Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 71 bài ] 

Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

 
Có bài mới 10.04.2018, 09:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4891
Được thanks: 14314 lần
Điểm: 9.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 12
CHƯƠNG 15

Type: Hasuko


Hứa Thấm rảo bước đi trên hành lang, lấy điện thoại ra gọi cho đồng nghiệp bên khoa truyền nhiễm, báo cáo tình hình: “Có bốn, năm lính cứu hỏa ở dưới nước. Trong quá trình cưa xe ắt hẳn có người bị thương. Đồng nghiệp trung tâm cấp cứu đã liên lạc với đội cứu hỏa… Ừ, được, có việc sẽ liên lạc lại.”

Cô cúp máy, định báo cho Tống Diệm biết nhưng lại không có số điện thoại của anh. Thôi, sớm muộn gì anh cũng nhận được tin, không cần gấp gáp thế.

Cô định đi đến phòng chờ theo dõi thăm Tiểu Đồng, nhưng khi đi ngang qua một cánh cửa lại nhác thấy Tống Diệm bên trong. Cô còn tưởng mình nhìn lầm, lùi lại xem cho kỹ. Đúng là anh thật. Anh đang ngồi bên giường, mặc chiếc áo phông sạch sẽ, còn choàng chiếc áo khoác bên ngoài.

Hứa Thấm đẩy cửa bước vào, đúng lúc Tống Diệm đang xỏ tay vào áo khoác. Lúc cánh tay vươn ra chắc đã chạm phải vết thương, mày anh nhíu lại, tiếng xuýt xoa khẽ bật ra từ cổ họng.

Cô bước nhanh đến định giúp đỡ thì một cô gái đi ra từ phía sau tấm rèm bên giường. Là Lý Manh, hiển nhiên cô ấy vội đến đưa quần áo cho Tống Diệm. Cô ấy cầm lấy cổ áo, giúp anh mặc vào người, rồi ngồi xuống bên cạnh chân anh, so dây khóa, cài vào và kéo lên.

Hứa Thấm bất giác khựng lại. Khóe mắt Tống Diệm như cảm ứng được gì đó liền liếc sang. Cô đứng cuối giường, bỏ hai tay vào túi, bình tĩnh nhìn anh.

Lúc này, Lý Manh mới nhận ra có người đi vào, lập tức buông tay tránh sang một bên, xoa xoa khóe mắt. Lúc quay đầu lại, đôi mắt vẫn đỏ hoe, cô ấy miễn cưỡng mỉm cười với Hứa Thấm.

Tống Diệm nhìn Hứa Thấm hỏi: “Có chuyện gì không?”

Lý Manh thấy giọng điệu anh không tốt liền huých nhẹ một cái, nhẹ nhàng xin lỗi Hứa Thấm “Con người anh ấy là vậy, tính tình không được tốt, bác sĩ đừng để ý.”

Hứa Thấm mang vẻ mặt lịch sự và lạnh nhạt: “Không sao.”

Tống Diệm cũng lười phản ứng, lấy gói thuốc lá trong túi ra gõ lên bàn, rút điếu thuốc đặt lên môi, định châm lửa.

Hứa Thấm nhắc nhở: “Bệnh viện cấm hút thuốc.”

Tống Diệm liếc sang cô, xoay vòng chiếc bật lửa trong tay, ngón tay thô ráp mơn trớn bánh răng nhưng không quẹt.

Lý Manh bước đến, rút điếu thuốc ra khỏi miệng anh: “Ngoan, nghe lời bác sĩ đi.”

Tống Diệm thản nhiên khép môi lại, ánh mắt nghiêng nghiêng liếc nhìn Lý Manh, trông khá nguy hiểm. Không khí phần nào trở nên ngượng ngập. Lý Manh thẹn thùng, mặt đỏ bừng, tay chân luống cuống, cầm điếu thuốc không biết nên làm sao mới phải, nhỏ giọng nhắc: “Ra ngoài rồi hút.”

Tống Diệm nhìn cô ấy chốc lát, bỗng dịu mặt nở nụ cười: “Nghe lời em”, sau đó cất bật lửa.

Hứa Thấm trầm mặt đứng đấy. Trước tình huống này, cách phản ứng nhất quán của cô là im lặng, cũng không quay đầu bỏ đi. May mà cô đã mệt mỏi suốt cả ngày hôm nay, dòng suy nghĩ cũng chết lặng, cho dù trái tim nhói đau cũng không cảm nhận được.

Mà cô gái kia hiển nhiên rất dễ dỗ dành. Giây trước còn cảm thấy ánh mắt Tống Diệm khó hiểu thì một giây sau, Lý Manh đã hây hây gò má vì câu “Nghe lời em” của anh. Cô ấy lén cười, thấy Hứa Thấm mới nghiêm túc trở lại, lễ phép hỏi: “Bác sĩ đến đây có chuyện gì không? Muốn kiểm tra lại vết thương của anh ấy hả?”

Hứa Thấm nhẹ nhàng lắc đầu: “Hiện tại không cần, bốn ngày sau đến đây tái khám”, nói xong liền đưa cho Tống Diệm một đơn thuốc. “Những thuốc này trong uống ngoài xoa.”

Lý Manh đưa tay nhận lấy đơn thuốc, nói với Tống Diệm: “Em đi lấy thuốc.”

“Cùng đi đi.” Tống Diệm đứng dậy, thuận tay cất mấy vật tùy thân vào túi.

Hứa Thấm không phải kẻ ngốc, cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác. Cô có thể cảm nhận được rõ ràng anh không muốn ở đây thêm một giây một phút nào nữa, cũng không muốn một mình chung đụng với cô.

Nhưng đã cảm nhận được điều này thì cũng phải chuẩn bị tâm lý cho cơn đau thấu lòng.

Lối đi rất hẹp, Hứa Thấm không tránh đường. Thời điểm Tống Diệm đi ngang qua người còn đụng phải bả vai cô. Hứa Thấm thoáng chao đảo “Anh ở lại, em có việc muốn nói với anh.”

Cô quay đầu nhìn anh, Tống Diệm cũng ngoảnh lại, giọng hờ hững: “Nói đi.”

Lý Manh đứng ở cửa, khó hiểu nhìn hai người.

Hứa Thấm nhìn Lý Manh rồi quay sang Tống Diệm: “Chuyện này chúng ta nói riêng thì hơn.”

Lý Manh rộng lượng mỉm cười: “Vậy em đi lấy thuốc đây.” Lúc đi còn tiện tay đóng cửa lại, không hề lo lắng, nghĩ ngợi vẩn vơ điều gì.

Tống Diệm quay lại, tựa người vào cuối giường bệnh, cúi đầu nghịch bật lửa: “Nói đi, chuyện gì?”

Hứa Thấm không quanh co lòng vòng: “Người các anh cứu mắc bệnh truyền nhiễm.”

“Bệnh gì?”

“AIDS.”

Tay Tống Diệm khựng lại chốc lát rồi tiếp tục xoay vòng, nhưng động tác đã không còn lưu loát được nữa. Sau hồi lâu, anh mới lấy điện thoại di động ra, đến bên cửa sổ, định gọi điện.

Hứa Thấm nói với theo: “Đã báo với đội của anh rồi. Tất cả nhân viên tham gia cứu hộ đều đang trên đường tới bệnh viện, đến lúc ấy sẽ kiểm tra vết thương.”

Tống Diệm bỏ điện thoại xuống, thông báo một câu: “Đã biết.”

Anh nhăn mày, lặng người đứng đấy, không biết suy nghĩ điều gì lại vô thức lấy hộp thuốc lá trong túi ra, rút một điếu đưa lên môi châm lửa. Lần này, Hứa Thấm không cản anh nữa.

