Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 

Tiểu Noãn Đông - Hắc Khiết Minh

 
Có bài mới 10.02.2018, 22:41
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 3223
Được thanks: 750 lần
Điểm: 9.7
Tài sản riêng:
Có bài mới [Cổ đại] Tiểu Noãn Đông - Hắc Khiết Minh - Điểm: 11
Truyện: Tiểu Noãn Đông

Tác giả: Hắc Khiết Minh

(Phần tám trong tuyển tập Ma ảnh mị Linh)

Thể loại: Cổ đại.

Số chương: 43

Edit: Yunchan (đã được sự đồng ý của edit)

Nguồn: https://yuntannie.wordpress.com/da-hoan ... nt-page-1/

Tình trạng: Hoàn

***

Giới thiệu

Thượng:

Hắn là thiếu gia Dịch gia, là chủ nhân đứng đầu trong thành.

Hơn nửa số người trong thành đều kiếm sống nhờ vào hắn.

Từ nhỏ tới lớn, ai ai cũng đều nâng niu hắn, nuông chiều hắn.

Tôn hắn thành tiểu bá vương trong thành.

Nhưng có ai ngờ, sơ ý một chút đã gặp phải đồ đầu đậu hũ như cô.

Vì ơn cứu mạng của cô mà buộc lòng phải dạy cho cô đọc sách viết chữ.

Xuân đến thu đi như chỉ qua chớp mắt, nụ cười của cô đã sưởi ấm đáy lòng.

Tới khi hoàn hồn lại hắn mới nhận ra, từ bao năm trước hình bóng cô đã lạc vào tim.

Nhưng sao cô chỉ ngốc nghếch coi cả hai là bằng hữu.

Mắt thấy kẻ xa lạ sắp đoạt mất, hắn không thể làm gì khác hơn là giở ra thủ đoạn hạ lưu.

Thừa lúc cô chưa nở hoa tình, đã dụ dỗ cưới cô vào cửa.

Còn tưởng đâu có thể để cô từ từ giao trái tim ra.

Ai ngờ lại gặp phải vu nữ ngàn năm quấy rối…

***

Hạ:

Cô là một người bán đậu hũ, chỉ là một người bán đậu hũ bình thường.

Cũng chẳng dám có ý nghĩ đèo bòng với thiếu gia ở tít trên cao.

Lúc nhỏ cô chỉ dám xem hắn là bằng hữu, chỉ có thể làm bằng hữu.

Nhưng dù chỉ làm bằng hữu thôi cô cũng hài lòng.

Cô đã biết từ lâu hắn tốt với cô chỉ vì lòng thương hại và thông cảm.

Một lần nữa cô nhắc nhở bản thân, nhưng vẫn không tránh nổi lâu ngày sinh tình, động tâm vì hắn.

Ai ai cũng thấy cô không tốt, chỉ mình hắn thấy cô có giá trị.

Lúc hắn mở lời muốn cô gả cho hắn, cô biết sớm muộn gì hắn cũng sẽ hối hận.

Nhưng cô vẫn không tài nào kháng cự lại cái gật đầu đồng ý, thầm mong được ở gần bên hắn.

Cuộc sống trôi qua từng ngày, cô cẩn thận cất giữ từng khoảnh khắc hai người bên nhau.

Ngay cái lúc cô ngây thơ cho rằng có thể dắt tay hắn đến già.

Không ngờ lại phát hiện ra, thứ ngăn trở hai người không phải là họ hàng rầy rà của hắn, cũng không phải mẫu thân của hắn.

Mà là lời nói dối của chính cha mẹ cô năm xưa…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: hoithocuagio
     

Có bài mới 11.02.2018, 09:36
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 3223
Được thanks: 750 lần
Điểm: 9.7
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Tiểu Noãn Đông - Hắc Khiết Minh - Điểm: 11
MỞ ĐẦU

Edit: Yunchan

***

Thinh không xanh biếc như gột rửa.

Những chiếc lá đỏ đã dần chuyển sang vàng úa nhẹ nhàng bị gió thu thổi tít lên tận trời, bay lượn giữa tầng không.

Cô nằm yên trên đất ngắm nhìn lớp lá rụng bay thốc lên giữa bầu trời xanh thẳm, xoáy tít, xoáy tít rồi xoáy đi xa mãi.

Rồi bất chợt cơn gió giống như lúc khởi đầu, dần lặng xuống.

Không có gió tiếp sức, hàng loạt chiếc lá đỏ đang tung bay dần rơi xuống là đà, rơi lên người cô. Cô nhìn cả vùng trời lá đang rơi xuống mà thầm tự hỏi, nếu như cô cứ nằm đây mãi thì biển lá kia có phủ ngập cả người không, nếu như cô cứ bất động thì có ai phát hiện là cô đang nằm ở đây không.


Cô nhắm mắt lại hòa mình vào đất đai.

