Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 

Trùng sinh chỉ thuộc về hoàng hậu - Tử Nguyệt Sa Y

 
Có bài mới 14.01.2018, 01:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 5126
Được thanks: 572 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Trùng sinh chỉ thuộc về hoàng hậu - Tử Nguyệt Sa Y - Điểm: 10

135: Ngoại truyện 25: Gặp được vài người quen
  

Sắp đến Giang Đô, bọn họ đi ngang qua Đào Nguyên Thôn, Cố Du muốn đi xem trường học ở đây một lần, Tiêu Minh Xuyên lập tức tuân lệnh.

Trường học ở đây có quan hệ sâu xa cùng Cố gia, ba vị ca ca của Cố Du khi còn nhỏ đều đến nơi đây học, Cố Du cũng muốn đến cho biết. Nhưng làm Tiêu Minh Xuyên không có nghĩ tới chính là ở Đào Nguyên Thôn lại gặp được vài người quen.

“Tiểu muội muội, lại đây cùng ta chơi được không?”

Cố Du đi xem chỗ các ca ca đã học trước kia, Tiêu Tụ không muốn đi, lôi kéo Tiêu Minh Xuyên đi dạo hoa viên Lâm phủ.

Ai ngờ vừa mới tiến vào vườn không lâu, liền có một giọng nói trong trẻo không xa không gần truyền tới. Tiêu Minh Xuyên mang theo một chút nghi ngờ nhìn theo hướng tiếng nói vọng lại. Hắn đã cải trang nhưng người Lâm gia biết thân phận của hắn, hoa viên rõ ràng cũng sẽ không cho người ngoài tiến vào. Là tiểu công tử nhà ai to gan như vậy, hay là căn bản không biết thân phận của Tiêu Minh Xuyên và Tiêu Tụ ……

Tiêu Minh Xuyên nhìn thoáng qua, tức khắc nhớ tới lời Tiêu Minh Sở đã nói qua. Tiêu Minh Sở nói từ khi trong nhà có thêm Tiêu Minh Dự, địa vị của hắn bị giảm xuống trầm trọng. Tiêu Minh Xuyên lúc ấy chỉ cười, chuyện quá bình thường nhà ai cũng sẽ cưng chìu đệ đệ hơn ca ca, mà đệ đệ này còn là người thừa kế.<HunhHn786>

Hiện giờ thấy gương mặt có thể nói là Tiêu Thu Thần thu nhỏ, Tiêu Minh Xuyên đã tin tưởng lời Tiêu Minh Sở nói không có một chút khoa trương.

“Đây cũng không phải là tiểu muội muội nha……”

Tiêu Minh Xuyên nghiêm trang nói.

Tiểu công tử từ bụi hoa chui ra, chạy đến trước mặt Tiêu Tụ, đưa ra một nhánh hoa hồng cười nói:

“Tiểu tỷ tỷ, tặng cho tỷ.”

“Ha ha……”

Tiêu Minh Xuyên nghe gọi càng cười to.

“Càng không phải tiểu tỷ tỷ nha……”

Tiểu công tử mờ mịt ngẩng đầu nhìn Tiêu Minh Xuyên. Không phải tỷ tỷ muội muội còn có thể gọi cái gì.

“Tiểu đệ đệ họ Tiêu đúng hay không?”

Tiểu công tử gật gật đầu, nhìn về phía Tiêu Minh Xuyên với ánh mắt có chút sùng bái. Vừa mới gặp mà biết được họ gì, thật là lợi hại nha.

“Tên của đệ là Minh Dự, Tiêu Minh Dự.”

Tiêu Minh Dự hơi hơi hé miệng, kinh ngạc mà không biết nên nói cái gì. Trên mặt mình có khắc tên sao.

“Ai da, con đã biết, đây là tiểu thúc thúc, đúng hay không?”

Tiêu Tụ nghe tên đã nghĩ tới đáp án chính xác.

Tiêu Minh Dự giơ tay gãi gãi đầu, làm như hiểu cái gì, lại như là không có hiểu. Tiêu Minh Dự nghĩ nghĩ, quay đầu nhìn lại phía sau, như muốn tìm người xin giúp đỡ. Tiêu Minh Xuyên nhận thấy phía bên kia bụi hoa có người.

Quả nhiên, sau một lát Tiêu Thu Thần từ hướng bên kia đi ra, nhìn thấy Tiêu Minh Xuyên cười nói:

“Đã lâu không gặp!”

“Đã lâu không gặp, tam thúc công mang đứa cháu nhỏ đi chơi, đứa cháu lớn chắc phải ghen tị lắm đây.”

“Gia gia, đây là Hoàng đế ca ca sao?”

Tiêu Thu Thần gật đầu:

“Minh Dự, ở bên ngoài nên gọi là Nhị ca tốt hơn, tiểu cô nương này là cháu gái con.”

“Tiểu thúc thúc, con là Tụ Nhi.”

Trong cung có tiểu cữu cữu cũng là tiểu thúc thúc, Tiêu Tụ đã sớm quen loại sự tình này.

Tiêu Minh Dự do dự, dắt tay Tiêu Tụ:

“Tụ Nhi, chúng ta đi chơi, bên kia thật nhiều hoa đẹp ……”

Tiêu Tụ nhẹ nhàng gật đầu, thúc cháu tay trong tay chạy đi chơi, Tiêu Minh Xuyên cùng Tiêu Thu Thần cũng không có theo sau.

“Tam thúc công mang Minh Dự trở về chơi, có tính toán ở lại vài năm hay không?”

Tiêu Minh Dự là Tấn Dương Vương tương lai. Toàn bộ Đại Chu này Tấn Dương Vương là người có thực quyền chỉ đứng sau Hoàng đế. Tiêu Minh Xuyên không thể không coi trọng, nếu có thể hắn muốn giữ Tiêu Minh Dự ở trong kinh học vài năm.

“Tiểu Dự còn chưa có chính thức học vỡ lòng, ta dẫn nó trở về chơi, nếu không nó đối với Trung Nguyên hoàn toàn không biết gì cả.”

“Tam thúc công còn phải đi về?”

Tiêu Thu Thần xua xua tay, thở dài nói:

“Chúng ta không quay về, tuổi đã lớn vẫn muốn lá rụng về cội. Ta cùng với biểu huynh ở bên ngoài phiêu bạt hơn phân nửa đời, lần này về kinh không tính đi nữa. Hoàng huynh đã nói cho chúng ta chôn ở trường lăng ……”

“Minh Dự cũng ở lại Thượng Kinh sao?”

“Sao có thể được, nó khẳng định phải đi về.”

Tiêu Thu Thần nở nụ cười.

“Sở Sở đã ở Thượng Kinh, Minh Dự lại không quay về, con ta sẽ đến trung nguyên mắng ta. Sang năm hoặc là năm sau Sở Sở về thăm nhà, thuận đường đem Tiểu Dự mang trở về.”

Tiêu Minh Xuyên nhướng mày cười cười, tươi cười lộ ra cảm kích. Người nhà Tấn Dương Vương phủ quá hiểu biết, thật là giúp hắn không ít chuyện.

Tiêu Minh Xuyên đối với mười ba quận Nam Dương không phải không có bất cứ ý tưởng gì, không phải không động tâm, mà là tự mình hiểu được nặng nhẹ. Tiêu Minh Dự là Tiêu Thù mang thai sinh ra, nếu ngang nhiên đưa tiểu Hoàng tử đến đó liệu có ngồi ổn cái vị trí kia không.

Nam Dương có thể có cục diện hôm nay công lao cha con Tiêu Thu Thần cao ngút trời. Hai đời hoàng đế là Tiêu Thu Nhiên và Tiêu Duệ đối với bọn họ rất tín nhiệm, Tiêu Minh Xuyên cũng không nghĩ phá hư cục diện tốt như vậy, hắn cũng muốn con mình duy trì.

Tiêu Lĩnh là người thông minh, Tiêu Minh Dự thoạt nhìn cũng hiểu chuyện, chỉ cần hướng dẫn tốt, bọn họ cũng sẽ hòa thuận. Chuyện sau này Tiêu Minh Xuyên cũng quản không được, chỉ có thể xem bản lĩnh của Tiêu Lĩnh, nhưng trước mắt hết thảy đều thực phù hợp ý của hắn.

Bởi vì hai bên lộ trình du ngoạn khác nhau, nên chờ Tiêu Tụ cùng Tiêu Minh Dự chơi đủ rồi, Tiêu Minh Xuyên cùng Tiêu Thu Thần cũng chia tay. Hắn đi tìm Cố Du xem làm cái gì, trường Cố Tương học đẹp lắm sao mà đi cả một buổi trưa.

Không ngờ Cố Du không ở trường học, mà đã cùng người nào đó đi ra ngoài, cũng không nói là đi nơi nào.

Tiêu Minh Xuyên rầu rĩ không vui mà đi về trước. Cho đến khi dùng bữa chiều Cố Du mới trở về, thần sắc rất có vài phần hưng phấn.

“Nhị ca đoán xem hôm nay ta gặp được ai?”

Cố Du hứng thú bừng bừng hỏi Tiêu Minh Xuyên.

“Sao A Du không đoán xem ta gặp được ai?”

Nếu là ngày thường, Tiêu Minh Xuyên khẳng định phối hợp Cố Du, lập tức sẽ đoán, nhưng hôm nay tâm tình của hắn không tốt lắm, liền hỏi lại. Người nào quan trọng như vậy, cũng không nói với hắn một tiếng, liền lặng lẽ đi ra ngoài.

“Nhị ca gặp được ai?”

Cố Du thật ra rất phối hợp với Tiêu Minh Xuyên, lập tức liền hỏi.

Tiêu Minh Xuyên cảm giác mình giận dỗi thì cũng không thú vị, nhẹ giọng nói:

“A Du nói trước đi.”

