Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 

Nghiệt Duyên - Thommayanti

 
Có bài mới 26.12.2017, 14:09
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 34269
Được thanks: 5226 lần
Điểm: 9.58
Tài sản riêng:
Có bài mới [Kinh điển] Nghiệt Duyên - Thommayanti - Điểm: 11
NGHIỆT DUYÊN

images

Nguyên tác: Koo Kam
Tác giả: Thommayanti
Dịch giả: Trần Cẩm Tú
Công ty phát hành:  Nhã Nam
Nhà xuất bản:  NXB Thanh Niên
Năm xuất bản: 2015
Nguồn: VCTVEGROUP
Ebook: V/C, Gassie, inno14​


Koo Kam (Tiếng Thái: คู่กรรม, tên tiếng Việt: Nghiệt Duyên) là cuốn tiểu thuyết văn học Thái Lan của nhà văn Thommayanti. Cuốn tiểu thuyết sau này được chuyển thể thành phim Sunset at Chaopraya (Hoàng hôn trên sông Chaopraya).

Tác giả Thommayanti viết nên Nghiệt duyên bằng bối cảnh của đất nước Thái Lan những năm trong thế chiến lần thứ hai, khi quân Nhật đổ bộ vào đóng quân trên đất Thái. Và chuyện tình cảm động, da diết cũng diễn ra trên nền bao nhiêu mâu thuẫn và giằng xé giữa hoàn cảnh lịch sử hỗn loạn đó.

Nghiệt duyên đã được chuyển thể nhiều lần lên màn ảnh và cả sân khấu nhạc kịch. Tới thời điểm hiện tại, Nghiệt duyên đã có đến 6 bản truyền hình, 4 bản điện ảnh, cộng thêm 2 bản Nghiệt duyên 2 kể về cuộc đời Yoichi - con trai của Kobori và Angsumalin. Năm 2013, cả phiên bản truyền hình lẫn điện ảnh đều chiếu cùng một thời điểm.

***


Angsumalin từ biệt người bạn trai thân thiết từ thuở thiếu thời để anh lên đường sang Anh quốc du học, với lời hứa chờ đợi anh về và trả lời câu hỏi:" Em sẽ cưới anh chứ?" Nhưng rồi, Đại chiến Thế giới thứ hai nổ ra, quân Nhật tiến vào chiếm đóng đất nước Thái Lan, và nhất là sự xuất hiện của sĩ quan Nhật trẻ tuổi, đẹp trai, hào hiệp Kobpori đã làm đảo lộn mọi thứ trong cuộc đời cô gái...

***


"Một mặt, Nghiệt duyên là câu chuyện tình cao đẹp và tinh tế; mặt khác nó làm tấm gương phản chiếu hậu quả ác nghiệt của chiến tranh, đồng thời của phản ánh một cách chân thực và sâu sắc cốt lõi của nền văn hóa Thái Lan để ta nghiên cứu tìm hiểu."

- Trích lời tựa cho lần xuất bản thứ 11 của Nhà xuất bản Baanwannagum.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nminhngoc1012 về bài viết trên: Hoa Mùa Hạ, heocon13
     

Có bài mới 09.01.2018, 13:02
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 34269
Được thanks: 5226 lần
Điểm: 9.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kinh điển] Nghiệt Duyên - Thommayanti - Điểm: 10
Chương 1


Thời tiết buổi sớm mai mùa đông năm ấy lạnh tới mức sương mù bao phủ khắp nơi. Nước sông Chao-Phraya đầy ứ bởi đang trong mùa lũ. Thuyền bè xuôi ngược trên sông chỉ như những ảnh hình mờ ảo trôi qua lại trong màn sương rồi khuất bóng đi ngay. Nhà cửa hai bên bờ sông cũng bị lớp sương mỏng che phủ, chỉ còn như những hình khối nhòa nhòa.

Làn nước vỡ tan khi một bóng người đang lặn bỗng nhiên nổi lên, bím tóc tết dài lưới thướt, khuôn mặt trắng xanh, đôi môi tái nhợt vì lạnh. Trời lạnh đến nỗi hơi phả ra từ miệng cô trở thành một làn khói trắng dài. Có tiếng gọi vọng đến khiến cô bám vào bậc cầu thang, ngóng về phía cây cầu nối vào bên trong nhà. Ngôi nhà nằm khuất giữa vườn cây, chỉ trông thấy mái nhà cao cao nhô lên thấp thoáng khỏi hàng cây tối thẫm.

