biếm.

“Triệu Tiền, chớ không phải ngươi cho là ngươi chết không thừa nhận, hy sinh một mình ngươi thái tử sẽ bỏ qua cho người nhà ngươi, không truy cứu ngọn nguồn nữa?”

Thân thể Triệu Tiền run lên, một hồi lâu không nói gì.

Khóe môi Phong Lam Cẩn châm biếm càng rõ ràng.

“Triệu Tiền, ngươi cùng thái tử hợp tác có thời gian bao lâu?” Hắn khẽ mỉm cười, cũng không có ý định để cho Triệu Tiền trả lời, nói tiếp, “Tối thiểu cũng có hai năm đi, đối với Quân Ngạo ngươi tự nhận là ngươi hiểu được bao nhiêu?”

Triệu Tiền gắt gao mím môi, vẻ mặt quật cường, sâu trong con ngươi  lại xẹt qua một tia sợ hãi.

“Ngươi đã không biết vậy hãy để ta đến nói cho ngươi biết!” Phong Lam Cẩn hơi ngừng, dùng giọng nói cực kỳ khách quan lạnh nhạt thản nhiên nói, “Hắn là một người vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn nào, vì thu được tâm phúc có thể vận dụng mười năm công phu đến tương giao, cảm hóa đối phương, cũng có thể vì mục đích của mình không muốn để ai biết… Trong một đêm tiêu diệt hết tất cả những người đối với hắn bất lợi!”

Phong Lam Cẩn nhìn sắc mặt Triệu Tiền khẽ biến, lơ đễnh cười cười, “Ngươi cho rằng sau khi ngươi chết Quân Ngạo sẽ bỏ qua người nhà ngươi? Quả thực mười phần sai!” Hắn nhẹ nhàng đập tay cầm xe lăn, hừ lạnh nói, “Hắn chẳng những sẽ không giúp ngươi an trí người nhà của ngươi thay ngươi giải quyết tốt hậu quả, ngược lại sẽ đợi sự tình từ từ phai nhạt trong mắt mọi người, đợi đến tất cả mọi người đã quên chuyện này, lại âm thầm ra tay đối với tất cả nhân sĩ tri tình. Đến lúc đó, thân nhân của ngươi chính là từng người ‘ngã bệnh tự nhiên qua đời’, ngươi tin hay không?” Ánh mắt của hắn chắc chắn, nhất là trong con ngươi cường đại tự tin, làm cho trong lòng Triệu Tiền run rẩy dữ dội, không thể không tin tưởng Phong Lam Cẩn nói.

“Ta…” Con mắt hắn thần sắc phức tạp, kinh nghi bất định nhìn Phong Lam Cẩn.

Phong Lam Cẩn cũng không thúc giục, nhàn nhạt nhìn hắn.

Trong phòng hô hấp dần dần thô trọng làm người ta đè nén.

Triệu Tiền ngẩng đầu lên gắt gao nhìn Phong Lam Cẩn, con ngươi bị huyết sắc tràn ngập.

“Ta không tin ngươi! Chẳng lẽ ta giúp ngươi bán đứng thái tử, ngươi có thể bảo toàn một nhà ta?” Nói không tin, nhưng ánh mắt lại hi vọng nhìn chằm chằm Phong Lam Cẩn.

Phong Lam Cẩn sừng sững bất động, thản nhiên nói, “Ta không thể!”

trong mắt Triệu Tiền một ít vệt mờ hi vọng cũng bị hắc ám thôn tính.

“… Nhưng ta sẽ hết sức…” Hắn đắm chìm trong ánh trăng thanh lãnh giọng nói cũng hết sức lạnh nhạt, “… Những người không cùng chuyện tình mỏ vàng dính vào, ta sẽ hết sức bảo toàn bọn họ!”

Hắn nhẹ nhàng thở ra một khẩu trọc khí.

Ánh mắt dần dần trở nên kiên nghị.

Nếu Phong Lam Cẩn một lời đáp ứng sẽ chu toàn tính mạng người nhà hắn hắn mới thật sự sẽ không yên tâm.

