Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 

Bên nhau trọn đời - Cố Mạn

 
Có bài mới 12.02.2011, 17:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 12.03.2005, 20:37
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 494
Được thanks: 870 lần
Điểm: 7.71
Có bài mới [Hiện đại] Bên nhau trọn đời - Cố Mạn - Điểm: 10
Bên Nhau Trọn Đời


images


Tác giả: Cố Mạn

Tác giả: Cố Mạn

Dịch giả: Nguyễn Thành Phước

Thể loại: Văn học nước ngoài

Nhà xuất bản: Văn Học

Ngày xuất bản: Tháng 06/2007

Số trang: 260

Kích thước: 13 x 20,5 cm

Trọng lượng: 280 g

Số quyển / 1 bộ: 1

Hình thức bìa: Bìa mềm

Giá bìa: 35.000 VNĐ[center]

[center]Bên nhau trọn đời là cuốn sách nằm trong trào lưu văn học mạng đang rất thịnh hành ở Trung Quốc những năm gần đây. Tác phẩm đăng liên tục trên mạng bắt đầu từ tháng 9 năm 2003 cho đến nay vẫn là tác phẩm được bạn đọc trong và ngoài mạng yêu thích bởi lối viết dung dị và chan chứa yêu thương. Tình yêu là chủ đề muôn thuở, có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời thì có bấy nhiêu diễn biến thăng trầm. nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà Bên nhau trọn đời muốn nói

Giờ đây, cuối cùng tôi đã biết yêu, tiếc rằng em đã rời xa, đã mất hút trong biển người mênh mông…

Chương một: Tái ngộ


Triệu Mặc Sênh lặng người nhìn cặp trai gái đứng trước quầy bán rau, một lần nữa chị cảm nhận sự lạ lùng của số phận. Bảy năm trước, chính họ khiến chị quyết định ra đi.
Bây giờ họ lại cùng nhau đi mua sắm, vậy là cuối cùng họ vẫn cùng nhau! May mà hồi ấy chị bỏ ra đi, nếu không…Mặc Sênh không dám nghĩ thêm…
Hà Dĩ Thâm, Hà Dĩ Văn, sao mình ngốc thế, tại sao cứ một mực cho rằng hai người ấy tên giống nhau thì nhất định là anh em?
“Chúng tôi không phải là anh em, trước đây hai gia đình chúng tôi là hàng xóm của nhau, đều họ Hà cho nên cũng đặt tên cho các con giống nhau. Về sau, cha mẹ Dĩ Thâm đột ngột qua đời, cha mẹ tôi nhận nuôi Dĩ Thâm.”
“Chị tưởng, chị mạnh hơn tình cảm hai mươi năm giữa tôi và Dĩ Thâm sao?”
“Hôm nay tôi chính thức cho chị biết, tôi yêu Dĩ Thâm, nhưng tôi không muốn yêu thầm yêu vụng. Tôi và chị sẽ cạnh tranh công khai.”
Năm19 tuổi, một ngày trước sinh nhật Mặc Sênh, cô bạn gái Hà Dĩ Văn vốn điềm đạm, bỗng nhiên thẳng thắn tuyên bố với chị. Một người dịu dàng, không bao giờ tranh giành với ai như Dĩ Văn mà quả quyết như vậy, chắc hẳn cô ấy phải yêu Dĩ Thâm nhiều lắm.
Còn chị? Chị có gì để cạnh tranh với Dĩ Văn? Chính vào ngày Dĩ Văn tuyên chiến, chị đã thua, sau đó chị đã chạy trốn sang Mỹ suốt bảy năm trời.
“Ôi, Hà Dĩ Thâm” - Nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng, những lời nói tuyệt tình của anh ta, Mặc Sênh thấy nhoi nhói trong lòng. Tuy cảm giác rất mơ hồ, khó nhận ra, nhưng chắc chắn là có thật.
Anh đi về phía chị, bàn tay Mặc Sênh nắm chặt tay đẩy xe hàng đến mức các đầu khớp ngón tay trắng bệch, như sắp long ra. Nhưng siêu thị lúc đó quá đông, chị lại đang đẩy cái xe chứa hàng nên hoàn toàn không thể dễ dàng quay người bỏ chạy. Tuy nhiên ngay lập tức chị nghĩ, vì sao mình phải lẩn tránh? Mình nên bình thản nói với họ một câu đại loại: “Ồ, đã lâu không gặp.” Rồi kiêu hãnh quay đi, để lại cho họ một hình ảnh đẹp về mình mới phải.
Nhưng, có thể họ không nhận ra mình. Có thể lắm chứ, mình đã thay đổi nhiều, mái tóc dài buông xõa năm xưa giờ biến thành mái tóc ngắn chấm tai, làn da trắng nõn ngày nào giờ đã sạm đi nhiều bởi cái nắng bang California, lại còn quần bò, áo phông rộng thùng thình, giày thể thao, khác xưa nhiều quá!
Họ bước từng bước, chầm chậm tiến lại gần nhau, rồi… lướt qua nhau.
Đau đớn quá!
Hình như có tiếng nói vẳng lại.
“Có cần mua thêm sữa không?” - Đúng là tiếng Dĩ Văn rồi, vẫn nhỏ nhẹ như xưa.
“…”
Chị không nghe rõ câu trả lời. Nhớ quá, giọng nói trầm ấm như tiếng vĩ cầm của Dĩ Thâm luôn vẳng bên tai Mặc Sênh trong suốt bảy năm chị lưu lạc xứ người.
Hẫng hụt, nhưng đồng thời cũng thấy nhẹ nhõm. Mặc Sênh ngẩng đầu nãy giờ vẫn cúi, quả quyết bước đi.
“Rầm”, chiếc xe đẩy xô vào đống xà phòng hạ giá chất như núi trên lối đi. Thủ phạm là chị đứng ngây nhìn mấy trăm bánh xà phòng đổ tung toé, ngổn ngang .
Tệ thật, liệu có thể vờ tỏ ra không biết mình là người gây ra chuyện?
“Trời ơi, đây là lần thứ ba trong ngày rồi.” - Người quản lý siêu thị không biết từ đâu chạy đến nói như rên lên.
Cho nên, cũng không nên trách người ta, sao lại chất hàng ngay giữa lối đi như vậy. Mặc Sênh lẩm bẩm, cố làm ra vẻ hối hận.
Cảnh tượng đương nhiên thu hút sự chú ý của những người xung quanh, trong đó có Dĩ Văn. Dĩ Văn liếc nhìn về phía có nhiều tiếng ồn ào, bỗng giật mình - Cô ta! Có phải cô ta không? Dĩ Văn dường như không tin vào mắt mình… Đúng là cô ta! Trở về rồi ư?
“Chuyện gì thế Dĩ Văn?” - Hà Dĩ Thâm, không hiểu, quay sang hỏi, bất giác nhìn theo ánh mắt của Dĩ Văn.
Thân hình cao lớn của Dĩ Thâm bỗng khựng lại.
Triệu Mặc Sênh!
Người phụ nữ cúi đầu như một đứa trẻ mắc lỗi kia chẳng phải là Triệu Mặc Sênh? Vẻ mặt thiếu tự nhiên, mắt thấp thoáng nụ cười tinh quái không thể chối cãi. Từ xa khó nhìn rõ nét mặt cô ta, nhưng Dĩ Thâm biết. Anh vẫn biết, cô ta là vậy, sau khi khuấy đảo cho nước ao đục ngầu rồi bỏ đi một cách vô trách nhiệm, ương ngạnh, ích kỷ và đáng ghét.
Chẵn bảy năm, cô ta vẫn còn nhớ đường về ư?
Hà Dĩ Thâm gọi: “Dĩ Văn, về thôi!”
Dĩ Văn kinh ngạc nhìn vẻ mặt bình thản của Dĩ Thâm: “Anh không định đến chào một câu ư? Hay là...”
“Cô ấy từ lâu đã không còn tồn tại trong cuộc sống của anh.” - Giọng Dĩ Thâm dửng dưng, có vẻ như không có chuyện gì thật .
Dĩ Văn thầm quan sát nét mặt Dĩ Thâm, nhưng không tìm thấy gì hơn, đoạn nói nhỏ: “Đi thôi anh!”
Nhưng cuối cùng cái nhìn của Dĩ Văn vẫn vô tình hướng về Mặc Sênh, đúng lúc chị ngoảnh lại, ánh mắt hai người gặp nhau, Mặc Sênh lộ vẻ ngạc nhiên, nụ cười thoáng hiện trên mặt, chị bối rối gật đầu.
Dĩ Văn vội vàng quay đầu gọi: “Dĩ Thâm…”
“Gì thế?”
“Chị ấy…”- Dĩ Văn đột nhiên dừng lại, trong đám người đằng trước không nhìn thấy bóng dáng Mặc Sênh đâu nữa.
“Sao thế?” - Dĩ Thâm hỏi.
“Không, không có gì.” - Dĩ Văn cúi đầu. Chỉ có điều vừa rồi cô đã nhìn thấy họ, tại sao họ lại dễ dàng bỏ qua, cố tình không nhận nhau? Lại còn Dĩ Thâm nữa, rõ ràng đã nhìn thấy…
Không ngờ lại có ngày mình trở về đây.
Chủ biên hỏi Mặc Sênh trong lần đầu gặp nhau: “Cô Triệu, vì sao cô lại chọn làm việc ở thành phố này?”
Mặc Sênh bỗng lúng túng không biết trả lời thế nào. Vì sao ư? Bởi vì, đây là nơi tôi đã học một năm đại học? Bởi vì nơi đây tôi đã quen anh? Bởi vì nơi đây tôi đã có nhiều kỷ niệm, rất nhiều?
Lúc đầu chính Mặc Sênh cũng không biết, tại sao nơi đầu tiên chị nghĩ tới sau khi về nước là thành phố nơi này. Mãi đến hôm gặp lại Dĩ Thâm chị mới hiểu, chị muốn gặp anh, mặc dù anh đã không còn thuộc về chị, nhưng chị vẫn muốn nhìn thấy anh.
Chỉ nhìn thôi.
“Có lẽ là do tôi không thể về nhà.” - Mặc Sênh nói. Chủ biên nhìn chị rất lâu có vẻ ngạc nhiên, có thể giữ cô ta làm phóng viên ảnh - Bà chủ biên thầm nghĩ.
Tuy nhiên, việc chủ biên quá coi trọng lý lịch làm việc ở nước ngoài của chị lại khiến Mặc Sênh cảm thấy bất an.
“Đó chỉ là một tạp chí nhỏ.” - Chị nói với bà ta như vậy.
“Ồ, cô Sênh.” - Bà chủ biên hơn 40 tuổi thân mật gọi tên Mặc Sênh: “Chị khen kiến thức sâu rộng của tôi ư? Kiến thức của tôi rất bình thường. Tôi chỉ làm việc ở một tờ báo nhỏ của Mỹ, biết khá rõ tờ báo đó thôi.”- Mặc Sênh cười đáp lại lời khen của bà chủ biên, cảm giác bất an trong chị bỗng chốc tiêu tan.
“Cô Sênh, tôi biết, một người Trung Quốc làm phóng viên ảnh ở Mỹ đâu phải dễ, nhất định chị phải ưu tú hơn người da trắng. Bọn họ luôn cho rằng người Trung Quốc chúng ta không có gen nghệ thuật.”- Bà chủ biên tiếp tục câu chuyện.
Việc làm vậy là đã ổn. Chị được nhận vào làm phóng viên ảnh cho tờ tạp chí phụ nữ này. Mặc Sênh vẫn đến siêu thị đó mua đồ, nhưng không hề gặp lại họ. Mãi đến một hôm, người bảo vệ siêu thị gọi chị lại: “Chị ơi, mời chị đến phòng bảo vệ một lát.”
Mặc Sênh ngạc nhiên, cảm giác có chuyện chẳng lành, báo chí nhiều lần đăng tin nhân viên bảo vệ ở một số siêu thị cưỡng chế khám xét, thậm chí đánh khách hàng.
Mặc Sênh nhìn anh ta với ánh mắt cảnh giác, anh bảo vệ tỏ vẻ ái ngại, nói: “Xin lỗi chị, chúng tôi không có ý gì, chỉ muốn hỏi, một tháng trước đây chị có đánh mất thứ gì không?”
Một tháng trước mình vừa về nước, chẳng lẽ đánh mất thứ gì mà mình không biết? Chị lặng lẽ đi theo người bảo vệ với một chút hiếu kỳ. Đến phòng bảo vệ, anh ta đưa cho Mặc Sênh một cái ví da màu đen.
Nhìn qua Mặc Sênh cũng biết đó không phải là ví của mình, chị lắc đầu nói: “Anh nhầm rồi, không phải của tôi.”
Người bảo vệ ngạc nhiên, hỏi lại: “Chị mở ra xem.”
Chị đón cái ví, mở ra, bên trong có bức ảnh của chị.
Người bảo vệ nói: “Ảnh của chị phải không, mặc dù giờ chị đã khác nhiều, nhưng tôi vẫn nhận ra.”
Khác rất nhiều, bởi vì bức ảnh chụp lúc Mặc Sênh vừa vào đại học, vẫn còn để tóc dài, tết thành bím đuôi ngựa, cười một cách ngốc nghếch.
Sao nó lại có trong ví của một người lạ?
Mặc Sênh trả cái ví cho người bảo vệ: “Đây hoàn toàn không phải tôi.”
Người bảo vệ vẫn một mực: “Người trong ảnh không phải chị sao?”
“Đúng là tôi, nhưng cái ví không phải của tôi.”
“Nhưng nhất định là người quen của chị. Này, có khi chủ nhân của cái ví thầm yêu chị cũng nên…”
Ồ, thật bất ngờ! Ai bảo người Trung Quốc thiếu óc liên tưởng?
“Nhưng…”
“Chị cầm đi, cầm đi. Mãi chẳng có ai đến nhận, để ở đây chúng tôi cũng khó xử lý, đem nộp coi như sung công, thà trả lại cho chị, chị và chủ nhân cái ví nhất định có quan hệ với nhau. Ồ, mà biết đâu tôi chẳng tác thành một cuộc hôn nhân…” - Người bảo vệ hình như mê xem phim truyền hình, một mực tin vào suy diễn của anh ta.
Một tháng trước, có thể Dĩ Thâm đã đánh rơi cái ví vào lúc họ gặp lại nhau. Dĩ Thâm đánh rơi ư? Mặc Sênh mang cái ví về nhà với suy diễn vẩn vơ.
Buổi tối sau khi tắm xong, nằm trên giường, Mặc Sênh giở xem lại cái ví, kiểu dáng đơn giản, nhãn hiệu nổi tiếng, tiền không nhiều, hoàn toàn không thể xác định được thân phận chủ nhân của nó.
Mặc Sênh thận trọng rút bức ảnh ra, ở một góc bức ảnh có mấy chữ nổi, chắc chắn được bóc ra từ giấy tờ nào đó, lật bức ảnh, chị ngỡ ngàng, mặt sau có chữ! Nét chữ phóng khoáng, rắn rỏi như cào rách giấy của anh, Mặc Sênh không bao giờ quên.
Đó là nét chữ của Dĩ Thâm. Dòng chữ viết bằng bút máy, mực đen: My sun shine!

