Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Xiềng xích yêu thương - Ngụy A Ương

 
Có bài mới 13.02.2018, 00:59
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2715
Được thanks: 660 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Xiềng xích yêu thương - Ngụy A Ương - Điểm: 10
Chương 9

Edit: Thỏ

“Dung Dung! Dung Dung!” Lúc Cao Dung tan học, từ đằng xa đã thấy Phùng Tầm Kha đứng trên ban công nhà mình vui vẻ vẫy tay, sau đó quay lưng vào phòng.

“Ông trẻ xuống đón con đấy.” Lưu Quế Lệ cười bảo (cô đưa Cao Dung về nhà.) Bởi vì Phùng Tầm Kha bị thương ở bụng nên hắn tạm thời nghỉ ngơi, không đến trường nữa. Tuy rằng sáng sớm lúc Cao Dung chuẩn bị đi học, hắn chậm rãi lôi kéo tay cậu, cũng muốn theo cậu đến trường. Nhưng chỉ cần Cao Dung cố tình trợn mắt nói: “Cậu không ngoan!” Khi đó Phùng Tầm Kha đành phải buông tay, “Cậu mau về nhà nhé.”

Hắn lớn lên thật xinh đẹp, một bộ ngoan ngoãn nghe lời, nhìn qua khiến người khác vô cùng yêu thích. Những chuyện đen tối hoặc đáng sợ hắn từng gây ra cũng làm đối phương mau chóng quên lãng. Tóm lại, đẹp cũng là một loại tài năng.

Quả nhiên Phùng Tầm Kha xuống tầng trệt chạy đến chỗ cậu, “Dung Dung!” Hắn vui sướng kêu, Cao Dung cũng bị hắn làm xúc động, chạy lên phía trước mỉm cười, “Phùng Tầm Kha, mình về rồi.”

Lúc Phùng Tầm Kha chạy tới chỗ Cao Dung, hắn giang tay ôm lấy cậu: “Dung Dung, hôm nay lúc mình ở nhà đã nhìn chằm chặp vào mặt trời đấy.”

“Vì sao cậu nhìn mặt trời, đôi mắt có đau không?” Cao Dung thấy hắn hấp háy đôi mắt to tròn màu xanh, đôi mắt long lanh tràn đầy sức sống.

Phùng Tầm Kha nghe cậu nói thế, lập tức tủi thân. “Dung Dung, mắt mình đau quá. Giờ đau lắm cơ.”

Cao Dung biết hắn muốn được cậu an ủi, cho nên xoa xoa đầu hắn: “Sau này đừng nhìn chằm chặp vào mặt trời nữa, nhớ chưa?”

“Bởi vì mặt trời xuống núi, Dung Dung sẽ về nhà. Cho nên mình vẫn luôn nhìn đăm đăm, hi vọng nó mau xuống núi.”

Cao Dung nghe xong bật cười: “Ngốc thật.”

“Mình khờ sao? Dung Dung?” Phùng Tầm Kha cười hì hì nắm tay cậu, hai đứa nhỏ vô tư chạy về nhà.

Hắn ngốc ư? Không ngốc. Cao Dung thừa biết Phùng Tầm Kha không ngốc, ngược lại thông minh đến mức đáng sợ; nhưng như hiện tại đã đủ rồi. Thà rằng hắn giống bây giờ, ngốc một tẹo, ngoan một tẹo, như thế cậu sẽ không hề đắn đo mà yêu thương hắn nhiều hơn một chút.

“A, hai con chạy chậm tí, coi chừng ngã.” Lưu Quế Lệ đứng sau hô to với bọn họ.

Về tới nhà, Lưu Quế Lệ vội vàng nấu cơm. Phùng Tầm Kha lôi Cao Dung vào phòng, hắn chỉ một bức tranh đặt trên bàn học. “Dung Dung, đây là tranh mình vẽ hôm nay.”

Hắn vẽ hai người tay nắm tay, tuy nhiên trên đầu một người như đội thêm gì đó. “Đây là tóc ư?” Cao Dung hỏi.

Phùng Tầm Kha ghé vào bàn, thật nghiêm túc dùng tay điểm điểm: “Đây là khăn voan, đây là kết hôn.” Sau đó hắn trỏ vào người bên cạnh, “Đây là Phùng Tầm Kha,” Ngón tay di chuyển, “Người đội khăn voan là Dung Dung này.” Nói xong, hắn ngẩng đầu, mỉm cười nhìn thoáng qua Cao Dung, nụ cười vừa đẹp đẽ vừa thuần khiết. “Tương lai muốn đám cưới với Dung Dung.”

Cao Dung có hơi sửng sốt, rồi cậu bật cười, dù sao cũng chỉ là lời ngây ngô của con trẻ. “Hai đứa bé trai không thể kết hôn với nhau. Cậu sẽ kết hôn với con gái khi trưởng thành, mình cũng muốn kết hôn với cô gái khác.” Cao Dung chỉnh sửa hình vẽ một chút, nháy mắt trở thành một cô em mặc váy cưới. “Vậy mới đúng này, mình vẽ cô dâu tương lai của cậu, cô ấy không phải con trai…”

Nhưng nào hay lời chưa dứt câu, sắc mặt Phùng Tầm Kha đã trở nên lạnh lẽo. Thậm chí đôi mắt tươi cười ban nãy như đã kết một tầng băng. “Dung Dung chỉ có thể kết hôn với mình.” Hai tay hắn đặt trên vai Cao Dung, bộ dáng này rất giống với dáng vẻ lần trước – khoảnh khắc mà hắn liên tục nói ‘không có’.

