Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Ngọc vô hà - Trần Sắc

 
Có bài mới 21.02.2018, 01:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5246
Được thanks: 137 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ngọc vô hà - Trần Sắc - Điểm: 10

Chương 23


Đêm đó qua đi, dường như tất cả đều trở nên bình lặng.

Hai ngày sau, Tô Ngọc Nhi được đưa về nhà, người bị trúng độc cũng lục tục khôi phục, Cận Song Thành tìm một lý do, đuổi một người ra khỏi phủ, cũng không có nhiều người lưu ý đến.

Nhưng từ đó, Cận mẫu như bị kinh hách, cả ngày tinh thần uể oải, sau thì có dấu hiệu sinh bệnh.

Cận Song Thành ở bên cạnh chăm sóc hai ngày, thẳng đến khi bệnh tình mẫu thân nhẹ bớt mới trở lại viện tử của mình nghỉ ngơi.

Khi tỉnh lại thì trời đã chạng vạng, Nghiễn Tri đưa cơm nước lên, Cận Song Thành vừa ngồi xuống liền phát hiện một tia dị dạng, hướng ngoài cửa nhìn qua, thấy cạnh cửa xẹt qua một góc y phục, nhưng không thấy nhân ảnh.

“Thiếu gia?”

Cận Song Thành trầm ngâm trong chốc lát, cười nói: “Không có gì, ngươi lui ra đi.”

Nghiễn Tri ứng lời rời đi, Cận Song Thành liền buông đũa xuống, đi tới cửa.

Ngoài cửa đình viện yên tĩnh, ánh trăng như ngân, hắn lại trực tiếp đi tới một góc nơi núi đá cành cây giao triền, từ phía sau túm ra một người, dở khóc dở cười hỏi: “Trốn ở đây làm gì?”

“Buông ra, buông ra!”, người nọ vừa giãy dụa vừa loạn thất bát tao hô to, Cận Song Thành không còn cách nào đành lấy tay che miệng của y lại, kéo người vào trong phòng.

Cửa vừa đóng Cận Song Thành liền buông tay ra, người nọ lui ra phía sau bảy, tám bước, đến tận khi đụng phải chiếc bàn mới dừng lại, giương mắt nhìn Cận Song Thành.

Cận Song Thành thở dài mỉm cười, nhỏ giọng gọi: “Liên Ngọc.”

Loảng xoảng một tiếng, Liên Ngọc cố chết lại lui về phía sau, hất phải chiếc bát trên bàn, một tiếng thanh thúy kia rơi xuống đất làm hai người đều ngẩn ra.

Liên Ngọc hơi ngửa đầu, vẻ mặt cảnh giác, lộ ra tư thái khiêu khích, chỉ là nơi đáy mắt kia ẩn ẩn một mạt chột dạ, khiến cho Cận Song Thành nhịn không được bật cười.

“Cười cái gì?”, Liên Ngọc nhíu mi, dựa vào bàn.

“Ngươi sao lại đến đây?”, Cận Song Thành không có trả lời y.

Liên Ngọc ngẩn người, sự chột dạ trong mắt càng hiện lên rõ ràng, Cận Song Thành cẩn trọng đến gần, thẳng đến khi đến trước mặt, y như mới phản ứng lại, vô thức vung quyền đánh.

Cận Song Thành không né không tránh, tay Liên Ngọc dừng ở trước chóp mũi hắn, chủ nhân bàn tay vẻ mặt vô thố, một lát sau thu tay về, nhưng tựa như không cam lòng, nặng nề mà hừ một tiếng.

Cận Song Thành bị hành vi của y làm cho khó hiểu, chỉ có thể ở một bên sờ sờ mũi cười khổ, một lúc lâu mới nghe được Liên Ngọc quanh co nói: “Nương ngươi… Bà… Cái kia…”

Trong lòng Cận Song Thành khẽ động, đạm đạm nhất tiếu: “Bị bệnh, đại phu nói hẳn đã bị kinh hách.”

Liên Ngọc trầm mặc, đứng ở đàng kia cúi đầu, thật lâu sau mới khẽ hừ một tiếng.

Cận Song Thành vô thức nhíu nhíu mày, cúi lưng nhặt những mảnh bát vỡ, sau đứng thẳng dậy, liền nghe được thanh âm Liên Ngọc tại bên tai rống: “Ngươi tức giận cứ việc nói thẳng! Ta… Ta cũng không phải cũng bị bệnh một hồi sao, bà ấy bị như vậy xem như bồi thường cho ta, cũng không có gì sai a!”

Đến gần cuối câu, âm thanh cũng nhỏ dần, phảng phất như người nói chuyện chính là đang chột dạ.

“Ta đi.”

Lặng im một trận, Liên Ngọc đột nhiên rất khẽ nói một câu, xoay người đi đến cửa.

