Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

 
Có bài mới 12.03.2018, 12:30
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 7536
Được thanks: 3157 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm - Điểm: 11
Chương 17: Đường xá hung hiểm

Edit: Trảm Phong

Ra khỏi Giang Nam mới yên tĩnh trở lại.

Vân Khanh vẫn như cũ cùng Phong Lam Cẩn ngồi trong xe ngựa, ba nghìn binh sĩ chia làm hai nhóm một nhóm đi ở phía trước, một nhóm đi ở phía sau, xe ngựa Phong Lam Cẩn cùng Vân Khanh ở trung tiền phương (đầu giữa), mà mấy cỗ xe chở tù đi ở trung hậu phương (giữa cuối). Do bọn lính canh giữ.

Trên đường trở về không cần quá vội vàng, đoàn người chậm rãi từ từ so với thời điểm tới thoải mái hơn một chút.

Đây cũng là do Phong Lam Cẩn săn sóc Vân Khanh mang thai.

Nàng mang thai hơn hai tháng thế nhưng bụng đã bắt đầu nổi lên, cẩn thận vuốt ve đã có thể cảm nhận được bụng nổi lên, mỗi lần Vân Khanh vuốt ve bụng đều muốn xuất thần hồi lâu.

(TP: Mang thai 2 tháng đã thấy bụng, mọi người đoán Vân Khanh sinh mấy?)

Phong Lam Cẩn biết rõ nàng đang hoài niệm hài nhi kiếp trước.

Bất quá dù cho hành trình rất chậm, sắc mặt Vân Khanh vẫn tái nhợt như cũ, ngồi trong xe ngựa đều muốn nôn mửa, bất quá thật may là xe ngựa chế tạo tương đối khá, cũng tương đối dày, hiệu quả cách âm cũng không tệ lắm. Hơn nữa Vân Khanh tận lực đè nén, ngược lại không có người phát hiện trong xe ngựa khác thường.

Một ngày kia, Vân Khanh lại bắt đầu nôn mửa, Phong Lam Cẩn hạ lệnh ở trạm dịch dọc đường nghỉ ngơi một ngày.

“Không cần vì một mình ta làm trễ nãi hành trình.” Vân Khanh nửa nằm trong trạm dịch đơn sơ sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, mấy ngày bôn ba đường xá làm cho sắc mặt của nàng mất máu, ngay cả môi đều tái nhợt, nàng khoát khoát tay, “Mọi người đi trước đi, dọc theo con đường này áp tải nhiều hoàng kim như vậy, dừng ở chỗ này khẳng định không an toàn, dọc theo đường đi cũng không biết sẽ gặp phải nguy hiểm gì, kẻ hữu tâm khẳng định đem tâm tư đều đặt ở trên thân chàng, ai sẽ trông nom ta một ‘ trợ lý ‘ nho nhỏ.” Nàng cố làm ra vẻ nhẹ nhàng cười cười, “Cho nên chàng đi về trước đi, nếu như thực không yên tâm liền đem Thanh Loan cùng Mặc Huyền lưu lại cho ta, hai người bọn họ võ công cao như vậy, cũng đủ bảo vệ an toàn của ta.”

Sắc mặt Phong Lam Cẩn bất động, đem tay của nàng đặt ở trong chăn, càng đi về bắc khí trời lại càng lạnh, đầu ngón tay của nàng đều lạnh như băng, thay nàng dịch tốt góc chăn hắn mới khẽ mỉm cười, “Chuyện đều giải quyết nàng còn lo lắng cái gì, một ngày hành trình mà thôi, hỏng không được bao nhiêu chuyện.”

“Nhưng là…”

“Tốt lắm.” Hắn mỉm cười ngắt lời nàng, nhẹ vuốt mái tóc của nàng, sủng ái nói, “Nhiệm vụ của nàng bây giờ chính là an tâm dưỡng thai, những chuyện khác đều giao cho ta xử lý.”

“Chúng ta đem Triệu Tiền đưa về kinh, tin tức này khẳng định truyền tới trong lỗ tai Quân Ngạo, nhưng đã qua rất nhiều ngày sao còn không thấy có động tĩnh gì?”

Trong phòng có quang mang nhàn nhạt chiếu vào, Phong Lam Cẩn đẩy xe lăn đem cửa sổ đóng lại, không để cho gió lạnh thổi vào, xoay người mới nhàn nhạt cười, trong con ngươi có tinh quang chớp lóe mà qua.

“Yên tâm, nhanh.”

Quân Ngạo không phải một người ngồi chờ chết, mỏ vàng và Triệu Tiền liên quan trọng đại, nếu không xử lý tốt đừng nói thái tử vị, chỉ sợ tính mạng cũng khó bảo toàn. Cho nên hắn tuyệt đối không thể nào không có động tĩnh.

Hôm nay bọn họ rời xa Giang Nam, trước không thôn xóm sau không nhà trọ, chỉ có một cái trạm dịch đơn giản trơ trọi, hắn cố ý chọn một cái nơi tốt cho Quân Ngạo, hắn dù cho biết có lừa gạt tối nay cũng nhất định sẽ đến.

Phong Lam Cẩn không thỉnh đại phu đến cho Vân Khanh, chỉ để cho tiểu nhị đưa tới thùng nước nóng đến tẩy đi một thân bụi bặm.

“Đông đông đông – – ”

Một tràng tiếng gõ cửa truyền đến.

Con ngươi trong nháy mắt trở nên cực kỳ sắc bén, Phong Lam Cẩn đẩy xe lăn từ trong nhà đi ra mở cửa, thấy hai điếm tiểu nhị một thân áo xanh con ngươi hắn chợt lóe.

“Khách quan, nước ngài muốn đây.” Hai tiểu nhị không kiêu không nịnh, cung kính đứng ở cửa.

“Ừ.” Phong Lam Cẩn nhàn nhạt tránh ra để cho hai tên hỏa kế đem nước mang vào phòng, khẽ mỉm cười nói, “Làm phiền nhị vị.”

Đáy mắt hai người thoáng hiện lên một tia kinh ngạc, lại che giấu rất tốt, cười nhạt một tiếng, “Khách quan nói đùa, đều là chúng ta nên làm.”

“Cũng sắp đến thời gian ăn trưa, còn muốn làm phiền hai vị buổi trưa đưa tới một chút canh suông cùng thức ăn.”

“Không phiền toái không phiền toái.” Hai người khoát khoát tay liền lui ra ngoài.

Phong Lam Cẩn trở về trong phòng đóng cửa lại, đôi mắt lạnh mà nhạt.

Vân Khanh tinh thần không tốt, Phong Lam Cẩn giúp nàng tắm rửa xong lại để cho nàng nằm ở trên giường nghỉ ngơi thật tốt.

