Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Dị giới điền viên phong tình - Bắc Lại Lại

 
Có bài mới 31.12.2017, 03:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 5126
Được thanks: 571 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Dị giới điền viên phong tình - Bắc Lại Lại - Điểm: 11
69


Lôi Lợi gần đây có thể nói là xuân phong đắc ý, cái tên khốn khiếp luôn đối đầu với hắn rốt cục cũng bị giáng cấp, còn hắn được thăng chức lên làm trung tướng, tuy rằng nhờ gia tộc xuất lực rất nhiều, nhưng hắn cũng đã chứng tỏ bản thân hoàn toàn xứng đáng trở thành chủ gia tộc. Bạn lữ Hoa Lai của hắn lại cực kì khó chịu khi có người châm chọc nghị luận, cho nên, ai dám nhiều lời một câu thôi, hắn chỉ còn vứt cho một ánh mắt kiếm việc cho người đó đi làm, xem bọn họ còn dám nói gì!

Nghĩ đến đây Lôi Lợi cực kì vui vẻ, thời điểm cùng Hoa Lai tranh giành mua đồ, vận khí phi thường tốt lại được tặng một hũ hồng tiêu.

Phải nói là vận may của hắn là tốt nhất luôn, hũ hồng tiêu ông chủ tặng hắn còn nhiều hơn so với người ta, nếu như không phải ông chủ đã có trượng phu rồi thì hắn còn nghĩ rằng ông chủ cửa hàng có ý với mình nữa. Được rồi, Hoa Lai khinh bỉ hắn thật tự kỷ một hồi, ông chủ Văn người ta có thể bán ra được loại thức ăn năng lượng tinh thuần như thế, chồng người ta có thể kém được hay sao? Làm gì còn cửa mà vừa mắt tên khờ như Lôi Lợi?

Nói giỡn gì chứ! Lôi Lợi đi vào tranh đồ ăn còn không bằng người ta, đến mức phải đi giật của á thú nhân a, Hoa Lai khinh bỉ nhìn nhìn…

Lôi Lợi đang nghĩ đến tối nay lại đi giành mua hàng không biết có lại được tặng hồng tiêu hay không, không ngờ đến nơi thì lại phát hiện ông chủ Văn treo biển không tiếp tục kinh doanh trước cửa.

Sấm giữa trời quang!

Khiến Lôi Lợi khiếp sợ không thôi, mà mọi người đến xếp hàng đều chấn kinh hết rồi.

“Thần thú a! Không tiếp tục kinh doanh!! Làm sao có thể, mẹ ơi, ta muốn khóc, ta còn một chút xíu nữa là có thể thăng cấp rồi, ta còn đang chờ mất ngày này cướp thêm mấy hũ mứt trái cây nữa, cư nhiên bây giờ không tiếp tục kinh doanh, đây là trời muốn diệt ta!!”

“Không phải chứ, ta hôm nay đã tới từ sớm rồi a, còn hứa mua cho mẹ ta mứt trái cây nữa, hai ngày nữa chính là sinh nhật của người, ta đang tính mua thêm mứt trái cây làm lễ vật!”

“Sáng Thế Thần a, ta bị nóng trong người cần phải có trà lạnh với hoàng qua a!”

“Mua không được đồ ăn đêm nay phải làm như thế nào, cả nhà ta chắc chắn sẽ lại ầm ĩ một trận!”

Thảm nhất chính là á thú nhân Lai Á, cửa hàng điểm tâm của hắn làm ăn phát đạt chính là nhờ loại mứt trái cây nổi tiếng này, ngày lành của hắn vừa đến, còn chưa vui được mấy ngày, chẳng lẽ bây giờ liền muốn hắn phá sản? Hắn muốn nôn ra máu luôn, thất hồn lạc phách, thật muốn lôi ông chủ ra hét lớn một tiếng, có chuyện gì phiền toái thì có thể tìm hắn giúp cho, nhưng mà đừng có đóng cửa tiệm mà trời ơi!



Lôi Lợi rơi lệ, yên lặng thoát mạng. Hoa Lai cũng thất vọng, “Ông chủ mỗi ngày đều mở cửa, hôm nay như thế nào đột nhiên không tiếp tục kinh doanh nữa, lần này nghỉ là nghỉ trong bao lâu a?”

Lôi Lợi nhờ hồng tiêu đặc chế cùng những loại rau dưa nhiều năng lượng tinh thuần đó mà từ chỗ rất lâu chưa thăng cấp được, đã thành công đột phá tầng tiếp theo, hắn còn đang muốn giành mua về nhiều nhiều chút trữ trong nhà, nếu sớm biết có hôm nay thì hắn đã nên giành mua sớm hơn mới đúng.

Lôi Lợi buổi tối lại phải ăn rau xanh héo, thảm thương vô cùng, khó lắm mới nuốt xuống được. Không bao lâu, hai người không có tinh thần ngồi xem TV. Hoa Lai không có tinh thần là vì lo cho Lôi Lợi, Lôi Lợi thì buồn vì không có hồng tiêu, lại vì tiết tháo của bản thân mà rơi lệ, hắn định ăn hồng tiêu nhiều rồi sẽ khiến cho Hoa Lai buổi tối trên giường càng thêm sảng khoái, kết quả cái gì cũng không có!

Lôi Lợi bổ nhào vào người Hoa Lai, thú tính đại phát, Hoa Lai thì không có tâm tình, Đột nhiên, thiết bị liên lạc của Lôi Lợi vang lên, Hoa Lai hoảng hốt, nghĩ là lão gia tử trong nhà, ngồi một bên chăm chú lắng nghe.

Lôi Lợi ngồi nghiêm chỉnh, đeo ống nghe điện thoại không mở video.

Đột nhiên Lôi Lợi phù phù té khỏi ghế sô pha, bốn chân ngã chỏng vó không đứng dậy nổi. Hoa Lai phốc cười rộ lên, đi qua nâng hắn dậy, Lôi Lợi vẻ mặt ngơ ngác nói, “Từ tướng quân mang thai!”

Hoa Lai cũng ngốc theo, Từ tướng quân, như thế nào lại mang thai được? Hay là biến tính?

Suy nghĩ thứ hai chính là, nếu như tin tức này truyền đi thì thế giới này nhất định sẽ điên rồi, những lão già không có việc gì làm trong cái viện nghiên cứu kia nhất định cũng nổi điên theo.

Hơn nửa ngày Lôi Lợi mới đứng lên, lau mặt một phen, vẻ mặt trịnh trọng, hiển nhiên Hoa Lai cũng có cùng suy nghĩ với hắn.

Hoa Lai cảm thán một hơi. Không nói đến việc bọn họ rất kính nể Từ Lang, chính là lúc trước Từ tướng quân có ơn với hai người họ, mà không chỉ Từ tướng quân, mà một nhà Từ gia đều có ân với họ, tuy rằng Lôi Lợi thiếu chút nữa vì báo ơn mà mất mạng, nhưng sau đó Từ Lang đã cho bộ tộc của Lôi Lợi rất nhiều ân huệ, cơ hồ còn là ân tình, cho nên bọn họ thiếu nợ gia đình Từ Lang nhiều lắm.

