Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Tôi không hợp yêu đương - Bản Lật Tử

 
Có bài mới 08.04.2018, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1901 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tôi không hợp yêu đương - Bản Lật Tử - Điểm: 11
Chương 54

Giang Chi Châu chở Hạ Duy, còn chưa tới nhà trẻ, Giang Thừa Việt đã gọi điện thoại cho anh, nói đã tìm được Mạn Mạn.

"Vừa rồi dì chăm sóc Mạn Mạn vừa gọi điện nói đã tìm thấy cô bé ở công viên gần trường học rồi."

Cuối cùng Giang Chi Châu cũng thở phào được một hơi: "Tìm được là tốt rồi, không bị thương gì chứ?"

"Không, chỉ là cảm xúc hình như không được tốt. Anh vừa mới gọi điện thoại, Mạn Mạn vẫn còn khóc trong điện thoại."

Giang Chi Châu nhíu nhíu mày: "Có hỏi bé tại sao lại chạy đi không?"

Giang Thừa Việt thở dài, nói: "Chưa hỏi, mới chỉ vội vàng an ủi bé thôi."

Giang Chi Châu suy nghĩ một lúc, hỏi anh: "Bây giờ tìm được Mạn Mạn rồi, vậy anh có trở về nữa không?"

"Có, anh đã ở sân bay rồi, chuẩn bị lên máy bay." Công việc ở thành phố S vẫn chưa hoàn thành, nhưng vừa rồi anh nói chuyện điện thoại với Mạn Mạn, cảm giác trạng thái tinh thần của bé không ổn định nên anh vẫn quyết định trở lại thành phố A một chuyến.

"Về nhà với Mạn Mạn mấy hôm, lần này may mắn không xảy ra chuyện gì, mong là sẽ không xảy ra một lần nữa."

"Anh biết rồi, anh phải lên máy bay, cúp máy nhé."

"Vâng."

Hạ Duy thấy Giang Chi Châu cúp điện thoại, liền hỏi anh: "Thế nào rồi, đã tìm được Mạn Mạn rồi à?"

"Ừ, may quá, không sao cả."

"Sao cô bé lại chạy đi?"

"Không biết." Giang Chi Châu nhíu mày, Mạn Mạn còn nhỏ như vậy, cha mẹ thường xuyên không ở bên cạnh trong thời gian dài, thật sự thật không tốt đối với sự phát triển của cô bé, "Đợi lát nữa trở về anh sẽ nói chuyện với cô bé."

Anh quay đầu xe ở giao lộ phía trước, đi về phía chung cư. Sau khi về đến nhà anh mở máy tính lên QQ, thấy Mạn Mạn online liền gửi lời mời gọi video.

"Chú út." Mạn Mạn ôm một món đồ chơi bằng lông nhung, ngồi ở trên giường, mắt hồng hồng, nhìn như vừa mới khóc. Hạ Duy cũng đi đến, Mạn Mạn đã từng nhìn thấy cô qua camera, còn chào cô: "Thím út."

"Mạn Mạn ngoan." Giang Chi Châu như là sợ làm cô bé sợ, nhẹ giọng hỏi, " Hôm nay tại sao Mạn Mạn chạy khỏi nhà trẻ? Làm mọi người đều rấtsợ hãi."

Mạn Mạn chép miệng, nước mắt lại như sắp bắt đầu rơi: "Hôm nay cháu nhìn thấy một người rất giống với bố, cháu nghĩ rằng bố tới đón cháu..."

Trong lòng Giang Chi Châu nhói một cái, không biết phải an ủi cô bé như thế nào. Giang Mạn Mạn đáng thương nhìn anh: "Cậu út, cháu không muốn dì tới đón cháu, cháu muốn bố tới đón cơ."

"Bố cháu đang trên máy bay trở về rồi, rất nhanh là sẽ về đến nhà thôi."

"Mạn Mạn không muốn để ý tới bố nữa, bố toàn bỏ rơi Mạn Mạn thôi."

Giang Chi Châu thấy nước mắt cô bé đã tràn đầy, vội vàng an ủi cô: "Sao bố tại bỏ rơi Mạn mạn chứ, hôm nay cháu chạy ra khỏi nhà trẻ, có biết bố cháu lo lắng nhiều như thế nào không?"

Giang Mạn Mạn tủi thân mím môi, không nói gì. Giang Chi Châu lại nói: "Mạn Mạn nghe lời, hôm nào chú út đi đón cháu, nấu cho cháu các món ăn ngon nhé."

"Vâng ạ, thím út cũng đi cùng nữa, như thế có thể giả vờ là cha mẹ tới đón cháu rồi."

Giang Mạn Mạn tính trẻ con nói bừa một câu, lại làm cho người ta cảm thấy vô cùng đau lòng, sau khi Giang Chi Châu tắt video nói chuyện với cô bé, trong lòng vẫn cảm thấy buồn bã. Anh ôm lấy Hạ Duy, vùi đầu trên vai của cô, giọng nói rầu rĩ: "Về sau nhất định anh sẽ chăm sóc con gái của chúng ta thật tốt, không bao giờ để cho nó phải đáng thương như Mạn Mạn."

"..." Hạ Duy xấu hổ, đẩy anh ra nói, "Trước hết thì anh nên chăm sóc em thật tốt trước đi, đã 7h rồi, em còn chưa được ăn cơm."

Giang Chi Châu cười một tiếng rồi tới phòng bếp nấu cơm tối. Hạ Duy ở phòng khách trêu chọc A Hoàng với A Quất một lúc, nhớ tới hôm nay còn chưa luyện thư pháp, liền bắt đầu luyện tập viết chữ bằng bút lông.

Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: [ hình ảnh ] mỗi ngày đều học, thầy giáo dạy lúc viết chữ to lúc viết chữ nhỏ, quả nhiên rất hiệu quả

Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: đúng là đã tốt hơn trước nhiều [ nhìn lén ]

Cháo Bát Bảo nữ hiệp: thật hâm mộ cậu có thể rảnh rỗi như vậy

Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: Giang tiên sinh nấu cơm tối ở phòng bếp, tớ chỉ cần luyện chữ và trêu chọc chó mèo là được rồi

Cháo Bát Bảo nữ hiệp: ... Thương Siêu Gầy quá, rõ ràng là có người ở tầng trên mà tại sao lại được xuống tầng dưới liên tục.

Không gầy mười cân không đổi tên: tớ chuẩn bị buổi tối hôm nay mười giờ đi dép lê rồi nhảy ở tầng trên (xx)

Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: ...

Cô cảm thấy Giang tiên sinh thật đáng thương.

Năm nay mười tám hỏi tuổi lại muốn tự sát: cậu coi chừng Giang tiên sinh gọi điện thoại báo cảnh sát đấy, tớ nói thật đấy.

Cháo Bát Bảo nữ hiệp: ha ha ha ha ha ha ha, Hạ Duy rất có kinh nghiệm.

Không gầy mười cân không đổi tên: các cậu định lúc nào dọn nhà? Cuối cùng thì phiền phức cũng biến mất rồi.

Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: hôm nay vừa đi xem phòng ở, khá ổn. Hai ngày nữa sẽ giao tiền.

Giang Chi Châu đúng là nhanh chóng giao tiền đặt cọc mua phòng ở, Hạ Duy cũng đi cùng, sau khi làm xong tất cả thủ tục sở hữu, Giang Chi Châu chở cô về hướng nhà trẻ: "Hôm nay đã hẹn với Mạn Mạn đi đón bé tan học."

"Vâng." Hạ Duy nhẹ gật đầu, hỏi anh, "Bố Mạn Mạn lại đi rồi à?"

"Ừ, hôm nay lên máy bay."

Hạ Duy nhíu mày: "Vội như vậy à, có công việc gì quan trọng hơn con gái của mình chứ."

Giang Chi Châu nói: "Nghe nói anh ấy bị ông nội mắng một trận, nhưng lúc anh đi thành phố S có nghe nói bác cả còn có con riêng ở bên ngoài, chắc anh ấy cũng lo lắng về chuyện này.” 

Hạ Duy kinh ngạc há hốc miệng, con riêng, quả thật là phù hợp với nhà giàu.

"Đúng rồi." Giang Chi Châu nghiêng đầu nhìn nhìn Hạ duy ngồi ở vị trí kế bên ghế lái, "Sau khi đón Mạn Mạn sẽ đến chỗ bố mẹ anh ăn cơm."

Hạ Duy: "..."

Chuyện thế này anh phải nói sớm hơn chứ!

"Tại sao đến giờ anh mới nói, em còn chưa chuẩn bị gì!" Hạ Duy lập tức lấy đồ trang điểm ra, bắt đầu trang điểm thêm, "Xong rồi, hôm nay em còn không gội đầu! Váy cũng là váy cũ!"

Giang Chi Châu nhìn dáng vẻ gấp gáp lo lắng của cô, không nhịn được cười ra tiếng: "Em đừng lo lắng, ăn một bữa cơm rau dưa, chỉ có ba mẹ anh thêm Mạn Mạn nữa thôi. Chuyện Mạn Mạn chạy mất, mọi người trong nhà họ Giang đều biết rồi, bố anh đặc biệt bảo anh đưa Mạn Mạn đến, nói là sẽ nấu mấy món ngon cho cô bé."

"Vậy anh cũng phải nói trước với em, em còn chưa chuẩn bị cái gì!"

"Không cần chuẩn bị gì, chỉ là một bữa cơm bình thường, anh sợ em lo lắng quá nên mới không nói cho em biết."

Hạ Duy bất đắc dĩ, bây giờ nói cho cô biết thì cô cũng vẫn rất lo lắng... Không, là càng lo lắng hơn.

Rất nhanh xe đã chạy đến cửa ra vào nhà trẻ, lúc này nhà trẻ còn chưa tan học, nhưng ở cửa ra vào đã có không ít bố mẹ của em bé đứng đợi. Giang Chi Châu tìm một vị trí đỗ xe, cùng Hạ Duy chờ ở cửa.

Hạ Duy nhìn một vòng xe ở xung quanh, nói: "Tất cả đều là xe tốt, quả nhiên là nhà trẻ của nhà giàu."

Giang Chi Châu cười nói: "Nhà trẻ này là anh họ cả của anh ngàn chọn vạn tuyển đấy, có lẽ cũng không tệ lắm, sau này con chúng ta cũng học ở đây nhỉ?"

"... Anh nghĩ quá xa rồi đấy."

"Anh là người luôn suy nghĩ đến tương lai mà." Anh đang nói, tiếng chuông nhà trẻ đã vang lên rồi, "Tan học rồi, em chờ ở đây nhé, anh vào đón Mạn Mạn ra."

Hạ Duy nghĩ nghĩ, nói: "Em với anh cùng đi chứ, lần trước không phải Mạn Mạn nói muốn bố mẹ cùng đi đón bé sao?"

Giang Chi Châu cười cười không lên tiếng, kéo tay cô đi vào trong. Giang Mạn Mạn đang xếp hàng trong đội ngũ liếc mắt liền nhìn thấy Giang Chi Châu liền lập tức chạy ra hướng của anh, lại bị cô giáo nhanh tay ngăn cản. Bà cố nội này, nếu lại chạy mất không thấy đây nữa thì chén cơm của cô ấy khó mà giữ được nữa rồi.

"Mạn Mạn, làm sao vậy?" Cô giáo ngồi xổm xuống, cười hỏi Mạn Mạn. Giang Mạn Mạn chỉ chỉ về hướng Giang Chi Châu và Hạ Duy đang tới, nói với cô giáo: "Chú út và thím út tới đón con rồi."

"Mạn Mạn." Giang Chi Châu cũng nhìn thấy cô bé, cười cười gọi một tiếng. Cô giáo thấy thế cũng không ngăn bé lại nữa: "Vậy tạm biệt Mạn Mạn nhé, ngày mai nhớ rõ đúng giờ đến trường học nhé."