Trong một thành phố phức tạp vẫn có thể sống rất đơn giản, làm việc, ăn, ngủ, chỉ có vậy. Sau thời kỳ thích nghi ban đầu, những ngày tiếp theo chỉ là sự lặp lại máy móc.
“Chị Sênh, tôi tìm chị khắp nơi.” - Mặc Sênh vừa bước vào tòa soạn, đã nghe có người gọi từ xa.
“Bạch hả, có việc gì thế?”
Bạch họ Lý, còn rất trẻ, cũng là phóng viên ảnh. Cậu ta rất có tài tiếp xúc với các siêu sao, siêu mẫu nên được giao phụ trách ảnh bìa.
“Vợ em sinh cháu, buổi chụp ảnh siêu mẫu Tiêu Tiêu ngày mai chị giúp em được không?”
Tiêu Tiêu? Mặc Sênh hơi do dự: “Tôi thì không có vấn đề gì, có điều nghe nói tính khí cô ta rất khó chịu, nếu không phải là người quen chưa chắc cô ta đã đồng ý cho chụp.”
Bạch đã nghĩ tới chuyện này, anh nghĩ một lát nói: “Thế này vậy, chị cứ đi thử, nếu không được thì gọi cho em.”
Ngày hôm sau, khi nhìn thấy người mẫu Tiêu Tiêu nổi tiếng lạnh lùng, Mặc Sênh hoàn toàn bị bất ngờ, chị không biết giới người mẫu trong nước, trước đó lại chưa bao giờ xem ảnh Tiêu Tiêu, không ngờ cô ta lại…lại rất giống một người bạn thời đại học của chị.
Nhưng bạn đại học của Mặc Sênh là cô gái nông thôn chất phác, vụng về, còn cô người mẫu trước mặt chị, cặp chân dài ngọc ngà vắt chéo nhau, động tác hút thuốc vừa điệu nghệ vừa quyến rũ…
Mặc Sênh không dám nhận, có lẽ chỉ là hai người giống nhau thôi.
Nhưng người đẹp Tiêu Tiêu nheo mắt nhìn Mặc Sênh, đoạn sải những bước dài đến bên chị: “Thế nào, không nhận ra nhau à?”
“…Thiếu Mai ư?”
“Hừ, không phải tớ thì ai đây.” Cô ta cười đắc ý.
“Chị Sênh, thì ra chị là người quen của Tiêu Tiêu? Tốt quá.” - Cậu Đồng đi cùng vui vẻ góp chuyện.
“Hồi học năm thứ nhất, cậu ở giường trên, tớ giường dưới.”
“Thời sinh viên ai cũng thích giường tầng.” - Người quản lý của Tiêu Tiêu chen lời.
“Chẳng phải các vị đến chụp ảnh sao, mau chụp đi!” - Tiêu Tiêu nhiệt tình giục.
Thiếu Mai thay đổi nhiều quá! Mặc Sênh vừa lấy góc chụp vừa nghĩ, trước ống kính hoàn toàn không phải là một Thiếu Mai vụng về đến đáng yêu. Vậy cô ta là ai?
Có lẽ chẳng là ai hết. Một nhiếp ảnh gia có thể chụp được cái thần của người mẫu, nhưng Mặc Sênh không chụp được cái thần của Tiêu Tiêu, có lẽ chị chưa đủ tài, hay nói đúng hơn, có lẽ người đứng trước ống kính hoàn toàn không có cái đó.
Tiêu Tiêu rất trống rỗng! Một sự trống rỗng đến tuyệt vọng, có lẽ chính sự trỗng rỗng này khiến cô ta nổi như cồn.
Chụp xong một tổ hợp ảnh, Tiêu Tiêu xua tay: “Hôm nay chụp đến đây thôi.”
“Nhưng, Tiêu Tiêu vẫn còn phải…” - Người quản lý của Tiêu Tiêu ngạc nhiên nhắc.
“Đến đây thôi.” - Tiêu Tiêu kiên quyết quay sang nói với Mặc Sênh: “Chúng mình đi uống cà phê.”

