Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 112 bài ] 

Thế gian đẹp nhất trong làn gió - Nhan Lương Vũ

 
Có bài mới 24.12.2017, 16:17
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 7423
Được thanks: 3151 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Hiện đại] Thế gian đẹp nhất trong làn gió - Nhan Lương Vũ - Điểm: 8
THẾ GIAN ĐẸP NHẤT TRONG LÀN GIÓ

Tên gốc: Thế Gian Thanh Cảnh Thị Vi Lương

Tác giả: Nhan Lương Vũ

Chuyển ngữ: Fangsui Fan

Số chương: 110

Nguồn sưu tầm: https://fangsuifan0506.wordpress.com/th ... g-lan-gio/

Câu chuyện về một kẻ côn đồ dẫn dắt những kẻ côn đồ khác làm lại cuộc đời.

P/S 1: Ngục giam văn, cá lớn nuốt cá bé, yêu hận tình thù (???)

P/S 2: Niên hạ, tiểu công bị câm, đọc kỹ đừng nhầm ❤

Nội dung: Niên hạ, cường cường, với đủ loại người góp mặt.

Nhân vật: Chính: Phùng Nhất Lộ, Hoa Điêu ┃ Phụ: Chu Thành, Dung Khải, Kim Đại Phúc.

~~~~

Đôi lời của bạn Fangsui: Đừng nhìn “Ngục giam văn” mà nhầm nhé, ở đây sẽ không có tranh đấu hắc bang oanh liệt ngạt thở gay cấn cẩu huyết thâm thù đại hận gì đâu, chỉ là một câu chuyện về những con người bình thường đã từng phạm tội, và hành trình làm lại cuộc đời của họ mà thôi.

Trước khi vào truyện, mình muốn bổ sung hai cái rì-viu rất hay mình mới đọc được hôm nay, ai có hứng thú thì cứ qua xem sao, coi như xì-poi nhé:

Review




Đã sửa bởi Đường Thất Công Tử lúc 25.12.2017, 16:18, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 24.12.2017, 19:12
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 7423
Được thanks: 3151 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Thế gian đẹp nhất trong làn gió - Nhan Lương Vũ - Điểm: 10
Chương 1.

“Xoay một vòng.”

“Xoay thêm vòng nữa.”

“Có cần tôi múa một điệu Ballet cho anh luôn không?”

“Đừng có lắm mồm với tôi, thay bộ liền thân này vào, nhanh lên.”

Mẹ, tưởng ông đây tự nguyện trần truồng khiêu vũ chắc?!

Tôi tên Phùng Nhất Lộ, là một kẻ trộm, trong nghề coi như cũng có chút danh tiếng, hậu bối gặp tôi đều phải gọi một câu anh Lộ, thành ra một lúc sau, ông đây cũng quên mẹ nó mất mình họ Phùng chứ chả phải họ Lộ. Tôi không trộm thứ gì khác, chỉ trộm xe, xe càng tốt thì trộm càng vui, kỹ thuật tôi thành thạo, bỏ trốn cũng gian xảo, phản ứng với trinh sát rất mạnh, hai mươi lăm tuổi vào nghề, ba mươi tuổi bị tóm, coi như cũng đáng mặt đàn ông năm năm liền.

Thực ra lần này bị tóm rất ngu ngốc, anh đây đã nhìn thấy bao nhiêu xe thể thao quý giá, nhưng mẹ kiếp chưa có cái nào nạm kim cương, không phải từng viên từng viên, mà là từng cục từng cục, thế nên mắt chó của anh mù luôn. Kỳ thực loại xe này có trộm cũng chẳng bán lại được, có lẽ cả thế giới cũng chỉ tồn tại một chiếc này, đó là lý do tại sao ông đây đột nhiên rất ngu, rất ngây thơ — Muốn lái thử một tiếng cho đã nghiền, sau đó tiện thể vứt xe lại chỗ nào đồng không mông quạnh để người ta tìm về. Kết quả là chiếc xe này thật không làm ông thất vọng, động cơ, mã lực, tốc độ, sướng cmn như làm tình. Vì vậy ông cưỡi lên rồi phóng tới bến, phóng tận đến khi bị hơn mười xe cảnh sát vây quanh. Trên xe có gắn hệ thống định vị toàn cầu tối tân nhất, chủ xe còn điều động toàn bộ lực lượng cảnh sát để tiến hành truy bắt kẻ trộm, nên ông đây chỉ còn nước nhận tội, giơ tay chịu trói.

Trước tòa, mấy chuyện xưa bất hảo bị lôi tuốt ra, quan toà mặt lạnh như tiền tuyên đọc bản án dài hai mươi phút, cuối cùng tôi nghe rõ nhất là hai chữ —- Sáu năm. Lúc ấy tôi vẫn đang đắm chìm trong sung sướng vì thoát khỏi trại tạm giam, đối với sáu năm cuộc đời sau song sắt, tôi vẫn chưa hề có cảm giác chân thực, mãi tới lúc bị dẫn vào đây, ra mắt cái người tên là… À đúng rồi, Du Khinh Chu, Du quản giáo, gã này dáng dấp không tệ, tiếc nỗi vành mắt sưng vù, rất có phong thái miệt mài quá độ. Mặt mũi giống Ngô Ngạn Tổ, phong cách giống Ngô Trấn Vũ (*), tôi đang định khen ngợi đôi câu trông anh cũng được đấy, chẳng ngờ đối phương lại giành trước — Cởi sạch, kiểm tra.

Vì vậy nên mới có một màn kia.

Tôi rất phẫn nộ, tôi nghĩ tôn nghiêm của mình bị sỉ nhục, tôi muốn ân cần thăm hỏi cả nhà gã, muốn chửi cởi cái em gái mày á, ông có hút hê-rô-in đâu mà cần dùng mí mắt giấu thuốc bột?!