Cố Du không thừa nước đục thả câu, trực tiếp nói cho Tiêu Minh Xuyên biết.

“Nhị ca biết không? Hôm nay ta đụng phải Tiêu Tuyển.”

“Tiêu Tuyển? Từng là con của Tiêu Nghiên Đường? Hắn sao chạy đến Đào Nguyên Thôn này? Các người cùng hàn huyên một buổi chiều sao?”

Cố Du hơi hơi nhướng mày, khẽ cười nói:

“Nhị ca có phải đã quên Tiêu Tuyển cùng ta Nhị ca quan hệ rất tốt, bọn họ cùng học ở trường này. Tiêu Tuyển báo thù xong không có chỗ đi, liền tới đây cậy nhờ bạn học trước kia. Hắn hiện tại đang ở đây dạy bọn trẻ.”

Tiêu Tuyển vì sao tới Đào Nguyên Thôn, Tiêu Minh Xuyên kỳ thật không cảm thấy hứng thú, nhưng nghe Cố Du nói hắn báo thù, đột nhiên liền có vài phần tò mò, vội hỏi:

“Tiêu Tuyển báo thù như thế nào? A Du mau nói ta nghe một chút đi, ta đã lâu không có nghe tin tức nhà bọn họ.”

Lúc trước Tiêu Minh Xuyên cho người tìm sai lầm để bắt Hỗ Khải rời khỏi vị trí Tổng đốc Phúc Hải. Chuyện sau đó hắn không quan tâm. Hỗ Khải từng là người có công lao, dù có tội cũng không đến nỗi phải chết. Chuyện truy cứu hắn để lại cho huynh đệ Tiêu Tuyển và Tiêu Chuẩn.

Mặc dù có chút không thích nhìn thấy Tiêu Nghiên Đường mềm yếu, nhưng Tiêu Minh Xuyên phải bênh vực người họ Tiêu. Ai ức hiếp người nhà Tiêu gia thì chờ coi hắn xử lý.

Ai ngờ sau khi sự việc bị phơi bày, Tiêu Tuyển không biết tung tích, Tiêu Chuẩn lại bị Tiêu Nghiên Đường bắt ở lại Thượng Kinh, ai cũng không có động tĩnh. Tiêu Minh Xuyên thờ ơ lạnh nhạt một thời gian, rồi không còn hứng thú xem tuồng nữa. Khổ chủ cũng không nóng nảy, hắn có cái gì phải gấp.

Cố Du buồn cười bĩu môi:

“Nhị ca cho rằng Tiêu Tuyển sẽ làm như thế nào? Hắn dù hận Hỗ Khải cũng không có khả năng giết phụ thân.”

“A Du, nên nói thẳng ra đi, ta khẳng định đoán không được, đoán tới đoán lui mất thời gian……”

Cố Du hỏi:

“Nhị ca còn nhớ không? Hỗ phu nhân là cháu gái lão Từ Quốc công, cũng là đường tỷ muội của mẫu thân Tiêu Tuyển.”

Tiêu Minh Xuyên nhẹ nhàng gật đầu, tỏ vẻ mình có ấn tượng, ý bảo Cố Du tiếp tục nói.

“Lão Từ Quốc công ban đầu muốn gả con gái cho Hỗ Khải, nhưng phu thê lão Vinh Thân Vương lại coi trọng con gái ông ta. Nhưng lão Từ Quốc công thật sự coi trọng Hỗ Khải, liền đem con gái của đệ đệ gả cho hắn, cũng coi như là phù sa không chảy ra ruộng ngoài. Nếu việc hôn nhân của Hỗ Khải cùng Củng thị chưa từng có bị nhắc tới, thì hắn có cưới cháu gái Lão Từ Quốc công cũng không oán hận. Hỗ Khải có xuất thân nhà nghèo nên dù chỉ có thể cưới được cháu gái Quốc công cũng không tệ. Cháu gái Từ Quốc công được bá phụ gả cho Hỗ Khải cũng không ủy khuất.”

Cố Du nói tới đây thở dài, dừng một chút mới nói:

“Đáng tiếc Hỗ Khải cùng cháu gái Từ Quốc công đều không phải hài lòng với cuộc hôn nhân này. Hỗ Khải cho rằng lão Từ Quốc công thấy xuất thân hắn thấp nên khi con gái có chỗ khác tốt hơn liền vứt bỏ hắn. Nên hắn một bên vừa dựa vào Củng gia để bò lên trên, một bên nghĩ cách trả thù Củng thị cùng Tiêu Nghiên Đường. Cháu gái Từ Quốc công cũng cảm thấy do đường tỷ không cần mới vứt đến cho nàng, cho nên đối với Hỗ Khải cũng tràn ngập thành kiến. Hai phu thê sống cùng nhau nhưng trong lòng đều có khúc mắc.”

Tiêu Minh Xuyên nghe đến đó không khỏi châm chọc nói:

“Bọn họ tự tìm, người bình thường ai lại sống như vậy.”

“Hỗ Khải là người trọng thanh danh, tuy rằng làm việc không từ thủ đoạn, lại không tham tài sắc. Phu nhân của hắn muốn giúp người nhà mình kiếm lợi, hắn đều kiên quyết phản đối. Hai người thường tranh cãi về điều này. Trước kia Hỗ Khải có chức quan phu nhân hắn ít nhiều còn có chút cố kỵ. Sau khi bị Nhị ca kéo xuống, trong nhà cũng từ âm thầm tranh cãi biến thành khẩu chiến, chửi bới túi bụi.”

“Ta đương nhiên không thể khôi phục lại cho hắn. Hỗ Khải làm việc không biết cân nhắc. Trước kia biểu hiện hắn cũng không tệ, có lẽ vì còn e dè. Nhưng để cho hắn làm Tổng đốc Phúc Hải nữa về sau khó mà nói.”

Người mà có thể bị Tiêu Minh Thanh mua chuộc, Tiêu Minh Xuyên sẽ không có tín nhiệm. Dù có một số việc không có phát sinh, nhưng Tiêu Minh Xuyên cũng muốn loại bỏ Hỗ Khải. Tiêu Minh Xuyên sở dĩ để hắn sống chủ yếu là để cho Tiêu Tuyển và Tiêu Chuẩn cơ hội, để huynh đệ họ không cảm thấy bị nghẹn khuất.

“Tiêu Nghiên Đường mềm lòng không cho Tiêu Chuẩn rời kinh, nhưng có cơ hội tốt như vậy tới, hắn sao không hạ thủ. Nhưng Tiêu Chuẩn chỉ phái người đến quấy rầy Hỗ Khải, còn Tiêu Tuyển thì tự mình tới cửa. Hắn khiến cho Hỗ gia càng rối loạn, làm Hỗ Khải tức giận đến muốn chết.”

“Cái gì gọi là tức giận đến muốn chết. A Du nói rõ ràng đi!”

Trong khái niệm của Tiêu Minh Xuyên “muốn chết” tương đương “không sống”.

“Muốn sống không được muốn chết không xong, sống không bằng chết……”

Cố Du không để ý tới Tiêu Minh Xuyên, tiếp tục nói:

“Kỳ thật Tiêu Tuyển cũng không có làm cái gì. Hắn chỉ giúp muội muội khác mẹ gả đi ra ngoài. Hỗ Khải cùng phu nhân chỉ có một con gái, ban đầu nghĩ kén rể kế thừa gia nghiệp, nhưng Hỗ Khải bị gián chức thành bình dân áo vải, còn có ai nguyện ý tới cửa xin cưới, thiếu chút nữa cũng gả không được. Vì hôn sự của con gái, phu thê Hỗ Khải cãi nhau rất nhiều lần. Phu nhân hắn trách hắn trước kia không chịu giúp đỡ huynh đệ nhà vợ, cho nên dù muốn đem con gái gả về nhà mẹ đẻ cũng không được. Tiêu Tuyển đến hỗ trợ gả muội muội đi, hắn còn chọn một nhà không tồi, ít nhất phu nhân Hỗ Khải vừa lòng, nhìn không ra chút sai lầm nào. Hỗ cô nương gả đi ra ngoài không lâu Hỗ Khải liền trúng gió nằm ở trên giường. Nghe nói là không thể nói chuyện cũng không thể nhúc nhích, không thể không có người bên cạnh được……”

“Từ từ, A Du trước sau có cái gì liên hệ?”

“Không có quan hệ nha……”

Cố Du cười với vẻ mặt vô tội.

“Chuyện này không có khả năng!”

Tiêu Minh Xuyên nói thực chắc chắn:

“Ánh mắt của A Du nói cho ta biết còn có chuyện chưa nói.”

Cố Du tỏ ra không cao hứng trong mắt lại lộ ra vài phần ý cười:

“Cái gì cũng không thể gạt được Nhị ca, thật không vui chút nào.”

Tiêu Minh Xuyên cười thầm không nói. Hắn đã sống hai đời người, nếu không hiểu Cố Du mới là làm người thất bại.

“Ta đã từng ở thư viện đọc được một y thư nói rằng dùng Tức Hồn Thảo với liều lượng nào đó sẽ làm người ta xuất hiện bệnh trạng giống trúng gió ”

Củng thị bị Hỗ Khải sai người độc chết, Tiêu Tuyển dùng gậy ông đập lưng ông, lý do quá đầy đủ.

Hỗ Khải không chết Tiêu Tuyển cũng không coi là giết phụ thân. Nhưng mà hắn cùng phu nhân của Hỗ Khải hợp tác khi nào, bắt đầu bao lâu, thì chỉ có trời biết đất biết bọn họ biết.

Cố Du trước kia cùng Tiêu Tuyển cũng không thân, hôm nay cùng hắn hàn huyên lâu như vậy chủ yếu vẫn là bởi vì Cố Tương. Mấy năm nay, Cố Tương vẫn luôn âm thầm tìm hiểu về Tiêu Tuyển, lại không nghĩ đến hắn tới nơi này. Mà Cố Du lại rất hiếu kì Tiêu Tuyển rốt cuộc có tìm Hỗ Khải tính sổ hay không, liền nhịn không được hỏi hắn.

