Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

 
Có bài mới 12.03.2018, 12:29
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 7416
Được thanks: 3151 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm - Điểm: 12
Chương 14: Kế trong kế

Edit: Trảm Phong

Vân Khanh không ngừng cười lạnh, hại chết Triệu Hách rõ ràng là chính bản thân hắn!

Mưa tên mang theo tiếng gió bén nhọn phá không mà đến, Thanh Loan đứng ở cửa hừ lạnh một tiếng, liền dùng Triệu Hách trong tay đã chết không thể lại chết tiếp làm bia đỡ đạn, cứng rắn dùng thân thể Triệu Hách đem mấy chục mũi tên ngăn cản lại, không có một con cá lọt lưới. Triệu Tiền vừa sợ vừa giận, nhìn toàn thân ái tử không biết bị đâm bao nhiêu cái động, hô hấp hắn rối loạn, toàn thân run rẩy.

“Phong Lam Cẩn! Phong Lam Cẩn!” Hắn rống to, “Ta nhất định phải giết ngươi!”

“Bắn tên, chia làm hai tốp bắn tên cho ta, ta cũng không tin các ngươi chống đỡ được tất cả đám tên này.” Triệu Tiền vừa dứt lời, cung tiễn thủ trước người liền tự động chia làm hai nhóm, một hàng phía trước hợp với một hàng đằng sau, một hàng phía trước bắn xong thoát thân về sau mà một hàng cung tiễn thủ phía sau đã chuẩn bị tốt lần nữa bổ khuyết tiến về phía trước, trong thanh âm Triệu Tiền ra lệnh, mưa tên liên miên không ngừng bắn thẳng đến phòng nhỏ, Thanh Loan dần dần chống đỡ hết nổi, Triệu Hách trong tay sớm đã rách tươm, dần dần có mưa tên bắn vào phòng.

Phong Lam Cẩn mặt trầm như nước, ống tay áo khép lại liền đem mưa tên bay vụt đến trong nhà thu vào trong tay áo. Trong tay hắn nắm mười mấy mũi tên, ống tay áo phất một cái, so với cung tiễn bắn ra càng hung hiểm hơn, tiễn phong xuyên thấu tầng tầng không khí, xé gió bay đến giữa đám cung tiễn thủ.

Một mũi tên cũng không bắn vô ích!

Hắn vừa ra tay chính là hơn mười người ngã xuống.

Triệu Tiền kinh sợ, rốt cục hao tổn hai ba mươi cung tiễn thủ liền vẫy lui thủ hạ, trong không khí hiện ra vị dầu nhàn nhạt khó ngửi, Triệu Tiền đã nổi lên kế hoạch thứ hai.

Hắn vung tay lên!

“Phóng hỏa!”

Có dầu lửa giúp sức, hơn nữa không khí rất khô ráo, cơ hồ đuốc vừa rơi xuống, hỏa thế liền bắt đầu kịch liệt lan tràn.

Vân Khanh biến sắc. Sắc mặt Khương Mạt cũng tương đối khó xem.

“Triệu Tiền, mưu hại mệnh quan triều đình, ngươi cũng biết là tội danh gì?!” Khương Mạt từ trên bàn đứng dậy, lạnh lùng nhìn Triệu Tiền ngoài phòng, quát lên, “Ngươi bây giờ quay đầu lại vẫn còn kịp!”

Triệu Tiền hai mắt sung huyết, nhìn con trai mình sớm đã không một tiếng động, trong mắt vừa hận lại lạnh, còn mang theo vài phần điên cuồng khoái ý, “Khương Mạt, ngươi bớt nói nhảm cho ta, đến trình độ này, ai cũng không thể quay đầu lại, hôm nay không phải là các ngươi chết, chính là ta chết!”

“Ngươi đã muốn chết như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi!” Thanh Loan vẻ mặt tiểu bạch thỏ biến mất không thấy gì nữa, thay vào đó là vẻ mặt hờ hững, nàng quơ trường kiếm lạnh lùng nói, “Thân ngươi làm quan phụ mẫu của dân chúng tham ô nhận hối lộ không nói, còn nghĩ hết biện pháp thu quát mồ hôi nước mắt của nhân dân, tướng gia nhà chúng ta đã nghĩ ra biện pháp ứng phó nạn châu chấu, nhưng ngươi vì cùng tướng gia có thù riêng, liền nghĩ hết biện pháp lấy tính mạng tướng gia, ngươi cũng biết nếu tướng gia không có ở đây, dân chúng Giang Nam nên như thế nào?”

Triệu Tiền bị Thanh Loan mắng hơi sững sờ, lập tức tức giận phản bác, “Vô liêm sỉ, ngươi đang ở đây hồ ngôn loạn ngữ cái gì!”

Phong Lam Cẩn nghĩ ra biện pháp ứng phó nạn châu chấu? !

“Ta có phải nói bậy hay không Triệu đại nhân sao lại không biết?” Thanh Loan hừ lạnh, “Nếu như tướng gia nhà chúng ta không có đoán sai, hai năm qua Giang Nam liên tiếp có nam tử trẻ tuổi mất tích chính là Triệu đại nhân gây nên đi? Vì tư lợi bản thân đem dân chúng nuôi nhốt thay mình bán mạng, tướng gia nhà chúng ta bất quá là phát hiện chân diện mục của ngươi, ngươi tối nay đã tới giết người diệt khẩu, Triệu Tiền! Ngươi thật to gan!”

Đáy mắt Triệu Tiền thoáng hiện lên một tia mê hoặc.

Chẳng lẽ Phong Lam Cẩn thật không biết chuyện tình mỏ vàng?!

Gió thổi càng lúc càng lớn, khói dầy đặc nồng đậm sặc đến trong phòng, mấy người ho khan không ngừng.

Vân Khanh quyết định nhanh đập bể ấm trà, xé rách ga giường thấm ướt nước, mỗi người cầm một khối.

Khương Mạt đã bị khói dầy đặc sặc đến con mắt đỏ lên, thấy động tác của Vân Khanh lộ ra nụ cười cảm kích đối với nàng, vội vàng dùng khăn thấm ướt che miệng mũi, tự mình cũng nhắm mắt lại.

Mấy người đều làm ra động tác giống nhau.

Triệu Tiền trong lòng bất an càng nồng đậm. Vừa rồi Phong Lam Cẩn xuất thủ làm cho người bên hắn hao tổn không ít, có thể rõ ràng năng lực phá vòng vây của hắn, nhưng vì sao hắn lại ngồi trong phòng không có một tia phản kháng!

Chuyện có khác thường cần phải cẩn thận!

Trong lòng hắn càng thấp thỏm bất an.

“Mau! Tiếp tục thêm đuốc, đem bọn họ thiêu chết!” Triệu Tiền hốc mắt đỏ bừng, dưới nồng đậm liệt hỏa chiếu xuống sắc mặt cực kỳ khó coi, giọng nói cũng có vài phần vội vàng, “Đốt, mau đốt!”

“Triệu Tiền, ngươi còn không ngừng tay!” Thanh Loan tung người nhảy vào trong đám người, trong tay cầm trường kiếm xung phong liều chết.

Trong phòng hỏa thế càng lớn. Cửa sổ giấy bị đốt sạch. Trong phòng đồ có thể đốt cũng bắt đầu cháy.

“Kẽo kẹt – -” tiếng vang nho nhỏ lại làm cho Vân Khanh sít sao nhăn mày, một tay nàng vuốt bụng mình, tay kia sít sao dùng khăn ướt che miệng mũi, nghe được động tĩnh nho nhỏ, trong lòng nàng cũng “Lộp bộp” một tiếng, phảng phất như có sợi dây lập tức muốn bung ra.

