Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 

Xông vào đấu trường - Margaret Peterson Haddi

 
Có bài mới 07.03.2018, 17:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.07.2017, 18:43
Bài viết: 241
Được thanks: 423 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới [Phiêu lưu] Xông vào đấu trường (39 manh mối #10) - Margaret Peterson Haddi - Điểm: 11
9 MANH MỐI - PHẦN 10: Xông vào đấu trường
            Tác giả: Margaret Peterson Haddi
                 Dịch giả:  meo_mup
                  Số chương : 43 chương
                  Nguồn: https://gacsach.com/


Trong phần trước, Amy và Dan, cùng với cô nàng au pair Nellie, nhào tới Luân Đôn đầy sương mù trong trại thái mệt nhoài. Bị quá tải bởi những tin tức giật gân mà ông McIntyre và ông cậu Fiske cung cấp và vẫn còn bị sốc và đau buồn bới cái chết của Lester, tụi nó thậm chí không còn sức để mà thở, bỏ mặc nỗi cô đơn tiếp tục nhiệm vụ hoành tráng của cuộc truy tìm manh mối. Nhưng những đội khác không lơ là một giây phút nào, và Amy cùng Dan dĩ nhiên không thể để cho quyền lực của giải thưởng rơi vào bàn tay của mụ ác quỷ Isabel – thế nên cuộc tìm kiếm lại tiếp tục.

Một manh mối được ném dưới khe cửa khách sạn tụi nó dẫn dắt tới một vị họ hàng nhà Cahill khác, vậy nên tụi nó quyết định đi xem một vở kịch của Shakespeare. Dan chẳng thích thú gì với viễn cảnh đó, nhưng thậm chí đến cả rạp hát cũng nổ tung khi có người nhà Cahill dính vô. Và lần này, đây chính là cuộc hội ngộ toàn gia Cahill với tất cả các đội trong cuộc truy tìm manh mối, bao gồm cả đội chưa từng hiện diện từ đầu: Sinead và anh em trai, Ned và Ted, quay trở lại và khao khát trả thù và quyết tâm cao độ.

Cuộc đua đang đến giai đoạn cuối với manh mối cuối cùng, vài đội đang bị rạn nứt. Ian và Natalike đang đặt câu hỏi về động cơ và cách thức của mẹ mình, và vai trò của tụi nó trong kế hoạch của mụ ta. Hamilton cũng vậy, cảm thấy tội lỗi về trách nhiệm của gia đình nó trong mụ nổ suýt giết chết Sinead và anh em cô nàng. Jonah cũng đang suy nghĩ lại vai trò trong cuộc truy tìm, và cả Alistair cũng đang sắp xếp lại những thứ tự ưu tiên của lão.

Đây chính là tia hy vọng cho nhà Madrigal, những người thực sự muốn mang các chi của nhà Cahill lại với nhau. Và sau cùng, trong một hoàn cảnh nguy nhiểm, gay cấn, bài kiểm tra sau cùng, cả năm chi phải làm việc cùng nhau trong manh mối sau cùng và giải thưởng sau chót – mạng sống của mỗi người!

Series 39 Manh mối

Đó là câu chuyện về nhà Cahill, được coi là gia tộc quyền lực nhất thế giới với những cái tên lừng lẫy trong gia phả từ nhà lập quốc Mỹ Benjamin Franklin đến nhạc sĩ thiên tài Mozart. Trong một giả thiết pha trộn huyền thoại và những nghi vấn lịch sử, bộ sách đưa ra một bí mật lớn nằm trong 39 manh mối rải rác khắp thế giới. Người nào sở hữu được tất cả 39 manh mối đó sẽ nắm được bí quyết sở hữu quyền lực tối thượng.

Phần chính của bộ truyện gồm 10 tập, xoay quanh cuộc phiêu lưu của hai đứa trẻ nhà Cahill là Amy, 14 tuổi, và Dan, 11 tuổi, chạy đua với những thành viên từ các nhánh khác trong gia tộc, để có thể trở thành những người đầu tiên sở hữu tất cả các manh mối dẫn tới sức mạnh tối thượng.

Qua mỗi cuộc phiêu lưu, qua từng manh mối được cởi nút, những bí ẩn lịch sử vừa có thật vừa hư cấu sẽ được giải đáp. Người đọc sẽ say mê theo dõi những diễn tiến ly kỳ của cuộc tranh đoạt các manh mối cùng lúc với sự ngỡ ngàng khi từng bức màn bí ẩn được vén lên. Cốt truyện sẽ phát triển đến cao trào để sau đó mở ra những đường dây câu chuyện mới, dọn đường cho các phần tiếp theo, phần phụ của bộ sách.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quân Ly về bài viết trên: Nminhngoc1012
     

Có bài mới 07.03.2018, 17:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.07.2017, 18:43
Bài viết: 241
Được thanks: 423 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Phiêu lưu] Xông vào đấu trường - Margaret Peterson Haddi - Điểm: 10
Chương 1

Amy và Dan Cahill đã quên kiếm mấy con bọ ở Luân Đôn.

