Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Đề tài này đã khoá, bạn không thể sửa hoặc gởi bài trả lời.  [ 21 bài ] 

Tuổi trẻ tươi đẹp chúng ta từng đi qua - Lam Lam

 
Có bài mới 23.02.2018, 18:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 26.02.2017, 10:43
Bài viết: 22
Được thanks: 9 lần
Điểm: 32.68
Có bài mới [Hiện đại] Tuổi trẻ tươi đẹp chúng ta từng đi qua - Lam Lam - Điểm: 10
Tuổi trẻ tươi đẹp chúng ta từng đi qua


Thể loại: Tiểu thuyết
Truyện tự sáng tác
Tác giả: Lam Lam (TửDi201)


Giới thiệu...

Trải qua những năm tháng tươi đẹp của tuổi trẻ, thứ còn xót lại chỉ là sự cô đơn. Có chăng một vài người còn mộng mị trong cơn mơ tuổi trẻ còn xót lại chút si tình chấp niệm...

   Trải qua những năm tháng tươi đẹp của tuổi trẻ liệu rằng chúng ta có thoát khỏi cô đơn? Liệu rằng sau những cay đắng và chia xa chúng ta còn nhớ đến nhau, những con người đã cùng nhau trải qua khoảng thời gian tươi đẹp của cuộc đời?

   Ngần ấy năm trôi qua có khi nào chúng ta ngừng tiếc thương cho tuổi trẻ, ngừng lưu luyến những tháng ngày đã đi qua, ngừng nhớ thương một mối tình đã lùi xa? Ngần ấy năm ngày ấy chúng ta cùng nhau trải qua, nhưng có khi nào chúng ta ngừng chơi vơi với nỗi cô đơn tự bản thân đào lấp.

   Chúng ta yêu những ngày đẹp trời, nhớ hương một loài hoa ngào ngạt, đó chỉ là cảm xúc trong phút chốc, còn mối tình đầu hay những tháng ngày của tuổi trẻ sẽ là tình yêu vĩnh viễn. Dù là ngày tháng về sau, chúng ta kết hôn hay yêu một người khác, chúng ta vẫn sẽ luôn khắc khoải về mối tình đầu hệt như những ngày tháng về sau có tươi đẹp cỡ nào thì chúng ta vẫn thương nhớ những phút giây tuổi trẻ. Dù lỡ làng hay trọn vẹn, dù mặn mà hay nhòa nhạt, những ngày tháng ấy, mối tình đầu ấy sẽ để lại trong chúng ta những vết loang lỗ hãi hùng mà dù cho ngày rộng tháng dài của tương lai cũng không bù đắp nỗi. Mỗi khi trái gió trở trời, nó nứt toạc ra, đau ê ẩm.

   Những ngày tháng sau này chúng ta sống chỉ để chữa lành vết thương thời gian ghi tạc, chỉ để thoát khỏi nỗi cô đơn tuổi trẻ để lại. Rồi một ngày đẹp trời nào đấy, chúng ra nhận ra bản thân vẫn còn yêu người cũ, con người đã cùng ta trải qua những hạnh phúc hay thăng trầm của tuổi trẻ, vẫn thiết tha mong người ấy quay lại. Và rồi thời gian liệu có đem tình yêu trở lại, số phận có đem hai bàn tay đan lồng vào nhau? Tôi không biết, bạn không biết, chúng ta đều không biết. Chi bằng hãy cố gắng cùng nhau khi có thể, hãy yêu nhau thật nhiều khi còn ở bên hay hãy trân trọng khi còn nắm vững. Đừng để khi đã trôi tuột đi mới nuối tiếc và níu kéo khi ấy thật ngốc nghếch biết bao.