Đó là động tĩnh xà nhà bị đốt.

Sắc mặt Phong Lam Cẩn cũng tương đối khó coi.

Hắn lo lắng nhìn Vân Khanh, trong phòng khói dầy đặc hun đến ánh mắt của nàng đều không mở ra được, khóe mắt rỉ nước mắt. Trong lòng hắn căng thẳng, nhìn lại một chút mặc dù tình thế nghiêm trọng nhưng mấy người trong phòng đều thập phần tín nhiệm nhìn hắn, không có một tia kinh hoàng. Trong lòng hắn lại ấm áp.

Tay cầm tay cầm xe lăn càng thu càng chặt, sắc mặt Phong Lam Cẩn lạnh xuống.

Ngay khi hắn sắp đem tay cầm bẻ gẫy!

Ngoài phòng đột nhiên truyền đến một mảnh động tĩnh kỳ dị.

Phong Lam Cẩn cùng mấy người trong phòng liếc mắt nhìn nhau, trong mắt dần hiện ra vài phần vui mừng.

Kế hoạch thành công!

Tiếng vang càng lúc càng lớn, dần dần ngay cả Triệu Tiền ngoài phòng đều phát giác không thích hợp.

Ngay khi Triệu Tiền phục hồi lại tinh thần, hắn và một đám hắc y nhân đã bị dân chúng cầm trong tay các loại cuốc, lưỡi hái, gậy gộc còn có xẻng, dao phay tầng tầng vây quanh.

Dân chúng nguyên một đám thần sắc kích động, không nghe khuyên bảo liền vọt lên.

“Triệu Tiền, tên quan khốn kiếp này! Lão tử nhịn ngươi đã lâu rồi!”

“Ngươi tham tiền tài của chúng ta thì cũng thôi, lại vẫn dám mưu sát thừa tướng đại nhân, tướng gia rõ ràng nghĩ ra biện pháp cứu nạn thiên tai, ngươi lại vì cùng tướng gia có cừu oán liền để cho dân chúng chịu khổ bị hại…”

“Các huynh đệ, đều đừng nói nhảm nữa, giết hôn quan này!”

“Giết hắn đi, giết hắn đi!”

“…”

Phong Lam Cẩn không để lại dấu vết ra hiệu bằng mắt đối với Thanh Loan.

Thanh Loan hiểu ý gật đầu.

Đây hết thảy đều là chuyện tình Phong Lam Cẩn đã an bài tốt, sở dĩ hắn không trốn không tránh, chính là vì khiến cho dân chúng phẫn nộ.

Có lẽ một thừa tướng chết đối với bọn họ mà nói không có chút ý nghĩa nào, nhưng nếu thừa tướng này có thể làm cho nạn châu chấu biến mất, bọn họ sao có thể trơ mắt nhìn hắn chết? !

Huống chi, những dân chúng này sớm bị Triệu Tiền chèn ép mau nổi điên, hàng năm oán khí chất chứa ở trong lòng thoáng cái bộc phát ra, căn bản là không cách nào khống chế.

Con mắt tất cả mọi người đỏ ngầu mạnh vọt thẳng tới Triệu Tiền.

Triệu Tiền choáng váng, sững sờ đứng tại chỗ nhìn mọi chuyện chuyển tiếp đột ngột. Hắn hiện tại cuối cùng cũng hiểu vừa rồi Thanh Loan nói mấy câu kia là có dụng ý.

Hắn hận đến ngực kịch liệt phập phồng, nhưng hôm nay vì bảo đảm mọi chuyện bí mật tiến hành, hắn căn bản cũng không có mang theo quá nhiều sát thủ, nói là sát thủ kỳ thật đều là binh sĩ từ nơi khác điều tới. Bọn binh sĩ đều là người Giang Nam, trong đám người đều là phụ lão hương thân của bọn họ, bọn họ căn bản cũng không có khả năng xuống tay.

Mà mấy trăm binh lính canh giữ ở cửa vừa rồi rõ ràng đã “Bị giết” nhưng lúc này cũng như thủy triều lao qua.

Triệu Tiền đột nhiên cảm thấy bi ai.

Hiểu rằng đại thế đã mất.

“Phong Lam Cẩn!” Hắn đứng thẳng tắp ở trong vòng vây nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, có cừu hận có oán hận lại sắc bén đầy sát ý, đồng thời lại mơ hồ có một tia hối hận, hắn sững sờ nhìn Phong Lam Cẩn, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười rộ lên, “Hảo hảo hảo! Quả nhiên không hổ là thiếu niên thừa tướng tiếng tăm lừng lẫy kinh thành, thua ở trong tay ngươi…” Hắn ngưng cười, mặt không chút thay đổi, quát to, “Ta phục rồi!”

Nói xong đoạt lấy một cây tên trong tay cung tiễn thủ, hung hăng đâm thẳng cổ mình.

Hắn một lòng muốn chết, cũng không phát hiện Thanh Loan đã đến bên cạnh hắn.

“Pằng – – ”

Thanh Loan sử dụng chuôi kiếm hung hăng gõ thẳng cổ tay Triệu Tiền, Triệu Tiền nhất thời bị cản, cổ tay đau xót, hắn theo bản năng buông tay, tên lập tức rơi xuống đất. Còn không đợi hắn kịp phản ứng, ngón tay Thanh Loan đã như điện ở mấy đại huyệt trên người hắn nhanh điểm vài cái.

Thân thể hắn lập tức cứng đờ, lại cũng không cách nào nhúc nhích.

Ánh mắt lại quét về trên người con trai bị vô số mũi tên bắn thủng, hắn tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Không có ai ngăn cản, Phong Lam Cẩn từ trong phòng lách mình ra.

cánh tay Phong Lam Cẩn dựng lên, lập tức có binh sĩ từ trong bóng tối lách mình ra.

Những người này đúng là ba nghìn binh sĩ Phong Lam Cẩn từ kinh thành mang đến.

Thấy vậy, đáy mắt Triệu Tiền tuyệt vọng càng sâu.

Thì ra là, tin tức hắn nhận được đều là Phong Lam Cẩn cố ý thả ra, hắn rõ ràng điều tra được Khương Mạt đã đem binh sĩ an bài ra khỏi Giang Nam, cho nên mới dẫn người đến đây ám sát Phong Lam Cẩn.

Không ngờ là, tính tình của hắn cũng bị thăm dò ra, biết rõ hắn nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này… Rõ ràng Phong Lam Cẩn đi vào Giang Nam mới nửa tháng có thừa, thế nhưng có thể đem tính tình của hắn mò rõ ràng rành mạch, hơn nữa còn tính toán một loạt phương pháp để đối phó hắn… Triệu Tiền đột nhiên rùng mình một cái, đột nhiên có chút thoải mái biết mình tại sao lại thua!

“Mọi người!” Phong Lam Cẩn dùng nội lực, thanh âm trầm thấp nương theo hỏa hoạn sau lưng, có vẻ cực kỳ kinh sợ lòng người, hắn giơ cánh tay lên, “Triệu Tiền phạm pháp, pháp luật triều đình sẽ không bỏ qua cho hắn, công đạo của mọi người tự có Phong Lam Cẩn ta làm chủ.”

Thanh âm Dân chúng im bặt ngừng lại, sững sờ nhìn Phong Lam Cẩn.

Dần dần, có người đáy mắt tuôn ra lệ ý trong suốt.

