Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Từng nghe giọng nói của anh - Nhĩ Đông Thố Tử

 
Có bài mới 12.02.2018, 20:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 207 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Từng nghe giọng nói của anh - Nhĩ Đông Thố Tử - Điểm: 10
C65


CHUYỂN NGỮ: THƯỢNG QUAN SA HY

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

~~~*~~~

Bỗng dưng Tô Trản quay đầu lại, cô rút bàn tay đang nằm trong túi quần anh ra rồi tự ý đi lên trước.

Từ Gia Diễn nhìn chằm chằm bóng lưng của cô một lát, anh cong môi cười rồi cũng bước theo.
Buổi tối có bảy tám người đến họp, lập trình, chuyên viên đồ họa và mấy người biên tập đều có mặt, cộng thêm Đại Minh, Mạnh Thần và Tô Trản.

Từ Gia Diễn ngồi chính giữa bàn họp, yên tĩnh ngồi nghe Mạnh Thần báo cáo độ tiến triển của 《Vương Giả Liên Minh》và 《Địa Ngục Chi Thành》.

Tô Trản lẳng lặng ngồi phía dưới suy nghĩ về anh. Từng thấy dáng vẻ anh nhận cup trên đài, từng thấy lúc giả vờ lưu manh đùa bỡn người, nhưng hình như cô chưa từng thấy qua anh mặc âu phục thắt caravat chăm chỉ làm việc.

Nhưng cho dù làm việc gì, anh đều tỏ vẻ không quan tâm. Ngay cả buổi họp hôm nay cũng trước sau như một lười biếng tựa vào ghế bắt chéo chân.

Cũng chẳng ai biết anh có nghe người khác nói gì hay không.

Mạnh Thần chuyển slide, nghiêm túc giải thích, “Thật ra, theo ý tôi thì, cho dù chúng ta bỏ bao nhiêu tâm huyết vào game đi nữa cái quan trọng vẫn chính là cảm nhận của người chơi. Điều này rất quan trọng. 《Thiên Đường Chi Môn》phát hành trước game của chúng ta nên đã chiếm lấy khá nhiều thị trường của 《Địa Ngục Chi Thành》. Đối với chúng ta mà nói thì việc này khá là đả kích.”

Bên dưới một mảng lặng ngắt như tờ.

Thời gian gần đây vẫn như thế, Mạnh Thần sớm quen rồi. Ít ra cậu cũng tốt nghiệp khoa vi tính, tuy không bằng với trường Tô Trản theo học nhưng dù sao cũng là một trường danh tiếng. Có một người vắt chéo chân, giả bộ ngồi nghe vô cùng nghiêm túc nhưng chẳng tốt nghiệp ngôi trường tốt đẹp nào.

Tô Trản cũng phát hiện ra vấn đề.

Mấy chuyên viên đồ họa chỉ biết thiết kê hình ảnh, bối cảnh game chứ không biết gì đến việc phân tích trò chơi.

Mà ở bộ phận phần mềm thì ngoại trừ lập trình chính ra đều là mấy nhân viên trẻ tuổi, bọn họ căn bản không theo kịp lối suy nghĩ của Mạnh Thần.

Cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc, những người khác đều về hết, trong phòng chỉ còn Tô Trản, Đại Minh, Mạnh Thần và Từ Gia Diễn. Mạnh Thần tức giận ném biên bản cuộc họp.

Tô Trản liếc nhìn Từ Gia Diễn, anh vẫn không nhúc nhích gì, thuận tay cầm bao thuốc lá và điện thoại trên bàn rồi đi ra ngoài.

Cô nhìn Đại Minh, Đại Minh không nói gì chỉ yên lặng bĩu môi.

Mãi đến lúc Mạnh Thần nổi giận đùng đùng đi ra ngoài Đại Minh mới nói nhỏ bên tai cô, “Thói quen thôi, sau cuộc họp nào Thần Ca cũng nổi giận một trận như thế hết.”

“Sao?”

Đại Minh đoán, “Chắc là thấy buồn bực thôi. Em không thấy lúc họp mọi người đều ngồi nghe Thần ca tự mình độc thoại sao? Có ai đáp lại với cậu ta đâu.”

“Theo em chắc là mọi người không theo kịp thôi...”

Đại Minh lắc đầu, “Khả năng lập trình của cậu ta quả thật quá trâu cho nên mấy người kia đều không theo kịp thôi. Mà ngoại trừ đội LO2 bên Mỹ ra thì hình như đa phần đều không bắt kịp lối suy nghĩ của cậu ta.”

“Từ Gia Diễn cũng không sao?”

Đại Minh khoát tay, “Lão đại đâu phải học cái này đâu, anh ấy và anh đều đổi nghề giữa chừng hết.”

Tô Trản tò mò, “Vậy anh ấy học chuyên ngành nào?”

Đại Minh híp mắt nhớ lại, “Hình như kiến trúc thì phải. Theo anh nhớ thì nhà lão đại không cho anh ấy làm việc liên quan đến máy tính nên anh ấy chọn đại một nghành. Ấy vậy mà vẫn tốt nghiệp trước thời hạn.”

“Cũng chẳng lạ.”

“Khả năng học tập của lão đại quả thật rất nhanh. Thời gian gần đây đều thấy anh ấy xem mấy cuốn sách về lập trình. Còn anh thì chịu rồi, mấy cuốn kia quả đúng là sách trời...

“《 Địa Ngục Chi Thành 》 của mấy anh cũng được gamer phản hồi tốt đẹp đó. Mà game này là ai nghĩ ra vậy?”

“Kế hoạch là lão đại nói ra, Mạnh Thần và đoàn đội bên Mỹ thì hợp tác khai phá game. Tuy lão đại không hiểu mấy cái lập trình nhưng đầu óc lại rất tuyệt, game mà anh ấy nghĩ ra thì người thường tuyệt đối không thể tưởng tượng đươc.”

“Còn có đội bên Mỹ nữa?”

“Hợp tác với đội khai phá game LO2 thôi. Nhờ bán mặt mũi lão đại mà được đấy, chứ người thường thì không hợp tác đâu.”

Tô Trản bật ngón cái, “Lợi hại!!”

Đại Minh an ủi cô, “Cũng chẳng có gì đâu, ngày mai rồi sẽ tốt thôi.”
Trời bắt đầu chuyển tối.

Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, Tô Trản ngồi trước bàn làm việc nhìn vào màn hình máy tính. Cô tự dưng cảm thấy rằng rất nhiều năm chưa cảm nhận qua loại cảm giác này. Năm đó, lúc cô chọn học vi tính là vì video của Từ Gia Diễn. Quả thật, chính cái video đó đã gợi lên hứng thú về game online trong cô. Nhưng rất nhiều năm cô cũng chỉ thích mỗi trò chơi đó. mãi đến sau mới dần dần bị lập trình hấp dẫn. Sau khi Tô Minh Triều qua đời, việc học đối với cô trở nên không còn hứng thú. Cô cứ cảm thấy mọi việc trên thế gian này cô có làm cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng tối nay, ngọn lửa đã tàn trong cô như hừng hực trở lại.

Mười giờ, Đại Minh mới tan ca. Tô Trản quay đầu nhìn ngọn đèn yếu ớt trong phòng làm việc kia. Cô đứng dậy, gõ cửa.

Nhận được đồng ý của anh, cô mở cửa đi vào.

Đèn bàn được bật, áo khoác treo trên ghế, Từ Gia Diễn tựa người lên thành ghế, hai chân gác lên bàn, trong tay cầm một quyển sách. Thấy cô đi vào, anh đem sách bỏ xuống, thuận tiện bỏ chân xuống, “Đi, anh đưa em về.”

Tô Trản liếc mắt nhìn tựa đề quyển sách kia, là nền tảng ngôn ngữ C.

Từ Gia Diễn cầm chìa khóa xe, tắt đèn bàn. Lúc đi tới cửa thì ném áo khoác cho cô rồi đóng cửa, “Mặc vào!”