     Có vài thứ, một khi đã bỏ lỡ thì sẽ nuối tiếc cả đời, bao nhiêu nước mắt rơi vẫn là chưa đủ, bao nhiêu nắng mai vẫn cứ là cũ kĩ và bao nhiêu con người vẫn chỉ là thay thế... Cũng như cơn gió lạnh ngoài kia, để mây trôi tuột đi, vĩnh viễn không thể vãn hồi. Tình yêu, khi một người chạy, một người đuổi theo thì sẽ chẳng khác nào ngọn gió và lá úa khi mùa sang.

   Hãy trải qua tuổi trẻ ấy cùng với người mình thương, cùng với những người bạn và đừng tự chôn vùi bản thân bằng những nỗi niềm bạn giấu cho riêng bạn. Đừng để tuổi trẻ khiến chúng ta cô đơn, đừng để mối tình đầu ra đi khi vẫn còn yêu và đừng để bản thân nuối tiếc khi mọi thứ đã không thể trở lại...

___Đó là tất cả những gì "Tuổi trẻ tươi đẹp chúng ta từng đi qua" muốn nhắn gửi đến bạn...



Tập tin gởi kèm:
guest_s_bookcover_by_hoatulien123456789-dc3v05h.png
guest_s_bookcover_by_hoatulien123456789-dc3v05h.png [ 384.14 KiB | Đã xem 2215 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.02.2018, 19:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 26.02.2017, 10:43
Bài viết: 22
Được thanks: 9 lần
Điểm: 32.68
Có bài mới [Hiện đại] Tuổi trẻ tươi đẹp chúng ta từng đi qua - Lam Lam - Điểm: 28
Chương 1: Trở về sau bao năm trốn chạy.

Mạc Xuyên, những ngày cuối tháng 9.

Chỉ còn hai ngày nữa là đến Quốc Khánh, mà năm nay Quốc Khánh trùng với Tết Trung thu nên kì nghỉ lễ kéo dài tận 15 ngày, vé máy bay đã được đặt hết, khó khăn lắm Lam Huyên mới đặt được vé về Mạc Xuyên, dù là vé hạng sang cô cũng phải chấp nhận. Vì nếu kì này không về, bố mẹ cô sẽ sang tận Pháp rước cô về.

Đã 5 năm rồi cô không về nhà, chắc hẳn thành phố Mạc Xuyên bây giờ đã thay đổi rất nhiều. Nghe bố mẹ kể ngay khu chung cư nhà cô cũng đã thay đổi khá nhiều, đẹp hơn hẳn trước kia. Mà nói đâu xa xôi ngay bản thân cô cũng đã thay đổi rất nhiều, đã trầm lặng và điềm tĩnh hơn xưa. Đó là dĩ nhiên vì một luật sư cần có sự điềm tĩnh và chín chắn. Có lẽ thời gian trôi đi kéo theo những già nua và cũ kĩ đem những mới mẻ và tình khôi xuất hiện.

Mới vừa giải quyết xong một vụ kiện cáo kinh tế, suốt 5 ngày liên tiếp hầu tòa có phần mệt mỏi, lên máy bay là cô đã lim dim ngủ ngay.

Một bé gái nom chừng 3,4 tuổi, tết tóc đuôi sam ngồi trên đùi mẹ bên cạnh cô, bỗng cô bé trượt xuống khỏi người mẹ sờ vào lắc chân cô đeo, giật mình tỉnh giấc, cô bé vẫn nghịch ngợm sờ vào cái lắc. Mẹ cô bé phát hiện ra ôm cô bé lên rồi nói: "Xin lỗi cô, con bé nghịch làm phiền cô rồi!"

"Không sao đâu chị, con bé kháu khỉnh quá!" Cô cười xoà.

