Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 71 bài ] 

Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

 
Có bài mới 23.05.2018, 22:15
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4837
Được thanks: 13536 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 12
CHƯƠNG 40

Type: Thùy Miên


Tống Diệm tỉnh lại từ sớm tinh mơ. Rèm cửa kéo kín khiến trong phòng chỉ lấp ló ánh sáng mờ ảo. Hứa Thấm đang nằm trong lòng anh ngủ say. Song khi anh vừa nhỏm dậy, cánh tay cô đang choàng qua eo anh cũng giật mình theo. Cô mở choàng mắt: “Anh đi đâu vậy?”

Anh nằm xuống, cúi đầu lại gần, hỏi cô: “Dậy rồi à?”

“Vâng.” Hứa Thấm dụi mắt, vươn tay ôm lấy eo anh. “Anh vừa cử động, em tỉnh dậy ngay.”

“Vậy là phải trách anh rồi.” Tống Diệm cười khẽ, nghiêng người qua tủ đầu giường lấy cốc nước đến, anh uống nửa cốc, còn lại nửa cốc đưa cho cô. “Này!”

Hứa Thấm ngồi dậy, nhận lấy cốc nước, lúc này mới phát giác thân thể mình mỏi nhừ, rã rời. Đêm qua, cô lo cho vết thương của anh nên ngoan ngoãn phối hợp. Mặc anh. Theo anh. Thế mà anh không bớt phóng túng chút nào, cứ giày vò cô hết lần này đến lần khác. Nhưng nhớ đến ánh mắt dịu dàng đến mức có thể nhấn chìm cô của anh, cô lại tìm thấy niềm vui và sự bình yên đã đánh mất từ lâu.

Tống Diệm vươn cánh tay, tìm kiếm trên tủ đầu giường, chạm phải hộp thuốc lá.

“Anh muốn hút thuốc à?”

“Không, anh lấy điện thoại.” Cuối cùng anh cũng mò được, mở di động ra, sáu giờ đúng rồi. Anh nhìn cô, quan tâm hỏi: “Em vẫn hút thuốc à?”

“… Sao anh biết?” Hứa Thấm chột dạ.

“Lần trước quét dọn nhà em, thấy em giấu gạt tàn ở ngăn tủ dưới bồn rửa tay… Em làm bác sĩ mà hay quá nhỉ!”

Hứa Thấm im lặng đưa cốc nước cho anh. Anh đặt lại chỗ cũ.

“Thỉnh thoảng áp lực quá em mới hút một điếu thôi. Gần đây bớt rồi.” Cô lui vào trong chăn, thản nhiên đổ tội: “Nói đúng ra, em hút thuốc là do anh dạy đấy!” Em bị anh dạy hư thì có.”

Tống Diệm nhướng mày, nhìn cô cười. “Hửm? Em còn dám đổ vấy cho anh à? Bản thân nhất quyết đòi thử, muốn ngăn cũng không ngăn được.”

Anh nằm xuống theo cô. Tay cô lại ôm lấy anh, “Vậy ư? Sao em không nhớ gì cả.”

Khóe môi anh cong cong.

Hứa Thấm gối đầu lên vai anh: “Mỗi ngày đến sáu giờ sáng, anh đều tự động thức dậy thế này à?”

“Ừ, thói quen rồi.” Anh nghiêng người ôm cô vào lòng, chóp mũi cọ cọ lên gương mặt cô, giọng trầm khàn: “Còn em?”

“Em làm việc theo ca, không có quy luật. Nếu làm ca ngày thì bảy giờ dậy. Dù sao chỗ này cũng rất gần bệnh viện.”

“Bảy giờ à…” Tống Diệm lẩm bẩm, tay vuốt ve eo cô, trán cọ vào tóc cô, lưỡi khẽ liếm lên vành tai Hứa Thấm: “Còn một giờ nữa…”

Sự ham muốn lồ lộ qua giọng nói lẫn hơi thở đàn ông phả vào tai, cô không nhịn được khiêu khích, hơi thở cũng run run, lí nha lí nhí: “Hôm qua anh hăng quá, giờ em còn đau đấy.”

“Vậy sao?” Anh cười khẽ khàng. “Để anh kiểm tra xem.”

“Á!” Cô cuộn người lại. Trong chăn nóng hừng hực, Hứa Thấm bị anh trêu chọc đến mức đỏ mặt tía tai, yếu ớt đẩy anh. “Đàn ông suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện này thôi sao? Vừa nghĩ đến là tinh lực lập tức tràn đầy à?”

Tống Diệm nghe thấy thế thì vùi mặt vào hõm cổ trắng nõn của cô, cười ha hả. Tiếng cười vui vẻ như có thể ngấm qua da thịt, làm rung động đến sâu thẳm linh hồn cô.

“Anh cười cái gì?” Cô đẩy anh, khuôn mặt vẫn còn ửng đỏ.

Tống Diệm nắm lấy cằm cô, cúi đầu hôn thật mạnh vào môi cô rồi mới mắng yêu: “Đồ ngốc, em biết một người đàn ông lúc bên cạnh người phụ nữ mình yêu sẽ muốn làm gì nhất không?”

“Làm gì?” Hứa Thấm bị cuốn theo câu hỏi của anh.

“Đưa họ lên giường. Nếu không muốn, hừ, trừ phi gã đó bị yếu sinh lý.” Tống Diệm giở giọng lưu manh.

“Bỉ ổi!” Hứa Thấm bật cười, lại khẽ đẩy anh.

Anh kéo cô qua, phân tích: “Sao em không nghĩ xem, bạn trai em vẫn còn đang độ tuổi trẻ trung hăng hái, thân thể khỏe mạnh, sức vóc tràn trề.” Tống Diệm vừa nói người vừa trầm xuống.

Tương thân tương ái chính là thân thân ái ái vậy đây. Hứa Thấm nghĩ.

Không chỉ đàn ông, phụ nữ cũng thích như thế. Bởi vì thích nên mới si mê hơi ấm khi da thịt cận kề, mới mê mẩn cảm giác thân thiết khăng khít, mới tham lam niềm vui sướng khi chạm tới đỉnh điểm. Còn vì tình cảm say đắm thân mật gắn bó này mà càng thêm lệ thuộc đắm say.

Dây dưa đến hơn bảy giờ, Hứa Thấm mới rời giường chuẩn bị đi làm. Tống Diệm cũng xuống theo.

Cô lê dép đến phòng vệ sinh rửa mặt, vừa xong xuôi đã nghe thấy tiếng di động đổ chuông. Cô rút vài tờ khăn giấy ra lau mặt, rảo bước ra khỏi phòng vệ sinh, cho là bệnh viện gọi.

Đến khi cầm điện thoại lên, Hứa Thấm liền sững sờ. Là mẹ gọi. Cô nhìn thoáng qua Tống Diệm. Anh đang đứng bên giường măc quần áo, có vẻ không chú ý đến cô. Hứa Thấm đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại, bắt máy, nhỏ giọng gọi: “Mẹ!”

“Sao nhỏ tiếng vậy? Còn chưa dậy à?”

“Con dậy rồi ạ.” Cô cất cao âm lượng một chút, tay vô thức gãi gáy. “Đang chuẩn bị đi làm.”

“Mẹ và bố thấy con trên tivi rồi.”

“Dạ.”

“Ôi, mặc dù mẹ không đồng ý việc con tiền trảm hậu tấu chạy đến khu vực thiên tai cho lắm, nhưng may mà không gặp phải chuyện nguy hiểm gì, bây giờ còn lập được công nữa. Bố con rất tự hào về con, mẹ cũng thế. Thấm Thấm, lần này con làm rất tốt.”

“Cảm ơn mẹ. Giờ… mẹ không phản đối con làm bác sĩ nữa sao?” Hứa Thấm dè dặt hỏi.

“Lúc trước, mẹ thấy công việc này quá cực nhọc, không có thời gian chăm sóc gia đình. Thôi, con thích thì cứ làm đi. Nghề bác sĩ này nói ra cũng danh giá.”

Hứa Thấm nghe được ẩn ý trong lời nói của mẹ, định truy hỏi nhưng lại ngại Tống Diệm vẫn đang ở đây nên đành ậm ừ cho qua. “Mẹ, không nói chuyện với mẹ được nữa, con muộn giờ làm rồi.”

“Được, cuối tuần về nhà nhé! Tính luôn quãng thời gian đến khu thiên tai, đã hơn nửa tháng con không về nhà rồi. Bố rất nhớ con. Yến Thần cũng vậy, trong khoảng thời gian này, không biết anh con làm gì mà không thấy bóng dáng đâu cả. Con có thời gian thì gọi điện thoại cho anh con hỏi thăm xem thế nào.”

