Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Phá án ư? Cứ để sau bữa tối - Higashigawa Tokuya

 
Có bài mới 16.01.2018, 11:09
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33556
Được thanks: 5201 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới [Trinh thám] Phá án ư? Cứ để sau bữa tối (#2) - Higashigawa Tokuya - Điểm: 11
PHÁ ÁN Ư? CỨ ĐỂ SAU BỮA TỐI

(Tập 2)


images

Xem Tập 1 - Tập 3

Nguyên tác: 謎解きはディナーのあとで (#2)
Tác giả: Higashigawa Tokuya
Thể loại: Trinh thám
Dịch giả: Trương Thùy Lan
Nhà phát hành: Nhã Nam
Nhà xuất bản: NXB Lao Động
Năm xuất bản: 12/2014
Số trang: 271 trang
Kích thước: 14 x 20.5 cm
Giá bìa: 67 000 VND
Ebook thuộc Dự án Ebolic #22
Shooting: Lemontree123; Typing: HanaJJ, Smiley Su, Ntan234, LVBT, Cabu
Checking: Nguyet Anh; Leading & Publishing: Tornad
Ngày hoàn thành: 11/6/2017


Giới thiệu

SÁT NHÂN TRONG NHÀ,

VÔ VÀN NGHI PHẠM,

SUY LUẬN THUẦN TÚY.

Với sự tham dự của hai cảnh sát chuyên nghiệp, gia thế cao sang, học vấn huy hoàng, đầu óc hoành tráng, nhưng chưa phá nổi một vụ án nào...Và một thám tử nghiệp dư làm nghề quản gia, lái xe, vệ sĩ kiêm dọn bàn, chỉ dựa vào các tình tiết nghe kể mà đoán đâu trúng đó... Phá án ư? Cứ để sau bữa tối là một tiểu thuyết viết theo phong cách trinh thám cổ điển, chặt chẽ mà hài hước, bày ra đủ mọi dữ kiện trước mắt người đọc, thách thức họ đi điều tra cùng mình, cười vòa sự rối beng của họ và cuối cùng làm cho óc suy luận của những người ham khám phá được thư giãn nhất.

Là tiểu thuyết bán chạy nhất Nhật Bản năm 2011, "Phá án ư? Cứ để sau bữa tối" còn đặc biệt có duyên với khán giả khi lần lượt được chuyển thể thành phim truyền hình và điện ảnh ăn khách trong hai năm sau đó.

Higashigawa Tokuya sinh năm 1968 tại Nhật Bản. Tốt nghiệp khoa Pháp lý Đại học Okayama. Năm 2002, tiểu thuyết đầu tay của ông được trao giải Tác giả mới của dự án Kappa Novels. "Phá án ư? Cứ để sau bữa tối" được Honya Taisho trao giải tác phẩm bán chạy nhất năm 2011 tại Nhật Bản. Truyện được giới trẻ đặc biệt yêu thích, được ví như Conan 2 ở Nhật.

Mục lục

Câu chuyện thứ nhất: Anh cần bằng chứng ngoại phạm?
Câu chuyện thứ hai: Đừng để quên mũ khi giết người
Câu chuyện thứ ba: Chào mừng đến bữa tiệc mưu sát
Câu chuyện thứ tư: Phòng ngủ đêm giáng sinh
Câu chuyện thứ năm: Số phận của hung thủ nằm ở mái tóc
Câu chuyện thứ sáu: Không có phòng nào kín tuyệt đối



Đã sửa bởi Nminhngoc1012 lúc 26.01.2018, 09:40, lần sửa thứ 6.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nminhngoc1012 về bài viết trên: Mymk
     

Có bài mới 21.01.2018, 10:21
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33556
Được thanks: 5201 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Trinh thám] Phá án ư? Cứ để sau bữa tối (#2) - Higashigawa Tokuya - Điểm: 10
Câu chuyện thứ nhất:

Anh cần bằng chứng ngoại phạm?



1


Chỉ mất sáu phút để đi từ ga Kokubunji tới ga Tachikawa bằng tàu tốc hành đặc biệt Chuo.