Cận Song Thành cả kinh, vô thức đưa tay giữ lấy y: “Đi đâu?”

“Ngươi quản ta?”, Liên Ngọc trừng lớn mắt, “Cùng lắm thì ta cái gì cũng không mang đi, vậy được chưa? Nếu như còn không hài lòng, ta đối nương ngươi dập đầu cũng đủ rồi?”

“Ngươi có thể đi nơi nào? Ngươi không phải nói muốn báo ân sao?”, Cận Song Thành vội la lên, lời vừa khỏi miệng đã biết mình nói sai rồi.

Liên Ngọc cũng ra sức tránh đi ràng buộc của hắn, ngửa đầu nhắm mắt: “Ngươi giết ta đi, ta không báo nữa!”

Cận Song Thành cảm thấy thật thất bại, đưa tay bưng kín mắt, một lát sau khi chính mình tỉnh táo lại, nhuyễn thanh nói: “Không cần ngươi báo, nhưng một mình ngươi có thể đi đâu?”

“Không cần ngươi quản!”

“Cái gì cũng không mang theo, ngươi không cần tiền sao?”

“Không cần ngươi quản!”

“Ăn, mặc, ở, đi lại thì sao?”

“Không cần ngươi quản!”

“Gặp phải người khi dễ ngươi thì sao?”

“Không cần ngươi quản!”

“Ta không cho ngươi đi thì sao?”

“Ngươi quản…”, lời nói ngang ngạnh vừa đến bên môi, Liên Ngọc đứng ở đàng kia,  gắt gao mím môi nhìn Cận Song Thành.

Cận Song Thành cũng nhìn y, một lúc sau liền đột nhiên bước lên trước, cũng không quản Liên Ngọc lui ra sau thế nào, cứ một đường đến trước mặt y: “Đưa tay ra.”

Liên Ngọc cảnh giác nhìn hắn, tay lại rõ ràng rụt về phía sau.

“Đưa tay ra.” Cận Song Thành giọng điệu nặng ba phần, Liên Ngọc đột nhiên cúi thấp người, từ bên người Cận Song Thành lủi qua, dường như muốn chạy trốn ra ngoài.

Cận Song Thành vẻ mặt đau đầu đem người túm trở về, Liên Ngọc bắt đầu liều mạng giãy dụa, Cận Song Thành dùng sức đem tay y kéo ra, mở nắm tay ra, lòng bàn tay một mảnh huyết hồng, rõ ràng là bị móng tay trạc phá.

Động tác Liên Ngọc thoáng cái liền ngừng lại, chỉ trương mắt nhìn Cận Song Thành, hoảng hốt như khốn thú cùng đường.

Cận Song Thành thở dài, đưa y kéo đến bên bàn, rồi xoay người tìm dược trị thương, nhẹ nhàng xoa lên cho y.

Liên Ngọc đau đến hít sâu vào, nhưng lại nhu thuận ngoài ý muốn, ngồi ở đàng kia, lâu sau nhỏ giọng nói: “Cận Song Thành, ngươi để ta làm đi.”

Tay Cận Song Thành run lên một chút, lực xoa dược cũng gia tăng, Liên Ngọc đau đến nghiến răng, nổi giận: “Ngươi còn giả bộ chính nhân quân tử! Ta không có tiền không có quyền, có cái gì đáng giá để ngươi như vậy?”

“Ta nghĩ là ngươi đã biết.”

Liên Ngọc chần chờ một chút rồi nhả ra một câu: “Biết cái gì?”

“Ngày đó lời ta nói với nương, ngươi rõ ràng đều nghe được.” Cận Song Thành nhàn nhạt  nói.

Liên Ngọc trầm mặc trong chốc lát, rồi ha ha bật cười: “Ta đây là chiếm tiện nghi.”

Cận Song Thành chỉ nhìn y chăm chú, không nói lời nào.

“Ngươi không phải nhận định ta chính là tiểu thiếu gia kia chứ?”, Liên Ngọc cười to, “Ân, ngươi không cần nói thêm, chính là ta.”

“Liên Ngọc…”, Cận Song Thành gọi một tiếng, bộ dạng tươi cười của Liên Ngọc liền đạm đi.

Hai bên không nói gì, Liên Ngọc lập lại một lần: “Cận Song Thành, làm đi.”

Cận Song Thành ngoảnh mặt làm ngơ, lâu sau đột nhiên mở miệng: “Hơn nửa năm trước, ta đã từng đến Tần lâu.”

“A?”, Liên Ngọc vô thức ngẩng đầu lên.

“Có người báo tin về, nói là trong một năm gần đây ở Tần lâu có một hồng quan, nhìn rất giống.” Cận Song Thành bình thản trần thuật, trong giọng nói ẩn chứa tình tự sâu sắc, khiến cho Liên Ngọc không biết phải làm sao.”Chọn gặp ngươi, đáng tiếc sau lại không nhận ra ngươi.”

