Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 

Trùng sinh chỉ thuộc về hoàng hậu - Tử Nguyệt Sa Y

 
Có bài mới 14.01.2018, 01:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 5126
Được thanks: 572 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Trùng sinh chỉ thuộc về hoàng hậu - Tử Nguyệt Sa Y - Điểm: 10

138: Ngoại truyện 28: Phương thuốc
  

Lớp học trong cung học dựa theo tuổi tác cùng sự hiểu biết của bọn nhỏ mà phân chia lớp. Lớp Tiêu Lĩnh học tất nhiên là lấy Tiêu Lĩnh làm trọng tâm, tiến độ dạy học cũng theo sự tiến bộ của tiểu Hoàng tử.

Những đứa bé khác ở nhà ít nhiều đã có học những thứ cơ bản, chỉ có Hàn Thế Nam cái gì cũng chưa học, đi học ngày đầu tiên liền ngốc nhất lớp.

Phu phu Hoàng đế cũng chưa cho Tiêu Lĩnh học vỡ lòng, nhưng thật ra Tiêu Lĩnh ở Từ Ninh Cung đã được Cố Thái hậu chỉ dạy hết rồi.

Nhìn thấy bạn ngồi cùng bàn là người lúc trước gặp ở cung yến, trong lòng Tiêu Lĩnh có chút hưng phấn:

"Nam Nam!"

Hàn Thế Nam tức khắc cười đến mi mắt cong cong. Thì ra tiểu điện hạ còn nhớ rõ mình, bọn họ về sau có thể làm bạn tốt của nhau rồi. <HunhHn786>

Thấy Hàn Thế Nam cái gì cũng không biết, Tiêu Lĩnh ôn nhu nói.

"Nam Nam, ngươi không biết sao? Cái này ta có thể dạy ngươi......"

Hàn Thế Nam như đi vào cõi thần tiên, biểu tình này Tiêu Lĩnh đã nhìn thấy trên mặt Thanh Loan rất nhiều lần.

"Cám ơn điện hạ."

Khuôn mặt nhỏ của Hàn Thế Nam hiện lên vẻ khổ sở, cũng cảm thấy thật là mất mặt.

Tiêu Lĩnh xua xua tay, trên mặt tươi cười càng sáng lạn:

“Không cần khách khí, ngươi có thể gọi ta là Lĩnh Nhi.”

Tiêu Lĩnh lúc còn nhỏ trưởng bối và bạn cùng chơi ngày thường đều gọi là Lĩnh Nhi, có rất ít người gọi là điện hạ. Hàn Thế Nam là bạn học, theo bản năng Tiêu Lĩnh cảm thấy Nam Nam cũng nên gọi như vậy.

“Cám ơn Lĩnh Nhi.”

Hàn Thế Nam cười tủm tỉm, cũng không thèm để ý người chung quanh nhìn mình với ánh mắt kinh ngạc.

Vào giờ nghỉ, Tiêu Lĩnh mang theo Hàn Thế Nam đi sang phòng học bên cạnh tìm Cố Hạ chơi:

“Cố Hạ ca ca, đây là Nam Nam.”

“Cố Hạ ca ca xin chào, đệ là Nam Nam.”

Hàn Thế Nam không sợ người lạ, thấy Cố Hạ hào phóng chào hỏi.

“Chào Nam Nam, mau tới đây ăn điểm tâm.”

Lớp học trong cung học chuẩn bị cho các bạn nhỏ thức ăn thực không tồi. Vào giờ nghỉ có các loại điểm tâm phong phú để lựa chọn. Thời điểm Tiêu Lĩnh cùng Hàn Thế Nam tới, Cố Hạ đang chuẩn bị ăn. Cố Hạ bưng hai cái đĩa đưa tới cho Hàn Thế Nam.

“Cám ơn Cố Hạ ca ca.”

Tay trái Hàn Thế Nam nắm lên một khối bánh quế hoa thủy tinh, tay phải cầm một khối bánh phù dung ngàn tầng, xoay người hỏi Tiêu Lĩnh:

“Lĩnh Nhi muốn cái nào?”

Hàn Thế Nam thích nhất ăn món điểm tâm ngọt. Cố Hạ ca ca thật tốt.

Ai ngờ Tiêu Lĩnh lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói:

“Ta không ăn, Nam Nam ăn đi.”

“Vì sao? Lĩnh Nhi không thích sao?”

Tiêu Lĩnh cười cười không nói lời nào, Cố Hạ liền lên tiếng giải thích.

“Lĩnh Nhi không thể ăn, Nam Nam ăn nhiều một chút là được.”

“Dạ.”

Hàn Thế Nam cái hiểu cái không gật gật đầu.

“Ta ăn giúp Lĩnh Nhi ……”

Cứ như vậy, Hàn Thế Nam vào cung học không đến nửa ngày, không chỉ có trở thành bạn tốt của Tiêu Lĩnh, còn thành công ăn hai phần điểm tâm, món mà ở nhà cha không cho ăn.

Nếu không phải ba tháng sau Hàn Thám hoa phát hiện hàm răng xinh đẹp của con trai có dấu hiệu bị hư, thì Nam Nam đã có thể ăn bánh ngọt lâu hơn.

Vì hàm răng của con mình, Hàn Thám hoa cố ý tìm Hoàng đế thỉnh chỉ, về sau không được cung cấp món điểm tâm ngọt cho Hàn Thế Nam.

Tiêu Minh Xuyên dở khóc dở cười hạ chỉ, quay đầu lại đã thấy Cố Du cười đến thiếu chút nữa thở không nổi.

Tin dữ giáng xuống, Hàn Thế Nam ủy khuất cực kỳ, cảm giác toàn bộ thế giới đều không tốt. Trước kia ở nhà, cha không cho ăn đường, khó khăn vào cung học không ai quản, thế nhưng cha còn xin Hoàng đế không cho ăn, thật là quá đáng mà.

“Nam Nam đừng buồn. Ta từ nhỏ cũng không được ăn đường đâu.”

Tiêu Lĩnh lấy ra khăn tay đưa cho Hàn Thế Nam. Hàn Thế Nam nhận khăn lau lau lung tung.

“Lĩnh Nhi không sao đâu, về sau chúng ta cùng không ăn, híc híc……”

Nhìn bộ dạng đáng thương lại ủy khuất của đứa bé, sư phó Cố Tương cười đến nước mắt thiếu chút nữa cũng chảy ra.

Hàn Thế Nam vào cung học không bao lâu, Tiêu Minh Xuyên lệnh Dương Mục đi Phúc Hải đảm nhiệm vị trí Tổng đốc Phúc Hải thay thế Hỗ Khải. Hàn Thế Nam khó tránh khỏi không vui. Tiêu Lĩnh thấy thế lén đi hỏi Tiêu Minh Xuyên, có thể để Hàn Thám hoa đi làm quan ở địa phương tương đối gần Phúc Hải hay không.

Tiêu Minh Xuyên không nghĩ tới Tiêu Lĩnh sẽ đến hỏi mình chuyện này, có chút kinh ngạc, ngẩn người nói:

“Lĩnh Nhi, là con muốn hỏi chuyện này, hay là Nam Nam nói với con cái gì?”

Tiêu Lĩnh chớp chớp mắt nói:

“Nam Nam chưa nói gì, nhưng phụ thân Nam Nam đi xa nhà, còn phải đi nhiều năm, Nam Nam có chút luyến tiếc.”

Tiêu Lĩnh tới hỏi Tiêu Minh Xuyên cũng không nói cùng Hàn Thế Nam, chỉ là tò mò hỏi một chút, không phải muốn như thế nào cả.

Tiêu Minh Xuyên không có trực tiếp trả lời vấn đề, mà là hỏi lại.

“Lĩnh Nhi, con chịu được khi cùng Nam Nam tách ra sao?”

Trong lớp có nhiều bạn học như vậy, mà Tiêu Lĩnh chỉ thân thiết cùng Hàn Thế Nam. Đối với những người khác đều là không mặn không nhạt, vẫn duy trì xa cách.

“Con nhớ Nam Nam có thể viết thư, Nam Nam cũng có thể viết thư cho con, Nam Nam vui vẻ quan trọng hơn.”

Bạn tốt tất nhiên rất quan trọng, nhưng phụ thân cùng cha càng quan trọng hơn. Nếu phụ hoàng cùng cha cũng chia ra, Tiêu Lĩnh cảm giác mình cũng sẽ rối rắm.

Tiêu Minh Xuyên nhớ kiếp trước Dương Mục cùng Hàn Thám hoa đều là trọng thần, kiếp này hắn muốn tiếp tục trọng dụng họ. Nếu có cơ hội hắn rất vui lòng tạo điều kiện cho họ. Tiêu Minh Xuyên tin tưởng Dương Mục cùng Hàn Thám hoa đều sẽ thực cảm kích hắn.

Dương Mục đi Phúc Hải một năm, Tiêu Minh Xuyên liền đem Hàn Thám hoa đến Huệ An nhậm chức Tri phủ. Tiêu Lĩnh cùng Hàn Thế Nam bởi vậy phải chia tay nhau.

