Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

 
Có bài mới 04.04.2018, 16:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6078
Được thanks: 74814 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch - Điểm: 44
Chương 42
Edit: Mèo Mũm Mĩm
Beta: Anh Minh
Nguồn: tieuthuyetedit.net

Trận lửa lớn này đã thiêu trụi ruộng thuốc phiện của họ Triệu nên khi trở về nước, chuyện này vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ Thanh Hà.

Thời tiết tháng ba đã ấm hơn nhưng vẫn còn khá lạnh.

Cả thành phố đều bị bao phủ trong một màn sương mù mông lung.

"Cậu thật muốn gặp cô của tôi?" Lúc gần đến cửa nhà, Thanh Hà vẫn rất do dự. Căn biệt thự này được xây trên thảm cỏ, phía trước là một cây cầu nhỏ bắc ngang qua dòng suối. Chỗ này là nơi vắng vẻ nhất của phía Đông thành phố, trước khi trở về Thanh Hà đã liên lạc với Tống Lệ Hà.

"Đương nhiên là phải gặp, chẳng lẽ cô lại định bỏ trốn với em?" Nhất Ngạn quay người đi tới dựa trên cây dương liễu ven đường, dáng vẻ lười biếng nhìn Thanh Hà tức giận.

"Sao tôi cứ cảm thấy cậu đang có âm mưu gì đó nhỉ?"

Nhất Ngạn hỏi ngược lại cô: "Dự cảm của cô có khi nào đúng không?"

Thanh Hà nghe vậy thì nghĩ đến chuyện lúc trước cô coi cậu như một đứa bé ngoan hiểu chuyện thì khuôn mặt lập tức như người bị táo bón. Cô lập tức trừng cậu sau đó quay đầu đi vào nhà. Cô đã sớm nhận ra Tống Lệ Hà là người như thế nào rồi, ác nhân tất nhiên phải có ác nhân trị.

Đột nhiên cô có chút mong đợi lúc hai người bọn họ gặp nhau.

Sau khi Thanh Hà vào nhà, giọng điệu của Tống Lệ Hà không được tốt lắm, bà ta nhìn chằm chằm Thanh Hà với vẻ dò xét: "Sao lâu như vậy mới trở về?"

"Có chút việc ạ."

"Còn có chuyện gì quan trọng hơn việc lớn cả đời của cháu?" Tống Lệ Hà mở cửa lớn hơn một chút để Thanh Hà đi vào, ngay lúc này bà ta liền nhìn thấy Nhất Ngạn phía sau lưng Thanh Hà.

Khuôn mặt tuấn tú mang theo nét cười tinh quái, nhìn thoáng qua khiến người ta cảm thấy đây là một cậu trai rất sáng sủa.

"Chào cô." Nhất Ngạn hoàn toàn không có vẻ rụt rè khi gặp người lạ, cậu cười cực kỳ thân thiết, đáng yêu giống như cậu em nhà hàng xóm.

Tống Lệ Hà suy nghĩ cả buổi nhưng vẫn không nhớ ra mình có quen người nào như vậy. Sau khi nhà họ Tống xuống dốc thì tài sản duy nhất của bà ta hiện giờ chính là căn nhà này và một căn nhà ở phía Tây thành phố, bà ta nghĩ có thể là thân thích nghèo khổ ở xó xỉnh nào đó chạy đến thì mi mắt bắt đầu co giật.

Thanh Hà vừa thấy sắc mặt của bà ta thì lập tức hiểu ngay bà ta đang suy nghĩ gì: "Đây là bạn cháu."

"Bạn trai." Nhất Ngạn có chút bất mãn bổ sung thêm.

Tống Lệ Hà sửng sốt một hồi lâu, mặt bắt đầu tái đi. Sau một trận dạy dỗ mà Thanh Hà không muốn nhớ lại thì hai người bị đuổi ra khỏi nhà. Trước khi đi, Tống Lệ Hà còn chống nạnh đứng ở cửa ra vào: "Cô thấy đầu óc cháu có vấn đề rồi, sau khi suy nghĩ rõ ràng rồi hãy trở về. Ngày năm tháng sau cháu phải đi xem mắt cho cô."

"Đầu óc cô mới có vấn đề." Thanh Hà rất hiếm khi mắng chửi người khác một cách thẳng thắn như vậy.

Nhất Ngạn ở bên cạnh lập tức gật đầu phụ họa: “Rất có vấn đề."

"Cậu cũng cảm thấy như vậy?"

"Liếc một cái là biết."

Thanh Hà nhoẻn miệng cười, sau đó khuôn mặt lập tức nhăn nhó: "Đêm nay chúng ta ở đâu đây?"

Nhất Ngạn nghe vậy, nắm lấy tay Thanh Hà dẫn cô đi. Sau khi vào một khách sạn trong thành phố, Nhất Ngạn quen cửa quen nẻo lấy thẻ rồi đi vào. Thanh Hà thấy vậy thì kinh hồn táng đảm, sau khi vào phòng mới kéo áo Nhất Ngạn hỏi: "Cậu có tiền không?"

"Không có tiền."

"Có thể ký sổ nợ không?"

Nhất Ngạn giang hai tay nằm dài trên giường sau đó đá vài cái, hất dép lê trên chân xuống: "Hình như không thể."

Thanh Hà luôn luôn bị Nhất Ngạn đột nhiên hù dọa, một lát sau cô thấy khuôn mặt Nhất Ngạn vẫn vui vẻ thì lập tức rõ mình đã bị gạt. Cô nhíu nhíu mày: "Mau nói thật đi."

Nhất Ngạn cười ha hả: “Em dùng tên thật của mình để đăng ký phòng, trong vòng một giờ chuyện này sẽ truyền về tới nhà em, cứ thoải mái, thả lỏng tinh thần đi, chốc lát nữa có người đến "bắt" em."

"Cậu phải đi sao?" Trong lòng Thanh Hà thoáng chút ảm đạm, cúi đầu ngồi trên giường, không nhìn Nhất Ngạn nữa.

Nhất Ngạn nghiêng đầu, cười hì hì: "Đương nhiên là phải dẫn cô theo cùng rồi."