Phong Lam Cẩn nâng cao thanh âm, nụ cười hết sức ấm áp, hỏa hoạn sau lưng đem nét mặt của hắn chiếu thập phần trong sáng, tất cả mọi người nhìn thấy an lòng vui vẻ, trong lòng phảng phất như một hồi thanh phong phất qua, đem những oán niệm hận ý trong lòng tất cả đều quét sạch ra ngoài, tất cả mọi người sững sờ thả xuống “Binh khí ” trong tay, một mảnh mờ mịt.

“Ta đã nghĩ ra biện pháp có thể hoàn toàn giải quyết nạn châu chấu, Triệu Tiền ta sẽ dẫn hắn vào trong kinh thành giao cho bệ hạ xử lý, đến lúc đó, bệ hạ nhất định sẽ vì các vị làm chủ!”

Trong đám người dần dần truyền ra thanh âm nức nở nghẹn ngào, có thanh âm vật nặng rơi xuống đất truyền đến rõ ràng.

Phong Lam Cẩn trong lòng buông lỏng, “Đa tạ các vị tối nay đến đây tương trợ, Phong Lam Cẩn ta dùng tính mạng của mình thề, nhất định sẽ làm cho Triệu Tiền chịu trừng phạt xứng đáng!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đường Thất Công Tử về bài viết trên: Alice.0.1.6, HNRTV, Melody, hanayuki001, qh2qa06, xichgo
     

Có bài mới 12.03.2018, 12:29
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 7416
Được thanks: 3151 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm - Điểm: 11
Chương 15: Ôm nhau ngủ

Edit: Trảm Phong

Dân chúng bị Phong Lam Cẩn khuyên lui, mà hắc y nhân bên cạnh Triệu Tiền vốn cũng chỉ là phụng mệnh đến trợ giúp Triệu Tiền đánh chặn đường Phong Lam Cẩn, những người này đều là từ xa tạm thời điều tới, căn bản cũng không biết người mình muốn ám sát là Phong Lam Cẩn, nghe được dân chúng hối hả gọi tướng gia một đám mới đầu đổ mồ hôi lạnh hai mặt nhìn nhau.

Trong lòng hoảng sợ cơ hồ đem bọn họ áp đảo.

Rốt cuộc hiểu rõ vì sao Triệu Tiền muốn để cho bọn họ mặc y phục dạ hành che mặt đến ám sát… Thì ra là như vậy!

Không có phí bao nhiêu nước miếng, những người này liền bỏ vũ khí xuống đầu hàng.

Phong Lam Cẩn làm cho bọn lính đem đám hắc y nhân tham dự trận ám sát này hết thảy đều nhốt vào trong đại lao, mà Triệu Tiền bị trói chặt, lại bị Thanh Loan tùy ý nhét vào phòng chứa củi.

Phong Lam Cẩn trấn an hết dân chúng, khuyên dân chúng lui về đã đến đêm khuya, biệt viện đã không thể ở, vừa rồi Phong Lam Cẩn để cho Khương Mạt dẫn người cả đêm lật tung phủ thứ sử. Một đám người bọn họ cũng không dễ an trí, cho nên liền cùng nhau lại trở về phủ thứ sử.

Vẫn là gian phòng kia, hôm nay lại về tới đây tâm tình đã hoàn toàn bất đồng.

Đến khi trong phòng hoàn toàn yên tĩnh trở lại đã là đêm khuya, xa xa có mõ thanh trầm trọng từ sâu trong hẻm nhỏ truyền đến, tiếng trống canh đã điểm, đã là canh ba.

Đến trong phòng, Phong Lam Cẩn cùng Vân Khanh đều thở phào nhẹ nhõm, hai người liếc nhau một cái, đều hiểu ý cười một tiếng.

Bận rộn suốt cả một ngày, Vân Khanh đã lâu không được nghỉ ngơi, nàng đã sớm tinh bì lực tẫn, thân thể mềm nhũn liền ngã xuống trên giường không muốn đứng dậy.

“Ngô…” Thụy nhãn nàng mông lung, mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, “Phong Lam Cẩn, nơi này giường chiếu cứng quá, không có thoải mái như trong nhà…”

Phong Lam Cẩn đẩy xe lăn đi tới, nhẹ nhàng thay nàng điều chỉnh tốt tư thế, làm cho nàng nghỉ ngơi tốt, nghe vậy, trong lòng mềm nhũn, giữa lông mày đều nổi lên nhàn nhạt mềm mại.

Nhẹ nhàng nhổ hết bạch ngọc quan trên đầu nàng, đem tóc dài nàng thả xuống, một tay lại ôn nhu che trên bụng của nàng, hắn nhu hòa cười một tiếng, “Nàng cố nhịn một chút, hai ngày nữa chúng ta có thể về nhà.”

Vân Khanh mơ mơ màng màng “Ừ” một tiếng hô hấp dần dần thong thả xuống, lại không một tiếng động.

Phong Lam Cẩn để cho Thanh Loan đưa tới nước ấm, động tác của hắn dịu dàng rút đi xiêm y của nàng, thay nàng lau sạch thân thể. Da của nàng nõn nà nhẵn nhụi mềm mịn, dưới ánh đèn lờ mờ nổi lên hào quang nhu hòa như noãn ngọc, nhìn rất có sức hấp dẫn.

Phong Lam Cẩn đối mặt nàng như vậy lại hiếm thấy không có một tia dục vọng, nhìn nàng cho dù là trong lúc ngủ say mày vẫn có chút nhăn lên, trong lòng hắn có nồng đậm yêu thương.

Nhẹ nhàng vuốt lên nếp uốn mi tâm nàng, ở trên trán nàng trơn bóng ấn xuống nụ hôn dịu dàng.

Trong giấc mộng, Vân Khanh phảng phất cảm thấy khăn vải ấm áp lau người cảm giác rất thoải mái, thở phào nhẹ nhõm, lông mày liên tục nhíu chặt cũng hơi giãn ra.

Phong Lam Cẩn ôn nhu cười một tiếng, giúp nàng lau thân thể xong dè dặt không làm nàng tỉnh thay nàng mặc quần áo trong trắng noãn, sau đó lại thay nàng dịch tốt góc chăn, bản thân lại không lên giường nghỉ ngơi, mà nhẹ nhàng thổi tắt ngọn đèn trong phòng, ra hiệu Thanh Loan bảo vệ nàng, sau đó tự mình đẩy xe lăn ra khỏi phòng.

Trong nháy mắt ra khỏi phòng, nhu hòa trên mặt hắn chậm rãi cởi xuống, môi mỏng sít sao mân thành một đường thẳng, hình thành một đường thẳng lạnh lùng sắc bén.

Khương Mạt cũng không có nghỉ ngơi, sớm đã chờ ở trong sân, nhìn Phong Lam Cẩn từ trong nhà đẩy xe lăn chậm rãi đi ra, mặt mày hắn chợt lóe, đáy mắt mơ hồ có quang mang khác thường lướt qua.

“Tướng gia…” Hắn châm chước tìm từ, vẫn như cũ không biết nên mở miệng như thế nào, chỉ có thể mịt mờ đề điểm, “Tướng gia lần này tới Giang Nam cứu nạn thiên tai, tôn phu nhân vẫn ở kinh thành chờ đi, lúc trước tướng gia cưới Vân tiểu thư có thể nói là thanh thế to lớn, chắc hẳn tướng gia đối với tôn phu nhân cực kỳ kính trọng…”

Trong con ngươi Phong Lam Cẩn thoáng hiện lên một nụ cười, “Đó là tự nhiên!”