Một Phùng Tầm Kha năm tuổi cười đến đơn thuần khiến người khác muốn gần gũi, muốn cho hắn tất cả những gì tốt nhất; nhưng một Phùng Tầm Kha lạnh lùng trừng trừng đôi mắt xanh cũng sẽ làm người khác quên đi tuổi tác, hoảng hốt không thôi, bỗng dưng nảy sinh sợ hãi vô hình.

Cao Dung bị hắn nhìn đến tê dại, cậu ngoảnh đầu, chỉ có thể lúng ta lúng túng: “Sau này cậu sẽ hiểu.”

Phùng Tầm Kha đột nhiên kề sát cậu, nhạy bén hỏi rằng: “Dung Dung sợ hãi mình sao?” Đôi tay hắn vòng lấy eo Cao Dung, thì thầm rất khẽ. “Cậu đừng sợ, sau này chúng ta sẽ kết hôn.”

Hắn nói thật nghiêm túc khiến Cao Dung không biết đáp lại thế nào, vừa hay Lưu Quế Lệ hô to một tiếng: “Ăn cơm! Hai ông trẻ xuống ăn cơm!” Cao Dung như được giải cứu, vội nói, “Mình ăn cơm thôi.”

Cao Dung ra ngoài trước, Phùng Tầm Kha định đi theo nhưng đôi chân bỗng dừng lại. Hắn trở về phòng, nhìn bức tranh hai cậu bé nắm tay đã biến thành cậu bé nắm tay cô bé.

Phải không? Sau này Dung Dung sẽ kết hôn với cô gái khác? Phùng Tầm Kha cầm lấy mẫu bút chì chọc vào mặt ‘cô bé’, “Giết nó là xong.” Hắn nhủ thầm trong phấn khởi.

“Phùng Tầm Kha, ra đây nhanh!” Cao Dung gọi hắn.

Tựa như vừa trút giận, Phùng Tầm Kha lại trở thành cậu bé năm tuổi ngây thơ. Hắn ngoan ngoãn đáp, “Dung Dung”, sau đó vui vẻ chạy ra khỏi phòng.

“Ăn ngon không?” Lưu Quế Lệ nhìn Phùng Tầm Kha nhai cơm trong miệng không ngừng, mỉm cười hỏi.

Hắn gật đầu: “Ngon ạ.” Rồi chớp chớp đôi con ngươi biếc xanh, “Dì nấu cơm ngon nhất.”

Lời này khiến Lưu Quế Lệ cười rất vui vẻ, cô gắp mấy miếng thịt bỏ vào bát Phùng Tầm Kha. “Ăn nhiều thịt nhé.”

“Cảm ơn dì.” Phùng Tầm Kha cứ gọi dì ơi, ngoài ra hắn xinh đẹp như thế, những bất mãn trước kia của Lưu Quế Lệ đối với hắn đã tan biến sạch rồi. Hơn nữa cô còn rất đau lòng, rõ ràng đứa trẻ rất ngoan nhưng ở bên người mẹ bạo lực, cho dù có ngoan ngoãn cũng trở nên cứng đầu.

Cao Dung nhìn hai người hòa thuận trên mâm cơm, thầm nghĩ hắn nhỏ xíu thôi đã có thể tạo được niềm vui của người khác phái, lớn lên chắc càng ‘dữ dội’ hơn.

Sau khi lớn lên… Nghĩ đến việc hắn trưởng thành, đáy lòng Cao Dung có hơi phức tạp. Liệu hắn có trở thành kẻ giết người không? Kiếp trước ai đã khiến hắn trở nên như vậy, rốt cuộc hắn đã trải qua những gì?

“Dung Dung, bát con vẫn chưa vơi, Tiểu Kha đã ăn xong rồi!” Thấy Cao Dung ngẩn người, Lưu Quế Lệ gọi con trai một tiếng.

Phùng Tầm Kha cũng nhướn mi, “Dung Dung, mau ăn nào.” Tuy trong bát hắn vơi cơm nhưng thịt hãy còn dư lại, hắn ghét ăn nó.

Thấy nét mặt vô hại của Phùng Tầm Kha, trong tim Cao Dung chợt xuyến xao. Có lẽ hắn sẽ thay đổi. Tựa như hắn có thể kết giao với cậu cũng nhờ cậu sống lại lần này. Phùng Tầm Kha  sát nhân với Phùng Tầm Kha năm tuổi là hai cá thể hoàn toàn khác biệt.

Cơm nước xong xuôi, Lưu Quế Lệ rửa bát trong nhà bếp. Đầu tháng chín thời tiết vẫn nóng oi ả, Cao Dung và Phùng Tầm Kha đứng ngoài ban công ngắm bầu trời ngàn sao lấp lánh.

Phùng Tầm Kha dính chặt Cao Dung như bánh nếp, hắn trỏ tay lên bầu trời: “Dung Dung, ngôi sao kia sáng ghê.”

