Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Ngọc vô hà - Trần Sắc

 
Có bài mới 21.02.2018, 01:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5246
Được thanks: 137 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ngọc vô hà - Trần Sắc - Điểm: 10

Chương 26


Cả ngày đó Vãn Hà hầu như một tấc cũng không rời y, Liên Ngọc cũng có thể  tự đoán được là ai phân phó, tuyệt không nói gì, chỉ an phận ở lại trong phòng.

Một đêm trằn trọc, thủy chung không được an bình, có lúc mơ hồ nghe được ngoài cửa có một vài thanh âm, sau tĩnh tâm lắng nghe thì lại không thấy gì nữa.

Ngày hôm sau, khi trời mới sáng thì y đã tỉnh, nằm ở trên giường cư nhiên lại có một loại cảm giác phảng phất như đã không ngủ một đêm.

Ngoài cửa truyền đến một thanh âm rất nhẹ, Liên Ngọc thoáng cái xoay người ngồi dậy, chần chờ một trận mới rón ra rón rén xuống giường, đi tới cạnh cửa, mới mở rộng cửa thì liền thấy Cận Song Thành cùng Vãn Hà  ở ngoài cửa kinh ngạc quay đầu.

Liên Ngọc vô thức muốn đem cửa đóng lại, nhưng đã không kịp, Cận Song Thành đã đi lên hai bước, ngăn cửa lại.

Liên Ngọc vội cúi đầu, nhỏ giọng gọi: “Cận đại ca, sớm.”

Bầu không khí xung quanh ngay khi y đem một tiếng kia nói ra miệng thì trở nên trầm lặng, một lúc sau, Cận Song Thành mới ôn tồn nói: “Nếu đã dậy, rửa mặt chải đầu xong thì chúng ta đến tiền viện.”

Liên Ngọc nhu thuận đáp lời, cố sức đóng cửa lại, đứng một lúc lâu, mới chậm chạp lê thân đến bên giường, thay một thân y phục.

Chờ đến khi y ra cửa, Cận Song Thành đã chờ ở trong viện, Liên Ngọc đi qua, Cận Song Thành liền đưa tay xoa xoa đầu y, không nói gì thêm.

Đến khi đến được phòng khách tiền viện mới phát hiện nơi đó có hai người đang đợi, là một đôi nam nữ khoảng hơn hai mươi tuổi, nam tử tao nhã, nữ tử tú lệ đại phương, bụng hơi nhô lên nhưng tuyệt không ảnh hưởng đến khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Khi hai người đi vào thì bọn họ chính đang ở đàng kia thấp giọng cười nói, từ xa nhìn lại chính là hình ảnh phu thê hòa thuận.

“Xin lỗi, để cho Lạc huynh và tẩu tử đợi lâu.”

“Không có….”, hai người nghe tiếng ngẩng đầu, nam tử đỡ thê tử đứng lên, lời định nói ra khi nhìn thấy Liên Ngọc liền im bặt.

Liên Ngọc thủy chung cúi đầu, có vẻ nhu thuận mà an tĩnh.

Cận Song Thành tựa như không nghe thấy sự khác lạ trong giọng nói của nam tử, chỉ là khẽ đẩy Liên Ngọc một chút, cười nói: “Đây là Liên Ngọc, liên trong hoa sen, ngọc trong bạch ngọc. Y gặp phải chuyện, không có nơi nương tựa nên ở tạm nơi đây.”

Nam tử kia liếc mắt nhìn Cận Song Thành, lại nhìn về phía Liên Ngọc, một lát sau mới đối Liên Ngọc hơi gật đầu.

Cận Song Thành lại nói: “Đây là Lạc Quân Đắc, đây là phu nhân của hắn. Lạc gia là thương nhân buôn ngọc thạch lớn nhất Kinh Châu, ngươi đại khái cũng đã nghe nói qua?”

Liên Ngọc thi lễ, giương mắt nhìn về phía Lạc Quân Đắc, một lát sau cười, nói: “Đương nhiên đã nghe nói qua, từ trước cũng có khách nhân kinh doanh ngọc thạch, nói không chừng còn có qua lại với Lạcđại gia a.”

Lạc Quân Đắc sửng sốt một chút, cố nặn ra một nụ cười gượng ép có lệ, không nói gì.

Cận Song Thành ở bên cạnh cũng hơi đổi sắc mặt, nhưng không nói gì thêm, chỉ là cười nói: “Điểm tâm đều chuẩn bị tốt, mọi người hãy ngồi xuống rồi nói sau.”

Liên Ngọc cười cười, tự giác đi tới bên bàn, Lạc Quân Đắc cũng khách khí lên tiếng ứng lời, đỡ thê tử đi tới bên kia ngồi xuống.

Liên Ngọc ngồi ở đàng kia nhìn bọn họ, sau một lúc, đột nhiên mở miệng: “Lạc đại gia cùng phu nhân thực là ân ái.”

Lạc phu nhân cúi đầu cười: “Công tử chê cười.”

“Lạc đại gia ra ngoài bàn chuyện sinh ý vẫn muốn mang tỷ theo trên người, ngày thường xem ra cũng là nơi chốn che chở, phu nhân thực sự hạnh phúc.”

