Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 31.01.2018, 22:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 207 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
48


Thông tin ấy tựa như sét đánh ngang trời, thoáng chốc khiến Giang Thiên và Giang Sơn chấn động. Lương Dịch đang định bước lên mở cửa nhưng bị bọn họ gắt gao ôm lấy, hai mắt rưng rưng nhìn cậu.

“Này, các ngươi đang làm cái gì vậy? Đường chủ đang ở bên ngoài, tốt xấu cũng nên để hắn tiến vào thương lượng một chút a.” Lương Dịch bất đắc dĩ nhún nhún vai. Thật không thể hiểu được hai con ác lang này tại sao lại biến thành như thế nữa. Chẳng lẽ là công phu mồm với lực sát thương cường đại của Độc Cô Sấu Ngọc khiến tinh thần dũng mãnh của bọn họ thay đổi sao?

“Không nên đi, Tiểu Dương.” Giang Sơn lệ lang lanh nhìn cậu: “Nếu như Đường chủ đi vào, chúng ta sẽ phải đến Tử Vân Cung đi. Chúng ta không muốn đi đâu cả, ô ô ô. Cứ coi như… Cứ coi như chúng ta không nghe thấy Đường chủ gõ cửa là được. Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta không nghe thấy gì hết, chúng ta không biết gì cả.”

Lương Dịch quả thực không thể tin được, Giang Sơn luôn giảo hoạt cường thế cư nhiên cũng có lúc bịt tay trộm chuộng[1] như vậy, xem ra uy lực của Độc Cô Sấu Ngọc đã vượt xa so với tưởng tượng của cậu, trong lòng trăm ngàn suy nghĩ không sao lí giải được. Nếu chiếu theo quy luật cá lớn nuốt cá bé mà nói, gia khỏa cường đại như Sấu Ngọc rõ ràng phải là người ở trên, thế nhưng vì sao Đường chủ có thể phản công thành công a? Hay là Đường chủ kỳ thực mới là người nằm dưới, nhưng vì ngại mặt mũi nên mới không dám ăn ngay nói thật. Ân, vấn đề này đáng để cẩn thận nghiên cứu, hôm nào để Tiết Bân hỏi hộ mình là được. Cái gì, tại sao cậu không tự mình đi hỏi ư? Đùa đấy a, cậu không có chán sống đâu nha.

Có chuyện gì vậy nhỉ? Lẽ nào người bên trong vừa nghe thấy tên của Sấu Ngọc đều hù chết rồi sao? Nhớ lại đống giầy bị vứt ngôn ngang, ân, điều này không phải là không có khả năng. Đông Phương Văn yên lặng suy nghĩ, âm thầm tự kiểm điểm bản thân có phải đã quá ích kỷ hay không khi vì để các huynh đệ Tuyệt Đính Đường yên thân mà đưa Sấu Ngọc tới đây ở lại, bởi vì rõ ràng khả năng chịu đựng của đám gia khỏa trong cung đối với công phu lắm mồm của Sấu Ngọc kém hơn hẳn Tuyệt Đính Đường. Huống chi nơi nào chỉ có một vài cao thủ.

Hắn đang định một chưởng đánh sập cánh cửa để vào xem thế nào, bỗng nhiên nghe thấy tiếng lách cách vang lên từ bên trong. Âm thầm tính toán, bên trong tối thiểu có ít nhất hai mươi chiếc khóa. Đông Phương Văn bỗng thấy buồn cười, mình có nên kể lại cho bọn họ uy lực của vũ khí mà Sấu Ngọ từng nói không nhỉ? Đại môn này cho dù được khóa bằng một trăm chiếc khóa cũng không chịu nổi một kích của thứu gọi là súng lục.

Qua khoảng nửa khắc, đại môn mới được mở ra, Đông Phương Văn không giải thích được ánh mắt đầy đau thương của Giang Thiên và Giang Sơn khi nhìn mình, sau đó chuyển đường nhìn sang Lương Dịch thì thấy người phía sau nhẹ nhàng đưa một ngón tay lên, rón ra rón rén tớ gần, khẽ cười nói: “Đường chủ chờ một chút, bọn họ đang tìm lý do để không phải đi cứu Thái hậu.”

