Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Nữ y về thời loạn - Triệu Dân

 
Có bài mới 22.03.2018, 23:13
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 15.01.2016, 14:24
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 650
Được thanks: 295 lần
Điểm: 7.9
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ y về thời loạn - Triệu Dân - Điểm: 11
Chương 103

Edit: Yunchan

Qua chừng mười ngày, Lý Băng Nhạn gửi thư về, mọi chuyện không khác mấy với lời Hạ hắc tử kể. Thái độ của Tần Nguyên cũng rất rõ ràng: Y không có khả năng tái hợp với vợ trước, nhưng nếu đứa con quả thực của mình thì có thể sẽ nhận. Lý Băng Nhạn nói ở trong thư rằng theo trực giác của cô thì nữ nhân này sẽ không chịu để yên. Cô ta nhất định sẽ dùng đứa con làm cầu nối để dây dưa với Tần Nguyên. Văn Đan Khê nhất thời không tìm ra cách nào, rơi vào đường cùng, cô bèn đọc lại bức thư thêm lần nữa, cuối cùng tầm mắt cô rơi vào bốn chữ “Lấy máu nhận thân”. Cách lấy máu nhận thân này đã được chứng minh là không đủ cơ sở khoa học, người không có quan hệ máu mủ cũng có thể hòa tan. Thế nhưng mọi cổ nhân đều tin vào cách này, nhất thời cô cũng không xoay ra được cách nào khác. Nhưng cô có thể lợi dụng nó.


Nếu Lâm thị muốn lấy đứa con làm mồi, thì cô sẽ cắt đứt đầu nguồn một cách triệt để —- nghĩ cách để máu của hai người họ không hòa nhau. Sau khi nghĩ rõ ràng rồi, Văn Đan Khê lại nhanh chóng viết một bức thư hồi âm, cô đề xuất với Lý Băng Nhạn, vào lúc hai người lấy máu nhận thân thì hãy làm tý động tác, nhỏ vào trong nước một giọt dấm. Như thế, máu sẽ không hòa vào nhau. Cũng nhắc thêm ở cuối thư: Đọc xong đốt ngay.

Kế tiếp, Văn Đan Khê kiên nhẫn chờ hồi âm của Lý Băng Nhạn, nào ngờ, đợi hoài đợi mãi cũng chẳng có tin gì. Trong lúc đó, Hạ hắc tử lại ba lần bốn lượt lấy việc này làm cớ để ra vào Trần phủ, mỗi lần tới, cặp mắt hí hào quang bốn phía không nhịn được cứ lia về phía Xuân Phương. Sau khi Văn Đan Khê hỏi qua ý Xuân Phương, bèn đồng ý cho hai người thành thân, đồng thời tặng cho Xuân Phương một phần đồ cưới long trọng. Ngoài ra còn cấp một tiểu viện coi như là phòng cưới của hai người. Từ nay về sau, hai vợ chồng sẽ càng hết lòng trung thành, tận tâm tận lực với họ. Rất nhanh sau đó, Văn Đan Khê lại kết đôi cho những nha đầu đã khá có tuổi trong viện, đương nhiên, trước đó cô luôn hỏi qua ý của họ. Xuân Thảo gả cho Triệu Lục Cân, Tráng Nha về với Trần Lục tử.

Hai năm qua, lưu dân tràn vào Dịch Châu ngày một nhiều, trong đó cũng không thiếu nữ tử, cô bèn phái riêng một nhóm bà mối chuyên nghiệp đi làm mai, thành thử người độc thân trong quân Phá Lỗ đã giảm bớt từng ngày.

Tất nhiên, bởi sói nhiều thịt ít, nên cô chỉ ưu tiên trước cho những binh sĩ có công lớn. Sau khi binh sĩ thành thân, nếu như người nhà muốn làm thợ, cô sẽ cố hết sức sắp xếp, rất nhiều tác phường trong thành Dịch Châu dựa vào sự điều động của cô, chừa ra một vị trí thích hợp với nữ tử. Mặt khác, cô dựa vào đặc điểm ở mười châu phương Bắc có rất nhiều ruộng đất, bèn đề xuất với Trần Tín và Tần Nguyên phân chia số ruộng đất theo công trạng lớn nhỏ. Phân phát như thế, ít nhất binh lính cũng có dăm ba mẫu đất, chỉ cần họ cần cù thì cũng đủ để nuôi sống gia đình.

Những hành động này, vô tình đã đẩy cao sức mạnh quân đội và lòng trung thành. Tự nhiên, sức chiến đấu cũng được nâng lên không chỉ một bậc. Khi họ cầm binh khí đánh trận, không còn vì mỗi quân lệnh và quân lương, mà còn vì bảo vệ gia đình của mình.

Sau khi Trần Tín về nhà, đã phấn khởi báo cho Văn Đan Khê hay: “Nhị đệ nói, sau này các nàng nên nghĩ nhiều mấy biện pháp kiểu này nữa. Rốt cuộc vẫn là đầu óc của nữ nhân tỉ mỉ hơn. Có một số việc bọn ta không nghĩ ra nổi.”

Văn Đan Khê khiêm tốn đáp: “Đầu óc của ta chỉ nghĩ được mấy loại chuyện nhỏ không đáng kể thôi, sau này chàng phải nghe Nhị đệ với Chu tiên sinh nhiều vào, cái đó mới gọi là mưu lược.”

Trần Tín gật đầu đáp ứng.

Trưa hôm sau, Văn Đan Khê làm xong chuyện trong tay, dỗ con ngủ xong, đang ngủ gật trên ghế thì chợt nghe có người gọi cô cô. Cô bỗng nhiên giật mình thức giấc, vừa ngẩng đầu lên thì đã thấy Lý Băng Nhạn dắt theo hai tiểu cô nương cười tủm tỉm đi vào. Văn Đan Khê dụi dụi đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ, còn tưởng là mình đang nằm mơ.

“Sao tỷ lại về đột ngột thế này.” Văn Đan Khê kích động cầm lấy tay Lý Băng Nhạn hỏi gấp.

Lý Băng Nhạn cũng có vẻ mặt kích động: “Vụ Quan (Tên tự của Tần Nguyên) vốn định xuất phát trước rồi viết thư cho muội, nhưng tỷ lại muốn muội bất ngờ nên bảo chàng đừng viết.”

Tuyết Trinh và Bạch Linh cũng hùa nhau nhào vào lòng cô làm nũng.

Văn Đan Khê nhìn quanh một vòng rồi hỏi: “Hiển nhi với Tuyết Tùng đâu rồi?”

“Hai đứa nó tới chỗ muội phu rồi.”

“Tỷ tỷ, chuyện tiến hành thế nào?” Hàn huyên vài câu xong, Văn Đan Khê nhanh nhảu hỏi tới chuyện mà mình quan tâm nhất.

Lý Băng Nhạn nhìn thoáng qua hai đứa trẻ, bảo Xuân Diên dắt hai đứa ra ngoài chơi, còn cô thì kéo ghế qua phía Văn Đan Khê, ngửa đầu uống ngay một bát trà lớn, đoạn thở nhẹ lại bình thường, kể một mạch hết chân tướng:

“Lần này làm phiền tới muội muội, nữ nhân kia quả nhiên không có lòng tốt, người chồng sau của cô ta phạm tội, toàn bộ gia sản đều bị sung công, người cũng bị bắt giam. Cô ta không chịu nổi kham khổ, không biết nghe được tình hình của Tần Nguyên từ đâu, bèn dắt con tới tìm nơi nương tựa, hơn nữa đứa con kia vừa hay tựu thành sau khi hòa ly với Tân Nguyên không lâu, tính ngày cũng không thấy vấn đề gì. Nếu Vụ Quan nhận đứa con này thật, thì nhất định nhà của bọn tỷ sẽ mãi mãi không có ngày yên ổn. Đoạn thời gian đó, tỷ thật lòng… haizz. Bây giờ thì ổn rồi, lúc lấy máu nhận thân, Tần Nguyên và rất nhiều thuộc hạ của muội phu đều có mặt, kết quả lại là không hòa tan, thử tới mấy lần cũng đều như vậy. Lúc đó nữ nhân kia tức tới nỗi mặt trắng bệch, tỷ sai người cầm ngân phiếu cho cô ta, cô ta liền vội vã bỏ đi. Tần Nguyên cũng căn dặn thân binh là sau này không cho phép cô ta vào nữa.”

Văn Đan Khê nghe xong thì gật đầu tới tấp: “Vậy thì tốt rồi, sau này hẳn là hai nhà chúng ta sẽ không còn chuyện gì nữa. Đúng là làm người ta phiền lòng, muội đụng một, tỷ cũng gặp một.”

Lý Băng Nhạn cũng phụ họa theo, hai người thổn thức cảm thán một hồi. Văn Đan Khê nhìn bụng cô, mừng rỡ hỏi: “Tỷ có rồi hả?”

Trên mặt Lý Băng Nhạn hiện lên vẻ thẹn thùng vui sướng: “Mới tới Liêu Tây không bao lâu thì có.”

“Tốt quá rồi, Bảo nhi lại sắp có thêm một đệ muội hoặc là muội muội nữa rồi.”