Nhưng tôi vẫn chưa điên.

Nơi này là ngục giam, đối phương là quản giáo, mà tôi, Phùng Nhất Lộ, chỉ là một phạm nhân lĩnh án sáu năm tù dưới quyền gã mà thôi.

Hành lang nhà lao rất dài, tôi không biết thế này có tính là hành lang được không, bởi vì nó xây theo kiểu bán lộ thiên, trên vách tường khảm lần lượt từng cánh cửa phòng giam, bên phải là nửa đoạn tường cao đến thắt lưng. Hành lang rất hẹp, tối đa chỉ chứa được hai người đi song song, nhưng tôi và Du quản giáo vẫn bước rất thong thả, vì tôi mang theo một cái túi da rắn đi phía sau gã. Nửa đoạn tường rất thấp, quay đầu là có thể nhìn ra ngoài, thấy bầu trời, chỉ tiếc phía trên tường xi-măng đã bị lan can sắt ngăn lại, thành ra bầu trời cũng bị chia thành từng cột từng cột.

Tôi hít sâu một cái, cố gắng khuyên bảo chính mình, xem đi, thực ra ở đây cũng không tệ, tuy không tự do lắm, nhưng được bao ăn bao uống bao ở, không lo gió to mưa lớn, không lo hè nóng đông lạnh, cứ nhìn giá thuê phòng với giá hàng hóa tăng vọt bây giờ mà xem, tôi kiếm lời rồi, rõ ràng là được hưởng phúc lợi dưỡng lão trước thời hạn. Còn về phần hàng rào điện kinh khủng xa xa nơi trạm gác, chỉ cần cứ làm một lương dân sinh hoạt tốt, thì can hệ gì đến tôi?

Đang tự thôi miên, bỗng nhiên đầu gối nhói lên đau đớn, cả người tôi sụp xuống đất, túi da rắn tuột khỏi tay, rơi xuống tạo thành một tiếng vang nặng trĩu.

Mẹ nó chứ thằng cháu này dám đạp tôi!

“Cậu tưởng mình đang đi tham quan đấy à? Đến rồi, vào nhanh lên cho tôi!” Du Khinh Chu hình như còn chưa đã nghiền, tôi vừa đứng dậy đã lại bị gã co chân đạp vào mông một cái, bố đây đường đường nam nhi bảy thước lại bị cái thằng Vương bát đản này tống vào nhà lao.

Khu số Hai, phòng Mười bảy.

Căn phòng không một bóng người, nhưng cũng không phải không có ai ở, trong không gian chật hẹp kê ba cái giường tầng bằng sắt, trong đó hai cái ngay ngắn chiếm một góc, tầng trên tầng dưới đều có ga trải giường và chăn gấp thành hình miếng đậu phụ (**), một cái giường sắt khác hiển nhiên mới được mang vào, tùy tiện đặt ngay giữa phòng, ván giường đơn bạc bằng gỗ bám một tầng bụi nhìn thấy rõ.

“Từ nay cậu ở đây, thật thà đừng gây chuyện, cậu tốt thì tôi tốt, mấy phòng khác đều có tám người, cậu ở chỗ này là lợi đấy.” Túi da rắn vừa rơi xuống đất bị Vương bát đản ném vào trong, đồ dùng trong tù quả nhiên chất lượng kém, vừa rơi một cái đã bung cả khóa kéo, bên trong lộ ra khăn trải giường kẻ ô vuông thiếu thẩm mỹ và bộ đồ rửa mặt bằng nhựa chẳng biết có sạch hay không.

Tôi không để ý mấy thứ trên mặt đất, mà xoay gót làm một động tác chào theo nghi thức quân đội rất khôi hài với Vương bát đản: “Tuân mệnh!”

Hiệu quả không tồi, Vương bát đản sầm mặt, đóng cửa cái rầm.

Tôi nghe thấy tiếng tiếng ổ khóa vang lên, nhìn nhìn ván cửa, không có lỗ kính, tốt, tôi liền dựng ngón giữa. Mẹ kiếp, làm trò cái qué gì!

Vương bát đản đi rồi, lúc này tôi mới yên lặng quan sát “Ký túc xá”, nơi mình sẽ triển khai cuộc sống mới.

Tường đá trắng, sàn lát gạch men sứ, có bàn, một cái quạt trần hỏng, một tủ để đồ, cùng với cái giường sắt hai tầng và “Hành trang” là chiếc túi da rắn. Nếu bị khóa kín, hiển nhiên còn có buồng vệ sinh độc lập, tôi bước đến mở cửa ra, mùi vị đặc trưng xông vào mũi, nhưng không đến nỗi khó chịu như tưởng tượng, bên trong dọn dẹp cũng sạch sẽ, tổng thể mà nói, so với hầm ngầm tôi từng ở khi mới vào nghề thì tốt hơn một tẹo. Chỉ có điều Vương bát đản nói “Tám người ở” thì tôi cực kỳ hoài nghi, căn phòng này nhét ba cái giường tầng đã chẳng còn chỗ đặt chân, nếu tọng được thêm cái thứ tư, Phùng Nhất Lộ tôi đây tình nguyện bứt đầu xuống cho gã làm ghế ngồi!

Gian phòng trống rỗng chẳng có vật phẩm dư thừa nào ngoài đồ rửa mặt, mà ngay cả đồ rửa mặt cũng xếp theo thứ tự lớn nhỏ, tôi nghi ngờ kiểu này là do bị ép buộc.

