Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 

Sủng thiếp ở vương phủ - Giả Diện Đích Thịnh Yến

 
Có bài mới 21.04.2018, 23:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 466
Được thanks: 1960 lần
Điểm: 30.6
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thiếp ở vương phủ - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 57
☆ Chương 15
     

Tấn vương quay về bất thình lình, làm cho toàn bộ Tấn vương phủ đều chấn động trong đêm.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Ở Lưu Xuân Quán, Tư Ý Viện, Tê Hà Các, Thính Tuyết Cư cũng đồng thời nhộn nhịp sáng đèn, cho đến lúc Tấn vương trở về Triều Huy Đường, toàn bộ hậu viện mới lần nữa yên lặng trở lại.
     
Trong Lưu Xuân Quán, Hồ trắc phi tức tối rút trâm cài trên đầu mình xuống, quăng trên mặt đất, vốn nàng ta muốn giữ Tấn vương lại Lưu Xuân Quán, nào biết Tấn vương căn bản là không để ý đến nàng ta, quay lưng rời đi.
     
Mặc dù tính tình của Tấn Vương cứng nhắc lạnh nhạt, nhưng rất ít khi không cho Hồ Trắc Phi mặt mũi như thế.
     
Không cần đoán, khẳng định là Tấn vương nổi giận.
     
Hồng Đào đi tới nhặt cây trâm lên, cũng đi đến bên cạnh Hồ trắc phi khuyên nhủ: "Nương nương, điện hạ vừa từ bên ngoài trở về, phong trần mệt mỏi, khẳng định là cần nghỉ ngơi và hồi phục một chút."
     
Hồ trắc phi cực kỳ giận dữ nói: "Đám gác cổng kia làm ăn cái kiểu gì vậy, điện hạ hồi phủ cũng không biết đến báo tin, hại bản phi phải vội vã đuổi qua, điện hạ coi trọng tiểu quận chúa, khẳng định sẽ cho rằng bản phi không làm tròn trách nhiệm mẫu thân."
     
Thật ra, Hồ trắc phi cũng cảm thấy mình rất oan uổng, ai không muốn nuôi hài nhi mình đã cực khổ sinh ra ở bên người, nhưng vương phi, tâm tư của tiện nhân kia cay độc, cứ ở giữa ngáng chân làm cho điện hạ hiểu lầm nàng ta, mới khiến tiểu quận chúa tách ra ở riêng một viện.
     
Nhìn như tiểu quận chúa hiện giờ vẫn còn ở Lưu Xuân Quán, kì thực, trong phủ đều biết rõ chuyện gì xảy ra, cái mà Hồ trắc phi gọi là thịnh sủng độc nhất vô nhị lúc này đã bị giảm giá, tất cả mọi người đều biết điện hạ vẫn anh minh thần võ, cũng không phải là bị nữ sắc làm mê đắm váng đầu.
     
Hồ trắc phi hận, hận không thể ăn tươi nuốt sống Tấn vương phi, như thế cũng không thể giải hết nỗi oán giận trong lòng nàng ta.
     
"Tiểu quận chúa nháo đêm không phải là lần một lần hai, cũng không phải là Sở lương y không có tới xem qua, trên dưới trong phủ đều biết rõ, sao điện hạ có thể giận chó đánh mèo lên người trắc phi." Hồng đào khuyên nhủ. Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
"Ngươi đừng có quên, tiện nhân đó am hiểu nhất là gây sóng gió, chọc đao sau lưng, nhũ mẫu kia là ả nhét vào, còn không biết ả sẽ khoe khoang công lao ở trước mặt điện hạ như thế nào, tiện thể lại ngáng chân ta, bản phi còn muốn đưa tiểu quận chúa trở về….."
     
"Không được, không được!" Hồ trắc phi đi qua đi lại vài bước, hạ quyết tâm: "Nhũ mẫu kia tên là gì? Bản phi muốn thưởng cho nàng ta, còn phải trọng thưởng, mặt khác, cho người nhìn chòng chọc cái ả tên Thúy Trúc kia, tìm cơ hội đuổi ả ra ngoài, hiện giờ điện hạ đã hồi phủ, đừng có kì kèo mè nheo nữa, đỡ phải sinh sự thêm."
     
"Dạ."
     

*****

     
Ngọc Nương vội vàng tắm rửa sạch sẽ, để một đầu tóc ướt hướng về phía tiểu lâu đi tới.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Gió ngừng, lại đổ mưa, mưa không lớn, từng giọt tí tách, cuối cùng trời cũng không còn nóng bức nữa.
     
Ngọc Nương đi dọc hành lang gấp khúc, đi một mạch đến tiểu lâu, tiểu quận chúa đã ngủ, Tiền nhũ mẫu và mấy người Mục ma ma vẫn còn canh giữ ở một bên.
     
Chiếc nôi làm bằng gỗ tử đàn khắc chữ phúc lộc thọ đặt ở trước giường, phía trên treo màn lụa mỏng, gian phòng ngủ được sửa sang theo phong cách nhất quán (trước sau như một) của vương phủ, xa hoa mà khiêm tốn lại không mất đi sự tôn quý vốn có.
     
Hình như tiểu quận chúa ngủ không yên giấc, sau khi hành lễ với Mục ma ma, Ngọc Nương nghe thấy động tĩnh của bé bên trong nôi, là loại thanh âm dùng khoang mũi phát ra, tiếng ưa ưa trong cổ họng, thanh âm rất nhỏ, nhưng bé lại không có tỉnh.

Ngọc Nương biết đây là biểu hiện của giấc ngủ không ngon, đại khái là vẫn có chút không thoải mái ở chỗ nào đó.
     
Nàng đi tới xem, thấy tiểu quận chúa lại bị người ta bọc thêm một tầng tã lót, không khỏi thở dài, giảm thấp thanh âm nói: "Tiểu quận chúa ngủ mà bị bao bọc như thế, nhất định là không thoải mái."
     
Tã lót là do Tiền nhũ mẫu bao bọc, ở Đại Kiền, tất cả tiểu hài tử mới sinh đều là như thế, phải bao quấn từ nhỏ, như thế thì tay chân của hài tử mới thẳng được, sao nhũ mẫu họ Tô này lại cứ thích kén cá chọn canh.
     
Tiền nhũ mẫu cảm thấy Ngọc Nương không chỉ đang kén cá chọn canh, còn cảm thấy là nàng đang nhằm vào nàng ta, nàng ta cũng không quên, trước kia mình cùng Vương nhũ mẫu đã ép buộc đối phương như thế nào.
     
Nhưng đây vốn là sự bế tắc không thể lý giải, tiểu quận chúa chỉ có một, bên cạnh lại có bốn nhũ mẫu, chờ tiểu quận chúa dần dần lớn lên, nhũ mẫu bên người bé sẽ càng ngày càng ít, cuối cùng chỉ còn một người lưu lại, để có thể trở thành nhũ mẫu chính thức, vì vậy, nếu chờ đối phương đứng vững gót chân rồi mới đối phó, không bằng sớm ra tay, chèn ép đối phương đến không còn chỗ đứng.
     
"Tiểu hài tử nhà ai mà không phải như thế lớn lên, như thế nào ở trong miệng Tô nhũ mẫu lại giống như chúng ta cố ý dày vò tiểu quận chúa?" Tiền nhũ mẫu nói ra suy nghĩ thực sự trong lòng mình, cảm thấy ủy khuất vô cùng, nhìn về phía Mục ma ma: "Ma ma, cũng không phải là ngày đầu tiên nô tỳ hầu hạ tiểu quận chúa, trước kia tiểu quận chúa đều rất tốt, ngay cả vương phi và trắc phi cũng khen nô tỳ và Vương tỷ tỷ chăm sóc tiểu Quận chúa rất tốt, mũm mĩm lại chắc nịch, về phần chứng khóc đêm, gần như tiểu hài tử mới sinh nào cũng có một thời gian như thế, xác thực Tô nhũ mẫu rất có bản lĩnh, khi nãy cũng đã làm cho tiểu quận chúa giảm bớt khóc nỉ non, nhưng chuyện đó cũng không chứng tỏ được gì, không thể vì chuyện này mà bác bỏ tất cả vất vả của nô tỳ và Vương tỷ tỷ."
     