Quả nhiên, Giang Thiên bõng nói: “Lão thái bà kia chẳng đối xử tốt với chúng ta chút nào cả, bắt chúng ta cưới nam hoàng hậu để thỏa mãn nguyện vọng biến thái của nàng. Ngươi nói xem, chúng ta có nên cứu nàng không?”

Giang Sơn lập tức tiếp lời: “Không nên. Ân, ngoại trừ chuyện đó ra, nàng cũng đối xử không tốt với đám phi tử của chúng ta, giống như ham mê biến thái của nàng, hay dùng tiền tài bảo vật đại gia của chúng ta ban cho, không nhìn sắc mặt người ta gì cả. Ngươi nói xem, Thái hậu như vậy chúng ta nên cứu hay không?” (không hiểu đoạn này lắm =__=)

Giang Thiên liền nói: “Không nên. Còn có, tha nàng thâm chí còn muốn tìm một nam nhân có thể áp chế chúng ta, nói cái gì mà càng giãy dụa phản kháng càng đặc sắc. Tuy âm mưu ấy cuối cùng không thể thực hiện được, nhưng tội vẫn không thể xá.”



Đông Phương Văn và Lương Dịch ngơ ngác nhìn hai người ngươi một câu ta một câu kể tội Thái hậu. Đành buông tay nói: “Xem ra mục đích của bọn họ đã rất rõ ràng rồi, chỉ có thể để Thái hậu lão nhân nàng tự cầu phúc cho mình thôi.”

Lương Dịch gật đầu đồng ý, bỗng nhiên lại thấy Giang Thiên và Giang Sơn ôm đầu nói: “Thế nhưng, thế nhưng chúng ta vẫn muốn cứu nàng. Tuy rằng nàng có rất nhiều khuyết điểm, nhưng nhờ có nàng, chúng ta mới không bị biến thành công cụ mưu quyền trong tay các phi tử khác sau khi mẫu thân chúng ta mất. Nếu không có nàng, chúng ta còn nhỏ tuổi không thể đấu lại được với lão cáo già Kim Sơn Vương để leo lên được vương vị này. Huống chi cuối cùng chính nàng đã giúp chúng ta bắt Kim Sơn Vương.”

Lương Dịch thực sự không nhịn được nữa, cuối cùng lớn tiếng nói “Nếu đã như thế, vậy thì đi thôi.” Trời ạ, chẳng lẽ dài dòng cũng bị truyền nhiễm sao? Nhìn bọn họ lại nói tiếp không dứt. Cậu nào biết đây chính là biện pháp trì hoãn của Giang Thiên và Giang Sơn?

Tuy rằng thiên bất tình vạn bất nguyện[2], Giang Thiên và Giang Sơn, còn có Đông Phương Văn và Lương Dịch, vẫn đi đến Tử Vân Cung khí thế nguy nga. Không ngờ chính là, đám thái giám cũng nữ không bao giờ chịu rời khỏi bọn họ, lúc này chẳng ai dám đi theo, một chút giác ngộ đồng sinh cộng khổ với chủ tử cũng không có.

Trong Tử Vân Cung, lúc này lạnh tanh không một bóng người, tâm trạng Giang Thiên và Giang Sơn trầm xuống, nghẹn ngào nói: “Lẽ nào… Lẽ nào chúng ta đã tới chậm một bước rồi sao? Đã như vậy, chúng ta có tới cũng vô dụng, nên trở về thôi.” Nói xong chỉ hận lòng bàn chân không bôi mỡ để chuồn đi nhanh hơn.

Lương Dịch vừa bực mình vừa buồn cười, túm lấy bọn họ nói: “Không được, ít nhất sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Đi, chúng ta đến hậu điện xem thế nào.” Hừ hừ, thật tốt quá, mẫu lang Thái hậu ngươi cũng có ngày hôm nay a. Cậu hưng phấn đến mức hai mắt đều phóng lục quang, vô cùng muốn thấy bộ dạng thê thảm của Thái hậu.

