Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 93 bài ] 

Cạnh kiếm chi phong - Tiêu Đường Đông Qua

 
Có bài mới 21.02.2018, 00:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 207 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Cạnh kiếm chi phong - Tiêu Đường Đông Qua - Điểm: 10
84

Người trong nhà ăn rất ít, Lâm Dật Phi tìm một cái bàn ngồi xuống, gọi một ly sữa và một dĩa bánh mì nướng bơ đường.

Không gian thực yên tĩnh, khi Lâm Dật Phi xoay qua, mắt khẽ run lên.

Một dáng người cao ngất ngồi cách cậu không xa, màn hình laptop ngăn cản tầm mắt của hai người. Nhưng cho dù không thấy mặt, Lâm Dật Phi cũng biết người đó chính là Chris.

Nhân viên phục vụ mang sữa và bánh mì đến cho Lâm Dật Phi.

“Cảm ơn.” Lâm Dật Phi hạ giọng, cậu sợ bị Chris phát hiện.

Cậu chậm rãi uống sữa, cầm bánh mì bỏ vào miệng. Ngẫu nhiên sẽ không thể khống chế được liếc mắt nhìn Chris. Bên tai là tiếng gõ bàn phím của Chris, như một điệu hát ru, Lâm Dật Phi dựa vào lưng ghế chậm rãi ngủ.

Không biết qua bao lâu, có phục vụ đến lay tỉnh Lâm Dật Phi.

“Tiên sinh, nếu mệt thì về phòng ngủ đi ạ?”

“A, cảm ơn.” Lâm Dật Phi ngượng ngùng, nếu nhân viên không lay tỉnh mình, nếu ngủ với tư thế này, ngày mai chắc chắn cổ mình sẽ bị trẹo.

Lại nhìn sang phía vị trí của Chris, đã là khoảng trống.

Xoay xoay vai mình, Lâm Dật Phi đi vào thang máy, về phòng nằm lên giường tiếp tục ngủ, hình ảnh trận đấu của Keane lúc này đã biến mất khỏi đầu cậu, thay vào đó là tiếng vang có tiết tấu khi Chris gõ bàn phím.

Đối thủ Keane của Lâm Dật Phi có mái tóc dài màu nâu và đôi mắt màu xanh biển. Trước khi ra sân, cậu ta đang dùng thun buộc lại mái tóc của mình, cười hì hì nói gì đó với huấn luyện viên.

“Cậu nhóc Keane đó, xem ra còn bình tĩnh hơn cả cậu.” Chelsea buồn cười nói với Lâm Dật Phi.

“Đúng vậy, tôi rất hồi hộp, tôi không thể khống chế cảm xúc này, huấn luyện viên thân mến, ông có cách nào không?” Lâm Dật Phi nừa đùa nói.

“Ừm, bây giờ cậu nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Hãy suy nghĩ vì sao cậu muốn thắng, bởi vì vinh dự? Vì sự kỳ vọng của người khác? Hay vì một chuyện nào đó?”

Lâm Dật Phi nhắm mắt, thần kinh đang căng thẳng dần thả lỏng, trước mắt hiện lên dáng vẻ đang cầm kiếm của Chris. Dáng vẻ mà mình đã từng trông thấy khi bị trúng đạn.

Anh mặc trang phục đấu kiếm màu trắng, nắm bội kiếm trong tay, hành lễ thật tao nhã và sắc bén, tựa như trái đất này chỉ vì anh mà ngừng quay.

“Tớ đang chờ cậu.”

Lâm Dật Phi nói thầm: “Tớ đến đây.”

Nếu đã xác định được mục tiêu, vậy thì không còn gì phải sợ hãi nữa.

Lâm Dật Phi thở ra, rút kiếm bước vào sân.

Độ linh hoạt của kiếm đầu tiên đã khiến đối thủ hoảng sợ. Keane xuyên thấu qua lớp mặt nạ nhìn vào đôi mắt trầm tĩnh của Lâm Dật Phi.

Hắn đã sớm nghe nói cậu thiếu niên Trung Quốc lớn lên ở Mĩ này có trình độ đấu kiếm rất cao. Nên đã từng cùng huấn luyện viên nghiên cứu những trận đấu của cậu ấy. Huấn luyện viên của Keane đã từng nói, những động tác cơ bản của Lâm Dật Phi không có khuyết điểm gì, ngay cả khí thế lúc công kích cũng mạnh mẽ hơn các bạn cùng lứa, nên đến tận một giây trước khi bắt đầu trận đấu, hắn vẫn cực kỳ căng thẳng, chỉ có thể nói cười với huấn luyện viên để điều chỉnh cảm xúc của mình.

Nhưng khi chính bản thân cảm nhận kỹ thuật của Lâm Dật Phi, Keane chỉ có thể luống cuống tay chân. Kiếm của Lâm Dật Phi rất tùy tiện, động tác chém tựa như có ma thuật.

Hắn có thể cảm nhận được sự tự tin đến liều lĩnh trong nháy mắt ấy, cũng vì như thế, Keane bỗng thấy sự vụng về của mình thật có lỗi với đối thủ.

Hiệp một kết thúc, Lâm Dật Phi bình tĩnh ngồi trên ghế, Keane điều chỉnh hô hấp.

Hiệp hai bắt đầu, Keane chủ động tấn công, Lâm Dật Phi phòng thủ không kẽ hở. Lần đầu tiên Keane cảm thấy đấu kiếm cũng là một loại vận động khiêu chiến sức chịu đựng của mình. Hơn mười kiếm công kích, Lâm Dật Phi tuy không ngừng lui về sau, nhưng người căng thẳng thực sự lại là Keane, bởi vì chỉ cần sơ suất một tí thôi thì Lâm Dật Phi sẽ phản công.