Văn Đan Khê nghĩ hai người đã thành gia, bèn bàn với Trần Tín tu sửa sơ lại tòa nhà phía Đông Trần phủ, để cả nhà họ ở đó. Từ giờ hai người lại giống như trước đây, thường xuyên qua lại. Tiểu Tử Khôn cũng cực kỳ hợp với mấy ca ca tỷ tỷ. Ông cụ non Bạch Hiển thường xuyên bị cô nhóc hành tới cau mày, nhân lúc không có ai thì lên giọng phàn nàn với mẫu thân: “Thảo nào thánh nhân viết, thế gian chỉ có nữ tử và tiểu nhân là khó dưỡng. Bướng bỉnh như vậy, trưởng thành thì sẽ thế nào đây.”

Chẳng qua, than thì than thế, nhưng lúc nhìn thấy tiểu Tử Khôn, cậu bé vẫn nhẫn nại chịu khó chơi cùng cô bé.

Bốn tháng sau, Lý Băng Nhạn mạo hiểm sinh ra một đôi long phượng. Con gái thì theo tên của Tử Khôn, gọi là Tần Tử Lộ, con trai thì tên là Tần Thừa Tự. Con của năm huynh đệ cứ đứa này nối tiếp đứa kia chào đời, Lý Băng Nhạn sinh chưa bao lâu, thì vợ của Hồng đại hồ tử và Quách Đại Giang cũng sinh hạ một đứa con trai. Vào mùa thu năm thứ hai, Đào Quyên Tú lại sinh thêm một bé trai. Mặt Thẹo định gọi con trai là Quách Nhị Nhị, còn bảo là mấy đứa con sau cứ xếp theo thứ tự, dù là sinh một trăm cũng có tên để gọi. Trần Tín là người phản đối đầu tiên, nói giỡn hả, hắn tên Nhị Tín, cháu hắn có lẽ nào lại gọi Nhị Nhị?

Mặt Thẹo quyết định bỏ qua “Nhị” lấy số tiếp theo, cứ gọi là Quách Tam Tam. Chuyện này vấp phải sự phản đối của Văn Đan Khê, nó làm cô nhớ tới từ “Tiểu Tam” của thời hiện đại. Cuối cùng Mặt Thẹo trong cơn tức giận bèn vứt luôn quyền đặt tên con, Tần Nguyên đành phải chọn cho nó một cái tên nề nếp quy cũ là Quách Thừa Nghiệp.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chỉ chớp mắt mà tiểu Tử Khôn đã được bốn tuổi. Cô nhóc này lớn lên mập mạp trắng trẻo, thể trạng cũng hệt như cha nó, hết sức chắc nịch cường tráng, mỗi ngày đều leo trèo, té cũng không khóc. Sinh lực còn dồi dào hơn cả người lớn. Hàng ngày trừ ngủ ra, hầu như không có lúc nào là thảnh thơi. Sân trước sân sau đều bị cô nhóc lăn qua lăn lại một lần, thậm chí ngay cả hang chuột với chuồng chó cũng không tha. Bọn Xuân Thảo bị quần khổ không thể tả, Văn Đan Khê hết cách đành phải mua thêm mấy nha hoàn nhỏ tuổi hơn để thay phiên chăm cô nhóc. Song dù có nhiều người chăm như vậy, Văn Đan Khê vẫn bị cô nhóc quậy tới nỗi đau đầu.

Tiểu Tử Khôn cũng biết mẫu thân không dễ chọc, bèn quay ra nhờ vả người dễ dụ nhất, tức phụ thân. Trần Tín thấy con gái cưng như vậy thì tim nhất thời mềm như nước, không dằn lòng được bèn mềm giọng xin xỏ nương tử nhà mình. Văn Đan Khê đành phải bỏ qua cho cô nhóc tiểu ma vương này. Vì Trần Tử Khôn có phụ thân làm chỗ dựa vững chắc, nên càng không kiêng nể gì nữa, ngày càng vô pháp vô thiên. Người hầu biết rất rõ, hàng năm họ có ba bốn tháng xả hơi, đó là vì phụ thân của tiểu thư phải xuất chinh. Không có chỗ dựa vững chắc ở nhà, tiểu Tử Khôn phải biết thời thế mà ngoan ngoãn một thời gian. Đợi phụ thân trở về một cái, cô sẽ tiếp tục vô pháp vô thiên.

Điều làm Văn Đan Khê nhức đầu nhất là, tiểu Tử Khôn dần dần mất hứng với mấy thứ bất động, cô nhóc bắt đầu chuyển qua thích vật sống. Đầu tiên là cá trong ao sen đều bị cô nhóc vớt hết lên cho mèo. Sau đó cô nhóc lại xúi bọn nha đầu đi bắt chim, bắt bướm, rồi vào cả hang chuột để bắt chuột. Văn Đan Khê kềm cô nhóc lại, thì Trần Tín lại ở bên xin xỏ: “Ây da, trẻ con bướng bỉnh một chút mới tốt. Lớn rồi sẽ tự động hết thôi mà.”

Và điều làm cho người ta sợ hết hồn chính là, có một hôm, Văn Đan Khê đang ngủ trưa, đột nhiên cảm thấy trên mặt lành lạnh, cô vừa mở choàng mắt ra thì thấy Tử Khôn cười hì hì xách đầu một con rắn nhỏ hoa hồng, khoe với mẫu thân: “Mẫu thân, mẹ coi sợi rễ hoa này biết cử động đó. Con dùng nó để tết tóc cho Linh nhi tỷ tỷ được không?”

Văn Đan Khê sợ tới tái mặt, chộp phăng lấy rồi quẳng thật nhanh ra ngoài cửa, sau đó cô lại kiểm tra con hết một lượt từ trên xuống dưới. May mà con rắn kia không có độc. Nếu không hậu quả thiết nghĩ không chịu nổi. Lúc này đây, Tử Khôn đã chọc giận Văn Đan Khê thật sự rồi, cô quyết định mặc kệ Trần Tín xin xỏ thế nào cũng phải phạt cô nhóc một trận nhớ đời. Tiểu Tử Khôn cũng biết mình vừa gây ra họa lớn, lập tức méo miệng, oa một tiếng khóc toáng lên. Trần Tín vừa nghe thấy tiếng khóc của con gái, thì lập tức bật dậy khỏi giường, lim dim hỏi: “Bảo nhi làm sao vậy?”

Tử Khôn rưng rưng nhìn phụ thân: “Cha, mẹ xấu muốn đánh con, hu hu.”

Trần Tín nhanh chóng nài nỉ Văn Đan Khê: “Ấy, Đan Khê, không phải chỉ là con rắn nhỏ thôi sao, điều này chứng tỏ khuê nữ quý giá của ta gan lớn, khác xa người khác.”

Văn Đan Khê không thèm đếm xỉa tới lời xin xỏ của hắn, Trần Tín khẩn cần bằng mọi cách cũng vô dụng, cuối cùng không thể làm gì hơn là tung ra đòn sát thủ, ôm chầm lấy eo Văn Đan Khê, hét về hướng con gái với vẻ mặt bi tráng: “Bảo nhi ngoan của cha, con chạy mau. Cha gánh thay con!”

Tiểu Tử Khôn lưỡng lự một chút, cuối cùng vẫn quyết định bỏ chạy, có điều, coi như cô nhóc vẫn có chút lương tâm, lúc chạy trốn còn không quên bày chiêu cho cha: “Cha, lúc mẹ đánh cha cha phải làm bộ đau ơi là đau, mẹ sẽ không đánh cha nữa.”

“A ha, Bảo nhi thật thông minh.”

Trần Tín khen con gái xong thì ngoác miệng kêu rú lên: “Úi, đau quá đi!”

Tiểu Tử Khôn nghĩ cha bị đánh thay mình, rất không đành lòng. Vì vậy cô nhóc lộn trở lại lần nữa, hét to qua khe cửa: “Cha, cha chui vào gầm giường đi, làm vậy mẹ sẽ không với tới cha đâu.”

Trần Tín: “…”

Để cầm bớt cái thói ngỗ ngược của con, Văn Đan Khê quyết định dạy con đọc sách sớm. Chẳng qua là, cô biết rõ mấy cuốn cổ thư này quá khô khan, sợ là không khơi dậy nổi hứng thú của Tử Khôn. Thế nên cô bèn kể cho con nghe những câu chuyện cổ tích mà mình đọc kiếp trước, chỉ thay đổi bối cảnh. Quả nhiên tiểu Tử Khôn nghe tới say mê, vừa rảnh ra là quấn ngay lấy cô đòi kể chuyện. Mỗi tối trước khi ngủ đều phải nghe cho được chuyện cổ tích rồi mới chịu đi ngủ.

Đầu tiên Văn Đan Khê kể cho cô nhóc nghe chuyện “Nàng tiên cá” phiên bản cổ đại: “Vào rất lâu trước đây, ở nơi sâu nhất của biển cả, có một nàng công chúa mỹ nhân ngư hiền lành lại xinh đẹp…”

Trần Tử Khôn nghe xong thì ngoẹo đầu ngẫm nghĩ một hồi, rồi hỏi với vẻ thắc mắc: “Mẫu thân, cái cô công chúa này đúng là dốt, cô ấy thích vị hoàng tử kia, thì có thể phái nha hoàn đánh hắn ngất xỉu rồi trói về long cung, sau đó bảo yêu bà biến hắn thành cá không được à? Tại sao cô ấy lại muốn tự lên bờ?”