“Cho nên tướng gia nên chú ý ngôn hành cử chỉ của mình, hạ quan không phải nói nhiều, bất quá nếu muốn người không biết trừ phi mình không làm, tướng gia đối đãi Vân Thanh công tử như thế, chỉ sợ sớm muộn sẽ truyền tới trong tai tôn phu nhân…” Khương Mạt đối với Phong Lam Cẩn là thật tâm kính nể, cho nên không hi vọng hắn về sau bị thế nhân chỉ điểm, cố ý tới đề điểm hắn.

Nghĩ tới hắn hai mươi sáu tuổi vẫn chưa đón dâu, trong con ngươi hắn dần dần có chút hiểu rõ.

Phong Lam Cẩn nhịn không được cười lên.

“Khương đại nhân có biết khuê danh phu nhân ta?”

“Ách…” Khương Mạt tim đập mạnh, không biết vì sao Phong Lam Cẩn chuyển đề tài đột ngột như vậy, nhíu nhíu mày nhưng vẫn nhàn nhạt trả lời, “Hạ quan nghe nói phu nhân khuê danh Vân Khanh…” Hắn mạnh mẽ dừng lại, giống như là chợt nhớ tới cái gì, mắt mở to nhìn Phong Lam Cẩn.

Vân Thanh.

Vân Khanh!

Hắn khiếp sợ quay đầu lại, thấy mâu quang Phong Lam Cẩn lộ vẻ nhu hòa.

Trong lòng Khương Mạt vô cùng rung động, không nghĩ tới Phong Lam Cẩn đi Giang Nam, chuyện trọng yếu như vậy cũng mang theo Vân Khanh đi tới, càng thêm làm hắn kinh ngạc chính là, “Vân Thanh”  khuôn mặt thanh tú nhiều lần làm cho hắn bội phục dĩ nhiên là “nàng” không phải là “hắn’!

“Tôn phu nhân thật sự là bậc cân quắc không thua đấng mày râu!”

Khương Mạt thật lòng cảm giác than một tiếng.

“Khương đại nhân, nàng ẩn nấp thân phận đi theo ta đến Giang Nam, việc này…”

“Tướng gia yên tâm, hạ quan nhất định miệng kín như bưng.”

“Đa tạ Khương đại nhân.”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện đã tới một phòng nhỏ vắng vẻ, chỗ đó đúng là nơi Triệu Tiền bị giam giữ.

Thời điểm Phong Lam Cẩn cùng Khương Mạt đến cửa phòng liền thu liễm tất cả vẻ mặt trên mặt, Khương Mạt đẩy cửa phòng ra, đây là một chỗ tương đối đơn sơ không người nào ở lại, trong phòng vật gì cũng không có, Triệu Tiền bị trói gô tựa như cái bánh chưng, ngay cả miệng đều bị dùng vải trắng đút chặt.

Nhìn thấy Phong Lam Cẩn cùng Khương Mạt tiến đến, hắn nhàn nhạt đón ánh trăng nhìn hai người, sau đó ánh mắt thập phần lạnh nhạt cúi đầu xuống, phảng phất như không nhìn thấy hai người.

Phong Lam Cẩn cười nhạt một tiếng, đẩy xe lăn vào phòng, Khương Mạt đi vào trong nhà ngay sau đó, cửa phòng không có đóng kín.

Vào phòng, Phong Lam Cẩn nhổ xuống cuộn vải trong miệng Triệu Tiền, dùng một loại ánh mắt thập phần thanh lãnh quan sát hắn, Triệu Tiền vốn dự định vò đã mẻ lại sứt, mặc kệ Phong Lam Cẩn nghiêm hình tra khảo như thế nào đều sẽ không thừa nhận mọi chuyện, nhưng hắn im hơi lặng tiếng như vậy dưới ánh mắt âm thầm sắc bén dần dần có mồ hôi xuất hiện trên trán.

Trong phòng yên tĩnh giống như chết.

Rốt cục, Triệu Tiền nhịn không được, thấp giọng tuyệt vọng mở miệng, “Ngươi muốn giết cứ giết muốn cạo liền cạo, tóm lại ta cái gì cũng không biết.”

Bộ dáng Phong Lam Cẩn vẫn nhàn nhạt như cũ, bất vi sở động.

Lại vỗ tay một cái.

Một thân hắc y Mặc Huyền lách mình ra.

Phong Lam Cẩn gật gật đầu đối với hắn.

Mặc Huyền từ trong vạt áo móc ra một chồng lớn giấy viết thư, ba ba ba đều đánh tới trên mặt Triệu Tiền, Triệu Tiền rốt cục không cách nào bảo trì trấn định, trên mặt rốt cục thoáng hiện lên một tia khủng hoảng cùng sợ hãi.

“Triệu Tiền, cùng thái tử cấu kết ý đồ mưu phản, những chứng cớ này ngươi nói có đủ diệt cửu tộc nhà ngươi hay không!” Phong Lam Cẩn thanh âm mạnh mẽ trầm xuống, lạnh như băng như đao, “Nói cho bản tướng, mỏ vàng ở nơi nào!”

Sắc mặt Triệu Tiền biến chuyển không chừng, thân thể hắn căng thẳng, sống lưng cong hẳn lại, phảng phất chỉ cần nhẹ nhàng gập xuống liền có thể đem hắn bẻ gẫy.

Rốt cục, tròng mắt của hắn ảm đạm xuống, nhàn nhạt rũ mí mắt, “Ta nói ta cái gì cũng không biết, nếu tướng gia không tin, hạ quan cũng không có cách nào.”

Kinh thành cùng Giang Nam không giống nhau, phương Bắc bình nguyên khá nhiều, nhưng Giang Nam lại có rất nhiều dãy núi, Cảnh Sơn chính là dãy núi nổi danh nhất Giang Nam, chạy dài mấy trăm dặm, một cái mỏ vàng đối với dãy núi dài mấy trăm dặm nói thật không tính lớn, muốn tìm ra mà không uổng phí chút công phu căn bản là chuyện không thể nào.

Không có ba năm rưỡi cũng khó có khả năng tìm được chỗ.

Phong Lam Cẩn nay không có thời gian dư thừa lãng phí ở đó.

Cho nên đành phải đến hỏi thăm Triệu Tiền.

“Ta xác thực không biết chuyện tình có mỏ vàng, Giang Nam nếu có mỏ vàng đã sớm báo lên cho triều đình, hạ quan không dám tự mình khai quật.” Giọng nói hắn nhàn nhạt, rất có ý tứ vò đã mẻ lại sứt.

Phong Lam Cẩn lại không thèm để ý chút nào, hắn đẩy xe lăn từ trong tay Mặc Huyền tiếp nhận chứng cứ Triệu Tiền cùng Quân Ngạo thông tin qua lại, khóe môi xẹt qua một chút châm biếm.

“Triệu Tiền, chớ không phải ngươi cho là ngươi chết không thừa nhận, hy sinh một mình ngươi thái tử sẽ bỏ qua cho người nhà ngươi, không truy cứu ngọn nguồn nữa?”

Thân thể Triệu Tiền run lên, một hồi lâu không nói gì.

Khóe môi Phong Lam Cẩn châm biếm càng rõ ràng.

“Triệu Tiền, ngươi cùng thái tử hợp tác có thời gian bao lâu?” Hắn khẽ mỉm cười, cũng không có ý định để cho Triệu Tiền trả lời, nói tiếp, “Tối thiểu cũng có hai năm đi, đối với Quân Ngạo ngươi tự nhận là ngươi hiểu được bao nhiêu?”