Cao Dung nhìn theo hướng tay chỉ, vừa định hỏi ngôi sao nào thì hắn đã hôn vào mặt cậu.

“Ngôi sao này.” Phùng Tầm Kha điểm vào một bên mắt của mình, nghiêm túc đáp. Sau đó hắn điểm tay vào mắt Cao Dung, quả nhiên so với sao trời cao vợi thì mắt cậu long lanh hơn nhiều.

Cao Dung sửng sốt hồi lâu, bỗng nhận ra mình vừa bị một bé trai lên năm trêu đùa. Cậu bảo hắn: “Miệng lưỡi trơn tru.” Cuối cùng chỉ nói ra như thế. Nói xong cảm thấy hối hận, có cảm giác mình như con gái nhà lành bị tình lang chòng ghẹo rồi giận dỗi vu vơ.

May mắn vị bên kia còn nhỏ, cũng không hiểu ý nghĩa là gì. Hắn sờ sờ miệng, nghi hoặc nói, “Môi mình không có mỡ.”



Buổi tối lúc đi ngủ, Lưu Quế Lệ cố tình cho hai đứa trẻ ngủ chung. Cậu và hắn nằm trên một chiếc giường, cùng nhau chuyện trò qua lại. Phùng Tầm Kha đang liếng thoắng, còn Cao Dung chỉ im lặng lắng nghe. Cái gì cảnh sát mèo đen có khẩu súng rất ngầu, hắn cũng muốn. Hoặc hắn mơ về cây đào rất to, trên cây có nhiều quả đào ăn không bao giờ hết. Hoặc ngày mai đi học, hắn muốn đánh Hùng Hùng. Cái gì ngựa bay lên trời, chốc thì hoạt hình, chốc thì nhà trẻ.

Cao Dung lẳng lặng nghe, đôi khi sẽ khuyên hắn: “Không thể đánh nhau.” Tuy rằng linh hồn 26 tuổi nhưng cơ thể vẫn là trẻ con, cậu không thức khuya được. Vừa nói thế đã lăn ra ngủ rồi.

Nhưng Phùng Tầm Kha dường như rất khó chịu, hắn cứ lăn lộn mãi không thôi. Hắn cọ cọ vào người Cao Dung, tựa hồ vẫn còn chưa thoải mái. Lại đổi tư thế khác, lăn tới lăn lui, khiến Cao Dung đang ngủ mê cũng đành thức giấc. Cậu mơ màng hỏi:“Sao vậy, không thoải mái ư?”

Phùng Tầm Kha thấy Cao Dung tỉnh, vội vàng nằm im, nhưng bàn tay nắm tay Cao Dung lại càng siết chặt. “Ổn rồi, Dung Dung ngủ đi.”

Cao Dung chưa nghe hết câu đã chìm vào giấc ngủ.

Phùng Tầm Kha ôm bụng mình, nghĩ về phần thịt đã ăn hôm nay. Hắn thật lo lắng, bởi vì lo lắng hắn sẽ ăn thịt cha nên không biết mẹ hắn đã ném xác cha ở chỗ nào. Cho nên hắn không thích ăn thịt, nhưng hắn lại mong mẹ Dung Dung quý hắn. Chỉ cần như vậy, hắn vĩnh viễn được phép ở cạnh Dung Dung.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 13.02.2018, 01:00
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2715
Được thanks: 660 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Xiềng xích yêu thương - Ngụy A Ương - Điểm: 10
Chương 10

Edit: Thỏ

“Dung Dung, cậu thấy nó đẹp không?” Phùng Tầm Kha ôm một con mèo màu trắng, vừa nghịch tai nó, vừa quay đầu hỏi Cao Dung.

Cao Dung nhìn con mèo bụ bẫm nằm trong lồng ngực của Phùng Tầm Kha, tròn xoe như một quả bóng nhỏ. Đôi mắt nó khẽ híp, đúng là cực kỳ đáng yêu. “Ừ, đẹp.” Cậu vươn tay sờ lưng con mèo.

“Dung Dung, cậu ôm đi.” Phùng Tầm Kha vui vẻ nhét con mèo vào tay Cao Dung.

Cao Dung nhận lấy, cúi đầu ngắm nghía. Lúc cậu chuẩn bị sờ đầu con mèo thì mồ hôi chợt vã ra như tắm, cả người tái tê run rẩy. Nhìn xem, thứ cậu ôm trên tay không phải một con mèo, đó là một đầu người đầm đìa máu chảy. Cao Dung hoảng hốt ném nó ra xa.

“Dung Dung, không thích ‘bản thân’ ư?” Giọng nói trầm khàn của người thanh niên vang lên thật khẽ, thật thong dong, mang theo chút tao nhã kỳ dị. Hắn chậm rãi đi về phía đầu người bị Cao Dung ném trên mặt đất.

Cao Dung mở to mắt, bởi vì sợ hãi nên đôi đồng tử giãn nở tối đa. Cậu lùi về sau vài bước, trong cổ họng phát ra ba chữ: “Phùng Tầm Kha.”