Vào thu gió đã bắt đầu trở lạnh nhưng đất vẫn còn hơi ấm. Đất đai vào thu thì ấm hơn mùa xuân, không lạnh như mùa đông, và còn mang cả hơi ấm của mùa hè.

Cô tò mò tự nhủ có phải thỏ con cũng nghĩ như cô nên mới muốn đào hang trong đất không.

Lá rụng còn đang bay xuống là đà, lớp này đến lớp khác, nhẹ nhàng lơ lửng, đáp xuống người, xuống mặt, xuống tay cô.

Cô có thể ngửi thấy mùi ngai ngái của đất, mùi thơm tho của lá rụng, mùi của hạt dẻ, của nấm và quả thông.

Thình lình, một vật gì đó đập trúng đầu làm cô giật mình ngồi dậy, mở choàng mắt ngó cái vật vừa lăn xuống đó, mới phát hiện thì ra là một quả thông chín.

Cô sờ cái đầu bị đập trúng ngơ ra một lát, lúc nhìn kỹ mới nhận ra tán phong cô đang nằm ở sát bên cây thông, có điều nó bị lá đỏ che khuất nên cô mới không để ý.

Ngó quả thông vừa gõ đầu mình cô bất giác bật cười, nhặt nó lên rồi bỏ vào trong giỏ trúc bé mà cô mang tới, trong đó đã chất đầy nấm rơm, rau dại và trái cây mà cô hái tứ sáng sớm.

Cô cất quả thông xong toan đứng dậy, thì bỗng nhìn thấy ở phía trước đã xuất hiện vài đứa trẻ từ bao giờ. Những cậu bé trông không lớn hơn cô là mấy đó đang nhìn cô lom lom như nhìn quái vật, toàn bộ đều trừng lớn hai mắt.

Chỉ có trẻ con, không có người lớn.

Cô cứng đờ ra, chậm nửa nhịp mới nhớ ra khắp người mình toàn là lá cây, nhìn qua chắc là dị lắm. Tiếp đó những cậu bé ấy bắt đầu cười nhạo cô, cô không nghe chúng nói gì với nhau, nhưng tư thế và điệu bộ thì quá rõ ràng, chúng nhìn cô rồi ngoác mồm la ó, cười hỉ hả.

Cô hấp ta hấp tấp cầm giỏ trúc đứng lên, nhưng vẫn chậm mất nửa nhịp, chẳng biết là tên nhóc nào bắt đầu cầm trái cây ném cô, đứa này bắt chước đứa kia. Loại trái này quả nào quả nấy đều rất nhỏ hoặc rất nhẹ, bị đập trúng cũng không quá đau, nhưng nó lại khiến cô luống cuống. Cô giơ tay lên che, ráng giữ bình tĩnh, ráng không nhìn chúng, cô biết mình không thể vùng chạy, không thể phản ứng quá mạnh, không thể tỏ ra sợ hãi, những thứ đó chỉ tổ khiến chúng càng làm già hơn.

Cho nên cô không lộ ra vẻ hoảng loạn, không để nước mắt trào ra, càng không bỏ chạy, bởi cô biết mình không thể chạy, chạy rồi chúng sẽ đuổi theo. Vì thế cô chỉ đi thật chậm, song do căng thẳng nên lại nhầm hướng, chưa kịp nhìn kỹ đã xoay người một phát, thế là đâm sầm vào vật gì đó, té lăn quay xuống đất.

Giỏ trúc trong tay cô bay vút ra, toàn bộ trái cây và nấm rơm đổ lổn nhổn ra đất.

Trong tích tắc, cô cứ ngỡ sẽ có người chạy tới chế giễu mình, nhưng khi cô hốt hoảng ngẩng đầu thì thấy tên nhóc bị cô đụng phải kia, cô nhận ra hắn, hắn chính là tiểu bá vương của vùng này.

Ban đầu cô tưởng hắn là đồng bọn của những đứa trẻ kia, sau đó mới phát hiện hắn bị cô đụng té ra đất, mặt mày nhăn nhó, đang há mồm chửi gì đó, rơi bên cạnh hắn là một cây cung, ống tên đeo chéo trên lưng hắn, trong tay hắn còn xách một con thỏ đầm đìa máu.

Chớp mắt cái, màn mưa trái cây ném tới hòng bắt nạt cô đều dừng lại.

Không ai dám ném trái cây hắn cả, chí ít là không một đứa trẻ nào có gan làm.

Hắn đứng phắt dậy, phủi đống lá rụng và đất bẩn trên người rồi trừng cô giận dữ, vẻ mặt hung ác, miệng còn đang càu nhàu điều gì đó.