“Lâu ngày không gặp, nên uống rượu mới phải, tiếc là gần đây dạ dày mình có vấn đề, đành uống cà phê vậy.”
“Ồ, uống cà phê rất tốt, có lẽ bạn nên uống cùng với sữa.” - Mặc Sênh không biết nên nói thế nào. Có bao nhiêu, bao nhiêu chuyện cần hỏi, thực sự không biết bắt đầu từ đâu.
“Sức khỏe rất quan trọng, ăn kiêng cũng nên có điều độ.” - Mặc Sênh chọn một chủ đề ngoài rìa nói.
“Xưa nay tớ chưa bao giờ ăn kiêng.” - Tiêu Tiêu nửa cười, nửa không: “Tớ nghiện rượu.”
“Thiếu Mai!” - Mặc Sênh kinh ngạc bởi cái cách cô ta đối sử với bản thân. Chị xúc động nắm tay người bạn cũ. Thiếu Mai, tại sao lại trở nên như vậy?
Tiêu Tiêu theo phản xạ hất tay Mặc Sênh, làm chị ngẩn người, cả hai im lặng có phần lúng túng.
“Cậu thay đổi nhiều quá.” - Lúc lâu sau, Mặc Sênh lên tiếng vẻ xót xa.
“Đúng vậy, còn nhớ hồi năm thứ nhất tớ thầm yêu một người không?” - Tiêu Tiêu lạnh lùng kể: “Một hôm, tớ nói thẳng với anh ta, tớ thích anh ta, anh ta thừa nhận nhưng không yêu tớ. Sau đó Thiếu Mai đã chết, tớ bây giờ là Tiêu Tiêu”
Lời Tiêu Tiêu như khía vào tâm can. Mặc Sênh thấy đau lòng, chẳng biết nói gì thêm.
Lát sau, Tiêu Tiêu lại nói giọng mỉa mai: “Rốt cuộc cậu vẫn không thay đổi. Vẫn giả bộ cao thượng. Sao lại từ bỏ nước Mỹ vàng son mà về?”
Câu nói ít nhiều làm tổn thương Mặc Sênh, nhưng nghĩ lại mình cũng có lỗi. Năm xưa, chị lẳng lặng bỏ đi, bảy năm bặt vô âm tín, chị có lỗi với bạn bè: “Lúc đó, mình đi vội quá…”
“Không cần nói với tớ những cái đó.” - Tiêu Tiêu ngắt lời: “Những cái đó nên nói với Dĩ Thâm.”
Hà Dĩ Thâm? Sao lại liên quan đến anh ta? - Mặc Sênh nhớ lại cảnh Dĩ Thâm, Dĩ Văn cặp kè bên nhau hôm ở siêu thị: “Mình nghĩ anh ta chẳng quan tâm đâu…”
“Không quan tâm? Cậu tưởng ai cũng vô tâm như cậu sao?”
Tiêu Tiêu có vẻ xúc động: “Mấy ngày đầu lúc cậu mất tích, anh ta tìm cậu, trông giống một người điên, về sau anh ta nhất định ở lại ký túc xá chờ, kết quả anh ta chờ được cái gì?” Tiêu Tiêu cau mày: “Kết quả là có mấy người đến mang đồ của cậu đi, họ bảo với anh ta, bảo với chúng tớ, cậu đã đi Mỹ, có thể không bao giờ trở lại.”
“Mặc Sênh, cậu ác quá.” - Tiêu Tiêu dừng một lúc, lại tiếp: “Tớ không bao giờ quên phản ứng của Dĩ Thâm lúc đó, anh ta có cái vẻ của một người bị rơi xuống vực, mặt tối tăm, tuyệt vọng khiến bọn tớ phát sợ, không ngờ một người kiêu ngạo như Dĩ Thâm, lại như vậy…”
Mặc Sênh choáng váng, chuyện đó có thật ư ?
“Có lẽ anh ta thấy áy náy…”
“Triệu Mặc Sênh, người bỏ Dĩ Thâm đi Mỹ là cậu, cậu mới là người phải áy náy,”
“Thiếu Mai, cậu không hiểu đâu…”
“Tớ có mắt, tớ hiểu.”
Tiêu Tiêu không nói nữa. “Vậy ra mọi người cho rằng mình bỏ anh ta! Rõ ràng không phải thế!”- Mặc Sênh mỉm cười cay đắng.
Rõ ràng anh ta đã nói như vậy…Anh ta nói anh ta không muốn gặp chị, không bao giờ muốn nhìn thấy chị nữa. Anh ta bảo chị đi đi, càng xa càng tốt…
Rõ ràng là anh ta!
Từ biệt Tiêu Tiêu, Mặc Sênh đi trên đường phố khi đó đã vào hạ, lời Tiêu Tiêu vẫn vang bên tai.
“Về sau anh ta ở một mình mãi…” Thế còn Hà Dĩ Văn? Không phải cô ấy yêu Dĩ Thâm mãnh liệt, quyết theo đuổi anh ấy bằng được sao?”
Rốt cuộc họ không ở với nhau. Vậy chuyện năm xưa là thế nào?
Vì sao Dĩ Thâm lại nói như vậy?
Mặc Sênh xòe bàn tay, bên trong có mảnh giấy viết địa chỉ của “Văn phòng luật sư Hà Dĩ Thâm.”
Tiêu Tiêu nói: “Có thể cậu cần.”



Đã sửa bởi puppy_love_hugo lúc 15.02.2011, 11:53.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn puppy_love_hugo về bài viết trên: anglh3ll_9x, fifint, futhuybilangquen, hanayuki001, nhím xù 89, ohlaghe, sxu, trankim
     

