Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 353 bài ] 

Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 25.06.2018, 21:56
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2786
Được thanks: 13746 lần
Điểm: 20.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 51
Chương 831: Danh xứng với thực

Editor: Mẹ Bầu

Cung Húc vừa nghe nhất thời buồn bã ỉu xìu than thở, “VIVI” ? Ai, mà không kiêu ngạo khi có “sắc đẹp” chứ

Diệp Mộ Phàm liếc nhìn anh một cái, "Ông lại còn ghét bỏ người ta, người ta không ngại ông cũng là không tệ rồi. “VIVI” chính là một tập chí thời trang lớn trong nước, có uy tín từ xưa. Tập san này có yêu cầu rất cao về khả năng kỹ thuật diễn xuất của các nghệ sĩ, tất cả mọi quy định đều nghiêm khắc dị thường. Những nghệ sĩ được đưa lên trên tạp chí, bọn họ đều phải đạt được đến đỉnh cao nhất, nếu như không có vận khí tốt, làm sao có thể đến lượt ông kia chứ!"

"Dù sao thì tôi và tiểu gia cũng rất hòa hợp. . ." Cung Húc lầu bầu.

Lạc Thần ở một bên mở miệng nói: "Là tôi và Cung Húc cùng chụp hình với nhau sao?"

Diệp Quán Quán gật đầu: "Đúng vậy, nhân tiện để cho cả hai người cùng lên trang bìa tạp chí."

Diệp Quán Quán cũng không đi theo hai người bọn họ dặn dò gì nhiều. Cô muốn hai người chụp hình một cách tự nhiên và hiệu quả, những thứ khác để lại cho người ái mộ, người đi đường tự mình tưởng tượng.

Diệp Quán Quán: "Nếu không còn vấn đề gì thì thì chuyện chụp hình cứ quyết định như vậy đi. Ngoài ra, về phía Lạc Thần, lúc trước tôi đã cho Cung Húc đọc qua kịch bản rồi, bây giờ tôi cũng sẽ đưa cho cậu một cuốn. Ngày trước tôi cũng chưa đưa cho cậu cũng bởi vì cậu nguyên có tư chất tốt hơn người. Chỉ là bây giờ đành phải để cho cậu chịu chút uất ức, để cho cậu và Cung Húc chụp mấy bộ ảnh cùng đùa giỡn với nhau."

Dù sao hiện tại bọn họ cũng là nhân viên có thời hạn, nếu đi mời những nghệ sĩ khác chụp hình thì cần phải trả khoản tiền thù lao khá lớn. . .

Lạc Thần vội mở miệng nói: "Làm sao như vậy chứ, tôi xem qua đại cương kịch bản rồi, là một câu chuyện thời xưa hay vô cùng!"

Diệp Mộ Phàm thuận miệng hỏi, "Vậy ai là nam chính, ai là nam đối?"

Xem qua kỹ năng diễn xuất của hai người, nhất định Lạc Thần sẽ là nam chính, Cung Húc là nam đối.

Nếu xét về tính tình, Cung Húc lại phải đánh nhau cùng với Lạc Thần thì phải làm sao bây giờ?

Diệp Quán Quán trả lời: "Cả hai sẽ cùng là nam chính, nhân vật của Lạc Thần là bộ đội đặc chủng, là một tay súng thiện xạ, nhân vật của Cung Húc là con nhà giàu…"

Diệp Mộ Phàm nghe vậy không khỏi gật đầu: "Chuyện này cũng không tệ, bọn họ cũng rất thích hợp với nhân vật. Cô lấy được kịch bản này từ đâu vậy, ai là người biên kịch đó?"

Ánh mắt của Diệp Quán Quán sâu thẳm, "Qua một thời gian ngắn nữa là có thể đưa mấy người đi đến gặp anh ta rồi."

Diệp Quán Quán nói xong, liền dặn dò đối với Cung Húc và Lạc Thần: "Hiện tại nhiệm vụ của hai người các cậu là chú tâm để đọc và nghiên cứu kịch bản, vì điện ảnh quay phim còn phải làm công tác chuẩn bị thì mới tiến hành làm được. Qua một thời gian ngắn nữa, tôi sẽ xin chuyên gia cho tiến hành huấn luyện đặc biệt đối với hai người, chuyện đăng ký tên công ty và chuyện xây dựng kịch bản đã có tôi và Fe­lix!"

Lạc Thần: "Tuyệt lắm, anh Diệp."

Cung Húc: "Yes-sir!"

Bốn người cùng nhau bàn bạc một hồi, sau đó Diệp Mộ Phàm như đột nhiên nhớ ra cái gì đó, vội mở miệng nói, "Ái chà, này này, thiếu chút nữa đã quên mất một chuyện rất quan trọng, cần phải bàn bạc thêm một chút, tên gọi của công ty chúng ta là gì? Tôi không có khả năng để đặt tên, mấy người hãy suy nghĩ một chút đi!"

Lạc Thần hướng về phía Diệp Quán Quán nói: "Anh Diệp hãy quyết định đi."

Cung Húc hưng phấn đề nghị, "Công ty do bốn người chúng ta cùng nhau sáng lập, không bằng liền gọi là Cty điện ảnh Tứ Đại Thiên Vương nhé, mọi người thấy có được hay không?"
dien-dan-le-quy-don
Diệp Quán Quán: ". . ."

Cung Húc mở trừng hai mắt: "Hả? Không được sao? Bây giờ đến trâu bò cũng giải trí rầm rầm!"

Diệp Quán Quán thở dài, "Câm miệng, để cho tôi suy nghĩ. . ."

Cung Húc khéo léo ngồi xong: "Vậy. . ."

Thật ra thì Diệp Quán Quán cũng không am hiểu lắm về chuyện đặt tên, suy tư một lát, sau đó trong đầu ngược lại đột nhiên nảy ra linh cảm. . .

Diệp Quán Quán sờ sờ càm, "Không bằng liền kêu Chư thần…Chư thần thời đại, thấy thế nào?"