Tụi nó đã biết mánh khóe. Tới một khách sạn mới, tụi nó luôn luôn phải lục soát phòng mình tìm mấy thiết bị nghe trộm hoặc mấy thứ do thám bí mật hàng đầu mà kẻ thù của tụi nó có thể đã đặt. Tụi nó luôn luôn phải kiểm tra tất cả những lối thoát hiểm có thể dùng và mọi thứ có thể sử dụng làm vũ khí nữa. Amy mới mười bốn tuổi, và Dan mới mười một. Nhưng tụi nó đã được phát triển những kỹ năng của chuyên gia CIA.

Cuối cùng đã tới Luân Đôn, Amy nghĩ, lập cập ba bước vào phòng khách sạn và lăn đùng lên giường. Dan lảo đảo vượt qua con bé rồi ngả người lên ghế sofa. Nó ngồi xuống, rồi trượt người ra sau, bổ ngửa vì cái ba lô. Nó nhìn như thể bị cán dẹp.

Nó phải, Amy nghĩ. Cả hai đứa đều phải. Giờ thì chúng ta biết sự thật. Giờ chúng ta biết chúng ta đã bị nghe những lới nói dối suốt thời gian qua, biết bao bí mật bị giấu kín khỏi chúng ta, biết bao niềm mong đợi vào chúng ta…

Chỉ có cô nàng au-pair với mái tóc hoang dã của tụi nhỏ, Nellie Gomez, là trông có vẻ còn đủ năng lượng để đứng vững.

Cô nàng thậm chí còn có đủ năng lượng để lắc lư nhẹ theo loại nhạc điên rồ nào đó mà cô nàng đang nghe từ iPod của mình khi cô nàng kéo cái túi trống và lồng mèo vào trong phòng. Lơ mơ, Amy nghĩ rằng con bé hoặc Dan nên đề nghị giúp đỡ. Nhưng ngay cả việc mang cái túi du lịch cũng có vẻ quá sức Amy lúc này. Nellie quay lại đóng cửa. Rồi cô nàng, cũng đổ sụp xuống.

Bộ chị ấy xỉu à? Amy tự hỏi.

Trước khi Amy có thời gian để làm gì khác, Nellie lại đứng lên. Cô nàng không bất tỉnh. Cô nàng chỉ thụp xuống sàn nhà để nhặt lên một cái gì đó mà Amy và Dan hẳn đã bước qua: một phong bì màu vàng nhạt trơn.

Nellie giơ chiếc phong bì trong không khí như một giải thưởng.

“Tụi em nghĩ sao, mấy nhóc?” cô nàng hỏi. “Muốn cá coi đây phải chỉ dẫn tiếp theo cho mấy đứa không?”

Tụi nó được cảnh báo về một cái – đã được mã hóa, dĩ nhiên, phòng trường hợp kẻ thù của tụi nó chặn lại giữa đường.

Thông thường, hai chị em sẽ chạy lại và giật lấy chiếc phong bì, đua nhau mở nó, tranh nhau để phá giải mật mã sau cùng. Ít nhất, tụi nó sẽ bảo với Nellie rằng ở tuổi tụi nó – và với việc số phận của cả thế giới tùy thuộc vào tụi nó – tụi nó đã quá già để bị gọi là “mấy nhóc”.

Lúc này Amy chỉ nhún vai.

Dan nghiêng đầu và ngó chằm chằm trần nhà. “Mấy nhóc ơi?” Nellie nói với giọng bối rối. Cô nàng tháo tai nghe iPod. “Tụi em nghe chị không?” Nellie lật chiếc phong bì lại.

“Nà, gửi cho Amy và Dan Cahill,” cô nàng nói. “Và Nellie Gomez. Wow. Giờ thì chị cảm thấy chính thức rồi. Cái này chắc được ném vào dưới cửa, chờ tụi mình.” Cô nàng đưa phong bì cho hai chị em. “Ai muốn giành lấy gianh dự nào?”

Không có đứa nào động đậy.

Nellie lắc lắc phong bì trước mặt Amy và Dan.

“Coi nào, mấy đứa,” cô nàng nói. “Đó là một chỉ dẫn.” Cô nàng hành động như thể tụi nó đơn giản là con mèo Saladin, luôn luôn dễ dàng bị phân tâm bởi món cá hồng yêu thích. “Mấy đứa không muốn biết trong này nói gì à? Có ai đó đang cố giúp tụi mình!”

“Nếu ai đó muốn giúp tụi mình,” Amy vặn lại, “họ hẳn chỉ cần đưa cho tụi mình tất cả đáp án lúc ở Jamaica.”

Con bé biết tại sao họ không làm vậy, nhưng có quá nhiều thứ để suy nghĩ lúc này.

“Hoặc ngay tại điểm xuất phát,” Dan đế thêm. “Tại lễ tang.”

Chỉ hơn một tháng trước, Amy và Dan đã có một ngạc nhiên to lớn sau cái chết của bà Grace yêu dấu của tụi nó. Tụi nó ở giữa một nhóm họ hàng được chọn lựa để nghe một đề xuất lạ đời trong di chúc của bà Grace:

Tụi nó có thể có một triệu đô la cho mỗi đứa hoặc một Manh Mối duy nhất.