Là đàn ông, tự nhiên sẽ vô hình phóng đại sức quyến rũ của bản thân trong đêm tối.

Tô Trản ngoan ngoãn nhận lấy, khoác lên mình rồi theo anh ra ngoài.

Anh cầm tay cô, cô ngoan ngoãn để anh nắm. Hai bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy, hai người không nói lời nào cùng đi xuống lầu.

Việc phán đoán phương hướng của anh luôn rất tốt. Chỉ mới đi qua một lần đã quen đường tìm được tầng lầu cô đang ở. Anh nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh, “Tới rồi.”

Tô Trản lấy áo khoác xuống trả lại cho anh, anh vươn tay cầm lấy rồi bỏ ra sau xe.

Tô Trản chợt nhớ đến một việc bèn hỏi anh, “Bộ âu phục trước em đưa anh vẫn còn dùng chứ?”

Anh im lặng nhìn cô hồi lâu, sau đó hạ kính xe xuống, quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe hút thuốc rồi nhàn nhạt “Ừ.” một tiếng.

Tô Trản gật đầu rồi mở cửa xe.

Từ Gia Diễn tựa người lên ghế, hai tay phủi tàn thuốc vương lên người nhìn cô xuống xe. Tô Trản đứng bên ngoài cửa xe rồi thò đầu vào hỏi, “Anh muốn học lập trình hả?”

Từ Gia Diễn cong khóe môi, “Thì sao?”

“Anh muốn học hả?” Tô Trản cố chấp hỏi lại.

Anh nhìn cô chằm chằm. Trong màn đêm, ánh mắt của cô còn sáng hơn cả sao trời. Anh nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Tô Trản nói, “Vậy em dạy cho anh.”

Đới với năng lực lập trình của Tô Trản, anh không hề nghi ngờ. Cười cười phủi tàn thuốc rồi lười biếng trả lời, “Mời không nổi em...”

Cô nhấn mạnh, “Miễn phí!!”

Anh tháo dây an toàn, xuống xe, đi đến trước mặt cô rồi xoa đầu cô, “Mau lên nhà đi. Sau rồi nói tiếp việc này.”

“Ngày mai em phải đến trường quay nên không đến công ty được.”

Anh gật đầu cười vui vẻ, hết sức kiên nhẫn trả lời, “Không sao.”

Cô hỏi tiếp, “Hôm thứ bảy anh rảnh không?”

“Sáng bận, anh xong việc sẽ gọi cho em?” Anh tựa người lên cửa xe, hai tay khoanh trước ngực vô cùng nhàn nhã.

Vẫn chưa lên nhà? Anh lặng lặng nhìn cô, “Còn việc gì thì em nói đi.”

Cô vẫn chưa nói cho anh chuyện của Trầm Mạn Thanh. Nghĩ đi nghĩ lại chắc anh cũng biết rồi. Thật ra, trong trí nhớ của Tô Trản anh gần như là một người không cần làm nhiều việc vẫn ảnh hưởng đến người khác. Trong eSport, anh chính là thần tượng của vô số người, là một huyền thoại.

Anh mở ra thời đại eSport thuộc về riêng anh. Đời này anh là thần tượng, trong eSport được vô số người yêu mến.

Một đường về nhà, trong đầu cô nghĩ đến duy nhất chính là bóng người cúi đầu ngồi đọc sách trong phòng làm việc.

Hai thân phận của anh đều khiến cô mê mẩn.

“Anh rất giỏi, ý tưởng trong《 Địa Ngục Chi Thành 》 rất tuyệt.”

Anh cười cười nhìn cô, chắc chỉ có tên ngu mới không nghe thấy cô đang khích lệ anh.

Cơn gió ban đêm thổi bay tóc cô, từng sợi tóc phấp phới trong gió y hệt những cành lá bướng bỉnh.

Hai người họ hơn kém nhau sáu tuổi.

Nhưng sắp tới, có lẽ anh phải gọi cô là ‘cô giáo’.

Anh cúi người xuống, nhìn vào đôi mắt cong cong của cô, lông mi hơi uốn lên. Xa cách ba năm nhưng đến giờ phút này, trong bóng đêm im lặng anh mới quan sát cô thật tỉ mỉ. Giữa hai hàng lông mày thêm chút thành thục dịu dàng.

Hai người đối mặt nhau ba giây, Từ Gia Diễn cười thành tiếng, hai tay gỡ mấy loạn tóc đang bay loạn của cô, “Đừng nhìn anh kiểu này. Em đừng đánh giá cao sức chịu đựng và...” Anh dừng lại, ngắm nhìn gương mặt đầy vô tội của cô rồi ghé sát tai cô, tận lực nhỏ giọng lại, “Sức khống chế.. ”

“Gặp anh sau.” Tô Trản lúc này mới kịp phản ứng. Cô lườm anh một cái rồi xoay người lên lầu.
Đoàn phim tiến vào giai đoạn đóng máy cuối cùng.

Xế chiều hôm nay Nam Sơ chính thức quay phim xong. Cô đang thu dọn đồ đạc để chuẩn bị đến đoàn phim khác. Vừa thu dọn đồ, vừa than thở với Tô Trản, “Ôi, thật giống như mới quen biết nhau không lâu lại phải chia tay rồi.. ”

Tô Trản phụ giúp dọn đồ trang điểm cho Nam Sơ, “Lần sau sẽ có cơ hội hợp tác tiếp mà.”

Nam Sơ dừng tay, cắn răng nói, “Mịa nó, thật sự muốn kiếm đủ tiền xài cả đời để không cần đi đóng phim nữa quá!!”

Tô Trản nhìn Nam Sơ, “Không phải diễn viên đều rất nhiệt tình đóng phim hả?”

Nam Sơ cười cười, miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo trả lời, “Diễn viên cũng muốn ăn cơm.”

Tô Trản lắc đầu, “Nam Sơ, tôi thấy cô không phải người như thế.”

“Có gì khác nhau đâu chứ!” Nam Sơ tuy muốn hút thuốc nhưng đành phải nhịn, “Nhìn sắc mặt cô mấy ngày nay cũng không tệ lắm nhỉ?! Chắc là ngày nào cũng đến công ty của đại thần chứ gì.!”

Tô Trản, “Công ty anh ấy xảy ra ít việc, tôi chỉ đến trợ giúp thôi.”

Nam Sơ lặng lẽ cúi đầu ghé sát tai cô nói, “Cô với đại thần thật sự thiếu một cơ hội tốt.”

Tô Trản nhìn Nam Sơ, Nam Sơ chớp mắt ý tứ vô cùng sâu xa nhìn Tô Trản.

“??”

Nam Sơ thở dài một cái rồi nói rõ ra, “Đàn ông ấy mà! Đôi lúc cứ làm nũng mới tốt. Lúc trên giường ấy, cứ dụ dỗ người ta, chớ đến phía dưới cứng lên thì tính tình tự nhiên sẽ hiền hòa lại.”

“...” Cô thật sự không muốn nói chuyện với ả phù thủy quốc dân này nữa.

“Không phải như cô nghĩ đâu.” Tô Trản nói, “Ôi, mấy ngày gần đây không thấy Thịnh Thiên Vi đâu hết này.”

Nam Sơ bĩu môi, “Cô ấy sớm đi rồi mà.”

“Đi sao? Sao không nói cho tôi?”

“Lần đó Thiên Vi nhìn cô bận đến sứt đầu mẻ trán nên không muốn tôi nói cho cô. Còn nói một thời gian sau sẽ về.”

Tô Trản cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, rồi từ từ uống xuống.

Nam Sơ vỗ vai cô, “Tôi thấy Thiên Vi sống tốt lắm mà. Cô đừng để ý nhiều. Tôi phải đi rồi, hẹn gặp cô ở buổi tuyên truyền phim.”

Ba ngày sau, phim chính thức quay xong, Tô Trản thu dọn đồ đạc về lại phòng làm việc.

Không hề dừng xe mà nhanh chóng lái đi. Đến lúc cô lái xe đến tầng lầu, Từ Gia Diễn vừa vạn xuống lầu. Cô nhấn còi xe, anh lười biếng nhìn rồi bước qua phía cô. Tô Trản hạ kính xe hỏi, “Anh ra ngoài hả?”

