Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 163 bài ] 

Sủng quan lục cung: Hoàng phi ngang ngược của đế vương - Nhan Nhược Khuynh Thành

 
Có bài mới 13.02.2018, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Quy Tức Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Quy Tức Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.08.2016, 20:55
Bài viết: 339
Được thanks: 1119 lần
Điểm: 30.17
Có bài mới [Xuyên không- Cung đấu] Sủng quan lục cung: Hoàng phi ngang ngược của đế vương - Nhan Nhược Khuynh Thành - Điểm: 9
Sủng quan lục cung: Hoàng phi ngang ngược của đế vương
images


Thể loại: Xuyên không- Cung đấu

Tác giả: Nhan Nhược Khuynh Thành

Edit: Lô Vĩ Vi Vi

Giới thiệu:

Phượng Thiển mất trí nhớ, bởi vì chắn đao cho hoàng đế mà mất trí nhớ!

Nghe nói trước khi mất trí nhớ nàng là người người gặp người khinh, nơm nớp lo sợ, vì sao sau khi tỉnh lại mọi thứ đều thay đổi?

Ngự thư phòng, thị vệ tới báo: “Hoàng Thượng, nương nương đang đánh bạc trong nội vụ phủ.”

“Kệ nàng đi.”

“Hoàng Thượng, nương nương nướng cá Vân Quý phi yêu nhất ăn.”

“Mặc nàng đi.”

“Hoàng Thượng, nương nương nói hậu cung này có Hi phi thì không nàng, cho nên tính toán rời cung ra ngoài!”

Hoàng bào bay lên, chỉ chừa một câu: “Ném Hi phi ra cung!”
Liếc mắt một cái thấy khuynh thành, hai thấy khuynh tâm, ba đã không thể kềm chế.

“Thiển Thiển, từ trong ra ngoài của nàng đều là của trẫm, nếu ai dám mơ ước nửa phần, trẫm liền……”

“Tên bạo quân ngươi, sao không thấy từ trong ra ngoài của ngươi đều là của một mình ta!”

Đồ không lương tâm, đế giận vì hồng nhan, lục cung giải tán, vẫn chưa tính từ trong ra ngoài đều là của một mình nàng sao?

P/s: lâu lắm mới quay lại:)))))


Mục lục:
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5
Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15
Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20
Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27
Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35
Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45
Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50
Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70Chương 71Chương 72Chương 73Chương 74
Chương 75Chương 76Chương 77Chương 78Chương 79
Chương 80Chương 81Chương 82Chương 83Chương 84Chương 85Chương 86Chương 87Chương 88Chương 89Chương 90Chương 91Chương 92Chương 93
Chương 94Chương 95Chương 96Chương 97Chương 98Chương 99Chương 100Chương 101Chương 102



Đã sửa bởi Lô Vĩ Vi Vi lúc 12.06.2018, 22:22, lần sửa thứ 8.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lô Vĩ Vi Vi về bài viết trên: An Phận Thủ Thường, Hothao, KATHa, meo lucky, thienbang ruby
     

Có bài mới 13.02.2018, 19:58
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Quy Tức Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Quy Tức Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.08.2016, 20:55
Bài viết: 339
Được thanks: 1119 lần
Điểm: 30.17
Có bài mới Re: [Xuyên không- Cung đấu] Sủng quan lục cung: Đế vương kiều man hoàng phi - Nhan Nhược Khuynh Thành - Điểm: 29
Chương 1: Phượng Thiển tỉnh!

Phượng Thiển tỉnh!

Tin tức này giống như mọc cánh, chỉ trong nửa ngày đã truyền khắp hoàng cung.

Đã là giờ hợi, nhưng đèn đuốc vẫn sáng trưng, rõ như ban ngày.

Trong tẩm điện lấp lánh ánh vàng, huân hương lượn lờ, ánh nến chiếu rọi trong phòng.

Trên mỹ nhân tháp đặt cạnh cửa sổ trải nệm nhung mềm mại, một nữ tử mặc cung trang màu tím đang nửa nằm nửa ngồi trên đó.

Nghe xong nha hoàn bẩm báo, nhất thời tỉnh ngủ.

"Cái gì, tỉnh?"

Ai có thể nghĩ đến Phượng Thiển kia mệnh lớn thế, bị một kiếm đâm vào ngực không nói, rõ ràng ngay cả Thái Y cũng nói: "Thương thế quá nặng, khó có thể qua khỏi." vì sao nằm một tháng, lại tỉnh lại?