Văn Đan Khê câm nín. Cái này… hồi bé lúc cô đọc truyện cổ tích chưa từng nghĩ tới nước này.

Văn Đan Khê kể tiếp, lần này là chuyện “Cô bé lọ lem”.

Kể tới giữa chừng, Trần Tử Khôn lại nhíu mày: “Mẫu thân, cái cô bé lọ lem này đúng là đần vô biên. Đó là nhà của cô ta mà, tại sao phải chịu bực tức của người khác chứ. Cô ta có thể thừa dịp mẹ kế với các tỷ tỷ ngủ, dùng dây siết chết hết mà.”

Văn Đan Khê thất kinh, vội răn đe: “Sao con lại nghĩ như vậy?!”

Trần Tử Khôn huơ huơ bàn tay nhỏ bé: “Được rồi, vậy không siết chết họ. Nhưng mà, hạ độc cũng được mà. Hay dùng thuốc chuột là được rồi.”

Văn Đan Khê bị chấn động hoàn toàn, cô vội ngẫm lại xem lúc mình giáo dục con có nói năng hay hành động gì lệch lạc hay không, ngẫm lại thật lâu, kết luận là không có. Nhưng tại sao cô nhóc lại có cách nghĩ đáng sợ như vậy? Chuyện trước còn có thể thuyết phục được, nhưng còn chuyện sau, cô thật tình không tài nào lý giải nổi.

Cô suy nghĩ một lúc lâu, rồi dẫn dắt từng bước một: “Con gái, nói cho mẹ nghe tại sao con lại nghĩ như vậy? Kế mẫu của cô bé lọ lem chỉ đối xử không tốt với cô ấy mà thôi, bà ta cũng không phạm tội gì quá lớn, tại sao con lại nghĩ tới chuyện siết chết bà ta?”

Lần này tới lượt Trần Tử Khôn không hiểu, cô nhóc mở to đôi mắt khó tin hỏi ngược lại: “Ôi, sao người lớn nào cũng ngốc thế chứ? Chẳng hiểu gì hết trơn. Con nói với mẹ, mẹ nghe thật kỹ nhé. Kế mẫu của cô bé lọ lem tính là gì? Chính bà ta dắt theo hai đứa con riêng tới ăn nhờ ở đậu nhà cô bé lọ lem, cuối cùng còn ngược đãi cô ta, chẳng lẽ không nên siết chết sao? Không phải người xấu nên bị trừng phạt sao?”

Văn Đan Khê: “…”

Rốt cuộc cô đành nói với vẻ bất đắc dĩ: “Được rồi, hôm nay chỉ kể tới đây thôi, giờ chúng ta ngủ.”

Trần Tử Khôn không chịu: “Mẹ kể thêm một cái nữa đi mà. Con muốn nghe chuyện không ngu ngốc.”

Văn Đan Khê hết cách đành phải nói: “Được rồi, mẹ sẽ kể cho con nghe một chuyện nữa. Ngày xửa ngày xưa, có một công chúa tên là Bạch Tuyết…”

Nghe được một lát, Trần Tử Khôn lại xua tay lia lịa: “Cái này càng ngốc hơn, bị một người hại tới ba lần. Con cún của con còn mạnh hơn cô ta, sau khi nó bị người ta đánh một lần, lần sau vừa đụng người đó đã nhào tới cắn. Ôi, chả thú vị tẹo nào, con không nghe không nghe nữa.”

Văn Đan Khê đáp: “Không nghe nữa thì chúng ta ngủ nào.”

Trần Tử Khôn giãy dụa: “Không chịu không chịu.”

Văn Đan Khê bị quấy tới đầu hàng, đành kể tiếp: “Được rồi, lần này mẹ sẽ kể cho con nghe một câu chuyện không ngốc, ngày xửa ngày xưa có một cô bé, cô ấy gọi là Võ Tắc Thiên…”

Văn Đan Khê bỏ bớt những chi tiết không thích hợp với thiếu nhi, chỉ kể cho cô nhóc câu chuyện về một nữ hoàng. Không ngờ Trần Tử Khôn lại nghe tới say sưa. Cuối cùng cũng khen được một lần: “Đúng đúng, nữ nhân phải là thế này này.”

Văn Đan Khê dại mặt ra: “…”

Trần Tử Khôn đỡ cằm, chuyên tâm suy tư một hồi, rồi bỗng nhiên hỏi: “Mẫu thân, mẫu thân nói có phải nữ hoàng đó muốn làm cái gì thì làm cái đó không?”

Văn Đan Khê đờ ra, rồi gật đầu một cái đáp ừ.

Trần Tử Khôn bất ngờ nhảy phốc xuống giường bằng đôi chân trần, mu bàn tay nhỏ bé rà trên mặt đất một hồi, rồi đột nhiên vỗ tay kêu to: “Tốt quá đi, con có thể nuôi rắn rồi.”

Văn Đan Khê quay mặt qua, nghiêm túc nói: “Mẹ đồng ý rồi sao?”

Trần Tử Khôn kiêu ngạo ra mặt: “Con nói là sau này con có thể nuôi. Con muốn làm nữ hoàng, tới lúc đó con sẽ nuôi rắn ngay trong hoàng cung, ai dám không cho con nuôi thì con sẽ cho người đánh hắn, đánh tới khi hắn cho mới thôi…”

Trong đầu Văn Đan Khê bỗng nhiên xuất hiện một cảnh tượng đáng sợ, làm cô sợ run cả người.

Đứa con này quá đáng sợ, haizz…

Sắc mặt cô trầm xuống, hỏi trịnh trọng: “Vậy nếu là mẫu thân không cho con nuôi thì sao?”

Cái đầu nhỏ của Trần Tử Khôn từ từ gục xuống, thở dài một hơi ỉu xìu: “Con quên mất tiêu, nữ hoàng cũng có mẫu thân quản.”

Văn Đan Khê nhìn bộ dạng này của con gái thì không nhịn được bèn bật cười, sờ sờ đầu con nói: “Bảo nhi, mẹ không cho con nuôi là do rắn có độc, nó sẽ làm con bị thương. Hơn nữa người khác cũng sợ.”

Trần Tử Khôn phồng má, khó hiểu hỏi: “Cũng tại người khác không thích, nên Bảo nhi không thể nuôi sao?”

Văn Đan Khê đành phải kiên nhẫn giảng giải cho cô nhóc hiểu, Tiểu Tử Khôn gật đầu mà cái hiểu cái không.

Chẳng qua, từ đó trở đi Trần Tử Khôn bắt đầu thích nghe chuyện xưa về nữ cường nhân, nói theo cách của cô nhóc thì chính là bé gái không ngu ngốc. Văn Đan Khê đành phải sưu tầm lục lọi toàn bộ những câu chuyện về người phụ nữ tài năng mà mình có thể nhớ được, sau đó xào nấu lại rồi kể cho cô nhóc nghe. Đại loại như Nữ Nam tước Thatcher, Marie Curie và nữ hoàng Elizabeth. Trần Tử Khôn càng nghe càng sáng mắt. Có đôi khi hết chuyện để kể, cô còn sửa cả tên của danh nhân lịch sử.

Sau khi cho Tử Khôn học vỡ lòng được một thời gian, có một buổi tối, Văn Đan Khê trằn trọc không ngủ yên. Trần Tín vội hỏi cô sao vậy.

Văn Đan Khê trở mình lần nữa, cảm khái nói: “Lúc trước ta có hơi lo nó thiếu đầu óc giống chàng, bây giờ xem ra không phải.”

Trần Tín nghiêm trang tiếp lời: “Nó bù vào chỗ đầu óc bị thiếu của ta, nên đầu óc mới thừa quá mức.”

Văn Đan Khê rốt cuộc không nhịn được, bèn nói cho hắn nghe mấy sở thích dị thường của Trần Tử Khôn.

Sau khi Trần Tín nghe xong thì cũng sửng sốt một lát, rồi đột nhiên vỗ đùi, cười ha ha nói: “Không hổ là giống nòi của ta, đúng là không giống người thường, quá khí phách!”

Văn Đan Khê hết nhịn nổi liếc xéo một cái.

Trần Tín chỉ khen một câu, rồi lại than thở ra chiều tiếc nuối: “Đáng tiếc là thân con gái, nếu là con trai thì đúng là khó lường.”

Văn Đan Khê nhìn hắn thật sâu, Trần Tính sực ý thức được mình nói lỡ, vội vàng đổi giọng dỗ cô: “Vợ ngoan của ta, nàng đừng nóng giận, miệng ta vụn còn không được sao?”

Văn Đan Khê không để ý tới hắn, nằm thẳng xuống. Trần Tín cũng nằm xuống theo, ôm chặt cô từ sau lưng. Ba lần bốn lượt mềm giọng năn nỉ. Văn Đan Khê cũng không tiện làm khó hắn nữa, nên đành xoay người lại rồi nép vào lòng hắn như mọi khi.

Một lát sau, Trần Tín lại bắt chước Trần Tử Khôn hít hít mũi làm nũng: “Nương tử, nàng kể chuyện xưa cho ta nghe đi. Nàng không kể ta không ngủ.”

Văn Đan Khê xua xua tay: “Lăn qua bên, chàng còn chê ta chưa đủ mệt à.”

Trần Tín vẫn mặt dầy quấy rầy: “Kể một cái thôi kể một cái thôi.”