Anh gật đầu, “Mua thuốc lá.”

Tô Trản nghiêng đầu nhìn anh, “Lên xe đi, em dẫn anh đến chỗ này.”

Từ Gia Diễn đi qua bên kia, mở cửa xe ngồi vào ghế phó lái. Tô Trản đi chiếc Audi, không gian trong xe không lớm lắm nên chỉ thích hợp cho phái nữ. Bình thường cũng không thấy chiếc xe này nhỏ nhưng lúc anh ngồi lên, đôi chân dài tùy ý đặt xuống, cô mới cảm thấy xe quả thật hơi nhỏ...

“Chiếc Audi này rất hợp với em.”

Đây là lời nói từ trong thâm tâm anh nói qua, quả thật rất hợp với dáng người nhỏ nhắn như em.

Tô Trản quay đầu, “Chân anh dài quá! Nếu thấy không thoải mái thì cứ để ra sau đi.”

Chân hơi dài nên thật sự không thoải mái lắm.

Anh cúi đầu tìm nút ấn dưới ghế ngồi, thế nhưng nhấn nửa nửa ngày cũng không có phản ứng gì. Anh nhìn cô hỏi, “Không phải hỏng chứ?”

“Không có đâu.”

Cô tháo dây an toàn rồi khom người xuống. Không gian trong xe khá nhỏ, cô khom người xuống nên không thấy được nút ấn ở đâu nên đành tự tìm.

Lúc này, hình ảnh trong xe quả thật hơi....

Từ Gia Diễn ngồi trên ghế phó lái, hai chân chen chúc đặt cạnh cửa xe, đầu Tô Trản vừa vặn thẳng hướng với bắp đùi anh, hai tay vẫn đang tìm nút ấn.

Một lúc sau, cái đầu nhỏ của cô liên tục cọ tới cọ lui cạnh bắp đùi anh.

“Ôi, em nhớ là cái nút này mà.”

Không đúng, lại tìm tiếp, cái đầu nhỏ lại cúi xuống tìm.

...

Từ Gia Diễn trực tiếp kéo cô ra rồi trầm giọng, “Lái xe đi. Như thế này là được.”

...

“Anh không sao chứ?”

Từ Gia Diễn cắn răng, “Không sao—”

“Dạ,” Cô cười rồi nổ máy.

Cô lái xe rất chuyên chú, suốt dọc đường hai người chẳng nói lời nào.

Xe dừng trước một tiểu khu. Tô Trản nhìn đồng hồ, cũng đến giờ rồi. Cô lấy điện thoại gọi thông báo một tiếng rồi kép Từ Gia Diễn xuống xe.

Anh nhìn quanh một vòng, “Ai ở đây?”

“Thầy giáo dạy lập trình hồi đại học của em. Em muốn mượn thầy mấy cuốn sách, anh cùng lên đi.” Tô Trản nói.

Vương Giáo sư đã bảy mươi tuổi, đầu tóc đã chuyển sang vẻ hoa râm, trên mặt mang theo một cặp kính lão, dáng vẻ vô cùng đậm chất trí thức. Thế nhưng khi lên lớp thì hai chứ uy nghiêm lại không đủ để hình dung về ông, học trò từng tốt nghiệp khóa lập trình đều gọi ông là “thiết diện giáo sư.” (Giáo sư mặt sắt)

Ban đầu Tô Trản cũng thật sợ vị giáo sư này. Nhưng về sau lại phát hiện ông cũng rất bình thường, cũng thường đùa giỡn người khác, điều kiện là đó không phải tiết lập trình chuyên nghiệp.

Bình thường Từ Gia Diễn luôn trưng ra cái vẻ chả quan tâm ai, mà đây lại là loại người Vương giáo sư ghét nhất. Thế nên, trước lúc vào nhà thầy giáo cô không yên tâm nên cố ý cảnh cáo anh, “Thầy Vương là một người rất thận trọng, anh đừng có bày ra vẻ cà lơ phất phơ đấy.”

“Anh có sao?” Anh bày ra vẻ mặt vô cùng vô hại.

Vương giáo sư nhìn thấy Tô Trản thì vui vẻ vô cùng.

Tô Trản cúi người, “Thầy Vương, đã lâu không gặp thầy.”

Vương Giáo sư cười đến vui vẻ, “Chậc, tiểu nha đầu cuối cùng cũng trưởng thành rồi.” Sau đó ông nhìn qua Từ Gia Diễn, anh cũng học theo Tô Trản cúi người xuống, “Thầy Vương.”

Vương Giáo Sư nhàn nhạt liếc anh một cái rồi nhìn Tô Trản, “Vào trong đi.”

Sau đó ông xoay người đi vào nhà.

Hai người nhìn nhau, Tô Trản bèn hung hăng nhéo vào hông anh một cái rồi nhỏ giọng, “Đã bảo anh bớt thói cà lơ phất phơ đi rồi mà!!”

Từ Gia Diễn bị đâu liếc mắt nhìn cô, “Anh cũng đã cúi người chào đó thôi.”

“...Chắc chắn là thái độ của anh không đúng!!” Tô Trản đi vào, nhỏ giọng nói bên tai anh.

“Thái độ của anh chưa đủ đoan chính nữa hả?”

“Nhất định là do anh sai.”

Hai người thì thầm to nhỏ, Vương Giáo sư bèn bung tay chỉ vào ghế sô pha, “Qua đây ngồi.”

Hai người nhìn nhau một cái, Tô Trản ngoan ngoãn qua ngồi, Từ Gia Diễn cũng ngồi xuống bên cạnh cô.

Vương Giáo sư ngồi một mình trên chiếc sô pha một người, lưng tựa ra sau.

Tô Trản hỏi, “Thầy Vương, trong nhà chỉ có mình thầy thôi sao ạ?”

Vương Giáo sư nửa trêu nửa đùa nói, “Ừ. Hai đứa ở lại ăn cơm chứ?”

Tô Trản nhìn Từ Gia Diễn, “Dạ thôi ạ. Bọn em sợ phiền thầy, chỉ đến mượn sách rồi về thôi. Nhân tiện cũng ghé thăm thầy một chút, lần sau lại đến rồi mời thầy một bữa.”

Vương Giáo sư cười một tiếng, “Lúc đầy thầy bảo con ở lại làm thực tập sinh thì sống chết không muốn. Thế mà giờ lại muốn tiếp nghiệp học sao?”

Tô Trản cười cười, “Lúc ấy còn trẻ người non dạ, kinh nghiệm còn thiếu nhiều.”

Vương Giáo sư nhìn qua Từ Gia Diễn, “Bạn trai con?”

Tô Trản nghĩ nghĩ một lát rồi hỏi, “Thầy thấy sao ạ?”

Vương Giáo sư không trả lời, ông trực tiếp hỏi Từ Gia Diễn, “Cậu, làm nghề gì?’

Tô Trản đá chân anh, anh chậm rãi trả lời, “Làm phần mềm máy tính.”

Vương Giáo sư, “Biết về lập trình?”

“Cũng không hiểu nhiều lắm.”

Vương Giáo sư vui vẻ, “Không hiểu thì làm sao được người thương đây?.”

Anh lên tiếng, “Cứ qua ngày thế thôi.”

“Sao hả? Thích cô nhóc này?”

Từ Gia Diễn nhìn Tô Trản, không hề né tránh, “Dạ.”

Thế nhưng Tô Trản ngồi đó lại ngẩn người.

Hai người cứ một hỏi một trả lời.

Vương Giáo sư chỉ Tô Trản, “Ông đây dạy Tiểu Trản mấy năm, nam sinh yêu thích Tiểu Trản phải xếp cả một hàng dài. Ấy thế mà tính tình lại thật không tốt.”

Từ Gia Diễn cảm động bèn nói ra, “Quả thật không được tốt tính cho lắm.”

Mấy giây sau.

Vương Giáo sư dẫn đầu tấn công, ông cầm chiếc gậy đánh vào chân Từ Gia Diễn, “Được tiện nghi còn khoe mẽ! Muốn ăn đòn rồi phải không?”

Từ Gia Diễn cười, “Cháu đâu có...”

Thật lâu sau Tô Trản mới kịp phản ứng lại, cô có chút không tin hỏi, “Hai người quen biết nhau hả?”

Vương Giáo sư giải thích, “Thầy và bà nội của tên nhóc này là bạn học. Tên này từ nhỏ đã học không tốt, thế mà còn chơi game nữa, bị bà nội mắng không biết bao nhiêu lần. Tiểu Trản, con mau nói đi, trong trường có biết bao nhiêu thanh niên vừa tuấn tú lịch sự lại tài giỏi con không thích, thế sao lại đi thích thằng nhóc này chứ!!”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.02.2018, 20:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 207 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Từng nghe giọng nói của anh - Nhĩ Đông Thố Tử - Điểm: 10
