Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Hổ lang truyền thuyết - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết

 
Có bài mới 30.01.2018, 16:02
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2698
Được thanks: 660 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Hiện đại] Hổ lang truyền thuyết - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết - Điểm: 10
TRUYỆN: HỔ LANG TRUYỀN THUYẾT
虎狼传说

TÁC GIẢ: MÃN TỌA Y QUAN THẮNG TUYẾT
满座衣冠胜雪

Thể loại : Đam mỹ, hiện đại đô thị, 1×1, cường công cường thụ, chiến tranh quân sự, HE

Nhân vật : Lôi Hồng Phi x Lâm Tĩnh (Phi Hổ & Dã Lang), Vệ Thiên Vũ x Lăng Tử Hàn ( + hằng hà vô số nhân vật “chính” & hằng hà vô số tình địch “phụ” trong Ngân dực liệp thủ bỗng nhiên nhảy ra và chớp nhoáng biến mất)

Tình trạng : Hoàn.

Độ dài: 162 chương Chính văn + Ngoại truyện.

Tình trạng edit: Hoàn.

Nguồn edit: https://kaori0kawa.wordpress.com/2016/0 ... mment-6121
(Đã được sự đồng ý của chủ nhà)

Nhạc chủ đề: Mạt Nhật Chi Luyến – Trương Trí Thành (Tình yêu ngày tận thế – Trương Trí Thành)

EDITOR : MAI_KARI

BETA : KAORI0KAWA

Giới thiệu

Đối với Lôi Hồng Phi mà nói, Lâm Tĩnh chỉ là một người có bộ dáng đẹp, nhưng cũng không có gì hơn.

Đối với Lâm Tĩnh mà nói, Lôi Hồng Phi là người anh em tốt, cũng là một đối thủ tốt.

Đây chính là ở Trung Quốc vài chục năm về sau, sở hữu khoa học kỹ thuật cực kỳ tân tiến, cũng có mối quan hệ quốc tế khá căng thẳng.

Bọn họ một người là Phi Hổ, một người là Dã Lang, ở trong giới chính trị khó bề phân biệt thực giả, tìm kiếm vị trí thích hợp cho bản thân mình.

MAI_KARI

Giữa bề bộn lo toan, giữa cô đơn trống trải, giữa chiến đấu khốc liệt

Cầu mong một bóng hình kề cạnh

Cầu mong một hơi ấm vấn vương

Cùng với một tình yêu đâm chòi nảy lộc, truyền thuyết nảy sinh.

Phi Hổ mạnh mẽ, chúa tể sơn lâm

Dã Lang kiên cường, quân vương sa mạc

Họ là anh em, là chiến hữu, là đồng nghiệp, là kình địch

Hai người họ không ngừng từ xa ganh đua nhau, nhưng cũng luôn kề cận hỗ trợ nhau

Đây là một câu chuyện về cuộc đụng độ của hai mãnh thú

====

Một người với nỗi ân hận về một tình yêu đã lỡ tay đánh mất một cách ngu ngốc,

Một người với nỗi day dứt về một gia đình đã bị cướp đi một cách tàn nhẫn,

Họ là hai con mãnh thú với trái tim đầy tổn thương.

====

Một người xuất thân từ gia đình quyền thế,

Một người xuất thân từ gia đình bình dân,

Họ xuất thân khác nhau, với ước mơ khác nhau, với quá trình trải nghiệm khác nhau, nhưng:

Họ lại có cùng sự nhiệt huyết và trung thành, dùng trái tim cháy bỏng cùng lý trí lãnh tĩnh để thực hiện các nhiệm vụ khó khăn gian khổ;

Họ đều có tướng mạo, có tài năng, đều là nhân tài được mọi người chú ý;

Họ đều dựa vào chính năng lực của mình, dùng máu và thanh xuân của chính mình để khẳng định vị trí cho chính bản thân mình.

Họ là hai con mãnh thú đầy mạnh mẽ, kiên cường, là vua một cõi, là quân một phương.

=====

Khi hai mãnh thú chạm trán nhau, kết cục của các câu chuyện sẽ luôn là cảnh máu tanh, chiến đấu một mất một còn,

Nhưng hai người họ lại tạo ra một truyền thuyết khác từ câu chuyện đó.

Quá khứ họ cùng nhau đối mặt

Hiện tại họ cùng nhau sánh bước

Tương lai họ cùng nhau vươn tới

Giữa chiến trường khốc liệt, họ cùng nhau chiến đấu

Giữa chính trị mưu mô, họ cùng nhau chống chọi

Giữa cuộc sống cô đơn, họ cùng nhau bầu bạn

Từ đầu, hai người họ là kình địch

Sau đó là chiến hữu

Rồi trở thành anh em, thân hữu

Từ khi nào, mối quan hệ lại trở nên gần gũi hơn cả thân hữu?

Từ khi nào, sự tồn tại của đối phương ở bên cạnh mình lại trở nên quá hiển nhiên?

Từ khi nào, cảm giác an bình khi ở bên cạnh đối phương lại quá đỗi quen thuộc?

Từ khi nào, trái tim đã khắc ghi bóng hình đối phương?

Hãy cùng đọc Hổ Lang truyền thuyết, để biết hai người họ đã tạo ra truyền thuyết như thế nào nhé!



Đã sửa bởi cò lười lúc 16.02.2018, 00:25, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 30.01.2018, 16:05
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2698
Được thanks: 660 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Hổ Lang Truyền Thuyết - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết - Điểm: 10
TIẾT TỬ

Editor: Mai_kari

Beta: Kaori0kawa

Lôi Hồng Phi cũng y như trước, vừa lái xe ra khỏi Trúc Uyển mình đang ở liền thẳng tới Mai Uyển, tới thăm Lăng Tử Hàn đang tịnh dưỡng tại nhà.