Thanh Hà xoay đầu sang chỗ khác, không muốn nghe miệng lưỡi trơn tru của Nhất Ngạn. Nhất Ngạn lại cười đến ranh mãnh, cầm tay cô vuốt ve chơi đùa sau đó vòng tay qua eo cô, kéo cô ôm chặt vào lòng. Thanh Hà nằm trên người Nhất Ngạn, vừa mới ngẩng đầu lên thì bị Nhất Ngạn nhéo cằm, gò má đẹp ửng hồng ẩn hiện trong làn tóc đen.

"Vẫn cứ thẹn thùng như vậy." Nhất Ngạn cúi đầu hôn lên gương mặt cô một cái, tiếng “chụt” rất vang dội.

Nhất Ngạn liếm môi dưới Thanh Hà khiến toàn thân cô không được tự nhiên, cô muốn nói gì đó nhưng đã bị cậu kéo lên trên giường. Đúng lúc này, chuông cửa vang lên. Nhưng cũng chỉ vang lên hai tiếng mang tính tượng trưng, sau đó có người trực tiếp cầm chìa khóa tiến vào.

Thanh Hà vội đẩy Nhất Ngạn ra, lùi về phía góc giường.

Một bóng người thon dài bất ngờ xuất hiện ở cửa như thể bóng ma, không thấy rõ khuôn mặt, chỉ thoáng thấy tóc được cắt ngắn rất gọn gàng. Đến khi bóng dáng kia bước vào thì Thanh Hà mới giật mình kinh ngạc. Người trước mắt rất đẹp, giống Nhất Ngạn như đúc, chỉ là nụ cười trên khóe môi rất chân thành, rực rỡ.

"Anh!" Nhất Hàm ngoan ngoãn gọi một tiếng.

Nhất Ngạn bước qua, đặt tay lên vai cô: "Trước khi vào phòng không biết gõ cửa hả?" Nói rồi cậu dùng sức vò tóc Nhất Hàm.

Nhất Hàm cười cười, cũng không giải thích tỏ vẻ như cho dù Nhất Ngạn làm gì thì cô đều sẽ nghe lời.

Nhất Ngạn hài lòng sờ sờ đầu Nhất Hàm, động tác trở nên nhẹ nhàng hơn, sau đó giới thiệu cô với Thanh Hà rồi hỏi: "Có mang quà theo hay không?"

"Em vừa mới biết anh ở nơi này."

Nhất Ngạn cầm lấy tay Nhất Hàm, kéo ống tay áo cô lên, quả nhiên thấy trên tay Nhất Hàm có một chuỗi mã não màu đỏ sậm. Quả nhiên trí nhớ của cậu không tệ, đây là quà tặng mấy năm trước do con trai của một ông trùm ở Hồng Kông đưa cho Nhất Hàm… Nhất Ngạn rất hài lòng, nhanh chóng tháo ra đeo lên tay Thanh Hà: "Đây là quà gặp mặt em gái em tặng cô."

Nhất Hàm: "..."

Thanh Hà xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, định cởi chuỗi hạt xuống: "Nhất Ngạn, sao cậu có thể làm như vậy được?"

"Em thế nào? Là em của em tự nguyện."

Nhất Hàm: "..."

"Em nhìn anh như vậy làm gì? Người đuổi theo mông em là một tên phá của, đây là anh đang giúp em đấy. Tránh cho tương lai em không tiện từ chối người ta, dù sao em cũng có rất nhiều thứ này." Nhất Ngạn trừng mắt nói: "Em cứ nhìn anh như vậy, người khác sẽ hiểu lầm anh."

Thật lâu sau Nhất Hàm mới thở dài nói: "Anh, anh thật sự không thay đổi một chút nào." Đột nhiên Nhất Hàm có chút hối hận khi cố ý đến đây, cứ để cho hai người bọn họ ở đầu đường xó chợ thật là tốt biết bao! Nhưng suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu Nhất Hàm rồi tức thì biến mất. Dựa theo tính cách của Nhất Ngạn, chắc chắn anh sẽ đi cướp phòng, nhất định không bao giờ để mình phải chịu thiệt thòi.

"Được rồi được rồi, chẳng phải một cái vòng tay thôi sao? Nếu em thích, về sau ngày nào anh cũng sẽ cho em một cái." Nhất Ngạn kéo Nhất Hàm tới sau đó dụ dỗ an ủi một phen. Bàn tay của em gái nhỏ nhỏ, mềm mềm hoàn toàn trái ngược với tay cậu. Tuy rằng tay Nhất Ngạn cũng thon dài xinh đẹp nhưng lại có nhiều vết chai.

"Mẹ có khỏe không?" Nhất Ngạn hỏi.

Nhất Hàm đáp: "Sao anh không hỏi ba?"

"Ông ấy rất khỏe, nếu không làm sao có thời gian thuê người tới bắt anh?" Hiển nhiên là Nhất Ngạn còn ghi hận trong lòng chuyện của Isabel. Cậu là người thù dai, dù là ba ruột của mình cũng như vậy. Hiển nhiên Nhất Hàm cũng hiểu rõ chuyện này. Bao nhiêu năm qua, Nhất Ngạn đều kêu Bạch Tiềm là "lão già" hoặc "lão già chết tiệt" ở sau lưng, lúc tâm trạng tốt thì sẽ kêu "lão già nhà tôi", nếu không tốt thì lập tức trở thành "lão già chết tiệt nhà tôi" .

Bạch Tiềm rất cưng chiều Nhất Hàm nhưng lại chướng mắt Nhất Ngạn từ nhỏ nên dạy dỗ rất nghiêm khắc, hơn nữa tính tình của Nhất Ngạn lại rất ương bướng, không thích vâng lời nên từ nhỏ đến lớn tai họa do cậu gây ra nhiều không kể xiết. Hai người không hợp nhau là chuyện đã lâu rồi.

"Hai mắt em cứ láo liên, đang suy nghĩ gì vậy? Có phải là đang mắng trộm anh không?" Nhất Ngạn nhấn đầu Nhất Hàm xuống, dáng vẻ cực kỳ hung ác, rất giống khi bé bắt nạt cô. Lúc nhỏ anh cô đã bắt nạt rất nhiều người, trong số con trai của các vị trưởng lão, không có người nào không bị anh bắt nạt.