So sánh với Keane đang chịu áp lực nặng nề, Lâm Dật Phi bình tĩnh hơn. Cậu phân tích từng kiếm tiếp theo của Keane, phát hiện cậu ấy đang đánh nghi binh, mỗi khi Keane để lộ sơ hở, đó chính là cơ hội của Lâm Dật Phi.

Chỉ mới hai hiệp, Keane đã cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Lâm Dật Phi đối phó với hắn như những phản ứng tự nhiên, mà Keane lại phải rất cẩn thận, mỗi một lần tấn công không để lộ chút khe hở nào cho đối phương phản công.

Khi hiệp ba bắt đầu, Keane gần như suy sụp. Lâm Dật Phi chủ động hơn hai hiệp trước rất nhiều, Keane cách lớp mặt nạ bảo hộ vẫn có thể cảm giác được những cơn gió do kiếm vung tạo thành. Trận đấu này hắn không thể nào thắng được, Keane không ôm hy vọng gì. Nhưng hắn cũng không phải người yếu đuối, luôn cố gắng tìm kiếm đường phản công. Thứ hắn cần là càng nhiều kinh nghiệm, ít ra lần tiếp theo gặp Lâm Dật Phi, sẽ không còn vất vả như vậy.

Kết quả của trận đấu là điều ai cũng có thể dự đoán, nhưng Lâm Dật Phi lại tỏ ra rất mừng rỡ, tựa như Keane là một đối thủ rất tài giỏi mà cậu khó có cơ hội thắng được.

Cậu ôm thắt lưng Chelsea, nhảy cẫng lên: “Tôi thắng rồi! Tôi thắng rồi!”

Chelsea ngạc nhiên, vỗ lưng cậu bất đắc dĩ cười: “Đúng vậy, cậu thắng. Cậu vốn là người chiến thắng.”

Trận đấu kết thúc, Katherine và Ivy đều chạy tới, mọi người ôm nhau.

Xa xa, Chris nhìn thoáng qua phía bọn họ, hình ảnh như gai nhọn đâm vào mình ấy khiến anh dời tầm mắt. Anh biết mình đang ghen tị. Anh ghen với Katherine, ghen với Ivy, ghen với huấn luyện viên Chelsea, thậm chí ghen với cả không khí vây quanh Lâm Dật Phi. Anh còn nhớ rất rõ nhiệt độ cơ thể Lâm Dật Phi khi cậu bên cạnh anh cùng anh đọc sách, anh chỉ cần cúi đầu là có thể hôn cậu.

Giới kiếm đạo Mĩ rất kích động, tuy không phải trận đấu của các vận động viên chính thức, nhưng nó đã phản ánh trình độ đấu kiếm trong tương lai năm năm sau của một quốc gia. Trận chung kết diễn ra với sự đụng độ của hai thiếu niên người Mĩ, sao có thể khiến bọn họ không kích động?

Tối hôm ấy Trần Lâm Kí ngừng kinh doanh một ngày để mời các bạn của Lâm Dật Phi. Thật khó tin khi Chelsea lại lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng trước sự nhiệt tình của ba mẹ Lâm Dật Phi, ngược lại bọn Katherine tự nhiên hơn nhiều, ăn không ngừng miệng.

“Ai da, bà xem bà kìa, con mình chỉ mới vào chung kết mà thôi, đâu phải giành được quán quân đâu.” Lâm ba ba trêu ghẹo vợ mình, nhưng rõ ràng chính hắn cũng miệng cười toe toét.

“Vậy là giỏi lắm rồi! Ông không thấy trận đấu này mang phạm vi toàn thế giới hay sao? Ngay cả chú Trần cũng nói con của chúng ta đã đem vinh quang đến cho cư dân người Hoa sinh sống ở Mĩ!” Lâm ma ma như nghĩ đến chuyện gì, rất nghiêm túc hỏi Chelsea, “Vậy, đối thủ trong trận chung kết của Dật Phi có phải rất giỏi hay không?”

Chelsea nhìn thức ăn nháy mắt đã gấp đôi ban đầu trong chén của mình, thật sự không biết phải làm sao.

“Đúng vậy, trình độ rất cao. Nhưng chỉ khi gặp đối thủ cao cấp mới có thể có một trận đấu cao cấp.”

“Ồ, vậy cậu bé đó là người nước nào vậy?”

Ivy bên cạnh ăn đến quên mình, thuận miệng trả lời: “Dì ơi dì quen cậu ấy đấy, người đó là Chris mà!”

“Chris? Ồ, nó đấu kiếm rất tuyệt, là bạn thân từ trước đến nay của Dật Phi nhà chúng ta. Nếu nó đã về Washington rồi, sao không cùng đến ăn cơm vậy?”

Trong phút chốc, cả bàn cơm trở nên im lặng. Katherine dùng khuỷu tay húc Ivy, đối phương đang gắp viên xíu mại lên thổi thổi, bị húc một cái, viên xíu mại lập tức rơi lại xuống đĩa.

“Chris bận chuyện riêng của cậu ấy.” Lâm Dật Phi mỉm cười để mẹ mình đừng gắp rau cho Chelsea nữa, xem như cứu Chelsea một mạng.

Tối đến, Lâm Dật Phi tiễn các bạn ra phố người Hoa.

Cậu cùng Chelsea bước trên đường, phố người Hoa dù đã hơn chín giờ vẫn ồn ào như trước.