Tiêu Minh Xuyên thấy Tiêu Lĩnh rầu rĩ không vui, liền đem Thanh Loan nhét vào lớp học cùng Tiêu Lĩnh cho có bạn. Mặc kệ Thanh Loan có thể nghe hiểu nội dung bài giảng hay không Tiêu Minh Xuyên không thèm để ý, ít nhất có Thanh Loan bên cạnh Tiêu Lĩnh cũng có bạn để chơi.

Hàn Thế Nam đi Phúc Hải, Tiêu Lĩnh bắt đầu viết thư. Hai người thư từ qua lại đều có không ít ký hiệu nguệch ngoạc (nét vẽ xiêu vẹo , méo mó , chưa thành thạo ).

Có một lần, Hàn Thế Nam gửi thư cho Tiêu Lĩnh kẹp chung với tấu chương của Dương Mục trình lên cho Tiêu Minh Xuyên. Tiêu Minh Xuyên liền thuận tiện nhìn qua, ai ngờ các loại ký hiệu quá nhiều, hắn đọc xong lá thư cũng không rõ Hàn Thế Nam rốt cuộc viết cái gì.

Tiêu Minh Xuyên không dám để con trai biết mình đã đọc lén thư, thật cẩn thận đem phong thư phục hồi nguyên trạng trước khi chuyển đến cho Tiêu Lĩnh.

Xuất phát từ tò mò, Tiêu Minh Xuyên âm thầm quan sát Tiêu Lĩnh, phát hiện Tiêu Lĩnh xem thư rất bình thường. Sau đó Tiêu Lĩnh hồi âm cho Hàn Thế Nam cũng là dùng ký hiệu. Tiêu Minh Xuyên nhìn qua liền biết con mình viết tiếng lóng.

Đương nhiên, tình hình như vậy cũng không có quá dài. Tiêu Lĩnh cùng Hàn Thế Nam ngày càng học nhiều chữ hơn, thư càng viết càng tốt, các loại ký hiệu cũng càng ngày càng ít. Sau này Tiêu Minh Xuyên không xem thư của con nữa.

Khi Tiêu Lĩnh mười tuổi, Tiêu Minh Xuyên từ Diệp Thành Tây Bắc mời đến một vị thần y tên là Thẩm Mậu. Không ai biết Tiêu Minh Xuyên từ đâu đào ra vị thần y này. Nhưng từ khi Thẩm Mậu tới Thượng Kinh, đã làm các thái y bắt đầu cảm thấy khó giải quyết cùng bất đắc dĩ, nhưng thân thể Tiêu Lĩnh dần dần có khởi sắc.

Tiêu Minh Xuyên thấy thế vui mừng quá đỗi. Cũng may có Diệp Lan nói cho hắn biết Thẩm Mậu ở đâu, bằng không hắn tìm đến bây giờ cũng tìm không ra.

Không ngờ ở thời điểm Tiêu Minh Xuyên vui vẻ, Thẩm Mậu cho hắn một tin tức không phải thực tốt. Thẩm Mậu nói nếu Tiêu Lĩnh chỉ là Hoàng tử bình thường, chỉ cần điều dưỡng tốt, không nhiều lo lắng áp lực, tuổi thọ giống người bình thường khẳng định là không có vấn đề. Đáng tiếc Tiêu Minh Xuyên mong đợi Tiêu Lĩnh không phải như vậy, Tiêu Lĩnh cũng biết tương lai mình cũng không phải bình thường như vậy.

“Ý Thẩm tiên sinh nói trẫm lập Lĩnh Nhi làm Thái tử, vẫn là quá mức miễn cưỡng?”

Thẩm Mậu ăn mặc cũ nát, còn mang theo một đứa bé luôn che kín mặt, đi đến nơi nào cũng không cho người ta thấy. Nhưng Tiêu Minh Xuyên đối với ông ta lại thật sự kính trọng.

Tiêu Minh Xuyên nhớ rất rõ ràng, kiếp trước Tiêu Nguyên Sóc khi mới vừa được Thẩm Diễn Chi mang về cung rất yếu ớt. Các thái y nhìn thấy đều mặt ủ mày chau, nói đứa bé là sinh non, từ nhỏ lại lang bạc kỳ hồ, chưa chắc trị được.

Tiêu Minh Xuyên khi đó đã mất đi Tiêu Lam cùng Cố Du, mọi thứ đều ký thác vào đứa bé này.

Sau đó vẫn là Thẩm Diễn Chi chậm rãi đem Tiêu Nguyên Sóc chữa khỏi, còn nuôi dưỡng khỏe mạnh, hoạt bát, không khác người bình thường.

Thẩm Diễn Chi y thuật cao thâm như thế, sư phụ hắn càng không cần phải nói. Tiêu Minh Xuyên nhìn thấy đứa nhỏ Thẩm Diễn Chi, ý nghĩ càng thêm kiên định.

Đứa bé đi theo Thẩm Mậu tới kinh chính là Thẩm Diễn Chi, trên mặt nó rốt cuộc có khuyết tật gì, Tiêu Minh Xuyên không có hỏi. Nhưng Thẩm Mậu cả ngày để Thẩm Diễn Chi che mặt, căn bản không cho người ngoài nhìn thấy, có thể thấy được vấn đề sẽ không nhỏ. Tiêu Minh Xuyên nhớ Thẩm Diễn Chi lớn lên là người anh tuấn, trên mặt nhìn không ra chút dấu vết nào không ổn.

Tiêu Minh Xuyên muốn Thẩm Mậu tiến cung làm thái y, nhưng Thẩm Mậu không muốn. Ông ta nói thái y tiếp xúc người bệnh quá ít, qua thời gian dài y thuật không tiến mà lui. Ông muốn chẩn trị nhiều loại bệnh, tiếp xúc nhiều người bệnh khác nhau, như vậy mới có thể làm cho y thuật của mình đã tốt càng tốt hơn.

Tiêu Minh Xuyên tán đồng cách nói của Thẩm Mậu, cũng không có miễn cưỡng Thẩm Mậu nữa. Cố Du lấy danh nghĩa Cố gia giúp Thẩm Mậu mở y quán ở Thượng Kinh. Trừ định kỳ tiến cung xem bệnh cho Tiêu Lĩnh, Thẩm Mậu dành phần lớn thời gian ở y quán.

Thẩm Mậu điều dưỡng cho Tiêu Lĩnh suốt ba năm, thân thể Tiêu Lĩnh càng ngày càng tốt, phu phu Hoàng đế đều thực vui vẻ. Ai ngờ Thẩm Mậu lại nói, ông ta gặp được Tiêu Lĩnh quá muộn. Nếu bắt đầu điều dưỡng từ mới sinh thì đến hiện tại Tiêu Lĩnh đã không khác gì người bình thường. Nhưng trong mười năm, Tiêu Lĩnh xem qua không ít đại phu, phương pháp trị liệu của bọn họ không thể nói là sai, chỉ là đi đường vòng mà thôi.

Dựa theo biện pháp trước mắt, Tiêu Lĩnh cũng chỉ có thể khôi phục đến trình độ này, muốn tiến bộ hơn là không có khả năng.

“Đối với tình trạng thân thể Thái tử điện hạ, cách làm của bệ hạ thật là miễn cưỡng.”

Tiêu Minh Xuyên nghe vậy lâm vào trầm tư. Lúc trước quyết định lập Tiêu Lĩnh làm Thái tử, hắn cũng trải qua suy nghĩ cặn kẽ. Tiêu Lĩnh là Trưởng Hoàng tử, nếu không thể trở thành Thái tử, thì sau này khi Tân hoàng đăng cơ, tình cảnh Tiêu Lĩnh nhất định sẽ khó khăn. Cho nên Tiêu Minh Xuyên sớm có ý tưởng là thà rằng mình vất vả một chút, trực tiếp bồi dưỡng cháu trai.

Nhưng Tiêu Lĩnh là đứa bé thông minh hơn người, Tiêu Minh Xuyên ý thức được Tiêu Lĩnh sẽ không cam tâm cả đời làm linh vật. Hiện giờ Thẩm Mậu lại nói như vậy, làm Tiêu Minh Xuyên không khỏi có một chút hối hận, có lẽ hắn không nên lập Thái tử sớm như vậy.

Không chờ Tiêu Minh Xuyên hối hận xong, Thẩm Mậu lại nói, bởi vì trước đây bị trì hoãn, nếu muốn có hiệu quả trị liệu tốt phải cho Tiêu Lĩnh uống dược liệu mạnh nhất. Nếu Tiêu Lĩnh chịu nổi, thì có thể khôi phục như người bình thường. Nếu chịu không nổi, công phu mấy năm nay sẽ giống kiếm củi ba năm đốt một giờ.

Tiêu Minh Xuyên càng rối rắm hơn. Sự tình liên quan tương lai của Tiêu Lĩnh, Tiêu Minh Xuyên không dám chuyên quyền độc đoán, nên về tìm Cố Du thương lượng.