Lôi Lợi nhíu nhíu I, đơn giản giải thích một chút với Hoa Lai, sau lại thở dài, “Chuyện này phải giải quyết như thế nào? Mặc kệ sao, vua của chúng ta không dung cho dị thể chất như vậy. Tam hoàng tử chính là một người có dị thể chất.” Chuyện Tam hoàng tử chết ở vực ngoài chiến trường cũng không phải là ngoài ý muốn, Lôi Lợi biết được nội tình, tam hoàng tử cũng là á thú nhân biến dị, so với bán thú nhân còn mạnh hơn ba phần, vua không buông tha hắn, chỉ cần ngươi có nửa điểm uy hiếp đến bán thú nhân thôi thì đều sẽ không được buông tha.

Tam hoàng tử còn như vậy, huống chi là người con nối dòng của một Từ gia bị người người tính kế.

Hoa Lai trầm mặc một hồi, nói rằng: “Vậy thì nói là Từ tướng quân đã biến tính đi, đức vua nếu biết Từ tướng quân vì yêu mà điên cuồng, chịu đựng biến tính, cam nguyện sinh con thì sẽ không còn kiêng kị gì Từ tướng quân nữa. Bí mật của Từ tướng quân sẽ được giữ kín tuyệt đối, chuyện này ta tin sẽ lặng yên không một chút tiếng động nào…”

Lúc này còn phải đa tạ  đức vua của bọn họ truy sát Từ Lang ráo riết thì Từ Lang sẽ còn thảm hơn tam hoàng tử rất nhiều.

Hai người liếc nhau, quyết định.

Từ Lang đã trở về nhà cùng Văn Quý. Văn Quý cẩn thận cõng Từ Lang quay về. Từ Lang lần đầu tiên bị người ta cõng, cảm giác rất mới lạ, hai cái chân buông thõng lắc lư lắc lư. Bởi vì là vào buổi tối, nên người trong thôn đều ở nhà hết, cũng không ai thấy, Từ Lang lại càng vui vẻ, tựa đầu trên lưng Văn Quý nhìn xung quanh, cảm thấy tầm nhìn đặc biệt trống trải.

Về đến nhà, Từ Lang ngồi trên sa lông, Văn quý làm bữa ăn khuya cho hắn. Từ Lang nghĩ nghĩ, trực tiếp gọi điện nhờ Lôi Lợi hỗ trợ. Chuyện hắn có thai Văn Quý không có cách nào che dấu, về sau hắn nên ít đi ra ngoài hơn, người trong thôn rất lắm mồm, không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn, sự tình nếu như có truyền ra thì Lôi Lợi đã lo liệu giúp hắn đường lui ổn thỏa, hắn cùng Văn Quý sẽ không vướng phải nhiều phiền toái, ít nhất cũng sẽ không lo lắng đức vua nơi đó gây áp lực gì.

Từ Lang sờ sờ bụng, bất kể như thế nào, hắn phải bảo vệ thật tốt đứa con này.

Chuyện này Từ Lang cùng Văn Quý nói một tiếng, Văn Quý đau lòng ôm lấy Từ lang không biết nên nói cái gì mới tốt, đây đều do sự bất lực của hắn nên mới khiến cho một người tâm tư thuần khiết như Từ Lang phải quan tâm đến những âm mưu quỷ kế này, Văn Quý trong lòng buồn bực không thể tả. Đồng thời có chút chần chừ, Lôi Lợi người này, có thể tin được sao?

Từ Lang thu liễm biểu tình không để bụng trên mặt, buông xuống ánh mắt trào phúng, không nói đến chuyện hắn có ân với Lôi Lợi, hơn nữa, “Nếu hắn muốn chết trong tay em thì không chỉ phải lo cái mạng của chính mình, hắn dám phản bội bán đứng thì cả gia tộc hắn sẽ bị chôn cùng. Mà cho dù chúng ta có chết thì chúng ta sẽ vẫn ở cùng nhau” Hắn đã bị bán đứng một lần rồi, làm sao có thể để xảy ra lần thứ hai? Hiện giờ, người hắn có thể toàn tâm toàn ý tin tưởng chỉ có Văn Quý.

Nói đến câu nói sau cùng, Từ Lang nét mặt phi thường lo lắng, vuốt cằm Văn Quý, màu sắc trong đáy mắt đều thay đổi, thanh âm so với ma quỷ còn hấp dẫn hơn, “Anh có sợ không?”

Văn Quý ngốc lăng, đột nhiên phát hiện, nguyên lai Từ Lang cũng không phải hoàn toàn nhu thuận đơn thuần, suy nghĩ này chợt lóe lên trong đầu rồi biến mất, Văn Quý kiên định trả lời Từ Lang, “Tôi không sợ.”

Từ Lang cười rộ lên rất vui vẻ, ánh mắt cong cong, lại trở thành một đứa nhỏ tinh thuần, ngây ngây ngốc ngốc.

Văn Quý đột nhiên không muốn Từ Lang phải ra ngoài thế giới hỗn loạn kia, Văn Quý muốn làm gì cũng thuận lợi, hắn muốn có đầy đủ thế lực để bảo vệ được Từ Lang chu toàn.

Từ Lang tựa hồ đọc được suy nghĩ của Văn Quý, nhào đến cắn hai má Văn Quý một hơi, lưu lại một cái dấu răng lớn, ôm Văn Quý nói lên suy nghĩ của bản thân, “Trước kia mẹ nói sinh hoạt ở trong thôn, tuy rằng người thôn rất thích nói xấu người khác, nhưng mà so với bên ngoài thoải mái vui vẻ hơn nhiều lắm, không cần lo nghĩ gì. Khi đó em nghĩ, thực sự tốt như lời mẹ nói sao? Em vẫn luôn muốn trải qua những ngày tháng như lời mẹ nói, hiện tại mới có thể chân chính cảm nhận được mẹ nói rất đúng, chúng ta như bây giờ tốt lắm, anh không cần ra khỏi thôn.”

Nói xong khẩn trương nhìn Văn Quý, Từ Lang thật sự  thích cuộc sống sinh hoạt trong thôn, đồng thời hắn cũng rất sợ Văn Quý nếu như thật sự rời thôn lập nghiệp thì về sau có thể sẽ giống như phụ thân mỗi ngày đều bận rộn, một năm chỉ có thể ở cùng mình vài ngày, hắn không muốn như vậy, thậm chí là chán ghét.

Văn Quý ôm Từ Lang trầm ngâm một lát, Từ Lang đều phải cưỡi lên người Văn Quý kêu to không cho đi, Văn Quý mới gật đầu, Từ Lang rầm rì đi theo Văn Quý vào phòng bếp.

Buổi tối ăn thịt gà rừng chiên, mới nghe mùi thôi đã cảm thấy bụng rất đói rồi, uống một chén canh, lại ăn thêm ba chén cơm lớn nữa, ăn xong vỗ vỗ bụng. Văn Quý bị dọa liền ngăn lại, “Đừng vuốt!”

Từ Lang phốc phốc cười, ngão vào ngực Văn Quý cắn cắn lỗ tai, “Sợ cái gì a, cho nó ăn nhiều như vậy, nó đang rất vui a!” Từ Lang rốt cục cũng biết được năng lượng của hắn biến mất đi đâu rồi, hắn còn tưởng rằng trong cơ thể hắn còn ký sinh trùng mẹ, sợ tới mức không dám nói cùng Văn Quý.