Những lời này, nghe như rất ngay thẳng, thật ra là có hai ý, một là muốn nói Ngọc Nương chính là mèo mù bắt được một con chuột mắc dịch bệnh, mới có thể đánh bậy trúng bạ, mặt khác, cũng là kể lể ủy khuất với Mục ma ma, thuận tiện lấy lui làm tiến ám chỉ Ngọc Nương có ý tứ khác.
     
Nếu là kiếp trước, Ngọc Nương đã bị hoảng sợ đến mức không biết nên làm như thế nào cho tốt, chỉ muốn lên tiếng giải thích mình không có loại tâm tư kia, nhưng đã sống nhiều hơn người khác một đời, cái khác Ngọc Nương hẳn không, trấn định thì vẫn có vài phần.
     
Quan trọng nhất là, Ngọc Nương tin tưởng Mục ma ma tự có phán đoán của mình.
     
Lui một vạn bước mà nói, tiểu quận chúa như thế đại khái cũng không phải một ngày hai ngày, vì cái gì mà không thể thử biện pháp khác?
     
Ngọc Nương cũng muốn nói ra suy nghĩ của mình, so với Tiền nhũ mẫu đang giả bộ ủy khuất, hiển nhiên là thái độ ôn hòa của Ngọc Nương càng làm cho Mục ma ma thưởng thức, chẳng qua Mục ma ma cũng không thể gạt bỏ sự vất vả trước kia của hai người Tiền nhũ mẫu, rốt cuộc thì quan niệm ‘vào trước là chủ’ dù thế nào cũng né không được.
     
"Cứ làm theo cách của Tô nhũ mẫu thử xem, thử cũng không trở ngại gì, phần tâm tư của ngươi và Vương nhũ mẫu đối với tiểu quận chúa, ta cùng điện hạ đều nhìn thấy, sẽ không để cho sự vất vả của các ngươi uổng phí, như vầy đi, gần đây ngươi và vương nhũ mẫu cũng đã vất vả, buổi tối lại ngủ không được, ban ngày còn phải trông chừng, đêm nay ngươi trở về nghỉ ngơi, ngày mai lại đến trực."
     
Mục ma ma trấn an một phen, sau đó để cho Ngọc Thúy đưa Tiền nhũ mẫu vẫn đang còn có chút ủy khuất đi, bà liếc nhìn Ngọc Nương một cái, dù không nói lời nào, Ngọc Nương cũng hiểu ý của bà.
     
Ngọc Nương gật gật đầu, duỗi tay vào trong nôi cởi bỏ tã lót trên người tiểu Quận chúa.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Động tác của nàng cực kỳ dịu dàng, sau khi cởi bỏ tã lót, lại tiện tay nhẹ nhàng mát xa tay và chân cho tiểu quận chúa, có lẽ thủ pháp của nàng dịu dàng, cũng có thể xác thực là không thích mặc tã lót kia, tiểu quận chúa cũng không tỉnh giấc, chỉ di động hai cái rồi ngủ thật say, lần này bé ngủ rất ngon, lại không hề phát ra tiếng ưa ưa do ngủ không yên như lúc trước.
     
Tiểu quận chúa cũng mệt mỏi, dù sao đối với một tiểu hài tử mà nói, khóc nỉ non cũng là một sự kiện cực kỳ hao phí thể lực.
     
Thấy vậy, rốt cuộc Mục ma ma cũng thở nhẹ ra một hơi, đi đến cái ghế bên cạnh ngồi xuống.
     
Bà đã lớn tuổi, lại liên tục căng thẳng thần kinh, hiện giờ rốt cuộc có thể nghỉ ngơi một lát, bà nửa khép mắt ngồi ở chỗ kia, trong phòng rất yên tĩnh, có thể nghe được cả tiếng kim rơi, Ngọc Nương lặng lẽ liếc mắt nhìn bà một cái, cũng không nói lời nào mà là ngồi xuống lẳng lặng nhìn tiểu Quận chúa bên trong nôi, Ngọc Thúy đi pha cho Mục ma ma tách trà, bà bưng lên khẽ nhấp hai cái rồi bỏ xuống, vừa định đứng lên nói gì đó, lúc này Ngọc Yến từ ngoài cửa đi vào, kề sát bên tai bà nói vài câu.
     
Mục ma ma nhìn Ngọc Thúy một cái, sau đó dẫn Ngọc Yến rời đi.
     
Trong phòng chỉ còn lại hai người Ngọc Nương và Ngọc Thúy.
     
Ngọc Thúy nhỏ giọng nói: "Hôm nay ta và Tô nhũ mẫu cùng nhau gác đêm, ngươi có thể ngủ trước, nếu tiểu quận chúa tỉnh dậy đói bụng, ta sẽ gọi ngươi."
     
Nàng chỉ chỉ cái sập kiểu tháp quý phi dưới cửa sổ hướng nam, trên đó đặt một bộ chăn nệm, hiển nhiên là có người đã sớm chuẩn bị tốt, ngược lại trong phòng có giường, nhưng giường này cũng không phải cho hạ nhân ngủ. Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Ngọc Nương nói: "Ban ngày Ngọc Thúy cô nương cũng đã vất vả, hay là ngươi ngủ trước đi, ta không mệt."
     
Thấy Ngọc Thúy không động đậy, nàng nở nụ cười nhu hòa: "Từ lúc tới đây, mỗi ngày đều là nhàn rỗi ăn cơm không làm việc, trong lòng cảm thấy vô cùng bất an, hiện giờ rất không dễ dàng mới có thể được bên trên trọng dụng, lúc này cũng nên cố gắng nỗ lực, hơn nữa, ngươi nhìn mái tóc ướt nhẹp này của ta đi, còn chưa có khô, bây giờ cũng ngủ không được, và lại cũng không biết nửa đêm tiểu quận chúa có thức giấc hay không, Ngọc Thúy cô nương cứ nghỉ ngơi trước đi."
     
Ngọc Thúy cũng không nói thêm gì, đi sửa sang đệm mền đã được trải tốt, sau đó nằm xuống.
     
Hơn nữa, trận này, nàng thật sự rất mệt mỏi.
     

*****
     

Trăng tàn lại khuyết, mưa đêm lất phất.
     
Trong màn đêm, Tấn vương phủ tựa như một con thần thú trong cơn ngủ say, yên tĩnh nhưng lại tràn trề uy nghiêm.
     
Quy củ ở Tấn vương phủ cực kỳ nghiêm khắc, sau khi lên đèn, nếu như vô sự, nghiêm cấm người nhàn rỗi dạo quanh ở trong phủ.
     
Triều Huy Đường nằm ở vị trí trung tâm của Tấn vương phủ, lấy chính diện và kết cấu độc lập làm giới hạn, phân chia Tấn vương phủ thành hai phần, phía trước là tiền viện của vương phủ, phân biệt rõ trung, đông, tây ba ngã, trung đường là nơi thường ngày Tấn vương xử lý chính vụ quan trọng của thái ấp, tiếp khách đãi tiệc cũng ở đây, đông đường và tây đường theo thứ tự là chỗ ở của môn khách, phụ tá, gia tướng, hộ vệ, cùng với sở tư (quản lý tiền bạc), xa mã và hồi sự (bẩm báo) trong vương phủ.
     
Triều Huy Đường hoàn toàn tiếp nối tiền viện cùng hậu trạch, chính là chỗ ở của Tấn vương.
     