Đến tột cùng là vận khí của nàng ta tốt, hay là ông trời đang trêu đùa mình?

Cung nữ Linh Lung bên cạnh lo lắng nhìn nàng: "Nương nương, làm sao bây giờ?"

"Hoảng cái gì!" Thân Phi nhíu mày.

Tuy nói như thế, kỳ thật trong lòng nàng cũng đang hoảng loạn.

Phượng Thiển đi đến Quỷ Môn quan, nếu chết thì thôi, nhưng hôm nay may mắn cứu về một mạng, vậy đó là công cứu giá, chắc chắn sẽ không im hơi như trước, mưa móc thánh sủng chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Như vậy, việc mình làm lúc trước có thể giấu được Hoàng Thượng sao?

Nhưng mà, lo lắng của nàng là uổng phí.

Phượng Thiển đúng là tỉnh, nhưng mà, nàng trừ bỏ nhớ rõ mình tên là Phượng Thiển, là người xuyên không, cái gì cũng không biết.

Trên đời còn có chuyện bi kịch hơn thế này không?

Phượng Thiển nhìn cung nữ thái giám lúc ẩn lúc hiện trước mắt, hơn nữa vẻ mặt của ai cũng hưng phấn, chỉ cảm thấy đầu thật đau.

Được rồi, giờ khắc này, trừ bỏ chủ động thẳng thắn thừa nhận mất trí nhớ, nàng còn có thể làm gì?

"Khụ..." Nàng hắng một tiếng.

Mọi người tươi cười, trăm miệng một lời: "Tiểu chủ có gì phân phó?"

Phượng Thiển giựt giựt khóe mắt, nhưng giây tiếp theo, nàng trừng lớn hai mắt, sắc mặt thay đổi.

"Các ngươi vừa mới... Gọi ta là gì?"

Tiểu chủ?

Nàng không có nghe nhầm chứ?

Nhìn đám cung nữ thái giám trước mặt đang cười, chỉ là cười đến có vài phần không hiểu: "Chúng nô tỳ tự nhiên gọi ngài là tiểu chủ!"

Nhất thời trong lòng Phượng Thiển như có đàn ngựa chạy qua.

Trời ạ!

Không xui xẻo như vậy chứ...

Nàng còn tưởng rằng nàng xuyên thành tiểu thư nhà giàu, sao lại đột nhiên thành vợ bé của hoàng đế?

Mọi người thấy thần sắc nàng khác thường, còn tưởng rằng nàng đang khổ sở chuyện phong hào.

Cung nữ Lưu Nguyệt khuyên nhủ: "Tiểu chủ yên tâm, tuy rằng trước kia Hoàng Thượng không chú ý tiểu chủ lắm, nhưng nô tỳ tin tưởng, là vàng nhất định sẽ sáng. Dung mạo của tiểu chủ đẹp như vậy, lần này lại có công cản kiếm thay hoàng thượng, hoàng thượng nhất định sẽ phong thưởng!"

Trong lòng Phượng Thiển lộp bộp một cái, còn thay hoàng thượng cản một kiếm?

Cúi đầu nhìn tẩm y trắng như tuyết trên người, đau quá!

Trong lúc ngủ mơ, một thanh trường kiếm không ngừng tới gần nàng, cuối cùng đâm vào ngực nàng, máu tươi chảy ra. Nàng còn tưởng rằng là ác mộng, sao tỉnh lại cảnh trong mơ lại trở thành sự thật!

Mẹ nó, thật sự rất khủng bố...

Nàng ôm ngực, vẻ mặt khổ sở nhìn mọi người nói: "Kỳ thật ta không có lo lắng gì, chính là... Chính là ta giống như không nhớ cái gì cả. Các ngươi là ai?"

Oanh!

Mới vừa rồi Dao Hoa cung còn vui sướng trong phút chốc một tiếng vang cũng không có, yên tĩnh quỷ dị.

Mọi người đứng chết trân, nửa ngày cũng không phản ứng lại.

Thật sự là bị bọn họ khiến cho sợ hãi, Phượng Thiển không tự giác nuốt một ngụm nước miếng, lại hỏi một lần: "Các ngươi rốt cuộc là ai?"

Lúc này mọi người đều hiểu tiểu chủ mất trí nhớ!

Lưu Nguyệt lo lắng: "Này... Này... Tại sao tiểu chủ có thể như vậy?"

Sao mệnh của tiểu chủ khổ như vậy?