Đợi nàng lần nữa tỉnh lại đã là buổi trưa, điếm tiểu nhị đã sớm đem bữa trưa bưng tới, Phong Lam Cẩn nhìn cả bàn điển hình thức ăn phương Bắc con ngươi lại càng có thâm ý.

Thức ăn rất hợp khẩu vị, Vân Khanh dù cho khẩu vị không tốt cũng dùng nửa chén cơm cùng một ít canh suông.

“Chàng để cho bọn họ làm món ăn phương Bắc?” Vân Khanh dùng khăn tay lau lau khóe miệng, ngủ một giấc dậy sắc mặt hơi khôi phục một chút huyết sắc, “Ăn thật ngon.”

Phong Lam Cẩn lại cười thần bí mà thâm thúy.

“Ta không để cho bọn họ chuẩn bị những thứ này.”

Hửm? Vân Khanh kinh ngạc nhìn hắn, thấy khóe miệng của hắn mang theo một tia cười, nhưng đáy mắt lại một mảnh lạnh buốt. Nàng không khỏi thu liễm nụ cười, sắc mặt cũng nghiêm túc xuống.

Vừa muốn nói chuyện, Phong Lam Cẩn liền ra hiệu bằng mắt cho nàng. Trong lòng nàng trầm xuống, lấy ngón tay chấm nước trà ở trên bàn viết mấy chữ, lại dùng nghi hoặc ánh mắt nhìn hắn.

Phong Lam Cẩn khẳng định gật đầu.

Sắc mặt Vân Khanh lập tức cũng thay đổi. Cũng không phải trở nên khó coi, mà là mang theo một tia hào quang hưng phấn nhàn nhạt.

Phong Lam Cẩn chỉ có thể sủng ái cười cười.

Dùng khăn tay đem nước trên bàn lau sạch sẽ, Vân Khanh cùng Phong Lam Cẩn ra cửa nhìn Triệu Tiền một chút, Triệu Tiền bị an trí trong phòng chứa củi nho nhỏ đơn sơ, mặc dù nhốt ở trong phòng chứa củi, nhưng lại vẫn như cũ không có thả hắn ra, hắn một thân tù phục nhàn nhạt ngồi ở trong xe tù, đầu tóc rối bời.

Mà cùng hắn giam chung một chỗ là các tù nhân liên quan đến án mỏ vàng.

Ngoài phòng canh giữ hơn mười binh lính, nhìn Phong Lam Cẩn đến gần cung kính hành lễ vấn an.

Phong Lam Cẩn nhàn nhạt dặn dò vài câu liền trở về phòng.

Thời gian một ngày qua nói nhanh cũng nhanh nói chậm cũng chậm.

Đương Vân Khanh cùng Phong Lam Cẩn chờ đến lúc hoàng hôn tứ hợp hai người liếc mắt nhìn nhau, con mắt phức tạp.

Ngoài phòng hoàn toàn yên tĩnh, tĩnh có chút quỷ dị, tiếng côn trùng kêu vang đều nghe không được.

Có thanh phong nhàn nhạt thổi quét cây cối, tiếng vang dần dần truyền đến.

Tiếng gió tựa hồ cũng trở nên có chút thê lương.

Thân thể Phong Lam Cẩn dựa vào trên xe lăn bỗng dưng thẳng tắp.

Trong bóng tối, mơ hồ có âm thanh trầm đục truyền đến.

Con mắt Vân Khanh sắc bén. Phong Lam Cẩn trấn an cười cười với nàng, để cho Mặc Huyền cùng Thanh Loan thủ ở trong phòng bảo vệ an toàn của nàng, chính mình đẩy xe lăn đi ra ngoài.

Trăng sáng cực đại treo trên đỉnh đầu.

Hào quang ngọn đèn trong trạm dịch trong trẻo mà hơi yếu, nhìn qua hết sức diêm dúa cùng quỷ dị, mơ hồ mang vài phần sát ý thị huyết.

Phong Lam Cẩn vỗ xe lăn liền phi thân đi vào trong sân, binh sĩ vốn thủ ở trong sân chẳng biết lúc nào đã không thấy tung tích, Phong Lam Cẩn lạnh lùng cười một tiếng.

“Quân Ngạo, ta không nghĩ tới ngươi sẽ đích thân đến đây.”

Trong bóng tối không khí tựa hồ cũng ngưng tụ.

Chỉ chốc lát sau có một đạo bóng người màu đen từ trong bóng tối lách mình ra. Thân hình hắn thon dài, con mắt ưng bén nhọn, dù cho che mặt cũng không khó phân biện một thân khí phách uy nghiêm.

Hắn từ trong bóng tối lách mình ra, sau lưng liền có vô số hắc y nhân từ phía sau hắn đi ra.

“Phong Lam Cẩn, ta cũng không nghĩ tới một lần nạn châu chấu thế nhưng để cho ngươi phát hiện manh mối.”

“Nếu muốn người không biết trừ phi mình không làm.” Thần sắc Phong Lam Cẩn nhàn nhạt, như là hoàn toàn không có phát hiện hắn dần dần bị bao vây.

“Phong Lam Cẩn, ngươi có biết bản cung kỳ thật rất bội phục ngươi hay không.” Quân Ngạo cười nhạt một tiếng, mạnh mẽ thoát đi khăn đen che mặt trên mặt, tư thái cuồng ngạo, mày rậm nồng đậm đen như mực bay xéo có sát khí tụ tập, “Cho tới nay, ngươi luôn là người xuất sắc nhất trong kinh thành, ngay cả phụ thân ngươi là thiên tài cũng không bằng. Thiếu niên thừa tướng, thân phận tôn quý, làm việc tiêu sái lưu loát dứt khoát, có đôi khi ngay cả bản cung đều hâm mộ ngươi!”

“Phải không?” Phong Lam Cẩn cười nhạt một tiếng, chẳng nói đúng sai.

“Thanh danh quyền lợi bản cung mong muốn ngươi đều không tốn sức chút nào đã có được. Hơn nữa bày ra bộ dạng khịt mũi coi thường chẳng thèm ngó tới, mỗi lần nhìn thấy bộ dạng ngươi mây trôi nước chảy cái gì đều không thèm để ý, bản cung liền hận không thể xé rách mặt nạ dối trá trên mặt ngươi!” Quân Ngạo mặt mày đông lạnh, rõ ràng là lời nói tức giận ở trong miệng của hắn lại hết sức lạnh nhạt, hắn đứng chắp tay, “Không phải là bản cung không có lòng dung người, nếu ngươi cùng ta một lòng, bản cung nhất định đối với ngươi lễ ngộ có thêm. Nhưng bao nhiêu năm rồi, bao nhiêu lần bản cung lôi kéo đều bị ngươi không để lại dấu vết thoái thác, cho nên bản cung biết rõ, triều đình này, có bản cung sẽ không có ngươi, có ngươi sẽ không có bản cung!”