Từ nhỏ, anh đã rất thích giành đồ của cô, nhất là đồ ăn hoặc các loại đồ ngọt, khi anh ăn còn thừa lại mới bố thí cho cô một chút, lúc đó còn nói cho oai là "Huynh hữu đệ cung". Bởi vì dáng vẻ hai người rất giống nhau, cô lại ăn mặc tương đối trung tính nên rất nhiều người lầm tưởng bọn họ là anh em. Sau đó, anh gây họa ở bên ngoài, làm chuyện xấu, đều là cô giúp anh giải quyết.

"Không có, làm sao em dám?" Nhất Hàm nói một cách bất lực.

"Thật sự không có?"

Thanh Hà thật sự có chút không thể nhìn nổi nữa: “Cậu đừng bắt nạt em ấy nữa."

Nhất Ngạn liếc Thanh Hà, giống như phát hiện vùng đất mới, nói: “Sao lại là em bắt nạt em ấy? Hai người bọn em giống nhau như đúc, cực kỳ không tốt, tựa như nước trong cùng một ly, làm gì có ai trắng trong hơn. Làm sao lại là em bắt nạt em ấy được? Đúng là không có thiên lý mà."

Thanh Hà rất muốn nói vừa nhìn thì đã biết trong hai người, ai là kẻ ác rồi nhưng lại nghĩ đến nếu nói không vừa ý Nhất Ngạn thì nhất định cậu ta sẽ đổi biện pháp giày vò cô rồi đi bắt nạt người khác. Sau khi suy nghĩ cẩn thận Thanh Hà quyết định không nên nói gì nữa.

"Xem ra cô cũng biết mình không đúng mà."

Thanh Hà: "Vậy thì cứ xem như tôi không đúng là được."

Nhất Hàm ở phía sau quăng một ánh mắt khinh bỉ cho Nhất Ngạn, Nhất Ngạn như là cảm nhận được lập tức quay đầu lại nhìn Nhất Hàm. Nhất Hàm thấy vậy le lưỡi, lập tức bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn, khéo léo.

Nhất Hàm có một biệt thự tư nhân ở chân núi phía Bắc thành phố. Buổi tối, cô giúp hai người trả phòng sau đó ba người lái xe tới biệt thự, trên đường đi sẵn mua một mớ nguyên liệu nấu ăn.

Thanh Hà ở trong phòng bếp nấu nướng, Nhất Ngạn và Nhất Hàm thì ở phòng khách chơi game, ăn vặt. Đến lúc Thanh Hà đi ra thì trên mặt đất đã đầy vụn đồ ăn và vỏ bánh. Quả nhiên Nhất Ngạn rất thích ăn đồ ngọt, nhất là kem ốc quế, trên sàn đầy vỏ kem khiến Thanh Hà cực kỳ tức giận.

"Nhảy đi, em mau nhảy đi, cương thi sắp đuổi tới nơi rồi!" Nhất Ngạn điên cuồng nhấn tay cầm nói.

Rõ ràng Nhất Hàm không hay chơi nên có chút theo không kịp với tiết tấu của Nhất Ngạn, vẻ mặt cô hơi cứng ngắc nói: "Nhảy thế nào? Sao lại nhảy không được? A... Hình như em hết máu rồi! Phải làm sao đây? Phải làm sao đây?"

"Em là đồ ngốc, nước hồi sinh! Nhanh lên!"

"Nước hồi sinh? Ở đâu? Không tìm được... A, chết rồi, gần tới rồi!" Nhân vật trong trò chơi đã đi tới tòa thành cuối nhưng lại cứ không nhảy được, máu cũng không còn nhiều, cương thi đằng sau lại đang xông lên, cuối cùng nhân vật hét lên mấy tiếng thảm thiết rồi ngã xuống trong vũng máu.

"Gỗ mục không thể đẽo! Sao anh lại có cô em gái ngốc nghếch như vậy nhỉ!" Nhất Ngạn tức điên người, đè đầu Nhất Hàm xuống, đánh mấy cái lên đầu cô.

Nhất Hàm làm bộ đáng thương nhìn Thanh Hà, Thanh Hà thấy vậy vội đi qua đẩy Nhất Ngạn ra: "Không phải chỉ là trò chơi sao? Có người nào bắt nạt em gái nhà mình như cậu không?"

"Được được được, đều là em không đúng." Nhất Ngạn cũng không so đo, lấy kem ốc quế trong tủ lạnh ra ăn làm Thanh Hà vô cùng tức giận.

"Trời lạnh như vậy mà cậu còn ăn cái này? Cậu đã ăn bao nhiêu cái rồi?"

"Cô quản được sao?" Nhất Ngạn quay lưng đi. Đột nhiên cậu cảm thấy kể từ khi Nhất Hàm xuất hiện thì thái độ Thanh Hà đối với cậu càng ngày càng kém.

Cậu cắn mạnh một miếng kem ốc quế, sau hai ba lần cắn thì cây kem ốc quế đã được giải quyết sạch sẽ. Sau khi ăn xong Nhất Ngạn còn chép chép miệng, đột nhiên cậu cảm thấy kem ốc quế ngon hơn bánh kem bơ nhiều.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Manchannie, sâu ngủ ngày
     

Có bài mới 05.04.2018, 12:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6078
Được thanks: 74814 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch - Điểm: 37
Chương 43
Edit: Mèo Mũm Mĩm
Beta: Anh Minh
Nguồn: tieuthuyetedit.net

Tuy rằng không sợ lạnh, nhưng ăn nhiều kem thì đầu lưỡi cũng sẽ bị tê. Nhất Ngạn nghĩ nếu mình ăn tiếp nữa, đầu lưỡi chắc không còn cảm giác mất. Nhất Ngạn thấy Nhất Hàm và Thanh Hà đang ngồi trò chuyện trên ghế sô pha nhưng không buồn để ý đến.

Từ nhỏ đến lớn, chuyện gì Nhất Hàm cũng nhường cho cậu, nói một cách khác, Nhất Hàm không tranh giành bất kỳ cái gì với cậu. Dần dà Nhất Hàm không dám phản kháng Nhất Ngạn nữa. Thật ra, ngoại trừ thỉnh thoảng bắt nạt Nhất Hàm một chút thì Nhất Ngạn đối xử với cô cũng không tệ lắm. Ít nhất Nhất Ngạn cho là như vậy.