Cô không nói gì nữa, nhìn ra ngoài cửa sổ, hôm nay trời đẹp, chỉ lấp ló vài gợn mây. Nó cũng chơi vơi và vô định như cô lúc này, vẫn cô đơn như 5 năm trước, không phải cô không có bạn bè mà là cô không đủ can đảm để buông lòng với bất cứ ai, dù là với Diệp Tư Dao, cô bạn trí cốt của cô. Suốt những tháng năm của tuổi trẻ cô đã sống như vậy, ôm tất cả cho riêng mình dù là hạnh phúc hay đớn đau. Cô nghĩ cả đời này sẽ chẳng bao giờ cô trút bỏ được những gì mà cô đã ôm ấp. Đôi khi mệt mỏi, chỉ muốn tìm ai đó để tâm sự nhưng bình tĩnh lại cô biết là cô không làm được, vì sĩ diện hay vì bản chất của một cô gái sống nội tâm cũng vậy.  

Thẫn thờ hồi lâu, ma xui quỷ khiến, cô cúi xuống tháo cái lắc chân, nhìn sang, cô bé mắt sáng rực lên nhìn theo cái lắc, cô mỉm cười đưa cho cô bé, con bé vui đáo để, cười tít mắt.

Mẹ nó lên tiếng cảm ơn.

Cô cười xoà: "Có gì đâu ạ, em cũng không cần nữa, tặng cho cô bé vậy."

Chị ấy nom có vẻ thân thiện, cười hỏi: "Em là du học sinh hả?"

"Vâng, em tốt nghiệp rồi, em là luật sư"

"Em tên gì? Quê ở đâu?"

"Em tên Lam Huyên, quê em ở Mạc Xuyên"

"Mạc Xuyên? Quê chị cũng ở Mạc Xuyên nhưng chị lấy chồng ở Thượng Hải."

Cô cười: "Trùng hợp quá!"

Mẹ cô bé cũng cười, nhìn xa xăm ngoài cửa sổ: "Phải, thật trùng hợp, chị luôn tin thứ kì diệu nhất trên đời này là duyên số!"

Duyên số đưa chúng ta đến với nhau, nhưng bên nhau dài lâu hay không là do đôi bên quyết định.

Cô không nói gì nữa, tựa vào ghế, nhắm mắt lại để ngừng nhìn vào nỗi buồn.

Thế là cô đã trở về, về với thành phố thân thuộc mà cũng xa lạ.

Kéo vali hành lý cô thấy lòng cứ rạo rực, cảm giác rất khó tả. Mạc Xuyên bây giờ đang bắt đầu sang Đông, trời se lạnh, cô hơi rùng mình. Ra khỏi cửa kiểm an, cô đưa mắt tìm bố, chốc lát cô thấy bố đứng phía xa đang vẫy tay. Cô không nghĩ ngợi gì nữa, chạy lại xà vào lòng bố, nước mắt rơi không kìm nén nỗi, bố không nói gì, chỉ vỗ vỗ lưng cô.

Cô nghẹn ngào gọi: "Bố..."

"Về là tốt rồi, về là tốt rồi..." Dường như bố cũng rớm nước mắt, giọng hơi lạc.

Ngồi trên taxi, cô đưa mắt nhìn cảnh vật bên đường. Tất cả đã thay đổi, Mạc Xuyên bây giờ đã phồn hoa hơn trước, năm ngoái chính phủ đã công nhận Mạc Xuyên là một trung tâm kinh tế, từ đấy kinh tế đi lên kéo theo rất nhiều thứ thay đổi. Xuống taxi, nhìn tòa nhà, cô lại thấy tủi thân, nước mắt trực trào nhưng cô nén lại. Lên đến tầng 10, có mấy người hàng xóm hỏi han: "Anh Lam, có bà con ghé chơi hả?"

"Đâu đâu, Huyên Huyên nhà tôi đấy" Bố cô vui vẻ trả lời.

"Đã lớn thế này rồi ư, đã là một nữ luật sư rồi nhỉ?"

"Vâng, con chào cô!" Cô lễ phép trả lời.