“Ang[1] ơi... Ang ơi...”

Tiếng gọi càng lúc nghe càng gần hơn. Cô gái bèn lặn xuống, rồi từ từ ngoi lên, lần này chỉ thấy mỗi gương mặt từ cổ trở lên nổi trên mặt nước phía dưới cây cầu, không để phát ra tiếng động.

Dáng người trắng trắng đang đi xuyên qua làn sương ấy mặc áo rét rồi còn khoác thêm cả cái chăn lếch thếch, vậy mà vẫn phải vừa đi co ro vừa khoanh tay trước ngực. Khi đi hết cây cầu, bà ngó xuống cầu thang dẫn xuống sông và gọi thêm lần nữa:

“Ang... Ang ơi...”

Không thấy tiếng đáp lại, bà lẩm bẩm:

“Đi đâu rồi nhỉ...”

Nhưng khi quay ra thấy tấm khăn tắm lớn còn vắt trên cành cây bần gần đó, bà liền quay lại gọi, nghiêm giọng hơn lúc trước:

“Cái Ang... Lên đây đi. Rét thế này mà còn xuống sông tắm, rồi lại bị chuột rút cho xem... Lên đây mau lên...”

Khuôn mặt trắng xanh dần nhô lên, hiện ra ở chân cầu. Cô thấy bà đang mải nhìn sang hướng khác nên đưa tay nắm lấy cổ chân bà.

“Ối trời...”

Tiếng kêu thất thanh đồng thời với việc người đang đứng giật mình hoảng hết rụt phắt chân lại khiến cho tên đầu trò cười khúc khích.

“Xem kìa, con với cái. Mặt thì tái xanh ra rồi... Rét thế này còn xuống sông tắm làm gì?”

“Mẹ cũng... Ngâm mình trong nước rồi mới thấy ấm, không tin mẹ cứ nhúng tay xuống nước mà xem.”

“Ấm thì làm sao mà môi tái mét thế kia?”

“Thì miệng mình ở trên mặt nước mà mẹ.”

“Đừng có ở dưới đó mà đối đáp chống chế. Lên đây mau... Xuống tắm từ bao giờ không biết, bà ngoại mà không hỏi đến thì cũng không ai biết.”

Thoắt cái, khuôn mặt trắng xanh đã lại biến mất dưới mặt sông, kéo theo tiếng nước bắn tung. Không lâu sau, cái dáng bé nhỏ đã leo cầu thang lên, miệng xuýt xoa khe khẽ.

“Sao bảo không lạnh cơ mà?”

Miệng thì trách cứ nhưng tay bà vội vàng choàng cái khăn tắm lên vai con.

“Con không đem váy quấn ra để thay à?”

“Con vắt ở cành cây kia ạ.”

Người cô run lẩy bẩy khi thay váy. Bà mẹ bèn vuốt mái tóc cô, vắt nước cho đỡ lạnh.

“Tóc tai ướt hết cả. Ai cũng kêu ời ời là rét, chỉ có cái con bé này là lại đi tắm đi bơi. Thật cứng đầu cứng cổ.”

“Đâu có ạ, chỉ là con muốn đẹp hơn thôi mà.”

Vừa nhanh tay thay váy cô vừa biện minh.

“Cái gì? Tắm sông mùa đông cho đẹp hơn? Mẹ chưa từng nghe ai nói thế, chỉ thấy người ta nói ‘xem voi xem mùa lạnh, xem gái xem mùa hè’.”

“Không phải, ý con là nếu bơi lặn thường xuyên sẽ giúp dáng người thon đẹp. Mẹ xem con gầy eo thế này, đến nỗi lũ bạn còn đặt biệt hiệu cho con là Nàng Tôm đấy.”

“Cứ ở dưới nước lâu rồi biến thành thức ăn cho tôm lúc nào không biết ấy, không thì cũng bị chuột rút mà chết đuối. Hôm nay con không phải đến trường à?”

“Mẹ lại quên hôm nay là Chủ nhật rồi.”

“Ơ... thảo nào. Sao cứ để cho tóc tai ướt lướt thướt thế kia?” Vừa nói bà vừa lấy cái chăn đang khoác trên mình ra choàng thêm cho con.

“Năm nay lạnh thật đấy mẹ nhỉ.”

“Ừ. Nước cũng lớn. Năm nay mà ngập thì vườn cam phía ngoài chắc là nguy.”