Văn Đan Khê im thin thít, sao hai cha con này lại y xì một tính thế, cô chẳng còn cách nào hơn là kể cho có lệ: “Thuở xưa có một con cóc —“

“Không được, đó là cho trẻ con nghe, còn ta đã làm cha người ta rồi.”

“Ngày xửa ngày xưa có một con cóc chồng, nó và con cóc vợ nằm trên giường, kết quả bị cóc vợ đạp một đạp xuống giường.”

Trần Tín hỏi với vẻ tò mò: “Tại sao lại bị đạp xuống giường?”

Văn Đan Khê vừa nói vừa cười: “Bởi vì ở trên giường hắn chỉ đạp được hai cái.”

“Ha ha…” Trần Tín cười lăn.

Cười xong, hắn lại cảm thấy không hợp, bèn phồng má hỏi: “Nương tử, nàng nói thật cho ta biết đi, có phải nàng nghĩ vi phu không lợi hại như trước, nàng đang ngầm ném đá giấu tay? Mượn cóc chồng để nhắc nhở ta đúng không?”

~ Hết chương 103 ~




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Libra moon về bài viết trên: HNRTV
     

Có bài mới 22.03.2018, 23:14
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 15.01.2016, 14:24
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 650
Được thanks: 295 lần
Điểm: 7.9
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ y về thời loạn - Triệu Dân - Điểm: 11
Chương 104

Edit: Yunchan

Văn Đan Khê đực mặt ra nhìn Trần Tín, rồi đột nhiên vỡ lẽ, rốt cuộc cô cũng hiểu tại sao cấu tạo não của Trần Tử Khôn lại kỳ lạ như vậy, đây rành rành là do di truyền, hơn nữa còn là biến dị di truyền.

Trần Tín bị nương tử nhà mình nhìn chằm chằm tới phát hoảng, hắn sợ sệt hỏi: “Nương tử, nàng làm sao vậy?”


Văn Đan Khê nói cho Trần Tín biết phát hiện lớn của mình vừa rồi, Trần Tín vừa nghe xong đã hất cao đầu ngay tắp lự, hệt như con gà trống kiêu ngạo: “Con gái của ta giống ta thì có gì ngạc nhiên. Trên đời này ngoài ta ra, còn ai sinh được con gái như vậy nữa chứ!”

Nói rồi hắn bẻ ngoặc lại đề tài vừa rồi, gặng hỏi: “Nương tử, nàng nói thật đi, có phải nàng châm chọc ta không?”

Văn Đan Khê quẳng cho hắn cái liếc mắt sắc lẻm, cáu bẳng: “Nếu chàng không được thì ta đã đạp thẳng chàng xuống rồi, cần gì nói vòng nói vo châm chọc chi cho mệt?” Nói đoạn, cô lại thấy lời này hơi ác, vội vã ôm chầm lấy hắn dụ dỗ: “Được rồi, đừng suy nghĩ linh tinh nữa. Chàng lúc nào cũng uy phong lẫm liệt. Dù người chàng có già thì cây củ cải cũng không già.”

Trần Tín chấp nhận sự thật: “Ta biết nàng đang an ủi ta, chờ người già rồi, cây củ cải cũng hết khỏe.”

“Xì.” Văn Đan Khê phì cười.

Ai ngờ Trần Tín lại bắt đầu trở chứng: “Nàng kể cho ta chuyện xưa đi, còn phải là chuyện người lớn, kể xong chúng ta ngủ.”

Văn Đan Khê mệt rã rời nhưng cũng chậm giọng kể: “Ngày xưa có một con cóc, hắn không mặc quần áo…”



Tháng ngày lại lẳng lặng trôi qua, tiểu Tử Khôn ngày một lớn lên. Mấy năm này cô nhóc lại có thêm kha khá đệ đệ muội muội. Tiểu Tử Khôn cũng ngày càng ra vẻ đại ca, ngày nào cũng dắt theo cả đám loi choi nghịch phá, quậy tưng bừng tới long trời lở đất. Trần Tín vẫn nửa năm chinh chiến, nửa năm ở nhà. Lãnh thổ của họ từ sáu châu đã tăng lên mười bốn châu. Dưới sự quản lý của họ là cả một cảnh tượng phồn vinh dân sinh sung túc, binh sĩ dũng mãnh thiện chiến, quan lại thanh liêm, bách tính an cư lạc nghiệp.

Nhưng điều không trọn vẹn là, bụng Văn Đan Khê qua nhiều năm vẫn không có động tĩnh, chính cô cũng đã xem qua, còn mời riêng Quách phu nhân và Quách đại phu tới chẩn bệnh, kết quả là sức khỏe của cả hai đều không có vấn đề gì. Văn Đan Khê buồn rầu một thời gian rồi cũng dần buông bỏ. Trần Tín trông cũng không có vẻ để ý lắm.

Nhưng dù họ không quá để tâm, thì vẫn có người rất để tâm. Đó là Tần Nguyên và Trần Quý Hùng. Vào năm Tử Khôn năm tuổi, nhân lúc thế cục tương đối hòa bình, Trần Tín bèn dẫn theo vợ con đi thăm thú lãnh địa của mình một vòng, tất nhiên cũng tới Tần Châu thăm nghĩa phụ, Trần Quý Hùng gặp được cháu gái thì vui mừng hết sức, có điều, theo ý của ông thì còn mong con dâu và con trai có thể sinh được một cháu trai. Tiểu Tử Khôn vốn cực thích gia gia, song vừa nghe câu này thì lập tức dẫu môi giận dỗi không thèm đếm xỉa tới ông nữa. Trần Quý Hùng thấy cháu gái thông minh lại nhạy cảm như vậy, mấy ngày sau không dám nhắc lại chuyện này nữa.

Thế nhưng vào năm Tử Khôn sáu tuổi, rốt cuộc Tần Nguyên hết nhịn nổi bèn bàn chuyện này với Trần Tín, y còn bảo Lý Băng Nhạn dọ ý Văn Đan Khê. Văn Đan Khê nhìn mấy người này ra quân ồ ạt như vậy thì không khỏi cảm khái trong lòng. Cuối cùng vẫn là cổ đại.

Hôm ấy, Lý Băng Nhạn lại đến chơi với Văn Đan Khê, mấy đứa bé cũng tới viện chơi với nhau, hai tỷ muội ngồi nói chuyện. Văn Đan Khê thấy trong mắt Lý Băng Nhạn có vẻ buồn bã, ra chiều muốn nói lại thôi, bèn vừa cười vừa mở lời: “Tỷ có chuyện gì cứ nói thẳng đi, giữa tỷ muội chúng ta còn chuyện gì phải che giấu nữa?”

Lý Băng Nhạn ngập ngừng một hồi, rốt cuộc vẫn cắn răng nói ra: “Thật ra vẫn là chuyện nối dõi, rốt cuộc muội nghĩ thế nào?”

Văn Đan Khê vỡ lẽ, biết ngay Tần Nguyên để Lý Băng Nhạn tới thăm dò mình.

Cô thản nhiên hỏi ngược lại: “Tỷ nói một chút xem Nhị đệ có suy nghĩ gì?”

Lý Băng Nhạn xoay vài cái trên ghế một cách thiếu tự nhiên, rồi ấp úng nói: “Muội muội, muội cũng đừng trách chàng, ta chỉ nói theo tình hình thực tế thôi.” Nói rồi Lý Băng Nhạn dừng lại giây lát, đoạn nói tiếp với giọng thăm dò: “Vụ Quan nói, nếu thật sự không được, thì muội hãy cho muội phu nạp một thiếp thất gia thế trong sạch, nhân khẩu xuất chúng, mai này nếu có con nối dõi, thì sẽ lấy danh nghĩa muội muội. Rồi đưa thiếp thất kia tới biệt viện tĩnh dưỡng, như vậy về sau cũng không ảnh hưởng tới tình cảm của vợ chồng các muội, muội muội thấy…”

Văn Đan Khê nghe xong lời này thì đầu như bị hất vào một xô nước lạnh. Cô cười lạnh trong lòng, dù cô đã đoán được sẽ có ngày này từ lâu, nhưng khi chính tai nghe thấy thì lòng vẫn bị đâm vào một nhát tới khó chịu. Bảo chồng mình sinh con với người đàn bà khác, còn luôn mồm nói sau đó sẽ không ảnh hưởng tới tình cảm của hai người! Đúng là hoang đường tới cùng cực. Trong chớp mắt, cảm nhận của cô đối với Tần Nguyên rớt xuống thấp thảm hại, người này, mình luôn đối xử với hắn như anh em ruột thịt, vậy mà hắn lại bức bách mình.

Lý Băng Nhạn thấy sắc mặt Văn Đan Khê tái nhợt như giấy, trong mắt tóe lửa, thì hiểu ngay là cô đã nổi giận thật sự rồi. Lòng chợt đau nhói, Lý Băng Nhạn kêu lên: “Muội muội — muội đừng như vậy, tỷ không bao giờ nói nữa, không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa.”

Văn Đan Khê cười nhạt mấy tiếng, đáp chậm rãi: “Muội biết tỷ cũng bị người ta nhờ vả, muội không trách tỷ. Nếu tỷ đã hỏi thì muội không thể không đáp, mời tỷ nói lại sự thật cho Tần Nguyên!”