“Đối thủ trận chung kết là Christopher, cậu không phải sẽ bắt đầu căng thẳng sao?”

Lâm Dật Phi gật đầu thừa nhận: “Đúng. Trong trận đấu sắp xếp vị trí tôi đã nói, Chris rất hiểu tôi, lần trước thắng cậu ấy, nhưng bây giờ thì không thể chắc chắn.”

“Cậu ta rất hiểu cậu, mà cậu cũng rất hiểu cậu ta, nên trận đấu này rất khó đoán trước thắng thua, như vậy mới đáng mong chờ. Nếu là một trận đấu tất thắng, vậy tiếp tục thì còn ý nghĩa gì?”

“Đương nhiên.” Lâm Dật Phi mỉm cười.

Thay vì căng thẳng, không bằng nói cậu đang rất kích động. Cuối cùng, cậu đã có thể mặt đối mặt với anh.

Nếu không cần ngôn ngữ, thì giữa bọn họ chỉ còn đấu kiếm. Mình vượt qua mọi chông gai vững bước tiến đến, chỉ vì giờ phút này.

Chris của hiện tại, đang gặp một vị khách ngoài ý muốn.

Khách sạn Chris ở đương nhiên là một khách sạn sang trọng dành cho những người dự thi. Anh đang ở trong một căn phòng có thể gọi là thư phòng.

Khi Chris dùng xong bữa tối, mở cửa bước vào, thì thấy có một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi ngồi ngay ngắn trước bàn, gương mặt hắn trầm ồn nhưng vẻ phập phồng trong ánh mắt đã để lộ sự nôn nóng lúc này của hắn.

Chris đặt thẻ phòng vào cạnh cửa, đèn sáng lên. Anh chậm rãi cởi bao tay, đặt trên mặt bàn, mắt đảo qua vị trưởng bối của mình, “Taylor tiên sinh.”

“Biết là trong điện thoại con sẽ không kiên nhẫn nghe chú nói, nên chú tự đến tìm con.” Người trước mắt là ba của Elizabeth, một người luôn mơ ước nắm chắc gia tộc Ozbourn trong tay mà cứ tưởng rằng tham vọng của mình không bị ai phát hiện. Đương nhiên, gia tộc Taylor sau lưng hắn cũng rất lớn mạnh, nếu không thì sao gia tộc Ozbourn lại nể mặt hắn như vậy.

“Có chuyện gì không?” Chris kéo ghế ra ngồi xuống, bắt chéo chân nhìn hắn. Đây chỉ là một tư thế tùy tiện, nhưng lại khiến người khác rất áp lực.

“Căn phòng lớn như vậy con ở một mình mà không thấy buồn ư? Vì sao lại đưa Elizabeth đi thế? Tuy con nói nó ở lại khiến con phân tâm, nhưng chú cảm thấy đây chỉ là cái cớ mà thôi.”

“Cô ta rất phiền.” Chris không chút khách sáo, anh đã quen nhìn thẳng vào mắt trưởng bối của mình, “Lí do chú đến đây tuyệt đối không phải vì Elizabeth.”

“Được rồi, bây giờ con cũng biết thị trường tài chính thế giới gặp biến động, nhiều quỹ đầu tư vì không chống đỡ nổi mà phải phá sản. Thị trường chứng khoáng cũng chấn động rất kịch liệt, ai nấy cũng đều lo lắng. Con lại như một vị vương tử được bao bọc trong cuộc sống nhung gấm lụa là, nhưng hẳn con cũng biết cổ phiếu của gia tộc Ozbourn đang xuống dốc không phanh, nếu để nó rớt giá nữa, sẽ bị phá sản.”

“Nếu gia tộc Ozbourn phá sản, chú có thể gả Elizabeth cho một gia tộc khác có quyền có thế hơn.” Chris nhếch môi.

“Đừng tỏ ra vẻ chuyện không liên quan đến mình như vậy, tuy lúc này tình hình chưa đến nỗi nghiêm trọng, kinh nghiệm của ba con cũng xem như già dặn, đến nay vẫn đều thong thả nhìn giá cổ phiếu rớt dần, đầu tư tài chính vào lĩnh vực khác. Nhưng chẳng phải lĩnh vực mà ba con đang đầu tư cũng gặp khó khăn hay sao?” Taylor tiên sinh ngồi thẳng lưng nhìn Chris, “Chỉ cần ba con chịu nghĩ cách làm giá cổ phiếu của gia tộc Ozbourn ổn định, chú sẽ trả lại một ít cổ phần của công ty.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 21.02.2018, 00:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 207 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Cạnh kiếm chi phong - Tiêu Đường Đông Qua - Điểm: 10
85


Edit: Hân
Beta: Hân

“Vậy chú đi bàn bạc với ba tôi đi.”

“Cậu và ba cậu tưởng là chú không biết hai người nghĩ gì sao? Hạ thấp giá cổ phiếu của gia tộc, để gia tộc Taylor chúng tôi mua vào, sau đó các người dùng số tiền này đầu tư vào lĩnh vực khác, cho rằng cổ phiếu duy trì suốt hai năm của gia tộc Ozbourn nhất định sẽ rớt giá, đến lúc đó các người sẽ dùng tiền mua lại!” Taylor tiên sinh không thể kiềm chế được nữa, thiếu niên lạnh lùng trước mắt khiến hắn thấy bất an, luôn cảm giác có một âm mưu lớn hơn nữa đang chờ ở phía sau.

“Tôi đã nói rồi, nếu là chuyện làm ăn, thì tìm ba tôi. Tôi vẫn chưa đủ mười tám tuổi, trong tay không có cổ quyền, tôi không giúp được chú.”