Triệu Tiền gắt gao mím môi, vẻ mặt quật cường, sâu trong con ngươi  lại xẹt qua một tia sợ hãi.

“Ngươi đã không biết vậy hãy để ta đến nói cho ngươi biết!” Phong Lam Cẩn hơi ngừng, dùng giọng nói cực kỳ khách quan lạnh nhạt thản nhiên nói, “Hắn là một người vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn nào, vì thu được tâm phúc có thể vận dụng mười năm công phu đến tương giao, cảm hóa đối phương, cũng có thể vì mục đích của mình không muốn để ai biết… Trong một đêm tiêu diệt hết tất cả những người đối với hắn bất lợi!”

Phong Lam Cẩn nhìn sắc mặt Triệu Tiền khẽ biến, lơ đễnh cười cười, “Ngươi cho rằng sau khi ngươi chết Quân Ngạo sẽ bỏ qua người nhà ngươi? Quả thực mười phần sai!” Hắn nhẹ nhàng đập tay cầm xe lăn, hừ lạnh nói, “Hắn chẳng những sẽ không giúp ngươi an trí người nhà của ngươi thay ngươi giải quyết tốt hậu quả, ngược lại sẽ đợi sự tình từ từ phai nhạt trong mắt mọi người, đợi đến tất cả mọi người đã quên chuyện này, lại âm thầm ra tay đối với tất cả nhân sĩ tri tình. Đến lúc đó, thân nhân của ngươi chính là từng người ‘ngã bệnh tự nhiên qua đời’, ngươi tin hay không?” Ánh mắt của hắn chắc chắn, nhất là trong con ngươi cường đại tự tin, làm cho trong lòng Triệu Tiền run rẩy dữ dội, không thể không tin tưởng Phong Lam Cẩn nói.

“Ta…” Con mắt hắn thần sắc phức tạp, kinh nghi bất định nhìn Phong Lam Cẩn.

Phong Lam Cẩn cũng không thúc giục, nhàn nhạt nhìn hắn.

Trong phòng hô hấp dần dần thô trọng làm người ta đè nén.

Triệu Tiền ngẩng đầu lên gắt gao nhìn Phong Lam Cẩn, con ngươi bị huyết sắc tràn ngập.

“Ta không tin ngươi! Chẳng lẽ ta giúp ngươi bán đứng thái tử, ngươi có thể bảo toàn một nhà ta?” Nói không tin, nhưng ánh mắt lại hi vọng nhìn chằm chằm Phong Lam Cẩn.

Phong Lam Cẩn sừng sững bất động, thản nhiên nói, “Ta không thể!”

trong mắt Triệu Tiền một ít vệt mờ hi vọng cũng bị hắc ám thôn tính.

“… Nhưng ta sẽ hết sức…” Hắn đắm chìm trong ánh trăng thanh lãnh giọng nói cũng hết sức lạnh nhạt, “… Những người không cùng chuyện tình mỏ vàng dính vào, ta sẽ hết sức bảo toàn bọn họ!”

Hắn nhẹ nhàng thở ra một khẩu trọc khí.

Ánh mắt dần dần trở nên kiên nghị.

Nếu Phong Lam Cẩn một lời đáp ứng sẽ chu toàn tính mạng người nhà hắn hắn mới thật sự sẽ không yên tâm.

Cùng Phong Lam Cẩn chung sống nửa tháng, cũng coi như thăm dò một chút tính tình Phong Lam Cẩn, biết rõ hắn là một người nói một không hai, nếu hắn đã đáp ứng sẽ hết sức bảo vệ người nhà của hắn, vậy chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Cùng Quân Ngạo hợp tác hai năm, hắn cũng có thể cảm giác được mình đang bảo hổ lột da, Quân Ngạo căn bản cũng không tin hắn, phái Hách thúc ở bên cạnh hắn giám sát hắn, chỉ cần hắn nửa đường lộ ra một phần do dự, hôm nay hắn đã sớm thành một đống bạch cốt.

Không chỉ là Quân Ngạo không tin hắn, hắn sao lại chân tâm thật ý bán mạng cho Quân Ngạo, hắn đã sớm bắt đầu nghĩ đường lui, chỉ là vì Hách thúc một mực ở bên cạnh theo dõi hắn, động tác của hắn cũng không dám quá lớn, cho nên đến bây giờ đều có tài khống chế. Đây cũng chính là lý do vì sao hắn cùng với Quân Ngạo thông tin xong không có đem giấy viết thư đốt cháy, mà lưu lại.

Nói cho cùng, hai người đều phòng bị lẫn nhau, hắn cũng là giữ lại chuẩn bị ở sau, nếu Quân Ngạo có một ngày vùi hắn vào chỗ bất nghĩa, hắn liền đem chứng cớ lấy ra cùng hắn ta đồng quy vu tận!

Nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ tới con trai độc nhất đã chết đi, trong lòng hắn quặn đau, kiên định hơn ý niệm phải bảo vệ người nhà trong đầu. Hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Phong Lam Cẩn, không còn tránh né.

“Ngươi cần ta làm thế nào? !”

“Thứ nhất, mang ta đi mỏ vàng Cảnh Sơn xem một chút, hơn nữa nói cho ta biết các ngươi đào được vàng nay đều giấu ở nơi nào.” Phong Lam Cẩn giống như đã sớm dự liệu được Triệu Tiền sẽ thỏa hiệp, mặt mày không thay đổi, thản nhiên nói, “Thứ hai, theo ta cùng vào kinh chứng thật tội danh của Quân Ngạo!”

“… Ta hiểu được!” Mí mắt hắn thõng xuống, nhìn thoáng qua ánh trăng thanh lãnh như mặt nước, trong con ngươi rốt cục lộ ra một chút hối hận, hốc mắt hắn dần dần ướt, ngạnh thanh nói, “… Ta còn có một thỉnh cầu nho nhỏ.”

“Ngươi phải biết ngươi không có tư cách cùng ta đề yêu cầu!” Thanh âm Phong Lam Cẩn lạnh nhạt.

“Ta biết rõ!” Triệu Tiền cười khổ, “Coi như là thảo dân van cầu tướng gia, cầu xin tướng gia chôn cất Hách…” Nhắc tới Triệu Hách, con mắt Triệu Tiền rốt cục ảm đạm đi, “Nói cho cùng là ta dạy con không tốt hắn mới thành con nhà giàu, nhưng cuối cùng cũng là con trai ta đặt trong lòng bàn tay yêu thương hơn hai mươi năm, tướng gia coi như là thương cảm… Thương cảm ta một người làm cha sắp chết đi…”

Mặc kệ chuyện thay đổi như thế nào, tử vong của hắn là chuyện tất nhiên.

Phong Lam Cẩn trầm mặc một hồi lâu, bỗng nhiên nhớ tới trong bụng Vân Khanh còn đang dựng dục hài nhi, trong lòng hắn mềm nhũn, “… Tốt!”



Triệu Tiền chỉ đường cho Phong Lam Cẩn, Phong Lam Cẩn cùng Khương Mạt liền mang theo bọn lính đi mỏ vàng.

Thập phần thuận lợi tìm được mỏ vàng, cũng tìm được nhiều thanh niên nam tử mất tích hồi lâu, nhưng trăm vạn lượng hoàng kim bị khai thác ra lại không cánh mà bay.

Phong Lam Cẩn cùng Khương Mạt mặt trầm như nước, lập tức nghĩ tới một người.

Hách thúc!

Hắn là người của Quân Ngạo, tất nhiên tại thời điểm Triệu Tiền đi giết bọn họ liền làm chuẩn bị, đem vàng ẩn nặc !