Cô để hai bên định thần lại mới hỏi cặn kẽ: “Ngoại trừ lưng ra, trên người anh có vết thương ngoài da nào khác không?”

“Không.” Tống Diệm bình tĩnh đến lạ.

Hứa Thấm nhớ lại: “Đoạn khung xe bị gãy kia luôn ở trên mặt nước, cũng không dính máu. Sau khi anh bị thương, lưng có dính nước hay là chạm phải thứ gì dính máu không?”

“Không.” Giọng anh chắc chắn.

“Nếu không thì tỷ lệ lây nhiễm cực kỳ thấp.” Hứa Thấm thở phào.

“Tôi biết.” Tống Diệm phả ra một làn khói, quay đầu nhìn cô. “Tôi chắc chắn bản thân không có việc gì.”

Cách làn khói trắng, ánh mắt anh chứa một cảm xúc gờn gợn nhưng chỉ thoáng qua trong tích tắc.

“Anh hẳn không sao, nhưng nhìn anh bây giờ không nhẹ nhõm chút nào…” Hứa Thấm thấy khó hiểu.

“Sau khi nhấc xe lên, đội viên của tôi phụ trách chuyển người, tôi lên bờ trước.” Tống Diệm cúi đầu, khẽ nghiến răng. “Đội viên chuyển nạn nhân có vết trầy xước trên tay.”

Hứa Thấm im bặt, Tống Diệm rít một hơi thuốc thật sâu, hỏi tiếp “Cô y tá kia thế nào rồi?”

“Tâm trạng không ổn định lắm.” Hứa Thấm lắc đầu, thở dài.

Tống Diệm gật đầu không cho ý kiến.

“Bất kể thế nào, thứ Sáu tuần sau, anh cũng phải đến khoa Truyền nhiễm bệnh viện làm kiểm tra.”

“Được.” Tống Diệm trả lời ngắn gọn.

“Không còn việc gì nữa rồi.” Hứa Thấm nói xong liền quay người đi ra cửa.

Tống Diệm cũng định rời đi, bèn đưa tay ra bệ cửa sổ, định dụi tắt nửa điếu thuốc hút dở. Hứa Thấm chợt dừng bước bên cạnh giường bệnh. Tay Tống Diệm dừng lại giữa khoảng không, quay đầu lại nhìn bóng lưng màu trắng của cô.

Cuối cùng, Hứa Thấm không nhịn được nữa, quay lại mặt đối mặt với anh: “Cô gái kia là bạn gái của anh à?”

Tống Diệm hỏi ngược lại: “Có liên quan gì đến cô không?”

“Hừ!” Hứa Thấm cười nhạt, giọng cứng cỏi. “Có bạn gái thì lúc cự tuyệt em cứ nói là “Tôi có bạn gái rồi” là được. Khi ở trong phòng phẫu thuật kia, nói một đống chuyện râu ria khác làm gì. Định đẩy trách nhiệm cho em à? Thật dối trá!”

Tống Diệm khó tin nhìn cô, hồi lâu mới khe khẽ bật cười, trong nụ cười này có sự bất lực, gian nan và cả sự tức giận, nhưng cuối cùng tất cả đều tan thành mây khói, chỉ còn lại giọng điệu chế giễu quen thuộc: “Vấn đề giữa tôi và cô thì chỉ cần nói về tôi và cô là được, kéo người khác vào có ích gì?”

Hứa Thấm không biết anh nói vậy để bảo vệ Lý Manh hay là anh đã hoàn toàn vô cảm với cô. Nhưng thái độ này của anh hiển nhiên đã châm lên ngòi lửa trong lòng cô. Hứa Thấm lập tức bị kích thích, đáy mắt ẩn chứa cơn giận dữ không cách nào kiềm chế.

Cô nhìn anh trừng trừng, gằn từng câu từng chữ khiêu khích: “Vấn đề giữa chúng ta không phải là trước đây em rời khỏi anh hay sao? Anh cảm thấy em làm sai, nhưng anh không cho rằng mình hoàn toàn đúng đấy chứ? Lúc ấy, chúng ta bao nhiêu tuổi? Bản thân còn chưa nuôi sống được mình, trong tình huống như vậy, em có thể đối nghịch bố mẹ, bỏ trốn theo anh sao? Anh có thể nào chín chắn hơn được không vậy?”

Tống Diệm lại cười mà như không: “Cô chín chắn vậy thì còn ở đây nói nhảm với tôi làm gì?”

Hứa Thấm nhếch môi, cảnh cáo: “Tống Diệm, anh đừng nói chuyện với em bằng cái giọng đấy!”

Tống Diệm thấy cô vô lý hết sức, vừa căm tức vừa buồn cười, lớn giọng: “Thế cô muốn nghe giọng điệu nào? Lời ngon tiếng ngọt ấy hả? Mẹ kiếp, cô đòi hỏi hơi quá rồi đấy!”

“Là anh nói vấn đề giữa hai chúng ta, là chính miệng anh nói. Bây giờ, anh làm ơn có thể nói chuyện đàng hoàng, đừng hành động theo cảm tính như vậy nữa được không?” Khí thế Hứa Thấm cũng không thua kém.

“Mẹ nó, tôi chịu như vậy đúng là đáng đời.” Đáy mắt Tống Diệm lóe lên tia phẫn nộ. “Nói chuyện đàng hoàng hả? Vậy cô nói đi, đứng ở góc độ của tôi, tại sao tôi phải làm lành với cô? Hứa Thấm, năm đó là cô đá tôi như đá một con chó! Cô nói…” Câu sau bỗng im bặt, lửa giận chợt tắt ngúm, như thể tòa nhà sụp đổ trong tích tắc “Hừ…” Anh không nói được gì nữa, tất cả cơn thịnh nộ bỗng nhiên nhẹ bỗng như gió thổi mây tan, chớp mắt chỉ còn lại sự hoang đường và châm chọc.

Anh chán chường nhếch môi, cảm thấy giờ phút này lôi chuyện năm đó ra quả là vớ vẩn.

“Nói với cô những thứ này thật vô nghĩa.” Anh châm điếu thiếu thứ hai, giọng điệu mỉa mai, “Cô chỉ biết có bản thân mình thôi. Tôi có nói thêm nữa cũng chẳng để làm gì.”

Hứa Thấm cười lạnh: “Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào? Muốn em khóc lóc nhận sai, nói với anh em hối hận vì quyết định năm đó à?”

“Không cần, cô chưa từng hối hận.” Giọng Tống Diệm lạnh lẽo tựa băng giá.

“Đúng vậy, em chưa từng hối hận. Dù cho thời gian có quay lại, em vẫn sẽ lựa chọn như vậy. Nếu là anh, lẽ nào anh sẽ không…” Hứa Thấm cố chấp.

“Lựa chọn ban đầu của cô không quan trọng.” Tống Diệm bỗng ngắt lời. “Nói mấy chuyện này chẳng có ý nghĩa gì cả.” Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt vặn hỏi: “Còn hiện tại, lựa chọn của cô là gì?”

Hứa Thấm sửng sốt, chết lặng không trả lời được. Hai người cứ im lặng nhìn nhau như thế, ánh mắt trực diện và cương quyết.

Tống Diệm bỗng cười như mất lý trí: “Tôi biết mà. Cãi vã cả buổi không nói được câu nào đúng trọng điểm cả.”

Anh dựa vào cửa sổ, hướng mắt nhìn ra ngoài: “Trong khi yêu cầu tôi chín chắn, cô lại trẻ con hết phần thiên hạ. Bây giờ, chúng ta gặp mặt có thể gật đầu chào nhau coi như từng quen biết, không được à? Sao cứ khơi ra những chuyện kia làm gì? Cô còn chưa cân nhắc rõ ràng đã vội vàng khơi mào câu chuyện, xé toạc vết thương cũ ra. Sau đó thì sao? Cứ để nó thối rữa ra đó? Lần sau gặp lại, cứ thế ngoảnh mặt làm ngơ thì hơn.”