Liên Ngọc khẽ nhếch môi, có điểm không biết làm sao đứng ở đàng kia.

“Sau lại cho người đi tìm chứng cứ, đang muốn trở lại tìm ngươi thì ngay trong rừng gặp phải… Khi ngươi tỉnh lại, ta còn nghĩ, không biết làm sao để đưa ngươi về, ngươi lại tự mình nói muốn đi theo.”

Nói đến đây, Cận Song Thành nhịn không được cười cười, Liên Ngọc liền thoáng cái nhảy dựng lên, nhưng nói lắp nửa ngày cũng không nói được một câu.

“Ta biết, ngươi lúc đó khẳng định là nghĩ, người này có tiền có thế, bám lấy nhất định không phải chịu thiệt, đúng không?”

Liên Ngọc xấu hổ lắp bắp một trận, cuối cùng mặc kệ tất cả, nhếch cằm: “Đúng thì thế nào? Ta không biết cầu tiến, chỉ biết giả vờ đáng thương, chỉ biết dựa vào quyền quý, không chịu tự lực cánh sinh, vậy thì thế nào? Tôn nghiêm giá trị bao nhiêu tiền? Kiêu ngạo có thể ăn được vài bữa cơm?”

Cận Song Thành lại cười đến càng thêm xán lạn, xoa xoa đầu y: “Vậy ăn cơm đi, không phải nói nữa.”

Liên Ngọc như tiểu thú bị chọc giận theo dõi hắn, Cận Song Thành cùng y nhìn nhau một trận, cười nói: “Không ăn cơm, ta sẽ vẽ ngươi.”

Lời nói tương tự nay một lần nhắc lại, Liên Ngọc có chút mờ mịt, một lát sau lại xuất ra một phản ứng tương tự—— y đem y phục cởi ra, ngây ngốc nói: “Đây, ngươi vẽ tranh trên người ta.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 21.02.2018, 01:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5246
Được thanks: 137 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ngọc vô hà - Trần Sắc - Điểm: 10

Chương 24
  

Cận Song Thành sửng sốt trong chốc lát, rồi bật cười ra tiếng, thay Liên Ngọc đem y phục khép lại: “Ngươi không sợ lạnh à.”

Liên Ngọc cực thuần thục chụp lấy tay hắn: “Nhàm chán, không cần.”

Cận Song Thành đi tới trong góc phòng bày giấy mực ra, vừa nghiền mực vừa nói: “Cứ ở yên đó, rất nhanh sẽ xong thôi.”

Liên Ngọc mắt điếc tai ngơ xoay người, tiện tay cầm chiếc đũa lên, bắt đầu ăn.

Cận Song Thành biết y là cố ý né tránh, môi liền thủy chung duy trì tươi cười, thậm chí bắt đầu cầm lấy bút, trên giấy phác hoạ.

Mắt hơi híp lại, độ cung nơi môi cong xuống, tay cầm chiếc đũa linh hoạt gấp thức ăn, không có bộ dạng “quy củ” của phú quý nhân gia, cũng không phải hài tử nhu thuận bình thường. Dung mạo không xuất chúng, lông mày đậm nhạt không đều, dù đặt ở đâu cũng không được xem là đẹp mắt.

Nhưng hắn nghĩ như vậy cũng rất đẹp.

Như một con cá tung tăng nghịch nước, như một con cún vẻ mặt cảnh giác, một con mèo cất giấu móng vuốt, cả người đều là tiểu thú, so với hài tử vẫn thủy chung đọng lại trong kí ức những năm qua, càng sinh động hơn.

Hắn nhất bút nhất bút vẽ phác thảo, động tác càng lúc càng nhanh, hạ bút như có thần trợ giúp, một đường liên miên, chưa từng ngừng lại.

Một nét cuối cùng, hắn thở ra một hơi, ánh mắt chăm chú dừng trên bức họa, một lúc mới vô thức ngẩng đầu, liền thấy Liên Ngọc quay đầu lại, chiếc đũa trên tay giờ đang cắm trong đĩa thức ăn trên bàn.

Hắn nhịn không được cười ra tiếng: “Muốn xem không?”

Đôi đũa trong tay Liên Ngọc vọc ngang vọc dọc, một lát sau mới đặt lên bàn, đứng lên, không cam lòng đi đến cạnh bàn, cúi đầu xem bức họa.

Trên bức họa là một bản phác họa, cũng không rõ từng đường nét, nhưng tựa hồ có thể thấy được dáng dấp quật cường của người đang mím môi trong đó.

Liên Ngọc trầm mặc thật lâu, sau xì một tiếng: “Còn tưởng tranh của Đan Thanh đệ nhất Song Thành công tử là tác phẩm tuyệt thế gì.”