Trên mặt Phong Lam Cẩn lạnh nhạt không sóng, sắc mặt Khương Mạt lại ngưng trọng.

“Bọn họ mang theo hoàng kim, không thể nào đi quá xa…” Phong Lam Cẩn thấp giọng phân tích, “Khương đại nhân không cần sầu lo.”

“Tướng gia, ngài mau chóng phong lối vào cửa thành, nếu đúng như ngài nói, bọn họ mang theo hoàng kim mục tiêu quá lớn, không thể nào nhanh như vậy liền ra khỏi thành, chúng ta chỉ có thể phong thành, sau đó lại phái binh lục soát.”

Khương Mạt lại không yên tâm như cũ, Giang Nam dù sao không phải địa phương bọn họ quen thuộc, nếu muốn lục soát điều tra chỉ sợ không dễ dàng.

“Ừ.” Phong Lam Cẩn gật đầu, ánh trăng thê lương bao phủ hắn, sắc mặt của hắn nhìn qua cũng có vài phần tái nhợt, hắn thản nhiên nói, “Yên tâm, ta tự có an bài.”

Giang Nam không phải là địa bàn của Phong Lam Cẩn nhưng lại là địa bàn của Phong Tuyệt Trần, hắn có đầy đủ nhân thủ để an bài.

Mặc dù không công mà lui, nhưng Phong Lam Cẩn cũng không quá lo lắng.

Chỉ cần người không ra khỏi Giang Nam, hắn có phương pháp vạn toàn xử lý đem người cùng vàng tìm ra.

Trời đã dần dần nổi lên ngân bạch sắc, bên tai đều là tiếng châu chấu kêu to.

Phong Lam Cẩn cùng Khương Mạt dẫn một đám quan binh phong bế mỏ vàng, đem tất cả thanh niên bị Triệu Tiền lục tục chộp tới làm lao công giải cứu ra ngoài.

Các nhân công mỗi ngày chịu hành hạ, sớm đã tuyệt vọng đối với cuộc sống, lúc này biết mình có thể đi ra khỏi núi lớn, đã có người kích động lệ nóng doanh tròng…

Phong Lam Cẩn nhận thấy, nhìn những người kia cái gì đều không quan tâm ngó ngàng hướng chân núi chạy như bay, đi tìm kiếm người nhà, cha mẹ hoặc thê nhi của mình, tâm của hắn cũng mềm mại.

Vội vã giao phó vài câu, hắn cùng với Khương Mạt dẫn người nhanh chóng trở lại phủ thứ sử.

Vân Khanh cực kỳ mệt mỏi, thế nhưng ngủ vẫn hương vị ngọt ngào như cũ, Phong Lam Cẩn nhìn dung nhan nàng điềm tĩnh ngủ, đơn giản tắm rửa liền lên giường, một tay nắm eo nàng, bảo vệ bụng của nàng, một tay từ dưới cổ của nàng xuyên qua, sít sao ôm nàng tại trong ngực mình.

Bối rối đánh tới, hắn nhắm mắt lại cũng lọt vào ngủ say.

Có nhàn nhạt ánh trăng chiếu vào trong nhà, xuyên thấu qua màn lụa mỏng manh chiếu vào hai người ôm nhau ngủ trên giường, ánh trăng kia thanh lãnh thế nhưng cũng có vẻ ôn nhu…

<- Chương trước


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đường Thất Công Tử về bài viết trên: Melody, minh sen, qh2qa06, xichgo
Có bài mới 12.03.2018, 12:30
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 7416
Được thanks: 3151 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm - Điểm: 12
Chương 16: Trở về kinh

Edit: Trảm Phong

Vân Khanh hồi lâu chưa có một giấc ngủ ngon, một giấc này thế nhưng ngủ thẳng tới giờ Mùi ngày hôm sau. Nàng từ trên giường ngồi dậy còn không biết thân ở chỗ nào, hai tròng mắt cũng mông lung.

Tập trung một chút, chậm rãi vén màn che trên giường, ngoài cửa sổ dương quang đã có vài phần mờ nhạt, không còn quá nóng. Nàng mặc áo váy xuống giường.

Trong phòng động tĩnh rất nhỏ, Thanh Loan ở bên ngoài lại nghe được, nàng đẩy cửa vào nhà, thấy Vân Khanh đã quần áo chỉnh tề, gò má ửng đỏ, “Phu nhân, người đã tỉnh.”

“Ừ.” Vân Khanh ngồi ở trên cái ghế nhỏ trong phòng, liếc mắt nhìn dương quang ngoài cửa sổ, chậm rãi nói, “Phong Lam Cẩn đâu?”

“Tướng gia đi xử lý tình hình tai nạn, phu nhân không cần lo lắng.”

Nói xong, cười để cho tiểu nha hoàn múc nước đến hầu hạ nàng rửa mặt.

Lại bưng tới một bát cháo ngân nhĩ bên phòng bếp nhỏ đã sớm hâm nóng đặt ở bên cạnh nàng, “Đây là tướng gia trước khi đi nói để cho nô tỳ chuẩn bị cho phu nhân, để phu nhân tỉnh lại liền uống.”

Vân Khanh ngủ lâu lúc này đích xác cũng có chút đói bụng, một chén cháo ngân nhĩ đã thấy đáy.

Sau khi uống xong nàng mới hơi kinh ngạc, hôm nay thế nhưng không nghĩ muốn nôn mửa…

“Thanh Loan, mấy ngày nay trong kinh thành có tin đưa tới sao?”

Thanh Loan hơi sững sờ, “Không có, mấy ngày nay kinh thành rất yên tĩnh, không có tin tức đưa đến.”

“Ừ, ta biết rồi.” Vân Khanh nhàn nhạt đáp một tiếng, lông mày không chịu khống chế nhíu lại.

Đi đến Giang Nam gần hai mươi ngày, trong kinh thành cũng chỉ hai ngày đầu đưa tới tin tức, chỉ là hỏi bọn họ đã đến Giang Nam chưa, an trí xong chưa, những ngày sau đó tin tức gì cũng không đưa tới.

Trước đó, Vân Khanh cùng Phong Lam Cẩn quá bận rộn, cũng không có viết thư trở về, cũng không biết cha mẹ, Hân Duyệt còn có ngoại tổ phụ nhà bọn họ có thể lo lắng hay không.

Bất quá… Trên trán nàng dần hiện ra nhàn nhạt ôn nhu.

Chuyện cuối cùng đã qua một đoạn thời gian, không quá vài ngày có thể trở về nhà đi.

Nhà… Cỡ nào ấm áp.

“Phong Lam Cẩn lúc đi có nói thời điểm nào trở lại hay không?”

“Tướng gia không có phân phó.” Hai gò má Thanh Loan ửng đỏ, ánh mắt nhìn Vân Khanh hàm chứa nhàn nhạt lo lắng, “Phu nhân, tướng gia nói thân thể người không tốt, nay lại mang thai, để cho người nghỉ ngơi thật tốt, không cần hao tâm tổn trí.”

Vân Khanh khẽ mỉm cười, mặt mày ôn nhu.

Vân Khanh trước đã hỏi đại phu, biết rõ lúc mang thai cần vận động vừa phải, cho nên dùng hết cháo liền ở trong viện tùy ý đi lại, trong sân mặc dù trước sau như một khô héo đổ nát, nhưng có lẽ hôm nay tâm tính nàng thay đổi, thế nhưng cũng cảm giác có vài phần hiu quạnh xinh đẹp.