Nói cái gì đại nạn không chết, tất có hạnh phúc cuối đời, nay "Phúc" từ đâu mà đến?

Tiểu chủ cứu Hoàng Thượng không giả, nhưng nàng ngã xuống ngay trước thánh giá, có không ít người hoài nghi nàng và thích khách có quen biết, thậm chí trong cung có lời đồn nàng là chủ mưu. Nói cái gì mà cái gọi là cứu giá, bất quá là khổ nhục kế, mục đích vì khiến Hoàng Thượng chú ý, tranh thủ Hoàng Thượng tin tưởng, chẳng qua cuối cùng thích khách bởi vì kinh hoảng mà thất thủ, mới làm nàng hôn mê bất tỉnh.

Nếu không có Hoàng Thượng tận lực ép lại, nghiêm trị người truyền lời này ra, cũng tự mình đến Dao Hoa cung thăm tiểu chủ, chỉ sợ mạng của tiểu chủ đã không còn!

Hiện tại tiểu chủ thật vất vả tỉnh lại, vậy mà lại mất trí nhớ, phải làm sao đây?

"Tiểu chủ..." Lưu Nguyệt run run khóc nức nở, lại đột nhiên bị một cung nữ kéo qua, thấp giọng nói: "Lưu Nguyệt, ngươi làm cái gì vậy!"

"Tiểu chủ tỉnh là chuyện tốt, chỉ là mê man lâu mới có thể tạm thời mất trí nhớ, nghỉ ngơi hai ngày tự nhiên không có việc gì. Huống hồ tiểu chủ cứu giá có công, ngày sau vinh sủng vô hạn, ngươi đừng nói ủ rũ nữa!"

Lưu Nguyệt tuy bị mắng, nhưng trong một lát liên tục gật đầu, nín khóc mỉm cười: "Đúng đúng, Đông Dương tỷ tỷ dạy bảo phải, là Lưu Nguyệt không đúng, tiểu chủ là người tốt có hảo báo, ngày sau nhất định đại phú đại quý, sủng quan lục cung!"

Phượng Thiển không nói gì nhìn các nàng: "Các ngươi có thể nói cho ta biết, rốt cuộc ta là ai?"

So với Lưu Nguyệt, Đông Dương nói càng dễ hiểu, may như thế, Phượng Thiển mới đại khái hiểu mọi việc.

Hóa ra nàng là nữ nhi Thừa tướng Tây Khuyết.

Một năm trước Tây Khuyết chiến bại, tiến cống mỹ nhân cầu hòa Đông Lan, bởi vì tài mạo xuất chúng, nàng tự nhiên bị chọn trúng.

Đi cùng có tám người, bảy người khác đều đã được hoàng đế Đông Lan Quân Mặc Ảnh sủng hạnh, trong đó nổi bật nhất là Chúc Phiến La, ngắn ngủn một năm, đã được phong làm Thân Phi, ban thưởng Thi Hạnh cung.

Chỉ có nàng không biết sao, vẫn không thấy được hoàng đế, thậm chí đến bây giờ không có phong hào, chỉ có thể được gọi là tiểu chủ. Trước mắt, nàng ở cùng hai phi tử đã bị thất sủng ở dao hoa cung, ngày ngày chịu khi dễ.

Gặp chuyện đã là một tháng trước, lúc ấy mục tiêu của thích khách kỳ thật là hoàng đế Đông Lan, lại bởi vì nàng xả thân hộ giá thay hoàng đế cản một kiếm, cho nên bị thất bại. Nhưng mà, cũng có rất nhiều người hoài nghi nàng cùng thích khách đồng mưu, cái gọi là ám sát bất quá là vì tranh thủ thánh sủng mà diễn một vở kịch.

Phượng Thiển buồn bực.

Nàng không biết trước khi mất trí nhớ nàng nghĩ như thế nào, dù sao hiện tại nàng khẳng định sẽ không vì tranh thủ thánh sủng chó má mà chắn đao, thật đau mà!

"Thích khách xuống tay thật sự rất tàn nhẫn, một kiếm này đâm vào ngực, Thái Y đều nói tiểu chủ không cứu được, may mắn Hoàng Thượng kiên trì, tiểu chủ được cứu trở về."

Lưu Nguyệt giống như vẫn còn sợ hãi, bất quá lát sau, ánh mắt nàng lại bắt đầu sáng lên: "Tiểu chủ, một tháng này, Thái Hậu và Hoàng Hậu đều phái người đến xem tiểu chủ, Hoàng Thượng lại tự mình tới hai lần, về sau tiểu chủ không bao giờ chịu khổ nữa!"

