Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Mạt thế chi ở bên cạnh em - Tương Chí

 
Có bài mới 19.01.2018, 01:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 19.01.2018, 00:35
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 64
Được thanks: 122 lần
Điểm: 40.14
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Mạt thế] Mạt thế chi ở bên cạnh em - Tương Chí - Điểm: 56
Tên truyện: Mạt thế chi ở bên cạnh em

Tác giả: Tương Chí

Editor: Đậu (Chương 1 đến 33), Shuri (34 đến...)

Beta: Sâu (những chương chưa beta sẽ được update lại sau)

Số chương: 103 chính văn + 3 ngoại truyện

Giới thiệu: Trùng sinh trước lúc mạt thế, nhị thiếu nhà họ Diệp ngoài ý muốn được một cái không gian, kinh hỉ rất nhiều không khỏi đắc ý dào dạt, tính toán mang theo anh trai mặt than nhà mình ở tận thế điền viên sinh hoạt.

Nhưng mà, đời này Diệp đại thiếu gia sao có chút không thích hợp…

Nhị thiếu: anh, anh xem đồ ăn này thế nào?

Ánh mắt đại thiếu đảo qua cần cổ cậu, ý vị thâm trường: tốt.

Nhị thiếu: …

Bọn họ đang thảo luận về vấn đề đồ ăn đi?

Chiều hôm sau.

Diệp Tây: Hai vị thiếu gia còn ở trong phòng không?

Diệp Đông: Vẫn còn.

… Đại thiếu gia uy vũ!

Mục lục




Chương 1. Kiếp trước

Diệp Thu kéo hành lý ra khỏi sân bay, mắt kính to lớn che khuất nửa khuôn mặt, không biết là đang suy nghĩ gì.

Một chiếc xe việt dã xinh đẹp dừng lại ở trước mặt cậu, tài xế vội vàng đi ra khỏi buồng lái, giúp cậu mở cửa xe, cung kính nói: “Thiếu gia, ngài muốn đến trường học hay về nhà?”

Diệp Thu gật đầu xem như chào hỏi, “Trực tiếp đi trường học đi, đưa tới cửa là được”.

Tài xế biết đây là thói quen của thiếu gia, nói rồi sẽ không lặp lại, gật gật đầu liền lái xe chạy đến đại học W.

Đúng là thời điểm khai giảng, càng tới gần trường học thì xe trên đường càng nhiều, đa số là đưa con đến trường.

Diệp Thu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, trong mắt hiện lên một mảnh sương mù, bỗng nhiên mở miệng nói: “Chú có con không?”

Tài xế sửng sốt rồi mở miệng: “Có a, con trai, đang học trung học”.

“Vậy sao chú không đưa cậu ấy đi khai giảng?”

Tài xế cười sang sảng: “Ha hả, hôm qua tôi đã đưa nó đi rồi”.

“Hôm qua sao…” Diệp Thu gật gật đầu, không nói nữa, trong mắt xẹt qua một chút tự giễu.

Mình chẳng qua chỉ là con riêng thôi, cha trước kia căn bản là không biết đến sự tồn tại của mình, nếu không phải mẹ sinh bệnh đi rồi, mình cũng không được cái nhà kia nhận.

Vốn tưởng rằng sẽ có cha nghiêm khắc nhưng hiền từ, vốn tưởng rằng một lần nữa sẽ có gia đình ấm áp, nhưng sự thật chẳng phải vậy. Cha không nhìn, bị người hầu coi thường, còn có anh trai trầm mặc ít lời, chính mình căn bản là người thừa, đột ngột xâm nhập quấy rầy một gia đình ấm áp.

Cho nên từ lúc cậu mười hai tuổi vẫn luôn ở ký túc xá trường học, mỗi tháng về nhà cũng chỉ là do tuân theo quy củ cả nhà ăn bữa cơm cùng nhau mà thôi. Mà thói quen này cũng là sau khi anh trai mười tám tuổii đi du học cải biến, lúc ấy cậu chỉ có mười sáu tuổi, mà cha chỉ là phái trợ lý nói với cậu, yêu cầu cậu về sau không có việc gì không cần phải trở lại.

Mười sáu tuổi, người khác có một thanh xuân tươi đẹp, còn cậu thì gần như bị người thân đuổi ra khỏi nhà.

Diệp Thu thở hắt ra, khôi phục bộ dáng ôn hòa lạnh nhạt. Chính mình đã hai mươi tuổi, còn có gì luẩn quẩn trong lòng, thời điểm một năm trước cha đột phát chảy máu não, chính mình không hề nghĩ đến gì khác, nhiều năm khát cầu yêu thương của cha, sẽ không tiếp tục.

Nếu không phải anh trai về nước tiếp nhận công ty, chính mình cũng không trở lại cái nhà kia, dù sao, sợi dây ràng buộc giữa họ cũng không còn không phải sao? Tuy nói là anh em, nhưng nói cho cùng tiếp xúc quá ít, còn không bằng người quen bình thường.

Nhíu nhíu mày, cậu đến bây giờ vẫn không hiểu ra vì sao anh trai luôn lạnh nhạt lại bảo cậu về nhà lúc nghỉ. Nhà sao? A…

Tuy rằng không có cự tuyệt, chính mình cũng không có ý định trở về, không nghĩ tới anh trai trực tiếp phái xe lại đây, đưa cậu đến sân bay, bảo cậu thừa lúc nghỉ hè đi du lịch.

Diệp Thu nhớ lại hai tháng hè ở nhà, dù cậu có tính cách lạnh nhạt cũng không khỏi co rút khóe miệng, trời biết anh trai của cậu bị trúng cái gì, mỗi ngày lôi kéo cậu sáng sớm chạy bộ không nói, mặc kệ bận rộn còn mỗi ngày trở về ăn cơm trưa, khiến cậu thực không biết vị, thiếu chút nữa đau dạ dày.

Lắc lắc đầu, Diệp Thu đem gương mặt không chút thay đổi bỏ ra, nhìn nhìn ngoài cửa sổ xe, phát hiện gần đến trường học, nói với tài xế: “Dừng ngay ở ven đường đi!”

Rốt cục trở về phòng ngủ, Diệp Thu duỗi duỗi thắt lưng, lưu loát bắt đầu làm vệ sinh.

Hai tháng không có người ở, bàn học phủ một tầng bụi, Diệp Thu mở điều hòa, tự mình múc nước lau bàn, sửa sang lại hành lý cùng giường.

Đợi đến khi dọn dẹp xong là đã qua vài tiếng sau, nghĩ hiện tại còn sớm nên cầm lấy di động cùng chìa khóa, tính ở trong trường học đi dạo.

