Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Tôi không hợp yêu đương - Bản Lật Tử

 
Có bài mới 08.04.2018, 21:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7856
Được thanks: 2427 lần
Điểm: 10.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tôi không hợp yêu đương - Bản Lật Tử - Điểm: 11
Ngoại truyện 2

Kết hôn được nửa năm thì Hạ Duy mang thai. Trước đây Giang Chi Châu đã ước mong có con lâu rồi, bây giờ cô đã mang thai nên dĩ nhiên là anh rất vui mừng: “Ngày dự sinh vào tháng 6, nên rất có thể chung cung hoàng đạo Cự Giaỉ với anh, em muốn đặt tên gì cho con gái của mình đây?”

Hạ Duy nói: “Không chắc chắn là con gái, cũng có thể là con trai thì sao?”

Giang Chi Châu vẫn khăng khăng là con gái: “Chẳng lẽ em không muốn một cô con gái đáng yêu như Mạn Mạn sao?”

“Em cũng muốn nhưng chuyện này không nói chính xác được.”

“Anh có linh cảm nhất định là con gái.”

Hạ Duy: “... ........”

Vậy anh có linh cảm vé xổ số đặt giải nhất lần sau là số mấy không?

Hạ Duy mang thai là chuyện lớn trong nhà, hai bên gia đình đều chạy đến thăm hỏi một phen, mẹ Hạ Duy còn lo lắng Giang Chi Châu không thể chăm sóc tốt cho cô nên bảo muốn đón cô về nhà ở. Giang Chi Châu cố hết sức thể hiện mình có thể chăm sóc tốt cho Hạ Duy mới thuyết phục được mẹ cô bỏ suy nghĩ này đi.

Bố mẹ Giang Chi Châu cũng đến không ít lần ân cần hỏi han, hôm nay còn đưa Giang Mạn Mạn đến chỗ Giang Chi Châu chơi để Hạ Duy tiếp xúc với con bé nhiều một chút, còn bảo với Hạ Duy: “Mạn Mạn tới chơi với con nhiều một chút, không chừng có thể bị lây nhiễm, sinh được một đứa con gái giống như con bé.”

Hạ Duy: “... ...... ....”

Định lý này mẹ học được của nước nào vậy, con chưa nghe bao giờ!

Giang Mạn Mạn hớn hở cười cười: “Sau khi dì út sinh em bé thì có thể chơi với Mạn Mạn rồi. Mạn Mạn sẽ mặc váy cho em, còn thắt bím tóc cho em nữa.”

Hạ Duy nhìn con bé:  “Mạn Mạn còn biết thắt tóc nữa sao?”

“Biết chứ ạ!” Giang Mạn Mạn gật đầu như giã tỏi, “Dì út muốn thất tóc sao? Mạn Mạn thắt cho dì nha.”

Giang Mạn Mạn nói dứt lời thì làm thật, Hạ Duy ngồi yên trên ghế salon phối hợp với con bé, để con bé thắt tóc cho cô. Mẹ Giang Chi Châu ngồi đối diện bọn họ, ân cần khuyên bảo không biết đã bao nhiêu lần:  “Ba tháng đầu nhất định phải ăn uống kiêng cữ cẩn thận, càng tuyệt đối không thể động vào các bột gia vị.”

Giang Chi Châu trả lời: “Con biết rồi mẹ ạ, các bữa ăn đều là một tay con làm mà, mẹ yên tâm đi.”

Mẹ Giang nói: “Bởi vì là do con nấu nên mẹ mới không yên tâm, rất khó ăn kiêng cữ, lúc đầu còn được nhưng qua một thời gian, chỉ cần vợ con làm nũng thì con đã cưng chiều không từ chối được rồi.”

“... ...” Giang Chi Châu im lặng một lúc, sau đấy mới bảo đảm với bà, “Sẽ không đây, mẹ cứ yên tâm đi.”

Giang Mạn Mạn đang thắt tóc cho Hạ Duy, nghe thấy liền bật cười: “Có phải trước đây bà ba cũng từng làm vậy đúng không ạ?”

“... ........” Ha ha ha ha ha ha – trong lòng Hạ Duy cười điên cuồng, nói hay lắm Mạn Mạn!

Mẹ Giang hơi biến sắc, trừng mắt nhìn Giang Mạn Mạn: “Con bé Mạn Mạn này, đúng là nghịch ngợm.”

Giang Mạn Mạn lại cười ha ha ha: “Trước đây Mạn Mạn bị ốm, bác sĩ cũng bắt Mạn Mạn kiêng cữ đủ thứ, sau đó Mạn Mạn nhõng nhẽo với bố thì bố liền lén lút cho con ăn.”

Hạ Duy chớp mắt, chiêu này không tệ nha, cô phải nhớ kỹ mới được!

Mẹ Giang nhìn A Hoàng và A Quất, lại nói thêm: “Không thì tạm thời để chó mèo ở chỗ bố mẹ đi, Hạ Duy mang thai không tiện chăm sóc, hơn nữa mẹ còn nghe nói nuôi chó sẽ dễ sinh non.”

Lúc vừa biết Hạ Duy mang thai, Giang Chi Châu cũng từng lo lắng vấn đề này, nhưng anh đã hỏi bác sĩ rồi, trên mạng cũng có không ít tài liệu tham khảo nên cuối cùng bọn họ vẫn quyết định để A Hoàng và A Quất ở nhà nuôi: “A Quất và A Hoàng đều được tắm rửa và kiểm tra sức khoẻ định kỳ mà mẹ, chúng nó rất sạch sẽ và khoẻ mạnh, hơn nữa chúng nó cũng rất ngoan, không làm loạn đâu.”

“Nói thì nói như thế nhưng mẹ vẫn không yên tâm.....”

“Bây giờ là do con phụ trách chăm sóc tụi nó, Hạ Duy rất ít tiếp xúc, hơn nữa phạm vi hoạt động của chúng nó chỉ loanh quanh ở lầu trệt thôi, không sao đâu mẹ.”

Mẹ Giang liếc anh một cái: “Mẹ không yên tâm bằng con, con không thể cẩn thận một chút với vợ con của mình sao.”