Lạc phu nhân trên mặt ửng đỏ, nhuyễn thanh nói: “Kinh Châu nữ tử ngưỡng mộ Lạc lang không ít, có thể gả cho Lạc lang, xác thực là phúc khí của Ninh Nhu.”

“Phu nhân họ Ninh?”, Liên Ngọc khoa trương trừng lớn mắt, cười, “Thảo nào thấy phu nhân thì có một loại cảm giác nhất kiến như cố. Lúc trước khi ta ở Dương Châu thì từng quen biết một vị tỷ tỷ, cũng mang họ Ninh, nói không chừng là đồng hương hay họ hàng xa của phu nhân.”

“Nói bậy!”, Lạc Quân Đắc ngồi một bên vẫn thủy chung không lên tiếng làm như rốt cục nhịn không được, thấp giọng quát một tiếng, nhìn thấy thê tử quay sang nhìn mình, mới miễn cưỡng cười, hàm hồ nói, “Nàng là người sinh trưởng ở  Kinh Châu, thế nào lại có thân thích ở Dương Châu?”

Ninh Nhu lúc này mới nheo mắt cười, quay đầu đối Liên Ngọc nói: “Xác thực như vậy, gia tộc Ninh Nhu trước nay đều ở tại Kinh Châu, công tử đại khái là nhận nhầm người.”

Liên Ngọc cười đến xán lạn: “Vậy đại khái có lẽ chúng ta đã từng gặp mặt, không dối gạt phu nhân, ta cũng là người Kinh Châu, chỉ là trong nhà xảy ra chuyện mới dọn đến nơi khác. Ngày hôm nay gặp được đồng hương, cũng là duyên phận.”

“Nương tử thử cái này xem, nàng có thai, nghìn vạn lần đừng để bị đói.”

Không đợi Ninh Nhu trả lời, Lạc Quân Đắc đã xen vào giữa hai người, cực khách khí đối Liên Ngọc cười cười, một bên gắp thức ăn vào trong bát của Ninh Nhu.

Liên Ngọc ngồi ở đàng kia, nhìn qua hai người bên cạnh, trong mắt rốt cục chậm rãi hiện lên một mạt hận ý, sau một lát lại cười: “Đáng tiếc không có rượu.”

Cận Song Thành cười khổ: “Mới sáng ra thì uống rượu gì chứ, đối thân thể không tốt.”

“Có gì không được?”, Liên Ngọc không nhìn hắn, chỉ không chút để ý nói, “Ta nhìn thấy phu nhân liền cảm thấy thân thiết, nếu có rượu, nhất định phải kính phu nhân một chén.”

“Nương tử người mang lục giáp, ta sẽ không để nàng uống rượu.” Lạc Quân Đắc ở một bên đáp lại một câu, ngôn ngữ khách khí, nhưng trong giọng nói đã có tia khó chịu.

“Ta nhìn công tử cũng cảm thấy thân thiết, không bằng lấy trà thay rượu, trước kính một chén.” Ninh Nhu thấy y niên kỷ không lớn, nghĩ y hài tử tâm tính, lại thấy y thân thiết với mình, trong lòng sớm có vài phần hảo cảm, lại thêm ngại phu quân nói lời khiến y nan kham, liền cười nâng chén lên.

Liên Ngọc cười cũng nâng chén trà, vô cùng cao hứng uống xuống, Cận Song Thành ở một bên nhìn, ở dưới bàn vỗ vỗ tay y, lại bị Liên Ngọc nhanh chóng tránh đi.

“Liên Ngọc cũng kính Lạc đại gia một chén.”, uống cạn chén trà, Liên Ngọc quay sang đối Cận Song Thành nâng chén, cười nói.

Lạc Quân Đắc nhìn y, ý cười trên mặt đã có chút phai nhạt, một lát sau nâng chén, nhanh chóng chạm một chút vào chén của Liên Ngọc, ngửa đầu uống cạn.

Liên Ngọc cười đến mắt nheo lại, đặt chén xuống, lại xoay sang trò chuyện với Ninh Nhu.

Điểm tâm dùng xong thì một hạ nhân chạy vào bẩm: “Thiếu gia, sư phụ giám bảo đã tới, hiện tại đang chờ ngoài tiền thính. Nên gọi hắn vào hay là…”

Cận Song Thành thầm lén nhìn Liên Ngọc, nói: “Cứ ở tiền thính, chúng ta cũng đã dùng bữa xong, sẽ qua ngay.”

Lạc Quân Đắc cũng đứng lên, đối thê tử nói: “Ta theo Cận huynh đi ra ngoài, nàng lưu ở chỗ này, hoặc là cứ đi xung quanh một chút, được chứ?”

Ninh Nhu gật đầu đáp ứng, Cận Song Thành vừa đi ra ngoài, vừa nói: “Lạc huynh yên tâm, Cận mỗ sẽ phân phó nha đầu hầu hạ nơi này.”

“Làm phiền.” Lạc Quân Đắc cười nói tạ ơn, đuổi kịp vài bước, mới phát hiện Liên Ngọc cũng cùng đi ra ngoài, trong lòng khẽ động, đi đền gần, Liên Ngọc như không phát hiện, cũng chưa từng liếc nhìn hắn một lần.