Hoàn đệ tứ bát thập chương

[1]Bịt tay trộm chuộng: tự lừa dối mình, không lừa dối được người (Do tích có kẻ lấy được quả chuông, mang đi không nổi, bèn dùng vồ đập vỡ để dễ mang, nào ngờ chuông không vỡ mà tiếng chuông lại vang vọng. Hắn lại sợ mọi người nghe thấy tiếng chuông sẽ kéo tới, bèn bịt tai lại để khỏi nghe thấy)

[2]Thiên bất tình vạn bất nguyện: không tình nguyện




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 31.01.2018, 22:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 207 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
49


Sợ quấy nhiễu tên Độc Cô Sấu Ngọc lắm mồm, Giang Thiên và Giang Sơn rất cẩn thận đi thật khẽ thật khẽ, tới hậu điện của Tử Vân Cung tinh xảo, quả nhiên, âm thanh vang dội của Độc Cô Sấu Ngọc truyền tới rất rõ ràng.

Theo mong muốn Giang Thiên và Giang Sơn, bọn họ rất muốn ôm đầu rút lui, bất đắc dĩ Lương Dịch lại khăng khăng muốn xác định xem sống chết của Thái hậu, bởi vậy bốn người bọn họ lặng lẽ đi tới cửa sổ, chọc một lỗ rồi nhìn trộm bên. Trong phòng sáng rực ánh nến, người đang ngồi trong đó đông nghịt.

Giang Thiên và Giang Sơn sửng sốt. Bọn họ vốn tưởng rằng sẽ thấy thảm trạng thi thể khắp nơi. Ngay cả Lương Dịch cũng phải tán thưởng, xem ra Thái hậu bản lãnh cao một bậc, có thể duy trì đến tận bây giờ.

Bỗng nghe thấy tiếng Độc Cô Sấu Ngọc hăng hái bừng bừng giảng giải, nước miếng tung bay: “Cho nên,  đam mỹ có rất nhiều thể loại a, tỷ như niên hạ công, niên thượng công, phụ tử, còn có NP, H vân vân… Ân, Thái hậu a di và các vị cung nữ tỷ tỷ, các ngươi nghi ngờ những lời này của ta sao?”

Nước mắt của Giang Thiên nháy mắt chảy ròng ròng, ô ô ô, mẫu hậu, ngài thật đáng thương. Mấy thứ dài dòng tiểu quỷ này giảng đạo cho chúng ta, ít nhất cũng có thể hiểu được một nửa. Vấn đề mà các ngươi bị ép nghe hoàn toàn không hiểu gì hết. Ô ô ô, mẫu hậu, nhi tử vô dụng, không dám đi cứu người a.

Y vừa nghĩ tới đây, Thái hậu đã hưng phấn mở miệng nói: “A, niên hạ công có phải là người nằm trên ít tuổi hơn đúng không? Niên thượng đương nhiên là người nằm trên nhiều tuổi hơn, phải không? Phụ tử thì càng đơn giản hơn, có chút loạn luân. Ân, còn NP, H nữa, để ai gia nghĩ thêm chút nữa.”

Ngoài cửa sổ bốn người nghe thấy thế liền trợn tròn mắt, trong nháy mắt lộ ra vẻ mặt cảm động, thầm nghĩ: “Lợi hại lợi hại, gừng càng già càng cay. Nghe không hiểu vấn đề dài thê thê của Độc Cô Sấu Ngọc, liền dùng một vấn đề khác để phản kích lại hắn.” Hai mắt Giang Thiên và Giang Sơn thiếu chút cháy lên lửa hồng: A, mẫu hậu, chúng ta sùng bái người, cư nhiên có thể nghĩ ra biên pháp tuyệt diệu như để đối phó hắn, thảo nào đến bây giờ người trong Tử Vân Cung lông tóc vô thương a.

Bỗng Thái hậu hét to một tiếng, nói: “A, ta biết rồi, ý nghĩa của NP có phải là rất nhiều mông không, ý chính là một tiểu công liên tục làm mấy tiểu thụ. Ý nghĩa của H có lẽ là phản công a, bởi vì tiểu công liên tục tác chiến, thực sự quá mệt mỏi, cho nên đương nhiên sẽ bị tiểu thụ phản công.”