Hạ Duy vội vàng phụ hoạ nói đỡ cho Giang Chi Châu: “Bọn con có cẩn thận mà mẹ, hơn nữa con còn hay đi khám thai định kỳ nữa, bọn con đã hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ bảo không sao cả mẹ ạ.”

Mẹ Giang thở dài, đành nói: “Được rồi, một mình mẹ không nói lại hai người các con.”

Hạ Duy làm mặt quỷ với anh.

“Xong rồi xong rồi, đã thắt xong rồi, dì út thấy đẹp không?” Giang Mạn Mạn vui vẻ xoay đầu Hạ Duy qua, hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

“Để dì xem con thắt thế nào nha.” Hạ Duy cầm điện thoại tự chụp một bức ảnh, “Mạn Mạn khéo tay thật đó, thắt đẹp quá đi, sau này dì giao cho con chuyện đầu tóc của em nha.”

“Được ạ được ạ.”

Giang Mạn Mạn ở chơi nhà bọn họ cả ngày, ăn cơm tối xong mới theo bố Giang mẹ Giang về nhà,  lúc gần về mẹ Giang lại không ngại phiền phức căn dặn bọn họ một lần nữa ăn uống phải kiêng cữ.

Ăn uống kiêng cữ đối với một người tham ăn như cô quả thật là cực hình, lúc mới đầu Hạ Duy còn dựa vào bản năng của người mẹ mà cố gắng kiêng cữ, nhưng sau đó.... Không chịu đựng được nữa.

Hạ Duy nhìn trên bàn toàn các món ăn thanh đạm liền cảm thấy mình không sống nổi nữa: “Mỗi ngày đều ăn những món này thật phiền phức quá đi mất, hồi em bị ho đã ăn kiêng cữ có nửa tháng đã cảm thấy dài đằng đẵng như một thế kỉ rồi, bây giờ phải kiêng cữ tận hai tháng, cuộc đời của em sắp nhạt nhẽo vô vị như chén canh này rồi.”

Giang Chi Châu đã hứa hẹn bảo đảm với mẹ, tuyệt đối sẽ không mềm lòng: “Không còn cách nào khác, những người phụ nữ khác khi mang thai đều ăn thế này mà, em ráng chịu đựng một tháng nữa thôi thì có thể ăn thoải mái hơn rồi.”

Hạ Duy không phục: “Ở đâu có chuyện những người phụ nữ khác đều ăn thế này chứ? Anh đâu phải ăn thế này đâu! Nói đến chuyện mang thai, từ đầu đến đuôi đều là phụ nữ chịu khổ đó! Kiêng cữ, buồn nôn rồi nôn mửa, bị phù thũng, v...v..  đều là do phụ nữ chịu đựng hết, cuối cùng phải vất vả chịu đau đớn sinh em bé ra! Còn đàn ông thì sao, chỉ đóng góp tinh trùng là xong rồi!”

Giang Chi Châu: “... ........”

“Em không muốn sinh nữa, em muốn ăn lẩu!”

Giang Chi Châu: “... ...... ....”

Giang Chi Châu an ủi cô: “Em nghĩ đến Mạn Mạn một chút đi, nếu như sau này có thể sinh một cô con gái đáng yêu như con bé thì có phải sẽ cảm thấy mọi đau khổ đang chịu đựng bây giờ đều đáng giá đúng không?”

“..... Nếu sinh một cô con gái đáng yêu như Mạn Mạn thì xem như huề vốn, còn nếu sinh ra một đứa con nghịch ngợm thì sao?”

Giang Chi Châu bảo đảm: “Không đâu, anh sẽ dạy dỗ con bé ngoan ngoãn hiểu chuyện như Mạn Mạn.”

“.... Hừ!” Hạ Duy nghĩ đến Mạn Mạn thì quả thật là dễ chịu hơn nhiều, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy không công bằng, “Nhưng dựa vào gì mà anh không cần làm gì hết đã có một cô con gái đáng yêu như Mạn Mạn chứ?! Còn em chịu khổ như vậy mới sinh ra được cô con gái như vậy.”

Giang Chi Châu: “... .....”

À, anh không khống  chế được chuyện này, nếu như có thể thì anh cũng bằng lòng chịu đựng cùng cô.

Hạ Duy nổi đoá nhìn anh, “Em mặc kệ, không thể chỉ có mình em chịu khổ được, vợ chồng nên có hoạ cùng hưởng có khổ cùng chịu đúng không?”

.... Hình như anh nhớ nguyên văn câu này là có phước cùng hưởng có nạn cùng chịu mà.

Anh hỏi: “Vậy em muốn thế nào?”

Hạ Duy trả lời: “Từ giờ trở đi, em ăn gì anh ăn nấy, em phải ăn uống kiêng cũ ư  thì anh cũng vậy, không cho phép ăn lén.”

“... .... Được.”

“Sau này khi đứa bé ra đời, anh chịu trách nhiệm thay tả, cho uống sữa và dỗ đi ngủ, em chỉ chơi với nó, xem như đây là sự bù đắp của anh với em.”

“.... Được.”

“Còn lại thì đợi em nghĩ ra rồi nói tiếng. Đúng rồi, nói miệng không bằng chứng, chi bằng chúng ta lập bản giao ước đi, lỡ đến lúc đó anh đổi ý thì sao đây, ha ha ha.”

“Không dám đổi ý....” Giang Chi Châu nhìn cô viết bản giao ước rồi anh ký tên xác nhận lên đó.

“A—” Hạ Duy nhìn giấy trắng mực đen trong tay, rốt cuộc cũng nở nụ cười, “Bây giờ em thấy trong lòng thoải mái hơn rồi.”

Giang Chi Châu: “... .......”

Bắt đầu từ hôm nay, thực đơn ăn uống của Giang Chi Châu y hệt như của Hạ Duy. Đồng thời anh cũng nghiên cứu xem phụ nữ có thai không được ăn những gì, cố gắng tránh xa các loại bột gia vị, làm các món ăn càng ngon hơn.

Tay nghề của Giang Chi Châu đương nhiên là khỏi phải nói, Hạ Duy biết cô ăn ngon hơn các bà bầu khác nhiều nhưng  ... vẫn không được ăn đồ cay, nên cứ ăn thanh đạm mãi cũng dễ khiến cô cáu kỉnh.