Một buổi chiều thứ Bảy trung tuần tháng Chín. Ga Tachikawa tấp nập người mua sắm lẫn không mua sắm. Quả không hổ danh là thành phố “nóng” nhất tuyến Chuo. Gần đây, không thành phố nào ở Chuo thay đổi chóng mặt như Tachikawa. Phía trước cửa ga được làm đẹp hơn, những tòa nhà tráng lệ mọc lên san sát, các khối trang trí có hình thù kỳ dị, đường tàu một ray chẳng biết về đâu chạy rù rì trên đầu. Một hình ảnh hoàn toàn đối lập với tuyến Chuo vốn có. Thậm chí có phần còn vượt trội cả thành phố Kichijoji. Đương nhiên là người dân Kichijoji không công nhận điều này.

Hosho Reiko miên man nghĩ vậy khi bước trên đường bộ hành trên cao trước cửa Nam ga Tachikawa. Cô mặc bộ vest đen, đeo kính không số màu đen. Trông cô không khác gì một nhân viên công sở giản dị với mái tóc được búi gọn đang lắc lư theo từng nhịp chân. Nhưng thực tế thì Reiko hiện là điều tra viên của Sở Cảnh sát Kunitachi. Cô đến Tachikawa vì công việc chứ không phải để mua sắm.

Khác với cửa Bắc đã có nhiều khu mua sắm lớn, cửa Nam ga Tachikawa chưa được cải tạo nhiều, vẫn còn nhiều khu đất chờ tái thiết. Sâu vào bên trong là nơi có nhiều tòa nhà tạp cư được miêu tả bằng ba từ “Cũ – Chật – Thấp”. Reiko đi thang cuốn xuống dưới mặt đất rồi đi bộ thêm một đoạn nữa. Trước mắt cô hiện ra tòa nhà năm tầng khung sắt, xây theo kiểu hình ống. Tòa nhà trông khá tồi tàn, mới nhìn tưởng sắp bị phá bỏ. Tấm biển “Tòa nhà Gondo” treo phía trước cũng nhuốm màu lịch sử.

Đến nơi, Reiko kiểm tra ngay đồng hồ. Bây giờ là 2 giờ 15 phút chiều. Mới mười lăm phút trôi qua kể từ khi cô rời khỏi chung cư Wakaba Corp ở Kokubunji. Trên tàu điện không xảy ra chuyện gì khiến cô mất thêm thời gian. Như vậy, mười lăm phút là khoảng thời gian tối thiểu để đi từ Wakaba Corp đến Gondo. Reiko vừa kết luận xong thì…

Có tiếng gào rú cô nhớ đã nghe thấy lúc ở Tachikawa. Linh cảm có chuyện chẳng lành, Reiko nhìn sang phía Đông thì thấy một chiếc xe hiệu Anh quốc – chiếc Jaguar màu bạc – đang phóng quá tốc độ cho phép. Dưới ánh nắng chiều, chiếc xe hào nhoáng sáng lấp lánh như gương.

Nói chính xác thì đó là thứ ánh sáng chói mắt hơn cả khi nhìn thẳng vào mặt trời bằng mắt thường.

Reiko thấy hơi chóng mặt, cô thầm van vỉ.

“…” Xin anh đấy! Làm ơn đỗ cách tôi 10m.

Trái với ước nguyện của Reiko, chiếc Jaguar thích gây chú ý chỉ đỗ cách Reiko có 50cm kèm theo tiếng phanh chói tai. Reiko tức tối vì bị đem ra làm trò cười trước ánh mắt tò mò của người qua đường.