Lạc Thần: "Hay vô cùng." Anh Diệp nói gì cũng hay tuyệt.

Ánh mắt của Cung Húc nhất thời sáng lên: "Wow! Rất đẹp trai! Thế này nhìn hình chụp nhất định sẽ rất khí phách! Tôi rất thích!"

Diệp Mộ Phàm bật cười nói, "Có thể yêu cầu quá một chút hay không?"

Diệp Quán Quán nhíu mi lại, "Vậy hãy để cho nó… danh xứng với thực."

Giọng của Diệp Quán Quán hơi trầm xuống, trong nháy mắt, trong lòng ba người kia triều dâng lên cuồn cuộn: "Được !"

Chương 832: Phát một bao tiền lì xì

Editor: Mẹ Bầu

Bốn người bọn họ sau khi đã bàn định với nhau thỏa đáng xong, không còn gì khác, sau đó tự mình rời đi.

Ở cửa quán rượu, Diệp Quán Quán hỏi Diệp Mộ Phàm, "Sau khi từ chức xong, nhà trọ ở bên này nhất định là sẽ phải chuyển đi, anh đã chuẩn bị chỗ cho mình thế nào rồi?"

Cung Húc vẫn luôn có nơi ở của mình, Lạc Thần lúc trước cũng đã tự mua được căn phòng của mình, có thể chuyển đi lúc nào tùy thích

Diệp Mộ Phàm mở miệng nói, "Dĩ nhiên là về nhà thôi, anh đã sớm muốn quay trở về để ở cùng với ba mẹ của chúng ta rồi, hiện tại thật vừa đúng. Anh cũng đã nói với ba mẹ, hai người cũng rất vui vẻ! Còn em? Có muốn về ở cùng với anh hay không?"

Diệp Quán Quán mở miệng nói, "Em cũng rất muốn như vậy, nhưng mà, ở trong làng giải trí thân phận của em là Diệp Bạch, nếu về ở cùng nhà với anh khẳng định không được thuận tiện. Ngày trước em đã nhờ bên môi giới mua một căn nhà nhỏ có vườn ở tại Kinh Giao rồi, mặc dù có hơi cũ một chút, nhưng mà cũng chỉ cần sửa chữa lại một chút cũng không đến nỗi tệ lắm, môi trường xung quanh cũng rất an tĩnh!"

Diệp Mộ Phàm cau mày, "Một mình em ở xa như vậy, anh làm sao yên tâm được đây?"

Diệp Quán Quán không thèm để ý nói, "Không cần lo lắng cho em đâu, em đã mời người giúp việc, hơn nữa bạn trai của em cũng sẽ thường xuyên qua cùng với em."

Ở Miến Điện cô đã cứu giúp được mấy người lính, sau đã ngụy trang ẩn giấu thân phận của họ thành người giúp việc, sắp xếp ở trong khu nhà vườn.

Diệp Mộ Phàm: ". . ."

Phía sau câu nói kia mới đúng vào trọng điểm!

Ai, con gái lớn thật không nhờ vả gì được …

Hành lý của Diệp Quán Quán để ở nhà trọ, lúc cô đi ra ngoài cũng đã dặn người chuyển đến nơi ở mới. Vì vậy sau khi chia tay với Diệp Mộ Phàm, cô liền trực tiếp đi tới Kinh Giao.

Diệp Quán Quán đi ô tô, đến bên ngoài cửa sân vườn thì dừng lại.

Chỉ thấy trước mắt là một căn nhà nhỏ có hai tầng, trong sân còn có một nhà kính trồng hoa, mặc dù có hơi cũ một chút, nhưng được sửa chữa lại cũng rất có phong cách, mang theo vài phần hơi thở của trang trại cổ thời xưa, cách xa không khí ồn ào náo động của thành thị, cũng cảm thấy có chút giống như ở ngoài thế giới Đào Nguyên vậy.

Nơi này đã từng là nơi ở của một kiến trúc sư, bố cục cũng rất tốt, chẳng qua là năm xưa hai vợ chồng đều đã chuyển ra nước ngoài sống, do đó, nơi này liền bị bỏ hoang.

Vừa nghe thấy tiếng xe dừng lại, lập tức có một bóng dáng nhỏ nhắn xinh đẹp từ trong sân vọt ra, "Chủ nhân, ngài trở lại! A. . ."

Cô Nhóc mặc bộ quần áo người hầu nữ dễ thương, vừa mới lao ra liền nhìn thấy Diệp Quán Quán trong trang phục của nam giới, ánh mắt cũng lập tức đờ ra, "A a a! Chủ nhân rất đẹp trai! Tôi sắp bị hôn mê, bị hôn mê, bị hôn mê…"

Mặc dù chủ nhân đã sớm thông báo cho bọn họ biết rằng, cô còn có thân phận là một người đàn ông nữa, nhưng mà không nghĩ tới, khi chủ nhân của họ mặc trang phụ nam giới, bộ dạng lại có thể đẹp trai như vậy!

Rất nhanh bốn người khác cũng từ trong sân chạy ra, Bàn Tử mặc trang phục của đầu bếp, Lão Giả mặc trên mình bộ quần áo Tuxedo của người quản gia, Trường Phát Nam chân xỏ vào đôi ủng đi mưa, tay cầm chiếc kéo lớn dùng để cắt tỉa cành lá cây, Hồ Tu Nam mặc trang phục bảo vệ.

Mấy người đứng thành một hàng, cùng mở miệng hô lớn: "Chủ nhân! Hoan nghênh ngài đã về nhà… "

Diệp Quán Quán thấy thế rất hài lòng gật đầu, mấy người này nhìn rất có dáng vẻ, nhìn bộ dạng có vẻ tốt hơn năm người trong tổ bán hàng đa cấp nhiều…

"Chủ nhân, Hải Địch đã chuẩn bị thức ăn xong xuôi rồi, xin hỏi khi nào thì ngài dùng cơm." Lão Giả hỏi với thái độ cung kính.

Diệp Quán Quán trả lời: "Độ nửa giờ sau đi."

