Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 40 bài ] 

Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

 
Có bài mới 31.03.2018, 10:22
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4596
Được thanks: 12377 lần
Điểm: 9.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 12
Chương 9


Dòng nước đục ngầu lạnh lẽo ngấm vào trong xe làm giày Hứa Thấm ướt sũng. Cô co chân ngồi xổm trên ghế, bấm số 119, lặp lại những lời ban nãy, còn bổ sung thêm một câu: "Xe của tôi đang trượt xuống hầm chui, nước bắt đầu tràn vào bên trong rồi, chỉ khoảng bốn phút nữa là sẽ bị ngập hoàn toàn."

"Được, đội cứu hộ của chúng tôi đang ở gần vị trí của cô, đã thông báo cho họ rồi, mong cô cố gắng giữ liên lạc, kiên trì chờ chúng tôi!"

"Cảm ơn." Hứa Thấm cúp điện thoại, tự dưng cảm thấy khó thở mà không rõ nguyên do. Cô cúi đầu ôm chặt lấy chân mình, cố gắng khiến cho bản thân tỉnh táo một chút.

Nước đã ngập lên đến mép ghế ngồi, Hứa Thấm loay hoay tìm một lượt bên trong xe nhưng không thấy có bất kỳ thứ đồ sắc nhọn hay vật cứng nào có thể nạy hay đập cửa được cả. Tiếng mưa gió quá lớn, cô thử kêu cứu mấy tiếng nhưng không một ai đáp trả, cuối cùng đành buông xuôi.

Chiếc xe cứ dần dần trượt xuống hầm, ánh đèn đường theo đó cũng biến mất. Dòng nước đã nhanh chóng dâng lên đến tận eo Hứa Thấm, không gian để thở cũng hẹp dần. Cơn mưa vẫn cứ xối xả, mực nước cả trong và ngoài xe liên tục dâng cao.

Những giọt mưa nặng hạt liên tiếp quật vào mui và cửa sổ xe như thể có người đang đập phá dữ dội. Hứa Thấm tìm số điện thoại của Mạnh Yến Thần, vừa định bấm gọi thì cảm thấy chiếc xe bắt đầu tăng tốc, trượt nhanh hơn xuống hầm. Cô nhanh chóng trèo ra ghế sau, ngay lập tức, chiếc xe tròng trành lắc lư như bị nhấc bổng khói mặt đất, chao đảo giữa dòng nước mênh mông.

Tâm trạng Hứa Thấm chùng xuống, cô biết đây là dấu hiệu chiếc xe sắp chìm nghỉm. Cô hối hả đập mạnh lên cửa kính xe: "Cứu tôi với! Cứu tôi với!" Nhưng âm thanh của cô bị tiếng mưa gió lấn át hoàn toàn.

Cơn mưa tầm tã đổ xuống suốt đêm khiến cả thành phố tê liệt. Ở vô số ngõ hẻm không mấy người quan tâm tới, không biết có bao nhiêu con người cũng đã bị bỏ quên như thế này.

Mực nước trong xe càng lúc càng dâng cao, hiện tại đã ngập đến hơn nửa cửa sổ xe rồi.

Trong lúc Hứa Thấm đập cửa điên cuồng thì bỗng dưng có một ánh đèn pin lia đến. Cô vội vã hô to kêu cứu. Ánh đèn kia càng lúc càng gần, ngay sau đó, một bàn tay to lớn xuyên qua màn mưa đập lên cửa xe. Nương theo ánh đèn pin, Hứa Thấm trông thấy tay áo của anh ta màu cam. Là lính cứu hỏa!

"Cứu tôi với!" Hứa Thấm vỗ vào lòng bàn tay anh ta qua tấm kính thủy tinh. Đối phương vội vã dùng búa cứu hộ đập cửa, nhưng chiếc xe đang dập dềnh nửa chìm nửa nổi giữa biển nước, không thể nào cố định được. Nhát búa vừa giáng xuống, chiếc xe theo lực va đập mà tròng trành rồi trôi thẳng đến chỗ nước sâu.

Hứa Thấm trượt khỏi ghế ngồi, chìm vào màn nước. Không kịp ổn định trọng tâm, chân cũng không chạm được đến sàn xe, thân xe còn dập dềnh, cô bị sặc, chật vật vẫy vùng mãi mới nắm được thân ghế để trồi lên mặt nước, cùng lúc đó, nhận thấy phía trên đầu mình chỉ còn lại một khoảng không khí ít ỏi vô cùng. Cô đầu choáng mắt hoa, đau đớn cắn chặt răng, cố găng chịu đựng.

Bỗng dưng, cô nhận thấy chiếc xe đã ổn định trở lại, hình như nó đụng phải một vật cản nào đó. Hứa Thấm thở phào một hơi. Qua làn nước mưa chảy dọc theo kính chắn gió, cô lờ mờ trông thấy bóng dáng cao lớn màu cam ở ngay phía trước. Anh ta đứng đón bên dưới, tay không nắm chặt thanh chắn trước đầu xe, dùng cả cơ thể mình để chặn không cho chiếc xe tiếp tục trôi đi.

Người đàn ông đó đứng bất động một lúc, dường như đang dồn nén sức lực, sau đó chầm chậm đẩy chiếc xe trôi theo dòng nước ngược lên phía trên. Chẳng mấy chốc, bánh xe đã tiếp đất, cơn mưa xối xả làm cho mực nước hiện giờ lên cao hơn rất nhiều. Chiếc xe vừa chạm đất thì đột ngột đứng sững lại. Hứa Thấm co ro, cơ thể ướt đẫm của cô không ngừng run rẩy trong làn nước. Cô lo sợ không biết người lính cứu hoả kia có đủ sức đẩy chiếc xe lên nữa hay không.

Anh ta ngừng một giây, ngay sau đó, chiếc xe lại tiếp tục được đẩy ngược lên sườn dốc như một kỳ tích, nhưng mực nước trong xe vẫn không có xu hướng rút đi. Người đàn ông nhẫn nại đẩy xe lên từng chút tửng chút một, tâm trạng Hứa Thấm cũng thấp thỏm theo mỗi bước đi của anh ta. Bỗng nhiên, từ phía sau, một chiếc xe đang trôi theo dòng nưóc đâm sầm vào đuôi xe cô.

"Rầm" một tiếng, cả người lẫn xe lại trượt thẳng xuống dưới. Nước trong xe dốc cả về phía sau, đột ngột tràn qua miệng, qua mũi Hứa Thấm. Khoảng không gian còn trống trong xe bỗng bị thu hẹp lại. Hứa Thấm vùng vẫy trong làn nước, cố gắng ngẩng cao đầu, dán sát mặt vào trần xe để không bị nước tràn tiếp vào mũi, miệng, nhưng chiếc xe vẫn tiếp tục chìm xuống theo quán tính.

Trong cơn xóc nảy, chóp mũi Hứa Thấm đã chạm tới mui xe. Không còn không gian trống nữa rồi! Cô thở hổn hến, tiếng nức nở đau khổ không kìm được mà tuôn trào khỏi cô họng. Cò ngỡ rằng mình chẳng thể thoát khỏi tình cảnh này, nhưng rồi chiếc xe một lần nữa lại được giữ thăng bằng. Người đàn ông kia đứng chắn giữa dòng nước xiết, hai chân ghì chặt lấy mặt đất, đầu cúi thấp, thân người tạo thành một đường cong rắn rỏi, đẩy mạnh thanh chắn bảo hiểm. Sức nặng của cả hai chiếc xe lúc này đều đặt trên người anh ta, khiến anh ta không thể di chuyển. Phía sau anh ta không xa là một cống thoát nước đang chảy xiết, anh ta cứ như vậy đứng im khoảng mười giây.