Có bài mới 12.02.2011, 17:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 12.03.2005, 20:37
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 494
Được thanks: 870 lần
Điểm: 7.71
Có bài mới Re: Bên nhau trọn đời - Cố Mạn. - Điểm: 12
Không phải mình đến tìm mà chỉ là tiện đường rẽ qua. Nhưng quả thực Mặc Sênh đang đứng trước cửa “Văn phòng luật sư…”
Cô gái trẻ nói như người có lỗi: “Luật sư Hà không có đây, xin hỏi, chị có hẹn trước không?”
Mặc Sênh không nhớ cảm giác của chị lúc đó, thất vọng hay nhẹ nhõm: “Không.”
“Vậy nếu chị có việc, tôi sẽ nhắn với luật sư Hà, hoặc là…” - Cô gái nhìn đồng hồ trên tường: “Chị có thể chờ, luật sư Hà cũng sắp về.”
“Ồ không, lần sau tôi đến.” - Mặc Sênh đi vài bước, đoạn quay lại: “Đây là cái ví của luật sư Hà, nhờ cô chuyển giúp, cảm ơn.”
Một kết quả đến là hay!
Vốn duyên mỏng chẳng trách tình không sâu.
“Chị Sênh, chị thấy làm việc ở trong nước và ở nước ngoài có gì khác nhau?” - Sắp hết giờ làm việc, một nhân viên cùng phòng đột nhiên hỏi.
“À,” - Mặc Sênh nhìn quanh, thấy không có sếp, nên nói thẳng thẳn: “Lương cao hơn nhiều.”
“Tiếc thế!” - Đồng nghiệp suýt xoa.
“Ở bên đó chị có bị phân biệt đối xử không?”
“Ít nhiều cũng có.”
“Thực ra chuyện đó cũng chẳng đáng quan tâm, ngay người Hồng Công cũng còn coi thường người Đại lục nữa là!” - Đồng nghiệp Đại Bảo vừa từ Hồng Công về xen lời.
“Khi bản thân mình gặp phải chuyện đó mình sẽ không nghĩ thoáng được như thế đâu. Một lần trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp của tôi, ông chủ đột nhiên tuyên bố, Trung Quốc không có một nhà nghệ thuật thực sự. Tôi tức lắm, chưa bao giờ cảm thấy mình đích thực là người Trung Quốc đến vậy, ngay lúc đó tôi chỉ vào mũi ông ta nói, ông biết gì về nghệ thuật Trung Quốc. Khi người Trung Quốc chúng tôi làm nghệ thuật, không biết người Mỹ các ông đang lang thang ở đâu!
“Có thế chứ, rất khảng khái!” - Các đồng nghiệp vỗ tay tán thưởng, khen câu đối đáp hay tuyệt, sau đó có ai đó hỏi: “Về sau vì sao chị bị sa thải?”
“…” Mặc Sênh cười - “Ông chủ tuy ngạo mạn, nhưng cũng khá độ lượng. Về sau, một hôm không biết ông ta lấy đâu ra tờ giấy to có các ô vuông bảo tôi viết mấy chữ Trung Quốc, ông ta nói muốn treo ở phòng khách.”
“Thật không?”
“Chị Sênh, chữ chị có được không”’
“Tôi thể hiện ngay bản lĩnh của Trịnh Bản Kiều, đầu tiên tôi lôi nào bút nào nghiên để tất lên bàn, làm ra vẻ loay hoay một hồi, tôi ngoáy liền mấy chữ. Nói thực mấy chữ đó nếu không phải chính tay tôi viết, tôi cũng chịu không thể nào đọc ra.”
“Chị viết chữ gì?”
“Nhĩ nãi man di” (“Ông cũng là đồ man di”)
“Ọc!” - Có ai đó cười bắn cả trà trong miệng ra.
Trong tiếng cười rộ, có người gọi: “Chị Sênh, có người tìm.”
Mặc Sênh quay đầu, Hoa Tiên Tử - Tiểu Hồng biệt hiệu “ Hoa Tiên Tử” te tái chạy vào, thở gấp: “Chị Sênh, ở phòng khách kia kìa, điển trai lắm, rất lạnh lùng, rất đàn ông, thoạt nhìn đã biết ngay thuộc loại đàn ông thành đạt. Chị Sênh, chị vừa về nước đã đã tăm được đám hời thế. Vậy mà cứ giấu tài.”
Lời của Hoa Tiên Tử nếu tin được có họa là lợn cũng biết bay, lời cô ta ít nhất cũng phải trừ hao mấy phần, thậm chí một nửa.
Nhưng Mặc Sênh rất tò mò, chị vừa về nước đã quen biết ai đâu, ai có thể đến tìm mình chứ?
Tuyệt nhiên không thể nghĩ lại là anh!
Nhưng người đàn ông đứng bên cửa sổ phòng khách tòa soạn quay lưng về phía chị, chính là Hà Dĩ Thâm.
Nghe tiếng kẹt cửa anh quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía chị, hoàn toàn lạnh nhạt, không một chút biểu cảm.
Hoa Tiên Tử không nói quá, người đàn ông này rất mực tuấn tú, phong thái đường hoàng, bộ comple đắt tiền vừa vặn làm tôn vóc người cao lớn tuyệt đẹp, vẫn điềm tĩnh tự tin như truớc, nhưng có gì đó xa cách khiến người ta e ngại.
Mặc Sênh không thể nào mở miệng.
Người đàn ông điềm tĩnh, chậm rãi gật đầu chào: “Triệu tiểu thư”
Triệu tiểu thư?

Mặc Sênh thực sự muốn mỉm cười nhưng khó quá: “Hà… tiên sinh”
Chỉ cái ghế phía xa, chị nói: “Mời ngồi!”
Mặc Sênh đi lấy hộp trà, chị không thể bình tĩnh như anh, chỉ cố che giấu xúc động của mình: “Anh uống gì?”
“Cảm ơn, không cần.” - Ánh mắt nghiêm nghị, anh ta nói. “Tôi nói vài câu rồi sẽ đi ngay.”
“Anh đến tìm tôi, sao biết tôi ở đây?” Anh im lặng, lát sau mới nói: “Tiêu Tiêu, tôi là luật sư của Tiêu Tiêu.”
“Có việc gì không?’
Khẩu khí của anh ta như toát ra hơi lạnh: “Mấy hôm trước Triệu tiểu thư hạ cố đến văn phòng của tôi, nói là sẽ quay trở lại, chờ mãi không thấy, tôi đành thân hành đến thăm.”
Mặc Sênh kinh ngạc, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt sáng quắc của anh ta: “Sao anh biết..” Chị không để lại tên, sao anh ta biết người đến trả cái ví là chị?
“Tiểu thư, tôi đương nhiên có khả năng suy đoán của một người bình thường” - Anh ta nói giọng đầy vẻ chế nhạo.
Có lẽ các luật sư đều thế. “Khả năng suy đoán của một người bình thường.” Mặc Sênh nhìn vào bức tường trước mặt: “Tôi đến trả cái ví, anh nhận được rồi, cần gì phải đến đây.”
Mắt Hà Dĩ Thâm đột nhiên loé lên: “Ngoài trả cái ví, cô không có việc gì nữa ư?”
Còn có việc gì nữa? Mặc Sênh nói dứt khoát: “Không”
“Rất tốt” - Mắt anh ta thoáng thất vọng, anh bước đến trước mặt chị: “Nhưng tôi có việc.”
Anh lấy cái ví để trước mặt chị: “Trong cái ví này vốn dĩ có một bức ảnh, cô Triệu có biết gì về nó không?”
Đương nhiên biết, Mặc Sênh cúi đầu: “Thế ư? Qủa thật tôi không để ý.”
“Thật sao? Trong ví ngoài tiền chẳng có gì nữa, sao cô Triệu biết nó là của tôi?”
Mặc Sênh im lặng. Chị quên rằng anh là luật sư, luôn biết tìm ra sơ hở trong lời nói của đối phương. Nếu muốn lừa anh ta phải biết lượng sức mình.
Anh ta hơi cúi người nói như nói thầm: “Cô có thể cho tôi xin lại bức ảnh không?”
Mặc Sênh bỗng cảm thấy kỳ lạ. Anh ta có ý gì vậy? Vừa tỏ ra là người ngoài, vừa muốn đòi lại bức ảnh.
“Người trong ảnh là tôi, tại sao tôi phải trả lại anh?”
“Triệu tiểu thư, tôi khuyên cô không nên tranh luận vấn đề quyền sở hữu với một luật sư.” - Dĩ Thâm lạnh nhạt nói.
Mặc Sênh tức giận, một Dĩ Thâm như vậy, chị không quen, cũng không thể đối phó. “Bức ảnh không có ở đây.” - Cuối cùng chị nói.
“Vậy ngày mai xin cô trả cho tôi.”
“Ngày mai tôi có…”
“Triệu tiểu thư!” - Hà Dĩ Thâm ngắt lời chị: “Tôi nghĩ, chúng ta đều không muốn quấy rầy người khác, tại sao không kết thúc sớm đi.”
Kết thúc sớm ư? Mặc Sênh im lặng hồi lâu: “Anh cần bức ảnh làm gì?”
“Ai biết được.” Ánh mắt Dĩ Thâm u ám: “Có lẽ tôi muốn có nó ở bên để nhắc tôi cái quá khứ xuẩn ngốc của tôi.”
Xuẩn ngốc, đúng thế, quá xuẩn ngốc! Vậy mà chị đã hy vọng.
Hà Dĩ Thâm nói giọng kiên quyết: “Ngày mai tôi đến lấy, nếu cô bận có thể nhờ người chuyển cho tôi. Tạm biệt, Triệu tiểu thư.”
“Tốt” - Hà Dĩ Thâm đột nhiên quay đầu lại, mặt vẫn rắn đanh: “Cảm ơn sự hợp tác của cô, ngày mai gặp lại.”
Mặc Sênh lặng nhìn cái dáng cao lớn đi xa dần. Không phải chị không hình dung cảnh tượng hai người gặp nhau, nhưng như thế này qủa thực chị không hề ngờ tới, ngay một chút thân tình khi nói: “Ngày mai gặp lại” anh ta cũng không có.