************

Trong phòng khách, Diệp Quán Quán ngồi ở trên ghế sa lon, gương mặt lộ vẻ suy tư nghịch nghịch chiếc điện thoại di động.

Cô gửi cho Nhiếp Vô Danh một cái tin nhắn hỏi thăm một chút, tại sao nhiều ngày nay lại vẫn không thấy tin tức gì?

Trước đây để cho thuận tiện, cô đã thêm số của năm người bọn họ vào trong danh bạ, còn lập thành một nhóm chung.

Vì vậy, Diệp Quán Quán liền trực tiếp nhắn tin cho cả nhóm một câu hỏi:

“Có người nào ở đây không?

Diệp Quán Quán đợi thật lâu, nhưng trong nhóm vẫn yên tĩnh, không có người nào đáp lại.

Chẳng lẽ tất cả đều đang bận rộn?

Diệp Quán Quán ngước cằm lên lại chờ trong chốc lát, nhưng vẫn không thấy ai trả lời lại, vì vậy cô dùng đầu ngón tay chỉ vào mấy điểm, tiện tay phát một tập tiền bao tiền lì xì ở trong nhóm.

[ Nhiếp Vô Danh đã nhận được bao tiền lì xì của cậu]

[ Nhất Chi Hoa đã nhận được bao tiền lì xì của cậu]

[ Thần Hư đạo nhân đã nhận được bao tiền lì xì của cậu ]

[ Ái Tân Giác La, tiểu Điềm Điềm đã nhận được bao tiền lì xì của cậu]

[ Tử Nhân đã nhận lấy được bao tiền lì xì của cậu]

Diệp Quán Quán: ". . ."

Chương 833: Chuẩn bị một bữa tiệc lớn

Editor: Mẹ Bầu

Diệp Quán Quán quả thực hết ý kiến, hỏi bọn họ một câu nhưng không có một người nào đáp lại, kết quả phát cho một bao tiền lì xì thì tất cả đều chỉ trong một giây đã đoạt về hết. . .

[ Diệp nổi danh: . . . ]

Diệp Quán Quán liền nhắn thêm dấu ba chấm, tất cả đều im lặng tuyệt đối.

Sau khi đã cướp hết bao tiền lì xì xong, trong nhóm lại bắt đầu yên lặng, giống như đàn cá chết.

Diệp Quán Quán không tin tưởng lắm, lại phát ra một xếp bao tiền lì xì.

Vẫn như cũ, chỉ giây sau đã đoạt hết…

Nhìn năm người ký nhận giành lấy bao tiền lì xì, Diệp Quán Quán thực sự không còn biết nói gì.

Thấy thời gian đi ăn cơm cũng sắp đến rồi, Diệp Quán Quán để điện thoại di động xuống, lên lầu tắm rửa sạch sẽ thay đổi quần áo mặc trên người.

Lúc xuống lầu, tất cả thức ăn đều đã chuẩn bị xong.

Diệp Quán Quán ngồi xuống nếm thử một miếng, ngoài ý muốn phát hiện mùi vị cũng không đến nỗi tệ lắm.

"Chủ nhân, ngài thấy thế nào ạ… thấy thế nào?" Hải Địch đứng ở bên cạnh run rẩy căng thẳng, chỉ sợ nếu như Hắc Quả Phụ không thích sẽ đem mình ra làm phân bón thúc.

Nếu như dáng dấp nhìn có thể vừa mắt một chút, còn có khả năng được làm nam sủng, với bộ dạng anh thế này, với Hắc Quả Phụ cũng có thể dùng để bón thúc mà thôi.

"Không tệ."

"Hắc hắc, vậy thì tốt, vậy thì tốt! Thực không dám đấu diếm, trước kia tôi cũng đã từng làm đầu bếp, thật lâu rồi chưa có làm cơm, tay cũng lóng ngóng. Chủ nhân ngài yên tâm, tôi đây sẽ càng luyện càng tốt!" Hải Địch nỗ lực trung thành, "Vậy tôi sẽ không quấy rầy chủ nhân ngài dùng cơm!"

Trong phòng bếp.

Năm người chui rúc ở nơi này mà bàn luận xôn xao.

Cô Nhóc vừa nhìn lén Diệp Quán Quán ở trong phòng khách vừa lên tiếng nói, "Chao ôi, chủ nhân mặc trang phục của nữa thật là đẹp, mà mặc trang phục của nam giới cũng cực kỳ đẹp trai, hơn nữa xem ra tình hình sống chung cũng rất tuyệt vời!"

Bàn Địch trợn mắt nhìn cô một cái, "Nhóc con này, cô thì biết cái gì, đây chẳng qua chỉ là bề ngoài mà thôi, người ta nhìn như vậy nhưng mà giết người như ngóe đấy, dùng máu để tắm, còn xương sẽ sai người hầu mang cho chó của chủ nhân ăn! Sốông chung rất tốt sao? Một khi mất hứng cô chỉ có chờ chết đi!"

Hồ Tu Nam gật đầu liên tục: "Quả thật như thế!"

Trường Phát Nam mặt lo lắng: "Ai dà, vậy bây giờ cùng sống chung dưới một mái hiên, sau này cuộc sống sẽ phải trải qua thế nào đây… Ngộ nhỡ chủ nhân mà không hài lòng… Vậy thì cái mạng nhỏ của chúng ta không phải là đi đời rồi không?"

Hồ Tu Nam cùng Bàn Tử liếc nhìn nhau một cái, sau đó lộ ra nụ cười quỷ dị, "Yên tâm đi, tôi và Bàn Tử sớm đã chuẩn bị xong rồi!"

"Hả? Chuẩn bị xong rồi sao? Hai người đã chuẩn bị cái gì?" Trường Phát Nam không hiểu hỏi lại

"Chuẩn bị cái gì vậy, cái gì vậy?" Cô Nhóc liền nhảy tới hỏi.

"Còn tuổi vị thành niên hãy sang một bên!" Bàn Tử một phát bịt ngay lấy hai lỗ tai của Cô Nhóc trước, sau đó cười hắc hắc mở miệng nói: "Chúng ta cùng chuẩn bị cho phu nhân một bữa tiệc lớn…"

Trường Phát Nam: "Bữa tiệc lớn…?