Không khí trong xe càng lúc càng cạn kiệt, Hứa Thấm bất động, ngửa đầu, cảm nhận dòng nước lạnh ngắt đang tràn vào tai mình, chầm chậm dâng lên mặt khiến cô ngưa ngứa, rồi chui cả vào mũi, vào miệng cô. Cô biết người lính cứu hỏa kia đã dốc hết sức mình rồi. Cô không trách anh ta, cũng không trách số phận. Cô không buồn cũng chẳng vui, chỉ cảm thấy hơi tiếc nuối mà thôi...

Nước đã dâng đến khóe mắt cô, dập dờn che khuất tầm nhìn, miệng và mũi. Tuy nhiên, người đàn ông bên ngoài chợt gào to một tiếng như thể xé rách cả tim gan mình, âm thanh vang vọng nơi hầm chui ngập nước khiến toàn thân Hứa Thấm run bắn lên. Chiếc xe lại chuyển động từng chút một, vô cùng khó khăn nhưng vẫn chậm chạp đối nghịch dòng nước xiết, tiến lên sườn dốc!

Đôi mắt Hứa Thấm ươn ướt. Bóng dáng người đàn ông kia vẫn kiên định trong màn mưa, tiếng hít vào khó khăn và tiếng thở dốc của anh ta quanh quẩn không rời. Đến tận khi chiếc xe được đẩy ra khỏi hầm chui, tiếng mưa như bao phù cả đất trời đã át đi tiếng thở của anh.

Cuối cùng, mực nước trong xe cũng bắt đầu rút bớt, nước ào ào chảy ra từ các khe hở như lon coca bị người ta đục lỗ.

Hứa Thấm chậm rãi hạ cần cổ đã cứng đờ vì phải rướn lên cao từ nãy đến giờ, thở hổn hên, thậm chí còn chưa dám tin rằng mình đã thực sự gặp may. Người đàn ông kia không hề lơi lỏng phút nào, tiếp tục cắn chặt răng, dốc sức đẩy xe lên đỉnh sườn dốc. Đến tận khi chiếc xe hoàn toàn thoát khỏi dòng nước, anh ta bèn nhảy phốc lên mui xe, cầm búa cứu hộ đập mạnh lên kính chắn gió. Tấm kính nứt thành hình mạng nhện, nước mưa đọng lại như ngọc trai. Sau khi bị anh ta đập hơn mười nhát, cuối cùng, tấm kính cũng vỡ ra thành một lỗ tròn nham nhở. Đúng lúc này, chiếc xe lại trượt xuống, anh ta nhanh chân đạp một phát vào cái lỗ đó làm tấm kính vỡ vụn. Anh ta vươn tay vào trong xe, hô to: "Mau chui ra!"

Làn da trên cánh tay kia đỏ bừng, hằn rõ từng đường mạch máu. Hứa Thấm trèo lên ghế trước, nhào tới bắt lấy bàn tay to lớn đáng tin cậy đó. Người đàn ông giơ bàn tay còn lại lên, bảo vệ đầu cô, cố gắng nhấc cô qua tấm kính lởm chởm thủy tinh vỡ, mặc cho chúng rạch ba đường rướm máu lên cánh tay mình.

Hứa Thấm vừa được anh ta kéo ra ngoài, còn chưa kịp ngẩng đầu nhìn mặt mũi người ta thế nào thì chiếc xe phía sau lại xô tới, đẩy xe cô trượt xuống hầm chui. Hứa Thấm bất ngờ ụp mặt vào lồng ngực đối phương, cuối cùng ngã hẳn vào lòng anh. Bả vai anh vô cùng vững chãi, lồng ngực săn chắc, nhịp nhàng lên xuống phập phồng, mang theo sức mạnh và đem lại cảm giác an toàn đặc thù của nam giới.

Hứa Thấm còn chưa kịp ổn định sau phút giây kinh hoàng, cô vô thức ôm chặt lấy ân nhân cứu mạng của mình như tìm kiếm sự an toàn. Anh rõ ràng hơi khựng lại. Trong làn nước lạnh băng, cơ thể người đàn ông này lại nóng hôi hổi hoàn toàn đối lập, vấn vít trong khoang mũi cô. Hứa Thấm ngửi thấy có mùi mưa, mùi mồ hôi và mùi hương nam tính hòa quyện vào nhau.

Cô nhận ra anh đang sững sờ, cảm giác khó tả lúc cô còn ngồi trong xe dần dần trở nên rõ ràng. Trong màn mưa giăng mịt mù, Hứa Thấm từ từ ngẩng đầu lên, liền thấy Tống Diệm với mái tóc đen ướt đẫm cùng đôi mắt lóe sáng trong bóng tối đang nhìn mình chằm chằm.

Đúng là anh thật rồi!

Sắc mặt Hứa Thấm trắng bệch, run lên vì lạnh: "Sao lại là anh?"

"Không có lựa chọn nào khác." Tống Diệm đáp ngắn gọn, không nhìn ra cảm xúc.

Hứa Thấm bối rối giải thích: "Ý em không phải thế." Nhưng Tống Diệm đã quay người nhảy xuống khỏi mui xe. Hứa Thấm cuống quýt hỏi dồn dập: "Đúng lúc anh đang ở gần đây à? Nhưng sao chỉ có một mình anh thôi?"

Tống Diệm không hề ngoảnh lại, giọng nói khó chịu tới cực điểm: "Cô biết trong vòng một giờ, phạm vi năm cây số xung quanh đây có bao nhiêu chiếc xe xảy ra sự cố không? Mẹ kiếp, mưa to đến mức báo động đỏ mà còn không chịu ở yên trong nhà, chui ra ngoài làm cái mẹ gì?"

Anh lội nước đi đến chiếc xe phía sau, đập mạnh búa lên cửa kính rồi khom lưng nhòm vào bên trong: "Có ai không?"

Không một ai đáp lại. Tống Diệm bật đèn soi vào trong xe. Bên trong toàn là nước, gối ôm, khăn giấy và mấy thứ đồ hỗn tạp nổi lềnh bềnh. Không có ai ở đó cả.

Xe Hứa Thấm vẫn đang trên đà trượt xuống. Bên này, Tống Diệm xác định trong xe không có ai mới nhanh chóng quay lại bế Hứa Thấm xuống khỏi nóc xe. Anh ôm cô hướng đến chỗ cao hơn không bị ngập, gương mặt đanh lại, từ đầu đến cuối không nói một lời. Hứa Thấm ngoan ngoãn rúc vào lòng anh, bàn tay trái đang đặt trên vai anh vội nắm chặt cổ áo anh theo bản năng, đầu ngón tay cô lơ đãng chạm vào làn da ướt đẫm mà nóng hổi, hằn rõ từng mạch máu mạnh mẽ của anh.

"Bỏ ra!" Giọng nói không còn kìm giữ được sự bình tĩnh của anh vọng xuống từ đỉnh đầu cô.