Không biết từ khi nào, Phùng Tầm Kha năm tuổi đã trở thành người lớn. Hắn mặc trang phục màu đen, đội mũ đen, thân thể cao gầy. Nước da trắng như tuyết, mắt xanh diễm lệ sáng ngời như đá Saphire. “Dung Dung, cậu sợ hãi đầu mình?” Tựa như rất khó hiểu, hắn dùng ngón tay thon dài chạm đến vật thể máu chảy đầm đìa kia. “Rõ ràng đáng yêu như vậy, tôi rất thích.” Dứt lời còn hôn lên một cái.

Cao Dung khó mà tưởng tượng được chuyện gì đang xảy ra. Chiếc đầu trong lồng ngực hắn trắng toát, khóe môi tuôn rỉ máu tươi đã chuyển màu, là… chính cậu.

“Tôi…” Cao Dung như nghĩ đến điều gì đó, lập tức sờ lên cổ. Phù, vẫn còn ở đây. Nhưng chiếc đầu kia đúng là của cậu, sao mọi thứ lại trở nên thế này? Rốt cuộc là vì sao?

Trên tay một mảnh trơn trượt, Cao Dung nhìn xuống chỉ thấy máu. Máu tràn ngập tay cậu, lần nữa Cao Dung lại vuốt ve cổ mình, nào ngờ chạm đến vết dao thật sâu. Từ vết cắt đó chảy ra  thật nhiều máu mang theo mùi tanh nồng đáng sợ.

“Dung Dung, đừng nhìn.” Bàn tay lạnh lẽo vòng từ phía sau che khuất đôi mắt Cao Dung, sau đó mũ đen rơi xuống, lộ ra sườn mặt hao gầy của thanh niên. Hắn hơi nghiêng người, hôn lấy đôi môi tái nhợt của cậu. Nụ hôn trôi qua, hắn nhẹ nhàng thì thầm bên tai cậu rằng, “Sẽ sợ đấy.”

Cổ họng Cao Dung khô khốc, giống như ngay thời khắc lìa đời ở kiếp trước. Cậu há mồm thở dốc, nhưng thế nào cũng không thể kêu lên. Không gian gieo rắc đầy mùi máu và người đằng sau càng lúc càng siết chặt khiến Cao Dung không tài nào hít thở. Khó chịu quá, ai cứu tôi đi…

“Dung Dung, Dung Dung.” Là ai gọi cậu?

Cao Dung mở mắt, thấy trên cao là trần nhà trắng lóa… Thì ra mọi chuyện chỉ là một giấc mơ.

“Dung Dung, cậu gặp ác mộng?” Tiếng nói trẻ con trong trẻo vang lên, Phùng Tầm Kha bước đến gần cậu, vừa định đưa tay giúp cậu lau mồ hôi trên trán thì Cao Dung đã đẩy hắn ra.

“Phùng Tầm Kha.” Chất giọng như vừa từ cõi chết trở về của Cao Dung đầy run rẩy.

Phùng Tầm Kha nghi hoặc bị cậu đẩy ra: “Dung Dung?”

Cao Dung lẳng lặng nhìn hắn. Đúng vậy, Phùng Tầm Kha chỉ mới là đứa bé năm tuổi, vừa rồi nằm mộng là Phùng Tầm Kha lúc trưởng thành, thời điểm sau khi cậu bị Phùng Tầm Kha giết chết… Nghĩ đến việc lúc lớn lên, cậu lại chết dưới tay hắn lần nữa, cơn tuyệt vọng và sợ hãi trong giấc mơ vừa rồi bất giác bủa vây. Cao Dung không muốn chết, cậu chỉ muốn sống thật yên bình.

“Dung Dung, rời giường thôi.” Phùng Tầm Kha kéo tay Cao Dung, nhưng vừa mới chạm vào tay cậu thì cậu lùi về phía sau, kinh hoảng nói: “Đừng tới đây.”

Lời thốt khỏi miệng, Cao Dung cảm thấy ngữ điệu của mình cũng nghiêm trọng hơn. Ngay lúc nghĩ ngợi định nói cái gì thì Phùng Tầm Kha đã hỏi: “Vì sao Dung Dung sợ mình?” Gương mặt ngây thơ tràn đầy khó hiểu. Hắn vươn tay muốn sờ mặt cậu, nhưng bỗng dừng lại giữa không trung, có vẻ hắn đang suy xét chuyện gì. Cao Dung vẫn sợ sệt như cũ. Bởi vì giấc mộng kia quá chân thực, chân thực đến mức cậu thấy cổ mình đau đớn không thôi.

Rốt cuộc thời khắc mà Phùng Tầm Kha sắp chạm vào cậu, Cao Dung mạnh bạo đẩy Phùng Tầm Kha như một phản xạ tự nhiên. Không may lần này sức lực rất lớn, cậu đã thẳng tay đẩy hắn xuống giường.

Rầm, đầu Phùng Tầm Kha va trên mặt đất, tiếng vang rất lớn lọt vào tai Cao Dung. Phùng Tầm Kha ngã bị nhưng cũng không quấy khóc, ngược lại bình tĩnh bò lên.

Cao Dung sợ hãi, hô to một tiếng: “Phùng Tầm Kha!” Cậu phi xuống giường, muốn kiểm tra đầu của hắn thì hắn đã lùi về sau về bước, mở to đôi mắt vô tội nhìn người đối diện, cũng như cố tình giữ khoảng cách với Cao Dung.