Amy và Dan đã chọn Manh Mối.

Kể từ đó, tụi nó rong ruổi khắp thế giới, hỗn loạn chạy trốn hoặc thoát khỏi hoặc đơn giản là tránh né một vài người họ hàng ít-quyến rũ trong cuộc chạy đua tới phần thưởng cuối cùng. Tụi nó không thể đếm hết bao nhiêu lần có người cố giết mình.

Khi Amy không sợ chết khiếp, có những khoảnh khắc nó thực sự yêu thích.

Biết nó đủ dũng cảm để nhảy khỏi mái nhà ở Vienna. Trở thành đội duy nhất khám phá ra Manh Mối ở Cairo. Bay lên Đỉnh Everest.

Nhưng chỉ một ngày trước, ở Jamaica, Amy và Dan và Nellie đã biết được rằng cuộc truy tìm Manh Mối không chỉ là vậy. Và sự tàn nhẫn của điều đó đã chìm trong chuyến bay dài băng qua Atlantic của tụi nó. Trước ngày hôm qua, tụi nó đã nghĩ tụi nó không hề khác những đội còn lại – nếu không tính tới việc tụi nó trẻ hơn, nghèo hơn, là trẻ mồ côi, và biết ít thông tin hơn. Tụi nó đã nghĩ mục tiêu của tụi nó, ít nhất là giống nhau: Chiến thắng.

Đánh bại tất cả mọi người để giành lấy giải thưởng sau cùng.

Nhưng không, Amy cay đắng nghĩ. Tụi mình trẻ hơn, nghèo hơn, và ngây ngô hơn – và không chỉ đánh bại mọi người giành giải thưởng. Để tụi mình chiến thắng, tụi mình phải làm cho mọi người tha thứ và quên đi năm trăm năm qua, chiến đấu, phản bội và… sát nhân.

Làm sao người ta có thể tha thứ và quên đi điều đó?

“Không thể nào,” Amy lầm bầm.

“Chỉ dẫn á?” Nellie nói, vẻ bối rối lan ra trên mặt cô nàng. “Tụi em thậm chí còn chưa nghe nữa mà.”

“Cả cuộc truy tìm manh mối này,” Dan đính chính. “Vô dụng. Tụi em chẳng thể thắng. Không phải theo cách tụi em phải làm. Tụi mình tới đây làm cái gì chứ?” Nó chỉ tay về phía cửa sổ. Kể từ khi tụi nó lên tới tầng mươi hai, tất cả những gì tụi nó có thể thấy là một mảng trời xám xịt. “Em ghét Luân Đôn. Nó chẳng bao giờ hết mưa cả nhỉ?”

Amy chợt nhớ về sự nhiệt tình hoang dã của Dan kiểm tra những khách sạn khác, một tuần trước, lúc ở Ai Cập. Nó chạy vòng quanh căn phòng, vui sướng gọi tên mỗi đồ vật mới mẻ mà nó khám phá ra –

“Văn phòng phẩm!”

“Dù!”

“Kinh thánh!” Amy cảm thấy tội lỗi khi nghĩ về việc cuộc truy tìm Manh Mối đã ảnh hưởng tới đứa trẻ nhiệt tình đó. Giống như là nó đã trở thành một ông già khó chịu sớm hơn hẳn tầm bảy mươi năm.

“Ờ thì...” Nellie cau mày bối rối. Trong giây lát, Amy nghĩ là cô nàng sẽ nói, Em nói đúng, mấy nhóc à. Mưa không bao giờ ngớt ở Luân Đôn, và cuộc truy tìm manh mối này thât điên rồ. Chị mới chỉ hai mươi tuổi, và mấy đứa thậm chí còn chẳng phải là gia đình chị thật. Chị về nhà đây. Ngay bây giờ. Rồi cô nàng lắc đầu, mái tóc nhuộm đen-vàng của cô nàng lòe loẹt. “Coi nào, mấy nhóc. Chị đã hứa với bà mấy đứa –“

“Bà chết rồi,” Dan nói với giọng già-trước-tuổi của mình. “Bà chết rồi, Lester chết rồi, Irina chết rồi –”

Mẹ và Cha cũng chết rồi, Amy hoàn tất câu nói trong đầu. Hồi ở Jamaica, tụi nó đã đếm lại những cái chết mà nguyên nhân là hoàn tất cuộc truy tìm Manh Mối. Lester là một người ngoài cuộc vô tội, dính líu vào chuyện chỉ vì anh ấy sẵn lòng muốn giúp đỡ. Irina đã từng là kẻ thù của đã hy sinh mạng sống để cứu Amy và Dan. Và cha mẹ tụi nhỏ đã chết đi trong cố gắng để giữ một Manh mối khỏi rơi vào tay kẻ xấu.

Những cái chết đó còn ý nghĩa gì nữa nếu Amy và Dan không tiếp tục cố gắng? Nhưng Amy và Dan biết tiếp tục cố gắng thế nào khi mọi chuyện đều bất khả thi? Nellie nhìn từ Amy sang Dan như thể cô nàng có thể đọc được suy nghĩ của tụi nó.