Không biết các “Bạn cùng phòng” đi đâu, bao giờ mới về, nhưng vừa mới đến không thể trông cậy mấy người xa lạ giúp nhau dọn giường. Cũng may trên ống thoát nước trong WC có vắt một cái khăn, giặt đi một chút là mang ra lau được. Lau giường xong, tôi lại dùng mấy phút suy ngẫm bố cục trong phòng, rốt cuộc kéo cái bàn ở chính giữa vào tận trong cùng, kề sát lò sưởi trên vách tường, sau đó mang giường mới đến góc trái, cứ như vậy, bày biện trong phòng trở thành hai cái giường sắt chiếm cứ một góc, ở giữa là cửa sổ, bên dưới cửa sổ có lò sưởi hơi và bàn, mà cái giường mới đặt trong góc trái, dưới góc phải là tủ chứa đồ, vừa tiết kiệm không gian, vừa không ảnh hưởng mỗi khi quản giáo mở cửa.

Diện tích mỗi người được mấy mét vuông? Phỏng chừng tôi không đoán được. Vừa mới thoát dịch, nếu có SARS hay cúm gia cầm, thì cứ xác định là xong luôn.

Khăn trải giường nhà giam phát cho cũng giống quần áo tù tôi mặc, muốn xấu bao nhiêu thì xấu bấy nhiêu, không chắc có phải cố ý hay không, nhưng kiểu này đối với tinh thần của phạm nhân thì không tốt lắm. Tôi quen ngủ giường cứng, bây giờ nằm đây cũng chẳng sao, nhưng hình như giường không được chắc lắm, lần nào trở mình cũng kêu cót két như tiếng quỷ, khiếp hồn, tôi gần như đã mường tượng được hòa âm buổi tối.

Không biết ông già bây giờ thế nào rồi.

Tôi nằm trên giường, nhìn cánh cửa gỗ trước mặt, dần dần, cánh cửa biến thành một màn hình lớn, hình ảnh phiên tòa ngày đó bắt đầu chậm rãi chiếu lại. Đầu tiên là quan tòa đọc phán quyết, sau đó là vẻ mặt “Tao biết mày chẳng có kết cục tốt đâu mà” của bà cô, cuối cùng, hình ảnh dừng lại trên một ông già. Cả đời này tôi chỉ bị duy nhất ổng đánh cho gào khóc, tôi chưa bao giờ nhìn thấy ổng khóc, cái năm mẹ tôi bỏ trốn theo người khác, ổng cũng chỉ uống rượu, bây giờ mới biết, hóa ra tôi có lực sát thương hơn mẹ mình nhiều.

Má nó, sáu năm chứ mấy, sao cứ phải làm như tôi bị người ta đánh chết không bằng!

Vương bát đản quay lại như gió, ít nhất trong cảm giác của tôi, thời gian chỉ mới trôi qua một thoáng, cửa phòng giam đã bị mở ra lần thứ hai.

Bước vào đầu tiên là một thằng thanh niên chíp hôi nhỏ nhắn, chỉ cao hơn mét bảy một chút, khung xương không lớn, quần áo tù mặc trên người trông hơi rộng. Sở dĩ bảo chíp hôi là vì vừa vào cửa, cậu chàng đã phăm phăm xông đến chỗ tôi, sau đó phanh kít lại, đầu đập vào mép giường trên, đau đến kêu oai oái, “Sao lại tòi ra một cái giường?!”

Mẹ nó, cả một người sống ở đây mà mày bỏ qua à?!

“Quen nhau rồi nhỉ.” Vương bát đản đứng ở cửa, mặt người dạ thú trong bộ quân phục mùa hè.

Hai người nữa bước ra từ phía sau gã, nối đuôi nhau vào, cuối cùng thành ra Vương bát đản đứng ngoài, chúng tôi bên trong, bậc cửa phân cách, ranh giới rõ ràng.

Hai người vào sau, một nhìn như Lỗ Trí Thâm chuyển thế, đầu bóng sáng loáng, cao lớn vạm vỡ, vừa nhìn đã biết cao hơn mét chín. Tôi tự nhận thân thể mình cũng được coi là khỏe đẹp, nhưng so sánh với gã này, tôi mẹ kiếp chả khác gì tiểu thư đúng chuẩn. Người còn lại là kẻ dễ chịu nhất trong đám — Bao gồm cả Vương bát đản. Hắn cao xấp xỉ tôi, khoảng một mét bảy chín, không rõ có phải do tỉ lệ cơ thể không, nhưng nhìn hắn rất cao. Hắn đeo kính, nho nhã lịch thiệp, tuy thể hình kém Lỗ Trí Thâm, cũng thua tôi một chút, nhưng ít nhất trông vẫn ra dáng đàn ông, chẳng như thằng nhãi con mắt to kia, phỏng chừng lông tơ còn chưa mọc đủ.

“Chu Thành!” Vương bát đản bỗng nhiên hét lớn.

Tôi giật cả mình, suýt nữa thì thót tim, chợt nghe gã trắng trẻo đeo kính dõng dạc đáp lại, “Có!”

“Kim Đại Phúc!” Vương bát đản lại hô.

Lỗ Trí Thâm lưng hùm vai gấu lập tức thẳng lưng, “Có!”

“Dung Khải!”

Tôi đã thích ứng, ánh mắt chuyển sang nhãi “Hàn Quốc”, thằng nhóc không kêu to lên như bị tâm thần, mà chỉ rất quy củ, thậm chí còn hơi sốt ruột đáp “Có”, sau đó nhỏ giọng lẩm bẩm, “Du quản giáo, thực ra tôi nghĩ thói quen xác lập quyền uy để sung sướng tinh thần của ngài cực kỳ ấu trĩ, thực sự đó, hơn nữa nó còn phản ánh nội tâm cằn cỗi và buồn khổ trong ngài, đây là bệnh, phải trị…”

“Phùng Nhất Lộ!” Vương bát đản chẳng buồn để ý tới Dung Khải, xem bộ dáng có lẽ đã sớm quen với tố chất thần kinh của đối phương, cả lông mày cũng chẳng thèm nhíu.

Bị điểm danh, tôi quyết định noi theo đại đa số, nghỉ, nghiêm, hít sâu, phồng ngực, “Có —-”