Như là mờ mịt, thâm trầm, như là tối tăm; nhưng lại không toát nên biểu cảm vui hay buồn.

Lúc Phùng Tầm Kha và Cao Dung im lặng, Lưu Quế Lệ nghe được tiếng vang nên đã chạy vào phòng: “Sao đấy, hai đứa đánh nhau sao?”

Cao Dung lúng túng trả lời: “Con đẩy cậu ấy ngã.”

Lưu Quế Lệ vội vàng đi đến chỗ Phùng Tầm Kha, thấy trán hắn một mảnh hồng hồng, xoa xoa rồi hỏi: “Dung Dung, sao con nghịch ngợm thế? Đã ở cùng nhau phải biết nhường nhịn lẫn nhau.” Nói xong toan đi lấy một ít dầu hoa hồng.

Mà Phùng Tầm Kha vẫn luôn đứng lặng thinh bỗng đưa tay giữ chặt Lưu Quế Lệ: “Dì, hôm nay cháu muốn đến trường.” Sau đó hắn chủ động tới gần Cao Dung, nụ cười đẹp tươi quen thuộc lại nở trên môi. “Dung Dung, chúng ta đi học.”

Tựa như chuyện gì ban nãy cũng chưa xảy ra…

Lưu Quế Lệ đạp xe đạp, trước yên nhỏ (xe đạp kiểu cũ) là Cao Dung, sau yên xe là Phùng Tầm Kha. Cô nói đùa, “Đem hai con đi bán, nha.” Dọc đường Lưu Quế Lệ còn luôn khuyên nhủ, nói bọn trẻ không được cãi nhau, phải hòa thuận chung sống. Cao Dung thành thật gật đầu: “Con biết rồi thưa mẹ.” Phùng Tầm Kha ngồi sau cũng ngoan ngoãn đồng ý. “Cháu thích Dung Dung nhất, cháu sẽ không gây gổ với Dung Dung.”

Cao Dung nghe Phùng Tầm Kha ngây thơ nói vậy, trong lòng cậu cũng áy náy vô ngần. Rõ ràng hắn chẳng có tội tình chi, cậu không nên cư xử cộc cằn với hắn.

Lưu Quế Lệ đưa bọn trẻ đến trường học, lần nữa căn dặn không nên đánh nhau; buổi chiều sẽ đón chúng về, không nên nghe lời người lạ mặt dụ dỗ.

Phùng Tầm Kha kéo tay Cao Dung tung tăng chạy vào trường học, bị nhốt mấy hôm ở nhà làm hắn thật buồn chán.

Trong lớp, một lần nữa hắn nắm cay Cao Dung: “Dung Dung, mình biết sáng nay cậu gặp ác mộng, mình cũng thế.”

“Xin lỗi.” Bởi vì giấc mơ đó Cao Dung đã trút giận lên Phùng Tầm Kha, còn đẩy hắn ngã xuống giường, nay trán hắn vẫn hồng hồng như cũ.

“Vì sao nói xin lỗi? Mình cũng muốn xin lỗi Dung Dung.”

“Cái gì?”

Phùng Tầm Kha im lặng, chỉ cầm lấy một cây bút đặt trên cuốn vở, nghiêm túc vẽ lên.

Cao Dung không rõ nguyên do, lại thấy Phùng Tầm Kha không đáp lời mình, thầm nghĩ trẻ con thường nói năng vô nghĩa.

Nhưng sau đó, “Xong rồi, Dung Dung nhìn đi, đây là giấc mơ buổi sáng.” Phùng Tầm Kha chuyển quyển tập cho Cao Dung.

Cao Dung cảm thấy băng giá toàn thân. Bức tranh vẽ một người cầm dao, một người sợ hãi nép trong góc tường. Ngoài ra có năm người khác nữa, không, năm xác chết, đầu một nơi thân một nơi. Xung quanh dùng bút chì miêu tả những con sông tràn đầy chất lỏng, ấy vậy Cao Dung biết đó là máu tươi.

“Dung Dung, đừng sợ. Mình sẽ không làm hại Dung Dung, mình muốn đám cưới với Dung Dung.” Phùng Tầm Kha ghé mặt trên bàn, mở to đôi con ngươi biếc xanh, nghiêm túc nói với Cao Dung như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.02.2018, 01:03
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 21.05.2015, 16:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2715
Được thanks: 660 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Xiềng xích yêu thương - Ngụy A Ương - Điểm: 10
Chương 11

Edit: Thỏ

Sói nhỏ xinh đẹp tỏ ra yếu ớt, thiện lương, dụ dỗ một con thỏ hiền lành, thật thà. Tâm hồn thỏ con áy náy nên cảnh giác cũng buông lơi; sói nhỏ chậm rãi đến gần, từng bước thận trọng.

[ Thôi xong rồi… ]

Bức vẽ kia khiến Cao Dung hồn vía lên mây, liệu đây có phải là tiên đoán?

Kiếp trước cậu và Phùng Tầm Kha không có quan hệ gì, sau khi sống lại bỗng thân nhau như hình với bóng, vậy rốt cuộc sống lại vì ai? Lần nữa chết dưới tay hắn? Hay vẫn có thể một lần nữa thay đổi Phùng Tầm Kha, thay đổi kết cục bi thiết của mình?