Hạ Duy từng bày tỏ ý kiến với Giang Chi Châu là mình rất muốn ăn lẩu, tự nấu ở nhà nên sẽ không nêm nếm nhiều gia vị. Giang Chi Châu vẫn khăng khăng đợi sau ba tháng. Nhưng có lần, anh rất vui mừng nói với Hạ Duy: “Người xưa có câu chua nam cay nữ, em muốn ăn cay như vậy thì nhất định là con gái.”

Hạ Duy: “... ....”

Cô chỉ đơn giản là thèm ăn cay thôi mà.

Ngoại trừ về phương diện ăn uống phải kiêng cữ quá nhiều thì cô rất may mắn không hề bị phản ứng mang thai nghiêm trọng gì hết. Chẳng hạn như nôn nghén thường thấy ở các bà bầu, các phụ nữ mang thai khác rất khổ sở nhưng mấy tháng nay Hạ Duy không hề nôn nghén chút nào nên trong lòng cô mới cảm thấy công bằng hơn một chút.

Ngoài ra còn có A Hoàng sầu não về chuyện cô mang thai, dạo gần đây nó khá u uất. Vì cô mang thai em bé nên dù chó mèo vẫn giữ nuôi trong nhà nhưng số lần  cô tiếp xúc chơi đùa với bọn chúng giảm đi rõ rệt. Có thể là do đó nên A Hoàng cảm thấy Hạ Duy không gần gũi với nó nữa, tâm trạng tụt dốc không phanh.

Mỗi lần Hạ Duy ôm nó thì nó đều cực kỳ vui vẻ, nhưng Giang Chi Châu lo nghĩ đến em bé trong bụng nên không dám để bọn họ gần gũi quá mức, do vậy nên A Hoàng còn ầm ĩ một lần.

Hạ Duy cũng buồn rầu chuyện này: “Anh xem đến khi sinh em bé, A Hoàng có còn để ý đến em nữa không?”

“Không đâu, cùng lắm là nó không để ý đến anh thôi.”

“Ha ha ha ha ha.” Hạ Duy không nhịn được bật cười, “Vẫn là A Hoàng tốt, anh xem A Quất đi, không hề có chút biểu hiện bị ra rìa luôn.”

“Nó vốn không bám người khác như A Hoàng, nhưng nó còn thích anh hơn em.”

Hạ Duy: “... ....”

Ha ha nghĩ lại xem, rõ ràng ngày đó là cô cho nó ăn trước mà!

“Đúng rồi, anh nghĩ chúng ta có thể bắt đầu suy nghĩ đặt tên cho con gái rồi đó.” Giang Chi Châu lấy một quyển từ điển từ trên  giá sách rồi ngồi xuống bên cạnh Hạ Duy, “Anh đã tìm mấy chữ trước, ý nghĩa và âm đọc cũng không tồi, em xem thử đi.”

Hạ Duy: “... ......”

Chuyện này có sớm quá không, cô mang thai chưa được ba tháng nữa mà... Nhưng nếu sinh con trai thì chẳng phải sẽ uổng phí công sức hay sao?

“Em nói thật, nếu như sinh con trai thì làm sao đây?” Cô hỏi Giang Chi Châu.

Giang Chi Châu chau mày, nghiêm túc suy nghĩ vài giây mới trả lời: “Vậy thì chúng ta tiếp tục sinh thêm đứa nữa.”

Hạ Duy: “... ........”

Ha ha ha, không thể nào, sinh một đứa đã là sự bao dung cực hạn của cô rồi.



Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 09.04.2018, 15:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: HNRTV, monkeylinh
     

Có bài mới 08.04.2018, 21:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7856
Được thanks: 2427 lần
Điểm: 10.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tôi không hợp yêu đương - Bản Lật Tử - Điểm: 11
Ngoại truyện 3

Cả nhà vô cùng căng thẳng khi gần đến ngày dự sinh của Hạ Duy, mẹ của Hạ Duy cũng đến thành phố A, sợ cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Sau đấy vào ngày đầu tiên của tháng bảy, trước ngày thành lập đảng một ngày, công chúa nhỏ của nhà họ Giang ra đời. Hạ Duy biết mình sinh con gái liền thở phào nhẹ nhõm, nếu là con trai thì cô sợ Giang Chi Châu lại quấn lấy cô sinh đứa thứ hai, đến lúc đó không chừng sẽ họp gia đình tranh cãi nữa đây.

Bác sĩ và y tá trong bệnh viện lén lút bàn tán, kiểu bố mẹ như thế này thật hiếm thấy, biết minh sinh con gái liền kích động suýt khóc.

Hạ Duy ở bệnh viện vài ngày rồi xuất viện về nhà. Mẹ Hạ Duy vẫn ở đây,  đến khi Hạ Duy hết ở cữ mới về.

Vì mẹ cô và Giang Chi Châu sẽ chăm sóc em bé, mà mỗi ngày mẹ Giang Chi Châu cũng đến nên Hạ Duy càng nhàn hạ hơn, thoải mái ở nhà hồi phục sức khoẻ. Mãi đến khi sự kích động đã qua, Giang Chi Châu mới chợt nhớ hình như bảo bối nhỏ nhà họ chưa được đặt tên, mọi người cứ luôn miệng kêu bảo bảo khiến anh cũng quên bét đi mất!

“Con gái tên  Giang  Duy Duy được không?” Buổi tối trước khi ngủ,  Giang Chi Châu ngồi bên cạnh thương lượng với Hạ Duy về chuyện này. Hạ Duy bị sặc sữa bò trong miệng, nhưng cô còn chưa lên tiếng thì Giang Chi Châu đã tự hỏi tự trả lời: “Cũng không ổn lắm, nếu anh kêu Duy Duy thì hai mẹ con không biết anh đang gọi ai.”

“....À.” Thật ra Giang Chi Châu chưa đặt cái tên Giang Ái Đảng cho con gái nhà mình là cô đã thấy an ủi lắm rồi.

“Vậy em có  ý gì không?”

“Chuyện này....” Hạ Duy nghiêm túc suy nghĩ một lúc mới lên tiếng. “Chúng ta đi lật từ điển đi! Chọn trúng chữ nào thì chúng ta lấy chữ đó!”

Giang Chi Châu: “... ......”