Hứa Thấm ngước mắt lên nhìn anh, thấy anh hơi cau mày, đôi mắt sáng ngời nhìn thẳng phía trước. Thế nhưng, Hứa Thấm không hề cử động.

Cuối cùng, Tống Diệm cũng cúi xuống nhìn cô, sắc mặt anh lúc này tương đối khó coi: "Có tin tôi ném luôn cô xuống nước không?"

Hứa Thấm biết với tính cách của anh chắc chắn sẽ nói được làm được. Nhưng cô vẫn le lói chút hy vọng, có một phần trăm khả năng anh không nỡ làm vậy. Vì thế, cô cứ tiếp tục nhìn thẳng vào anh, bướng bỉnh không chịu buông tay.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, góc cạnh khuôn mặt anh càng trở nên rõ nét hơn. Trong màn mưa mịt mùng, cô thấy khóe môi anh khẽ cong lên như thể chế giễu, lại có vẻ ẩn nhẫn sự bực bội đang chực chờ bùng nổ. Một giây sau, Tống Diệm thật sự thả cô xuống nước. Chính xác hơn, là quăng đi mới đúng!

Bọt nước bắn lên tung tóe, nhưng bắn lên mặt cô thì cũng có sao đâu, dù gì toàn thân cô cũng đã ướt đẫm từ nãy rồi. Chỉ là đúng lúc này lại có cơn gió to thổi qua, khiến cô thấy lạnh lẽo vô cùng.

Từ trong ra ngoài.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: TIEUTUTUANTU0, nghê giãn, poohtran, yumi8856, Đinh Hằng

Có bài mới 01.04.2018, 18:30
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4596
Được thanks: 12377 lần
Điểm: 9.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 11
Chương 10


Dòng nước vẫn chảy xiết nhưng chỗ Hứa Thấm đang đứng khá nông, không đến nỗi bị cuốn đi.

Tống Diệm cụp mi nhìn lướt qua cô rồi ngay lập tức dời mắt đi chỗ khác. Anh thở hổn hển, cả người mệt lả, tâm trạng cực kỳ tệ hại.

Lúc này, lại có thêm vài chiếc xe nối đuôi nhau trôi xuống hầm chui, Tống Diệm văng tục mấy câu, hỏi thăm đủ lượt tổ tông mười tám đời của từng chủ xe. Thế nhưng, anh vẫn tiến lên kiểm tra từng chiếc một, may mà bên trong không có ai cả.

Tống Diệm kiểm tra xong bèn đi dựng biển cảnh báo. Hứa Thấm nhìn thấy cánh tay anh toàn là máu, bấy giờ mới nhớ ra anh bị cửa kính vỡ cứa phải lúc đỡ cô ra khỏi xe.

"Tay anh bị thương kia!" Hứa Thấm đi về phía Tống Diệm, cùng lúc đó, có tiếng báo cáo vang lên từ chiếc bộ đàm bên người anh: "Đã xảy ra tai nạn giao thông liên hoàn ở khu Hồ Thu Thủy, có ba người bị thương đang mắc kẹt bên trong xe..."

Tống Diệm quay lại nhìn Hứa Thấm. Cô đứng lặng trong cơn mưa xối xả, khuôn mặt tái nhợt, tiều tụy. Anh quét mắt kiểm tra từ đầu đến chân cô theo đúng thông lệ, xác nhận cô không sao, nhiệm vụ coi như đã hoàn thành, bèn xoay người rời đi.

"Anh có biết người trong xe là em không?" Hứa Thấm ở phía sau vẫn cố chấp hỏi.

Tống Diệm khựng lại, nhung anh không trả lời. Tiếng bộ đàm lại vang lên, song anh cứ thế trầm mặc.

Hứa Thấm không cản trở nữa, chỉ nhìn anh sải bước rẽ qua một khúc quanh, cuối cùng biến mất.

Di động của cô ngâm nước nên đã tắt lịm rồi. Có điều không cần mở máy cô cũng biết người ờ bệnh viện đang ráo riết gọi cô cho mà xem. Do xảy ra thiên tai nghiêm trọng nên chính phủ ra kế hoạch khẩn cấp, dù là khoa Cấp cứu hay phòng Khám bệnh, tất cả các bác sĩ đều phải luân phiên túc trực.

Bây giờ không thể vớt chiếc xe kia ra khỏi đây được rồi, cũng may bệnh viện không xa, chỉ mất khoảng hơn mười phút đi bộ, thế là cô bỏ xe lại, lập tức quay về bệnh viện.

Lúc Hứa Thấm tới nơi đã là gần mười hai giờ đêm. Đại sảnh khoa Cấp cứu chật cứng bệnh nhân ướt sũng như chuột lột. Ba, bốn cô lao công thay nhau lau dọn cũng không chống đỡ được đoàn quân đến cầu cứu bác sĩ. Một giây trước, sàn nhà vừa được lau sạch thì ngay sau đó đã nhớp nháp trở lại.

Tiểu Nam đang vội vàng rảo bước qua lại, nhìn thấy Hứa Thấm thì sợ hết hồn: "Bác sĩ Hứa, sao trông chị nhếch nhác thế này? Ngã xuống nước à?"

"Ừ bị ngã, không sao đâu. Tôi đi sửa soạn, lát sau sẽ quay lại. Đúng rồi, cầm điện thoại đi sấy giúp tôi với, không biết có dùng được nữa hay không."

"Đưa cho em nào."

Hứa Thấm vào phòng tắm của bệnh viện dội qua loa, thay đồ dự phòng rồi trở lại sảnh cấp cứu, cùng đồng nghiệp xử lý các ca bệnh cứ thế nối tiếp nhau không ngừng nghỉ.

Cơn mưa tầm tã dội xuống suốt đêm, đèn của khoa Cấp cứu cũng bật thâu đêm suốt sáng.

Trong lúc thiên tai ập đến, dưới ánh đèn đường mờ tối ở khắp các ngõ ngách của thành phố, cảnh sát giao thông, cảnh sát vũ trang, đội phòng cháy chữa cháy, đội cứu hộ, đặc công, nhân viên y tế... vẫn luôn túc trực không ngừng không nghỉ.

Họ đã và dang dốc hết sức mình bảo vệ thành phố này.

Mãi đến rạng sáng, lượng mưa mới ngớt dần. Không còn thấy người bị thương được đưa tới bệnh viện nữa. Cuối cùng, các bác sĩ y tá cũng có thời gian để thở.

Hứa Thấm vừa bước ra khỏi phòng Cấp cứu, đi qua hành lang đã thấy ngay mấy đồng nghiệp ngồi vạ vật dưới đất, ngủ mơ màng. Trong hành lang yên tĩnh, ánh đèn chói mắt, cô im lặng cất nhẹ bước chân về phía nhà vệ sinh, rửa tay những ba lần, sau đó ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt hõm sâu của mình phản chiếu trong gương.

Cô trở lại phòng làm việc, thấy hơi khát mới nhớ ra đã hơn mười giờ qua, mình chưa uống một giọt nước nào, liền rót một cốc nước ấm, cầm theo ra đứng cạnh cửa sổ.

Ngoài kia, vẫn còn mưa phùn lất phất rơi. Ánh sáng ban mai le lói phía chân trời, cả con đường trước mặt là một đống hỗn độn, cây đổ xe lật, giấy rác trôi lềnh phềnh khắp nơi.