Lạc Quân Đắc do dự một trận, sau mới quanh co mở miệng: “Ngươi trước đây cũng không uống rượu …”

Liên Ngọc nở nụ cười: “Lạc đại gia chê cười, có kỹ nào mà không uống rượu?”

Lạc Quân Đắc bị một câu nói của y khiến cho nan kham, sau một lát mới trầm giọng nói: “Ngươi đến tột cùng muốn thế nào? Nhu Nhi nàng hoài hài tử, ngươi…”

“Ta nhìn ra.” Liên Ngọc ngả ngớn ngắt lời hắn, cười cười, bước nhanh đuổi theo Cận Song Thành, “Cận đại ca hà tất phải mất công sức, ta đi cùng phu nhân là tốt rồi.”

Cận Song Thành sửng sốt một chút, quay đầu lại thì thấy Lạc Quân Đắc ngay phía sau y, liền nhìn sang Liên Ngọc: “Lạc phu nhân người mang lục giáp, nếu xảy ra chuyện, chúng ta ai cũng không gánh nổi trách nhiệm.”

“Yên tâm, ta chắc chắn hảo hảo chiếu cố phu nhân. Huống chi phu nhân cũng không phải ngốc, chẳng lẽ để người hại phải không?”

Ninh Nhu trong sảnh cũng nghe được động tĩnh của bọn họ, cười cao giọng: “Không bằng để Liên Ngọc công tử theo ta trò chuyện, ta giờ đã là một phụ nhân với cái bụng to thế này, cũng không sợ nhàn thoại đâu.”

Nghe nàng mở miệng, Cận Song Thành tự thấy cũng không thể nói thêm gì, Lạc Quân Đắc do dự thật lâu, mới nói: “Vậy tất cả ta nhờ ngươi.”

Liên Ngọc cười đến mị mắt: “Lạc đại gia xin yên tâm.”

Lạc Quân Đắc nhíu mày, như còn muốn nói gì nữa, Cận Song Thành đã ở một bên mở miệng: “Lạc huynh, thỉnh đi bên này, chúng ta đừng để sư phụ chờ lâu.”

Lạc Quân Đắc không còn cách nào khác, đành phải miễn cưỡng cười, đi theo phía sau Cận Song Thành, nhưng vẫn nhịn không được quay đầu lại, nhìn Liên Ngọc xoay người đi trở về.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 21.02.2018, 01:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5246
Được thanks: 137 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ngọc vô hà - Trần Sắc - Điểm: 10

Chương 27

Chờ Liên Ngọc trở lại bên người Ninh Nhu thì tiếng bước chân hai người Cận Song Thành cũng đã rời xa, Ninh Nhu cười nói: “Để công tử bồi một phụ nhân như ta, thực sự là xin lỗi.”

“Liên Ngọc thấy phu nhân liền cảm giác thân thiết, tất nhiên muốn cùng phu nhân trò chuyện thêm một chút.” Liên Ngọc ôn thuận lên tiếng, quay đầu lại nhìn ra ngoài phòng, “Hôm nay lạnh đến lợi hại, trời cũng lạnh đã nhiều ngày, không biết có phải sắp hạ tuyết không, phu nhân thân thể bất tiện, không bằng chúng ta cứ ở lại trong phòng?”

Nhưng Ninh Nhu lại cười cười, đứng lên, Liên Ngọc vội vã đưa tay đỡ nàng, liền nghe được nàng nói: “Không dối gạt công tử, ta trước đó vài ngày tại nhà dưỡng thai bị đè nén đến lợi hại, tướng công mới mang ta đi theo để giải sầu. Ngày hôm qua đến đây thì thấy đình viện Cận gia cảnh sắc u nhã, vẫn muốn đi xem, chỉ là không biết công tử có nhã hứng cùng đi với ta không.”

Liên Ngọc cười: “Liên Ngọc sao có thể từ chối?”

Ninh Nhu nhìn y một lát, khẽ cười, để Liên Ngọc đỡ, theo cửa bên hông đi ra ngoài.

Ra khỏi tiền viện thì gặp hành lang liên miên khúc chiết, trên hành lang khắc hoa, diêm hạ chuế tú, hai bên trang trí tùng thụ thương lục, có một phen vận vị thanh lãnh.

Hai người đi ở trên hành lang, Ninh Nhu đưa tay mơn trớn họa tiết điêu khắc hoa, không khỏi tán thán: “Cận gia không hổ là phú quý một phương, chỉ một điểm nhỏ cũng so với đại trạch của chúng ta tại Kinh Châu tinh xảo hơn nhiều lắm. Ngay cả hoa cỏ cũng tu bổ thoả đáng, nếu đổi lại chúng ta, vào mùa đông thế này cũng không thể nhìn thấy cỏ như vậy đâu.”

Liên Ngọc đứng ở phía sau nàng, bất động thanh sắc, thẳng đến khi Ninh Nhu quay đầu lại nhìn y, y mới mỉm cười nói: “Lạc gia tại Kinh Châu cũng là đại hộ, bố trí trong nhà tự nhiên cũng có chỗ tinh diệu.”