"Vâng, tạm biệt cô giáo." Giang Mạn Mạn nói xong liền nhào vào trong lòng Giang Chi Châu, "Chú út."

"Mạn Mạn ngoan." Giang Chi Châu ôm cô bé rồi chuyển hướng về phía Hạ Duy, "Có nhận ra chị này không?"

"Có ạ, là thím út." Giang Mạn Mạn hé miệng cười lộ ra một khoảng trống chỗ răng cửa, "Cháu chào thím út."

" Mạn Mạn ngoan." Hạ Duy có hơi không kiềm chế được, Mạn Mạn thật sự rất đáng yêu, sau này con gái của cô cũng sẽ đáng yêu như thế!

"Thím út còn xinh đẹp hơn trong video."

"Mạn Mạn xinh hơn trong video!"

Thấy hai “cô bé” đã bắt đầu khen nhợi nhau, Giang Chi Châu bèn ôm Mạn Mạn đi ra ngoài: "Đi về trước đã, Mạn Mạn có đói bụng không?"

"Có ạ!"

Trên đường Hạ Duy lấy điện thoại chụp một cái ảnh cả ba người họ, sau đó gửi đến nhóm bạn thân.

Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: giả vờ là một nhà ba người

Cháo Bát Bảo nữ hiệp: ...

Cháo Bát Bảo nữ hiệp: hai người kiếm được cô bé đáng yêu thế này ở đâu vậy!

Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: cháu gái của Giang Chi Châu, tới đón cô bé tan học

Không gầy mười cân không đổi tên: ... Hai người còn chưa được hưởng thụ cảm giác sống chung sau hôn nhân đã hưởng thụ cảm giác làm ba mẹ à?

Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: bạn nhỏ thật đáng yêu! [ đáng yêu ]

Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: ha hả

Cô cầm điện thoại nói với Giang Chi Châu lái xe phía trước: "Em vừa mới gửi ảnh chúng ta và Mạn Mạn đến nhóm bạn thân, các cậu ấy đều nói rất đáng yêu."

Giang Chi Châu cười cười, nói: "Tranh thủ thời gian sinh một bé cưng, cũng không cần mượn bé cưng nhà người ta để khoe khoang nữa."

Hạ Duy: "..."

Nói hay lắm, cứ như nói muốn sinh là có thể sinh được ngay ý!

Không ngờ Giang Mạn Mạn cũng ở bên cạnh nói: "Thím út nhanh giúp chú út sinh một bé cưng thì sẽ có người chơi với Mạn Mạn."

Hạ Duy: "..."

Không hổ là cháu gái ruột của Giang Chi Châu.

Bởi vì mang theo tiểu thiên sứ Giang Mạn Mạn này ở bên cạnh, Hạ Duy gần như đã quên bọn họ đang đến nhà cha mẹ Giang Chi Châu, đến lúc xe chạy đến một khu chung cư xa lạ thì cô mới đột nhiên nhớ ra chuyện này.

"Thím út làm sao vậy?" Giang Mạn Mạn nhìn vẻ mặt Hạ Duy trở nên cứng ngắc, nghi hoặc hỏi Giang Chi Châu. Giang Chi Châu nhìn thoáng qua Hạ Duy, cười ôm Giang Mạn Mạn ra khỏi xe: "Thím út của cháu sợ gặp ông ba và bà ba."

Giang Mạn Mạn nghi hoặc mở to hai mắt: "Tại sao phải sợ ông bà? Ông ba và bà ba không hề đáng sợ một chút nào, bà nội còn khó tính hơn nhiều."

Giang Chi Châu gật đầu đồng ý: "Mạn Mạn nói không sai, lá gan của thím út quá nhỏ."

Hạ Duy: "..."

Anh cứ tiếp tục chém gió đi! Đến lúc đưa anh về gặp cha mẹ em, xem anh còn có tỏ vẻ trâu bò như vậy không!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: HNRTV, monkeylinh
     

Có bài mới 08.04.2018, 21:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1901 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tôi không hợp yêu đương - Bản Lật Tử - Điểm: 11
Chương 55

Lúc hai người đi thang máy lên nhà bố mẹ anh, trái tim của Hạ Duy bỗng cảm thấy cực kỳ hồi hộp, gần như đã treo lơ lửng ở ngay cổ họng. Giang Chi Châu đang nắm tay Mạn Mạn, nghiêng đầu thấy cô như vậy bèn nói: “Em thả lỏng chút đi, em thế này khiến anh có cảm giác như người nhà anh mời em đến vậy.”

“.... Khụ.” Hạ Duy ho một tiếng, vờ vịt ra vẻ thoải mái hỏi anh: “Sao bố mẹ anh lại ở trong chung cư thế này, em còn tưởng là bọn họ sẽ ở biệt thự cao cấp chứ?!”

Giang Chi Châu nói: “Bố anh thích đặc biệt hơn người khác, còn chú bác của anh vẫn đang ở biệt thự của nhà họ Giang.”

“À...” Hạ Duy cảm thấy như thế này rất tốt, nếu như bố anh không thích ra vẻ đặc biệt hơn người khác thì có lẽ là cô và Giang Chi Châu kết hôn phải chuyển vào biệt thự của nhà họ Giang mất, nghĩ đi nghĩ lại cũng hơi đáng sợ, “Mạn Mạn cũng ở biệt thự nhà họ Giang à?”

“Vâng ạ.” Giang Mạn Mạn khẽ gật đầu,  “Nhưng nơi đó chơi không vui chút nào, phòng lại rất rộng, Mạn Mạn rất sợ phải ngủ một mình.”

Hạ Duy khẽ xoa mái tóc mượt như nhung của Mạn Mạn, im lặng an ủi cô bé.

“Đến rồi.” Cửa thang máy vừa mở, Giang Chi Châu liền dắt tay Mạn Mạn đi ra ngoài. Giang Chi Châu thấy Hạ Duy còn đứng ngẩn ngơ trong thang máy liền quay đầu nhìn cô, cười hỏi: “Muốn anh bế em ra ngoài à?”