Cô Nhóc: “…???”

*********

Trong phòng khách, Diệp Quán Quán đang đang dùng cơm.

Vốn dĩ cô đã hẹn Tư Dạ Hàn tới xem nơi ở mới của cô một chút, bất quá anh lại tạm thời có chuyện phải đi ra nước ngoài một chuyến, cho nên mới không thể đến đây được.

Đang chuẩn bị nhanh chóng ăn xong bữa cơm sau đó đi xử lý công việc, từ ngoài cửa đột nhiên truyền đến một loạt tiếng bước chân.

"Đã làm phiền ngài rồi… Xin chào…” Chỉ thấy một người đàn ông đột nhiên xuất hiện tại cửa.

Người đàn ông này có tướng mạo anh tuấn, vóc người thật tốt, khí chất có thể so với minh tinh.

Từ thói quen nghề nghiệp, Diệp Quán Quán cẩn thận quan sát người đàn ông này một cái, ánh mắt rạng rỡ sáng ngời, giọng nói nghe rất ấm áp, đánh giá ban đầu, người này có thể được chín điểm.

Sau đó Diệp Quán Quán hướng ánh mắt đầy vẻ hồ nghi nhìn người đàn ông xa lạ kia, "Anh là ai?"

Người đàn ông kia nhìn qua tựa như có chút khẩn trương, cẩn thận từng ly từng tí, đi tới trước mặt Diệp Quán Quán, nhìn Diệp Quán Quán tựa như là một thứ gì đó đáng sợ giống như lũ lụt hay thú dữ vậy, "Tôi...Tôi…"

Diệp Quán Quán cau mày, "Cái gì?"

Người đàn ông kia gắt gao mím môi, không nói gì, mà chỉ cởi bỏ áo khoác trên người, để lộ ra áo sơ mi ở bên trong, đương nhiên là mới để lộ ra một nửa, trên cổ còn đeo một chiếc đay chuyền màu đen…

Sau đó người đàn ông kia cứ như vậy cúi người xuống ở trước mặt Diệp Quán Quán, nửa quỳ xuống: "Tôi tới đây là để hầu hạ phu nhân… Xin phu nhân tùy ý sử dụng…"

Diệp Quán Quán: ". . . ? !"

Hắc?

Cái quỷ gì vậy? !



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.06.2018, 12:22
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 2786
Được thanks: 13746 lần
Điểm: 20.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 41
Chương 834: Thích chơi như thế nào cũng được.

Editor: Mẹ Bầu

Hầu hạ. . .

Sử dụng?

Diệp Quán Quán nhìn người đàn ông áo sơ mi đã cởi cúc ra một nửa, trên cổ đeo chiếc dây chuyền màu đen, nửa quỳ ở trước mặt mình, cả người giống như trong mộng, hoàn toàn không kịp phản ứng.

Chẳng qua cô đang yên đang lành ở nhà ăn một bữa cơm mà thôi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Người đàn ông kia thấy cô không nói lời nào, không nói hai lời liền bắt đầu tháo dần từng chiếc cúc áo trong suốt, chiếc áo gần như đã được tháo hết hàng cúc. . .

Diệp Quán Quán rốt cục phản ứng kịp, vội vàng ngăn lại, "Khoan đã…Ngừng một chút, ngừng lại! Anh đang làm gì vậy?"

Lịch sử luôn có những chuyện tương tự kinh người như vậy. . .

Vì sao gần đây thường có người thích cởi quần áo ở trước mặt cô như vậy?

Người đàn ông kia vẻ mặt lộ ra sự lo lắng, mở miệng hỏi: "Phu nhân thấy tôi cho chỗ nào không được hài lòng sao?"

Hài lòng?

Cô cần hài lòng cái gì chứ?

Diệp Quán Quán nhíu chặt mi tâm: "Trước hết anh đứng dậy đã, sau đó, mặc quần áo lại cho chỉnh tề."

Giờ phút này, năm người ở trong phòng bếp nhìn lén cũng đang nóng ruột không dứt.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Chuyện này phát triển không khoa học chút nào! Chủ nhân vậy mà lại bảo người ta mặc lại quần áo cho chỉnh tề là sao?"

"Có phải là người đàn ông này không đủ đẳng cấp hay không, cho nên chủ nhân nhìn không vừa mắt?"

"Không đến nỗi nào chứ! Đây chính là người mà tôi đã bỏ ra số tiền lớn mời ở trong Ám thị đó! Thử nhìn vóc người này một chút, mặt mũi trái xoan…"

"Kỳ quái nhỉ, Hắc Quả Phụ đã đổi sang ăn chay từ khi nào vậy hả ?"

*************

Trong phòng khách, người đàn ông kia nhìn dung nhan tuyệt sắc của Diệp Quán Quán có chút si mê, chậm rãi áp sát thân thể của mình vào cô, "Nếu như phu nhân thấy bất mãn với tướng mạo của tôi. . . Cũng có thể thử qua một lần… Tôi có rất nhiều thứ… Ngài thích chơi như thế nào… Cũng có thể. . ."

Diệp Quán Quán: ". . ."

Ông anh này, còn có thể nói chuyện tử tế được hay không hả ?

Người này rốt cuộc là tình huống thế nào?

Chẳng lẽ là cầu xin theo quy tắc ngầm?

Cũng không đúng, hiện tại cô đang ăn mặc theo kiểu phụ nữ, người đàn ông đang ở trước mắt cô lúc này cũng không hề lộ ra ý muốn gì, cho nên khẳng định đây không phải là người ở trong làng giải trí …

Mi tâm Diệp Quán Quán càng nhíu chặt lại: "Không cần biết anh là ai, đi ra ngoài."

"Phu nhân…?" Người đàn ông kia lộ vẻ mặt đầy kinh ngạc, dù sao anh ta trước giờ cũng không có lỡ tay làm sai chuyện gì mà: "Tại sao?"