Xoay người để vào nhà, cô thấy ngay mẹ đang đứng trước cửa, cô chạy lại xà vào lòng mẹ, lúc này đây cô đang được cảm nhận cảnh trùng phùng trong phim, vô cùng sướt mướt. Mẹ cô khóc rất nhiều, có lẽ bà mẹ nào cũng vậy, suốt 5 năm không gặp con mình, sẽ xúc động như lúc này. Cô chợt thấy mình bất hiếu, đi hẳn 5 năm không về, cô cũng thấy ngạc nhiên khi bản thân dám vần vũ ngoài xa hội liền 5 năm, sống một mình nơi không ai thân thích, không cầm ai để dựa dẫm, đôi lúc cô cũng thấy tủi thân không ít. Nhưng con đường này do cô trọn, cô phải bước đi thật vững vàng.

Bố cô cũng xúc động nhưng lí trí hơn: "Thôi nào, con nó đang mệt, bà không định để nó vào nhà nghỉ ngơi à?"

"Phải phải, vào nhà đi con." Mẹ cô hốt hoảng lau nước mắt rồi đẩy cô vào nhà.

Nghỉ ngơi hồi lâu, cô vào bếp, chào đón cô chính là một bàn đầy thức ăn, mỗi người một miếng, bố mẹ thi nhau bắp thức cho cô. Suốt 5 năm cô chưa hề ăn một bữa nào ngon mà no như thế này, cô hơi sợ sẽ bị bội thực.

Thật may mắn khi không bị bội thực nhưng lại xui xẻo khi dạ dày đau, cô vào phòng tìm thuốc uống, khi nào ăn đồ cay hay ăn quá no là dạ dày lại hành hạ cô.

Lên giường nằm, trùm chăn kín mít, nhưng không tài nào ngủ được, bụng vẫn quặn đau. Nếu là trước kia, khi bị đau sẽ có anh ở bên dỗ dành, dường như khi có người ở bên an ủi bạn sẽ mềm yếu hơn thì phải, còn khi phải một mình chống trọi sẽ phải kiên cường hơn phần nào.

Chẳng hiểu sao nước mắt lại rơi, cô gượng cười nhưng vẫn không thể ngừng khóc, tự dưng lại thấy tủi thân vô cùng, ban ngày mạnh mẽ bao nhiêu thì khi một mình cô lại yếu đuối bấy nhiêu vì lúc này cô không phải gượng gạo cố gắng diễn vai cô gái mạnh mẽ nữa. Cô mệt mỏi nhắm mắt lại rồi lại nhớ đến cái lắc, cô đã đeo nó suốt 5 năm, không muốn tháo xuống không rõ nguyên nhân. Đó là món quà đầu tiên Trần Tử Minh tặng cô, anh bảo khi nào không yêu nhau nữa mới được tháo ra, anh còn nói sẽ không có ngày đó đâu. Mỗi khi nhớ lại cô lại thấy nực cười, hứa hẹn nhiều rồi lại thất hứa nhiều, chi bằng đừng hứa sẽ bớt nhớ nhung hơn. Thế nhưng con người chúng ta lại thích nghe những câu hứa dù là nam hay nữ. Không hiểu sao cô lại tặng cô bé ấy, nghĩ lại thấy có chút tiếc nuối. Nhưng đã trở về rồi, đã quay lại nơi có rất nhiều người thân thuộc, có một số thứ phải vứt bỏ đi, không thể để bất cứ ai nhận ra được.
Gió lạnh chợt ùa vào, cô bật dậy toan đóng cửa sổ, nhìn thành phố trong đêm khuya yên tĩnh. Mạc Xuyên dù đã thay đổi nhưng có một thứ vẫn nguyên vẹn đó là sự thanh tĩnh và bình yên, đó là điều mà cô thích nhất, phồn hoa nhưng không quá ồn ã, thay đổi về tiềm lực, về cách nhìn nhận của mọi người về nó nhưng bản chất vẫn vẹn nguyên, thật làm cho người ta yêu thích.

Trong đem tối, mọi thứ đã dần trôi vào quá khứ, cô thấy lòng man mác buồn, nỗi buồn lan ra ngoài bóng tối, chìm ỉm trong những cơn gió lạnh hiu hắt, chí ít lúc này cô có đêm tối và những cơn gió làm bạn, nó mang nỗi buồn vào miền quên lãng, làm đông cứng những giọt nước mắt mà bạn ngày cô vụng về giấu nhẹm đi để mỉm cười trong vô thức.