Vương bát đản ngoáy ngoáy lỗ tai, vẻ mặt rất đáng ăn đòn, “Được rồi, sau đây tất cả mọi người ngồi thành hàng một, tương thân tương ái, hỗ bang hỗ trợ, ai ngứa ngáy thì cứ gây chuyện, tôi đang chán đây.”

Không ai đáp lời.

Vương bát đản cũng không cần ai đáp lời, đóng cửa khóa lại, xoay người bỏ đi.

Có nghe lời hay không, dần dần sẽ biết đáp án.

Quản giáo đi rồi, không khí trong phòng giam mới chậm rãi lưu động, Kim Đại Phúc đi đến vòi nước rửa mặt, sau đó đặt mông ngồi xuống giường dưới bên trái, cởi giày nằm lên giường, xoay người chợp mắt. Chu Thành cũng đến vòi nước rửa tay, rửa rất nghiêm túc, tôi đoán chừng người này bị bệnh sạch sẽ, bình thường chẳng có ai rửa đến bốn lần xà phòng. Xong xuôi, hắn leo lên giường trên của Kim Đại Phúc, rút dưới chăn ra một quyển sách, chăm chú đọc. Kế tiếp, Dung Khải cũng không chịu nhàn rỗi, quấn lấy tôi lải nhải.

“Này, anh phạm tội gì thế… Đừng nói đừng nói! Để tôi đoán đã… Tuổi từ hai mươi tám đến ba mươi hai, ánh mắt lửng lơ do dự, ngón tay dài nhỏ không chai, tâm tình ổn định… Còn hơi bất cần đời, hẳn là không có cảm giác mình phạm tội gì lớn… Gây thương tích? Không giống lắm… Giết người cướp của thì càng pass, tội sát nhân thì không đến phòng giam của bọn tôi…” Chẳng biết tại sao, nói đến đây, cậu ta bỗng ngẩng đầu liếc mắt nhìn Chu Thành, sau đó khóe miệng cong lên thành một hình vòng cung thiếu thiện chí, “À à, cũng có người ngoại lệ, nhưng anh trông có vẻ không phải… Để tôi suy nghĩ lại chút, lừa đảo? Trộm cắp? Cưỡng hiếp chắc không có nhiều khả năng, nhưng vẫn không thể loại trừ…”

“Trộm cắp.” Tôi nghiến răng nghiến lợi phun ra câu trả lời chính xác, không thể dễ dàng tha thứ cho một thằng nhãi con dám xúc phạm nhân phẩm của tôi. Ạch, mà tôi có thứ này sao?

“Chả vui gì cả.” Nhãi con lại còn dám ra vẻ thất vọng.

Cậu ta hi vọng người nào sẽ vào đây? Lúc này lại đến lượt tôi tò mò.

Chỉ có điều ranh con kia hiển nhiên không có ý muốn giải đáp, cậu ta tụt giày, chân trần chạy phình phịch trên đất, sầm một cái, nhảy lên giường dưới, cuộn mình như cá chạch, “Chán thế, má nó chứ, phòng nhỏ tí thế này mà còn tọng thêm người!”

Đờ! Tao chưa ghét mày điên mà mày đã ghét tao rồi?!

“Cũng chả phải tôi chọn vào đây, hơn nữa các phòng khác toàn tám người còn gì?” Mẹ ôi, Vương bát đản kia sẽ không lừa tôi chứ?

“Du Khinh Chu bảo anh vậy?” Đầu óc Dung Khải xoay chuyển rất nhanh, điểm ấy tôi đã lĩnh giáo, đó là lý do cậu ta không cần tôi trả lời, cái gọi là câu nghi vấn, cùng lắm cũng chỉ là một loại biến thể của câu khẳng định mà thôi, “Thế gã ta có bảo anh diện tích phòng số Mười bảy chỉ bằng nửa các phòng khác không?”

“Hả? Vì sao?” Tôi biến thành đồ ngốc đúng như ý muốn của cậu ta.

“Bởi vì phòng chúng ta nằm cuối nhà giam, kết cấu đặc thù.” Một giọng nói thô ráp, trầm khàn truyền đến, Kim Đại Phúc chẳng biết đứng dậy từ lúc nào, chau mày ra vẻ mất kiên nhẫn, “Dung Khải, tám trăm năm rồi mày chưa được nói à?”

Người bị điểm danh “Xì” một tiếng, bất đắc dĩ ngậm miệng.

Tôi nhướn mày, tiếng nói rất có trọng lượng nha, chẳng lẽ đây chính là bá chủ nhà tù trong truyền thuyết?

Thế nhưng Lỗ Trí Thâm không phát uy tiếp, Dung Khải im lặng rồi, gã liền nằm xuống, trở mình tiếp tục ngủ.

Trước khi tới đây, tôi đã mô phỏng ra vô số loại hình của nhà tù theo như phim ảnh, tất nhiên không thể thiếu bạo lực và lộn xộn, thậm chí tôi còn nghĩ tới việc bắt chước bộ phim Mỹ đang gây sốt gần đây, xăm bản đồ nhà lao lên thân, thế nhưng phương án này không được khả thi cho lắm, chưa nói đến chuyện xăm mình đau đớn không phải là thứ một kẻ chỉ quen xa hoa dâm dật như tôi có thể chịu được, mà tôi đào đâu ra bản đồ nhà giam? Baidu còn chả biết. Tóm lại là tiếc nuối từ bỏ kế hoạch này.

Nhưng hiện tại xem ra cũng đúng. Ở đây khá hơn tôi nghĩ, ít nhất cả đám nhìn còn giống người.

Ôi, phí công tôi lên nhiệt huyết chuẩn bị tinh thần mấy ngày trời, tiếc thật.

Hết chương 1.

~~

*Chú thích:

(*) Ngô Ngạn Tổ:

25017699_1

Ngô Trấn Vũ:

ngo tran vu

—> Mặt mũi giống Ngô Ngạn Tổ, phong cách giống Ngô Trấn Vũ, khốn khiếp đẹp troai dữ =)))

(**) Chăn gấp theo hình đậu phụ:

6927e7a5jw1ejlt934ekgj20im0dtab1

Thêm Lỗ Trí Thâm cho dễ hình dung anh Kim Đại Phúc:

013