Qua hai đời Tiêu Minh Xuyên cũng nuôi dưỡng Tiêu Lĩnh hơn hai mươi năm, lúc này nhìn Tiêu Lĩnh khỏe mạnh nhất. Tiêu Minh Xuyên lúc này đã thực thỏa mãn. Nhưng Thẩm Mậu nói biện pháp có chứa nguy hiểm, Tiêu Lĩnh chịu đựng được tất nhiên là mọi người đều vui mừng, với tất cả mọi người đó là chuyện tốt. Nhưng nếu chịu đựng không nổi thì……

Tiêu Minh Xuyên nghĩ tới nghĩ lui cũng lưỡng lự, dứt khoát liền đem quyền quyết định giao cho Cố Du. Ai ngờ Cố Du so với Tiêu Minh Xuyên càng rối rắm hơn, Cố Du do dự rất lâu, cũng không quyết tâm được. Phu phu Hoàng đế không quyết định được, liền đi tìm phu phu Thái hậu nhờ giúp đỡ quyết định dùm.

Bọn họ nói chuyện bị Cố Lạc nghe được, không đợi Tiêu Duệ cùng Cố An Chi mở miệng, Cố Lạc nhướng mày nói:

“Đệ nói cho hai vị ca ca nghe, hai người suy xét hình như có điểm sai rồi. Lĩnh Nhi đã mười ba tuổi, không phải trẻ con, vì sao không đi hỏi xem ý của Lĩnh Nhi như thế nào?”

Tiêu Minh Xuyên cùng Cố Du nghe vậy hai mặt nhìn nhau, đúng là bọn họ đều không có nghĩ vậy.

Nhìn thấy hai vị ca ca có biểu tình không hiểu, Cố Lạc lắc lắc đầu, lại nói:

“Hoàng đế ca ca khi ở tuổi của Lĩnh Nhi cũng đã là Hoàng đế. Hiện tại, Lĩnh Nhi là Thái tử, cũng có thể tự quyết định. Lĩnh Nhi cũng nên chịu trách nhiệm đối với lựa chọn của mình.”

Tiêu Minh Xuyên nghe được trợn mắt há hốc mồm. Hắn đối với Cố Lạc ấn tượng chỉ dừng lại ở việc thích cùng Tiêu Nham và Tiêu Nhạc đánh nhau, không nghĩ tới Cố Lạc nói chuyện thành thục chín chắn như vậy, còn thành công thuyết phục hắn.

Cố An Chi cũng tán đồng cách nói của Cố Lạc. Tiêu Lĩnh không phải người bình thường, nếu cả vận mệnh của mình cũng không thể tiến hành lựa chọn, như vậy nhiều năm sau, hắn dựa vào cái gì quản lý được lãnh thổ Đại Chu rộng lớn.

Sau đó Tiêu Minh Xuyên cùng Cố Du đem lời Thẩm Mậu nói truyền lại cho Tiêu Lĩnh. So với phu phu Hoàng đế băn khoăn rối rắm, thái độ của Tiêu Lĩnh thực kiên quyết, thẳng thắn tiếp nhận trị liệu của Thẩm Mậu.

Thấy Cố Du lo lắng sốt ruột, Tiêu Lĩnh cười an ủi cha, nói là có cơ hội chữa khỏi lại bỏ lỡ sau này sẽ hối hận. Nếu may mắn thành công, thì là vui mừng lớn, nếu bất hạnh không thành, hắn cũng liền nhận mệnh, ngoan ngoãn làm linh vật.

Sức khỏe Tiêu Lĩnh vốn là không bằng người thường, có thể chịu được dược tính quá mức mãnh liệt hay không cũng chưa biết. Thẩm Mậu cũng không dám nói mình nắm chắc mấy phần thành công, chỉ nói ông sẽ tận lực, hết thảy đều tùy duyên.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 14.01.2018, 01:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 5126
Được thanks: 572 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Trùng sinh chỉ thuộc về hoàng hậu - Tử Nguyệt Sa Y - Điểm: 10

139: Ngoại truyện 29: Bổ khuyết cho nhau
  

Bởi vì cũng không biết phương thuốc của Thẩm Mậu có hiệu quả không, Tiêu Lĩnh khi viết thư cho Hàn Thế Nam cũng vẫn chưa nhắc tới chuyện này.

“Cha, con phải về Thượng Kinh.”

Sau khi đọc xong thư, Hàn Thế Nam đột nhiên tìm Hàn Thám hoa, trịnh trọng nói ra quyết định của mình.

“Nam Nam, vì sao vậy?”

Hàn Thám hoa nghe vậy thực buồn bực. Mấy năm nay bọn họ ở Phúc Hải rất tốt, Hoàng đế cũng đã nhắc tới việc qua hai năm nữa hắn cùng Dương Mục đều có thể về kinh thành, đến lúc đó cả nhà sẽ cùng nhau trở về. Sao Nam Nam đột nhiên muốn trở về sớm.

Hàn Thế Nam do dự, thấp giọng nói:

“Lĩnh Nhi, à, ý con là nói Thái tử điện hạ, thân thể hình như không tốt lắm.”

Hàn Thế Nam từ nhỏ quen gọi Lĩnh Nhi, viết thư cũng xưng hô như vậy. Khi nói chuyện với cha lại cảm thấy không hợp quy tắc, nên đổi thành điện hạ.

Hàn Thám hoa thực kinh ngạc, truy hỏi nói:

“Con làm sao mà biết được?”

Tiêu Lĩnh thân thể không tốt cũng không phải bí mật. Nhưng mấy năm gần đây có tin tức Hoàng đế đã tìm được Thẩm thần y. Thân thể Thái tử điện hạ so với trước đây đã chuyển biến tốt đẹp. Hàn Thế Nam nói Tiêu Lĩnh không tốt, khó trách Hàn Thám hoa giật mình. <HunhHn786>

Hàn Thế Nam cúi đầu nhìn mặt đất, sau một lúc lâu lại ngẩng đầu lên nói:

“Điện hạ cũng chưa nói cái gì, nhưng con cảm thấy có gì đó…… không đúng lắm.”

Chỉ là cảm giác không đúng, Hàn Thám hoa có chút không lời gì để nói, một lát mới nói:

“Con muốn một mình trở về kinh?”

Hàn Thế Nam năm nay mười ba tuổi, nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ. Khoảng cách từ Phúc Hải đến Thượng Kinh mấy ngàn dặm, để con đi một mình Hàn Thám hoa có chút không yên tâm.

“Đương nhiên là một mình con đi, con lại không phải trẻ nhỏ.”

Hàn Thế Nam nói trẻ nhỏ là đệ đệ Dương Thế Bắc của mình kìa.

Dù quá trình thuyết phục song thân có chút khúc chiết, nhưng Hàn Thế Nam vẫn thành công được về kinh.

Trực giác của Hàn Thế Nam rất chính xác, tình huống của Tiêu Lĩnh xác thật không tốt. Vừa uống thuốc vừa châm cứu, phản ứng rất kịch liệt, cũng không có dấu hiệu khả quan. Cố Du đau lòng, thiếu chút nữa nhịn không được kêu từ bỏ, nhưng Tiêu Lĩnh không chịu, nói mình tin tưởng y thuật của Thẩm Mậu.

Khi Hàn Thế Nam một thân phong trần mệt mỏi về vào cung, cả nhà Hoàng đế đều sợ ngây người. Tiêu Minh Xuyên lúc ấy liền suy nghĩ, Tiêu Lĩnh cùng Hàn Thế Nam tách ra đã bao nhiêu năm, chỉ dựa vào thư từ mà tình cảm cũng có thể sâu nặng như vậy, thật đúng là không dễ dàng.

Không phải Tiêu Minh Xuyên có sức tưởng tượng phong phú mà thật sự là Phúc Hải cách Thượng Kinh quá xa, Hàn Thế Nam lại nhỏ như vậy, chỉ cảm giác Tiêu Lĩnh không tốt lại một mình đi trở về. Đúng là không phải tình cảm bình thường có thể có, có chút giống chuyện tình của Cảnh Cùng Hoàng đế và Khương Hoàng hậu.

“Nam Nam sao đã trở về?”

Tiêu Lĩnh không rõ mình đã lộ ra sơ hở chỗ nào.

“Trừ thời điểm mới vừa học viết, Lĩnh Nhi không viết chữ loạn như vậy, loạn quá……”

Hàn Thế Nam thở phào một hơi.

Khoảng thời gian trước, thân thể Tiêu Lĩnh đặc biệt suy yếu, tay phải nhấc không nổi bút. Nhưng lại không thể để Hàn Thế Nam hoài nghi, cho nên Tiêu Lĩnh viết phong thư kia rất gian nan, mất mấy ngày mới miễn cưỡng viết xong. Viết xong, Tiêu Lĩnh còn nhờ Tiêu Ý Hành nhìn xem chữ viết có vấn đề gì hay không mới gửi đi.

Không ngờ Hàn Thế Nam lại có thể nhìn ra, còn bởi vì vậy mà chạy trở về kinh.

“Nam Nam cũng quá lỗ mãng, xa như vậy mà một mình trở lại.”

Tiêu Lĩnh ngẫm lại thậm chí có chút sợ.

“Kỳ thật cũng không có gì, cha nhờ người mang ta trở về, cũng không có đi một mình mà có trưởng bối đồng hành.”

Nếu không phải Hàn Thám hoa vừa vặn có đồng liêu phải về kinh báo cáo công tác, vừa lúc có thể mang theo Hàn Thế Nam, thì một mình Hàn Thế Nam lăn lộn cũng chưa chắc về được.