Người trong trường học rất nhiều, người già, trẻ con, sinh viên cũ, sinh viên mới, Diệp Thu lớn lên soái, thanh thanh sảng sảng, lại mang theo nụ cười ôn hòa lạnh nhạt, vì thế rất nhiều tầm mắt không tự giác dừng ở trên người cậu, cũng có một chút nữ sinh lớn mật chạy tới trước mặt cậu hỏi đường.

Diệp Thu thủy chung cười giải đáp cho các cô, nói thật, cậu thích loại không khí này, trên mặt mỗi người đều mang theo nụ cười, tràn ngập hi vọng, ấm áp lòng người.

Đi dạo vườn trường, khi Diệp Thu về phòng ngủ thì ba người khác đã đến đây, bởi vì bọn họ đều là người địa phương nên lần nào đến cũng tương đối trễ, Diệp Thu cũng quen.

Bốn người cùng đi nhà ăn ăn qua cơm chiều, nói nói cười cười đi về phía ký túc xá, vừa đi vừa nói chuyện nghỉ hè.

Vương Kiệt vừa nghỉ hè vừa làm, người cũng thành thục không ít, nhưng lúc nói chuyện vẫn là bộ dáng lắc đầu, không ngừng nói kiếm tiền không dễ. Lý Thắng đầy mặt biểu tình tán thành với Vương Kiệt, hắn cũng bị cha ném tới công ty. Triệu Thanh Viễn đầy mặt hâm mộ, ông ngoại hắn là nhà thư pháp, nghỉ đông và nghỉ hè hằng năm hắn đều phải đến nhà ngoại học tập, bởi vậy với Vương Kiệt và Lý Thắng rất là hâm mộ.

Diệp Thu cười xem bọn họ nói cười, không có mở miệng nói nghỉ hè của chính mình.

Ba người kia biết tình huống trong nhà cậu có chút đặc thù, vì thế cũng không mở miệng hỏi, đều hi hi ha ha chuyển đề tài.

Trở lại ký túc xá, bốn người đều là tàu xe mệt nhọc, cũng không có nhiều lời, đều tắm rửa rồi ngủ.

Hơn chín giờ sáng hôm sau, Diệp Thu bị đồng hồ báo thức làm tỉnh, hôm nay cũng không cần đi học, cậu tắt đòng hồ báo thức, tiếp tục ngủ.

Triệu Thanh Viễn mơ mơ màng màng ngẩng đầu nhìn liếc mắt một cái, phát hiện không có người đứng lên, lại lần nữa nằm xuống.

Chín giờ mười tám phút, ly nước trên bàn mà tối hôm qua Diệp Thu đặt bỗng nhiên rung lên, nhưng bốn người đang trong giấc ngủ nên không có phản ứng.

Chín giờ mười chín phút, phòng cách vách bỗng truyền đến một tiếng hô to: “Động đất!!! Chạy mau a!”

Bốn người nháy mắt bừng tỉnh, nhanh chóng xuống giường, thuận tay cầm lấy quần áo di động cùng áo khoác.

May mắn là phòng ngủ ở lầu hai, hơn nữa cách cầu thang rất gần cầu thang, vị trí mà ngày xưa bọn họ oán giận hôm nay lại giúp bọn họ tranh thủ thời gian chạy trốn.

Bốn người nhanh chóng chạy khỏi ký túc xá, lại có rất nhiều người chạy đến, tụ tập ở quảng trường .

Diệp Thu thở hồng hộc mặc quần áo, ba người kia thấy thế cũng vội vàng mặc vào. Bọn họ coi như tốt, rất nhiều người căn bản không cố lấy quần áo, chỉ mặc quần cộc áo ngủ xuống đến đây. Nhưng lúc này cũng không có người lo lắng về chuyện này, họ đều lấy di động ra gọi.

Diệp Thu thuận tay lấy điện thoại ra, lại đem nó nhét vào túi quần jeans, nhìn phòng ngủ không ngừng kịch liệt chấn động, cậu thân thủ đem ba người đang thử gọi điện thoại lôi đi, cách vật kiến trúc cùng cây xa một chút.

Ba người Vương Kiệt nhíu mày, không ngừng gọi điện về nhà, nhưng vẫn không liên lạc được liền thất bại buông di động, miễn cho sau này không có điện.

Động đất vẫn còn tiếp tục, cảm giác chấn động ngày càng mãnh liệt, học sinh nguyên bản còn có chút không cho là đúng ngày càng hoảng sợ, bảo an trường học cũng toàn thể xuất động duy trì trật tự.

Chín giờ hai mươi ba phút, ký túc xá ầm ầm sập, nhà ăn, thư viện, phòng dạy học đều bị phá hoại nghiêm trọng, đại bộ phận bị hủy, dư chấn vẫn còn tiếp tục.

Mọi người tụ tập ở đầu quảng trường, tiếng khóc tiếng thét chói tai rồi cả tiếng mắng xen lẫn vào nhau, cảm xúc khủng hoảng lan tràn.

Mặt Diệp Thu trắng bệch, trong lòng mờ mịt một mảnh, đối diện với cái chết làm cậu nắm chặt góc áo.

Thời điểm động đất chấm dứt, tất cả mọi người đều có cảm giác tìm lại đường sống trong chỗ chết, vườn trường xinh đẹp ngày xưa đã hoàn toàn thay đổi, nhà cao tầng bốn phía trường học cũng gần như bị hủy.

Ngàn dặm ở ngoài C thị, Diệp Cẩn mặt không chút thay đổi nhìn tin tức được phát trên TV, W thị động đất, chết vô số.

Trợ lý không dám thở mạnh, cũng không dám nhìn nam nhân tản ra áp suất cực thấp.

“Diệp Đông, chuẩn bị xe, tôi muốn đi W thị”. Giọng nói bình tĩnh không gợn sóng, nhưng người biết rõ Diệp Cẩn vẫn là có thể nhìn ra một chút khủng hoảng.

“Thiếu gia…”

“Chuẩn bị xe!”

“Vâng”. Diệp Đông bất đắc dĩ, W thị động đất nghiêm trọng như vậy, bây giờ chạy tới khồng phải tự tìm phiền phức sao? Nhưng hắn cũng không dám khuyên nữa, ai cũng biết nguyên nhân thiếu gia đi W thị, nhị thiếu gia.

Trong văn phòng đã không còn ai, Diệp Cẩn lấy di động, tuy rằng không ôm hi vọng nhưng vẫn chưa từ bỏ gọi điện cho cậu, không liên lạc được như dự kiến.


Diệp Cẩn buông di động, tầm mắt dừng ở trên màn hình, thiếu niên dựa vào dưới tàng cây đang ngủ, ánh mặt trời xuyên thấu qua khe hở rồi dừng trên người cậu, yên tĩnh tốt đẹp.