Bốn rưỡi sáng, nhân viên vệ sinh bắt đầu đi thu nhặt rác rưới, quét dọn thành phố. Từng đội cứu hộ dầm mưa dời từng chiếc xe về bãi đỗ, di dời đám cây đổ ngã, dẹp gọn những vật cản nằm la liệt trên đường. Bóng dáng những người đàn ông mặc đồng phục màu cam qua lại trong màn mưa mù mịt như những con thoi.

Hứa Thấm nhớ đến Tống Diệm, hồi tưởng lại cảnh anh dốc sức đẩy chiếc xe lên khỏi vùng nước sau, đập vỡ kính chăn gió rồi cứu cô ra khỏi xe.

Đêm qua, có không biết bao nhiêu cuộc điện thoại gọi cầu cứu, hằng hà sa số địa điểm cần cứu viện và hàng loạt nhân viên cứu hộ phải ra quân. Thế mà thật trùng hợp, anh lại tới đó cứu cô.

Hứa Thấm uống hết cốc nước liền vào phòng nghỉ ngơi. Khoảng ba mươi phút nữa là đến ca trực của cô rồi.

Đêm qua, trong nhóm bệnh nhân tới cấp cứu, có quá nửa là vì tai nạn giao thông và bị đuối nước; còn đến ban ngày thì chủ yếu là cảm sốt do thời tiết thay đổi đột ngột.

Hứa Thấm bận rộn đến nỗi tối tăm mặt mũi, đến khi nhận ra hết ca trực đã là sáu giờ chiều. Lúc giao ca, cô gần như không còn sức mà lê bước nữa. Bây giờ, xe của cô có khi vẫn còn đang chết gí ở dưới hầm chui cũng nên. Cô bèn gọi điện thoại cho Tiêu Diệc Kiêu, nhờ anh thuê xe kéo đến cứu hộ, còn mình thì tự bắt xe về nhà.

Trên đường về, bác tài xế nghe thời sự trên radio: "Trận mưa đêm qua đã khiến chín khu vực quan trọng trong thành phố và ba quận huyện đều rơi vào tình trạng ngập úng nặng nề, gây tổn thất về kinh tế, ước tính lên đến chỉn tỷ một trăm mười triệu tệ..."

"Cơn mưa hôm qua thật là khủng khiếp hết biết. Chỗ nào cũng ngập lênh láng như sông. Chỉ khổ cho mấy anh cảnh sát và đội cứu hộ, phải nói là cực chết được ấy chứ! Sáng nay, lúc tôi ra khỏi cửa đã gặp một đội cứu hỏa vừa hoàn thành nhiệm vụ. Ai cũng ướt nhẹp, đụng đâu nằm đấy, ngủ la liệt trên đất. Quần áo dính đầy bùn, lá cây, gỗ mục... Ôi thôi, cái gì cũng có. Có người mặt mũi chân tay còn chảy máu ròng ròng nữa kìa..." Bác tài xế cảm thán.

Hứa Thấm không tiếp chuyện, chỉ tự hỏi không biết có phải bác ấy đã chạm mặt đội của Tống Diệm hay không.

Có lẽ đúng, mà cũng có lẽ là không. Ở nơi thành thị rộng lớn này, có biết bao con người cũng như Tống Diệm, sao có thể trùng hợp đến thế được.

***

Chính vì có nhũng người hi sinh quên mình nên chỉ trong vòng một ngày, mọi thứ đã khôi phục lại gần như cũ. Cho đến buổi tối ngày hôm sau, từng nẻo đường xuôi ngược, từng ca cấp cứu vội vã, từng cửa tiệm tấp nập, từng mảnh đời hối hả đã trở lại quỹ đạo vốn có.

Thành phố phương Bắc này tựa như một cỗ máy khổng lồ chuyển động với tốc độ chớp nhoáng, chỉ dừng lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi rồi lại kiên định lao nhanh về phía trước.

Sau trận mưa ấy, nhiệt độ giảm xuống khá nhiều. Ban ngày còn bình thường, ban đêm ra ngoài nhất định phải mang theo áo khoác mới chịu nổi.

Xe Hứa Thấm đã hỏng, Mạnh Hoài Cẩn mua luôn cho cô một chiếc khác, nhưng một tuần sau mới được lấy xe. Bởi vậy, Hứa Thấm phải bắt taxi đi làm năm ngày liên tiếp. Thu mình ở ghế sau, cô lẳng lặng ngắm nhìn cảnh đêm của thành phố lướt qua ngoài cửa sổ. Bất chợt khi cơn gió rét rít gào luồn vào làm cô rùng mình, cô lại nhớ đến Tống Diệm, nhớ đến cảm giác yên binh và hơi ấm khi được ngà vào lòng anh trong cơn mưa tầm tã cùa mấy ngày trước.

Đến thứ Sáu, Hứa Thấm nhờ vào mối quan hệ nên lấy được lịch làm việc của đội Tống Diệm. Họ được quản lý theo chế độ quân đội, tuy có ca kíp nhung các quân nhân chưa lập gia đình dù không trực ban vẫn phải tham gia huấn luyện trong doanh trại, sinh hoạt tại ký túc xá của quân doanh, bất kể ngày đêm đều không được phép ra ngoài. Mỗi tháng một lần, anh được nghỉ ba ngày liên tiếp, có thể về thăm nhà nhưng không được rời khỏi nội thành, bất cứ lúc nào cũng phải trong trạng thái sẵn sàng chờ lệnh.

Hứa Thấm cúp điện thoại, đứng cạnh cửa kính sát đất gần ban công, ngắm nhìn con phố Ngũ Phương dưới kia.

Năm rưỡi chiều, mặt tròi đỏ như hòn lừa ngả về tây, những tòa cao ốc đổ bóng lên phố Ngũ Phương, cắt dãy nhà ngói đỏ lọt thỏm bên dưới thành từng mảng sáng tối đan xen.

Cô lẳng lặng chờ đợi. Mấy phút sau, có tin nhắn gửi đến. Là lịch nghỉ phép của Tống Diệm. Tính ra hôm nay đã là ngày cuối cùng trong đợt nghỉ phép của anh rồi.

Hứa Thấm quyết định ra ngoài một chuyến.

Mới có sáu ngày ngắn ngủi mà đã bước hẳn sang một mùa mới. Từng phiến lá cây trong công viên dưới lầu bắt đầu ngả sắc vàng. Hứa Thấm vòng qua lối cổng sau của khu cư xá, men theo con đường lát đá cuội đằm mình giữa những bồn hoa kéo dài tít tắp đến tận phố Ngũ Phương.

Cô hòa vào dòng người, đi giữa ráng chiều đỏ rực và bóng râm của những tòa nhà chọc trời, cứ thế lướt qua cửa hàng may, cửa hàng hương liệu, tiệm cắt tóc,... rồi đến cuối con đường nơi có một gốc hoa quế đang tỏa hương thơm ngát.

Rẽ vào con ngõ nhỏ, cô đi tới sân viện của nhà họ Địch. Cánh cổng chính khép hờ, Hứa Thấm lách qua khe cửa, men theo giọt nắng lăn tăn trên bức tường xây theo kiểu bình phong ngoài cổng. Cô đi vòng qua nó, bước vào sân. Vào khúc giao mùa cuối hạ đầu thu, những bông hoa tử đằng úa tàn rơi đầy khoảnh sân trước cửa gian phòng phía tây.