Sắc mặt Hứa Thấm trắng bệch.

Ánh mắt Tống Diệm chuyển vào phòng, nhìn cô hồi lâu mới trầm giọng nói tiếp: “Cô nói với tôi những chuyện này chẳng qua là muốn tôi thông cảm cho nỗi khó xử của cô. Được, tôi thông cảm. Nhưng thông cảm không có nghĩa là nên quay lại với nhau. Lần này, nếu chúng ta cứ tiếp tục, gặp phải tình cảnh tương tự, cô vẫn sẽ lựa chọn như lần trước mà không hề hối hận. Hứa Thấm, tôi đã sắp ba mươi rồi, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Có một vài vết thương, hồi trẻ có thể chịu đựng hết lần này đến lần khác mà vẫn khép miệng được, nhưng từng này tuổi mà bị thêm lần nữa sẽ mất mạng đấy!”

Tống Diệm nghiền nát điếu thuốc trên bệ cửa sổ. “Chuyện tình cảm không có đúng sai. Cô nói mình không sai, tôi đồng ý. Nhưng nếu đã thế, vậy thì hãy tiếp tục chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình đi.”

Hứa Thấm thẫn thờ đứng đó, cơ thể tựa như tượng đá chạm vào sẽ vỡ nát.

Tống Diệm quay người bước ra ngoài. Thời điểm đi ngang qua cô, Hứa Thẩm vẫn không chịu từ bỏ, giọng nói đã không còn vẻ cứng cỏi, chỉ còn sự run rẩy: “Anh còn hận em sao?”

“Không.” Giọng Tống Diệm đã không còn sức lực. “Không hận cô, nhưng cũng không muốn dính dáng gì tới cô nữa.”

Nghe thế nào cũng thấy thà để anh hận cô còn tốt hơn. Dù sao như vậy vẫn tốt hơn hiện tại, anh không hận cũng không yêu, cảm xúc dành cho cô nhạt nhòa đến mức không gợn nổi mặt hồ.

Hứa Thấm ngỡ rằng giờ đây, lòng cô đã đau lắm rồi. Nhưng khoảnh khắc kế tiếp, cô không sao gọi tên được cảm xúc trong lòng mình lúc này là gì nữa. Tống Diệm dừng chân ở ngưỡng cửa, chạm tay lên tay nắm cửa hồi lâu rồi nói: “Tôi cũng sai. Tôi cũng muốn trao cho cô những gì cô ao ước lắm chứ! Nhưng có rất nhiều thứ nằm ngoài khả năng của tôi. Tôi cũng có lỗi trong chuyện này.”

Và cứ thế, anh đi thẳng.

Hứa Thấm đứng chôn chân ở đó. Trong túi áo, ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay, vẻ mặt ngây ra như bức tượng, ánh mắt đờ đẫn vô hồn. Cô hít thở khó nhọc, miệng hé ra, đôi môi run run cố hít lấy không khí mới phát hiện lồng ngực đau đến mức cào xé, như thể vừa bị bẻ gãy một chiếc xương sườn vậy.

Cô đứng một lúc lâu mới hoàn hồn, quay đầu nhìn mẩu thuốc lá trên bệ cửa sổ, bèn rút một tờ khăn giấy trong túi ra, gói mẫu thuốc kia rồi ném vào thùng rác. Bước ra khỏi phòng chờ theo dõi, băng qua đại sảnh, Hứa Thấm trông thấy Lý Manh đang cầm bọc thuốc ở cửa, Tống Diệm đi về phía cô ấy, cô ấy cười đón anh, hai người cùng rời đi.

Hứa Thấm vẫn dõi theo bóng lưng anh, chờ mong anh quay đầu lại.

Nhưng anh không hề.

Cô đi vào phòng vệ sinh, vặn vòi nước, ra sức chà tay mình hết lần này đến lần khác, chà đến mức đỏ bừng cả làn da vẫn chưa thấy hài lòng, lại chà đến khi bàn tay trắng bệch. Cô không thấy đau, nhưng gò má lại truyền đến cảm giác ngưa ngứa, đưa tay lên sờ mới biết là nước mắt nóng hổi. Đó không phải là giọt nước mắt giả tạo ở sân nhà họ Địch lần trước mà là giọt nước mắt trào dâng không cách nào kìm nén.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Cuncute, Huogmi, châulan, dao bac ha, kieumy0810, poohtran, zinna, Đinh Hằng
     

Có bài mới 12.04.2018, 08:56
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4891
Được thanks: 14314 lần
Điểm: 9.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 11
CHƯƠNG 16

Type: Hasuko


Mấy người lính cứu hỏa có nguy cơ phôi nhiễm đều đã đến khoa truyền nhiễm đăng ký bệnh án, khẩn cấp dùng thuốc. Tuy vậy, tình hình cụ thể phải đợi sau sáu tuần ủ bệnh mới có thể kết luận. Những người không bị thương ngoài da được loại bỏ hiềm nghi lây nhiễm, còn lại những đội viên bị xây xước hoặc có vết thương hở ở tay cần được theo dõi.

Người lính cứu hỏa tên Giang Nghị được liệt vào danh sách theo dõi đặc biệt, cậu ta bị một vết rách sâu hoắm trên mu bàn tay, lúc ở hiện trường cậu ta không hề bận tâm đến đau đớn của bản thân mà giúp đồng đội di chuyển người gây tai nạn.

Không ai có thể đoán được rằng người đó có bệnh truyền nhiễm, càng không ngờ đó lại là căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS.

Hôm nay thành ra thế này, người trong đội đều có phần ủ rũ, không khí bức bối và chán chường bao trùm. Một đám thanh niên trai tráng hoặc đứng hoặc ngồi la liệt trên dãy ghế ở hành lang bệnh viện, chân duỗi thẳng, đầu tựa vào tường, ngẩng đầu nhìn trời.

Tống Diệm đi đến, lần lượt xoa đầu từng đội viên: “Lên tinh thần đi nào!”

Giang Nghị ngồi cuối cùng. Tống Diệm đi đến bên cạnh cậu ta, dựa vào tường, vỗ nhẹ lên vai đối phương: “Còn chưa có kết luận. Chưa chắc đã bị lây nhiễm đâu.”

Lý Manh cũng trấn an: “Đừng chưa gì đã tự gây áp lực cho mình. Có lẽ sáu tuần sau mọi người kiểm tra lại sẽ bình an vô sự cả thôi.”

Câu an ủi này có phần yếu ớt quá.

Dương Trì phẫn nộ lẩm bẩm: “Tôi không sao, nhưng Giang Nghị… lỡ như bị lây nhiễm thì sao? Bệnh này không chữa được.”

“Tại sao chúng ta lại gặp phải vụ chó chết này cơ chứ?” Tiểu Cát cũng chửi ầm lên.

Ngược lại, Giang Nghị bình tĩnh trấn an mọi người: “Không phải đều được xử lý khẩn cấp rồi sao? Hơn nữa, bệnh truyền nhiễm đều có xác suất, tỉ lệ 50:50, ít ra cũng có năm mươi phần trăm may mắn thoát khỏi.” Nói xong, cậu ta cười khan hai tiếng, có thể thấy nội tâm không hề nhẹ nhõm chút nào.

Cả nhóm nhao nhao ồn ào, Tống Diệm im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “Chẳng may bị nhiễm thì phải ra nước ngoài điều trị theo phương pháp tiên tiến, như vậy có thể sống hơn mười năm. Mười năm sau y học tiến bộ, có lẽ bệnh này sẽ chữa được thôi.”