“A?”

“Phong Lam Cẩn, bản cung cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, đem thư tín lấy được từ chỗ Triệu Tiền đều giao cho bản cung.” Bộ dạng hắn đông lạnh, sống lưng thẳng tắp, “Nếu làm vậy, mọi chuyện dĩ vãng bản cung cũng có thể không cùng ngươi so đo. Ta còn có thể đáp ứng ngươi, nếu ngươi cùng bản cung đứng cùng một cái chiến tuyến, bản cung có thể bảo vệ Phong gia đời đời phú quý bình an.”

“Đáng tiếc bản tướng lại không thể tin được điện hạ bảo đảm.” Phong Lam Cẩn khoan thai từ trong lòng móc ra thư tín màu vàng sáng, nhìn Quân Ngạo sắc mặt không thay đổi, con ngươi lại căng thẳng, hắn đắm chìm trong ánh trăng thanh lãnh vui vẻ nhẹ nhàng chậm chạp.”Dùng hiểu biết của bản tướng đối với điện hạ, nếu điện hạ ngồi trên cái vị trí kia, chỉ sợ người thứ nhất không tha cho chính là Phong gia ta.” Hắn giơ lên thư tín màu vàng sáng trong tay, lần nữa chậm rãi cười một tiếng, “A, đúng rồi, chỉ sợ còn có Tống Tử Tinh, còn có Phương Ẩn cùng Toàn Phúc, chỉ sợ điện hạ leo lên cái vị trí kia, bọn họ cũng sẽ vô ý thức không có bất kỳ dấu hiệu nào ‘ phát sinh vấn đề ‘ đi!”

“Ha ha!”

Quân Ngạo bỗng dưng ngửa mặt lên trời cười to, cười đến lồng ngực đều chấn động, Phong Lam Cẩn nhàn nhạt nhìn hắn, khóe môi vui vẻ không thay đổi, rốt cục chốc lát sau Quân Ngạo thu liễm tiếng cười mới sảng lãng nói, “Không nghĩ tới hiểu rõ bản cung nhất dĩ nhiên là Phong thừa tướng.”

“Không dám không dám!” Phong Lam Cẩn khiêm nhượng.

“Phong Lam Cẩn!” Quân Ngạo mặt mày đông lạnh xuống, “Sự tình hôm nay ngươi đã đã biết được, liền biết ta nên làm như thế nào.”

“Điện hạ không phải trước khi đến đây đã định sẽ giết người diệt khẩu sao?”

“Bản cung biết rõ tướng gia nhất định có chuẩn bị, nhưng người trong tay bản cung cũng đều không phải là ngồi không. Bản cung kính ngươi là một hán tử, cho nên tướng gia có thể yên tâm, việc hôm nay ngoại trừ người Phong gia đã biết được, bản cung sẽ không dính dấp đến người kinh thành.”

“Vậy muốn bản tướng đa tạ hảo ý của điện hạ sao?” Mi tâm Phong Lam Cẩn hơi lạnh.

Quân Ngạo cũng đã lui một bước, phía sau hắn hắc y nhân lập tức lách mình lên trước, ngay khi nói chuyện Phong Lam Cẩn đã bị hắc y nhân tầng tầng bao vây lại, sắc mặt Quân Ngạo lạnh lẽo, ống tay áo vung lên, “Giết!”

<- Chương trước



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đường Thất Công Tử về bài viết trên: Melody, mimeorua83, minh sen, qh2qa06
     

Có bài mới 12.03.2018, 12:30
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 7536
Được thanks: 3157 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm - Điểm: 11
Chương 18: Hoàng Tước ở phía sau

Edit: Trảm Phong

Phong Lam Cẩn nhẹ nhàng đẩy xe lăn, lui về sau một bước nhỏ.

Chính là một bước nhỏ khoảng cách này, một đám hắc y nhân kể cả Quân Ngạo kinh ngạc phát hiện, vốn là Phong Lam Cẩn bị bọn họ tầng tầng bao quanh thế nhưng không thấy tung tích.

Cả người liền biến mất trong không khí.

“Khàn – -” giữa ánh trăng thanh lãnh, đao kiếm phản xạ lãnh mang, mơ hồ có người hít một hơi lãnh khí.

Cơ hồ là theo bản năng, tất cả mọi người khiếp sợ lui về sau một bước, cùng người bên cạnh nhìn nhau, đáy mắt đều giấu không được sợ hãi.

“Vội cái gì.” Quân Ngạo quát lạnh một tiếng, “Là trận pháp.”

Nhưng đã chậm.

Ngay khi tất cả mọi người kìm lòng không được lui về phía sau một bước, viện tử vốn rộng rãi đã thay đổi hình dáng, chung quanh không còn là tiểu viện tử mộc mạc thanh chuyên gạch ngói, mà biến thành một đại sa mạc mênh mông, trong bóng đêm trăng sáng màu bạc cũng trở thành mặt trời nóng bỏng vô cùng, chung quanh sáng choang, duy chỉ không thấy chính là bóng dáng Phong Lam Cẩn.

Quân Ngạo mặt mày đông lạnh, vốn cho là cục diện tất thắng, ai nghĩ đến Phong Lam Cẩn lại am hiểu ngũ hành bát quái!

Hắn cơ hồ bóp gãy trường kiếm trong tay, trong lòng kinh hãi lại khó nén khiếp sợ.

Cho tới nay hắn đều đem Phong Lam Cẩn xem như đối thủ lớn nhất, nhưng Phong Lam Cẩn đối với tất cả hành động tính tình của hắn đều rõ như lòng bàn tay, mà hắn đối với Phong Lam Cẩn lại… Hắn vẫn cho là hắn đủ hiểu Phong Lam Cẩn, nhưng mỗi lần hắn cho rằng vậy là đủ hiểu biết hắn, hắn ta lại sẽ làm ra một chút chuyện tình càng thêm làm cho hắn khó có thể nắm bắt.

Tỷ như hắn vẫn chưa bao giờ biết rõ Phong Lam Cẩn hiểu ngũ hành bát quái.

“Điện hạ, chúng ta làm sao bây giờ?”

Bên cạnh thuộc hạ thăm dò hỏi, Quân Ngạo nhìn cát vàng mênh mông, ánh mắt như điện quét một vòng, lại cái gì cũng không phát hiện được.

Trong lòng hắn khiếp sợ, trên mặt lại không biểu lộ ra, lạnh lùng nói, “Vội cái gì, nếu là trận pháp thì nhất định có trận nhãn, tìm!”