Hạ Duy: “... ......”

Hạ Duy hít một hơi thật sâu rồi bước ra ngoài với Giang Chi Châu. Đừng sợ, đâu phải là cô chưa từng gặp bố mẹ anh, đã từng tuổi này rồi, có thử thách gì mà cô chưa trải qua chứ!

Cô đang chuẩn bị tâm lý sẵn sàng thì Giang Chi Châu đã nhấn chuông cửa. Không lâu sau cửa liền mở ra, Giang Mạn Mạn thấy mẹ của Giang Chi Châu liền nũng nịu kêu một tiếng: “Chào bà ba ạ.”

“Ôi chao, Mạn Mạn ngoan lắm.” Mẹ Giang dắt Mạn Mạn vào nhà, mới nhìn về phía Giang Chi Châu và Hạ Duy: “Các con cũng vào đi.”

Bọn họ đổi giày dép xong, Giang Chi Châu mới kéo tay Hạ Duy vào nhà, cô vừa vào liền thấy bố Giang đang ngồi ở phòng khách, cô cười chào hỏi: “Con chào chú, chào dì ạ.”

“Hạ Duy đến rồi à?” Bố Giang đứng dậy, lại hàn huyên hai câu với cô rồi nói, “Con ngồi đây chơi với Mạn Mạn, Chi Châu vào phòng bếp giúp bố nào.”

Hạ Duy chớp chớp mắt, quả nhiên bố Giang không hổ danh là bố Giang, ngay cả Giang Chi Châu là đầu bếp chuyên nghiệp cũng chỉ có thể làm trợ thủ thôi. Giang Chi Châu nhanh chóng theo bố Giang vào phòng bếp làm thức ăn. Mẹ Giang thì ngồi bên ngoài với cô, Hạ Duy hơi căng thẳng, nhưng may là còn Mạn Mạn nên bầu không khí cũng đến nỗi gượng gạo lắm.

“Dì út, móng tay của dì đẹp quá, Mạn Mạn cũng muốn vẽ móng thế này.” Giang Mạn Mạn nghiên cứu móng tay của Hạ Duy.

Hạ Duy nói với cô bé: “Mạn Mạn còn bé quá, không thể vẽ móng được. Đợi Mạn Mạn lớn hơn một chú, dì út sẽ vẽ cho con, có được không?”

“Được ạ~”

Hạ Duy cười cười, sau đó đột nhiên phát hiện có gì đó sai sai, sao cô cũng xưng dì út theo Mạn Mạn chứ! Mẹ Giang Chi Châu còn ngồi bên cạnh đó!!!

Hạ Duy thầm ngượng ngùng trong lòng, may mắn là mẹ Giang Chi Châu không nói gì, chỉ lấy chút bánh kẹo và đồ chơi dỗ dành Giang Mạn Mạn.

Trong phòng bếp, bố Giang vừa thái thịt vừa trò chuyện với Giang Chi Châu: “Con và Hạ Duy thế nào rồi.”

Giang Chi Châu đáp: “Rất tốt ạ, sao bố lại hỏi vậy?”

“Bố sợ lần trước Hạ Duy đã bị mẹ con và dì út doạ cho chết khiếp rồi.” Ông trả lời rồi quay đầu nhìn Giang Chi Châu: “Hai con đừng để bụng lời của mẹ con và dì út, mẹ con vốn không phải như vậy, chỉ do bị dì út con làm hư thôi.”

Giang Chi Châu dở khóc dở cười trước cách nói này của bố Giang, anh vừa cười vừa nói: “Con và Hạ Duy không phải trẻ con, bọn con đều hiểu rõ mấy chuyện này. Bố đừng trách dì út, dì cũng không có ác ý.”

“Các con có thể nghĩ như vậy là được rồi, dù sao bố cảm thấy Hạ Duy rất tốt, con không dễ dàng gì mới tìm được bạn gái, phải giữ chặt đó.”

“Con biết rồi ạ.”

Các món ăn nhanh chóng được dọn lên với tay nghề của hai vị đầu bếp, Giang Mạn Mạn nhìn một bàn đầy các món ăn mình thích liền ‘woa’ một tiếng: “Ông ba với chú út giỏi quá, sau này Mạn Mạn cũng phải gả cho người nấu ăn ngon như vậy.”

Giang Chi Châu cười cười véo mặt cô bé: “Mạn Mạn còn bé đã muốn lập gia đình rồi hử?”

Mẹ Giang Chi Châu nói: “Đúng rồi, Giang Chi Châu nhà mình đã 30 tuổi còn chưa kết hôn mà.”

Giang Chi Châu: “... ......”

“Ăn cơm thôi ăn cơm thôi.” Bố Giang lớn giọng nói, thuận tiện lấn át câu nói của mẹ Giang: “Nhưng mà các con cũng nên tính toán một chút.”

Giang Chi Châu đáp: “Hôm nay vừa đi mua nhà với Hạ Duy ạ.”

Mẹ của Giang Chi Châu sửng sốt giây lát mới hỏi anh: “Con mua nhà ở đâu?”

“Ở bên Quốc tế Khải Thuỵ mẹ ạ.”

“À... Nhà bên đó cũng không tệ.” Mẹ của Giang Chi Châu suy tính tới lui, lại hỏi anh: “Vậy con định trang trí nội thất thế nào, có cần bố mẹ giúp đỡ không?”

“Bà đừng nhúng tay vào, tụi nhỏ thích thế nào thì trang trí thế ấy.” Bố Giang gắp  một món ăn yêu thích của mẹ Giang bỏ vào chén bà ấy, “Ăn đi ăn đi.”

Mẹ Giang trừng mắt nhìn ông, không nói gì thêm nữa.

Bố Giang lại gắp thức ăn cho Mạn Mạn.

“Cảm ơn ông ba ạ.” Giang Mạn Mạn nũng nịu nói với ông.