C66


CHUYỂN NGỮ: RÙA

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

Tô Trản nhìn sang phía Từ Gia Diễn, anh buông tay ra, vẻ mặt vô tội.

Vương giáo sư càng nói hăng, thiếu chút nữa đem tất cả “chiến tích” của Từ Gia Diễn nói hết ra, trong mắt một ông già chống gậy mọi thứ đều chẳng ra gì.

“Khi đó trong đầu cậu ấy toàn là chơi game, chơi game, trốn học chơi game. Bị cha nó bắt được, xách về nhà đánh cho một trận, không còn chỗ nào chạy liền chạy về nhà bà nội. Bà nội cậu ấy cũng nói với tôi rất nhiều lần, đứa cháu trai này trước đây muốn ngoan bao nhiêu thì ngoan bây nhiều, nhưng hễ dính vào game là điên cuồng như ma vậy, bà nội cũng hết cách. Nhưng nghe bà nội cậu ấy nói, cậu ấy chơi cũng không tồi, đạt được rất nhiều giải vô địch trên thế giới rồi?”

Tô Trản gật đầu, vội vàng nói: “ Rất lợi hại, đứng đầu trong giới eSport, rất nhiều người hâm mộ anh ấy, coi anh ấy như thần tượng, khơi dậy ý chí chiến đấu của người trẻ tuổi.”

“Tiểu tử này thật sự đã muốn làm gì thì quả thực rất nghiêm túc.” Chỉ số thông minh của Từ Gia Diễn rất cao, về điểm này Vương giáo sư ngược lại rất tán thành. Nói đến đây, sau đó Vương giáo nâng đẩu kính trên mũi, nhìn sang Từ Gia Diễn: “Sức khỏe bà nội cậu gần đây sao rồi?”

Từ Gia Diễn đáp: “Nhờ Phật tổ phù hộ, cũng không tệ lắm.”

Vương giáo sư thở dài: “Bảo bà ấy chú ý thân thể, đừng niệm Phật quá lâu, một bà già làm sao mà thức khuya như đám người trẻ tuổi được?”

Vương giáo sư hiểu rất rõ giờ làm việc và nghỉ ngơi của bà nội, mỗi sáng 5 giờ sẽ dậy, niệm Phật tới 12 giờ đêm, thói quen này đã duy trì ba mươi mấy năm.

Từ Gia Diễn gật đầu, tỏ ý đã biết.

Đề tài một lần nữa lại chuyển sang hai người, Vương giáo sư nói với Tô Trản: “ Con đó.   quản lí cậu ta cho thật tốt, tiểu tử này cần có người chỉnh đốn.”

Có thể thấy được, giáo sư cũng không phải là ghét Từ Gia Diễn.

Tô Trản liếc mắt nhìn Từ Gia Diễn, nhất trí với Vương giáo sư, mười phần nghe lời giáo sư mà trịnh trọng gật đầu.

Chợt cảm thấy eo bị véo một cái, Tô Trản bị đau quay ra lườm anh, tên đầu sỏ vẻ mặt vô tội

Vương giáo sư còn nói hai câu, sau đó đứng dậy đi vào phòng lấy sách, trong phòng khách chỉ còn hai người bọn họ.

Không biết rằng câu nói kia đã chạm vào thần kinh của anh.

Tay Từ Gia Diễn ở sau lưng cô liên tục nhéo, Tô Trản đưa tay kéo tay anh ra, trừng mắt nhìn anh: “Đừng nghịch.”

Anh không nghe, tay vẫn cứ đặt trên lưng cô tác oai tác quái.

Tô Trản không thể nhịn được nữa bèn kéo tay anh qua, cắn mạnh một cái ở cổ tay anh.

“ a..” Anh nhíu mày, khẽ hít sâu một hơi.

Mấy giây sau Tô Trản buông tay anh ra.

Ngoại trừ vết thương lúc đầu, trên cánh tay tất cả đều là một dãy dấu răng ngay ngắn của cô. Từ Gia Diễn giơ tay, nhìn chằm chằm hàng dấu răng một lúc, vui vẻ, nghiêng người rút tờ giấy, nhẹ nhàng phủ lên.

Vương giáo sư vừa lúc mang mấy cuốn sách đi ra, nhìn thấy một màn này, chỉ chỉ vào tay Từ Gia Diễn: “ Làm sao vậy?”

Từ Gia Diễn nhìn Tô Trản, nhẹ giọng nói: “Bị mèo cào.”

Vương giáo sư nhìn vòng quanh một vòng: “Bậy bạ, ở chỗ ta làm gì có mèo.”

Tô Trản trừng mắt nhìn Từ Gia Diễn, chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ, nhẹ giọng giải thích: “ Vừa nãy mới lẻn từ sân vào, lại chạy ra rồi.”

Vương giáo sư đương nhiên nhìn ra không khí giữa hai người “Mắt đi mày lại” cùng với “Lửa tình nồng cháy”, đặt sách ở trên bàn, ngồi xuống, nói: “ Vậy lát nữa cậu nhớ phải đi tiêm.”

Ánh mắt Từ Gia Diễn trực tiếp nhìn chằm chằm vào người nào đó, nhẹ giọng dạ một tiếng.

Tô Trản giả bộ ho khan, quay đầu đi chỗ khác.

Vương giáo sư đặt sách ở trên bàn trà, “ Mấy quyển này trước tiên cậu cầm về đọc đi.” Nói xong nhìn về phía Từ Gia Diễn “ Tiểu tử cậu không được đào tạo theo hệ thống, ta chọn mấy quyển nhập môn, cậu cầm về xem một chút. Chỗ nào không hiểu thì hỏi nha đầu này, người ta là sinh viên xuất sắc, trình độ như vậy cũng thừa sức dạy cậu, cậu cũng đừng xem thường nó.”

Từ Gia Diễn lộ ra ánh mắt nghiên cứu, ngạc nhiên nói: “Hả? Lợi hại như vậy sao?”

Vẻ mặt của Vương giáo sư như nói cậu thì biết cái gì, vuốt vuốt cằm nhắc lại chuyện cũ, nhắc đến chuyện năm đó, trong lòng ông vẫn cảm thấy có chút xúc động, dù sao trong đám người năm ấy, người lợi hại nhất vẫn là cô, đạt tới trình độ đó cũng là niềm tự hào của ông.

“ Đương nhiên là lợi hại, lúc người ta học đại học, đã cùng với vài nam sinh trong đội của ta tham gia trận chung kết ACM toàn cầu. Nó năm đó cũng chỉ là một con nhóc, sau 10 năm đội của chúng ta cũng có lúc về nhì, về nhì cũng là rất tốt rồi, trường của chúng ta thành tích rất tốt. Chỉ có năm 05, 04 Trung Quốc mới đạt giải quán quân, từ sau khi tiểu tử kia tốt nghiệp, tại ACM trung Quốc cũng không còn người giành được giải. Lần thi đấu đó, trừ đại sư huynh của nó, thì nó là người nhanh nhất. Vài thằng con trai kia cũng không sánh bằng, năm đó muốn nó ở lại bảo vệ luận án nghiên cứu nhưng con nhóc này nhất quyết không chịu, nếu không bây giờ chẳng đến lượt tiểu tử cậu đâu.”

Thái độ ghét bỏ của Vương giáo sự đối với Từ Gia Diễn thật sự không che giấu chút nào, ông còn nói: “Nha đầu, về sau có gặp lại Đại sư huynh của con không?”

Đại sư huynh trông như thế nào cô đã sớm quên mất rồi, “Chưa từng gặp.”

Vương giáo sư thở dài: “ Tiểu nha đầu con đó, chỗ nào cũng tốt, thông minh lại rất nghe lời. Chỉ có một tật xấu là không thích giao tiếp với mọi người, lúc đó đại sư huynh đối xử với con tốt nhất. Lần họp mặt lần trước con cũng không đi, tất cả mọi người không ai liên lạc được với con, đại sư huynh của con còn nhắc đến con với ta, nói rằng rất nhớ tiểu sư muội này, tốt nghiệp xong gần như biến mất.”