Hứa Thấm lặng thinh.

“Gần đây, con có liên lạc với anh con không?”

Hứa Thấm liếc nhìn cửa phòng, đi ra chỗ khác, khẽ trả lời: “Lúc ở khu thiên tai, anh ấy có gọi cho con mấy lần, nhưng con bận quá không nghe máy… cũng không có thời gian gọi lại. Về sau quên khuấy mất.”

Phó Văn Anh thở dài, không nói nhiều nữa: “Cuối tuần này nhớ về đấy.”

“Dạ.”

Hứa Thấm buông điện thoại xuống, thấy hơi đau đầu, trở về phòng đã thấy Tống Diệm đứng bên cạnh cửa sổ sát đất, đưa lưng về phía mình. Cô thoáng nắm chặt điện thoại, đi đến: “Anh đang làm gì đấy?”

Tống Diệm quay đầu lại nhìn cô, hất cằm ra bên ngoài: “Em xem đi.”

Hứa Thấm đi đến bên cạnh anh. Chao ôi, đêm qua một trận tuyết lớn đã rơi, cả khu phố Ngũ Phương toàn nhà cấp bốn đã được bao phủ bởi lớp tuyết trắng xóa rồi. Một đêm xuân tình qua đi, thế giới bên ngoài đã biến thành một màu trắng bạc.

“Hiện giờ, tứ hợp viện nhất định rất đẹp.” Tống Diệm cảm khái. “Đẩy cửa phòng ra có thể nhìn thấy tuyết phủ đầy sân. Trên mái nhà, trên cây cũng đều là tuyết.”

Hứa Thấm hơi nghiêng đầu, tưởng tượng ra cảnh tượng đẹp đẽ ấy rồi gật gù đồng tình.

“Em thích tứ hợp viện không?” Tống Diệm hỏi.

“Hả?” Hứa Thấm bị hỏi bất ngờ, có phần ngơ ngẩn. “Nhà anh á?”

“Ừ, là kiểu nhà đấy.” Tống Diệm quay đầu nhìn cô. “Nhưng chỉ ở một gia đình thôi.”

Hứa Thấm chưa hiểu ra ẩn ý trong câu này.

“Đi làm đi, muộn giờ rồi.” Tống Diệm nhắc nhở.

Hứa Thấm nhanh chóng thu dọn đồ đạc cùng đi ra ngoài với anh, lúc tới phòng khách lại thuận miệng hỏi: “Hôm nay anh ở nhà nghỉ ngơi có chán không?”

“Cũng tạm. Buổi sáng ở nhà nghỉ ngơi, xế chiều đi gặp một người bạn…” Tống Diệm đổi lời. “… Đồng nghiệp.”

Hứa Thấm cảm thấy là lạ, gặng hỏi: “Bạn hay là đồng nghiệp?”

“Cả hai.” Tống Diệm cầm lấy áo khoác trên sô pha mặc vào.

“Em có biết không?” Lúc đi cứu viện ở vùng thiên tai, cô biết rất nhiều đồng đội của anh.

“Biết. Là Lý Manh.”

Hứa Thấm đang mở tủ lấy giày, giọng nói rất tự nhiên: “Có công việc à?”

“Không tính là công việc.” Tống Diệm đi theo cô ra cửa, khom lưng cầm giày. “Lần trước ở khu thiên tai chống lại mệnh lệnh, bị xử phạt. Cô ấy đang nghĩ cách giúp anh.”

Giọng anh hết sức bình thường, nhưng Hứa Thấm lại nghe ra có chỗ nào đó không đúng lắm. Đây là… mỹ nhân cứu anh hùng sao?

Vẻ mặt Hứa Thấm điềm nhiên như không, ra vẻ rộng lượng: “Vậy anh phải cảm ơn người ta đàng hoàng đấy!”

Tống Diệm vừa mang giày vừa ngẩng đầu nhìn cô: “Yên tâm, anh sẽ hậu tạ.”

Hứa Thấm lặng lẽ xỏ giày rồi mở cửa bước đi. Tống Diệm ở sau lưng chỉ nhìn cô một cái thâm sâu, khóe miệng khẽ cong lên.

Vào thang máy, Hứa Thấm vẫn không nói gì, chỉ cúi đầu xem di động, làm bộ như công việc bận rộn lắm, nhưng mà… mới sáng sớm, đã có ai nhắn tin cho cô đâu. Ngược lại, bên Tống Diệm thì di động vang lên tiếng “tít tít” không ngớt. Anh cúi đầu, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, miệng còn cười cười nữa.

Hứa Thấm không có ý định nhìn trộm điện thoại của anh, yên ổn đứng đấy chờ anh hết bận, lúc rời khỏi thang máy mới thản nhiên hỏi: “Anh dùng Wechat à?”

“Dùng cho công việc.” Tống Diệm nói. “Đăng ký theo số điện thoại.”

Hứa Thấm tìm tài khoản Wechat của anh kết bạn, ảnh đại diện hình như là một nhân vật nào đó trong game. Cô không nhìn kỹ, bỏ di động vào túi rồi quay sang anh nói với giọng trêu chọc: “Cô ấy thích anh hả?”

Anh quay đầu: “Ai?”

“Lý Manh.”

Tống Diệm buồn cười: “Làm sao anh biết được?”

“Vậy anh thích cô ấy không?”

Anh giơ tay ôm cổ cô, kéo đến bên cạnh, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô: “Em nói xem?”

Nụ hôn này như cơn gió nhẹ thổi qua mặt hồ yên tĩnh, làm gợn những con sóng lăn tăn không thôi.

Khó chịu. Không vui.

Tống Diệm hỏi: “Khi nào hết giờ làm? Anh tìm em ăn cơm.”

Chuyện khi nãy cứ thế bị anh gạt đi, nhưng Hứa Thấm rõ ràng không dễ lừa như vậy. Theo tình huống bình thường, không phải đàn ông nên nói rõ là mình không thích để dỗ dành bạn gái hay sao?

Cô không thể biểu hiện mình quá nhỏ nhen được, nhưng vẫn không nguôi sự khó chịu, nên trả lời không mặn không nhạt: ‘Không nói chính xác được. Nếu đụng phải ca mổ gấp, có thể em sẽ về trễ.”

Tống Diệm đáp rất sảng khoái: “Được, anh không quấy rầy em. Tan làm gọi cho anh.”

Hứa Thấm thấy có gì đó cứ nghẹn ứ nơi lồng ngực, nhưng vẫn ra vẻ bình thản: “Được.”

Trên đường lái xe đến bệnh viện, cô không khỏi nhớ đến dáng vẻ thẹn thùng, dịu dàng của Lý Manh trước mặt Tống Diệm lần đó. Cô vừa ngẫm lại liền phát hiện: Tống Diệm là một người đàn ông rất có sức quyến rũ với người khác phái.

Hoa dại bên đường bị người ta hái không sao, nhưng hoa trồng trên ban công nhà mình bị người ta dòm ngó, cảm giác không thoải mái chút nào.

Con người kỳ lạ như vậy đấy! Lúc chưa xác định quan hệ thì tất cả đều dễ nói, một khi có hẹn ước rồi sẽ bắt đầu nảy sinh yêu cầu và so đo. Dù sao con người cũng là một loại động vật, trong cốt tủy vẫn luôn có dục vọng chiếm hữu và ý thức lãnh địa mạnh mẽ, dù là nam hay nữ đều như nhau.

Hứa Thấm nhìn lên kính chiếu hậu trong xe, dưới mắt cô vẫn còn quầng thâm. Khoảng thời gian trước mệt mỏi quá, tạm thời không tài nào khôi phục được. Cô ngẩng mặt lên nhìn mũi và môi mình, mũi thon thả, môi rất đẹp, chỉ hơi tái. Ừ, quên mang son rồi.

***

Cả buổi sáng, Hứa Thấm vô cùng tập trung làm việc, nhưng đến lúc ăn trưa lại cảm thấy hơi thấp thỏm. Di động của cô không hề có lấy một tin nhắn hay cuộc gọi nào. Điện thoại của mấy y tá ngồi cùng bàn không ngừng báo có tin nhắn, không phải tranh thủ nói chuyện với bạn trai thì cũng là trả lời tin nhắn bạn trai gửi đến mấy giờ trước. Còn cô và Tống Diệm, như thể chuyện ngày hôm qua chưa hề xảy ra vậy.

Hứa Thấm tự nhận mình không phải là kiểu người thích đeo bám, nhưng mọi hình ảnh dịu dàng, âu yếm hôm qua như vẫn còn ở trước mắt, giờ đây lại chênh lệch cùng cực, khiến cô…

Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua rồi biến mất. Anh đã nói sẽ không quấy rầy cô làm việc thì cô sẽ mau chóng gạt chuyện này sang một bên. Dù sao trong lúc làm việc cũng không thể phân tâm được.