Đây là ý kiến của em sao?

Trong lòng âm thầm  sỉ vả như vậy nhưng anh vẫn đi lấy một quyển từ điển từ giá sách. Hạ Duy ôm từ điển thành kính cầu nguyện, sau đó tung quyển từ điển lên như tiên nữ vẩy hoa.

Quyển từ điển rơi xuống sàn nhà vang một tiếng đùng.

Hai người đều hồi hộp, Hạ Duy bĩu môi nhìn Giang Chi Châu, ra hiệu anh lật ra xem một chút. Giang Chi Châu bước tới lật quyển từ điển ra xem.

“Chữ gì vậy?”

“Di, ‘di’ trong ‘di nhiên tự đắc’.”

“Giang Di à? Nghe cũng không tệ lắm!” Hạ Duy thấy vận may của mình thật tốt, vừa tung một cái liền ra một cái tên như thế.

Hôm nay bọn họ công bố tên con gái cho hai bà mẹ, chính thức đặt tên là Giang Di. Mẹ Giang tinh tế bình phẩm một phen: “Giang Di, chữ này có ý nghĩa khong tệ, đọc cũng thuận miệng.”

Hạ Duy nghiêm túc nói: “Vậy ạ, bọn con lật từ điển rất lâu mới quyết định dùng chữ này.”

Giang Chi Châu: “... ...... ...”

Thứ gọi là ‘lật từ điển’ của cô hơi khác biệt với cách hiểu ‘lật từ điển’ của người bình thường. Tiếng Trung đúng là uyên thâm thật.

“Ừm, vậy đặt tên là Giang Di đi.”

Con gái bọn họ ngây ngốc cười cười giống như nghe hiểu.

Đến hôm thôi nôi của Giang Di, gia đình bọn họ chuẩn bị cho con bé hoạt động chọn đồ vật đoán tương lai thật long trọng. Hạ Duy vắt hết chất xám chuẩn bị rất nhiều váy áo xinh đẹp và nhiều lọ sơn móng tay, hi vọng con gái cũng yêu cái cái đẹp như cô. Ông bà ngoại ông bà nội cũng chuẩn bị bút lông nghiên mực và sách  thơ văn, hi vọng cô bé sẽ trở thành một tiểu thư khuê các từ bên trong lẫn bên ngoài.

Chỉ có bố ruột của Giang Di là Giang Chi Châu chuẩn bị cho cô bé một đống đồ làm bếp.

Hạ Duy: “..... :)

Trước ngày đó một tuần, Hạ Duy nghĩ trăm phương nghìn kế muốn vứt bộ đồ bếp chướng mắt đó đi, nhưng cô vừa vứt đi thì Giang Chi Châu lại làm nó quay về chỗ cũ.

Cuối cùng Hạ Duy cũng mặc kệ, cô không tin con gái của cô không thích búp bê và váy áo xinh đẹp mà đi thích bộ đồ làm bếp này!

Nhưng cô đã nhanh chóng phát hiện ra mình sai rồi, vừa bắt đầu thì Giang Di gần như bò đến chỗ đồ làm bếp ấy, cười ha ha cầm một cái sạn mini.

Hạ Duy: “.....”

Giang Chi Châu sung sướng đến phát điên, anh ôm lấy Giang Di bé bỏng, hôn một cái lên gương mặt mềm mại của cô béL “A Di thích nấu ăn sao? Bố nhất định sẽ truyền hết tay nghề cho con, đào tạo con thành đầu bếp tuyệt nhất.”

Hạ Duy: “... ........”

Không thể nào! Sao con gái đáng yêu của cô lại muốn làm đầu bếp chứ! Đầu bếp nhiều dầu mỡ như vậy mà!

Đúng thật là Giang Chi Châu bắt đầu đào tạo Giang Di, nhưng có lẽ là do gen của nhà họ Giang quá mạnh nên từ bé Giang Di đã cực kỳ hứng thức với chuyện bếp núc. Hạ Duy nghe 8 tự điển món ăn* về các món ăn Quảng Châu, Tô Châu, Phúc Kiến, Chiết Giang, Hồ Nam, An Huy, Tứ Xuyên, Sơn Đông mà nhức đầu, nhưng mỗi lần Giang Di nghe lại cười khanh khách.

*Tự điển món ăn: hệ thống những phong cách đặc thù về lý luận, phương thức, phong vị về những kiểu chế biến thức ăn của các địa phương khác nhau.

“Con bé còn nhỏ như vậy, có thể nghe hiểu anh nói gì sao?” Hạ Duy không chịu được nữa liền phàn nàn với Giang Chi Châu, cô vừa nghĩ đến con gái đáng yêu của cô sau này không thể mặc quần áo hợp mốt,  làm móng tay xinh đẹp , mỗi ngày đều phải làm bạn với nồi niêu xoong chảo và dầu mỡ liền cực kỳ đau lòng.

Giang Chi Châu nói: “Không nên xem thường con bé, bây giờ trẻ con vô cùng thông minh, vài tuổi đã có thể học không ít rồi đó, nên mưa dầm thấm đất rất quan trọng.”

Dù bây giờ Giang Di còn quá bé, chưa cầm nỗi chiếc nồi nhưng anh có thể dạy lý thuyết trước, xem như là bồi dưỡng hứng thú trước.

Hạ Duy vẫn không cam tâm:  “Nhưng tại sao con bé phải làm đầu bếp chứ, anh không được ích kỉ như vậy chứ!”

Giang Chi Châu bật cười nhìn cô: “Có thể là do người mẹ đã sinh thành và nuôi nâng con bé về già vẫn còn muốn ăn món ngon nên con bé mới có hứng thú với nấu ăn như vậy.”

Hạ Duy: “... ......”

Ăn và nấu ăn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau đó được không!

“Em nhìn con gái của chúng ta ngoan ngoãn biết chừng nào, biết em thích ăn món ngon nên đã học nấu ăn từ khi bé. Nói không chừng sau này con bé sẽ trở thành đầu bếp ưu tú hơn anh nữa, em có lộc ăn rồi.”

Hạ Duy: “... .......”

Nghĩ đi nghĩ lại thì cô cũng có chút mong đợi.