Ninh Nhu nở nụ cười, quay đầu lại nhìn ngoại cảnh hành lang: “Vừa rồi công tử nói vốn cũng là Kinh Châu nhân sĩ, bổn gia họ gì thế?”

Liên Ngọc hạ mắt, một lát mới nhẹ nhàng phun ra hai chữ: “Họ Liên.”

“Nga? Nguyên lai là Liên, lại nói, nhà phu quân ta cũng có một hộ thế giao, cũng họ Liên, nói không chừng là bà con xa của công tử ” Ninh Nhu không quay đầu lại, tựa như cũng không có một tia dị dạng, chỉ ôn nhu nói, “Đáng tiếc Liên gia kia hai năm trước xảy ra chuyện, gia trưởng qua đời, nhi tử cũng không thấy. Lạc lang còn tự trách thật lâu.”

Liên Ngọc không hề động, tay siết lại, con ngươi khẽ nhếch, hảo một lát mới bật ra một nụ cười yếu ớt: “Cũng không phải lỗi của Lạc đại gia, chính là do tử tôn Liên gia tạo nghiệt.”

Ninh Nhu miễn cưỡng cười: “Nhưng không đúng lúc ra tay trợ giúp, đối với bằng hữu cũng là không phải. Ta chỉ mong Thiếu gia Liên gia kia hiện sống hảo hảo, sớm ngày xuất hiện, cũng coi như thỏa mãn tâm nguyện mọi người.”

Liên Ngọc không đáp lời, tay nhanh chóng giơ lên, sững lại giữa không trung một lúc lâu, sau chậm rãi thu trở lại, vô thức cắn răng, trên mặt chậm rãi hiện lên một tia thống khổ.

“Công tử…”, Đúng lúc này, Ninh Nhu quay người lại.

Chỉ nghe nàng gọi một tiếng, Liên Ngọc liền vội xoay người, đưa lưng về phía nàng, nhắm mắt lại.

Y hiện không thể nào đối diện với nữ nhân này.

Nàng dung mạo tú lệ, lời nói và hành động ôn hòa đoan trang, vừa nhìn liền biết là thiên kim đại hộ, là thê tử trong mơ mà rất nhiều nam tử tha thiết, cho dù đã biết bản thân không bao giờ yêu một nữ tử, cũng sẽ nhịn không được muốn cùng nàng thân cận.

Chỉ là nhớ tới nàng cùng người kia phu thê vô cùng thân thiết quan tâm, trong lòng lại nhịn không được mà tràn đầy hận ý, thật lâu vô pháp lui bước.

Tại đây trước mặt một nữ nhân lộ ra thống khổ sẽ làm cho y cảm thấy nan kham  cùng hổ thẹn.

“Công tử?”, Ninh Nhu lại gọi một tiếng, bước lên một bước, nhưng không có tới gần, mà đứng ở đó như quan tâm đến cảm xúc của Liên Ngọc.

Nan kham trong lòng Liên Ngọc càng thêm nồng hậu, tay gắt gao nắm thành quyền, thậm chí không chịu nổi mà tiến lên trước hai bước.

“Liên công tử!”, Ninh Nhu giống như bị  động tác của y dọa sợ, bước nhanh đuổi theo, Liên Ngọc vô thức xoay người lại, còn không thấy rõ gương mặt Ninh Nhu thì đã nghe  nàng kêu “A”  một tiếng, sau đó lui một bước vịn vào tay vịn hành lang.

Đợi đến khi thấy rõ trên mặt nàng hiện lên vẻ tái nhợt, Liên Ngọc cũng luống cuống, đi nhanh tiến lên nắm lấy cánh tay của nàng: “Tỷ, tỷ làm sao vậy?”

“A, a…”, Ninh Nhu chỉ thấp giọng kêu, vừa ôm lấy bụng mình, vừa tựa vào lan can thở phì phò, gì cũng không nói.

“Tỷ…”

“Ngươi làm cái gì!”, Liên Ngọc nói còn chưa ra lời, phía sau liền truyền đến một tiếng gầm, sau đó có người như một trận gió từ xa chạy tới, cực kỳ thô lỗ  xô y sang một bên, sau đó gắt gao ôm lấy Ninh Nhu.

Liên Ngọc bị xô đến mức lảo đảo vài bước mới ngừng lại được, quay đầu lại liền thấy Lạc Quân Đắc đã đứng ở đàng kia ôm Ninh Nhu, không nhịn được mà thấp giọng gọi: “Nhu Nhi, Nhu Nhi…”

Là lo lắng đến bức thiết.

Liên Ngọc mờ mịt nhìn hai người trước mắt, thẳng đến khi nghe được một trận tiếng bước chân tới gần, y mới theo phản xạ ngẩng đầu, liền thấy Cận Song Thành đứng ở cách đó mấy bước, nhìn Ninh Nhu trong lòng Lạc Quân Đắc mà nhăn mày lại.

“Lạc huynh, trước hãy đưa tẩu tử vào trong phòng.”

Được Cận Song Thành nhắc nhở, Lạc Quân mới phản ứng lại, vội cởi ngoại bào khoác lên người Ninh Nhu, đem người cẩn trọng đưa vào phòng.