***

Xế chiều, Tống Diệm đến Đại đội Phòng cháy Chữa cháy trạm Thập Lý tìm Lý Manh. Nhóm Lý Manh ít khi đi làm nhiệm vụ, đa số đều làm việc trong văn phòng. Lúc Tống Diệm đến văn phòng Lý Manh chất đầy tài liệu.

Anh cầm một quyển lên, vừa lật xem vừa hỏi: “Sách tuyên truyền phát cho khu dân cư à?”

“Mùa đông đến rồi, thời tiết hanh khô, càng phải phòng cháy cẩn thận hơn.” Lý Manh giải thích.

“Cũng đúng.” Tống Diệm gật đầu, ánh mắt lướt qua đống tài liệu kia. “Một tháng nữa là đến Tết, cả thành phố đều đốt pháo hoa, rất nguy hiểm.”

“Chính xác đấy! Mà vết thương của anh thế nào rồi?” Lý Manh đi đến bên bình nước rót cho anh một cốc trà nóng.

“Không có gì đáng ngại, cuối tuần đi làm.” Tống Diệm ngồi xuống, nhận lấy cốc nước cô đưa. Nhìn từng lá trà nở ra trong cốc, anh lại nhớ đến cốc trà ở nhà Hứa Thấm, nhớ đến tư thái quyến rũ của cô đêm qua, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười.

Lý Manh đi vòng qua bên kia bàn ngồi xuống, thắc mắc: “Anh nhìn chằm chằm cốc trà cười gì thế?”

Tống Diệm lắc đầu không đáp, xoay ghế quay người nhìn cô: “Sách Tuấn nói anh không sao rồi phải không?”

“Ừ, nhắc đến chuyện này, anh không nói tiếng nào với em cả, làm em vẫn mù tịt. Nếu không có lẽ đã giúp được anh rồi.”

“Mấy chuyện ơn nghĩa, không nợ thì vẫn tốt hơn.” Tống Diệm thuận miệng đáp lời.

Lý Manh biết tính cách của anh, chắc chắn sẽ không nhờ vả đến cô. “Còn may mấy tên nhóc đội anh đã ký một lá đơn nói rõ tình huống, cấp trên mới không xử phạt. Đứa bé anh cứu hiện giờ là đại biểu cho hy vọng gây dựng lại từ đống đổ nát, ý nghĩa quá lớn, xử phạt anh sao được? Với lại, anh cũng bị thương, coi như là lấy công chuộc tội rồi.”

Tống Diệm cười xòa: “Không gãy tay gãy chân, không tàn phế không chết, đâu có công gì.”

Lý Manh nghẹn lời, lát sau mới nói: “Bây giờ, anh là tấm gương điển hình của lính cứu hỏa rồi đấy, đến đại hội tổng kết sẽ được khen thưởng. Nhưng trong nội bộ, chuyện này anh vẫn phải viết kiểm điểm.”

“Được thôi.” Tống Diệm tiếp lời. “Anh bảo Tiểu Cát viết, cuối tuần nộp cho em.”

Lý Manh im lặng.

“Đi đây.” Tống Diệm đứng dậy.

“Uống trà xong rồi đi.” Lý Manh muốn giữ anh lại thêm chút nữa, chợt có phát hiện: “Ối, cổ anh bị côn trùng cắn à? Sao lại có vết đỏ to như vậy?” Cô kéo ngăn tủ ra, tìm thứ gì đó. “Chỗ em có thuốc thoa này.”

Tống Diệm ngỡ ngàng sờ cổ: “Chỗ nào…” Sờ lên mới chợt ý thức, chắc là dấu hôn của Hứa Thấm để lại hôm qua rồi.

Lý Manh thấy vẻ mặt anh liền hiểu ra, sắc mặt nhất thời thay đổi.

“Anh có bạn gái rồi hả?”

“Ừ.”

“Là cô bác sĩ kia sao?”

“Đúng vậy.”

Lý Manh im lặng khá lâu. Bản thân cô yêu đơn phương, Tống Diệm đã từ chối rõ ràng, xưa nay chỉ nói chuyện công việc, không hề vượt quá khuôn phép. Anh không nhận sự giúp đỡ của cô, cũng không cho cô chút hy vọng hay tỏ thái độ mờ ám nào. Cô không trách anh, chuyện tiến triển như vậy, cô đau lòng những cũng thấy được giải thoát, song vẫn có chút ai oán khó quên.

“Vậy chúc anh hạnh phúc. Có điều, nói đến đây cũng xin nhắc nhở anh một câu: Người ta thường coi trọng người mình yêu, khinh thường người yêu mình. Anh cẩn thận một chút. Dù anh đứng đầu trong chuỗi thức ăn của em, nhưng lại đứng cuối chuỗi thức ăn của cô ấy đấy. Nhiều năm qua, anh vẫn nhớ thương cô ấy đau đáu không quên, rõ ràng lý trí đấy nhưng vẫn bất chấp. Anh lưu luyến người ta như vậy, đặt mình vào vị trí bị động, e rằng nếu cuối cùng xảy ra vấn đề gì, người bị tổn thương nặng nhất định sẽ là anh.” Sau khi trút bỏ nỗi lòng, cô lại thấy mình nói chuyện có phần quá đáng, mới khẽ bổ sung một câu: “Dĩ nhiên, em vẫn hy vọng hai người viên mãn, thật đấy!”

“Cảm ơn.” Tống Diệm cười thật lòng, đầu hơi cúi, đưa ngón trỏ lên sờ đuôi lông mày, lúc ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt đã ánh lên vẻ kiên định. “Yên tâm đi, cô ấy không thể rời khỏi anh được nữa đâu.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, Cuncute, HNRTV, anlinh, kieumy0810, zinna
     

Có bài mới 25.05.2018, 14:17
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4837
Được thanks: 13536 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 12
Chương 41

Type: P.anh


Đến lúc tan ca, Hứa Thấm mới có thời gian lấy di động ra xem, thấy màn hình trống trơn, không có thông báo nào. Cả một ngày trôi qua, Tống Diệm không gọi điện hay nhắn tin cho cô lấy một lần. Cô hơi nhíu mày nhưng không biểu hiện buồn vui ra bên ngoài, chỉ thay quần áo như thường lệ rồi ra về.

Trên đường lái xe về nhà, cô thoáng nghĩ, có khi nào Tống Diệm đang ăn tối với Lý Manh không. Tuy cô không buồn vì chuyện này, đồng nghiệp đi ăn cùng nhau là chuyện rất bình thường, nhưng… Cô liếc sang di động, sao một tin nhắn cũng không có là thế nào?

Bình thường Hứa Thấm không có hoạt động giải trí nào, về đến nhà bật tivi lại thấy tất cả chương trình đều vô vị, đành mở sách ra đọc. Không biết vì sao hôm nay, ánh mắt cô luôn lơ đãng liếc nhìn điện thoại trên bàn, mà chiếc điện thoại kia vẫn cứ tiếp tục im lặng một cách khó hiểu.

Cứ thế cho đến chín giờ tối, Tống Diệm vẫn không thấy tăm hơi, cứ như thể anh không phải bạn trai của cô vậy. Anh đang làm gì thế? Sao không liên lạc với cô?

Cô nghĩ ngợi, bèn lấy điện thoại vào Wechat của anh xem thử. Anh cũng giống như cô, trên trang cá nhân không có nội dung gì, chỉ có lác đác vài chia sẻ tuyên truyền phòng cháy chữa cháy, lần đăng ảnh duy nhất cũng là thông báo phòng cháy, không có gì đáng chú ý.

Cô tiện tay mở tấm ảnh ra, không ngờ bên dưới lại có vài lượt thích và một bình luận. Hứa Thấm thấy lạ, không biết anh và cô lại có bạn chung nữa cơ đấy.

Cô lại mở ra xem, thấy một người thả tim: Chiêm Tiểu Nhiêu, bên dưới là bình luận của cô ấy: Vất vả rồi~~~

Bình luận vào một tháng trước. Tống Diệm không trả lờị.

Suýt nữa cô đã quên, ban đầu chính cô là người đưa số điện thoại của anh cho Chiêm Tiểu Nhiêu. Với tính cách của mình, chắc hẳn cô ấy sẽ tìm hiểu gốc rễ, đeo bám cho bằng được để thêm anh làm bạn bè rồi.

Cô lại mở trang của Chiêm Tiểu Nhiêu ra xem. Hơn một tháng trước, cô ấy rất ít đăng ảnh, chỉ thi thoảng mới chia sẻ một vài cảm nhận và tin đồn thú vị trong cuộc sống. Có điều, tháng này lại khác hẳn, dồn dập nào là ảnh tự sướng, ảnh người khác chụp, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.