Vương giáo sư đã dạy qua rất nhiều khóa học trò, chỉ với khóa của bọn cô là tình cảm nhất. Lúc Tô Trản gọi điện cho ông,  một giây trước còn đang rất vui vẻ, một giây sau đã mắng cho Tô Trản ở đầu dây bên kia một trận. Tại sao vừa tốt nghiệp xong lại biến mất, ai cũng không liên lạc được.

Thái độ của Tô Trản như biết lỗi rồi, khi giáo sư giáo huấn tuyệt nhiên không có cãi lại, cúi đầu, giống như cô nhóc đáng thương. Giáo sư hình như còn muốn giáo huấn tiếp, phất phất tay nói: “Mà thôi mà thôi, ta lưu lại số điện thoại của con, lần sau họp mặt ta tự mình gọi cho con.”

Tô Trản gật đầu liên tục: “ Dạ, được ạ.”

Eo bị người nào đó chọc một cái, cô phớt lờ đi, cười cười với giáo sư.

Mấy giây sau lại bị người ta chọc một cái.

Cô cũng không quan tâm.

Ngồi khoảng một tiếng sau, hai người đứng dậy xin phép ra về.

Vương giáo sư cũng không giữ hai bọn họ lại, lúc gần đi, cầm ba-toong oán hận nói với Từ Gia Diễn: “ Cho ta gửi lời hỏi thăm bà nội cậu.”

“ Vâng, được ạ.”

Vương giáo sư còn nói: “ Đừng bắt nạt cô ấy.”

“ Nào dám.”

Vương giáo sư cười: “ Tiểu tử cậu! Được rồi, đi đi.”

Hai người lên xe, Tô Trản ngồi vào, tra chìa khóa, nổ máy, vừa nhìn kính chiếu hậu vừa quay xe, hỏi anh: “Tại sao giáo sư lại không thích anh vậy?”

Từ Gia Diễn tựa người vào ghế, giúp cô quan sát hai bên đường, nhàn hạ nói: “Anh cũng không phải nhân dân tệ mà người nào cũng phải thích anh.”

Hiển nhiên là Tô Trản không tin, xe chậm rãi ra khỏi con phố, kiên quyết hỏi lại: “Chắc chắn anh đã làm chuyện gì đó khiến cho ông ấy ghét.”

Anh nhìn cô: “Muốn biết sao?”

Tô Trản tò mò: “Thật ra là vì nguyên nhân gì?”

“ Cũng không biết có phải vì nguyên nhân đó không nữa.”

“ Nói em nghe một chút xem.” Tô Trản từ từ lái xe.

Từ Gia Diễn dựa vào ghế vò vò tóc, nghiêng người nhìn cô: “Quên đi, không nói nữa, nói ra lại cãi nhau với em.”

“ Không nói thì xuống xe, tự đi về.”

Nói chuyện chỉ nói một nửa, gợi lên lòng tò mò của người khác, Tô Trản có chút cảm giác muốn ném anh xuống xe.

Sau đó Từ Gia Diễn lười biếng khẽ dựa vào ghế, từ từ giải thích một lượt: “ Mấy năm trước, hai nhà có cùng nhau ăn cơm,  giáo sư nói muốn giới thiệu cháu gái ông ấy cho anh, bị anh từ chối ngay trước mặt. Có lẽ cảm thấy anh không nể mặt ông ấy?”

Giờ phút này Tô Trản càng muốn ném anh xuống xe.

Xe bỗng nhiên dừng lại, Từ Gia Diễn quay đầu nhìn cô, vẻ mặt vô tội: “ Em xem, anh không muốn cãi nhau với em mà.”

Rất nhanh sau đó, một lần nữa xe lại lên đường, Tô Trản lườm anh một cái: “ Đúng là rất đáng ghét, anh cũng chẳng chừa lại cho cô gái kia chút mặt mũi nào.”

Từ Gia Diễn cong miệng cười, nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói lời nào.

Lái xe đến tầng dưới của công ty, Từ Gia Diễn xuống xe, đứng ở cửa chuyển động cánh tay, Tô Trản đỗ xe xong, xách túi đi qua: “ Đi thôi, đi tìm Mạnh Thần họp.”

Từ Gia Diễn ngừng chuyển động cánh tay lại, đi theo sau: “Anh chưa có nói họp.”

Tô Trản mặc một bộ quần áo công sở, mang giày cao gót đi trên mặt đất như lướt gió, đi tới trước cửa thang máy, bấm số, nhìn máy con số chuyển động nói: “ Em nói.”

“ leng keng.” Thang máy rát nhanh mở ra.

Tô Trản đi vào trước, Từ Gia Diễn đút tay vào túi quần đi vào sau, nhìn cô: “ Rốt cuộc công ty này ai mới là chủ?”

Tô Trản liếc anh một cái, lại nhàn nhạt nhìn về phía trước: “ Vậy anh có mở không?”

Anh cũng nhìn về phía trước, lười biếng nói: “ Có mở.”

Trong phòng làm là một mảng tưng bừng, thấy hai người về, cả một đám vội vàng chạy về vị trí của mình, hai người một trước một sau đi vào, Tô Trản đi sau Từ Gia Diễn.

Từ Gia Diễn ôm cổ Đại Minh: “ Thông báo cho Mạnh Thần, họp.”

Tất cả mọi người hay chỉ có Thần ca?” Đại Minh hỏi.

Không đợi Từ Gia Diễn trả lời, Tô Trản ở phía sau nói: “Mạnh Thần, cậu, bốn người chúng ta họp trước.”

Hai người cùng dừng lại.

Đại Minh quay đầu lại nhìn Tô Trản, lại quay sang nhìn lão đại một chút.

Từ Gia Diễn bỏ tay ở cổ anh ta ra, chỉ chỉ Tô Trản ở phía sau, thản nhiên nói: Nghe cô ấy.” Trực tiếp xoay người đi vào phòng làm việc.

Tô Trản vỗ vỗ vai Đại Minh, cũng xoay người đi chuẩn bị tài liệu.

Giờ phút này, Mạnh Thần đang nằm trước máy vi tính xem màu son.

YLS, el, armani, còn thật nhiều loại không có tên thương hiệu..Nhìn mà hoa cả mắt, Đại Minh đi vào, gõ gõ bàn hắn: “ Mau lên, bà chủ nói họp.”

Mạnh Thần ngẩn người: “Ai?”

Đại Minh ôm ngực, nhìn hắn: “ Còn ai vào đây nữa.”

Mẹ kiếp!

Phòng họp.

Chỉ có bốn người nhưng bầu không khí nghiêm túc không kém gì lúc đại hội.

Bên này ba người đàn ông ngồi song song, mắt đồng loạt nhìn về phía khuôn mặt nghiêm túc, cả người mặc bộ quần áo công sở nghiêm túc ở trước bàn hội nghị.

Ba người tư thế thống nhất, ôm ngực, nếu đem ra so sánh, người ngồi giữa lại lười nhác vắt chân lên một chút, áo sơ mi quần âu cũng không chỉnh tề, quả thực rất vô lại.

Đại Minh: “ Tô muội làm sao vậy?”

Mạnh Thần chọc chọc Từ Gia Diễn: “Anh làm gì sao?”

Từ Gia Diễn để điện thoại xuống: “ Tôi làm sao biết được?”

Tô Trản đem báo cáo đã in sẵn chia làm ba phần, đưa tới trước mặt bọn họ, khom lưng, hai tay chống ở trên bàn, hỏi Đại Minh: “ Cậu làm sao à?”

Cô mặc một bộ công sở office lady, bên trong là một áo dây, bên ngoài là một áo vest đơn giản, tay chống xuống bàn, lúc cúi người xuống, dây áo từ cổ lộ ra, tất cả bên trong đều lộ ra ngoài…

Đại Minh: “…”

Mạnh Thần: “…”

Từ Gia Diễn: — —



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.02.2018, 21:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 207 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Từng nghe giọng nói của anh - Nhĩ Đông Thố Tử - Điểm: 10
C67


CHUYỂN NGỮ: TQSH

BIÊN TẬP: HIÊN VIÊN DẠ NGUYỆT