Cận Song Thành cười giơ giơ lên chiếc ấn trong tay: “Ấn cái này xuống, tranh này có thể giá trị thiên kim, ngươi có muốn không?”

“Muốn!”, Liên Ngọc ra tay cực nhanh,  vừa đoạt lấy cái ấn trong tay Cận Song Thành liền cẩn cẩn dực dực ấn xuống góc tranh, thậm chí lấy tay không ngừng quạt quạt ở phía trên, một bộ dáng mong chờ mực trên tranh khô đi liền đem giấu kĩ.

Cận Song Thành dở khóc dở cười nhìn y, sau mới nói: “Liên Ngọc, còn muốn tiếp tục học võ chứ?”

“Học a.” Liên Ngọc một lòng một dạ đều đặt trên bức tranh kia, thuận miệng trả lời, nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, “Nửa ngày ta học sẽ không thông, ngươi cứ dạy ta học vẽ này nọ xong, chờ ta vẽ được tranh rồi lại dùng hết thời gian học võ.”

“Không học vẽ nữa, ta dạy ngươi luyện võ.”

Liên Ngọc làm như khẽ động, ngừng tay, nhẹ giọng nói: “Thế nhưng, không phải đã giao ước rồi sao.”

Cận Song Thành trong lòng chấn động, hắn vô pháp đối người này nói, ngươi học võ, mới không còn bị người khi dễ nữa.

Trả lời vòng quanh rằng bây giờ không muốn buộc một người không thích vẽ tranh như Liên Ngọc học nữa, vì biết nếu y minh bạch dụng ý của mình cũng chỉ cảm thấy khó chịu.

Liên Ngọc như là không thèm để ý, ngừng một lát, liền lại bắt đầu dùng sức quạt quạt bức tranh.

Cận Song Thành đứng yên thật lâu, rồi chậm rãi cầm bút, cười cười, khi Liên Ngọc ngẩng đầu nhìn, hắn mới nói: “Kéo ống tay áo lên.”

Liên Ngọc một phát nắm lấy tay áo mình, vẻ mặt cảnh giác nhìn hắn.

“Ngươi không phải nói vẽ trên người ngươi càng đáng giá sao?”, trong tươi cười của Cận Song Thành có một mạt giảo hoạt.

Liên Ngọc “A” một tiếng, ống tay áo đã bị Cận Song Thành kéo lên, lộ ra  một cánh tay gầy gò.

Trong nháy mắt ngòi bút chạm vào, y như bị sét đánh rụt lại một chút, bị Cận Song Thành dùng khí lực lớn hơn nữa giữ lấy tay, liền chỉ có thể thân thể cứng còng tựa ở bên cạnh bàn, nhìn ngòi bút ướt át kia tại chính cánh tay mình từ từ vẽ nên những cánh hoa xinh đẹp.

Động tác của Cận Song Thành rất nhẹ, nhưng Liên Ngọc lại cảm thấy tê dại khó nhịn, thân thể cũng không tự giác mà giãy dụa một chút, có suy nghĩ muốn từ trong tay Cận Song Thành chạy trốn, tim đập ngày càng thêm gấp gáp.

Cận Song Thành chỉ hết sức chuyên chú vẽ tranh, vừa nói nhỏ: “Ngòi bút phải ổn trọng, hạ bút phải phân nặng nhẹ, màu sắc mới có trình tự…”

“Ngô…”, Liên Ngọc than nhẹ một tiếng, trên mặt đã có chút đỏ ửng lên.

“Chấm mực cũng phải có kỹ xảo, đầu tiên là chấm mực nhạt, sau mới là mực đậm…”

“Cận… Song Thành.” Liên Ngọc khẽ gọi một tiếng, trong thanh âm ẩn chứa yếu ớt  run rẩy, “Không cần vẽ nữa…”

Cận Song Thành còn không kịp ngẩng đầu, Liên Ngọc đã vuốt ve lấy thân bút của hắn, ngồi ở đàng kia thấp nhẹ thở hổn hển.

Hắn sửng sốt một chút liền minh bạch xảy ra chuyện gì, vô thức buông tay ra, Liên Ngọc cũng đã ở trên người, cả người như muốn dính chặt vào hắn.

“Liên…”

“Có phản ứng.”, lời Liên Ngọc nói phi thường trực tiếp, tay ôm lấy cổ Cận Song Thành đem người kề sát vào, thân thể cũng không an phận mà bắt đầu cọ cọ vào người Cận Song Thành.

Cận Song Thành bất động, đến khi môi chạm vào môi, lưỡi giao triền, hắn mới chậm rãi đưa tay nắm lấy thắt lưng Liên Ngọc, trong nháy mắt nhắm mắt lại, hắn phảng phất nghe được thanh âm lý trí mình vỡ tan.

Sau đó hắn nghe được một thanh âm tại bên tai vang lên, mềm nhẹ thấp chuyển, mang theo khàn khàn mê người: “Ôm ta.”