Nói là 'Đ :boxing3: ường', kì thực thập phần rộng lớn, khác với phong cách tú lệ lịch sự tao nhã ở hậu trạch, bên trong nơi đây trang nghiêm khí thế, thuần chính phong thái hoàng thất, thủ vệ nghiêm ngặt, năm bước một tốp thủ, thập bước một trạm gác, ngày đêm đều có hộ vệ không ngừng tuần tra vương phủ.
     
Khi đoàn người Mục ma ma đi đến nơi này, đã có người sớm nghênh đón ở ngoài cửa.
     
Từ cửa hông đi vào, đi một mạch đến nơi ngủ nghỉ, mới vừa tới trước cửa, đã có vài gã thái giám bước lên đón chào, đỡ bà đi vào bên trong.
     
Tấn vương trở lại Triều Huy Đường đã đi tắm gội trước tiên, hiện tại đi ra từ trong gian phòng tắm.
     
Trên người hắn chỉ mặc trường bào màu đen, chân không đi ra từ bên trong, trên sàn gạch vàng bóng loáng phô một lớp thảm mềm mại màu tím sậm, tà áo của Tấn vương nửa mở, lộ ra lồng ngực trơn nhẵn mà cường tráng, tóc đen như mực ướt nhẹp rối tung ở trên vai và trước ngực, nước vẫn còn nhỏ xuống từng giọt
     
Màu đen đậm đặc tôn lên sắc trắng chói mắt, càng nổi bật làn da tựa như dương chi bạch ngọc thượng đẳng, lại không mất đi khí khái nam tử vốn có, khiến không người nào có thể khinh thường sức lực to lớn ẩn chứa bên trong bắp thịt rắn chắc kia.
     
Hắn đi đến trước tháp quý phi tùy ý ngồi xuống, có một tiểu thái giám bước đến quỳ ở bên chân hắn, giúp hắn lau chân.
     
"Ma ma, ngồi." Tấn vương nói.
     
Theo tiếng nói của hắn, có thái giám mang đến một cái ghế, Mục ma ma cũng không từ chối, ngồi xuống trên ghế.
     
Phúc Thành lấy ra một cái khăn bông bước tới giúp Tấn vương lau tóc, lau hai cái, Tấn vương thấy phiền, khoát tay áo cho hắn thối lui.
     
Mục ma ma nhìn tiểu chủ tử nhà mình, tuy là đã trưởng thành, nhưng bản tính ngày xưa vẫn không thay đổi, trước đây Tấn vương cũng không thích người ta lau xoa cho hắn, hắn ngại phiền toái, cũng không thích có người nhích tới nhích lui ở trên đầu hắn.
     
"Nếu như bị nhiễm lạnh thì không tốt lắm." Mục ma ma tươi cười, hòa ái nói.
     
Mặc dù gương mặt của Tấn vương vẫn lạnh lùng, nhưng có thể thấy rõ đường nét đã mềm mại không ít: "Để cho ma ma hao tâm tổn trí."
     
Lời này một câu hai nghĩa ý, một là biểu đạt sự ân cần của mình, hai là cảm tạ Mục ma ma phải chống thân thể già nua, giúp đỡ Tấn vương trông nom sự tình của tiểu quận chúa.
     
Mục ma ma đã lớn tuổi, hơn sáu mươi, năm đó Tấn vương rời kinh thành đã đưa bà theo, vốn muốn để bà an dưỡng tuổi già ở bên cạnh mình, nào biết sự không theo người, chuyện trong hậu viện này Tấn vương không rảnh phân thân, chỉ có thể mời vị ‘tôn đại phật’ Mục ma ma này xuống núi.
     
Mục ma ma đắm mình trong cung đình nhiều năm, chẳng qua chỉ là hậu viện của vương phủ, đối với bà mà nói, những thứ yêu ma quỷ quái sau lưng kia đều trốn không thoát con mắt của bà, Tấn vương cũng không cần bà làm gì cả, xem trọng tiểu quận chúa là được, còn như những người khác thích đấu như thế nào thì cứ đấu, chuyện râu ria.
     
Bên ngoài đồn đại, bởi vì Tấn vương sát nghiệt quá nặng, mới khiến hơn hai mươi sáu tuổi vẫn chưa có con nối dõi, lại có tin đồn phương diện kia của Tấn vương có vấn đề, vì vậy mới không thể sinh nhi tử.
     
Mặc dù ngoài mặt Tấn vương không để ý, kì thực, ít nhiều cũng có chút quan tâm, sát nghiệt cũng thôi đi, đó là do cương vị công tác hắn phải hết lòng tận trung, vẫn còn chưa động vào điểm mấu chốt của hắn, nhưng phương diện kia có vấn đề, đại khái là không có nam nhân nào không để ý điều này.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Đặc biệt là - - -
     
Mục ma ma vỗ vỗ chân, cười nói: "Hao tâm tổn trí cái gì, tuy ma ma chỉ là một cục xương già, nhưng cục xương già này vẫn còn chút ít tác dụng."
     
"Bệnh ở chân của ma ma còn tái phát không? Lần này tuần tra thái ấp bản vương tìm được một lang trung hương dã, đối với chứng bệnh phong thấp có nhiều quan tâm, lần này bản vương mang theo hắn trở về, ngày mai sẽ để hắn đi qua xem cho ma ma."
     
Mục ma ma nói một câu: “Khiến điện hạ hao tâm tổn trí,”, ngưng một lát, mới nói tiếp: "Bộ xương già này của ma ma có thể chữa lành hay không cũng không quan trọng, dù sao thì bệnh này cũng không phải một năm hai năm, ngược lại chuyện con nối dòng của điện hạ mới là mấu chốt khẩn yếu, dù sao chỉ có một vị tiểu quận chúa vẫn chưa đủ, điện hạ còn thiếu một vị tiểu công tử."
     
Nhắc tới chuyện này, gương mặt Tấn vương thoáng chốc cứng ngắc.
     
Đổi lại là người khác, tất nhiên không phát hiện được chút manh mối này, nhưng Mục ma ma nhìn Tấn Vương từ nhỏ đến lớn, làm sao lại không phát giác được.
     
Hiển nhiên là bà có chút hiểu lầm, thở dài nói: "Nếu như người kia đã có thể cho điện hạ vài phần niềm vui, điện hạ cần gì quan tâm có phải là người tốt hay không, tính tình này của điện hạ cũng phải thay đổi, nữ nhân đối với ngài mà nói, chẳng qua chỉ là công cụ để sinh con nối dòng mà thôi, râu ria hay không, không cần so đo quá nhiều."

Hết chương 15



Đã sửa bởi Hoalala lúc 10.07.2018, 19:45, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Catstreet21, My heaven, Mặc Lãnh Nguyệt, Tiểu Nghiên, yuriashakira
     

Có bài mới 24.04.2018, 23:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 466
Được thanks: 1960 lần
Điểm: 30.6
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thiếp ở vương phủ - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 53
☆ Chương 16 ( Bắt trùng )


Tấn vương không nói gì.
     
Đương nhiên Mục ma ma cũng không lại tiếp tục nhiều lời, dù sao bà cũng chỉ là nô tì, mặc dù ỷ vào tình cảm ngày xưa mới có thể nói nhiều hai câu, nhưng nếu nói quá nhiều, chính là làm hao mòn tình cảm trước kia.
     
Vả lại trong lòng bà cũng hiểu rõ, tiểu chủ tử nhà mình có tính toán trong lòng, nếu là người không biết tính toán, sao đã mất đi sự che chở của thân nương, còn có thể đi ra từ trong thâm cung tầng tầng chém giết kia, hiện tại trở thành phiên vương trấn thủ biên thành.  
     