~~~

*Note: Về cái tên Du Khinh Chu: Thực ra họ của anh đọc đúng phải là “Dụ” Khinh Chu… Giống cái họ của Yến Minh Tu chính xác phải đọc là “Án” Minh Tu ấy. Bạn nào không thích cách gọi này thì cứ copy về rùi Ctrl+H là xong nhé


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.12.2017, 19:14
Hình đại diện của thành viên
Ban quản lý
Ban quản lý
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 100 Chưa rõ
Bài viết: 7423
Được thanks: 3151 lần
Điểm: 10
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Thế gian đẹp nhất trong làn gió - Nhan Lương Vũ - Điểm: 10
Chương 2.


Trên tường có cái đồng hồ, chẳng biết treo lên từ đời nào, mặt đồng hồ bám đầy bụi, bên mép còn hơi ố vàng, tôi hoài nghi nó vốn là màu trắng, đáng tiếc khung thủy tinh không ngăn chặn được bụi trần năm tháng.

Kim đồng hồ vẫn chạy, nên tôi biết ba người kia được quản giáo thả vào lúc sáu rưỡi chiều, mà bây giờ đã mười giờ tối. Bữa cơm gần nhất tôi ăn là trên đường đến trại giam, một cái bánh bao, một miếng dưa muối, ăn xong còn chẳng được uống nước. Cái xe đi đến trại tạm giam xóc nảy như bị thủng lốp, tôi cũng tròng trành cả quãng đường, cuối cùng thì bánh bao vào miệng lại phun ra mất nửa. Mà bây giờ, nửa kia cũng tiêu hóa từ đời nào rồi.

Cảm giác đói đúng là thử thách lớn của con người, nó không giống bị đau, đau thì còn cắn răng chịu được, ai cũng có khả năng tự hồi phục, cái gì mà hồng cầu giúp lành vết thương linh tinh, nhưng còn đói, thì chẳng biết giải quyết thế nào. Dạ dày không có khả năng vô duyên vô cớ tự sinh ra gì cả, ngoại trừ cái dịch vị acid chết tiệt, thế nên mi cứ tiếp tục đói, đói đến khó chịu.