“Người ta đồn là có thể sẽ xảy ra chiến tranh nữa.”

“Ối... Con bé này, dựa vào cái gì mà nói thế?”

“Thật đấy mẹ. Ở trường đại học, mọi người cũng bàn tán vậy.”

Vừa nói cô vừa kéo cái chăn cho kín người, cúi đầu xuống lau tóc bằng tấm khăn to rồi hất tóc ra đằng sau lưng. Thân hình bé nhỏ, dáng vẻ mảnh mai khuất dưới lớp khăn to khiến trông thoáng qua, cô giống như một bé gái có mái tóc dài đen nhánh, hơi gợn sóng. Trên gương mặt trắng xanh nổi bật là đôi mắt to đen láy, ánh lên nét nghịch ngợm tươi vui.

“Nói gì toàn những điều chẳng lành. Đức vua đã có thánh chỉ gì đâu con.[2]”.

“Nói đến chuyện gì mẹ cũng chỉ chờ nghe thánh chỉ của Đức vua.”

“Nếu mà có xảy ra thì chiến trường cũng ở những nước phương Tây con ơi. Chắc nước ta không dính líu gì với họ đâu. Cứ xem Chiến tranh thế giới lần trước đó, đến khi ta chuẩn bị cử quân đội đi châu Âu thì chiến tranh cũng kết thúc rồi.”

“Nhưng lần này cũng không biết chừng đâu mẹ.”

“Thôi được rồi. Ai có đánh đấm chém giết nhau ở đâu thì cũng kệ người ta, mình cứ làm việc mình. Lên nhà thôi con, lạnh đến tái xanh vào rồi kìa.”

“Từ từ đã mẹ...”

Vừa nói cô vừa cúi xuống gốc cây bần mọc ở mép nước, chỉ giây lát đã kéo lên một sợi dây dài buộc đầy những con tôm cỡ bự.

“Cái gốc này có bao nhiêu là tôm. Lúc đầu con cũng không định tắm, định đợi muộn muộn mới xuống sông. Nhưng rồi thấy bọn tôm nổi lên, thấy cả râu đỏ, nhiều ơi là nhiều nên mới xuống mò ạ, còn hơn làm mồi cho bọn chuyên đi mò tôm ạ. Để đấy mình làm mắm ngọt. Mà cây sầu đâu cuối vườn đã lên ngọn non chưa hả mẹ, lâu rồi con không vào đấy xem.”

“Hôm kia có người đến mua, hình như người ta ngắt hết cả ngọn rồi.”

“Ối... đúng cây sầu đâu con thích ăn. Nhưng biết đâu vẫn còn sót lại, để con đi hái. Mẹ làm mắm ngọt cho con mẹ nhé.”

Nắng bắt đầu nhè nhẹ xuyên qua đám sương, làm cho làn sương khói mỏng manh tan dần. Cây cầu dài nối từ ven sông vào đến con đường nhỏ hai bên trồng hoa hoàng anh. Lối đi này vòng qua bụi dủ dẻ và rặng dừa nước tầm thấp dẫn đến căn nhà sàn cao kiểu Thái truyền thống, phía dưới để trống trông thoáng và sạch. Cầu thang bắc lên nhà hơi dốc, chân cầu thang có xây một bồn xi măng chứa đầy nước sạch để rửa chân. Gần bồn nước là bụi dạ hương sum suê nở hoa trắng cả cây. Đầu cầu thang là chiếc cổng gỗ đã hơi ọp ẹp, những thanh gỗ như được ghép nối với nhau bằng cây hoa chuông với dây leo quấn quýt nở hoa trắng thơm lừng. Lan can gỗ chạy quanh hiên nhà rộng được chia thành từng đường kẻ to, bao lấy những căn phòng đóng kín cửa. Bên tay phải phòng đầu tiên kê thành nơi nấu ăn, dọc theo chái nhà treo đầy các loại rổ rá.

Phía trước khu bếp có xếp mấy buồng cau, bên cạnh là cái mẹt đựng cau đã bổ, cả cau khô lẫn cau tươi. Một bà già đang bận bịu tước vỏ cau, lấy riêng phần lõi quả xếp lại thành đống trên cái mẹt cạnh thớt gỗ to. Một chốc lại thấy bà kéo cái ống nhổ lại để nhả nước trầu. Tiếng cười nói vọng vào từ phía cầu thang làm bà ngơi tay, khoan thai quay đầu lại.