Cục diện Giang Nam đã hoàn toàn khống chế được, cho nên nàng cũng không có ý định lại phí tâm tư, chuyện kế tiếp tất cả đều giao cho Phong Lam Cẩn cùng Khương Mạt xử lý đi.

Tùy tiện đi dạo chừng nửa canh giờ Vân Khanh liền trở về phòng, thời điểm trở về phòng Phong Lam Cẩn cũng vừa trở lại, Khương Mạt đẩy xe lăn Phong Lam Cẩn đi trên đường mòn, bên đường mòn là suối nhỏ trong suốt thấy đáy. Dưới suối còn nuôi cá đủ mọi màu sắc.

Vân Khanh đứng ở cửa phòng mỉm cười nhìn hai người đi tới.

Tự nhiên tiếp nhận xe lăn trong tay Khương Mạt, “Như thế nào, chuyện đều xử lý không sai biệt lắm sao?”

“Đừng lo lắng, chờ tin tức tốt là được.”

“Vậy là tốt rồi.” Vân Khanh thở phào nhẹ nhõm.

Có đạo thị tuyến mang theo nhàn nhạt tìm tòi nghiên cứu bắn đến, Vân Khanh kinh ngạc quay đầu lại liền nhìn thấy tầm mắt Khương Mạt nhàn nhạt rơi vào trên người nàng, lông mày nàng nhíu lại, tiêu sái tự nhiên, “Khương đại nhân sao lại nhìn ta như vậy?”

Con ngươi Khương Mạt chợt lóe, nhìn mỗi một cái động tác của nàng đều tiêu sái như gió, mang theo một dòng không kềm chế được cùng tùy ý khó tả, thế nhưng hoàn toàn nhìn không ra là cô gái giả trang.

Không trách được thậm chí ngay cả hắn cũng không nhìn ra, bất quá lúc này ánh mắt mang theo khác thường nhìn nàng, cũng cảm thấy hết sức xinh đẹp, ngũ quan mặc dù chỉ xem như thanh tú, nhưng tổ hợp cùng một chỗ thoạt nhìn lại cảnh đẹp ý vui, không chút nào thua kém so với Vân Vận được xưng “Kinh thành đệ nhất mỹ nhân”.

Hắn khẽ mỉm cười, không trách được thừa tướng đại nhân luôn không có nhiều hứng thú đối với cô gái đều mang vài phần kính trọng đối với nàng.

“Không có.” Hắn đứng chắp tay, thản nhiên nói, “Chẳng qua là cảm thấy Vân công tử còn nhỏ tuổi lại hết sức thông tuệ, nếu thân ở triều đình cũng nhất định có thể có một phen sự nghiệp.”

Vân Khanh mặt không đổi sắc mỉm cười đẩy xe lăn Phong Lam Cẩn chậm rãi đi về phía trước.

“Tại hạ đối với quan trường không có hứng thú.”

Mấy người nhàn nhạt trò chuyện, Vân Khanh đã đến cửa phòng cùng Khương Mạt cáo biệt, Khương Mạt chắp chắp tay cũng vào gian phòng của mình.

Đến trong phòng đã không còn ngoại nhân, Vân Khanh mới buông lỏng tay vịn xe lăn, “Tình huống rốt cuộc thế nào?”

Phong Lam Cẩn thở dài một tiếng, bất đắc dĩ cười, “Cũng biết dù nói thế nào nàng đều sẽ không yên tâm mà.”

Nói xong hắn để cho Thanh Loan thủ ở ngoài cửa, “Nếu như đoán không sai chúng ta còn có vài ngày thời gian có thể trở lại kinh thành.”

“Tung tích vàng đã có?”

“Tạm thời còn chưa.” Phong Lam Cẩn rót một chén trà nhẹ nhấp một ngụm, cả người đều buông lỏng tựa trên xe lăn, “Bất quá cũng mau, toàn bộ hành trình Giang Nam hiện tại đã phong bế, bọn họ không thể nào từ dưới mí mắt của ta chạy trốn, ta đã cho người nghiêm mật lục soát mỗi gia đình, tin tưởng rất nhanh sẽ có tin tức truyền đến.”

Thở phào một hơi, “Vậy là tốt rồi.”

“Đại tẩu, tẩu không cần lo lắng, Đại ca làm việc tẩu còn không rõ sao?” Phong Lan Nguyệt lúc này cười trêu đùa, hắn ở Giang Nam những ngày này cả ngày cùng Phong Lam Cẩn ra cửa bôn ba, cả người bị phơi nắng đến mức làn da hơi có chút đen sẫm, nhìn qua khỏe mạnh hơn rất nhiều, cũng sáng sủa rất nhiều, nhếch miệng cười một tiếng liền lộ ra hàm răng, nhìn hết sức tỏa sáng.”Nếu như cha mẹ biết rõ bọn họ sắp làm tổ phụ tổ mẫu, nhất định phải cao hứng chết.”

Vân Khanh nghe vậy gò má ửng đỏ, lại cởi mở cười một tiếng, trêu chọc nói, “Lan Nguyệt cũng đã mười sáu tuổi đi, cũng đến niên kỷ đón dâu, ai?” Tròng mắt nàng đi lòng vòng, có chút không có hảo ý, “Lan Nguyệt, không ngại cùng chị dâu nói một chút đệ thích loại hình cô gái nào, chị dâu mặc dù nhân duyên không thật là tốt, nhưng trong kinh thành, các tiểu thư khuê các ít nhiều đều biết, chị dâu giúp đệ lưu ý một chút?”

“Đại tẩu!” Luôn luôn trầm ổn Phong Lan Nguyệt thế nhưng hiếm thấy đỏ mặt, bất quá thật may là trong khoảng thời gian này mặt phơi nắng tương đối đen, nhìn cũng không quá rõ ràng, dù sao tuổi còn nhỏ, đối với chuyện tình phương diện này vẫn tương đối xấu hổ, bởi vậy vội vàng tìm viện cớ trốn khỏi phòng.

“Ha ha…” Thoát đi thật xa còn nghe được Vân Khanh sảng lãng cười lớn, bước chân hắn lảo đảo một cái, suýt nữa té ngã.

Đáy mắt Phong Lam Cẩn cũng dần hiện ra nụ cười vui vẻ, lúc này trong phòng chỉ còn hai người bọn họ, Phong Lam Cẩn lôi kéo tay Vân Khanh đem nàng ôm đến trong ngực, một tay phủ trên bụng của nàng, “Hôm nay có nháo nàng hay không?”

“Không có.” Vân Khanh buông lỏng thân thể mềm mại tựa trong ngực của hắn, nghiêng đầu nhìn gò má của hắn, gò má Phong Lam Cẩn hết sức có sức hấp dẫn, ngũ quan hắn góc cạnh rõ ràng, lúc cười làm cho người như tắm gió xuân, lúc không cười khí tràng lành lạnh làm cho người từ trong đáy lòng bỡ ngỡ. Sắc mặt như ngọc, ôn nhã hữu lễ. Công tử văn nhã cũng chỉ như vậy.

Mặc dù hết thảy đều là hắn giả vờ.

Nàng mỉm cười quan sát hắn, ánh mắt có chút bay xa, thực không biết đời trước nàng tích công đức gì, đời này mới có thể lấy hắn.

“Làm sao vậy?”

Da mặt Phong Lam Cẩn dày như vậy nhưng thực tại không chịu nổi ánh mắt của nàng, bên tai khẽ phiếm hồng, chăm chú nhìn nàng.