Đến lúc Giang Di vào lớp 1 đã biết hết kiến thức và phương pháp rồi, nhưng do còn bé nên Hạ Duy không cho phép con bé đụng đến chuyện bếp núc, cùng lắm chỉ có thể đứng bên cạnh quan sát Giang Chi Châu nấu ăn mà thôi.

“Woa woa woa, bố lợi hại thật.” Mặc dù đã thấy bố nấu ăn không ít lần nhưng lần nào Giang Di cũng tâng bốc.

Giang Chi Châu lập tức vểnh đuôi kiêu ngạo: “Động tác xóc chảo đòi hỏi cần có kỹ thuật mới làm được, từ động tác này có thể nhìn ra bản lĩnh của vị đầu bếp ấy.”

“Vâng ạ.”

“Con phải thật khéo léo khi xóc chảo, dùng lực ở cổ tay, phải nhanh nhưng đồng thời cũng phải ổn định.” Anh vừa nói vừa thị phạm một lầm, “Con thấy chưa? Dù cơm trong chảo bị xóc lên nhưng nó sẽ gom lại một chỗ, không rải đều chảo như ban nãy.”

“Khó quá đi, mà con cũng không có lực lớn như vậy.”

Giang Chi Châu cười với cô bé: “Động tác này phải luyện tập từ từ mới được, đừng sốt ruột. Mẹ con thích nhất là món cơm trứng chiên do bố làm, sau khi quen mẹ con  thì bố ngày càng thành thạo động tác xóc chảo.”

Giang Di: “... ...... ...”

Chỉ nhìn bố làm cơm chiên trứng thôi mà sao cũng bị bố mẹ khoe ân ái vào mặt vậy nè!!

“Được rồi, bưng ra ngoài cho mẹ con đi.”

“Vâng ạ.” Giang Di nghe lời bưng hai bát cơm chiên ra ngoài, để lên bàn ăn rồi lớn tiếng kêu, “Mẹ ơi, lại đây ăn cơm đi.”

“Mẹ đến đây.” Hạ Duy vuốt vuốt đầu A Hoàng, rửa tay rồi ra ngoài ăn cơm. A Hoàng thấy bọn họ ăn cơm liền thè lưỡi muốn ăn ké, Hạ Duy nói với nó: “A Hoàng, em đã ăn rồi, không thể ăn nữa, đợi một lát dẫn em ra ngoài đi dạo, phải ngoan nha.”

Giang Di học theo giọng điệu của cô nói với A Hoàng: “Phải ngoan nha.”

“Gâu!”

Giang Di cười khanh khách, rồi quay sang Hạ Duy: “Mẹ ơi, hôm nay con đã tập viết xong rồi, con muốn dẫn A Hoàng đi dạo nữa.”

“Được chứ.”

“Béo Béo muốn đi cùng chúng ta không?”

Béo Béo chính là A Quất, bởi vì cô bé thấy nó rất béo nên cứ khăng khăng luôn miệng gọi là Béo Béo.

Hạ Duy nói: “Nó càng ngày càng thích nằm lì trên ghế salon hơn.”

Giang Di nhướng mày nói: “Cô giáo nói không vận động thì sẽ không khoẻ mạnh, Béo Béo đã rất béo rồi, con sợ nó bị béo chết.”

Hạ Duy: “... .......”

Thật ra đây không phải là thời kỳ đỉnh cao của nó, con bé chưa thấy lúc A Quất còn béo hơn bây giờ.

Giang Chi Châu nghĩ nghĩ một lúc mới nói: “Vậy dẫn A Quất ra ngoài đi dạo loanh quanh luôn đi/”

Hạ Duy không khỏi lo lắng: “Nó có chịu không?”

“Nếu nó không chịu thì anh ôm nó về.”

“Vậy được.”

Cơm nước xong, bọn họ nghỉ ngơi một chốc lát mới dẫn một bé gái, một con mèo và một con chó đi dạo. Khu Quốc tế Khải Thuỵ rất lớn, đi dạo một vòng cũng tốn không ít thời gian. Giang Di cực kỳ vui vẻ, trong miệng luôn ngân nga một bài hát thiếu nhi được dạy trong trường.

Hạ Duy nhìn A Hoàng đi phía trước, nói với Giang Chi Châu: “Thể lực của A Hoàng đã không còn tốt như lúc trước nữa.”

Giang Chi Châu nói: “Tuổi của A Hoàng và A Quất cũng không còn nhỏ nữa, nếu tính theo tuổi con người thì có thể bọn chúng còn lón tuổi hơn chúng ta nữa.”

Hạ Duy bỗng nhiên hơi xúc động, vòng đời của chó mèo thật sự ngắn ngủi như vậy, không chừng có một ngày nào đó bọn chúng sẽ bỏ bọn họ mà đi.....

Giang Chi Châu đưa tay vuốt tóc cô, im lặng an ủi.

Bọn họ đi một lúc nữa thì bắt gặp một đôi vợ chồng và con của họ cũng dắt chó đi dạp. Giang Di nhìn thấy bé trai ấy liền vui vẻ chào hỏi: “Anh Tiêu Mạch, anh cũng dắt chó đi dạo sao?”

Bé trai được Giang Di gọi là “Anh Tiêu Mạch” thấy con bé thì ngại ngùng cười cười, rồi chào hỏi từng hỏi.

Sau khi nhà bọn họ chuyển đến  đâu không lâu thì quen biết gia đình của Tiêu Cố, vì hai nhà thường xuyên gặp nhau lúc dẫn chó đi dạo, càng trùng hợp hơn nữa, vì chuỗi nhà hàng gần Quốc tế Khải Thuỵ là do Tiêu Cố mở.

Tiêu Cố và Giang Chi Châu, một người sở hữu nhà hàng cơm tây, một người là chủ của nhà hàng cơm Trung nên có không ít chủ đề chung, còn Mễ Tình vợ của Tiêu Cố cũng có không ít đề tài chung với cô —— giống như sở thích làm móng tay, mà một người lại vừa đúng là chủ cửa hàng làm móng.

Hai gia đình đều cảm thấy rất có duyên, có duyên nhất chính là sau này Giang Chi Châu và Hạ Duy còn sinh một đứa con gái.

Nếu như không phải bây giờ đang xem trọng tự do yêu đương thì hai bên gia đình đều muốn kết thông gia, dù bây giờ chưa rõ thế nào nhưng bên trong thì không nói được.