Sau đó hai người lại nói thêm vài lời, phần lớn là nói về thời gian Tấn vương không ở trong phủ, hậu viện phát sinh một số việc, chính xác là đang nói đến tiểu quận chúa, thậm chí về sự tình của Hồ trắc phi và vương phi, dù sao, sở dĩ lúc trước Tấn vương phải tách tiểu quận chúa ra khỏi Lưu Xuân Quán, phần lớn nguyên nhân là bởi vì Hồ trắc phi lấy nữ nhi làm bè, nhiều lần mượn tiểu quận chúa hướng Tấn vương cầu sủng, hoặc đấu đá với Tư Ý Viện bên kia.
     
Thấy thời gian không còn sớm, Tấn vương đích thân đưa Mục ma ma ra cửa, mượn bóng đêm nồng đậm, Mục ma ma lặng yên không một tiếng động trở lại Tiểu Vượt Viện, giống như mọi lần.
     
Tấn Vương trở lại nội điện, hắn có thói quen không thích bên cạnh quá nhiều người, vì thế cũng chỉ có Phúc Thành cùng đi vào.
     
Bộ dáng của Phúc Thành khoảng hơn ba mươi, mặt trắng không râu, mặc một thân trường bào màu xanh sẫm, hắn hầu hạ bên cạnh Tấn vương nhiều năm, được cho là tâm phúc số một của Tấn vương, bởi vì chăm sóc hầu hạ Tấn vương từ nhỏ đến lớn, tự nhiên có vài phần tình nghĩa bất đồng với người khác, cũng vì nguyên nhân này mà hắn mới dám nói vài lời ở trước mặt Tấn vương. Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Nhìn ra được, lời nói của Mục ma ma đã khiến điện hạ đặt trong lòng, Phúc Thành ngập ngừng một chút, nói: "Điện hạ, lão nô thấy ma ma nói rất có đạo lý, bên trong phủ này nên có một vị tiểu chủ tử."
     
Chỉ một câu này mà thôi, nhưng người hầu hạ bên cạnh các chủ tử nhiều năm đều hiểu đạo lý ‘có chừng có mực’, không nên vượt quá giới hạn, dù sao chủ tử là chủ tử, nô tài là nô tài, đặc biệt chuyện này lại can thiệp đến cấm kỵ không thể tha thứ nhất của Tấn vương, cũng bởi thế mà Phúc Thành nói vô cùng cẩn thận.
     
Tấn vương không nói gì, chỉ là nhíu chặt ấn đường (điểm giữa hai đầu chân mày), càng nhíu càng chặt.
     
Đột nhiên hắn nhớ tới vị nhũ mẫu lúc nãy, phía dưới mảng thấm ướt kia ẩn ẩn lộ ra…..Trắng nõn và cao ngất.
     
Một cảm giác nóng rang quen thuộc dâng trào trong cơ thể, chẳng qua Tấn vương đã sớm quen, chỉ nhíu nhíu mày coi thường.
     

*****
     

Tấn vương trở về làm cho người trong hậu viện đều rung động.
     
Kỳ thật Tấn vương cũng xem như là người thanh tâm quả dục, nữ nhân trong hậu viện của hắn cũng không nhiều, nhiều năm như thế cũng chỉ có Tấn vương phi, Hồ trắc phi, cùng với hai vị phu nhân mà năm đó lúc rời kinh đô Hoằng Cảnh Đế đã thưởng cho, còn có một vị hầu thiếp họ Phùng.
     
Trước kia, thời điểm còn chưa có Hồ trắc phi, hậu viện của Tấn vương vẫn luôn rất bình lặng, biên quan nhiều chiến sự, mà Tấn vương lại là phiên vương vùng biên ải, tất nhiên có trọng trách chống cự ngoại tộc xâm lược, vì vậy, hàng năm hắn lãnh binh ở bên ngoài, quanh năm suốt tháng khó có được trở về một chuyến.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Chủ nhân chính thức không ở trong phủ, có cái gì tốt để mà đấu, hiển nhiên là mọi người đóng cửa lại tự mình trôi qua, nhưng từ lúc Tấn vương mang Hồ trắc phi về, sau khi Hồ trắc phi sinh hạ tiểu quận chúa, tựa như mỗi người đều nhanh nhẹn linh hoạt hẳn lên, làm cho hậu viện tĩnh lặng buồn chán như mạch nước ngầm dạt dào hơn rất nhiều.
     
Tấn vương hồi phủ, ấn quy củ là phải đi gặp Tấn vương phi.
     
Việc này không quan hệ đến thích hay không thích, chẳng qua, ở vị trí này bọn họ phải cho hai bên một phần thể diện, vì thế, sáng sớm hôm nay Tấn vương đi đến Tư Ý Viện.
     
Tấn vương đến, làm cho công việc trong toàn bộ Tư Ý Viện lu bù cả lên, có thể thấy rõ dáng vẻ vui mừng hớn hở của bọn hạ nhân, ngay cả khi Hồ trắc phi, Đào phu nhân cùng Lý phu nhân đến thỉnh an, cũng cảm giác được bầu không khí bất thường bên trong này.
     
Vẻ mặt của Đào phu nhân và Lý phu nhân lộ ra sự kính trọng và ao ước, ngược lại Hồ trắc phi khinh thường’ Xùy’ một tiếng.
     
Cùng với tiếng thông báo người cũng đi vào nội đường, giương mắt là có thể nhìn thấy Tấn vương ngồi ở chủ vị, còn có Phùng hầu thiếp quyến rũ đứng ở bên cạnh cầu sủng.
     
Tấn vương mặc một thân cẩm bào màu xanh thẳm, tà áo và ống tay áo đều thêu hoa văn phức tạp bằng chỉ bạc, tóc bó lại buộc toàn bộ lên đỉnh đầu bằng một cái mũ chụp cỡ ba lóng tay bằng vàng khảm ngọc lam bảo, càng lộ ra gương mặt như quan ngọc kia, tuấn mỹ khôi ngô, tựa như thần đế.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Mà Phùng hầu thiếp thì mặc một cái áo lụa thêu hoa hải đường màu hồng tối, bên dưới mặc váy màu thạch lựu, chải búi tóc kiểu tùy vân, trâm cài bằng vàng khảm hai viên hồng bảo thạch xanh biếc rũ xuống song song, thật sự là người kiều diễm hơn so với hoa, đẹp không sao tả xiết.
     
Mấu chốt là xiêm y của đối phương may cực kỳ vừa người, phần ngang ngực chật bó, phía trước nhô lên kia run rẩy, có cảm giác hận không thể rơi xuống.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Tiện nhân!
     
Hai bàn tay trắng như phấn của Hồ trắc phi siết chặt tay áo.
     
Năm ngoái, Tấn vương phi nhân lúc Hồ trắc phi lớn bụng đã nâng Phùng hầu thiếp này lên, nói là bên cạnh Tấn vương quá ít người, hậu viện quá mức thanh lãnh, nàng ta là vương phi nên phải làm hết chức trách, thực ra, Tấn vương phi biết rõ Lý phu nhân và Đào phu nhân chính là để bài trí, vì chèn ép thế lực của Hồ trắc phi, cố ý dựng lên ‘cây đao’ Phùng hầu thiếp.
     
Phùng hầu thiếp không thẹn với chức trách Tấn vương phi giao phó, cầu sủng đến Hồ trắc phi cũng bái phục đỏ mặt thay nàng ta, hễ Tấn vương ở trong phủ là nàng ta lại sử dụng đa dạng thủ đoạn gian trá, mà còn giống như gà chọi cứ nhìn chằm chằm Hồ trắc phi không dời, nhiều lần đối nghịch với Hồ trắc phi.
     
Hận ý của Hồ trắc phi đối với Tấn vương phi, phần lớn nguyên nhân là từ Phùng hầu thiếp này, đáng tiếc Phùng hầu thiếp ỷ vào thế lực của Tấn vương phi, vì thế Hồ trắc phi tạm thời hết cách với nàng ta.
     
Hiện tại không phải vậy hay sao, ba người Hồ trắc phi còn phải qua bẩm báo mới có thể vào trong, mà Phùng hầu thiếp đã sớm ở bên cạnh Tấn Vương hầu hạ.
     