Quá khứ xuẩn ngốc ư?
Mặc Sênh đứng trước tấm gương lớn trong phòng ngủ, chăm chú nhìn người phụ nữ đối diện với mình trong gương. Nếu mái tóc ngắn biến thành những lọn đuôi sam, nếu làn da rám nắng trở nên trắng mịn, nếu có thể cười một cách thoải mái vô tư…Điều quan trọng nhất là, nếu có thể xóa đi vẻ u uất chất chứa trong đáy mắt, thay vào đó là vẻ thơ ngây học trò, chị sẽ trở thành Triệu Mặc Sênh khi mới quen Hà Dĩ Thâm ngày mới vào đại học.
“Hà Dĩ Thâm …”
“Hà Dĩ Thâm…”
Mặc Sênh không rõ mình đã đeo bám Hà Dĩ Thâm như thế nào, Dĩ Thâm lại càng không biết, đằng nào lúc đó chị cũng là người chạy theo anh. Cho đến một hôm, không chịu nổi, Dĩ Thâm nghiêm mặt hỏi: “Triệu Mặc Sênh, tại sao cô cứ bám theo tôi như vậy?”
Nếu là bây giờ chị sẽ ngượng đến chết! Tuy nhiên, lúc đó chị không biết ngượng là gì, chị nhướn mày hỏi: “Dĩ Thâm, anh ngốc hay là tôi ngốc, ồ mà anh thông minh như vậy, nhất định là tôi ngốc rồi, sao tôi lại thảm hại đến thế, bám theo người ta mà không biết mình đang làm gì!”
Còn nhớ lúc đó Dĩ Thâm đã tròn mắt kinh ngạc hồi lâu. Về sau nhắc lại chuyện này, anh có vẻ vừa bực vừa buồn cười tuyên bố, anh ta vốn cố tình làm vậy để Mặc Sênh phải xấu hổ, ai ngờ trên đời lại có người mặt dày đến thế, kết cục người xấu hổ lại chính là anh.
Cho nên chàng sinh viên luật khoa sau một hồi im lặng cuối cùng đã có thể đối phó được, tuy nhiên cũng chỉ có thể bắp bắp: “Tôi không định có bạn gái lúc còn đang đi học.”
Lúc đó Mặc Sênh ngây thơ đến mức không nhận ra đó chỉ là cái cớ, nên lại tiếp tục tấn công: “Vậy thì tôi xếp hàng trước, đợi anh tốt nghiệp đại học, xem liệu có được anh ưu tiên lựa chọn ?”
Trước một đối thủ ngoan cố đến vậy, chàng luật sư tương lai đành bó tay, chàng ta vội chuồn thẳng sau khi ném lại một câu: “Tôi phải lên lớp.”
Mặc Sênh đương nhiên không cam chịu thất bại, nhưng trước khi chị nghĩ ra biện pháp tốt hơn, thì đã nghe mọi người bàn tán: “Hà Dĩ Thâm khoa luật nghe đâu mới có bồ, hình như tên là Triệu Mặc Sênh, cái tên nghe là lạ”
Nghe vậy Mặc Sênh chạy như bay đến giảng đường tìm Dĩ Thâm, thanh minh: “Tin đồn không phải do tôi tung ra, anh phải tin tôi mới được.”
Dĩ Thâm ngẩng đầu khỏi cuốn sách, mắt trong veo nhìn chị nói: “Tôi biết”
Mặc Sênh hỏi lại một cách ngốc nghếch: “Sao anh biết?”
Dĩ Thâm trả lời tỉnh khô: “Bởi vì chính tôi tung ra tin đó.”
Lần này đến lượt Mặc Sênh im bặt, Dĩ Thâm giải thích: “Tôi đã nghĩ kỹ rồi, nếu ba năm sau, cô nhất định là bạn gái của tôi, vậy sao tôi không sớm sử dụng quyền đó của mình.”
Trời! Lúc đó!
Khóe miệng của người phụ nữ trong gương hiện lên nụ cười. Nhưng nụ cười vẫn chưa kịp hiện lên đôi mắt, đã lại biến mất.
Mặc Sênh bước ra ban công, lòng ngổn ngang. Ngước nhìn bầu trời, sao thưa thớt, ngày mai có lẽ là một ngày nắng đẹp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn puppy_love_hugo về bài viết trên: fifint, futhuybilangquen, hanayuki001, nhím xù 89, trankim
Có bài mới 12.02.2011, 17:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 12.03.2005, 20:37
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 494
Được thanks: 870 lần
Điểm: 7.71
Có bài mới Re: Bên nhau trọn đời - Cố Mạn. - Điểm: 12
Chương 2: Chuyển biến