"Cậu ngồi một mình không thấy chán sao?" Thanh Hà thấy Nhất Ngạn cứ ngồi một mình một lúc lâu nên lại nói chuyện với cậu.

Trong lòng Nhất Ngạn khó tránh khỏi có chút không được tự nhiên, cậu quay đầu sang chỗ khác nói: "Em rất vui vẻ."

"Rất vui vẻ?" Thanh Hà nhìn sắc mặt Nhất Ngạn biết ngay cậu đang nói dối. Cô lập tức nhớ tới lúc mới gặp cậu, cậu luôn tỏ ra lạnh lùng, ra vẻ mình là thiên hạ vô địch.

"Cô cười cái gì?" Nhất Ngạn theo bản năng cảm thấy nụ cười của cô có hàm ý không tốt.

"Tôi không cười."

"Chẳng lẽ đôi mắt của em mọc ở dưới chân?" Nhất Ngạn cười nhạt.

Thanh Hà bị cậu chọc tức, cô biết cậu chưa bao giờ thu liễm tính tình của mình cả. Nhất Ngạn thấy mặt Thanh Hà tái đi, dường như cũng nhận thấy mình có phần hơi quá nên nói vòng vo: "Cô định chừng nào thì giải quyết người cô kia?"

Giọng điệu của cậu nghe có chút là lạ, trên khóe môi còn mang theo nụ cười xấu xa, Thanh Hà thấy vậy thì bất giác đỏ mặt. Ý tứ trong lời nói của Nhất Ngạn rất rõ ràng, cô không thể giả vờ không hiểu được. Em gái cậu đã gặp rồi, kế tiếp phải gặp ai không phải là rất dễ đoán sao.

Thanh Hà vui vẻ nhưng cũng rất sợ hãi.  Cô luôn cảm thấy tình cảm này chẳng khác nào bão táp, nó tới quá mức nhanh chóng giống như cảm giác Nhất Ngạn mang đến cho cô.

"Tính tình của anh trai em có chút xấu nhưng thật ra anh ấy là một người rất tốt." Lúc rảnh rỗi, Nhất Hàm lại nói tốt giúp Nhất Ngạn. Khi đó Thanh Hà rất kinh ngạc nhìn Nhất Hàm. Nhất Hàm cười rất đẹp mắt lại có chút ngại ngùng. Rõ ràng là hai gương mặt giống nhau như đúc nhưng cảm giác lại rất khác nhau.

Tối hôm đó, Thanh Hà ngồi trên sân thượng ngắm cảnh đêm.

Dưới chân núi rất yên lặng, chỉ có căn biệt thự cô độc tọa lạc trên con đường nhỏ uốn lượn giữa khu rừng, đèn chiếu sáng ven đường đã bị ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu thành ra bảy, tám mét mới có một cái. Bởi vậy, nhìn từ xa trông lại rất ảm đạm.

Thanh Hà nghĩ đến những chuyện xảy ra từ khi quen Nhất Ngạn thì bật cười.

Gió đêm thổi tới trêu chọc mái tóc của Thanh Hà. Cô quay đầu theo bản năng thì thấy Nhất Ngạn cười cười ngồi xuống bên cạnh cô. Cậu gác hai chân lên nhau, hai cánh tay đặt ở trên đầu gối, dáng vẻ nửa cười nửa không có chút xấu xa. Thanh Hà bị dọa phát hoảng, trong ấn tượng của cô dường như Nhất Ngạn chính là người như vậy, không dọa người ta thì không vui.

Thanh Hà chưa hồi hồn, vẫn đang nhìn vẻ mặt lấy lòng của Nhất Ngạn thì cậu đã nắm lấy tay cô đặt lên trên ngực mình: "Cô nghe thử đi, bây giờ tim em đang đập rất nhanh. Hiện tại cô đã biết em thích cô đến cỡ nào chưa?" Chốc lát sau, tựa hồ những lời của Nhất Ngạn đã bị gió thổi bay đi mất thì giọng nói thoáng chút không tự nhiên của cậu lại vang lên: “Đừng… đối xử tốt với Nhất Hàm như vậy."

"Tại sao?"

"Cô còn chưa đối xử tốt với em như vậy đâu." Giọng nói của Nhất Ngạn có chút ấp úng.

Im lặng ngắn ngủi.

Thanh Hà vuốt tóc Nhất Ngạn, cô cũng không biết tại sao mình lại làm như vậy nữa, cô chỉ vừa nghĩ tới thì tay đã làm rồi. Giờ phút này cô cảm thấy Nhất Ngạn hơi thiếu thốn tình thương yêu. Cô chậm rãi vuốt tóc Nhất Ngạn rồi đến vành tai. Gió đêm lướt qua bên tai hai người nhưng nhiệt độ trong không khí lại lên cao một cách khó hiểu. Khi đó Thanh Hà không nhìn thấy rõ vẻ mặt Nhất Ngạn trong bóng tối, có lẽ là ảo giác của cô, dường như nhiệt độ trên ngón tay hơi cao khiến cô chẳng biết làm sao nữa.

Cô cơ hồ mê muội sờ vành tai mềm, mỏng của Nhất Ngạn. Nhất Ngạn rất khỏe mạnh, lúc bọn họ tiếp xúc da thịt thân mật, cô đã cảm nhận được điều này, chỉ là cô chưa bao giờ biết rằng thì ra trên người cậu cũng có nơi mềm mại như vậy. Thanh Hà sờ đến nghiện, cảm thấy chỗ này đáng yêu hơn bất kỳ nơi nào khác trên người cậu rất nhiều.

Sau đó, cô nghe được tiếng cười của mình: "Có phải cậu đang xấu hổ hay không?"

Ngay sau đó tay cô đã bị một lực rất mạnh hất ra.

"Cô đang nói hươu nói vượn gì đó?" Nhất Ngạn hung hăng đè cô xuống đất, nghiến răng nghiến lợi. Lúc này ánh mắt Nhất Ngạn tỏa sáng như sao trên trời, trong đêm tối hấp dẫn Thanh Hà khiến cô đột nhiên có cảm giác như mối tình đầu. Khoảnh khắc này người đàn ông bị cô lãng quên lại hiện ra rất rõ ràng trong đầu, cô nghĩ đến những chuyện xảy ra gần đây khiến đoạn tình cảm đó đã không nhanh không chậm chết đi.