Gần quan hưởng lộc, ai biết đồ đĩ này có thừa dịp không người mà sử dụng thủ đoạn hồ mị tử gì đó quyến rũ điện hạ hay không.
     
Hồ trắc phi cảm thấy Tấn vương phi chính là thân phận vương phi nhưng mệnh cách là chủ chứa, lại chưa thấy qua vương phi nào như nàng ta, trắng trợn nhét người đến bên cạnh nam nhân của mình như thế, sáng nay lại cố ý không ra nội đường, để cho tiểu tiện nhân Phùng hầu thiếp kia liếc mắt ngoắc ngoắc đưa tình, cũng không sợ bị người chán ghét.
     
Ánh mắt của Đào phu nhân và Lý phu nhân lộ ra vẻ ai oán, dịu dàng bái lạy.
     
Tấn vương khẽ đưa tay, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, làm cho người ta có cảm giác dường như không có tiêu cự.
     
Sau khi bái lạy, Hồ trắc phi liền tựa người đến bên cạnh Tấn vương, vừa định nói gì đó, lúc này, Tấn vương phi từ bên trong đi ra.
     
Tấn vương phi xuất hiện khiến bầu không khí trong nội đường lập tức biến đổi, vốn đang vụng trộm liếc nhìn Tấn vương, ánh mắt của Đào phu nhân và Lý phu nhân lập tức thu liễm, thậm chí Hồ trắc phi vốn định ‘ác nhân cáo trạng trước’ cũng im miệng.
     
Làm cho người ta có cảm giác như là chuột thấy mèo.
     
Thực tế, xác thật là như thế, thiếp thất gặp chính thất, cũng đồng dạng như chuột thấy mèo.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Đương nhiên cũng có con chuột có lá gan lớn, ví dụ như Hồ trắc phi.
     
Nàng ta hành lễ với Tấn vương phi đều là cho có lệ.
     
Trong nội đường vô cùng yên tĩnh, bọn nha hoàn mặc áo màu xanh lá, nhẹ nhàng linh hoạt nối đuôi nhau đi vào xếp đặt đồ ăn sáng trên bàn bát tiên ở gian phòng phía tây.
     
Tấn vương cùng Tấn vương phi dời bước, đi đến trước bàn ngồi xuống.
     
Hồ trắc phi vốn đứng ở một bên, Tấn vương chỉ chỉ một vị trí phía dưới, Hồ trắc phi lập tức tươi cười đắc ý, đi đến ngồi xuống ghế.
     
Nụ cười này, hiển nhiên là muốn chứng tỏ mình được sủng ái, cũng là cười cho Tấn vương phi và Phùng hầu thiếp nhìn, đáng tiếc, ngay cả móc nghéo Tấn vương phi cũng không nói một chữ, ngược lại Phùng hầu thiếp âm thầm cắn răng, hận không thể xông lên kéo nàng ta xuống.
     
Đương nhiên, đây chỉ là nghĩ mà thôi.
     
Đào phu nhân, Lý phu nhân và Phùng hầu thiếp đều ở một bên hầu thiện.
     
Động tác của ba người rất nhẹ nhàng linh hoạt, vén tay áo lên, cầm lấy đũa bạc cán dài gắp thức ăn cho Tấn vương cùng Tấn vương phi, nhìn ra được là làm quen tay, mỗi lần Tấn vương từ bên ngoài trở về đều sẽ diễn một màn như thế, tất cả mọi người cũng đã quen .
     
So sánh với Đào phu nhân và Lý phu nhân đúng quy đúng củ, Phùng hầu thiếp hầu thiện có nội dung hơn, ánh mắt quyến rũ bay loạn, sóng mắt lưu chuyển, dáng vẻ nhỏ nhắn yêu kiều thanh tú kia đặc biệt câu người, ở trong mắt của Hồ trắc phi, bộ ngực trướng phình của đồ đĩ kia gần như muốn đè ép cánh tay của Tấn vương.
     
"Điện hạ, ngài nếm thử món này, là vương phi cố ý sai người chuẩn bị cho ngài." Đừng nói là giọng nói, thanh âm kia lọt vào tai khiến xương cốt cũng muốn mềm ba phần.
     
Tấn vương thì miễn bàn, vẫn trong trẻo nhưng lạnh lùng bất động như núi, ngược lại Hồ trắc phi tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi liên tục, cơm cũng nuốt không trôi.
     
Chờ dùng thiện xong, Tấn vương dời bước quay lại nội đường uống trà, lúc này, vở tuồng chính thức mới bắt đầu trình diễn.
     
Tấn vương phi phong đạm vân khinh nói đến chuyện phóng hai nhũ mẫu vào trong Tiểu Vượt Viện, ở trong miệng nàng ta, hai nhũ mẫu này tất nhiên là do nàng ta tỉ mỉ chọn lựa.
     
Ngôn ngữ của nàng ta ngắn gọn, Tấn vương giống như lắng nghe, lại như là không có nghe.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Mặc dù Hồ trắc phi không nói gì, nhưng mặt tràn đầy sự ủy khuất, tựa như có nỗi khổ chất chứa, muốn nói lại thôi.
     
Tấn vương cũng không biểu hiện bất kỳ thái độ gì, Tấn vương phi cũng biết điểm dừng, đôi mắt xinh đẹp của Hồ trắc phi nhắm lại, trong lòng cực kỳ nghẹn khuất.
     
Đào phu nhân và Lý phu nhân chỉ yên lặng ở một bên xem cuộc vui, căn bản không dám xen vào.
     
Nói là diễn tuồng, thật ra cũng không chút thú vị gì, bởi vì trong khi hai bên đọ sức lẫn nhau, ngoài những lời sắc bén, mỗi lời nói mỗi cử động, thậm chí là cách trang điểm ăn mặc, cũng gần như là đang tiến hành một loại phương thức chém giết không tiếng động.
     
Ví dụ như Đào phu nhân cùng Lý phu nhân đã sớm không được sủng, các nàng trang điểm cho mình dáng vẻ đẹp nhất khi xuất hiện ở trước mắt Tấn vương, phần lớn là mong đợi Tấn vương có thể nhìn các nàng thêm một cái, nói không chừng buổi tối sẽ tìm đến các nàng, mà với Tấn vương phi, lời nói vừa rồi gần như chỉ là khiển trách, nhưng phần lớn là một loại ngầm áp chế, tức là cảnh cáo Hồ trắc phi không được đi quá giới hạn, cũng là biểu hiện rõ mình thân phận vương phi của mình.
     
Còn như Hồ trắc phi, nàng ta chưa ngu xuẩn đến mức phản bác lời nói của vương phi ở trước mặt Tấn vương.
     
Cũng không phải nàng ta chưa từng thử qua, nhưng chỉ đổi lại ánh mắt lạnh lùng của Tấn vương, Tấn vương là một người rất chú trọng quy củ, từ trước đến giờ chưa từng làm Tấn vương phi mất thể diện.
     
Vì thế, Hồ trắc phi từ thị uy đổi thành ủy khuất, chẳng qua là tỏ thái độ mà thôi, xem như là một loại kháng nghị nho nhỏ của tiểu thiếp đối với chính thất, cho dù trong lòng nàng ta mong muốn Tấn vương phi chết, nhưng cũng sẽ không biểu hiện ra ở trước mặt Tấn vương.
     
Phùng hầu thiếp xưa nay nhanh nhẹn cũng hiếm thấy không có xông lên châm ngòi thổi lửa, chung quy Phùng hầu thiếp cũng không phải là kẻ ngu dốt, vẫn còn biết rõ, không nên vượt qua quy củ.
     
Vì vậy, cái gọi là diễn tuồng đã tiến hành trong cục diện bình lặng, cho đến lúc Tấn vương bỏ chén trà xuống, đứng lên.
     
"Tất cả giải tán đi."
     