Hắn mờ mịt đưa tay vuốt ve người trong lòng, bắt đầu càng ngày càng gấp gáp muốn cởi bỏ y phục chướng mắt kia, thẳng đến khi nụ hôn từ bên môi lan tràn xuống, vết thương sưng tím xuất hiện tại trước mắt thì hắn mới kinh giác, cố sức đem Liên Ngọc lôi ra.

“Cận Song Thành!”, Liên Ngọc nghiến răng nghiến lợi kêu một tiếng, thân thể khó nhịn mà giãy dụa.

Cận Song Thành nắm tay thành quyền, cực khẽ hôn xuống trán y, nói giọng khàn khàn: “Vết thương trên người ngươi còn chưa lành hẳn.”

Thấy Liên Ngọc thủy chung không nói chuyện, hắn có chút hoảng bồi thêm một câu: “Ta có thể lấy tay thay ngươi…”

Nói còn chưa dứt lời, Liên Ngọc đã một cước đá vào chân hắn: “Cận Song Thành ngươi đi chết đi!”

Dứt lời, cũng không quản Cận Song Thành nói gì, xoay người lảo đảo chạy ra ngoài.

Một đường chạy như điên, thẳng đến khi trở lại phòng mình, hối hả đóng cửa lại, tựa người đứng đó, dục vọng trên người thủy chung vô pháp tiêu trừ.

Y run rẩy đưa tay tham nhập dưới y phục của mình, dục vọng sau khi trấn an đã phát tiết nhưng khát vọng trong lòng thủy chung vô pháp được thỏa mãn. Y dựa vào cửa, hơi ngửa đầu, ha hả cười, trên mặt lại tràn đầy thống khổ.

Y không biết mình đang khó chịu vì cái gì, không biết mình đang thất vọng vì sao, chỉ cảm thấy một cảm giác trống rỗng to lớn bao phủ toàn bộ y, khiến cho u vô pháp hô hấp.

“Quân Đắc…”

Người kia đã nói, trong chúng ta cũng không có ai là thật tâm.

“Lạc Quân Đắc…”

Người kia nói, trong chúng ta cũng không có ai thật tình yêu thương ai.

Y dùng lần đầu một lần lại một lần đập vào cửa, giống như dã thú đang hấp hối, hai tay ôm chặt lấy thân mình.

“Lạc Quân Đắc, ngươi gạt ta.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.02.2018, 01:55
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.04.2017, 17:35
Bài viết: 5246
Được thanks: 137 lần
Điểm: 10.02
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Ngọc vô hà - Trần Sắc - Điểm: 10

Chương 25
  

Một đêm miên man trong mộng, tỉnh lại thì sắc trời đã đại lượng, mới phát hiện người vẫn ở cạnh cửa, Liên Ngọc trương mắt ngồi yên thật lâu, mới từ từ giẫy mình khỏi cơn mộng, giãy dụa đứng lên thì trên người đau nhức khiến cho y mặt mũi trắng bệch.

Bên ngoài truyền đến thanh âm Vãn Hà: “Công tử tỉnh rồi?”

Liên Ngọc hàm hồ lên tiếng, cứng ngắc rửa mặt chải đầu thay y phục, Vãn Hà trong lúc đó bày ra hai ba đĩa điểm tâm tinh xảo.

Liên Ngọc gắp đũa, thuận miệng nói: “Điểm tâm hôm nay thật rất khác biệt.”

“Ân, đây là Thiếu gia dặn làm riêng.”

Tay Liên Ngọc run lên, cắn một ngụm đường cao đánh rơi trên mặt bàn, y sửng sốt một chút, lập tức hừ nói: “Vậy hiện tại người đâu?”

Nghe một tiếng hừ tỏ vẻ không vui của y, Vãn Hà có chút không hiểu, một lát mới nói: “Tiền viện có khách quý tới, Thiếu gia không chờ được công tử rời giường, đã đi trước.”

Liên Ngọc lại khẽ hừ một tiếng, không thèm nhắc lại, chỉ là tâm tình không hiểu sao trở nên ủ dột, điểm tâm tinh xảo đặt ở trong miệng cũng nhạt như nước ốc, y cắn cắn chiếc đũa: “Không ăn nữa.”

Vãn Hà cũng tự phát hiện y đang phiền táo, không lên tiếng thu thập mọi thứ, nhìn Liên Ngọc vài lần, âm thầm lui ra ngoài.

Liên Ngọc ngồi ở đàng kia phát giác không có việc gì làm, trên tay phiền táo giao triền, cuối cùng nắm lấy cổ tay kia, liền nhịn không được nhớ tới cảnh tượng đêm trước.

Tay y bất giác xoa cánh tay mình, cảm giác tay người kia nhất bút nhất bút khai hoa trên cánh tay tựa hồ cũng trở nên rõ ràng, y thoáng cái bắt lấy cánh tay mình, sững thật lâu mới chậm rãi thở dài một hơi.