Nhất Ngạn tựa như một mồi lửa, khi cô không kịp phòng ngự đã xông vào cuộc sống yên tĩnh của cô. Cô trốn tránh, cô sợ hãi nhưng cuối cùng lại vòng về chỗ cũ.

"Tại sao lại nhìn em như vậy? Lạ lắm sao?" Nhất Ngạn cúi đầu, tiến tới gần cô hơn một chút sau đó dùng ánh mắt cẩn thận nghiên cứu biểu cảm trên mặt cô.

Thanh Hà ôm lấy eo Nhất Ngạn, run rẩy dâng đôi môi lên. Đến khi bốn cánh môi chạm vào nhau thì cô mới biết nhiệt độ cơ thể mình nóng đến cỡ nào, nội tâm cô vùng vẫy một loại khát vọng nào đó, nảy nở lan tràn như nấm rộ lên sau cơn mưa. Dường như Nhất Ngạn đang dụ hoặc cô trầm luân, khiến cô đã làm rất nhiều chuyện mà từ trước đến nay cô đều không dám.

Cô cảm thấy tâm hồn mình trở nên trẻ hơn, vừa thấp thỏm lại vừa vui mừng.

Hiện giờ, việc Tống Lệ Hà thúc giục cô không đến mức làm cô quá bối rối nữa, trong mười mấy năm qua, bà ta luôn đem lại cho cô cảm giác như có tảng đá không lớn không nhỏ đè nặng trong lòng. Cho nên, cô đã học cách trốn tránh. Sau khi học xong, cô lập tức trốn đi nhưng bây giờ cô lại rời đi ngay trước mặt bà ta. Trong lòng cô cảm thấy rất thoải mái, chưa bao giờ cô được thả lỏng như vậy.

Cô nghĩ từ giờ trở đi, nếu cô không muốn thì không cần phải đi xem mắt chết tiệt gì đó nữa!

Dung tục, thấp kém!

Ngón tay Thanh Hà run rẩy cởi nút áo trên người Nhất Ngạn, nhưng tới hạt nút thứ hai thì làm cách nào cũng không cởi được. Cô tốn rất nhiều sức lực, mãi đến khi trán toát ra mồ hôi lạnh thì ngón tay vẫn cứ không nghe lời.

Nhất Ngạn cười lớn: “Cô thật ngốc."

Cảm giác ngượng ngùng lập tức biến mất sạch sẽ, cô định mở miệng mắng thì Nhất Ngạn đã ôm lấy mặt cô, hung hăng mút đôi môi cô. Hơi thở của hai người giao hòa nhau, từ đó chậm rãi nóng lên, hô hấp của cô đều bị cậu hút vào khiến cô sắp không thở được nữa. Áo sơ mi được Nhất Ngạn cởi ra. Cho tới bây giờ, cậu chưa bao giờ kiên nhẫn như vậy. Thời khắc này, khúc nhạc dạo của Nhất Ngạn tựa như đang thành kính lễ Phật chứ không phải là một buổi tiệc đầy món ngon.

Ngón tay Nhất Ngạn tựa hồ có ma lực, từ từ xốc áo sơ mi của cô lên, sau đó luồn tay vào, tiến dần lên trên, nhìn thì có vẻ hờ hững nhưng lại nhanh chóng ôm lấy hai bầu ngực một cách chuẩn xác. Xúc cảm mềm mại, trơn bóng như trứng gà, phía trên là nhũ nhụy đỏ bừng hơi cương cứng, Nhất Ngạn phì cười còn Thanh Hà trở nên bối rối.

Lúc Thanh Hà quay sang chỗ khác thì Nhất Ngạn lập tức cúi đầu, ngậm lấy một bên ngực cô.

Đầu lưỡi Nhất Ngạn linh hoạt liếm láp như đang ăn kem, thứ cứng ngắc cọ xát giữa hai chân cô, cách một lớp quần jean chọc vào cô khiến cô rên rỉ, cảm giác nóng rực lan tràn làm bụng Thanh Hà cũng nóng lên.

Nhất Ngạn tỉ tê: "Thanh Hà, em có thích anh hay không?"

Đây là lần đầu tiên Nhất Ngạn trực tiếp gọi tên cô mà không phải gọi cô là cô giáo, hay nhìn cô mặt đỏ, nhìn cô khó xử rồi lấy đó làm vui. Lúc này, cậu nói chuyện trịnh trọng như vậy khiến cô không biết đáp lại lời gì.

Nhất Ngạn cọ xát cô khiến lối vào ướt đẫm, chất dịch chảy xuống bắp đùi mềm mại, cô thở dốc, mặt đỏ bừng như trái anh đào chín mọng:

"Thích anh."

"Nói lại lần nữa."

"Thích anh."

"Cuối cùng em cũng nói lời thật lòng." Nhất Ngạn duỗi hai ngón tay, xé mạnh quần lót viền ren dưới làn váy ra. Nụ hoa hé mở, nở rộ trong đầm nước bị đầu ngón tay Nhất Ngạn đẩy ra, cậu thử thăm dò, đút vào một ngón tay, sau đó là hai ngón rồi đều đặn nhịp nhàng đâm vào, rút ra.

Thanh Hà khép chặt bắp đùi, với ý định kẹp chặt lối vào lại nhưng chỗ sâu nhất trong cơ thể lại căng trướng khiến cô choáng váng.

"Nhất Ngạn..."

“Hiện tại anh không muốn nói gì cả." Cuối cùng Nhất Ngạn cũng tiến vào, sau đó đâm thật sâu vào nơi bí mật của cô, tiếp đó lại cúi đầu, ngậm cắn đỉnh núi vẫn chưa được hôn bên kia. Lúc này Nhất Ngạn có chút ác độc, cắn mạnh đến nỗi nơi đó đỏ rực lên.

Hai thân thể trắng muốt uốn éo, quấn lấy nhau như bánh quai chèo, thân thể cả hai như trở về thời điểm mới được sinh ra, cần phải hấp thụ chất dinh dưỡng của nhau.