Cùng Phong Lam Cẩn chung sống nửa tháng, cũng coi như thăm dò một chút tính tình Phong Lam Cẩn, biết rõ hắn là một người nói một không hai, nếu hắn đã đáp ứng sẽ hết sức bảo vệ người nhà của hắn, vậy chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Cùng Quân Ngạo hợp tác hai năm, hắn cũng có thể cảm giác được mình đang bảo hổ lột da, Quân Ngạo căn bản cũng không tin hắn, phái Hách thúc ở bên cạnh hắn giám sát hắn, chỉ cần hắn nửa đường lộ ra một phần do dự, hôm nay hắn đã sớm thành một đống bạch cốt.

Không chỉ là Quân Ngạo không tin hắn, hắn sao lại chân tâm thật ý bán mạng cho Quân Ngạo, hắn đã sớm bắt đầu nghĩ đường lui, chỉ là vì Hách thúc một mực ở bên cạnh theo dõi hắn, động tác của hắn cũng không dám quá lớn, cho nên đến bây giờ đều có tài khống chế. Đây cũng chính là lý do vì sao hắn cùng với Quân Ngạo thông tin xong không có đem giấy viết thư đốt cháy, mà lưu lại.

Nói cho cùng, hai người đều phòng bị lẫn nhau, hắn cũng là giữ lại chuẩn bị ở sau, nếu Quân Ngạo có một ngày vùi hắn vào chỗ bất nghĩa, hắn liền đem chứng cớ lấy ra cùng hắn ta đồng quy vu tận!

Nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ tới con trai độc nhất đã chết đi, trong lòng hắn quặn đau, kiên định hơn ý niệm phải bảo vệ người nhà trong đầu. Hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Phong Lam Cẩn, không còn tránh né.

“Ngươi cần ta làm thế nào? !”

“Thứ nhất, mang ta đi mỏ vàng Cảnh Sơn xem một chút, hơn nữa nói cho ta biết các ngươi đào được vàng nay đều giấu ở nơi nào.” Phong Lam Cẩn giống như đã sớm dự liệu được Triệu Tiền sẽ thỏa hiệp, mặt mày không thay đổi, thản nhiên nói, “Thứ hai, theo ta cùng vào kinh chứng thật tội danh của Quân Ngạo!”

“… Ta hiểu được!” Mí mắt hắn thõng xuống, nhìn thoáng qua ánh trăng thanh lãnh như mặt nước, trong con ngươi rốt cục lộ ra một chút hối hận, hốc mắt hắn dần dần ướt, ngạnh thanh nói, “… Ta còn có một thỉnh cầu nho nhỏ.”

“Ngươi phải biết ngươi không có tư cách cùng ta đề yêu cầu!” Thanh âm Phong Lam Cẩn lạnh nhạt.

“Ta biết rõ!” Triệu Tiền cười khổ, “Coi như là thảo dân van cầu tướng gia, cầu xin tướng gia chôn cất Hách…” Nhắc tới Triệu Hách, con mắt Triệu Tiền rốt cục ảm đạm đi, “Nói cho cùng là ta dạy con không tốt hắn mới thành con nhà giàu, nhưng cuối cùng cũng là con trai ta đặt trong lòng bàn tay yêu thương hơn hai mươi năm, tướng gia coi như là thương cảm… Thương cảm ta một người làm cha sắp chết đi…”

Mặc kệ chuyện thay đổi như thế nào, tử vong của hắn là chuyện tất nhiên.

Phong Lam Cẩn trầm mặc một hồi lâu, bỗng nhiên nhớ tới trong bụng Vân Khanh còn đang dựng dục hài nhi, trong lòng hắn mềm nhũn, “… Tốt!”



Triệu Tiền chỉ đường cho Phong Lam Cẩn, Phong Lam Cẩn cùng Khương Mạt liền mang theo bọn lính đi mỏ vàng.

Thập phần thuận lợi tìm được mỏ vàng, cũng tìm được nhiều thanh niên nam tử mất tích hồi lâu, nhưng trăm vạn lượng hoàng kim bị khai thác ra lại không cánh mà bay.

Phong Lam Cẩn cùng Khương Mạt mặt trầm như nước, lập tức nghĩ tới một người.

Hách thúc!

Hắn là người của Quân Ngạo, tất nhiên tại thời điểm Triệu Tiền đi giết bọn họ liền làm chuẩn bị, đem vàng ẩn nặc !

Trên mặt Phong Lam Cẩn lạnh nhạt không sóng, sắc mặt Khương Mạt lại ngưng trọng.