Độc Cô Sấu Ngọc cười đến mức không ngồi thẳng, nói: “Thái hậu a di, giải thích của ngươi thực sự quá mức tuyệt hảo a. Ân, mấy cái đầu thì đúng rồi. Bất quá, ý nghĩa của NP đâu chỉ như vậy. Tuy cũng có thể coi như ngươi đã đúng, bởi quả thực là có mấy cái mông, nhưng NP ở chỗ chúng ta là tiểu công chiếm đa số nga. Thông thường hai hoặc ba tiểu công phối với một tiểu thụ. Còn ý nghĩa của  H thì sai hoàn toàn rồi. Ý của H chính là dùng bút pháp hoa diệu thần kì cấp tốc ghi lại chuyện tiểu công tiểu thụ thường làm trên giường mà không để ai nhìn thấy a…” Nó còn chưa dứt lời, Thái hậu và mấy cung nữ đã ‘o’a một tiếng rất to, nối tiếp ngay sau đó là những âm thanh đầy kích: “Thật tốt quá thật tốt quá thật tốt quá, thì ra còn có vật như vậy. A a a a a a, Sấu Ngọc, chúng ta muốn xem a, chúng ta muốn biết những người phụ trách ghi chép lại. Sấu Ngọc Sấu Ngọc…” Âm thanh đinh tai nhức óc lại càng lúc càng nâng cao tần suất, suýt chút nữa thổi bay nóc nhà.

Thái hậu khoát tay chặn lại, đám cung nữ kích động mới dần bình tĩnh trở lại, sau đó cười rạng rỡ nói: “Sấu Ngọc a, những điều ngươi vừa nói đều là những thứ mà ai gia tha thiết mong muốn a. Như vậy đi, chỉ cần ngươi có thể làm ra, ai gia liền cho phép ngươi ở lại cung tùy tiện phát triển fans của Kenshin và Rukawa. Hơn nữa ai với tư cách là fans của họ, đương nhiên sẽ ra sức mở rộng, như vậy, chúng ta hẳn là có thể biến hoàng cung trở thành đại bản doanh của văn hóa Rukawa Kenshin, sau đó chúng ta sẽ mở rộng phạm vi ra toàn quốc, tạo thành cơn sóng sùng bài họ thật lớn a. Ân, Sấu Ngọc, vì sự phát triền của văn hóa Rukawa Kenshin, ngươi phải ở lại đây. Hơn nữa tuy rằng chúng ta mới chỉ gặp nhau có nửa ngày ngắn ngủi, nhưng ai gia phát hiện ra rằng ta rất thích ngươi, ai gia không muốn rời xa ngươi. Cho nên Sấu Ngọc, ngươi hãy ở lại Thương Chi quốc đi. Một ngày nào đó, khi chúng ta tìm được trường sinh thuật, nhất định sẽ không quên ngươi.”

Sắc mặt Đông Phương Văn và Lương Dịch bắt đầu trắng bệch, chợt nghe “rầm” một tiếng. Nhìn hai bên trái phải, Giang Thiên và Giang Sơn đã ngả thẳng cẳng, hai mắt trợn ngược, miệng sùi bọt mép, cố gắng mấp máy điều gì đó: “Mẫu hậu… Không… Không nên a.”

Mấy cung nữ nghe thấy tiếng động, đi ra thấy hóa ra là bọn họ, cười nói: “Đại Vương Vương tử và Lương công tử tự mình tới đây sao. Vừa rồi Thái hậu còn nói nên để mấy người học hỏi them chút nữa a. Thật tốt, mau vào thôi.”

“Chờ… Chờ một chút, các ngươi không thấy bọn họ đã té xỉu rồi sao?” Những cung nữ này rốt cuộc có trái tim đồng cảm không a, Lương Dịch tức giận bất bình nghĩ. Nhưng thấy các nàng che miệng cười nói: “Không sao cả, thần y đang ở bên trong a.”

Những lời này giống như niệm chú, Giang Thiên Giang Sơn trong nháy mắt tỉnh lại, đứng dậy chật vật cười nói: “Không… Không cần. Cứ để mẫu hậu và thần y tiếp tục trò chuyện đi, chúng ta chỉ đi ngang qua thôi. Giờ chúng ta phải về ăn tối a.” Trời ạ, ngồi ngốc ở đây có mà chết à, phải tranh thủ về thu dọn đồ đạc, sau đó cao chạy xa bay thô. Giang Thiên và Giang Sơn không hẹn mà cùng suy nghĩ giống nhau. Ân, xem ra phương án sung quân biên cương cần phải nhanh chóng thực hiện mới được.