Trong khi đó, đủng đỉnh bước xuống từ ghế lái là một anh chàng mặc vest trắng. Không biết người dân Tachikawa nghĩ sao về anh ta. Hẳn họ nghĩ đây là một cậu ấm con nhà giàu hoặc một tay sai thân cận của trùm mafia chứ chẳng ngờ đó là một cảnh sát. Nhưng đó lại là sự thật. Vâng, anh ta chính là Kazamatsuri – thanh tra ưu tú của Sở Cảnh sát Kunitachi – người giữ chức thanh tra khi mới 32 tuổi. Còn nữa, anh ta cũng là quý tử của người sáng lập hãng Kazamatsuri Motors, hãng xe nổi tiếng với thiết kế đẹp và động cơ hao tốn nhiên liệu, vì lẽ đó nên gọi anh ta là cậu ấm con nhà giàu cũng chẳng sai. Nhưng cách gọi chuẩn nhất có lẽ là, Kazamatsuri – cậu ấm nhà giàu ăn mặc như tay sai mafia hiện đang là cảnh sát .

Chàng thanh tra đó vừa bước xuống xe liền vung tay lên xem giờ như thể muốn khoe chiếc đồng hồ Rolex. Anh quay sang Reiko – người đến trước – bày tỏ sự thất vọng, “Tiếc quá. Đường xá chật chội khiến tôi không phát huy được hết tính năng của chiếc Jaguar này. Tôi đã trổ hết tài nghệ lái xe để rút ngắn thời gian rồi đấy.” Thanh tra Kazamatsuri say sưa tự mãn một cách vô thức rồi nhún vai thật mạnh, “Thôi, không lý do lý trấu nữa. Rõ ràng tôi thua rồi, cô Honsho nhỉ. Giữ đúng lời hứa, tối nay tôi sẽ đãi cô món Ý hảo hạng.”

“Hả!?” Sau một thoáng bối rối, Reiko đập hai tay vào nhau, “Hay quá! Tôi vẫn mong mỏi được ăn tối cùng thanh tra, dù chỉ một lần!” và ghé sát vào mặt thanh tra nói tiếp, “Anh tưởng tôi sẽ sung sướng thốt lên như vậy hả?”

“Nếu cô muốn…” Thanh tra Kazamatsuri hơi né người về phía sau.

“Chẳng có vụ cá cược nào nói ai thắng sẽ được đãi món Ý hảo hạng hết! Không bao giờ có chuyện đó!”

“Tôi không nghĩ là không…”

“Không!” Reiko quả quyết. “Chúng ta chạy thi từ Kokubunji đến Tachikawa không phải là để cá cược. Đó là một phần của công tác điều tra. Thủ tục cần có để kiểm tra bằng chứng ngoại phạm. Phải không thưa thanh tra?”

Reiko chỉ tay về phía tòa nhà Gondo. Có vài xe cảnh sát đang đỗ trước tòa nhà. Dải băng vàng với dòng chữ “Không nhiệm vụ miễn vào” chăng ngoài cửa cho biết, đây là hiện trường vụ án.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.01.2018, 10:22
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33556
Được thanks: 5201 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Trinh thám] Phá án ư? Cứ để sau bữa tối (#2) - Higashigawa Tokuya - Điểm: 10
2


Vụ án xảy ra tại tòa nhà Gondo ở cổng Nam ga Tachikawa. Nhận được thông báo từ sáng sớm, Reiko vội lao đến hiện trường khi ngoài đường mới lác đác có vài bóng người. Cố nén cái ngáp dài, Reiko cúi người qua dải băng vàng, bước lên cầu thang để lên tầng 3. “…Thưa thanh tra, tôi đến hơi muộn.”

Dù không cần nhưng Reiko vẫn xin lỗi rồi tiến lại chỗ cấp trên.

Thanh tra Kazamatsuri nở nụ cười hiền lành, giơ một tay lên chào Reiko, “Gì cơ, tôi cũng vừa mới đến thôi.”

Thái độ của thanh tra bao dung như thể chào đón cô người yêu đến muộn. Cứ nghĩ đến việc cả ngày hôm nay bị người cấp trên này quay như chong chóng, Reiko chỉ muốn quay gót đi thẳng về nhà. Nhưng cô chưa kịp làm điều đó thì chỉ thị đầu tiên của thanh tra đã bay tới.

“Chúng ta vào xem hiện trường thôi. Lại đây, cô Hosho.”