Tôi thử nghĩ về những chuyện khác để phân tán chú ý, tỷ như ba người kia đã ở đây bao lâu, phạm tội gì, lãnh án bao nhiêu năm, rồi tỷ như giường trên của Dung Khải là ai, tại sao không thấy đâu…

Kỳ thực muốn biết cũng chẳng khó, cứ tự nhiên hỏi vài câu là được, nhưng tôi vẫn không mở miệng, thà rằng hi sinh vô số tế bào não. Không vì cái gì khác, mà chỉ vì bầu không khí trong căn phòng này. Từ khi Dung Khải ngừng nói chuyện, căn phòng không còn một âm thanh, cả đám hoặc giả chết, hoặc đọc sách, hoặc cầm bút vẽ vời linh tinh, trong mấy tiếng đồng hồ chập chờn ngủ, tôi còn mơ màng nghĩ mình đang nằm trong nhà xác tĩnh mịch.

Thấm thoắt đã mười giờ hai mươi lăm, tôi đang suy nghĩ làm cách nào để thông báo tình trạng đói của mình với quản giáo, cánh cửa phòng giam đột nhiên bật mở như có thần giao cách cảm. Vương bát đản vẫn đứng bên ngoài như thường lệ, không có vẻ gì là muốn bước vào, nhưng đôi mắt gã rà soát toàn bộ căn phòng, gã cầm một file kẹp tài liệu kiểu thập niên tám mươi, ra vẻ sắp điểm danh.

Dung Khải bỗng nhiên tụt xuống khỏi giường, thẳng lưng đứng dậy, “Báo cáo!”

Du Khinh Chu chẳng buồn chớp mắt, “Nói.”

“Giường người mới chắn mất gương, tôi xin phép đưa gương treo lên cạnh tủ để đồ!”

Tôi vô thức nhìn về phía trong giường, quả nhiên, trên tường có một cái gương cao khoảng nửa mét, từ góc độ của tôi chỉ nhìn được phân nửa, nửa kia phải trèo lên giường trên mới thấy được. Lúc kéo giường tôi không để ý, nếu Dung Khải không nhắc, hơn nửa đêm dậy đi nhà cầu mà nhìn thấy chính mình, có khi tôi còn bị hù chết.

Thảo nào Dung Khải vừa vào cửa đã chạy đến giường tôi, thì ra là muốn ngắm vuốt.

“Gương trong phòng đều đã thống nhất vị trí, không thể tự ý di chuyển, bác bỏ.” Vương bát đản cậy uy, tư thế nhìn như cán bộ cao cấp.

“Báo cáo quản giáo,” Dung Khải rất kiên trì, “Tôi cho rằng đặt gương bên giường người mới là bất lợi cho tình đoàn kết.”

Cuối cùng Du Khinh Chu cũng chịu nhíu mày, dùng vẻ mặt ý bảo, tiếp đi.

“Tôi nghĩ thế này, giường của người mới chặn mất cái gương, mỗi lần muốn soi, chúng tôi đều phải trèo lên giường người mới, một lần hai lần thì còn được, nhưng nhiều lần quá thì người mới sẽ không vui, sẽ chê chúng tôi làm bẩn giường, đầu tiên là cãi vã, sau đó là ẩu đả, hoặc là chúng tôi có người đi vệ sinh, lúc quay về muốn soi gương lại phải đi qua giường, chẳng bằng nhấc cả cái giường lên, nhất cử lưỡng tiện, ai cũng thoải mái. Vì vậy đoàn thể nhỏ sẽ hình thành, không phải hôm qua quản giáo còn dạy chúng tôi, chủ nghĩa đoàn thể nhỏ là cái u ác tính trong nhà giam, phải kiên quyết diệt trừ sao?”

Màn ba hoa chích chòe này chỉ khiến tôi trố mắt nghẹn họng, từ soi gương sang nhấc giường? Má nó, đây là logic của người địa cầu sao?

Vương bát đản so ra thì bình tĩnh hơn tôi, ung dung nghe Dung Khải lập luận xong, gã mỉm cười, “Gương là vật chết, người là vật sống, gương không chuyển được, nhưng người thì chuyển được, sang khu số Mười lăm thì thế nào?”

Tôi đoán chừng nhà giam số Mười lăm chắc phải là đầm rồng hang hổ, bởi vì Dung Khải vừa nghe thấy từ này đã lập tức trợn tròn mắt, ra vẻ rất vô tội, ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ, “Du quản giáo, tôi nói đùa ấy mà, gương cứ treo đó là tốt lắm rồi, ngày ngày leo lên leo xuống còn có thể rèn đúc thân thể.”

Du Khinh Chu thu lại ý cười, đôi mắt dần dần lạnh lẽo. Gã không nói gì, nhưng tôi phỏng chừng mỗi người ở đây đều cảm nhận rõ sự phân chia giai cấp. Có thể đôi khi Dung Khải dám nói giỡn với gã, nhưng cũng chỉ giới hạn trong những lúc tâm trạng gã không tồi, giống như bị một con mèo nhỏ giương vuốt cào, vui thì không thèm chấp, còn bực thì, cắt phăng mấy cái móng vuốt đó luôn.