Phượng Thiển có lệ cười cười.

Muốn cái con khỉ!

Rõ ràng là cùng nhau tiến cung, cha nàng là thừa tướng Tây Khuyết, dựa vào cái gì nàng phải chịu ngược đãi như vậy?

Chẳng lẽ dáng vẻ nàng rất xấu sao?

Phượng Thiển không tự chủ được sờ mặt mình, lại cảm thấy không có khả năng, nếu là vì tài mạo xuất chúng mà bị chọn, mặt nàng hẳn là có thể nhìn...

Đông Dương thấy nàng thật vất vả khôi phục bình tĩnh, lại than thở, không khỏi nói: "Nay sắc trời đã tối muộn, sớm qua bữa tối. Tiểu chủ lại vừa mới tỉnh lại, không có thể ăn dầu mỡ gì đó, không bằng nô tỳ chuẩn bị chút cháo cho tiểu chủ được không?"

Phượng Thiển cứng ngắc tươi cười: "Được rồi, vất vả ngươi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lô Vĩ Vi Vi về bài viết trên: An Phận Thủ Thường, Chungphat181297, KATHa, Norah, Thongminh123, meo lucky, ttatuyet, zzzTTJQzzz
Có bài mới 17.02.2018, 22:21
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Quy Tức Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Quy Tức Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.08.2016, 20:55
Bài viết: 339
Được thanks: 1119 lần
Điểm: 30.17
Có bài mới Re: [Xuyên không- Cung đấu] Sủng quan lục cung: Đế vương kiều man hoàng phi - Nhan Nhược Khuynh Thành - Điểm: 29
Chương 2: Thái Hậu giá lâm

Trong lòng Đông Dương chua xót, trước khi đi vỗ tay Lưu Nguyệt, ý bảo nàng an ủi tiểu chủ.

Lưu Nguyệt mím môi nói: “Tiểu chủ vừa mới tỉnh lại, ngày mai chắc chắn rất nhiều nương nương sẽ tới thăm, chỉ sợ Thái Hậu và Hoàng Thượng cũng tới, đến lúc đó chắc chắn phong thưởng không ngừng. Trong chốc lát tiểu chủ ăn xong rồi ngủ một giấc, nói không chừng ngày mai ngủ dậy, trí nhớ liền khôi phục."

Phượng Thiển gật gật đầu, đang chuẩn bị nằm xuống nghỉ ngơi một lát, lại chợt nghe một tiếng hô vang vọng cung điện.

"Thái Hậu giá lâm!"

Nhất thời, mọi người trong Dao Hoa cung cả kinh.

Đã trễ thế này, Thái Hậu còn không nghỉ ngơi, lại vẫn cố ý chạy tới nơi này thăm hỏi tiểu chủ làm gì?

Lưu Nguyệt vội vàng để ý đệm chăn đang lộn xộn, cười nói: “Tiểu chủ ngài xem, Thái Hậu lão nhân gia quan tâm ngài!" Nói xong, nàng chạy thoắt ra ngoài đón.

Phượng Thiển liền ha ha, một nữ tử ngay cả phong hào cũng không có sao có thể khiến Thái Hậu quan tâm?

Cho dù chính mình đã cứu hoàng đế cũng không có khả năng!

Này không rõ xiêm áo là của nàng sao?

Trước tẩm điện một phụ nhân đang chậm rãi đi vào, kim tuyến dát vàng nổi bật trên nền đen, từ đằng xa có thể thấy Phượng Hoàng giương cánh rất sống động, mũ mão kim quan lóe ánh sáng ngọc loá mắt.

Mà hai nữ tử đi hầu bên cạnh mỹ mạo, một người tuổi hơi lớn trầm ổn thanh lịch, nhàn tĩnh đoan trang, người tuổi hơi nhỏ da trắng nõn nà, mắt cong lá liễu, dung nhan giống như điêu khắc có thản nhiên trong trẻo nhưng cũng có lạnh lùng và ngạo khí.

Phượng Thiển nhìn đến ngây người, đầu năm nay liền ngay cả cung nữ cũng xinh đẹp như vậy?

Khó trách nàng một năm không gặp hoàng đế!

Giãy dụa muốn đứng lên dập đầu, cũng không nghĩ đến dùng lực quá mạnh động đến vết thương, "Ôi" một tiếng, thân mình vừa mới ngồi dậy lại ngã xuống.