Cửa phòng chính khóa chặt, cậu mợ anh đi vắng cả rồi. Hứa Thấm giẫm lên những cánh hoa tử đằng trải trên mặt đất, cảm giác mềm mại êm ái như bước lên tấm thảm nhung.

Cô vén những chuỗi quả non đung đưa trên tấm rèm mang tên tử đằng, rẽ vào lối hành lang, đi về gian phòng phía tây yên ắng ấy.

Hứa Thấm đứng im một giây, giơ tay định gõ cửa. Nhưng cô còn chưa kịp chạm vào cánh cửa thì từ bên trong vọng tới tiếng bước chân vững chãi, nhanh nhẹn của người đàn ông. Có tiếng ai túm lấy chùm chìa khóa trên bàn, một giây sau đó, cánh cửa bị kéo ra.

Tống Diệm hơi cúi đầu, một tay cầm điếu thuốc, tay còn lại đút chùm chìa khóa vào túi quần, vừa định bước qua ngưỡng cửa thì bắt gặp Hứa Thấm đang đứng chắn trước mặt.

Anh giật mình lùi về phía sau, rồi nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Anh khẻ nhếch môi, liếc nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới rồi cười chế giễu: "Lại thuận đường đến đấy sao?"

Hóa ra anh đã biết chuyện cô tìm đến tận doanh trại của anh rồi.

Hứa Thấm nhìn thẳng vào mắt anh: "Không phải thuận đường, là em cố ý tới đây."

Tống Diệm lạnh nhạt: "Có chuyện gì không?"

Hứa Thấm nhỏ giọng: "Lần trước, anh đã cứu em. Em đến để cảm ơn anh."

Tống Diệm nhìn cô giây lát, ánh mắt ngập tràn vẻ mỉa mai. Anh ngậm lấy điếu thuốc: "Đến đây chỉ để nói cảm ơn thôi hả?"

Anh sải bước qua ngưỡng cửa, khép cánh cửa lại. Hứa Thấm không chịu lui về sau, khoảng cách giữa hai người lúc này đã gần trong gang tấc. Lồng ngực của anh chạm vào người cô, Hứa Thấm rủ mắt, nhìn chăm chú vào từng đường nét cơ thể ẩn hiện dưới chiếc áo phông mỏng của anh, lặp lại lần nữa: "Vâng, đến để cảm ơn anh."

Tống Diệm ngả người tựa vào tường, khinh khỉnh nhìn xuống cô, cất giọng trầm thấp: "Vậy cô nói xem, cô muốn cảm ơn tôi thế nào?"

Hứa Thấm không ngờ anh sẽ nói vậy, ngẩng phắt đầu lên, có chút gấp gáp: "Cảm ơn anh thế nào à? Anh muốn sao cũng được."

Tống Diệm nhìn xoáy vào cô, suy nghĩ chốc lát rồi thắng người dậy, để cơ thể to lớn của mình áp sát vào người cô. Ngón tay kẹp điếu thuốc của anh mơn trớn cổ cô, khiến cô cảm thấy như thể có một dòng điện râm ran luồn lách khắp người mình.

Cô sững sờ, không dám cử động dù chỉ một cái chớp mắt, vết chai thô ráp trên ngón tay anh trượt trên cần cổ mịn màng như bạch ngọc của cô. Anh cúi đầu kề sát tai cô, khàn giọng hỏi: "Tôi muốn gì cũng được hết?"

Tim Hứa Thấm như lỡ nhịp: "Anh cứ nói đi."

"Tôi muốn cô lấy thân báo đáp, được chứ?" Hai ngón tay anh khẽ vuốt ve cằm cô, mùi thuốc lá nồng đậm phả thẳng vào khoang mũi cô.

Hứa Thấm chỉ cảm thấy đôi chân mình bủn rủn, cứ thế mím chặt môi không đáp lời.

Tống Diệm hơi nghiêng đầu, nhìn cô chăm chú. Giây sau, anh bất chợt cười khẩy, ánh mắt say đắm khi nãy bỗng lóe lên vẻ khinh miệt: "Nếu cô gái nào được tôi cứu cũng muốn lấy thân báo đáp thì tôi đã chết khô từ lâu rồi, còn tới lượt cô nữa à?"

Anh đứng thẳng dậy, khẽ hất cằm Hứa Thấm sang một bên. Cô vẫn im lặng, không nhúc nhích.

Tống Diệm đặt điếu thuốc lên môi rít một hơi, phả làn khói dài phất phơ dưới ánh trời chiều xanh lam. Anh nhìn cô, gằn giọng: "Quá tự tin rồi đấy! Cô tưởng bao nhiêu năm trôi qua mà ông đây vẫn còn nhớ thương cô, vẫn khao khát muốn ngủ với cô chắc?"

Anh nói thật nặng lời, chẳng hề nể nang gì cả. Dù có là người lạnh nhạt như Hứa Thấm cũng không khỏi tái mặt. Cô khẽ cứng rắn lắc đầu: "Tống Diệm, anh đừng nói chuyện với em bằng giọng điệu đấy."

Tống Diệm vẻ mặt vừa chán ghét vừa phiền não, cất cao giọng: "Con mẹ nó, thế cô vẫn còn muốn tôi khách khí gọi cô một tiếng Mạnh đại tiểu thư à?"

Anh vừa dứt lời, cả căn tứ hợp viện yên ắng hẳn đi, dường như nghe được cả tiếng kim rơi.

Hứa Thấm nhìn thẳng vào anh, hốc mắt đỏ hoe.

Tống Diệm mím chặt môi, không nói tiếp nữa. Anh quay đầu nhìn chiếc ghế gỗ trong viện, gương mặt đanh lại, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Dần dần, ánh mắt anh lại toát lên vẻ lạnh lùng, đang định nói mấy lời quá đáng hơn nữa thì lại bắt gặp giọt nước mắt long lanh đang chực trào trên mi cô.

Tống Diệm cau chặt mày, nghiến răng, chán ghét chỉ thẳng vào cô, cảnh cáo: "Giữ lại mấy giọt nước mắt cá sấu ấy đi! Mẹ kiếp, cô đừng giở trò này với tôi."

Anh biết rõ cô có thể dễ dàng biến mình thành một người lạnh lùng vô tình, hoặc dịu dàng, hoặc yếu đuối tùy từng mục đích bất cứ lúc nào.

"Có nghe thấy không hả?" Anh lại quát thêm lần nữa.

Hứa Thấm ương bướng hếch cằm nhìn anh, nước mắt vẫn cứ ngân ngấn nơi khóe mi.

Tống Diệm hận không thể xé nát gương mặt cô. Anh bước nhanh về phía cô, hung tợn túm lấy cổ áo, áp cô lên cây mà mắng: "Bớt làm bộ làm tịch đi!"

Hứa Thấm cắn chặt răng, vẫn giữ nguyên ánh mắt nhìn anh như đang thi xem ai gan lì hơn. Một giây sau, giọt nước mắt to như hạt đậu của cô không kìm nổi, cứ thế tí tách vỡ thành cánh hoa trên mu bàn tay anh.

Anh như bị bỏng, đột ngột buông cô ra, lập tức lui về phía sau một bước.

Hứa Thấm được thà lỏng, dựa trên thân cây, chiếc áo đã có phần nhăn nhúm.