“Lần này chúng ta đi từng bước một, nhé?” cô nàng lặng lẽ nói. “Hãy nghe nè.”

Cô nàng xé phong bì và bắt đầu đọc lớn:

“Để tránh việc niềm hy vọng của chúng ta tan biến vào thinh không vào ngày phán xét, bạn phải tuân theo ước muốn của bạn từ sâu trong trái tim. Bạn không thể thấy ư bên trong đôi mắt của tâm trí bạn làm sao mọi thứ có thể trở thành một vòng tròn đầy đủ?” Cô nàng ngước lên.

“Cái đó có ý nghĩa gì với tụi em không? Một số từ được gạch dưới – cái đó chắc có ý nghĩa gì đó.”

Cô nàng đưa tờ giấy cho Amy trước, rồi tới Dan:

Để tránh việc niềm hy vọng của chúng ta tan biến vào thinh không vào ngày phán xét, bạn phải tuân theo ước muốn của bạn từ sâu trong trái tim.

Bạn không thể thấy ư bên trong đôi mắt của tâm trí của bạn

Làm sao mọi thứ có thể trở thành một vòng tròn đầy đủ?

Có cái gì đó đập vào tâm trí của Amy, nhưng con bé lờ đi. Chả sao cả, con bé nghĩ. Chúng ta không thể chiến thắng. “Chẳng có ý nghĩa gì với em cả,” Dan cay đắng nói.

Rừ rừ, Saladin phàn nàn từ trong lồng. Âm thanh của nó nghe khó chịu như Dan vậy. Nellie cúi xuống mở cửa chuồng thả nó tự do.

“Chí ít mình còn làm cho con mèo vui vẻ,” Nellie lầm bầm.

Nhưng Saladin không có cọ mình vào chân cô nàng để cảm ơn. Nó gồng mình lên và gầm gừ trong cổ họng. Và rồi nó phóng thẳng tới cửa sổ.

“Saladin!” Amy la lên.

Con bé liếc nhanh xem cửa sổ có mở không – đang mở, nhưng có một tấm chắn. Saladin, nhảy nhỏm, rít lên với cái đó. Không, nó đang rít lên với cái gì đó ở phía ngoài tấm chắn, nằm ở phía bên ngoài cửa sổ.

Đó là một con khỉ.

Amy chớp mắt. Và rồi, mặc kệ mọi thứ, con bé cười toe toét. Con khỉ làm con bé nhớ về một trong những bộ sách yêu thích ở Luân Đôn của con bé: Công chúa nhỏ, truyện đó một con khỉ nhớ nhà ở Ấn Độ đã trèo qua những nóc nhà đến thăm một cô bé cô đơn cũng đang nhớ nhà ở Ấn Độ. Và rồi con khỉ dắt cô bé đi tìm một gia đình mới, dù cho cha mẹ cô bé đã chết.

Nụ cười của Amy nhạt bớt.

Tiểu thuyết, con bé tự nhủ với bản thân. Toàn điều không có thật.

Dù sao đi nữa, con khỉ cũng không có đe dọa gì. Nó đang nhe răng ra với Saladin, đập tay nó lên tấm chắn. Hẳn là nó đang cầm cái gì đó sắc nhọn trong tay – vuốt nó ư? Hay là một con dao? – bởi vì tấm chắn rách ra. Con khỉ nhảy qua Saladin, thả người lên sàn nhà. Rồi chỉ trong ba cú nhảy, nó đã ở kế bên Nellie. Nó nhảy vọt lên và giật lấy tờ giấy từ tay cô nàng.

“Không! Cái đó của tụi tao!” Nellie la lớn.

Cô nàng bổ nhào tới con khỉ, cố gắng giành lại tờ giấy. Nhưng con khỉ đã bỏ đi.

“Em sẽ bắt nó!” Dan la lên.

Nó nhảy dựng lên từ ghế sofa. Hẳn là nó đã quên là nó vẫn đang đeo ba lô vì nó đã ngã nhào tới, trượt xa khỏi con khỉ cả dặm. Con khỉ chạy vọt tới chỗ Amy.

“Em sẽ thử!” Amy hét lên.

Con bé nháo nhào và chạy về bên phải. Con khỉ chạy về bên trái. Saladin nhảy xuống từ bậu cửa sổ, như thể nó nghĩ nó sẽ cùng Amy dồn con khỉ vào góc. Con khỉ dễ dàng bay qua cả hai. Nó rẽ ngoặt lại và chạy tới bậu cửa sổ. Nó cười toe toét và gật gù, kêu khẹc-khẹc.

“Con khỉ đó đang cười nhạo tụi mình ư?” Nellie hỏi, có vẻ bị xúc phạm. Cô nàng nhào về phía bậu cửa sổ.

Con khỉ càng cười lớn hơn. Rồi, ngay khi Nellie chộp lấy nó, nó ném cái gì đó hình đồng xu vào phòng và quăng mình ra ngoài cửa sổ,

Nó đã đi mất.