Từ khi trở về từ Cung Đảo hồi năm trước, bệnh tình Lăng Tử Hàn luôn nghiêm trọng, qua mấy lần nguy kịch ở bệnh viện, vất vả lắm mới cứu cậu trở về được, nằm viện nửa năm, cậu mới được phép về nhà tĩnh dưỡng. Cho tới bây giờ, đã qua 1 năm, sức khỏe của cậu hồi phục chậm chạp. Lôi Hồng Phi vừa nghĩ đã thấy lo lắng, rồi lại bất lực. Hiện tại điều duy nhất mà y có thể làm là chỉ cần ở Bắc Kinh, nhất định mỗi ngày đều đến thăm Lăng Tử Hàn, nói chuyện cùng cậu, giúp cậu điều trị tâm lý đã bị tổn thương nặng.

Lăng Tử Hàn xuất viện có 1 khoảng thời gian khá dài không chịu bước đi, luôn ngồi ngồi ở xe lăn, đến gần đây mới chịu đứng lên bước đi, nhưng cậu lại cực yếu, rất ít khi đi lại trong thời gian dài, phần lớn thời gian đều nằm trên giường, hầu như mỗi thời mỗi khắc đều chịu đựng sự dày vò thống khổ. Cậu uống rất nhiều thuốc, chích rất nhiều kim, bất tri bất giác sẽ mê man, sau đó lại tỉnh giấc trong cơn ác mộng. So với trước đây cậu càng thêm trầm mặc, điều này làm cho bất kì ai quan tâm tới cậu đều thấy bất an, còn Lôi Hồng Phi vừa bất an còn thêm hối hận.

Đi vào biệt thự Lăng Nghị, phòng khách chỉ có Đồng Duyệt đang ăn sáng. Vị chuyên gia y học tuổi trẻ nhẹ giọng nói cho y: “Tử Hàn chưa tỉnh.”

Lôi Hồng Phi khẽ gật đầu, thấp giọng hỏi: “Em ấy ngủ ngon không?”

Đồng Duyệt buồn bã: “Chắc là không ngon, nhưng nó chưa bao giờ nói, nên bọn chú khó mà đoán được.”

Lôi Hồng Phi nhíu chặt hai hàng lông mày, ngồi vào bàn ăn. Đồng Duyệt hỏi y: “Con ăn sáng chưa?”

“Ăn chút rồi.” Lôi Hồng Phi khoát tay áo. “Chú không cần lo cho con, con không sao.”

“Ừ.” Y không phải người ngoài, nên Đồng Duyệt sẽ không khách khí với y làm gì. Từ khi Lăng Tử Hàn bị thương tới nay, bọn họ ai cũng ăn không vô, ngủ không ngon, tâm tình vẫn trầm trọng. Mỗi ngày hắn cũng có giải phẫu, nếu không ăn thì không có sức chống đỡ, bởi vậy mới miễn cưỡng bản thân mình đúng hạn làm việc và nghỉ ngơi, tận lực bảo trì tinh lực.

Hai người yên lặng ngồi một hồi, Vệ Thiên Vũ từ phòng ngủ lầu hai đi ra xuống thang lầu. Anh đã gầy đi nhiều, khuôn mặt tràn đầy sầu lo. Lôi Hồng Phi thân thiết hỏi: “Tử Hàn thế nào?”

Vệ Thiên Vũ thở dài: “Vẫn vậy, không có chuyển biến tốt đẹp, cũng không có chuyển biến xấu.”

“Không chuyển biến xấu chính là tin tức tốt.” Đồng Duyệt an ủi anh. “Chỉ cần ổn định thì sau đó sẽ từ từ khôi phục.”

“Hy vọng có thể như vậy.” Vệ Thiên Vũ ngồi vào bàn ăn, uống một ly sữa, ngẩng đầu nhìn Triệu Tiểu Lan đang đi ra từ bếp. “Cháo của Tử Hàn đã làm xong chưa?”

“Xong rồi.” Triệu Tiểu Lan vội vã gật đầu. “Tôi đặt trong lò viba, lúc nào cũng có thể ăn được cả.”

“Cám ơn.” Thanh âm Vệ Thiên Vũ rất ôn hòa.

Vành mắt Triệu Tiểu Lan đỏ, tuy rằng Lăng Tử Hàn về đến nhà đã sắp 1 năm, nhưng khi cô nghĩ lại vẫn thấy đau lòng không thôi. Cô sợ nước mắt của mình sẽ khiến Vệ Thiên Vũ khó chịu, nên xoay người lui về nhà bếp, không đi ra.

Nét mặt Vệ Thiên Vũ rất bình tĩnh. Hiện nay tính mạng Lăng Tử Hàn đã không còn nguy hiểm, điều cần làm tiếp theo chính là điều trị, tĩnh dưỡng trường kỳ cùng phục hồi, đây là một quá trình dài, cần sự tính nhẫn nại, nghị lực cùng lòng tin rất lớn, những thứ này anh đều có, nên tuy anh lo lắng nhưng cũng không còn lo nghĩ nhiều như trước nữa.

Trong lòng Lôi Hồng Phi rất cay đắng, nhưng không có biện pháp nói thêm cái gì. Y muốn lên lầu gặp Lăng Tử Hàn nhưng lại biết cậu ngủ không an giấc, chỉ cần tiếng động nhỏ sẽ tỉnh giấc, vì vậy không dám quấy rối.