“Mạn Mạn ngoan lắm.” Bố Giang khen ngợi Giang Mạn Mạn một phen, chợt quay sang nói với Giang Chi Châu, “Sau này con và Hạ Duy có con cái, tuyệt đối không được học theo anh họ cả của con, chả hề ra dáng người làm bố chút nào.”

Giang Chi Châu đáp: “Bố yên tâm, con chắc chắn sẽ như anh ấy đâu.”

Hạ Duy cúi đầu ăn cơm, giả vờ mình không tồn tại.

Giang Mạn Mạn nghe thấy bố mình bị nói như thế liền vô thức bảo vệ cho Giang Thừa Việt: “Bố đối xử với con rất tốt.”

Mẹ Giang Chi Châu lập tức trợn mắt nhìn hai bố con Giang Chi Châu: “Nói gì trước mặt trẻ con vậy hả?”

Sau đó bà cười híp mắt hỏi Giang Mạn Mạn: “Mạn Mạn à, con muốn ăn gì để bà gắp cho con.”

“Con muốn ăn trứng hấp của chú út làm ạ.”

“Được.”

Dù trong bữa cơm này thỉnh thoảng có đề cập đến hôn sự của cô và Giang Chi Châu nhưng Hạ Duy cảm thấy nhẹ nhõm hơn lần trước nhiều. Cơm nước xong xuôi, cô vốn muốn phụ rửa bát nhưng bị mẹ Giang ngăn cản: “Lần đầu con tới chơi sao có thể để con rửa được chứ, để dì rửa là được rồi.”

Tuy mẹ Giang Chi Châu nói như vậy nhưng Hạ Duy vẫn cảm thấy ngượng ngùng: “Con và Giang Chi Châu đều dùng máy rửa bát để rửa, chén bát vừa sạch lại rất thuận tiện, không thì con sẽ mua một cái cho dì nhé?”

“Không cần không cần đâu, để dì tự mua được rồi, con đừng tốn kém.”

“Không sao đâu dì...”

Giang Chi Châu nhìn bọn họ, cười nói: “Mẹ, cứ để cho cô ấy mua đi, cô ấy không muốn tự rửa bát đó, máy rửa bát trong nhà bọn con cũng là cô ấy ép buộc mua đó.”

Hạ Duy: “... ......”

Không thể khen cô hai câu trước mặt mẹ chồng tương lai sao?! Rốt cuộc người nào đó muốn thế nào đây hả!

Hạ Duy giận dỗi tận đến khi bước chân ra khỏi cửa của nhà họ Giang, “Anh không thể nói về ưu điểm của em trước mặt mẹ anh sao! Dì đã không thích em rồi, anh còn muốn em lười trước mặt dì nữa.”

Giang Chi Châu cười nói: “Em vốn đã lười rồi mà.”

Hạ Duy: “... .....”

Dừng xe! Cô muốn xuống xe!

“Được rồi đừng giận dỗi nữa, chủ yếu là muốn nói về ưu điểm của em thì cả đêm cũng nói không hết.”

“.... Vậy bây giờ anh bắt đầu nói đi, đến khi đưa Mạn Mạn về đến nhà mới thôi, không được dừng lại.”

Giang Chi Châu: “... ....”

Sao anh lại tự đào hố chôn mình. Mạn Mạn không biết đến sự đau khổ của anh, còn vỗ tay nói: “Được đó, Mạn Mạn muốn nghe.”

Giang Chi Châu: “... .....”

Giang Chi Châu đưa Mạn Mạn về đến nhà rồi vẫn cố làm tận chức trách dẫn A Hoàng đi dạo với Hạ Duy. Lên đến nhà, Hạ Duy tắm rửa xong, thoải mái lăn lộn trên giường không muốn nhúc nhích. Giang Chi Châu cũng vừa tắm rửa xong, sau đó bước đến trước cửa phòng Hạ Duy gõ cửa: “Em đã ngủ chưa?”

“Em chưa ngủ.” Hạ Duy lập tức ngồi dậy, nhìn chằm chằm cánh cửa, “Anh muốn làm gì?”

Giang Chi Châu đứng bên ngoài nói: “Rượu whisky dâu tây lần trước vẫn còn, em có muốn uống không?”

Lại là rượu whisky dâu tây à? Hạ Duy nhướng mày: “Giang tiên sinh, em cảm thấy dụng ý không ở mặt chữ đúng không?”

Giang Chi Châu cười cười, nói: “Em không uống thì anh chỉ đành uống một mình thôi.”

Anh nói dứt lời thì bước ra ngoài phòng khách, Hạ Duy nghe tiếng bước chân của anh liền nhanh chóng cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho đám bạn thân: “Mình có một vấn đề muốn thỉnh giáo! Các cậu có thể chấp nhận quan hệ tình dục trước hôn nhân không?!”

Cháo Bát Bảo nữ hiệp:  ... ...

Cháo Bát Bảo nữ hiệp:  ... ...

Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: Mình đang rất nghiêm túc hỏi vấn đề này đó.

Cháo Bát Bảo nữ hiệp: 18 tuổi thì nên học hành cho giỏi, đừng hỏi mấy chuyện này, không thì mình méc giáo viên của cậu bây giờ.

Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: .....

Không gầy mười cân không đổi tên: Mình cảm thấy các cậu cứ nước chảy thành sông đi, lớn tuổi cả rồi, kiềm chế quá không tốt.

Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: ... Nhưng liệu có buông thả quá không?!

Không gầy mười cân không đổi tên: Cậu nghĩ như vậy sao, nếu không kiểm tra hàng trước hôn nhân, sau cưới anh ta không làm cậu thoả mãn thì không phải cậu đã chịu thua thiệt lớn rồi sao?

Cháo Bát Bảo nữ hiệp:  F*ck, có lý đó... Không hổ danh là người được tiếp nhận nền giáo dục của nước ngoài.

Tiểu Điềm Điềm vô địch: .....