Ngước nhìn cậu bé lớn hơn mình vài tuổi này, cô chỉ thấy bẽ mặt với sợ hãi. Hắn dí con thỏ chết tới khiến cô nín thở, gần như muốn ù té chạy ngay lập tức. Có điều cô cần những thức ăn này, đây là những món cô cực khổ góp nhặt từ sớm tinh mơ. Cô cố nén sợ hãi, xốc lại dũng khí rồi luống cuống tay chân cúi đầu nhặt nhạnh mớ nấm rơm và quả thông vào giỏ trúc.

Hẳn là cô phải nói xin lỗi, nhưng đầu cô bây giờ trống hoác rồi, hắn chưa từng cầm đầu bọn trẻ bắt nạt cô, nhưng ai biết được chứ, ban đầu những đứa bạn chung xóm cũng không bắt nạt cô cơ mà, chuyện gì mà chẳng có lúc bắt đầu.

Đột nhiên, hắn đưa tay ra đẩy cô một cái.

Cô sợ hết hồn, suýt nữa là đổ hết đồ ra đất lần nữa, cũng vì quá sợ mà có mấy quả thông được đà lăn ra.

Cô ngẩng cái mặt trắng hếu lên thì thấy tiểu bá vương đang cúi đầu trừng mình, chân mày nhíu hết vào nhau.

Cô cần phải nói xin lỗi, đây là lần thứ hai cô nghĩ tới chuyện này. Cô vô thức há miệng, nhưng cả giọng nói cùng can đảm của cô đều tắc trong cổ họng. Những đứa trẻ kia đang nhìn, mà cô biết rõ nếu mở miệng ra thì chỉ chuốc thêm hậu quả.

Trong mắt hắn hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, sau đó hắn ngồi xổm xuống nâng tay lên.

Ngay khoảnh khắc này cô lại không dằn nỗi cơn hoảng sợ, giật mình thụt lùi ra sau cố tránh, nhưng phản ứng của cô vẫn chậm nửa nhịp nên tay hắn đã kịp chạm xuống mặt cô. Da mặt cô căng ra nghĩ rằng sẽ đau lắm, thế nhưng lại không đau.

Trong phút chốc, ánh mắt cô và hắn đều hiện lên vẻ kinh ngạc.

Cô giật mình nhận ra không phải hắn muốn đánh cô.

Hắn hơi ngạc nhiên là vì phát hiện cô tưởng là hắn sẽ đánh cô.

Cơn tức trào lên đôi mắt đen như màn đêm của hắn lần nữa làm cô hóa đá ngay tại chỗ không dám cục cựa, sợ sẽ làm cơn giận của hắn tăng lên nữa.

Hắn trừng mắt lườm cô, cô không biết mình nên làm gì bây giờ, thậm chí còn chẳng dám thở, trong tất cả mọi người ở đây người mà cô không dám gây hấn nhất chính là tên trước mắt này. Người lớn sẽ không bắt nạt một đứa trẻ như cô, chỉ có những đứa trẻ cùng lứa mới làm thế. Nếu ngay cả tên nhóc mà tất cả mọi đứa trẻ đều sợ cũng bắt nạt cô, thì ngày tháng sau này của cô sẽ sống không bằng chết, thê thảm không gì sánh nổi.

Ở cái khoảnh khắc ngắn ngủi đó, mọi cảm xúc hoang mang, sợ hãi, gần như tuyệt vọng đều dâng trào. Cô hốt hoảng nghĩ hay là cô nên nhảy cẫng lên quơ tay gào thét, vậy thì chúng sẽ cho là cô bị điên rồi, vậy thì chúng sẽ không bắt nạt cô nữa. Thế nhưng làm vậy có khi lại khiến chúng chế giễu cô hơn mà thôi.

Cô mím chặt môi, cảm giác nước mắt nín nhịn nãy giờ sẽ tràn mi mất.

Đừng khóc, đừng khóc, khóc vô ích.

Không được sợ, không được sợ, sợ sẽ thua.

Cô nắm chặt bàn tay nhỏ bé đã ướt nhẹp mồ hôi, mím môi lại, nhìn đăm đăm tên vua bé nhỏ trước mặt mà không chớp mắt lấy một cái.

Hắn nhìn cô chằm chằm, sau đó dịch tay xoa xoa mặt cô. Cô cứng đờ một lát rồi mới phát hiện không chỉ tay hắn mà cả ống tay áo của hắn nữa, hắn đang cầm cái ống tay áo chất liệu thượng hạng để lau mặt cô.

Hắn vừa lau vừa mắng gì đó, cô thừa nhận mình không biết hắn nói gì hết bởi hắn nói quá nhanh.

Lúc hắn dời tay đi thì cô nhìn thấy máu trên ống tay áo của hắn, trên mặt hắn cũng dính máu thỏ.

Cô không biết nên nghĩ gì nữa, cô cũng không ngờ hắn sẽ làm thế. Ngay sau đó, hắn nhặt quả thông và nấm rơm cô làm rơi dưới đất lên rồi bỏ vào giỏ trúc của cô một cách thô lỗ, xong đâu đấy hắn nhìn thẳng vào mắt cô mà dọa mấy câu.