Cận Song Thành cũng theo sát sau đó, vừa gọi hạ nhân đi thỉnh đại phu.

Ninh Nhu tựa ở trong lòng Lạc Quân Đắc dần dần an ổn, nhưng không lên tiếng, chỉ nhắm mắt lại, không biết là bởi vì suy yếu hay đã hôn mê.

Liên Ngọc vẫn đứng ở nơi đó không nhúc nhích, thật lâu sau mới bước đi, rồi lại tự nghĩ mình không biết nên đi phương nào, thẳng đến khi nghe được tiền viện cách đó không xa có nha đầu xuất nhập, y mới tựa như du hồn mà đi qua.

Dọc theo đường đi cũng không có người để ý tới y, vào trong phòng thì chỉ một mảnh tĩnh lặng, Ninh Nhu nằm nghỉ ngơi trên nhuyễn tháp, hơi khẽ hé mắt, sắc mặt như trước có điểm tái nhợt, Lạc Quân Đắc ngồi ở bên cạnh nắm chặt tay nàng.

Đại phu tựa hồ đã xem qua mạch, đứng lên đang ở cạnh Cận Song Thành nói cái gì.

Liên Ngọc vừa vào cửa thì tất cả mọi người trong phòng đều xoay sang nhìn y, nhưng Liên Ngọc lại như vô tri vô giác, cực tự nhiên đi tới cách giường vài bước thì ngừng lại.

Cận Song Thành nhìn y một lúc rồi quay đầu đối đại phu nói: “Không sao, thỉnh cứ nói, Lạc phu nhân có việc gì?”

“Phu nhân không có gì trở ngại, chỉ là thân thể có chút suy yếu, lại bị kích thích, động thai khí mà thôi. Uống dược, tu dưỡng hai ngày, an thai định khí là được.”

Liên Ngọc nghe đến đó, liền không nghe thêm nữa mà lui xuống. Cứ như khi đến, xoay người rời đi. Khi xoay người lại thì phảng phất nghe được Cận Song Thành mở miệng kêu một tiếng, tỉ mỉ lắng nghe nhưng sau lại nghĩ bất quá là ảo giác thôi.

Dọc theo đường đi y bước rất chậm, thỉnh thoảng có hạ nhân đi ngang qua, hơi kinh ngạc quan sát y một trận, Liên Ngọc cũng không quan tâm, thẳng đến khi đi tới bên hồ sen, mới nghe được phía sau truyền đến một trận tiếng bước chân vội vã.

“Liên Ngọc!”

Liên Ngọc ngừng cước bộ, hừ cười một tiếng, thẳng đến người nọ chạy tới gần, y mới xoay người, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn.

Người nọ chạy đến trước mặt y thở hổn hển, làm như sợ y chạy trốn mà chế trụ tay y, sau một lát trầm giọng nói: “Ngươi đến tột cùng đã nói gì với Nhu nhi?”

Liên Ngọc lui một bước, cười lạnh nói: “Lạc Quân Đắc, ba năm không gặp, đây là lời ngươi muốn nói với ta?”

Lạc Quân Đắc nhăn mày lại, một lát sau mới nói: “Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta, Nhu Nhi vô tội, nàng hôm nay còn hoài hài tử, ngươi không nên thương tổn nàng.”

“Phụ mẫu ta cũng không phải vô tội sao?,” Liên Ngọc cắn răng nói, trong mắt hiện rõ ràng hận ý, khóe môi vô thức nhếch lên, “Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ngươi? Ta lại nhớ kỹ, đương sơ có người luôn miệng nói hắn không sai.”

“Ngươi đến tột cùng muốn thế nào?”, Lạc Quân Đắc tựa hồ có chút đuối lý, thấp giọng hỏi một câu, nhưng đợi thật lâu không thấy Liên Ngọc trả lời. Hắn do dự thật lâu, lại nói: “Chuyện bá phụ bá mẫu ta rất xin lỗi, ta không nghĩ tới lại hại bọn họ đến như vậy…”

“Nhưng chuyện của ta, là trừng phạt đúng tội phải không?”, Liên Ngọc giương mắt theo dõi hắn, trong nháy mắt kia, y nghĩ mình tựa hồ không bao giờ sợ hãi con người trước mặt này nữa.

Lạc Quân Đắc mở miệng rồi lại khép lại, cuối cùng chọn cách trầm mặc.

“Bất quá là yêu ngươi, tội nặng đến thế sao?”, Liên Ngọc nhẹ giọng nói, sau lại rạng rỡ cười, “Thôi đi.”

Hai chữ kia cực nhẹ, nhưng lại như cự thạch nện ở trong lòng, Lạc Quân Đắc cắn răng: “Đương sơ là ngươi muốn dây dưa, ta vô pháp thoát thân…”

“Ta không có bức ngươi!”, Liên Ngọc ngắt lời hắn, nhưng cũng không nói tiếp.

“Coi như là ta sai, ta có lỗi với ngươi, nhưng Nhu nhi vô tội.”

“Ngươi đối nàng thật là thật tâm.” Liên Ngọc hừ cười, “Nhìn thực rất đố kị, năm đó khi ngươi và ta thân mật, cùng hôm nay đối với nàng cũng thật giống nhau.”