Tiểu Điềm Điềm vô địch: Nhưng mà Hạ Duy có thể chấp nhận tiến đến bước cuối cùng này không?

Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: Khụ, mình chỉ hỏi bừa một chút thôi, không có nghĩa là bọn mình sắp “làm”.

Cháo Bát Bảo nữ hiệp:  ... Chúc cậu thành công.

Hạ Duy để điện thoại xuống, cô ngượng chín mặt. Nếu như một lát như Giang Chi Châu muốn anh anh em em với cô thì liệu cô có chịu nước chảy thành sông với anh không?

Mặc kệ, cô ra ngoài uống rượu chút đã!

Giang Chi Châu mặc đồ ngủ ngồi trong phòng khách, thấy cô bước ra từ phỏng ngủ liền nghiêng đầu nhìn cô: “Em không sợ anh có dụng ý khác sao?”

Hạ Duy vô thức túm chặt áo khoác bên ngoài đồ ngủ, nhìn cô là biết ngay miệng cọp gan thỏ: “Em sợ gì chứ, Sấu Sấu ở ngay lầu trên, nếu có gì em sẽ la lên, cô ấy sẽ báo cảnh sát.”

Giang Chi Châu:  “... .......”

Anh buồn cười rót một ly rượu cho Hạ Duy, còn bỏ thêm hai viên đá.

“Em muốn ăn dâu tây.”

Hạ Duy vừa định đưa tay muốn nhón một trái liền bị Giang Chi Châu ngăn cản: “Dâu tây đã ngâm lâu rồi, không biết còn ăn được không, em muốn ăn dâu tây thì mai anh mua cho em.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: HNRTV, monkeylinh
Có bài mới 08.04.2018, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7705
Được thanks: 1901 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tôi không hợp yêu đương - Bản Lật Tử - Điểm: 11
Chương 56

Giang Chi Châu chọn một bộ phim điện ảnh có Mạc Trăn là diễn viên chính khiến cho Hạ Duy cảm thấy bất ngờ: "Không phải anh không thích Mạc Thiên Vương sao?"

Giang Chi Châu nói: "Anh nói là không thích lúc nào? Anh ta là khách quen của Thiên Hạ Cư đấy."

"À..." Hạ Duy nhìn anh với ánh mắt có ý cười, cũng không biết trước đây lúc cô nói muốn xem phim điện ảnh của Mạc Thiên Vương, ai là người tức giận với cô. Nhưng mà anh đã mở phim điện ảnh của Mạc Trăn thì cô cũng rất cam tâm tình nguyện xem.

Cô nâng ly rượu trong tay, cuộn tròn trong lòng Giang Chi Châu, dáng vẻ rất thích chí. Bộ phim này là bộ phim Mạc Trăn đóng cách đây mấy năm, lúc đấy mới chỉ làm diễn viên phụ, vẫn còn là thiếu niên. Thỉnh thoảng Hạ Duy sẽ nhịn không được cảm thán, Mạc Trăn thật sự rất đẹp trai, sau khi cô đã khen ngợi không biết bao nhiêu lần thì cuối cùng Giang Chi Châu bỗng nhiên tắt TV đi.

"Anh làm gì thế?" Hạ Duy có chút bất mãn ngửa đầu nhìn Giang Chi Châu.

Giang Chi Châu cũng cúi đầu nhìn cô: "Em nói đúng, đúng là anh không thế nào thích nổi Mạc Trăn."

Hạ Duy: "..."

Cô chép miệng, để ly rượu đã sớm uống hết ở trên tay lên bàn: "Vậy em trở lại phòng ngủ đây."

Có thể là do nằm trên ghế sa lon một lúc lâu, chân bị ép lại nên lúc Hạ Duy đứng lên chân sau như nhũn ra, liền ngã ngồi trở lại ghế sa lon. Giang Chi Châu thuận thế đón được cô, hai người cùng ngã xuống ghế sa lon.

"Ôi, chân tê quá." Hạ Duy đấm đấm chân mình, không chú ý tới áo khoác ngoài của mình đã bị rơi xuống.

Nhưng Giang Chi Châu lại để ý.

Cô mặc váy ngủ gồm hai bộ, bên trong là một bộ váy hai dây trong suốt, chính là loại cổ rất rộng hở ngực, hở lưng. Bên ngoài còn có áo khoác ngoài đan chéo, dùng một cái thắt lưng ở bên hông. Bình thường lúc ngủ Hạ Duy chỉ mặc váy hai dây, lúc rời giường sẽ mặc áo khoác lên.

Giang Chi Châu vốn không biết là cô mặc váy hai dây bên trong, nhưng bây giờ sau khi áo khoác ngoài bị rơi ra, anh mới phát hiện, Hạ Duy mặc bộ váy ngủ rất gợi cảm.

Ánh mắt anh không hề rời khỏi ngực của cô.

Ánh mắt nóng rực của anh rất nhanh đã khiến cho Hạ Duy cảnh giác, cô định mặc áo khoác ngoài lên cực kỳ nhanh, nhưng Giang Chi Châu lại không muốn làm theo ý cô.

Tay của anh không nhịn được đặt lên ngực của cô, người cũng cúi xuống hôn lên xương quai xanh.

“A..." Hạ Duy hơi giãy dụa, tim đập bình bịch vô cùng rung động, "Anh thả em ra..."

Trả lời cô là hơi thở ngày càng nặng nề của Giang Chi Châu trong bóng tối.

Áo khoác ngoài của cô đã hoàn toàn bị Giang Chi Châu cởi bỏ, váy cũng bị đẩy lên tận thắt lưng, theo động tác của Giang Chi Châu sát người cô càng ngày càng gấp gáp, lòng của cô cũng càng ngày càng sợ.

Thật sự, thật sự nước chảy thành sông với Giang Chi Châu sao? Cô vẫn là người tôn thờ chuyện không thể có chuyện lên giường trước hôn nhân đấy!