Ngay cả Hứa Thấm cũng phải thừa nhận, trông cô ấy vô cùng đáng yêu và dồi dào sức sống.

Cô còn bất ngờ trông thấy bóng dáng Tống Diệm trong đống ảnh của cô nàng nữa. Ở quảng trường Soho Tứ Khê Địa, Tống Diệm khom người, cuốn đường ống dẫn nước, đám đông túm tụm hai bên. Là hôm Tống Diệm cứu cô ấy.

Tổng cộng có hai tấm ảnh, tấm còn lại là lúc Tống Diệm đi thang cuốn ra về, dáng vóc cao lớn anh tuấn. Hôm đó, hình như tâm trạng anh không tốt, vẻ mặt lạnh lùng nhưng lại làm nổi bật khí khái đàn ông của anh.

Chiêm Tiểu Nhiêu ghi mô tả hai tấm ảnh kia là: Ân-nhân-cứu-mạng của người ta đấy!!!!!

Bên dưới còn có một bình luận của Chiêm Tiểu Nhiêu, chắc hẳn là trả lời mấy bình luận của bạn bè: Quá man! Mình muốn ngủ với anh ấy, muốn ngủ với anh ấy!

Hứa Thấm mím môi, ném di động lên sô pha, đứng dậy đi đến bàn bếp, rót nước vào cốc. Vừa uống một hớp lớn mới chợt nhận ra đây là nước lã chưa đun, cô lập tức quay người sang phía bồn rửa, nhỏ hết rồi mới nhớ ra mình rót vào ấm là nước khoáng, có thể uống trực tiếp.

Cô cầm chiếc cốc, cằm dính đầy nước đứng bên cạnh bồn rửa, hoàn toàn bó tay với bản thân. Cô rút khăn giấy lau sạch miệng, uống phần nước còn lại rồi rửa cốc cất đi. Quay trở lại phòng khác, cô cầm cuốn sách lên đọc tiếp, cuối cùng vẫn phải mò lấy di động, tìm đến số điện thoại của Tống Diệm. Cô có rất nhiều điều muốn hỏi, có vô số lời muốn giãi bày với anh, vậy mà cuối cùng chỉ gõ bốn chữ: Anh đang làm gì thế?

Cô nghĩ chắc anh đang đi với bạn bè, hoặc là đang ở nhà với cậu. Điện thoại vang lên tiếng “tít tít”, một tin nhắn được gửi đến: Nhớ anh hả?

Chỉ ba từ ngắn ngủi mà như đâm vào nơi mềm mại nhất trong tim cô, ánh mắt cô chợt cay cay khó hiểu, tai cũng nong nóng. Oán giận chất chứa cả một ngày đã bị ba chữ kia xóa tan toàn bộ, chỉ còn trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.

Cô trả lời theo bản năng: Vâng.

Gửi đi rồi cô mới sực nhớ, đáng lẽ phải trả lời là “không” mới đúng, cho anh tức chết đi. Thế nhưng anh đã trả lời rất nhanh: Anh sang tìm em, mười phút là đến.

Lời nhắn ngọt lịm này có tác dụng vỗ về biết mấy, lòng cô lại nở hoa trong chớp mắt. Hứa Thấm nắm điện thoại, ngay cả bản thân cũng không phát hiện môi mình đang cong lên thành nụ cười: Được.

Cô đặt điện thoại xuống, lập tức chạy đi rửa mặt, chải đầu, rồi lấy son ra đánh một lớp tươi tắn. Chuẩn bị xong đâu đấy, cô quay về sô pha đọc sách, vừa cầm sách mới nhớ ra còn chưa vứt rác trong bếp, thế là cô nhỏm dậy, xách túi rác đi xuống lầu. Ra khỏi tòa nhà, đứng trên con đường nhỏ nhìn ra xa, cô nhanh chóng nhìn thấy bóng dáng Tống Diệm đi về phía mình, trong tay hình như còn cầm túi đồ gì đó.

Cô vứt rác vào thùng, đứng ven đường nhìn anh đi đến. Cũng vào lúc này, cô mới chú ý thấy ban ngày mặt trời ló dạng, tuyết trong khu đã tan hết, chỉ có vài chỗ khuất nắng trên cây còn đọng lại vài mảng tuyết nhỏ.

Tống Diệm chạy nhanh vài bước đến trước mặt cô, gương mặt đong đầy nét cười: “Nhớ anh thế cơ à?”

“Đâu có! Chỉ là muốn nhìn anh một cái thôi, nếu không sẽ quên mặt mũi anh mất.” Hứa Thấm nói cứng.

Tống Diệm gật đầu ra vẻ đã sáng tỏ: “Cũng đúng nhỉ, trí nhớ em vốn không tốt mà.” Nói rồi anh lại nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn cô, như thể để cô nhìn cho thỏa.

Tim Hứa Thấm đập rộn rã. Bốn mắt nhìn nhau, đáy mắt họ đều ánh lên cảnh đêm sáng ngời.

Cứ nhìn nhau hồi lâu, anh mới bật cười: “Đẹp không?”

Cô không muốn thừa nhận, nhướng mày ra vẻ: “Cũng được.”

Anh hỏi tiếp: “Nhìn đủ chưa?”

Cô thản nhiên rời mắt sang ngắm nghía đèn đường: “Xong rồi.”

“Nhìn đã rồi thì anh đi nhé!” Vừa dứt lời, anh đã quay đi luôn…

Hứa Thấm thảng thốt, lập tức tiến đến kéo anh: “Nhớ…”

Tống Diệm ngoảnh lại, chớp nhoáng nâng cằm cô lên, cúi đầu trao cô nụ hôn tha thiết. Hứa Thấm bất ngờ, mắt còn chưa kịp nhắm lại, chỉ rụt vai, kiễng chân lên theo bản năng. Anh nhanh chóng rời đi, để lại trái tim cô đập cuồng loạn trong lồng ngực.

Anh nhìn cô vẫn còn ngây ngẩn chưa hoàn hồn, đôi mắt liền hiện lên ý định xấu xa. Anh đưa tay vuốt đầu cô, ôm cô vào lòng, cọ cằm vào huyệt thái dương cô. Anh cười phì, dường như việc trêu đùa cô rất vui vậy.

“Anh thích màu son này của em, vừa nhìn đã muốn cắn.” Anh hào phóng khen ngợi cô.

“Muốn hôn em cứ việc nói thẳng, còn đổ thừa cho son môi.” Hứa Thấm bĩu môi lườm anh, nhanh chóng điều chỉnh hơi thở có phần rối loạn.

“Được.” Anh khảng khái thừa nhận. “Nhìn thấy em đã muốn hôn em rồi, không nhìn thấy càng muốn hôn nữa.”

Hứa Thấm không khỏi mỉm cười. Cô vùi mình trong lòng anh, hít thở nhè nhẹ, định ôm eo anh thì lại đụng phải túi đồ gì đó anh đang xách. “Anh mang theo cái gì vậy?”

Anh nhớ đến vấn đề chính, bèn hỏi: “Xe em đỗ ở đâu?”


* * *


Bãi đỗ xe tầng hầm.

Hứa Thấm ấn chìa khóa, hai tiếng “tít tít” vang lên, chiếc BMW chớp sáng hai lần. Tống Diệm lấy một chiếc búa an toàn trong túi ra, đưa cho Hứa Thấm, dặn dò: “Nếu gặp phải tình huống đột xuất, bị giam trong xe thì dùng cái này đập vỡ cửa kính.” Anh chỉ vào bốn góc cửa kính. “Hãy nhớ đập vào góc, đừng đập chính giữa, chính giữa rất khó vỡ.”

Hứa Thấm gật gù ghi nhớ, tay cầm chiếc búa lắc lư.

Anh xoay lại góc độ tay cô: “Mũi nhọn của búa phải vuông góc chín mươi độ với cửa kính, sức công phá lớn nhất. Tập trung vào một điểm, tuyệt đối đừng luống cuống đập loạn khắp nơi… Nhớ chưa?”

Cô gật đầu: “Nhớ rồi.”

“Nhớ cái gì?”

“Đập vào góc, phải vuông góc.”

“Ngoan.” Anh vuốt tóc cô khen ngợi.

Cô vẫn cầm chiếc búa múa may, anh sát lại gần, cầm tay cô điều chỉnh: “Dùng sức cổ tay, đừng có dùng toàn bộ cánh tay, phí sức.”

Anh cầm tay cô làm mẫu vài cái rồi quay sang, khẽ hỏi: “Rõ không?”