“Vậy cậu nhóc tên Lâm thì sao? Tôi biết nguyên nhân cậu lạnh lùng với Elizabeth, bởi vì cậu không thích phụ nữ. Cậu là tiểu thiếu gia của gia tộc Ozbourn nên không ai dám đụng đến cậu, nhưng cậu ta không phải.”

“Tôi không phải không thích phụ nữ.” Chris chống tay lên bàn, vẻ mặt lạnh lẽo khiến Taylor tiên sinh sợ hãi, “Mà tôi chỉ thích cậu ấy. Chú có thể thử chạm vào cậu ấy một lần, chú chạm vào một sợi tóc của cậu ấy, tôi sẽ tặng một ngón tay của Elizabeth cho chú. Nếu chú làm rơi một giọt máu của cậu ấy, vậy tôi sẽ chặt đứt đầu Elizabeth. Chú hãy thử xem lời tôi nói có thật hay không, nhưng mong chú nhớ kỹ một điều, đó là tôi Christopher Ozbourn là người có thù sẽ báo. Nên từ hôm nay trở đi chú tốt nhất hãy cầu nguyện Lâm không có chuyện gì, nếu không cho dù cậu ấy không bị thương, tôi cũng sẽ đổ nó lên đầu chú.”

Taylor tiên sinh nuốt nước miếng, hắn đang cố gắng khống chế không cho mình run rẩy.

“Nếu không còn chuyện gì khác, tôi phải nghỉ ngơi rồi. Thức ăn của khách sạn này không tệ, chú có thể thử một lần.”

Khi Taylor tiên sinh rời đi, Chris gọi điện thoại cho Deroni.

“Ồ, Chris thân yêu, trận đấu của cháu thế nào rồi?”

“Tốt.”

“Chỉ khi cháu cần yêu cầu gì mới gọi điện thoại cho ông, nói thử xem, yêu cầu của cháu là gì.”

“Giám sát Elizabeth.”

Deroni bên kia điện thoại im lặng trong chốc lát, cười nói: “Ông sẽ giám sát chặt chẽ cô dâu yêu quý của cháu.”

Trận chung kết đã đến, những phóng viên quan tâm đến đấu kiếm thật sự rất hiếm có. Mối nguy hiểm dần đến gần, tin tức sẽ luôn khiến dân chúng mất tự nhiên và cảm thấy tuyệt vọng. Và trận chung kết của giải thiếu niên thế giới là cuộc chạm mặt của hai thiếu niên Mĩ trở thành một tin tức có ý nghĩa tích cực.

Trận đấu sắp bắt đầu, Kevin ngồi trong phòng truyền phát trực tiếp nhìn Lâm Dật Phi đang được quay trực tiếp qua ti vi.

Chelsea bên cạnh vừa cùng cậu nói gì đó vừa giúp cậu chỉnh sửa lại hộ cụ.

Màn ảnh quay rất gần, ngay cả lông mi cũng có thể thấy rõ ràng.

“Cậu có vẻ rất thích cậu nhóc này.” Cô gái chủ phòng ngồi xuống bên cạnh Kevin, chống cằm cười nói.

“Cậu cảm thấy vậy?”

“Đúng. Mỗi lần cậu phân tích về lĩnh vực này, chỉ cần nhắc đến cậu ấy, cậu sẽ mỉm cười…” Cô gái chủ phòng vươn tay đẩy hai bên miệng mình, “Trình độ của cậu ấy cao như vậy, cậu không lo lắng có một ngày cậu sẽ bị đánh bại hay sao?”

“Có lẽ ý nghĩa sự tồn tại của tôi chính là bị cậu ấy đánh bại.” Vẻ mặt Kevin lạnh nhạt.

“Tôi rất thích cậu nhóc tên Lâm này. Nhưng tôi càng thích Christopher Ozbourn hơn.”

“Bởi vì cậu ấy đẹp trai? Tin tôi đi, không có được bao nhiêu cô gái chịu nổi tính tình của cậu ấy đâu.”

Trong lúc hai người trêu chọc nhau, trận đấu đã bước vào giai đoạn chuẩn bị. Không chỉ hiện trường trận đấu, mà cả phòng truyền phát cũng rất im lặng.

Lâm Dật Phi nuốt nước miếng, tay cầm bội kiếm run nhẹ, cậu có thể nghe được cả hô hấp của mình, căng thẳng như những đợt thủy triều bị kiếm nén không thể dâng lên.

Chris chậm rãi đi đến đối diện cậu, ánh mắt anh cực kỳ lạnh lùng, tựa như sắp có một cái gì đó thật nóng văng ra.

Hai người bày ra tư thế chuẩn bị, trong nháy mắt trọng tài hô “Bắt đầu”, không khí ma xát nhau tạo ra lửa.

Chris ngăn kiếm Lâm Dật Phi, bổ kiếm nghiêng lên vai cậu, giây đầu tiên đã là một công kích trực tiếp, thật khiến người khác cứng lưỡi. Đó là một loại tiếp xúc nóng bỏng, mỗi một kiếm của Chris đều như đâm vào tận xương của Lâm Dật Phi, đó là quyết tâm chinh phục, không chỉ là kiếm của cậu, mà còn là trái tim cậu. Anh không cho cậu con đường lui nào.

Lâm Dật Phi mạo hiểm ngăn cản, trả kiếm, bước lướt, không ngừng phá tan những khát khao của Chris với cậu, tựa như muốn bỏ đi tất cả để bay về phía chân trời, mà cách duy nhất Chris có thể làm đó là chặt đứt đôi cánh của cậu, dùng cách vô cùng tàn nhẫn và bạo ngược.