Nhưng mà lời của Siêu Gầy bỗng hiện lại trong đầu cô, bọn họ đều người ba mươi tuổi rồi, trước hôn nhân chuyện xác nhận lại chuyện này có làm đối phương hài lòng hay không rất quan trọng, nếu không sau khi cưới không hài lòng thì làm sao bây giờ!

Không không không... Trước mắt dùng cái vật đang chạm vào mình kia để phán đoán thì hẳn là Giang tiên sinh không hề kém cỏi ở phương diện này...

Lúc Giang Chi Châu tách chân Hạ Duy ra, cuối cùng Hạ Duy cũng không nhịn được hét to: "Đợi một chút!"

Giang Chi Châu sửng sốt, động tác đột ngột dừng lại, ngay cả A Hoàng đang nằm yên tĩnh trong ổ cũng bị kinh động, sủa hai tiếng với Giang Chi Châu: "Gâu Gâu!"

Hạ Duy đẩy mạnh Giang Chi Châu ra, vội vàng nhặt quần áo của mình bị ném xuống đất, chạy nhanh như gió trốn về phòng. Chỉ nghe thấy "Cách~" một tiếng tiếng đóng cửa, Giang Chi Châu đưa tay vò tóc của mình, bất đắc dĩ nở nụ cười.

Sau khi Hạ Duy trở về phòng, tim đập như là vừa thi chạy cự li dài xong, cô không còn chút sức lực nào, đứng dựa vào cửa, thở ra một hơi thật sâu.

Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý. Vừa rồi cảm giác còn khá tốt, cô cũng chìm vào cảm giác lúc Giang Chi Châu hôn môi vuốt ve mình, thế nhưng, thế nhưng mà lúc anh thật sự muốn xông trận, cô vẫn cảm thấy sợ...

Giang Chi Châu là người bạn trai đầu tiên cô yêu lâu như thế này, cũng là người bạn trai đầu tiên phát triển đến bước này, rất may là cô không hế ghét chuyện gần gũi với anh, thế nhưng đến bước này... thì cô vẫn sợ.

Cô cứ chạy trốn như thế, không biết bây giờ Giang Chi Châu thế nào...

Vừa nghĩ tới đây, cô chợt nghe đến phòng tắm bên cạnh có tiếng mở cửa, một lúc sau, tiếng nước chảy yếu ớt truyền đến tai cô.

À... Đàn ông cũng có thể tự mình giải quyết, cô cũng không cần quan tâm nữa.

"Ôi." Hít thở sâu một lần nữa, Hạ Duy thả người xuống giường, trong lòng xoắn xuýt không thôi.

Sáng ngày thứ hai lúc hai người gặp mặt liền rất ăn ý, không hề nhắc đến chuyện xảy ra tối hôm qua nữa. Hạ Duy cũng thay đồ ngủ thành một bộ có cả áo và quần, chắc sẽ không khiến cho Giang tiên sinh xúc động nữa đâu nhỉ?

Giang Chi Châu nhìn thoáng qua áo ngủ trên người cô, không nói gì, đặt bữa sáng trên mặt bàn.

"Cảm ơn." Hạ Duy uống một hớp sữa bò, liếc mắt qua nhìn anh. Thật ra cô vẫn còn có hơi xấu hổ, đặc biệt là Giang Chi Châu còn để lại trên người cô một vài dấu vết, quần áo cơ bản không được che. Nhưng mà mọi người cũng đều là người trưởng thành rồi, coi như... không có chuyện gì đi.

"Hôm nay có thể tối anh mới về, nếu em đói bụng thì tự mình nấu chút gì đó ăn nhé, buổi tối anh sẽ trở về nấu cơm." Giang Chi Châu nói.

"A, được." Giang Chi Châu không trở về nấu cơm thì cô cũng không muốn về nhà lắm, dù sao bây giờ trời cũng rất nóng nực, nhưng mà trong nhà còn có A Hoàng và A Quất, cô vẫn phải là trở về một chuyến.

Sau khi đưa chó đi dạo, Giang Chi Châu đưa Hạ Duy đi làm, nhân viên trong cửa hàng cũng đã nhớ được xe của Giang Chi Châu rồi, lúc mới nhìn thấy mỗi ngày anh đều đưa đón Hạ Duy, các cô còn ồn ào mấy lần, hiện giờ thì nhìn thấy cũng không nói gì nữa. Ngược lại là nếu giữa trưa Giang Chi Châu không tới đón Hạ Duy, các cô lại cảm thấy lạ lùng.

Trên đường về nhà, Hạ Duy nhìn thấy có chỗ bán dứa, liền mua một quả về nhà, buổi trưa định nấu món cơm quả dứa, vừa có cơm vừa có thức ăn, lại không cần xào thêm rau nữa.

Cô thật quá thông minh.

Cô lên mạng tìm cách nấu món cơm quả dứa, đọc qua đơn giản các bước nấu một lần, rồi dán lên trên cửa tủ lạnh: "Đậu nành, cà rốt, ngô, cà rốt, chân giò hun khói..."

Nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp của Giang Chi Châu rất đầy đủ, Hạ Duy đếm thì thấy cái gì cần dùng cũng có. Cô lấy dao bổ quả dứa ra, mặc tạp dề vào rồi bắt đầu làm việc.

Giang Chi Châu vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi đồ ăn, anh có hơi ngạc nhiên, anh nghĩ rằng Hạ Duy lười như thế, chắc chắn sẽ gọi người giao đồ ăn, không ngờ cô lại tự mình nấu cơm trong phòng bếp.

Anh đổi dép lê đi đến cửa phòng bếp đi nhìn thoáng qua, Hạ Duy đang chiên cơm.

Nhìn thoáng qua bông hoa trên quả dứa, anh bèn hỏi: "Em nấu cơm chiên dứa à?"

"Đúng thế." Hạ Duy quay đầu cười cười với anh, "Trên đường trở về em trông thấy có bán dứa, cảm thấy khá ngon nên liền mua một quả. Em sắp nấu xong rồi, anh ăn cơm chưa?"

"Chưa."