“Tiêu Tuyển về sau muốn ở Đào Nguyên Thôn sao?”

Tiêu Minh Xuyên thuận miệng hỏi.

Cố Du nghĩ nghĩ gật đầu nói:

“Có lẽ là vậy, bạn học của hắn họ Lâm, cũng có quan hệ thân thích với chúng ta.”

Người Lâm gia quản lý trường học ở Đào Nguyên Thôn là hậu nhân của Nguyên Dương Công chúa, có quan lệ thân thích cùng phu phu Hoàng đế là đúng rồi.

Nói xong chuyện của Tiêu Tuyển, Cố Du lấy lại tinh thần nói:

“Nhị ca hôm nay gặp ai? Cũng là người quen sao?”

“Đương nhiên đúng rồi.”

Tiêu Minh Xuyên lập tức gật đầu nói:

“Ta gặp tam thúc công, ông mang theo Minh Dự về Trung Nguyên.”

“Minh Dự đã đến? Nhị ca sao không nói người đến gọi ta đến chào hỏi một tiếng. Tiểu Dự lớn lên giống ai, giống Sở Sở không?”

Cố Du không đề cập tới chuyện này thì thôi, nhắc tới làm Tiêu Minh Xuyên tức khắc có một bụng lời muốn nói:

“Nói đến đúng là muốn giận, ta có đi tìm A Du. Nói là đi xem trường học, ta đi dạo qua một vòng cũng không có nhìn thấy bóng dáng.”

Cố Du ngượng ngùng cười cười, kéo cánh tay Tiêu Minh Xuyên đung đưa:

“Tiêu Tuyển nói trong trường nói chuyện không có tiện, bọn ta liền đi thư viện, nơi đó vắng người. Mà Tam thúc công cùng Minh Dự còn ở Đào Nguyên Thôn không? Bọn họ ở bao lâu? Sau đó về Thượng Kinh hay là Nam Dương?”

“Tam thúc công nói muốn mang Minh Dự đi du ngoạn nơi nơi, đi đủ rồi liền về Thượng Kinh ở một thời gian. A Du muốn gặp bọn họ thì còn nhiều cơ hội mà.”

Cũng là vì như thế, Tiêu Minh Xuyên không có gấp gáp đi tìm Cố Du.

“Nhị ca còn chưa có nói cho ta biết Minh Dự lớn lên giống ai? Đừng nói giống Tấn Dương Vương Tiêu Thù nha?”

Cố Du lộ ra vẻ lo lắng.

Cố Lạc diện mạo giống Tiêu Duệ, không giống Cố An Chi. Nếu Tiêu Minh Dự cùng Cố Lạc sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, mà Tiêu Minh Dự lại giống Tiêu Thù, Cố Du lo lắng Cố An Chi nhìn thấy sẽ cảm thấy không thoải mái, hơn nữa dù không thoải mái lại không thể nói ra.

Tiêu Minh Xuyên khó hiểu ý này, buồn bực nói:

“Minh Dự là do Tiêu Thù sinh ra, giống hắn có cái gì không đúng?”

“Thật sự rất giống sao?”

Cố Du chưa từ bỏ ý định mà truy hỏi.

“Ta sợ mẫu hậu thấy Minh Dự trong lòng có chút không vui.”

Đã hiểu ý Cố Du, Tiêu Minh Xuyên cất tiếng cười to:

“A Du suy nghĩ nhiều như vậy à?”

“Ta cũng hy vọng là ta suy nghĩ nhiều, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.”

Cố Du không phục mà lẩm bẩm.

Tiêu Minh Xuyên ngừng cười, nghiêm túc nói:

“Minh Dự rất giống tam thúc công, A Du có thể yên tâm phải không?”

“Thật vậy sao?”

Cố Du nghe vậy kinh hỉ nói:

“Tam thúc công khẳng định rất yêu thương Minh Dự.”

Tiêu Thu Thần trước kia đã từng oán giận. Trong nhà ông ta con trai con gái cháu nội cháu ngoại đều không có một người giống ông, làm ông thấy không công bằng, hay là diện mạo của ông kém. Tiêu Minh Xuyên muốn an ủi Tiêu Thu Thần cũng không biết nên từ nói cái gì. Hoàng đế cũng quản không được đứa bé sinh ra sẽ giống ai, vấn đề này do trời định.

Tiêu Minh Dự sinh ra trễ, lúc sinh ra ca đã xuất giá, nên trở thành trung tâm của cả nhà, Tiêu Minh Dự lại giống Tiêu Thu Thần. Cố Du tuy rằng là suy đoán, nhưng nói trúng sự thật, còn nói đến rất chuẩn xác.

“A Du nói thật đi, lúc trước nhìn thấy biểu muội cùng Lan Nhi, A Du có cảm thấy không thoải mái không?”

Sự việc đã qua bảy năm, nếu Cố Du còn canh cánh trong lòng chuyện Diệp Tranh, thì có khi nào còn hoài nghi Tiêu Minh Xuyên.

Cố Du tức khắc ngây ngẩn cả người, theo bản năng nói:

“Vân muội tính cách hào sảng, Lan Nhi ngây thơ đáng yêu, ta vì cái gì phải để ý?”

Trên thực tế, diện mạo của Diệp Lan giống Diệp Tranh, vì thế cũng không khác gì Tiêu Lam kiếp trước.

“Nhị ca muốn nói……”

Cố Du bừng tỉnh ngộ, đã từ lâu không còn nhớ chuyện Diệp Tranh tiến cung. Cố Du chỉ biết là Tiêu Minh Xuyên coi trọng tướng lãnh, cho nên gặp mặt thê nhi của Diệp Tranh, phản ứng cũng giống như nhìn thấy gia quyến của quan viên khác.

Ngược lại Cố Du vẫn luôn có vấn đề muốn hỏi Tiêu Minh Xuyên. Chính là năm đó vì sao muốn Diệp Tranh tiến cung rồi lại thay đổi nhanh như vậy. Đây là hai việc hoàn toàn trái ngược, Tiêu Minh Xuyên lúc ấy rốt cuộc bị làm sao.

Cố Du luôn nghĩ mình sẽ vĩnh viễn không có cơ hội hỏi ra vấn đề này. Nhưng hôm nay, ma xui quỷ khiến, Cố Du đột nhiên hỏi ra, khiến Tiêu Minh Xuyên giật mình tại chỗ.

Sau một lúc lâu, Tiêu Minh Xuyên tươi cười nói:

“Ta lúc ấy có một giấc mộng. Trong mộng thấy rất nhiều chuyện trước kia. Sau khi tỉnh lại ta liền ý thức được nếu Diệp Tranh vào cung, ta cùng A Du sẽ không trở lại được, A Du sẽ đem ta từ trong lòng hoàn toàn trục xuất đi.”

Dừng một chút Tiêu Minh Xuyên lại nói:

“Ta thích A Du, từ nhỏ đã thích, nhưng vẫn không dám thừa nhận……Ta làm sai quá rất nhiều chuyện, nhưng A Du trước sau không có trách ta, còn đối với ta tốt như vậy…… Nhưng nếu ta lại phạm sai lầm này, A Du sẽ không cho ta cơ hội……”

Tiêu Minh Xuyên nghiêm túc nói.

“Ta không thể mất đi A Du, không ai quan trọng hơn A Du……”

Tiêu Minh Xuyên trước nay đều thấy may mắn vì mình trùng sinh trước khi Diệp Tranh tiến cung. Vì nhờ vậy hắn đã cứu vãn được mọi chuyện.

Dù vẫn không có làm rõ ràng nguyên nhân vì sao Hoàng đế hành động thất thường, nhưng nghe được lời thổ lộ trước kia chưa từng nghe qua. Cố Du thực thỏa mãn. <HunhHn786>

So với lời nói hành động càng có sức thuyết phục. Bảy năm qua, Tiêu Minh Xuyên làm rất tốt. Tương lai còn rất nhiều cái bảy năm, Cố Du tin tưởng Tiêu Minh Xuyên sẽ làm càng tốt hơn. Cố Du cũng không quan tâm chuyện quá khứ, không bằng chặt chẽ nắm chắc tương lai, đó mới là cuộc sống của bọn họ.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 14.01.2018, 01:46
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 5126
Được thanks: 572 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Trùng sinh chỉ thuộc về hoàng hậu - Tử Nguyệt Sa Y - Điểm: 10

136: Ngoại truyện 26: Tiêu Lĩnh
  

Thừa Khánh năm thứ ba mươi.

Phúc Ninh Công chúa Tiêu Tụ sắp thành hôn, toàn bộ Thượng Kinh đều bởi vì vậy trở nên tràn ngập hỉ khí.

Tất cả mọi người đều suy đoán, Hoàng đế sẽ tổ chức quy mô như thế nào, sẽ tổ chức long trọng bao nhiêu khi đem Công chúa duy nhất, hòn ngọc quý trên tay gả đi ra ngoài. Có phải sẽ giống như Vạn Xương Hoàng đế giăng đèn kết hoa khắp vòng thành. Ban đêm còn thả đèn trên không trung, do đó làm cho cả Thượng Kinh hoàn toàn biến thành lễ hội.

Không phải bá tánh kinh thành quá hiếu kỳ mà thật sự là Tiêu gia lâu lắm không có gả Công chúa. Tiêu gia hai đời Hoàng đế gần đây đều không có Công chúa, dù Cảnh Cùng Hoàng đế có một nghĩa nữ nhưng cũng chưa có gả. Đương kim Hoàng đế vận khí không tồi, trong một đám Hoàng tử cũng có một vị Công chúa.<HunhHn786>

Tiêu Lĩnh đi vào Cam Tuyền Cung đã thấy Tiêu Tụ chống đầu ngồi ở bên cửa sổ sững sờ, căn bản không chú ý có người vào.