Mặt trời tụt dần về phía Tây, nắng chiều dày đặc.
Hà Dĩ Thâm đứng cạnh cửa sổ phòng làm việc ở tầng mười, bỗng cảm thấy lạ lùng tại sao hôm nay mình có tâm trạng đứng ngắm ráng chiều.
Có lẽ bởi vì người ấy đã trở lại!
Mỹ Đình đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Dĩ Thâm đứng cạnh cửa sổ quay lưng về phía cô, ngón tay vẫn kẹp điếu thuốc, con người anh có vẻ chơi vơi… Chơi vơi?
Mỹ Đình không tin vào mắt mình, có thật không nhỉ? Tại sao lại dùng từ đó để nói về luật sư Hà, một người vốn điềm tĩnh, tự tin đến ngạo mạn?
Dĩ Thâm nghe tiếng mở cửa, quay lại hỏi:
- Chuyện gì thế?
- À – Mỹ Đình bừng tỉnh, nói nhanh - Luật sư Hà, ông Trương phó tổng công ty Hồng Viễn đã đến.
- Mời ông ta vào!
Dĩ Thâm dứt mạch suy nghĩ, tập trung vào công việc. Anh liếc nhìn đồng hồ trên tường, 5h, người ấy vẫn chưa đến.
Tiễn ông Trương một cách khó khăn, Dĩ Thâm mệt mỏi dựa người vào tay ghế nhắm mắt thư giãn, đột nhiên một bàn tay đập bốp vào vai làm anh choàng tỉnh:
- Viêm hả?
Sau khi tốt nghiệp đại học, Dĩ Thâm từ chối làm nghiên cứu sinh, đến làm việc ở “Văn phòng luật sư Viêm Hướng”, bây giờ đã đổi thành “Viêm Hướng Hà”. Hiện họ đang hợp tác với nhau, Viêm và một người bạn khác, Hướng Hằng cũng là đồng nghiệp, đều là bạn học cũ của Dĩ Thâm. Hướng Hằng học trước anh một khóa, còn Viêm đã tốt nghiệp trước đó khá lâu.
Người đàn ông cực kì khôi ngô, đường bệ đến ngồi đối diện Dĩ Thâm, hai chân vắt chéo hỏi:
- Đang làm gì?
Dĩ Thâm không ngẩng đầu nói:
- Làm thêm giờ
- Không thể! - Viêm kêu lên - Hôm nay là ngày nghỉ!
- Ngày nghỉ thì sao?
- Ngày nghỉ thì sao? - Viêm lắc đầu nhắc lại - Đây đích thực là câu nói của một Dĩ Thâm máu lạnh, vô tình, làm việc như điên!
Dĩ Thâm nheo mắt:
- Không ngờ một tu từ học cậu lại giỏi đến thế.
- No, no,no! - Viêm xua tay - Đấy là nhận xét chung của hầu hết phụ nữ quen Hà Dĩ Thâm - Viêm vươn người về phía trước - Dĩ Thâm, tôi vẫn hỏi cậu, rốt cuộc cậu đồng tính ái hay có bệnh?
“Đối với con người vô duyên như vậy, nếu chấp anh ta khác nào mình bị thần kinh”, Dĩ Thâm nghĩ.
Mỹ Đình bước vào đặt hai tách cà phê lên bàn, Dĩ Thâm hỏi Mỹ Đình: - - Hôm nay cô Triệu Mặc Sênh có đến không?
Mỹ Đình nghĩ một lát, lắc đầu:
- Không
Dĩ Thâm “ừ” để chứng tỏ mình đã biết, đoạn nói với Mỹ Đình:
- Không còn việc gì nữa, cô có thể nghỉ sớm.
Mỹ Đình lắc đầu:
-Hôm nay em không vội. Bao giờ luật sư về, có cần em mua chút gì ăn không?
- Không, cảm ơn!
Mỹ Đình đi ra không giấu nổi thất vọng.
Viêm cười khùng khục:
- Người đẹp Mỹ Đình rõ ràng có ý với cậu. Mối tình công sở, được đấy chứ!
- Người ta là người đứng đắn, cậu đừng nói bừa - Dĩ Thâm cảnh báo Viêm.
- Gỗ đá đến thế thì chịu thật! - Viêm lắc đầu lẩm bẩm.
Dĩ Thâm đối xử với phụ nữ luôn chu đáo lịch sự, nhưng không bao giờ vượt quá giới hạn, tuy nhiên không thể không thừa nhận những năm vừa qua không biết có bao nhiêu phục nữ khổ sở bởi cái tên Hà Dĩ Thâm.
Cũng không thể trách họ tự chuốc khổ vào thân. Với cách nhìn nhận theo kiểu đàn ông của Viêm, Hà Dĩ Thâm quả thật là rất ưu tú. Không kể vẻ bề ngoài tuấn tú, chỉ riêng danh tiếng anh ta trong giới luật sư mấy năm gần đây, lại thêm cái vẻ lạnh lùng rất được phụ nữ ưa chuộng cũng đủ làm xiêu lòng bất kì người đẹp kiêu kì nào.
- Rút cuộc cậu thích một phụ nữ như thế nào? Bao nhiêu người đẹp vây quanh, cậu không hề rung động. Nào là nữ doanh nghiệp nào đó, các người hợp tác với nhau lâu năm như vậy, lẽ nào không có chút thiện cảm. Hôm qua gặp nhau ở tòa án, cô ta lại hỏi thăm cậu đấy -
Anh chàng Viêm càng nói càng hứng khởi.
Dĩ Thâm chỉ ừ hữ cho xong.
Có lẽ cũng thấy ngán màn độc diễn của mình, Viêm không nói nữa, nhưng lát sau cất giọng sôi nổi:
- Tôi biết, nhất định là cô em Dĩ Văn của chúng ta, xem chừng cậu đối xử với cô ấy là tốt nhất.
Dĩ Văn thường đến văn phòng luật sư này, nên Viêm không lạ gì cô.
- Cô ấy là em tôi! - Dĩ Thâm trả lời không chút hào hứng.
- Thôi đi, các cậu đâu có quan hệ huyết thống - Viêm khẳng định.
- Điều đó cũng chẳng thay đổi được gì - Thái độ Dĩ Thâm vẫn thờ ơ, nhưng Viêm hiểu, anh ta lắc đầu tỏ không muốn tiếp tục câu chuyện. Sự cố chấp của Hà Dĩ Thâm khiến Viêm khó chịu.
- Luật sư Hà - Mỹ Đình lại bước vào, tay cầm bức thư - Vừa rồi có một cô đưa đến.
Dĩ Thâm biết đó là cái gì:
- Thế cô ấy đâu?
- Cô ấy chỉ để lại cái này rồi đi luôn.
- Đi rồi sao? - Dĩ Thâm sa sầm mặt - Đi bao lâu rồi?
- Chưa đến một phút
Dĩ Thâm không kịp nghĩ, vớ lấy chìa khóa xe và áo khoác chạy ra ngoài. Viêm theo sau gọi:
- Cậu đi đâu?
Nhưng Dĩ Thâm hình như không nghe thấy.
Ở cửa Viêm gặp Hướng Hằng vừa từ tòa án trở về.
- Chuyện gì thế? - Hướng Hằng hỏi.
Hướng Hằng nhìn theo Dĩ Thâm vừa đi khỏi, nói vẻ trầm tư:
- Có lẽ tôi biết vì sao.
- Cậu biết? Mau nói đi, nói đi!
- Vừa rồi ở tầng dưới tôi có gặp một người, thoạt tưởng mình nhìn nhầm, không ngờ đúng là cô ta.
- Ai? Đừng có vòng vo - Viêm có vẻ sốt ruột.
- Anh thấy Hà Dĩ Thâm là người thế nào? - Hướng Hằng không trả lời mà quay lại hỏi.
- Lãnh đạm, lí trí, khách quan - Viêm nói giọng phán xét.
- Vậy người đó chính là sự không lạnh nhạt, không lí trí, không khách quan của anh ta!
Viêm tròn mắt tò mò:
- Phụ nữ ư?
- Đúng, bạn gái trước đây của Dĩ Thâm - Dù không cùng một khu nhưng cùng một kí túc xá, Hướng Hằng rất hiểu tình hình của Hà Dĩ Thâm.
- Bạn gái ư? - Viêm ngạc nhiên - Dĩ Thâm đã từng có bạn gái rồi sao?
- Đúng, về sau cô ta đi Mỹ nên đã chia tay với Dĩ Thâm.
- Ý cậu là… - Viêm tròn mắt - Hà Dĩ Thâm bị người ta bỏ ư?
- Đúng vậy, hơn nữa lại không một lời tạm biệt. Khi cô ta đi rồi cậu ấy mới biết. Chuyện này hồi ấy cả trường đều biết, Hà Dĩ Thâm khốn khổ một phen, uống rượu hút thuốc, cả trường ai chả biết.
- Không thể có chuyện đó! - Viêm không thể tưởng tượng ai có thể bỏ rơi Hà Dĩ Thâm - Hèn nào cậu ta không thèm đếm xỉa đến đàn bà, thì ra chim sẻ sợ làn cây cong.
***
Đúng vào giờ cao điểm tan tầm, Mặc Sênh không vội vã về nhà, chị hòa vào dòng người đông đúc trên đường phố.
Mãi đến vừa rồi, Mặc Sênh mới không thể không thừa nhận, chị và Dĩ Thâm rất khác nhau. Trước đây chị không nhút nhát như vậy, giờ đây rõ ràng rất muốn gặp anh nhưng lại không dám.
Hồi đó dù Dĩ Thâm lạnh nhạt đến đâu chị đều vui vẻ chạy theo anh, nhưng giờ đây chị không có can đảm nói dù chỉ một câu.
Trước đây, Dĩ Thâm từng gọi chị Sunshine, là ánh mặt trời anh ta cự tuyệt mà không thể. Nhưng bây giờ một chút nắng trong lòng chị cũng không còn, lấy gì để chiếu cho người khác?
Một chiếc BMW màu trắng dừng đột ngột trước mặt chị. Mặc Sênh không ngẩng đầu, bước tránh sang bên, nhưng đột ngột một giọng nói thân thuộc vang lên:
- Lên xe đi.
Mặc Sênh ngẩng đầu kinh ngạc, chính là anh!
Dĩ Thâm nhìn chị đứng sững, anh cau mày nhắc lại:
- Ở đây không dừng xe được, lên xe đi.
Mặc Sênh chưa kịp nghĩ chuyện gì đang xảy ra thì chiếc xe mang họ đã hòa vào dòng xe nườm nượp trên đường.
- Thích ăn cơm ta hay cơm Tây? - Dĩ Thâm hỏi, mắt vẫn nhìn về phía trước.
- Cơm ta - Chị đáp theo phản xạ, nói xong mới thấy mình hình như mình đã lỡ lời. “Cơm Tây cơm ta là gì, anh ta đâu có ý mời mình?!”