Hai người quá gần gũi, thế cho nên ngũ quan đều ở trong tầm mắt hai bên dần dần mơ hồ, Vân Khanh cười thối lui một chút khoảng cách, để nàng có thể nhìn càng thêm rõ ràng, hai tay ôm cổ của hắn, nàng sa vào trong sự ôn nhu của hắn không muốn tỉnh lại.

“Phong Lam Cẩn!” Nàng trịnh trọng gọi hắn, “Chờ chúng ta thu xếp Phong gia an ổn, chúng ta liền rời đi nơi thị phi kia được không? Đi một nơi không có ai biết chúng ta, cùng cha mẹ còn có Tiểu Vô Ưu cùng đi tìm đại ca đại tẩu của ta, sau đó cùng bọn họ ẩn cư rừng núi, đến lúc đó không có đấu tranh không có âm mưu, không có tính kế, mọi thứ đều là khoái khoái lạc lạc, được hay không?”

Tròng mắt của hắn xông lên nhàn nhạt thương tiếc cùng áy náy, nhẹ nhàng vén tóc dài ở trên trán nàng, “Khanh nhi…” Hắn cũng nghĩ tới cuộc sống nàng nói, nhưng bây giờ hắn căn bản là vô lực hứa hẹn.

Khánh Viễn Đế ép sát, Quân Ngạo khắp nơi tính kế, còn có… Tròng mắt của hắn càng ngày càng sâu, cưỡng bách mình không cần phải nghĩ tiếp nữa.

“Ta biết rõ băn khoăn của chàng.” Vân Khanh ở trên gương mặt của hắn ấn xuống nụ hôn vang dội, như là không có nửa điểm ngoài ý muốn, vẫn cười tủm tỉm như cũ, “Có lẽ còn phải đợi rất lâu, cũng mặc kệ bao lâu ta cũng sẽ cùng một chỗ với chàng.”

Phong Lam Cẩn im lặng không tiếng động, cánh tay lại ôm chặt nàng.

Trong phòng không khí một mảnh ấm áp.

Lời Phong Lam Cẩn nói không phải để đấy, quả nhiên sau vài ngày vây chặn hắn đã bắt được Hách thúc cùng đồng bọn đang đem từng nhóm hoàng kim vận ra khỏi thành, trải qua mấy ngày Phong Lam Cẩn nhìn như một lòng đều dùng ở nạn châu chấu, đem bạc trong tay đều dùng để mua gà vịt cùng một chút loài chim bay, hơn nữa từ bên ngoài từ nơi khác mua thật nhiều phi điểu trở lại. Hơn hai mươi vạn gà vịt đều bị Phong Lam Cẩn phóng sinh trên ruộng lúa, hiệu quả tốt vô cùng, chỉ cần là nơi gà vịt đi qua, châu chấu đều bị ăn không còn một mống.

Thấy hiệu quả tốt như vậy, Phong Lam Cẩn cũng hết sức vui mừng.

Phong Lam Cẩn điều động một chút án cũ Giang Nam đã hiểu, thì ra là từ hơn mười năm trước Giang Nam đã có người buôn bán loài chim bay hoang dã, làm cho chim chóc Giang Nam kịch liệt giảm bớt, cho nên thời điểm nạn châu chấu tiến đến mới không có cách nào ức chế. Hôm nay hắn đã lên báo triều đình, tấu thỉnh Khánh Viễn Đế ra pháp lệnh loài chim bay hoang dại không cho phép săn bắt, Khánh Viễn Đế biết rõ tính nghiêm trọng tự nhiên sẽ không ở chỗ này tìm sai lầm của Phong Lam Cẩn, bởi vậy pháp lệnh rất nhanh hạ đạt xuống, thánh chỉ cũng theo tới.

Làm cho người người kinh dị chính là Khánh Viễn Đế biết rất rõ chuyện mỏ vàng Giang Nam lại không đưa ra bình luận, rõ ràng là một bí mật kinh thiên hắn chẳng những không có phản ứng chút nào ngược lại còn nhàn nhạt phân phó Phong Lam Cẩn đem một đám người thụ án mang trở lại kinh thành thẩm vấn thêm.

Mệnh lệnh như vậy vừa đưa ra để cho mọi người mở rộng tầm mắt, Phong Lam Cẩn không có ngoài ý muốn, mỉm cười tiếp thánh chỉ.

Bởi vậy sau khi bắt được Hách thúc cùng một đám người, Phong Lam Cẩn cùng Vân Khanh còn có ba nghìn binh lính liền bắt tay chuẩn bị hồi kinh, Khương Mạt lại bị Phong Lam Cẩn lưu lại ở Giang Nam tạm thời thay thế chức vị của Triệu Tiền.

Chuyện tình nạn châu chấu tạm thời được khống chế, dù sao thu hoạch sáu tháng cuối năm đã không cách nào thu hồi lại, cho nên Phong Lam Cẩn cũng chỉ có thể thượng tấu Khánh Viễn Đế, nói tình hình tai nạn quá nặng làm lí do thỉnh cầu Khánh Viễn Đế giảm miễn thuế cho dân chúng Giang Nam, còn có những ruộng lúa bị tổn hại nghiêm trọng, thỉnh cầu Khánh Viễn Đế ủng hộ dân chúng Giang Nam đổi nông thành tang, trồng trọt cây dâu.

Khánh Viễn Đế tự nhiên đồng ý, chỉ là giống tang trong lúc nhất thời vận không đến, bất quá đây cũng không phải là chuyện Phong Lam Cẩn quan tâm.

Xử lý xong hết thảy, cùng Khương Mạt cáo từ, Phong Lam Cẩn liền mang theo ba nghìn binh sĩ áp giải tội phạm án mỏ vàng, được dân chúng Giang Nam cảm kích vui vẻ đưa tiễn bắt đầu hành trình hồi kinh…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đường Thất Công Tử về bài viết trên: HNRTV, Hồng Gai, Melody, hh09, qh2qa06
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: sói_xám và 151 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 108, 109, 110

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 40, 41, 42

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 238, 239, 240

12 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 95, 96, 97

[Cổ đại] Xà công tử Tiểu tướng công? Cút đi! Thiên Lạc Họa Tâm

1 ... 48, 49, 50

15 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C618

1 ... 77, 78, 79

16 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

17 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Phù Dung - Hắc Đê U (Hoàn)

1 ... 33, 34, 35

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Phèn Chua vừa đặt giá 310 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Phèn Chua vừa đặt giá 1740 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
LogOut Bomb: Thần Bơ -> hakuha
LogOut Bomb: hakuha -> Snow cầm thú HD
Tuyền Uri: Tuyển Mod Cho Các Box
Ma Nhỏ: Đúng.. Develooer là gì vậy ạ ??
The Wolf: Developer là gì thế ?
Phèn Chua: Tuyển Developer mọi chi tiết xin liên hệ ngocquynh520 hoặc Tuyền Uri
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 250 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 777 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: BlueDream vừa đặt giá 739 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 702 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Năm xưa chắp tay đưa tiễn - Lưu lại duy nhất một chiếc Nghê Hồng - Theo bên ta trong giấc mộng :)
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 410 điểm để mua Hải cẩu xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 292 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: BlueDream vừa đặt giá 667 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3000 điểm để mua Ngọc xanh 7
The Wolf: Dặc giá viên đá 3k điểm :c ai bot hoen thì buôn tay
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2320 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 2208 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2000 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 786 điểm để mua Ngọc xanh 7
Junwei: truyện mình vừa mới sáng tác trong mục xuyên không , cho pr cái nhé  [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 747 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 330 điểm để mua Chậu hoa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.