Nhưng tôi thực sự quá đói rồi, bị nhu cầu sinh lý mãnh liệt chi phối, nhân lúc đối phương còn đứng đó, tôi vội vàng xuống giường, nghiêm túc kháng nghị, “Du quản giáo, ở đây không cho ăn cơm à?”

Vương bát đản đang cầm bút máy gạch xóa gì đó trên giấy, nghe vậy thì ngẩng đầu lên, khinh miệt quét mắt nhìn tôi một vòng, lông mày cũng chẳng buồn nhếch, “Thứ nhất, nói chuyện với quản giáo phải đứng ngay ngắn, ưỡn ngực ngẩng đầu. Thứ hai, trước khi nói phải hô ‘Báo cáo’. Thứ ba, sáu giờ năm mươi phút sáng ngày mai sẽ có cơm, không muốn chết đói thì cố chịu, còn nếu chịu không nổi, cứ đến văn phòng tôi tâm sự.”

Tôi chịu nổi.

Tuy các đốt ngón tay nghiến chặt vào nhau tới kêu răng rắc, tuy những móng tay so le đâm vào da thịt tới đau nhức, nhưng tất cả đều không ảnh hưởng tới chuyện tôi làm một người đàn ông chân chính, thực sự thực lòng, tôi chịu nổi.

Cái gọi là tâm sự, tôi đã trải qua ở trại tạm giam, và đời này chẳng bao giờ muốn trải qua lần thứ hai. Chẳng rõ bọn này kiếm đâu ra nhiều thủ đoạn như thế, mi sẽ sống không bằng chết, nhưng xét nghiệm lại chẳng có vết thương nào.

Sự khác biệt lớn nhất giữa cầm thú và mặt người dạ thú chính là vế thứ hai mặc bộ quân phục.

Cũng may Du Khinh Chu không thích dùng hình, thấy tôi hiền lành, gã bèn hứng khởi ngáp một cái, sau đó đóng cửa, khóa lại, hai động tác thành thạo lưu loát. Tôi âm thầm thở phào, rồi cầu nguyện, chỉ mong gã không đổi ý.

Du Khinh Chu đi khoảng năm phút, đèn phòng giam bỗng nhiên tắt ngóm, tôi vô thức nhìn về phía song sắt, bên ngoài cũng tối om om.

Thế này là sao? Cúp điện?

Hiển nhiên là không phải.

Phản ứng đặc trưng của cúp điện đột xuất là sẽ có người chạy đến gào to, dù điều kiện nơi này hữu hạn, không thể bỏ trốn, nhưng rối loạn thì vẫn phải có, còn bây giờ, toàn bộ khu nhà lao im lặng không tiếng động, giống như một cảng quân sự về đêm.

Bỗng dưng tôi hiểu ra, đây là tắt đèn. Hèn gì vừa nãy khốn khiếp vào kiểm tra quân số, hóa ra là điểm danh trước khi ngủ.

Nhưng mà tôi không ngủ được.

Tôi đói, tôi sắp biến cmn thành sói đói trong truyền thuyết!

Lục đục đứng dậy, mò mẫm tìm cái cốc nhựa trong túi da rắn, tôi giống như một kẻ trộm… À không đúng, tôi vốn chính là một kẻ trộm… Rón ra rón rén mò đến cửa, ở đó có hai cái phích nước, chẳng có gì bỏ bụng, tôi chỉ đành rót nước uống cho no.

Cũng may, một trong hai cái phích vẫn còn phân nửa, mà càng may hơn, phích cũ rích không giữ ấm được nữa, vậy là tôi đỡ phải thổi phù phù uống nước nóng giữa mùa hè.

Ừng ực trút nửa phích nước xuống dạ dày, rốt cục tôi mới tìm được chút ảo giác thoải mái giữa cơn chướng bụng, đang chuẩn bị mò mẫm quay về giường, lại chợt nghe Dung Khải lẩm bẩm trong bóng tối, “Người mới, bật quạt lên.”

‘Người mới’ là nick name của tôi, hoặc là tên gọi chung của tất cả những phạm nhân mới đến. Tôi quyết định cứ chịu đựng trước, còn nhiều thời gian mà, so đo với một thằng nhãi con thì quá phí phạm ba mươi năm cơm gạo.

Quạt trần cũ kỹ rung rung quay, đung đưa như thể sắp rụng xuống đến nơi.

Tôi lại nằm lên giường, chẳng thấy gió ở đâu cả.

Không gian vẫn im lặng, ngoại trừ tiếng quay chầm chậm của cái quạt già. Sáu năm, hơn hai ngàn một trăm đêm như thế này, tôi sắp vượt qua một đêm, sau đó vẫn còn hơn hai ngàn một trăm đêm nữa.

Dung Khải ngủ rất nhanh, không biết có phải tại tiếng quạt quay ám thị tâm lý hay không, chưa được bao lâu thì cậu chàng đã pho pho ngáy, khụt khịt như heo. Tôi chợt nhớ lại cái hồi mình bằng tuổi cậu ta, tốt nghiệp trung học, không có gì làm, mặc sức lê la cả đêm với đám bạn bất lương, sau đó cũng lăn ra trước tiên, ngủ tít mít như một con heo hạnh phúc.