"Vậy thì tốt quá, em nấu vừa đúng cho hai người ăn."

Giang Chi Châu cười đi đến, ôm lấy cô từ phía sau: "Đây là em thả bồ câu xin lỗi anh chuyện tối qua hả?"

Hạ Duy: "..."

“Không phải, tại sao em phải xin lỗi anh chứ?" Hạ Duy ngoài miệng cứng rắn, nhưng tai lại bắt đầu đỏ lên. Giang Chi Châu càng cố tình trêu cô, cằm khẽ để lên vai cô nhẹ nhàng hít hà: "Mùi thơm thì khá ổn, không biết lúc ăn thì vị như thế nào."

"Nhất định là không thể so sánh được với tay nghề đầu bếp của anh." Hạ Duy bĩu môi, rốt cục cũng hiểu được tại sao trong nhà người nấu cơm lại là bố Giang Chi Châu rồi. Bởi vì có bố làm đầu bếp thì mẹ vốn không có ý định nấu cơm!

Cũng không phải vì không biết chăm sóc!

"Anh đừng ôm em nữa, em còn chưa nấu cơm xong."

"Anh cứ muốn ôm em." Giang Chi Châu lại bắt đầu chơi xấu.

Hạ Duy: "..."

Thế nên cô cứ kéo theo chú chó lớn Giang Chi Châu, cuối cùng cũng nấu xong món cơm xào dứa.

Giang Chi Châu cầm lấy thìa muốn nếm thử, bị Hạ Duy kéo lại: "Để em nếm trước."

Cười đưa thìa cho Hạ Duy, Giang Chi Châu nói: "Mời."

Hạ Duy cảm thấy chính mình làm cơm quả dứa, bề ngoài thì có vẻ khá đẹp nên chắc hương vị cũng không đến nỗi nào đâu. Cô hơi lo lắng nếm một miếng cơm chính mình xào, tinh tế thưởng thức.

"Vị như thế nào?" Giang Chi Châu hỏi.

Hạ Duy nói: "A..., không khó ăn, nhưng cũng không phải quá ngon."

Giang Chi Châu cười một tiếng, lấy thìa trong tay cô, cũng nếm một miếng: "Tài nấu nướng của em tốt hơn tưởng tượng của anh nhiều."

Hạ Duy: "..."

Vậy thì trong tưởng tượng của anh sẽ nát bét như thế nào chứ!

"Đúng rồi, không phải em muốn ăn dâu tây à, anh mua dâu tây về đấy." Cuối cùng Giang Chi Châu cũng buông Hạ Duy ra, đưa dâu tây vừa mua được vào phòng bếp. Hạ Duy nhìn xem từng quả dâu tây đáng yêu, tâm tình cũng bắt đầu tốt lên: "Vậy anh mau rửa đi, em muốn ăn."

"Ừ." Giang Chi Châu để dâu tây vào bát lớn, còn cố ý để lại một phần. Hạ Duy khó hiểu nhìn anh: "Những quả này không rửa à? Em ăn hết được đấy."

"..." Giang Chi Châu dừng tay lại một lúc, mới nói, "Những quả này là giữ lại làm dâu tây Whiskey."

Hạ Duy: "..."

À, dâu tây Whiskey. Hóa ra Giang tiên sinh còn chưa hết hy vọng. :)

Chắc hẳn là mùi thơm ở phòng bếp hấp dẫn A Hoàng, nó cũng chạy tới phòng bếp, muốn xin được một ít thức ăn. Giang Chi Châu bắt nó ra ngoài, lấy thức ăn của chó cho nó ăn.

"Meow ~" A Quất trông thấy A Hoàng có đồ ăn thì cũng tới cọ cọ để chứng minh sự tồn tại của mình. Giang Chi Châu nhìn nhìn dáng người mập mạp của nó liền bật cười nói: "Mày còn muốn ăn sao? Mày không sợ béo chết à?"

A Quất: "..."

Hạ Duy bưng cơm quả dứa đi tới, nhìn một người một mèo trong phòng khách: "Em đang nghĩ có phải thật ra A Quất không hề mập như thế? Dù sao bây giờ cũng sắp đến mùa hè rồi, chúng ta cạo ngắn lông của nó một chút, không chừng có thể gầy đi!"

Giang Chi Châu nghiêm túc tự hỏi: "Đúng là có thể cạo một ít lông."

A Quất: "..."

Loại cảm giác nguy hiểm quen thuộc này, rốt cuộc là có chuyện gì sắp xảy ra vậy? Đồ loài người ngu xuẩn, các ngươi lại muốn làm cái gì với trẫm!

Giang Chi Châu ngồi xổm xuống, véo véo khuôn mặt béo mập của A Quất: "Đợi ngày mai bớt thời gian đi cạo lông nhé."

A Quất: "..."

Không!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cửu Thiên Vũ về bài viết trên: HNRTV, monkeylinh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cuki, Diêm Quỳnh, jadenb16, maile2013, manhmanh25, meobanhsua, mây của trời, mỹ phượng, ngocls91, Phụng, rosie2812, Trương Hương 305, TT29 và 492 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 230, 231, 232

10 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

11 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C576

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
007
007
MarisMiu
MarisMiu

Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Bong bóng bay
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 353 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 513 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 487 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: muanhobaybay vừa đặt giá 1111 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 335 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Trường Âm vừa đặt giá 462 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 1000 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: muanhobaybay vừa đặt giá 777 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 700 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 250 điểm để mua Bong bóng bay
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 526 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 439 điểm để mua Nấm nhún nhảy
The Wolf: Vì sao liên lạc gmail đăng kí làm editor lại k đc hồi âm vậy mọi người ?
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 301 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 417 điểm để mua Nấm nhún nhảy
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> trạch mỗ
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 484 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 318 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 396 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 340 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 285 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 268 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Đường Thất Công Tử: Re: ★ Ý nghĩa của những giấc mơ (có rất nhiều thể loại khác nhau) ★
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 460 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 301 điểm để mua Dàn hoa Tulip

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.