“Ừm.” Cô lại gật đầu, hơi phân tâm. Giờ phút này, anh hết sức nghiêm túc, toát ra sức hấp dẫn vô cùng.

Anh buông tay cô ra, lùi về sau một bước: “Thử lại lần nữa.”

Hứa Thấm hướng về góc cửa kính, nhẹ nhàng vung tay vài cái, tư thế và góc độ đều chính xác. Cô bỗng mím môi cười khẽ.

“Cười gì thế?”

“Nhớ đến lần anh cứu em trong cơn bão. Lúc ấy, em nghĩ thật trùng hợp. Anh không ngờ người mình lôi ra khỏi xe là em, đúng không?” Mắt Hứa Thấm sáng lên. “Em cũng không ngờ lại là anh, càng không ngờ anh có thể đẩy xe lên… Tận tụy như vậy, thảo nào anh có thể làm Đội trưởng.”

Tống Diệm chỉ cười không đáp, lấy lại búa an toàn bỏ vào túi, rồi lấy một bình chữa cháy mini ra đặt xuống nền xe. Trong túi còn một bình nữa. Anh cuộn chiếc túi lại gọn gàng nhét dưới ghế lái phụ: “Đặt ở đây nhé?”

Hứa Thấm rướn cổ nhìn vào trong: “Sao nhiều bình chữa cháy vậy?”

“Để dạy em.” Anh cười, đưa một bình cho cô. “Cái này rất đơn giản, vặn chốt kẽm rồi kéo nó ra, ấn cò là được.”

Hứa Thấm tháo chốt kẽm của bình chữa cháy, khá tò mò, ngước mắt nhìn anh dò hỏi: “Hiện tại, em có thể phun thử không?”

“Mang nhiều như vậy là cho em thử mà.” Tống Diệm bật cười, giọng cưng chiều.

Trong mắt Hứa Thấm bỗng chốc dấy lên hưng phấn. Cô vặn mở chốt kẽm rồi rút ra, lúc chuẩn bị ấn thì quay sang nhìn Tống Diệm.

Anh cười rộ lên: “Đây đâu phải bắn súng, không có sức giật lớn thế đâu.”

Hứa Thấm cảm thấy yên tâm, ấn mạnh vào cò, một làn sương trắng phụt mạnh ra. Cô lập tức cong môi cười, đôi mắt cũng lấp lánh. Cô ấn thêm hai cái nữa, mấy làn sương nối đuôi nhau tiếp tục phun ra, lượn lờ quanh chân cô.

Tống Diệm bỏ tay vào túi đứng một bên, trong mắt chỉ còn thấy nụ cười rạng rỡ của cô, bất giác khóe môi cũng cong lên.

“Đơn giản không?” Anh hỏi.

“Đơn giản.” Cô vui vẻ không giấu được nét cười. “Rất thú vị.”

“Thú vị à?” Anh lặp lại lời cô rồi cười nhẹ. “Chỉ mong em mãi mãi không cần dùng đến thôi.”

Anh đóng cửa xe lại, cô nhìn thấy trên tay áo anh dính bụi bèn phủi giúp, nhưng dính vào tay lại là phấn màu xanh nhạt: “Đây là gì thế?”

Tống Diệm vỗ vỗ tay áo phủi đi: “Chắc là quệt trúng đâu rồi.”

Hứa Thấm hỏi bâng quơ: “Thế bình chữa cháy này để ở đâu?”

“Mang về nhà.”

“À.” Hứa Thấm ôm bình chữa cháy mini nâng niu như ôm cục vàng.

“Đừng có lấy ra nghịch trong nhà, nghe không?” Anh không quên dặn dò.

“Nghe rõ.” Cô ngoan ngoãn nghe lời.

Đi đến khúc cua bãi đỗ xe, Hứa Thấm trông thấy hộp chữa cháy trên tường, không biết sao lại nhớ đến trang cá nhân của Chiêm Tiểu Nhiêu, thuận miệng hỏi: “Anh và Chiêm Tiểu Nhiêu còn liên lạc không?”

Tống Diệm thấy có chút kỳ lạ nhưng vẫn đáp lời: “Không, sao tự dưng lại hỏi thế?”

Hứa Thấm vẫn ôm khư khư bình chữa cháy trong ngực, vu vơ đáp: “À, nhìn thấy cô ấy bình luận trên trang của anh thôi.”

Tống Diệm cười nhàn nhạt: “Ghen hả?”

“Còn lâu nhé!” Cô lập tức phủ định, có chút chột dạ.

“Không ghen là tốt rồi.” Anh bình thản đáp, rồi không nói gì thêm nữa.

Hứa Thấm tưởng anh sẽ dỗ dành hoặc dụ dỗ mình vài câu, ai ngờ lại chỉ cười cho qua như thế. Cô đắn đo không dám hỏi đến cùng, cho rằng như vậy không tốt lắm. Nhưng chuyện Lý Manh sáng nay chợt hiện ra, lại còn việc cả ngày hôm nay anh mất tăm mất tích, chẳng biết tại sao, nỗi oán giận đã tiêu tan thoáng chốc lại ùa về.

Còn chưa kịp cất lời, Tống Diệm đã hỏi sang chuyện khác: “Công việc hôm nay có mệt không? Em tan ca khi nào?”

Giọng anh vẫn điềm nhiên như không, Hứa Thấm không biết nên trả lời là sáu giờ hay chín giờ, nhất thời rối rắm, bỗng hỏi ngược lại: “Hôm nay, anh có nhớ em không?”

Anh nghe thế liền dừng bước. Cô còn đang tiến thẳng về phía trước theo quán tính liền bị anh kéo lại về phía mình, đưa mắt nhìn cô từ trên xuống dưới: “Sao thế?”

Cô có chút ngạc nhiên, nhưng lại giả vờ bình thản, mắt nhìn sang chỗ khác, nói lấp liếm: “Có gì đâu. Tại vì cả ngày anh không hề liên lạc với em, nên em nghĩ anh bận.”

“Không phải em nói bận, bảo khi nào em tan ca thì nhắc cho anh sao?” Tống Diệm nhìn thẳng vào mắt cô, nhắc lại lời sáng nay.

Hứa Thấm á khẩu. Cô quên mất, thấy bản thân như kẻ ngốc tự vả vào mặt mình vậy. Nhưng… không đúng, lời này là anh nói… Có điều… lúc anh nói, cô không hề phản đối. Ôi, đúng là tự làm tự chịu!

Cô nhìn lại anh chốc lát, chợt dò hỏi: “Tống Diệm, anh cố ý phải không?”

“Cố ý gì chứ?” Tống Diệm mặt tỉnh bơ.

“Cố ý nhử em.” Hứa Thấm lòng vẫn đầy nghi ngờ.

“Anh không muốn quấy rầy em trong lúc làm việc thôi.” Tống Diệm bật cười, bình tĩnh giải thích. “Em vừa nhắn tin một cái, anh đã tới ngay còn gì, không phải sao?”

Hứa Thấm không phản bác được chút nào, dù sao cũng nói không lại anh. Đúng vậy, cô vừa nhắn tin, anh đã chạy đến ngay lập tức, lại chỉ cần nói mấy câu thôi đã khiến cô quên hết phiền muộn cả ngày hôm nay, dỗ cô ngoan ngoãn vâng lời. Nhưng mà… sao lồng ngực cô càng lúc càng nghẹn ứ thế này?

Cô cười khẽ, như đây chỉ là một việc nhỏ chẳng có gì đáng kể: “Ồ, đúng rồi, em quên mất.”

Cô làm như không có chuyện gì xảy ra, điềm nhiên đi đến cửa thang máy, quay đầu lại nhìn anh, như chợt nhớ ra: “À, quên mất, tối nay em phải nghiên cứu mấy ca bệnh, bận lắm.” Lúc nói lời này, cô thẳng thắn nhìn vào mắt anh.

Tống Diệm nhướng mi, có chút tiếc nuối, nhưng cuối cùng vẫn thở dài: “Được rồi, anh không lên nhà quấy rầy em nữa. Nhớ nghỉ ngơi sớm một chút.”

Cửa thang máy vừa đóng, cô liền tựa lưng vào vách phía sau như không còn sức lực, trầm mặc nhìn lên trần nhà. Đèn trong thang máy sáng lóa mắt, không hiểu vì sao trái tim cô nhoi nhói.

Hứa Thấm một mình lầm lũi về nhà, nhìn căn phòng khách trống trải, lại nhìn bình chữa cháy nho nhỏ trong ngực mình, bất chợt không biết phải làm sao. Cô chậm chạp lết mấy bước tới tựa người vào vách tường, bỗng thấy cả người rệu rã.