Hoàn đệ tứ cửu thập chương.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.01.2018, 22:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:28
Bài viết: 5287
Được thanks: 207 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Nhất chích linh dương Lưỡng Chích Lang - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
50


“Ai nha, Đại Vương nói ta mới nhớ ra, thần y và Thái hậu vẫn chưa ăn tối.” Mấy cung nữ cười nói: “Hay là thế này, Đại Vương Vương tử và Lương công tử, Đông Phương Đường chủ dùng cơm ở Tử Vân Cung luôn đi. Càng nhiều người càng nào nhiệt hơn.”

Cái, cái gì mà náo nhiệt chứ? Có tên Độc Cô Sấu Ngọc ở đấy thì làm sao mà nuốt trôi cơm? Giang Thiên và Giang Sơn lấy lí do phải phê duyệt tấu chương mà dứt khoát cự tuyệt. Ngược lại Đông Phương Văn không có dị nghị gì cả, hắn quá rõ ràng tính cách của ái nhân mình. Nó hiện tại có lẽ là bởi vì tìm được tri kỉ mà hưng phấn đến mê muội, cho nên bây giờ nếu hắn không nhân cơ hội này liên lạc cảm tình thì mấy ngày mấy đêm tới sẽ chẳng thấy mặt nó đâu cả. Mấy ngày hôm nay sống khá là tốt, chỉ là đến tối có chút… Ông trời tha thứ cho hắn, hắn vẫn còn là thanh niên trong thời kì huyết khí phương cương, tinh lực tràn đầy a.

Cứ như vậy, mọi người mỗi người đi một ngả, Lương Dịch đương nhiên là chạy trốn theo hai con lang kia. Đừng có đùa, cậu đâu có bản lĩnh được như Đường chủ. Hơn nữa rất nhiều dấu hiệu cho thấy, hoàng cung của Thương Chi quốc trong thời gian tới sẽ nổi dậy một trận  “gió thảm mưa sầu” chưa từng có. Sấu Ngọc gặp được một người ủng hộ đáng sợ như vậy là điều ngoài dự liệu của cậu. Cho nên Lương Dịch đang cẩn thận nghĩ xem mình có nên du ngoạn khảo sát một chuyến nơi biên cương cùng hai con lang kia không. Không phải là kích động, nhưng nếu viết ra có lẽ sẽ sánh được với những câu thơ “Bắc Phong quyển địa bạch thảo chiết, hồ thiên bát nguyệt tức phi tuyết. Hốt như nhất dạ xuân phong lai, thiên thụ vạn thụ lê hoa khai”. (*)

Đêm ấy, trong Cẩm Hoa Cung đèn đuộc sáng trưng. Tại sao ư? Đương nhiên là để sắp xếp quần áo, chuẩn bị lương khô,v.v… rồi. Tuy rằng người nhiều lực lượng lớn, nhưng lần đào vong này, không phải, là nhân số sung quân thật sự nhiều quá mức, đến nỗi những thứ cần mang theo đã xếp thành hai ngọn núi nhỏ. Lương Dịch cũng không khách khí phân công nhiệm vụ, còn nhân cơ hội này lợi dụng việc công để trả thù tư một chút, mang theo hành lý nặng nhất bắt hai tên thái giám luôn giám sát cậu vác.

Cho đến khi mọi việc đều được sắp xếp ổn thỏa, Giang Thiên và Giang Sơn mới có thể thở phào nhẹ nhõm, dự định mai sẽ vào triều tuyên chiếu tội mình, sau đó đợi đến khi mình đi thì Thái hậu sẽ buông rèm chấp chính. Vừa nghĩ đến việc Lão thái bà và Độc Cô Sấu Ngọc nhất định sẽ nhân cơ hội này khi vào triều trắng trợn tuyên dương nam nam luyến tình và văn hóa Rukawa Kenshin, bọn họ chỉ có thể cảm thấy có lỗi với đám triều thần vẫn đang mờ mịt không biết rằng tai họa sắp ập tới. Nhưng hiện tại không có thể để lương tâm có cơ hội ngẩng đầu, hơn nữa, quân muốn thần chết, thần phải chết, hiện tại bất quá cũng chỉ bắt bọn họ nghe vài câu dài dòng mà thôi. Bọn họ cố gắng quên đi việc mấy lời dài dòng này có thể khiến người ta sống không bằng chết.