“Vậy cũng không tồi, ta còn chưa từng có rời khỏi Thượng Kinh đâu.”

Nơi xa nhất mà Tiêu Lĩnh đi chính là Thái Bình Cung.

Hàn gia cùng Dương gia ở trong kinh đều có trưởng bối, Hàn Thế Nam trở về kinh thì không tính đi nữa. Dù sao hai năm nữa, phụ thân và cha cùng đệ đệ cũng phải trở về kinh.

Bởi vì hành động “ngàn dặm thăm phu” của Hàn Thế Nam, nên Tiêu Minh Xuyên cùng Cố Du theo bản năng liền đối đãi với Hàn Thế Nam như hôn phu của Tiêu Lĩnh.

Ai ngờ Hàn Thế Nam cùng Tiêu Lĩnh tình cảm tốt thì tốt lại không như bọn họ tưởng tượng. Hàn Thế Nam đầu tiên là thi đậu cử nhân, lại muốn chuẩn bị tham gia kỳ thi mùa xuân, thấy thế nào cũng giống chuẩn bị làm quan, mà không phải tính toán muốn vào Đông Cung.

Trước Vạn Xương Hoàng đế không lưu hành lập nam hậu, nhiều lắm cũng chỉ có nam phi. Nhưng từ khi Vạn Xương Hoàng lên ngôi có năm vị Hoàng hậu thì có bốn là nam, mà trong đó ba người đến từ Cố gia. Nam nhân Cố gia tiến cung đều không có công danh, không phải họ thi không đậu, mà ngay từ đầu không tính đi thi.

Trong các nam hậu chỉ duy nhất có Đoan Kính Hoàng hậu có xuất thân là Thám hoa. Nhưng Đoan Kính Hoàng hậu không có vào triều đình một ngày nào, đã bị Vạn Xương hoàng đế trực tiếp đưa vào cung.

Trước kỳ thi mùa xuân, Tiêu Minh Xuyên hỏi Tiêu Lĩnh, chuyện của họ rốt cuộc là như thế nào. Tiêu Lĩnh thực thẳng thắn nói với Tiêu Minh Xuyên rằng Hàn Thế Nam chí không ở hậu cung, mà Tiêu Lĩnh cũng không nghĩ miễn cưỡng hắn. Tiêu Minh Xuyên nghe vậy sợ ngây người. Tiêu Lĩnh rất thích Hàn Thế Nam, thích đến không đành lòng khó xử hắn. Bất quá Tiêu Minh Xuyên cũng không có can thiệp vấn đề cảm tình của con.

Hàn Thế Nam thuận lợi đậu Tiến sĩ, ở Hàn Lâm Viện ba năm, sau đó liền đi huyện Vân Sơn. Trước khi Hàn Thế Nam rời Thượng Kinh đi huyện Vân Sơn, Tiêu Lĩnh đã nói.

“Nam Nam, ta cho Nam Nam thời gian ba năm. Nếu vẫn cảm thấy làm quan so vào cung giúp ta càng phù hợp lý tưởng hơn, ta sẽ không miễn cưỡng Nam Nam.”

“Lĩnh Nhi, thực xin lỗi, ta……”

Hàn Thế Nam rất thích Tiêu Lĩnh, nhưng không muốn phần đời sau chỉ ở tại hậu cung. Tiêu Lĩnh xua xua tay, hòa nhã nói:

“Quan hệ của chúng ta không cần phải nói câu đó. Vân Sơn xa xôi hẻo lánh, Nam Nam đi đến đó cần phải cẩn thận.”

Tuy rằng Tiêu Lĩnh đã dặn dò qua, nhưng huyện Vân Sơn có các vấn đề nghiêm trọng vượt qua suy đoán của Hàn Thế Nam. Với tính quyết đoán hoặc là không làm đã làm phải làm đến cùng, Hàn Thế Nam đã đắc tội với mấy đại gia tộc địa phương, bị người ta đuổi giết. Cũng may Hàn Thế Nam phúc lớn mạng lớn, có người đến báo tin, nên tránh được một kiếp nạn.

Tiêu Lĩnh nghe tin sợ ngây người, vừa đúng lúc Chu Nhan bị Thanh Loan làm phiền đến không chịu được, liền dứt khoát phái hắn đi Vân Sơn. Chu Nhan tới huyện Vân Sơn, không chỉ để bảo vệ Hàn Thế Nam, mà còn thông báo tin tức. Có Chu Nhan tin tức cuồn cuộn không ngừng truyền về Thượng Kinh.

Hàn Thế Nam sở dĩ đi Vân Sơn cũng không phải là tùy tiện chọn, mà là hắn nói mình ở Thượng Kinh cùng Phúc Hải rất nhiều năm, trước nay chưa có thấy núi lớn. Hắn muốn tăng thêm kiến thức về các nơi trên lãnh thổ Đại Chu. Vừa đúng lúc có tin tức quan trọng liên quan đến huyện Vân Sơn, làm Tiêu Lĩnh không yên tâm để những người khác đi xử lí, nên để cho Hàn Thế Nam đi.

Vân Sơn có nhiều núi, trên núi nhiều cây, tài nguyên chính là củi, giống như đốn hoài cũng không hết.

Vì Vân Sơn tàu thuyền không lưu thông được, đường bộ lại thực gập ghềnh nhưng đối với việc vận chuyển gỗ lại rất đơn giản. Mỗi năm vào mùa hạ nước sông sẽ dâng cao, mọi người chỉ cần đốn cây thả xuống sông là được. Triều đình sẽ tự phái người chặn ở hạ du vớt gỗ lên, toàn bộ quá trình vận chuyển dùng rất ít sức.

Đương nhiên, không phải tất cả gỗ trôi đều có thể bị ngăn lại, có rất nhiều cây theo nước sông trôi ra biển rộng. Nhưng lãng phí như vậy là cần thiết, vì chỉ có xuôi theo dòng sông không còn có biện pháp vận chuyển gỗ ra ngoài.

Hai năm trước, Thượng Kinh xuất hiện một lượng lớn gỗ mun không rõ lai lịch. Gỗ mun thuộc loại cây lâu năm, chất lượng cao rất quý hiếm. Mà gỗ mun lâu năm lại bán tràn lan, cách nói của mọi người về nguồn gốc là không giống nhau.

Tiêu Lĩnh nghe thấy tin tức này có chút kinh ngạc, gỗ mun lâu năm là nguồn tài nguyên quý hiếm, nếu xuất hiện chút ít thì thôi, nếu với quy mô lớn cần phải hướng triều đình bẩm báo. Nhưng nhà nhà ở kinh thành tranh nhau mua gỗ mun, mà Thái tử cùng Hoàng đế lại không nhận được bất cứ tin tức gì.

Thực rõ ràng, có xuất hiện vấn đề, hơn nữa vấn đề còn không nhỏ. Trải qua một quá trình cẩn thận điều tra, Tiêu Lĩnh phát hiện con đường vận chuyển có chút khác nhau, nhưng mà nơi xuất phát của gỗ mun lại quy về một địa phương. Đó chính là huyện Vân Sơn ở Thục Châu. <HunhHn786>

Tiêu Lĩnh nghe tin càng kinh ngạc, Thứ sử Thục Châu hàng năm đều dâng tấu than khổ cùng triều đình. Suy xét đến điều kiện khó khăn của Thục Châu, Hoàng đế đối với các quận huyện của Thục Châu đặc biệt chiếu cố, thuế hàng năm cũng được miễn giảm, chính sách ưu đãi không ngừng. Vậy mà huyện Vân Sơn thuộc Thục Châu phát hiện lượng gỗ mun lớn, bọn họ lại lớn mật giấu giếm tin tức. Hơn nữa có thể là toàn bộ quan viên Thục Châu đều có vấn đề, cùng đồng lòng bao che giấu giếm.

Tiêu Lĩnh để Hàn Thế Nam đến Vân Sơn chỉ là muốn đi âm thầm xem xét sự tình chân tướng rốt cuộc là như thế nào. Ai ngờ Hàn Thế Nam phát hiện tình huống còn nghiêm trọng hơn. Ở đây người ta dùng gỗ mun chế tạo vật dụng, đóng quan tài, cất nhà ở. Phải biết rằng, ở Hoàng cung cũng không xa xỉ như vậy, Hàn Thế Nam bị dọa choáng váng.

Hàn Thế Nam tức giận lập tức ra tay bắt người, rồi bẩm báo lên trên. Tiêu Lĩnh thấy tình thế không ổn, vội phái Chu Nhan tới đó. Ban đầu Tiêu Lĩnh cũng phái thị vệ bảo vệ Hàn Thế Nam, nhưng Hàn Thế Nam chọc đến thế lực ở địa phương và chuốc lấy phiền toái vượt qua dự tính của Tiêu Lĩnh, thị vệ vốn có căn bản không đủ dùng.

Chu Nhan tới Vân Sơn thật sự phải bận rộn một thời gian, tình hình mới có chút lắng dịu.

Chu Nhan là ảnh vệ đứng đầu của Tiêu Lĩnh. Hắn không như các ảnh vệ khác, vì khi còn nhỏ Chu Nhan cùng Tiêu Lĩnh đã làm bạn.