Rõ ràng trước đó ở tầng hầm còn rất vui vẻ, sao bây giờ lại thành ra như vậy? Cả ngày nay, tâm trạng cô cứ thấp thỏm lên lên xuống xuống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc vì anh.

Cô cúi đầu, phiền não bóp trán, khóe mắt thoáng liếc thấy đôi dép anh đã mang, quay sang nhìn chằm chằm nó một lúc. Chẳng biết nghĩ gì, cô chợt vụt dậy, đi đến đá một phát, đôi dép vô tội đáng thương bị hất bay lên cầu thang.

Vừa định đi qua đá thêm một phát nữa thì chuông cửa bỗng vang lên, Hứa Thấm giật mình, còn chưa bỏ bình chữa cháy xuống đã chạy vội đến mở cửa.

Tống Diệm đứng đó, im lặng nhìn cô. Hứa Thấm đang phiền muộn, cũng chẳng buồn nói gì.

Anh đi đến một bước, cô lùi về sau một bước. Thế rồi anh ập tới, ôm siết cô vào lòng, để mùi hương thoang thoảng trên quần áo anh bao phủ khứu giác cô.

Anh nhỏ giọng thì thầm: “Thôi, không trêu em nữa.”

Cô vùi đầu vào lồng ngực anh, giơ chân đá anh một phát.

Anh chịu đựng, khẽ thở dài: “Sao mới có mấy năm đã thành ra lo được lo mất thế này, chuyện gì cũng giữ khư khư trong lòng. Anh nhớ trước kia, em rất ngang ngược cơ mà?”

Cô tức tối, đá anh thêm một cú nữa: “Anh im đi!”

Lúc này, Tống Diệm mới cười tủm tỉm: “Buổi tối phải nghiên cứu bệnh án thật hả?”

Cô không lên tiếng.

“Là thật thì anh cũng cứ mặt dày ở lại đấy!” Anh nói xong liền nhấc lấy bình chữa cháy trong tay cô đặt lên ngăn tủ, sau đó nhanh chóng xoay người, ghì sát cô vào tường, cúi xuống hôn cô.


* * *

Thật ra anh cũng có ý đồ riêng. Vì anh hiểu: Thứ khiến người ta canh cánh trong lòng không có gì ngoài việc không đạt được và đánh mất đi. Hôm nay, cô đã đạt được, nhưng nếu không nhắc lại cảm giác mất đi, làm sao có thể khiến cô nhớ mãi không quên? Chỉ có thể là chiếm được rồi nhưng vẫn muốn nhiều hơn, từng giây từng phút đều không muốn mất đi, lo sợ vuột mất hết thảy.

Bởi vậy, anh nhẹ đẩy khiến cô rơi vào trạng thái này. Nhưng anh lại không thể tiếp tục ý đồ của mình khi nhìn thấy cô rõ ràng hụt hẫng chết đi được mà vẫn cô giả bộ như không sao cả. Thật sự không thể phớt lờ, chỉ vừa thấy thế, lòng anh đã đau đớn như bị lăng trì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, Cuncute, HNRTV, Hoa bí, anlinh, dao bac ha, zinna
Có bài mới 26.05.2018, 08:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4837
Được thanks: 13536 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 11
Chương 42

Type: P.anh


Dưới ánh đèn trong phòng khách, một chiếc dép nằm chỏng chơ bên cạnh cầu thang. Trong phòng tắm, tiếng nước chảy róc rách, một nam một nữ lõa thể đang ôm nhau tựa vào vách tường. Hứa Thấm dồn hết trọng lực lên lòng bàn tay Tống Diệm, từ thế lơ lửng khiến cô vừa thấp thỏm vừa mẫn cảm. Cô ôm chặt cổ anh, run run hôn cắn loạn xạ như đang trút giận.

Tống Diệm khẽ dừng lại, hôn lên thái dương cô, nhẹ cười: “Kiềm chế một chút, đừng cắn vào cổ anh, bị người ta thấy không tốt đâu.”

“À!” Hứa Thấm bật lên một tiếng như đã hiểu, giây lát sau lại thủ thỉ: “Nhưng em không nhịn được thì phải làm sao?”

Cô rất hiếm khi trắng trợn trêu chọc anh như vậy, còn Tống Diệm thì hiển nhiên vô cùng thỏa mãn, nụ cười dần rạng rỡ, quyết định phóng khoáng hẳn: “Vậy thì đừng nhịn nữa.”

Đừng nhịn nữa! Tình và dục, yêu và oán nơi đáy lòng tận tình buông thả.

Mặt gương trong phòng tắm lần lượt bị phủ lên từng tầng hoa nước mỏng manh. Bóng dáng hai người quấn quýt nhau trong gương cũng không còn rõ ràng, cứ như đang hòa thành một thể. Ngoài phòng khách vẫn mờ tối, yên tĩnh.

Đêm khuya, anh ôm cô lên giường, giữa chừng lại bị cô đưa tay nắm lấy tai lắc lắc. Anh mở mắt ra, mơ màng hỏi: “Còn chưa ngủ à?”

“Anh thở vào tai em, buồn.” Cô rủ rỉ.

Tống Diệm điều chỉnh lại tư thế: “Thế này được chưa?”

“Tốt rồi.” Cô lại quay người sang, ôm eo anh.

Cơn buồn ngủ vơi đi một chút, anh vuốt tóc cô, hỏi han: “Công việc hôm nay mệt không?”

“Không có cảm giác gì đặc biệt, quen rồi.” Cô vẫn không mở mắt, trả lời anh.

“Không gặp chuyện gì đặc biệt à?” Dường như anh rất có hứng thú với công việc của cô.

Hứa Thấm nghĩ ngơi: “Không có… À, tổ bên cạnh thì có.” Cô dụi mắt, chậm chạp kể lại: “Hôm nay, có một thai phụ bị tai nạn xe đưa đến, tình huống rất nguy cấp. Bác sĩ Lý tiếp nhận bệnh nhân, định cứu người mẹ. Tình huống khi ấy nếu giữ lại đứa trẻ rất có thể sẽ mất hai mạng… Bên nhà chồng không chịu, nói chị ta mang thai con trai, nhất quyết đòi giữ cháu.”

“Sau đó?”

“Không giữ được ai cả.”

Tống Diệm nhàn nhạt cười khẩy đầy khinh thường.

“Ở bệnh viện lâu, em đã quen với đủ mọi việc rồi.” Hứa Thấm bình tĩnh hơn anh nhiều, rủ mắt nghĩ chốc lát, chợt tò mò: “Nếu là anh thì sao?”

“Anh thế nào?”

“Anh muốn giữ người mẹ hay đứa bé?”

“Nói nhảm, dĩ nhiên là em rồi.”

Hứa Thấm mỉm cười, cựa quậy kề sát lồng ngực anh hơn, lát sau lại nảy sinh một câu hỏi khác: “Vậy nếu thân thể em không tốt, sinh con rất nguy hiểm thì sao?”

“Vậy thì đừng sinh. Anh và em không giống đám người trong giới kia, không có hoàng cung cần người thừa kế.” Anh thế mà còn sức hăng hái trêu cô cơ đấy! Hứa Thấm đá anh một cú.

Bất chợt, cô lại nhớ đến người đàn ông Phó Văn Anh sắp xếp cho mình làm quen hồi trước.

Người đàn ông đẹp trai, giàu có, trí thức, giỏi giang kia đề cập: “Em không cần làm gì cả, không cần đi làm cũng được, gả vào nhà anh cứ việc an tâm hưởng thụ cuộc sống, chỉ cần sinh con là được.”

Nghĩ đến đây, Hứa Thấm không khỏi ôm anh càng chặt hơn.

“Tống Diệm?” Cô ngẩng đầu.

“Hả?” Anh mở đôi mắt đang nhập nhèm buồn ngủ ra nhìn cô.

“Anh thích em ở điểm nào?” Cô thật tò mò.

Anh nghiêm túc suy nghĩ giây lát, cuối cùng đáp một câu: “Không biết.”

“Không biết á?” Hứa Thấm nhăn mày. “Nói cứ như em không có ưu điểm nào hết vậy.”

Tống Diệm buồn cười: “Nếu là hiện tại, quen em qua việc xem mắt thì sẽ cần nhắc: Ừ, cô gái này mặt mũi không tệ, tính cách tam được, công việc tử tể, gia đình danh giá. Những thứ này đều tốt. Nhưng anh quen em từ hồi còn lông bông… khi ấy chưa kịp nghĩ ngợi gì đã động lòng rồi. Còn chưa suy nghĩ thấu đáo thì sao biết được lý do…”

Anh chậm rãi nói xong, cơn buồn ngủ lại ập đến. Cô yên lặng nghe xong, không quấy rầy anh nữa.