Trận đấu như một trận chém giết này khiến tim người khác đập mạnh, không khí xung quanh như vỡ tan, mỗi một kiếm đều có thể cướp đi sinh mệnh của nhau.

Tớ yêu cậu, cậu có biết không?

Chris chém xuống, mang theo sự đau đớn và dứt khoát, Lâm Dật Phi ngăn cản làm mất đi sự áp bách, đánh trả không chút nể tình.

Đây là một chốc im lặng đánh giá, cho dù đang là thời gian nghỉ ngơi giữa trận, cũng không ai lên tiếng.

Trong phòng phát sóng trực tiếp, nữ chủ phòng hít sâu hỏi: “Kevin, cậu cảm thấy trong bọn họ ai sẽ thắng?”

“Bọn họ ai thắng, đã không còn quan trọng.”

Kevin nhìn vào màn hình, mỉm cười. Nụ cười đó rất phức tạp, cũng chan chứa sự cưng chiều và bất đắc dĩ.

Y hiểu trận đấu kiếm giữa hai thiếu niên đó.

Không bao giờ quan trọng thắng thua, chẳng qua đó chỉ là cách mà bọn họ trao đổi với nhau, đẩy mọi người ra khỏi thế giới bên ngoài chỉ còn lại hai người bọn họ mà thôi.

Trận đấu chín phút rất nhanh đã kết thúc, điểm số là 14 với 14. Nói cách khác, phải thi đấu thêm một phút nữa, áp dụng “Golden Goal”, ai đạt điểm trước thì người đó thắng.

Thở dài, Lâm Dật Phi lắc lắc thanh kiếm trong tay. Nếu lúc này không dùng hết sức… trận tiếp theo của cậu và Chris là khi nào đây?

“Cả đời của tớ, có mấy lần cơ hội được như vậy?”

Mỉm cười, trận đấu thứ hai bắt đầu. Lâm Dật Phi ngăn kiếm của Chris, đó thoạt nhìn như một động tác đơn giản, có lẽ chỉ bản thân Chris mới có thể bắt kịp tốc độ và sức mạnh của kiếm ấy.

Bước một bước lớn lên trước, Lâm Dật Phi biết công kích thế này giống như tự sát, trong mắt Chris tựa như đang chơi trò chơi, nhưng cậu cũng biết… cậu biết Chris sẽ phòng thủ bằng cách chặn lại chuôi kiếm của cậu, thậm chí Chris sẽ phản công bằng cách đâm mũi kiếm qua sát thắt lưng cậu, mà chính kiếm của cậu — sẽ đâm mạnh vào ngực Chris!

“A—” Người xem toàn trường không hẹn mà cùng hô lên.

Sức mạnh trong kiếm đó quá lớn, thậm chí không ai thấy rõ, Christopher Ozbourn lảo đảo ra sau mấy bước mới có thể đứng vững.

Lâm Dật Phi vẫn giữ nguyên tư thế lúc nãy, kiếm trong tay cậu run run, vai và lưng cũng lộ ra độ co dãn khó có thể nói bằng lời.

Cho đến khi trọng tài tuyên bố Lâm Dật Phi được điểm, người xem ai cũng vỗ ngực, ngay sau đó tiếng vỗ tay như thủy triều lan khắp khán phòng.

Lâm Dật Phi hít sâu, chậm rãi thu kiếm.

Chris đứng đối diện từ từ cởi hộ cụ, tư thế ấy chậm và đẹp đến nỗi người khác nhìn vào phải hồi hộp, không biết anh đã từng trải qua bao nhiêu trận thắng thua mới có thể tạo nên phong độ như vậy.

Lâm Dật Phi thở ra, ngẩng đầu, tùy ý để mồ hôi chảy dọc hai má mình. Cậu không muốn cởi hộ cụ của mình, bởi vì cậu biết một khi cởi nó, cho dù có đội lại lên, thì người đứng đối diện cậu không nhất định là Chris.

Hai người bắt tay, chỉ hai giây ngắn ngủi, ngón tay Lâm Dật Phi bị đối phương bóp chặt đến đau đớn.

Khi kết thúc, Lâm Dật Phi xoay người đi. Cậu thắng nhưng không chút vui sướng. Thắng thua được quyết định nghĩa là chia ly đã đến.

Lâm Dật Phi ra khỏi sân. Con đường ngắn ngủi chỉ hơn mười mét, nhưng lại dài như cả cuộc đời cậu.

Rất nhiều năm sau, Chris ôm Lâm Dật Phi, nói khẽ bên tai cậu, giọng nói lạnh lẽo chất chứa sự tủi thân, “Hôm đó, nhìn bóng lưng cậu rời đi, tự nhiên đến nỗi khiến người ta muốn trói chặt cậu lại.”

Đến nhà vệ sinh, Lâm Dật Phi đi vào một buồng nhỏ, ngón tay cậu vẫn còn có thể cảm nhận được những lực kiếm của Chris.

Nửa tiếng sau sẽ bắt đầu cuộc thi đấu tranh huy chương bạc và đồng. Chris đối chiến với Keane của Hà Lan, Lâm Dật Phi không cần xem cũng biết kết quả.

Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ thắng, trước khi trùng sinh, mỗi lần lên sân đấu, Lâm Dật Phi đều thua dưới tay Chris, sau đó hai người sẽ ngồi trước ti vi, ăn pizza uống coca, Chris sẽ phân tích vì sao cậu lại bị thua.