Reng —!! Tiếng chuông tan học vang lên, Phùng Tầm Kha và rất nhiều đứa trẻ khác vô cùng vui sướng chạy ra khỏi lớp. Hắn kéo tay Cao Dung, vui vẻ đề nghị: “Dung Dung, mình ra ngoài chơi.”

Tay Phùng Tầm Kha lạnh ngắt, lúc chạm vào tay Cao Dung khiến cậu chợt nghĩ đến Phùng Tầm Kha trong mộng dùng đôi tay tương tự che mắt mình, sau đó đôi môi lạnh giá hôn lên môi cậu. Nghĩ đến cảnh tượng ấy, không biết vì sợ hãi hay xấu hổ mà Cao Dung đột ngột rút tay về.

“Dung Dung, cậu còn sợ mình ư.” Phùng Tầm Kha chăm chú nhìn Cao Dung, cậu rõ ràng đang lẩn tránh ánh mắt hắn. Cao Dung ngồi đơ trên ghế, Phùng Tầm Kha cong lưng tựa bàn. Hai người khoảng cách rất gần nhau, thậm chí Cao Dung còn thấy rõ hình ảnh phản chiếu trong đôi con ngươi xanh biếc của Phùng Tầm Kha chính là gương mặt kinh hoảng của mình; điều này khiến một đứa trẻ năm tuổi như Cao Dung cảm nhận rõ ràng sự bức bách.

Cao Dung lắc đầu theo bản năng: “Không… Mình không định ra ngoài chơi.”

“Cho nên Dung Dung ghét bỏ mình.” Phùng Tầm Kha làm như không nghe được lời biện hộ của Cao Dung, hắn chỉ đưa ra phán đoán của bản thân.

Cao Dung vừa định nói không phải, Phùng Tầm Kha đột nhiên bị ba đứa nhóc đùa nghịch phía sau đâm trúng khiến hắn ngã nhào trên đất.

Cao Dung vội vàng chạy tới dìu hắn, bởi vì mùa hè nên đám trẻ mặc quần đùi quá gối, mà đầu gối Phùng Tầm Kha lại cọ xát trên đất, đương nhiên trầy da, máu đổ.

“Tiểu Long, Phùng Tầm Kha sắp nện cậu rồi!” Một trong ba đứa trẻ tham gia cuộc đuổi bắt bèn lên tiếng.

Đứa trẻ gọi Tiểu Long kia lập tức trả lời: “Không phải mình, là cậu.”

“Mình thấy Thần Thần đâm…”

Mấy đứa trẻ đùn đẩy trách nhiệm cho nhau. Cao Dung thấy đầu gối hắn chảy máu, vội bảo: “Chúng mình đến phòng y tế.”

Ai ngờ Phùng Tầm Kha lắc đầu, hắn trừng bọn trẻ bằng đôi mắt lạnh băng: “Lũ đáng ghét.” Sau đó vung tay cầm lấy ghế con, Cao Dung biết hắn muốn làm gì, vội vàng giữ chặt hắn. “Phùng Tầm Kha, không thể!”

Phùng Tầm Kha nghe lời Cao Dung, liền buông ghế xuống. Đám nhóc kia sợ tới mức bỏ chạy, bởi vì thầy cô thường nói Phùng Tầm Kha không phải đứa bé ngoan, nếu ai chọc hắn hắn sẽ đánh người, cho nên bạn bè trong lớp đều nảy sinh cảm giác sợ sệt với hắn.

Phùng Tầm Kha quay lại chỗ mình, ghé vào bàn học, mặt úp xuống, cũng chẳng biết đang suy nghĩ gì. Vết thương ở đầu gối kia vẫn rỉ máu.

Cao Dung nhẹ nhàng lay Phùng Tầm Kha: “Đầu gối bị thương, mình đưa cậu đi băng bó.” Giờ đang mùa hè, da dẻ trẻ con lại mỏng, miệng vết thương nếu không xử lý rất có thể bị nhiễm trùng.

Phùng Tầm Kha tỏ ra không nghe, vẫn nằm úp mặt trên bàn, để lại cho Cao Dung một cái gáy phủ đầy tóc xoăn nhẹ ánh kim. Hắn không thèm ừ hử.

Cao Dung nghĩ Phùng Tầm Kha tức tối, nhưng từ trước đến giờ cậu chưa từng thấy Phùng Tầm Kha nổi giận với mình, nhìn chung tính hắn thật cố chấp. Thấy hắn không quan tâm, Cao Dung đành xuống nước: “Thực xin lỗi, là mình sai. Cậu nói chuyện với mình đi mà.”

Nhưng Phùng Tầm Kha vẫn im lặng.

Reng—! Giờ giải lao kết thúc, tiếng chuông vào học lại vang lên, trên lớp bà giáo bắt đầu dạy nhạc thiếu nhi cho bọn trẻ. “Con thỏ trắng, trắng ơi là trắng, hai lỗ tai đưa cao lên trời…”

(Sao không phải con thỏ nhỏ, ăn củ cải đỏ, uống nước chui vô hang??)