Hai người cứ thế đứng chết lặng trong căn tứ hợp viện yên tĩnh buổi đầu thu, không ai nhìn ai, cũng không ai nói thêm một câu nào nữa.

Ánh nắng chiều hắt qua tán cây tử đằng, tạo thành những vệt loang lổ trên khuôn mặt hai người.

Cuối cùng, Hứa Thấm run run nói khẽ: "Tống Diệm, chúng ta làm lành đi."

Khuôn mặt anh ngược nắng, nhìn không rõ biểu cảm. Có tiếng “tít tít” phát ra từ di động của anh, là tiếng chuông báo thức.

Đã đến giờ anh phải về đơn vị rồi. Tống Diệm không buồn ngoảnh lại, bước thẳng xuống bậc thềm, sải bước qua sân viện ra khỏi cổng.

“Tôi đã quên cô từ đời tám hoánh nào rồi!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: nghê giãn, yumi8856, Đinh Hằng
Có bài mới 02.04.2018, 08:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4596
Được thanks: 12377 lần
Điểm: 9.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 11
Chương 11

Type: Oanh


Tống Diệm, chúng ta làm lành đi!

Nữa đêm choẳng tỉnh, Hứa Thấm mơ thấy mình nói như thế. Cô của thời khắc tỉnh tó từng cảm thấy hoang mang tột đọ vì câu nói buột miệng này. Nếu lúc ấy anh đồng ý thật thì phải làm sao đây?

Cô có dám để bố mẹ biết không? Nhất định không dám!

Đưa nhau đi ttroons ư? Không chắ lắm!

Dù cô biết rõ điều đó là không thể nhưng hôm ấy, sao cô lại như phát điên, hệt người sắp chết đuối vớ đượcc tấm bè gỗ lầ anh, mong anh mau cứu cô thoát khỏi cuộc sống mòn mỏi này.

Nhưng nếu anh chịu giải thoát cho cô, lệu cô có dám quyết tuyệt vứt bỏ cuộc sống cũ, đứng lên chống lại gia đình hay không? Hứa thấm thừa biết câu trả lời của bản thân là gì. Vì thế, lúc anh thẳng thừng cự tuyệt, tuy có đau đớn tuyệt vọng, nhưng phần nào cô lại cảm thấy may mắn và an toàn vì không phải thay đổi nếp sống hiện nay của mình. Lòng cô luôn giằng xé trong mâu thuẫn như thế, chưa bao giờ kiên định.

Trong bóng đêm tĩnh lặng bao trùm, cô nghĩ lại chuyện hôm qua một lượt, chắc hẳn khi ấy trong mình xấu xí vô cùng. Và cô dám khẳng định rằng Tống Diệm đã thấy rõ bộ dạng xấu xí ẩn dưới lớp mặt nạ của cô, nên anh mớ chán ghét, mới khinh thường, mới không muốn quay về với cô, bước đi mà không buồn ngoảng lại lấy một lần.

Ba giờ sáng, cô vẫn cứ ngồi thẫn thờ trên giường như thế. Từng cơn lạnh buốt không biết từ đâu cứ rờn rợn khắp cánh tay. Hóa ra cửa sổ dang mở toang, gió đêm buốt giá ùa thẳng vào phòng.

Thời tiết phương Bắc thường hay trở lạnh đột ngột, không cho nguồi ta một chút thời gian thích ứng. Hay chăng mùa thu đã đến từ lâu rồi, nếu không, sao ban đêm lại lạnh buốt đến thế?

***

Hứa Thấm vốn là con gái phương Nam. Trước mười tuổi, cô sống ở Lương Thành gạo trắng nước trong, cá tôm trù phú. Từ bé, khuôn mặt cô đã có nét thanh tú, mái tóc óng ả mượt mà, lại có màu nâu bẩm sinh như được nhuộm, đẹp tựa con lai. Vào thời điểm những mái đầu sặc sỡ thành mốt, bạn bè cực kỳ hâm mộ màu tóc mày của Hứa Thấm. Nhưng điều khiến mọi người thực sự ai ước hơn cả chính là thân phận của cô.

“Con gái Thị trưởng.” Nghe oách biết mấy.

“Con gái nữ nghệ sĩ điêu khắc nổi tiếng.” Nghe lãng mạn xiết bao!

Từ bé, cô đã sống an nhiên trong căn biệt thự khổng lồ. Cô được nghe nhạc giao hưởng, ngắm nhìn những bức họa phong cách Phục hưng nổi tiếng, được học piano, violin, rồi đi du lịch khắp thế giới, dường như hưởng thụ trọn vẹn mọi ưu ái của cuộc sống. Thế mà, lớp vỏ bọc cuộc sống tốt đẹp kia vào một ngày nọ bỗng nhiên bị xé toạc.

Bố mẹ cô không còn ân ái bên nhâu nữ mà ngày đêm cãi vả. Mẹ cô gào thét chát chúa: “Tên bịp bợm, tôi sẽ kiện anh!” Bố cô thì gầm lên thô lỗ: “Không sống được thì ly hôn đi. Rốt cuộc cô muốn gì?”

Hứa thấm không biết bố cô đã lừa mẹ điều gì, cũng không biết rốt cuộc mẹ cô muốn gì. Sự khó hiểu này cứ kéo dài mãi, cho đến một đêm khuya nọ, mẹ cô đã tự tay châm lửa đốt trụi mái nhà hạnh phúc đó, thiêu chết chính mình và người chồng mình từng yêu thương. Và hình như bà cũng muốn thiêu chết luôn cả kết tinh tình yêu giữa hai người. Chính là Hứa Thấm.

May sao Hứa Thấm được cứu kịp thời và được đưa đến viện phúc lợi. tin đồn thất thiệt rộ lên khắp trường học, ánh mắt mọi người xung quanh nhìn cô cũng trở nên khác thường, ẩn chứa sự giễu cợt.

Mấy dì giúp việc và đám trẻ trong viện phúc lợi đều không ưa cô, luôn mang chuyện bố mẹ cô ra đẻ cười nhạo sau lưng. Đôi khi có sự gào thét phản kháng, đánh nhau với chúng. Sau mỗi lần như vậy, cô luôn bị các dì phạt đứng, phạt lao động, phạt nhịn đói, không cho ngủ. bạn học trong trường cũng quay ra bắt nạt cô.

“Hứa Thấm, sao không thấy xe xịn nhà mày đến đón nữa vậy?”

“Hứa Thấm, búp bê của mày đâu?”

“Hứa Thấm, sao mày không mang giày da nữa?”

Lũ trẻ còn ché chuyện nhà cô thành bài vè hát sau lưng cô, luôn giật tóc cô, đưa chân ngán đường khiến cô ngã sõng soài.

Càng ngày cô càng trầm mặc, thu mình lại như kẻ vô hình. Mãi cho đến một ngày, ông Mạnh Hoài Cẩn – cựu chiến hữu cũ của bố cô và bà Phó Văn Anh – vợ ông xuất hiện, họ nói với cô rằng: “Thấm Thấm, cô chú đón con về nhà đây.”

Mạnh Yến Thần mới mười hai tuổi cũng chìa tay ra với cô, cười ấm áp như vầng thái dương: “Thấm Thấm, anh là anh trai em.”

Năm mười tuổi ấy, Hứa Thấm đã chuyển đến phương Bắc xa xôi.