Dĩ Thâm liếc nhìn chị:
- Vẫn nhớ cách dùng đũa chứ?
Mặc Sênh giả bộ không nhận ra vẻ giễu cợt của anh, chỉ trả lời rành rọt:
- Anh định mời cơm tôi ư?
- Cô đã nhặt được ví cho tôi, về tình về lý tôi đều nên cảm ơn mới phải.
- Thực ra chẳng cần khách khí như vậy - Mặc Sênh nói, bỗng nhiên cảm thấy buồn. Lẽ nào chị và Dĩ Thâm đã đến nước nói với nhau những lời khách khí dửng dưng như vậy?
Bữa tối ở nhà hàng Thái Ký nổi tiếng. Mặc dù món ăn rất ngon, cảnh quan rất đẹp, thái độ phục vụ hoàn mỹ nhưng vẫn không thể cải thiện tâm trạng của Mặc Sênh. Đối diện với một khuôn mặt lạnh tanh không biểu cảm, chị không thể nuốt được.
Tiếng chuông điện thoại di động phá vỡ bầu không khí nặng nề giữa hai người. Dĩ Thâm nghe máy:
- A lô, đúng là anh đang ở nhà hàng Thái Ký. Không, còn có Mặc Sênh nữa… tình cờ gặp nhau… được rồi.
Dĩ Thâm đột nhiên đưa điện thoại cho chị:
- Dĩ Văn muốn nói chuyện với cô
Mặc Sênh bối rối đón điện thoại từ tay Dĩ Thâm:
- A lô.
- A lô, Mặc Sênh - Giọng Dĩ Văn dịu dàng xa xôi.
- Dĩ Văn, đã lâu không gặp.
- Đúng, đã lâu không gặp.
Nói xong câu đó cả hai đều im lặng không biết nên nói tiếp thế nào. Cuối cùng Dĩ Văn lên tiếng trước:
- Mặc Sênh, mấy năm nay sống thế nào?
- Vẫn tốt, thực ra cũng bình thường, chẳng có gì đặc biệt - Mặc Sênh cố tỏ ra thoải mái, không để ý lúc đó Dĩ Thâm chăm chú nhìn mặt chị.
- A lô!
Lại im lặng, Dĩ Văn nói:
- Cậu cho mình biết cách liên lạc đi, chúng mình tìm chỗ nào đó gặp nhau.
- Cũng được - Mặc Sênh đọc số điện thoại cầm tay của mình.
- Vậy, tạm biệt.
- Tạm biệt.
Cúp máy xong chị trả lại cho Dĩ Thâm, nhưng anh không nhận:
- Ghi số máy của cô vào.
Mặc Sênh nhìn anh, đoạn cúi đầu bấm vào những chữ cái trên bàn phím, nhưng chị gặp khó khăn.
- Anh dùng cách nào để nhập chữ Hán?
- Viết từng nét.
- Ồ, vẫn không ghi được - Chị ngước nhìn anh bối rối - Chữ Mặc ghi thế nào?
Dĩ Thâm giơ tay cầm lại máy:
- Để tôi
Mặc Sênh bối rối nhìn ngón tay thon dài thanh tú của Dĩ Thâm lướt tren màn hình màu xám bạc. Vài giây sau khi ghi xong, anh bỏ máy vào túi.
- Ngay cả cái tên Trung Quốc của mình cô cũng quên làm sao viết được?
- Không phải, máy của anh tôi không biết dùng - Mặc Sênh giải thích.
Anh nhìn chị, không nói gì. Bữa ăn tối trôi qua trong không khí nặng nề, thậm chí kéo dài đến lúc họ ra về.
Mặc Sênh xuống xe, quay đầu nhìn anh vẻ áy náy:
- Cảm ơn đã đưa về.
Anh gật đầu phóng xe đi.
Mặc Sênh đứng mãi ở đó, như không hiểu vừa xảy ra chuyện gì. Không biết chị đã đứng đó bao lâu, mãi đến khi cảm thấy ánh mắt lạ lùng của người đi đường mới sực tỉnh, vội rảo bước về nhà.
***
- Lại đi gặp đối tượng hả? - Mặc Sênh kêu lên.
- Nói nhỏ thôi - Hoa Tiên Tử lấy tay bịt miệng Mặc Sênh nhưng chị vẫn cố nói. Tiểu Hồng cảnh báo chị - Không được tiết lộ, biết không?
Mặc Sênh gật đầu, cậy bàn tay Tiên Tử vẫn đang bịt chặt miệng mình, hỏi:
- Em định đi gặp đối tượng thật hả?
- Không phải là em mà là chúng ta.
- Sao? Sao lại thế? - Mặc Sênh nghi hoặc nhìn Tiên Tử.
- Ở tòa soạn này chỉ có chị và em là nhiều tuổi nhất, không nhanh chóng kiếm lấy một ông thì đợi đến bao giờ nữa? - Cô ta chạy đến lật nhanh tờ lịch trên tường - Hôm nay có hai ông kĩ sư của công ty đến đăng quảng cáo, hai chị em mình cùng đi, vừa khéo
- Em thích thì cứ đi, chị không đi.
- Họ có hai người, một mình em làm sao đối phó được. Chị Sênh, ngày thường em rất tốt với chị đúng không? Hôm nay em có thành công hay không tất cả là nhờ vào chị - Tiên Tử nài nỉ, giọng thiểu não như con chó con bị bỏ rơi, có vẻ cô ta hi vọng thực lòng vào cuộc hẹn sắp tới.
- Sao em không hẹn riêng từng người? - Mặc Sênh cảm thấy quan tâm thực sự.
- Không được, như vậy không hiệu quả. Vả lại em cần chị giúp đỡ.
- Chị ư? Chị giúp được gì? - Mặc Sênh nhăn nhó, cảm thấy có lẽ không nên từ chối.
Thấy Mặc Sênh đã nhượng bộ, Tiên Tử lôi từ trong ngăn kéo ra một đống đồ. Mấy bộ tóc giả, cái màu đen, cái màu vàng, hình thù kì dị, cả đôi khuyên tai to như cái vòng đeo tay, lại còn bộ quần áo sặc sỡ.
- Những cái này để làm gì? - Mặc Sênh nhìn đống đồ trên bàn ngạc nhiên hỏi.
- Để làm cho chị xấu đi, làm nền cho em, để em nổi bật lên.
- Trời! Ý tưởng đến là hay! Chị là nạn nhân thứ mấy đây? - Mặc Sênh bật cười.
Sắp hết giờ làm việc, Hoa Tiên Tử kéo tay Mặc Sênh lao xuống cầu thang. Một lúc sau họ mới xuống được tầng một, bỗng Hoa Tiên Tử kêu lên:
- Trời ơi, thỏi son! Sao em có thể quên nhỉ, chị đứng đây nhá, em xuống ngay.
Mặc Sênh đứng đợi ngoài cửa. Thình lình cảm thấy nóng ran, chị quay ngoắt lại, quả nhiên bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình trân trối.
- Dĩ Thâm!
Anh khẽ gật đầu.
Tim đập mạnh. Dĩ Thâm đến tìm mình ư? Đã một tháng trôi qua kể từ bữa ăn tối hôm đó, chị và Dĩ Thâm không hề liên lạc với nhau. Có phải lần này anh đến tìm chị?
Chân chị bất giác bước về phía anh.
- Sao anh lại đến đây?
- Tôi chờ một người - Dĩ Thâm trả lời ngắn gọn.
- Chờ… - Biết mình lại lỡ lời, chị vội im bặt.
- Dĩ Thâm! - Cùng với tiếng nói trong trẻo, một cô gái mảnh khảnh, xinh đẹp xuất hiện. Mặc Sênh cảm thấy tức thở.
- Người tôi chờ đã đến, tôi đi trước đây - Dĩ Thâm điềm nhiên nhìn chị, đoạn đến bên cô gái. Hai người sánh vai bên nhau.
- Tạm biệt, tạm biệt! - Chị mấp máy môi.
Mặc Sênh đứng chết lặng nhìn theo hai người đi về phía bãi đỗ xe, dường như chân không thể nhúc nhích một bước. Khi Tiểu Hồng chạy đến kéo tay lôi chị đi chị mới sực tỉnh.
- Đi thôi, sao lại đứng ngây ra thế? Nhanh lên, kẻo lại không kịp, còn phải hóa trang cho chị nữa, đấy chị phải tỏ vẻ chịu thiệt một chút nhá, cố tỏ vẻ cụng về thì càng hay…
Không cần hóa trang, bộ dạng Mặc Sênh đã đủ ngây ngô, cử chỉ chậm chạp, hoàn toàn có thể làm nổi bật một cô Hoa Tiên Tử nhanh nhẹn, duyên dáng.
***
Anh lại đứng chờ.
Mặc Sênh đứng nhìn qua cửa sổ. Hà Dĩ Thâm trang nhã gọn gàng trong bộ trang phục giản dị, quần dài, áo sơ mi đứng đợi dưới lầu. Trong tháng này, cách bốn năm ngày anh lại đứng chờ ở chỗ cũ, sau đó lại cùng đi với cô gái xinh đẹp chị đã có lần nhìn thấy.
Hôm nay cuối tuần, anh lại đến.
Trước đây chưa bao giờ anh đợi chị.
- Chị Sênh, chị Sênh - Hoa Tiên Tử lại gọi rối rít - Hôm nay là ngày nghỉ, chị lại đi với em chứ?
- Được rồi
- Cái gì, chị có biết em định đi đâu không?
- Lại vẫn gặp gỡ đối tượng chứ gì? - Mặc Sênh chán nản nói.
Thấy lần trước chị làm đúng yêu cầu, Tiểu Hồng nhất định không buông, tuần nào cũng bắt chị đi làm chân gỗ cho mình.
Có điều làm chân gỗ cho Tiên Tử cũng rất thú vị, đằng nào chị cũng khỏi phải quan tâm đến hình ảnh của mình, không cần biết người ta có hài lòng về mình không, mình để lại ấn tượng thế nào. Chỉ cần đến ăn cơm và nhìn Hoa Tiên Tử uốn éo cũng thấy thú vị rồi.
Vậy hôm nay đi gặp ai? Mặc Sênh lơ đãng.
- Ha..ha, một trang nam nhi tuấn tú, bác sĩ ngoại khoa, ăn cơm Tây nhé, ha…ha!