“Này tính là sao a…”,  tự nhủ thầm một câu, Liên Ngọc đứng lên bắt đầu ở trong phòng thong thả bước đi, từ đầu phòng đi đến cuối phòng, nhưng tâm tình lại càng thêm phiền táo, phảng phất có cái gì áp y đến khó thở.

Như cầu cứu mà giật cửa ra, cái loại cảm giác hít thở không thông này vẫn không tiêu thất, Liên Ngọc đứng ở cửa, có chút mờ mịt.

Phảng phất trong nháy mắt, không biết chính mình là ai, không biết đang ở phương nào, không có cảm giác mình đang tồn tại. Khoảnh đình trước mắt trống trải, tĩnh lặng đến mức khiến người hoảng hốt.

Qua thật lâu sau, Liên Ngọc mới ý thức được đó là vì Vãn Hà không ở đây.

Đợi sau khi thu thập ổn thỏa, Vãn Hà cũng không như bình thưòng mà canh chừng ngoài cửa, Liên Ngọc sửng sốt chốc lát, tựa như người bị đầu độc mà chạy ào ra cửa ra ngoài viện tử.

Một đường chạy vội dọc theo hồ sen, vào đến hành lang tiền viện mới dần dần hoãn hạ cước bộ, Liên Ngọc thở phì phò, cuối cùng giống như người điên mà nở nụ cười.

Trên hành lang không có một bóng người, Liên Ngọc chần chờ một chút liền đi phía trước nghe ngóng, trước cửa kia có mấy nha đầu chờ đợi sai sử, biểu hiện bên trong xác thực có người.

Liên Ngọc nhẹ nhàng trốn sau một bụi hoa, gần phòng khách, liền nghe được thanh âm Cận Song Thành:  “Quấy nháo như vậy, xem ra tẩu phu nhân lần này có thai, nhất định sẽ cho Lạc huynh một nhi tử.”

Sau đó đó là một trận tiếng cười vang lên, có người trả lời: “Dù là nữ nhi ta cũng vui mừng.”

Sau đó lại nói gì đó nhưng Liên Ngọc đã không còn nghe rõ, y vô thức lui về phía sau một bước, viên đá bên chân bị đá trúng văng ra, lăn lăn tạo nên những âm hưởng rất nhỏ.

Liên Ngọc trừng mắt nhìn hòn đá kia, trong mắt kinh hoàng, nhưng lại không bước được dù chỉ một bước.

“Bên ngoài có người?”

Cận Song Thành thản nhiên nói: “Đại khái là tiếng nha đầu đi lại, Lạc huynh đừng để ý.”

Người mới vừa hỏi lúc này mới cười cười: “Là Quân Đắc mắc phải bệnh đa nghi rất nặng, nương tử cũng thường nói ta như vậy.”

“Lần này ngọc thạch quý trọng, cũng khó trách Lạc huynh khẩn trương.” Cận Song Thành lắc đầu, nhìn ân ái phu thê trước mắt, một lát mới âm thầm nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ,bên ngoài chỉ là cây xanh trời biếc, không một bóng người.

Hắn chớp chớp mắt, nhẹ nhàng buông chén trà xuống, thay đổi trọng tâm câu chuyện: “Chuyện ngọc thạch tạm thời không vội, sư phụ giám bảo trong điếm phô cũng phải đợi đến ngày mai, Lạc huynh cùng tẩu tỉ hôm nay trước cứ trụ lại đây.”

“Làm phiền Cận huynh.”

“Còn chuyện Thiếu gia Liên gia… Chẳng biết Lạc huynh có tin tức gì không?”

Lạc Quân Đắc khẽ run một chút, lắc đầu cười khổ: “Quân Đắc cũng hỏi thăm nhiều người, nhưng vẫn không có chút tin tức. Vốn nghĩ Cận huynh nói không chừng có đầu mối gì, nguyên lai cũng như nhau…”

Cận Song Thành nhìn hắn, một lát sau than thở: “Cũng không biết hài tử kia ba năm qua sống thế nào. Sớm nghe nói Liên gia trưởng bối đối hài tử này thập phần nuông chiều, không chịu ủy khuất nửa phần, hôm nay y lại phiêu bạt bên ngoài, chắc chịu không ít khổ sổ. Liên gia nhị lão nếu dưới suối vàng mà biết, sợ cũng không thể yên nghỉ a.”

Lạc Quân Đắc nhìn sang thê tử, mới nói: “Đúng vậy, đừng nói Liên gia, ngay trưởng bối huynh đệ trong nhà Quân Đắc cũng phi thường thương yêu y, hai nhà chúng ta trước nay giao hảo, khi đó Liên gia đột nhiên gặp phải biến cố, nhưng chúng ta bởi vì xử lý chuyện Liên gia mà quên mất y, sau khi y thất tung chúng ta cũng phi thường tự trách.”