Cô xua tay, đóng cửa lại rồi quay lại giường, cuối cùng thì cơn buồn ngủ cũng ập đến, trong lúc mơ màng cô sực nhớ ra đã quên liên lạc với Diệp Tư Dao. Nhưng không đủ tỉnh táo để bật dậy gọi cho cô ấy. Thế là cô ngủ thiếp đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.02.2018, 20:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 26.02.2017, 10:43
Bài viết: 22
Được thanks: 9 lần
Điểm: 32.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tuổi trẻ tươi đẹp chúng ta từng đi qua - Lam Lam - Điểm: 37
Chương 2: Nỗi đau mang tên "quá khứ".

Lần này, Lam Huyên ngủ rất ngon chẳng thèm quan tâm tới thời gian, chỉ cần được ngủ thoải mái một chút, đã lâu lắm rồi cô không được ngủ một giấc ngon lành.

Sáng sớm, khi ánh nắng vàng đầu tiên lọt qua rèm cửa chiếu vào người, cô mới tỉnh giấc. Cô xuống giường, bước đến bên cửa sổ, lấy tay hứng lấy những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai, đã lâu rồi cô không thấy ấm áp như lúc này, dàn thường xuân đầy lá đọng sương, nắng chiếu xuống hại sương long lanh, thanh lạnh. Cô tự thấy mình cô đơn tựa như những hạt sương đó, tan chảy từng chút một theo từng tia nắng.

Hơi ngơ ngác một lúc cô mới nhận ra tại sao bản thân lại thấy thiếu thiếu gì đó. Bây giờ đã không cần có người đánh thức cô dậy mỗi buổi sớm nữa. Nhớ lại trước kia, nhất định bố sẽ là người đầu tiên gọi cô dậy nhưng nhất định cô sẽ nằm nướng thêm một lúc chờ anh gọi tới đánh thức cô. Diệp Tư Dao thường trêu trọc rằng cô hay nhõng nhẹo nhưng chẳng sao khi cô thấy được anh gọi dậy là điều ngọt ngào đầu tiên trong ngày. Còn nhớ một lần, anh bị sốt li bì từ đêm hôm trước, sáng hôm sau không gọi cô dậy được thế là cô giận dỗi mà nghĩ học luôn. Sau này nghĩ lại thấy bản thân thật ngốc nghếch và có chút thích nhõng nhẽo thật.

Nghĩ đến đấy, Lam Huyên thấy mình thật ngớ ngẩn, tiếp theo cô đi đánh răng, rửa mặt. Cứ nghĩ chút nữa sẽ là một bàn đầy thức ăn chào đón, cô lại thấy hơi chán nản. Nhưng khi vào phòng bếp cô thấy ông trời thật ưu ái mình khi mẹ vẫn nhớ sở thích của cô.

"Thế nào con gái, vẫn là quẩy và sữa đậu nành chứ?" Mẹ cô hớn hở hỏi.

Cô không nói gì mà bước lại ôm mẹ, có chút muốn khóc.

Mẹ vỗ vỗ lưng cô: "Đã lớn rồi còn thích làm nũng!"

Cô nhỏ giọng phản bác, suýt nữa thì nước mắt rơi thật: "Lớn thì không còn là con gái mẹ ư?"

"Cô đấy, lớn tướng rồi, cải cả mẹ cơ đấy!" Mẹ chỉ chỉ vào đầu cô.

"Ai đấy, ai dám cải người mà nữa câu tôi cũng không dám cải đấy!" Bố từ trong phòng đi ra, hỏi với giọng đùa cợt.

Mẹ hơi ngượng mà bỏ ra phòng khách: "Hai cha con ông thật là..."