~~~*~~~

Từ Gia Diễn hắng giọng, ngón tay anh cong lại gõ lên mặt bàn, giọng nói lạnh thấu xương, “Hai cậu nhìn đủ chưa?”

Đại Minh và Mạnh Thần nhanh chóng lấy lại tinh thần rồi tự giác quay đầu qua chỗ khác.

Hai người âm thầm than khổ.

Trời ạ!!

Bọn họ đâu phải cố ý đâu!

Tự nhiên lộ ra như thế..thì bảo hai người làm sao chuẩn bị tâm lí kịp chứ?? Lão đại, anh cần gì hung dữ như vậy..

Bây giờ tự lấy tay đâm vào mắt có kịp không?? F*ck!!!!

Tô Trản lúc này mới kịp phản ứng. Cúi đầu nhìn một cái rồi đứng thẳng người, Tô Trản chậm rãi nhìn về phía Đại Minh, “Việc ưu hóa trong hai ngày nay thế nào rồi?”

Đại Minh liếc mắt nhìn Từ Gia Diễn, thấy anh không bày ra vẻ mặt gì mới trả lời, “Ưu hóa xong hết rồi nhưng còn một bộ phận vẫn chưa khảo sát xong. Mà chắc vẫn kịp thời gian để gamer login.”

Tô Trản nhìn Mạnh Thần, “《 Thiên Đường Chi Môn》được đánh giá thế nào?”

Mạnh Thần, “Rất tốt.”

“….. Nói cụ thể ra đi.”

Mạnh Thần giải thích, “《 Thiên Đường Chi Môn》lấy xương của chúng ta rồi cởi áo khoác đi. Chúng ta căn bản phải ưu hóa game, mà bên kia lại có người phát hành đứng ra chống đỡ, lần này bọn họ kiếm được rất nhiều lợi nhuận. Mà tôi khá nghi ngờ một điểm, bản update của 《 Địa Ngục Chi Thành II》mà bọn họ cũng copy. Chuyện này rất khó hiểu.”

Tô Trản tỏ vẻ hiểu rõ. Cô xoay người mở file trình chiếu, “Đây là biểu đồ thống kê về xu thế phát triển của game client, web game và game mobile. Các anh nhìn xem đi. Sau khi LO2 xuất hiện, chỉ với 9 năm đã để game client đạt đến đỉnh cao. Còn mấy năm này thì không phát triển lắm, đó là do số lượng gamer trên thế giới của LO2 đã đạt đến mức độ không thể tăng thêm nữa. Các trò chơi sau này đa phần đều lấy cảm hứng từ LO mà sự thật là do game client không còn không gian để phát triển nữa. Còn về web game thì số lượng gamer ngày càng giảm dần. Về phần game mobile thì mấy năm này lại phát triển rất nhanh. Dùng biểu đồ để phân tích thì xem ra game mobile vẫn còn phát triển. Đến lúc nào nó đạt đến cực hạn thì tạm thời chúng ta vẫn chưa rõ, nhưng chắc chắn không phải bây giờ. Nếu chúng ta muốn kiếm tiền, em đề nghị mình nên từ bỏ game client, giảm bớt nhân lực bên 《Vương Giả Liên Minh》 rồi chú tâm vào 《Địa Ngục Chi Thành II》.”

Mạnh Thần là người đầu tiên phản đối, “《Vương Giả Liên Minh》là hạng mục đầu tư quan trọng của công ty trong năm nay, nó cũng là mục đích mà chúng ta làm thể loại game này. Năm đó, lúc bọn anh chơi LO2 đã nói rằng, nhất định tự mình làm ra một trò chơi có thể lên được bảng xếp hạng thế giới.”

Tô Trản gật đầu, “Ừ, anh chớ khẩn trương, em chỉ nói thôi mà. Em đã tiến hành phân tích về gamer của 《 Địa Ngục Chi Thành I》.” Cô xoay người, trên màn hình lần lượt xuất hiện các biểu đồ hoàn mỹ, bút laser vẽ một vòng tròn trên biểu đồ, “Gamer đa phần đều ở độ tuổi từ 19 – 35, một phần nhỏ gamer rải rác ở các độ tuổi khác..”

Sau đó, Tô Trản nói ra một loạt từ ngữ chuyên môn khiến Mạnh Thần ngẩn người.

“ACU và PCU [1] trong《Địa Ngục Chi Thành I》đều cùng các game mobile khác cạnh trạnh vị trí cao, hơn nữa tỉ suất chi tiền cũng khá ổn. Bản 《Địa Ngục Chi Thành I》có tồn tại 1 vấn đề đó là trình độ qua ải khó. Gamer qua ải càng ít thì số lượng người chơi sẽ giảm dần theo thời gian. Vì thế, ở bản 《Địa Ngục Chi Thành II》chúng ta nên sửa đổi một chút.”