Dương Trì đắn đo: “Phí chữa trị đắt lắm, ai mà theo cho nổi?”

Tống Diệm nghiêng đầu, nhìn lướt qua từng gương mặt đội viên: “Trong tất cả các cậu, nếu ai bị nhiễm, tôi sẽ dẫn người đó đi đòi công bằng với tên gây họa kia. Không được thì coi như là tai nạn lao động, đi tìm chính phủ, tìm quốc gia đòi bồi thường. Còn cũng không được nữa, nếu các cậu thật sự xảy ra chuyện, tôi nhất định sẽ lo chuyện này.”

Hành lang nhất thời im lặng như tờ, đám thanh niên đều đồng loại nhìn chằm chằm Tống Diệm.

Giang Nghị nhỏ giọng: “Như vậy được sao?”

“Công việc này nói trắng ra là bán mạng, không ai oán trách câu nào. Cho dù phải hi sinh, tôi tin rằng các cậu cũng không mảy may nhíu mày. Nhưng không ai trong chúng ta được coi rẻ tính mạng của mình, hiểu không?” Tống Diệm nói giọng nghiêm nghị.

Không khí yên lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi. Cả đám thanh niên lại đổ dồn mọi ánh mắt về phía Tống Diệm.

Tống Diệm khẽ quát: “Nhìn cái gì?”

Dương Trì sùng bái giơ hai ngón tay cái: “Anh, khí thế của anh phải hai mét tám(*) ấy.”

(*) Câu này bắt nguồn từ bộ phim Tình yêu thuần khiết của Hàn Quốc, để hình dung về khí thế mạnh mẽ của người đàn ông.

Tiểu Cát giơ tay hưởng ứng: “Ba mét tám luôn mới đúng.”

Tống Diệm không hiểu ra sao cả: “Cái quỷ gì thế?”

Giang Nghị cười sang sảng: “Ngôn ngữ mạng đấy, Đội trưởng không chịu thường xuyên cập nhật, đương nhiên không hiểu rồi.”

Tống Diệm hừ nhẹ: “Xem ra nên tịch thu di động của các cậu rồi.”

Cả đám kêu rên: “Đừng mà!”

Tống Diệm ra lệnh: “Được rồi, về hàng đi.”

“Rõ!”

Mọi người đứng dậy, bước ra ngoài. Lý Manh nán lại sau cùng, nói với Tống Diệm: “Chuyện này phải báo cáo với cấp trên. Những đội viên tình nghi bị phôi nhiễm không thể đi làm trong khoảng thời gian này.”

“Biết rồi.”

Các đội viên lên xe đi trước. Ra khỏi bệnh viện, Lý Manh lấy chìa khóa trong túi xách ra, bảo: “Để em đưa anh về.”

Tống Diệm vừa nói vừa lấy túi thuốc trong tay cô: “Không cần đâu, tự anh về được.”

Lý Manh đứng yên quan sát vẻ mặt anh, đột ngột hỏi: “Là cô ấy sao?”

Tống Diệm chưa kịp hiểu ra vấn đề: “Hả?”

“Bạn gái trước của anh…” Lý Manh gặng hỏi: “… Là bác sĩ Hứa kia, phải không?”

Tống Diệm nheo mắt lại nhìn cô, không trả lời ngay, dường như đang đoán xem cô lấy được thông tin này ở đâu.

Lý Manh cười gượng: “Vừa rồi, trong phòng chờ theo dõi, em kéo khóa áo giúp anh mà anh không phản ứng, cũng không ngăn cản em, em đã biết tâm tư anh không có ở đấy rồi… Chỉ nghe tiếng bước chân đã biết là cô ấy đến ư?”

Cảm giác của phụ nữ thường nhạy bén đến đáng sợ, mà chính sự nhạy cảm ấy chắc chắn sẽ đem đến đau khổ cho bản thân mình.

Tống Diệm dò xét cô, cằm hơi hất lên như đã hiểu ra: “Thảo nào, em lại tự tiện rút điếu thuốc trong miệng anh.” Anh cười nhạt. “Để trêu tức cô ấy à? Lý Manh, em là trẻ con sao?”

Lý Manh thấy anh bảo vệ Hứa Thấm như vậy, liền nổi giận, nhưng lại đau lòng: “Anh còn thích cô ta à? Em thật sự… Em nói này, cô ta đã chê anh thì anh tội gì phải làm thế? Thích bị ăn hành hả?”

Sắc mặt Tống Diệm biến đổi: “Địch Miểu nói với em?”

“Ai nói có quan trọng không?” Lý Manh nhìn anh, ánh mắt vừa ấm ức vừa xót xa. “Anh là người đàn ông tốt, tại sao lại để cô ta đùa giỡn không đáng một đồng, để cô ta khinh thường như thế? Thấy anh như vậy, em tức lắm. Đúng vậy, em là người xấu. Lúc nãy, là em cố ý kéo khóa áo cho anh, cố ý lấy điếu thuốc của anh để khiêu khích cô ta đấy. Em muốn cho cô ta biết, có rất nhiều cô gái tốt thích anh…”

“Lý Manh!” Tống Diệm ngắt lời cô. “Cứ tiếp tục sẽ vượt giới hạn đấy!”

Lý Manh mím môi, nghẹn ngào đến đỏ bừng cả mặt. Cô thấp thỏm nhìn Tống Diệm xem anh có thật sự nổi giận không. Cô vừa sợ anh giận lại vừa không muốn bản thân khó chịu, uất nghẹn rất lâu mới thốt ra: “Em thật sự sắp bị anh chọc tức chết rồi. Anh có thể cầu tiến một chút không? Anh xem lại mình đi: Cần ngoại hình có ngoại hình, cần nhân phẩm có nhân phẩm, làm gì cứ phải dây dưa, quỵ lụy cho người ta hành hạ chứ! Tống Diệm à, anh làm ơn cầu tiến một chút có được không?”

Tống Diệm dở khóc dở cười, cảm thấy cô càng nói càng chẳng ra làm sao: “Lý Manh…”

“Có phải anh định làm hòa với cô ta không?” Lý Manh gặng hỏi, ngữ điệu đã có phần đi quá giới hạn. “Anh không khó chịu khi sống với người đàn bà khinh thường mình à?”

“Chuyện chấm dứt ở đây đi.”

Lý Manh nhạy cảm nhận thấy một tia lạnh lẽo trong giọng nói của anh, bèn thức thời ngậm miệng.

“Em quan tâm anh, anh cảm ơn. Nhưng mà…” Nụ cười trên khuôn mặt Tống Diệm dần tắt. “Quan hệ của anh với bạn gái trước là gì, tốt hay xấu, không đến phiên người khác xen vào, hiểu không?”

Mặt Lý Manh đỏ gay, chỉ thiếu điều đỏ hoe vành mắt nữa thôi. Mặc dù anh không nói nặng nhưng ý bao che Hứa Thấm đã quá rõ ràng rồi.

“Em xin lỗi, được chưa? Em cũng biết là mình không đúng, nhưng mà em không nhịn được.” Cô đành xuống giọng cầu hòa.

Tống Diệm nhìn cô giây lát rồi thở dài, quay người rút một điếu thuốc ra châm lửa, rít một hơi mới quay lại nhìn cô. Lý Manh vẫn cuối đầu im lặng.

Anh hỏi: “Anh có nói với em là hai bọn anh không thể nào chưa?”

Lý Manh gật đầu.

“Em bảo anh tội tình gì, vậy sao em cũng cứ phải khổ như vậy?” Tống Diệm nghiêng mắt nhìn cô. “Lên lớp cho người khác cũng ra dáng lắm.”

