Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 41 bài ] 

Cuộc Sống Đào Hoa Cùng Kiếm - Thanh Mỗi

 
Có bài mới 16.02.2018, 02:01
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2860
Được thanks: 719 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không] Cuộc Sống Đào Hoa Cùng Kiếm - Thanh Mỗi - Điểm: 11
Truyện:  Cuộc Sống Đào Hoa Cùng Kiếm

Tác giả: Thanh Mỗi

Độ dài: 112 chương + 3 ngoại truyện

Nguồn convert: Wikidich.com

Thể loại: Xuyên đến hiện đại, sủng.

Xếp chữ: Béo. (Đã được sự đồng ý của chủ nhà)

Nguồn edit: https://greenchimes.wordpress.com/2017/ ... nt-page-1/

Giới thiệu

Hắn mang theo kiếm của mình đến bên cạnh cô.

Hoa Miên: “Bị người ta gây khó dễ, ngày mai nhóm hậu kì chắc chắn không kịp làm lại thanh kiếm mới đâu, chi bằng anh cho tôi mượn kiếm của anh dùng tạm một lát?”

Huyền Cực: “Có thể.”

Huyền Cực: “Trả thù lao, chỉ nhận đơn vị tiền tệ đang lưu thông.”

Hoa Miên (vẻ mặt kinh ngạc): “Là cái gì?”

Huyền Cực: “Nhân dân tệ.”

Hoa Miên: “…”

Nội dung: Xuyên không đến hiện đại, sủng, HE.

Nhân vật chính: Hoa Miên, Dịch Huyền Cực.

Mở đầu: Công tử muốn đi đâu?

Edit: Béo

Năm trăm năm trước, Chư Hạ Đại Lục.

Chư Hạ Đại Lục có Tứ Đại Chủng tộc ——

Tịch tộc phía Đông, mình người đuôi cá, sinh sống tại vực sâu Đông Hải, am hiểu y dược, không tranh với đời.

Nhân tộc phía Tây, lấy trí làm trọng, có sở trường về thần binh hỏa khí, nắm trong tay vũ khí mạnh mẽ nhất Chư Hạ đại lục, thuốc súng.

Dực tộc phía Nam, có thể biến ảo cánh chim, bay lên trời chui xuống đất, chuyên dùng binh.

Hồ tộc phía Bắc, bắt nguồn từ nơi xa xôi nhất, dã tính khó nén, sở trường mưu quyền, khôn khéo linh hoạt, mị hoặc chúng sinh…

Trăm năm trước, trong đại chiến Thiên Địa Nhân Thần, các tộc trưởng của tứ đại chủng tộc dẫn đầu chí sĩ phong ấn Tà Thần “Hoang”, đem thượng cổ thần khí là “Hoang khí” gồm — Bích Ngọc Hồ (Tịch tộc), Thương Khung Ấn (Hồ tộc), Vô Quy Kiếm (Nhân tộc) và Cửu Thiên Hậu Nghệ Cung (Dực tộc) phân chia, cũng quy ước sau khi bốn vị tộc trưởng xuống cửu tuyền, sẽ đem thần khí của tộc giao cho con cháu đời sau, dựa vào đó nắm quyền lên làm Thống soái, dẫn đầu ba quân, lên làm Hoàng đế.

Trăm năm sau.

Hồ tộc liên tục ba đời ngồi vững đế vị Chư Hạ Đại Lục, tứ đại gia tộc từ lâu đã không còn giữ vững hòa thuận năm xưa, minh tranh ám đấu đã nhiều năm, Tịch tộc quy ẩn tại vực sâu Đông Hải, Dực tộc quy thuận triều đình, Nhân tộc ngao du tứ hải, thỉnh thoảng rơi vào Giang hồ tranh đấu…

Biết được hôm nay Hồ Hoàng bệnh nặng, người thừa kế của tứ đại gia tộc đều tụ họp lại một chỗ ——

Trong đó có người thừa kế của “Vô Quy Kiếm” — Dịch Huyền Cực.

Dịch Huyền Cực từ nhỏ đã tự thông tứ thư ngũ kinh.

Khi niên thiếu vẫn luôn mực nghiên cứu sách y, từ khi kế thừa “Vô Quy Kiếm” mới bắt đầu luyện tập Thiên hạ kiếm pháp đại thành.

Sau đó một năm, Dịch Huyền Cực một mình cầm kiếm xông vào thánh địa Tịch tộc đoạt lấy Giao Châu — thánh vật ngàn năm, lúc đấy hắn vẫn luôn bị tên gác cửa chế nhạo rằng bản thân không biết tự lượng sức, không ai ngờ, mấy tháng sau tin tức từ Đông Hải truyền về, thiếu niên trẻ tuổi này đúng là từ cổ chí kim khó ai sánh bằng, là người đầu tiên có thể ra khỏi thánh địa Tịch tộc mà không bị tổn hại dù chỉ một sợi tóc!