Thả lỏng người, Từ Lang vẫn luôn kề cận Văn Quý không tha. Văn Quý đặt Từ Lang trên ghế sa lông cho hắn ngồi dựa vào mình, còn bản thân thì làm mứt trái cây, mứt trái cây trong nhà cũng đã bán gần hết, Văn Quý đêm qua không mở cửa tiệm, đêm nay có thể bán được một ít cũng tốt, đột nhiên không tiếp tục kinh doanh phỏng chừng rất nhiều khách đang hoảng hốt, khó chịu rồi.

Văn Quý làm mứt trái cây, còn Từ Lang thì an tĩnh tựa vào người Văn Quý nhìn, không hề nhúc nhích, thường xuyên tự mình cười trộm, lại thường ngắm Văn Quý đến thất thần. Văn Quý buồn cười, quay đầu hôn hắn một hơi, Từ Lang ngẩn người cũng hôn đáp trả lại Văn Quý. Sau đó chui vào ngực Văn Quý bất động, trộm nhìn Văn Quý đang nhếch miệng cười, chính mình cũng cười.

Hai người ngọt ngọt ngào ngào thành một khối, như thế nào cũng cảm thấy không đủ, từ sáng tới tối ở bên nhau nên hai người mới có thể thân thiết như vậy, Từ Lang ôm thắt lưng Văn Quý nhắm mắt yên lặng nghĩ, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sát Phá Lang về bài viết trên: HNRTV

Có bài mới 31.12.2017, 03:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 5126
Được thanks: 571 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Dị giới điền viên phong tình - Bắc Lại Lại - Điểm: 11
70


Trung thu đi qua, ngày khôi phục sự yên bình ngày trước. Chuyện Từ Lang mang thai giống như một trái bom vậy, đem đám người Hạ Hoa oanh tạc không nhẹ. Thời điểm Hạ Hoa gặp lại Văn Quý cùng Từ Lang thì tự nhiên cảm thấy xấu hổ không thôi, theo lý thuyết Văn Quý là chủ nhà, Từ Lang là ‘vợ’, thì hắn vốn là phải cùng Từ Lang giao hảo, chứ không phải cùng Văn Quý lui tới thân thiết, nhưng mà, nhìn thấy bộ dáng uy vũ của Từ Lang thì Hạ Hoa cảm thấy như chính mình bị táo bón luôn rồi.

Rồi sau đó vẫn cảm thấy phương thức ở chung như trước kia là tốt nhất, đừng có thay đổi gì hết, Hạ Hoa trong yên lặng đã hạ một quyết định như vậy.

Hạ Hoa cảm thấy chuyện Từ Lang mang thai rất là không thực, qua vài ngày rồi mà hắn vẫn chưa tin là Từ tướng quân mang thai, chân tướng hiện ra giống như hắn đang nằm mơ vậy. Mỗi lần nhìn thấy Văn Quý đối xử với Từ Lang muốn bao nhiêu ôn nhu thì có bấy nhiêu ôn nhu, lúc này hắn mới nhớ ra đây là vì Từ Lang đang mang thai, sau đó còn phải tự mình câm nín để tiêu hóa sự thật này.

Văn Khoan thì bình tĩnh hơn nhiều, chỉ là cái tên Triệu Báo ở nhà cả ngày đều nói đi nói lại phiền hắn muốn chết, còn có tới tối thì tự tìm ngược muốn cho hắn cũng phải có thai giống vậy, nói chung là đối với chuyện Từ Lang có thai thì Văn Khoan có cảm tưởng gì quá lớn.

Trong thôn thiếu chuyện vui liền khôi phục lại bộ dáng thường có.

Không, nhìn kỹ lại mà nói thì trong thôn có vẻ lạnh lùng đi nhiều, những bán thú nhân quay trở về thôn được vài ngày lại rời đi, mà những ngưởi có ý định từ trước cũng rời đi, trong thôn đột nhiên thiếu vắng đi sự náo nhiệt của những người trẻ tuổi.

Hạ Lan cũng đi ra ngoài, Hạ Hoa lúc chạy đến nói chuyện này cho Văn Quý biết, còn rất tức giận.

Văn Quý gần đây đều ở trong nhà cùng Từ Lang, hiếm khi ra cửa, Từ Lang thì không đi săn thú nữa, nếu như có bán thú nhân muốn tìm Từ Lang thì Văn Quý đều tiếp đón khách đến ngoài cửa, nói rằng thân thể Từ Lang có nội thương, phải dưỡng thương trong nhà.

Văn Quý trong nhà cũng thanh tịnh, thời điểm Hạ Hoa nói đến đây, tâm tình cũng đã bình tĩnh không ít, “Ngươi có điều không biết thôi, Hạ Lan nhìn thấy Văn Nhã đã trở thành đại nhân vật, nghĩ rằng bản thân không kém, ở nhà quậy một trận long trời lở đất đòi phải đi ra ngoài. Mẹ hắn hai ngày trước giận đến hôn mê, phụ thân đánh cho hắn một bạt tay, kết quả hắn cùng Lưu tiểu tử trong thôn cùng nhau bỏ trốn, ngày hôm sau cả nhà hắn chạy đi tìm khắp nơi, vẫn là chủ nhà Lưu gia nghe được tin nói cho bọn họ biết, nếu không thì không biết còn nháo thành ra cái gì nữa.”

Nghĩ đến Hạ Lan cái tên nhóc này thật không khiến người khác bớt lo, đi ra ngoài không biết phải nếm bao nhiêu khổ nữa, “Hắn thấy Văn Nhã gả cho đại nhân vật liền ganh tị, hắn tưởng gả cho nhà giàu có quyền lực tốt lắm hay sao? Cứ nhìn những gia đình đó đi, ngoài mặt thì tình cảm thắm thiết, sau lưng thì không biết đã phải nín nhịn bao nhiêu khổ, nuốt bao nhiêu nước mắt rồi.”

Trước kia mẹ của Từ Lang cũng là một thôn dân nghèo, đi ra khỏi thôn liền được đại nhân vật ưu ái, nhưng cũng không phải chịu bao nhiêu khổ sở đó sao? Chồng thì bận rộn, quanh năm suốt tháng chỉ gặp được vài ngày, luôn phải ứng đối nguy cơ gia tộc, phải chăm sóc con nhỏ, lại còn phải dè chừng ánh mắt nguy hiểm của người ngoài. Mà ít nhất mẹ của Từ Lang vẫn còn tốt lắm, ít nhất trượng phu luôn thủy chung với mình, người trong gia tộc cũng rất đơn thuần.

Còn cuộc sống của Văn Nhã thì không được như vậy, trên có cha mẹ chồng, trái phải thì có chị em dâu thân phận cao quý, mà vị hôn phu của hắn thì chỉ muốn lợi dụng năng lực hạng ưu của hắn mà thôi, ai có thể biết được Văn Nhã rốt cuộc phải sống qua những ngày tháng như thế nào đâu…

Hạ Hoa tưởng tượng đến những ngày tháng như vậy. Hắn vẫn luôn cảm thấy cuộc sống trước kia của mình đã rất buồn khổ rồi, nếu còn phải phiền não chuyện lợi ích nữa thì cũng không phải có thể dễ dàng ly hôn như vậy. Hắn từng gặp qua hai người họ hàng xa bối phận là cô của mình, cũng được gả vào nhà cao cửa rộng, nhưng không bao lâu sau thì chết bất đắc kỳ tử, ngay cả đứa nhỏ trong bụng cũng chết non, còn liên lụy đến nhà mẹ đẻ, anh em đều ở trên chiến trường ‘anh dũng hy sinh’.