Giờ này ngay cả Nhị đệ Văn Đan Khê cũng chẳng buồn gọi, mà gọi thẳng kỳ danh không chút nể nang.

Lý Băng Nhạn gật đầu bối rối.

Nhất thời Văn Đan Khê không biết nên nói gì cho phải, cô khẽ run tay cầm chén nước lên, rồi “Ào” một tiếng, đổ sạch nước trong chén xuống đất, rồi nói với giọng chém đinh chặt sắt: “Nếu hắn làm vậy, đồng thời Trần Tín cũng đồng ý —- muội mặc kệ hắn đồng ý vì lý do gì, thì giữa bọn muội cũng giống như nước trong chén này —- đổ đi khó hốt! Bất kể ai bất kể chuyện gì cũng đừng hòng bắt muội quay đầu lại. Bây giờ tỷ hãy chuyển lời này cho Tần Nguyên, Trần Tín và các huynh đệ của hắn biết, nếu họ đã quyết định, thì muội thấy cũng chẳng cần nạp thiếp, mà muội sẽ trực tiếp dẫn Tử Khôn ra đi là được rồi. Hắn thích lấy mấy người thì lấy mấy người.”

Sắc mặt Lý Băng Nhạn tái đi, lòng chấn động, môi mấp máy vài lần nhưng vẫn không tìm được từ nào thích hợp để khuyên Văn Đan Khê.

Văn Đan Khê nhắm hờ mắt dựa lưng vào ghế, khoát khoát tay nói yếu ớt: “Tỷ tỷ đi chuyển lời với Tần Nguyên nhanh đi.”

Lý Băng Nhạn chẳng thể làm gì hơn là lui ra ngoài, mang tin về cho Tần Nguyên.

Tần Nguyên ngồi trước án thư, cầm chén trà trong tay, ánh mắt tối tăm mờ mịt. Y thấp giọng hỏi: “Tẩu nói như vậy thật ư?”

Lý Băng Nhạn gật đầu với sắc mặt ảm đảm, sau đó nói bằng giọng khẩn cầu: “Vụ Quan, ta thấy chàng, đừng nhúng tay vào chuyện này nữa. Chàng muốn trơ mắt ra mà chia rẽ hai vợ chồng họ thật sao?”

Ngực Tần Nguyên phập phồng, hắn đã hơi tức giận, trầm giọng nói: “Băng Nhạn, sao nàng có thể nói ta như vậy? Ta làm vậy là vì ai? Còn chẳng phải là vì đại ca đại tẩu sao? Con nối dõi chính là một đại sự. Đừng nói là người có thân phận như đại ca, mà dù là nam nhân nhà nông ở thôn quê cũng sẽ nghĩ hết cách để kéo dài hương khói. Tẩu là một người hiểu lý lẽ như thế, tại sao lại bướng bỉnh cố chấp với chuyện này như vậy, đúng là không thông tình lý!”

Lý Băng Nhạn cũng nổi giận, cô không nhịn nổi nữa bèn lên giọng: “Ta thấy người không thông tình lý chính là chàng. Muội muội và muội phu không vội, tại sao chàng lại nóng nảy tới nước này hả?!”

Tần Nguyên không ngờ thê tử của mình cũng không hiểu mình, y quay đầu đi, lạnh giọng nói: “Ta không có tầm nhìn hạn hẹp như nàng, ta phải suy nghĩ cho bách tính mười bốn châu Hà Đông của chúng ta, suy nghĩ cho tương lai của đại ca!”

Lý Băng Nhạn lại phản ứng ngoài dự đoán, hoàn toàn không nhượng bộ: “Ta nói vậy cũng là suy nghĩ cho muội muội và cháu gái của ta. Tại sao các người không thèm để ý tới cảm nhận của họ?!”

“Nàng quả thực không thể nói lý!”

“Chàng mới là người không thông tình lý!”

“…”

Đây là trận cãi vả lớn đầu tiên của hai vợ chồng mà kể từ khi thành thân tới nay hầu như chưa từng xảy ra tranh chấp. Lý Băng Nhạn luôn luôn hiền dịu cũng không nhường chút nào, hai người càng cãi càng to tiếng.

Hai người đang cãi tới tối mày tối mặt, thì thấy một thân binh của Tần Nguyên đứng rụt rè ở cửa, run giọng bẩm: “Nhị tướng quân, đại tướng quân tới.”

Tiếng cãi cọ của hai người hơi lắng xuống. Lý Băng Nhạn cúi đầu ra khỏi thư phòng, đúng lúc chạm ngay mặt Trần Tín, cô bèn dặn dò với giọng cứng rắn: “Muội phu, đệ nhất định phải giữ vững lập trường của mình, đừng quan tâm tới hắn!”

“Nàng, quay lại đây cho ta!” Tần Nguyên ở trong phòng quát giật giọng gần như đã giận tới tột độ.

Trần Tín nhìn hai người mà ngạc nhiên hết sức, không hiểu sao hai vợ chồng tương kính như tân này lại cãi lộn ra thế này?

Trần Tín đóng cửa lại rồi ngồi đối diện Tần Nguyên, hỏi: “Nhị đệ tìm ta có việc gì?”

Tần Nguyên vẫn còn cơn giận chưa trút hết, y điều hòa lại tâm trạng, rồi lộ ra nụ cười cực kỳ cứng ngắc: “Làm đại ca chê cười.”

Trần Tín khoát tay tỉnh rụi: “Vợ chồng nhà ai mà không cãi nhau, ta với tẩu đệ cũng có lúc ầm ĩ mà.”

Tần Nguyên hít sâu một hơi, rồi đẩy xấp giấy dầy cộp qua, Trần Tín tưởng là công văn gì nên vội vàng nhận lấy, nhưng vừa liếc qua đã thất kinh.

Hóa ra trên đó chằng chịt chi chít đầy chữ ký. Trên đầu là Tần Nguyên, Hồng đại hồ tử, Mặt Thẹo, rồi tới Hàng sư gia, Chu Thông và một bầy phụ tá, cuối cùng còn có một ít tướng lĩnh của quân Phá Lỗ. Mục đích của những chữ ký này chỉ có một: Khuyên Trần Tín tìm cách sinh con trai. Lý do rất đầy đủ: Không có con nối dõi, không có người thừa kế Hà Đông, lòng quân và lòng dân bất ổn.

Trần Tín thấy mà giận tím mặt, vỗ bàn đánh “Rầm”: “Nhị đệ, đệ có ý gì? Đây là việc riêng của nhà ta, sao đệ lại làm như chuyện lớn của nước quân hả?!”

Tần Nguyên hừ lạnh: “Đai ca cho rằng đây chỉ là việc riêng thôi ư? Đệ dám hỏi đại ca, nếu đại ca không có con nối dõi, thì sau trăm tuổi ai sẽ thừa kế hương hỏa của Trần gia? Ai nắm giữ mười bốn châu Hà Đông? Bách tính Hà Đông chúng ta, ba quân tướng sĩ của chúng ta sẽ đi đâu về đâu? Cơ nghiệp mà chúng ta trăm ngàn khổ cực thôn tính được chẳng phải đều chắp tay tặng người cả sao?”

Trần Tín phất tay mất kiên nhẫn: “Bây giờ chúng ta đều còn trẻ, còn phải sống thêm mấy thập niên nữa. Sau này hãy bàn.”

“Mấy thập niên sau à? Lúc đó chúng ta phải làm sao? Làm người không thể chỉ lo trước mắt!” Tần Nguyên lấn lướt, một bước không nhường.

Trần Tín không biết đáp thế nào, đành phải dùng tới uy quyền của đại ca: “Đủ rồi, đừng nói nữa!”

Tần Nguyên thấy bầu không khí có hơi căng thẳng, vội vàng đổi thái độ, nói chậm lại: “Đệ cũng không tin một nam nhân như đại ca lại không muốn có con nối dõi. Chuyện này xin đại ca hãy khuyên nhủ tẩu nhiều hơn, các huynh đệ quân Phá Lỗ chúng ta đều mong tẩu hiểu tình đạt lý như trước đây.”

Trần Tín ngừng một chút, rồi trầm giọng đáp: “Trước khi thành thân ta đã hứa với nàng là chỉ lấy một mình nàng, nam tử hán đại trượng phu nói phải giữ lời.”

Tần Nguyên đáp ngay: “Xưa khác nay khác, khi đó có ai ngờ được sau này tẩu không thể sinh con trai chứ.”

“Con gái của ta, cháu của đệ rất thông minh, chính đệ cũng nói, tới con trai còn không bằng nó kia mà.”

Tần Nguyên đáp không chút nghĩ ngợi: “Đúng, nhưng dù thế nào thì con bé cũng là thân nữ nhi. Giỏi giang hơn nữa thì có ích gì.”

“Đệ, đệ đúng là đồ hủ lậu mục nát!”

“Lẽ nào tới chuyện đại sự này mà đại ca cũng sợ vợ sao? Đại ca nhẫn tâm để huynh đệ chúng ta thất vọng sao?”



Sau Lý Băng Nhạn, trong thư phòng lại bắt đầu một trận cãi nhau mới, lần này còn kịch liệt khủng khiếp hơn lần trước. Chỉ nghe bên trong vang lên đủ loại âm thanh “Bịch bịch, rầm rầm”. Mấy thân binh phục dịch ngoài thư phòng ai cũng mang vẻ mặt đau khổ, nơm nớp lo sợ, sợ vạ lây tới cá trong chậu là họ.