Vệ Thiên Vũ hiểu tâm tình y, nên nhỏ nhẹ kể lại tình hình của Lăng Tử Hàn cho y biết: “Đêm qua Tử Hàn uống 1 chén canh nấm, ăn chút măng xào, hồi tối ngủ cũng được 1 chút, nhưng có tỉnh giấc 2 lần, uống chút nước, tôi có cùng em ấy nói chút chuyện rồi để em ấy ngủ tiếp.”

Đồng Duyệt cảm thấy rất vui mừng: “Đây là chuyện rất tốt, xem ra nó đang chuyển biến tốt đẹp.”

Lôi Hồng Phi nghe xong, trong lòng cũng hiểu được, nên thấy tốt hơn nhiều. Y đang muốn nói thì điện thoại di động trong túi vang lên. Lôi Chấn cha y nghiêm túc mà nói: “Con lập tức tới văn phòng cha, có chuyện quan trọng.”

“Dạ.” Lôi Hồng Phi lập tức đứng dậy, nói với Đồng Duyệt, “Con đi trước, khi nào về sẽ ghé thăm Tử Hàn.” Sau đó liền đi ra cửa.

Y lái xe thẳng tới Bộ Quốc phòng, từ gara dùng thang máy đến văn phòng Lôi Chấn. Vị thượng tướng lục quân kia nhíu chặt hai hàng lông mày, nhìn con mình ngồi đối diện, trầm giọng nói: “Đêm hôm qua, cả nhà Lâm Tĩnh bị phân tử khủng bố tập kích, cha mẹ hắn, bạn đời cùng con trai đều bị giết hại tàn nhẫn.”

“Gì cơ?” Lôi Hồng Phi cả kinh nhảy dựng lên. “Ai làm vậy?”

“Hiện nay vẫn chưa có nhiều manh mối, quân đội, quốc an, cảnh sát, võ cảnh Tân Cương đều đã xuất động, phong tỏa biên cảnh, toàn diện lùng bắt.” Lôi Chấn thở dài. “Cả nhà Lâm Tĩnh bị chết rất thảm, nhất là bạn đời của hắn, đó là một hiệu trưởng tiểu học ưu tú, bị bọn phân tử khủng bố cắt đứt đầu khớp xương toàn thân, chém 58 đao, còn đứa con trai duy nhất cũng bị bọn chúng đâm 21 đao.”

“Bọn chó đó!” Lôi Hồng Phi đánh mạnh lên bàn, “Con yêu cầu dẫn đội đến Tân Cương, giúp Lâm Tĩnh báo thù.”

“Lâm Tĩnh có đội ngũ, hiện tại con cũng không còn là đội trưởng đột kích nữa, không nên manh động.” Lôi Chấn trừng y. “Hiện tại con phải lập tức đi Urumqi, một là đại diện Bộ Quốc phòng an ủi Lâm Tĩnh, hai là giúp hắn khống chế được tâm tình của quân nhân đại đội chống khủng bố Tân Cương, nếu Lâm Tĩnh có khó khăn hoặc yêu cầu gì, con cứ giúp hắn giải quyết.”

“Yes, sir.” Lôi Hồng Phi lập tức đứng dậy cúi chào, sau đó rời đi.

Y đến sân bay quân dụng, dùng chuyên cơ bay đi Tân Cương. Trên máy bay, y gọi đến bộ tư lệnh quân khu Tân Cương, hỏi tình hình quả vụ án diệt môn thảm khốc đó.

Sự kiêu ngạo của phân tử khủng bố đã khơi dậy phẫn nộ của Bộ Tình báo cùng quân cảnh, toàn bộ Tân Cương đều bày thiên la địa võng, nhất định phải tìm được tội phạm, báo thù cho Lâm Tĩnh.

Lôi Hồng Phi lãnh tĩnh nghe xong, thân thiết hỏi: “Lâm đại đội trưởng đâu? Hắn ở chỗ nào? Tâm tình ra sao?”

“Hắn đang ở phòng khám nghiệm tử thi của đội hình cảnh.” Vị tư lệnh kia nét mặt nghiêm trọng. “Hắn vừa mới trở về, nhìn qua khá bình tĩnh.”

“Được, tôi sẽ đến Ürümqi gặp hắn.” Lôi Hồng Phi nói xong, liền cúp máy.

Y nhìn ánh mặt trời tỏa sáng bên ngoài cửa sổ, trong lòng không khỏi nhớ tới tình cảnh lúc mới gặp gỡ Lâm Tĩnh. Đó là vài năm trước, tại núi hoang Tây Bắc trong một lần diễn tập tiến hành dã ngoại, bọn họ đối kháng với nhau, tuy rằng tổng hợp lại phán định đội đột kích Thiểm Điện đạt được thắng lợi, nhưng tiểu đội đặc cần mà Lôi Hồng Phi suất lĩnh lại bị vướng vào mai phục, thiếu chút nữa bị Lâm Tĩnh bắt gọn, có thể nói là thắng hiểm. Bên hắn vốn không phục, liền muốn đánh 1 trận khác, nhất thời anh hùng gặp anh hùng thành bằng hữu. Tuy rằng một đông một tây cách xa vạn lý, nhưng chỉ cần Lôi Hồng Phi đến Tân Cương hoặc là Lâm Tĩnh đến Bắc Kinh, hai người đều sẽ dành chút thời gian cùng nhau ăn bữa cơm, tâm sự. Một năm qua, vì Lôi Hồng Phi lo lắng bệnh tình của Lăng Tử Hàn, nên không có liên lạc với Lâm Tĩnh, không nghĩ tới lại xảy ra chuyện lớn như vậy. Nghĩ đến Lâm Tĩnh chỉ trong 1 đêm cửa nát nhà tan, trong lòng y đau khôn xiết, hận không thể chắp cánh bay đến bên người hắn, cố gắng an ủi hắn.