Một gia đình cứ như vậy đều chết không rõ lý do, nghĩ lại liền không rét mà run. Hạ Hoa chứng kiến hết lúc cô cô qua đời, còn nhớ rất rõ một màn kinh tâm động phách này. Khi đó hắn còn rất nhỏ, trong lòng bị ám ảnh, đến tận bây giờ vẫn không dám ra khỏi thôn, đối với thế giới bên ngoài cũng mang theo tâm lý chán ghét cùng bài xích.

Hiện giờ đối với Hạ Lan, hắn cảm thấy vừa buồn bực vừa thương tiếc, về sau tên nhóc này không biết sẽ chịu bao nhiêu đau khổ đây, không chừng đến cuối cùng còn làm liên lụy đến cả nhà mẹ ruột của mình nữa, khi đó mới hối hận giá như lúc trước mình đừng làm.

Văn Quý không khỏi suy nghĩ, cũng không biết có phải là cái đêm Trung thu hôm đó hắn dọa đến Hạ Lan, Hạ Lan sợ hắn trả thù cho nên vội chạy ra khỏi thôn để tìm lực lượng hùng hậu làm chỗ dựa vững chắc chăng?  Hắn thật không còn lời gì để nói, hắn cũng đâu có đến mức ra tay đánh một thằng nhóc mới vị thành niên đâu.

Cũng không biết vì chuyện này đã chọc tới một nhà Hạ Lan hay không mà mẹ của Hạ Lan cực kì bất mãn với Văn Quý, lúc đi lại trong thôn lúc nào cũng sẽ nói cạnh khóe vài câu không tốt về Văn Quý để biểu đạt sự bất mãn của mình.

Những người khác đều không thèm nói với hắn, Văn Quý hiện tại đã được tất cả mọi người công nhân là đại tài chủ trong thôn này rồi, Văn Quý bây giờ còn có người quen chăm sóc cây ăn quả hoa mầu giúp hắn, ngay cả đất trồng rau cũng tìm được người hỗ trợ, cuộc sống không phiền lụy ai lại còn giúp mọi người kiếm được tiền, tất cả mọi người ai cũng vui lòng, lúc này ai sẽ nói Văn Quý không tốt chứ, đầu óc rơi mất mới ăn nói lung tung.

Đối với mẹ Hạ Lan, người ta còn sau lưng nói thầm vài câu, “Con trai nhà mình gây chuyện, đổ thừa Văn Quý thì thôi còn dám nói xấu người ta, lừa ai chứ, có quỷ mới tin mấy lời nhảm nhí đó.” Sau thì cũng không ai để ý đến hắn nữa.

Văn Quý muốn ở nhà chiếu cố Từ Lang đang mang thai, mà bởi vì mọi việc đều có người làm thay, hắn đã đem linh tuyền đổ vào giếng nước trong nhà, mỗi ngày đều có người đến gánh nước tưới, bản thân hắn thì rất ít đi ra ruộng, mà bởi vì muốn che dấu chuyện linh tuyền nên hắn còn bỏ không ít tiền ra mời những á thú nhân thể chất tốt đến nhà để tụ khí các khu vực khác nhau.

Kỳ thật chuyện tụ khí này Văn Quý không thể làm, nhìn người ta làm cũng không thấy được cái gì, á thú nhân chỉ là đi ngang qua một lần, xoa xoa mặt đất rồi lại xoa tay lên thực vật, thế nhưng khi bọn họ rời đi thì Văn Quý có thể cảm giác được rất rõ ràng thực vật khỏe khoắn hơn nhiều lắm, tuy rằng không có biểu hiện rõ như khi tưới bằng linh tuyền, nhưng quả thật có thể cảm giác được hoa mầu trên ruộng đều lên tinh thần hẳn.

Văn Quý chỉ có thể cảm thán thật thần kỳ.

Mà đồ ăn thu hoạch được ngày thêm nhiều, khách trong cửa hàng Văn Quý cũng không còn phải khổ cực tranh giành đánh nhau mua rau dưa nữa. Văn Quý cảm thấy hoàng qua thật sự bán quá được, lại nhờ người trồng thêm hoàng qua. Hoàng qua thật sự là đồ tốt, Từ Lang gần đây ngày càng thích ăn, ngược lại thì không vừa miệng mứt trái cây nữa, chỉ thích ăn những thứ thanh đạm nhưng mùi vị thơm ngon, cũng rất thích ăn hoa quả.

Nhưng mà miệng hắn cực kì kén chọn, mua trái cây trên mạng cho Từ Lang, hắn ăn một lần liền phun hết. Lúc trước thì ăn uống sao cũng được, thân thể theo đó mà mập tròn ra, hoàn toàn không nhìn ra là đang có thai. Không nghĩ tới Từ Lang ăn đến đồ mua được trên mạng đều phun hết ra, Văn Quý không dám để hắn ăn nữa, trà lạnh lại không thể uống, chỉ còn hoàng qua dinh dưỡng phong phú, lại giòn giòn, sau khi làm thành gỏi chua ngọt thì mùi vị càng làm cho khẩu vị của Từ Lang nâng lên một tầm cao mới.

Bất quá Từ Lang gần đây rất thích ăn trái cây, đến buổi tối Từ Lang như thế nào cũng không ngủ được, giống như không ăn được trái cây thì không cách nào đi ngủ.

Văn Quý vì việc này mà phát sầu. Cây ăn quả nhà hắn mới trồng chưa được bao lâu, cho dù tưới thêm bao nhiêu lần linh tuyền thì cây cũng không có khả năng lập tức cao lên a, Văn Quý suy nghĩ có lẽ nên đi ra ruộng dưa hấu nhìn thử xem, trong lòng cầu nguyện hy vọng linh tuyền đủ làm cho dưa hấu chưa đến mùa thu hoạch cũng có thể chín đi.

Sau buổi trưa, Văn Quý chạy ra ruộng nhìn, không nghĩ tới dưa hấu quả thật có vài quả chín có thể ăn được, Văn Quý hái được ba trái mang về, mời Hạ Hoa cùng Văn Khoan đến nếm thử dưa hấu hắn trồng. Nhiều người ăn thì một là náo nhiệt, hai là toàn bộ dưa hấu cũng sẽ không rơi vào bụng một mình Từ Lang. Dưa hấu là trái cây tính hàn, Từ Lang có thai không thể ăn được nhiều lắm.

Thời điểm Văn Quý đến nhà mời Văn Khoan thì gặp Triệu Báo mặt đen như đít nồi ra đón tiếp, nhìn Văn Quý chằm chằm chỉ thiếu nhe răng trợn mắt thôi. Văn Quý không hiểu chuyện gì nhìn lại hắn, trong tay thì ôm ba bốn trái dưa hấu, bộ dáng nhìn sao cũng thấy có chút ngốc nghếch. Triệu Báo tự hỏi xem mình kiêng kị Văn Quý có phải hơi lo thừa rồi không? Văn Khoan cũng không bao giờ coi trọng người ngu ngốc…

Huống hồ, Văn Quý luôn hạnh phúc vì Từ tướng quân có thai, không thấy trên mặt có chút sầu lo phiền não gì, ngày nào cũng chỉ biết cười ngây ngô. Triệu Báo hiển nhiên đã xem Văn Quý trở thành ngốc tử rồi, hắn cũng không thèm ghen tị nữa.