Với chỉ dẫn duy nhất của tụi nó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.03.2018, 17:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.07.2017, 18:43
Bài viết: 241
Được thanks: 423 lần
Điểm: 9.04
Có bài mới Re: [Phiêu lưu] Xông vào đấu trường - Margaret Peterson Haddi - Điểm: 10
Chương 2

Dan nhặt đồng xu lên. Đó là một đồng xu kim loại dày, đóng dấu một chữ “K” viết hoa kiểu cách trên mỗi mặt.

Một chữ “K”. Dĩ nhiên rồi.

“Nhà Kabra,” Dan sầm mặt nói.

Nhà Kabra đã trở thành những kẻ thù kinh khủng nhất của Dan và Amy trong cuộc truy tìm Manh Mối. Bọn nó giàu có bẩn thỉu – và cũng thật ác độc.

“Dĩ nhiên bọn chúng thậm chí còn có cả một con khỉ được huấn luyện riêng để sai khiến,” Amy ảm đạm nói.

“Có lẽ tụi nó còn có cả một sở thú riêng luôn á,” Dan làu bàu.

Nó bổ nhào tới cửa sổ, tới đó chỉ vài bước trước Amy. Con khỉ giờ đã ở dưới chúng vài tầng. Nó ngậm cuộn giấy trong miệng và leo xuống theo một sợi dây từ mái nhà. Trong khi Dan, Amy và Nellie theo dõi, con khỉ đã xuống tới đất và lắc lư ngang qua vỉa hè. Rồi một đôi tay thò ra từ chiếc limo đang đợi sẵn và túm lấy con khỉ. Cánh cửa đóng lại; chiếc limo đen rồ máy chạy đi.

“Đó là tay của Isabel Kabra,” Amy nói. Con bé phát âm cái tên thật cẩn thận, như thể mỗi âm tiết đều gợi lên nỗi đau.

Đúng vậy, Dan nghĩ.

Nó không hỏi làm sao Amy nghĩ mình có thể nhận ra đôi tay của Isabel từ cả mười hai lầu phía trên. Isabel đã sát hại bố mẹ Amy và Dan. Mụ đã cố giết chết Amy và Dan hồi ở Indonesia, và đe dọa giết chết tụi nó ở Úc và Nam Phi. Và còn cả những lần mụ sai những đứa con bẩn thỉu của mụ, Ian và Natalie, tấn công tụi nó. Hồi ở Hàn Quốc, đám trẻ nhà Kabra đã cố bỏ lại Amy và Dan cho tới chết trong một hang động bị sụp lún.

Khi một ai đó đã quá sức độc ác và tàn nhẫn đến mức không thể tin được với bạn quá nhiều lần, bạn phát triển được giác quan thứ sáu về chúng. Bạn biết được khi nào chúng ở quanh bạn.

Dan cũng chắc chắn như Amy rằng đó chính là đôi tay của Isabel.

Dan quay lưng lại Amy vì nó không thể đứng đó mà nhìn sự đau đớn hiện diện trên khuôn mặt con bé. Nó ước mình có thể rượt theo Isabel, đánh bại mụ, ném mụ vào nhà tù, lấy lại tất cả những gì mụ đã cướp khỏi tụi nó. Nhưng nó chỉ là một thằng nhóc mười một tuổi. Nó chẳng làm được gì cả. Điều hay nhất nó có thể làm là khạc một bãi đờm to nhổ ra ngoài cửa sổ. Nó nhắm chính xác vô chiếc limo đang tăng tốc.

“Dan!” Nellie kêu lên.

“Gì chớ?” Dan kêu lên vô tội. “Mụ ấy độc ác. Nhổ lên xe limo của mụ - đó là điều tối thiểu mụ phải nhận được.”

Dan có thể nói là Nellie đang ráng nín cười. Ưu điểm của việc có một cô nàng au pair mới chỉ hai mươi tuổi là đôi khi cô nàng nghĩ và hành động như một đứa trẻ. Nhưng sau đó cô nàng đeo lên một bộ mặt nghiêm túc.

“Chĩ không nghĩ là em nhắm tốt,” Nellie nói. “Không phải với khoảng cách này.”

“Vậy á?” Dan nói. Nó cảm thấy vui vì sự xao lãng. Nó thảy đồng xu có chữ “K” vào tay Nellie.

“Ném nó ra ngoài cửa sổ, bất cứ chỗ nào chị muốn. Em hứa, em sẽ phun trúng trong lần đầu tiên.”

Trước khi Dan có cơ hội thực sự chứng minh khả năng phun nước miếng của mình, nó cảm thấy ai đó giựt mạnh mình. Gì nữa đây? Ai đó đang tính đánh cắp cái ba lô của nó à? Ngay sau lưng nó?

Dan quay người lại. Đó là Amy.

“Chị làm gì vậy?” nó hỏi.

“Tụi mình cần kiểm tra mạng,” con bé nói. “Ngay lập tức.”

Mắt hai đứa chạm nhau. Đôi khi nó tự hỏi làm sao mà tụi nó có thể là người nhà chứ. Con bé nhút nhát; nó nhiều chuyện. Con bé thích đọc sách và thư viện yên tĩnh; nó thích trò chơi điện tử ồn ào và những trò đùa bẩn bựa. Nhưng, có những lúc – đặc biệt trong cuộc truy tìm Manh Mối này – Dan cảm thấy nó và Amy chính xác là cùng một mẫu người, nghĩ cùng một điều tại chính cùng một thời điểm.