Phát hiện vẻ mặt muội muội như đi vào cõi thần tiên, lại thấy trên giường là hỉ phục đỏ thẫm hỗn độn. Tiêu Lĩnh nhướng mày cười nói:

“Đừng nói là không muốn gả đi nha? Nếu vậy sao lặng lẽ thử hỉ phục?”

Tiêu Tụ năm nay mười chín tuổi cũng không phải gả quá sớm. Bởi vì Tiêu Minh Xuyên thường xuyên nói với Cố Du, nói con gái bảo bối của mình còn quá nhỏ hoàn toàn có thể ở nhà thêm mấy năm, sao phải gả đi ra ngoài. Hắn chỉ có một Công chúa một khi gả đi rồi trong cung chỉ còn một đám tiểu tử thúi, hắn sẽ tịch mịch trống trải và nhàm chán.

Đáng tiếc mỗi lần Tiêu Minh Xuyên nói như vậy đều sẽ bị Cố Du không lưu tình mà nói trở lại. Hoàng hậu nói Hoàng đế không chịu gả con gái đi muốn giữ bao lâu thì cứ giữ, nhưng khi nào tìm được chỗ tốt mà bỏ lỡ thì đừng hối hận. Tiêu Minh Xuyên nghe thấy cái này lại không dám nói thêm cái gì.

Tiêu Tụ là bảo bối nên chọn lựa Phò mã tất nhiên phải thận trọng.

Xuất thân tốt, phẩm chất tốt, văn võ toàn tài, mấy điều này thiếu điều nào cũng không được. Sau đó tính tình phải ổn trọng, gặp chuyện phải biết gánh vác, nhưng lại không thể quá hà khắc, bằng không với tính cách tương đối hoạt bát của Tiêu Thụ, hai người gặp mặt không lời nào để nói thì có ý tứ gì.

Từ khi Tiêu Tụ qua mười tuổi, Tiêu Minh Xuyên liền cho người lập danh sách toàn bộ những tiểu công tử con nhà gia thế ở Thượng Kinh đủ tư cách, tuổi xấp xỉ hoặc hơn kém không quá năm tuổi so với Tiêu Tụ. Phái người tiến hành âm thầm điều tra, ước chừng khảo sát năm sáu năm, mới bước đầu soạn ra danh sách ứng tuyển Phò mã.

Cuối cùng Tiêu Tụ chọn Phượng Diệu, cũng chính là người Tiêu Minh Xuyên xem trọng nhất trong danh sách ứng tuyển.

Dù điều kiện chọn con rể của Tiêu Minh Xuyên rất khắc khe, nhưng Phượng Diệu hoàn toàn phù hợp. Chỉ có một điều mà Phượng Diệu có thể nói gượng ép chính là hắn lớn hơn Tiêu Tụ đúng năm tuổi.

Phượng gia mấy thế hệ đều là đơn truyền, Phượng Diệu năm nay đã hai mươi bốn tuổi. Phu phu Hoàng đế không thể không biết xấu hổ không chịu gả con gái, như vậy cũng có vẻ quá không phúc hậu. Với số tuổi của Tiêu Tụ mà ở dân gian thì đã làm mẫu thân người ta.

Tiêu Tụ phục hồi tinh thần lại, thấy huynh trưởng đã đứng ở trước mặt, không khỏi kinh ngạc nói:

“Ca, sao đi không có thanh âm, thực dọa người mà.”

Tiêu Lĩnh tiến vào khi nào nàng cũng không phát hiện. Tiêu Lĩnh rõ ràng không biết võ công, làm sao đi được nhẹ nhàng không tiếng động.

Tiêu Lĩnh lộ vẻ vô tội bất đắc dĩ nói:

“Tụ Nhi, muội nghĩ gì mà quá nhập tâm.”

So với mấy đệ đệ muội muội biết võ công, Tiêu Lĩnh là người yếu kém nhất. Nếu Tiêu Tụ không thất thần thì Tiêu Lĩnh vừa bước vào nàng liền biết hắn tới.

“Được rồi, là muội sai.”

Tiêu Tụ thu hồi tầm mắt, nhìn hỉ phục trên giường nói:

“Quần áo không phải muội thử, là Sầm Nhi một hai đòi phải mặc, muội không lay chuyển được nó, đành phải để nó thử.”

Nói đến một trong hai đệ đệ song sinh này, Tiêu Tụ lại cảm thấy có chút đầu.

Mười ba năm trước, phu phu hoàng đế mang theo Tiêu Tụ đi Giang Nam, một đường du sơn ngoạn thủy, vui chơi gần nửa năm. Khi trở về được một năm liền sinh đôi hai Hoàng tử, Tiêu Minh Xuyên đặt tên là Tiêu Sầm cùng Tiêu Loan.

Dựa theo quy tắc ngầm trong cung, song thai Hoàng tử ra đời không phải điều tốt. Nhưng Tiêu Sầm và Tiêu Loan không phải con trưởng thì cũng không sao cả.

Cái gọi không may mắn chỉ là cách nói, nguyên nhân chính là song thai thường có diện mạo tương tự. Nếu bọn họ muốn tranh ngôi vị thì tình huống sẽ trở nên phức tạp vì trừ người thân cận nhất, người ngoài phân không rõ ràng được ai là ai.

Cho nên từ xa xưa tới nay, hoàng gia ít có để song sinh Hoàng tử sinh ra. Thường thường sẽ có một người chết non.

Bất quá đối với Tiêu Minh Xuyên vấn đề này không tồn tại. Trước khi Tiêu Sầm và Tiêu Loan sinh ra, hắn đã lập Tiêu Lĩnh làm Thái tử. Mà ở giữa Tiêu Lĩnh cùng Tiêu Sầm và Tiêu Loan còn có Tiêu Nham, Tiêu Nhạc và Tiêu Phong nên thật ra một chút nguy cơ cũng không có.

Tiêu Minh Xuyên cảm thấy tiếc nuối chính là không có thêm con gái, nếu song sinh là công chúa, hắn sẽ càng vừa lòng.

Tổ phụ cùng phụ thân của Tiêu Minh Xuyên đều đặc biệt thiếu Hoàng tử, thế cho nên trong danh sách lập Thái tử cơ hồ không có chọn lựa nào. Tới Tiêu Minh Xuyên số Hoàng tử thịnh vượng lên hẳn, phu phu Hoàng đế có tổng cộng bảy đứa con, trong đó có sáu là Hoàng tử. Trừ Thái tử Tiêu Lĩnh, các Hoàng tử khác cá tính đều có vẻ tương đối kỳ lạ, nhưng Tiêu Minh Xuyên vẫn rất vừa lòng.

Không biết có phải do khi Cố Du mang thai song thai này Tiêu Minh Xuyên cứ nhắc tới con gái, nên Tiêu Sầm sinh ra không giống bình thường.

Tiêu Minh Xuyên dám thề, hắn nuôi dạy hai đứa không nghiêng không lệch không hề khác nhau. Hơn nữa hắn có Tiêu Tụ, nên cũng không đến mức đem Hoàng tử nuôi thành Công chúa.

Nhưng mà Ngũ Hoàng tử từ nhỏ luôn cho mình là Công chúa, căn bản không cần có người cố tình dẫn đường. Lúc một tuổi chọn đồ vật đoán tương lai, Tiêu Loan bắt một bộ cung tên, tuy rằng không quá đặc biệt nhưng cũng hợp quy cách của một nam tử họ Tiêu. Tiêu Sầm không giống vậy cứ nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng xin son phấn của Tiêu Tụ. Tiêu Minh Xuyên cùng Cố Du lúc ấy chỉ nghĩ trẻ nhỏ thích thứ đẹp cũng không hiếm lạ. Ngày xưa Tiêu Lĩnh cũng thích tết tóc và trang điểm cho người khác đó thôi.

Từ khi Tiêu Sầm lớn lên, phu phu Hoàng đế bắt đầu cảm thấy không thích hợp. Nó luôn quấn lấy Tiêu Tụ xin nàng quần áo, còn muốn mang trang sức, rồi trang điểm mình giống mấy tiểu cô nương.

Tiêu Minh Xuyên cảm giác như vậy không được, bắt đầu sửa chữa hành vi của con mình. Hắn cấm Tiêu Tụ cho Tiêu Sầm quần áo trang sức, còn tịch thu son phấn và xiêm y, tóc cũng bị cắt ngắn. Có thể nói là không thế nào trang điểm được.

Nhưng Tiêu Sầm không phối hợp, lăn lộn khóc nháo, thậm chí không đi học. Cố Du đành phải ra mặt giảng hòa, khuyên can mãi mới đem Tiêu Sầm trở về lớp học. Tiêu Minh Xuyên thấy con ăn mặc giống nam tử, đi học, tập võ thành tích cũng đều không tồi, liền chủ động xin lỗi, cũng không còn khắc khe với Tiêu Sầm.

Lúc ấy Tiêu Minh Xuyên còn thán phục Cố Du lợi hại hơn so với hắn. Sau đó hỏi lại, Tiêu Minh Xuyên thấy hết chỗ nói rồi. Hoá ra Cố Du không phải thuyết phục Tiêu Dầm, bọn họ chỉ hiệp nghị. Tiêu Sầm ngoan ngoãn trở về đi học, chỉ cần thành tích đạt yêu cầu, Cố Du liền thưởng cho Tiêu Sầm xiêm y Công chúa cùng trang sức.

Tiêu Minh Xuyên nói Cố Du là đang đầu độc con, làm như vậy thì Tiêu Sầm sẽ không bao giờ trở lại là một nam tử. Cố Du nói nếu mà Tiêu Sầm học tất cả mọi thứ của một Hoàng tử nhưng vẫn muốn làm công chúa, thì cứ để Tiêu Sầm tự quyết định đi. Tiêu Minh Xuyên không lời gì để nói.