Thích em không phải do ưu điểm hay điều kiện của em, mà vì trong lòng có em nên mới thích toàn bộ những gì thuộc về em.

Hứa Thấm bỗng thấy thật có lỗi, rõ ràng thích anh nhưng lại không ngừng suy sét, so đo. Còn hiện giờ thì sao? Bởi vì thích nên mới càng nhạy cảm, càng để ý hơn.

“Hứa Thấm!” Anh chợt khẽ gọi.

“Vâng?”

“Sau này, nói nhiều với anh hơn nhé!” Hai mắt anh vẫn nhắm nghiền khiến người ta còn tưởng là mơ ngủ.

“... Nói gì cơ?” Hứa Thấm không hiểu lắm.

“Trong lòng nghĩ sao thì nói vậy, đừng kìm nén bản thân. Giống như lúc trước ấy, cao hứng thì cười, mất hứng thì giận dỗi.” Thấy cô không đáp, anh dịu dàng hỏi lại: “Được không?”

“Được.” Cô hứa với anh.

Anh ôm cô ngủ, trong lúc mơ màng lại nghe cô thủ thỉ: “Có đôi khi, em rất hâm mộ mấy cô gái có ánh mắt biết nói. Em cũng muốn được như vậy.”

“Tại sao?” Anh đã mệt lắm rồi, hai mắt nhắm nghiền nhưng vẫn tiếp chuyện cô.

“Không cần phải nói ra hết bằng lời, chỉ cần dùng ánh mắt đã có thể khiến người khác nhìn ra vui buồn.” Nhưng ánh mắt cô lại vĩnh viễn trầm lặng, đè nén hệt như con người cô.

“Em không cần phải thế.” Anh cựa quậy, vùi đầu vào mái tóc cô, dần chìm vào giấc ngủ, miệng vẫn lẩm bẩm: “Anh nhìn không hiểu.”

Hứa Thấm chầm chậm ngước mắt nhìn anh. Hai mắt anh nhắm nghiền, hơi thở đều đặn. Anh đã ngủ rồi, nhưng tay vẫn ôm chặt lấy eo cô không rời. Trong bóng tối mờ ảo, anh đã cởi bỏ nét nghiêm nghị rắn rỏi, để lộ ra một khía cạnh dịu dàng và quan tâm trước mặt cô.

Nhịp tim của anh vang lên trầm ổn bên tai cô. Nhiệt độ cơ thể anh thấm vào gò má cô, lan tỏa đi khắp các ngóc ngách, mùi hương của anh vờn quanh người cô. Giờ phút này, hạnh phúc như dòng nước ấm lan tràn, mềm mại len lỏi trong lòng rồi dần lan tỏa ra toàn thân.

Hương vị ngọt ngào xưa nay chưa từng được nếm trải, bây giờ đã cảm nhận được rồi.


* * *

Hứa Thấm đến bệnh viện trước giờ vào ca một phút.

Tiểu Tây thấy là lạ: “Bác sĩ Hứa, bình thường lúc nào chị cũng đến trước mười lăm phút mà? Gần đây sao vậy?”

Hứa Thấm đáp qua loa: “Mấy ngày gần đây dậy hơi muộn.”

“Gần đây mệt quá nên muốn ngủ thêm một chút sao?” Tiểu Bắc quan sát cô, vui vẻ nhận xét: “Có thể thấy được mấy ngày nay, khí sắc bác sĩ Hứa tốt hơn đấy.”

Hứa Thấm không biết nói gì.

Tiểu Nam: “Ừ nhỉ, mặt mày hồng hào hẳn, trông “xuân” lắm!”

Hứa Thấm đành ngó lơ, điềm nhiên mặc áo blouse vào.

Tiểu Bắc gọi với sang: “Đúng rồi, bác sĩ Hứa, cháo của chị đây này, mau ăn vài miếng đi, lát nữa không có thời gian ăn uống đâu, sẽ đó đến trưa đấy!”

Hứa Thấm gật đầu đáp: “Tôi ăn rồi.” Cô đưa tiền cho Tiểu Bắc: “Sau này, không cần mua bữa sáng giúp tôi nữa đâu.”

“Đừng ngại, em cũng mua cho Tiểu Đông, Tiểu Tây mà.”

“Tôi ăn ở nhà rồi.” Hứa Thấm trả lời qua loa rồi quay đi.

Mấy y tá trân trối nhìn nhau.

Tiểu Tây: “Không phải bác sĩ Hứa đang yêu đương đấy chứ?”

Tiểu Đông: “Không thể nào! Mấy ngày qua, chị ấy có khác thường ngày là mấy đâu.”

Tiểu Nam: “Lúc làm việc thì không, nhưng hễ rảnh là nhìn di động suốt thôi. Hồi trước, chẳng thấy chị ấy động đến bao giờ, bây giờ khi thì nhắn tin, khi thì cười tủm tỉm, dọa chết tôi rồi.”

Tiểu Bắc: “Tôi thấy vô cùng tò mò không biết phải là người đàn ông như thế nào mới có thể khiến gương mặt lạnh nhạt của bác sĩ Hứa cười lên được.”

“Ừ đấy…” Mọi người đồng loạt gật đầu tán thành.

Sắp đến trưa, trung tâm cấp cứu 120 nhận được một ca cấp cứu: Có người dội xăng châm lửa đốt xe bus. Lúc xe cứu thương chạy đến, chiếc xe đã biến thành một chiếc đèn khổng lồ. May mà hành khách đều đã thoát nạn, lính cứu hỏa cũng nhanh chóng xử lý hiện trường.

Người bị thương được đưa đến bệnh viện, đã số đã kịp thời thoát khỏi, không nghiêm trọng lắm, được tập trung lại một chỗ để xử lý vết thương.

Khi Hứa Thấm đang chăm sóc cho bệnh nhân của mình thì bất ngờ nghe thấy một tiếng gọi vang dội: “Chị dâu!”

Ban đầu, cô không để ý lắm, đến tận khi người nọ lần nữa hô: “Chị dâu!”, giọng nói còn khá quen thuộc, Hứa Thấm mới quay đầu, liền nhìn thấy Địch Miểu.

Địch Miểu vẫy tay, hào hứng chạy về phía cô. Hứa Thấm nhìn cô nàng từ trên xuống dưới một lượt, quần áo nhếch nhác, bên dưới còn bị cháy lỗ chỗ.

“Em cũng ở trên xe à?” Hứa Thấm quan tâm hỏi han.

“Vâng ạ!” Địch Miểu ngoan ngoãn gật đầu.

“Có bị thương không?” Hứa Thấm có chút lo lắng.

“Không hề gì.” Địch Miểu hất cằm, hành động này giống hệt Tống Diệm hồi niên thiếu. “Là em lấy búa an toàn đập vỡ cửa kính, dẫn mọi người chạy thoát đấy! Nếu không phải nhờ em nhanh trí, bây giờ chị không rảnh vậy đâu, phải làm phẫu thuật cho người ta túi bụi rồi.”

Hứa Thấm chợt nhớ đến đêm đó, Tống Diệm dạy mình cách thoát hiểm, dập lửa, đúng là thật sự quan tâm đến cô.

H.m nói xong còn rất phấn khởi nhìn Hứa Thấm. Hai người nhìn nhau trân trân chốc lát, Hứa Thấm mới lờ mờ hiểu ra, khen ngợi vu vơ: “Em làm tốt lắm!”

Địch Miểu lập tức tiếp lời: “Dù sao cũng là người nhà của lính cứu hỏa mà, có chuyện cỏn con như thế cũng không làm được thì mất mặt anh em quá rồi. Chị dâu, chị nói đúng không?”

Hứa Thấm sửng sốt. Khi nãy lo lắng Địch Miểu bị thương không chú ý, giờ cô mới phát hiện ra cách xưng hô của cô nàng có gì là lạ. Chẳng lẽ Tống Diệm kể cho Địch Miểu chuyện hai người họ quay lại với nhau rồi sao?

“Em vẫn gọi chị là Hứa Thấm đi.” Hứa Thấm có chút ngại ngùng.

“Vậy không được! Anh em nói không thể hỗn hào với chị, nếu không sẽ đánh em.” Địch Miểu cương quyết.

Hứa Thấm nghẹn lời.

“Bố mẹ em cũng nói, làm em gái phải cho ra dáng chứ!” Địch Miểu còn bổ sung.

Vậy là cậu mợ cũng biết rồi sao? Rõ ràng lần trước gặp mặt còn rất ghét cô kia mà…

“Tuy trước kia em không thích chị lắm, nhưng đó là vì coi chị là người ngoài thôi. Bây giờ là người một nhà rồi, em sẽ không đáng ghét như trước nữa. Sau này chị sẽ biết em tốt đến thế nào.” Địch Miểu cầu hòa. “Chuyện trước kia, chúng ta xí xóa nhé!”