Lúc này chính là một trong những lúc đó.

“Đúng rồi,” Dan nói. Nó hạ ba lô xuống để Amy có thể lấy laptop ra nhanh hơn. Con bé đưa phích cắm cho nó. Nó cắm vào ổ điện trong khi con bé cắm đầu kia vào máy tính. Trong khi tụi nó chờ laptop khởi động, con bé đưa cho nó một cây bút và một mẩu giấy từ trên bàn của khách sạn.

“Hai đứa làm gì vậy?” Nellie hỏi trong khi Dan bắt đầu viết lên giấy.

“Tụi em giải mã manh mối,” Amy nói. “Em có một linh tính, nhưng em muốn kiểm tra nó trên mạng.”

“Chị tưởng mấy đứa bỏ cuộc chớ,” Nellie nói. “Chị tưởng mấy đứa nói là không thể thắng cuộc.”

Dan nhìn Amy rồi tiếp tục viết. Nó để cho con bé giải thích.

“Em vẫn không nghĩ là tụi mình có thể thắng được,” Amy nói. “Không phải cái cách mà nhà Madrigal muốn.”

Đã có lúc con bé nói từ đó – Madrigal – với cùng nỗi sợ hãi và kinh tởm như cách con bé nghĩ về Isabel Kabra. Nhưng khi ở Jamaica, Dan và Amy đã khám phá ra rằng nhà Madrigal thực ra là người tốt.

Cái cách – mấy người quá – tốt, Dan nghĩ. Mấy người nghĩ là chúng ta có thể kết thúc chuyện này và nắm tay nhau cùng hát “Kumbaya” nhảy quanh lửa trại ở đâu đó. Thật điên rồ!

“Em đã đồng ý với mọi điều mà nhà Madrigal muốn lúc ở Jamaica,” Nellie nói. “Chị cũng vậy.”

“Ờ,”Amy nói. Giọng con bé có vẻ bị phân tâm. Máy tính đã khởi động xong, và con bé đang truy cập internet. “Nó có vẻ bất khả thi. Nhưng nếu chúng ta không thể chiến thắng theo cách của Madrigal, ít nhất chúng ta sẽ đảm bảo nhà Kabra không chiến thắng.”

Dan ngó lên. “Chị có tưởng tượng được việc để cho Isabel Kabra thống trị thế giới không?” nó hỏi.

Câu hỏi lơ lửng trong căn phòng khách sạn yên tĩnh. Cái này, sau cùng, chính là chút gì Dan có thể làm.

Mọi thứ mà nhà Madrigal muốn đều quá lớn lao và khó nắm giữ: hòa bình, tình yêu, sự tha thứ…. Dan chưa từng đặt mục tiêu cho những thứ đó trong đầu nó trong suốt chuyến bay. Nó sẽ không bao giờ có thể nhìn vào mắt Isabel Kabra má nói rằng, “Tôi tha thứ cho bà.” Nhưng ngăn không cho mụ chiến thắng trong cuộc truy tìm Manh Mối, chặn mụ giành được quyền lực tối thượng, mụ không gây ra những cái chết không thể tha thứ khác… điều đó chắc đã gần đủ, phải không nào?

Ắt hẳn là vậy. Đó là điều tốt đẹp nhất mà Dan có thể hy vọng vào.

Mưa vẫn rơi ngoài kia, giờ càng lớn hơn. Căn phòng u ám. Nellie lắc lắc đầu, biểu cảm ảm đạm.

Sau đó Nellie, bất cần như mọi khi, nhoẻn cười. Cô nàng đưa đồng xu có chữ “K” mà Dan đưa cho vào miệng.

“Và giờ chúng ta có chăng trò chơi khác – đổi lượt chơi,” cô nàng nói, như thể cô nàng đang tuyên bố trong một trò chơi thể thao và đồng xu “K” như là micro của cô nàng. “Nếu các bạn ghi bàn trên sân nhà, đám ác độc Kabra có thể nghĩ chúng vừa vượt lên trước, nhưng việc làm của chú khỉ bé nhỏ đã phản tác dụng. Chúng dường như đã hoàn tất việc tái tạo năng lượng cho lũ trẻ hiếu chiến nhà Cahill, những kẻ chỉ cần vài giây nữa thôi là đã giải mã xong chỉ dẫn cuối cùng, cảm ơn trí nhớ siêu phàm của Dan và kỹ năng tìm kiếm tuyệt vời của Amy.”

Dan đã hoàn tất việc chép lại chính xác mảnh giấy mà con khỉ đã đánh cắp. (Chính xác, đó là, ngoại trừ việc Dan viết nhòe nhoẹt). Nó thực tế là có một trí nhớ như in, việc này đã giúp tụi nó rất nhiều lần trong cuộc truy tìm Manh mối. Nó chắc chắn là nó viết đúng hết mọi thứ, kể cả phần gạch chân. Nó đưa tờ giấy cho Amy và quay sang Nellie.