“Vâng!”

Hắn ta vừa vừa bước một bước nữa vào cát vàng, cảnh tượng trước mặt lại biến đổi, nguyên một đám tử sĩ bên cạnh tất cả đều biến mất không thấy gì nữa, mà cát vàng mênh mông cũng bị vực sâu vạn trượng thay thế.

Mạnh dừng bước, lui về phía sau một bước, sống lưng đều toát ra mồ hôi lạnh dày đặc, Quân Ngạo cơ hồ có thể nghe được cục đá nhỏ bên chân rơi vào vực sâu rất lâu sau đó sau mới truyền đến tiếng vọng thanh nhàn nhạt.

Hắn cảm thấy cả kinh, hít sâu một hơi cưỡng bách bản thân tỉnh táo lại, sau đó bắt đầu từ từ tìm trận nhãn…

Bên kia, Phong Lam Cẩn cũng đã thừa dịp đem Quân Ngạo vây hãm suốt đêm ra khỏi trạm dịch, thẳng hướng phương hướng kinh thành.

Bọn binh sĩ bị những tiểu nhị trong trạm dịch làm “Mê ngất” mắt thấy một hồi chém giết nguyên vốn cần máu tươi tế điện hóa thành nước chảy, đáy mắt hàm chứa kính nể nhìn Phong Lam Cẩn.

Vân Khanh một lần nữa ngồi trở lại trong xe ngựa, dưới mã xa đặt chăn bông dầy phòng ngừa lắc lư, Phong Lam Cẩn lười biếng nửa ỷ ở trên vách xe, một tay chống gò má, khóe môi thoáng ánh lên cười tà lười nhác lại không kềm chế được.

Hai chân dài nhàn nhã mở rộng, xuyên thấu ra ngoài cửa xe thấy ánh trăng loáng thoáng, Vân Khanh rất rõ ràng nghe được tim mình bang bang đập.

Gấp rút quay đầu đi chỗ khác, thầm mắng một tiếng “Yêu nghiệt”.

“Khanh nhi…”

Thanh âm hắn đến gần nàng, tận lực tạo nên không khí mập mờ làm cho người mặt đỏ tim đập.

Vân Khanh cũng không phải là ngồi không, bất vi sở động đẩy gương mặt tuấn tú của hắn ra, lại tò mò hỏi, “Chàng ngày ngày đổi tới đổi lui như vậy, đến tột cùng ai mới là thật?”

Hắn thuận thế bắt lấy ngón tay của nàng đặt ở trên môi khẽ hôn một cái, lôi kéo nàng vào lòng, chỉ chớp mắt lại biến thành công tử văn nhã ôn nhuận như ngọc Phong Lam Cẩn, chỉ là đuôi lông mày đáy mắt đều lộ ra hào quang sung sướng nhàn nhạt cực kỳ giống Phong Tuyệt Trần, một tay đặt lên bụng của nàng, hắn khiêu mi nói, “Tự nhiên hai người đều là ta.”

“Chàng hôm nay sao không nhân cơ hội đem Quân Ngạo giải quyết luôn?”

Đây là vấn đề nàng tò mò, Quân Ngạo xuất cung nhất định là bí mật tiến hành, dùng cục diện vừa rồi, nếu như Phong Lam Cẩn có tâm muốn giết hắn, có thể nói là dễ như trở bàn tay. Hơn nữa còn làm cho người ta tìm không được sai lầm.

“Nàng muốn hắn chết?”

Phong Lam Cẩn cảm giác được một sợi dây cung liên tục kéo căng trong lòng thả lỏng xuống, kinh ngạc nhướng mi.

Kể từ khi biết Vân Khanh trùng sinh tới nay, bọn họ rất ít khi đàm luận đề tài Quân Ngạo, hắn vẫn cho là hiện tại hận đến cỡ nào, đã từng yêu đến cỡ đó, cho nên Quân Ngạo vẫn luôn là cấm kỵ giữa hai người bọn họ. Trừ phi là liên lụy đến chuyện tình tương đối lớn, bọn họ mới có thể đem thoại đề đặt ở trên người của hắn.

“Hắn là kẻ gieo họa, thiếu hắn chính là tạo phúc muôn dân.” Vân Khanh mặt mày đông lạnh, chán ghét khinh bỉ.

Phong Lam Cẩn không để lại dấu vết phun ra một khẩu trọc khí, nhìn chằm chằm mặt nàng một hồi lâu mới dịu dàng cười một tiếng, nụ cười gió xuân ấm áp.

“Sao lại nhìn ta như vậy?” Nàng sờ sờ gò má, có điểm không được tự nhiên.

“Không có việc gì.” Hắn ôm eo của nàng, ánh mắt nhu hòa, “Chỉ là nghĩ thông một ít chuyện.” Chậm chậm lại nói, “Mặc kệ Quân Ngạo chết ở dưới tình huống nào, đối với chúng ta hiện tại mà nói đều rất bất lợi.”

“Hả?”

“Ngấp nghé Phong gia chúng ta nghĩ để cho Phong gia chúng ta xuống đài cũng không chỉ một mình Quân Ngạo!” Hắn mặt mày đông lạnh.

Vân Khanh một chút liền thông.

Khẽ sửng sốt một chút, chỉ chốc lát sau sáng tỏ gật đầu.

Quân Ngạo mà chết, dùng tính tình lạnh nhạt của Quân Ly, chỉ sợ đến lúc đó hoàng tử có tiếng nói cao nhất liền trở thành Quân Mạc, Quân Mạc cùng Quân Ngạo đều một dạng, dã tâm bừng bừng, nếu hắn trở thành hoàng đế, điều thứ nhất muốn đối phó cũng tuyệt đối là Phong gia.

Mà Quân Ngạo hiện tại còn sống, tối thiểu nhất có thể cùng Quân Mạc phân tranh chống lại, hai người long tranh hổ đấu, sẽ không có tâm tư khác dùng tại Phong gia.

Vân Khanh nghĩ thông suốt, khẽ mỉm cười, ôm Phong Lam Cẩn, “Bẹp” một cái hôn trên gương mặt của hắn, “Tướng công nhà ta thông minh nhất, ban thưởng một chút.”

Con ngươi Phong Lam Cẩn tối sầm lại, ôm chặt eo của nàng, nặng nề hôn xuống, cho đến khi hơi thở hai người đều có chút không yên hắn mới lưu luyến không nỡ buông ra.

Thở hổn hển, con ngươi thâm thúy gắt gao nhìn chằm chằm bụng của nàng, đôi mắt thâm thúy hiếm thấy thoáng hiện lên một tia ai oán.

Nhìn Vân Khanh mím môi cười không ngừng.