Ba chữ “Dịch Huyền Cực” từ đó danh chấn Chư Hạ Đại Lục.

Năm đó, khi cha Dịch Huyền Cực lưu lại Vô Quy Kiếm, trước khi đi căn dặn hôm nay Chư Hạ Đại Lục rung chuyển, Tà Thần “Hoang” mơ hồ muốn phá khỏi phong ấn quay lại nhân gian… Hồ tộc tuy tự phong là “Thiên mệnh Bộ tộc”, nhưng lại trầm mê trong quyền thế không còn giữ vững ý chí chiến đấu như lúc ban đầu, ông mong Huyền Cực có thể thống nhất Tứ đại Chủng tộc, kịp thời dập tắt nguy cơ phá hủy phong ấn của Tà Thần, giúp Chư Hạ đại lục tái diễn thịnh thế năm nào!

Dịch Huyền Cực dụng tâm ghi nhớ lời dặn dò của cha, tuy thường ngày tập võ duyệt binh pháp, nhưng chưa bao giờ dám lơ là chuyện sách vở, dần dần rèn luyện một thân văn võ song toàn… Một ngày nọ, khi Dịch Huyền Cực từ phía sau núi tập võ trở về thì nhận được bồ câu đưa tin, trong thư ghi “Hồ Đế bệnh nặng, không lâu sẽ tạ thế.”, Dịch Huyền Cực lập tức rời khỏi Phật Đảo nơi hắn sinh ra và lớn lên, hướng về Hoàng thành…

Khi đó, Dịch Huyền Cực vừa tròn hai mốt tuổi.

Một thân văn võ song toàn, thân phận lại là một trong những người thừa kế long ỷ, lại đương độ tuổi đẹp nhất trong mắt hàng vạn hàng nghìn thiếu nữ quý tộc ở Chư Hạ đại lục.

Tuy nhiên cuộc đời luôn tràn đầy chuyện ngoài ý muốn.

Trong trận thanh đoạt lệnh bài Thống soái trước đây không lâu, vỏ kiếm “Vô Quy” tự nhiên bốc hơi không rõ tung tích ngay dưới mí mắt Dịch Huyền Cực —— không có vỏ kiếm “Vô Quy”, “Thần khí Tà Thần” cũng không được công nhận, chuyện này không khác gì tước đi tư cách kế vị của Dịch Huyền Cực!

….

Ban đêm.

Chư Hạ đại lục, Thính Phong Nhai.

Người đàn ông một thân quần áo đen tuyền đứng trên vách đá, mày kiếm sáng ngời, mũi cao thẳng, ngũ quan tuy rất tuấn tú nhưng lại vì môi mỏng mím chặt mà thoạt nhìn vô cùng lạnh lùng… Hai mắt nhìn chằm chằm vào vầng trăng tròn lấp ló dưới đám mây đen, không ai biết hắn đang suy nghĩ điều gì.

Hồi lâu, một trận gió lạnh thấu xương kéo đến hất tung mái tóc dài đen óng của hắn, nam tử khẽ động, đầu ngón tay thon dài như vô tình quét qua chuôi kiếm bên hông, ánh lạnh lùng trong mắt càng thêm đậm, đồng thời lóe lên ánh nhìn kiên nghị… Nháy mắt khiến đôi mắt thêm phần sinh động, nhưng ngược lại lại khiến hắn càng thêm lạnh lùng.

Bóng cây lay động, một người đàn ông trung niên khôi ngô bước ra: “Công tử muốn về nơi đâu?”

“Tìm vỏ kiếm.”

“Đã có dấu vết tung tích Vô Quy?”

“Không có.”

“…” Thân hình người đàn ông trung niên hơi lung lay “Vậy…”

“Tự có Vô Quy Kiếm dẫn đường.” Đầu ngón tay Dịch Huyền Cực nhẹ phẩy qua bội kiếm bên hông: “Kiếm gặp vỏ kiếm, tự nhiên sẽ cảm nhận được khí tức.”

Dứt lời.

Mây đen tản đi.

Ánh trăng sáng tỏ từ chân trời hiện ra, ánh sáng mờ nhạt bao phủ lấy cơ thể người thiếu niên, ánh trăng đó phảng phất như đang dẫn đường để hắn tìm lại vỏ kiếm của mình.

“Công tử muốn đến nơi nào tìm Vô Quy?”

“Nơi phụ thân đã từng đi qua.”

“?”

“Hiện thế.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: Tiểu Linh Đang
     

Có bài mới 20.02.2018, 22:37
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2860
Được thanks: 719 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc Sống Đào Hoa Cùng Kiếm - Thanh Mỗi. - Điểm: 10
[Hiện thế] Chương 1: Hoa Miên

Edit: Béo

Ngày 22 tháng 11 năm 2017, Tiểu Tuyết, tiết khí thứ 20*

(*) Các nước phương Đông cổ đại gồm Việt Nam, Trung Quốc, Hàn Quốc và Nhật Bản phân ra một năm có 24 tiết khí, được xem là 24 điểm đặc biệt trên quỹ đạo của Trái Đất xung quanh mặt trời. Tiểu tuyết là tiết khí thứ 20, bắt đầu từ khoảng ngày 22 hay 23 tháng 11 khi kết thúc tiết lập đông và kết thúc vào khoảng ngày 7 hay 8 tháng 12, Tiểu tuyết có nghĩa là tuyết xuất hiện.