Kể tới Văn Đan Khê, từ khi Lý Băng Nhạn đi rồi thì cô rơi thẳng vào tâm trạng bất an, cô cho người đi tìm Trần Tín, người nọ về báo lại rằng Trần Tín đã bị Tần Nguyên gọi đi. Đương nhiên cô biết đối phương gọi Trần Tín tới là vì chuyện gì. Cô đi loạn xạ trong phòng, càng đứng ngồi không yên hơn, cô sẽ chờ quyết định của hắn, hắn quyết định xong thì cô cũng sẽ ra quyết định ngay. Đây là thử thách lớn nhất từ trước tới nay kể từ khi hai người họ quen nhau. Vượt qua, thì phía trước còn rất nhiều trở lực, không vượt qua nổi, thì tám năm tình cảm vợ chồng của họ sẽ cuốn trôi. Cô không cam lòng, cô rất luyến tiếc, thế nhưng cô cũng hiểu rõ, một khi Trần Tín đã chạm vào điểm giới hạn của cô, thì dù tiếc nuối cỡ nào, cô cũng không bao giờ thỏa hiệp.

Văn Đan Khê đang nghĩ tới thất thần, tập trung tới mức con gái đứng ngay trước mặt mà cô cũng không phát hiện.

“Mẫu thân —“ Hôm nay Trần Tử Khôn ngoan ngoãn và yên lặng ngoài dự đoán.

“Bảo nhi?” Văn Đan Khê thấy thái độ khác thường của con gái, trong lòng vô cùng chua xót. Có lẽ, rất nhanh nữa thôi nó sẽ phải đối mặt với sự lựa chọn vô cùng gian khổ.

Trần Tử Khôn nhìn mẫu thân bằng đôi mắt to u tối vô thần, cô bé bình tĩnh hỏi: “Mẫu thân, có phải mẹ muốn hỏi, nếu như cha muốn cưới mẹ kế, thì Tử Khôn sẽ theo mẹ hay theo cha không.”

Trong lòng Văn Đan Khê rối bời muôn mối, cô chưa nói với con gì cả, nhưng nó đã đoán ra hết. Chuyện tới nước này thì cô cũng không còn gì để che giấu. Cô gật đầu nặng nề như để khẳng định suy đoán của nó.

Trần Tử Khôn siết quả đấm nhỏ thật chặt, căm hận nói: “Lũ nam nhân đó đúng là giả dối ghê tởm, thường ngày mẫu thân đối xử với bọn họ tốt như vậy, thế mà vào lúc mấu chốt chẳng ai nói giúp mẫu thân một lời. Miệng bọn họ thì khen Bảo nhi thông minh này lanh lợi nọ, nhưng trong lòng thì nghĩ rằng Bảo nhi không bằng một đứa con trai. Mẫu thân, lớn lên con muốn giết sạch hết lũ nam nhân như vậy, đem xác bọn họ và đống sách vở coi khinh nữ nhân chôn hết vào hố to ngoài thành Dịch Châu. Giết tới khi bọn họ không dám nghĩ như vậy nữa mới thôi!”

Văn Đan Khê giật mình, sao suy nghĩ của đứa con này lại tàn bạo như vậy. Cô vội dịu giọng trấn an nó: “Bảo nhi ngoan, họ nghĩ vậy cũng không thể trách được, mấy nghìn năm qua mọi người đều nghĩ vậy, đời này truyền qua đời khác nên mới tập thành như vậy.”

Cơn phẫn nộ của Trần Tử Khôn chẳng những không giảm mà còn bùng lên cao hơn: “Thế thì, mẫu thân, tại sao không ai phản đối nó? Bé gái bọn con phải kém một bậc sao? Con chịu đủ rồi! Tại sao lũ con trai leo cây bới trứng chim, thì mọi người sẽ cười trừ, nghĩ đó là đạo lý hiển nhiên. Khi tới lượt con thì lại lộ ra ánh mắt kinh ngạc, tại sao con đọc sách giỏi, tiên sinh không khen ngợi mà chỉ luôn than thở: Tiếc là thân con gái, còn tên Quách Thừa Nghiệp với Hồng Thừa Kế linh tinh gì đó còn không thông minh bằng con với Lộ Lộ, vậy mà trước mặt bọn con chúng nó lại kiêu ngạo vô cùng. Nói trắng ra, bọn họ ỷ vào mình có một tiểu tiểu dài hơn một tý, đã cảm thấy tài trí hơn người! Hôm nay cũng vì con không phải là một bé trai, họ lại muốn ép cha đi lấy nữ nhân khác! Mẫu thân, chuyện này quá bất công. Con không chịu nổi!”

Văn Đan Khê ngán ngẩm, những lời Tử Khôn nói đều là sự thật, đừng nói là ở cổ đại, cho dù ở hiện đại mấy nghìn năm sau, hiện tượng này vẫn đang tồn tại nhan nhản.

Cô có thể nói gì nữa đây? Cô chỉ có thể an ủi trong bất lực: “Bảo nhi, con nên nghĩ theo hướng tích cực đi, từ nhỏ tới lớn cha luôn chiều con hết mực, mẹ cũng không quản nổi con, cho tới giờ con vẫn muốn làm gì thì làm, hoàn cảnh của con nếu so với những bé gái khác thì vẫn tốt hơn rất nhiều, con cũng không biết cuộc sống của họ thế nào. Việc mà con làm này, có rất nhiều cô bé ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.”

Trần Tử Khôn lại xua tay, nói với vẻ mặt thâm trầm: “Mẫu thân, mẹ không hiểu được suy nghĩ của con đâu. Người trong thiên hạ phải xen vào chuyện thiên hạ, làm một cô gái đội trời đạp đất, sao có thể chỉ biết mỗi bản thân sống an nhàn, mà không cứu vớt những cô gái đồng cảnh khác?”

Văn Đan Khê nhất thời im bặt.

Nói những lời này xong, Văn Đan Khê đành phải kiên trì quay lại đề tài vừa rồi: “Bảo nhi, nếu có một ngày cha và mẹ phải xa nhau, thì Bảo nhi phải làm sao đây?”

Tử Khôn cúi đầu như đang suy tư điều gì. Lát sau, cô bé ngẩng đầu lên, nói với ánh mắt kiên nghị: “Mẹ và cha, con muốn cả hai!”

Văn Đan Khê vừa định mở miệng, thì thấy cô bé lúc lắc bàn tay nhỏ như người lớn, nói tiếp: “Trước đây mẫu thân từng nói, gặp phải trắc trở đừng nên nghĩ mãi tới chuyện đánh vòng qua nó, mà phải nghĩ cách giải quyết nó.”

Văn Đan Khê ngượng ngùng, bản thân mình còn không nghĩ thấu đáo như con gái, nhưng cô cũng rõ đây không phải là chuyện mà một mình cô có thể giải quyết.

Trần Tử Khôn ngẫm nghĩ một hồi, trong lòng đã có giải pháp, cô bé nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, rồi cười sáng lạng: “Mẫu thân, hồi trước mẹ kể cho Bảo nhi nghe nhiều chuyện xưa như vậy, giờ Bảo nhi đã tám tuổi, con muốn dùng đầu óc của mình để giúp mẹ giải quyết vấn đề này. Mẫu thân từng nói, biển cả sóng trào, mới thể hiện được bản sắc nữ nhi, mẹ, mẹ cứ chờ tin tốt của con đi.”

Văn Đan Khê mừng rỡ, cô cười từ ái, ôm chầm con vào lòng.

Trần Tử Khôn đột nhiên giãy ra, vẫy phật tay áo, rồi nghiêm trang nói: “Đương đoạn bất đoạn, phản thụ kỳ loạn (*). Chúng ta phải chặt phăng tơ rối, nhân lúc quân địch chưa kịp đứng vững trận thế, hãy ra tay quyết liệt, một phát tất trúng. Nữ nhân phải độc, không độc không vững.”

(*) không do dự quyết đoán sẽ sinh ra hậu hoạn

Văn Đan Khê ngỡ ngàng, đây là cái thể loại gì đây.

Trần Tử Khôn nói xong câu này thì bước thẳng ra ngoài như đã vạch sẵn kế hoạch trong đầu.

~ Hết chương 104 ~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Libra moon về bài viết trên: HNRTV, linhkhin
Có bài mới 22.03.2018, 23:14
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 15.01.2016, 14:24
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 650
Được thanks: 295 lần
Điểm: 7.9
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ y về thời loạn - Triệu Dân - Điểm: 11
Chương 105

Edit: Yunchan

Tần Nguyên và Trần Tín trải qua một trận cãi vã kịch liệt, cuối cùng tan rã trong bực tức. Tần Nguyên rầu rĩ ra khỏi thư phòng, đi dạo không mục đích trong hoa viên, nhớ lại chuyện vừa rồi y lại càng hậm hực. Vì chuyện này mà y và thê tử ân ái lần đầu tiên trở mặt, y và đại ca hòa thuận lâu nay xảy ra tranh chấp, y còn biết đại tẩu nhất định sẽ oán hận y. Haizz… Nhưng dù vậy, y vẫn thấy mình không sai. Thế nhưng, tại sao họ lại không thể hiểu nỗi khổ tâm của y chứ?