“Cũng không biết là con trai hay con gái.” Vân Khanh vuốt bụng lẳng lặng nằm ở trong ngực Phong Lam Cẩn, trên gương mặt nhẵn nhụi như sứ tràn đầy đều là ôn nhu cùng từ ái của người làm mẹ. Nàng ở trong ngực của hắn tìm được một vị trí thoải mái nằm xuống, nghe tim hắn trầm ổn hữu lực đập, trong lòng một mảnh an tường, “Phong Lam Cẩn, chàng hy vọng là con trai hay là con gái?”

“Con trai!”

“Ách…” Nàng không nghĩ tới hắn trả lời dứt khoát như vậy, hơi sững sờ, sau đó lại tức giận, không khỏi trừng mắt nhìn hắn, đẩy ngực của hắn ra, hừ một tiếng, rời hắn rất xa.

Phong Lam Cẩn buồn cười nhìn tiểu thê tử của mình, “Sao lại tức giận?”

“Ta cũng biết, nam nhân không có một người nào tốt, suốt ngày chỉ muốn con trai, con trai tốt ở đâu? Lại không tri kỷ, gàn bướng, trông nom cũng không dễ, như tiểu Ưu thì tốt, miệng ngọt ngào biết làm trò khôi hài vui vẻ.”

Phong Lam Cẩn ủy khuất sờ sờ mũi, phản bác, “Vẫn là con trai tốt, về sau cưới nữ nhi nhà người ta, nếu như sinh nữ nhi đến thời điểm xuất giá còn không đau lòng chết?” Đừng nói là nữ nhi, chính là Hân Duyệt xuất giá trong lòng hắn đều không thoải mái, biết rất rõ ràng muội muội đến tuổi lập gia đình, cũng biết rất rõ ràng Bạch Thanh Tiêu là một nam tử đáng giá phó thác, nhưng vẫn không thoải mái.

Muội muội thương yêu từ nhỏ đến lớn sẽ bị nam tử khác ôm vào lòng, về sau người thân nhất cũng không phải là cha mẹ cùng hắn, nói thật, trong lòng hắn… Cực độ không thoải mái!

Muội muội còn như thế, nếu là nữ nhi bảo bối đặt ở trong lòng bàn tay yêu thương hơn mười năm phải lập gia đình… Phong Lam Cẩn nghiến răng nghiến lợi nghĩ, đến lúc đó hắn nhất định phải cắt đứt chân người nọ!

Cho nên nói, vẫn là con trai tốt, cưới nữ nhi nhà người ta, để cho người khác thương tâm đi.

“Phốc xuy – -” không nghĩ tới Phong Lam Cẩn dĩ nhiên là vì lý do ngây thơ này mới thích con trai, Vân Khanh cười ngã, nước mắt đều chảy ra, thấy gò má Phong Lam Cẩn ửng đỏ cùng ánh mắt càng ngày càng bất thiện nàng mới miễn cưỡng thu liễm nụ cười, chỉ là khóe môi cùng mi tâm vui vẻ như thế nào đều giấu không được.

“Ý tưởng này của chàng cũng không đúng, coi như là con trai sẽ không thương tâm à? Về sau nếu cưới thê tử, không phải cũng đem cha mẹ vứt sang một bên một lòng cùng thê tử sống qua ngày đi, đến lúc đó ngày ngày ở bên tai chàng khanh khanh ta ta, còn không buồn nôn chết chàng a.”

Phong Lam Cẩn nhíu mày suy nghĩ một chút loại khả năng này, lông mày không tự giác càng nhíu càng chặt.

Vẻ mặt Vân Khanh đầy tình thương của mẹ, hai tay khẽ xoa bụng, “Bất kể là con trai cũng tốt nữ nhi cũng tốt, ta đều thích.”

“Chúng ta trước tiên có thể sinh con trai cho nương chơi đùa, sau đó lại sinh con gái.”

“Nghĩ hay quá nhỉ.” Nàng hờn dỗi nháy hắn một cái, “Ai muốn cùng chàng sinh.”

Ánh mắt kia mị ý mười phần, tâm Phong Lam Cẩn liền yếu mềm tại chỗ, kìm lòng không được ôm lấy nàng, ở trên gương mặt của nàng hôn xuống.

Xe ngựa bỗng nhiên dừng lại, một tiếng “Lộp bộp” tạp ở trên đường.

thân hình Phong Lam Cẩn cùng Vân Khanh dừng lại.

Con ngươi Phong Lam Cẩn tối sầm lại, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia lãnh mang.

“Làm sao vậy?” Vân Khanh đứng dậy, “Là Quân Ngạo đuổi theo?”

“Không phải!” Phong Lam Cẩn lắc lắc đầu, “Không mất một ngày hắn không thể nào từ trong trận thoát thân.”

Phong Lam Cẩn vén lên rèm xe nhìn ra ngoài, lại là một đám hắc y nhân từ trong bóng tối lách mình ra, đang cùng ba nghìn binh sĩ chém giết nhau.

Con ngươi Phong Lam Cẩn run lên, dặn dò Vân Khanh ngồi trong xe ngựa không cần hiện thân, hắn đã lần nữa ngồi trên xe lăn, chuẩn bị xuống xe.

“Cẩn thận một chút.”

“Yên tâm.”

Bọn hắc y nhân này cùng đám Quân Ngạo mang đến lúc trước rất không giống nhau, số người không nhiều, xuyên thấu qua ánh trăng thanh lãnh nhìn ra thô thô phỏng đoán cũng chừng một trăm người, bất quá võ công mỗi người đều hết sức cao minh, trong tay cầm trường kiếm, kiếm quang bén nhọn, đao đao trí mạng.

Vừa nhìn cũng biết là tử sĩ được huấn luyện chuyên môn.

“Bảo vệ tốt phu nhân.” Hắn phân phó Mặc Huyền cùng Thanh Loan sau đó gia nhập chiến cuộc.

Mấy hắc y nhân liếc mắt nhìn nhau, lập tức phân ra một nửa nhân mã quấn lấy Phong Lam Cẩn. Một nửa nhân mã còn lại có mục tiêu minh xác, đối với đầy xe hoàng kim làm như không thấy, mở một đường máu, thẳng tắp chém tới đám người trong xe tù.

Là tới giết người diệt khẩu !

Con ngươi Phong Lam Cẩn run lên, lại phảng phất như đều trong dự liệu.

Trong xe chở tù nhân ngoại trừ Triệu Tiền, nguyên một đám đều hét rầm lên, tiếng thét chói tai thê lương sợ hãi vang dội đồng ruộng.