Nhất Ngạn ôm lấy cô, sau khi va chạm kịch kiệt không ít lần thì cuối cùng cũng rút ra, dòng dịch trắng sữa theo đó phun lên trên bụng cô.

Thanh Hà mê muội bôi chất lỏng đặc sánh đó lên bộ ngực trắng muốt của mình. Nong nóng, hơn nữa lại có mùi rất kỳ lạ.

Hai gò má Thanh Hà ửng hồng cực kỳ giống quả táo chín.

"Bây giờ còn đáng yêu hơn hồi nãy nữa." Nhất Ngạn véo mặt cô, cười rất ranh mãnh.

"Đáng yêu chỗ nào?"

"Anh sẽ không nói." Nhất Ngạn nháy nháy mắt.

Thanh Hà cảm thấy đêm nay thật đặc biệt vì ánh sao trước mắt cô đang lóe sáng, rất rực rỡ.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Manchannie, Nguyen Mars, Trương Hương 305, châulan, phuochieu90, sâu ngủ ngày
Có bài mới 05.04.2018, 16:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 6078
Được thanks: 74814 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch - Điểm: 45
Chương 44
Edit: Mèo Mũm Mĩm
Beta: Anh Minh
Nguồn: tieuthuyetedit.net

Lần đầu tiên Thanh Hà gặp cha mẹ Nhất Ngạn là vào giữa tháng ba, Bạch Tiềm có vẻ là người không nói cười tùy tiện, có chút lạnh nhạt còn Hòa Lam thì cười dịu dàng, tương đối hiền hòa.

Nhất Ngạn đứng sau lưng cô nói: “Đừng quan tâm đến sắc mặt ông ấy, khi ông ấy còn quan cao chức to luôn nhìn người khác như vậy đấy."

Thanh Hà nhịn không được bật cười.

Hòa Lam rất thích cô, kéo cô qua bên cạnh nói việc nhà. Mới đầu cô còn chút câu nệ nhưng nói nhiều thành quen. Lúc nói đến quá trình quen biết Nhất Ngạn thì cô hơi lúng túng, khó nói. Hòa Lam thấy sắc mặt cô khó xử nên cũng không hỏi nhiều.

"Ba không cần con lấy vợ hiền thục danh gia gì, chỉ cần sau khi kết hôn con kiềm chế tính tình, đừng gây rối khắp nơi là được." Lúc không có người, Bạch Tiềm đã nói với Nhất Ngạn như vậy.

Nhất Ngạn vẫn không nghe lời ông nói như cũ, ngoài miệng thì vâng dạ nhưng bên trong vẫn là bằng mặt mà không bằng lòng khiến Bạch Tiềm tức giận muốn bốc khói. Nhưng đây cũng là chuyện tốt, ít nhất về sau Nhất Ngạn sẽ không bám riết lấy Hòa Lam nữa. Những chuyện hư hỏng khi còn bé của Nhất Ngạn cũng sẽ không phát sinh nữa.

Thanh Hà đã nói chuyện này cho Tống Lệ Hà khiến bà ta mắng cô một trận tơi tả qua điện thoại. Thanh Hà thức thời đưa điện thoại ra xa, sau khi đợi bà ta mắng đã rồi thì cô nói cho bà ta ngày tháng và địa điểm, xem như chuyện này đã được quyết định.

Hôn lễ được quyết định tổ chức vào tháng năm, đúng lúc cảnh xuân tươi đẹp, trời gần vào hạ, ven đường trăm hoa đua nở. Có điều Thanh Hà nghĩ đến tuổi của Nhất Ngạn nên hỏi Nhất Hàm: "Anh ấy có thể kết hôn được sao?"

Nhất Hàm cười nói: "Không thành vấn đề."

Cô luôn có cảm giác mình đang kết hôn với trẻ vị thành niên nhưng nhìn tác phong làm việc của Nhất Ngạn thì cô không lo lắng đến việc này nữa. Hôn lễ được tổ chức rất đơn giản, chỉ mời những bạn bè thân quen. Đây là ý của Thanh Hà, cô không muốn gióng trống khua chiêng. Sau đó, bọn họ mua một miếng đất dưới chân núi, xây nhà bên cạnh hồ nước.

Trời xanh, mây trắng, suối nhỏ, chiếc thuyền con dập dềnh trên dòng nước.

Thanh Hà cảm thấy không chân thực giống như đang nằm mơ vậy.

"Khi còn bé, chị gái em cũng chơi với em như vậy." Có một ngày, cô nói với Nhất Ngạn.

"Em còn có chị?"

"Ừm." Thanh Hà cười cười, nằm ở trên giường, vươn cánh tay ra: "Chị ấy tên Thiện Ninh, Thiện trong lương thiện, Ninh trong an bình, nhưng đã nhiều năm qua em chưa gặp lại chị ấy."

"Thiện Ninh?" Nhất Ngạn có chút ấn tượng với cái tên này, có vẻ đã nghe ở đâu đó.

"Thế nào?" Thanh Hà cảm thấy ánh mắt của anh có chút khác thường.

Nhất Ngạn lắc đầu: "Không có gì." Anh nghĩ một lát nhưng lại không nhớ ra mình đã nghe được tên này ở đâu nên trong lòng hơi bực bội. Anh vẫn luôn cho là trí nhớ của mình rất kinh người, không ai có thể so sánh được.

"Nếu có một ngày có thể tìm được chị ấy, nhất định em sẽ rất vui vẻ." Thanh Hà xoay người lại, cười tủm tỉm nhìn anh giống như mang theo ám hiệu nào đó.

Nhất Ngạn hiểu được: "Em lại bày trò xấu rồi."

Nói xong Nhất Ngạn bổ nhào lên người cô khiến thuyền nhỏ suýt chút nữa bị lật mất. Thanh Hà kêu to, đánh Nhất Ngạn còn Nhất Ngạn thì che miệng cô: "Nếu còn cử động nữa, thật sự sẽ lật đấy."

Quả nhiên Thanh Hà không động đậy nữa.

"Thơm một cái đi."

"Không!"

"Tại sao lại không?"

"Không muốn nên không làm."