“Ngươi đến tột cùng muốn thế nào!”, Lạc Quân Đắc hình như có điểm phiền táo, nhịn không được lại hỏi một tiếng.

Liên Ngọc chỉ mỉm cười, không nói lời nào, nhưng trong mắt không có nửa phần tiếu ý.

Nhìn Liên Ngọc không nói lời nào, Lạc Quân Đắc xông về phía trước, càng siết chặt tay Liên Ngọc: “Ngươi nếu như hận, muốn trả thù, đều cứ nhằm vào ta, muốn chém muốn giết tùy ngươi định đoạt, tất cả ta đều đón nhận.”

Liên Ngọc cười đến càng xán lạn: “Ta tự nhiên biết ngươi thừa thụ được, chỉ là không biết, tôn phu nhân… có thể đón nhận không?”

Lạc Quân Đắc hoảng sợ ngước mắt lên mới phát hiện Liên Ngọc không phải đang nhìn mình, trong lòng tựa như có cái gì bất an lưu chuyển, hắn vô thức quay đầu lại, liền thấy Ninh Nhu đứng cách đó mấy bước, vẻ mặt tái nhợt nhìn mình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.02.2018, 02:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5246
Được thanks: 137 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ngọc vô hà - Trần Sắc - Điểm: 10

Chương 28


Lạc Quân Đắc hoảng sợ ngước mắt lên mới phát hiện Liên Ngọc không phải đang nhìn mình, trong lòng tựa như có cái gì bất an lưu chuyển, hắn vô thức quay đầu lại, liền thấy Ninh Nhu đứng cách đó mấy bước, vẻ mặt tái nhợt nhìn mình.

Lạc Quân đứng ở một chỗ, vô pháp nhúc nhích, một lúc lâu sau, Ninh Nhu mở miệng, thanh âm suy yếu mà gấp gáp: “Thiếp… chỉ sợ chàng muốn tìm Liên công tử gây phiền phức…” Nói đến đây, tựa hồ nàng cũng nói không được nữa, bàng hoàng đứng ở đàng kia, phảng phất tùy thời liền xoay người đào tẩu.

Lạc Quân một người xông lên ôm lấy nàng: “Đừng, Nhu Nhi nàng hãy nghe ta nói!”

Ninh Nhu không lên tiếng, chỉ là đứng ở đàng kia, cũng không vùng vẫy.

Từ chỗ Liên Ngọc nhìn qua, chỉ có thể nhìn thấy thân thể hơi run rẩy của nàng. Còn có cách đó mười bước, Cận Song Thành đuổi theo cũng đã đến.

Cận Song Thành không nhìn phu phụ Lạc Quân Đằc, chỉ là nhìn không chuyển mắt Liên Ngọc, ánh mắt như biển, nhìn không ra một tia tâm tình.

Liên Ngọc không chút nào lùi bước nhìn lại hắn, khẽ nhếch cằm, vẻ mặt bất tuân.

“Nhu Nhi, nàng hãy nghe ta nói, y…”, Lạc Quân nghĩ thực sự trấn an không được thê tử, rốt cục đưa tay chỉ vào Liên Ngọc, oán hận nói, “Y chính là hậu nhân Liên gia mà chúng ta đã tìm ba năm. Lạc Liên hai nhà trước nay giao tình hảo, Liên gia một đời chỉ có mình y là nhi tử độc nhất, sủng vô pháp vô thiên, ngay cả nhà ta, phụ mẫu đại ca đều xem y như bảo bối, dưỡng như một thiên kim tiểu thư mà chiều chuộng. Y lại biết lấy lòng người, từ nhỏ muốn cái gì nghĩ đến cái gì, dù cho vô lý đều được thỏa mãn. Còn ta?”

Ninh Nhu tựa hồ hơi giật mình, trở nên an tĩnh. Cận Song Thành cũng như vậy hết sức chăm chú nghe, hay cả Liên Ngọc, cũng ở đàng kia đứng thẳng bất động. Chỉ là trên mặt y, vẻ quật cường từ từ biến mất, đổi thành vẻ mặt lạnh lùng, phảng phất câu chuyện Lạc Quân Đắc đang nói không liên quan gì đến y.

“Nương của ta chỉ là thiếp nãi nãi nạp cho phụ thân ta, phụ thân ta cùng đại nương không thích ta, đại ca không thích ta, ngay cả thân nương ta cũng không thích ta. Vậy mà bảo bối của bọn họ lại thích ta.”, trong thanh âm của Lạc Quân dần dần mang một tia châm chọc, “Khi còn bé bởi vì y thích quấn quít lấy ta chơi, các trưởng bối mới lần đầu tiên liếc mắt nhìn đến ta, hai nhà qua lại, các trưởng bối sợ y chia bớt ăn mặc cho ta, mới ra ơn mà cho ta một phần, khi ta muốn cái gì, cũng chỉ có thể thông qua y mà có được. Mỗi người đều cho rằng chúng ta tình cảm thâm sâu thân như huynh đệ, muốn ta ở bên y, chiều chuộng y, ta có thể làm khác sao?”

Cảm xúc của Lạc Quân Đắc dần dần có chút không khống chế được nữa.