“Phải lôi nó từ dưới sông lên phải không Orn?”

“Mẹ có phải kéo cháu lên đâu ạ, lúc đấy cháu cũng định lên rồi mà bà.”

“Biết ngay mà. Con bé này có chết thì cũng chỉ đi tìm dưới nước may ra mới thấy.”

“Thì cháu là con bộ đội hải quân mà lại.”

Buột miệng nói xong cô mới nhận ra là mình lỡ lời. Mặt mẹ cô lập tức biến sắc, còn bàn tay già nhăn nheo đang giơ ra với cái ống nhổ cũng sững lại. Cô gái được gọi là “cái Ang” vẻ mặt hối lỗi quay ra phía mẹ khẽ nói:

“Con không cố tình ạ.”

Nét mặt cô gái khiến người mẹ tươi lên chút ít.

“Con đi thay đồ đi, để mẹ vào bếp nướng tôm cho.”

“Lấy tôm ở đâu ra thế?”

“Thì vừa rồi nó biến mất là đi mò tôm đấy mẹ.”

“Ôi... Bà biết không, tôm nó giương hết râu đỏ chót lên mặt nước, không thể không bắt ấy ạ.”

“Ối, phải tội... Tôm nó bị say nước đấy, sao không bắt thả vào cái ngòi nước trong vườn.” Nghe vậy, người con và cô cháu gái nhìn nhau mỉm cười.

“Chúng nó chết cả rồi bà ơi. Cháu thèm tôm nướng ăn với ngọn sầu đâu luộc. Bà có muốn ăn tôm nướng chấm nước mắm pha ớt chung không ạ, món ruột của bà còn gì ạ?”

“Ờ... rủ bà ăn thế này là phải tội cả người làm lẫn người ăn đấy.”

Cô gái bật cười khúc khích, đi vòng vào trong bếp, vắt cái váy ướt lên dây phơi dưới, giũ cái khăn lau người ướt rượt vắt lên dây trên rồi nhón mũi chân chạy vào căn phòng cuối cùng nằm đối diện với bếp.

Căn phòng đó không rộng lắm, nhưng vì chỉ kê hai ba thứ đồ đơn giản nên trông thoáng đãng. Một khung cửa sổ trổ ra phía sông, lúc nào cũng buông tấm rèm trắng thêu hình chim công đang xòe cái đuôi lộng lẫy. Dọc theo chái hiên treo những chậu cây làm từ gáo dừa cắt đôi, treo lên bằng dây xích đồng, trồng dây leo đu đưa qua lại lủng lẳng. Cửa sổ bên kia phòng thì mở ra khu vườn, tấm rèm được vén gọn sang một bên, trông thấy toàn cảnh vườn cam đang sai quả khiến cành cây trĩu xuống như sắp gãy đến nơi. Chái hiên phía bên này có những giò phong lan treo thành hàng.

Chiếc giường gỗ thâm thấp kê dọc theo bức tường. Thành giường phía đầu và cuối chạm khắc hình hoa lá rất tinh xảo, gỗ lên nước bóng lộn bởi thường xuyên được lau chùi. Ga trải giường phẳng phiu, được phủ một tấm chăn lụa đơn màu huyết dụ. Cạnh đầu giường có một chiếc bàn học lớn, sách vở xếp gọn gàng bên đèn bàn. Chao đèn làm bằng lụa màu hồng nhạt, có viền ren cùng màu tạo thành mép răng cưa. Góc phòng kê chiếc tủ lớn, rồi đến bàn trang điểm bằng gỗ sồi, kiểu cách hơi cứng và cổ nhưng được trang trí những mảnh ren, cái tròn cái vuông lót bình thủy tinh tròn to nhỏ đủ cỡ nên trông mềm mại hơn. Rồi cả chiếc bình pha lê xanh thẫm cắm một cành hoàng anh nở hoa vàng rực cũng góp phần làm cho căn phòng trông tươi vui, sáng sủa.