Văn Khoan nghe Văn Quý nói dưa hấu hắn trồng có thể ăn được rồi thì cũng đi theo, Lỗ Đạt cũng đi cùng. Trên đường đi lại cùng Văn Quý nói chuyện phiếm. Lỗ Đạt còn không biết nên tiếp tục bán thịt hay không, khi nghe được Văn Quý nói chuyện buôn bán rất quan trọng, cho nên đang hỏi ý kiến Văn Quý.

Lúc đến cửa nhà Văn Quý, Lỗ Đạt vẫn còn đang lớn tiếng vang dội nói chuyện, đột nhiên cả đoàn người đứng lại, không có biện pháp, bởi vì họ nhìn thấy cửa đối diện nhà Văn Quý có hai người đang quỳ, một người hình như tuổi đã lớn còn đang khóc không ngừng.

Lúc này đang buổi chiều, mọi người hoặc là đang còn ngủ trưa chưa dậy hoặc là đang ngồi trong nhà lười nhác, ngoài đường chỉ có lẻ tẻ vài người, ai nấy đều tò mò nhìn hai bán thú nhân đang quỳ bên này.

Văn Quý híp mắt, đây không phải là Văn Đạt sao? Đây là hối hận? Quay đầu lại đến chỗ Hạ Hoa nhận sai?

Văn Khoan cười lạnh hai tiếng, Triệu Báo lập tức thu hồi tầm mắt, lặng lẽ nắm tay Văn Khoan, nhìn cảnh tượng đối lập trước mắt mới thấy bản thân mình cũng không tính là khổ sở gì.

Cửa nhà Hạ Hoa đột nhiên mở ra, Hạ Hoa mắt cũng không nhìn đến người quỳ trước cửa, hờ hững đi qua người họ, Văn Đạt bò tới ôm chân Hạ Hoa, thanh âm thô, khàn đến khó nghe, trên mặt nhiều thêm mấy nếp nhăn, tóc tai hỗn loạn, già nua chật vật, “Hạ Hoa, ta sai rồi, thật sự, chúng ta một lần nữa ở bên nhau được không? Ta thật sự sai.”

Đi ra ngoài mới biết được những ngày tháng trước kia của hắn chính là thần tiên, còn khi ra ngoài thì hắn so với súc sinh còn không bằng. Ngay cả đi quét đường cũng đều có người máy làm, ba cha con bọn họ vào làm cho một nhà xưởng sản xuất máy móc linh kiện, mỗi tháng luôn không đạt tiêu chuẩn của nhà máy, phải làm ngày làm đêm tăng ca, làm việc mệt ngay cả ăn uống cũng không đủ.

Còn khắp nơi bị người xem thường, bị người đè ép, hắn nhịn không được gây sự với người ta, lại đánh không lại, bị bầm dập đến mức phải vào bệnh viện, tiền được hưởng khi ly hôn cũng theo đó mà dùng hết. Người con lớn sợ bị hắn liên lụy, ngay cả người cha này cũng không chịu nhận, làm việc ở nhà xưởng được tiền lương, một đồng cũng không cho hắn, mà hắn còn phải lo cho đứa con thứ hai, hai người ngay cả chỗ ở cũng không có.

Văn Đạt chật vật bất kham, mang theo đứa con thứ hai đói bụng đi ăn xin, thì bị kiện lên tòa án vì tội làm tổn hại diện mạo thành thị bị giam giữ nửa tháng, sau khi được thả ra hắn đã muốn mệt chết, ai ngờ chính phủ lại cưỡng chế đuổi bọn họ rời đi. Văn Đạt không chịu nổi những ngày tháng thế này nữa, đứa con thứ cũng oán giận bất mãn phụ thân mình, bọn họ bây giờ còn không bằng được ai trong thôn, người không ra người, quỷ không ra quỷ, nào có phong lưu khoái hoạt như trước kia.

Quá Trung thu vài ngày, hai cha con mới trở về. Bọn họ không dám trở về trước đó, nếu không sẽ bị toàn thôn cười chết.

Khi trở lại, Văn Đạt đã tính toán sẽ cùng Hạ Hoa sống chung như trước, hoàn toàn không cần lo tiền lo bạc, còn được Hạ Hoa hầu hạ đến thoải mái biết bao, trong lòng biết Hạ Hoa tốt thế nào, liền chạy tới tìm Hạ Hoa hàn gắn quan hệ. Con trai thứ cũng hiểu được mẹ mình có bản lĩnh, có mẹ mình cung ứng cho, hắn lại trở về cuộc sống không cần vì tiền mà buồn rầu nữa, có thể giống người khác ăn uống sa hoa, vui chơi giải trí, thậm chí còn có thể mua robot nữa!

Cho nên, vì một tương lai tốt đẹp, cha con hai người dĩ nhiên muốn lấy lòng Hạ Hoa.

Đáng tiếc Hạ Hoa từ khi đi theo Văn Quý cùng Văn Khoan, đã tích lũy cho mình không ít kiến thức buôn bán, những chuyện trong thôn khiến cho quan niệm của Hạ Hoa hoàn toàn chuyển biến, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện phục hôn với Văn Đạt, bản thân Hạ Hoa bây giờ cùng Văn Hổ sinh hoạt thoải mái lắm, tại sao phải đi tìm người về rồi tự rước vất vả vào thân làm gì cơ chứ.

Văn Đạt đến đây hai ngày trời, mặt dày khen Hạ Hoa không ngừng, Hạ Hoa một chút cũng không mềm lòng, ngược lại còn từ trong miệng người khác nghe được tính toán trong đầu của Văn Đạt và đứa con thứ. Trái tim đã lạnh đến tận cùng băng giá, nếu như Văn Đạt bọn họ thật sự ăn năn, thì tuy hắn không phục hôn với Văn Đạt nhưng ít nhất cũng sẽ giúp đỡ cho con trai mình một chút, giúp cuộc sống nó bớt khổ.

Nhưng mà kết quả thì sao, Văn Đạt bọn họ uống rượu với bán thú nhân trong thôn. Say rượu xong thì đầu tiên là khóc rống nói mình bất hạnh ra sao, sau thì đem toàn bộ tính toán của mình nói ra, cái gì mà bán thú nhân khác xem thường hắn, chúng đều là người xấu hết, rồi lại nói sang Hạ Hoa, cái gì mà Hạ Hoa phải chú ý một chút, coi chừng bị người khác hại, rồi cuối cùng gì Hạ Hoa cũng sẽ quay về hầu hạ hắn thôi.

Hiện tại Văn Đạt bày ra cái bộ dáng khó coi như thế, Hạ Hoa nhìn thấy liền tức giận đến run người. Ngay cả thủ đoạn quỳ hạ đẳng thế này cũng không biết xấu hổ mà dùng tới rồi, lại còn dẫn con nhỏ theo, Hạ Hoa có thể không giận hay sao!

Văn Quý nhìn Hạ Hoa sắc mặt xanh mét, phỏng chừng Văn Đạt đã thật sự chọc tới Hạ Hoa rồi, nếu không một kẻ sĩ diện như Văn Đạt sao lại chịu quỳ gối trước người khác chứ?

Hạ Hoa giãy dụa nhưng không thoát ra được, Văn Quý nhíu nhíu mày, đi qua nhéo tay Văn Đạt, Văn Đạt hét thảm một tiếng rồi buông tay ra, hung hăng trừng mắt nhìn Văn Quý, Văn Quý lười nhìn đến hắn, chỉ quay sang Hạ Hoa ý nói Hạ Hoa cùng vào nhà đi.