Thành phố H nổi tiếng có hậu trường quay phim điện ảnh trứ danh, tiến trình quay bộ phim truyền hình “Lạc Hà Thư” đã đến tập thứ hai mươi, cảnh thứ 15, khi mặt trời xuống núi cũng là lúc màn đêm phủ xuống, chút hơi ấm mà ánh mặt trời mang đến cuối cùng cũng tản đi.

“Cảnh 15 tập 20, quay lại lần nữa, các tổ chuẩn bị —— nam chính nhớ chú ý đến cảm xúc nhân vật một chút, khi chiến mã của mình đột nhiên biến thành người, anh hẳn phải kinh ngạc, khiếp sợ, khó có thể tin… Đừng chỉ biết trừng mắt như vậy, thử nghĩ xem con chó nhà anh đột nhiên mở miệng nói chuyện thì sẽ như thế nào!” Đạo diễn cầm loa giảng giải với diễn viên đứng cách đó không xa: “Được rồi, chúng ta quay lại lần nữa, chuyên viên ánh sáng, hắt sáng vào đúng vị trí, bắt đầu —”

Ban đêm nhiệt độ giảm xuống nhưng hiện trường quay phim vẫn rất khí thế, toàn bộ trường quay rơi vào im lặng để chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo, tuy nhiên, để có thể tiến hành quay phim thật thuận lợi, nhân viên hậu trường vẫn phải chạy không ngơi chân… Đây là cảnh quay cuối cùng mà bộ “Lạc Hà Thư” quay ở đây, cảnh tiếp theo sẽ được chuyển sang địa điểm khác.

Trước mắt, tuy diễn viễn vẫn đang quay, nhưng người ở tổ mỹ thuật đã phải yên lặng lấy khí thế ngất trời đi thu dọn đồ vật — Tất cả mọi người đều lấy quy chuẩn “Nữ sinh như nam sinh, nam sinh như súc sinh” để dùng người, bọn họ tất bật phân loại các loại đạo cụ không còn dùng đến để nhét vào rương, rồi lại phải chuẩn bị một cái xe kéo để chở đạo cụ đến địa điểm quay tiếp theo…

Bọn họ chăm chỉ khom lưng thu thập đạo cụ vương vãi đầy đất, chốc chốc lại quay sang tranh luận với tổ trang phục một vài vấn đề rất nghiêm túc, tỉ như: “Cái bàn đạp này là của ai, của ai người nấy dọn đi”… Thỉnh thoảng cũng có vài người tương đối nhàn hạ, còn có thể đứng một bên nói mát.

————

Thiếu nữ A đang vừa khiêng hai thanh đao lớn vừa nói: “Rủi mà có ngày con chó nhà em đột nhiên biết nói chuyện, phản ứng đầu tiên của em đại khái là quay đầu chạy mất dép luôn.”

Thiếu nữ B đầu đội một hộp sách giả cổ đáp: “Xem em cái đồ không có tiền đồ, phản ứng đầu tiên của chị chắc chắn là: Tình tiết trong truyện tranh thiếu nữ rốt cuộc cũng đến! Đại ca nếu đã có thể nói tiếng người, liệu có thể biến thành một anh đẹp trai không? Tôi không thiếu thú cưng, chỉ thiếu một người bạn trai thôi, sau đó chúng ta có thể cùng nhau nuôi thêm một con chó!”

Thiếu nữ A tay khiêng hai thanh đao lớn: “…”

Thiếu nữ B đầu đội hộp sách giả cổ: “Em đó, chút tế bào tưởng tượng cũng không có, không nói chuyện với em nữa, chị đi tìm Hoa Miên tìm sự đồng cảm…”

“Nhắc đến Hoa Miên mới nhớ, sáng nay em còn thấy cậu ấy ngồi xổm trong xe đọc trộm kịch bản “Lạc Hà Thư” rất nghiêm túc mà, lần cuối cùng em thấy có người bên cạnh mình đọc sách nghiêm túc đến vậy là bảy năm trước đó, năm ba, tiết tự học buổi tối…” Thiếu nữ A tay khiêng hai thanh đao lớn lẩm bẩm, đột nhiên như thể vừa nhớ ra điều gì đó, duỗi dài cổ ngó nghiêng: “À, đúng rồi, Hoa Miên đi đâu rồi?”