Cô gái bước vào phòng, quay mình đóng cửa lại, bỏ cái chăn đang khoác trên người ra, vắt lên thành giường. Chiếc váy quấn ngang ngực chần chỉ ngang xanh nhạt xen kẽ với sợi dọc màu trắng làm nổi bật làn da trắng mịn trông như cẩm thạch. Cánh tay trắng đưa về phía lọ hoa trên bàn, rồi dừng lại đổi ý. Cô liếc nhìn về phía cửa phòng đoạn kéo cái ngăn kéo bàn phía bên tay trái, lấy ra một chùm chìa khóa, chọn một chìa để mở ngăn kéo bên tay phải. Bên trong là các loại hộp to hộp nhỏ sắp xếp theo trật tự, và một album ảnh bìa đen có dòng chữ tiếng nước ngoài mạ vàng đã phai nhạt bởi thời gian. Cô liếc mắt nhìn ra cửa lần nữa rồi lấy cuốn album khẽ khàng mở ra xem. Trang đầu tiên là hình một bé gái nằm sấp trên sàn, xung quanh có rất nhiều búp bê. Đứa bé ấy đang ngẩng lên, miệng mếu máo chực khóc. Góc trái bức ảnh là dòng chữ màu trắng viết bằng bút lông có vẻ nắn nót:

Con gái Angsumalin[3]

  

Được 3 tháng 12 ngày.

Cô gái cười khi thấy tấm ảnh ngộ nghĩnh rồi vội giở xem những trang tiếp theo. Đều là ảnh của cùng bé gái ấy ở những dáng điệu khác nhau và vẫn nét chữ ấy ghi lại độ tuổi và ngày tháng chụp ảnh. Đến gần cuối mới thấy tấm ảnh một người đàn ông trẻ mặc quần lụa và áo vải thô cổ tròn đang chỉ tay cho đứa con xem gì đó, góc dưới ảnh viết:

“Bé Ang... Nhìn mẹ kìa con!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.01.2018, 13:04
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 34269
Được thanks: 5226 lần
Điểm: 9.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kinh điển] Nghiệt Duyên - Thommayanti - Điểm: 10
Chương 2


Gần trang cuối của cuốn album là hình một người phụ nữ đang ngồi trên chiếc ghế tay vịn kiểu cổ, mặc quần chông-kra-bên[4], tay áo bó sát từ cổ tay đến khuỷu, rồi bồng từng lớp từ cánh tay đến vai, ngực áo trang trí những chùm ren hoa cùng ghim cài áo, cổ đeo hai sợi dây ngọc trai lồng vào nhau, chân đi giày và tất, hai tay đặt trên thành ghế, cổ tay cũng đeo vòng lắc đủ cả. Khuôn mặt bà trông viên mãn, ánh mắt tươi vui, mái tóc cắt ngắn rẽ ngôi, vuốt mượt. Người đứng đằng sau mặc quân phục hải quân, hai bên vai có chùm bông rủ xuống, tay phải ôm mũ, tay trái đặt trên vai người phụ nữ đang ngồi, trên gương mặt ông là nụ cười mỉm nhẹ nhàng, và đôi mắt sắc sảo. Bên trái ảnh vẫn là nét chữ quen thuộc từ đầu tới giờ, nửa ngoáy nửa nắn nót:

“Trung úy Hải quân Luang Chalasinthurat.”[5] Bên dưới có nét chữ khác nhỏ hơn, bay bướm viết tiếp: “Orn Chalasin”.

Ở trang cuối là hình cô bé đã đến tuổi biết đứng, đang bám vào chiếc ghế cười toe toét, phía dưới viết:

“Bé gái Angsumalin Chalasin”.

Cô gái gập cuốn album, thở dài... Mỗi lần xem cuốn album ảnh này là một lần cô cảm thấy vui sướng pha lẫn đắng cay. Tuy vậy, hễ mẹ không để ý cô lại không kìm được giở ra xem bởi ít nhất, những tấm ảnh trong album cũng giúp an ủi cô rằng trong quá khứ, cô đã từng nhận được tình thương của người bố mình thế nào!

Khi trung úy hải quân Luang Chalasinthurat mới là một anh sinh viên trường quân sự hải quân Manotch, theo quy định của nhà trường, học viên hải quân phải luân phiên nhau đi chợ hằng ngày. Chính vì thế mà anh sinh viên ấy phải thường xuyên qua lại khu vực bến sông Tian. Cứ mỗi lần đến lượt anh đi chợ là sinh viên cả trường lại được ăn chè và chuối tiêu của cô bán hàng có khuôn mặt dễ thương tên Orn. Sự quyến luyến tăng dần tới mức anh theo cô về tận nhà và tình cảm cứ thế phát triển. Khi cha cô qua đời, chàng trai trở thành chỗ dựa tinh thần cho hai mẹ con cô, đến khi anh tốt nghiệp thì hai người lặng lẽ kết hôn mà không có họ hàng nào phía nhà trai đến dự.