Lý Manh ngẩng đầu: “Anh không thích em, thích người khác, em cũng đâu có cách nào. Nhưng anh không thể tìm một đối tượng tốt hơn để em tâm phục khẩu phục hay sao?”

Tống Diệm “à” một tiếng. “Mẹ nó, anh cũng muốn để mình phục nữa kìa.” Anh lớn giọng một câu rồi vứt điếu thuốc xuống đất, ra sức dẫm đạp.

“Đi đây.” Tống Diệm chào một tiếng rồi đưa xe vẫy tay bỏ đi.

Ngồi trong xe, anh gọi cho Địch Miểu.

“Anh, sao vậy? Sao lại rảnh rỗi gọi cho em thế này?” Giọng Địch Miểu hớn hở.

Tâm trạng Tống Diệm rất tệ, không nói nhảm với cô em gái mà trực tiếp cảnh cáo: “Lần sau còn nói bậy bạ chuyện trước kia của anh với người khác, anh sẽ đánh gãy chân em đấy.”

“Chuyện gì chứ?” Địch Miểu hoàn toàn không nhớ ra được. “Sao tự dưng lại đòi đánh gãy chân em?”

“Em đã nói gì với Lý Manh? Chuyện gì cũng đi nói bậy bạ cho người ngoài nghe thế hả?”

Địch Miểu ra vẻ hùng hồn: “Chị Manh Manh đâu phải người ngoài. Em còn muốn chị ấy làm chị dâu em nữa kìa.”

“Bớt nói xàm đi!” Anh ngắt ngang.

Địch Miểu kêu gào: “Lại mắng em nữa. Anh nói với mẹ em đi. Mẹ em thích chị ấy đấy, nói ưng chị ấy làm dâu mình đấy. Là anh giả điếc thôi.”

Giọng Tống Diệm thay đổi: “Địch Miểu, em còn muốn bướng với anh nữa phải không?”

Địch Miểu nghe thấy giọng anh không ổn, lập tức ngoan ngoãn trở lại: “Eo ôi, là mẹ em nói mà, không liên quan gì đến em cả.”

“Mợ thích nói nhảm, em cũng hùa theo làm gì? Còn muốn có máy tính bảng nữa không?”

Địch Miểu lập tức đổi chiến tuyến: “Anh, anh thích ai, em sẽ ủng hộ người đó. Không ai thân bằng hai anh em mình đâu.”

Tống Diệm vẫn cằn nhằn: “Cúp máy đây.”

“Ối, ối, ối, đừng mà. Hiếm lắm mới gọi được mọt cú điện thoại.” Địch Miểu gọi với theo, “Hôm nay xảy ra chuyện gì mà anh gọi cho em thế?”

Tống Diệm không nói chuyên mình bị thương: “Đi làm, giúp người ta tháo nhẫn.”

Địch Miểu thở phào, cười nói: “Vậy thì tốt. Thật hy vọng ngày nào anh cũng chỉ cần cởi nhẫn giúp người ta thôi, đừng có cháy nhà làm gì. Thật á, đừng có cháy nhà là tốt nhất.”

Tống Diệm sửng sốt, hồi lâu sau mới khẽ cười: “Anh cúp máy đây.”

“Anh, ngày nào cũng bình an đấy nhé!” Địch Miểu lại lớn tiếng vọng vào điện thoại.

Tống Diệm đặt điện thoại xuống, dựa vào ghế ngồi, nhìn cảnh thành phố lướt qua ngoài cửa xe, bỗng dưng nhớ về năm ấy.

Năm ấy anh còn trẻ, đã từng muốn thỏa mãn tất cả nguyện vọng của cô.

***

Hứa Thấm trở lại văn phòng, nghe được từ Tiểu Tây là Tiểu Đông chuẩn bị nộp đơn xin thôi việc, nói bất kể sáu tuần sau kết quả ra sao, cô ấy cũng không muốn làm ý tá nữa.

Tiểu Nam và Tiểu Bắc nghe nói thế, chỉ thở dài, không đưa ra nhận xét nào về sự lựa chọn của cô nàng nữa.

Tiểu Tây lẩm bẩm: “Hy vọng cô ấy không bị nhiễm bệnh, bình an tìm việc mới.”

Hứa Thấm trấn an: “Chắc không bị lây đâu.”

“Tại sao thế ạ?”

“Tôi vừa mới tra tài liệu, năm ngoái chỉ có mười vụ phơi nhiễm HIV trong ngành chúng ta, trong đó có ba bác sĩ và y tá, xác suất ba mươi phần trăm. HIV không dễ lây nhiễm, nên khoan tuyệt vọng đã. Huống chi nếu quả thật rơi vào trường hợp đó thì càng không thể thôi việc. Đây là tai nạn lao động, bệnh viện nhất định sẽ lo.”

Ba người nhất thời im bặt nhìn Hứa Thấm.

Hứa Thấm khó hiểu: “Sao thế?”

Tiểu Nam thảng thốt: “Bác sĩ Hứa, làm chung với chị lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy chị nói nhiều như vậy đấy. Thật không quen cho lắm.”

“…”

Hứa Thấm lúng túng: “Tôi về trước đây.”

“Chờ đã!” Tiểu Tây nhảy đến, kéo tay Hứa Thấm: “Bác sĩ Hứa, chị có quen người lính cứu hỏa bị thương kia không?”

“Có chuyện gì?”

Tiểu Tây nghiêng đầu, cười si ngốc: “Thấy anh ấy đẹp trai quá! Nếu chị biết anh ấy thì giới thiệu cho em đi. Sắp đến mùa đông rồi, nên tìm bạn trai để sưởi ấm.” Mắt Tiểu Tấy sáng lấp lánh, hưng phấn chỉ mình. “Lính cứu hỏa và y tá xứng đôi lắm đấy!”

“Không quen.”

Tiểu Tấy tiếc nuối: “Tiếc thật.”

Lúc Hứa Thấm ra cửa, nghe thấy Tiểu Bắc bày trò cho Tiểu Tây: “Tiểu Nam có số điện thoại của một người trong đội họ đấy, cô có thể hỏi Tiểu Nam.”

Lúc Hứa Thấm tới hầm đỗ xe, gió rét đột ngột ùa đến khiến cô thoáng rùng mình. Lúc này mới phát giác Tiểu Tây nói đúng thật, sắp đến mùa đông rồi. Mùa đông phương Bắc đến sớm quá, lần đó gặp Tống Diệm vẫn còn là mùa hè cơ mà.

***

Mấy ngày kế tiếp được nghỉ, Hứa Thấm tranh thủ về Mạnh gia.

Mạnh Hoài Cẩn và Mạnh Yến Thần đi ăn liên hoan, bữa tối chỉ có Hứa Thấm và Phó Văn Anh. Đương nhiên Phó Văn Anh hỏi cô và Tưởng Dụ phát triển như thế nào rồi, Hứa Thấm lấy công việc ra làm cớ cho có lệ.

Phó Văn Anh khẽ thở dài: “Bận như vậy, có muốn đổi việc khác không? Bảo bố con xin cho con đến trường đại học dạy hay nghiên cứu gì đó, việc nhẹ nhàng hơn.”

“Công việc hiện giờ rất ổn ạ.”

“Mẹ chỉ thấy mặt con gầy hơn thôi.” Phó Văn Anh gắp một miếng thịt dê vào bát cô, lại múc cho cô một bát canh xương hầm. “Ăn hết cho mẹ.”

“Vâng.”

“Mau lấy chồng đi.” Phó Văn Anh nói tiếp. “Mấy đứa các con không biết nghĩ cái gì, Yến Thần cũng vậy, sắp xếp cho nó đi xem mắt hết cô này đến cô khác mà không để ý ai cả.”