Tiêu Lĩnh nhìn hỉ phục của Tiên Tụ nói.

“Xem ra Sầm Nhi là thật sự rất muốn làm nữ nhi.”

Tiêu Lĩnh cũng muốn nói với Tiêu Minh Xuyên để cho Tiêu Sầm thuận theo tự nhiên thì tốt hơn. Dù sao Hoàng tử cũng không phải không thể giảm xuống, hà tất phải miễn cưỡng Tiêu Sầm.

“Sầm Nhi đương nhiên muốn như vậy, mặc hỉ phục liền luyến tiếc cởi ra, đứng trước gương xoay vài vòng, muội cũng muốn đưa cho nó.”

Tiêu Lĩnh không khỏi nhíu nhíu mày:

“Muội không thích Phượng Diệu sao, hay để ta đi nói cùng phụ hoàng, hôn sự này dời lại?”

Tiêu Lĩnh thực lo lắng người Tiêu Tụ thích không phải Phượng Diệu. Nhưng người nàng thích không được phụ hoàng nhìn trúng, nàng liền bất chấp tất cả, chọn người phụ hoàng vừa lòng. Nhưng khi hôn lễ tới gần, nàng lại có chút hối hận.

“Đừng đừng đừng, ca ca ngàn vạn lần đừng đi nói.”

Tiêu Tụ bỗng nhiên đứng lên, vội vàng kéo lấy tay áo Tiêu Lĩnh.

Thấy thần sắc Tiêu Tụ nôn nóng không giống giả bộ, Tiêu Lĩnh lại hỏi:

“Nói như vậy muội đối với Phượng Diệu không có ý kiến gì?”

Tiêu Tụ do dự, nhẹ giọng nói:

“Phượng Diệu rất tốt, sao có thể có ý kiến gì.”

Bắt bẻ như Tiêu Minh Xuyên cũng khen không dứt miệng, Tiêu Tụ cũng thấy mình chọn không sai lầm, chỉ là nàng và Phượng Diệu hình như là thiếu thiếu cái gì đó.

Tiêu Lĩnh nghĩ nghĩ, kéo Tiêu Tụ đến ngồi bên cửa sổ La Hán, nghiêm mặt nói:

“Tụ Nhi, muội cùng Phượng Diệu đã đính hôn ba năm, đó cũng là người muội chọn. Phượng Diệu là bạn học của ta, tình cảm của hắn đối với muội như thế nào ta biết được, nhưng muội đối với hắn... ta nhìn có chút... không hiểu.”

“Ca có cái gì nhìn không hiểu……”

Tiêu Tụ hơi hơi cúi đầu, lơ đãng mà tránh đi ánh mắt của Tiêu Lĩnh.

“Muội đối với Phượng Diệu quá khách khí, các người ở chung không giống cặp đôi đã đính hôn chút nào.”

Tuy rằng Tiêu Lĩnh còn chưa có thành thân, nhưng hắn rất hiểu chuyện này vì chứng kiến toàn quá trình của Tiêu Ý Hành cùng Cố Đông Nhi, từ lúc quen biết đến yêu nhau rồi đến thành thân.

Nếu bàn về tính cách, Cố Đông Nhi rụt rè hơn so với Tiêu Tụ nhiều, nhưng nàng đối xử với Tiêu Ý Hành rất tốt, đối với hắn tuyệt đối là thực lòng yêu thích.

Không giống Tiêu Tụ, mọi việc đều là Phượng Diệu chủ động, cũng làm cho người ta có cảm giác hoàn thành nhiệm vụ.

“Mọi người có phương thức ở chung khác nhau……”

Phượng Diệu chính là quân tử nhẹ nhàng ôn nhu, nàng quá hoạt bát lại lo lắng làm cho hắn sợ. Phúc Ninh Công chúa lưu truyền bên ngoài chính là ôn nhu hiền thục đoan trang nhàn nhã, đúng là không phải tính cách thực sự của nàng.

Tiêu Lĩnh không cho là đúng cười cười:

“Đúng là không giống nhau. Nhưng giống các người như vậy tuyệt đối không bình thường. Tụ Nhi, muội có gì bất mãn đối với Phượng Diệu hiện tại có thể nói ra. Nếu miễn cưỡng mình gả đi, sau này lại thành oán hận thì không tốt.”

Tiêu Tụ không phải cô nương bình thường, nàng là Công chúa duy nhất của đương kim Hoàng đế, là muội muội duy nhất của Tiêu Lĩnh. Với thân phận của nàng hôn nhân không cần quá suy xét nhiều nhân tố, nàng cũng sẽ không cần vì hoàn cảnh bên ngoài, suy xét ích lợi gia tộc mà dễ dàng thỏa hiệp.

Có lẽ là không nghĩ tới Tiêu Lĩnh sẽ nói ra lời như vậy, Tiêu Tụ nhất thời ngơ ngẩn, chần chờ một lát mới nói:

“Ca ca đừng nói chuyện của người khác, cha đang lo lắng nhất chính là hôn sự của ca. Hành Hành ca ca cùng Đông Nhi tỷ tỷ cũng sắp có con, ca ngay cả Thái tử phi……”

“Tụ Nhi, không cần nói sang chuyện khác, chuyện chúng ta khác nhau.”

Tiêu Lĩnh liếc mắt một cái liền hiểu thấu ý đồ lảng tránh của Tiêu Tụ.

“Thái tử phi là ai cũng không quan trọng, bởi vì ta có thể cam đoan mặc kệ là ai vào Đông Cung, đều cũng sẽ đủ tư cách. Nhưng muội nếu không muốn gả đến Phượng gia, thì nói sớm một chút. Từ hôn tất nhiên không được tốt, nhưng mất bò mới lo làm chuồng thì còn hơn là sau này các người không êm ấm……”

“Tuy rằng ca thật sự không xem trọng chúng ta, nhưng ca, muội cầu xin ca, ở trước mặt phụ hoàng cái gì cũng đừng nói, làm ơn đi!”

Ý thức được Tiêu Lĩnh không phải nói giỡn, Tiêu Tụ trầm mặc hồi lâu, cuối cùng trịnh trọng nói rõ ý nghĩ của mình.

Tiêu Tụ chưa từng có nói cho bất luận ai, bao gồm vị huynh trưởng thân thiết nhất cũng là bạn thân nhất của nàng, vì sao lựa chọn Phượng Diệu. Nhưng nàng có thể xác định không chỉ bởi vì Phượng Diệu là người được phụ hoàng cùng cha xem trọng.

Nhiều năm trước vào một ngày xuân nào đó, dưới ánh mặt trời chói chang trên thảo nguyên Khang Lặc, có một thiếu niên áo trắng bắn một mũi tên giống như sao băng trúng con mồi, đồng thời cũng làm trái tim tiểu Công chúa đang trốn trong bụi cỏ đập thình thịch. Dù câu chuyện sau đó phát triển theo phương hướng không phù hợp tâm ý tiểu Công chúa. Nhưng nàng vĩnh viễn cũng quên không được mũi tên, cùng với ánh mắt của thiếu niên ngày đó. Chính Tiêu Lĩnh khơi dậy ý chí chiến đấu của Tiêu Tụ, nàng muốn tìm về vật mà mình đã vứt bỏ.

“Cho ta cái lý do hợp lý ta sẽ không nói nữa.”

Tiêu Lĩnh cười tủm tỉm nói. Hắn hôm nay đến Cam Tuyền Cung, là do cha nói Tiêu Tụ gần đây tâm tình không tốt, muốn hắn đi đã thông tư tưởng Tiêu Tụ, sắp phải gả chồng rồi mà cả ngày rầu rĩ không vui thì giống cái gì.

“Phụ hoàng vốn hận không thể kéo hài hôn lễ thêm hai năm, ca mà đi nói, phụ hoàng sẽ thật sự sửa lại hôn lễ này thì sao.”

Ai sẽ tin tưởng Hoàng đế chỉ vì luyến tiếc con gái mà không muốn gả nàng. Khẳng định họ sẽ nói Phượng Diệu có vấn đề gì, hoàng gia chướng mắt hắn, như vậy không tốt.

Tiêu Tụ cho rằng vấn đề thuộc về nàng cùng Phượng Diệu, hai người có thể tự giải quyết. Nếu phụ hoàng nhúng tay vào, sự việc sẽ trở nên phức tạp, đến lúc đó mọi việc coi như xong.

Tiêu Lĩnh nghe vậy vừa lòng gật gật đầu:

“Ta hiểu rồi, muội không muốn thay đổi hôn sự này.”

Nói xong liếc mắt nhìn hỉ phục trên giường.

“Mội đã biết rồi, chút nữa liền thử hỉ phục.”

Tuy rằng hỉ phục may theo kích cỡ của Tiêu Tụ, nhưng đại hôn có ý nghĩa đặc biệt, hỉ phục vẫn phải thử qua cho thỏa đáng. Có chi tiết nhỏ không phù hợp cũng có thể sửa đúng lúc, miễn cho có tiếc nuối.

Tâm sự nữ nhi quá khó đoán, đặc biệt Tiêu Tụ là cô nương duy nhất ở trong cung. Tiêu Lĩnh nghĩ nghĩ, cảm thấy biểu muội Cố Đông Nhi nói chính xác. Tiêu Tụ không phải không muốn gả, chỉ là tâm lý lo lắng trước khi lấy chồng, sự việc qua đi sẽ không có việc gì, bọn họ tốt nhất đừng quản.