Theo từng tiếng ‘Cung tiễn điện hạ’, Tấn vương bước ra cửa chính của Tư Ý Viện.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Chính chủ đã đi, ai còn nguyện ý ngây ngốc ở trên sân khấu nữa.
     
Ngay cả lời nói Tấn vương phi cũng không muốn nói thêm một câu, để cho Tử Yên đỡ đi vào nội thất.
     
Bởi vì Tấn vương phi không đếm xỉa đến thái độ của Hồ Trắc Phi, vì vậy nàng ta cảm thấy xấu hổ vô cùng, siết chặt cái khăn trong tay, hừ một tiếng, mang Hồng Đào cùng một đám nha hoàn mụ mụ tầng tầng lớp lớp rời đi.
     
Sau đó Đào phu nhân và Lý phu nhân cũng yên lặng rời đi.
     
Còn Phùng hầu thiếp lại đi vào nội thất, khuất phục nịnh hót bóp chân cho Tấn vương phi, trong lúc đó cũng không nói gì cả, nhưng cử chỉ không khỏi biểu lộ rõ lòng trung thành, muốn cho vương phi đừng buông tay nàng ta.
     
Vương phi làm sao có thể buông tha cho nàng ta đây?
     
Đao kiếm, từ trước đến giờ, không có ai chê ít.
     

*****
     

Ngọc Thúy ngủ một giấc đến hừng đông, khi tỉnh lại còn có chút lơ mơ.
     
Nàng nhớ tới tiểu quận chúa, nhớ tới Tô nhũ mẫu, cũng nhớ tới tối qua hình như không có người đánh thức mình.
     
Như thế nào mà nàng lại ngủ sâu như vậy? Rõ ràng trước kia nàng ngủ nhưng rất dễ tỉnh.
     
Theo bản năng nàng bật dậy từ tháp quý phi, mới vừa ngồi dậy đã thấy Ngọc Yến đứng chỗ không xa cười với mình.
     
Không hiểu sao Ngọc Thúy có chút lúng túng, vội xuống giường.
     
Ngọc Yến nói: "Tỉnh rồi? Mục ma ma nói ngươi mệt, không cho đánh thức ngươi."
     
"Tô nhũ mẫu đâu? Tiểu quận chúa khỏe chưa?"
     
"Tô nhũ mẫu hả, nàng trở về phòng nghỉ ngơi rồi, tiểu quận chúa rất khỏe, ngủ say cả đêm, nghe Tô nhũ mẫu nói ban đêm có bú một lần, hiện giờ Tiền nhũ mẫu đã bồng đi cho bú."
     
Ngọc Thúy nhẹ nhàng thở ra một hơi, có chút phức tạp nói: "Tô nhũ mẫu cũng thật là, tại sao không gọi ta dậy."
     
"Để cho ngươi ngủ thoải mái còn cảm thấy người ta không tốt?" Ngọc Yến cười trêu ghẹo nàng.
     
Ngọc Thúy hơi đỏ mặt cười đùa với nàng vài câu, mới có chút cảm thán nói: "Không nhìn ra, Tô nhũ mẫu này đúng là người thành thật." Nàng nhớ tới lời Ngọc Nương nói hôm qua, còn có hành động săn sóc không đánh thức nàng của đối phương.
     
Ngọc Yến cười tủm tỉm: "Có thành thật hay không ai mà biết, chúng ta nhìn là được."
     
"Cũng đúng."

Hết chương 16


Đã sửa bởi Hoalala lúc 10.07.2018, 19:57, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Catstreet21, Diana cuties, Hothao, My heaven, Tiểu Nghiên, yuriashakira
     
Có bài mới 26.04.2018, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 466
Được thanks: 1960 lần
Điểm: 30.6
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thiếp ở vương phủ - Giả Diện Đích Thịnh Yến - Điểm: 48
☆ Chương 17
     

Cố nhịn một đêm, sau khi trở về phòng Ngọc Nương liền nằm ngủ.
     
Cảm giác ngủ chưa được bao lâu, đã bị tiếng đập cửa đánh thức.
     
Tiếng đập cửa rất gấp gáp, Ngọc Nương mơ mơ màng màng thức dậy mở cửa, còn chưa đi đến trước cửa, đột nhiên phản ứng kịp, vội vàng trở lại mặc áo ngoài vào, lại vén mái tóc dài rối tung trên vai thành một búi tóc, sau đó mới đi mở cửa.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Từ lúc vào Tiểu Vượt Viện này, Ngọc Nương chưa hề chải kiểu tóc khác, đều là chải một loại búi tóc nghiêm túc cứng ngắc.
     
Nàng mở cửa, là Lục Nga.
     
Không chỉ có Lục Nga, còn có nhị đẳng nha hoàn Thu Cúc của Lưu Xuân Quán.
     
Mặt mũi của Thu Cúc tươi cười, đi theo phía sau là tiểu nha hoàn bưng một cái khay.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Trên khay che kín một tấm vải đỏ, nhìn không thấy cái gì ở bên trong.
     
"Đây là trắc phi nương nương thưởng cho Tô nhũ mẫu."
     
Sau khi vào phòng, tiếng nói của Thu Cúc vừa ngừng, tiểu nha hoàn mở tấm vải đỏ trên cái khay trong tay, trên đó bày hai thỏi bạc, một cái vòng ngọc không tệ, cùng một cây trâm vàng.
     
Ngọc Nương có hơi lo lắng muốn khước từ, Thu Cúc lại cười nói: "Trắc phi nói nhờ có Tô nhũ mẫu, thời gian này trắc phi ăn không ngon ngủ không yên, nghĩ rất nhiều biện pháp cũng trị không hết chứng khóc đêm của tiểu quận chúa, vẫn là Tô nhũ mẫu có bản lĩnh, giải trừ đại sự trong lòng trắc phi nương nương."
     
"Đó là bổn phận của Ngọc Nương."
     
Thu Cúc gật gật đầu: "Nếu Tô nhũ mẫu đang nghỉ ngơi, nô tỳ không quấy rầy nữa, lập tức trở về hồi đáp với trắc phi nương nương."
     
"Thu Cúc cô nương đi thong thả."
     
Ngọc Nương đưa đám người Thu Cúc đến ngoài cửa, vừa vặn thấy Thúy Trúc trở về phòng.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Thúy Trúc có thói quen thích chạy đến Lưu Xuân Quán, tự nhiên là nhận ra Thu Cúc, biết rõ nàng ta là nha hoàn bên cạnh Hồ trắc phi, lại thấy nàng ta tươi cười với Ngọc Nương, còn cái gì mà không hiểu nữa, nàng ta lại không dám chọc giận Thu Cúc, vì thế nén giận, oán hận trừng Ngọc Nương một cái.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Ngọc Nương nhìn thấy lại làm như không thấy, đưa người đi, sau đó đóng cửa phòng lại.
     
Nàng đi đến trước bàn, nhìn này nọ bày biện trên bàn.
     
Không thể không nói, xác thực Tấn vương phủ này rất hào phóng với hạ nhân, chỉ mấy thứ này cũng có giá trị ít nhất là trăm lượng bạc, hơn nửa năm tiền công của Ngọc Nương.
     
Chính là bạc hơi ít, chỉ có hai mươi lượng, mặc dù vòng ngọc và trâm vàng đều là vật tốt, nhưng bởi vì là vật tốt mới không đổi được bạc.
     
Ngọc Nương cầm trâm vàng lên, quả nhiên có kí hiệu của Tấn vương phủ ở một chỗ kín đáo, những vật do trong vương phủ  tạo ra, toàn bộ Tấn Châu không nhà ai dám thu, nói cách khác, những vật này chỉ có thể để lại sử dụng, đổi bạc thì đừng nghĩ đến.
     
Nếu như toàn bộ có thể đổi bạc, thậm chí Ngọc Nương còn có xúc động muốn rời khỏi vương phủ ngay lập tức.
     