"Diệp Thu..."

Ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt thiếu niên, Diệp Cẩn mân mân môi, trong mắt xẹt qua một chút kiên quyết, thiên tai trước mặt hắn bất lực nhưng hắn có thể đi tìm cậu, cùng cậu, ít nhất không cần để cậu đối mặt một mình.

Đêm động đất đầu tiên, Diệp Thu ngủ ở lều tạm thời, bên ngoài đột nhiên vang lên một trận ồn ào, buộc chặt dây thần kinh, Diệp Thu không chút suy nghĩ chạy ra khỏi lều, chỉ thấy bầu trời đêm bị mấy khỏa thạch thắp sáng, rất nhiều người chắp tay ước nguyện, hy vọng hết thảy bình an.

Lúc này Diệp Thu cũng có chút chật vật, tuy rằng vật tư cứu tế tương đối đầy đủ, nhưng kông có hệ thống cung cấp nước, hiện tại là trời hè nóng, thân là nam nhân, cậu cũng nghĩa vô phản cố (1) cứu người, một ngày xuống dưới, tuy rằng không bị thương nhưng toàn thân đều bẩn, không còn nhẹ nhàng khoan khoái như ngay xưa nữa.
(1)Nghĩa vô phản cố (义无反顾 – yì wú fǎn gù): vì chính nghĩa, đạo nghĩa, không quay đầu, nhìn lại.

Diệp Thu cũng không có tinh lực chú ý điều này, trở lại lều trại, lấy ra di động nhìn nhìn, biết rõ thông tin chặt đứt không có điện thoại cùng tin nhắn, nhưng là có chút thất lạc.

Sáng sớm ngày động đất hôm sau, Diệp Thu liền đứng lên tham dự cứu tế, còn có rất nhiều học sinh ở lại trường học cùng cậu cũng tham dự trong đó. Ba người kia đều đã về nhà, hiện tại không biết thế nào, động đất lần này rất nghiêm trọng, mà W thị chưa từng phát sinh động đất, vẫn là cấp 82(2), điều này gần như làm phá hủy toàn thành thị.
(2)Mình không hiểu cấp động đất này cho lắm, nhưng theo như miêu tả thì cấp độ động đất khoảng 7,6 hoặc 8 độ Richter (theo thang đo Richter) và X (theo thang đo MKS – 64).

Đám người cách đó không xa bỗng nhiên xôn xao đứng lên, kia đúng là hướng cậu muốn đi, vì thế đi về phía bên kia.

Đến gần, Diệp thu bỗng nhiên bị một nam sinh giữ chặt, mặt hắn đầy vẻ khủng hoảng: “Không cần qua đó, đó là tang thi! Tang thi, không cần qua đó…”

“Đồng học, cậu không sao chứ…” Diệp Thu còn muốn hỏi lại, nam sinh kia bỗng nhiên bỏ tay cậu ra rồi chạy, vừa chạy vừa kêu: “Tang thi! Tận thế! Cứu mạng…”

Diệp Thu nhăn mi, trong lòng có chút bất an.

Tiếng người đột nhiên biến đổi, moi người nguyên bản làm thành một đoàn bỗng nhiên tán loạn, Diệp Thu bỗng thấy được một màn làm cậu hết hồn, chỉ thấy tại phía tường đổ xuống, một người bị chặt đứt chân bắt lấy một nam sinh, há miệng lớn cắn trên mặt nam sinh kia một miếng thịt, nam sinh kêu thăm giãy giụa nhưng móng tay dày sắc biến thành màu đen gắt gao gắt gao bắt lấy tay hắn, cơ hồ xâm nhập vào trong thịt, làm hắn giãy không ra.

Diệp Thu chỉ cảm thấy mao cốt tủng nhiên(3), bởi vì cái người gãy chân kia căn bản không giống người, ngược lại giống tang thi trong phim, thậm chí càng khủng bố ghê tởm hơn.
(3)Mao cốt tủng nhiên: rùng rợn đến lông tóc dựng đứng, xương nhũn ra

Xoay người bỏ chạy, Diệp Thu căn bản không ý thức được cậu là đang chạy trốn nơi đâu, chỉ là vô ý thức theo sau đám người, kinh hách cực độ làm cậu không giữ được bình tĩnh.

Rất nhanh, vườn trường bị động đất phá hủy vang lên tiếng thét chói tai cộng tiếng kêu thảm thiết, như là bức màn của mạt thế được kéo ra.

Động đất ngày thứ ba.

"Diệp Thu!"

Diệp Thu chỉ cảm thấy có người mạnh đem hắn đẩy ra, đợi đến khi cậu ý thức được phát sinh lúc nào, chỉ nhìn đến bóng dáng to lớn đá văng tang thi, súng trong tay bắn trúng đầu tang thi.

“Em thế nào rồi?” Diệp Cẩn gần như run run đem Diệp Thu ôm chặt, trời biết dọc đường đi hắn đã xảy ra cái gì, vài bảo tiêu đi theo hắn đều đã chết ở trong tay tang thi, bên ngoài gần như đã rối loạn.

Diệp Thu có chút kinh ngạc, có chút nghi hoặc, còn có rất nhiều bất khả tư nghị(4), Diệp Cẩn không phải ở C thị sao?Như thế nào lại ở trong này? Còn cứu mình, vừa rồi…
(4)Bất khả tư nghị: không thể tin nổi

Nhanh chóng tách ra khỏi Diệp Cẩn, Diệp Thu khẩn trương hỏi: “Anh như thế nào lại ở trong này! Có bị thương không? Cánh tay anh!”

“Không có việc gì”. Diệp Cẩn thật sâu thu hình ảnh Diệp Thu vào trong đáy mắt, như là muốn đem cậu khảm vào xương cốt.

“Diệp Thu, anh…” Diệp Cẩn hít thật sâu, đè xuống tình cảm trong lòng muốn phun ra, lần đầu tiên ở trước mặt Diệp Thu lộ ra nụ cười: “Thực xin lỗi, không thể bảo hộ em”.

Sắc mặt Diệp Thu trắng bệch, khó có thể tiếp nhận sự thật diễn ra trước mắt, Diệp Cẩn, cái con người không gì là không làm được Diệp Cẩn…

“Đi mau, chúng ta đi bệnh viện!” Diệp Thu giữ chặt tay Diệp Cẩn, nghĩ đem hắn đi tới bệnh viện tạm thời ở trường học, “Không có việc gì!”

Diệp Cẩn cười tránh khỏi tay Diệp Thu, “Em đi đi…”

“Không được! Diệp Cẩn! Đi bệnh viện…”

“Nghe lời…” Diệp Cẩn nhìn cậu, cười nhu nhu tóc cậu, nâng súng trong tay lên, chậm rãi nhắm ngay huyệt Thái Dương.