Thanh tra Kazamatsuri xoay người bước đi, Reiko đi theo sau. Hai người im lặng đi lên chiếu nghỉ giữa tầng 3 và tầng 4. Một cô gái toàn thân lạnh toát đang nằm ở đây. Tuy đã chứng kiến cảnh này nhiều lần những Reiko vẫn không sao quen được. Cô toan đưa mắt nhìn ra chỗ khác thì thanh tra Kazamatsuri hỏi, “Cô Hosho, nhìn cảnh này, cô có nhận ra điều gì không?”

“…Nhận ra…” Nhận ra điều gì nhỉ. Reiko vội quan sát.

Cô gái ước chừng ngoài 30. Dáng người trung bình, khuôn mặt bầu bĩnh. Mái tóc ngắn, nhan sắc bình thường. Phục trang cũng rất giản dị. Áo sơ mi dài tay màu nâu cùng chiếc quần bó màu đen. Đôi giày bệt cũng màu đen. Bụng cô có vết thương giống như bị đâm. Máu chảy ra sàn bê tông tạo thành hình giống như bản đồ. Từ những điều trên, có thể kết luận đây là một vụ giết người vì không thấy hung khí quanh nạn nhân, ngoài ra thì chưa thể nói gì thêm. Reiko thành thật thừa nhận, “Xin lỗi thanh tra, tôi không thấy có gì đặc biệt.”

“Ồ, đành vậy chứ biết làm sao.” Nói vậy nhưng thanh tra Kazamatsuri vui mừng ra mặt, “Cô nhìn kỹ đi Hosho. Không có hung khí bên cạnh thi thể, điều đó có nghĩa là…”

Vâng, một vụ giết người. Mình thật dại khi thừa nhận quá sớm. Bỏ ngoài tai câu chuyện vô nghĩa của thanh tra Kazamatsuri, Reiko kiểm tra tư trang của nạn nhân.

Trong túi quần của nạn nhân có ví và một chiếc chìa khóa giống như khóa nhà. Trong ví có 12.000 yên, một chút tiền lẻ và hai thẻ tín dụng. Có cả bằng lái xe. Thanh tra Kazamatsuri cầm bằng lái xe lên đọc to, “Tên nạn nhân là Kanno Yumi. Địa chỉ, phòng 202 Wakaba Corp, phường 3, thành phố Kokubunji.”

Theo ngày tháng năm sinh ghi trên bằng lái thì nạn nhân 35 tuổi.

Chợt Reiko phát hiện ra. Không có điện thoại di động trong tư trang của nạn nhân. Điều này thật bất thường. Thường thì ở tuổi này, phụ nữ đều có điện thoại di động. Chắc chắn hung thủ đã lấy điện thoại của nạn nhân. Hung thủ sợ điện thoại sẽ làm lộ danh tính. Nói cách khác, hung thủ là người quen biết với nạn nhân. Reiko suy luận tới đó thì…

“Theo suy luận của tôi thì hung thủ là người quen biết với nạn nhân. Cô biết tại sao không Hosho?”

“…” Tại sao ư, Reiko đã có sẵn câu trả lời…

“Nếu cô không biết thì để tôi nói cho. Cần chú ý tới điện thoại di động. Hung thủ đã ăn cắp điện thoại của nạn nhân.”

“…” Reiko có cảm giác như suy nghĩ của mình vừa bị ăn cắp.

Dù chẳng ấn tượng với suy luận của thanh tra nhưng có một điều khiến Reiko thắc mắc: Tại sao là cấp trên nhưng suy luận của anh ta chỉ ngang với cấp dưới?



Sau khi kiểm tra hiện trường, Reiko và thanh tra Kazamatsuri đi lên tầng 5. Tầng 5 của tòa nhà Gondo được dùng làm nhà ở, chủ tòa nhà hiện sống một mình trên đó.

Ông Gondo Kanji, 67 tuổi. Chính ông là người đầu tiên phát hiện ra vụ việc.