Hạ Hoa vào cửa lau nước mắt: “May mắn tiểu Hổ đang ngủ, nếu không nhìn thấy phụ thân mình như thế này, phỏng chừng về sau sẽ khó chịu cả đời.”

Văn Đạt biết mấy lời mạnh miệng lúc mình say rược đã tới tai Hạ Hoa, cho nên mới vội vàng kéo con trai lại đây quỳ, muốn làm Hạ Hoa mềm lòng. Nhưng càng như vậy thì Hạ Hoa càng thấy tâm thêm lạnh lẽo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sát Phá Lang về bài viết trên: HNRTV
Có bài mới 31.12.2017, 03:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 10.04.2017, 10:16
Tuổi: 22 Chưa rõ
Bài viết: 5126
Được thanks: 571 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Dị giới điền viên phong tình - Bắc Lại Lại - Điểm: 11
71


Văn Quý đối với Văn Đạt thật sự là không còn gì để nói nữa, ở bên ngoài ăn nhiều khổ cực như vậy mà cũng không có chút tiến bộ? Chịu khổ xong ngược lại còn vô sỉ hơn trước kia.

Văn Khoan nhìn thấy Hạ Hoa khổ sở, thản nhiên nói rằng, “Nếu không muốn tiếp tục thì phải nhẫn tâm chút, đừng cho hắn hy vọng, thúc xem gương Lưu Tam thúc đi, dao phải sát bén mới cắt đứt hoàn toàn được, cái tên bán thú nhân đó hiện giờ còn quan tâm mặt mũi nữa đâu, đừng nói chi đến chuyện ưỡn mặt đòi tiền.”

Văn Quý cũng đồng ý, Văn Đạt trước kia còn bận tâm thể diện, hiện tại đã bất chấp bất cứ cái giá nào, Hạ Hoa nếu như không dứt khoát thì thật sự không giãy khỏi cái tên dai như đỉa này. Đây chính là vực sâu không đáy, Văn Quý vỗ vỗ vai hắn, “Văn Đạt cùng hai đứa con kia của thúc đã thành niên hết, thúc đâu còn phải phụ trách nữa, tiểu Hổ thì vẫn còn rất nhỏ, về chuyện đến trường học tập đều phải dựa vào thúc.”

Hạ Hoa cũng ngừng khóc, trong lòng cũng sáng tỏ, “Ta nếu như mềm lòng thì đã phụ chính bản thân mình nhiều năm chịu ủy khuất như vậy rồi.” Thời điểm lau nước mắt nhìn thấy Lỗ Đạt nhìn mình thương tiếc, Hạ Hoa nhanh chóng xoay người thúc giục Văn Quý đi cắt dưa hấu, “Năm nay nhà ta cũng chưa mau trái cây gì ăn, không nghĩ tới là còn có thể ăn dưa hấu, nhanh đi cắt đi, chúng ta ăn ké là nhờ phúc của Từ tướng quân a.”

Văn Quý ha ha nở nụ cười, tìm dao cắt hoa quả đưa cho Văn Khoan bọn họ ăn trước, “Tôi đi nhìn xem nhà tôi thức dậy chưa, giây trước mới nháo đòi ăn dưa hấu xong giâu sau đã vù vù ngủ mất.” Từ Lang mấy buổi tối gần đây đều ngủ không ngon giấc, ban ngày thì ngủ được nhiều lắm, nhưng vào ban ngày thì Văn Quý không dám để hắn ngủ nhiều quá, nếu không thì sẽ ù tai đau đầu, đến tối lại khó ngủ hơn, như thế lại càng thêm khó chịu.

Hạ Hoa kêu hắn nhanh chóng đi, “Nhanh đi, nếu không chúng ta ăn xong hết Từ tướng quân lại khóc nữa.” Nói xong Hạ Hoa cảm thấy rất buồn cười, Từ Lang sau khi mang thai tính tình càng ngày càng giống tiểu hài tử, cực kỳ thích dán Văn Quý, lại luôn ra sức bảo hộ đồ ăn nhà mình, khiến ai nấy đều buồn cười, Hạ Hoa lần nào cũng phải trêu đùa một phen.

Hạ Hoa mới khóc xong, ánh mắt đỏ hồng, lúc cười rộ lên vừa yếu đuối lại vừa kiên cường, khiến cho lòng người mềm nhũn, Văn Quý mới xoay người đã nhìn thấy Lỗ Đạt ánh mắt lăng lăng nhìn Hạ Hoa không dời đi, trong lòng nín nhịn cười, âm thầm nói Hạ Hoa thật sự là sức quyến rũ phi phàm a, quả nhiên Văn Đạt tên này ‘phí phạm của trời’, cho nên bị trừng phạt như thế là rất đáng đời.

Từ Lang ôm bụng nhỏ đang ngủ, miệng hơi mở ra ngáy khò khò, trên mặt mang nét vui vẻ, Văn Quý nhìn Từ Lang, trong lòng mềm mại, sờ trên trán hắn thấy có mồ hôi, cầm khăn lau mặt cho hắn. Từ Lang bị quấy rầy, không thoải mái than thở vài câu, xoay người muốn ngủ tiếp.

Văn Quý lôi kéo hắn ngồi dậy, khẽ ôm hắn, xoa bóp khuôn mặt nhiều thịt của hắn, “Mau đứng lên, nhóc heo làm biếng, tôi hái dưa hấu cho em rồi kìa, em có ăn hay không a?”

Từ Lang dụi dụi mắt, mơ màng nhìn Văn Quý, vẫn chưa kịp phản ứng có chuyện gì…

Thật sự là, quá sức đáng yêu…

Văn Quý kéo mặt Từ Lang qua hung hăng hôn hai cái, lấy nước ấm đến cho hắn súc miệng. Từ Lang sau khi thanh tỉnh cảm thấy mất mặt không thôi, liền giở thói chơi xấu nằm dựa vào người Văn Quý không muốn nhúc nhích. Văn Quý tìm một cái áo sơ mi rộng thùng thình mặc vào cho Từ Lang, lại khoác thêm một bộ áo giữ ấm bên ngoài, quần thì Văn Quý đã tìm Lưu Tam thúc đặc biệt thiết kế ra, chất liệu là vải thun, mặc vào sẽ không bị cấn thắt lưng.

Từ Lang mặc loại quần này có chút không quen, cảm giác giống như là quần yếm của mấy đứa trẻ nhỏ vậy, chỉ khác là quần của hắn không có hai dây hai bên thôi, vì thế hắn không muốn mặc a.

Chuyện này Văn Quý nhất quyết không làm theo ý hắn, bình thường loại quần hắn mặc đều phải mang thêm thắt lưng rất cứng, Văn Quý nói lỡ như đụng trúng bụng, lúc ấy muốn khóc cũng không kịp. Từ Lang nhăn nhó một chút, ôm Văn Quý làm nũng, nhìn Văn Quý nghiêm mặt không đồng ý liền cắn Văn Quý hai cái, trong lòng hạ quyết định đêm nay phải ăn nhiều thêm nữa, hơn nữa lúc đi ngủ phải đòi Văn Quý mát xa cho mới được.