Diệp Thu gần như điên rồi, cậu đi lên, định lấy khẩu súng kia xuống nhưng Diệp Cẩn chỉ dùng một cánh tay chặt chẽ đem Diệp Thu giam cầm vào trong ngực, nhắm mắt lại, bóp cò.

“Đùng”

Diệp Thu đình chỉ giãy giụa, nước mắt nháy mắt chảy xuống, cậu ôm chặt lấy Diệp Cẩn khóc như một đứa trẻ.

Qua hồi lâu, lau khô nước mắt, Diệp Thu cố gắng nâng thi thể Diệp Cẩn, “Diệp Cẩn, tôi mang anh về nhà”.

“Diệp Cẩn, anh là đồ hỗn đản, vì sao lại cứu tôi!”

“Diệp Cẩn, anh không được ngủ!”

"Diệp Cẩn, trốn không thoát đi, tôi cùng anh được không..."

"Ca ca..."
--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------
Hết chương 1



Tập tin gởi kèm:

52.jpg [ 14.51 KiB | Đã xem 5674 lần ] 52.jpg [ 14.51 KiB | Đã xem 5674 lần ]


Đã sửa bởi Yi Siêu Biến Thái lúc 15.07.2018, 11:33, lần sửa thứ 4.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yi Siêu Biến Thái về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Hothao, Quincy, VanThichVoTinh, phuochieu90

Có bài mới 19.01.2018, 13:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 19.01.2018, 00:35
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 64
Được thanks: 122 lần
Điểm: 40.14
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Mạt thế] Mạt thế chi ở bên cạnh em - Tương Chí - Điểm: 42
[size=200]Chương 2. Trùng sinh[/size]

[size=150]"Diệp Cẩn!"

“Diệp Thu bật dậy, đầu đầy mồ hôi lạnh, hít thở từng ngụm từng ngụm. Mờ mịt đánh giá bốn phía, là phòng của chính mình, “Này… Đây là làm sao vậy?”     

Mở di động ra, hiện ra lại là ngày 28 tháng 6!

Cau mày nhớ lại, cậu chỉ nhớ rõ sau động đất mình ở lại trường học hỗ trợ cứu viện, sau đó, sau đó chính là gặp được tang thi, Diệp Cẩn bỗng nhiên xuất hiện, bị tang thi làm bị thương, tự sát…

Nhưng mà chuyện sau đó thì sao? Vì sao cậu không nhớ rõ?
Nhắm mắt lại, nổi lên trong lòng là đau đớn rét lạnh đến thấu xương, phẫn nộ, hít thở không thông, tuyệt vọng.

Còn có tử vong.

Hắn là đã chết sao?

Nhưng mà hiện tại lại là xảy ra chuyện gì? Mơ sao? Không có khả năng, cái loại sợ hãi này, cái loại hình ảnh này, cái loại đau đớn này, không có khả năng là mơ…

Sờ sơ ngực, vì sao cậu có cảm giác tim đập có chút nhanh?

Đúng rồi! Diệp Thu đột nhiên nhớ tới thời điểm cuối cùng hình như có một ánh sáng chói mắt phát ra ở trước ngực chính mình, vị trí kia hình như là… Khối ngọc mẹ lưu cho mình kia!
Diệp Thu cởi bỏ áo ngủ, khối ngọc mà mình vẫn mang ở trên người lại không thấy, nhưng phía dưới xương quai xanh lại hiện lên một ấn ký lớn bằng móng tay, vội vàng đi vào phòng tắm nghĩ nhìn xem rốt cuộc là cái gì, không nghĩ tới vừa mới vào phòng tắm liền trượt chân về phía bồn tắm.

Không có cảm giác đau đớn, Diệp Thu mở mắt ra, giống như nghĩ đến chính mình còn đang nằm mơ.

Thảo nguyên mênh mông vô bờ, núi rừng liên miên, đất đai rộng lớn, sông ngòi vắt ngang qua, xa xa còn có hồ nước… Dọc theo hàng đá cuội nhỏ dưới chân, cách đó không xa là sân nhà.

Không tự chủ được đi về phía sân, đi vào sân, có thể thấy một cấy đại thụ, dưới tàng cây là giếng nước, nhà ở là hai tầng, dưới lầu là phòng khách, phòng bếp, toilet cùng một nhà kho, trên lầu là một gian phòng ngủ, một gian phòng đọc sách cùng ban công lớn, nhưng cũng không có giấu vết người ở.

Diệp Thu đánh giá bốn phía, không có tiếng động, im lặng đến gần như quỷ dị. Đáy lòng phát lạnh, Diệp Thu đi ra sân, phát hiện cây cỏ đều là yên lặng bất động.

Làm sao để ra ngoài đây? Diệp Thu có chút sốt ruột, cậu không cho rằng đây là mơ, nói cách khác là cậu vô tình đi tới một nơi thế ngoại đào nguyên, nhưng làm sao để ra ngoài đây ?

Đột nhiên trước mắt sáng ngời, Diệp Thu thế nhưng lại trở lại phòng tắm.

Cau mày soi gương nhìn ấn ký ở dưới xương quai xanh, phát hiện nó giống như đóa hoa trong khối ngọc của cậu.

Đè thật mạnh, không có cảm giác, nhưng mà chuyện xảy ra lúc nãy ? Cái Đào Nguyên kia…

Trước mắt chợt lóe, thế nhưng Diệp Thu lại trở lại địa phương lúc trước, lại nhìn bốn phía, Diệp Thu trong lòng mặc niệm ra ngoài, chỉ thấy cậu lại xuất hiện trong phòng tắm.

Trong lòng mừng rỡ, Diệp Thu kích động không thôi, không nghĩ tới chính mình thế nhưng có một cái tùy thân không gian!

Hiện tại là ngày 28 tháng 6, chính mình vừa được đón về nhà, nếu như đoạn trí nhớ kia không phải là mộng, nói cách khác chính mình quay về hai tháng trước!

Kích động nắm chặt tay, chuyện mà chính mình vừa trải qua chính là tận thế! Ở tận thế thì cái gì là quan trọng nhất? Thực vật, nước!

Nghĩ đến cảm giác đói khát đến tận cùng, Diệp Thu liền cảm thấy khó chịu không thôi, tuy rằng hình như là cậu quên cái gì đó, nhưng cảm giác đói khát này cũng chưa từng quên mất.

Muốn ăn! Cũng đủ ăn!

Diệp Thu mân mân môi, mặc kệ chính mình mất đi trí nhớ là như thế nào nhưng thiếu thức ăn là khẳng định, như vậy, lần này nhất định phải chuẩn bị thật nhiều thức ăn !