Diệp Quán Quán quét mắt nhìn anh ta một cái, không chút để ý mở miệng nói: "Anh nói không sai, quả thật tôi không hài lòng."

Người đàn ông kia nhất thời sắc mặt cứng đờ, lời này thực sự là sự vũ nhục đối với anh ta!
dien-dan-le-quy-don
"A, phu nhân, có thể lúc nói chuyện tôi vẫn chưa được quá tuyệt đối hảo, tôi tự nhận thấy chưa từng có người khách nào sau thử qua, lại thấy không được hài lòng đối với tôi. . ."

Người đàn ông kia nói xong, một phát kéo luôn áo của mình ra. . .

Diệp Quán Quán thấy thế một hồi im lặng, người này người tại sao đã nói như vậy mà vẫn không nghe đây?

Đang định mở miệng nói, thì lúc này, ở nơi cửa đột nhiên truyền tới một giọng nói trong trẻo lạnh lùng …

"Mấy người… Đang làm gì."

Trong nháy mắt Diệp Quán Quán hồn bay phách tán, lông tơ trên người cũng dựng đứng lên, cổ cứng còng nghiêng đầu nhìn qua.

Sau đó liền thấy, ở tại cửa chính không khóa, Tư Dạ Hàn, vốn dĩ lúc này vẫn còn đang ở nước ngoài mới đúng, đang đứng sừng sững ở đó, toàn thân cho đến hơi thở trên dưới chỉ thấy rét lạnh đến cực hạn, giống như quỷ sứ nơi địa ngục sâu thẳm.

Nằm cái rãnh. . . ! ! !

Diệp Quán Quán nhìn người đàn ông quần áo xốc xếch trước mắt mình, lại nhìn sang Tư Dạ Hàn đang ở cửa một chút. Lúc đầu cô trợn tròn mắt mất ba giây đồng hồ mới phản ứng được, "Không phải như vậy, Tư… Tư Dạ Hàn, anh hãy nghe em giải thích. . ."

Tư Dạ Hàn ánh mắt lạnh lẽo quét nhìn vào bên trong nhà, trên mặt lạnh lẽo giống như khối băng bị đông cứng vạn năm, không hề có một chút nhiệt độ. Vẻ âm u từ đáy mắt từ từ lan tràn tràn đầy trời đất, giống như một giây kế tiếp sẽ hóa thành dã thú gặp người là xé nát, "Xem ra, tôi tới đây không phải lúc rồi."

Nói xong, giống như dã thú ở trong thân thể bị mất khống chế mà lao ra phía trước, anh trực tiếp xoay người rời đi.

Diệp Quán Quán vừa nhìn thấy cảnh này, nhất thời nóng nảy, vội vã đuổi theo, nhưng người đàn ông đeo dây chuyền kia lại chặn ngang đường đi của cô…

"Phu nhân, anh là ai. . ."

"Mẹ kiếp! Anh là ai! Anh là ta. . ."

Mắt thấy Tư Dạ Hàn đã sắp rời khỏi, Diệp Quán Quán gấp đến độ như lửa cháy, lửa đốt lửa cháy đã lan ra đồng cỏ, cắn răng, trực tiếp một cước đạp lên bàn ăn, nhảy một cái bay lên không, rốt cục đuổi kịp được Tư Dạ Hàn trước khi anh rời đi. "Rầm" một tiếng, đứng từ sau lưng anh, một chưởng đóng cửa chính lại…

Tư Dạ Hàn bị chặn mất đường đi, chậm rãi xoay người lại. Từ trong tròng mắt sâu thẳm lạnh như băng lúc nào cũng có thể bị mất khống chế, hơi thở hổn hển nhìn cô gái ở trước mặt, "Tránh ra."

Xong đời, lần này giống như đã chọc tức anh quá độ rồi. . .

Diệp Quán Quán vẻ mặt đau khổ, tưởng chừng như sắp khóc đến nơi: "Vợ à… Bên ngoài… còn có người ngoài đang ở trước mặt, cho người ta chút mặt mũi được không?"

Tư Dạ Hàn: ". . ."

Cùng lúc đó, Diệp Quán Quán gầm lên một tiếng như Sư Tử Hống: "Lũ năm người ngu xuẩn kia đâu, mau lăn ra đây cho tôi! ! !"

Mới vừa rồi là cô muốn nói tránh đi, mọi quy tắc ngầm thế nào, trong khu nhà vườn này của cô có năm cao thủ coi chừng, làm gì có ai có thể tùy tùy tiện tiện đi vào được, trừ phi chính là mấy người bọn họ giở trò quỷ.

Thua thiệt cô còn nói mấy người này rất có khuôn phép, quả thật là…

Rất nhanh, năm người kia nhanh như chớp liên tiếp lăn từ trong phòng bếp ra ngoài, "Chủ… Chủ nhân… Ngài sai bảo chúng tôi ạ. . ."

Chương 835: Hoan nghênh tùy thời tìm tôi

Editor: Mẹ Bầu

Người đàn ông đeo dây chuyền vừa nhìn thấy Tư Dạ Hàn, trong nháy mắt liền ngây ngẩn cả người.

Đúng là ở trước đây một giây, anh ta còn tự tin cho là, tuyệt đối không có người phụ nữ nào có thể thoát khỏi sức quyến rũ của anh ta.

Vậy mà người phụ nữ trước mắt này lại có thể thấy không hài lòng đối với anh ta, chẳng phải là còn chưa từng thử qua một lần đó sao…

Nhưng giờ phút này nhìn thấy người đàn ông đứng ở cửa kia, anh ta mới biết, cái gì là trời cao đất thấp…

Khó khăn. . . Khó trách người phụ nữ kia khi đối mặt với anh ta, vẻ mặt lại có thể không hề đổi sắc như thế…

Vào lúc này năm người hầu kia cũng sắp phát khóc lên rồi. Vốn là nghĩ muốn "Cung kính một chút” để lấy lòng chủ nhân mới, ngờ đâu lại bị chính phòng "Bắt gian tại trận" .