“Năm mười bảy tuổi kia, phụ thân ta qua đời, sinh ý trong nhà do đại ca tiếp quản, ta cùng nương ở nhà không hề có chút địa vị gì, ta bất quá là muốn dựng nên một điểm tiểu sinh ý, để sau có thể mang theo nương ta ly khai Lạc gia, nhưng đừng nói đến tiền vốn, ngay cả chuyện ly khai Lạc gia cũng không thể. Vào thời điểm lòng ta đầy oán hận đó, y cười nói với ta…’Quân Đắc ca, ngươi hôn ta một chút, ta sẽ nhờ phụ thân ta cho ngươi tiền vốn lo việc buôn bán, có được hay không?’ có được hay không, a… Hôn một chút, còn nữa, ‘Hôn trên môi ấy, giống như Lạc đại ca hôn tẩu tử vậy’ …”

“Được rồi, đừng nói nữa!”, thanh âm Lạc Quân Đắc nhẹ hẫng, nhưng Ninh Nhu bắt đầu vùng vẫy, bưng kín mặt, ách thanh kêu lên.

Lạc Quân Đắc không nói thêm gì nữa, thẳng đến khi Ninh Nhu sau khi kích động mà té xỉu trong lòng hắn, hắn mới đem người ôm lấy, hướng Cận Song Thành hơi gật đầu, không nói một lời mà quay trở về.

Liên Ngọc chỉ lẳng lặng nhìn hắn, thẳng đến khi bóng dáng Lạc Quân Đắc tiêu thất tại cuối hành lang, y mới đưa ánh mắt chuyển qua trên người Cận Song Thành.

Cận Song Thành cũng đang nhìn y, một lát sau đột nhiên giật giật, Liên Ngọc trong lòng khiếp sợ lui lại, Cận Song Thành vọt đến một chiêu chế trụ cổ tay y.

Liên Ngọc không rên một tiếng, nhấc chân đá về phía Cận Song Thành, bị Cận Song Thành dùng tay kia bắt được, giống như con gà con mà bị hắn vác trên vai.

“Cận Song Thành, ngươi thứ đồ hỗn đản!”, Liên Ngọc cố chết giãy dụa, “Buông, Vương bát đản! Các ngươi có bản lĩnh thì cứ đem ta bán đi lần nữa a, buông ta xuống, buông, buông… Ngô…”

Câu nói kế tiếp đã bị Cận Song Thành lấy tay gắt gao ngăn lại, Liên Ngọc hai mắt trừng trừng, nhìn Cận Song Thành dưới cái nhìn chằm chằm của Vãn Hà đem mình vào phòng.

“Vãn Hà, đóng cửa.”

“Ân”, Vãn Hà ứng một tiếng, đi ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Liên Ngọc chỉ có thể mắt mở trừng trừng nhìn một đường sáng kia tiêu thất đi trước mắt, sau đó cảm giác được chính mình bị người dùng lực đẩy vào trên giường.

“Mụ nội nó…”, lời thô tục vừa mới bật thốt ra nhưng nhìn thấy Cận Song Thành  trước mặt liền ngạnh nuốt trở lại, Liên Ngọc có chút hốt hoảng nháy mắt, sau lại cúi đầu.

“Ta ghét bộ dáng hắn đối nữ nhân kia tình thâm chân thành, cố ý nói kích nữ nhân kia, ta vốn đang muốn xô nàng một cái, hài tử mà mất ta liền thật vừa lòng, người chết rồi mới tốt, Lạc Quân Đắc thiếu mệnh phụ mẫu ta, đem tính mạng lão bà, hài tử hắn đổi lại cũng rất công bình a!”

Cận Song Thành thủy chung không nói gì, chỉ là đứng ở một chỗ nhìn Liên Ngọc.

Liên Ngọc cứ tự mình nói, rồi lại trầm mặc, rồi lại tự không chịu nổi trầm mặc như vậy, vẫn cố sức hô hấp, làm như chỉ có như vậy mới có thể đem áp lực trong lòng y trút hết ra ngoài.

“Ngươi hiện tại đã xác định ta là ai, vậy chắc đã yên tâm đem ta bán đi, nói đi nói lại ngươi đã sớm ước định với hắn rồi đúng không, báo ân gì đó đều là nói dối, là Lạc Quân Đắc không giải được hết hận chứ gì? Thế nào, ngươi dự định đem ta bán đến đâu? Lại tìm một tướng công quán? Hay bán đến quan ngoại làm nô lệ cho man nhân?”

“Bán làm nô lệ thì ngươi có thể làm gì? Chặt cây đốn củi, hay là nấu nước bón phân?”, Cận Song Thành đột nhiên mở miệng, ngữ âm bằng phẳng hỏi.

“A?”, Liên Ngọc vô thức lên tiếng, chờ đến khi minh bạch Cận Song Thành hỏi gì thì trừng lớn hai mắt, không dám tin nhìn con người trước mặt này, lại nói không nên một lời nào.

Cận Song Thành nhìn vẻ mặt trống rỗng của y, rốt cục thở dài, ngồi xuống bên giường: “Ta từ đầu tới cuối chưa nói với ngươi quá một câu mà? Ta lúc nào nói ngươi đối Lạc phu nhân bất lợi? Lúc nào trách ngươi hại người?”