“Hoá ra nhà em còn nuôi mèo sao?” Lần đầu tiên Tiêu Mạch nhìn thấy một con mèo cam, hiếu kỳ nhìn nó. Giang Di nhiệt tình giới thiệu cho cậu bé: “Đúng rồi, nó tên là Béo Béo, bình thường không thích ra ngoài đi dạo chút nào nhưng cô giáo nói phải vận động thì sức khoẻ mới tốt được.”

“Ừm, nó nên vận động nhiều hơn.” Tiêu Mạch cúi người, cười với A Quất, “Xin chào Béo Béo.”

A Quất: “... ......”

Ngươi mới béo! Cả nhà ngươi đều béo!


Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 09.04.2018, 15:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: HNRTV, Yenxinhgai, monkeylinh, Đông Sương
     
Có bài mới 08.04.2018, 21:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7856
Được thanks: 2427 lần
Điểm: 10.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tôi không hợp yêu đương - Bản Lật Tử - Điểm: 11
Ngoại truyện 4

Sinh nhật của Giang Chi Châu và Giang Di đều trong tháng 7, chỉ cách nhau mấy ngày nên mỗi lần đến sinh nhật của Giang Di thì sẽ dễ dàng nhớ vài ngày sau là đến sinh nhật Giang Chi Châu.

Nhưng Hạ Duy thật bất hạnh!

Sinh nhật của cô vào tháng 11, cách bọn họ gần nửa năm nên cô luôn cảm thấy sinh nhật của mình dễ bị quên mất!

Tuy Giang Chi Châu không hiểu chọn quà cáp thế nào nhưng may mắn là mỗi khi sắp đến sinh nhật cô, anh đều hỏi cô muốn mua gì, cô liền biết anh không quên.

Nhưng năm nay đã đến ngày sinh nhật của Hạ Duy nhưng anh chưa hỏi cô muốn gì, chẳng lẽ anh đã tự mua quà rồi sao? Không thể nào, cô không tin, không chừng chỉ có mẹ anh mới thích quà tặng do anh tự chọn mua thôi.

Vậy thì chỉ còn một khả năng, anh đã quên mất sinh nhật cô rồi!

Chuyện này khiến Hạ Duy cực kỳ tức giận, dạo này Giang Chi Châu bận rộn công việc, nên cô phải phụ trách đưa đón Giang Di đi học, nhưng đây không phải lý do để anh quên sinh nhật cô!!

Cô đang nghĩ có nên nói bóng nói gió nhắc nhở anh một chút không, nhưng cô hờn dỗi không nói gì hết như một đứa trẻ, cô muốn xem xem rốt cuộc là anh có nhớ sinh nhật cô không?!

Đến khi cô đón Giang Di về nhà, Giang Chi Châu vẫn không hề hỏi cô muốn quà tặng gì. Hạ Duy nghẹn ứ trong lòng, liền gọi điện cho anh để thăm dò thế nào.

“Hạ Duy, có chuyện gì không?”

“Không có gì, chỉ muốn hỏi xem tối nay anh có về ăn cơm không.”

Giang Chi Châu suy nghĩ giây lát mới trả lời: “Để anh xem đã, nếu muộn quá thì anh không thoát được rồi.”

“À.” Hạ Duy mỉm cười, rất tốt, lần này anh không chạy thoát khỏi tội lỗi tày đình rồi!

Hạ Duy dằn lòng không được mắng anh ngay lúc này, nói thêm dăm ba câu rồi cúp điện thoại. Cô nhớ lần trước đám bạn thân của cô cũng thảo luận về chuyện sinh nhật này, bọn Bát Bảo nói tất cả đàn ông đều là như thế này, lúc theo đuổi và hẹn hò sẽ tạo cảm xúc lãng mạn ngọt ngào cho đối phương, sau đó chỉ biết bảo em uống nhiều nước ấm vào, nhưng thiếu nữ Hạ Duy 18 tuổi kiên quyết phản đối luận điểm này.

Tại sao vợ chồng già lại không thể có cảm xúc lãng mạn ngọt ngào chứ?  Chẳng lẽ cô muốn trải qua cảm xúc lãng mạn ngọt ngào thì phải đổi một ông chồng khác à?

“Mẹ ơi, mẹ sao vậy, mẹ không khoẻ sao?” Giang Di chớp mắt to, nhìn cô.

Hạ Duy cười cười với cô bé: “Mẹ không sao hết, con đi làm bài tập đi, có thể tối nay bố con không về ăn cơm, con muốn ăn gì? Mẹ làm cho con nha.”

“Dạ....” Giang Di nghĩ nghĩ một lúc liền quả quyết nói. “Hay là mẹ đừng vào bếp, lần trước mẹ bị dầu bắn, bố tức giận lâu lắm, chúng ta gọi thức ăn ở ngoài đi.”

Hạ Duy: “... ...... ...”

Được

Có lẽ là thấy sắc mặt Hạ Duy không tốt, Giang Di cho rằng cô không muốn ăn thức ăn bên ngoài liên an ủi mẹ mình: “Mẹ ơi không sao đâu, đợi con lớn chút nữa có thể nấu ăn cho mẹ ăn rồi.”

.... A, vẫn là con gái đáng yêu.

Cô xoa đầu Giang Di, để  con bé tiếp tục làm bài tập rồi lấy điện thoại đặt thức ăn bên ngoài.

Lúc này Giang Chi Châu cũng đang cầm điện thoại, màn hỉnh hiển thị Giang Mạn Mạn gọi đến. Anh nhìn thoáng qua rồi nghe máy: “Mạn Mạn, có chuyện gì không?”

Giọng điệu của anh có vẻ khá vội vàng, Giang Mạn Mạn suy nghĩ một lát mới hỏi: “Chú út đang bận sao?”

“Không sao, Mạn Mạn tìm chú út có gì không?”

Giang Mạn Mạn nói: “Lớp con có bạn sắp đi du học, bọn con định mời bạn ấy ăn bữa cơm trước khi đi nên con muốn đặt một phòng nhỏ ở  Thiên Hạ Cư được không ạ?”

“Đương nhiên được chứ, khi nào bọn con đến? Để chú nhỏ đặt phòng cho con.”