Mới vừa rồi ở trong phòng bếp khi bọn họ nhìn lén ra ngoài phòng khách, còn một mực kỳ quái, Hắc Quả Phụ trong truyền thuyết là người không có nam sắc không vui, thế nào đột nhiên lại ăn chay rồi hả?

Hiện tại mới đột nhiên hiểu được, cô không phải là thay đổi thành ăn chay, mà chính là… loại "râu quặp" ?

Đây thật là vỏ quýt dày có móng tay nhọn. . .

Ai có thể nghĩ tới, Hắc Quả Phụ đã bao lần thay đổi nam sắc kia, vậy mà lại bị thua bởi một người đàn ông?

Trong phòng khách, tất cả mấy người đều có suy nghĩ khác nhau.

Diệp Quán Quán cũng không quản rốt cuộc bọn họ còn đang suy nghĩ gì, ánh mắt nhất nhất quét qua năm người: "Nói cho rõ ràng, chuyện về người đàn ông này là như thế nào, tại sao đột nhiên lại xuất hiện ở trong nhà?"

Giờ phút này, Diệp Quán Quán đè nén tức giận, ánh mắt âm trầm, so với ánh mắt Tư Dạ Hàn đứng ở bên cạnh cô nhìn còn đáng sợ hơn.

Năm người hầu bị dọa cho sợ đến bắp chân cũng run lên không ngừng, mắt mũi đều anh nhìn tối, tôi nhìn lại anh, một hồi lâu sau cũng không có ai dám nói lời nói.

Cô Nhóc núp ở phía sau lưng lão quản gia, "Chủ nhân, người…người ta cũng không biết gì hết…"

Bàn Tử vò đầu bứt tai, cuối cùng bật thốt lên: "Chủ nhân, hắn… Hắn là người giúp việc mới đấy ạ!"

Hồ Tu Nam nói: "Chủ nhân, đây là thích khách!"

Diệp Quán Quán: ". . ."

Hai người ngu xuẩn này, có thể đừng để khẩu cung nói đối nghịch với nhau nữa có được hay không? Sẽ hại chết chủ nhân của mình đấy, có biết hay không, hả?

Thật ra thì Diệp Quán Quán không cần đoán cũng biết đại khái câu chuyện xảy ra là thế nào rồi. Cuối cùng, cô chỉ biết nhíu mi lại, đầu đau nhức, khoát khoát tay không dứt, "Đưa người đi đi."

Vội vàng!

Bộ dáng của người đàn ông này, nếu như còn để lại ở chỗ này quả thực chính là một quả bom hẹn giờ, vội vàng lôi anh ta đi chỗ khác, tránh khỏi ánh mắt ngắm nghía của Tư Dạ Hàn trước...

Bàn Tử cùng Hồ Tu Nam gật đầu liên tục, lập tức đứng dậy đi thúc giục bảo người đàn ông kia rời đi. . .

"Đi mau đi mau. . ."

"Mau mau mau. . ."

Người đàn ông kia không nhanh không chậm, nhặt chiếc áo từ dưới đất lên, chậm rãi đứng lên, hướng về phía cửa đi ra ngoài.

Khi ánh mắt thoáng lướt qua phía Diệp Quán Quán, người đàn ông đầu tiên là nhìn lướt qua Tư Dạ Hàn trước, sau đó, nhìn về phía Diệp Quán Quán, nhẹ giọng mở miệng nói: "Phu nhân, khó trách ngài cảm thấy không hài lòng đối với tôi, tôi thừa nhận, nếu nói về vẻ mặt bên ngoài, quả thật tôi còn kém anh ta, nhưng mà…"

Nhưng mà cái gì?

Diệp Quán Quán cau mày, trực giác cảm thấy lời nói tiếp sau không thể có ý tứ có ích lợi nào.

Người đàn ông chỉ khẽ dừng một chút, sau đó khẽ cười một tiếng, tiếp tục mở miệng, "Nhưng mà phu nhân, không phải đàn ông không có mẽ ngoài thì không có thể làm gì, nếu như không thấy thú vị quá mức, thì chẳng qua đó chỉ là sự bày biện cho đẹp mắt mà thôi! Phu nhân, Ngài thấy tôi nói đúng không?"

Diệp Quán Quán: ". . ." Nói đúng cả nhà anh ấy!!! (câu chửi)

Người đàn ông kia cười cười vẻ mập mờ, hạ thấp giọng, nhưng giọng nói này đủ để Tư Dạ Hàn đứng ở bên cạnh cũng nghe thấy, "Phu nhân, nếu như ngài thay đổi chủ ý của mình mà nói..., hoan nghênh tùy thời đến tìm tôi. Lại nói, nếu như phu nhân ngài có thể..., tôi đây sẽ phục vụ cho ngài miễn phí … "

Diệp Quán Quán: ". . ."

Người đàn ông nói xong câu nói kia, lúc này mới xoay người rời đi, thân thể của năm người hầu kia theo bản năng cũng run lên theo, xoa xoa đôi bàn tay. Trời ạ, sao đột nhiên lại cảm thấy lạnh như thế nhỉ?

Rất nhanh năm người hầu cũng nhanh chóng rời đi, chạy trốn còn nhanh hơn thỏ.

Cuối cùng, trong phòng khách chỉ còn lại có một mình Diệp Quán Quán đối mặt với Đại Ma Đầu đáng sợ kia, đến mức cô không dám nhìn thẳng. . .