Tần Nguyên càng nghĩ càng thấy phiền não. Y đang đi tới, đột nhiên, từ trong bụi hoa vẳng tới tiếng khóc thút thít, nghe như giọng của một tiểu cô nương. Ai vậy? Là Lộ Lộ hay là Linh nhi? Trong lòng y chất đầy nghi hoặc, bèn quyết định tới xem cho rõ. Y lần theo âm thanh tới nơi, thì thấy một tiểu cô nương mặc áo hồng vừa lúi húi nhổ cỏ, vừa khóc nức nở, đôi vai nhỏ run run. Khiến người ta nhìn thấy phải đau lòng.

Thì ra chính là tiểu Tử Khôn. Tần Nguyên giật mình kinh ngạc, trong ấn tượng của y, tiểu Tử Khôn là đứa rất ít khóc nhè, đây là thế nào? Y không khỏi đau lòng, vội vã bước nhanh lên, ngồi xổm xuống, hỏi giọng ôn tồn: “Bảo nhi, con làm sao vậy? Có phải cãi nhau với đệ đệ muội muội không? Cứ nói với Nhị thúc, thúc sẽ đi giáo huấn chúng.”

Trần Tử Khôn chẳng buồn đoái hoài tới y, vẫn khóc lóc không ngừng. Tần Nguyên dằn lòng hỏi thêm vài lần. Trần Tử Khôn thấy thời cơ đã chín mùi, bèn ngoảnh mặt lại, mở to cặp mắt đỏ au như thỏ con, rưng rưng nước mắt nói: “Nhị thúc, con không muốn sống nữa.”

“Con nói gì vậy hả?” Tần Nguyên thất kinh, nhìn cô bé với vẻ mặt bàng hoàng.

“Con nói con không muốn sống nữa.” Tiểu Tử Khôn lặp lại rõ ràng.

“Bé ngoan, rốt cuộc con bị gì? Sao lại nghĩ như vậy chứ. Nào, lại đây nói rõ với Nhị thúc nào.”

Trần Tử Khôn cúi đầu im lặng giây lát, rồi thở dài nghẹn ngào: “Ôi, sống còn ý nghĩa gì? Một bé gái như con cũng có ai thích đâu, Chu tiên sinh, Hàn tiên sinh với Nhị thúc nhìn thấy con lúc nào cũng lắc đầu thở dài, cứ nói hoài sao con lại là một cô nương.”

Tần Nguyên chợt thấy lòng hổ thẹn, y mấp máy môi toan giải thích. Song, Trần Tử Khôn không hề cho y cơ hội chen ngang, tiếp ngay: “Còn nữa, nhà của con sắp phải cốt nhục chia lìa, hôm nay mẹ con trốn suốt trong phòng không ăn không uống, cha con thì phải cưới mẹ kế vào nhà nhanh thôi, tục ngữ nói, mặt trời tháng sáu như nấm đấm của mẹ kế, thay đổi thất thường, đau ơi là đau. Tới lúc đó con còn đường sống sao? So với bị hành chết, thì chi bằng giờ chết luôn cho rồi.”

“Bé ngoan, con đừng nghĩ như vậy. Thúc, thúc…” Ánh mắt Tần Nguyên lóe lên, tim như bị kim đâm. Y đột nhiên cảm thấy chữ nghĩa của mình trở nên nghèo nàn. Y trầm ngâm một hồi, mới dùng giọng khô khốc khuyên lơn cô bé vài câu. Trần Tử Khôn giương cặp mắt sóng sánh lấp lánh lắng nghe hết sức nghiêm túc.

Đột nhiên, cô bé lên tiếng: “Nhị thúc, bên ngoài đồn thật sao? Kỳ thật… Bảo nhi với mẫu thân cũng không tin Nhị thúc làm thế, nhưng mà… bọn họ lại đồn đãi thêm tai thêm mắt…”

Tần Nguyên giật mình, hỏi dồn: “Bảo nhi, con nói mau, con nghe được lời đồn gì?”

Lúc này Trần Tử Khôn luôn không sợ trời sợ đất, đột nhiên có hơi rụt rè, cô bé lắc đầu nguầy nguậy: “Con không nói được đâu. Con đã hứa với mẫu thân, hứa với người ta là không đồn ra ngoài nữa.”

Lòng Tần Nguyên chợt lướt qua một dự cảm không lành, y dằn giọng hỏi: “Bảo nhi ngoan, con cứ nói cho Nhị thúc biết, Nhị thúc đảm bảo không nói cho ai biết, không nói với mẹ con là con nói, được không?”

Trần Tử Khôn cúi đầu cắn môi, bộ dạng mâu thuẫn như đang giằng xé ghê gớm lắm. Cô bé suy nghĩ một lát, cuối cùng cắn răng nói: “Được rồi, con sẽ nói cho Nhị thúc biết, vì ở trong lòng Bảo nhi Nhị thúc cũng như cha.”

Tần Nguyên nở nụ cười, chờ cô bé nói tiếp.

Tử Khôn chớp cặp mắt to trong veo hồn nhiên, nói với giọng hoang mang khó hiểu: “Thật ra Bảo nhi cũng không nghe rõ lắm, lúc con chơi trốn tìm với con mèo trong hoa viên thì chợt nghe có người nói lén, đại loại là Dịch Châu chúng ta sắp đổi chủ.”

Sắc mặt Tần Nguyên vụt thay đổi, y vội vàng bình ổn tâm trạng lại, rồi nở ra nụ cười còn khó coi hơn khóc, khích lệ: “Bảo nhi nói tiếp đi.”

Trần Tử Khôn gật gật, ngoẹo cái đầu ra vẻ suy nghĩ, rồi chậm rãi nói: “Họ nói cha con trừ đánh trận ra không biết gì hết, chuyện to chuyện nhỏ gì cũng phải hỏi ý mẹ — lúc đó Bảo nhi tức chết luôn, xém nữa là nhào ra đánh bọn họ một trận. Sao cha con không biết làm gì được chứ, cha leo cây còn nhanh hơn mèo, cha đào hang rắn đào một phát là chuẩn…”

“Khụ khụ, Bảo nhi, Nhị thúc biết cha con lợi hại, nhưng con có thể kể tiếp chuyện mấy người kia không?”

Trần Tử Khôn nghĩ ngợi thêm lát nữa, rồi mới nói tiếp: “Họ nói cha được như ngày hôm nay, phần lớn là dựa vào mẹ với Nhị thúc, bây giờ, Nhị thúc mượn chuyện con nối dõi để chọc tức mẹ, sau này Nhị thúc lại chọn một nữ nhân trong họ của thúc để gả cho cha con. Mẹ con vừa đi, cha con cũng mất luôn con cọp giữ nhà, vả lại có nữ nhân kia khống chế, cha cũng mất luôn oai phong… Sau này Nhị thúc có thể làm mưa làm gió. Hu hu, Nhị thúc, bọn họ nói tới tức chết người ta…”

Lần này ngay cả cười khổ Tần Nguyên cũng không nặn ra nổi. Cơ thể y run khẽ mất kiểm soát, hóa ra, nỗi khổ tâm của hắn không chỉ mỗi Băng Nhạn không hiểu, mà rất nhiều người cũng không hiểu, họ chẳng những không hiểu, mà còn nói những câu giết người như thế.

Tần Nguyên cảm thấy hình như đỉnh đầu mình có sấm to oanh tạc, thậm chí y còn không nghe thấy Tử Khôn đang nói gì.

Trần Tử Khôn lật đật bước lên đỡ y, nói với vẻ tự trách: “Biết sớm thì con đã không nói rồi.”

Tần Nguyên lắc đầu, nặn từ trong kẽ răng ra một câu: “Bảo nhi, con nói là đúng, nếu con không nói thì mấy ngày nữa, Nhị thúc có mười cái miệng cũng khó mà biện bạch.”

Trần Tử Khôn do dự một chút, rồi hỏi ngây thơ: “Lẽ nào mẹ kế Nhị thúc tìm cho Bảo nhi là đường muội của Nhị thúc thật sao? Sau này cô ấy có ngược đãi đánh đập tàn nhẫn Bảo nhi không, Nhị thúc, làm sao bây giờ? Con sợ lắm!”

Tần Nguyên đột nhiên cười to, chuyện trùng hợp như thế sao trách được người khác không nghĩ bậy. Cười xong, y lại giải thích với vẻ mặt lạnh tanh: “Đừng nghe người khác nói bậy, cô nương đó chỉ trùng hợp họ Tần mà thôi.”

“A —-“  Trần Tử Khôn dài giọng, gật đầu lia lịa.

Trần Tử Khôn dìu Tần Nguyên đi chầm chậm, cô bé an ủi Tần Nguyên bằng mấy lời không đầu không đuôi: “Nhị thúc, thúc đừng quan tâm mấy người đó làm gì, thúc phải bắt chước Tử Khôn nè, kệ người ta nói gì cũng chẳng để bụng. Người khác không tin thúc cũng có sao đâu, chỉ cần bọn con tin thúc là được rồi.”

Tần Nguyên vịn vào thân cây để đứng vững, ngoảnh mặt về hướng Tử Khôn rồi nói: “Bảo nhi ngoan, con về tìm mẫu thân con được không? Nhị thúc có chuyện phải làm, không chơi với con được.”