Nghĩ, Diệp Thu thuận tay cầm lấy một bình sữa tắm, mặc niệm đi vào, bình sữa kia liền biến mất!

Nghĩ đến bình sữa tắm, Diệp Thu lại vào không gian, nhưng làm cậu kinh ngạc là lần này cậu không vào mảnh điền viên kia mà là một cái không gian cực lớn, như là một kho hang khổng lồ. Bình sữa tắm kia đang nằm linh tinh trên mặt đất, Diệp Thu đánh giá xung quanh, phát hiện phía sau là một chỗ đi về phía cửa, dọc theo cầu thang đi lên trên, đẩy ra bản chắn, xuất hiện trước mắt lại là cái gian nhà kho kia !

Hóa ra hai cái địa phương này tương thông, phía dưới là nơi chuyên môn trữ vật !

Nghĩ thông suốt điểm này, Diệp Thu càng thêm vui vẻ, ra không gian, cẩn thận khóa cửa phòng tắm, lại tiếp tục nghiên cứu.

Ra ra vào vào, Diệp Thu phát hiện thời điểm thu đồ vật, chỉ cần lấy tay chạm đến rồi mặc niệm đi vào là có thể đem nó thu vào kho hàng hoặc là mặt trên điền viên, khi lấy ra lại càng đơn giản, chỉ cần nghĩ đến đồ vật muốn lấy rồi mặc niệm đi ra là có thể.

Diệp Thu đùa đến quên trời đất, không gian này nhưng là đại bảo bối a! Qủa thật là thần khí thiết yếu!

Thuận tay đem chậu hoa nhỏ thu vào không gian, lại đột nhiên phát hiện trong không gian như là mở ra chốt mở, tiếng cỏ cây sàn sạt, tiếng nước gợn sóng, không gian như là sống lại!

Diệp Thu kinh hỉ rất nhiều nghĩ nghĩ, chắc là do thu vào một vật sống đi !

Nghĩ ngày mai đi mua hạt giống, thử nhìn xem có thể hay không trồng được, nếu là có thể thì không gian này quá thần kỳ, về sau đối mặt với tận thế, cũng có thể tốt một chút, dù sao lương thực có thể còn, nhưng hoa quả rau dưa chỉ có thể ăn trong một ngày a! Còn có thể thử xem xem có thể nuôi vật sống hay không, đám cỏ tươi tốt trên thảo nguyên kia nếu không nuôi gia súc là thật lãng phí !

Ôm chờ mong tốt đẹp, Diệp Thu tâm tình tốt mở cửa phòng tắm, khi nhìn đến bên giường thì hô hấp liền đình chỉ.

Diệp Cẩn...

Cái người Diệp Cẩn kia, cái người bình thường lạnh nhạt kia lại ở thời điểm nguy hiểm nhất cứu mình, vì chính mình mà bị tang thi làm bị thương, cuối cùng lại ở trên lưng mình biến lạnh…

Diệp Thu bỗng nhiên có xúc động muốn khóc, trùng sinh cái gì, không gian cái gì, đều không bằng người này có thể một lần nữa đứng trước mặt mình!

Diệp Thu đi đến ôm chặt lấy hắn, nước mắt tùy ý rơi xuống.

Cả người Diệp Cẩn cứng đờ, khi ý thức được người ôm lấy mình là ai thì trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc cùng thâm trầm vui sướng. Đến khi nước mắt dần tẩm ướt áo sơ mi, Diệp Cẩn nhăn mi lại, làm sao lại khóc?

Kéo tay Diệp Thu ra, Diệp Cẩn xoay người, cau mày nâng tay lau khô nước mắt cho Diệp Thu, "Làm sao vậy ? Ai bắt nạt em ?"

Diệp Thu hô hấp thật sâu, nhìn khuôn mặt góc cạnh rõ ràng trước mặt.

"Ca ca." Diệp Thu mở miệng, "Em mơ thấy ác mộng, tận thế."

Diệp Cẩn gần như không thể sử dung hai từ kinh ngạc để hình dung tâm tình của chính mình, sau khi cha qua đời thì Diệp Thu không còn kêu mình là ca ca, hơn nữa còn mơ thấy ác mộng ?

Có chút buồn cười nhu nhu đầu Diệp Thu, mặc kệ lớn lên như thế nào, vẫn là một đứa trẻ a…

Diệp Thu vừa thấy biểu tình của hắn thì biết hắn không tin, nhưng cũng không có nói cái gì nữa, nếu không phải tự mình trải qua, cũng sẽ không tin tưởng đi! 2012 đã sớm trôi qua, tận thế cái gì, chỉ là phim thôi.

Nhưng chính mình chuẩn bị sẵn sàng, không gian lớn như vậy, cậu liền không tin không nuôi được Diệp Cẩn!

Hai anh em nhiều năm như vậy lại là lần đầu thân cận, Diệp Thu có chút không quen cúi đầu, Diệp Cẩn thấy được cậu không tự nhiên, trong mắt hiện lên chút bất đắc dĩ cùng chua xót, thu hồi tay.

"Hiện tại còn sớm, ngủ tiếp một lát đi."

Diệp Thu kinh ngạc nhìn Diệp Cẩn một cái, vì sao chưa nói cùng nhau chạy bộ đi?

Diệp Cẩn nhìn ra kinh ngạc trong mắt cậu, nhưng không có nói cái gì nữa, xoay người ra khỏi phòng.

Diệp Thu ngẩn người, đi thay quần áo, tính từ hôm nay trở đi thu thập vật tư.

Đổi tốt quần áo đi xuống lầu, Diệp Cẩn chạy bộ còn chưa có trở về, vội vã ăn qua bữa sáng, Diệp Thu cầm di động cùng tiền, lái xe đi ra ngoài.

Tuy là sáng sớm nhưng toàn thành phố đã thức tỉnh, xe cộ đi làm lui tới rất nhiều, Diệp Thu lái xe nhìn mọi người bận rộn mà tràn ngập hi vọng, trong lòng phức tạp khôn kể.

Ai lại nghĩ đến, hai tháng sau, thiên tai lại ập xuống toàn cầu chứ?

Hít thở thật sâu, Diệp Thu từ khu đỗ xe đi đến thị trường nông mậu, cậu nhớ rõ nơi đó có một công ty hạt giống rất lớn, rất đầy đủ.

Vào cửa, mua rất nhiều hạt giống rau dưa, nhưng để ngừa vạn nhất cũng không có mua nhiều lắm, chỉ là mỗi dạng thì mua một chút.

Ra khỏi công ty hạt giống, mua cái xẻng cùng thùng tưới nước, đi vào toilet công cộng, khóa trái cửa, vào không gian.