Ông Gondo Kanji đón hai điều tra viên trong bộ đồ nỉ xanh lam từ đầu tới chân. Sau khi mời hai điều tra viên ngồi, ông bắt đầu kể về thời điểm phát hiện ra vụ việc.

“Lúc đó là 6 giờ sáng. Tôi vẫn hay chạy bộ buổi sáng, sáng nay tôi mặc bộ đồ nỉ và ra khỏi nhà như thường lệ. Nhưng xuống đến cầu thang, tôi khựng lại. Có một cô gái nằm ở chiếu nghỉ, xung quanh máu chảy lênh láng. Tôi biết ngay là cô ấy đã chết. Cô ấy không phải là người ở đây. Tôi nhớ mặt cả người làm thêm ở tòa nhà này. Tôi không hề biết cô ấy. Tôi chạy bộ về phòng, gọi ngay cho 110.”

“Tôi hiểu rồi.” Thanh tra Kazamatsuri hài lòng gật đầu. “Đó là lý do ông mặc bộ đồ nỉ này đúng không. Ra là vậy.”

Có vẻ đối với thanh ta Kazamatsuri, việc người quản lý khu nhà mặc bộ đồ nỉ mới là nghi vấn lớn nhất. Để cho thanh tra đang đi nhầm hướng giữ im lặng, Reiko đặt hỏi, “Từ đêm qua tới sáng nay, ông có nghe thấy tiếng xô xát nào không?”

“Không, tôi ở nhà từ chiều qua nhưng chẳng nghe thấy gì. Khu nhà này ban đêm hầu như chẳng có ai.”

“Ở đây có những cửa hàng nào?”

“Tầng 1 là cửa hàng trang sức, tầng 2 là phòng khám xương khớp, tầng 5 là nhà tôi. Còn tầng 3 và 4 hả? Cả hai đều đang trống. Thời buổi khó khăn nên bỏ không suốt hai tháng nay rồi.”

Có vẻ như hiệu suất sử dụng của tòa nhà Gondo rất thấp. Nếu tầng 3 và 4 trống thì sẽ không có ai sử dụng cầu thang. Hung thủ đã cố tình chọn địa điểm vắng vẻ giữa thành phố để làm nơi gây án.

Lấy lời khai xong, Reiko và thanh tra Kazamatsuri cảm ơn ông Gondo Kanji và rời khỏi căn hộ.

“Chắc chắn hung thủ biết rõ khu nhà này. Hung thủ đã gửi tin nhắn dụ Kanno Yumi tới đây. Mục đích là để sát hại cô ấy. Nói cách khác, đây là một vụ giết người có kế hoạch. Phải không cô Hosho?”

Một suy luận rất đúng “chất thanh tra Kazamatsuri”, chẳng có gì để chê nhưng cũng chẳng có gì để khen. Nghĩ khen cũng chẳng mất gì nên Reiko chọn cách gật đầu.

“Vâng, tôi nghĩ là thanh tra nói đúng.”



Kết quả khám nghiệm được công bố. Theo giám định của bác sĩ thì nạn nhân chết do mất máu. Hung khí là vật có lưỡi sắc như dao nhọn hoặc dao bầu. Nạn nhân tử vong do vết thương ở bụng nhưng cũng có một vài vết xước nhỏ ở mu bàn tay và sau gáy. Có thể nạn nhân đã xô xát với hung thủ. Nghĩa là, không phải Kanno Yumi bị đâm trong tình trạng không kháng cự.

Thời gian tử vong được xác định trong khoảng từ 7 đến 9 giờ tối.

Sau khi có được chừng ấy thông tin, các điều tra viên bắt đầu lấy lời khai từ những người sống quanh hiện trường. Vốn không thích kiểu điều tra bài bản nên thanh tra Kazamatsuri không hào hứng lắm với việc phải ở lại Tachikawa. Anh bảo Reiko, giọng hớn hở như mời bạn đi dạo, “Cô Hosho, chúng ta đến Kokubunji nhé. Tôi muốn xem căn hộ của Kanno Yumi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.