Mạnh Thần tán thưởng, “Cái này đã sửa rồi. Còn cái bây giờ cân quan tâm là tính cạnh tranh của 《Thiên Đường Chi Môn》đối với chúng ta.”

Tô Trản, “Các anh biết người đứng sau của 《Thiên Đường Chi Môn》là ai không?”

“…”

Cô nhìn Từ Gia Diễn chằm chằm, “Là Trầm Mạn Thanh.”

Nhìn ánh mắt anh không tỏ vẻ kinh ngạc chút nào thì hiển nhiên anh đã sớm biết, chỉ có Mạnh Thần và Đại Minh tức giận vỗ bàn, “F*CK!!”

Tô Trản một lần nữa nhìn về phía Từ Gia Diễn tò mò hỏi, “Ân oán giữa anh và người ta thật sự chỉ đơn giản là việc trong câu lạc bộ thôi hả?”

Chỉ thấy anh khoanh tay trước ngực, ánh mắt bình tĩnh tỏ vẻ lạnh nhạt không nói lời nào.

Tô Trản, “Anh đừng để ý, em chỉ tùy tiện hỏi vậy thôi.”

Sự chú ý của cô lại quay về trò chơi. Thấy Đại Minh và Mạnh Thần không tập trung, cô gõ bàn, “Nói điểm chính nào. Theo phương pháp phân tích SWOT[2] thì tài nguyên của chúng ta là có hạn. Mấy năm qua rất nhiều công ty đưa ra thị trường các loại game khác nhau, game nào cũng có số lượng người chơi login rất nhiều nhưng số game kinh điển để gamer ghi nhớ lại không nhiều, đa phần đều là hứng khởi ban đầu hết. Làm trong nghề này chính là như thế, trò chơi trong điện thoại có thể để các anh chơi mấy năm thì nhất định phải có IP lớn (nổi tiếng), cũng giống như danh tiếng của các anh trong eSport vậy. Em cũng có một IP, mấy năm nay bị mấy công ty trò chơi hỏi thăm qua nhưng em lúc đó không thấy hứng thú gì nên đều từ chối hết. Bây giờ nếu các anh cần thì cứ để nó tham gia 《Địa Ngục Chi Thành II》đi. IP đó cũng có một nhóm fan nhỏ. Chúng ta chỉ cần tuyên truyền một chút, chọn một nhà phát hành uy tín nữa thì ảnh hưởng của 《Thiên Đường Chi Môn》đối với chúng ta sẽ không lớn lắm.”

Mạnh Thần, “IP dùng cho tiểu thuyết cũng có thể dùng cho game à?”

“Từ mấy năm trước đã dùng được rồi. Mấy game tiên hiệp đều chuyển thể từ tiểu thuyết hết mà, anh không biết?”



Cuộc họp kết thúc, Đại Minh vỗ tay, “Tô muội, em thật giỏi.”

Mạnh Thần gật đầu, “Anh cũng thấy thế.”

Tô Trản không để ý đến lời nói của hai người, cô nói với Mạnh Thần, “Em đem kịch bản cho anh. Anh đọc qua rồi thử xem sửa đổi được gì không. Sau khi làm xong thì báo một tiếng để em đi tuyên truyền.”

Hai người lĩnh mệnh rời đi, trong phòng họp chỉ còn lại hai người.

Biểu hiện hôm nay của Tô Trản phải nói là rất tuyệt vời. Từng cái biểu đồ đều hết sức tinh tế, số liệu phân tích cũng rất phù hợp.

Từ Gia Diễn tựa người vào ghế, nhướn mày hỏi, “Mấy ngày nay em ở lại đều vì việc này?”

Tô Trản đi tới cạnh anh, kéo một cái ghế ngồi xuống rồi học theo dáng ngồi của anh, bắt chéo chân tựa người vào ghế, “Ngày nào cũng thức đêm làm, mất khá nhiều thời gian.”

Tô Trản bỗng nhiên đi tới trước mặt anh, ngón tay chỉ vào vành mắt đen thui, “Anh thấy không? Đều do thức đêm hết đó.”

Tô Trản khom người đứng trước mặt anh, trên mặt tỏ vẻ đáng thương. Từ Gia Diễn đột nhiện đưa tay ra, bàn tay ấm áp để dưới tai, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô.

Tô Trản sửng sốt, cô thật sự không nghĩ tới anh sẽ làm như vậy. Lúng túng muốn tránh đi nhưng lại bị anh siết chặt.

Hai người ở trong phòng làm việc vô cùng yên tĩnh, ngay cả lá cây bên ngoài cửa sổ cũng không hề lay động, tựa như cả thế giới đều im lặng nghe anh nói chuyện.

Từ Gia Diễn ngẩn người.

Tô Trản quơ tay trước mặt anh mấy lần, “Anh đang nghĩ gì thế?”

Anh đi về phía cô, nói, “Anh đang nghĩ, nếu như lúc đó em nghe theo lời Vương giáo sư làm nghiên cứu sinh thì anh bây giờ phải làm gì.”

Ánh đèn trong phòng chiếu lên mặt anh. Mỗi tấc da thịt trên mặt anh được cô nhìn chăm chú, lông mi của anh rất dài, cặp mặt hoa đài có chút mê người.

Từ Gia Diễn cười, “Lại nhớ đến trước đó. Nếu lúc trước em không đến Nhã Giang, Lục Diệp Minh không giúp em thuê căn phòng kia, anh không gặp được em, vậy bây giờ anh nên làm gì nhỉ?”

Lúc anh cười, đuôi mắt cong lên, thật sự rất mê người…

Tô Trản cưỡng ép mình không nên trầm mê trong nhan sắc của anh bèn nghiêng đầu suy nghĩ, “Chúng ta vẫn sẽ gặp nhau.”

“Hả?”

Cô nói, “Anh vẫn sẽ đi xem mắt Hàn Văn Văn, đúng lúc em về tìm Hàn Văn Văn.” Nói xong Tô Trản mới ý thức được mình nói không đúng. Nếu không gặp Từ Gia Diễn thì cô sẽ không gặp Lý Chính, cũng không gặp Hàn Văn Văn, sẽ không làm phim về đề tài eSport.

Tô Trản lắc đầu nói tiếp, “Nếu không có Hàn Văn Văn, thì giả sử chúng ta sẽ gặp nhau ở một xó xỉnh khác. Giả sử là lần gặp mặt trong thang máy ở Nhã Giang lần đó. Mà quan trọng là chỉ gặp mặt thoáng qua như thế, anh có còn nhất kiến chung tình với em không thôi..”

Anh không nói chỉ cười cười rồi xoa đầu cô.

“Anh đừng xoa đầu em nữa. Gần đây số lần gội đầu đều tăng lên rồi.”

“Em gội đầu đâu mất nhiều thời gian đâu nhỉ?!”

...

Anh đây là đang cười nhạo tóc cô ngắn à??

Hai người đứng dậy rời khỏi phòng họp, Tô Trản hung ác nhéo hông anh một cái, “Vương giáo sư nói không sai, anh đúng  là muốn ăn đòn.”

Nói đến chỗ này Từ Gia Diễn vừa vặn nhớ tới một chuyện, thế là hung hăng đè tay lên đầu cô, “Vừa hay, anh đang muốn hỏi em đây. Đại sư huynh là thằng nào?”