Ngoại truyện: Đêm mưa
Edit: Mèo Mũm Mĩm
Beta: Anh Minh
Nguồn: tieuthuyetedit.net

Trời sắp chuyển mưa, vài đám mây trắng trên bầu trời quang đãng cũng gần biến mất. Thời tiết như vậy làm cho người ta không hề cảm thấy sáng sủa mà trái lại, càng thêm âm u.

Nhà trúc xây dựa vào núi, phía sau bãi đất trống, đứng từ phía trên trông xuống, có thể bắt gặp rừng thông xanh um trong khe núi. Chỉ một lát sau, những giọt mưa đầu tiên đã rơi xuống, từng giọt từng giọt tí tách. Nước trong khe suối càng thêm róc rách, tùng, trúc trên núi được mưa tưới tắm càng thêm tràn trề sức sống, xanh um tươi tốt

Lúc này, cánh cửa sổ đang đóng chặt đột nhiên được mở ra.

Thanh Hà ngồi trong nhà trúc, băn khoăn, lo lắng nhìn màn mưa. Một lát sau có tiếng bước chân trầm ổn từ ngoài hành lang truyền vào. Cô nắm chặt tay, hai chân đã có chút tê rần.

Bỗng nhiên, trên bầu trời bao la bên ngoài cửa sổ xẹt qua tia sấm chớp khiến cô sợ hãi, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Cô rất sợ hãi, lúc nãy mới bị người ta kéo vào đây nên bây giờ cô vẫn còn rất hoảng hốt. Nhưng bọn họ chỉ bỏ cô lại đây rồi đi ra ngoài. Nhất Ngạn lại chưa tới, sự chờ đợi buồn chán dài lê thê này giống như bản án tử hình chậm chạp không được thi hành khiến cô càng cảm thấy khó khăn.

Cô không biết đối mặt với cậu như thế nào, không biết cậu sẽ dùng cách nào để trừng phạt cô.

Tiếng bước chân trên hành lang càng rõ ràng thì thân thể cô càng thêm cứng ngắc. Tiếng bước chân dừng lại ở cửa ra vào, một lát sau, cửa được mở ra từ bên ngoài. Nhất Ngạn cất bước đi vào khiến ánh mặt trời trở nên tối tăm. Trên người cậu còn dính nước mưa. Nhất Ngạn vẩy nước trên ô rồi gấp lại để vào trong góc.

Sau đó, một tiếng động nhỏ vang lên, cánh cửa bị đóng lại.

Thanh Hà cúi đầu, không dám nhìn nét mặt Nhất Ngạn.

Nhất Ngạn lại vờ như không có chuyện gì, trong tay cầm một hộp đen mạ vàng đi đến trước mặt cô, sau đó cúi người xuống.

"Nghe nói cô muốn đi?" Cậu dùng ngón tay nâng cằm cô lên, có chút nghi ngờ hỏi.

Cái tay đang siết chặt cằm cô như gọng kềm làm cô không nhúc nhích được. Sau đó bàn tay Nhất Ngạn dần dần siết chặt hơn, chuyển sang cổ cô, xách cô từ mặt đất lên. Nhất Ngạn ôm cô, cười một cách lười biếng bên tai cô, sau đó còn vừa sờ lên mặt cô vừa chặc hai tiếng: “Cô rất giỏi, nhưng hiện tại mới đi có phải là đã trễ hay không?"

“Tôi... tôi không có muốn chạy trốn, chỉ là... gặp một người quen nên muốn trò chuyện với anh ấy thôi."

"Người quen, người quen của cô nhiều như vậy sao? Chắc anh ta đã bị cô mê hoặc đến ngất ngây rồi. Chỉ có điều, bây giờ sợ rằng anh ta không đứng lên nổi nữa đâu."

Thanh Hà kinh hãi: “Cậu đã làm gì anh ấy? Anh ấy chỉ là bạn của tôi thôi, không có gì hơn."

"Nhìn cô căng thẳng kìa, em đâu có làm gì anh ta. Chỉ là tâm lý có chút không thoải mái nên mới trừng phạt anh ta một chút thôi."

"Trừng phạt? Trừng phạt gì?"

"Cô nói nhiều quá, xem ra vẫn còn rất khỏe." Nhất Ngạn chuyển chủ đề sau đó nhìn chằm chằm hai má cô, cười nói. Thanh Hà bị ẩn ý trong lời nói của Nhất Ngạn dọa cho mất hồn, nghĩ đến những chuyện xảy ra trước kia, cô lập tức có thể đoán được ý tứ của cậu nhưng không biết cậu muốn làm gì. Đột nhiên Thanh Hà cảm thấy trời đất quay cuồng, cô được bế lên, ném trên giường.

Nhất Ngạn tháo dây lưng ra, nắm lấy tay cô sau đó cột vào thành giường. Thanh Hà thấy vậy thì hốt hoảng, sợ hãi nhìn chằm chằm cậu: “Cậu lại muốn làm gì vậy?"

"Cô đã làm sai mà sao vẫn cứ nói như đúng lý hợp tình vậy nhỉ? Cô giáo, em phải trừng phạt cô mới được." Nói rồi Nhất Ngạn đặt cái hộp màu đen lên giường, chậm rãi ung dung mở ra.

Sau khi Thanh Hà nhìn thấy thứ bên trong thì hai mắt mở to, mặt lập tức đỏ ửng.

Trong hộp được lót một lớp vải nhung màu vàng, bên trong chứa những cây gậy màu đỏ như thịt được xếp từ nhỏ đến lớn. Nhất Ngạn thở dài, duỗi ngón tay ra vuốt ve những cây gậy: "Nên chọn cây nào nhỉ? Bình thường cô chặt như vậy nên mỗi lần làm đều không thoải mái, tốt nhất là nên giúp cô nới lỏng một chút trước đã."

"Cậu... Cậu là đồ vô sỉ!"

Nhất Ngạn chọn hai cây chính giữa, tay phải cầm cây gậy đưa đến sát mặt cô, đầu gậy thọc vào cô. Có thể là đồ kèm theo nên phía trên đầu gậy còn có chất lỏng màu trắng nhạt khiến Thanh Hà vừa nhìn thấy thì đã muốn hôn mê rồi.