Lấy ra một túi hạt giống cà chua, Diệp Thu dùng xẻng đào đất lên, đem hạt giống thả vào, lại cầm lấy thùng tưới nước, đến bờ sông múc nước.

Nước vừa rơi xuống, khối đất chứa đầy hạt giống đột nhiên hiện lên màu xanh, rồi cây non trưởng thành, nở hoa, kết quả, chín, cà chua hồng hồng treo lủng lẳng, cực kỳ mê người.

Khuôn mặt Diệp Thu đầy vẻ kinh ngạc, không gian thần kỳ vượt quá sức tưởng tượng của cậu! Nhìn nhìn quả cà chua chín rộ, lại nhìn phiến đất chưa dùng đến, cậu có cảm giác tim đập đều không phải của chính mình!

Kinh hỉ nhìn trời, bầu trời xanh vạn dặm, không có mặt trời cũng rất sáng, Diệp Thu cười thật tươi, cậu nhất định phải biến nơi này thành thế ngoại đào nguyên thật sự!

Nghĩ là làm, Diệp Thu hưng trí bừng bưng ra không gian, đi ra toilet công cộng, đầu tiên là đi ngân hàng lấy 5 vạn.

Mua rất nhiều hạt giống rau dưa, một cỗ chất đầy ở trong xe, thừa lúc không có người chú ý lại thu vào không gian.

Nghĩ tổng thể vẫn không thể làm trong xe, Diệp Thu lại đi thuê đại một cái kho hàng, mua hạt giống lương thực như lúa nước, lúa mì, toàn bộ đưa đến kho hàng, gần như quét toàn bộ công ty hạt giống.

Đến khi đem toàn bộ kho hàng thu vào không gian, Diệp Thu có chút mỏi mệt, nghĩ đến không gian cần tinh thần lực để thu đồ vật. Cũng phải thôi, không có cái gì là thập toàn thập mỹ cả.

Đem cửa kho hàng khóa tốt, Diệp Thu nhìn thời gian, hai giờ chiều, vội vàng ở bên ngoài ăn cơm, không dám trì hoãn, lái xe về nhà.

Một bên lái xe một bên nghĩ, rau dưa trong không gian thì không sao đi, nhưng lúa thì làm sao bây giờ ? Lại không thể chỉ dựa vào chính mình đi? Còn thời điểm chín thì sao? Không lẽ lại chậm rãi thu?

Máy móc nhất định là phải mua, gieo, thu gặt, hong khô, tuốt hạt, từng cái quá trình đều phải mua máy móc. Có máy móc còn chưa đủ, còn phải mua dầu diesel. Trong không gian không có điện, về sau nấu cơm không lẽ phải dựa vào củi lửa? Còn phải mua máy phát điện năng lượng mặt trời, các loại đồ điện gia dụng, đồ dùng sinh hoạt vân vân…

Diệp Thu thở dài, thứ phải chuẩn bị thật đúng là nhiều! Lần đầu tiên cậu cảm tạ cha của mình, tuy rằng không thèm nhìn mình, công ty cũng cho anh trai nhưng lại cho mình rất nhiều tiền. Tiền tiêu vặt từ nhỏ đến lớn, di sản được chia, thêm tiền tự kiếm, trong tay Diệp Thu có gần tám trăm sáu mươi vạn, mua vật tư hẳn là đủ…

Chính là vũ khí cùng xe, Diệp Thu nhíu nhíu mày, đến lúc đó liền nói Diệp Cẩn chuẩn bị đi, chính mình dù sao cũng không có tiếp xúc qua cái này.
--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ --------
Hết chương 2


[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yi Siêu Biến Thái về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Hothao, Quincy, VanThichVoTinh
Có bài mới 19.01.2018, 14:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 19.01.2018, 00:35
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 64
Được thanks: 122 lần
Điểm: 40.14
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Mạt thế] Mạt thế chi ở bên cạnh em - Tương Chí - Điểm: 42
[size=200]Chương 3: Không gian[/size]

[size=150]Hơn bốn giờ chiều, Diệp Thu lái xe vào gara, thấy Diệp Cẩn còn ở công ty chưa trở về thì trở lại phòng, mở máy tính ra.

Lên trang web của một công ty máy móc đặt mua hai bộ thiết bị, tốn hơn một trăm vạn, công ty kia hứa hẹn nửa tháng sau có thể đến lấy hàng, điền vào địa chỉ của kho hàng mà mình đã thuê, Diệp Thu duỗi thắt lưng, bắt đầu tra tin tức lương thực.

Chính mình có hơi lo xa, nhưng lo trước khỏi họa, dù sao dưới loại tình huống này, không có ai lại ngại lương thực nhiều.

Diệp Thu lướt từng trang web xem tin tức, xem ra chính mình là phải đi xa một chuyến, phương bắc có khu sản lương, hoặc là nước ngoài, thu lương thực!

Còn có các loại thực phẩm ăn liền, ở tận thế, không phải lần nào cũng có thời gian cho cậu nấu ăn! Mỗi gói mì ăn liên đến lúc đó đều sẽ trở thành món ăn quý và lạ.

Liên hệ vài công ty lương thực, mỗi công ty đặt mấy tấn hàng, tổng cộng tiêu hết hơn năm mươi vạn.

Diệp Thu sờ sờ cằm, lương thực này thật ra rất tiện nghi.

Nhìn nhìn đồng hồ, Diệp Cẩn gần trở lại, Diệp Thu cũng không lại quan tâm đến lương thực, ngược lại lên mạng mua mấy phần bản đồ của mỗi tỉnh, đến lúc đó khẳng định có chỗ dùng.

Vừa đặt xong đơn hàng, Diệp Cẩn đã trở lại, nhìn thời gian, đúng năm giờ rưỡi chiều, Diệp Thu bĩu môi, thật là đúng giờ.

Dùng xong cơm chiều, Diệp Thu cùng Diệp Cẩn ngồi ở sofa xem TV, tin tức phát hình mỗi lãnh đạo của các nước đến viếng thăm.

Diệp Thu ngây người một lúc, tẩm mắt không tự giác nhìn qua phía Diệp Cẩn.

Không biết là bản tính như thế là có từ lúc sinh ra hay bị ảnh hưởng trong lúc du học ở Đức, ngày thường Diệp Cẩn đều lạnh như băng, nghiêm túc, bình tĩnh, cẩn thận tỉ mỉ, không giống một thương nhân, ngược lại giống quân nhân hơn.

Chính mình cũng là vì bộ dáng này của hắn mà xa cách, thậm chí về sau lại càng không muốn về nhà đi? Nhưng ai lại có thể nghĩ đến, anh trai lạnh như băng kia thế nhưng đi tìm chính mình, cuối cùng thậm chí tặng mệnh.