“Được ạ, vậy buổi trưa thứ 6 tuần này, cảm ơn chú út nhé.”

“Đừng khách sáo.”

Giang Chi Châu đang định nói không có chuyện gì thì anh cúp máy đây, nhưng chợt nghe Giang Mạn Mạn lên tiếng: “À, hôm nay hình như là sinh nhật của dì út, chú nhỏ đang bận làm đồ ăn cho dì út sao?”

“... ......?” Giang Chi Châu nhíu mày, sau đó chợt nhận ra, đúng rồi, hôm nay là sinh nhật Hạ Duy, vậy mà anh lại quên mất: “Chết rồi, chú quên mất rồi!!!”

Chẳng trách hôm nay anh luôn cảm thấy mình đã quên mất chuyện gì đó, hoá ra là chuyện này!!

Giang Mạn Mạn: “... .......”

Bầu không khí chợt lắng lại vài giây, Giang Mạn Mạn cố tỏ ra già dặn khuyên bảo: “Chú út à, con biết chú bận rộn nhiều việc nhưng  chú cũng không thể quên sinh nhật của dì út chứ, phụ nữ rất để ý mấy ngày lễ, nhất là ngày sinh nhật của mình...”

“.....” Giang Chi Châu cũng cảm thấy mình toi đời rồi, anh nhớ khi nãy Hạ Duy còn cố ý gọi điện hỏi tối nay anh có về nhà ăn cơm không, đó nhất định là thăm dò ý anh thế nào.

“.... Bây giờ chú sẽ đến trung tâm mậu dịch Tinh Quang gần Thiên Hạ Cư để mua quà, hẳn sẽ về kịp.”

“Được ạ! Chú út cố lên!!”

Giang Chi Châu vừa cúp máy liền nhanh chóng mặc áo khoác chuẩn bị đi, quản lí chi nhánh thấy vậy liền vội vàng ngăn anh lại: “Tống giám đốc Giang, anh muốn đi đâu vậy? Công việc của chúng ta còn chưa thương lượng xong nữa.”

Giang Chi Châu trả lời: “Ngày mai rồi nói sau, bây giờ tôi có việc gấp.”

“Cơ nhưng mà...” Ông còn chưa nói hết, Giang Chi Châu đã nhanh chóng phóng ra ngoài.

Quản lý chi nhánh: “... ......”

Giang Chi Châu đi lấy xe rồi phi một đường đến trung tâm mậu dịch Tinh Quang.  Anh vốn không am hiểu mua quà tặng cho phụ nữ, bây giờ thời gian gấp gáp, lòng anh càng nóng như lửa đốt. Anh hỏi các cô bán hàng, bọn họ giới thiệu thứ này giới thiệu thứ kia khiến anh hận không thể mua về hết.

Giang Chi Châu cũng có nghĩ đến phương án mua hết để đỡ phiền phức nhưng thế này dù tiêu một số tiền lớn cũng cực kỳ qua loa, Hạ Duy nhất định sẽ phát hiện ra được. Anh nhớ hồi đó anh còn nói với cô rằng quà tặng không cần đắt tiền, chủ yếu là tấm lòng.

Không còn cách nào khác, anh chỉ đành cầu cứu viện binh mà thôi.

Giang Di vừa làm xong bài tập, chưa kịp đưa mẹ kiểm tra đã nghe tiếng ting từ máy tính bảng. Cô bé đã làm xong bài tập, chơi máy tính bảng chắc mẹ sẽ không mắng cô đâu nhỉ?!

Giang Di nghĩ như vậy nên liền mở máy, là bố thêm cô vào một nhóm trò chuyện, chị họ Mạn Mạn của cô cũng có mặt.

Tên nhóm còn cực kỳ dã man nữa, là nhóm nhỏ bàn đối sách cho sự kiện khẩn cấp.

Giang Di: (⊙o⊙) ?

Giang Di: Bố ơi, chị họ, sự kiện khẩn cấp gì vậy? Có cần thêm mẹ vào không?

Giang Chi Châu: Không được con à, mẹ con chính là sự kiện khẩn cấp đó.

Giang Chi Châu: A Di, con nhớ hôm nay là ngày gì không?

Giang Di: ..... Dạ (⊙v⊙)?

Giang Di: À! Đúng rồi, hôm nay là sinh nhật mẹ! Mấy ngày trước con còn muốn chúc mừng mẹ đầu tiên, nhưng kết quả hôm nay lại quên mất tiêu QAQ

Giang Mạn Mạn: ... ...... Dì út thật đáng thương [mỉm cười]

Giang Di: Hèn chi hôm nay con thấy mẹ rầu rĩ không vui QwQ con còn tưởng là do mẹ không thích đặt đồ ăn bên ngoài nữa chứ QwQ Bố ơi làm sao bây giờ đây?

Giang Chi Châu: Bố đang mua quà cho mẹ con đây, thêm hai đứa vào để giúp bố tham khảo.

Giang Chi Châu: [hình ảnh] Bộ trang sức này thế nào?

Giang Mạn Mạn: ... ...... ... Chú út muốn nghe lời nói thật sao?

Giang Chi Châu: .....

Giang Mạn Mạn: Tặng trang sức cũng là lựa chọn tốt, nhưng chú chọn cái này... thật thô tục [che mặt] Hồi trước chú làm sao theo đuổi được dì út vậy chứ [che mặt]

Giang Chi Châu: ... ........

Giang Di: Bộ này tặng cho bà ngoại hay bà nội thì hẳn sẽ thích lắm (*^__^*)

Anh biết con gái mình là cháu gái hiếu thảo, chứ không phải là đang chặt chém anh.

Giang Mạn Mạn: Chú út, chú chụp hình tủ trưng bày kia cho bọn con xem với.

Giang Chi Châu: [hình ảnh] [hình ảnh] [hình ảnh]

Giang Mạn Mạn: Bộ khuyên tai và dây chuyền kia rất đẹp đó! Có hình mặt trăng và ngôi sao kìa!

Giang Chi Châu: Bộ ấy nhìn có trẻ con quá không? Chỉ có thiếu nữ tuổi bọn con mới thích thôi.

Giang Mạn Mạn: Dì út đúng là thiếu nữ mà, dì mới 18 tuổi thôi.