Thiếu nữ B đầu đội hộp sách giả cổ đặt một rương sách xuống đất rồi đáp: “Nghe nói giữa trưa có một em trai bên tổ trang phục tóm lấy Hoa Miên bảo muốn tỏ tình, khiến con bé sợ đến mức trốn trong xe đạo cụ không dám lộ mặt cả một buổi trưa, cơm chiều cũng không dám ra ăn, lúc này trời tối rồi, con bé lại sợ tối… Không phải là đói chết ở trên xe chứ?”

Thiếu nữ A tay khiêng hai thanh đao lớn: “… Em trai bên tổ trang phục là cái tên có ba cặp mắt, sáu cánh tay, một đũng quần?”

“Ồ” Thiếu nữ B một chân đạp lên rương sách, cười khì khì: “Người nào có ba đầu sáu tay vậy chứ…”

Nói cho cùng người bị tỏ tình là Hoa Miên…

Hai người hi hi cười trêu chọc nhưng không mang theo ác ý, lại bị tiếng bước chân lộc cộc phía sau đánh gãy ——

Thiếu nữ A tay khiêng đao đặt hai thanh đao xuống đất, vừa quay đầu thì thấy người đang hoang mang chạy đến cách đó không xa chính là thực tập sinh vừa được chiêu mộ năm nay, thằng nhóc vẻ mặt kinh hoảng chạy đến trước mặt họ: “Chị Hoa Miên đâu?”

Ặc, lại đến tìm Hoa Miên.

Hôm nay toàn thế giới đều muốn đến thượng Hoa Miên à?

“Bị một câu “em thích chị” của em trai bên tổ trang phục dọa sợ quá trốn trong xe cả ngày rồi.” Thiếu nữ B cười tủm tỉm: “Em tìm con bé làm gì nha?”

Thực tập sinh: “…”

Sao người bên tổ trang phục cả ngày chẳng làm được chuyện gì tốt vậy!

Sắc mặt thực tập sinh chuyển từ trắng sang xanh: “Em em em, em mới cùng tổ dàn cảnh xác nhận trường quay mới, định bụng đến đó quét dọn vệ sinh một chút, kết quả thế nào các chị có biết không, bọn em phát hiện con rồng trước cổng lớn phủ Vương gia bị tổ kịch biến thành màu vàng rồi!”

Một câu đó của thực tập sinh lập tức khiến hai người ở tổ đạo cụ thay đổi sắc mặt —

“Cái gì, em không nói với bọn họ sắp tới còn có một đoàn làm phim huyền huyễn đến đó dùng trường quay sao? Con rồng trước cổng phủ Vương gia sao có thể là màu vàng được, thế này chẳng phải nói vị Vương gia đó sống không yên phận à?”

“Có nói, bọn họ còn bảo mình quay phim võ hiệp, nhất định muốn rồng vàng!”

“Nói bậy, chúng ta quay phim huyền huyễn đó!”

“Cho nên làm sao bây giờ?” Thực tập sinh vẻ mặt như đưa đám: “Em đang định đi tìm chị Hoa Miên xem giải quyết thế nào đây, chị nói chị ấy đang ở trên xe đạo cụ sao?”

“Chị cũng không chắc tổ Phó Đại nhân của chúng ta có ở trên xe không nữa.” Thiếu nữ B một tay xách cái rương sách nặng gần hai mươi cân lên, hất cằm nói: “Đi, đi xem là biết ngay.”

……

Ba phút sau.

Ba người ở tổ đạo cụ sốt ruột đứng trước xe.

“Cửa xe khóa rồi.”

“Đèn xe cũng không bật.”

“Chìa khóa đâu, chìa khóa để đâu rồi?”

“Tìm chìa khóa làm gì, gọi đi, chuyện lớn như vậy không xử lý cho tốt thì người bị mắng chẳng phải chúng ta thì là ai?”

“Hoa Miên!”

“Chị Hoa Miên!”

“Tiểu Miên! Xảy ra chuyện lớn rồi!! Đầu rồng của chúng ta bị người ta biến thành màu vàng rồi! Trước khi đoàn làm phim qua đó phải xử lý mới được!”

Ba người mồm năm miệng mười nói liên tục.

Bên trong xe vẫn yên lặng.

“Tiêu rồi tiêu rồi, xem ra Hoa Miên không có ở trong xe.”

“Không phải là chạy rồi chứ?”

“Chạy cái gì mà chạy, việc bên đây còn tận nửa tháng nữa mới xong đó!”

“…..Có thể là chạy đi khám bác sĩ tâm lý.”

“Sợ người bên tổ trang phục đến vậy á? Em trai kia rốt cuộc đã nói cái gì không bình thường mà dọa người đến mức đó vậy?”

“Thằng nhóc đó đã có thể không giống người thường xem trọng Hoa Miên nhà chúng ta, chị còn trông mong nó nói được điều gì bình thường à…. Haiz, không nói nữa, mọi người nhanh gọi điện thoại cho cô ấy đi.”