Cao Dung thấy Phùng Tầm Kha quăng bơ mình, nhưng đáng lo nhất trên gối hắn máu vẫn chảy dài, không chút nào ngừng lại. Vì thế Cao Dung giơ tay nói to: “Thưa cô!”

Một bà giáo hiền lành chừng bốn mươi, năm mươi tuổi đang đứng ở bục giảng, thấy Cao Dung giơ tay, bà lập tức bước xuống chỗ Cao Dung. “Sao vậy trò?”

“Đầu gối bạn Phùng Tầm Kha bị thương, cần xuống phòng y tế.” Cao Dung nói ngay.

Bà giáo cũng thường nghe những người khác kể về Phùng Tầm Kha, đại khái hắn rất không nghe lời, lại hay gây sự nên ánh mắt đầy vẻ hiển nhiên. “Trò đánh nhau với bạn khác nữa?” Bà khom người kéo Phùng Tầm Kha đang nằm trên bàn, gương mặt nhỏ của hắn bị áp đến đỏ au, đôi mắt xanh lam ửng hồng, nơi hàng mi cong cong còn vương nước mắt.

Phùng Tầm Kha khóc, là do Cao Dung không ngờ tới hay do Cao Dung không nghĩ ra hắn sẽ khóc vào lúc này, đầu gối đau lắm ư? Hoặc vì nguyên nhân khác?

Thấy Phùng Tầm Kha nức nở trong câm lặng, đáy lòng Cao Dung cũng xót xa. Phùng Tầm Kha chỉ là một đứa trẻ, hắn hoàn toàn ỷ lại mình; còn mình vì ám ảnh kiếp trước mà tránh né, đề phòng hắn, cuối cùng làm hắn tổn thương.

Bà giáo muốn bế Phùng Tầm Kha lên, lại bị hắn dùng tay đẩy ra. Hắn lạnh lẽo nhìn chằm chặp bà giáo, ánh mắt xa cách lạnh lùng như một mũi dao sắc nhọn khiến bà ta phải rụt tay trở về. Cao Dung đứng cạnh bèn giải vây: “Thưa cô, em biết phòng y tế ở đâu, để em dìu cậu ấy cho ạ.” Dứt lời đã nâng dậy Phùng Tầm Kha. Mà Phùng Tầm Kha nhìn nhìn Cao Dung, sau đó cúi đầu ngoan ngoãn đứng lên, gắt gao ôm lấy cậu.

Bà giáo thấy Phùng Tầm Kha làm nũng với Cao Dung như thế, cũng trút được gánh nặng nên gật đầu: “Ra khỏi lớp, phòng thứ hai bên trái không xa, hai trò đừng chạy loạn.”

Nhưng rốt cuộc bà giáo vẫn không yên tâm. Bà đứng trước cửa lớp, dõi theo hai đứa trẻ đang đi đúng hướng mới bất đắc dĩ lắc đầu: “Phùng Tầm Kha đúng là một học sinh kỳ quái.”

Cao Dung nhìn cơ thể Phùng Tầm Kha như muốn dán chặt vào mình nên bước đi cũng có chút gian nan. Cậu hỏi: “Đau lắm phải không?” Cậu biết lời này rất vô nghĩa, nhưng dù sao cũng nên tìm đề tài để cạy miệng Phùng Tầm Kha.

Thế nhưng hắn vẫn không trả lời, cũng không để ý đến Cao Dung. Hắn giơ tay dụi đôi mắt ửng đỏ, so với bộ dáng lạnh lùng đối với bà giáo thì lúc này hắn y hệt con cừu nhỏ đáng thương.

Cao Dung thở dài, nhóc này vẫn còn giận. Cậu vuốt ve tóc hắn: “Không thể tha thứ cho mình sao?”

Sau khi bọn họ đến phòng y tế, thời điểm giáo viên xử lý vết thương trên đầu gối thì hắn vẫn luôn nắm chặt tay Cao Dung, nhưng không nói năng gì với cậu.

“Ôi, tình cảm hai em thật thắm thiết.” Giáo viên y tế cười bảo.

Cao Dung lễ phép mỉm cười: “Em và cậu ấy là bạn thân.”

Sau đó Cao Dung nhìn về phía Phùng Tầm Kha, phát hiện Phùng Tầm Kha cũng đang nhìn mình. Rồi hắn quay mặt đi, không nhìn nữa, nhưng mười ngón tay búp sen vẫn quấn quýt như cũ. Cao Dung cười thầm, hắn đúng là sớm nắng chiều mưa.

Bởi vì đầu gối hắn bị thương nên giáo viên y tế gọi điện nhờ người lớn đón hắn về, lúc này Cao Dung liền đưa số điện thoại bàn nhà mình cho giáo viên.

“Hôm nay là ngày cậu bị thương nhỉ.” Cao Dung nhìn cái trán hồng nhạt của hắn, nay đầu gối lại bị thương, khe khẽ thở dài.

Nhưng không ngờ Phùng Tầm Kha chịu lên tiếng: “Cậu theo mình về đi.”

Cao Dung nhất thời chưa kịp phản ứng, Phùng Tầm Kha bèn nói thêm lần nữa: “Dung Dung theo mình về nhà.”