Giang Chi Châu: ... ...... ...

Cuối cùng anh vẫn chọn bộ trang sức khắc mặt trăng và ngôi sao rồi để nhân viên gói lại cho anh. Anh mua qua rồi lại đi xuống tầng dưới xem tiệm Thánh Địa Đồ Ngọt một chút, anh muốn mua bánh kem vừa làm xong  —— đây là ý tưởng anh nghĩ ra lúc gọi điện cho Úc Ý khi vừa bước chân ra khỏi Thiên Hạ Cư.

“Xin chào Giang tiên sinh, bánh kem Úc tổng dặn dò chúng tôi đã được làm xong rồi đây ạ.” Nhân viên lấy bánh kem ra cho anh xem một chút, đảm bảo không có vấn đề mới gói vào hộp giấy nhỏ tinh tế.

“Thật xin lỗi, đặt bánh gấp như vậy, thật làm phiền các cô.”

Thợ làm bánh lễ phép trả lời: “Giang tiên sinh khách sao rồi, đây là chuyện Úc tổng tự dặn dò nên chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức làm bánh thật ngon.”

“Cảm ơn.” Giang Chi Châu nhận lấy hộp bánh rồi sải chân dài bước ra ngoài.

Anh cố gắng chạy xe, rốt cuộc cũng về nhà trước 8h tối. Hạ Duy và Giang Di đang ăn cơm giữa chừng, Giang Di vì phối hợp với anh nên đã rề rà kéo dài không ít thời gian đến giờ.

Vừa nghe thấy tiếng mở cửa, Giang Di hít một hơi thật sâu rồi trực tiếp nhảy từ trên ghế xuống và chạy ra ngoài: “Bố ơi, bố về rồi!”

“Ừ, A Di ngoan!” Giang Chi Châu vừa đổi giày vừa đưa hộp bánh cho con bé.

“Woa, mẹ ơi nhìn xem, bố có mua bánh kem về nè.”

Hạ Duy khẽ nhếch mày, cô đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng 72 tiếng không để ý đến anh rồi, nhưng câu nói của Giang Di khiến cô không nhịn được quay đầu nhìn.

Qủa thật là một chiếc bánh kem, trên hộp bánh còn có logo của Thánh Địa Đồ Ngọt.

“Sinh nhật vui vẻ.” Giang Chi Châu đưa túi quà trong tay cô, lại hôn lên mặt cô một cái.

Giang Di buông bánh kem xuống, nhanh chóng xoay đầu sang chỗ khác.

“Anh làm gì vậy? Con gái còn ở đây đó!” Hạ Duy bất mãn trừng anh một cái, sau đó cũng mở túi quà ra. À, là một bộ trang sức rất đắt tiền.

“Em mở ra xem có thích không.”

Hạ Duy không ôm hi vọng gì với gu thẩm mỹ của Giang Chi Châu, nhưng mở hộp ra,  đôi mắt của cô vừa nhìn thấy đôi khuyên tai và dây chuyền liền sáng rỡ: “Đáng yêu quá đi mất! Đây là anh chọn sao?” Cô không tin được.

Giang Chi Châu ung dung nói: “Ừ, anh chọn lâu lắm đó, em thích thì tốt rồi.”

Hạ Duy híp mắt đánh giá anh một phen, cuối cùng vẫn hỏi anh: “Anh chưa ăn cơm đúng không?  Anh ăn cơm trước đi.”

“Được, ăn bánh kem trước đã, để anh cắm nến vào.” Anh cố ý bảo nhân viên cho anh 18 cây nến.

Đốt nến cầu nguyện xong, Giang Chi Châu bắt đầu cắt bánh, Giang Di lên tiếng xung phong: “Mẹ ơi, để con đi làm mỳ trường thọ cho mẹ.”

“Thôi đừng, lỡ bị thương thì không tốt.”

“Không sao đâu, nấu mỳ rất đơn giản, con làm được mà.”

Cô bé nói dứt lời thì nhanh chân chạy vào phòng bếp, Hạ Duy liền nói với anh: “Anh đi xem chừng đi, con bé còn nhỏ như vậy.”

“Được.”

Dưới sự trợ giúp của Giang Chi Châu, Giang Di rốt cuộc cũng thuận lợi nấu xong bát mỳ trường thọ, xem như là tặng quà sinh nhật cho mẹ.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Hạ Duy nhìn Giang Chi Châu vừa tắm rửa xong, cười ha ha hai tiếng: “Vừa rồi có con bé ở đó nên em không vạch trần anh, thật ra anh vốn dĩ là đã quên mất sinh nhật của em.”

“... ...” Trong lòng Giang Chi Châu hồi hộp, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Anh giả vờ quên đó, để làm em ngạc nhiên.”

“Ha ha ha, anh đoán em có tin không?”

Giang Chi Châu: “....”

Anh nhào tới đè Hạ Duy xuống giường, cúi đầu hôn cô một cái: “Thật xin lỗi, anh hứa sau này sẽ không bao giờ quên sinh nhật của em nữa.”

“Anh....” Hạ Duy chưa kịp nói hết câu đã bị Giang Chi Châu nuốt vào bụng.

Bàn tay của anh cũng không an phận, Hạ Duy dùng hết sức lực toàn thân mới đẩy được anh ra, ngồi dậy cười cười với anh rồi nói: “Giang tiên sinh, em đã  quyết định 72 tiếng không để ý đến anh nữa, tối nay anh ra ngủ ngoài phòng khách đi,  phải ngủ đủ 3 ngày đó, nếu lần sau anh lại quên sinh nhật của em nữa thì ngủ ngoài đó luôn 3 năm đi.”

Giang Chi Châu: “... ......”


Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 09.04.2018, 15:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: HNRTV, monkeylinh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 177, 178, 179

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
yentula
yentula
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 264 điểm để mua Pucca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 609 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 394 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 410 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4366 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 374 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 579 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 4157 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 844 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 355 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1995 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 550 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 337 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 718 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3958 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 350 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 965 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 682 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 918 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 250 điểm để mua Pucca
cò lười: Mọi người nhường em cục đá đi ạ. Em sưu đồ tím ạ
Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 303 điểm để mua Trái Cherry

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.