Như thể một câu làm bừng tỉnh người trong mộng, thiếu nữ B lúc này mới sực nhớ ra trên đời này còn tồn tại một thứ gọi là di động, vội vàng móc điện thoại ra bấm một dãy số, di động vừa được kết nối, bọn họ liền rành mạch nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ trong xe…

Bên ngoài xe, ba người ba mặt nhìn nhau.

Vài giây sau, trong xe truyền đến âm thanh sột soạt, lại một lúc sau, cửa xe “ken két” một tiếng, một đôi tay nhỏ nhắn trắng noãn vặn cửa xe, đem cửa từ từ mở ra từ bên trong…

“Tôi, tôi đây.”

Từ sau cửa xe lộ ra một khuôn mặt nhỏ, sắc mặt cô tái nhợt, mái tóc dài đến thắt lưng được vén lên, không biết quẹt phải chỗ nào mà có chút rối… Cả khuôn mặt tinh xảo chỉ lớn bằng bàn tay, tròng mắt, lông mi vừa dài vừa cong, cả chóp mũi nhỏ nhắn xinh xắn và khuôn miệng đều bị giấu sau lớp áo lông cổ cao…

Giờ này khắc này, cặp lông mi kia không biết là vì khẩn trương hay vì nguyên nhân khác mà chớp liên hồi.

Hoa Miên với tay vặn mở cửa xe, co ro ngồi lọt thỏm trong đó, chỉ lộ ra nửa cái đầu, dùng giọng nhỏ như tiếng muỗi nói: “Mọi người nói gì tôi đều nghe thấy hết.”

Mọi người: “……”

Trước mắt bao người, chỉ thấy cô xoay người chui vào sâu trong xe đạo cụ, một lát sau, lại hì hục kéo một thùng sơn còn to hơn đầu mình ra… Đang lúc mọi người còn trầm mặc trong yên lặng, cô sử dụng cả tay lẫn chân bò xuống xe, hai tay xách thùng sơn kia lên, tiếp tục dùng cái giọng nhỏ xíu mềm mại như thể có thể bị gió Bắc thổi tan bất cứ lúc nào để nói: “Đi, đi xem cái đầu rồng kia, sơn đè màu đỏ lên… Tiểu Trí, em đi nói với đạo diễn một tiếng, để bọn họ cho chúng ta mười lăm phút là được rồi.”

Giọng rất nhỏ.

Nhưng mệnh lệnh chỉ huy thực tập sinh lại không chút do dự.

Mọi người: “……”

Hoa Miên xách theo thùng sơn còn to hơn đầu của mình chầm chậm đi về hướng địa điểm quay phim tiếp theo.

Mọi người đứng phát ngốc một chỗ cuối cùng cũng hồi phục tinh thần ——

Thiếu nữ B: “Mẹ ơi, ảo thuật à! Con bé lôi đâu ra thùng sơn đỏ đó vậy?!”

Thiếu nữ A dùng tay che mắt vì không nỡ nhìn thẳng: “Đây là Hoa Miên, nếu không phải chị ấy có thể giống như Doraemon, hễ đoàn làm phim muốn gì thì lôi ra cái đó, chị nghĩ người như chị ấy…… Haiz, người nhìn như tiểu bạch có thể bị người khác dọa sợ đến mức trốn trong xe cả ngày không chịu lộ mặt đó, làm sao lên làm Tổ phó Tổ Mỹ thuật hả?”

Nhìn bóng dáng tinh tế đang lung lay xách theo thùng sơn cách đó không xa, ánh mắt mọi người lập tức trở nên vừa sùng bái vừa khát khao.

Thiếu nữ B ném rương sách đi, ba bước thành một bước tiến lên đón lấy thùng sơn, như thể sợ thùng sơn này sẽ khiến Tổ phó của bọn họ mệt chết…. Đổi lại khiến người bị tụt lại phía sau liên tiếp phát ra âm thanh cảm ơn xen lẫn với gió đêm từ xa xa thổi đến ——

“Cảm ơn cảm ơn…”

“Cảm ơn cái gì, điên mới trơ mắt nhìn em khiêng đồ mà không đến giúp — Haiz, nói mới nhớ, Hoa Miên, em ăn cơm chiều chưa vậy?”

“…. Vẫn chưa.”

“Buổi tối lúc phát cơm hộp cũng không nhìn thấy em.”

“…. Chỗ đó nhiều người quá.”

“….”

“…. Tiểu Vương tổ trang phục cũng ở đó.”

“Haizz, Vương Ca cũng chỉ tỏ tình với em thôi, cũng đâu phải người ta xách bốn mươi con dao đến đòi em một trăm vạn tiền vay nặng lãi.”

“…..”

Tác giả nói ra suy nghĩ:

Lần này tính cách nữ chính rất đặc biệt, hì hì hì hì….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.02.2018, 22:38
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2860
Được thanks: 719 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc Sống Đào Hoa Cùng Kiếm - Thanh Mỗi. - Điểm: 10
[Hiện thế] Chương 2: Nguy cấp.