Mạnh Hoài Cẩn thương yêu chiều chuộng Hứa Thấm như con gáu ruột của mình. Ông thường nói kiếp này, ông và Hứa Thấm thật có duyên cha con. Hứa Thấm cũng yêu thương người cha nuôi này hệt như cha ruột của mình. Mẹ nuôi Phó Văn Anh cũng rất quan tâm đến cô. Có điều, theo mức đọ Hứa Thấm hòa nhập với gia đình này, sự thân thiết giữa cô và Yến Thần lại dẫn đến sự chú ý của bà.

Thời điểm Hứa Thấm mới đến Mạnh hia, Mạnh Hoài Cẩn mãi lo công việc nên rất út khi có thời gian quản thúc cô. Còn Phó Văn Anh với tính cách cao ngạo và nghiêm khắc trời sinh, là kiểu phụ nữ sống nặng về khuôn phép, nên khó tránh khỏi luôn khắc khe với đứa trẻ chưa quen thuộc với quy cũ trong nhà như Hứa Thấm. Lúc nào cô cũng nom nớp lo sợ, chỉ lo nếu Phó Văn Anh không hài lòng, cô sẽ bị đuổi về viện phúc lợi. Cô không dám tự tiện lên tiếng, không dám ra khỏi phòng đi lại. Mạnh Yến Thần thấy thế liền ở lì bên cô, xem cô khắc gỗ hết ngày này sang ngày khác.

Biết cô không dám mở miệng vì sợ phiền đến mẹ, Mạnh Yến Thần thường mở cửa đóng cửa ầm ầm khiến cả căn nhà ầm ĩ cả lên, sau đó sẵn sàn chịu trận mắng té tát từ mẹ. Biết Hứa Thấm không dám kén cá chọn canh, không dám gắp món mình thích, cũng không dám ăn quá nhiều vì sợ mẹ chê nuôi cô tốn tiền, Mạnh Yến Thần liền dẫn cô ra quán, cho cô ăn đến khi no căng bụng, lau sạch dầu mở trên miệng ròi mới dẫn về nhà. Biết cô không dám ngủ vì thường gặp ác mộng về vụ hỏa hoạn thảm khốc, thường mơ thấy bị người khác bắt nạt và chê cười, Mạnh Yến Thần thường kể chuyện cho cô nghe, vẽ tranh cho cô xem, vỗ về ru cô ngủ.

Thời gian chầm chậm trôi qua, hai đứa trẻ dần lớn lên thành thiếu niên, thiếu nữ phổng phao, xinh đẹp.

Tuy bên ngoài không ngớt lời khen hai người thân thiết như ruột thịt, nhưng dù sao họ cũng đâu phải anh trai em gái thật sự, khiến người làm mẹ nư bà khó tránh khỏi lo lắng hai đứa trẻ sẽ vượt rào. Cuối cùng, có một ngày, Phó Văn Anh nói muốn làm thủ tục nhận nuôi chính thức, đẻ Hứa Thấm đỏi tên thành Mạnh Thấm, nhập hẳn vào hộ khẩu nhà họ.

Hứa Thấm không chịu, ngồi bên bàn cơm rơi nước mắt, nói rõ dù cô thương bố Mạnh nhưng vẫn muốn giữ họ của bố ruột mình. Mạnh Hoài Cẩn không đành lòng, đè nghị cứ giữ nguyên, nói cái họ cũng chỉ là cách gọi mà thôi. Dù Thấm Thấm họ Hứa đi chăng nữa, cả đời này, cô vẫn là con gái rượi của ông. Vì vậy Phó Văn Anh vẫn cố chấp với chuyện này một cách kỳ lạ.

Sau cùng, nhờ Mạnh Yến Thần khuyên nhủ, Hứa Thấm cũng chịu nhường bước.

Một tháng sau khi lên cấp ba, Hứa Thấm đọt ngột xin chuyển đến ký túc xá trong trường, Phó Văn Anh đồng ý ngay.

Đây là lần đầu tiên cô ở ký túc xá. Mấy bạn khác đều học thẳng từ trường cấp hai trực thuộc nên quen biết nhau cả. Mạnh Hoài Cẩn sợ cô bị bắt nạt, liền huy động cả nhà cùng đưa cô đến tận ký túc xá. Mạnh Yến Thần còn mua cho cả đàm con gái cùng phòng cô cả núi đồ ăn vặt.

Thế nhưng hiệu quả chẳng là bao. Bởi Hứa Thấm quá kiệm lời, mặt mày luôn lạnh nhạt, trong khi mấy đứa còn lại ai ai cũng sôi nổi, đương nhiên thấy cô không hào đòng.

Hôm ấy, sau khi người nhà cô ra về, cả nhóm liền vây quanh nột nữ sinh trong phòng, trầm trồ về chiếc máy nghe băng cassette hiệu sony mới cứng, rối rít hỏi trong băng có bài gì hay không, đòi bật nghe thử như thế nào.

Có một cô nàng tốt bụng quay sang gọi Hứa Thấm: “Mạnh Thấm…” vừa qua dầu đã nhìn thấy chiếc đĩa CD màu đỏ rượu trên giường cô, lập tức hét ầm lên: “Woa, trong nước không bán máy chạy CD này đâu đấy! Trời ạ, chiếc màu đỏ này nhìn đồ thật còn đẹp hơn cả trên tờ rơi quảng cáo nữa!”

Hai nữ sinh khác cùng ló dầu qua xem, tò mò hỏi: “Bọn tớ có thể nghe thử không?”

Hứa Thấm nhẹ nhàng gật đầu.

“Ơ, sao lại có nhạc cổ điển thế này?”

“Thôi, cổ điển thì cổ điển, cứ nghe đi, coi như bồi dưỡng cảm xúc vậy.”

Ba đứa con gái hớn hở bật lên, Hứa Thấm dán chặt mắt vào vẻ mặt tươi rói của bọn họ.

“Mạnh Thấm, nhà cậu giàu lắm à?”

Hứa Thấm lắc đầu: “Bố mình chiều mình thôi.”

“Cái anh cáo lớn đẹp trai hồi nãy là anh trai cậu hả?”

Hứa Thấm không lên tiếng, cúi đầu sửa sang lại cái máy CD đã bị mọi người mượn xong vứt lung tung.

“Có thể giới thiệu cho mình không? Anh ấy đúng kiểu mình thích đấy!”

Hứa Thấm lắc đầu.

“Tại sao không được? Đừng có mà keo kiệt như thế chứ!” Cô nàng vẫn không ngừng đeo bám.

Hứa Thấm ngẩng đầu, vô cùng nghiêm túc đáp: “Anh ấy không thích kiểu người như cậu đâu.”

Không chỉ có cô nàng kia kinh ngạc mà cả phòng đều sửng sốt nhìn cô.

“Cậu làm sao thế hả?”

“Đúng vậy, nói vậy hơi quá đáng rồi đấy!”

“Chỉ giỡn thôi mà, không giới thiệu thì thôi, sao lại nói xách mẻ cái kiểu ấy?”

Hứa Thấm cứ thế lẳng lặng nắm chặt chiếc hộp đựng máy CD trong tay.

“Chẳng thèm giải thích câu nào luôn nữa chứ! Quá đáng thật!”

Bầu không khí làm quen vốn suôn sẻ là thế bỗng đông cứng lại kể từ giồ phút đó.

Bữa tối đầu tiên trong trường, chỉ có mình Hứa Thấm thui thủi ở căn tin.