Ngày hôm sau, Giang Thiên Giang Sơn với những tính toán kĩ lưỡng bước vào triều. Đợi lúc nào mình rời đi rồi thì hẵng thông báo cho Lão thái bà. Trong thời điểm phi thường như vậy, tiền trảm hậu tấu là phi thường cần thiết. Bằng không hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Ân, còn đám đại thần kia, tuy rằng sẽ có chút nghi hoặc nhưng dù sao bọn họ cũng quá thoải mái nhiều ngày nên sẽ không có nhiều dị nghị lắm, dù sao đây cũng không phải chuyện gì lớn. Thái hậu cũng không phải chưa từng buông rèm chấp chính.

Giang Thiên và Giang Sơn hoàn toàn say sưa với kế hoạch hoàn mỹ của mình, chỉ tiếc rằng thiên hữu bất trắc phong vân, nhân hữu đán tịch họa phúc[1]. Vừa mới ngồi lên bảo tọa, không đợi bọn họ mở miệng, ý chỉ của Thái hậu đã tới, nội dung như sau.

“Phụng thiên thừa vận, Thái hậu chiếu viết. Thương Chi quốc ta từ trước đến nay nam nhiều nữ ít, vấn đề kết hôn luôn là việc nan giải hàng đầu của quốc gia ta. Giải pháp duy nhất chính là cho phép nam nam yêu nhau, như vậy sẽ cân đối. Vì vậy, ai gia đã dành cả đời tận sức phát triển sự nghiệp nam nam, đáng tiếc hiệu quả quá nhỏ. Gần đây theo dõi khắp cả nước, hiện tượng nam nhiều nữ ít ngày càng nghiêm trọng, mà những án kiện gian dâm không ngừng xảy ra, quả là nhục nhã thay tên tuổi đại bang ta. Hôm nay, may mà trời giáng thần y, không chỉ chữa khỏi bệnh cho hoàng nhi, lại còn cảm thấy tâm dắc với việc này. Phụng theo mệnh lệnh của ai gia, trong hoàng cung sẽ mở giảng đàn. Toàn bộ quan viên tứ phẩm trở lên nhất định phải có mặt, bằng không sẽ bị lăng trì xử tử, quyết không nhân nhược. Khâm thử.

Tái bút: địa điểm giảng đàn: đại điện Tử Vân Cung. Người chủ giảng: Độc Cô Sấu Ngọc, Thái hậu. Khách quý đặc biệt được mời đến: Đại Vương, Vương tử, Đông Phương Văn Đường chủ Tuyệt Đính cùng Hoàng hậu tương lai Lương Dịch. Vốn định mời cả Hà Ích quốc cữu cùng ái nhân của hắn tới biểu diễn, bất đắc dĩ ái nhân hắn dùng cái chết để bức, kiên quyết không chịu đi, cho nên đành phải từ bỏ. Các vị khi đến phải mang theo giấy bút để ghi chép lại tỉ mỉ, sau đó sẽ bình bầu thứ tự 1,2,3 bản ghi chép đó để phong thưởng. Một giải nhất, người đoạt giải sẽ được khen ngợi, phần thưởng là ba viên minh châu Đông Hải, một bộ mã quái[2] đỏ. Hai giải nhì, phần thưởng là một viên minh châu Đông Hả, một bộ mã quái đỏ. Ba giải ba, phần thưởng là một viên minh châu Đông Hải.”

Trầm mặc, sắc mặt của Giang Thiên và Giang Sơn đã chuyển sang trắng bệch. Lão thái bà này thái quá rồi đấy, lại lấy lí do nam nhiều nữ ít để nói, thậm chí còn bảo vấn đề kết hôn thành vấn đề nan giải hàng đâu của Thương Chi quốc. Đây là điển hình của việc nói dối trắng trợn. Hơn nữa những án kiện gian dâm, quốc gia nào mà chả có một hai vụ, ai mà cấm được, ngay cả trời cũng bị Thái hậu tá đề phát huy[3]. Thật sự là thị khả nhẫn thục bất khả nhẫn[4] a. Bất quá trong thời điểm phi thường này, không nhịn được cũng phải nhẫn lại. Giang Thiên và Giang Sơn nghiến răng ken két. Bỗng một cựu thần tam triều nói: “Đại Vương, đoạn đầu trong ý chỉ của Thái hậu mặc dù có chút… Nga… Có chút khoa trương, cựu thần vẫn có thể hiểu được, chỉ là đoạn sau rốt cuộc có ý gì? Có lẽ bởi vì cựu thần tuổi đã già, thực sự nghe không hiểu. Các vị đại nhân nếu hiểu, xin hãy vui lòng chỉ giáo, giải thích tường tận một phen cho ta được không.”