Hứa Thấm im thin thít, chưa biết nên phản ứng thế nào. Người một nhà ư? Rốt cuộc Tống Diệm đã nói gì với người nhà anh thế?

Thật ra, Tống Diệm cũng chay nói gì cụ thể cả, chỉ là trong lúc ăn cơm với người nhà, anh thông báo một câu: “Con quay lại với Hứa Thấm rồi.”

Về phần khác, hành động đã nói lên tất cả.

“Quần áo em đã cháy rồi, có cần thay bộ khác không? Chỗ chị có đồ dự phòng.” Hứa Thấm mở lời.

“Không sao đâu.” Địch Miểu vỗ vỗ tro bụi bám trên quần áo. “Vạt áo chỉ bị đốt thủng mấy chỗ thôi, vẫn mặc được.”

Hứa Thấm nhăn mày, sờ khuỷu tay Địch Miểu. Cô chạm phải lớp bụi phấn màu hồng, giống hệt lớp bụi xanh xám lần trước dính trên tay áo Tống Diệm.

“Đây là gì thế?” Hứa Thấm khá thắc mắc.

Địch Miểu sửng sốt, nhưng nhanh chóng trả lời: “Là phấn ấy mà. Có lẽ quệt trúng bảng ở giảng đường rồi.”

Hứa Thấm nửa tin nửa ngờ.

Địch Miểu vừa nhìn thấy vẻ mặt cô liền phát giác ra có điều bất ổn, ngẫm nghĩ chắc chắn có liên quan đến Tống Diệm, liền mau miệng bổ sung: “Cũng có thể quệt phải lúc ở nhà. Bố em làm thợ mộc thường hay dùng phấn vẽ khung mà.”

“À.” Hứa Thấm gật đầu, hàng mày dãn ra.

Địch Miểu thấy thế biết mình đã đoán trúng, trong lòng oán thầm: Tống Diệm à Tống Diệm! Em là một thiếu nữ mỏng manh bị anh lôi đi làm cu li không nói gì thì thôi, còn phải phát huy trí thông minh thiên tài giúp anh dỗ dành vợ nữa. Anh phải tặng em mười cái máy Mac mới được đấy! Nhưng nghĩ lại vẫn thôi. Tiền anh giữ lại làm vốn cưới vợ còn hơn.

Nhìn lại Hứa Thấm, Địch Miểu thấy hâm mộ cô từ đáy lòng, hâm mộ cô có một cô em chồng quá tử tế như mình. Có cô em chồng nào còn đang học đại học đã nghĩ đến chuyện sau này làm ra tiền mua túi xách cho chị dâu như cô chưa?

Hứa Thấm thấy Địch Miểu hìn mình với vẻ mặt thân thiết lạ thường, cảm thấy rất ngượng ngùng, ánh mắt bối rối dời đi, hai tay bỏ vào túi áo blouse: “Em không sao thì về nhà sớm đi.”

“Vâng, vậy chị làm việc tiếp đi nhé!” Nói rồi, Địch Miểu vẫy tay chào cô.

Hứa Thấm nhẹ gật đầu rồi quay người rời đi.

Địch Miểu nhìn bóng lưng cô xa dần, chợt nhớ đến buổi sáng tuyết đầu mùa đông hôm đó, ánh nắng rực rỡ, bầu trời trong vời vợi, cô ngồi trên thang xếp hỏi Tống Diệm: “Sao thế ạ? Hai người quay lại với nhau rồi? Bây giờ chị ấy chấp nhận, lỡ như sau này lại đổi ý, bỏ đi thì sao ạ?”

Tống Diệm cười cười, thản nhiên trả lời: “Trước kia, cô ấy không biết ở bên anh có thể tốt hơn nữa. Sau này, dần dần sẽ biết thôi.”

Nếu là người khác nghe được, chắc hẳn sẽ cười cợt người đàn ông này quá mức tự tin, ngạo mạn. Nhưng Địch Miểu biết, đây chính là tình yêu và sự hứa hẹn hết sức chân thật. Ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng Hứa Thấm rời xa, Địch Miểu thở dài, thật sự hâm mộ cô từ tận đáy lòng.

Nhưng mà Hứa Thấm à, lần này, chị tuyệt đối đừng phụ bạc anh tôi đấy!


* * *


Thứ Sáu, sau khi tan ca, lúc chuẩn bị lái xe ra khỏi bãi đỗ, theo thói quen Hứa Thấm lấy di động ra định gọi cho Tống Diệm, báo cho anh biết hôm nay cô không phải tăng ca, giờ được tan làm rồi.

Từ đây lái xe về nhà chỉ hơn mười phút, Tống Diệm đi từ nhà đến khu chung cư chỗ cô cũng gần mười phút là cùng. Nếu đồng thời xuất phát, hai người vừa khéo sẽ gặp nhau ở dưới sân. Đa số đều là anh đến sớm, đứng dưới lầu hút thuốc đợi cô, sau đó hai người sẽ cùng nhau đi bộ đến siêu thị gần đó mua thức ăn về nhà nấu cơm.

Nhưng hôm nay, lúc lấy di động ra, Hứa Thấm đột nhiên ngẫm nghĩ. Mỗi lần đều là anh đến trước, hôm nay, hay là đến lượt cô chờ anh đi! Nghĩ là làm, cô liền bỏ điện thoại xuống, lái xe ra khỏi tầng hầm. Đi được nửa đường, lúc gặp đèn đỏ, cô mới tranh thủ nhắn tin báo cho Tống Diệm biết mình đã tan làm rồi. Đặt điện thoại xuống, nghĩ tới vẻ mặt anh khi nhìn thấy mình đứng đợi, Hứa Thấm không nhịn được cười khẽ.

Thế mà hôm nay, cả quãng đường xui xẻo đều gặp đèn đỏ. Nhưng cô không bận tâm, cũng không muộn mấy đâu mà!

Hứa Thấm lái xe vào tầng hầm khi chung cư nhà mình, vừa xuống xe đã phi nhanh ra ngoài. Cô chạy đến cánh cổng ra vào cách nhà mình không xa rồi dừng lại. Mùa đông phương Bắc, mới hơn sáu giờ chiều, trời đã tối sầm.

Nhìn về phía hàng cây, cô thấy anh đang đi đến rồi đứng đợi mình ở hành lang. Lần này, anh đứng trong bóng tối nơi ngọn đèn đường không với đến được, như bị hòa tan với đêm đen, bóng dáng cũng trở nên mơ hồ. Hình như anh đang đưa lưng về phía con đường của khu chung cư, mặt hướng về phía tòa nhà.

Hứa Thấm suy nghĩ chốc lát rồi mới men theo tán cây sồi xanh, rón rén bước đến. Mấy cây vạn tuế to trong bồn hoa quả là chỗ ẩn núp tiện lợi cho cô.

Cô chầm chậm đến gần rồi đột ngột nhào tới: “Này!”

Trong khoảnh khắc nhảy ra khỏi lùm cây, cô mới ý thức được mình nhầm người, đối phương không phải Tống Diệm. Nhưng tiếc là không còn kịp nữa. Cô mất khống chế, theo quán tính xông thẳng về phía đối phương.

Mạnh Yến Thần nghe thấy giọng Hứa Thấm liền quay người đúng lúc cô nhào vào lòng anh, ôm eo anh. Còn anh thì gần như ôm chặt lấy cô theo bản năng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Cuncute, Huogmi, anlinh, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 71 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hana93, hathidiep, San963 và 512 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 81, 82, 83

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Phèn Chua
Phèn Chua
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 480 điểm để mua Đôi chim non
TửNguyệtLiên: pr pr đây: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Nghịch Mệnh Tầm Duyên đã có chương 30
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha
Hạ Quân Hạc: San mau vote cho bổn Ri
Shin-sama: chào áo xanh :))
Mon Miêu: Hi Shin
Hi San
^^
Mon Miêu: Ôi, lâu lắm rồi mới lên đúng lúc mọi người đang tám :))
Shin-sama: hê lô Sen Xen :))
Shin-sama: Không học chung nên không biết
xen sen: xin chào mọi người mình người mới mong mọi người giúp đỡ nhiều ạ.
Mika_san: Mà thím biết bé Tơ nhà tui đâu hem?
Mika_san: Đập cái gì và xây cái gì vậy thím ?
Mika_san: =))
Mika_san: Cảm thấy môn lung
Shin-sama: đợi t đập đi xây lại hết đã :))
Mika_san: Why?
Mika_san: Tui cũng muốn thi, mà chẳng biết mình có tài năng gì, chỉ rớt ở vòng gửi xe

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.