Sau khi hai người có với nhau một cô con gái, anh được cử đi học đóng tàu ở Ý năm năm. Lúc đầu, anh sĩ quan trẻ cũng lo trước nghĩ sau, không muốn đi nhưng người vợ cố gắng động viên với đủ lý do khiến anh bớt lo lắng và đồng ý đi học. Ngày tiễn anh lên đường ở bến sông, họ hàng phía gia đình anh đến đông đủ nhưng chẳng ai thèm để mắt đến cô bé đang đứng cùng mẹ và bà ngoại khiêm nhường một góc. Người bố bước tới chia tay vợ con cuối cùng, hôn con lưu luyến rồi mới dứt áo ra đi... Thời gian đầu, tin tức được chuyển về thường xuyên, thỉnh thoảng lại có quà gửi cho đứa con. Nhưng cùng với thời gian, tin tức cũng thưa thớt dần, cho tới năm cuối cùng thì không còn nhận được tin gì gửi về nữa. Thậm chí ngày trở về người vợ cũng không được biết, trong khi người chồng lại thông báo rộng rãi về quê mình và không lâu sau đó, người chồng đề nghị ly dị.

Người vợ chấp nhận, không hé miệng phản đối một lời, không rơi một giọt nước mắt nhưng chỉ có một điều kiện là người bố không còn bất kỳ quyền gì với cô con gái nữa. Người chồng lưỡng lự hồi lâu nhưng do họ hàng thúc giục nên rồi cũng đồng ý. Sau đó không lâu có tin đám cưới mới của ông được tổ chức linh đình. Cô bé được mẹ và bà nuôi nấng, chăm chút từng li từng tí nhưng phải tuân theo một điều luật nghiêm khắc là cấm không được nói đến cha. Cô thừa hưởng tính cách kiêu hãnh của người mẹ, và là tình yêu lớn nhất, duy nhất của bà ngoại và mẹ.

Về sau, người cha cố tìm cách đề nghị giúp đỡ, bảo trợ con trong việc học hành, nhưng đều bị từ chối. Bởi vậy, cô bé Angsumalin chỉ đi học ở những trường học bình thường gần nhà trong khi những đứa em cùng cha khác mẹ với cô được học ở những trường tốt nhất thời bấy giờ. Nhưng cô gái cũng cố gắng phấn đấu để vào được đại học, tất cả nguồn chu cấp cho cô đều từ mồ hôi công sức của bà và mẹ!

Mùi tôm nướng thơm phức bay vào phòng khiến cô gái vội vàng gấp cuốn album cất vào chỗ cũ, khóa lại, rồi nhanh chóng thay đồ. Mái tóc dài được tết lỏng thành bím quấn quanh đầu, lấy cặp gài qua loa. Cô thay một chiếc váy đen có kẻ ngang màu vàng nhạt cùng bộ với chiếc áo thân hơi dài, cổ tròn, tay lỡ đến khuỷu, màu vàng dịu khiến cô trông rạng rỡ hơn. Cô gái thoa qua chút phấn lên gương mặt trắng hơi gầy, rồi vội bước ra khỏi phòng.

“Thấy im im, bà lại tưởng đi ngắt ngọn sầu đâu ngoài vườn rồi.”

Người bà nói khi trông thấy cô... Hình ảnh bà ngoại co ro quấn khăn lụng thụng ngồi bổ cau làm cô cảm động bồi hồi. Cả bà và mẹ đều làm việc quần quật để gom góp từng đồng bạt cho cô được học đại học. Khi cô vừa tốt nghiệp phổ thông, còn lưỡng lự chưa biết có nên học tiếp theo chúng bạn không, chính bà ngoại là người cất giọng khàn khàn già nua đưa ra quyết định:

“Cháu hãy học tiếp đi.”

Angsumalin còn trêu bà:

“Bà không sợ cháu học cao rồi viết thư tình, viết thơ đối đáp giai ạ?”

“Nếu mà có ý định viết thật thì cháu đã viết được từ lâu rồi. Học đi cháu ạ, biết đâu rồi lại được tước nọ danh kia.”

“Thế còn mẹ, ý mẹ thế nào ạ?”

Đôi mắt mẹ cô lập tức ánh lên:

“Học đi con ạ. Chừng nào mà mẹ còn sức lực thì con cứ học tiếp đi. Học lên cao vào để ai ai người ta cũng thấy rằng mẹ đây có thể nuôi con không kém cạnh gì người khác.”