Như thể muốn hòa âm cùng tiếng ngáy, từ một cái giường khác cũng truyền đến tiếng vang, giống như có ai đó đang liên tục xoay người, làm cho cái giường kẽo cà kẽo kẹt. Tôi nhíu mày, nghiêng tai lắng nghe, phát hiện ngoại trừ tiếng giường kêu, còn có cả tiếng người dồn dập thở.

Tiếp sau đó, một giọng nói mệt mỏi trầm trầm vang lên, “Đừng… Mệt…”

Má nó, hơn nửa đêm nghe phải câu này cũng đủ chết khiếp. Vô số tình cảnh ma quỷ tại ngục giam hiện lên trong óc tôi, tôi sợ run cả người, nếu gặp phải mấy chuyện đó thì có muốn cũng chẳng trốn thoát!

“Mai thứ Bảy…” Lại một giọng nói khác cất lên, rất khàn, tràn trề sắc dục.

Tôi sửng sốt, giọng nói vừa rồi tôi biết, Kim Đại Phúc, vậy thì cái giọng lúc trước là Chu Thành? Bởi vì Dung Khải vẫn đang ngáy pho pho cứ như nhạc nền.

“Ư… A…”

“Thả lỏng chút.”

“Không, không được…”

“Làm bao nhiêu rồi mà sao vẫn chặt thế…”

Tôi cảm giác da đầu run lên, như thể có cả ngàn con ngựa đang rầm rầm phi trên hoang mạc, má, tình huống này là sao?!

“Kim Đại Phúc, mẹ nó chứ, một tuần không làm thì anh chết à? Tôi đây vừa mới ngủ!”

Người bị kêu tên không mảy may phản ứng, chính xác thì gã không rảnh rỗi đi phản ứng Dung Khải, bởi vì tự thân còn đang ra sức hự hự kéo cày. Chu Thành thì khỏi phải nói, phỏng chừng bây giờ cũng chẳng lên tiếng nổi.

Dung Khải thở phì phò, chẳng còn cách nào khác, cuối cùng chỉ đành chửi một câu cho hả giận, “Tôi chúc các người sớm nhiễm HIV!”

Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu. Tôi nghĩ Kim Đại Phúc sẽ rất tự nguyện thôi. Xem ra gã cũng chẳng phải là bá chủ nhà tù, bằng không thì Dung Khải sẽ tuyệt chẳng dám nói càn như vậy, tôi lại phát hiện ra chỗ này rất tốt, bình đẳng nhân quyền.

A a ư ư kéo dài hơn một tiếng, tôi rất bội phục sức chiến đấu bền bỉ của Kim Đại Phúc, nhìn theo góc độ ấy, người anh em này đúng là mạnh nhất. Dung Khải lại ngủ, mặc xác hai người kia hành quân lặng lẽ, nhìn theo góc độ này, ranh con nọ cũng là mạnh nhất.

Không gian lại một lần nữa tĩnh lặng, mọi âm thanh tiêu biến, chỉ còn lại tôi, Phùng Nhất Lộ.

Đêm tối nhuộm đen đôi mắt tôi, tôi tiếp tục dùng nó nhìn vào đêm tối.

Hết chương 2.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 112 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

7 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

19 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 84, 85, 86


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

♥ Maybe ♥: Tiểu Tinh, lâu rồi không gặp
Chuột Tinh: chít chít! chụt mà Tiểu Du :kiss: , chạy chạy :)2
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 2626 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Aka: Theo t nhớ con con chuột :D2
Độc Bá Thiên: Là ai nhể :think:
Độc Bá Thiên: Mất Quần :)2
Độc Bá Thiên: Trắng độc lạ
Nhạc Bất Quần: 5ting!!! haz, úp mặt tiếp thôi :cry: :cry: mít ướt cho người thương chơi :)2
Aka: =.= đang tìm màu độc nạ
Độc Bá Thiên: :think: ờ.... tui tưởng có màu mới gì lạ chứ :)2
Aka: Bà uyên aaaaaa bà thấy t ko :wave2:
Aka: Bà uyên đấu đồ cho tui đi :love:
Uyên Xưn: ace vào đào hố đê viewtopic.php?t=365055&p=2259834#p2259834
Aka: Nó cho bà nghe r còn gì =.=
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Độc Bá Thiên: Oái oái.... Ri là ed tự do á :shock:
Uyên Xưn: ace vào đào hố đê viewtopic.php?t=365055&p=2259834#p2259834
Cô Quân: Ủi bây giờ có cả nick xanh ngọc ed tự do á
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 341 điểm để mua Nữ vương
Tuyền Uri: Hựn con gái
Lãng Nhược Y: Nguyên tỷ~~
Lãng Nhược Y: Nương đặt lại đi :sweat:
Lãng Nhược Y: Á, xin lỗi nương, con ko thấy tin
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 323 điểm để mua Nữ vương
Sếu: Ahuhu bảo bối nhường cho nương :cry3:
Shop - Đấu giá: Sếu vừa đặt giá 306 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 405 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 290 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: trantuyetnhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 294 điểm để mua Sofa tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.