Khi Lâm Dật Phi thật khó khăn mới ổn định được tâm tình mình và mở cửa, thì thấy Chris đang đứng trước bồn rửa mặt, anh vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Lâm Dật Phi đứng sau mình trong gương.

Mắt cậu hơi đỏ, sững sờ đứng đó nhìn bóng lưng Chris.

Chris không quay đầu, chỉ mỉm cười với chiếc gương, nụ cười lạnh nhạt và cưng chiều, lập tức kéo dậy nỗi đau trong lòng Lâm Dật Phi.

Khi Chris và Keane tranh giải á quân, Lâm Dật Phi ngồi trên khán phòng, cậu đã lấy lại bình tĩnh để xem.

Cuộc thi đấu kiếm thiếu niên thế giới đã kết thúc, Lâm Dật Phi đứng trên đài lĩnh thưởng cười rất tươi, không phải vì cậu hạng nhất, mà là người đứng bên cạnh cậu là Chris.

Nghi thức trao giải chấm dứt, Lâm Dật Phi đương nhiên sẽ bị phóng viên vây quanh, tuy cảnh tượng này trước khi trùng sinh cậu đã gặp phải rất nhiều lần, chẳng qua đối tượng bị vây là Chris thôi. Đại đa số thời gian ấy, cậu ấy sẽ lộ ra vẻ mặt bình tĩnh, nhưng cậu ấy chưa bao giờ cúi đầu, rất tự nhiên để ánh đèn của máy chụp hình chiếu lên mặt mình, nhưng khi vừa tìm được cơ hội sẽ cố gắng lao ra, ném tất cả rắc rối cho huấn luyện viên. Giờ phút này, Lâm Dật Phi cũng rất muốn làm vậy, nhưng tiếc là cậu không quyết đoán như Chris.

Câu hỏi của phóng viên chủ yếu tập trung vào con đường sau này của cậu. Ví dụ như hỏi có ý định sẽ vào chức nghiệp vận động viên đấu kiếm hay không, năm sau có tham gia thi đấu giải nào hoặc các giải đấu vòng tròn hay không.

Sự xuất hiện của Chelsea đã cứu cậu một mạng, Lâm Dật Phi lúng túng khiến cho giới truyền thông không có được đáp án mong muốn, Chelsea lại có thể chậm rãi trả lời tất cả câu hỏi quan trọng, hắn như người giám hộ của Lâm Dật Phi, bảo vệ phía trước cậu, hơn nửa tiếng sau họ mới có thể ra khỏi đấu kiếm quán hội họp với bạn bè của Lâm Dật Phi.

Lúc này Chris vừa đi vào khách sạn, điện thoại trong tay hiển thị có một tin nhắn: “Citi và Merrill đã liên tục lỗ giá suốt bốn quý, tài sản của gia tộc Taylor bị đóng băng, gần đây muốn làm gì phải cẩn thận.

Chris xóa tin nhắn, mở laptop ra xem tin tức tài chính của hôm nay, vừa suy nghĩ vừa nhíu mày.

Đêm nay, Lâm Dật Phi có thể hết mình hưởng thụ chiến thắng, cả phố người Hoa đều náo nhiệt hẳn lên. Không ít người đến trước cửa Trần Lâm Kí muốn tận mắt nhìn thấy Lâm Dật Phi, nhưng Lâm Dật Phi không về nhà. Không hiểu vì sao, cậu muốn mình bình tĩnh. Rời khỏi sự ồn áo náo nhiệt, Lâm Dật Phi đội nón, kéo thấp vành nón xuống đi vào một tiệm McDonald, trước mặt là một ly coca. Điện thoại của cậu bị người khác gọi đến sắp nổ, từ cha mẹ, Katherine đến các học sinh khác. Mọi người thấy cậu không nhận điện thoại, liền chuyển thành nhắn tin. Suy nghĩ của cha mẹ thì đơn giản, Lâm Dật Phi chỉ trả lời là sau trận đấu còn nhiều chuyện phải xử lí, cha mẹ sẽ không gọi đến nữa.

Những tin nhắn khác đều là tin chúc mừng. Có một tin là Rex gửi tới. Anh ta hẳn đã về đến Milano. Tin nhắn của anh ta rất ngắn gọn, nhưng lại khiến Lâm Dật Phi bật cười.

Chúc mừng cậu đạt giải quán quân, hẹn gặp lại ở thế vận hội.

Có người ngồi xuống bên cạnh cậu, chống cằm nhìn cậu, “Em có thói quen sau khi thắng sẽ trốn vào tiệm thức ăn nhanh sao?”

Giọng nói dịu dàng, thoáng mang ngữ điệu trêu chọc, khiến tim người khác rung động.

Lâm Dật Phi nghiêng đầu, nhìn Kevin Phil.

“Sao vậy? Khó hiểu vì sao anh lại tìm được em?” Kevin vươn tay xoa xoa vành nón của Lâm Dật Phi, “Anh vừa ra khỏi phòng phát sóng liền gọi điện thoại cho em, không ngờ vừa ngẩng đầu đã thấy một cậu nhóc ngồi trong quán McDonald đối diện, dáng người đó càng nhìn càng thấy giống em.”

“Nên anh vào xem thử, sau đó có thu hoạch ngoài ý muốn.”

“Có một khoảng thời gian anh cũng bị giới truyền thông vây quanh, khi ấy rất muốn được một mình, một mình hưởng thụ sự vui sướng khi chiến thắng. Nhưng anh cảm thấy em không vui.”

Đôi khi Lâm Dật Phi có hơi sợ Kevin, y luôn có thể dễ dàng nhìn thấu suy nghĩ của người khác, nhưng ngay lúc người đó dễ bị thương tổn nhất, y lại có năng lực bao dung dịu dàng.