Bình thường chức trách hàng đầu của ảnh vệ là bảo vệ an toàn của chủ nhân. Mà Chu Nhan ngay cả tâm tình của Tiêu Lĩnh cũng nhọc lòng lo lắng.

Thấy Hàn Thế Nam đã đem thư đọc hai lần, Chu Nhan khẽ cười nói:

“Hàn công tử cũng đừng ngại điện hạ dong dài, điện hạ đúng là bị công tử dọa rồi. Phong cách làm việc cùng diện mạo khí chất của công tử quá không giống nhau, điện hạ lúc trước biết tin bị sợ quá mức.”

Hàn Thế Nam trầm mặc một lát, chần chờ nói:

“Ngươi cũng cảm thấy ta tùy hứng?”

“Công tử không có tùy hứng, chỉ là đã quên nơi này là Vân Sơn không phải Thượng Kinh.”

Nhưng Hàn Thế Nam quá liều lĩnh đánh bạo. Thục Châu trên dưới mấy trăm quan viên, hắn hướng chảo dầu sôi rót một gáo nước lạnh, làm bắn ra vô số giọt dầu nóng làm bị phỏng vô số người.

Chính Tiêu Minh Xuyên nghe nói chuyện này cũng nói Hàn Thế Nam quá lớn gan. Tuy nói hiệu quả không tồi, hầu như không có cá lọt lưới, nhưng nguy hiểm cũng rất lớn, có vô ý một chút là kết cục cá chết lưới rách.

Hàn Thế Nam bỗng nhiên ngây ngẩn cả người, giật mình mới nói:

“Ý của ngươi là nói……”

Ở Thượng Kinh hắn có Tiêu Lĩnh chống lưng, có cái gì suy xét không chu toàn cũng có Tiêu Lĩnh bổ khuyết cho hắn, nhưng làm việc một mình khuyết điểm liền lộ rõ.

“Thuộc hạ cái gì cũng chưa nói.”

Nhìn thấy biểu tình bừng tỉnh ngộ của Hàn Thế Nam trên mặt, Chu Nhan cười lắc đầu.

“Thuộc hạ chỉ là cảm thấy, điện hạ cùng công tử phối hợp ăn ý, thời điểm ở bên nhau có thể bổ sung cho nhau, nếu tách ra liền xuất hiện khiếm khuyết.”

“Ta có khuyết điểm ta cũng biết, mọi việc đều bất kể hậu quả. Nhưng điện hạ có cái gì không đủ?”

Hàn Thế Nam hơn mười tuổi đã có thể vì Tiêu Lĩnh mà từ Phúc Hải trở lại Thượng Kinh, nói hắn làm việc không suy nghĩ hắn cũng ngượng ngùng thừa nhận. Nhưng Tiêu Lĩnh thì khác, ở trong mắt Hàn Thế Nam, Thái tử điện hạ là hoàn mỹ không tì vết, không có chút khiếm khuyết nào.

“Điện hạ thân thể không bằng người thường. Dù Thẩm thần y điều dưỡng tốt cũng không thể quá mức mệt nhọc. Công tử không ở bên cạnh điện hạ có rất nhiều việc điện hạ phải tự tay làm lấy, tất nhiên là vất vả rất nhiều.”

Chu Nhan dù mặt tươi cười, giọng điệu lại nghiêm trang. Hàn Thế Nam hơi hơi nhíu mày, nghiêm mặt nói:

“Chu Nhan, là ai khiến ngươi nói lời này cùng ta?”

“Công tử thật nhạy bén, lời này không phải ý điện hạ, là trưởng bối ở trên.”

“Hoàng hậu điện hạ?”

“Không đúng, là Hoàng đế bệ hạ.”

Kỳ thật Tiêu Minh Xuyên không có trực tiếp dặn dò Chu Nhan cái gì. Chỉ là Hoàng để trao đổi cùng ảnh vệ Chu Tước, mà Chu Tước lại là cha Chu Nhan. Cho nên tâm tư của Tiêu Minh Xuyên liền truyền tới tai Chu Nhan. Chu Nhan luôn trung với Tiêu Lĩnh, lời Tiêu Minh Xuyên rõ ràng là quan tâm Tiêu Lĩnh, Chu Nhan liền nghe theo ý tứ của Hoàng đế.

Tiêu Lĩnh cái gì cũng tốt, chỉ là phương diện tình cảm quá ôn nhu, hạ không được quyết tâm. Chu Nhan xem ra, vấn đề của Tiêu Lĩnh cùng Hàn Thế Nam căn bản không lớn, không giống hắn cùng Thanh Loan, đó mới là vấn đề lớn.

Đại Chu đích xác có quy định hậu cung không thể tham gia vào chính sự. Nhưng Cố Thái hậu vẫn luôn ở sau lưng giúp Tiên đế. Ở thời Vạn Xương hoàng đế, Đoan Kính Hoàng hậu được tham chính, lý do cũng rất đơn giản, Đoan Kính Hoàng hậu xuất thân là Thám hoa, bản thân có tư cách vào triều làm quan, không coi là hậu cung tham chính.

Hàn Thế Nam tuy rằng không có trong ba hạng đầu nhưng là Tiến sĩ, dù vào Đông Cung làm Thái tử Nội quân cũng có thể tham chính. Mà Tiêu Lĩnh thân thể yếu kém, cần có một người tuyệt đối có thể tin tưởng ở bên cạnh giúp đỡ.

Chu Nhan chưa từng có nghĩ tới việc Hàn Thế Nam sẽ không tiến cung. Hắn tin tưởng Tiêu Lĩnh sẽ không cho phép chuyện như vậy phát sinh. Cũng mặc kệ sự thật là loại tình huống nào, Chu Nhan vừa lòng vì nhìn thấy Hàn Thế Nam thay đổi sắc mặt.

Lúc trước nhận được thư Tiêu Lĩnh, Hàn Thế Nam đều chậm rãi hồi âm, nhanh là bảy tám ngày, lâu là mười ngày nửa tháng. Hàn Thế Nam viết thư cũng thực tùy ý, nghĩ đến cái gì viết cái đó, mỗi phong thư đều thật dày có rất nhiều trang.

Nhưng lần này, Hàn Thế Nam hồi âm rất mau, mà viết hơn mười trang lưu loát.

Chu Nhan thấy thế chấn động, cũng nhanh chóng cấp báo với Tiêu Lĩnh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.01.2018, 01:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 5126
Được thanks: 572 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Trùng sinh chỉ thuộc về hoàng hậu - Tử Nguyệt Sa Y - Điểm: 10

140: Ngoại truyện 30: Diệp Lan
  

Sắp đến ngày thành hôn, Tiêu Tụ gửi thư cho Diệp Lan, hắn nói mình cũng muốn tiến cung một chuyến. Tiêu Minh Xuyên cùng Tiêu Lĩnh nghe tin này đồng thời cả kinh. Tiêu Tụ có ý gì đây, Diệp Lan lại là có ý tứ gì.

Tiêu Minh Xuyên biết kiếp trước của Diệp Lan chính là Tiêu Lam. Cho nên đã xác định, ở trong lòng Diệp Lan, Tiêu Tụ chính là muội muội. Dù Diệp Lan cùng huynh muội Tiêu Lĩnh Tiêu Tụ không thường lui tới, nhưng hắn đối với huynh muội bọn họ cũng thực quan tâm. Vì thế khi Diệp Lan mới từ Cam Tuyền Cung ra, Tiêu Minh Xuyên liền triệu hắn đi Càn An Cung.

So với Tiêu Minh Xuyên, Tiêu Lĩnh lo lắng chỉ có hơn chứ không kém. Tiêu Tụ cùng Diệp Lan giống như là thanh mai trúc mã. Nhưng hôn lễ còn chưa đến nửa tháng, lúc trước Tiêu Tụ không chịu nói, lúc này lại đổi ý có phải đã muộn hay không.

Nghe Tiêu Lĩnh nói xong, Tiêu Tụ cười đến không dậy nổi, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu:

“Muội nói ca nghe, sức tưởng tượng của ca quá phong phú, muội cùng Diệp Lan không có gì. Nếu muội thật sự yêu hắn, thì lúc tuyển Phò mã sẽ náo loạn, sao kéo dài tới hiện tại?”

“Vậy muội mời Diệp Lan vào cung không sợ Phượng Diệu hiểu lầm cái gì sao?”

Tiêu Lĩnh nửa tin nửa ngờ nhíu nhíu mày. Tiêu Tụ cố nén cười, che miệng nói:

“Huynh ấy có cái gì để hiểu lầm, chẳng qua là một dựng phu mà thôi. Bọn muội có thể làm cái gì?”

Tiêu Lĩnh sợ ngây người, chần chờ một lát, miễn cưỡng tìm về thần trí.

“Tụ Nhi, muội đang nói ai? Ai là dựng phu?”

Bởi vì tuổi chênh lệch, Tiêu Lĩnh cùng Diệp Lan không lui tới nhiều. Nhưng Diệp Lan là Thế tử Định Quốc Công, Tiêu Lĩnh đối với hắn vẫn là có sự chú ý. Mà Diệp Lan còn là con của Diệp Tranh và cô cô Thư Vân, cô cô Thư Vân cháu của ngoại của lão Tấn Dương Vương.