Hứa Thấm uống canh, ngẩng đầu lên: “Mẹ, con có người mình thích rồi.”

Phó Văn Anh đang gắp thức ăn chợt khựng lại, nhìn cô từ trên xuống dưới: “Không phải Tưởng Dụ à?”

“Không phải ạ!”

Phó Văn Anh hơi tiếc nuối nhưng cũng nhường một bước: “Con nhà ai thế?”

“Người bình thường thôi.”

“Vậy không được.” Phó Văn Anh không tán thành. “Thấm Thấm, đừng ép mẹ làm người xấu một lần nữa, được không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Cuncute, Huogmi, dao bac ha
     
Có bài mới 13.04.2018, 18:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4891
Được thanks: 14314 lần
Điểm: 9.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi - Điểm: 12
CHƯƠNG 17

Type: Hasuko


Mãi mới đến đợt nghỉ dài ngày, vậy mà Hứa Thấm lại bị cảm nặng. Không biết nên trách thời tiết đột ngột trở lạnh hay là trách thời kỳ công việc căng thẳng đã kết thúc, tinh thần được thư giản sinh ra lười nhác, dẫn đến sức đề kháng cũng giảm theo.

Hứa Thấm không muốn tiêm hay uống thuốc vì cho rằng cảm cúm cứ để nó tự lành thì hơn, còn có thể nâng cao sức đề kháng. Cô chỉ muốn ngủ lì hai, ba ngày liền, không cần tỉnh lại, không cần suy nghĩ, cứ thế ngủ là được.

Phó Văn Anh bảo cô làm liều, gọi bác sĩ gia đình đến truyền dịch cho cô.

Hứa Thấm nhắm mắt ngủ li bì thẳng đến lúc trời tối. trong phòng chỉ bật mỗi chiếc đèn ở góc sô pha, hắt tới ánh sáng mờ mờ. Mạnh Yến Thần đang ngồi đấy đọc sách, Tiêu Diệc Kiêu thì nằm ngủ tít thò lò. Cô yên lặng nhìn khuôn mặt ôn hòa của Mạnh Yến Thần hồi lâu, lúc anh giương mắt lên bắt gặp ánh mắt cô.

“Tỉnh rồi à?”

“Vâng.”

“Khá hơn chút nào không?”

“Đỡ rồi.”

Mạnh Yến Thần đi đến, ngồi xuống bên giường: “Giọng em nghe vẫn còn nghẹt mũi lắm.”

Hứa Thấm nhìn bình nước truyền: “Truyền dịch rồi, mai sẽ khỏe thôi.”

Mạnh Yến Thần thấy cánh tay cô lộ ra khỏi chăn, muốn phủ tay mình lên nhưng chỉ nghĩ rồi lại thôi.

Bên giường đặt một bó hoa và gấu bông. Mỗi lần cô bị bệnh, Tiêu Diệc Kiêu đều tặng cô một chú gấu. Nhưng hoa này thì…

“Ai tặng thế?”

“Tưởng Dụ.”

“Sao anh ta biết?”

“Mẹ nói.” Mạnh Yến Thần nói chuyện rất ngắn gọn, không hề vui vẻ.

Không vui vẻ thì sao chứ? Anh cũng bị mẹ sắp xếp xem mắt, một tuần một lần, không thể nào từ chối được. Không phải nhà Bộ trưởng thì là nhà Chính ủy, không có lựa chọn nào khác.

Mạnh Yến Thần hỏi: “Em thích Tưởng Dụ không?”

Hứa Thấm nhìn chằm chằm vào ống truyền dịch đang nhỏ thuốc: “Không thích, nhưng cũng không ghét.”

“Ý là… có thể chấp nhận kết hôn với cậu ta à?”

Hứa Thấm vẫn không dời mắt: “Cũng không thể.”

Mạnh Yến Thần chẳng cho ý kiến, chỉ ngồi chốc lát rồi nói: “Anh đi xuống hâm cháo cho em.”

Anh đi rồi, căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Hứa Thấm thở hắt một hơi bức bối, vừa định nhắm mắt lại thì nghe thấy giọng nói uể oải của Tiêu Diệc Kiêu: “Nếu có thể chấp nhận, sao vẫn không vui vẻ?”

Hứa Thấm quay đầu lại: “Anh không ngủ sao?”

Tiêu Diệc Kiêu ngồi dậy, xoa mắt: “Bị hai anh em em đánh thức.” Anh không đi qua, chỉ ngồi yên trên sô pha, khuôn mặt được bao phủ trong vầng sáng ẩn chứa vẻ châm chọc. “Anh cũng phục hai người thật. Có thể đừng khổ sở như vậy không? Nhìn thoáng một chút đi, cuộc đời còn rất dài để hưởng lạc mà.”

Hứa Thấm không vòng vo: “Chuyện Mạnh Yến Thần… em đã nhìn thoáng từ lâu rồi. Năm đó, lúc mẹ bảo em đổi họ, em đã hiểu ý của bà. Anh ấy còn đến khuyên em, em đã sớm không có ý nghĩ gì khác với anh ấy rồi.”

“Bây giờ, em đổi lại họ rồi mà…”

“Không phải đổi vì anh ấy.” Hứa Thấm cắt ngang.

Không khí lặng ngắt như tờ.

Tiêu Diệc Kiêu nghĩ ngợi chốc lát mới hỏi: “Thật sự thích tên Tống Diệm kia vậy hả?”

Hứa Thấm yên lặng rất lâu: “Em không biết.” Cô khẽ hít mũi. “Không biết là vì không chiếm được hay là vì cuộc sống quá ngột ngạt… Không biết nữa…”

“Vậy chính là rất thích rồi.” Tiêu Diệc Kiêu thở dài thườn thượt, ra vẻ khó xử. “Được rồi, để anh phân tích cho em.”

Anh đi đến mép giường cô, ngồi co chân trên thảm trải sàn, để ánh mắt ngang tầm với cô: “Thấm Thấm, anh hỏi em nhé, tiền lương của cậu ta một tháng bao nhiêu? Lính cứu hỏa chắc tầm năm, sáu nghìn tệ đúng không?”

Hứa Thấm tranh luận: “Anh ấy là Đội trưởng.”

“Ừ, à, được, coi như là bảy, tám nghìn đi. Chỗ chúng ta là thành phố cấp Một, đám nhân viên công chức ở con phố tài chính ngay sát nhà em một tháng kiếm được bao nhiêu tiền, em biết không? Thâm niên làm việc bốn, năm năm, tiền lương ít nhất là hai mươi, ba mươi nghìn đấy. Một đứa con gái nhà bình thường, học đại học, học thạc sĩ, mặt nào cũng xuất sắc, nếu cô ta coi trọng một tên lính cứu hỏa, nhất định bố mẹ cô ta sẽ phản đối, còn có thể náo loạn tung trời luôn nữa, em có tin không? Cho dù không phải sinh viên giỏi giang, nếu thích một tên sửa xe, mở quầy bánh nướng, bố mẹ cô ta có đồng ý không? Bình thường không thấy khác biệt giai cấp đâu, nhưng một khi bàn chuyện cưới xin sẽ lòi ra rất nhiều vấn đề, em hiểu chưa? Em cũng đừng trách mẹ em. Mẹ em sáng suốt hơn em nhiều: Tình yêu chỉ là thoáng qua, thực tế…”

“Nhưng chỉ lúc nhìn thấy anh ấy, em mới có cảm giác mình vẫn còn sống.” Cô hờ hững xen vào một câu khiến Tiêu Diệc Kiêu im bặt, giống như tất cả những lời nói vừa rồi đều tan thành mây khói không hề có trọng lượng.