Ở trong trí nhớ của Tiêu Lĩnh, Tiêu Tụ đã từng rất thân với Thế tử Định Quốc Công Diệp Lan. Nhưng phụ hoàng, người luôn luôn yêu thương Tiêu Tụ, lại không đưa Diệp Lan vào danh sách ứng tuyển vị trí Phò mã. Phải biết rằng, Diệp Lan chỉ nhỏ hơn Tiêu Tụ hai tuổi, các điều kiện cũng tương đương đối phù hợp, tình cảm của hai người cũng khá tốt.

Tiêu Lĩnh không dám nói Diệp Lan xuất sắc hơn Phượng Diệu, nhưng tổng hợp điều kiện, Diệp Lan hơn nhiều người trong danh sách. Tiêu Lĩnh có lý do tin tưởng, Diệp Lan không được chọn không phải do hắn không đủ điều kiện mà liên quan cùng đến phụ thân hắn. Tiêu Lĩnh mơ hồ còn nhớ rõ, khi mình còn rất nhỏ, phụ hoàng đã từng muốn Định Quốc Công Diệp Tranh tiến cung, nhưng sau đó lại từ bỏ cái ý tưởng này.

Sau khi Tiêu Lĩnh trưởng thành chuyện này đã hầu như không còn được nhắc tới, thế cho nên đám người đệ đệ và Tiêu Tụ không biết sự tình. Tiêu Lĩnh có thể nhớ rõ, vậy cha hắn khẳng định sẽ nhớ càng rõ ràng hơn, phụ hoàng không chọn Diệp Lan làm Phò mã, hơn phân nửa là vì suy xét tâm tình của cha.

Xác định Tiêu Tụ không có vấn đề, Tiêu Lĩnh liền về Đông Cung, trong thư phòng còn có một nhân vật phiền toái đang chờ hắn.

“Thanh Loan đừng náo loạn, huynh có nghe nói qua ảnh vệ có thể thành thân không?”

Phàm là ai biết Tiêu Lĩnh đều sẽ nói Thái tử điện hạ tính tình ôn hòa đối đãi với mọi người khách khí. Nhưng ở trước mặt Thanh Loan, hắn không một chút ôn hòa khách khí, còn nhịn không được muốn phát hỏa.

Thanh Loan cũng xem như ở trong cung lớn lên, nhưng dã tính trên người không có hoàn toàn bị xóa sạch, ngược lại theo thời gian trôi qua, dần dần biến thành kiệt ngạo khó thuần. Thế cho nên Ôn Huyền đã đem cặp song sinh nuôi dưỡng thành người nối nghiệp.

“Trước kia không có thì không có nghĩa sau này không có. Lĩnh Nhi tốt của ta, đệ mau nói cho ta biết, Nhan Nhan bị điều đến đâu rồi?”

Thanh Loan võ công cao, đặc biệt là khinh công. Chu Nhan tuy nói không phải đánh không lại hắn, nhưng Chu Nhan đi theo bên cạnh Tiêu Lĩnh, Thanh Loan nhất định tìm được hắn.

Chu Nhan thật sự là bị Thanh Loan cuốn lấy mà phiền, liền hướng Tiêu Lĩnh xin chuyển nhiệm vụ, muốn ra khỏi cung trong một thời gian. Ban đầu Thanh Loan không có phản ứng, thành thành thật thật ở nhà mấy ngày, sau đó lại quá gấp gáp, liền mỗi ngày tiến cung quấy rầy Tiêu Lĩnh, truy hỏi Chu Nhan đi đâu.

Tiêu Lĩnh thiệt tình cảm thấy mình đối với Thanh Loan phi thường nhẫn nại. Ảnh vệ tốt nhất bên người mình vì muốn tránh né Thanh Loan phải trốn ra ngoài, hắn còn có thể dùng vẻ mặt ôn hoà tươi cười nói chuyện cùng Thanh Loan, mà không phải tức giận đến mức trực tiếp đuổi người ra khỏi ngoài cung.

Người ta thường nói, mỹ nhân đều được hưởng đặc quyền, đặc biệt là tuyệt sắc mỹ nhân. Tiêu Lĩnh dù bị Thanh Loan làm phiền, nhưng mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt xin đẹp kia cũng có thể tiêu đi một nửa hỏa khí.

Giống như Cố Thu biểu muội nhà Nhị cữu Cố Tương cùng Sở Sở thúc thúc, mặc dù điêu ngoa tùy hứng danh tiếng đã sớm truyền tới Nam Dương. Vậy mà người tới cửa cầu thân vẫn nối dài không dứt. So với Ôn đại công tử Đại Quốc công phủ thì Cố Thu tiểu thư hiền lành hơn nhiều, ít nhất dù nàng không thích cũng sẽ không một lời liền đá người ta từ lầu hai bay xuống lầu một đâu.

Trong mắt mỹ nam Thanh Loan chỉ có Chu Nhan, nhưng Chu Nhan chưa bao giờ nhường hắn.

Chu Nhan là ảnh vệ cận thân của Tiêu Lĩnh, là truyền nhân của một trong tứ đại ảnh vệ Chu Tước. Thân thế Chu Nhan tương đối đặc thù, sinh ra liền ở tại Vân Phù Trai, từ nhỏ được giáo huấn là về sau phải bảo vệ Tiêu Lĩnh, cũng đem ý niệm này làm mục tiêu sống của mình.

Đối với Tiêu Lĩnh địa vị của Chu Nhan cùng những người khác hoàn toàn không giống nhau, vừa là thuộc hạ thân tín vừa là bạn vừa là huynh đệ.

Thanh Loan tuy rằng nhập môn có chút trễ nhưng có thiên phú tập võ. Mỗi khi Thanh Loan đánh nhau với Chu Nhan thường thua thê thảm, có thể nói là đánh trận nào thua trận đó, càng thua càng đánh. Nhưng với tính cách của Thanh Loan, đặc biệt không chịu thua, hắn thua liền càng nỗ lực để lấy lại mặt mũi.

Tính tình Chu Nhan cũng rất tốt, khi không mang mặt nạ thì luôn tươi cười, làm cho người khác nhìn thấy rất thân thiện, cũng không nghĩ được hắn có võ công cao cường ra tay quả quyết. Do Thanh Loan quá đeo bám, nên dù tính tình Chu Nhan tốt đến cỡ nào cũng chịu không nổi.

Thử nghĩ xem, một người trong hai mươi năm mỗi ngày như một, lấy mục tiêu đánh bại người ta, không có việc gì liền tới tìm người ta khiêu chiến, đánh cũng đánh không thắng, còn hẹn lần sau tiếp tục đánh, ai lại không phiền. Chu Nhan có thể nhẫn đến bây giờ, Tiêu Lĩnh cũng cảm thấy thực không dễ dàng, tự đáy lòng tỏ vẻ bội phục Chu Nhan.

Trong suy nghĩ của Thanh Loan quấn lấy người ta tương đương thích người ta. Chu Nhan có chút khó tiếp thu. Hắn là ảnh vệ của Thái tử, sao có thể nói chuyện yêu đương, đây là trái với quy tắc làm ảnh vệ.

Từ khi Chu Nhan có nhận thức liền nghĩ phải đi theo bảo vệ Tiêu Lĩnh, đó là ý niệm đến chết cũng không thể đổi. Thanh Loan không rõ điểm này, dù trên danh nghĩa hắn cũng là truyền nhân của một trong tứ đại ảnh vệ Thanh Long. Hai người bởi vì việc này mà mâu thuẫn.

“Huynh thật sự muốn biết Chu Nhan ở đâu?”

Người thông minh như Tiêu Lĩnh đương nhiên nhìn ra Chu Nhan đối với Thanh Loan cũng không phải là không hề có tình cảm, chỉ là tình cảm cùng ý niệm của hắn có xung đột. Chu Nhan thực bất đắc dĩ lựa chọn trốn tránh.

“Đương nhiên là thật sự? Ta khi nào đã lừa gạt đệ chưa?”

Từ trước đến nay Thanh Loan ở trước mặt Tiêu Lĩnh cũng không nói dối, có cái gì nói cái đó, chẳng sợ nội dung nói ra sẽ chọc Tiêu Lĩnh nổi giận. Phát hiện thái độ Tiêu Lĩnh ôn hòa ánh mắt Thanh Loan sáng lên.

Tiêu Lĩnh bỗng nhiên lui về phía sau một bước, hỏi ngược lại:

“Đệ đã lừa gạt huynh chưa?”

Rõ ràng là từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nhưng mỗi lần ngẫu nhiên thấy Thanh Loan cười tươi sáng, hắn vẫn bị hoảng đến không dời mắt được. Vấn đề Chu Nhan động tâm đối với Thanh Loan thật ra không phải hắn lập trường không kiên định.

“Vậy như thế nào đệ mới bằng lòng nói cho ta biết Nhan Nhan đi nơi nào?”

Thanh Loan nắm tay Tiêu Lĩnh không buông.

Tiêu Lĩnh hơi nhíu mày, một lát sau trầm ngâm nói:

“Huynh giúp ta làm một chuyện, làm tốt ta liền nói cho huynh.”

“Không thành vấn đề, ta đồng ý.”

“Huynh không hỏi xem là chuyện gì sao? Chuyện này có khả năng sẽ rất khó.”

Tiêu Lĩnh cười như không cười nhướng mày.

Thanh Loan không cần nghĩ ngợi nói:

“Ta cần thiết phải biết Nhan Nhan ở nơi nào, cho nên ta cần phải đồng ý, hỏi hay không hỏi có cái gì khác nhau. Mà chuyện đệ muốn ta đi làm sao có thể đơn giản, đơn giản đệ đã để cho người khác đi, sẽ không để lại cho ta đâu.”

Nhìn Thanh Loan cười đắc ý, Tiêu Lĩnh không khỏi cười theo, nụ cười vừa nhẹ nhàng lại ấm áp.