Đến ngày tựu trường, cô vẫn một mình ngồi trong góc. Mấy bạn xung quanh đều quen thân từ trước, mình cô là học sinh từ xa chuyển đến, lại không hòa đồng cho lắm, đương nhiên không ai chú ý đến cô.

Giáo viên chủ nhiệm họ Lỗ bảo mọi người đứng lên tự giới thiệu về mình, còn có thể đặt câu hỏi cho nhau nữa. Đám thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi kia nhốn nháo cả lên. Hơn nữa, tất cả đều đã quen biết nhau cả rồi nên bày trò hổi đủ mọi chuyện nhảm nhí vớ vẩn. Ví dụ như hồi cấp hai có phải từng đi nhầm vào nhà vệ sinh nam hay không, hôm đại hội thể dục thể thao có phải đã tỏ tình thất bại không...Mấy chuyện mất mặt cứ thế tuôn ra như thác đổ, khiến bầu không khí trở nên vô cùng rộn rã.

Huyên náo mất cả một tiết, chuông báo hết giờ vang lên, thầy Lỗ định kết thúc: “Cả lớp đã giới thiệu xong rồi, vậy thì bây giờ...”

“ Thầy Lỗ!” Phía cuối phòng học vang lên một giọng nam ngông nghênh, truê chọc: “Con nhỏ này chưa giới thiệu kìa.”

“Con nhỏ” Hưa Thấm chầm chậm quay đầu lại, thấy một nam sinh cao ráo ngồi ở hàng ghế cuối cùng, khoác lên mình chiếc áo đồng phục rộng thùng thình, một chân gác lên ghế. Cậu ta hơi nghiêng đầu, ngón trỏ tay phải tahnr nhiên chỉ về phía cô.

Tiếng cười đùa cợt chợt im bặt, ánh mắt của cả đám học sinh đều hướng theo ngón tay cậu chỉ, đỏ dồn lên người cô.

Hứa Thấm không hồi hộp cũng chẳng thích thú, chỉ cất tiếng với giọng bình thản: “Chào các bạn, mình là Mạnh Thấm.”

Phần giới thiệu hoàn thành trong một câu gọn ỏn, người trên bục lẫn duối lớp đều im phăng phắc.

Thầy Lỗ bèn khích lệ cô nói thêm vài câu: “Mạnh Thấm, em có sở thích gì, chia sẻ với các bạn xem.”

Hứa Thấm lắc đầu: “Không có ạ!”

Thầy Lỗ xuống lớp: “Vậy, đến phần đặt câu hỏi, các em có gì muốn hỏi bạn ấy không?”

Bầu không khí tĩnh lặng vẫn bao trùm. Với một người không quen biết thì có cái quái gì để hỏi cơ chứ!

Đúng lúc này, giọng cậu nam sinh kia lại vang lên: “Chữ Mạnh nào, chữ Thấm nào thế?”

Hứa Thấm ngoan ngoãn đáp lại: “Mạnh là “Tử” trên “Mãnh” dưới, Thấm là “Tâm” có ba chấm “Thủy” phía trước”

“Ngoan lắm!” Cậu ta nhéch môi hào phóng khen, mái tóc lòa xòa che đi đôi mắt lấp lánh phản chiếu ánh đèn huỳnh quang.

“Anh Diệm lại trêu gái nữa rồi.” Mấy cậu nam sinh hò nhau cười ầm lên.

“Tống Diệm” Thầy Lỗ khẽ quát.

Có bạn học kịp phản ứng lại: “Tống Diệm cũng chưa tự giới thiệu đấy thầy ơi”

Cả lớp lại ồn ào như cái chợ, chứng tỏ cậu chính là kiểu nam sinh hư hỏng nhưng lại đuộc đám đông yêu thích.

Tống Diệm vẫn tỏ ra chẳng sợ trời chẳng sợ đất: “Nhìn mặt nhau chán rồi, tôi cần gì phải giới thiệu nữa. Thầy Lỗ, đến giờ tan học rồi kìa!” Nói xong liền đứng dậy, đi thẳng ra cửa lớp.

Đám học sinh còn lại nhao nhao bất mãn. “Còn chưa hỏi gì cơ mà!”

Tống Diệm đi ra khỏi phòng học, để lại cho cô bóng lưng cà lơ phất phơ.

Hứa Thấm tự thấy mình và Tống Diệm không hề có lấy một điểm chung nào. Cô ngoan ngoãn lên lớp, hết giờ thì trở về ký túc xá, làm gì cũng một mình, y như một cô hồn phiêu làng trong sân trường.

Còn tên Tống Diệm kia đi đến đâu cũng kéo cả đàn cả lũ, được không biết bao nhiêu bạn nam nữ vây quanh. Chỉ cần có mặt cậu, lớp học liền ầm ĩ lên. Cậu chuyên bùng học, không chịu là bài tập, thậm chí còn hút thuốc, đánh nhau, có khi mất tích nguyên ngày.

Nhưng vào một lần tan trường ngày cuối tuần, Tống Diệm lại đột ngột chặn đường Hứa Thấm, tuyên bố với cô là cậu thích cô. Hai người đứng đó, mặt đối mặt, trừng mắt đọ nhau mất hơn một giờ. Cuối cùng, người nhượng bọ là Tống Diệm.

Cậu có vẻ chán chường, đành lấy một điếu thuốc ra châm lửa, rts mọt hơi rồi mới quay lại nhìn Hứa Thấm, vẻ mặt như đang trách móc: “Em đúng là cái đồ không thức thời”. Nhưng chỉ một lác sau, cậu lại nở nụ cười khẽ khàng, giơ tay lên vò tóc cô, hất hàm nói: “Đi đi!”

Hứa Thấm cất bước bỏ đi, lúc ngang qua cậu còn nghe thấy lời hẹn: “Sang tuần gặp!”

Cậu thả cô về, không gây khó dễ cho cô nữa.

Về đến nhà, Hứa Thấm không hề có thái đọ khác thường nào, chỉ nói bị tắc đường, không mảy may nhắc đến chuyện bị Tống Diệm “quấy rối”.

Nhưng thứ Hai, lại không thấy Tống Diệm đi học.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: dao bac ha, nghê giãn, Đinh Hằng
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 40 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Huyền 1997, Triển Tiểu Miêu và 225 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Aka
Aka
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y

The Wolf: rồi được rồi cám ơn nha ><
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1261 điểm để mua Cô phù thủy 2
The Wolf: vẫn không được >T<
007: Bỏ khoảng trắng. Câu số 11
The Wolf: mà sao vẫn k đc vậy mình là như vậy mà vẫn k đc ?
Daesung: viewtopic.php?t=60285 vào đây xem
The Wolf: để làm chữ kí chạy qua trái qua phải thì làm như nào vậy mọi người ?
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 250 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 557 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 310 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 294 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Cô Quân: bom đẠN đầy trời thế nàyy
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 279 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Thiên thần xanh 2
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Bánh Bao Ú
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Ly Ly
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> AshleyAshlie
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> plumeria rubra
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> vuhongnhung87
LogOut Bomb: _Hoàng Dược Sư_ -> Nminhngoc1012
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Meomeo88
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Linh Đang
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Melodysoyani
Daesung: Uề con heo sao bà nghỉ =.,=
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 364 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 415 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 405 điểm để mua Giỏ hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.