Liên Ngọc một thời im miệng, nhưng khí thế vẫn liều mạng xông lên, ánh mắt phòng bị nhìn Cận Song Thành.

“Ngươi a…”, Cận Song Thành lại có một ảo giác trước mắt mình chính là một con cún đang dựng thẳng đuôi, “Nếu ta không tín nhiệm ngươi, sẽ không để ngươi lưu lại bồi nàng. Vậy mà có người cứ tự suy diễn rồi oan uổng ta…”

Liên Ngọc khí thế suy giảm, nhưng cau mày lại, một bộ dáng đo lường xem Cận Song Thành đang giở trò gì.

Cận Song Thành nhìn y, nhịn không được nở nụ cười, rồi lại ngưỡng mặt lên: “Ta khi nào nói ta cùng chung một nhóm với Lạc Quân Đắc? Ta là vì tìm ngươi mới qua lại với hắn, hay là ngươi nghĩ, hắn có thể sai khiến ta làm theo lời hắn?”

Nhìn mê man trong mắt Liên Ngọc càng lúc làm sâu, tiếu ý của hắn cũng càng sâu, cuối cùng đưa tay đặt tại trên đầu Liên Ngọc cố sức xoa, nhẹ giọng nói: “Ngươi a… thật giống như con nhím vậy, liều mạng đâm người… Bị người mình thích hiểu lầm, ta cũng sẽ khổ sở a.”

Liên Ngọc vẫn mờ mịt ngồi đó, hảo một trận, trong mắt mới trở nên vi lượng, gắt gao nhìn chằm chằm Cận Song Thành: “Ngươi vừa nói cái gì?”

Cận Song Thành sửng sốt một chút: “Ta nói bị ngươi oan uổng ta cũng rất khổ sở a.”

“Không đúng!”

“Không đúng chỗ nào?”, Cận Song Thành cười đến ôn hòa, nhìn Liên Ngọc với vẻ mặt vô tội.

Liên Ngọc giương mắt, lây sau mới “Di” một tiếng, sau đó lại nhìn Cận Song Thành, phát ra một trận đơn âm “ai, ai” đầy nghi hoặc.

“Làm sao vậy? Còn mơ hồ?”, Cận Song Thành vừa nói vừa xoa xoa đầu y, “Cũng phải, đã vất vả từ sáng sớm, ta sẽ bảo Vãn Hà chuẩn bị thức ăn.” Dứt lời, liền đứng lên đi tới cạnh cửa, gọi Vãn Hà đến bắt đầu phân phó.

Liên Ngọc ngồi ở trên giường nhìn hắn, tia sáng từ khe cửa tràn vào, viền theo hình dáng Cận Song Thành.

Y chỉ cảm thấy trước mắt có một chút trở nên không rõ, dường như cái gì cũng không chân thực, khí lực vẫn miễn cưỡng chống đỡ trong thân thể cũng triệt để tiêu thất, không có chỗ nào nương tựa.

Khi Cận Song Thành xoay người lại, nhìn thấy hình dáng rợ hãi run rẩy của Liên Ngọc, hắn cũng không nói gì, chỉ là đi trở về bên giường, an tĩnh ngồi xuống cạnh y.

Động tác của Vãn Hà rất nhanh, không bao lâu sau liền mang mâm vào, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại rồi lui ra.

Cận Song Thành lúc này mới nắm lấy tay Liên Ngọc, sau đó kéo y: “Trước hãy ăn một chút gì đã.”

Liên Ngọc thuận theo đi tới bàn, tiếp nhận chiếc bát Cận Song Thành đưa qua, một ngụm một ngụm xới cơm vào miệng, Cận Song Thành gấp rau vào trong bát y, y cũng ngoan ngoãn ăn.

Chỉ là sau đó, bắt đầu có cái gì đại tích đại tích rơi xuống mặt bàn, rơi vào trong bát, rơi lên mu bàn tay của Cận Song Thành.

Ướt át, nóng cháy, trong nháy mắt khuếch tán ra, sau lại nhanh chóng đông lại.

Cận Song Thành buông bát trong tay xuống, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy Liên Ngọc, miễn cưỡng cười nói: “Ta chưa thấy qua người nào thích khóc như ngươi.”

Liên Ngọc hiếm khi không phản bác lại, cũng không như trước dựa vào lòng Cận Song Thành mà khóc, chỉ là cúi đầu ngồi ở đàng kia không chút nhúc nhích, cố chấp như muốn cách ly mình với vạn vật xung quanh.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dangtra, Hạ Phượng Nhi và 170 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

4 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 61, 62, 63

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử

Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 279 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 699 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 704 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 631 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 526 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 669 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TửNguyệtLiên: pr pr nha: viewtopic.php?t=410922&start=21
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 636 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Mía Lao: Là Ri má ơi :cry2: ủi mãi
Tiểu Linh Đang: Ủi hả
Cổ Thể Ni: Bà đang gần sinh thần t nhớ cho quà :sofunny:
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 900 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 468 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 310 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 604 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 444 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 767 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 421 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 279 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 400 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2968 điểm để mua Thiên thần xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.