Mấy tiếng sau, Lôi Hồng Phi đến Urumqi, từ sân bay thẳng đến đại đội hình cảnh. Ở đây đã chật kín người, phần lớn đều là cảnh sát cùng quân nhân, còn có rất nhiều bình dân nghe tin đến. Cục trưởng Cảnh sát nhận được điện thoại tư lệnh viên quân khu, cố ý chờ ở cửa, vừa thấy y lập tức dẫn lên lầu.

Lôi Hồng Phi không để tâm nghe giới thiệu tình hình, chỉ trực tiếp hỏi: “Lâm đại đội trưởng đâu?”

Cục trưởng cũng không nói nhiều, lập tức đưa y đến phòng xác. Ở đây lạnh như băng, tràn ngập một mùi kỳ quái. Lôi Hồng Phi nhẹ nhàng đẩy cửa ra, lặng yên không một tiếng động đi vào.

Bên trong chỉ có Lâm Tĩnh là người sống duy nhất, trên các chiếc bàn bóng đều là xác người, được vải trắng trùm lên. Lâm Tĩnh đứng trước 1 cái bàn, vải trắng được lật qua 1 bên, hiện ra khuôn mặt người chết, hắn cứ cúi đầu nhìn xuống, như một pho tượng dù đẩy cũng không nhúc nhích.

Lôi Hồng Phi đi tới phía sau hắn, cẩn thận gọi: “Lâm Tĩnh.”

Lâm Tĩnh không nhúc nhích, qua một hồi lâu mới quay đầu lại nhìn thoáng qua. Khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân của hắn tái nhợt đến đáng sợ, hai mắt ửng đỏ, nhưng lại trong suốt, nhìn qua có thể biết hắn vẫn chưa thể bình tĩnh được. Lôi Hồng Phi đi tới bên cạnh hắn, cúi đầu nói: “Tôi rất tiếc với bất hạnh của người nhà cậu, cậu … nên nén bi thương, cần gì thì cứ nói với tôi.”

Ánh mắt Lâm Tĩnh lại hướng về người chết trên chiếc bàn, trầm mặc thật lâu mới nhẹ giọng nói: “Cảm ơn.”

Người chết là bạn đời của hắn, tình trạng vô cùng thê thảm, ánh mắt hắn ôn nhu không gì sánh được, tựa như người mà hắn yêu thương chỉ đang ngủ say, rất nhanh sẽ tỉnh lại, tiếp tục cuộc sống hạnh phúc cùng hắn.

Lôi Hồng Phi nhìn thoáng qua, trong lòng nghĩ, nếu như người mình yêu biến thành dáng dấp này, sợ rằng mình sẽ phát điên, khẳng định lật tung toàn bộ để tìm ra đầu đảng tội ác, giết cả nhà nó cũng không thể giảm được mối hận, nhưng Lâm Tĩnh lạnh như thế bình tĩnh như vậy, thật là bội phục.

Lâm Tĩnh nhìn thật lâu, xoay người đi tới một cái bàn khác, vén lên 1 góc vải, nhìn đứa con thơ cũng chết thảm. Đó là con hắn, khuôn mặt rất giống hắn, ngoài sự tuấn dật tú mỹ còn có cả nét tính trẻ con, lúc này cũng không thể nguyên vẹn. Lâm Tĩnh đưa tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt đầy vết thương của xác con mình, trong mắt nhu tình như nước, tràn ngập từ ái mà nói: “Con ngoan, con với ông bà nội và baba ở cùng nhau, bọn họ vẫn sẽ luôn yêu con, sau này con sẽ không thấy đau nữa, sẽ không còn thấy đau nữa …”

Thanh âm hắn rất nhẹ. Ngữ khí cũng rất bình tĩnh, Lôi Hồng Phi nghe lại thấy vành mắt nóng lên, đau khổ vô cùng. Y đi lên trước, nắm chặt vai Lâm Tĩnh, trầm thống mà nói: “Lâm Tĩnh, cậu đừng buồn trong lòng, có gì cứ phát ra ngoài hết. Cậu có thể khóc, có thể gọi, có thể mắng, nhưng đừng nghẹn như thế, được không?”

Lâm Tĩnh chậm rãi kéo lại miếng vải che kín cẩn thận, lãnh tĩnh yêu cầu: “Đừng cho ai vào đây cả.”

Lôi Hồng Phi cho rằng hắn muốn phát tiết, lập tức gật đầu: “Được, tôi sẽ không để bất kì ai tiến vào.”

Lâm Tĩnh nghe được sự bảo chứng của y, bỗng nhiên thân thể vụt qua, ngã xuống. Lôi Hồng Phi thất kinh, dùng tay mình toàn lực đỡ lấy hắn, lúc này mới không để hắn té ngã xuống đất.

“Lâm Tĩnh, cậu không sao chứ? Tôi đưa cậu đi bệnh viện.” Lôi Hồng Phi lo lắng hỏi, muốn ôm lấy hắn.

Lâm Tĩnh chỉ cảm thấy trước mắt ứa ra sao Kim, trong đầu thiên toàn địa chuyển, nhưng thần chí thanh tỉnh. Hắn nhắm mắt lại, tựa ở khuỷu tay Lôi Hồng Phi, thấp giọng nói: “Không cần, tôi bình ổn 1 chút là được.”