Edit: Béo

Một tổ phim truyền hình thông thường do nhà sản xuất chọn ra đạo diễn, diễn viên và chủ nhiệm sản xuất, sau đó chủ nhiệm sản xuất mới đi tìm nhân viên tổ mỹ thuật tạo hình — tổ mỹ thuật tạo hình gồm nhóm mỹ thuật, hậu cảnh, đạo cụ, gộp chung gọi là tổ mỹ thuật.

Mỗi tổ mỹ thuật của một đoàn làm phim sẽ có một tổ trưởng và một tổ phó, tổ phó thường là người trẻ tuổi, tham gia xuyên suốt khoảng hai bộ phim hoàn chỉnh thì có thể đảm nhiệm. Hoa Miên làm trong nhóm mỹ thuật, cũng chính là người chuyên phụ trách việc mệt mỏi nhất trong tổ mỹ thuật, đó chính là quản lý các loại đạo cụ của đoàn, tỉ như trên tường có lỗ nhỏ thì cô phụ trách xách xi-măng đến tráng, nơi nào có cây cỏ cần phải nhổ đi cô cũng phải khiêng xẻng đi đào…

Từ lúc bắt đầu làm việc đến nay đã được 5 năm, mưa đến gió đi, Hoa Miên không hề có lấy nửa câu oán giận.

Vì tính cách quá mức hướng nội, Hoa Miên phải dùng tận ba năm mới lên làm tổ phó tổ mỹ thuật, sau đó lại dùng thêm một năm rưỡi để trở thành một trong những đạo cụ sư nổi tiếng ‘có cung tất có cầu’ trong phòng làm việc ở thành phố H, danh xưng “Doreamon thành phố H”.

…….. Lại nói, nick name này cũng chẳng mang ý tán dương.

“Nhìn kìa nhìn kìa, cái kia chính là, cái kia chính là cái kia đó!”

“Cái nào cái nào? Ai?”

“Doreamon đó!”

“A chính là cô ấy, ồ còn trẻ quá, tôi còn tưởng cô ấy là một bà thím bốn mươi tuổi… Gần nửa đêm rồi, cô ấy định làm cái gì vậy?”

“Nghe nói trước đó có một đoàn làm phim quay phim võ hiệp đem đầu rồng của bọn họ nhuộm thành màu vàng, bây giờ họ muốn nhuộm lại. Đêm hôm khuya khoắt, xách theo một thùng sơn đỏ đi sơn lại đầu rồng, ặc… Sao tôi cứ thấy cảnh này có chút đáng sợ.”

“Là rất đáng sợ.”

“Doreamon chính là vậy đó, bình thường lúc nào cũng tìm góc khuất người một mình làm gì đó, trời chưa tối thì chưa chịu rời xe đạo cụ nửa bước, ban ngày miễn cưỡng phải rời xe thì lại đeo khẩu trang… Chẳng khác nào quỷ hút máu! Trước đây tôi cùng làm ở một đoàn làm phim với cô ấy khoảng 10 tháng, còn chưa được nghe giọng cô ấy lúc nói chuyện với người khác nữa là…”

“Suỵt, nhỏ giọng chút, lỡ bị người ta nghe thấy thì sao! Chủ nhiệm sản xuất của chúng ta nghe nói phải tốn không ít công sức mới mời được tổ bọn họ đến làm cùng, đừng chọc người ta mất hứng —”

“Hì hì, còn lâu mới nghe thấy, cô không thấy cô ấy làm việc rất nghiêm túc sao?”

Bàn chải khuấy đều trong thùng sơn, màu sơn đọng lại trên đó từng giọt rơi xuống.

Hoa Miên: “…”

Tôi nghe thấy hết rồi.

….Các cô nói lớn như vậy, cùng lắm tôi chỉ được xem là người câm, cũng không phải kẻ điếc.

Ánh mắt bình tĩnh, sau đó giơ tay.

Chổi sơn trong tay quét qua mặt tường, sơn đỏ như máu từng giọt nhỏ xuống, một tay khác cầm sơn phun, phun dọc theo hoa văn đầu rồng phát ra tiếng “sàn sạt” dễ nghe… Cô gái trẻ tuổi đứng trên ghế, đưa lưng về phía mọi người, không thèm ngẩng đầu lên mà chỉ chăm chú làm chuyện của mình — Những người khác trong tổ lại tiếp tục đi thu dọn đồ đạc, vì vậy nơi này bây giờ chỉ còn mỗi mình cô.

Từ đằng sau vẫn truyền đến tiếng nói chuyện khe khẽ xen lẫn tiếng cười, thỉnh thoảng lại có những từ linh tinh như “nữ quỷ”, “quỷ hút máu”, “quỷ hiện hình” rơi vào tai…

….Quỷ hút máu.