“…”

Hiệu suất làm việc của Mạnh Thần luôn rất nhanh. Chỉ mấy ngày sau, một nhiệm vụ tuyến chính lấy từ quyển kịch bản của Tô Trản được đưa vào game, làm thành nhiệm vụ chính và nhiệm vụ hằng ngày. Thêm mấy ngày sửa lỗi và khảo sát toàn bộ tiến trình ưu hóa, cuối tháng Sáu, trò chơi chính thức ra mắt. Chỉ trong một tuần lễ đã phá bỏ kỉ lục của 《Địa Ngục Chi Thành I》. Cộng thêm blog và phòng làm việc của Tô Trản cùng tuyên truyền, chỉ nửa tháng lại một lần nữa thay đổi kỉ lục của 《Địa Ngục Chi Thành I》.

Càng khoa trương hơn là, sau khi trò chơi được phát hành, Pot rốt cuộc cũng chịu đăng blog.

Blog ba năm im lặng đột nhiên có động tĩnh. Từ Gia Diễn tag blog của Tô Trản và kèm theo địa chỉ download game chính thức.

Chuyện lần này khiến eSport và giới văn học triệt để bùng nổ.

Fan của hai người đều có chút mờ mịt.

Hai người không có quan hệ gì sao lại giúp đỡ nhau tuyên truyền?

Fan cuồng của cả hai trong vòng 30 giây chuyển qua chiến trường của đối phương.

Bên này:

“Ai đến phổ cập tri thức đi! Đây là ai thế?”

“Mịa! Đây là đại thần eSport đó!! Nghe nói khoảng thời gian này, đại đại (Tô Trản) nhà chúng ta thường xuyên chụp ảnh về eSport. Chẳng lẽ là muốn lấy Pot làm hình mẫu?? Đậu, để Pot đi diễn đi!! Nhất định sẽ thật đẹp mắt.”

“Đại thần đứng đầu eSport, xin hãy nhận đầu gối của tôi.”

“Lão công!!! Ba năm này anh đi đâu thế!! @Pot. ”

Bên Nam Tuyền:

“Ngắm nhìn bạn gái của đại thần.”

“Trên lầu +1.”

“Sao lại không có ảnh chứ??”

“Tác gia bình thường đều trông có vẻ béo múp phải không?”

“Ôi chao.. Tiếc cho một người đẹp trai như thế…”

“Đại thần đẹp trai sao lại mù mắt thế kia chứ..”

“Trên lầu im mồm! Đại đại của chúng tôi tuy không đăng hình nhưng cô ấy nhất định rất xinh đẹp. Nghe rõ chưa???”

“Nhất định không xinh đẹp bằng tôi. Người này rất xấu, rất xấu. Tất cả đều do đại thần không có mắt nhìn người.”

“…”

Tô Trản nhìn bình luận.

Thấy được comment của một người quen, Ngày Mai Rồi Sẽ Tốt Hơn: “Mấy người anti đại tẩu đều đi chết hết đi!! Người ta so với mấy kẻ anh hùng bàn phím mấy người xinh đẹp hơn nhiều!! Da trắng, mặt đẹp lại tốt tính!!”

Tô Trản cầm điện thoại hỏi Đại Minh, “Anh à?”

Đại Minh cười, “Lúc tôi comment, lão đại còn đứng bên cạnh nhìn đó. Anh ấy không hề nói gì hết..”

Đại Minh vốn muốn viết thêm một câu ngực to eo nhỏ chân dài, nhưng lại bị lão đại đạp cho một cước..

“Thiệt rảnh.. Sao mấy anh không đi nhìn số liệu đi.”

Sau khi tin tức được phát ra.

Các vị đại thần eSport khác và bên chính phủ đều ào ào đăng blog.

Trang đầu tiên đều cùng một tin chính.

“Xác chết vùng dậy, @Pot!!”

“Đậu má!! Hữu sinh chi niên hệ liệt.”

“Không ngờ mình có thể thấy được Pot đăng blog..”

Trong một đêm, lượng gamer chơi game 《 Địa Ngục Chi Thành II》 một lần nữa tăng mạnh.

Hai tuần sau, Tô Trản gặp Châu Thời Diệc ở công ty. Anh ta và Từ Gia Diễn cùng tựa vào lan can mà hút thuốc. Tô Trản muốn đi qua lại bị Đại Minh kéo lại nhiều chuyện, “Người kia là ai vậy?”

“Đại thần eSport – T.O. Người phát hành Seg là do anh ta dẫn đến. Người này là lập trình viên game online hợp tác lâu dài với Seg.”

Tô Trản liếc mắt nhìn, Châu Thời Diệc đứng thẳng còn Từ Gia Diễn thì khom người tựa vào lan can hút thuốc, một chân nhàn tản đạp lên lan can. Trông anh vẫn thờ ơ như thế! Hai người câu được câu không tán gẫu với nhau.

Lúc này cô như thấy lại bóng dáng anh lúc trước.

Phải như vậy mới đúng!

Dáng vẻ này mới là thói quen của anh. Còn việc ngồi trên ghế nghiêm túc đọc sách, cố gắng bổ sung kiến thức mấy hôm trước, với anh thật sự không hợp.

Tô Trản cảm thấy rằng, anh nghiêm túc, anh lười biếng, anh thờ ơ… Nhưng thích hợp nhất vẫn là lúc anh cà lơ phất phơ rồi nắm hết thảy mưu kế trong tay mình.

Đại Minh vỗ vai cô, “Tô muội, lần này nhờ em cả đấy!”

Tô Trản lắc đầu.

Thật ra, cô cảm thấy mình cũng không giúp gì nhiều.

Anh giống như trung tâm của cả vũ trụ. Bên cạnh anh luôn có người vây quanh, không có cô thì vẫn còn người khác.

Tô Trản nhìn bóng lưng của anh rồi nhỏ tiếng hỏi, “Đại Minh, anh sẽ luôn bên cạnh anh ấy phải không?

Đại Minh trả lời ngay, “Tất nhiên rồi. Anh ấy vĩnh viễn là lão đại của bọn anh mà.”

“Ừ, thế thì tốt.”

Từ Gia Diễn liếc mắt qua thì thấy Tô Trản, anh nói với Châu Thời Diệc mấy câu rồi đi qua chỗ cô.

“Tối nay rảnh không?”

Tô Trản, “Sao hả anh? Tối nay em có hẹn rồi?”

Từ Gia Diễn khoanh tay liếc mắt nhìn cô, anh “a” một tiếng rồi hỏi, “Hẹn ai thế?”

Tô Trản, “Vương Giáo sư nói đi liên hoan một bữa.”

“Cùng đại sư huynh?” Từ Gia Diễn nhướn mày.

[1] ACU (Average Concurrent User): số lượng người chơi online đồng thời. PCU (Peak Concurrent User): số lượng người chơi online đồng thời cao nhất. (Nguồn: gameoperation.com)

[2] SWOT là tập hợp viết tắt những chữ cái đầu tiên trong tiếng Anh cửa những từ: Strengths (điểm mạnh), Weaknesses (điểm yếu), Opprtunities (cơ hội) và Threats (thách thức) – là một mô hình nổi tiếng trong phân tích kinh doanh của doanh nghiệp. (Nguồn: wikipedia)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Duckyou, hh09, Ngọc Xuki, Nhật Dương, yenpham108 và 411 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

7 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

19 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 84, 85, 86


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Dung Cảnh vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1498 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 646 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 714 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 614 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 583 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 679 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1285 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2342 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1046 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 995 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2229 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2121 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1425 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 450 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1450 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 1051 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 841 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 800 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 630 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 599 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 384 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu vàng có cánh
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 554 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 526 điểm để mua Đôi bạn thân

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.