“Không được, mình không bị thương, giáo viên cũng không đồng ý.” Cao Dung giải thích, lo lắng Phùng Tầm Kha cáu kỉnh. “Ngày mai là thứ Bảy, tụi mình có thể chơi cùng nhau cả ngày.”

Phùng Tầm Kha mím môi, không muốn nói chuyện.

Ào ào… Bên ngoài đột nhiên mưa to tầm tã, kèm theo tiếng sấm rền thật lớn. Sau đó điện thoại của giáo viên y tế vang lên, là Lưu Quế Lệ. Cô bảo Phùng Tầm Kha cứ ở trường học chờ cô, đợi mưa tạnh, cô sẽ đến đón hắn.

Cao Dung đỡ Phùng Tầm Kha về lớp trước, nhưng đi được nửa đường thì hắn cắt ngang: “Mình phải về nhà.” Sau đó hắn cố chấp đến cùng cực, mặc kệ Cao Dung lôi kéo thế nào cũng phải lao ra ngoài mưa, đi về.

Cao Dung cảm thấy khó thở: “Hôm nay cậu sao thế? Ngoài trời sét đánh, mưa to rất nguy hiểm. Cậu còn thế nữa mình mặc kệ luôn.” Cậu bỏ tay Phùng Tầm Kha, còn giả vờ quay bước.

Phùng Tầm Kha liền chạy ra màn mưa dày đặc, nước mưa dường như đã xối ướt đẫm toàn thân.

Cao Dung hết cách đành phải lao vào mưa, giữ chặt hắn: “Phùng Tầm Kha!” Mà hắn cũng không phải cố ý muốn đi, Cao Dung kéo một cái hắn đã ngoan ngoãn trở về.

“Cậu bực mình gì đấy?” Giờ phút này Cao Dung ướt sũng, cậu cảm thấy trẻ con giận dỗi cũng đủ khiến người khác đau đầu.

Ai ngờ Cao Dung vừa hỏi xong, Phùng Tầm Kha đã ôm lấy Cao Dung, khóc lớn: “Dung Dung… Dung Dung đừng ghét mình… Dung Dung đừng sợ mình… Mình thích Dung Dung nhất.” Lời nói hắn đứt quãng, khóc đến xót xa.

Cao Dung bỗng chốc nhận ra, lý do Phùng Tầm Kha hờn dỗi cậu bởi vì hắn thiếu cảm giác an toàn, cho nên mới giống một con mèo nhỏ xù lông, không ngừng khao khát muốn thăm dò tình cảm của chủ. Hóa ra hắn ỷ lại mình như thế.

“Sao ghét cậu được, mình cũng thích cậu mà.” Cao Dung vuốt ve mái tóc đẫm nước mưa của bé con, nghĩ tới ký ức kiếp trước bị giết mẹ nó, toàn là gặp quỷ. Sau này cậu sẽ không vì kiếp trước mà tránh né và tổn thương một Phùng Tầm Kha luôn làm nũng với mình, sẽ không bao giờ như vậy nữa.

Sói nhỏ xinh đẹp tỏ ra yếu ớt, thiện lương, dụ dỗ một con thỏ hiền lành, thật thà. Tâm hồn thỏ con áy náy nên cảnh giác cũng buông lơi; sói nhỏ chậm rãi đến gần, từng bước thận trọng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Candycrush, dangtra, Elise Nguyễn, he0mi, phuongtieuhi và 305 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

7 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

19 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 84, 85, 86


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

♥ Maybe ♥: Tiểu Tinh, lâu rồi không gặp
Chuột Tinh: chít chít! chụt mà Tiểu Du :kiss: , chạy chạy :)2
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 2626 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Aka: Theo t nhớ con con chuột :D2
Độc Bá Thiên: Là ai nhể :think:
Độc Bá Thiên: Mất Quần :)2
Độc Bá Thiên: Trắng độc lạ
Nhạc Bất Quần: 5ting!!! haz, úp mặt tiếp thôi :cry: :cry: mít ướt cho người thương chơi :)2
Aka: =.= đang tìm màu độc nạ
Độc Bá Thiên: :think: ờ.... tui tưởng có màu mới gì lạ chứ :)2
Aka: Bà uyên aaaaaa bà thấy t ko :wave2:
Aka: Bà uyên đấu đồ cho tui đi :love:
Uyên Xưn: ace vào đào hố đê viewtopic.php?t=365055&p=2259834#p2259834
Aka: Nó cho bà nghe r còn gì =.=
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Độc Bá Thiên: Oái oái.... Ri là ed tự do á :shock:
Uyên Xưn: ace vào đào hố đê viewtopic.php?t=365055&p=2259834#p2259834
Cô Quân: Ủi bây giờ có cả nick xanh ngọc ed tự do á
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 341 điểm để mua Nữ vương
Tuyền Uri: Hựn con gái
Lãng Nhược Y: Nguyên tỷ~~
Lãng Nhược Y: Nương đặt lại đi :sweat:
Lãng Nhược Y: Á, xin lỗi nương, con ko thấy tin
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 323 điểm để mua Nữ vương
Sếu: Ahuhu bảo bối nhường cho nương :cry3:
Shop - Đấu giá: Sếu vừa đặt giá 306 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 405 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 290 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: trantuyetnhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 294 điểm để mua Sofa tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.