Tôi đây nếu là quỷ hút máu thì đã hô mưa gọi gió, gọi thiên lôi giáng sấm cho mấy người chỉ suốt ngày ngồi tán dóc mà không thèm làm việc như các cô biết cái gì gọi là —

———

Lúc này mặt trăng bị mây đen nơi chân trời che khuất.

Bàn chải nhúng sơn đỏ đang tỉ mỉ quét lên đầu rồng, khung cảnh chung quanh không được ánh trăng chiếu sáng bỗng tối sầm lại — tối như vậy làm sao thấy rõ vết sơn có đều hay bị sót chỗ nào không…. Hoa Miên hơi nheo mắt, xoay người định hỏi người của đoàn làm phim xem có ai có thể chiếu đèn hộ mình không, nhưng cô vừa xoay người thì một cơn gió nổi lên, bão cát khiến mắt cô phút chốc trở nên mơ màng….

Bên tai, hai cái đèn lồng treo trên cửa phủ Vương gia bị gió thổi lắc lư phát ra tiếng “vù vù”, một tia chớp nổ ra phía chân trời, chiếu rọi quang cảnh chung quanh rõ như ban ngày!

Hoa Miên: “……”

Cô gái nhỏ đứng trên ghế cầm bàn chải sơn đầu rồng hơi hốt hoảng, cô bối rối nâng tay lên gãi gãi đầu, thật đúng là thiên lôi giáng sấm à ——

Còn chưa kịp suy nghĩ, một tiếng sấm kinh thiên động địa bất ngờ từ trên trời giáng xuống, khiến bãi đất trống cách đó không xa nổ tung!

Phía sau truyền đến tiếng hét chói tai của mọi người, mọi người đều tưởng trời sắp mưa nên cuống quít đi tìm vải che mưa để che đi đống đạo cụ mới vừa dọn dẹp…. Màn đêm chìm trong hỗn loạn, một tiếng sét nữa lại vang lên, lần này giáng xuống chỗ cách nội phủ phủ Vương gia không xa, Hoa Miên bị dọa đến phát run, một tay cô run run ném bàn chải vào thùng sơn, tay khác chanh chóng che lại lỗ tai mình rồi ngồi xổm trên ghế….

“Trời mưa?”

“Mùa này mà mưa cái gì, nếu có cũng phải là tuyết rơi chứ?”

“Đen đủi.”

“Cái sấm lúc nãy giáng trúng chỗ dựng Vương phủ, không biết có bị hỏng hóc cái gì không…”

“A, thời tiết xấu như vậy mà tối nay còn phải quay đến ba bốn cảnh đó, không biết mấy cô cậu diễn viên có chịu phối hợp không nữa… Cứ lấy vải che trước cái đã, mong là không mưa thật, không khéo lại hỏng hết cả đạo cụ…”

Mọi người rôm rả thảo luân, tuy trong miệng oán giận nhưng bước chân vẫn nhanh thoăn thoắt, sôi nổi quay về làm việc…. Giữa âm thanh huyên náo, Hoa Miên chậm rãi buông tay che trên lỗ tai, ngẩng đầu nhìn bốn phía… Mọi người đều có bộ dạng như rất bận rộn, cũng chẳng có ai buồn bước đến hỏi thăm Hoa Miên: Vừa rồi cô ở gần chỗ bị sét đánh nhất, cô không sao chứ?

Lúc này, ánh trăng lại lộ ra từ phía sau mây đen.

Hoa Miên khôi phục lại bình tĩnh, dường như vừa rồi cái gì cũng chưa xảy ra, chẳng có ai để ý xem người vừa đứng trên ghế trước cửa Vương phủ lúc nãy có bị hoảng sợ hay không… Bọn họ tốp ba tốp năm tụ lại một chỗ, sôi nổi thảo luận về tiếng sấm khó hiểu vừa rồi.

“…”

Không ai quan tâm đến, cũng chẳng phải ngoài ý muốn.

Hàng mi dày rũ xuống che đi cảm xúc trong mắt, Hoa Miên khom lưng nhặt dụng cụ để tiếp tục công việc đang dang dở, lúc này cô mới phát hiện quần của mình bị dính sơn đỏ do lúc ném bàn chải vào thùng sơn bắn lên….

Đúng là xui xẻo.

Hoa Miên mím môi, đôi tay trắng nõn cầm bàn chải dính sơn lên, cô nâng eo chuẩn bị đứng lên từ trên ghế, nhưng lại đột nhiên nghe thấy từ trong viện Vương phủ có tiếng động “sàn sạt” ——

Giống như có người đang bước đi.

Hoa Miên thẳng lưng, tò mò duỗi cổ nhìn qua, sau khi nhìn thấy tình cảnh trong phủ, hai mắt vì kinh ngạc mà chậm rãi trừng lớn—

Giữa sân, dưới ánh trăng, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người đàn ông rất tuấn tú.