Đầu gậy không mềm cũng không cứng, cảm giác rất giống cái kia, hiển nhiên được làm bằng cao su chất lượng tốt. Mặt Thanh Hà đỏ bừng, không biết nên mắng Nhất Ngạn thế nào nữa.

"Cảm giác thế nào? Nếu so với em thì sao?" Nhất Ngạn tinh quái nhìn chằm chằm cô: "Không nói gì sao, xem ra là muốn tự mình nếm thử đúng không?"

Thanh Hà bị Nhất Ngạn kéo mở hai chân ra nên hét lên một tiếng. Cô không mặc quần lót, từ  lúc cậu nhốt cô vào trong này thì không cho cô mặc thứ đồ này nữa.

Nhất Ngạn cười nói: "Ai có thể nghĩ tới cô giáo bình thường luôn dịu dàng, ôn hòa lại không mặc gì bên trong. Không biết là đói khát đến bao nhiêu đây nữa?"

"Cậu... Đồ không biết xấu hổ, rõ ràng là cậu... Ưm..." Thanh Hà còn chưa nói hết thì Nhất Ngạn đã nhét cây gậy vào trong miệng cô, sau đó cầm lấy phần gốc, nhàn nhã chuyển động: "Mùi vị thế nào?"

Bị vật lạ xâm nhập khiến Thanh Hà không thoải mái cau mày, cổ họng phát ra âm thanh bị đè nén, bởi vì miệng cô bị tắc nên không phát thành tiếng được.

Đôi môi đỏ tươi xinh đẹp bị ép buộc mở rộng đến mức tối đa, ngậm lấy cây gậy màu đỏ. Nhìn thấy cảnh này Nhất Ngạn cảm thấy máu trong người mình như dồn hết xuống dưới, có chút kích động nhưng khi thấy nét mặt cô thì trong lòng cậu lại sinh ra một chút ác ý. Nhất Ngạn xốc váy cô lên, nhét cây gậy còn lại vào nơi bí mật của cô, chậm rãi ra vào.

Hai cánh hoa đáng thương bị ép phải mở rộng, cửa vào không ngừng chảy xuống chất lỏng đầm đìa. Nơi vốn chặt khít không tìm được một chút khe hở đột ngột bị ép mở ra nhưng cậu lại không đi vào, Thanh Hà khổ sở giãy giụa hai chân, khó chịu liếm láp cây gậy trong miệng.

"Khó chịu sao? Vậy thì cho cô cái này." Nhất Ngạn có chút bất đắc dĩ thở dài, cuối cùng đẩy cây gậy phía dưới vào. Dù cho chỉ là dùng tay đẩy nhưng Nhất Ngạn vẫn có thể cảm nhận được chỗ kia rất khó vào, cậu như cảm thấy tầng tầng mềm mịn cản trở mình, không cho cậu tiến tiếp nữa. Nhất Ngạn hừ nhẹ một tiếng sau đó đẩy mạnh vào bên trong.

Hai mắt Thanh Hà trợn to, cây gậy bị đẩy vào hoàn toàn khiến hai chân cô đều khẽ co rút.

"Cô không ngoan cho nên phải bị trừng phạt." Nhất Ngạn lại lấy ra một cây nữa sau đó lật cô lại, đặt ngay ở cửa động phía sau: “Nơi này em còn chưa tiến vào đâu, thật là có lợi cho nó."

"Ưm... Ưm..." Thanh Hà liều mạng giãy giụa khiến Nhất Ngạn làm sao cũng vào không được, cây gậy phía trước suýt chút nữa cũng trượt ra ngoài. Cậu sờ soạng giữa hai chân Thanh Hà sau đó ôm eo cô, nâng cô lên một chút: "Nằm yên nào, nếu cô ngoan ngoãn thì em chỉ làm hai giờ thôi, còn nếu không ngoan em sẽ thay số lớn nhất, ba cái động trên dưới đều làm, hơn nữa còn làm một ngày một đêm, biết chưa?"

Thanh Hà đành phải khuất nhục gật đầu.

Nhất Ngạn sờ sờ tóc cô, tạm thời buông tha cho cái động đằng sau, dây trói cũng được tháo ra sau đó chạm cây gậy đã cương cứng của chính mình lên mặt cô. Nhất Ngạn rút cây gậy trong miệng cô ra, nhét của chính mình vào khiến miệng cô bỗng chốc lại phình to một lần nữa. Trong miệng cô quá ấm áp, đầu lưỡi cô lại đảo qua thứ kia của cậu, khóe miệng lại còn chảy ra chất lỏng.

Giữa hai chân cô cũng đang không ngừng chảy nước, Nhất Ngạn thấy vậy thì duỗi tay ra, ấn nút mở. Cả người Thanh Hà lập tức chấn động, cô không nhịn được kẹp chặt hai chân, phía trên cũng bất giác liếm cậu.

"Rất ngoan, vẻ mặt thật là đáng yêu." Vừa nói mát, cậu vừa trượt ra vào khoang miệng cô sau đó đâm vào nơi sâu nhất trong tận cổ họng. Nước miếng của cô khiến cậu ướt át, co xát kịch liệt khiến môi cô có chút đau rát. Đầu lại bị cậu giữ chặt, liên tục đẩy về phía trước, vật kia ở trong miệng cô lại càng to và nóng lên khiến cô khó chịu, rất muốn nhè ra.

"Nghiêm túc một chút nào!" Nhất Ngạn túm lấy tóc cô, đẩy nhanh tốc độ khiến Thanh Hà như con thuyền nhỏ tròng trành liên tục trong cơn mưa. Lúc này cô đã sắp không quỳ được nữa rồi.

Đúng lúc này Nhất Ngạn rút thứ kia ra, lập tức có một dòng chất lỏng trắng đục phun lên trên mặt Thanh Hà khiến cô sững sờ.

Nhất Ngạn trông bộ dạng sững sờ của cô thì không nhịn được cong môi lên, dịu dàng vuốt tóc cô, đầu ngón tay dính nướt bọt bôi lung tung lên môi cô sau đó hôn lên gò má vẫn còn đang ửng hồng: "Em có biết không, anh rất yêu em và sẽ mãi mãi yêu em!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: Manchannie, châulan, sâu ngủ ngày
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: xitrum_20 và 369 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.