Hắn hỏi nhưng cô không biết phải trả lời sao, vì hắn nói quá nhanh nên cô không hiểu, chỉ nhận ra nét mặt của hắn, nhận ra tâm tình trong cặp mắt đen của hắn.

Một lần nữa hắn lộ vẻ mất kiên nhẫn, ánh mắt thoáng qua nét bối rối và thông cảm trông chẳng giống tên hung ác lúc nãy chút nào, rồi hắn xua xua tay với cô.

Đó là tư thế đuổi cô đi.

Cô thở phào nhẹ nhõm biết mình vừa thoát được một kiếp. Tuy không biết vì sao hắn không gây rắc rối cho mình, nhưng cô biết bao giờ thì nên rút lui.

Cô ôm chặt giỏ trúc rồi đứng dậy từ từ, hắn không ngăn cô lại.

Cô thử lui ra sau một bước thăm dò, hắn vẫn không cản cô.

Hay quá.

Cô hít vào một hơi rồi lật đật ôm rổ đi vòng qua hắn, cô biết mình không thể chạy nhưng bước chân vẫn mất kiểm soát đi nhanh hơn bình thường. Cô chờ hắn thò tay ra đẩy mình từ đằng sau hoặc ném đồ vào mình để pha trò. Nhưng chẳng có gì xảy ra cả, cô cảm giác được ánh nhìn của tiểu bá vương, bước chân cô gần như sắp chuyển thành chạy chậm rồi.

Cô đi một mạch tới trước, mãi tới khi đã cách thật xa chỗ hắn ngồi mới dám quay đầu lại nhìn sơ qua.

Cái tên tiểu bá vương kia đã đứng lên rồi, hắn xách con thỏ chết kia tới chỗ bạn mình. Mấy đứa trẻ bắt nạt cô không đuổi theo cô nữa, chúng đã quên sự tồn tại của cô từ đời nào, tất cả đều bu hết lại chỉ trỏ con thỏ trong tay hắn với vẻ nịnh bợ và sùng bái, nhìn cây cung và ống tên trên vai hắn mà trầm trồ hâm mộ.

Hắn không hề giở cái mặt nhăn nhó khó ngửi đó ra, mà còn khoe cây cung cho những tên nhóc còn lại chiêm ngưỡng, rồi giơ cao con thỏ như một chiến lợi phẩm.

Cây cung tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, bộ lông xù của con thỏ bị gió thổi tung lên.

Con thỏ tội nghiệp.

Cô nghĩ thế.

Nói lại thì cái chân thỏ béo thế kia chắc là đầy những thịt, bộ lông đó hẳn cũng ấm lắm.

Hay là cô cũng đi săn thú như hắn nhỉ, nếu vậy thì sẽ có thịt ăn với cả lông dùng. Nhưng vấn đề là cô không có tiền để mua cung và tên.

Không cầm lòng nổi, cô dừng bước, đứng thật xa nhìn tiểu bá vương đầy ước ao.

Tốt thật.

Cô không dằn được ý nghĩ khâm phục.

Đúng lúc này, như nhận ra ánh mắt của cô, hắn bất giác quay đầu qua mặt đối mặt với cô.

Cô càng hoảng hơn, vội ôm giỏ trúc lùi về sau, nhưng lại bất cẩn hụt chân ngã phịch ra đất.

Xấu hổ và lúng túng đồng loạt trào lên, cô nhặt đống đồ đổ ra đất lần nữa rồi ôm giỏ trúc cấp tốc đứng lên, quay lưng chạy ào đi.

Cô chạy được mấy bước thì mới sực nhớ là không nên chạy.

Cô dừng bước khẩn cấp, nhưng không kịp nữa vì hắn đã nhìn thấy mất rồi.

Cô không dám ngoái đầu nhìn lại, chỉ biết tự nhắc nhở mình phải đi thật chậm.

Ngày mùa thu ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi trên cao.

Mái tóc thật dài sau lưng cô cứ đong đưa mãi, từng chiếc lá đỏ và vàng cứ rớt xuống theo từng nhịp bước, khiến cô trông như một yêu tinh của rừng bước ra từ truyền thuyết.

Cậu bé nhìn theo cô từ xa, nhíu mày.

Cô cố sức giữ bình tĩnh, mãi tới khi vào lối rẽ mới co giò chạy vội.

Năm ấy, cô bé bảy tuổi, cậu bé mười tuổi, chúng vẫn còn rất nhỏ…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: Thuhuyenanh, hoithocuagio
     
Có bài mới 13.02.2018, 22:39
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 3223
Được thanks: 750 lần
Điểm: 9.7
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Tiểu Noãn Đông - Hắc Khiết Minh - Điểm: 11
Chương 1

Edit: Yunchan

Vào giờ Dần, trăng sáng vằng vặc làm ánh sao lu mờ.