“Bọn họ mang theo hoàng kim, không thể nào đi quá xa…” Phong Lam Cẩn thấp giọng phân tích, “Khương đại nhân không cần sầu lo.”

“Tướng gia, ngài mau chóng phong lối vào cửa thành, nếu đúng như ngài nói, bọn họ mang theo hoàng kim mục tiêu quá lớn, không thể nào nhanh như vậy liền ra khỏi thành, chúng ta chỉ có thể phong thành, sau đó lại phái binh lục soát.”

Khương Mạt lại không yên tâm như cũ, Giang Nam dù sao không phải địa phương bọn họ quen thuộc, nếu muốn lục soát điều tra chỉ sợ không dễ dàng.

“Ừ.” Phong Lam Cẩn gật đầu, ánh trăng thê lương bao phủ hắn, sắc mặt của hắn nhìn qua cũng có vài phần tái nhợt, hắn thản nhiên nói, “Yên tâm, ta tự có an bài.”

Giang Nam không phải là địa bàn của Phong Lam Cẩn nhưng lại là địa bàn của Phong Tuyệt Trần, hắn có đầy đủ nhân thủ để an bài.

Mặc dù không công mà lui, nhưng Phong Lam Cẩn cũng không quá lo lắng.

Chỉ cần người không ra khỏi Giang Nam, hắn có phương pháp vạn toàn xử lý đem người cùng vàng tìm ra.

Trời đã dần dần nổi lên ngân bạch sắc, bên tai đều là tiếng châu chấu kêu to.

Phong Lam Cẩn cùng Khương Mạt dẫn một đám quan binh phong bế mỏ vàng, đem tất cả thanh niên bị Triệu Tiền lục tục chộp tới làm lao công giải cứu ra ngoài.

Các nhân công mỗi ngày chịu hành hạ, sớm đã tuyệt vọng đối với cuộc sống, lúc này biết mình có thể đi ra khỏi núi lớn, đã có người kích động lệ nóng doanh tròng…

Phong Lam Cẩn nhận thấy, nhìn những người kia cái gì đều không quan tâm ngó ngàng hướng chân núi chạy như bay, đi tìm kiếm người nhà, cha mẹ hoặc thê nhi của mình, tâm của hắn cũng mềm mại.

Vội vã giao phó vài câu, hắn cùng với Khương Mạt dẫn người nhanh chóng trở lại phủ thứ sử.

Vân Khanh cực kỳ mệt mỏi, thế nhưng ngủ vẫn hương vị ngọt ngào như cũ, Phong Lam Cẩn nhìn dung nhan nàng điềm tĩnh ngủ, đơn giản tắm rửa liền lên giường, một tay nắm eo nàng, bảo vệ bụng của nàng, một tay từ dưới cổ của nàng xuyên qua, sít sao ôm nàng tại trong ngực mình.

Bối rối đánh tới, hắn nhắm mắt lại cũng lọt vào ngủ say.

Có nhàn nhạt ánh trăng chiếu vào trong nhà, xuyên thấu qua màn lụa mỏng manh chiếu vào hai người ôm nhau ngủ trên giường, ánh trăng kia thanh lãnh thế nhưng cũng có vẻ ôn nhu…

<- Chương trước


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đường Thất Công Tử về bài viết trên: Melody, minh sen, qh2qa06, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chalychanh, Coyzumi, Cuakjd91, Dương, ha an, hanhhuynh, Hoa bí, hoahongvang, Jas-jasmine, Keyyy, Kimkha0808, sún nguyễn, Tivini, Tây Tây Công Tử và 645 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 177, 178, 179

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
yentula
yentula
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1995 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 550 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 337 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 718 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3958 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 350 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 965 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 682 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 918 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 250 điểm để mua Pucca
cò lười: Mọi người nhường em cục đá đi ạ. Em sưu đồ tím ạ
Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 303 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1807 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1720 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 648 điểm để mua Hamster lúc lắc
Mía Lao: Quá chời bánh kem dòi :sweat:
Đào Sindy: sinh nhật tặng bánh kem đúng r :))
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Tuyền Uri: Sao hơm cho cục đá :hixhix: ăn đồ ngọt ko tốt cho sức phẻ
Shop - Đấu giá: Đóa Ân vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 287 điểm để mua Trái Cherry
Tuyền Uri: Ân :hixhix:
Họa cục cưng :"> đấy là duyên nhá
Thèng bẩy kia cho quà đê :dance:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.