Cười cười, việc này không thể xảy ra lần nữa.

Diệp Cẩn liếc mắt nhìn Diệp Thu một cái, có chút không hiểu vì sao cậu lại nhìn chằm chằm mình, lại ở trong mắt cậu nhìn ra nồng đậm đau thương.

“Làm sao vậy?” Giọng nói vẫn bình tĩnh không gợn sóng, nhưng Diệp Thu lại ngoài ý muốn nhìn ra một chút lo lắng, cười cười, nói: “Không có gì, mấy ngày nay em muốn đi xa một chuyến”.

Diệp Cẩn nhíu nhíu mày: “Làm sao?”

“Z thị, đi vài ngày sẽ trở lại.”

Diệp Thu thăm dò nhìn Diệp Cẩn, tuy hắn không có cự tuyệt nhưng độ ấm bên người lại thấp đi rõ ràng, mân mân môi, lại không nói gì thêm.

Mấy ngày kế tiếp, Diệp Thu cầm tiền đến thị trường bán sỉ mua mì ăn liền, jambon, gà vịt, trứng muối, bánh bích quy, các loại thịt hộp, kẹo, bình nước, lều trại túi ngủ, xoong nồi chén bát, vật dụng hàng ngày, các loại quần áo bốn mùa, giày. Chỉ cần là thứ cậu nhìn thấy đều mua hết.

Cậu phát hiện ra, thời gian ở trong nơi chứa hàng là hoàn toàn yên lặng, cũng đồng nghĩa với tính chất của đồ ăn sẽ không thay đổi! Một khi đã như vậy, còn chờ cái gì? Diệp Thu hận không thể càn quét toàn bộ thị trường bán sỉ.

Đương nhiên, thị trường bán sỉ cũng không thể thỏa mãn nhu cầu mua sắm của cậu, nhưng công ty lương thực đã đem hàng đến, Diệp Thu đặt tốt vé máy bay, chờ ngày hôm sau đi Z thị.

Lại nói tiếp, vốn dĩ cậu không cần tự mình đi, nhưng mà Z thị có rất nhiều hoa quả, chủng loại còn rất phong phú, Diệp Thu muốn đi mua chút cây ăn quả, rau dưa có, lương thực có, hoa quả cũng không thể thiếu được!

Liên hệ với một công ty cây giống, chờ đến Z thị rồi đi thu.

Z thị gần nông thôn, đến lúc đó mình còn có thể mua chút động vật.

Ngẫm lại không gian của mình về sau có trâu bò ở giữa vùng cỏ rộng lớn, còn có gió mát thổi qua từng ngọn cỏ, tựa như một bức tranh phong cảnh vẽ vùng thảo nguyên, Diệp Thu cảm thấy cực kỳ tốt đẹp, tận thế cũng không đáng sợ mấy.

Nghĩ nghĩ, Diệp Thu lấy notebook ra, ghi lại những thứ đã mua, kỳ thật nếu như chỉ để lấp đầy bụng thì nhiêu đó đã đủ rồi, nhưng cậu nghĩ nên nhiều thêm một chút, chủng loại phong phú một chút, về sau cũng sẽ tốt hơn.

Nếu như có thể, cậu tình nguyện không có không gian này, chỉ cần tận thế vĩnh viễn không đến, nhưng không có biện pháp, cậu chỉ có thể thay đổi chính mình mà bảo hộ Diệp Cẩn, đây là chấp niệm lớn nhất của cậu.

Cậu biết động tác của chính mình gần đây có điểm lớn, tuy rằng hết sức che dấu, người ngoài có thể không nhìn ra nhưng người trong nhà vẫn có thể nhìn ra manh mối, Diệp Thu đang đợi, cậu biết Diệp Cẩn nhất định đã biết động tác của mình trong khoảng thời gian này, cho nên cậu đang đợi, đợi Diệp Cẩn tìm đến mình.

Không biết dự tính của cậu, lúc này Diệp Cẩn với những thú Diệp Thu mua trong khoảng thời gian này nhíu nhíu mày, hắn nghĩ mãi cũng không ra Diệp Thu mua nhiều thức ăn cùng quần áo làm cái gì, còn có máy móc, hạt giống? Là muốn mở siêu thị hay làm ruộng?

Trầm mặc hồi lâu, Diệp Cẩn gõ cửa phòng Diệp Thu.

“Gần đây em mua rất nhiều đồ vật.” Không phải nghi vấn mà là trần thuật.

Diệp Thu gật gật đầu, nhìn thẳng hai mắt Diệp Cẩn: “Anh tin tưởng em sao?”

“Chuyện gì?”

“Em muốn nói một chuyện rất khó tin, nếu như anh không tin lời nói của em, cũng không cần thiết phải nói”.

“Anh là anh của em”. Diệp Cẩn nhìn đồng tử Diệp Thu, giọng nói không một chút gợn sóng, “Nói”.

Diệp Thu chớp mắt, trong lòng có chút xúc động, miễn cưỡng bình phục tim đập có chút nhanh, mở miệng nói: “Anh biết gần đây em mua rất nhiều đồ vật, bởi vì lần trước em đã nói mình mơ thấy ác mộng, mơ thấy tận thế”.

“Có lẽ anh không tin, lúc bắt đầu em cũng không tin, nhưng em phát hiện chuyện trong mộng đều rất có linh nghiệm, em mới biết được, kia không phải là mộng, là em thấy tương lai”.

“Anh muốn mở thêm công ty ở W thị, dì Chung ngày mai sẽ xin phép về nhà vì con của bà bị gãy chân, ngày mai M quốc X huyện sẽ có cướp bóc, vừa có chết vừa có bị thương”.

Diệp Thu gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Cẩn, “Ngày mai anh sẽ biết em nói có đúng hay không”.

Trong mắt Diệp Cẩn có chút khó hiểu, hắn liếc mắt nhìn Diệp Thu một cái rồi xoay người ra khỏi phòng.

Kỳ thật hắn có điểm tin, từ nhỏ Diệp Thu là người rất ổn trọng, sẽ không lấy chuyện này ra vui đùa, hơn nữa hắn chưa nói chuyện mở công ty ở W thị cho ai biết, định cuối tuần mở hội nghị rồi nói, hiện tại còn đang dự tính, không có khả năng có người biết, như vậy đồng nghĩa với việc…

Tận thế sao?

“Diệp Đông, gọi điện thoại cho Lý tổng, phê hóa kia tôi muốn.”

“Thiếu gia?”

“Cứ theo lời của tôi mà làm”.

“Vâng”.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Thu thu thập tốt hành lý, bảo tài xế đưa đi sân bay.