Lúc cô tỉnh lại thì trời còn chưa sáng và vẫn còn rét mướt. Trong không khí lãng đãng mùi đậu, cô bò ra khỏi tấm chăn ấm, co ro xuống giường trong trời đông giá rét, xỏ vớ vào rồi đi qua cái rèm cửa ngăn cách gian phòng, dáng cô chưa cao lắm nên rèm cửa còn chẳng chạm được tới đầu cô.


Sau rèm cửa là một người đàn ông cao ráo chít khăn trùm đầu đang đứng ở trước cái nồi lớn, tay ông cầm cái thìa to đùng cố sức khuấy đều nồi nước đang sôi lục bục. Lúc ông thấy cô thì gật đầu rồi chỉ vào chiếc bánh màn thầu trên bàn.

Cô ngồi vào cạnh bàn, cầm lấy chiếc bánh màn thầu ấm ấp cho vào miệng, ăn chung với sữa đậu nành còn đang bốc khói.

Bánh màn thầu mang theo vị ngọt dìu dịu và thoang thoảng mùi lúa mạch, cô từ từ nhấm nháp bữa sáng của mình, thỉnh thoảng chấm ít nước tương và nếm thêm vị ngọt ngào của sữa đậu nành.

Nước tương mà cha cô ủ tuy không mặn mòi nhưng vị rất thơm, còn ngon hơn nhiều với đồ bán ngoài hàng nữa.

Cô vừa nhai bánh màn thầu vừa nhìn cha đổ chỗ sữa đậu nành vừa nấu xong vào cái thùng gỗ mắc vải thưa, hơi nước bốc lên gần như ngập đầy cả phòng, miếng vải thưa lọc chỗ sữa đậu nành đục ngầu thành dòng sữa trắng tinh mịn màng như lụa, rồi cha nhấc cái túi vải thưa lên vắt nhẹ, khiến chất lỏng còn dư bên trong chảy hết ra ngoài.

Trong túi vải bốc hơi nghi ngút còn thừa lại bã đậu. Ăn xong bữa rồi cô bèn mở cửa tiệm ra ngoài, cầm cây sào tre chống cửa sổ rồi trở lại phòng. Cha giao bã đậu cho cô, cô lấy bã đậu nhào chung với nước tương và bột mì đã được cha nhào mịn, sau đó bốc một nắm bột nho nhỏ lên để bắt đầu công việc hôm nay.

Cô còn nhỏ nên chưa thể làm việc gì quá nặng, nhưng mấy thứ như chuẩn bị đồ dùng lặt vặt thì cô vẫn làm được. Cô quấn dọc theo trán một cái khăn trùm đầu giống như cha, mang đũa bày lên mấy chiếc bàn thấp bên ngoài, rồi lấy nệm mây kê lần lượt cạnh bàn, sau đó bê chén sành đựng sữa đậu nành ra ngoài cửa, và cũng không quên chỉnh lại củi lửa trong bếp lò dưới nồi đậu nành.

Sữa đậu nành làm từ đậu phụ là sữa sống nên không thể uống ngay mà phải nấu lại lần nữa mới uống được, sữa mà cha và cô uống đều là sữa đậu nành chín còn thừa hôm trước, chỗ sữa đó không thể bán cho khách vì cha luôn giữ vững lập trường phải bán đồ làm trong ngày, cho nên ngày nào tới giờ sửu cha cũng dậy sớm làm việc quần quật.

Chờ cho mẻ đậu nành đun sôi bùng bục rồi cô mới rút củi ra để nó không bị quá lửa, xong đâu đấy cô bèn chạy ra sân sau bê đống ván gỗ đặt đậu hủ đã được rửa sạch từ hôm qua lên nhà xếp chồng một bên, rồi vớt từng lớp đậu trắng ngần lên tấm ván, cuối cùng mang nó dựng bên cửa sổ.

Trời lúc này đã hửng sáng, cơn gió thổi qua hiu hiu, cô ngẩng đầu nhìn những hộ liền kề đã bắt đầu có dấu hiệu sinh hoạt.

Cô múc một nồi đậu nành nhỏ, dùng giỏ trúc đựng mấy miếng đậu hủ mà cha vừa làm xong chạy luồn qua cửa sau để sang nhà đại nương nuôi gà, cô còn chưa gõ cửa thì đại nương đã mở cửa, mỉm cười chào hỏi cô.

Cô toét miệng cười rồi đưa đậu nành và mấy miếng đậu bì cho đại nương, đại nương né sang bên chỉ ra đằng sau nói vài câu, cô gật đầu biết đại nương không rảnh, bèn cầm cái giỏ trúc rỗng chạy vào sân sau tìm trứng gà.