Chỉ tiếc vị trí trước không thôn xóm sau không nhà trọ, làm cho tiếng kêu của bọn họ chìm ngập trong tiếng gió, không được ai nghe thấy.

Hắc y nhân đem Phong Lam Cẩn tầng tầng vây lại, một câu nói nhảm cũng không có, trực tiếp cầm lấy đao kiếm thẳng xông tới hắn.

Võ công Phong Lam Cẩn có thể nói đã đến tình cảnh bí hiểm, như Vân Khanh thấy không một ai có thể mạnh hơn hắn. Hắn vĩnh viễn đều bình tĩnh như gió, cường đại tựa như dãy núi đứng vững không ngã.

Nhưng những hắc y nhân kia hiển nhiên là chuyên môn đến để đối phó Phong Lam Cẩn, bởi vì hắn hành động bất tiện cho nên hạ bàn điểm yếu thường xuyên bị công tới.

Hắc y nhân rối rít bỏ lại đao kiếm, từ bên hông rút ra dây thừng, mọi người liếc mắt nhìn nhau, mấy chục sợi dây thừng mang theo tiếng gió bén nhọn gào thét mà đến, dây thừng từ bốn phương tám hướng nhất tề rơi xuống, giống như hé ra mạng lưới rậm rạp chằng chịt, lại như là mạng nhện, chỉ cần dính vào con mồi là có thể đem đối phương trí tử.

Tâm Vân Khanh níu chặt.

Hiển nhiên, đối phương làm đủ chuẩn bị nguyên vẹn mới đến phục kích.

Mười mấy cao thủ vây công, dù cho dùng Phong Lam Cẩn võ công có tốt cũng không dám khinh thường, ánh mắt hắn sắc bén như đao, ánh trăng lạnh buốt bao phủ trường bào màu tím nhạt của hắn, cả người nhìn qua phảng phất như là hư ảo.

Bị nhiều cao thủ hợp lực vây công, hắn lạnh lùng nhìn mấy chục sợi dây dài giống như lưới cá quét tới, đột nhiên vỗ xe lăn, thân hình chớp động cực nhanh, cả người giống như quỷ mị trong đêm tối, động tác nhanh đến làm cho người căn bản là không cách nào thấy rõ.

Ngắn ngủi trong nháy mắt.

Đám hắc y nhân vừa giương cao tay, dây dài chưa kịp rơi xuống. Phong Lam Cẩn thế nhưng đã từ giữa “Mạng lưới” dầy đặc lách mình ra, công thẳng về phía hắc y nhân.

Trong xe ngựa sít sao bình tĩnh hô hấp, tinh thần Vân Khanh buông lỏng, hai chân mềm nhũn, suýt nữa té ngã. Nhưng ngay cả con mắt cũng không dám nháy, mắt sáng như đuốc gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng màu tím kia…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đường Thất Công Tử về bài viết trên: Melody, mimeorua83, qh2qa06, xichgo
Có bài mới 12.03.2018, 12:31
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 7536
Được thanks: 3157 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm - Điểm: 12
Chương 19: Quân Ly tương trợ

Edit: Trảm Phong

Giết chóc ngoài lại không có chút nào liên lụy tới người trong xe ngựa, hắc y nhân cùng Phong Lam Cẩn đánh nhau đến khó chia lìa cũng không biết là do không có phát hiện tầm quan trọng người trong xe ngựa, hay là bọn họ căn bản không rảnh phân thân, thậm chí ngay cả một kẻ cố gắng đánh lén xe ngựa cũng không có.

Vân Khanh nín thở, gắt gao nhìn chằm chằm chiến cuộc.

Bởi vì Phong Lam Cẩn bị quấn lấy, hắc y nhân còn dư lại sớm đã nhất trí mở một đường máu, nguyên một đám binh lính ngã xuống, mấy người bịt mặt bay thẳng tới xe chở tù, hoặc là nói bay thẳng tới chỗ Triệu Tiền.

Triệu Tiền đoan chính ngồi trong xe ngựa, phảng phất hoàn toàn không nhìn thấy có người muốn chém giết mình, hắn khẽ nhắm mắt lại, ngồi xếp bằng ở trong xe, sắc mặt hết sức yên lặng.

Từ lúc Phong Lam Cẩn phát hiện hắn cùng Quân Ngạo cấu kết, hắn biết mình nhất định phải chết, chỉ là xem phương thức chết thế nào thôi.

Kiếm khí bén nhọn xuyên thấu cọc gỗ thưa thớt đâm thẳng trái tim, Triệu Tiền bỗng nhiên mở mắt.

Đáy mắt kia nhàn nhạt khẩn cầu cùng chấp nhất làm Phong Lam Cẩn phân tâm.

Phong Lam Cẩn vẫn luôn chú ý chỗ Triệu Tiền, nhưng cho dù là Triệu Tiền sắp chết, hắn cũng không có để cho Mặc Huyền hoặc là Thanh Loan tới cứu hắn.

Cao thủ so chiêu, phân tâm trong nháy mắt đều là trí mạng.

Đang khi Phong Lam Cẩn đối với Triệu Tiền khẽ gật đầu sau, khóe môi Triệu Tiền lộ ra một phần giải thoát vui vẻ, tim trong nháy mắt đó ngừng đập, mấy thanh phi kiếm từ sau lưng hắn thẳng đâm tới.

Bốn thanh kiếm dưới ánh trăng hiện ra huyết sắc quang mang, mang theo tiếng xé gió bén nhọn, đâm về mấy chỗ đại huyệt sau lưng Phong Lam Cẩn.

“Phong Lam Cẩn!”

Vân Khanh kinh hãi thò ra khỏi cửa sổ xe, móng tay cắm vào gỗ thật sâu, mảnh gỗ vụn cứng rắn đâm đầu ngón tay nàng đau xót, có huyết sắc đỏ thẫm lan tràn ra, thân thể của nàng cơ hồ muốn bay khỏi xe ngựa, ngăn trở mấy kiếm kia cho hắn.

“Coi chừng a!” hốc mắt nàng đỏ bừng, hướng về phía Thanh Loan cùng Mặc Huyền rống to, “Nhanh đi giúp hắn!”

Thời khắc nguy cơ, ba nghìn binh sĩ thế nhưng đều sững sờ tại chỗ, không có ai đi cứu hắn.

Vân Khanh tim đập cơ hồ đình chỉ, nàng không muốn đi nghĩ sâu nguyên do trong đó.

Sắc mặt Mặc Huyền cùng Thanh Loan cũng khẩn trương, bị hắc y nhân tầng tầng bao vây, bọn họ cơ hồ không nhìn thấy Phong Lam Cẩn.

Hai người do dự.