Điệu bộ của Tiêu Hồng làm Mặc Sênh bật cười. Tuy nhiên cũng phải thừa nhận cô ta cũng giỏi, đối tượng ngày càng ưu tú. Chỉ có điều đến giờ vẫn chưa có anh chàng nào chính thức cắn câu, thật oái oăm! Không biết tại sao những người đàn ông đó, hoặc trở thành bạn của Tiên Tử hoặc trở thành chồng của bạn cô. Hai chín tuổi, Hoa Tiên Tử từng thề tuyên bố: chỉ cần đối tượng đàn ông cô sẽ cưới liền.
Để kịp về nhà trang điểm, Mặc Sênh ra về đúng giờ, vì vậy không thể tránh cuộc chạm trán với Dĩ Thâm ở tầng trệt. Mặc Sênh cúi đầu đi qua anh, không ngờ Tiên Tử lại đứng lại, giận dữ nhìn chằm chằm vào mặt cô gái đi cạnh Dĩ Thâm.
- Quá đáng thế là cùng! - Hoa Tiên Tử nghiến răng nói.
Mặc Sênh chưa kịp phản ứng đã bị cô ta kéo đến trước mặt Dĩ Thâm và cô gái.
- Con hồ ly tinh, lại định tán tỉnh đàn ông hả? - Tiên Tử áp sát cô gái, nói giọng đe dọa.
Nhưng cô ta vẫn nhỏ nhẹ:
- Còn cô vẫn muốn đưa người đi cưa cẩm đàn ông hả? - Cô ta nhìn Tiên Tử vẻ kiêu hãnh nói tiếp - Người ta đẹp hơn cô nhiều, cứ chờ đấy, cả đời cô không kiếm được đám nào đâu!
Hai người càng nói càng to tiếng. Mặc Sênh ngơ ngác nhìn họ không biết làm gì. Chị nhìn Dĩ Thâm lúng túng.
Dĩ Thâm nhìn chị gật đầu:
- Chào
Sắc mặt Dĩ Thâm rất xấu, cũng phải thôi, người tình bị mắng là hồ ly tinh, ai còn vui được
- Xin lỗi, cô ấy nóng nảy nhưng không có bụng dạ gì đâu - Mặc Sênh bênh vực Tiên Tử.
Mắt Dĩ Thâm ánh lên vẻ thù hận, giọng lạnh đến sắp đóng băng:
- Cô muốn đi tìm bạn?
- Không, à..phải… - Mặc Sênh không biết nói thế nào nên càng lúng túng.
Dĩ Thâm lặng ngắt, mặt sắt lại, đoạn bỏ đi.
- Dĩ Thâm, chờ em với - Người phụ nữ vừa cãi nhau với Tiên Tử thấy Dĩ Thâm bỏ đi, không cãi nhau nữa vội chạy theo anh.
Lúc đó Mặc Sênh không có thời gian nghĩ đến tâm trạng của mình, bởi vì thái độ của Tiên Tử thật kì quặc. Cô ta khóc như một đứa trẻ bị mắng oan.
Hoa Tiên tử! Một Hoa Tiên Tử nói cười suốt ngày, sao lại khóc?
- Tiểu Hồng, không cãi nổi người ta, khóc ăn vạ hả? Chán thế!
- Chị không biết thì thôi! - Tiểu Hồng quắc mắt - Cô ta đã cướp người đàn ông đầu tiên của em
- À! Thì ra là tình địch! - Mặc Sênh cười, đoạn vỗ vai an ủi Tiểu Hồng - Trái đất mênh mông, thiếu gì người tốt. Đã vậy tối nay chị em mình tìm một đám thật cừ khôi, để cô ta tức điên lên mới được.
- Em không giận cô ta cướp mất người của em, em giận bởi vì cô ta đã cướp được mà không biết quí trọng, để anh ấy bị tại nạn, cô ta bỏ rơi anh ấy khi anh ấy bị gãy chân. Sao cô ta có thể làm vậy? Vì sao anh ta không thích em, có phải vì em xấu hơn cô ta không? hu hu ….
Mặc Sênh hoàn toàn bất ngờ, nín thinh không nói được nữa, không ngờ Tiên Tử suốt ngày lóe xóe lại có tâm sự phức tạp như vậy, có lẽ người bề ngoài càng xởi lởi, tâm hồn càng yếu đuối, dễ tổn thương.
Vì chuyện đó, hai người lần đầu đến muộn, Mặc Sênh cũng không kịp hóa trang cho xấu đi, Hoa Tiên Tử lại đang buồn, khó thể hiện như mọi ngày. Kết quả là…
Hai vị bác sĩ ngoại khoa ưu tú kia liệu có thấy hai cô gái thú vị như nhau?!
Đây có thể xem là trong họa có phúc không?
Do đối phương quá nhiệt tình, đầu tiên bốn người đi xem phim, đi hát karaoke, sau lại cùng đi ăn đêm, chơi đến hơn mười giờ mới về.
Nhìn thấy cửa nhà mình, Mặc Sênh thở phào:
- Trịnh tiên sinh, đến nhà tôi rồi, cảm ơn anh đã đưa về.
Vị bác sĩ họ Trịnh có hứng thú và mối quan tâm đặc biệt đối với bệnh tim, vẫy tay rất lịch sự:
- Vậy thì chúc ngủ ngon, Triệu tiểu thư, cảm ơn cố, một buổi tối tuyệt vời
- Tôi cũng vậy, chúc ngủ ngon!
Mặc Sênh mỉm cười mò mẫm đi đến cửa tầng bốn lối lên phòng mình. Đột nhiên một bóng người dáng cao lớn xuất hiên. Mặc Sênh giật mình, chìa khóa rơi xuống đất.
- Anh…
Vừa dứt lời chị liền bị đôi tay rắn chắc kéo mạnh, ôm riết vào lòng, đôi môi không hề phòng vệ của chị bất ngờ bị ép chặt, chà xát bởi đôi môi mềm nóng bỏng. Những cái hôn tới tấp dữ dội điên cuồng lên mặt, lên cổ chị, dường như đang xả nỗi tức giận tích tụ lâu ngày. Cổ áo chị bị bật tung. Mặc Sênh cảm thấy lạnh nơi lồng ngực, lập tức thấy nóng ran bởi đôi môi mềm nóng bỏng như có lửa.
Mặc Sênh không kịp phản ứng, đầu óc quay cuồng như thấm men. Không khí nồng nàn phảng phất mùi rượu.
“Mùi rượu ư, anh uống rượu sao?”
Mặc Sênh tỉnh lại, nói trong hơi thở:
- Dĩ Thâm!
Người anh cứng lại, đầu anh vẫn gục vào cổ chị thở gấp.
Họ cứ đứng như vậy,rất lâu anh mới lên tiếng, giọng khản đặc:
- Mặc Sênh, anh thua rồi.
“Thế là thế nào?”
- Bằng ấy năm đã trôi qua, anh vẫn thua em, thua thảm bại!
“Vì sao giọng anh nghe đắng buốt đến vậy?”
- Dĩ Thâm, anh nói gì? Anh say phải không? - Mặc Sênh lo lắng hỏi.
Im lặng, đột nhiên Dĩ Thâm đẩy chị ra. Trong ánh sáng lờ mờ, Mặc Sênh thấy đôi mắt đẹp của anh đầy bất lực, đau đớn như con thú bị thương, nhưng giọng của anh tỉnh táo lạ lùng:
- Anh không say mà là anh điên!
Dĩ Thâm quay người biến mất, cũng mau lẹ như khi xuất hiện. Nếu không thấy đau nhói ở môi Mặc Sênh sẽ tưởng đó là một giấc mơ.
Nhặt chiếc chìa khóa, mở cửa vào nhà, chị vẫn đứng ngây. Nếu không có tiếng chuông điện thoại không biết chị còn đứng bao lâu.
Nhấc máy điện thoại, giọng nói vui vẻ của Hoa Tiên Tử:
- Chị Sênh, tình hình bên đó thế nào?
- Thế nào là thế nào? - Mặc Sênh nhất thời không hiểu.
- Mau nói đi, anh chàng bác sĩ có nói gì với chị không? Anh ta có hẹn lần gặp sau không?
- Không
- Sao lại thế? - Tiểu Hồng gào lên - Rõ ràng anh ta tỏ ra rất thích cơ mà.
- Người ta chỉ hài lòng khi có người ngoan ngoãn ngồi nghe người ta nói về chuyên đề bệnh tim và tình yêu thôi. Còn em? - Mặc Sênh hỏi.
- Anh ấy hẹn em tối mai đi xem phim há…há - Nụ cười như xé vải của Tiểu Hồng vang lên từ đầu dây bên kia - Chị Sênh, bắt đầu từ ngày mai em sẽ trở thành một thục nữ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn puppy_love_hugo về bài viết trên: fifint, futhuybilangquen, hanayuki001, nhím xù 89, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 51 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 103, 104, 105

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

9 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

10 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C567

1 ... 77, 78, 79

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
007
007
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm
Yi Siêu Biến Thái
Yi Siêu Biến Thái

Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3379893#p3379893 bà con cô bác ghé ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé.
Daesung: 21:13'
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 900 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 402 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 296 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 381 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 397 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 345 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 264 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Daesung vừa đặt giá 377 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 1000 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 351 điểm để mua Hạnh phúc
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 679 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.