Sân nhà đại nương không nhỏ nhưng gà mái chỉ làm ổ vài chỗ, mấy năm trước lúc cô mới bắt đầu tới đây nhặt trứng thì luôn luôn bị con gà mái hung dữ mổ cho thương tích đầy tay, dí chạy vòng quanh sân, nhưng giờ thì cô đã có bí quyết rồi, chẳng mấy chốc cô đã xách một rổ đầy trứng gà còn hơi ấm về nhà.

Chỉ mất một lát mà trời đã sáng bửng, cô ở sân sau múc nước rửa từng quả trứng một, sau khi chắc mẩm quả nào cũng sạch bóng thì mới ôm giỏ trúc trở lại sân trước.

Cha đã bắt đầu dọn chỗ đậu hủ làm xong lên ván gỗ, cô bèn vòng ra ngoài cửa treo lá cờ tiệm lên cửa sổ, gió sớm thổi bay lá cờ làm lộ ra vài chữ thật to in trên nó.

Cô nhìn mấy chữ to sống động kia mà chẳng hiểu nổi nó viết gì, nhưng đây là lá cờ mà mẹ cô thêu bằng từng đường kim mũi chỉ, nên mỗi khi cô treo lá cờ đã cũ kỹ phai màu này lên thì tâm trạng luôn rất vui, cảm giác như mẹ cũng đang ở đây với cô và cha vậy.

Cô treo cờ tiệm xong thì nhóm lửa lò ở ngoài cửa, đặt nồi lớn lên lò múc nước xong thì cha đã ôm lồng màn thầu đầy ắp ra khỏi nhà.

Chỉ chốc lát sau lồng hấp bắt đầu bốc hơi, cô cũng không quên canh chừng củi lửa dưới nồi đậu nành bên cửa sổ để giữ nó luôn ấm áp.

Thường thì vào giờ này trên đường đã lác đác vài ba người qua lại, một khách quen đã tới chỉ vào lồng hấp bên kia, cô lắc đầu ý bảo nó chưa chín, vẫn chưa ăn được.

Cô cười chỉ qua trứng gà, người khách quen gật đầu rồi trỏ vào đậu nành, cô gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, người khách quen bèn chọn một chiếc bàn thấp rồi ngồi xếp bằng xuống. Cô nhấc cái ấm dầu nhỏ đổ một ít vào cái vỉ sắt nóng, đánh đều trứng gà trong bát, sau đó xoay người cán phẳng cục bột mì nắn chung với bã đậu sáng nay, nhanh chóng thả lên mặt trứng gà trên vỉ sắt, rồi dùng xẻng trở mặt.

Chỉ qua hai lần lật cô đã rán trứng xong và bày nó lên đĩa, bưng lên chung với bát đậu nành.

Vị khách này vừa ăn thì vị khách khác đã tới, cô cần mẫn bán điểm tâm sáng luôn tay, múc sữa đậu nành, rán bánh trứng, đợi bánh màn thầu hấp chín rồi cô cũng bán luôn cả nó. Khách khứa tới lui nườm nượp cũng không quên tiện đường mua ít đậu bì và đậu hủ.

Cha làm xong sữa đậu nành rồi thì cũng tiếp tay bán sữa và rán bánh, còn cô thì tất bật lượn quanh giữa những chiếc bàn thấp ngoài cửa hàng như con thoi, để dọn dẹp thìa và bát đũa.

Người ở đây rất thích tay nghề của cha, hầu hết khách tới ăn đều sẽ quay lại lần nữa, bởi thế nên tính từ lúc cô treo tấm cờ tiệm lên thì cha và cô sẽ phải làm quần quật tới buổi trưa mới được nghỉ xả hơi.

Cho dù ngày nào hai người cũng bận rộn tới mức eo đau chân mỏi, nhưng cô thích được giúp một tay, cô thích bán điểm tâm và đậu hủ với cha vì ở đây cô có ích, hơn nữa những người lớn sẽ khen cô, cô nhận ra họ thích mình nên luôn cười tủm tỉm chạy tới chạy lui.

Tuy cô không thông minh nhưng cô có ích, cô biết mà.



Trời xanh thẳm gió trong lành.

Sau khi ăn xong bữa trưa thì cô tháo cờ tiệm xuống, cha dọn rửa nồi và lồng hấp, cô thì bê đống ván gỗ xếp đậu hủ ra sân sau rửa. Buổi chiều không bận tối mắt tối mũi như ban sáng, nên nhân lúc trời trong cha bèn vào trong núi chở nước, cô tiện thể mang quần áo bẩn của hai người ra bờ sông giặt. Nước dùng trong nhà đều là nước suối do cha chở riêng từ trên núi xuống, làn nước trong leo lẻo dùng làm đậu hủ thì cực ngon, nên không thể dùng phí phạm được.