Lâm Dật Phi không cần nói gì cả, Kevin vốn đã biết đáp án.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.02.2018, 00:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 207 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Cạnh kiếm chi phong - Tiêu Đường Đông Qua - Điểm: 10
86


“Em không biết anh ghen tỵ với Christopher Ozbourn thế nào đâu. Cho dù có là tận cùng của thế giới, vẫn không thể tách hai người ra.” Kevin mỉm cười, cầm ly coca của Lâm Dật Phi lên, kéo tay cậu, “Đi, hai ngày nữa anh sẽ về nước, em đi chơi với anh một lần.”

“Được.” Tuy hành vi của Kevin có ý ép buộc, nhưng Lâm Dật Phi cũng gật đầu đứng lên, kèm theo cảm xúc áy náy.

Thật ra hai người không biết đi đâu, không ngờ Kevin mang một thân khí chất vương tử như vậy lại dẫn cậu đi Carnival, mua mấy trăm đô la thẻ trò chơi, điên cuồng chơi toàn những trò trẻ con, cái gì mà đánh gián, ngồi xe lửa, và một số trò chơi đánh nhau kịch liệt.

Lâm Dật Phi thực sự rất hồi hộp, ngược lại Kevin tỏ vẻ đã là một lão tướng, thao tác linh hoạt, y đương nhiên sẽ không nói với Lâm Dật Phi, thật ra mình thường xuyên cùng Ryder đến đây chơi. Rất nhanh, nhân vật của Lâm Dật Phi đã bị cương thi vây quanh, lúc này Kevin mới chầm chậm chạy tới cứu.

Chơi suốt một tiếng đồng hồ, Lâm Dật Phi thở thật dài, mỉm cười với Kevin bên cạnh, lúc này cậu mới phát hiện Kevin vẫn luôn nhìn mình.

“Lấy được rất nhiều tiền thắng trò chơi, uống cái gì đây?”

“Được, coca!”

Kevin mỉm cười, y đã sớm biết sở thích của Lâm Dật Phi, thức ăn vặt và đồ uống có ga, e là thiếu niên này đến tận ba mươi bốn mươi tuổi cũng vẫn còn tính trẻ con như vậy.

Hai người chơi thật lâu. Ly coca đã phát huy tác dụng, Lâm Dật Phi nói muốn vào nhà vệ sinh giải quyết. Nơi này vẫn còn rất ồn ào, Kevin đứng trước cửa nhà vệ sinh chờ cậu, dưới ánh đèn mờ nhạt, có vẻ rất trầm tĩnh.

Tâm hồn Lâm Dật Phi cũng trầm tĩnh lại. Trong nhà vệ sinh chỉ có hai người, một người đội nón, thoạt nhìn hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi đang tiểu, trên người là một cái áo sơ mi cũ. Người còn lại đang đứng bên cạnh, đầu cúi thấp lộ ra hình xăm là một con rắn hổ mang, Lâm Dật Phi cũng không phải không biết xấu hổ tiếp tục đánh giá bọn họ.

Sau khi “xả nước”, Lâm Dật Phi vừa ra buồng vệ sinh, có người đi theo cầm khăn bịt miệng và mũi cậu, Lâm Dật Phi hoảng sợ, chuyện gì đã xảy ra vậy?

Cậu huơ đạp lung tung, người có hình xăm rắn túm lại hai đùi Lâm Dật Phi, hai người cùng nâng cậu vào một buồng gần đó.

Lâm Dật Phi nhìn hai người kia, liều mạng ngừng thở, cậu biết cái khăn ấy có tẩm cái gì. Nhưng cho dù nín thở thì cũng không nhịn được bao lâu, cậu rất nhanh đã hôn mê.

Kevin cảm thấy Lâm Dật Phi đi hơi lâu, nên cũng đẩy cửa vào, thế nhưng không thấy ai.

“Lâm? Em ở đâu?” Kevin gõ cửa từng buồng.

“Gõ cái gì! Có cho người ta đi vệ sinh không hả!”

“A…. xin lỗi.” Kevin buồn bực, mình đứng bên ngoài, nếu Lâm Dật Phi đi ra thì sao mình lại không thấy?

Lấy di động ra, gọi vào số của Lâm Dật Phi, nhưng không ngờ ngay bên kia cánh cửa buồng lúc nãy lại vang lên tiếng chuông.

Lúc này Lâm Dật Phi đã ngất, hai tên cướp cứng người lại, không biết có nên lấy di động trong túi Lâm Dật Phi ra hay không. Cuối cùng gã đội nón lấy di động ra, cố ý đặt bên tai nói.

“Đừng nói nữa đừng nói nữa! Tao lập tức về nói chuyện với mày!”

“Được! Vậy đi, gặp nhau ở chỗ quản lí nhà đất!”

Từ trong di động của Kevin truyền tới tiếng tút tút, ngũ quan vốn đang dịu dàng thoáng chốc biến mất sạch sẽ.

“Ai… thật không biết chạy đi đâu.” Ngoài miệng là giọng nói bất đắc dĩ, nhưng trên mặt lại không chút biểu tình. Kevin ra nhà vệ sinh, khoanh tay dựa vào tường, nghiêng đầu nhìn cửa ra vào của nhà vệ sinh.

Y có một phong thái mê người, cho dù đang đứng trong một khu trò chơi ồn ào vẫn thu hút không ít ánh nhìn.

Hai gã trong nhà vệ sinh không biết Kevin có thật sự đi hay không, suốt hơn bốn mươi phút, một gã đội nón mang theo một cái túi to đi ra.