“Ai ai” mà mẹ nói ấy không thể là ai khác ngoài bố bởi bố từng nói muốn bảo trợ cho cô học tiếp, viện cớ là mẹ cô chắc không làm được như vậy.

“Để cháu giúp bà bổ cau bà nhé.”

“Ừm, cháu đi hái ngọn sầu đâu cho mẹ đi.”

“Nếu bà đói thì cứ ăn cơm trước nhé, không phải chờ cháu đâu ạ.”

Cô gái hơi kéo váy cao lên khi đi xuống cầu thang bởi bậc thang dốc. Mẹ từng nhiều lần muốn thuê thợ mộc về sửa nhưng rồi cứ phải trì hoãn mãi, cũng vì không có tiền. Angsumalin vào vườn, đầu lúc ngẩng lúc cúi để tránh những cành cam trĩu quả lúc lỉu... Năm nay cam sai quả vì trời rét, chắc sẽ bán được khá tiền, mẹ và bà sẽ không phải quá tiết kiệm. Nếu không, chỉ mua một tấm vải may váy mẹ cũng suy đi tính lại, ngược với việc chi tiêu cho cô, xin gì là gần như đều được cả. Mẹ nói:

“Để con cũng có mọi thứ không thua bạn kém bè.”

Nhưng sâu trong lòng, Angsumalin biết mẹ nghĩ gì. Mẹ muốn cho bố và họ hàng bên nhà bố biết là mẹ cũng có thể nuôi con mà không phải cạy cục ai. Mẹ muốn chứng tỏ cho mọi người thấy là hai bàn tay mẹ có thể nuôi nấng cho con sung sướng, đầy đủ không kém con người khác. Cô biết rõ điều này, nhưng bản tính khiêm nhường khiến cô biết cần kiệm, dành dụm, cái gì không nên thì không phí phạm, cái gì không đáng thì không tiêu; ít ra điều đó cũng giúp cho mẹ và bà cô không phải làm lụng vất vả quá sức.

Trong vườn không khí khá lạnh dù sương đã tan đi nhiều. Trên những cành cây ngọn cỏ còn đọng đầy sương mà theo mỗi cử động của cô, những giọt sương lại rớt xuống. Tiếng búa gõ đập kim loại ầm ĩ vang động vì cạnh khu vườn nhà cô là một xưởng đóng tàu nhỏ của tư nhân. Khu đất phía sau con ngòi, cỏ đã bắt đầu mọc lún phún. Việc khơi con ngòi này đáng ra phải của đàn ông, nhưng mẹ cũng cố tự làm, mỗi ngày nạo vét một ít. Dù cô nài nỉ mẹ thuê thêm người nhưng mẹ không chịu, bởi:

“Cũng khá tiền đấy con. Mẹ có thể xoay xở tự làm được.”

Angsumalin định là hôm nay cô sẽ xuống khơi ngòi giúp mẹ... Cây hoàng lan cuối vườn đã trút lá, chỉ còn trơ lại cành. Cô gái mỉm cười khi nhớ lại mấy hôm trước, bà cô vào thăm vườn xong lên nhà than thở rằng:

“Cái cây hoàng lan cuối vườn e là sắp chết rồi.”

Angsumalin còn thêm vào:

“Thế là khỏi hái hoa đem bán rồi.”

Nhưng bà thì lộ rõ vẻ lo buồn trên mặt:

“Hoàng lan là loài cây mà người ta dùng để xem điềm may rủi đó cháu. Nếu cây mà tươi tốt nghĩa là chủ nhân sẽ sống thanh bình, thịnh vượng.”

Cô lén cười bởi không tin, tại sao cuộc đời con người ta lại phụ thuộc vào cây cối kia chứ. Bà cô có vô số loại cây may mắn như xương rồng bát tiên, hoa mẫu đơn, rồi cả mấy họ bạch huệ mà mỗi khi chúng nở hoa lại phải thắp nến thắp hương và thắt nơ đỏ lên cây nữa. Có loại cây còn hễ tới mùa khô thì phải đào lên trước khi trời có sấm bởi bà bảo:

“Nếu không sẽ không thiêng!”