“Nellie,” nó nói, gần như đang trách móc cô nàng, “đây không phải là trò chơi.”

***

Nellie nhìn Dan và Amy chụm đầu trước máy tính cùng nhau. Cô nàng không nghi ngờ gì việc chút xíu nữa tụi nó sẽ quay lại với vài ý tưởng sáng chói. Và rồi tụi nó tuyên bố rằng cả bọn cần lên đường ngay lập tức tới một địa điểm ấn tượng nào đó.

Cá nhân Nellie đang hy vọng về Stonehenge. Cô nàng đã luôn muốn được tới thăm chỗ đó. Có lẽ không phải trong chuyến đi này – cô nàng không muốn phải giải thích cho nhà chức trách Anh Quốc lý do tại sao hai đứa trẻ thuộc trách nhiệm trông coi của cô nàng lại làm hư hại một thắng cảnh lớn như vậy. Đó là hậu quả thường xảy ra của mấy cuộc truy tìm Manh mối. Nó thật tuyệt vời – với một chút đáng sợ – của việc nhìn thấy sự thay đổi của Amy và Dan trong những tháng qua. Nellie cố nhớ lại mình như thế nào khi mười một hoặc mười bốn tuổi. Hồi mười một tuồi cô nàng chắc chẳng làm gì ngoài chuyện loanh quanh ngoài bể bơi thì phải? Và hồi mười bốn tuổi cô nàng xỏ khuyên mũi.

Và … đó là năm mà bà ngoại của Dan và Amy bước vào cuộc đời của Nellie. Không trực tiếp – Nellie đã không gặp bà cho tới sau này. Nhưng những cơ hội bắt đầu tìm đến Nellie vào năm cô nàng bắt đầu vào trung học. Một “học bổng” kungfu. Một khóa học bay. Nhiều lớp học nâng cao tiếp đó khi cô nàng đăng ký học tại trường, với những giáo viên mới có vẻ quan tâm nhiều hơn tới một cô gái bình thường với chiếc khuyên mũi cùng mái tóc nhiều màu ngồi ở cuối lớp.

Mất khá lâu để Nellie nhận ra tất cả những cơ hội đó đến từ đâu. Nhưng giờ đây Nellie đã thấy cách mà Grace thay đổi triệt để cuộc đời mình. Và Grace là một trong những người tốt của nhà Cahill, Nellie nghĩ. Sẽ ra sao nếu một người như Isabel Kabra đối xử với mình nếu mụ nắm quyền?

Nellie lật đồng xu chữ “K” mà Dan đã trao cho cô nàng giữa những ngón tay. Dường như chỉ là việc tung đồng xu – may mắn ngẫu nhiên – khi Grace chọn Nellie làm au pair của Amy và Dan. Nhưng lúc ở Jamaica, Nellie đã khám phá ra việc gia đình cô nàng đã có liên hệ với nhà Cahill qua nhiều thế hệ. Bằng cách của mình, Nellie đã tham gia vào cuộc truy tìm Manh mối như Amy và Dan như đó là định mệnh của cuộc đời cô nàng.

Và, khi ở Jamaica, Nellie đã chấp nhận vận mệnh đó.

Nellie vẫn lật lật đồng xu chữ “K” giữa những ngón tay. Và cô nàng không còn suy nghĩ về gia tộc hay vận mệnh. Cô nàng đang nghĩ về đồng xu, thứ dường như không chính xác là một đồng xu tẹo nào. Nó có một đường kẻ mỏng chạy dọc theo cạnh. Một vết nứt chăng?

Nellie nhấn móng tay cái vào vết nứt. Dưới áp lực. “Đồng xu” bật mở, lộ ra một bảng mạch điện nhỏ ở bên trong.

Ngay lúc đó Amy xoay vòng quanh trên ghế của mình.

“Em biết rồi!” con bé nói. “Câu trả lời là –”

Nellie phóng tới chỗ Amy. Cô nàng lấy tay bịt miệng Amy lại.

“Đừng nói ra!” Nellie ra lệnh. “Chúng ta bị” – dùng tay không bịt miệng Amy, cô nàng kéo mạch điện thu nhỏ ra khỏi đồng xu giả - “nghe lén!”


***

Bên trong chiếc limo cách đó một dãy nhà, Isabel Kabra cúi người tới trước, lắng nghe giọng nói từ tai nghe vang lên tiếng cô nàng hư hỏng: “Chúng ta bị - ”. Yên lặng. Hoàn toàn yên lặng. Kết nối âm thanh bị ngắt.

Vậy là tụi nó đã phát hiện ra thiết bị nghe trộm. Thì sao chứ? Nó đã phát huy hết tác dụng. Isabel có chỉ dẫn của đám trẻ nhà Cahill, và mụ có một nguồn thông tin lớn hơn tụi nó để khám phá ra. Mụ có nhiều thứ có ý nghĩa hơn tụi nó từng có.

Nó chỉ là … khó chịu.

Isabel hơi cau mày – không, không được làm vậy. Nhớ không? Vết nhăn chân mày ư? Chỉ có Botox mới giải quyết được vấn đề đó. Mấy đứa trẻ ranh đó không đáng cho mấy nếp nhăn.