Cận Song Thành thoải mái vỗ vỗ vai hắn: “Lạc huynh không cần tự trách, tất cả cũng do số mệnh an bài. Chỉ mong hài tử kia hiện có thể ăn no mặc ấm, chúng ta có thể sớm tìm được y thì tốt rồi. Lạc huynh nếu có tin tức, xin báo cho Cận mỗ biết.”

“Nhất định nhất định.” Lạc Quân Đắc miễn cưỡng cười, rồi mới trả lời.

Cận Song Thành rót trà, cười nói: “Chúng ta cũng không nói việc này nữa, hai vị một đường bôn ba, e là cũng đã mệt mỏi, không bằng trước cứ để hạ nhân thu xếp đi?”

Lạc Quân Đắc cũng thật có chút mệt mỏi, khách khí nói một tiếng “Làm phiền”, liền đứng lên, đỡ thê tử đi theo hạ nhân ra ngoài.

Cận Song Thành ngồi ở đàng kia bất động, nhìn bóng lưng hai người tiêu thất, mới dần nhíu mày.

Ba năm trước hắn chạy tới Kinh Châu, Liên gia từ lâu đã nhà trống người mất, Lạc Liên hai nhà quan hệ thâm giao, hắn tất nhiên liền tìm tới thì gặp được đương gia của Lạc gia, Lạc Quân Đắc, sau lại biết được Liên gia công tử thất tung, hai người cũng ước định phân công nhau tìm kiếm, định kì gửi thư trao đổi tin tức.

Suốt ba năm này, hắn thỉnh thoảng cũng tìm được một chút đầu mối, nhưng Lạc Quân Đắc thì thủy chung một chút tin tức cũng không tìm được.

Nhất là hai năm trước, Lạc Quân Đắc thú nữ nhi Thái Thú Kinh Châu, Ninh Nhu làm vợ, Lạc gia cả nhà vui mừng, chuyện Liên gia Thiếu gia thất tung tựa như chìm vào quên lãng.

Hắn cơ bản cũng hiểu được không thể trách họ, chỉ là sau dần dần suy nghĩ, sự tình có chút ngoài sự tưởng tượng của hắn.

Khí tức ngoài cửa sổ đã tiêu thất, Cận Song Thành hạ mắt cười, đứng lên đi ra ngoài.

Vừa đi vào viện tử Liên Ngọc, Vãn Hà đã ở đó, Cận Song Thành thuận miệng hỏi: “Liên Ngọc đâu?”

Vãn Hà do dự một chút mới nói: “Công tử có ra ngoài, chỉ là tựa hồ đi ra một hồi… Nhưng rất nhanh đã trở về.”

Cận Song Thành cười cười, không nói, trực tiếp đi vào, đi tới bên ngoài gian phòng của Liên Ngọc, gõ gõ cửa: “Liên Ngọc?”

Trong phòng an tĩnh đến quỷ dị, Cận Song Thành lại gõ cửa: “Không lên tiếng trả lời ta sẽ tự tiến vào. Liên Ngọc, có ở trong đó không?”

“Không có!”, bên trong truyền đến một câu trả lời thật trẻ con.

Cận Song Thành dở khóc dở cười lại gõ cửa một chút liền muốn đẩy cửa ra, lại nghe thấy cạch một tiếng, rõ ràng là có người từ bên trong cài lại then cửa.

Tay Cận Song Thành đặt trên cửa, tiếu ý bên môi có chút phai nhạt, thanh âm cũng nhu hòa đi: “Liên Ngọc ngươi trước hãy mở cửa, ta mới nói ra suy nghĩ của mình.”

Bên trong như trước một mảnh vắng vẻ, sau một lúc, mới nghe được tiếng then cửa bị giật ra, cửa hé ra một đường nhỏ.

Người ở phía sau cửa vẻ mặt hờ hững, chỉ là đứng đó mắt nhìn xuống, không nói gì.

Cận Song Thành hít vào một hơi, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, muốn ôm lấy vai Liên Ngọc đẩy người trở vào trong phòng, ai ngờ rằng mới chạm vào, Liên Ngọc đã cố sức tránh đi bàn tay hắn, ánh mắt kinh hoàng đứng ở đàng kia run rẩy.

“Liên…”, Cận Song Thành còn muốn vươn tay ra, Liên Ngọc so với động đắc của hắn càng nhanh hơn, Cận Song Thành chỉ kịp lui ra sau một bước, nhưng trên mặt đã trúng một quyền, nhẹ như bị vật gì lướt qua, nhưng sau đó liền nóng rát đau đớn, hắn đưa tay rờ lên, chỉ thấy phía trên dính vài đoạn tơ máu.