Quan viên tam phẩm trẻ tuổi nói: “Lô đại nhân, ngươi là vì tuổi đã cao nên nghe không hiểu, ta có lẽ là bởi vì tuổi còn quả nhỏ nên cũng không hiểu gì cả. Hà quốc cữu là trọng thần đương triều, lại gần thiên nhan, cho nên Hà quốc cữu có thể giải thích của chúng ta được không?”

Hà Ích thấp giọng khụ một tiếng, nói: “Các vị đại nhân, nếu nói thánh chỉ ý chỉ, tại hạ không hiểu được một nghìn, chỉ gần tám trăm thôi. Chỉ là tại ha chưa bao giờ nghe qua ý chỉ như vậy, văn bất văn, bạch bất bạch.[5] Nhưng trong lòng ta dự cảm không hề tốt chút nào, có lẽ chúng ta lần này đại họa lâm đầu.”

Lại có người nói: “Hà quốc cữu có lẽ là lo lắng quá rồi. Tuy rằng ty chức cũng không hiểu hết, nhưng hai chữ phong thưởng lại nghe rất rõ, hơn nữa cũng không nhắc đến việc xử phạt, đây rõ ràng là chuyện tốt a.” Hắn vừa nói, đại bộ phận gật đầu phụ họa, sôi nổi cười nói vui vẻ.

Hoàn đệ ngũ thập chương.

(*) Trích trong “Bạch tuyết ca tống Vũ Phán quan quy kinh” của Sầm Tham

Bắc phong quyển địa bạch thảo chiết

Hồ thiên bát nguyệt tức phi tuyết

Hốt như nhất dạ xuân phong lai

Thiên thụ vạn thụ lê hoa khai

Tán nhập châu liêm thấp la mạc

Hồ cừu bất noãn cẩm khâm bạc

Tướng quân giác cung bất đắc khống

Đô hộ thiết y lãnh do trước

Tạm dịch:

Bài ca Tuyết trắng đưa Vũ phán quan về kinh đô

Gió bắc cuốn đất làm cỏ trắng tàn tạ,

Trời Hồ vào trăng tháng Tám tuyết bay đầy.

Dường như qua một đêm gió xuân thổi về,

Ngàn cây vạn cây hoa lê rộ nở.

Tan tác bay vào rèm châu làm ướt bức màn là,

Áo hồ cừu không đủ ấm, chăn gấm mỏng manh.

Tướng quân không giương nổi chiếc cung bằng sừng,

Áo sắt của đô hộ lạnh nhưng vẫn mặc..



[1]Thiên hữu bất trắc phong vân, nhân hữu đán tịch họa phúc: Trời có mưa gió khó đoán, người có hoạ phúc sớm chiều

[2]Mã quái: áo khoác ngoài (một loại áo ngắn mặc bên ngoài của nam giới trong lúc cưỡi ngựa, thường là màu đen)

[3]Tá đề phát huy: mượn đề tài khác để phát huy ý riêng.

[4]Thị khả nhẫn thục bất khả nhẫn: Chuyện này mà nhịn được thì còn chuyện gì không nhịn được = nhất quyết không thể nhịn được.

[5]Văn bất văn, bạch bất bạch: Chẳng biết dịch thế nào. Nói tóm lại là lạ, khác người =))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngoc Luyen, như đỗ, sakamakiyue và 196 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 659 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2437 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2320 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2208 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé kẹo 1
Etalts: mọi người ủng hộ nha, ^^
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 499 điểm để mua Chậu hoa hồng
Kaori Hương: 222
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1051 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2000 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1420 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 795 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 756 điểm để mua Bé kẹo 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.