Tiêu Lĩnh đã từng hiểu lầm quan hệ của Diệp Lan cùng Tiêu Tụ, bởi vì hai người xem như tương đối thân cận. Tiêu Lĩnh cũng hoài nghi chính mình có phải suy nghĩ nhiều hay không, vì Tiêu Tụ không phải người có tính tình chịu nhẫn nhục. Nếu nàng thật sự không hài lòng danh sách đề cử Phò mã thì sẽ có phản kháng. Tiêu Lĩnh cũng không thể tưởng được, Tiêu Tụ cùng Diệp Lan lại có quan hệ " thâm sâu " như vậy. Những chuyện bí mật của Diệp Lan hình như Tiêu Tụ đều biết.

Phải biết rằng, với xuất thân của Diệp Lan, hôn sự tuyệt đối không thể im hơi lặng tiếng. Xưa nay tin tức của Tiêu Lĩnh rất nhanh nhạy, nhưng lại chưa từng nghe nói qua Diệp Lan đính hôn, chứ đừng nói là thành hôn.

Tiêu Tụ chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội, nhướng mày nói:

“Còn có thể là ai? Đương nhiên là nói Lan Nhi.”

Tiêu Tụ cùng Diệp Lan khi còn nhỏ đã gặp qua, lúc ấy liền rất hợp ý. Sau này Diệp Tranh về kinh kế thừa vị trí Định Quốc Công, Diệp Lan cũng đi theo trở về, hai người một lần nữa tiếp tục tình bạn khi còn nhỏ.

Thấy Tiêu Tụ cùng Diệp Lan có thư từ qua lại thân thiết, Cố Đông Nhi đã từng hỏi qua Tiêu Tụ, rốt cuộc là thích Diệp Lan hay vẫn thích thiếu niên áo trắng bắn cung lúc trước. Lúc ấy, Tiêu Minh Xuyên còn chưa có cho Tiêu Tụ danh sách chọn lựa Phò mã, Tiêu Tụ cũng còn chưa biết thân phận chân thật của người tình trong mộng.

Tiêu Tụ không chút do dự nói từ trước đến nay nàng chỉ rung động đối với một người, chính là thiếu niên áo trắng ở thảo nguyên Khang Lặc năm ấy.

Sau này khi Tiêu Tụ biết được thiếu niên đó chính là Phượng Diệu, còn chọn hắn làm Phò mã. Nhưng trong quá trình ở cùng Phượng Diệu, Tiêu Tụ phát hiện một chuyện là Phượng Diệu tuy rằng rất tốt lại không giống nàng tưởng tượng.

Diệp Lan nói rằng người Tiêu Tụ yêu chính là Phượng Diệu trong tưởng tượng mà không phải con người thật của hắn. Tiêu Tụ không nói gì phản bác. Nhưng nàng không thể phủ nhận người đầu tiên làm trái tim của nàng đập thình thịch chính là Phượng Diệu.

Diệp Lan lại nói, mặc dù là tưởng tượng cũng không quan trọng, bởi vì không phải ai cũng có thể làm cho ta sinh ra tưởng tượng như vậy. Tiêu Tụ có chút bị Diệp Lan làm ngốc. Hắn đây là ủng hộ nàng cùng Phượng Diệu hay là không ủng hộ ……

Bất quá thái độ của Diệp Lan cũng không quan trọng, Tiêu Tụ đã nghĩ kỹ rồi, nàng sống đến mười chín tuổi, ngoài Phượng Diệu ra chưa có ai làm nàng động tâm. Có lẽ nàng chưa hiểu hết về Phượng Diệu, nhưng năm đó có thể làm nàng rung động như vậy, tất nhiên là người có sức hấp dẫn đặc biệt, nàng sẽ nỗ lực đi khai quật.

Tiêu Tụ nghĩ thông suốt rồi, nàng cùng Phượng Diệu không phải không có cảm tình. Nhưng vấn đề của Diệp Lan mới thật sự lớn, hắn thích một người không muốn gả đến Diệp gia. Càng khó khăn vì Diệp Tranh cùng Thư Vân đều còn chưa biết Diệp Lan mang thai. Tiêu Tụ ngẫm lại cũng cảm thấy đau đầu.

“Đứa bé là của ai?”

Tiêu Lĩnh theo bản năng hỏi, ai có thể áp đảo Diệp Lan, Thái tử điện hạ tỏ vẻ rất hiếu kì.

Tiêu Tụ nghịch ngợm khẽ cười nói:

“Ca cũng biết, từ nhỏ đã cùng lớn lên.”

“Muội nói cái gì?”

Hôm nay Tiêu Lĩnh kinh ngạc vô số lần. Tiêu Lĩnh luôn ở trong cung, những người từ nhỏ cùng lớn lên trừ bọn đệ đệ bướng bỉnh thì đó chính là tiểu cữu cữu. Nhưng Diệp Lan dù là cùng ai ở bên nhau, Tiêu Lĩnh cũng cảm giác thực khó tin.

Khi Tiêu Lĩnh còn miên man bất định, Tiêu Tụ cười nói:

“Ca không quen thuộc Diễn Chi sao?”

Thẩm Mậu chữa bệnh cho Tiêu Lĩnh lâu năm, ông ta đi đến nơi nào đều đem theo Thẩm Diễn Chi. Thẩm Diễn Chi từ nhỏ đã ra vào cung, Tiêu Lĩnh đối với hắn không hề xa lạ.

Tiêu Lĩnh nghe xong nhẹ nhàng thở ra, đồng thời trong lòng nghi ngờ càng sâu. Thẩm Diễn Chi thoạt nhìn rất ôn hòa, sao bắt được Diệp Lan, dung mạo thật sự của Thẩm Diễn Chi ngoài sư phụ hắn thì chưa ai thấy.

So với huynh muội Tiêu Lĩnh tò mò, Tiêu Minh Xuyên lại cảm giác toàn bộ thế giới đều không tốt.

Hắn sống hai đời, đến lúc này mới biết được Tiêu Nguyên Sóc kỳ thật chính là cháu ngoại mình. Khó trách Thẩm Diễn Chi đối với Tiêu Nguyên Sóc tốt như vậy, mọi việc luôn tận tâm tận lực. Vốn là con ruột của mình nên Thẩm Diễn Chi không đối tốt với Tiêu Nguyên Sóc thì phải đối tốt với ai.

Cũng khó trách Thẩm Diễn Chi ở đời trước lại tỏ ra hận ý đối với Tiêu Minh Xuyên không hề che dấu. Kiếp trước Tiêu Lam vì hắn mà chết, Thẩm Diễn Chi không hận hắn thì hận ai.

Tiêu Minh Xuyên cảm thấy không thể tưởng được, Thẩm Diễn Chi rốt cuộc tốt cỡ nào mà cả hai đời đều làm Tiêu Lam và Diệp Lan mê muội đến muốn chết muốn sống.

“Là chính miệng ngài đã nói, con có yêu cầu gì chỉ cần nói ra, phụ hoàng……”

Giọng Diệp Lan đè thấp, đồng thời lại tăng thêm giọng điệu, hai chữ “Phụ hoàng” thốt ra biểu tình hoàn toàn coi như là nghiến răng nghiến lợi.

Tiêu Minh Xuyên đối với Tiêu Lam rất có lỗi, rồi lại không cách nào bồi thường. Bởi vì Diệp Lan đặc biệt kháng cự Tiêu Minh Xuyên, có thể không tiến cung liền không tiến cung, thật sự luôn trốn tránh Tiêu Minh Xuyên, chưa bao giờ chính diện giao tiếp cùng hắn. Diệp Lan vào cung một mình hay cùng phụ thân cũng chỉ tìm Cố Du hay Tiêu Tụ nói chuyện.

Hôm nay Diệp Lan từ Cam Tuyền Cung ra, Tiêu Minh Xuyên lập tức phái người đi truyền, nhưng Diệp Lan tới hay không, hắn cũng không có nắm chắc. Ai ngờ Diệp Lan ngoan ngoãn tới. Tiêu Minh Xuyên vui mừng quá đỗi, vì thế hào phóng nói nếu Diệp Lan có yêu cầu gì hắn khẳng định sẽ thỏa mãn. Diệp Lan đã không còn họ Tiêu, chỉ cần hắn muốn thứ gì không phải ngôi vị Hoàng đế, Tiêu Minh Xuyên tin tưởng sẽ cho hắn được.

Tiêu Minh Xuyên nằm mơ cũng không thể tưởng được, Diệp Lan đưa ra cho hắn một vấn đề khó khăn như vậy.

Diệp Lan muốn Tiêu Minh Xuyên ban hôn cho hắn, đối tượng là Thẩm Diễn Chi.

Chỉ hôn Thẩm Diễn Chi cho Diệp tranh không phải việc khó, vì sư phụ Thẩm Mậu của Thẩm Diễn Chi là ân nhân cứu mạng của Tiêu Lĩnh, chỉ cần Hoàng đế đồng ý ra mặt nói phu thê Diệp Tranh không thể không đồng ý. Chẳng qua……

Diệp Lan nói không phải Thẩm Diễn Chi gả cho hắn, mà là hắn phải gả cho Thẩm Diễn Chi.