Bởi vì nàng cảm thấy, những lời nói sắc bén cũng như sự đấu đá lẫn nhau trong hậu viện này, không phải nàng có thể ứng phó, hơn nữa, hôm qua gặp Tấn vương, Ngọc Nương phát hiện ra mình còn sợ hắn hơn so với trong tưởng tượng.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Đến cùng là sợ hãi cái gì, thật ra nàng cũng nói không rõ, chính là muốn tránh xa thật xa, càng xa càng tốt.
     

*****
     

Trải qua một ngày như thế, Ngọc Nương cũng không ngủ được nữa, thừa dịp hôm nay thời tiết tốt, dứt khoát lấy xiêm y hôm qua đã thay ra mang đi giặt.
     
Trong Tiểu Vượt Viện này, nói bận rộn thì cũng bận rộn, nói rảnh rỗi cũng rất rảnh rỗi, dù sao cũng chỉ di chuyển vây quanh tiểu quận chúa, lúc này ở dãy nhà sau chính là đang náo nhiệt, vài mụ mụ làm việc nặng ngồi ở chỗ râm mát, tay làm công việc lặt vặt, miệng vẫn không nhàn hạ, có hai tiểu nha hoàn ngồi dưới mái hiên, tay cầm kim chỉ may vá, thỉnh thoảng còn cười đùa ầm ĩ.
     
Ở giếng nước bên cạnh giặt quần áo, nghe họ nói chuyện, Ngọc Nương cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh.
     
Có mụ mụ ỷ vào lớn tuổi, cũng từng trải hơn so với Ngọc Nương, hỏi tình huống trong nhà nàng, Ngọc Nương cắt cắt giảm giảm, chắp vá ra một câu chuyện khiến người ta tìm không ra sai lầm, kể cho họ nghe.
     
Vừa nghe Ngọc Nương nói thời điểm mang thai thì trượng phu chết, nhi tử mồ côi từ trong bụng nương, mặt mọi người đều lộ vẻ thương cảm, từng người nói vài lời an ủi, mong Ngọc Nương giảm bớt nỗi buồn khổ.
     
Trước kia, gần như không thể xuất hiện tình cảnh này, hình như đều do Mục ma ma đồng ý cho Ngọc Nương hầu hạ bên cạnh tiểu quận chúa, đó chính là đưa ra tín hiệu cho mọi người.
     
Tín hiệu đó chính là, có thể xem người này là người của mình.
     
Nếu đã là người của mình, lúc nói chuyện mọi người cũng không cố kỵ, thậm chí bởi vì lúc trước Thúy Trúc đặc biệt hấp tấp, khó tránh có người nói vài lời chua chát.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
Tựa hồ là cố ý muốn nịnh nọt Ngọc Nương, cũng thật sự có phần nhìn Thúy Trúc không vừa mắt, họ nghị luận Thúy Trúc nịnh bợ người trong Lưu Xuân Quán như thế nào, các loại thái độ a dua ton hót được miêu tả rất sống động, ví dụ như nói đến Thúy Trúc bợ đỡ một mụ mụ họ Mao, Mao mụ mụ kia quen thói trơ trẽn, nói trắng ra chính là có lợi thì đáp lên, thời điểm cần bà ta giúp, lập tức trở mặt.  
     
"Các ngươi đợi đi, sẽ có ngày bà ta mắc mưu bị lừa." Một mụ mụ nói.
     
Mấy mụ mụ khác cười trêu ghẹo bà ta: "Còn không phải vì lần trước người ta bưng tới một mâm bánh đậu xanh, nhưng không chia cho ngươi, ngược lại bưng đến Lưu Xuân Quán cho Mao mụ mụ, chỉ vì vậy mà ngươi oán hận người ta."
     
Rõ ràng chỉ là lời nói giỡn, thế nhưng mụ mụ kia thật sự cũng không hàm hồ, cười mỉa chế nhạo Thúy Trúc, đồng thời vẫn không quên thổi phồng Ngọc Nương: "Ai lại vì một dĩa bánh đậu xanh mà bực bội làm gì? Lão bà tử ta đây không quen nhìn bộ dáng nhảy nhót lung tung của nàng kia, thử nhìn Tô nhũ mẫu người ta đi, có giống nàng ta đâu."
     
Sao sự tình lại xả đến nàng rồi?
     
Ngọc Nương đang nghĩ đến đây, bỗng nhiên thấy tất cả mọi người biến sắc, theo ánh mắt của mọi người nhìn sang, thấy Thúy Trúc đang đứng gần đó.
     
Mặt mũi của Thúy Trúc xanh mét, trong mắt lộ ra sự phẫn hận, tức giận đến toàn thân cũng phát run.
     
"Đúng là một đám lão yêu bà no cơm nhàn rỗi nói xấu người khác, lúc thu ích lợi từ ta sao không lộ ra sắc mặt này? Này nọ cũng nhét không đầy miệng của các ngươi, các ngươi đúng là lòng tham không đáy….."
     
Lời nói này, thế nhưng chọc tới rắc rối, rốt cuộc không chịu được chỉ trích, thoáng chốc, vài mụ mụ đều thẹn quá hoá giận, đứng lên tranh cãi ầm ĩ cùng Thúy Trúc.
     
Đừng thấy bình thường Thúy Trúc chua ngoa đanh đá, nhưng một người đối chọi với mấy người, nàng ta không phải là đối thủ, cuối cùng bị tức, òa khóc chạy đi.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon     
     
"Nhìn đi, nhìn đức hạnh của ả kìa! Một kẻ có mệnh nha hoàn, thế mà hết lần này tới lần khác cứ thích ra dáng đại tiểu thư, động một chút là sai sử người ta giặt quần áo lấy nước bưng cơm cho ả, lấy chút ăn vặt tới đã muốn sai bảo mọi người, còn không phải bởi vì mọi người cố kỵ mặt mũi hai bên nên không muốn so đo với ả, nhưng ả thì hay rồi, ngược lại còn trả đũa!" Mụ mụ chỉ trích Thúy Trúc khi nãy vừa vỗ tay vừa căm giận nói.
     
Qua lời bà ta vừa nói, tất cả đều là Thúy Trúc sai.
     
Thực ra, không cần bàn luận đúng sai, quả thật Thúy Trúc cũng có nhược điểm để cho người chỉ trích, nếu không, người ta cũng sẽ không nói xấu sau lưng nàng ta như vậy.
     
Ngọc Nương chính là không muốn xen vào loại sự tình này nhất, đúng lúc xiêm y cũng giặt xong, nàng mau chóng vắt ráo nước, sau đó vội vã rời đi.
     
Mà bên kia, Thúy Trúc vừa tức vừa giận, lại cảm thấy không còn mặt mũi.
     
Tuy nàng ta là kẻ nô tì sinh ra, nhưng từ nhỏ chưa hề bị bắt nạt như thế này, đặc biệt là từ lúc vào vương phủ, luôn cảm thấy mọi chuyện không thuận lợi, đầu tiên là nửa chừng nhảy ra một ‘Trình Giảo Kim’, sau đó lại bị người chèn ép bài xích, hiện giờ còn bị mấy mụ già kia chỉ vào mũi mắng như thế, Thúy Trúc chưa từng chịu uất ức như vậy.
     
Hiện tại nàng ta hận chết cái địa phương này, tự nhiên không còn muốn ở lại Tiểu Vượt Viện, nàng ta chạy một mạch ra sân nhỏ, dự định đi tìm dì là Tào mụ mụ xin chủ ý, xem có thể tìm cơ hội để nàng ta cho mấy mụ mụ kia một bài học hay không, mới vừa bước ra cửa viện, đã bị một tiểu nha hoàn tên Hoa Mơ bên Lưu Xuân Quán gọi lại.
     
"Thúy Trúc tỷ, tỷ đây là định đâu? Sao thế?"
     