Lạ lùng thật, lúc này cô quả thực là người vẫn đang ngồi ở trong nhà, mà sao lại thấy giống như đang ngồi trên nắp lò súp de vậy. . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Béo Túp Típ, Hàn Lam, Lynhluv, Lục Tiểu Thanh, Phụng, Tóc Xoăn, chalychanh, kimkin, lengoc2510, m0n.prim, phuong thi, thucquy, ●Ngân●
Có bài mới 29.06.2018, 11:17
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Băng Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Băng Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.12.2015, 17:19
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 561
Được thanks: 1457 lần
Điểm: 25.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 30
Chương 836: Có thể có chút không thích hợp với trẻ nhỏ

Editor: Van Tuyet Nhi

Diệp Quán Quán một phát bắt được tay Tư Dạ Hàn, bể đầu sứt trán giải thích, "Anh cho em một trăm lá gan, em cũng không dám tìm người đàn ông khác đâu. . . . . . Hoàn toàn là những người không đáng tin cậy đó tự chủ trương, em cũng là người bị hại. . . . . . Còn có vừa rồi người đó nói đều có gì không đâu ấy?? Hắn đây là đang vũ nhục khí tiết của em đó! Chỉ cần đẹp mắt là được, ai cần phải có thú vị hay không! Chỉ cần em có thú vị là được rồi không phải sao. . . . . ."

Diệp Quán Quán nói thật lâu, tiếc rằng giờ phút này rõ ràng giải thích đã không còn quan trọng với Tư Dạ Hàn nữa.

Tư Dạ Hàn: "Buông tay, trước khi anh hối hận."

Trước khi anh. . . . . . mất đi khống chế. . . . . .

Dĩ nhiên Diệp Quán Quán không thể nào để anh ấy đi vào thời điểm này, người yêu cãi nhau gây gổ tại chỗ coi như xong, một khi chênh lệch sai thời gian, vấn đề này tuyệt đối càng phiền toái hơn.

Hơn nữa tính cách của Tư Dạ Hàn thuộc loại tâm tư rất nặng.

Nếu dựa theo tính tình trước kia của Tư Dạ Hàn, chỉ sợ sớm đã gió tanh mưa máu rồi, nhưng giờ phút này anh ấy rõ ràng đã tận lực áp chế tâm tình của mình, muốn rời đi, là sợ bản thân mất khống chế làm ra việc gì không đó. . . . . .

"Ách, Cửu gia, tiểu thư Quán Quán. . . . . ."

Ngoài cửa, Hứa Dịch và Thập Nhất, Phong Huyền Diệc không biết xuất hiện từ lúc nào, trong tay ba người đều xách một ít vật dụng hàng ngày, chắc là Tư Dạ Hàn biết cô dọn nhà, dặn dò bọn họ chuẩn bị.

Diệp Quán Quán vừa thấy, trong lòng nhất thời càng thêm áy náy, hừ hừ, người ta vừa đi công tác đã chạy tới tặng đồ cho cô, kết quả lại đụng vào loại chuyện như vậy, hơn nữa còn không phải là lần thứ nhất. . . . . .

Hứa Dịch phát hiện bầu không khí giữa hai người bất thường, cẩn thận từng li từng tí hỏi, "Đây là sao vậy. . . . . ."

Diệp Quán Quán đau đầu không ngừng lẩm bẩm nói: "Chơi gái bị ông chủ các người bắt được tại chỗ. . . . . ."

Hứa Dịch: ". . . . . . !"

Thập Nhất ngây ngô: ". . . . . . ! ! !"

Phong Huyền Diệc: ". . . . . ."

Ầm! Ầm! Ầm!

Ba người đều rớt cằm hết rồi. . . . . .

Hứa Dịch: "Tiểu thư Quán Quán. . . . . . người. . . . . . người nói cái . . . . . . cái gì. . . . . ."
Truyện này đăng nhanh nhất ở diễn_đàn'Lê'Quý'Đôn'
Thập Nhất kinh ngạc đến ngây người: "Chơi gái. . . . . . Chơi gái. . . . . . Chơi gái?"

Tập thể ba người biến thành người cà lăm.

Diệp Quán Quán nhéo mi tâm, liếc mắt nhìn ba người, "Các người, bỏ đồ xuống, sau đó lập tức rời đi."

Ba người hai mặt nhìn nhau, không hiểu ý của Diệp Quán Quán là gì, Hứa Dịch đang định hoà giải vẻ mặt mơ màng, "À? Tại. . . . . . Tại sao. . . . . ."

Diệp Quán Quán thở dài, ngón tay trắng noãn đặt lên cổ áo của Tư Dạ Hàn, sau đó yếu ớt mở miệng nói: "Bởi vì cảnh tượng sau đây. . . . . . có thể có chút không thích hợp với trẻ nhỏ. . . . . ."

Tư Dạ Hàn: ". . . . . ."

Hứa Dịch, Thập Nhất, Phong Huyền Diệc: ". . . . . ."

Một giây sau, ba người vèo vèo vèo để đồ trong tay xuống, sau đó vo cùng thức thời, nhanh chóng chạy mất hút.

Thấy ba người chạy mất hút, ngón tay Diệp Quán Quán tăng sức, kéo Tư Dạ Hàn xuống, môi mềm mại đỏ thắm như hoa đào tháng ba, chậm rãi hôn lên người đàn ông. . . . . .

Hai mắt Tư Dạ Hàn khẽ nheo lại, lý trí mách bảo hắn, đây là thói quen cô thường dùng. . . . . .

Ngọn lửa trong lòng sắp thiêu đốt hắn thành tro tàn nói cho hắn biết, giờ phút này hắn nên đẩy cô ấy ra. . . . . .

Nhưng mà, thân thể lại không có cách nào hoạt động ngược lại. . . . . .

Vậy mà, khi khoảng cách hơi thở sắp được kéo gần, Diệp Quán Quán lại đột nhiên ngừng động tác lại.

Sắc mặt Tư Dạ Hàn trong nháy mắt lạnh xuống. . . . . .

"Đợi chút. . . . . ." Diệp Quán Quán híp hai mắt lại, rút cây trâm cắm trên tóc ra, sau đó "vèo" một tiếng ném về một hướng trong không khí ——

"A ——" Trong góc truyền đến tiếng kêu rên của Bàn Tử đang nhìn lén, sau đó là tiếng bước chân năm người xốc xếch chạy thục mạng.

Cuối cùng, trong sân rốt cuộc yên tĩnh trở lại. . . . . .

Diệp Quán Quán vỗ vỗ tay, lúc này mới hôn mỹ nhân nhà mình, "Lần này thì có thể rồi~"

Tư Dạ Hàn: ". . . . . ."