Lôi Hồng Phi đỡ hắn đến chiếc ghế bên tường ngồi xuống, nhẹ nhàng đi tới cửa, mở ra một khoảng, nói với cảnh sát bên ngoài: “Cho tôi 1 ly sữa bò nóng, tất cả mọi người không được vào đây. Cục trưởng, các anh không cần canh giữ ở đây nữa, nên làm gì thì làm đi, sau đó chúng ta sẽ bàn sau.”

Cục trưởng lập tức gật đầu, lập tức dặn người đi làm. Rất nhanh, một ly sữa bò nóng được bưng tớ, Lôi Hồng Phi khóa cửa phòng lại, bưng đi tới trước mặt Lâm Tĩnh, nhẹ giọng nói: “Nào, uống cái này đi.”

Lâm Tĩnh nhắm mắt lại, hơi hơi lắc đầu. Sắc mặt hắn càng thêm tái nhợt, nhìn qua tựa như chạm ngọc không có sinh mạng, khiến Lôi Hồng Phi phút chốc nghĩ tới Lăng Tử Hàn bệnh nặng, không khỏi lo lắng. Theo bản năng y đưa tay ôm lấy vai Lâm Tĩnh, một tay đặt ly sữa lên môi hắn, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Uống 1 chút, nếu không cậu sẽ không chống đỡ nổi đâu.”

Lâm Tĩnh ngửi thấy mùi sữa bò, càng thêm choáng váng, chính mình cũng biết nếu cứ tiếp tục như vậy thì mình sẽ không chịu nổi. Hậu sự của cha mẹ, bạn đời cùng con cần phải xử lý, kẻ thù còn phải giết, hắn không thể cứ vậy rồi ngã xuống. Tuy rằng trong lòng phảng phất như ngàn tảng đá đè xuống, nhưng hắn vẫn hé miệng, cố gắng ép mình phải nuốt sữa bò vào bụng.

Lôi Hồng Phi đặt ly rỗng lên cái bàn bên cạnh, ôn hòa mà nói: “Cậu nghỉ ngơi một chút đi, ở đây giao cho tôi.”

Lâm Tĩnh khẽ lắc đầu, thanh âm mất tiếng: “Tôi muốn ở đây với bọn họ. Trước đây tôi cứ luôn bận rộn công tác, suốt ngày ở tại doanh trại, rất ít về nhà, hiện tại … bọn họ mất, để tôi ở lại đây với họ đến cuối.”

Cổ họng Lôi Hồng Phi nghẹn lại, cũng không nói gì nữa. Y kéo qua cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Lâm Tĩnh, nhẹ nhàng mà nói: “Tôi cùng cậu ở lại với bọn họ.”

Lâm Tĩnh không có cự tuyệt, chỉ là yên lặng nhìn 4 cái bàn trước mắt, nhìn vải trắng che phủ toàn bộ người nhà bị chết thảm. Lôi Hồng Phi cũng không nói gì, chỉ ngồi bên cạnh hắn.

Bọn họ ngồi một ngày đêm. Lúc Lâm Tĩnh đi ra ngoài thì bước chân trầm ổn, nét mặt cương nghị, vẫn là “Dã Lang” khiến phân tử khủng bố nghe tin đã sợ mất mật.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.01.2018, 16:18
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2698
Được thanks: 660 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Hổ Lang Truyền Thuyết - Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết - Điểm: 10
CHƯƠNG 01

Editor: Mai_kari

Beta: Kaori0kawa

Việc tổ kiến lại bộ tư lệnh tác chiến đặc chủng Trung Quốc khiến cho quân đội trong ngoài nước quan tâm, mà ban lãnh đạo gồm tư lệnh, phó tư lệnh cùng tham mưu trưởng càng khiến người khác chú ý. Gia thế Lôi Hồng Phi cùng Ninh Giác Phi hiển hách, nhưng Lâm Tĩnh xuất thân bình dân, ba người đều có chiến công hiển hách, là danh tướng trong chiến tranh. Ngoại trừ các tư liệu nghiên cứu chính quy, có vài người biết rõ ba người lại ham thích buôn chuyện đem thành tích ba người ra xếp hạng, lần lượt là Lâm Tĩnh, Ninh Giác Phi, Lôi Hồng Phi, rồi trêu chọc Lôi tư lệnh trái ôm phải ấp, diễm phúc không cạn.

Lôi Hồng Phi chưa bao giờ vào mấy trang web của nội bộ quân đội, bởi vậy cũng không biết mấy tin đồn buồn chán này. Lịch sử bộ đội đặc chủng có từ rất lâu, nhưng lại có một binh chủng độc lập vừa được xây dựng, công tác thiên đầu vạn tự, cho dù có tham mưu trưởng phụ tá, vẫn cần y ra quyết định cuối cùng, bởi vậy y bề bộn nhiều việc, cũng may có Ninh Giác Phi cùng Lâm Tĩnh là hai trợ thủ phối hợp cùng y rất ăn ý, mới giảm nhiều áp lực cho y.

Lúc bận rộn thì thời gian qua rất nhanh, chớp mắt đã tới nguyên đán 2056, đây chính là tháng bận rộn nhất của tất cả các ngành nghề, Lôi Hồng Phi cũng không ngoại lệ, vừa phải họp, vừa phải kiểm tra công tác. Trung Ương yêu cầu các nơi phải bảo đảm an toàn trong tết, để mọi người có thể bình an trải qua cái tết yên bình, khiến toàn bộ bộ đội phản ứng rất nhanh cùng hệ thống phòng cháy chữa cháy, cảnh sát, tình báo đi vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, tùy thời ứng phó tình huống đột phát.