Hai vai cô và vạt váy ướt đẫm sương. Cây sầu đâu ngọt này hơi cao, nhưng cành nhánh cụt cả vì bị chặt gần hết, chỉ còn lại chút ngọn xanh rờn. Angsumalin kéo vạt váy cho gọn gàng, nhìn trước ngó sau rồi nhảy bám vào cành cây thấp nhất, đu lên một cách thành thạo. Cành cây có sương đọng khá trơn. Những cành thấp thấp đều bị chặt cả nên cô phải leo lên những cành cao hơn, càng trên cao thì ngọn sầu đâu càng mềm, mập trắng. Angsumalin khẽ khàng trèo lên trên, khi ngồi được trên chạc cây cao nhất, cô thở phào, rồi từ từ ngắt ngọn sầu đâu vứt xuống dưới. Từ đây chỉ vươn cổ ra một chút là nhìn thấy thấp thoáng mái nhà ga Bangkok Noi[6], tiếng còi tàu âm vang theo gió vọng tới. “Cứu tôi với, ai ném vào đầu tôi!”

Tiếng ồm ồm vừa nói vừa cười vang lên từ phía dưới. Cô gái giật mình, vội kéo vạt váy che kín chân rồi ngó xuống. Chàng trai dáng cao lớn, da ngăm ngăm, mặc quần soóc màu đen, áo phông trắng, eo thắt khăn rằn đang đứng cười khoe răng trắng ở bờ thửa gần đó, cũng là đường phân ranh giới giữa các khu vườn nối nhau liên tiếp.

“Wanas đã đi đâu từ sáng thế?”[7]

“Ế... sao cây sầu đâu lại có cả ma nữ thế này? Ở trên cây thì như khỉ như vượn, xuống dưới đất có gì ném nấy.”

“Im ngay nhé!”

“Thế sao lại trèo lên cao thế, rồi khéo ngã xuống chết teo cho mà xem.”

“Lên hái ngọn sầu đâu, ăn với tôm nướng.”

“Xuống đi để đây hái cho, nhưng phải cho ăn tôm trả công.”

“Việc gì chứ? Người ta tự hái gần xong rồi, tội gì lại phải chia tôm cho người khác, mất công mò tôm từ sáng lạnh gần chết.”

“Ôi trời, hôm nay rét thế mà còn tự xuống mò tôm ư?”

“Ừ, thấy tôm nó say nước. Thế đi đâu về thế này?”

“Bố sai sang gặp cô Orn để bảo là người buôn cam người ta sẽ đến định giá hôm nay. Hái đủ chưa?”

“Đủ rồi. Lùi ra xa xa đi, rồi quay lưng lại đây.”

“Không, đây cứ đứng thế này đấy, nếu không được chia tôm.” Chàng trai đứng chống nạnh, làm vẻ mặt tỉnh bơ bất cần.

“Này, người gì mà lại đi nhìn con gái leo cây.”

“Con gái leo cây thì thấy thường xuyên, nhưng leo rồi mà...”

“Thôi được rồi... cho ăn nửa con.”

“Hai con!”

“Thôi được rồi, một con, tôm to lắm đấy.”

“Không được ăn gian đâu đấy.”

Vừa nói cậu vừa quay lưng lại, đứng khoanh tay trước ngực, miệng thì hối thúc:

“Xuống chưaaa? Nhanh nhanh lên.”

“Cao gần chết, ai mà xuống nhanh được. Đừng có giục, không là ngã đây này.”

“Xuống chưaaa? Một, hai, ba?”

Tiếng động mạnh khiến chàng trai vội quay lại.

“Ôi...”

Cậu kêu lên và nhảy vọt qua con ngòi, tiến lại gần, cúi xuống chỗ cô gái đang ngồi im dưới gốc cây, mặt nhăn nhó.

“Đau không? Ngã từ chỗ nào, có cao không?”

Bím tóc vấn quanh đầu cô xổ tung, tay áo bị quệt bẩn thành một đường dài.

“Đáng ra không nên nhảy xuống từ trên cao thế.”

“Ai bảo là người ta nhảy, cành cây nó trơn nên bị trượt xuống đấy chứ.” Cự nự cậu xong, cô hất tay vùng vằng, khiến chàng trai cười hự hự:

“Dữ thế không biết. Rồi đây người ta không ở nhà cho mà cáu nữa đâu, người ta sẽ trốn đi thật xa. Không biết đến lúc đấy đằng ấy sẽ cáu với ai!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1045 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 323 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 994 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 813 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 773 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 303 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 735 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 322 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 327 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1242 điểm để mua Thần nước
Sunlia: bão về r bà con ơi ==
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 279 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1410 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1341 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.