"Miễn miễn ..." Thái Hậu khoát tay, ôn hòa cười nói: "Ngươi nha đầu này, bị thương vừa mới tỉnh lại, chi bằng tĩnh dưỡng thật tốt mới phải."

Cung nữ tuổi hơn lớn bước nhanh tiến lên đỡ Phượng Thiển dậy: “Tiểu chủ không cần đa lễ, Thái Hậu lão nhân gia người hiểu rõ tiểu bối, sẽ không câu nệ nghi thức xã giao."

Phượng Thiển cảm thấy chính mình cũng có thể lễ phép một phen, vì thế cảm kích gật gật đầu: “Đa tạ tỷ tỷ."

Mọi người đều là ngây người, liền ngay cả Thái Hậu cũng nhướn mi.

Lưu Nguyệt bị dọa đến trắng mặt. Vị cung nữ tiểu chủ gọi là tỷ tỷ tên là Liên Nhược, là đại cung nữ bên người Thái Hậu, đến Hoàng Hậu cũng phải gọi là ma ma!

Phượng Thiển tự nhiên nhìn thấy biểu hiện của mọi người, mí mắt nháy vài cái, vì cái gì không có ai nhắc nhở nàng... Đáng thương hiện tại nàng chỉ có thể giấu khổ trong bụng.

Liên Nhược giúp nàng sửa lai đệm chăn, không kiêu ngạo không siểm nịnh: “Tiểu chủ khách khí, nô tỳ thụ sủng nhược kinh."

Thái Hậu lập tức quan tâm nói: “Nha đầu này, ai gia nhìn tinh thần ngươi chưa tốt cho lắm, ngày mai ai gia kêu thái y đến bắt mạch cho ngươi một cái, tin tưởng ít ngày nữa sẽ gặp khỏi hẳn."

"Đa tạ Thái Hậu." Phượng Thiển mím môi cúi người tạ ơn.

Thái Hậu cười mà không nói, tiểu thái giám ở một bên đưa ghế đến.

Ngầm quan sát Phượng Thiển thật lâu, đây là mỹ nhân đẹp nhất trong tám người Tây Khuyết đưa tới, tự nhiên cũng có khả năng trở thành mật thám nhất.

Tuy rằng tâm tư con trai bà kín đáo, hùng thao vĩ lược, nhưng từ cổ đến nay, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, bà sợ con trai bà cũng sẽ không giữ được chính mình. Từ xưa đến nay, bao nhiêu đế vương anh minh đều là thua ở trong tay nữ nhân? Liền ngay cả tiên đế cũng là một ví dụ, bà tuyệt đối không để con trai mình bước lên con đường kia.

Nha đầu kia có thể sống lại, cũng là ngoài ý muốn, nhưng nàng tuyệt không sẽ dễ dàng đi vào khuôn khổ.

"Nha đầu, hiện tại ngươi có chỗ nào không thoải mái?"

Nhìn người hiền lành hòa ái tươi cười trước mắt, trái tim Phượng Thiển run lên: "Ta... Ta... Thực xin lỗi, nô tì mất trí nhớ ..."

Vừa dứt lời, nước mắt đã lưng tròng.

"Mất trí nhớ?" Thái Hậu bắt đầu nhíu mày.

Nha đầu kia không phải là ngủ choáng váng chứ? Chẳng lẽ nàng nghĩ đến làm bộ mất trí nhớ có thể rửa sạch nghi vấn, rửa sạch hiềm nghi sao?

Liên Nhược kinh ngạc: “Tiểu chủ sao lại vậy, đang tốt lành sao mất trí nhớ?"

"Nô tì cũng không biết, sau khi tỉnh lại liền cảm thấy trong đầu trống rỗng, cái gì cũng không nghĩ ra. Liền ngay cả chính mình là ai, cũng là hỏi Lưu Nguyệt và Đông Dương mới biết được."

Phượng Thiển khó khăn khóc thút thít hai tiếng, sau đó lau nước mắt, như là đột nhiên nhớ tới cái gì, nàng liều mạng giãy dụa từ trên giường đứng lên, giống như té trước mặt Thái Hậu, cầm lấy tay áo, gào khóc.

"Thái Hậu, Thái Hậu... Về sau nô tì nên làm cái gì, nô tì nên làm cái gì bây giờ..."