Vừa rồi chủ tử phân phó…

“Ta bảo các ngươi lập tức đi giúp hắn!” Con mắt Vân Khanh đỏ muốn nứt, nghiêng đầu ánh mắt uy nghiêm nhìn hai người, “Lập tức đi!”

“Phu nhân…”

“Ta nói lập tức!”

“Vâng!” Thanh Loan hơi trù trừ sau đó cùng Mặc Huyền liếc nhau một cái, Thanh Loan khẽ cắn răng, “Mặc Huyền, ta đi giúp tướng gia, ngươi săn sóc phu nhân.”

“Hai người các ngươi cùng đi.” Vân Khanh hít sâu một hơi cưỡng bách mình trấn định lại, “Ta có thể tự bảo vệ mình.”

Mà lúc này, Phong Lam Cẩn cũng cảm giác hơi có chút cố hết sức.

Bởi vì hắc y nhân chuyên tấn công hạ bàn của hắn, cố gắng trói chặt xe lăn hạn chế hành động của hắn, cho nên hắn chẳng những phải phòng bị một đám người đánh lén, còn muốn công phá thế công của bọn họ.

Ánh mắt của hắn sắc bén, trong đầu thoáng hiện lên vô số ý niệm, nhìn đám binh sĩ đứng ở ngoài cứng đờ, trong con ngươi hắn chợt lóe lên lãnh ý, sát ý chợt tăng.

Trước sau trái phải đều có trường kiếm đánh tới, hắn vừa định di động xe lăn né tránh một kích này, thân hình lại run lên, xe lăn giống như là vững vàng cắm ở trên mặt đất, không cách nào di động.

Hắn rùng mình, “Pằng – -” một tiếng, dùng sức vỗ xe lăn, người chôn dưới đất gắt gao ôm lấy xe lăn trong miệng phun ra một búng máu, nhưng hắn lại vẫn gắt gao kéo xe lăn lại. Trong điện quang hỏa thạch, mắt thấy mấy chục thanh trường kiếm phá không đâm tới, Phong Lam Cẩn hét lớn một tiếng, lăng không xoay người một cái thế nhưng thoát khỏi xe lăn bay lên không, nhảy đến giữa không trung, mấy chục thanh trường kiếm đâm vô ích, lại lập tức kịp phản ứng, mấy chục thanh trường kiếm lập tức thay đổi phương hướng, từ ban đầu đâm thẳng cải biến thành lăng không chỉ thiên, chỉ chờ Phong Lam Cẩn mất lực rớt xuống là có thể đem thân thể hắn châm thành vô số cái động.

“Phong Lam Cẩn!”

Xa xa truyền đến một tiếng hét lớn thê lương, Phong Lam Cẩn theo bản năng nhìn sang, chỉ thấy mái xe bay lên không phi tới, dĩ nhiên là Mặc Huyền tay mắt lanh lẹ dùng trường kiếm đem xe ngựa tước ra, hắn lăng không đá một phát, một cước kia hắn dùng hết khí lực toàn thân, mái xe lượn vòng qua, con ngươi Phong Lam Cẩn chợt lóe, ở giữa không trung sinh sinh quẹo một vòng, trong nháy mắt mái xe bay vụt tới cánh tay ở trên mái xe chống đỡ một lúc, chính là vì thế có một chút giảm xóc, làm cho hắn trong nháy mắt lướt đến trên thớt ngựa.

Cương ngựa đã bị chặt đứt. Phong Lam Cẩn ngồi trên lưng ngựa cúi người chạy như bay qua, đem Vân Khanh kéo tới trên ngựa.

Hắn cưỡi tuấn mã đỏ thẫm sắc thế nhưng không có rời đi, mà cưỡi ngựa thẳng tắp phóng tới đám hắc y nhân.

Nhanh như tia chớp từ trong lòng rút ra một bao màu vàng sáng bọc lấy thứ gì đó, Phong Lam Cẩn lạnh giọng bén nhọn, “Các ngươi không phải là muốn cái này sao? Có bản lĩnh liền đón lấy!”

Hắc y nhân quả nhiên biến sắc.

Nhất tề phi thân qua, sắp đón lấy túi kia.

“Phốc – – ”

Lực đạo của Phong Lam Cẩn há là bọn họ có thể tiếp được. Trong nháy mắt đó, đám hắc y nhân lập tức bị lực đạo bén nhọn như đao trầm trọng như núi đả thương. Phun ra một ngụm tiên huyết.

Mà ngay cả đứng ở phía sau hắn cũng không thể may mắn thoát khỏi, bị áp lực cường đại đánh tới một tiếng trầm đục.

Phong Lam Cẩn đã kéo lấy dây cương đứng ngay tại chỗ.

Con ngựa chạy như điên đột nhiên dừng lại, vó trước treo trên bầu trời không ngừng hí vang.

Trong bóng tối có tiếng vang truyền ra.

Hắc y nhân bị bao vây khiếp sợ nhìn lại, dĩ nhiên là một đám binh lính thiết giáp trong tay cầm cung tiễn cùng vũ khí, bước chân dày đặc vây quanh. Mỗi người đều là một thân huyền thiết khôi giáp, mỗi người đều ánh mắt lạnh lẽo, đó là sát khí chỉ có ở trên chiến trường lịch lãm mới có thể hình thành, khôi giáp ở trong màn đêm tỏa sáng, phản xạ ra vầng sáng lạnh như băng vô tình.

Không chỉ là hắc y nhân mà ngay cả ba nghìn binh lính cũng đứng hình.

Phong Lam Cẩn lại không có ngoài ý muốn, nhìn nam tử một thân bạch y nhạt nhẽo ngồi trên lưng ngựa, dẫn vô số khôi giáp binh lính chậm rãi đi tới, khẽ gật đầu với hắn.

Ánh mắt Quân Ly cùng ánh mắt của hắn vừa đụng liền tránh đi, nhìn về trong ngực hắn Vân Khanh một thân nam trang, thấy nàng bình yên vô sự, con ngươi hắn chợt lóe, trên mặt là bộ dáng lạnh lùng như tuyết không đổi.

Hắc y nhân tự nhiên cũng nhìn thấy Quân Ly.

Vòng vây của Quân Ly dần dần thu nhỏ lại, lạnh lùng nhìn một đám hắc y nhân, sắc mặt không dậy nổi một tia gợn sóng, phảng phất như là khinh thường lại phảng phất như không có gì cả.

“Dưới chân thiên tử thậm chí có bọn đạo chích ẩn hiện!” Thanh âm hắn vẫn nhàn nhạt như cũ, nhưng Vân Khanh quen thuộc hắn, biết rõ trong lòng hắn đã có sát ý.”Giết!”

“Tam hoàng tử…” Trong đám hắc y nhân có người lẩm bẩm kêu lên.