Tiêu Minh Xuyên trợn tròn mắt, cái hôn sự này hắn làm như thế nào ban. Diệp Tranh cùng Thư Vân có ba đứa con là Diệp Lan và hai muội muội. Tiêu Minh Xuyên hạ chỉ đem Diệp Lan gả đi, tước vị Định Quốc Công làm sao đây. Chưa nói trong lòng Diệp Tranh sẽ nghĩ như thế nào, chỉ sợ Cố Du cũng sẽ cảm giác hắn bị động kinh.

Không chờ Tiêu Minh Xuyên lấy lại tinh thần, Diệp Lan lại đánh một cú mạnh vào đầu Tiêu Minh Xuyên.

“Tính tình của phụ thân con ngài cũng biết mà, nếu con chưa thành thân mà có con, ông ấy có thể đem con cùng đứa bé giết chết.”

“Nếu trẫm ban hôn, thì phụ thân con sẽ hận trẫm đến chết. Hoàng hậu cũng sẽ cảm thấy trẫm bị điên rồi……”

Tiêu Minh Xuyên đau đầu xoa xoa huyệt Thái Dương, thở dài nói:

“Lan Nhi, đúng ra còn mười năm nữa Nguyên Sóc mới sinh ra, con gấp gáp làm cái gì?”

“Sao có thể không vội? Cái gì cũng thay đổi, Diễn Chi cũng thay đổi, hiện tại không đem người nắm chặt, hắn chạy mất thì làm sao bây giờ?”

Thẩm Diễn Chi đi theo Thẩm Mậu tới Thượng Kinh, sinh hoạt hoàn cảnh cùng kiếp trước hoàn toàn khác nhau. Diệp Lan có chút bất an. Mặc kệ Thẩm Diễn Chi có phải là Thẩm Diễn Chi kia hay không, hắn đều phải bắt lấy chặt chẽ.

Dù kiếp này Diệp Lan cùng Tiêu Minh Xuyên đã không có quan hệ huyết thống, cũng chẳng sợ sau này có phản bội, hay binh biến. Nhưng Tiêu Minh Xuyên cũng cho rằng con Diệp Lan là cháu mình.

Hai người cùng trùng sinh, Diệp Lan lại không muốn tiếp xúc cùng Tiêu Minh Xuyên, Tiêu Minh Xuyên cũng chưa bao giờ miễn cưỡng hắn. Chỉ cần Diệp Lan vui vẻ là tốt rồi.

Bỗng nhiên biết được Tiêu Nguyên Sóc là do Tiêu Lam vì Thẩm Diễn Chi sinh ra. Tiêu Minh Xuyên trong lòng bực muốn chết. Thái tử văn võ song toàn của hắn vì cái gì không chịu thành thân, thế nhưng vì một tiểu tử bình thường mà đích thân sinh con cho hắn.

Không đợi Tiêu Minh Xuyên còn buồn bực, hắn lại bị thái độ khẩn trương của Diệp Lan kích thích.

“Thẩm Diễn Chi rốt cuộc có chỗ nào tốt? Đáng giá cho con vì hắn trả giá như thế?”

Ấn tượng của Tiêu Minh Xuyên đối Thẩm Diễn Chi cũng không tồi. Kiếp trước, hắn ân nhân chăm sóc Tiêu Nguyên Sóc. Kiếp này, hắn từ nhỏ đi theo Thẩm Mậu ra vào cung, cũng coi như là Tiêu Minh Xuyên nhìn hắn lớn lên.

Thẩm Diễn Chi không thích nói chuyện, gặp được người không thân sẽ cúi đầu, tránh đi ánh mắt của đối phương. Nhưng nếu là người quen thuộc sẽ ngượng ngùng cười. Tiêu Minh Xuyên cảm thấy Thẩm Diễn Chi vừa đáng yêu vừa đáng thương, còn cố ý dặn dò mấy đứa con trai nghịch ngợm nhà mình là không được chọc phá hắn.

Khi Thẩm Mậu trị hết hoàn toàn cho Thẩm Diễn Chi, hắn bắt đầu không mang mặt nạ, lộ ra khuôn mặt tuấn tú ôn hòa.

Thẩm Diễn Chi ở trong lòng Tiêu Minh Xuyên bảo trì ấn tượng là đứa trẻ ngoan ngoãn mười mấy năm. Nhưng sau khi nghe Diệp Lan nói mấy câu ấn tượng đó bị xóa sạch.

“Phụ hoàng kỳ thật ngài chưa từng yêu phụ thân con, đúng hay không?”

Khi Tiêu Minh Xuyên còn do dự, Diệp Lan tự mình trả lời:

“Phụ thân cũng chưa từng nghĩ sẽ tiến cung, ngài nếu thật sự yêu ông ấy sẽ không bắt buộc ông ấy. Cho nên con sẽ không bức Thẩm Diễn Chi phải gả, giống Thái tử ca ca cũng không bức Hàn Thế Nam tiến cung. Chỉ có không yêu mới không để ý suy nghĩ của đối phương.”

Tiêu Minh Xuyên hoàn toàn ngơ ngẩn, nhưng cẩn thận ngẫm lại, Diệp Lan nói là đúng, hắn không nói gì phản bác.

“Trước kia ngài muốn phụ thân tiến cung không phải bởi vì ngài yêu, mà chỉ muốn có người trợ giúp. Sau đó ngài không cần phụ thân tiến cung, cũng không phải bởi vì yêu, đó là bởi vì ngài yêu Hoàng hậu. Nhưng mà phụ hoàng, nếu người không muốn tiến cung là Hoàng hậu, ngài có ép buộc không?”

Diệp Lan hùng hổ doạ người.

Tiêu Minh Xuyên chần chờ một lát, bình tĩnh nói:

“Nếu A Du không muốn tiến cung, quan hệ của bọn ta sẽ không có về sau.”

Hắn đối với Cố gia hiểu lầm quá sâu, nếu không có Cố Du kiên trì, có lẽ tới rất nhiều năm sau mới có thể ý thức được mình đã từng yêu người đó.

“Thẩm Tiên sinh tới kinh thành, mọi thứ trở nên khác trước kia. Ở kiếp trước, Diễn Chi vào tuổi này trên mặt còn sẹo, hiện tại hoàn toàn không có. Ở kiếp này, từ lần gặp đầu tiên đã không có……”

Nói cách khác Tiêu Minh Xuyên gặp Thẩm Mậu, không chỉ có chữa khỏi cho Tiêu Lĩnh, cũng chữa khỏi cho Thẩm Diễn Chi. Thẩm Mậu y thuật cao, nhưng lại quá nghèo, có nhiều dược liệu mua không nổi. Khi đến kinh thành mở y quán mọi thứ đều có đủ, vết sẹo kia của Thẩm Diễn Chi đâu có gì đáng kể.

“Trên mặt Thẩm Diễn Chi là sẹo sao?”

Tiêu Minh Xuyên cảm thấy y thuật của Thẩm Mậu đặc biệt giỏi, vượt qua tưởng tượng của hắn.

"Trước mặt người khác Diễn Chi đều giấu đi, đương nhiên ngài không biết rồi.”

Hiện giờ Thẩm Diễn Chi không chỉ không có sẹo trên mặt, tính tình cũng khác kiếp trước. Diệp Lan có chút nóng vội, sợ hắn chạy mất, thế cho nên không thể không tiến cung tìm Tiêu Minh Xuyên xin giúp đỡ.

Tiêu Minh Xuyên do dự, thấp giọng hỏi:

“Thẩm Diễn Chi không người thân, cũng chỉ có sư phụ. Con đồng ý vì hắn làm như vậy, sao hắn không thể vì con mà gả vào Quốc công phủ?”

Diệp Lan xấu hổ đến lỗ tai cũng đỏ hồng, giọng khàn khàn:

“Vốn dĩ hẳn là không thành vấn đề, nhưng mà……”

Kiếp trước, Tiêu Lam cùng Thẩm Diễn Chi không tồn tại vấn đề, cũng không phải Thẩm Diễn Chi có nguyện ý gả vào Đông Cung hay không, mà là Tiêu Lam rất rõ ràng Tiêu Minh Xuyên sẽ không chấp nhận Thẩm Diễn Chi làm Thái tử Nội quân. Cho nên hắn chỉ có thể nỗ lực kéo dài, hy vọng tới thời cơ chín mùi Tiêu Minh Xuyên nhượng bộ. Ai ngờ không có về sau.

Kiếp này Diệp Lan là con Diệp Tranh cùng Thư Vân cũng không gặp phải vấn đề lễ nghi phiền phức. Chỉ cần Diệp Lan gặp người tình đầu ý hợp, phu thê Diệp Tranh sẽ không phản đối hôn sự. Chỉ tiếc……

Diệp Lan quá nóng vội, từ Phúc Hải trở lại Thượng Kinh liền vội vàng đi tìm Thẩm Diễn Chi, sau đó thành công dọa người ta sợ hãi. Bởi vì sợ Thẩm Diễn Chi thật sự chạy mất, Diệp Lan hoặc là không làm đã làm phải làm đến cùng, dứt khoát liền đem gạo nấu thành cơm.