Mỗi ngày đều bận rộn đến trời tối đen, nếu như không có sổ điện tử ghi chép nhắc nhở, Lôi Hồng Phi khẳng định sẽ quên mất ngày sinh nhật của Lăng Tử Hàn.

Người thanh niên có thân thể suy nhược kia đã từng là người yêu của y, nhưng y lại không biết quý trọng, phụ tình cảm của cậu, đợi khi mất rồi mới thấy hối tiếc, thấy cậu vì hoàn thành nhiệm vụ mà hy sinh tính mạng, trái tim y đau như xé, thường thường đau đến khó có thể chịu được, nhưng chỉ có thể gắng gượng, yên lặng nuốt quả đắng vào lòng.

Lăng Tử Hàn đã từng đến đại đội Dã Lang Tân Cương khảo sát, Lâm Tĩnh vì muốn báo thù, để cậu làm mồi, bắt được thủ phạm đứng phía sau vụ thảm sát toàn bộ cả nhà hắn, Mohammed, nhưng lại khiến cậu bị thương, Lôi Hồng Phi nghe thấy liền tức giận, đánh Lâm Tĩnh một trận, cho tới bây giờ, chỉ cần nghĩ tới việc đó y liền thấy không vui, để giải tỏa cơn giận. Vết thương vì trúng đạn của Lăng Tử Hàn đã sớm lành rồi, nhưng thân thể khôi phục rất chậm, thường thường phát bệnh, chỉ có thể nằm trên giường nghỉ ngơi, nhất là vào mùa đông lạnh, cậu càng khó chịu trong người, điều này khiến Lôi Hồng Phi cảm giác rất khó chịu.

Sinh nhật Năm nay của Lăng Tử Hàn trúng ngày mùng 4/1, khắp chốn đều là bầu không khí sung sướng, doanh trại cũng không ngoại lệ, bộ tư lệnh đặc chủng tác chiến cũng treo lên vài chiếc đèn lồng nhỏ cùng băng rôn đủ màu để làm đẹp, tạo không khí. Lôi Hồng Phi cảm thấy không hài lòng với việc này, nhưng cũng không phản đối.

Tuy rằng là tết âm lịch, nhưng y chỉ ở nhà 2 ngày, cùng cha mẹ ăn bữa cơm đoàn viên, mùng 1 cùng cha mẹ đi thăm bằng hữu thân thích, sau đó trở về bộ tư lệnh tiếp tục công tác. Tới mùng 4, y lập tức xử lý toàn bộ công việc quan trọng, sau đó liền nói 1 tiếng với sĩ quan phụ tá cho mình, rồi đi thang máy tới ga ra lái xe đến Mai Uyển.

Đi được nửa đường, y thấy có khá nhiều tiệm May Flower Cake House (1) trên đường, tuy rằng biết Lăng Tử Hàn ít khi ăn món điểm tâm ngọt, nhưng nghĩ sinh nhật cũng cần một cái bánh bánh gato để hợp hoàn cảnh, liền dừng xe lại ven đường mua một cái bánh sinh nhật hoa quả.

Y chưa bao giờ mua những thứ này, đây là lần đầu tiên mua một cái bánh gato lớn vậy tiến vào Lăng gia, Đồng Duyệt cùng Lăng Nghị đang ngồi trong phòng khách, thấy y liền vui vẻ.

“Thằng nhóc con này, bận thế mà còn đi mua bánh gato làm gì?” Lăng Nghị cười lắc đầu, “Mau tới ngồi.”

Lôi Hồng Phi đặt cái hộp lớn lên trên bàn cơm, lúc này mới khoái trá mà nói: “Chú Lăng, chú Đồng, chúc hai người năm mới vui vẻ, Tử Hàn có ở nhà không?”

“Ừ.” Đồng Duyệt có chút uể oải, nhưng vẫn cười. “Tử Hàn đi công tác 1 tuần, ngày hôm trước mới vừa về, vừa đến nhà đã ngã bệnh, bây giờ còn nằm trên lầu.”

Lôi Hồng Phi lấy làm kinh hãi, “Vậy có bị nặng không?”

“Không có gì nghiêm trọng.” Đồng Duyệt thở dài, “Đã cho nó uống thuốc, bệnh đã được khống chế, chỉ cần tĩnh dưỡng nhiều là được.”

“À, vậy con lên đó xem.” Lôi Hồng Phi ở đây không hề khách sáo, vừa nói 1 tiếng đã lập tức chạy lên lầu.

Y chỉ ba bước hai bước đã chạy đến tầng 2, tới trước cửa phòng ngủ Lăng Tử Hàn, nhưng không có lỗ mãng đẩy cửa vào, mà lại nhã nhặn nhẹ nhàng gõ. Y sợ Lăng Tử Hàn đang ngủ, nếu lỗ mãng xông vào sẽ đánh thức cậu, nên không dám.

Rất nhanh cửa liền mở, Vệ Thiên Vũ ở trong phòng, thấy y liền mỉm cười gật đầu chào y: “Tử Hàn tỉnh rồi, cậu vào đi.” Lôi Hồng Phi cũng khách khí cười cười với y, lúc này mới đi vào.