Ngửi thấy mùi thơm của món quẩy và sữa đậu nành mà mình thích nhất, cô liền cảm thấy bụng réo ùng ục. Đã rất lâu rồi cô không được ăn những món này, đã 5 năm rồi. Khi ở bên Pháp cô từng đi tìm mua nhưng chẳng có nơi nào bán quẩy, cứ nghĩ đến trước đây mỗi sớm mai đều ăn món này cô lại thấy có chút nghẹn ngào. Đưa cốc sữa đậu nành lên miệng cô nhớ lại trước kia sáng nào bố cũng sẽ dậy sớm mua cho cô, nhưng từ khi yêu Trần Tử Minh, anh nói muốn mua bữa sáng cho cô, cô liền viện lí do gì đấy để bố không mua nữa. Lam Huyên nhất thời không để ý nên bị bỏng lưỡi, nhưng cô chịu đau, nuốt sữa đậu xuống cổ họng. Xua đi những hoài niệm trong đầu, cô giải quyết nhanh bữa sáng. Hôm nay sẽ phải đi tìm Tư Dao nếu không cô nàng sẽ đoạn tuyệt với cô mất.

Nghĩ đến Tư Dao, cô lại thấy tâm trạng ổn hơn một chút. Trải qua bao biến cố và thăng trầm, vẫn có một người ở bên sẻ chia và lo lắng cho bạn, ắt hẳn bạn sẽ yêu người ấy nhiều lắm và Diệp Tư Dao chính là một người như thế đối với Lam Huyên.

Cô đi vào phòng sửa soạn để đi tìm cô bạn trí cốt. Trước khi ra khỏi nhà, cô dặn bố mẹ không cần chờ cơm trưa, cô sẽ ăn ở bên ngoài. Và đáp lại tất nhiên sẽ là câu nói của mẹ: "Phải ăn thứ gì có dinh dưỡng một chút đấy nhé!"

Cô thở dài, nếu thực hiện chế độ dinh dưỡng mà mẹ đề ra thì không biết liệu cô có phải lăn không nữa.

Bước ra khỏi khu chung cư, cô xoay người nhìn lại, cảm thấy bản thân thật nhỏ bé, gặp vài cặp vợ chồng cùng con cái của họ, cô thầm nghĩ nếu khi trước không đi du học thì có khi nào bây giờ cô cũng đã kết hôn không? Cô không biết nữa chỉ là hiện tại cô chưa có ý định kết hôn, thứ nhất vì cô còn muốn vun đắp cho sự nghiệp, thứ hai vì cô vẫn chưa định hình được trái tim đã đủ can đảm để chấp nhận một người khác hay chưa.

Bắt taxi, đến Tập đoàn tài chính Đại Lãn, cô lấy điện thoại gọi cho Diệp Tư Dao

"Xem kìa, Lam đại luật sư lại gọi điện cho tôi đấy." Máy được kết nối, và chào đón cô là giọng điệu trách móc của cô nàng, khi nào cũng vậy, cô nàng luôn cho rằng cô bỏ rơi cô ấy, thật tội nghiệp.

"Gì chứ, cậu xua đuổi tớ đấy à?"

"Nào dám, sao? Nói đi, sao hôm nay lại gọi cho tớ vào giờ hành chính của đại luật sư thế?"

"Tư Dao, tớ về rồi" Cô nhẹ nhàng nói, giọng có chút nghẹn ngào.

Đầu giây bên kia im lặng hồi lâu, rồi như sắp khóc, Tư Dao nói: "Cuối cùng thì cậu cũng về, cuối cùng thì cậu cũng về..."

Hình như cô ấy khóc rồi, cô cũng không nhịn được mà rơi nước mắt.

"Nào nói đi, giờ cậu ở đâu, tớ đến."

"Ở dưới công ty cậu."

Không đợi gì thêm, Diệp Tư Dao cúp máy, hai phút sau, cô nàng xuất hiện ở quầy lên tân, rồi bước vội đến chỗ cô, hai người ôm nhau, không ai nói gì.