Không gian hoàn toàn yên tĩnh, âm thanh kia nhỏ bé yếu ớt như ruồi muỗi lại bị tất cả mọi người nghe được.

Tiếng gió tựa hồ cũng thê lương lên.

Quân Ly vung tay lên, “Bảo vệ tướng gia.”

Phong Lam Cẩn như cười như không nhìn một đám hắc y nhân, cười lạnh nói, “Chư vị còn không trốn? Hay là còn muốn thừa cơ hội khó có được này lại đến lấy tính mạng bản tướng?”

Hắc y nhân như tỉnh cơn mê, liếc mắt nhìn nhau, có người tiếng nói khô ách, “Rút lui!”

“Đuổi theo!”

Bất quá người đuổi đến cũng không phải Quân Ly, Quân Ly dừng lại không có nhúc nhích, người phía sau hắn ánh mắt chợt lóe cũng đã đuổi theo.

Bóng đêm mê ly, Vân Khanh được Phong Lam Cẩn ôm ở trong ngực, nhìn đầy đất đỏ tươi, lại nhìn xe chở tù không một phạm nhân còn sống, ánh mắt từng đợt lạnh lẽo.

Phong Lam Cẩn lại giục ngựa đến trước mặt Quân Ly.

“Đa tạ Tam hoàng tử tương trợ.”

Quân Ly thản nhiên nói, “Ta bất quá là thuận đường đi ngang qua thôi, tướng gia không cần để ở trong lòng.”

Thuận đường? Hơn nửa đêm mang theo một đám thiết giáp chiến sĩ ở vài trăm dặm hoang ngoài kinh thành không có người ở thuận đường xuất hiện? Vân Khanh dở khóc dở cười, nhưng cũng không nói ra.

Mà Quân Ly cùng Phong Lam Cẩn hàn huyên xong, con mắt chuyển hướng Vân Khanh, ánh mắt vốn lạnh nhạt không có sóng chậm rãi nổi lên tầng tầng ôn nhu, “Có bị thương không?”

Vân Khanh có chút lúng túng, đầu tiên là nhìn Phong Lam Cẩn, đã thấy hắn vẫn mỉm cười như lúc ban đầu, lúc này mới giống như là bạn cũ trả lời, “Không có việc gì, ta rất khỏe.”

Phảng phất thấy bộ dạng Quân Ly thở phào nhẹ nhõm, hắn nắm thật chặt dây cương, lực đạo to lớn thậm chí ngay cả xương ngón tay đều phát trắng, nghe được câu trả lời của nàng hắn khẽ gật đầu, “Vậy là tốt rồi.”

Thái độ hai người Phong Lam Cẩn cùng Quân Ly làm cho Vân Khanh không thể không nghĩ ngợi lung tung.

“Hai người làm sao sẽ cùng đến?”

Phong Lam Cẩn chỉ cười không nói.

Quân Ly hơi sững sờ sau lại cười nhạt một tiếng, nhìn Phong Lam Cẩn thật sâu, thế nhưng cũng không nói gì.

Mấy người an bài tốt binh lính, tiếp tục đi đường suốt đêm. Gió đêm hơi lạnh, Phong Lam Cẩn từ trong buồng xe tìm ra một món áo gió thật dầy đem Vân Khanh tầng tầng bao lại ở bên trong, cưỡi ngựa cùng Quân Ly sóng vai mà đi.

“Đáng tiếc…”

Thật vất vả tìm được chứng cớ phạm tội của Quân Ngạo còn có nhân chứng đều đầy đủ hết, thế nhưng cứ như vậy biến mất.

Phong Lam Cẩn vô cùng hiểu ý Vân Khanh, hắn khẽ mỉm cười, dưới gió đêm hơi lạnh thổi quét hắn thần thái phi dương, thản nhiên nói, “Không có gì đáng tiếc. Nếu muốn người không biết trừ phi mình không làm, nếu đã làm ra chuyện liền có dấu vết mà lần theo, luôn có thể lại tìm được cơ hội.”

“Nàng cùng Quân Ngạo có cừu oán?”

Quân Ly nghe ra tiếc hận trong lời nói Vân Khanh, không khỏi nghiêng đầu hỏi.

Đáy mắt Vân Khanh thoáng hiện lên một tia sát ý cùng lạnh như băng, nàng che giấu cười cười, “Không có, chỉ là không ưa thôi.”

Con ngươi Quân Ly sâu thẳm, gật gật đầu liền không nói thêm gì nữa.

Nhìn tới nơi Vân Khanh nhìn không tới, đáy mắt lạnh lùng thoáng hiện lên một tia sát khí!

“Quân Ly, hôm nay đa tạ ngài hỗ trợ.” Vân Khanh có chút ít tiếc hận nghĩ, nếu có thể đến trước một phút thì tốt rồi, như vậy nhân chứng cùng vật chứng cũng sẽ không biến mất.

“Chúng ta không phải bằng hữu sao?” Quân Ly ho nhẹ một tiếng nghiêng đầu đi, mâu quang có chút cô đơn, “Bằng hữu vốn nên giúp đỡ lẫn nhau mới phải.”

Phong Lam Cẩn mỉm cười nghe hai người hàn huyên, khó được trầm mặc.

Nàng vĩnh viễn sẽ không biết.

Vì nàng, hai người bọn hắn kết thành đồng minh.

Phong Lam Cẩn đã sớm từ trước lúc ra khỏi kinh thành cùng Quân Ly liên lạc, hai người cùng đạt thành ước định.

Về phần Quân Ly vì sao mai phục tại nơi này hồi lâu đến một khắc cuối cùng nhân chứng vật chứng đều biến mất mới xuất hiện… Phong Lam Cẩn nghiêng đầu nhìn Quân Ly, Quân Ly cũng vừa nghiêng mặt qua, mâu quang hai người đụng nhau, lập tức tách ra.

Nguyên do trong đó, có lẽ chỉ có hai người bọn họ rõ ràng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đường Thất Công Tử về bài viết trên: HNRTV, Hồng Gai, Melody, Nấm251204, hh09, mimeorua83, minh sen, qh2qa06, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: BảoNgọcc, thichdoctruyenmoi, Tiểu Tất Tất và 613 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

4 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 61, 62, 63

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 345 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3009 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1051 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 294 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 279 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 699 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 704 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 631 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 526 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 669 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TửNguyệtLiên: pr pr nha: viewtopic.php?t=410922&start=21
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 636 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Mía Lao: Là Ri má ơi :cry2: ủi mãi
Tiểu Linh Đang: Ủi hả
Cổ Thể Ni: Bà đang gần sinh thần t nhớ cho quà :sofunny:
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 900 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 468 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 310 điểm để mua Thuyền buồm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.