“Em nói gì?” Tiêu Diệc Kiêu hỏi lại, sắc mặt nghiêm túc.

“Anh hiểu cảm giác đó không? Bị người ta siết cổ dìm xuống nước, rất muốn ngoi lên hít một ngụm không khí ấy.” Cô nhìn anh, khóe miệng thoáng nhếch lên mang vẻ giễu cợt và thương hại bản thân. “Cảm giác này giống như… rõ ràng đã là người chết rồi, nhưng vẫn muốn sống lại một lần nữa.”

Dù chỉ là một lần thôi.

Sống lại lần nữa tuổi hoa năm ấy. Nhất định phải thế!

Trong ký ức của Hứa Thấm, cô luôn chọc Tống Diệm tức giận, nhưng anh luôn tha thứ cho cô hết lần này đến lần khác.

Ban đầu, tại sao cô lại quen với Tống Diệm? Có lẽ là muốn được anh bảo vệ, có lẽ là vì giận Mạnh Yến Thần, cũng có lẽ chỉ vì cuộc sống của cô quá bí bách mà thôi. Dù vì bất cứ lý do nào đi nữa, chung quy lại đều là động cơ không thuần khiết.

Tống Diệm đối xử với cô rất tốt, cô biết chứ!

Cô có quan tâm đến anh không? Rất quan tâm. Nếu không, cô sẽ không nói cho anh biết: “Em không phải họ Mạnh, tên của em là Hứa Thấm.”

Ở bên Tống Diệm có vui vẻ không? Rất vui vẻ. Nếu không, cô sẽ không dễ dàng nhớ lại nhiều chuyện đến thế.

Cô ăn không nhiều, lúc nào cũng mang tâm lý sợ hãi bị đuổi khỏi Mạnh Gia. Mọi thú vui đều bị dán lên cái mác cấm đoán. Tuy cô thường ra ngoài ăn với Mạnh Yến Thần, nhưng anh cũng là người khắc kỷ, còn cô thì là phận ăn nhờ ở đậu, từ cốt tủy đã biết nhìn sắc mặt người ta mà sống, khó tránh khỏi bị ảnh hưởng.

Tống Diệm lại khác hẳn. Có lần, anh cùng cô ăn cơm ở căng tin trường, thấy cô ăn quá ít, anh liền cau mày không vui: “Em là mèo đấy à? Chuột còn ăn nhiều hơn em nữa đấy.”

Tống Diệm tưởng đồ ăn trong căng tin không hợp khẩu vị của cô, liền dẫn cô đi ra quán cơm bên ngoài.

Hứa Thấm đến phương Bắc đã nhiều năm như vậy mà vẫn chưa được ăn món bản địa chính thống. Cô ăn không quen, trong trứng xào cà chua sao lại có thứ dinh dính, đặc sệt như nước mũi vậy.

Tống Diệm giải thích: “Đây là bột năng.”

Hứa Thấm cau mày: “Thật khó ăn.”

Lần đầu tiên Tống Diệm nghe người ta nói kiểu này, liền cười cô: “Khó ăn á? Rốt cuộc là ngon hay là khó ăn(*)?”

(*) Trong nguyên tác, Hứa Thấm nói là (hảo nán chĩ), từ (hảo) nghĩa là tốt, ngon.

Thế là Hứa Thấm nhại theo khẩu âm của anh, lời nói ra khá kỳ lạ: “Khó… ăn… quá!” Đến từ “quá”, cô gần như cuốn lưỡi sâu đến tận cổ họng.

Tống Diệm cười to: “Nói tiếp… Khó ăn thấy mẹ.”

Hứa Thấm lại im lặng.

“Sao vậy?” Anh cười cười nhìn cô.

“Đừng nói tục.” Cô nhỏ giọng.

“Sao anh lại không thể nói tục? Học theo mau, nhanh nào, nhanh nào!” Anh đẩy đẩy tay cô. “Bày đặt cái gì? Nhanh!”

Hứa Thấm bị anh đẩy vài cái, không biết bị chập mạch ở chỗ nào, ngoan ngoãn há miệng nói theo: “Khó ăn thấy mẹ. Tên đầu bếp này ngu vãi.”

Tống Diệm trố mắt líu lưỡi nhìn cô đầy ngạc nhiên: “Sao còn tự do phát huy thế?” Vừa nói vừa che miệng cô lại. “Con gái không được nói mấy từ này, không văn minh đâu.”

Hứa Thấm bị anh che mất nửa gương mặt, nói xong cũng cảm thấy mình bạo gan, vì thế mím môi cười cười, khóe mắt cũng cong cong.

“Trao đổi ngôn ngữ” xong, cô tiếp tục xúc một thìa lớn. Tống Diệm thấy thế, nhăn mày: “Em làm gì thế? Thấy khó ăn thì đừng ăn, nhả ra đi.”

Hứa Thấm ngốn đầy cà chua trong miệng, trừng mắt nhìn anh. Ở nhà, dù trước mặt Mạnh Yến Thần hay bất cứ ai khác, cô cũng không dám làm ra hành động này.

Tống Diệm đá thùng rác đến bên chân cô: “Nhả ra!”

Hứa Thấm do dự một lát, cuối cùng phun miếng cà chua vào thùng rác.

Anh rất thích cô, cô biết chứ!

Anh không phải là dạng ngoan hiền, nhưng chưa từng nói nặng với cô dù chỉ một câu. Anh cũng không phải kiểu người kiên nhẫn, nhưng vì muốn ngắm cô mà ngồi cả ngày trong lớp học. Anh càng không phải kiểu người an tĩnh, chỉ vì cô thường lên cơn kiệm lời, không chịu mở miệng nói câu nào, thế mà anh lại chịu ngồi yên bên cô những một, hai tiếng…

Anh là người vừa kiêu ngạo vừa bá đạo như thế, nhưng lại có thể dễ dàng tha thứ cho cô.

Hôm ấy là thứ Sáu, lẽ ra phải về nhà nhưng cô lại không về. Tống Diệm đưa cô đi trượt patin. Cô không biết chơi, cứ lóng nga lóng ngóng, mà anh vẫn kiên nhẫn nắm tay cô từ từ chỉ dẫn. Nhóm bạn anh nhanh chóng trượt lướt qua, cười đùa, huýt sáo, trêu chọc, đều bị anh đuổi đi, chạy tán loạn như ong vỡ tổ.

Hứa Thấm trượt vài vòng liền nói: “Anh buông tay đi, em biết trượt rồi.”

“Em chắc chứ?”

“Chắc.”

Tống Diệm buông ra, nhưng cánh tay vẫn vờn quanh cô, theo sát phía sau cô.

Hứa Thấm tự mình trượt, càng trượt càng nhanh. Nhưng cô không biết rẽ, kỹ thuật phanh cũng không thành thạo, trượt một hồi thì luống cuống tay chân, mất trọng tâm, thình lình ngã nhào. Cô tưởng ngã sẽ đau lắm, khéo sao Tống Diệm thoát cái đã tiến lên ôm lấy cô.

Anh bảo vệ cô trong lồng ngực, thân mình tiếp đất, còn cô thì chẳng mảy may tổn hại, thậm chí còn không cảm thấy chút đau đớn nào.

Tống Diệm đau đến xuýt xoa, Hứa Thấm sững sờ nhìn anh, không kịp phản ứng.

Tống Diệm ôm ngực: “Còn ngây ra đó làm gì? Mau đến xoa đi!”

Hứa Thấm vẫn đờ đẫn nhìn anh, nhanh chóng bật cười.