Tiêu Minh Xuyên xưa nay tín nhiệm Tiêu Lĩnh, cho hắn tùy ý bố trí thế lực Đông Cung. Nhưng Tiêu Lĩnh rất rõ ràng đa số người bên cạnh đều trung với Hoàng đế. Bọn họ không phải người của hắn, bọn họ trung thành với người sẽ là Hoàng đế.

Quan hệ giữa Tiêu Lĩnh và Tiêu Minh Xuyên rất hòa hợp, nhưng là một Thái tử đã thành niên, Tiêu Lĩnh cũng hy vọng mình có thể có lực lượng tuyệt đối thuộc về bản thân mình, hắn không phải mọi việc đều phải dựa vào phụ hoàng.

Chu Nhan cùng Thanh Loan có thể xem như tuyệt đối trung thành với Tiêu Lĩnh. Cho dù hắn cùng phụ hoàng có lập trường đối lập, hắn cũng có tự tin bọn họ sẽ đứng về phía mình. Hai người mình tín nhiệm nhất lại có tình cảm với nhau, Tiêu Lĩnh cảm giác có chút vi diệu.<HunhHn786>

“Được rồi, huynh lại đây.”

Tiêu Lĩnh đem miệng tiến đến bên tai Thanh Loan nhẹ giọng nói. Thanh Loan sau khi nghe xong gật gật đầu:

“Ta đã biết, cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

“Nhớ kỹ, đừng cho bất luận kẻ nào phát hiện ta để huynh đi tra chuyện này, đặc biệt đừng để cho Diệp Lan biết.”

Diệp Lan võ công không tầm thường, trừ Chu Nhan cùng Thanh Loan, Tiêu Lĩnh căn bản không dám để những người khác đi điều tra hắn.

Chu Nhan hiện giờ không ở trong cung, Tiêu Lĩnh chỉ có thể để Thanh Loan đi. Cũng may thân phận của hắn đi bên ngoài càng tiện hơn so với Chu Nhan.

Thanh Loan vỗ bộ ngực cam đoan:

“Đệ cứ yên tâm đi, hắn khẳng định phát hiện không được. Võ công Diệp Lan cũng không ra sao.”

Tiêu Lĩnh có chút xấu hổ, có thể nói võ công Diệp Lan cũng không ra sao trừ Thanh Loan thì không còn người khác. Trong năm đệ đệ của Tiêu Lĩnh, Tiêu Phong có võ công cao nhất, nhưng đấu với Diệp Lan cũng không thắng nổi. Nếu nghe xong lời này khẳng định Tiêu Phong sẽ nôn chết.

Thanh Loan cảm thấy mỹ mãn mà cáo từ. Tiêu Lĩnh đi đến sau án thư ngồi xuống, hắn lấy ra hai phong thư đặt ở phía dưới tấu chương. Phong thư thứ nhất là của Hàn Thế Nam viết, phong thư thứ hai là Chu Nhan viết. Hai phong thư là từ cùng một địa phương gửi đến đây.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.01.2018, 01:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 5126
Được thanks: 572 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Trùng sinh chỉ thuộc về hoàng hậu - Tử Nguyệt Sa Y - Điểm: 10

137: Ngoại truyện 27: Hàn Thế Nam
  

Huyện Vân sơn ở phía tây Thục Châu, sau lưng là Thanh Vân Sơn, trước mặt là Đại Tuyết Sơn.

Vân Sơn cái tên nghe rất hữu tình. Trước khi Hàn Thế Nam tới địa phương này quả thực chính là nghĩ về nơi này như vậy. Bất quá sau một năm đến nơi này, Hàn Thế Nam đã bỏ ảo tưởng đó.

Đại Tuyết Sơn cao chót vót, quanh năm mây mù lượn lờ, đỉnh núi toàn băng tuyết, trên núi dưới núi ít có người đặt chân. Thanh Vân Sơn cũng rất cao, nhưng không có cao như vậy, dưới chân núi dọc theo bờ sông còn có dải đất hẹp dài bằng phẳng, huyện Vân Sơn ở nơi đó. <HunhHn786>

Từ nhỏ ở Thượng Kinh phồn hoa cùng giàu có và sau đó đến Phúc Hải đông đúc nhộn nhịp, Hàn Thế Nam căn bản không thể tưởng được ở Đại Chu còn có huyện nhỏ nghèo như vậy. Toàn bộ huyện thành cũng chỉ có một con phố.

Huyện nha được đặt ở giữa con đường hẹp dài của huyện thành. Mỗi ngày Hàn Thế Nam có thể nghe được giọng đại nương bán đậu hủ ở đối diện thét to.

Vân Sơn vị trí quá hẻo lánh, giao thông lại không có tiện, trừ củi cũng không có sản vật gì hữu dụng.

Từ xa xưa tới nay, bị phái đến Vân Sơn làm huyện lệnh đều là người thất bại trên quan trường. Ai nghe nói mình bị phái tới Vân Sơn đều sẽ nghĩ cách trốn tránh, thoái thác không được còn có người dứt khoát từ quan không làm. Không ai muốn tới nơi này chịu khổ. Huyện nghèo khổ như Vân Sơn chỉ cần là cử nhân cũng có khả năng làm huyện lệnh, hoặc là người bị biếm quan mới tới.

Hàn Thế Nam lại không giống các huyện lệnh trước đây. Hắn xuất thân tiến sĩ, cha hắn chính là Lại Bộ Thượng Thư, chuyên quản lý việc phân bổ quan viên. Phụ thân Dương Mục của hắn chức quan càng cao, là phụ thần trẻ tuổi nhất trong nội các, lại được đương kim Hoàng đế Tiêu Minh Xuyên tín nhiệm. Lấy xuất thân như Hàn Thế Nam muốn đi địa phương giàu có và đông đúc không khó, nhưng hắn chỗ nào cũng không đi, cố tình tới Vân Sơn.

"Công tử có thư của điện hạ."

Chu Nhan nhẹ nhàng gõ gõ cửa, nghe được Hàn Thế Nam trong phòng đáp lại, liền đẩy cửa đi vào.

Chu Nhan không phải thuộc hạ của Hàn Thế Nam, hắn là người Tiêu Lĩnh phái tới bảo vệ Hàn Thế Nam.

"Cám ơn, ngươi ngồi đi."

Chu Nhan hơi gật đầu, không chút khách khí liền ngồi xuống ghế ở đối diện, biểu hiện một chút cũng không giống thị vệ.

Hàn Thế Nam đọc lướt qua thư nhanh như gió, xem xong rồi đọc lại từ đầu. Lúc này hắn xem rất chậm, đọc từng chữ từng chữ, chậm rãi nghiên cứu, khóe môi hơi hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười không quá rõ ràng, lại rất ấm áp.

"Chu Nhan, ta biết điện hạ phái ngươi đến chỗ ta không chỉ là bảo vệ ta đơn giản như vậy......"

Hàn Thế Nam một tay nắm chặt lá thư, nói:

"Nhưng ngươi có thể đừng chuyện gì cũng báo cáo có được không. Ớt Vân Sơn rất cay, cái này có gì hay mà nói?"

Hàn Thế Nam đã lộ ra một chút bất đắc dĩ, Tiêu Lĩnh hành động như vậy làm cho hắn có áp lực thật sự lớn.

"Đương nhiên phải nói, Hoàng hậu điện hạ thích cay, Thái tử điện hạ hiếu thuận nghe nói Vân Sơn có ớt cay đã lệnh ta gửi vài cân về."

Chu Nhan tránh nặng tìm nhẹ, chỉ nói mình gửi ớt cay về cung, không đề cập tới việc Tiêu Lĩnh phái hai đầu bếp đến đây.

Hàn Thế Nam nghe vậy dở khóc dở cười. Chu Nhan không phải ngay từ đầu đã đi theo hắn đến Vân Sơn, mà chỉ sau khi hắn đắc tội với mấy đại gia tộc ở Vân Sơn, còn bị người ám toán. Tiêu Lĩnh nghe tin liền phái Chu Nhan tới.

Chu Nhan tự xưng là tiểu thị vệ ở Đông Cung, vì không được coi trọng cho nên Hàn Thế Nam ra vào Đông Cung nhiều năm cũng chưa từng có gặp qua hắn. Được Thái tử điện hạ giao nhiệm vụ không dễ dàng, những người khác không muốn đến Vân Sơn, hắn liền tự đề cử mình đi.

Chu Nhan nói rất có lý, nhưng Hàn Thế Nam một chữ cũng không tin, có lẽ thị vệ Đông Cung thật sự không muốn tới Vân Sơn, nhưng ai sẽ nói ngốc như vậy. Chu Nhan biểu hiện giấu đầu hở đuôi.

Tuy Hàn Thế Nam không biết võ nghệ, nhưng nhìn ra được võ công của Chu Nhan tuyệt không phải thị vệ bình thường có thể đạt tới. Càng quan trọng hơn là Hàn Thế Nam hiểu biết rõ về Tiêu Lĩnh. Tiêu Lĩnh cố ý phái người tới bảo vệ hắn, không phái cao thủ lại đây mà đưa tới người không được trọng dụng. Vậy không phải đùa giỡn sao. Chu Nhan không thể nghi ngờ chính là thị vệ cận thân của Tiêu Lĩnh.

Điều khiến Hàn Thế Nam cảm giác kỳ quái chính là hắn cùng Tiêu Lĩnh quen thuộc như vậy, hắn lại chưa từng có gặp qua Chu Nhan.

Hay là...... Chu Nhan chính là ảnh vệ trong truyền thuyết chỉ có Hoàng đế cùng Thái tử mới có thể có được...... Nhưng như vậy thì không hợp quy tắc.

Hàn Thế Nam gặp Tiêu Lĩnh từ rất lâu. Khi Hàn Thế Nam còn rất nhỏ, phụ thân cùng cha không có công khai ở bên nhau. Cha đã từng nói với hắn, chỉ cần không phải ở nhà, nhìn thấy phụ thân phải kêu là bá phụ. Hàn Thế Nam lúc đó còn quá nhỏ cũng không rõ vì sao như vậy, nhưng hắn luôn nghe lời cha nói.