Hắn vô thức nhíu mi, ngẩng đầu nhìn Liên Ngọc, đầu ngón tay cương tại giữa không trung kia còn có một chút máu đỏ dính lại, người kia ngay cả run cũng không dám,  chỉ là cả người cứng ngắc đứng ở đàng kia, hai mắt trừng thật to, cũng không chớp một cái mà nhìn hắn.

Cận Song Thành nghĩ mình như có thể thấy cái toàn thân người này phủ đầy gai nhọn dựng thẳng.

Thật lâu sau, hắn mới tiến một bước, nhưng Liên Ngọc vội lui ba bước, như trước trưng ra tư thái tràn đầy đề phòng.

“Đem móng vuốt của ngươi thu hồi cho ta!”, Cận Song Thành đột nhiên quát một tiếng.

Liên Ngọc run run một chút, sau đó như phát điên mà đẩy Cận Song Thành ra, muốn chạy ra ngoài.

Cận Song Thành đưa tay nắm lấy thắt lưng đem người ngang ngạnh kéo lại, Liên Ngọc liền bắt đầu không khống chế được kêu to: “Buông, buông! Ngươi buông tay! A ngô —— ”

Thanh âm bởi vì Cận Song Thành lấy tay che miệng y mà biến thành lưỡng lự  nức nở, Cận Song Thành lại quát một tiếng: “An tĩnh!”

Người trong lòng giống như là bị người điểm huyệt nói, chỉ chốc lát liền trở nên an tĩnh.

Cận Song Thành xoay người y lại, trên mặt Liên Ngọc chỉ còn lại kinh hoàng  cùng thương cảm như tiểu động vật bị chấn kinh, trong nháy mắt, khiến hắn nhớ đến dáng dấp y tại Tần lâu lần đầu gặp gỡ.

Cận Song Thành chậm rãi buông tay ra, nhìn Liên Ngọc, từng chữ một nói: “Ngươi là Liên Ngọc.”

Liên Ngọc cúi đầu, nhỏ giọng mà chậm chạp đáp lại: “Ta là Liên Ngọc.”

“Không phải Liên trong hoa sen, là Liên trong liên tục, ngươi chính là người ta muốn tìm, là tiểu thiếu gia Liên gia Kinh Châu.”

“Ta không phải.”

“Ngươi phải.” Cận Song Thành vội nói tiếp, “Vừa rồi ngươi đi đến tiền viện, đã thấy Lạc Quân Đắc, đúng không?”

Liên Ngọc trầm mặc, một lát sau ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt: “Đó là ai?”

“Liên Lạc hai nhà lúc trước giao hảo, ngươi cùng hắn từ nhỏ đã quen biết.”

Liên Ngọc hơi nghiêng đầu, nhìn hắn, vẻ mặt vô tội, khiến cho Cận Song Thành thật nghĩ mình chính là đang oan uổng y.

“Liên Ngọc…”, Đây đó giằng co, cuối cùng là Cận Song Thành chịu thua, gọi một tiếng, trong giọng có một tia năn nỉ, “Ngươi không tin ta sao?”

Liên Ngọc vẫn như vậy nhìn hắn, phảng phất hoàn toàn không rõ Cận Song Thành đang nói cái gì, chỉ là khi Cận Song Thành gọi một tiếng kia thì mới như tiểu động vật rụt cổ lại.

Cận Song Thành hạ tay xuống nắm thành quyền, cuối cùng cười nói: “Lạc gia cùng chúng ta gặp gỡ cũng coi như nhiều lần, ngươi nếu nói không nhận ra, ngày mai gặp mặt nhận thức một chút cũng tốt.”

Liên Ngọc bất động, cúi đầu đứng ở đàng kia, vẻ mặt nhu thuận.

“Ta sẽ cho Vãn Hà ngày mai đưa ngươi đi.” Cận Song Thành lại nói một câu, nhìn thấy Liên Ngọc thủy chung không trả lời, rốt cục hừ một tiếng, mở cửa đi ra.

Thẳng đến khi rung động trên cửa dừng lại, Liên Ngọc mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm cửa, trong mắt nảy lên nhàn nhạt oán hận



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: builinh10, Hạ Phượng Nhi, nhungkute và 184 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

4 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 61, 62, 63

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử

Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 240 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 613 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 342 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 582 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 324 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 860 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 553 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 525 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 499 điểm để mua Thuyền buồm
Phèn Chua: Ăn ở :v
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Đường Thất Công Tử
Lý do: Nắng sẽ về bên môi em cười :love:
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
LogOut Bomb: Melodysoyani -> coki
Lý do: à nhon ss :v
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 474 điểm để mua Thuyền buồm
The Wolf: Đừng ai tranh với ta :> phải đấu cho đc. Ta hận :>
The Wolf: Chiếc thuyền ngoài xa :>
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 741 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 735 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 450 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 457 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 434 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 412 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Thuyền buồm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.