Nếu không phải Lâm Dật Phi biến mất, mình có phải sẽ cảm thấy buồn cười vì sao thời đại này rồi mà còn có người dùng cái túi như vậy?

Kevin hừ một tiếng, đi theo phía sau gã, sau đó vỗ lên vai gã.

“Túi của anh có vẻ hơi nặng, muốn tôi giúp hay không?”

Gã đội nón sửng sốt, lạnh lùng từ chối: “Không cần.”

Kevin mỉm cười, thoạt nhìn rất vô hại, “Nếu chúng ta lãng phí thời gian nữa, thì người trong túi không phải sẽ bị ngộp chết sao?”

“Cậu có ý gì tôi nghe không hiểu.” Khớp hàm đối phương cứng lại.

Vai Kevin bị một người vỗ lên, phía sau truyền đến một giọng nói rất thấp, mang theo ý uy hiếp.

“Tiên sinh, hay là chúng ta qua một bên nói chuyện.”

“Không cần đâu.” Kevin vừa dứt lời, bất chợt xoay người, một tay cầm chặt bàn tay đang đặt trên vai mình, thuận thế vặn một cái, gã đó phát ra tiếng gầm nhẹ đau đớn, mà Kevin vẫn cầm chặt tay gã, đá một cú vào bụng gã, gã đàn ông ôm bụng, đầu đầy mồ hôi lạnh.

Kevin xoay người, bẻ mấy ngón tay của mình, phát ra tiếng rắc rắc.

Lúc này ngoài tiếng chơi game, còn có những người chơi khác đều dừng lại nhìn cảnh tượng đột ngột này. Có một số người đã nhanh chóng đi khỏi, một số ít ở lại xem, đều là những người trẻ tuổi, không biết nguy hiểm là gì, chỉ biết theo đuổi sự kích thích.

Gã đội nón cắn răng, trong tay không hiểu từ khi nào có thêm một con dao. Bọn họ đâu ngờ chuyện lại lớn như vậy, vốn cho rằng người thoạt nhìn trẻ tuổi hiền lành này rất dễ xử lý, nếu kế hoạch của bọn chúng bị lộ thì cứ đâm y một cái, nhưng không ngờ y lại là một nhân vật không tầm thường.

Gã đội nón còn chưa kịp ra tay, Kevin đã bước qua, dùng tốc độ sét đánh cướp lấy con dao trong tay gã, đẩy đối phương va vào tường.

Lúc này, bảo vệ đã chạy tới, vượt qua đám người vây quanh đi vào trong. Hai gã đó hoảng sợ, đẩy đám người ra muốn chạy trốn.

Kevin không thèm để ý bọn họ, trực tiếp kéo khóa, thấy Lâm Dật Phi toàn thân bị trói bên trong, miệng bị bịt lại, hai tay cột vào đùi. Kevin không nói lời nào nhanh chóng ôm cậu ra, cởi dây thừng, may là cậu chỉ bị ngất, ngón tay Kevin mơn trớn dấu vết dây thừng để lại, nhướng mày.

“Tay cậu ấy dùng để cầm kiếm.”

Gã đội nón bị bảo vệ bắt được, tên còn lại chạy thoát.

Kevin đưa Lâm Dật Phi vào bệnh viện, sau đó gọi một cuộc điện thoại đến cho gia đình Lâm Dật Phi. Cảnh sát cũng đến, dù sao hôm nay Lâm Dật Phi vừa đoạt quán quân đấu kiếm đã bị bắt cóc, thật sự không thể ngờ được.

Gã đội nón khai ra chuyện có người mướn bọn họ bắt cóc Lâm Dật Phi, cũng khai ra đồng bọn là ai.

Lâm ba ba Lâm ma ma nghĩ muốn vỡ não cũng không hiểu tại sao con mình lại bị bắt cóc, tuy số tiền thưởng ba vạn đô la khi đoạt giải quán quân không nhỏ, nhưng đối với bọn bắt cóc tống tiền mà nói, ba vạn đô la đổi lấy một thiếu niên, thật sự không ai ngờ. Cảnh sát thậm chí bắt đầu lo lắng đến chuyện kỳ thị chủng tộc, một thiếu niên châu Á đánh bại tuyển thủ Mĩ, có lẽ sẽ khiến một số phần tử kỳ thị chủng tộc tức giận, tuy nhiên lí do này rất khó tin.

Kevin kể lại mọi chuyện cho cảnh sát, trong lúc mọi người còn đang cảm thấy khó hiểu vì cuộc bắt cóc bất chợt này, thì đáy lòng Kevin đã ngầm hiểu nguyên nhân của nó là gì.

Khuya mười hai giờ rưỡi, Kevin mới ra khỏi đồn cảnh sát. Ba mẹ Lâm Dật Phi gọi đến nói lời cảm kích với y, nếu không có Kevin, không biết bây giờ Lâm Dật Phi đang ở đâu.

Kevin rất kiên nhẫn trả lời điện thoại của Lâm ma ma, gọi một chiếc taxi tới khách sạn mà những vận động viên Mĩ thi đấu ở.

Y ấn chuông một phòng, hơn mười giây sau có người ra mở cửa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 93 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gianghoang, Haphamhp, pedjeu, Trịnh Phương và 344 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 659 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2437 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2320 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2208 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé kẹo 1
Etalts: mọi người ủng hộ nha, ^^
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 499 điểm để mua Chậu hoa hồng
Kaori Hương: 222
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1051 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2000 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1420 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 795 điểm để mua Bé kẹo 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.