Cha thả cô ở bờ sông rồi dặn giặt đồ xong phải về nhà ngay, cô gật đầu tỏ ý mình biết rồi, cha xoa xoa đầu cô rồi lái xe đi mất.

Cô tới gần bờ sông xắn tay áo lên, kéo làn váy cột chắc vào chân, cởi giày ra, xong hết mới ôm cái giỏ trúc đi vào lòng sông.

Nước sông vào thu lạnh như băng, cô chạm thử mấy lần mới có thể miễn cưỡng giẫm vào nước, song vì quá lạnh nên cô giặt quần áo chưa bao lâu thì hai tay hai chân đã đỏ ửng cả lên. Y phục của cô vốn nhỏ nhắn nên chỉ giặt loáng cái là xong, nhưng y phục của cha ngâm vào nước thì nặng hơn nhiều lắm. Cô học theo cách của các đại nương đập gậy gỗ vào chúng. Cô nhớ rõ lần đầu tiên cô tới đây giặt quần áo là hai năm trước, khi đó cô mới tám tuổi, vì giặt không đúng cách nên trượt chân té vào nước mấy lần liền. Nhưng một hai lần sau cô đã khôn lên, biết phải đứng trên tảng đá trơn ở giữa sông thế nào mới không bị té sấp, biết phải dùng lực bao nhiêu là vừa đủ.

Bốn mùa trong năm cô thích nhất là giặt quần áo vào mùa hè, vì lúc ấy thời tiết mát mẻ nhất, còn trời đông sẽ làm cô buốt tới nỗi răng run lập cập, đông lạnh tới chân tơ kẽ tóc.

Vất vả lắm mới giặt xong tất cả y phục, cô vắt khô hết quần áo và đồ đùng hằng ngày rồi bỏ lại trong giỏ trúc.

Thật ra lúc đầu cô cũng tới đây giặc quần áo vào giấc trưa như các đại nương vùng này, sau đó vì bận phụ cha nên mới đổi sang buổi chiều. Vả lại tiết trời sau giờ ngọ sẽ ấm hơn và người cũng thưa hơn, cũng không phải chạm mặt quá nhiều cô nương.

Chẳng phải cô không thích chơi chung với các nha đầu cùng tuổi, mà đơn giản là cô thích ở một mình. Thật ra cũng có lúc cô cố kết bạn với những người khác, nhưng lúc nào cũng vậy, cô sẽ bị bỏ lại, cô biết những cô nương đó không cố ý, nhưng chuyện cứ xảy ra tự nhiên như nó phải vậy.

Khi cô không biết làm sao nói chuyện với họ thì bị lạnh nhạt là bình thường thôi.

Ai cũng có quá nhiều chuyện phải lo, thời gian để gặp mặt nhau tán chuyện chỉ vào nửa canh giờ giặt quần áo ngắn ngủi, vậy thì còn ai rảnh rang để ý tới cô nữa chứ.

Ban đầu cô cũng cảm thấy buồn, nhưng lâu thì cũng quen dần.

Tới đây buổi sáng, nếu gặp người ta thì đối phương ngượng mà cô cũng ngượng, chi bằng tránh giờ đó ra để chiều hẵn quay lại. Mọi người được thoải mái, bản thân cô cũng dễ chịu hơn, không cần chú ý mãi chuyện mọi người đang nói gì.

Giặt y phục xong, cô ngồi trên tảng đã lau khô tay chân rồi xỏ vớ vào.

Gió thổi lá rụng bay vượt qua cô, rồi rơi vào mặt sông.

Con sông này sẽ chảy xuôi xuống một cái ao thật to thật bự ở lân cận, lần trước cha đưa cô tới thành Lạc Châu vòng qua cái ao đó một ngày một đêm mà còn chưa hết một vòng nữa.

Lúc đó cô đã định hỏi cha là cái ao này bao lớn, nhưng nào giờ cha không phải người nói nhiều, sau khi mẹ bị bệnh mất đi thì cha càng kiệm lời hơn. Rồi một hôm cô cũng hỏi cha vấn đề này, nhưng cha chưa kịp trả lời rõ thì đã tới cổng thành rồi, sau đó thì cô cũng quên bẵng mất chuyện hỏi lại.

Một cơn gió nữa lại nổi lên làm nhánh cây trên đầu rơi lả tả đôi ba chiếc lá rụng, gió đợt này mạnh hơn thổi phăng lá rụng tới ven sông. Nhìn ánh mặt trời lấp lánh trên sông cô nghĩ nhân lúc trời còn nắng nên chạy về nhà phơi khô y phục thôi. Nếu có thể cô cũng muốn lôi tấm chăn dày đắp mùa đông ra phơi nắng luôn thể, cô nhớ trước đây mẹ cứ nói suốt là cha thích trong chăn có vị nắng, cô biết cha thích thật.