Phượng Thiển một bên khóc, một bên ở trong lòng xấu hổ một phen.

Thái Hậu kinh ngạc, sắc mặt có chút mất tự nhiên, bà còn chưa thấy Phượng Thiển như thế này bao giờ, trong ấn tượng, nữ tử này vẫn luôn văn tĩnh...

"Ai, nha đầu này cũng thực khổ, thật vất vả tỉnh lại, lại mất trí nhớ. Hoàng đế vốn  muốn phong thưởng cho ngươi, nhưng hôm nay..."

Dứt lời, bà than nhẹ một tiếng.

Lần này, hạ nhân trong Dao Hoa cung người người như bị mất của, hoàn toàn ủ rũ.

Phượng Thiển liên tục lắc đầu, cô nãi nãi mới không hiếm lạ phong thưởng đâu!

"Nô tì nào còn dám hy vọng xa vời này?" Nước mắt của nàng rơi như châu: "Nô tì chỉ mong sớm ngày khôi phục trí nhớ, hiếu kính Thái Hậu..."

Thái Hậu vỗ tay nàng: “Hảo hài tử, đừng khóc hỏng thân mình, về sau sẽ có cơ hội."

Còn nhiều thời gian.

Đời này, không ai có thể ở trước mặt bà bày mưu tính kế!

"Liên Nhược, còn không mau nâng tiểu chủ dậy."

Liên Nhược vâng lời đi qua, một bên nâng một bên thở dài nói: “Sao tiểu chủ kích động như thế, làm sao có thể ngủ an ổn? Không bằng tìm Thái Y đến nhìn một cái, cố gắng viết hai đơn thuốc, mất trí nhớ có khi sẽ có cơ hội chữa khỏi? Dù sao tiểu chủ bị đâm vào ngực..."

"Tỷ tỷ, thật sự có thể được không?" Phượng Thiển cắn môi dưới, nắm chặt tay Liên Nhược.

Bị thương ở ngực?

Hừ hừ, tiểu dạng nhi, không phải là hoài nghi nàng mất trí nhớ sao?

Vậy tra đi!

"Thật sự, thật sự sẽ tốt. Tiểu chủ không cần lo lắng, thái y trong cung đều là người y thuật cao minh, nhất định có thể chữa khỏi cho tiểu chủ."

Dứt lời, nàng nhìn về phía người đang ngồi trên ghế, Thái Hậu khoát tay áo nói: “Cũng tốt."

Thái y rất nhanh đã tới, còn không chỉ một người.

Phượng Thiển bị hoảng sợ.

Nhìn tình hình hiện tại, cho dù bọn họ thật có thể chữa khỏi, nàng cũng phải tiếp tục mất trí nhớ! Bằng không sao có thể sống sót trong thâm cung này?

Thái y một người lại một người bắt mạch, nhưng tất cả đều không rõ. Thảo luận trong chốc lát, rốt cục đưa ra kết luận phượng tiểu chủ quả thật mất trí nhớ!

"Sao lại thế?" Thái Hậu không thể tin được.

Thái y, cung kính đáp: “Băm Thái Hậu, tiểu chủ bị như vậy có thể là do, thứ nhất là lúc tiểu chủ trúng kiếm ngã xuống đất không cẩn thận đụng vào đầu, mà lúc ấy chúng thần chỉ lo tiểu chủ bị đâm, không có phát hiện điểm này, kéo dài không chữa trị, cho nên làm cho tiểu chủ mất trí nhớ; còn có một nguyên nhân chính là tiểu chủ hôn mê lâu, đến nỗi não bộ thiếu chất dinh dưỡng, cho nên mất trí nhớ."

Thái Hậu tiếc nuối gật đầu, trong lòng cũng âm thầm kinh ngạc, nha đầu kia thật đúng là mất trí nhớ?

Vậy sau này...

Lưu Nguyệt vội vàng chạy đến trước mặt thái y hỏi, cung nhân cũng tích cực hỏi phương pháp chữa trị.

Chỉ tiếc, Thái y mặc dù tra ra nguyên nhân, lại tạm thời nghĩ không ra biện pháp, chỉ nói dựa vào thuốc chậm rãi điều dưỡng mới được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lô Vĩ Vi Vi về bài viết trên: An Phận Thủ Thường, Chungphat181297, KATHa, Norah, Thongminh123, meo lucky, ttatuyet, zzzTTJQzzz
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 163 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hồng Gai, LaOngDao142, Lê Phi, Neko kun và 119 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.