"Bỏ đi thế không sợ boss phạt à?" Cô hỏi nhẹ.

"Hắn mà dám phạt tớ ư?" Cô nàng đáp với giọng điệu thản nhiên

Thật ra thì boss của cô nàng cũng kiêm luôn chức bạn trai và chồng chưa cưới, cô và họ là bạn bè lâu năm, học chung từ cấp hai.
Ngồi trong quán cafe, họ tiếp tục im lặng, Lam Huyên cúi đầu như một cô bé vừa làm chuyện có lỗi. Đối diện là ánh mắt thâm sâu dò xét của Diệp Tư Dao, không khí có chút quỷ dị.

"Nào hãy nói gì đó đi, Lam đại luật sư." Cuối cùng thì cô nàng cũng lên tiếng. Haiz, lại là giọng điệu chế giễu quen thuộc đó.

Cô ngẫng đầu, nhìn vào mắt Diệp Tư Dao: "Tớ xin lỗi."

Cô nàng nhếch miệng, đoạn nói: "Với trình độ lỗi lầm của cậu thì lời xin lỗi là quá tầm thường rồi."

Cô im lặng, không nói được gì nữa, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đang đổ mưa, từng giọt nước mưa trượt dài trên cửa kính, như tâm trạng cô lúc này, trượt dài trong nỗi buồn không đáy. Khi mà câu chuyện quá khứ suốt bao năm cô không dám nhớ đến bị ai đó khơi ra, vén nó lên sau bức màn cô tự che giấu. Nỗi đau cứ toạc ra, xót xa không tả nổi. Cô không biết nói gì vào lúc này, cô cảm thấy lòng khó chịu vô cùng nhưng cô cố chịu đựng.

"Lam Huyên, tớ biết cậu cũng khổ sở, nhưng cậu quá tàn nhẫn. Không ai ngờ nổi, một Lam Huyên bốc đồng và khờ dại lại tàn nhẫn đến vậy, cậu có biết khi cậu bỏ đi, chúng tớ hoang mang và thất vọng thế nào không?" Diệp Tư Dao bắt đầu có chút không khắc chế nỗi, giọng điệu đã không còn là chế giễu nữa mà là những lời kết tội.

Cô không thể chối cải điều gì, không biết nói gì ngoài tiếng xin lỗi.

"Tớ nói rồi, cậu đừng nói xin lỗi!" Cô nàng gắt lên.

"Vậy cậu nói tớ phải làm sao, tớ phải ở yên đấy nhìn họ hạnh phúc, nhìn họ chà đạp lên tình cảm của tớ ư? Tại sao ai cũng nghĩ tớ sai? Tại sao không ai thử đặt mình vào vị trí của tớ mà suy nghĩ? Tại sao ai cũng nhìn vào điều khiến anh ta đau đớn mà không nhìn đến những tổn thương mà tớ phải chịu? Tại sao...? Tại sao...?" cô không kìm chế được nữa, dường như là gào lên, cô kể hết tất cả những gì mà cô giữ cho riêng mình suốt 5 năm qua, cô vừa gào vừa khóc, nước mắt thi nhau rơi xuống, cô cố gắng bình ổn hơi thở lấy lại bình tĩnh nhưng không được, trước mắt mờ mịt cô không nhìn thấy gì nữa, chỉ thấy hình như Diệp Tư Dao đứng đậy đến chỗ cô, ôm cô vào lòng, cô càng khóc lớn hơn. Cô không quan tâm ánh mắt mọi người dồn vào mình, cô chỉ biết lúc này không khóc thì sẽ chẳng còn lúc nào cô đủ can đảm để khóc nữa.

Diệp Tư Dao vỗ vỗ lưng cô: "Huyên Huyên, hãy khóc đi, khóc thoải mái đi, tớ sẽ mãi ôm cậu thế này!"

Chỉ cần câu nói này thôi, cô òa lên nức nở.