Lăng Tử Hàn mới vừa tỉnh không lâu, đang ngồi dựa đầu vào giường uống nước nóng, cảm giác cốt tủy toàn thân cũng dần bớt đi đau nhức, cũng có chút tinh thần. Thấy Lôi Hồng Phi tiến đến, trong ánh mắt cậu có chút vui vẻ, nhẹ nhàng mà nói: “Quan ư lệnh đại giá quang lâm.”

Lôi Hồng Phi ngồi vào bên giường cậu, cẩn thận nhìn cậu, thấy cậu mặc dù tiều tụy nhưng trạng thái cũng không tệ lắm, lúc này mới yên tâm, cười khoát tay áo: “Khen là phải thật lòng, em đừng có ở đó mà xem thường anh.”

“Sao lại thế chứ.” Lăng Tử Hàn vô lực cười cười, “Em đang vui giùm anh mà.”

“Được rồi, không khí lực thì đừng có cãi.” Lôi Hồng Phi liền kéo chăn lại cho cậu, quan tâm mà nói. “Trời lạnh nên mọi người đều ở nhà mừng năm mới, em cũng đừng chạy loạn ra ngoài, sao công tác lại không giao cho người khác đi? Em có nhiều trợ lý vậy để làm gì? Sao việc gì cũng cần em đích thân ra tay vậy chứ?” Nói xong y có chút tức giận.

Lăng Tử Hàn thoải mái y, “Em không sao, dù chỉ nằm nhà ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, thì cũng sinh bệnh mà thôi, không phải do công việc. Lần này đi công tác là vì có chuyện quan trọng cần làm, phải đích thân em đi, anh cũng đừng trút giận lên đầu trợ lý của em.”

Vệ Thiên Vũ thấy cậu nói nhiều như vậy, không khỏi có chút lo lắng, liền đi tới tiếp nhận câu chuyện, mỉm cười hỏi Lôi Hồng Phi, “Hôm nay có bận lắm không? Lúc lễ mừng năm mới bên anh có nhiều việc không?”

“Rất bận, bất quá hôm nay là sinh nhật Tử Hàn, dù thế nào tôi cũng phải ghé qua thăm em ấy.” Lôi Hồng Phi cũng cảm thấy bầu không khí có chút trầm trọng, liền cười, “Tôi trốn đó, có lẽ Giác Phi còn đang tăng ca, còn con sói kia thì đang ở Tân Cương, đang giám sát cơ sở quan binh, chắc là giờ chưa về đâu.”

Y vừa dứt lời, cửa phòng đang khép hờ liền bị đẩy ra, Lâm Tĩnh mặc thường phục xuất hiện tại cửa, khẽ hừ 1 tiếng, “Anh biết trốn việc, chẳng lẽ tôi không biết? Cái này gọi là thượng bất chính hạ tắc loạn.”

Lăng Tử Hàn cùng Vệ Thiên Vũ đều bị câu nói của hắn chọc cười, Lôi Hồng Phi cợt nhả mà nói: “Đây là thái độ với thượng cấp của cậu đó hả?”

Lâm Tĩnh chẳng thèm nhìn y một cái: “Tôi không nhận ra anh.” Sau đó đi tới bên giường, cúi người cẩn thận đánh giá Lăng Tử Hàn, thân thiết nói, “Sao lại không cẩn thận như vậy? Sức khỏe cậu không tốt, dễ bị cảm lạnh, phải cẩn thận chứ.”

“Ừ, tôi biết mà,” Lăng Tử Hàn dễ chịu nói, “Kỳ thực bệnh tình lần này của tôi không nặng lắm, nghỉ ngơi hai ngày thì tốt rồi.”

“Vậy là tốt rồi.” Lâm Tĩnh không dám nói nhiều, sợ ảnh hưởng tâm tình cùng bệnh tình của cậu, liền lấy ra một cái hộp nhỏ được gói tinh mỹ đưa cho cậu, “Đây là quà tặng cậu, sinh nhật vui vẻ, trường mệnh bách tuế.”

Đây là lần đầu tiên Lâm Tĩnh chính thức tặng quà cho cậu, Lăng Tử Hàn cao hứng tiếp nhận, dưới sự giúp đỡ của Vệ Thiên Vũ mà mở giấy gói quà, mở hộp. Bên trong là một cái máy giám sát sức khỏe hình vòng, có kiểu dáng là hạc bên gốc tùng, có thể dùng làm vòng cổ, cũng có thể dùng làm lắc tay, nó có thể có thể kiểm tra triệu chứng bệnh tật sinh mạng của người đeo nó bất cứ lúc nào, nếu một ngày mà gặp tình huống khẩn cấp khiến giá trị an toàn vượt qua giới hạn sẽ liên lạc báo cảnh sát, vừa thực dụng lại tinh xảo. Lăng Tử Hàn chưa kịp hé răng thì Vệ Thiên Vũ đã vui vẻ nói: “Cái này tốt, cám ơn nhé.” Sau đó liền đóng hộp lại đặt lên bàn bên cạnh, tuy rằng thứ này là Lâm Tĩnh tặng, theo lý thuyết không có vấn đề, nhưng phải để anh kiểm tra đo lường xác nhận an toàn mới yên tâm.

Lăng Tử Hàn cũng không quá để ý đến bệnh tình của mình, nhưng vẫn cười với Lâm Tĩnh: “Anh suy nghĩ thật chu đáo.”

“Cậu dùng tốt là được rồi.” Thanh âm Lâm Tĩnh rất ôn nhu, nụ cười đều là sự vui mừng.

So sánh thì cái bánh gato của Lôi Hồng Phi có vẻ lấy lệ quá. Y gãi gãi đầu, dày mặt nói: “Tử Hàn, hôm nay anh quá vội nên chưa kịp mua quà, sau này sẽ tặng bù cho em.”