Đây là lần đầu tiên Tống Diệm thấy cô cười to như thế. Cô quỳ bên cạnh anh, cười khanh khách mãi, cười đến run run bả vai gầy gò. Nhưng nụ cười của cô nhanh chóng tiêu tan. Cô ngước mắt nhìn phía sau anh, sắc mặt trở nên chết lặng.

Tống Diệm quay đầu lại, nhìn thấy Mạnh Yến Thần. Anh từng gặp người này. Cứ mỗi thứ Hai hằng tuần, Hứa Thấm đều ngồi xe của anh ta đến trường.

Mạnh Yến Thần đứng bên sân, trong mắt hoàn toàn không có Tống Diệm, không hề có xung quanh, chỉ nhìn Hứa Thấm nói: “Thấm Thấm, về nhà thôi.”

Hứa Thấm cúi đầu, im lặng giây lát rồi cởi giày patin.

Tống Diệm không hề ngăn cản, đến tận khi Hứa Thấm toan nhỏm người dậy thì anh mới đứng lên hỏi: “Anh ta là ai?”

Hứa Thấm nhỏ giọng: “Anh trai em.”

Tống Diệm cười gằn: “Em cho anh là thằng ngu à?”

Hứa Thấm không giải thích, cứ cúi đầu đi về phía Mạnh Yến Thần.

Thấy cô muốn tiến về phía rìa sân, Tống Diệm nãy giờ vẫn im lặng bỗng lướt đến, bắt lấy tay cô: “Không được đi với anh ta.”

Hứa Thấm quay đầu lại nhìn Tống Diệm. Mà hành động anh kéo tay Hứa Thấm đã kích thích Mạnh Yến Thần.

Mạnh Yến Thần cảnh cáo: “Cậu buông em ấy ra.”

Tống Diệm hất cằm lên, kéo Hứa Thấm vào lòng: “Bạn gái của tôi đến lượt anh quản à?”

Mạnh Yến Thần bước đến, đấm một cú vào mặt Tống Diệm. Giày Tống Diệm trượt đi. Lúc ngã xuống, anh còn níu lấy cổ áo Mạnh Yến Thần, kéo anh ta ngã theo. Đã vậy, vừa ngã xuống đất, Tống Diệm liền nhanh chóng quay người, đánh trả một cú.

Hai người quần nhau đánh đấm túi bụi, mặt mày bầm tím, thậm chí văng luôn cả giày.

Hứa Thấm thẫn thờ đứng bên cạnh, như thể không hề quen biết hai người đang đánh nhau này.

Đám bạn ùa đến, vất vả lắm mới kéo được hai người ra. Mạnh Yến Thần thấy Tống Diệm còn muốn kéo Hứa Thấm đi, liền quay đầu lại, hỏi cô trước: “Em đi với ai?”

Tống Diệm dừng bước, nhìn Hứa Thấm, miệng thở hổn hển.

Cuối cùng, ánh mắt của Hứa Thấm mới có tiêu cự trở lại, nhìn về phía Tống Diệm. Đám bạn anh quay về phía này, Tống Diệm gằn từng câu từng chữ: “Không được đi cùng anh ta. Anh đưa em về.”

Hứa Thấm đi đến bên cạnh Tống Diệm, nhẹ giọng thương lượng: “Tống Diệm, em phải về nhà, ngày mai đến tìm anh chơi được không?”

Tống Diệm lạnh mặt nhìn cô. Hứa Thấm không giải thích nhiều, quay người bỏ đi ngay trước ánh mắt tất cả bạn bè của anh.

Đám bạn vây quanh không ai dám lên tiếng. Tống Diệm không nói một câu, nhặt giày patin lên, vừa đi được hai bước đã đột ngột thét lên một tiếng bực bội, nện giày xuống đất.

Hôm sau là thứ Bảy, Hứa Thấm đến sân patin tìm Tống Diệm. Tống Diệm phớt lờ cô, cô ngồi yên trên bậc thềm chờ đợi. Tống Diệm trượt patin lướt đi như cơn gió, không buồn liếc nhìn cô lấy một lần. Một giờ, hai giờ, Hứa Thấm vẫn cứ ngồi yên chờ đợi.

Bạn anh tốt bụng đến khuyên: “Em về đi! Hôm qua, em làm anh Diệm mất mặt, anh ấy không xuống nước với em đâu. Em về đi thôi.”

Hứa Thấm tiếp tục ngồi đợi bên sân, ánh mắt dõi theo Tống Diệm.

Đến tối, Tống Diệm vẫn chưa có ý định rời đi. Anh chơi mệt, trượt đến băng ghế bên sân, vặn nắp bình nước, đưa lên miệng tu ừng ực.

Hứa Thấm đi đến: “Tống Diệm, em đói rồi, đi ăn cơm đi.”

Tống Diệm lạnh lùng nhìn cô. Hứa Thấm ngồi xổm bên chân anh, nhìn anh với đôi mắt đen láy như chú mèo con tội nghiệp: “Đừng giận nữa mà, không phải em đã đến tìm anh rồi sao?”

Tống Diệm giận đến nghiến răng, chửi một tiếng rồi quăng bình nước, cởi giày, đứng dậy bỏ đi.

Hứa Thấm lập tức đuổi theo, chạy đến kéo tay anh. Anh đang nổi nóng liền hất ra không hề nể nang. Cô lại nhào đến, nắm chặt góc áo phông của anh không buông. Lần này, anh không gạt cô ra nữa nhưng vẫn sải từng bước dài, làm cô phải hớt hải chạy theo.

Lúc ăn cơm, từ đầu đến cuối, anh không nói một lời, Hứa Thấm cũng mang theo chút hồi hộp. Cô cảm nhận được anh muốn hỏi gì đó, đại loại như quan hệ giữa cô và Mạnh Yến Thần là sao. Nhưng mãi tận khi buông đũa, anh cũng chỉ nhìn cô, chậm rãi ăn, không hỏi han gì cả. Đến cuối bữa, anh bỗng đưa tay xoa đầu cô, nhẹ nhàng hỏi một câu: “Cô nhóc, có nhớ anh không?”

Cuối cùng, điều anh khát khao muốn hỏi chỉ có vậy, đáp án cả đêm trằn trọc trở mình muốn biết chỉ có mỗi câu này. Cô nhóc, cô nhớ anh không? Anh nhớ em đến mức sắp điên lên rồi đấy!

Khoảnh khắc đó, trái tim tựa sắt đá của cô như bị khoét một lỗ, nhói đến tận cốt tủy.

Anh nói: “Anh tưởng em sẽ không quay lại nữa.”

Vậy là, chỉ vì cô quay lại nên anh dễ dàng tha thứ cho cô.

Nhưng lần đó chia tay, cô nói: “Tôi không thích con phố Ngũ Phương xập xệ, cũng cảm thấy người ở đó chẳng có tương lai.”

Cô tưởng rằng anh tuyệt đối không tha thứ cho mình. Nhưng xa cách nhiều năm, câu trả lời của anh lại là: “Lựa chọn ban đầu của cô không quan trọng.”

Hứa Thấm giơ tay che kín mắt, nếu lại mơ mơ hồ hồ đi tìm anh thì cô thật coi thường người ta quá rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Cuncute, HNRTV, Hoa bí, Huogmi, kieumy0810, nhungtasa, Đinh Hằng
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 71 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: kltran94, mimosavj và 125 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 177, 178, 179

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
yentula
yentula
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 264 điểm để mua Pucca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 609 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 394 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 410 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4366 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 374 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 579 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 4157 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 844 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 355 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1995 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 550 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 337 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 718 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3958 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 350 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 965 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 682 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 918 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 250 điểm để mua Pucca
cò lười: Mọi người nhường em cục đá đi ạ. Em sưu đồ tím ạ
Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 303 điểm để mua Trái Cherry

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.