Ngồi thêm một lúc, cô ngừng khóc, Diệp Tư Dao kéo cô đi ăn. Haiz... sẽ là một bữa đại chiến cho xem, cô thầm thở dài.

Hai người đang ăn lẩu thì Từ Sở Đình tới, thì ra cô nàng kéo cô đi ăn xả láng sau đó gọi bạn trai tới trả tiền. Cô ấy vẫn vậy, vẫn hồn nhiên, vô ưu, vô lo như ngày nào. Trong cuộc sống đầy rẫy những tổn thương và đau đớn này sống thoải mái như thế cũng là một ý hay. Thế nhưng liệu có bao nhiêu người buông bỏ những muộn phiền, âu lo để sống buông mình thanh thản?

Từ Sở Đình hết sức ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, quay sang hỏi bạn gái: "Bạn lâu ngày không gặp mà em nói là cô gái này ư?"

"Cô gái này?" họ đã xa cách thế này rồi ư? Cô thầm nghĩ.

"Phải, bọn em mới quen không lâu." Cô nàng cười trả lời.

Cô gượng gạo nói: "Hai người diễn phim truyền hình đấy à?"

"Rất vui được làm quen, cô gái."Từ Sở Đình nhếch miệng, đưa tay bắt tay với cô.

"Cậu thôi ngay đi!"

"Mới thế đã gắt, sức chịu đựng của cậu ngày càng kém nhỉ?"

"Cũng thường thôi" Cô trả lời không mấy mặn mà

"Nghe nói giờ cậu đã là một đại luật sư rồi, thật không uổng công năm ấy ruồng rẫy mọi thứ để ra đi." Tiếp tục là giọng điệu chế giễu, đây chính là sự hợp nhau đến lạ lùng của hai con người ngồi đối diện cô.

"Hai người tâm đầu ý hợp quá đấy!" Cô miễn cưỡng nói.

"Tớ cũng đoán là Dao Dao đã cho cậu một trận rồi"

Cô đang còn suy nghĩ không biết nên nói gì thì Diệp Tư Dao lên tiếng giải vây cho cô: "Thôi hôm nay tha cho cậu ấy đi, còn nhiều thời gian mà."

Cuối cùng thì cuộc trò chuyện ghê rợn này cũng kết thúc. Ba người họ tiếp tục sự nghiệp ăn uống. Kết thúc bữa trưa, Dao Dao tiểu thư nào tha cho cô sớm như vậy, cô nàng kéo cô đi shopping, chỉ tội nghiệp Từ công tử bị bạn gái hành xác, thật tội nghiệp.

Suốt một buổi chiều đi chơi, sau đó lại đi ăn tối, chia tay nhau đã là 8 giờ tối. Mệt mỏi lên taxi về nhà, mang theo rất nhiều quần áo, không biết lúc nào mới mặc hết nữa, cô thở dài đi lên nhà.

Mới gặp hai người mà đã ghê gớm thế này thì khi họp lớp hay tụ tập bạn bè cô sẽ bị hành quyết mất. Không muốn nghĩ nữa cô bước thật nhanh, giờ chỉ muốn lên giường chùm chăn ngủ một giấc. Haiz... hình như về đây cô ham ngủ nhiều hơn thì phải.


Đã sửa bởi TửDi2001 lúc 28.02.2018, 15:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn TửDi2001 về bài viết trên: phuochieu90
      Xin ủng hộ:  
       
Đề tài này đã khoá, bạn không thể sửa hoặc gởi bài trả lời.  [ 21 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: baotran0505, damkimdung, gautrucdethuong, Hoàng Thanh Nguyên, Huuhuyen, linhnguyen_87, P-i-n2656, thutruong và 380 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2437 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2320 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2208 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé kẹo 1
Etalts: mọi người ủng hộ nha, ^^
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 499 điểm để mua Chậu hoa hồng
Kaori Hương: 222
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1051 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2000 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1420 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 795 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 756 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 719 điểm để mua Bé kẹo 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.