Lăng Tử Hàn là tri kỷ của y, cũng không thấy có gì không ổn, chỉ cười nói: “Được.”

Lâm Tĩnh không thể tưởng tượng nổi nhìn thoáng qua người bên cạnh, quay đầu nói với Lăng Tử Hàn: “‘ Tử Hàn, một người phải thô lỗ đến thế nào mới có thể làm ra cái chuyện này chứ?”

Lăng Tử Hàn nhịn không được cười ra tiếng, “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, thói quen luôn rồi. Hồng Phi khi làm việc sẽ không tùy tiện thế đâu? Nếu không tham mưu trưởng như anh đã bận rộn chết rồi.”

Đầu tiên là Lôi Hồng Phi bị câu nói kia của Lâm Tĩnh làm tức giận,sau đó được Lăng Tử Hàn trấn an, liền đắc ý dào dạt mà nói: “Tôi với Tử Hàn nhiều năm tình cảm như vậy, chỉ bằng 1, 2 câu nói của cậu sao có thể gây xích mích được?”

Lâm Tĩnh hơi hơi bĩu môi: “Tôi đã thấy qua nhiều người không có chỉ số thông minh, nhưng lại chưa thấy chỉ số thông minh nào lại là số âm đến vậy, giờ thì hiểu rồi.”

Lôi Hồng Phi ở trước mặt Lăng Tử Hàn luôn luôn không biết xấu hổ, lúc này thẹn quá hóa giận, liền nhảy dựng lên: “Hey, cậu đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước, muốn chọc giận tôi à, để tôi xử cậu thế nào.”

Lâm Tĩnh tà tà liếc mắt nhìn y, lười biếng nói: “Muốn xử tôi thế nào, nói nghe chút coi, chẳng lẽ là quan báo tư thù?”

Câu nói khiến Lôi Hồng Phi cũng hết cách, chỉ có thể phẫn nộ ngồi xuống, “Quên đi, hôm nay là sinh nhật Tử Hàn, nể mặt em ấy tôi không thèm tính toán với dã lang không có kiến thức như cậu. Không quan tâm là người hay lang, chỉ cần thêm từ “Dã” vào, toàn bộ đều không văn hóa, tôi không chấp nhặt với cậu.”

Lăng Tử Hàn bị hai người họ chọc cười liên tục, cuối cùng liền ho. Ba người vây quanh ở bên giường liền lập tức chăm sóc cho cậu, Vệ Thiên Vũ nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, Lôi Hồng Phi liền đi lấy 1 ly nước ấm cho cậu, Lâm Tĩnh thì đỡ cậu. Lăng Tử Hàn uống hai ngụm nước, thở phì phò: “Không sao, em không sao cả.”

Vệ Thiên Vũ biết rõ tình hình cậu, nên không lo lắng nhiều. Nhưng Lôi Hồng Phi cùng Lâm Tĩnh lo lắng hiện rõ, cũng không cười nữa, chỉ nhìn chằm chằm cậu, Lăng Tử Hàn dựa người ngồi lên, cười cười với họ, lần thứ hai nhấn mạnh: “Em thật sự không có việc gì cả.”

Lôi Hồng Phi cùng Lâm Tĩnh cũng không tin, nhưng không dám hỏi bậy, chỉ có thể cùng nhau gật đầu.

Lúc này, Đồng Duyệt đi đến, ôn hòa nói với bọn họ: “Xuống ăn cơm nào.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Huynh Thi Yen Nga, lathienthien, lesliecomnamnho và 174 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

4 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

5 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 36, 37, 38

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

10 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

15 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 95, 96, 97

[Cổ đại] Xà công tử Tiểu tướng công? Cút đi! Thiên Lạc Họa Tâm

1 ... 48, 49, 50

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C618

1 ... 78, 79, 80

19 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

20 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 2101 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 946 điểm để mua Hamster màu cam
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 2000 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 900 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2019 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 405 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 1921 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Mía Lao: Bom tui ư =.,=
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 613 điểm để mua Love Me
Tiểu Tây: truyện mình tự viết thì post vào đâu nhỉ ?
Tiểu Tây: truyện mình tự viết thì post vào đâu nhỉ ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster làm xiếc
Độc Bá Thiên: Lão đi mạnh khỏe nhớ :wave3:
Khi nào lên thì bom Ri nhờ hú tui :hug:
Độc Bá Thiên: -_- sẽ khỏe còn chờ bắt lão :)2
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 560 điểm để mua Hamster làm xiếc
glacialboy_234: khi hoa bằng lăng nở trái mùa :kiss: mạnh khỏe nhớ :hug:
Độc Bá Thiên: Biết đến khi nào tui lại đc gặp lão :(((
Độc Bá Thiên: Cả mùa tui chờ lão...giờ lão lại đi :cry:
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 610 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 532 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster màu cam
Thái Tuế: mọi người tối vui vẻ :hug:
Thái Tuế: nói chung là hè này lên lại chút chút, giờ phải đi rồi, lão ngủ sớm nhá :kiss:
Thái Tuế: xong là thiên hạ chĩa súng vào mặt, cuộc sống trốn chui trốn nhũi luôn :P
Độc Bá Thiên: :)) đó là cách ko có điểm dành
Thái Tuế: 2 đứa là chắc kèo thôi :)2
Thái Tuế: chắc lập kèo thế này cho vui, kiếm điểm, xong thấy ai đặt mua thứ gì, hiện tên trên TNN xong oanh bomd là vui lắm nè :D2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.