Trần Tử Khôn gật đầu tỏ vẻ rất hiểu chuyện: “Nhị thúc, thúc đi đi. Con không quấy rầy thúc nữa. Sau này con sẽ nghe lời bà vú khuyên, nhất định sẽ ngoan ngoãn trước mặt Nhị thúc, bà vú nói, như vậy, về sau Nhị thúc mới đối xử tốt với con hơn…”

Tần Nguyên ho húng hắng, thiếu chút nữa thổ huyết.

Trần Tử Khôn đi chậm từng bước một. Tới nửa đường, đúng lúc chạm mặt Mặt Thẹo, Hồng đại hồ tử và Quách Đại Giang, những người này nhận được thư của Tần Nguyên cũng chạy vội từ Tần Châu và Bá Châu về đây.

Ba người vừa nhìn thấy Tử Khôn thì đều kêu lên sốt sắng: “Bảo nhi, lại đây lại đây, để thúc ngắm tý nào, lớn tới cỡ này rồi.”

Tử Khôn bước tới chào hỏi ba người một cách lễ phép.

Mặt Thẹo cười hỏi: “Bảo nhi, con gặp Nhị thúc chưa?”

Tử Khôn vội vàng đáp: “Dạ gặp rồi, nhưng Nhị thúc không vui lắm.”

“Chuyện gì?” Ba người cùng nhìn cô bé, mặc dù họ biết không hỏi han được gì từ miệng một đứa bé, nhưng vẫn hỏi theo thói quen.

“…” Đầu tiên Tử Khôn vẫn ra vẻ lưỡng lự như vừa rồi, cuối cùng dưới sự truy vấn của ba người, mới lặp lại chuyện vừa rồi một lần. Sau khi ba người nghe xong thì đều cứng họng. Lời đồn này quả là có lý, có căn cứ.

Trần Tử Khôn nhìn phản ứng của ba người, bẹp bẹp miệng nói: “Mấy người đó đáng sợ quá chừng, bọn họ không những tung tin vịt về Nhị thúc, mà còn lôi luôn ba vị thúc thúc vào nữa, hu hu, các thúc nhất định phải bắt bọn họ, phạt bọn họ ác vào.”

Mặt Thẹo vốn nóng tính nhất, nghe vậy bèn hỏi dồn: “Bảo nhi, con nói gì hả? Còn phần của bọn thúc nữa hả?”

Trần Tử Khôn gật đầu, làm bộ nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng nói lấp lửng: “Bọn họ nói hễ ai đứng về phía Nhị thúc đều là đồng đảng của Nhị thúc gì gì đó…”

“HẢ —“ Ba người đồng thanh thét lên, hai mặt nhìn nhau, nhất thời không nói ra lời.

“Ba vị thúc thúc, chẳng phải các thúc muốn tìm Nhị thúc sao? Không đi nữa, nói không chừng thúc ấy đi mất rồi đó.”

“À, đi đi.” Ba người như mới tỉnh ra từ trong mộng, cười khổ với cô bé một cái, rồi đi thất tha thất thểu tới trước.

Trần Tử Khôn đưa mắt nhìn theo họ, đợi tới khi mấy người đó đi xa rồi, cô mới phất ống tay áo đánh phật, chắp đôi tay nhỏ bé sau lưng rồi ngẩng đầu bước nhanh về phía thư phòng của phụ thân.

Hiện tại Trần Tín cũng bị việc này làm cho sứt đầu mẻ trán. Hắn đang đấm bàn thở dài, thì chợt nghe cửa vang lên tiếng ken két. Hắn ngước mắt nhìn lên, thì thấy Tử Khôn ôm một quyển binh thư dầy bước vào.

Vừa thấy con gái cưng, phiền não trong lòng hắn bất giác vơi đi đôi chút, vội cười ngoắc tay: “Bảo nhi, lại đây, lại đây với cha.”

Nếu như mọi khi, Tử Khôn chưa cần hắn gọi đã chạy tót tới cạnh hắn hệt như con chim sẻ, nhưng lúc này, trên khuôn mặt của Tử Khôn là vẻ nghiêm túc cùng cực, cô bé lắc đầu nói: “Không được, cha, con muốn đọc sách.”

Trần Tín đành phải đứng lên, chủ động tới gần con gái, cầm quyển sách trong lòng con gái lật lật, rồi bỗng lắc đầu, loại sách khô khan thế này mà Bảo nhi lại chịu sờ vào, đúng là kỳ lạ.

Hắn cúi xuống hỏi: “Bảo nhi, sao con không đi chơi với đệ đệ muội muội?”

Trần Tử Khôn thở dài thườn thượt như bà cụ non: “Họ có thể văn dốt võ nát, nhưng con lại không thể.”

Trần Tín ngỡ ngàng tới nỗi muốn rớt cằm, hỏi vội: “Tại sao không thể?”

Trần Tử Khôn khụt khịt, nói với cái mặt nặng trịch: “Bởi vì, người ta có huynh đệ, nhưng con không có. Nếu con không học cho giỏi, sau này lỡ đâu cha thay lòng, tìm mẹ kế sinh đệ đệ cho con, thì con không bị người ta ăn hiếp chết luôn sao. Cho nên nữ nhi phải tự thân cố gắng, phải dồn sức đấu với mẹ kế.”

Trần Tín bị những lời này của con làm cho dở khóc dở cười. Có điều, khi trông thấy con gái bình thường hoạt bát lém lỉnh, bây giờ lại thành bộ dạng này, lòng hắn lại thấy đau như đao cắt. Đồng thời cũng càng kiên định hơn với lập trường của bản thân.

Hắn không nhịn được bèn ôm con gái vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng con, hòa ái nói: “Bảo nhi, con nghìn vạn lần đừng nghĩ như vậy, cha chưa từng có suy nghĩ đó.”

Trần Tử Khôn dựa vào lòng phụ thân, hít hít mũi, giọng mang theo nức nở: “Bây giờ cha không nghĩ vậy, nhưng sau này ai biết có dao động hay không, người ta nói, lòng của nam nhân như mặt của con nít, thay đổi xoành xoạch. Sau này ai dám nói chắc.”

Trần Tín lắc đầu, vỗ nhẹ vào đầu con, rồi thở dài bất đắc dĩ.

Trần Tử Khôn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chớp chớp đôi mắt sáng ngời, hỏi với vẻ mờ mịt: “Cha, Bảo nhi có một chuyện nghĩ hoài cũng không ra, con hỏi mẫu thân, mẫu thân cũng không rõ, con nghĩ tới nghĩ lui, trên đời này chỉ có cha thông minh mới biết được, cho nên mới tới hỏi cha.”

Trần Tín nghe con gái khen mình thông minh, cũng chẳng cần biết là thật hay đùa, nhất thời mềm nhũn ra như uống mật ngọt.

Hắn cười tủm tỉm: “Bảo nhi ngoan, con nói đi con có chuyện gì không nghĩ ra?”

Trần Tử Khôn giãy khỏi ngực phụ thân, chắp bàn tay nhỏ sau lưng như người lớn, đi thong thả trong phòng vài bước, rồi chậm rãi nói: “Cha, cha nghĩ Bảo nhi có thông minh không?”

Trần Tín đáp không chút suy nghĩ: “Đương nhiên thông minh, thiên hạ này còn ai sánh được với Bảo nhi của cha.”

Trần Tử Khôn hỏi tiếp: “So với mấy đệ đệ thì sao ạ?”

Trần Tín thốt ra lần nữa: “Đương nhiên là con thông minh hơn.”

Trần Tử Khôn cau mày ra chiều khó hiểu: “Nếu con giỏi hơn các đệ đệ về mọi mặt, thì tại sao người ta luôn nói đáng tiếc con không phải là bé trai? Con là bé gái thì không tốt sao? Lẽ nào cha có một Bảo nhi còn chưa đủ sao? Cha còn nhớ lúc bé khi cha và con đi bắt chuột, vừa hay gặp một con mèo nhỏ dọa cho một ổ chuột lớn chạy tán loạn không?”

Trần Tín gật đầu đáp: “Đương nhiên cha nhớ.”

Trần Tử Khôn dẫn dắt từng bước: “Cha, cha coi đi, cha mẹ chuột sinh cả một bầy con thì được tích sự gì chứ? Chẳng phải cũng bị một con mèo nhỏ hù chạy mất sao. Vậy mới biết, con cái không quan trọng ở nhiều hay ít, mà phải xem chất lượng tốt hay không. Cha có một đứa con gái thông minh như con là có thể đạp tan ổ bọn họ. Cha cần gì phải đi theo người ta so bì số lượng.”

~ Hết chương 105 ~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Libra moon về bài viết trên: HNRTV, hh09, linhkhin
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: BảoNgọcc, Diep bach, Diệp Ba Ni, sâu ngủ ngày, thichdoctruyenmoi, tlam0212 và 376 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

4 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 61, 62, 63

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 345 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3009 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1051 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 294 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 279 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 699 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 704 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 631 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 526 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 669 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TửNguyệtLiên: pr pr nha: viewtopic.php?t=410922&start=21
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 636 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Mía Lao: Là Ri má ơi :cry2: ủi mãi
Tiểu Linh Đang: Ủi hả
Cổ Thể Ni: Bà đang gần sinh thần t nhớ cho quà :sofunny:
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 900 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 468 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 310 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 604 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 444 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.