Cùng Văn Quý dùng dằng dùng dằng, gần nửa ngày mà cũng chưa mặc quần vào, Văn Quý liền nắm lấy tiểu tướng quân của hắn, giọng uy hiếp, “Không mặc sao?” Từ Lang trợn mắt há hốc mồm, không nghĩ tới Văn Quý cứ nhiên lấy cái này uy hiếp hắn, sau đó liền cảm giác được tiểu tướng quân muốn bành trướng lên tới nơi rồi, cho nên Từ Lang rất nhanh đem quần mặc vào, lỗ tai đỏ lên như nhỏ ra máu.

Văn Quý chịu đựng nhịn cười, ôm Từ Lang đang buồn bực trong lòng mình an ủi hồi lâu, Từ Lang nhéo nhéo ngực Văn Quý.

Lúc ra tới phòng khách, Từ Lang ngửi được một mùi vị thơm ngát, hai mắt sáng lên, cước bộ nhanh hơn, trái tim Văn Quý như muốn rớt ra ngoài, vươn tay nhốt Từ Lang lại trong ngực chậm rãi đi tới. Từ Lang hai mắt trông mong nhìn Văn Quý, ánh mắt bày tỏ nỗi lòng của hắn chính là cầu ăn cầu đi nhanh lên a. Văn Quý bóp cái mông của Từ Lang, “Bớt hồ nháo, ngã sấp xuống thì làm thế nào, chúng ta đi chậm một chút.”

Từ Lang đột nhiên nhớ đến vừa nãy tiểu tướng quân bị uy hiếp, mặt đỏ lên.

Trong phòng khách, Văn Khoan ngồi cạnh Hạ Hoa đang đề ra chủ ý để xử lý Văn Đạt. Triệu Báo cùng Lỗ Đạt hai người nghe được thì hết hồn, Lỗ Đạt thương hại nhìn Triệu Báo, Triệu Báo cũng hiểu được, trong lòng thầm nghĩ may mắn là hắn không có thay lòng, nếu không thì… Quả nhiên chọc ai chứ đừng bao giờ chọc đến bạn lữ mình.

Hạ Hoa gật đầu thụ giáo, ngẩng đầu đã nhìn thấy Văn đến, nhanh chóng nhưởng chỗ ngồi, “Từ tướng quân tới rồi sao, nào nào, nghe mùi thơm như thế này thì nhất định ăn rất ngon.” Dưa hấu Văn Quý trồng bề ngoài nhìn không được đẹp lắm, nhưng không nghĩ tới bên trong thật sự rất được, vỏ mỏng ruột nhiều, mới nhìn màu đỏ xinh đẹp kia thôi đã cảm thấy trong lòng thư thái rồi.

Từ Lang đã sớm nuốt nước miếng, nhưng vẫn nhớ mời mọi người cùng nhau ăn, trước cầm một miếng đứa cho Văn Quý, sau đó mới há miệng cắn một ngụm lớn. Nước dưa hấu tràn đầy trong miệng, ngọt ngào ê ẩm, trong nước còn mang theo không ít năng lượng lan xuống yết hầu, cảm giác như mỗi tế bào đều có thể nhấm nháp được mỹ vị của dưa hấu.

Văn Quý ăn một hơi cũng biết dưa hấu nhà hắn trồng cũng rất được, vừa ăn ngon vừa có thể giải khát, nhưng mà Từ Lang a, em không cần ăn nhanh như vậy, ăn nhiều như vậy a! Văn Quý ăn xong một miếng liền nhanh tay đem bánh gatô đã chuẩn bị trước tới, lấy khăn lau miệng lau tay cho Từ Lang, “Đừng ăn nhiều quá, ăn bánh gatô trước đi, một lát nữa còn ăn cơm.”

Từ Lang lưu luyến nhìn dưa hấu, Văn Quý làm dấu ra hiệu cho Văn Khoan, Văn Khoan hiểu ý gật đầu, đem số dưa hấu còn lại chia cho mọi người, chưa đến một lát sau đã ăn xong hết. Từ Lang nhìn chằm chằm cái dĩa chỉ còn toàn vỏ là vỏ, trong lòng rối rắm cầm bánh gatô lên ăn, Văn Quý ở bên cạnh nói sau khi ăn tối xong sẽ ăn cái gì nữa để dời đi lực chú ý của hắn, tâm trạng Từ Lang mới tốt hơn.

Hạ Hoa đổ hạt và vỏ vào trong sọt, nhìn một màn này lắc lắc đầu, Văn Quý cũng quá sủng Từ Lang, trong lòng hắn thật hâm mộ, trước kia khi hắn mang thai còn phải ra đồng làm việc nữa, không được hưởng phúc như vậy.

Cảm thán một hơi, chỉ thấy lúc này trên sọt lại xuất hiện thêm một đôi bàn tay, giương mắt nhìn, là Lỗ Đạt khuôn mặt dữ tợn, Lỗ Đạt thoạt nhìn hung hãn, giọng nói vang dội: “Ta giúp ngươi dọn.” Hạ Hoa rũ mi mắt, buông tay ra, thời điểm ngẩng đầu lên Lỗ Đạt đã đi mất.

Chưa đến hai ngày, người trong thôn đều đã biết được Văn Đạt đã trở lại, hắn không tiền không sự nghiệp quay về, nghe nói ở bên ngoài còn bị giam vào trại cải tạo một thời gian.

Mọi người trong thôn nhìn Văn Đạt bằng ánh mắt khinh thường, hướng Văn Đạt chỉ trỏ không thôi. Còn có người nói rằng Văn Đạt lấy tiền sau ly hôn đem tiêu xài hết, lần này trở về chính là muốn lại lừa tiền Hạ Hoa, muốn phục hôn.

“Thật không biết liêm sỏ, nghe nói ở bên ngoài đi làm ăn xin xong bị tống vào trại cải tạo, đi ra được thì lại chạy về đây muốn Hạ Hoa phục hôn với mình! Ta chưa từng gặp qua bán thú nhân nào mặt dày như vậy đâu.”

“Ngươi chắc nghe nói rồi chứ, hắn ta đi tìm Lưu Nhị gia uống rượu, còn mạnh miệng nói rằng nếu như tái hợp được với Hạ Hoa thì sẽ tìm cách lấy hết tiền, sau lại ra ngoài phong cảnh tiếp, ta nghe được xong muốn ói hết cơm.”

“Cái này chưa hết đâu, ta còn nghe nói hắn đem bán luôn đứa con lớn, thật hay giả vậy?”

“Không có không có, đứa con lớn của hắn chính là không chịu nhận người phụ thân này, tự mình kiếm tiền, nghe nói là khi Văn Đạt đi ăn xin, người báo lên tòa án chính là người con lớn của hắn a!”

Tất cả bán thú nhân đều cảm thấy Văn Đạt chính là sự vũ nhục với toàn thể bán thú nhân, á thú nhân thì cảm thấy Văn Đạt rất ghê tởm, Hạ Hoa thì thật đáng thương, hơn nửa đời người tiêu tốn trên người Văn Đạt, kết quả ly hôn rồi vẫn không thể sống yên ổn.