Tụi nó thật sự không đáng để bận tâm, nhưng nếu, mụ sắp xếp những thứ đã nghe thấy trong đầu, kiểm tra lại từng ý nghĩa trong cuộc nói chuyện thảm hại của đám trẻ thảm hại đó.

“Em đã đồng ý với mọi điều mà nhà Madrigal muốn lúc ở Jamaica” … “Nếu chúng ta không thể chiến thắng theo cách của Madrigal…” Điều này có nghĩa là tụi nó đã gia nhập lực lượng nhà Madrigal, cái đám lười biếng vô trách nhiệm đã thành mầm độc trong gia đình Isabel hàng trăm năm. À, được rồi. Theo kinh nghiệm của Isabel, lòng trung thành không gì hơn là cơ hội để phản bội.

Isabel tua nhanh lời thằng nhóc nói trong đầu: “Chị có tưởng tượng được việc để cho Isabel Kabra thống trị thế giới không?”

Isabel tự buông lỏng bản thân cười mỉm, mặc dù cười cũng có khả năng gây nên nếp nhăn như khi cau mày.

Phải. Mụ có thể tưởng tượng được. Mụ có thể hình dung một cách hoàn hảo: quyền lực, vinh quang, và sự đúng đắn của nó. Isabel Kabra ở trên tất cả mọi người trên thế giới. Khi mụ chiến thắng trong cuộc truy tìm Manh mối, mọi người sau cùng sẽ thấy được. Mụ sẽ thống trị, mọi người trên hành tinh sẽ phải tuân theo. Họ sẽ tuân theo – hoặc chết. Đúng như họ xứng đáng.

Amy và Dan dĩ nhiên đáng phải chết.

Nụ cười của Isabel lớn hơn. Mụ gần như biết ơn lũ trẻ ranh vì đã xoay xở sống sót thật lâu.

Theo hướng này, mụ có thể nghĩ ra những cách còn độc ác hơn để giết tụi nó.

“Mẹ ơi?” Đứa con gái mười một tuổi của Isabel, Natalie, rên rỉ từ ghế đối diện của chiếc limo. “Mẹ trông hơi đáng sợ đó.”

Isabel nhận ra mụ còn đang giữ con khỉ kinh tởm trong tay.

“Nè,” Isabel nói, ném con vật kinh tởm lên đùi con gái mụ. “Con với Ian lấy tờ giấy ra khỏi mõm nó và tìm hiểu coi có ý nghĩa gì. Chứng tỏ khả năng và sự giáo dục vượt trội của tụi con một lần coi.”

Isabel đã huấn luyện mấy đứa con của mụ tốt – con nhỏ né khỏi con khỉ, bản năng của nó biết rằng lông khỉ trong sẽ kinh khủng khi dính trên bộ váy đen đẳng cấp của nó. Và thằng Ian mười bốn tuổi nhìn có vẻ kinh tởm với ý nghĩ về viễn cảnh phải khám phá gì đó dính nước miếng của con khỉ. Chính bản năng này sẽ cứu Ian và Natalie vào một ngày nào đó, khi tụi nó trở thành những người đứng đầu đế chế Kabra – sau nhiều thập kỷ dài dưới sự thống trị của Isabel, dĩ nhiên là vậy. Nhưng ngay lúc này, lũ trẻ của Isabel vẫn còn là kẻ bị trị, và mụ không cho phép tụi nó chống lại mệnh lệnh trực tiếp.

“Dù cho chuyện gì xảy ra, ‘Vâng, thưa Mẹ. Mẹ nói gì ạ, thưa Mẹ’?” Isabel yêu cầu. “Từ khi nào các con ngừng nghe lời mẹ ngay lập tức vậy?”

Ian lầm bầm gì đó mà Isabel không thể nghe kịp.

“Con nói gì vậy?” Isabel hỏi. “Nói to lên nào!”

“T-tụi con-” Ian đang nói lắp á? Ian, người mà mụ đã huấn luyện phải ngọt ngào và trơn tru ư, người mà biết cách mặc áo đuôi tôm đúng kiểu khi mới ba tuổi ư?

Thằng nhóc e hèm và sắp xếp từ ngữ: “Tụi không có ngừng nghe lời mẹ. Tụi con chỉ suy nghĩ trước thôi.” Isabel tát thằng bé.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 117, 118, 119

8 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

19 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Phèn Chua
Phèn Chua
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 345 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 293 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà quay
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 278 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 505 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 480 điểm để mua Đôi chim non
TửNguyệtLiên: pr pr đây: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Nghịch Mệnh Tầm Duyên đã có chương 30
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha
Hạ Quân Hạc: San mau vote cho bổn Ri
Shin-sama: chào áo xanh :))
Mon Miêu: Hi Shin
Hi San
^^
Mon Miêu: Ôi, lâu lắm rồi mới lên đúng lúc mọi người đang tám :))
Shin-sama: hê lô Sen Xen :))
Shin-sama: Không học chung nên không biết
xen sen: xin chào mọi người mình người mới mong mọi người giúp đỡ nhiều ạ.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.