Cả người anh ta mặc một bộ trang phục võ trang cổ đại đen tuyền, chân đi ủng, mái tóc dài buộc cao đen như mực vẽ trên giấy Tuyên Thành, bị gió thổi tung…. Anh ta đứng dưới ánh trăng, sống mũi cao thẳng phản chiếu chút ánh sáng, môi mỏng mím nhẹ, cặp mắt đen trầm tĩnh, lạnh nhạt.

Trên lưng anh ta đeo một thanh trường kiếm, cho dù dưới ánh sáng mờ Hoa Miên vẫn có thể nhìn rõ thanh kiếm ấy cực kỳ tinh xảo, không phải loại đạo cụ 3D được dựng lên bình thường.

Hoa Miên: “Anh là….”

Nam diễn viễn của đoàn làm phim trước sao?

Đến mượn cảnh quay để chụp ảnh tuyên truyền sao?

Hay để quên gì đó ở phim trường nên bây giờ quay lại lấy?

….

— Ặc, đừng nói đoàn làm phim đó biết người bên mình muốn sơn đầu rồng thành màu đỏ nên phái người đến theo dõi?!

Ý tưởng cuối cùng vừa lóe ra khiến cả người Hoa Miên căng thẳng, cái cô yếu nhất chính là đi cãi nhau với người khác… Người khác đa số chỉ đến khi cãi nhau xong mới nuối tiếc bản thân chưa phát huy được toàn bộ thực lực, còn cô ngay từ khi bắt đầu cãi nhau đã biết mình chắc chắn chẳng có thực lực gì để mà phát huy!

Cô nắm chặt cái bàn chải còn dính sơn trong tay, Hoa Miên như một con mèo bị kinh động đứng giữa sân đề phòng nhìn người đàn ông đối diện vài giây, sau một lúc, anh ta nhấc chân, vững vàng bước về phía Hoa Miên.

Hoa Miên: “!”

Đầu ngón tay cô nắm chặt bàn chải đến mức trắng bệch, thậm chí cô còn quên mất bản thân vẫn đang duy trì tư thế đứng trên ghế trông rất buồn cười, Hoa Miên vẫn gắt gao nhìn chằm chằm gã đàn ông kia.

Thẳng đến khi anh ta bước đến trước mặt mình rồi đứng im, vừa vặn đối diện với cô gái đang đứng trên ghế, cặp mắt thâm trầm: “Vỏ kiếm Vô Quy, ở trên người của ngươi?”

Giọng nói từ tính, trầm thấp đến không ngờ.

“……?”

Cái gì?

Hoa Miên quay đầu nhìn nhìn phía sau, phát hiện ngoài mình ra thì chẳng có ai cả, vì vậy lại gian nan quay đầu về, vẻ mặt vô tội nâng ngón tay lên chỉ vào chính mình: “…. Tôi, tôi à?”

Giây tiếp theo, hơi thở chung quanh người đàn ông đó đột nhiên thay đổi — từ khi sinh ra đến giờ, Hoa Miên chưa từng gặp qua tình cảnh một người không nói lời nào, chỉ là đứng im một chỗ cũng khiến cô cả người đổ mồ hôi lạnh….

“Đem vỏ kiếm Vô Quy giao ra đây.”

“?????”

“Vô Quy của ta rõ ràng cảm nhận được khí tức của vỏ kiếm, nhanh chóng giao ra, ta tha cho cô một mạng!”

Người đàn ông trước mắt hùng hổ đe dọa, Hoa Miên bị bức đến mức cứng lại như pho tượng đứng trên ghế, đang định nói đồ điên từ đâu chui ra còn bày đặt đọc lời kịch hay diễn kịch đến tẩu hỏa nhập ma rồi hay sao hả tôi không có sợ anh đâu đầu rồng này tôi nhất định phải sơn nó lại thành màu đỏ ——

Giây tiếp theo.

Chỉ nghe thấy tiếng vũ khí sắc bén chặt đứt tiếng gió đang gào thét.

Cổ chợt lạnh, một sợi tóc bên tai chỉnh tề bị cắt đứt rơi xuống.

Bàn chải trong tay Hoa Miên lại một lần nữa rơi vào thùng sơn, sơn đỏ rơi ra bắn đầy vào ống quần cô…. Tròng mắt Hoa Miên khẽ nhúc nhích, yên lặng nhìn vào thanh kiếm đang kề trên cổ mình ——

Kiếm này, cũng sắc quá đi.

Đồng tử cô co lại, dưới ánh nhìn chăm chú mà bức bách của gã đàn ông, Hoa Miên dùng đôi tay lạnh lẽo cứng đờ như thể nó không còn là tay mình, nhẹ nhàng móc điện thoại di động từ trong túi ra, sau đó hít sâu một hơi, run run rẩy rẩy bấm xuống ba cái —

1.

1.

0.

…………………………….. Báo cảnh sát!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 41 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ancoco và 77 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 751 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 508 điểm để mua Beautiful blue candles
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 482 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 459 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 679 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 405 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 364 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 345 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 279 điểm để mua Hà mã lười

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.