Trong thôn nghị luận sôi nổi, chỉ thiếu điều gặp Văn Đạt ở đâu thì phun nước miếng lên tới đó, Văn Đạt bây giờ chẳng khác gì con chuột chạy qua đường. Văn Đạt bây giờ chỉ trốn trong nhà anh trai không dám ra ngoài, hắn không có tiền, ăn cơm thì đều phải ăn chực nhà anh em mình. Mà vợ của anh em hắn không xem hắn ra gì, lúc nói chuyện miệng độc tận xương, cả ngày chỉ  dâu mắng cây hòe, “Xem tôi là đứa ngốc hả, tự nhiên phải đi nuôi ăn nuôi ở cho một tên bán thú nhân tay không gãy, chân không đứt! Trước kia có người cam tâm tình nguyện cung phụng hắn, hắn bản thân không biết trời cao đất dày đi đạp người ta ra, bây giờ còn dám chạy qua nhà em em mình ăn dầm nằm dề, thật là da mặt dày không ai bì kịp a!”

Đại ca của Văn Đạt không kiên nhẫn trừng mắt nhìn vợ mình, người vợ không thèm để ý tới, chống nạnh tiếp tục lớn tiếng nói: “Nguyên lai cái người đến lúc có địa tô chỉ biết tự mình hưởng, lúc đó có nghĩ tới anh là anh em không? Lúc ăn cơm mới nghĩ anh là anh trai hắn thôi! Tôi phi, không có một xu mà còn muốn hút thuốc, ngươi tưởng ngươi là thần thú đến làm khách nhà ta sao? Đi tự lo cho mình đi, ta cũng không phải Hạ Hoa ngốc nghếch kia đi cung phụng ngươi!”

Mở miệng ngậm miệng đều nói Hạ Hoa tốt với Văn Đạt thế nào, nói Văn Đạt tự mình đạp người đi còn muốn làm đại vương ở lì trong nhà anh em ăn uống không chịu trả tiền. Văn Đạt mặt đã hoàn toàn tái xanh, nhưng nếu như thật sự bị anh em hắn đuổi đi, thì sau này hắn phải sống sao? Chỉ có thể tạm chịu đựng đã.

Văn Nhị Hổ không muốn chịu thiệt, xông lên quăng cho đai bá mẫu một bạt tay, đại bá mẫu hắn sửng sốt, nổi trận lôi đình, miệng muốn phun ra lửa, lôi Văn Đạt ra tận cửa: “Ăn của nhà ta, dùng đồ nhà ta, còn dám đánh ta sao! Cút ra ngoài cho ta!”

Văn Nhị Hổ còn muốn nhào lên đánh tiếp, đại bá mẫu của hắn đã quay sang chồng mình rống to: “Anh để cho nó đánh tôi? Đừng nghĩ đến chuyện tối nay ăn cơm nữa đi, tôi về nhà mẹ đẻ! Tôi không muốn quản anh em mấy người nữa!” Đi vào bên trong nhà dẫn hết mấy đứa con, thu dọn hành lý cùng rời đi.

Đại ca của Văn Đạt luống cuống, vội vội vàng vàng nhìn Văn Đạt một cái, rống: “Các ngươi đi trước đi.” Nói xong hùng hùng hổ hổ đuổi theo vợ, không có vợ bên cạnh sẽ thê thảm thế nào, cứ nhìn Văn Đạt làm ví dụ trước mặt kia kìa, cho nên mình cũng không thể để bản thân mắc sai lầm như thằng em mình được.

Văn Đạt bị đại ca đuổi ra ngoài đường, nhìn đứa con thứ sắc mặt âm trầm, tát cho thằng bé một bàn tay: “Đêm ăn cho mày đói chết!” Văn Nhị Hổ bụm mặt cúi đầu lạnh lùng nhìn xuống đất.

Lượng cơm bán thú nhân ăn rất lớn, một bữa không ăn cơm đã đói bụng đến tay chân đều nhũn ra không có khí lực, bao tử cũng run rẩy, người chưa từng đói qua tuyệt đối sẽ không biết đến cảm giác đó khốn khổ đến mức nào. Văn Đạt từng lĩnh hội qua, hận nhất là khi đói bụng, bây giờ bị đuổi ra ngoài đường, dự định chạy đến nhà Hạ Hoa cầu xin một phen, nhớ đến ánh mắt Hạ Hoa lạnh lẽo nhìn hắn, mang theo chán ghét cùng xem thường, Văn Đạt lại trù trừ, nhịn không được suy nghĩ, Hạ Hoa lúc trước tốt như vậy, sao hiện giờ lại biến thành người như vậy?

Thời điể, Văn Đạt đi tìm Hạ Hoa, Hạ Hoa đang mở cửa tiệm, buổi sáng trong tiệm vẫn chưa có khách, Hạ Hoa bày mấy xiên thịt lên kệ, rượu cũng dọn sẵn để một lát khách vào có thể tự do chọn lựa.

Văn Đạt chân lúc này đã nhũn, thời điểm thấy Hạ Hoa miệng khô lưỡi cũng khô, nghe mùi thơm từ nồi canh bay ra nước miếng đã tràn ra, hắn đã rất đói rồi, đó là chưa kể mùi thịt thơm lan tràn! Văn Đạt nhìn thấy cả mấy xiên thịt trưng đầy trên kệ mặt muối tái xanh, hắn bao lâu rồi chưa có ăn thịt qua, mà Hạ Hoa thì mỗi ngày đều ở nhà ăn thịt uống rượu no say thế này đây!

Văn Đạt sắc mặt âm trầm, mãnh liệt nhào đến ôm Hạ Hoa kéo vào trong nhà.

Sức của bán thú nhân so với đa số á thú nhân mạnh hơn rất nhiều, á thú nhân căn bản không địch lại nổi, Hạ Hoa tựa hồ đã biết được ý định Văn Đạt muốn làm cái gì, hoảng sợ hét chói tai, Văn Đạt tay mắt nhanh lẹ bịt miệng Hạ Hoa, ánh mắt mang theo hung ác cùng oán hận, kéo Hạ Hoa vào trong nhà, Hạ Hoa trừng mắt ánh lên tuyệt vọng, tại sao hắn năm đó lại coi trọng Văn Đạt một người như vậy, sớm biết như thế, hắn năm đó nhất định…

Văn Đạt nhe răng cười, liền muốn cường bạo Hạ Hoa, đột nhiên trước mặt tối sầm, ngã xuống đất. Hạ Hoa xụi lơ ngồi bệch dưới đất, giương mắt nhìn thấy một vết thẹo dài dữ tợn, nước mắt nhịn không được thi nhau tuôn xuống.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sát Phá Lang về bài viết trên: HNRTV
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 36, 37, 38

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 108, 109, 110

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 34, 35, 36

13 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 95, 96, 97

[Cổ đại] Xà công tử Tiểu tướng công? Cút đi! Thiên Lạc Họa Tâm

1 ... 48, 49, 50

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C618

1 ... 78, 79, 80

17 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Phù Dung - Hắc Đê U (Hoàn)

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

20 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Cổ Thể Ni
Cổ Thể Ni

Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 448 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 308 điểm để mua Giường ca rô đen
Tuyền Uri: Tuyển Mod Cho Các Box trên toàn diễn đàn
nguyenvi123ctaz: đấu giá là cái gì vậy mọi người?
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 557 điểm để mua Chậu hoa
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 474 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 529 điểm để mua Chậu hoa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 427 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 502 điểm để mua Chậu hoa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 477 điểm để mua Chậu hoa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 453 điểm để mua Chậu hoa
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 384 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 430 điểm để mua Chậu hoa
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 408 điểm để mua Chậu hoa
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 345 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 387 điểm để mua Chậu hoa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 367 điểm để mua Chậu hoa
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 310 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 348 điểm để mua Chậu hoa
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 425 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 403 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.