Bây giờ Thẩm Diễn Chi không chịu gặp hắn, Diệp Lan muốn tìm người phụ trách cũng tìm không thấy, chỉ có thể ngầm sinh hờn dỗi.

Ngẫm lại chuyện trước kia, Tiêu Minh Xuyên hoàn toàn có thể lý giải chấp niệm của Diệp Lan. Trầm mặc một lát, Tiêu Minh Xuyên trầm giọng nói:

“Lan Nhi, con nói cho trẫm biết một sự việc, trẫm sẽ tứ hôn cho con.”

“Chuyện gì?”

Diệp Lan có chút hoảng hốt, hắn cảm giác chuyện Tiêu Minh Xuyên hỏi không phải chuyện tốt.

“Vì cái gì muốn tự sát? Vì cái gì không trở lại gặp trẫm?”

Tiêu Minh Xuyên thực tức giận việc Tiêu Lam tự tiện khởi binh. Dù Cố Du thuyết phục hắn, nói là Tiêu Lam không có ý làm phản. Hắn chỉ là vì tự bảo vệ mình bởi vậy hắn không có lựa chọn khác.

Sau cơn giận Tiêu Minh Xuyên ra bảy thánh ý, hạ lệnh không ai được tổn thương Thái tử, phải đem người bình an mang về Thượng Kinh. Nhưng cuối cùng hắn nhận được thi thể Tiêu Lam cùng Tiêu Nguyên Sóc ốm yếu trong tã lót.

Tiêu Lam tự sát đã làm cho Cố Du bị bệnh chết, đến chết Cố Du cũng không có tha thứ cho Tiêu Minh Xuyên.

Nghe được Tiêu Minh Xuyên hỏi, Diệp Lan bỗng nhiên trợn tròn mắt, trong mắt tràn ngập kinh ngạc cùng không thể tưởng tượng.

“Tự sát? Con tự sát khi nào? Ai nói con tự sát?”

Diệp Lan không tự giác cất cao giọng.

Tiêu Minh Xuyên luôn luôn cảm thấy tố chất tâm lý của mình thực tốt, nhưng giờ khắc này hắn có chút hoài nghi chuyện này. Cho tới nay, Tiêu Minh Xuyên chỉ biết Tiêu Lam tự sát, thánh chỉ đến muộn một bước.

Hiện giờ nghĩ lại, thánh chỉ có khả năng không có tới muộn, mà là thái độ của hắn chuyển biến quá nhanh, làm các tướng lĩnh phụng mệnh tróc nã Thái tử sợ Tiêu Minh Xuyên tìm bọn họ tính sổ đã ra tay bức tử Tiêu Lam.

Cũng có thể Tiêu Lam binh bại bỏ mình trước khi thánh chỉ còn chưa tới, chờ thánh chỉ tới thì hết thảy đều đã muộn.

Chân tướng đến tột cùng là như thế nào đã không còn quan trọng. Tóm lại Tiêu Minh Xuyên là hy vọng Tiêu Lam về cung, Tiêu Lam cũng có ý trở về.

Thật lâu sau, Tiêu Minh Xuyên nhẹ giọng nói:

“Lan Nhi, chuyện khác con cũng đừng quan tâm, chỉ cần lo cho Nguyên Sóc, trẫm cam đoan sẽ làm Thẩm Diễn Chi ngoan ngoãn cùng con thành thân.”

“Ngài không được ức hiếp Diễn Chi, nếu như bị con biết……”

Diệp Lan uy hiếp Tiêu Minh Xuyên.

Tiêu Minh Xuyên bĩu môi:

“Có cái gì đáng để uy hiếp, để Lĩnh Nhi cùng hắn nói chuyện là được.”

Nghe Tiêu Minh Xuyên nói để Tiêu Lĩnh đi làm chuyện này, Diệp Lan tức khắc liền an tâm.

Trước khi Diệp Lan chuẩn bị về phủ, Tiêu Minh Xuyên vội dặn dò.

“Con về nhà tĩnh dưỡng, vì sức khỏe của Nguyên Sóc.”

Diệp Lan nhướng mày cười nói:

“Tên Nguyên Sóc, ngài nên để lại cho con của Thái tử ca ca thì tốt hơn, con của con bây giờ chưa có tên chỉ gọi nhủ danh là Quả Quả.”

Vừa rồi hai lần nghe được Tiêu Minh Xuyên nói “Nguyên Sóc”, hắn cũng đoán được đó là tên kiếp trước của Quả Quả. Là Nguyên ( vốn là, chỉ có một ), lại là Sóc (là chủ , người coi sóc ), tên này quá chính thống, không phải con trưởng của Thái tử thực sự có chút gánh không nổi.

Ai ngờ Tiêu Minh Xuyên lại nói:

“Tên Nguyên Sóc là do A Du chọn, con Lĩnh Nhi sau này tám chín phần chính là tên này.”

Diệp Lan nghe vậy âm thầm thấy may mắn, may mắn là hắn chỉ nghĩ ở trong lòng, không có đem nói ra, bằng không thì thực có lỗi với mẫu hậu.

Diệp Lan cảm thấy mỹ mãn cáo từ về nhà, chỉ còn lại Tiêu Minh Xuyên một mình bi thảm. Tiêu Minh Xuyên nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy nên gọi Tiêu Lĩnh tới.

Tiêu Lĩnh từ chỗ Tiêu Tụ đã biết Diệp Lan mang thai, muốn cùng Thẩm Diễn Chi thành thân. Điều làm Tiêu Lĩnh cảm thấy khó hiểu chính là vì cái gì phụ hoàng phải tứ hôn cho Diệp Lan. Mà trước khi tứ hôn còn phải đi thuyết phục Thẩm Diễn Chi, chuyện này quá không hợp với lẽ thường.

Thấy vẻ mặt Tiêu Lĩnh đầy hoài nghi, không bình tĩnh như ngày thường, nhưng quan hệ của mình cùng Diệp Lan là không thể giải thích cho hợp lý. Tiêu Minh Xuyên chuyển sang đánh phủ đầu.

“Lĩnh Nhi, con xem…… Diệp Lan nhỏ hơn con vài tuổi, vậy mà sắp làm cha, con cũng nhanh lên đi.”

Nhìn ra được Tiêu Minh Xuyên không tính giải thích, Tiêu Lĩnh cười nói:

“Vậy sao? Phụ hoàng cũng muốn ôm cháu ngoại à?”

Tiêu Minh Xuyên nhướng mày:

“Cháu ngoại của trẫm chỉ có con của Tụ Nhi, con đừng nhiều lời, sớm rước người về sinh đi.”

Kiếp trước đứa cháu trai chính là Thái tử sinh. Bây giờ không thể để chuyện như vậy xảy ra, với thân thể Tiêu Lĩnh, Tiêu Minh Xuyên nghĩ thôi cũng sợ hãi chết khiếp.

“Phụ hoàng, ngài không muốn con hỏi thì con không hỏi. Hôm nào con tìm Diễn Chi nói chuyện, nhưng cha ……”

Có một số việc hắn có thể không so đo, nhưng cha cũng sẽ như vậy sao? Tiêu Lĩnh không có nắm chắc, hắn chỉ nhắc nhở phụ hoàng còn có người đang chờ được giải thích.<HunhHn786>

Cố Du nghe nói Tiêu Minh Xuyên muốn đem Diệp Lan gả đi, liền hỏi một câu:

“Nhị ca đem Diệp Lan gả đi, tước vị của Diệp gia phải làm sao đây?”

“Thời Vạn Xương có Thế tử Anh Quốc Công là con trai độc nhất gả đi, con trai trưởng theo họ cha sau này kế thừa vị trí Anh Quốc Công.”

Diệp Lan cũng là con trai độc nhất, có thể theo cách đó mà làm. Cố Du cũng không có hỏi thêm cái gì nữa.

Tiêu Lĩnh có tài ăn nói tốt hơn so với Tiêu Minh Xuyên chờ mong. Không chỉ thuyết phục Thẩm Diễn Chi đồng ý thành thân, còn khiến hắn đồng ý gả đến Diệp gia. Vì thế Tiêu Minh Xuyên vô cùng vui vẻ hạ chỉ ban hôn. Định Quốc Công phủ thân phận cũng không thấp, Diệp Lan cưới sẽ dễ nghe hơn gả đi. Hắn cũng không phải nhọc lòng đi thu phục phu thê Diệp Tranh.

Dù sao Thẩm Quả Quả đã sắp giấu không được nữa, Diệp Tranh cùng Thư Vân không đồng ý cũng không được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Apry618, Btdrvh, Nguyenbich1104, như đỗ và 212 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 60, 61, 62

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 21, 22, 23


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Yêu Nguyệt Trọn Đời: /liec
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 729 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 351 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 693 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 574 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 545 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 250 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 333 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Nhok Alone ( Bin): cầu truyện có nam cường nữ cường HE .. ~~ chỉ vậy thôi a
Mía Lao: Tiểu đường đá chết mi :cry2:
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Nhok Alone ( Bin): ~~ à lố ha
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2825 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2689 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 316 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 300 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 492 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 467 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 284 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 582 điểm để mua Chậu hoa hồng
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 553 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé kẹo 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.