Thời điểm Diệp Cẩn trở về thì Diệp Thu đã đi rồi, dùng xong cơm, hắn gọi quản gia, hỏi: “Dì Chung xin phép nghỉ?”

Quản gia kinh ngạc nhìn hắn một cái, cung kính nói: “Đúng vậy thiếu gia, con trai nàng đêm hôm qua té gãy chân, sáng sớm hôm nay nàng xin nghỉ đi về.”

Nói xong, hắn nhìn nhìn khuôn mặt không hề biến sắc của thiếu gia, cẩn thận mở miệng: “Thiếu gia, ngài tìm nàng có việc?”

“Không có việc gì.”

Phất tay bảo quản gia đi, Diệp Cẩn cau mày, đứng dậy đến công ty.

“Diệp Tây, cậu dựa theo những gì viết ở trên đây mua đồ”.

Diệp Tây tiếp nhận giấy ông chủ đưa, không có nhiều lời, gật gật đầu đi ra ngoài.

“Diệp Đông, đặt vé máy bay, Z thị.”

“Vâng, thiếu gia.”

Diệp Cẩn nhìn Diệp Đông ra khỏi cửa văn phòng, đứng lên, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, tận thế sao?

Chậm rãi gợi lên khóe môi, nam nhân lạnh nhạt khi cười rộ lên lại có chút nghịch ngợm.

Diệp Thu, nếu như tận thế đến, anh sẽ có cơ hội phải không?

Ngàn dặm ở ngoài Z thị, Diệp Thu tại khách sạn tẩy đi một thân mỏi mệt, nhân lúc thời gian còn sớm, đi thuê một chiếc xe hàng, lái xe đi đến nơi bán súc vật địa phương.

Đó là một mảnh đất trống trải, rất nhiều người dắt trâu bò đợi người mua, còn có rất nhiều nông dân lôi kéo vào hàng nuôi gà vịt.

Đây là một cái chợ ở ngoại ô Z thị, không hề quy phạm(1), nhưng người bán đại bộ phận đều là nông dân, súc vật gia cầm đều được nuôi trong nhà cho nên chất lượng tốt lắm.

(1) quy phạm: theo khuôn khổ

Diệp Thu mua năm con trâu, ba con bò cái, hai con trâu đực, bảo người ta đưa vào chỗ sân thuê ở ven đường, đó là nơi cho người mua gia súc, một ngày một trăm khối(2).

(2) 1 Khối = 1000

Lại mua hai đối cừu, hơn mười đối gà, mười đối vịt, còn mua bốn đối ngỗng, đều cho vào cái sân kia, thu vào không gian.

Nghe được gần đó có nuôi lợn rừng, cậu lại lái xe đi mua mười con lợn, hai công, bỏ vào thùng xe, đi được đến nơi không có người liền thu vào không gian.

Trong không gian đã sớm có chuồng gà vịt lợn, trâu bò dê đều được nuôi thả tại đầu phiến thảo nguyên, dù sao thoạt nhìn trong không gian đều ấm áp như xuân, cũng không sợ chúng nó lạnh.

Hiện tại trong không gian đã biến hóa lớn, tới gần phiến đất, đủ loại rau dưa, cà chua, cà, dưa chuột, rau hẹ, củ cải, cải xanh, sinh cơ bừng bừng.

Về sau còn có đủ loại cây ăn quả, chờ máy móc đều đưa tới, đến lúc đó là có thể gieo, lúc nước lúa mì cái gì cũng sẽ có!

Cho dù là tại mạt thế cũng sẽ không đói bụng.

Trở về khách sạn, Diệp Thu vừa tắm rửa xong đi ra thì nghe tiếng gõ cửa, có điểm kinh ngạc sao lại có người tìm mình, mở cửa ra, không nghĩ tới người đứng ở cửa lại là Diệp Cẩn.

“Sao anh lại ở đây?”

Diệp Cẩn không có trả lời, mang theo hành lý lập tức vào phòng.

“Anh là anh trai em”.

Diệp Thu cứng lại, ngoan ngoãn gọi, “Ca ca”.

“Ừm, nói cụ thể”.

“Anh đến tận đây chính là để hỏi cái này? Không phải còn có điện thoại sao?”

“Nói không rõ ràng.”

Diệp Thu ở trong lòng thở dài, điện thoại nói không rõ ràng sẽ không chờ chính mình trở về nói sau sao?

“Chín giờ mười tám phút ngày ba mốt tháng tám, W thị sẽ phát sinh động đất, toàn bộ thành thị gần như bị hủy. Buổi tối sẽ có mấy khỏa thạch rơi xuống Trái Đất, mang đến một loại virus, virus lan ra toàn cầu, người lây nhiêm đều biến thành hoạt tử nhân(3), ăn thịt người, cũng chính là tang thi”.

(3) hoạt tử nhân: dạng như người chết biết đi ấy.

“Toàn cầu?”

“Đúng vậy, kỳ thật không chỉ W thị có động đất, các quốc gia khác đều có nhưng không nghiêm trọng như W thị, nhưng lại có núi lửa cùng sóng thần”.

“Chân chính khủng bố nhất là tang thi, chỉ cần bị cắn hoặc là bị chúng gây tổn thương đều bị lây nhiễm”.

“Rất nghiêm trọng.” Diệp Cẩn nhăn mi lại, giọng nói có chút trầm thấp, nếu là giống như lời của Diệp Thu thì loài người sẽ phải gặp kiếp nạn.

Diệp Thu làm cho chính mình tận lực không chú ý đến hình ảnh lúc đó, đâu chỉ là nghiêm trọng, W thị gần như bị giết, địa phương khác không nghiêm trọng như vậy nhưng tang thi vô số, mọi người trong tình trạng khủng hoảng không có ý chí chiến thắng, ai nấy đều trông vào quân đội, căn bản không cứu được nhiều người như vậy.

“Cho nên em mới mua nhiều đồ vật như vậy? Nhưng còn máy thu cắt?”

Tim Diệp Thu đập loạn, cậu nghĩ đến sẽ nói cho Diệp Cẩn chuyện không gian, nhưng mà…

Bắt lấy tay Diệp Cẩn, đem hắn kéo đến phòng tắm, khóa kỹ cửa, dưới ánh mắt nghi hoặc của hắn mở miệng: “Em muốn mang anh đi một chỗ”. Ra vẻ thoải mái mà cười cười, “Sau này mạng của em đều ở trong tay anh”.

——— —————— —————— —————— —————— —————
Hết chương 3
[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yi Siêu Biến Thái về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Hothao, Miêu Miêu Cô Nương, VanThichVoTinh, bungsi myoc, shirochan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: shirochan và 36 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1492 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 773 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé trà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.