Gần đây Thúy Trúc đối đãi với Hoa Mơ thập phần nhiệt tình, Hoa Mơ là nhị đẳng nha hoàn trong Lưu Xuân Quán, tuổi không lớn lắm, vô cùng tham ăn, thỉnh thoảng Thúy Trúc cầm chút ít ăn vặt đi qua, cũng dụ dỗ được tiểu nha hoàn này mở miệng kêu một tiếng tỷ tỷ.
     
Thật ra bàn tính của Thúy Trúc rất đơn giản, nếu mình đã được vương phi an bài đến đây để phân sủng, đương nhiên phải làm cho tốt chuyện này, khi đó, chẳng những có thể bay lên đầu cành, nói không chừng còn có thể được vương phi kính trọng vài phần.
     
Nàng ta chân ướt chân ráo đến đây, không có chút căn cơ nào, tất nhiên là muốn thu mua hai người được việc làm tay mắt, ví dụ như thời điểm nào điện hạ đến Lưu Xuân Quán, điện hạ thích nhất cái gì, để nàng ta có thể từ trung gian tìm được cơ hội.
     
Hoa Mơ này, chính là một trong những người mà Thúy Trúc muốn lôi kéo.
     
Trên mặt Thúy Trúc đầy nước mắt, rõ ràng là bị người bắt nạt, thấy đối phương không nói lời nào, Hoa Mơ bước tới giữ chặt tay nàng ta, hỏi: "Có người bắt nạt tỷ?"
     
Thúy Trúc nói không ít chuyện bị người chèn ép ở Tiểu Vượt Viện với Hoa Mơ, vì vậy Hoa Mơ cũng biết chút ít nội tình.
     
"Không có gì." Thúy Trúc lau nước mắt một cái, dù sao nàng ta cũng lớn tuổi hơn so với Hoa Mơ, sao không biết xấu hổ mà khóc trước mặt một tiểu nha đầu, kỳ thật nàng ta cũng không lớn hơn Hoa Mơ bao nhiêu, chẳng qua cũng mới mười tám mà thôi.
     
"Tỷ thế này sao có thể không có gì, hôm nay ta không có phiên trực, nếu không tỷ tới phòng của ta ngồi một lát, ta nói vài lời với tỷ"
     
Thúy Trúc suy nghĩ một chút, tính tình nàng ta rất hiếu thắng, cứ như thế này mà đi ra ngoài không chừng còn bị người khác nghị luận, liền gật gật đầu.
     

*****
     

Hai người cùng nhau đi vào phòng của Hoa Mơ.
     
Hoa Mơ chỉ là nhị đẳng nha hoàn, đương nhiên chỗ ở không rộng rãi bằng chỗ ở của Thúy Trúc, không gian trong phòng thông suốt, xếp đặt bốn cái giường, giường của Hoa Mơ ở tận cùng bên trong.
     
Trong phòng không có người, đại khái đều đang phiên trực.
     
Hoa Mơ đóng cửa, dẫn Thúy Trúc tới trước bàn ngồi xuống, rót cho nàng ta chung trà.
     
Nhìn ra được bộ dáng của Thúy Trúc có chút chật vật, lớp trang điểm trên mặt đều đã bị nhòa, Hoa Mơ lại đi lấy một chậu nước đến, để Thúy Trúc rửa sạch mặt, Thúy Trúc rửa mặt lại uống trà, lập tức cảm thấy không phí công kết giao với bạn tốt Hoa Mơ này.
     
Trong lòng bình tĩnh lại, không tránh được kể khổ với Hoa Mơ.
     
Sau khi nghe xong, đương nhiên Hoa Mơ cũng cùng chung mối thù giúp nàng ta mắng mấy bà tử kia một trận, sau đó có phần lo lắng trùng trùng nhìn nàng ta, nói: "Thúy Trúc tỷ, tỷ đừng chê ta lắm miệng, tỷ vào phủ là để làm nhũ mẫu, họ cứ chèn ép tỷ như vậy, công việc này của tỷ căn bản là không có khả năng làm tiếp."
     
Đây hoàn toàn là chuyện mà Thúy Trúc sợ nhất, nàng ta nghĩ, vốn là định cưỡi lừa tìm ngựa, một mặt làm nhũ mẫu, một mặt không quên làm chút chuyện khác, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu, tại sao lúc trước nàng ta luôn muốn đến gần tiểu quận chúa.
     
Đáng tiếc, hiện giờ Tô Ngọc Nương bất chợt ló đầu, lấy tư thế không thể đỡ mà đứng vững gót chân, so với hai nhũ mẫu kia, nàng lại chỉ thiếu một điều ‘vào trước là chủ’, bên cạnh tiểu quận chúa đã không còn vị trí của nàng ta.
     
"Thúy Trúc tỷ xinh đẹp như vậy, làm nhũ mẫu thật sự rất đáng tiếc." Hoa Mơ có chút thở dài nói.
     
Đúng vậy, Thúy Trúc cũng cho là như vậy!
     
Đủ loại nguyên nhân xen lẫn, nhất thời, nàng ta xúc động kéo tay của đối phương: "Muội muội tốt, nhất định muội phải giúp đỡ tỷ."
     
Hoa Mơ kinh ngạc, không hiểu: "Ta chỉ là nha hoàn, có thể giúp được tỷ cái gì."
     
Thúy Trúc kê sát vào lỗ tai Hoa Mơ, nói rất nhiều lời, sắc mặt Hoa Mơ kinh ngạc, lại nghi ngờ không hiểu.
     
Thúy Trúc lại nói: "Muội muội tốt, nếu như muội giúp ta, nhất định ta sẽ không quên ân tình của muội, khi đã ổn định, cũng sẽ giúp lại muội."
     
"Việc này….. Ta….."
     
"Lẽ nào muội muốn làm nha hoàn cả đời?"
     
Có ai nguyện ý làm nha hoàn cả đời đâu!
     
Ở bên cạnh các chủ tử hầu hạ, tuy là hạ nhân, nhưng đãi ngộ không kém so với tiểu thư nhà phú hộ bình thường, đến tuổi lại có thể được phóng thích để lập gia đình, như dạng này của bọn họ, cao không tới, thấp không xong, không có khả năng muốn các chủ tử làm chủ cho mối hôn sự tốt, lại không cam lòng bị gả cho gã sai vặt hay tên đánh xe gì đó, ngày qua ngày khổ cực, tựa hồ chỉ có duy nhất một đường ra, chính là, bấu víu cành cây cao.
     
"Chúng ta liên thủ, giúp đỡ lẫn nhau."

Hết chương 17
     
[b]Tác giả bát quái[/b]:  

Tấn Vương: Hả, hừ, trượng phu chết? Tiểu Bảo mồ côi từ trong bụng nương?
     
Ngọc Nương: QAQ, khóc chút chít, vốn chính là đã chết, ai biết ngươi từ đâu xuất hiện.


Đã sửa bởi Hoalala lúc 02.05.2018, 20:59.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Catstreet21, Hana93, Hothao, My heaven, Mặc Lãnh Nguyệt, Tiểu Nghiên, honganh28401, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 39 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ha an, quynhle2207, tamanh1908, thichdoctruyen905, Tầm Mộng và 138 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 131, 132, 133

5 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 74, 75, 76

6 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 177, 178, 179

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
Puck
Puck
susublue
susublue

LogOut Bomb: Snow cầm thú HD -> Tuyền Uri
meoancamam: Kì IX của Game Word Jumble Race với nhiều ưu tiên hấp dẫn đây! Đang có nhìn hình đoán chữ cực dễ nhé!
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 2096 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 264 điểm để mua Pucca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 609 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 394 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 410 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4366 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 374 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 579 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 4157 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 844 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 355 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1995 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 550 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 337 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 718 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3958 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 350 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 965 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 682 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 918 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 250 điểm để mua Pucca
cò lười: Mọi người nhường em cục đá đi ạ. Em sưu đồ tím ạ
Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.