Chương 837: Kỹ năng vuốt đuôi thăng cấp

Editor: Van Tuyet Nhi

Kết quả, chờ Diệp Quán Quán hôn qua, Tư Dạ Hàn lại nghiêng đầu, trực tiếp tránh nụ hôn này.

Đôi mắt người đàn ông hoàn toàn lạnh lẽo, thay vì nói là tức giận, ngược lại càng giống như là phiền muộn không biết nên làm sao . . . . . .

Diệp Quán Quán không hôn được, lập tức vẻ mặt sa sút tinh thần, sau đó tức giận mở miệng nói: "Không cho hôn thì không cho hôn! Tư Dạ Hàn! Anh có gì đặc biệt hơn người chứ! Tại sao anh lại đối xử với em như vậy! Anh có biết anh rất đáng ghét hay không!"

Mặc dù tổ năm người bị Diệp Quán Quán đuổi đi, nhưng bởi vì ba người Hứa Dịch lo lắng vẫn chưa đi xa.

Xa xa trốn ở góc phòng, Thập Nhất có thính lực tốt nghe thấy lời Diệp Quán Quán nói, lập tức nóng nảy, "Xong đời, xong đời, cãi nhau đó. . . . . ."

Sắc mặt Hứa Dịch cứng đờ, "Không phải đâu, làm sao có thể chứ? Tiểu thư Quán Quán biết xem xét thời thế nhất, cũng giỏi dụ dỗ Cửu gia nhất, sao có thể cãi nhau với Cửu gia?"

Thập Nhất đau đầu nói: "Dưới tình huống này, cho dù dụ dỗ thế nào cũng vô ích thôi?"

Hứa Dịch cũng nóng nảy: "Vậy phải làm sao bây giờ. . . . . ."

. . . . . .

Quả nhiên, sau khi nghe được lời Diệp Quán Quán nói, sắc mặt của Tư Dạ Hàn lập tức càng khó coi hơn, giọng lạnh lùng như kết băng: "Em nói cái gì?"

Diệp Quán Quán hoàn toàn không đếm xỉa đến, trực tiếp phất tay áo bắt đầu xù lông, "Em nói! Anh có gì đặc biệt hơn người chứ! Không phải anh lớn lên đẹp trai một chút, chân dài một chút, chỉ số thông minh cao một chút, ôm thoải mái một chút, không phải anh cứ ỷ vào em thích anh, không phải cậy vào chính mình mê hoặc em đến thần hồn điên đảo, mê hoặc em cho dù là người đàn ông khác cởi hết đứng trước mặt em cũng không có cảm giác. . . . . ."

Tư Dạ Hàn: ". . . . . ."

Cách đó không xa. . . . . .

Thập Nhất quả thật trợn tròn mắt: "Lợi. . . . . . Lợi hại. . . . . ."

Lại còn có kiểu này?

Bởi vì khoảng cách quá xa, Hứa Dịch nghe không rõ, vội vàng thúc giục hỏi: "Tình huống thế nào? Tiểu thư Quán Quán nói gì? Tại sao dường như không khí rất đáng sợ vậy?"

Vẻ mặt Thập Nhất phức tạp nhìn Hứa Dịch: "Hứa quản gia, anh sẽ không muốn biết đâu."

Một bên Phong Huyền Diệc cũng nhẹ nhàng gật đầu.

Hứa Dịch: ". . . . . ."

Được rồi, dường như anh đã dự cảm được tấn thức ăn cho chó rồi. . . . . .

"Em. . . . . ." Cả nửa ngày Tư Dạ Hàn cũng không thể nói được lời nào.

Diệp Quán Quán còn đang tức giận, tiếp tục càng không ngừng phỉ nhổ, "Ghét anh nhất, bản thân mê người thế nào, bản thân đáng yêu ra sao, trong lòng chính anh không thấy được sao? Còn học người khác đố kỵ, học người ta ghen tuông, anh nói anh có tư cách gì để ghen tỵ. . . . . ."

Tư Dạ Hàn nhéo sống mũi: "Câm miệng."

Diệp Quán Quán đang nổi nóng: "Em không, em phải nói! Em. . . . . ."

Một giây kế tiếp, Diệp Quán Quán đột nhiên im lặng, lời nói còn dư lại chôn vùi ở giữa môi răng. . . . . .

Môi Tư Dạ Hàn lạnh bạc phủ lên, hàm răng sắc bén ma sát ở trên bờ môi mềm mại của cô gái, sau đó dùng sức cắn một cái, vẻ mặt gần như cực kỳ phẫn nộ.

Từ quá khứ đến hiện tại. . . . . . Vẫn. . . . . . Vẫn luôn là như thế. . . . . .

Hắn đối với cô. . . . . . từ trước tới nay luôn là người. . . . . . không biết làm thế nào. . . . . .

Diệp Quán Quán hừ hừ, "Không phải là không cho hôn sao ~ em nói đều là lời nói thật có được không? Vì sao không cho em nói? Trên đời này không nên treo mấy loại từ "đố kỵ" hay "ghen tuông" lên người anh, kết quả thì sao. . . . . ."

Từ đàn ông đến phụ nữ, từ người đến động vật, anh ấy không phải ghen chỗ này, thì cũng ghen chỗ khác. . . . . .

Thật. . . . . .

"Lòng dạ đàn ông như mò kim đáy biển, thật sự không hiểu nổi anh rốt cuộc nghĩ thế nào. . . . . ."

Con mắt đen láy của Tư Dạ Hàn phản chiếu hình ảnh cô gái có khuôn mặt nhỏ nhắn đang tức giận lại không biết làm thế nào. . . . . .

Bởi vì người đó, là em


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 353 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Béo Túp Típ, Camila, Darkness_Angel, Ha Thu, hanbangthan, Ida, katy anh, nhungtasa, Nhutrang, Puck, Quả Su Su, Shily, suongbapden, Tthuy_2203, Tuyết's, Vũ Mặc, zumzum1395 và 673 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.