Cung yến năm ấy, cha mang theo Hàn Thế Nam vào cung, nghe người chung quanh nói, Hoàng đế muốn mang tiểu Hoàng tử ra cho mọi người nhìn thấy.

Hàn Thế Nam lúc ấy vừa mới ba tuổi, đối với tiểu Hoàng tử không có hứng thú, chỉ luôn tò mò nhìn phụ thân ngồi ở cách đó không xa. Tham gia cung yến thật là không vui gì cả, phụ thân cùng cha ngồi cách xa nhau, hắn thấy phụ thân cũng không thể kêu.

Hàm Nguyên Điện quá lớn, người tham gia cung yến đặc biệt nhiều, Hàn Thế Nam ngoan ngoãn rúc vào bên cạnh cha, căn bản không dám chạy loạn.

Ai ngờ tiểu Hoàng tử đột nhiên chạy tới, cũng không nói lời nào trực tiếp đem Hàn Thế Nam đến bên cạnh phụ thân. Hàn Thế Nam không rõ đã xảy ra cái gì, nhìn phụ thân Dương Mục thiếu chút nữa kêu lên phụ thân, nhưng nhớ tới lời cha nói phải nhịn xuống.

Nhiều năm sau Hàn Thế Nam mới hiểu được, lúc ấy đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng vào lúc ấy, Hàn Thế Nam chỉ mờ mịt chớp chớp mắt, nước mắt cũng rơi xuống.

"Ngươi là ai?"

Tiêu Lĩnh thấy bạn cùng tuổi liền tò mò hỏi.

"Ta là Nam Nam."

Dù trong lòng rất sợ hãi, nhưng Hàn Thế Nam biết trước mặt mình là tiểu Hoàng tử. Cha đã nói thấy thành viên hoàng thất cần phải có lễ phép.

Tiêu Lĩnh nhón chân vươn tay sờ sờ đầu Hàn Thế Nam, người có chiều cao không chênh lệch mấy so với mình.

"Ngươi đừng sợ nha!"

Tiểu Hoàng tử rất đáng yêu, nói chuyện cũng nhỏ nhẹ, Hàn Thế Nam cũng không còn thấy sợ nữa, hắn gật gật đầu, cười nói:

"Ta không sợ."

Sau đó cần lấy bàn tay nhỏ của Tiêu Lĩnh đang đặt ở trên đầu mình lấy xuống dưới.

Cung yến năm ấy, Tiêu Lĩnh đã là cả triều văn võ chấn động, tiểu Hoàng tử thật là quá lợi hại, cái gì cũng có thể nhìn ra được.

Không lâu sau, Hoàng đế chính thức phong Tiêu Lĩnh là Ung Thân Vương, lại mở lớp học trong cung cho Tiêu Lĩnh đi học.

Hàn Thế Nam nhỏ hơn Tiêu Lĩnh nửa tuổi. Hàn Thám hoa thấy con mình quá nhỏ, không tính đưa vào cung học. Có thể cùng Thái tử tương lai giao hảo tốt tất nhiên là chuyện tốt, nhưng Hàn Thế Nam quá nhỏ chỉ sợ có khả năng biến khéo thành vụng.

Hàn Thế Nam có vị đường huynh lớn hơn hắn hai tuổi, Hàn gia trải qua thương lượng chuẩn bị để vị đường huynh này vào cung học.

Trẻ nhỏ không giấu được chuyện gì, khi mấy huynh đệ chơi cùng nhau vị đường huynh kia liền đem chuyện vào cung học nói cho Hàn Thế Nam nghe. Hàn Thế Nam nhớ tới mình có gặp mặt tiểu Hoàng tử một lần, liền đi hỏi Hàn Thám hoa cho mình vào cung học.

Hàn Thám hoa nghe vậy cảm thấy kinh ngạc. Hàn Thám hoa cùng Dương Mục đã thương lượng qua, họ đều cảm thấy Nam Nam tuổi còn nhỏ để ở nhà chơi, khi đủ năm tuổi sẽ chính thức cho học vỡ lòng. Vào cung rất đông đúc lại phải theo quy tắc bọn họ không an tâm, cả ngày phải lo lắng đề phòng.

Sư phó trong cung dù tốt cũng không bằng học ở nhà tự do tự tại. Mà hai người bọn họ một là Thám hoa, một là Bảng nhãn còn có thể dạy không được con mình sao.

Ai ngờ Hàn Thế Nam đòi phải vào cung học, rất có hứng thú, còn chủ động truy hỏi.

Hàn Thám hoa nghĩ nghĩ, cười hỏi.

"Nam Nam, con nói cho cha nghe vì sao muốn vào cung học vậy?"

Hàn Thế Nam không cần nghĩ ngợi mà trả lời:

"Vào cung có thể học cùng tiểu Hoàng tử, Nam Nam muốn đi......"

Hàn Thám hoa giật mình. Hàn Thế Nam chỉ gặp tiểu Hoàng tử Tiêu Lĩnh một lần, là chuyện của mấy tháng trước. Hai người cũng chưa nói mấy câu, sao nhớ về tiểu Hoàng tử, còn muốn học cùng nhau. Bọn họ trước kia muốn Nam Nam học thuộc hai câu thơ cũng rất khó khăn.

Hàn Thế Nam tuy rằng họ Hàn, cũng nhập vào gia phả Hàn gia, nhưng vấn đề dạy dỗ con, Dương Mục không hề thua kém Hàn Thám hoa. Hàn Thám hoa còn ở Hàn Lâm Viện, nhưng Dương Mục đã là trọng thần của Hoàng đế.

Trưởng bối Hàn gia cũng không quá tán đồng việc Hàn Thế Nam vào cung học. Bọn họ cảm thấy Nam Nam quá nhỏ, so với tiểu Hoàng tử Tiêu Lĩnh còn nhỏ hơn. Trẻ con tính tình khó quản, cũng phân không rõ nặng nhẹ, nếu nổi lên xung đột cùng tiểu Hoàng tử thì hậu quả rất khó đoán trước. <HunhHn786>

Mẫu thân của Hàn thám hoa nói Hàn Thế Nam ở nhà là nhỏ nhất, ca ca tỷ tỷ đều sẽ nhường hắn. Vào trong cung chẳng lẽ còn muốn tiểu Hoàng tử nhường hắn sao.

Trong lòng Hàn Thám hoa kỳ thật cũng nghĩ như vậy, nhưng hắn lại không thể cự tuyệt con mình, liền đi tìm Dương Mục thương lượng. Dương Mục nghe nói Hàn Thế Nam muốn tiến cung cùng học với tiểu Hoàng tử, không nói hai lời liền đồng ý.

"Huynh yên tâm để con mình vào cung học sao?"

"Vì cái gì không yên tâm? Con nhà người khác trưởng bối phải dặn đi dặn lại là phải cùng tiểu Hoàng tử thân thiết, muốn cho nó đi lấy lòng Hoàng tử điện hạ. Con chúng ta tự mình muốn cùng Hoàng tử điện hạ thân cận, tiểu Hoàng tử thông minh sẽ phát hiện ra sự khác biệt trong đó, không phải sao?"

Dương Mục sẽ không cố tình dạy con mình đi theo Tiêu Lĩnh, như vậy sẽ dễ dàng biến khéo thành vụng, hắn sẽ không làm loại chuyện không có ý nghĩa đó.

Người lớn đối đãi với Tiêu Lĩnh đầu tiên là nhìn đến thân phận của hắn. Trẻ con không giống vậy, đặc biệt là Hàn Thế Nam còn chưa có đọc sách, Nam Nam chỉ đơn thuần thích bạn nhỏ và muốn cùng học cùng chơi.

Hàn Thám hoa ngẫm lại cũng đúng, phu phu Hoàng đế đối đãi với mọi người đều thực ôn hoà hiền hậu, tiểu Hoàng tử tuy rằng nũng nịu nhưng cũng có hòa khí. Ngày đó Nam Nam ở trong cung bị dọa, tiểu điện hạ còn tới an ủi, nếu không Nam Nam cũng sẽ không muốn vào cung.

Các trưởng bối không tán thành, nhưng Hàn Thám hoa tự mình nghĩ kỹ rồi, cũng không ai ngăn cản được. Rốt cuộc vẫn là những đứa trẻ nếu ở trong cung làm sai cái gì, nhiều lắm cũng chỉ là không thích chơi với nhau mà thôi không đến mức liên lụy đến nhà người.

Hàn Thế Nam thuận lợi vào cung học, cũng bởi vì tuổi nhỏ nhất là đứa thấp nhất nên được ngồi cùng bàn với Tiêu Lĩnh.

Giống như Dương Mục nói vậy, đại đa số nhà đưa con cháu tiến cung không thuần túy là vì điều kiện học trong cung học tốt. Bọn họ muốn tạo quan hệ tốt cùng Tiêu Lĩnh, cho nên những đứa trẻ đưa vào cung sẽ không quá nhỏ. Nhưng Tiêu Lĩnh lại thích bạn tuổi tác xấp xỉ mình, như vậy bọn chúng tương đối không có sự khác nhau.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dangtra, Hạ Phượng Nhi và 133 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

4 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 61, 62, 63

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử

Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 294 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 279 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 699 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 704 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 631 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 526 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 669 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TửNguyệtLiên: pr pr nha: viewtopic.php?t=410922&start=21
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 636 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Mía Lao: Là Ri má ơi :cry2: ủi mãi
Tiểu Linh Đang: Ủi hả
Cổ Thể Ni: Bà đang gần sinh thần t nhớ cho quà :sofunny:
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 900 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 468 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 310 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 604 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 444 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 767 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 421 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 279 điểm để mua Thuyền buồm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.