Cô tháo làn váy buộc ở chân ra rồi ôm cái rổ đầy ụ quần áo, bước nhẹ tênh đi lên con đường về nhà. Chỗ này cách nhà không xa lắm nhưng cũng phải mất nửa canh giờ đi đường, lúc đi qua một lối rẽ cô chần chừ một lát, bước chân cũng chậm lại trong vô thức.

Con đường lớn có thể dẫn thẳng về nhà, còn đường nhỏ thì phải vòng qua núi.

Đi băng qua đường lớn tất nhiên là nhanh hơn, nhưng đằng trước có một nhà nông nuôi chó, cô không thích con vật đó, chúng lúc nào cũng đột ngột lao tới cô sủa nhắng lên mà chẳng bao giờ báo trước. Cô cũng không hiểu mình đã chọc phá gì mà chúng nổi giận nữa, năm ngoái cô từng bị một con chó to hung dữ đuổi chạy té khói, cậu bé nuôi chó thấy cô bị dí chạy đã chẳng thèm ngăn nó lại mà còn đứng bên cười nữa, bạn bè cậu ta cũng y như vậy. Từ đó trở đi đối với con chó nào cô cũng tránh được thì tránh, trốn được thì trốn biến luôn.

Con chó của nhà đằng trước tuy bình thường khá tốt, nhưng nó rất to, khó mà nói trước lúc nào thì nó sẽ lồng lên rồi đuổi theo cô…

Nghĩ tới khả năng này cô quyết định ngay là đi con đường nhỏ tốt hơn, mặc dù phải mất thời gian đi vòng lên nhưng cảnh vật trên con đường nhỏ đó rất đẹp, rậm rì những bóng cây già, vả lại đêm qua trời đổ mưa, nói không chừng sẽ có nấm để hái, hoặc tìm ít trái cây về làm món ăn cũng hay lắm mà.

Nghĩ tới điều này tâm trạng cô lập tức khá hơn, bước chân cũng rảo nhanh hơn, chốc chốc lại cúi đầu ngó xem dưới gốc cây ven đường có loại nấm nào ăn được không.

Vạt nắng lọt qua kẽ lá um tùm rọi xuống rừng rậm, khiến đâu đâu cũng ngát hương thu.

Cô thích cách bốn mùa luân chuyển, vì mỗi mùa luôn có những thức ngon. Cô lúi húi nhặt vài hạt dẻ lăn lốc trên đất, cô cẩn thận lục lọi trong những bụi cây xanh biếc. Rồi bỗng nhiên, lúc cô đang chìm ngập trong đống lá rụng thì ngó thấy một chiếc giày.

Trên mặt giày dính đất và lá cây, nó nằm trơ trọi giữa đống lá rụng, nếu cô không cúi đầu tìm trái cây và nấm thì bảo đảm sẽ không thấy nó.

Nói thật thì cô rất muốn giả bộ như không phát hiện ra nó, nhưng cô nhận ra chiếc giày mới đó, cô cũng nhận ra cái cung nhỏ óng ánh rơi cách đó không xa.

Có một thoáng cô nghĩ chắc là hắn đã chán ngấy cây cung nhỏ này rồi nên mới tiện tay vứt nó đi, suýt nữa thì cô đã thò tay ra nhặt, nhưng trên cây cung có khắc tên.

Cô kịp thời nghĩ lại rồi hớt hải rụt tay về, cô không thể gây rắc rối, biết đâu hắn bỏ nó nhưng cũng không thích người khác cầm đồ của mình thì sao.

Thật lòng cô không thể trêu vào tên kia được, ba năm trôi qua tiểu bá vương đã càng thêm ngang ngược bằng trời. Cô thường thấy hắn gọi bạn dẫn bè cưỡi ngựa đi qua, để lại phía sau một đống hỗn độn bị quẹt ngã trên đất. Bọn họ cưỡi ngựa rất chi dở tệ, nhưng chẳng ai dám nói gì những tên công tử nhà giàu này hết, họ chỉ tức suông thôi.

Cô thấy tốt nhất là mình đừng nên nhặt đồ bừa bãi, ngẩng đầu hít vào một hơi thật sâu, cô quyết định tha cho cây cung nhỏ đó, dợm hai bước vờ như không thấy nó, rồi ngừng lại.

Máu.

Cô ngửi thấy mùi máu.

Cô thật tình hy vọng là khứu giác mình đừng tốt đến thế, nhưng mùi đó rất nồng, lẫn giữa mùi lá mục và bùn ẩm, giữa mùi rêu và gỗ cây.

Thế là cô tò mò xoay người, ngoái đầu nhìn lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn cò lười về bài viết trên: hoithocuagio
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 378 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 310 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1099 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1045 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 323 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 994 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 813 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 773 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 303 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 735 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 322 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 327 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1242 điểm để mua Thần nước
Sunlia: bão về r bà con ơi ==
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.