Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Cây lớn ở phương Nam - Tiểu Hồ Nhu Vĩ

 
Có bài mới 05.03.2018, 20:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 15.09.2017, 08:37
Bài viết: 1
Được thanks: 1 lần
Điểm: 2
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cây lớn ở phương Nam - Tiểu Hồ Nhu Vĩ - Điểm: 1
"Lần đầu tiên Khích Hạo hiểu ra, rốt cuộc Nam Kiều cũng là phụ nữ, một khi đã muốn vô lý thì không ai chặn nổi."
Khửa khửa *vỗ tay* câu này hay ha ~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn strongerle về bài viết trên: Nhothanh
     

Có bài mới 08.03.2018, 09:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.05.2016, 13:45
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 50
Được thanks: 556 lần
Điểm: 11.26
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cây lớn ở phương Nam - Tiểu Hồ Nhu Vĩ - Điểm: 13
Ngoại truyện 1: Không bao giờ ngừng lại

Typer: Stronger Le

Nhân lúc Nam Kiều không có mặt, Thời Việt hỏi mẹ mới biết hóa ra một năm trong tù, anh vốn nhờ Khích Hạo chăm sóc mẹ, nhưng cuối cùng lại thành Nam Kiều đến thăm bà mỗi tháng.

Khích Hạo và Nam Kiều đều giấu mẹ chuyện anh vào tù, chỉ nói với bà anh có một dự án đầu tư ở nước ngoài, phải ra nước ngoài một năm, chưa thể về ngay được.

Sau này anh trở về, Nam Kiều xin mẹ đừng nói với anh cô đã tới đây, đợi đến lúc thích hợp hẵng nói.

“Thanh à, mẹ thấy mình đúng là muốn gì được nấy, muốn cô bé này làm con dâu, không ngờ lại thành con dâu thật! Con nói xem có phải ý trời không!”.

Thời Việt nhìn mẹ vui đến nỗi cười mãi không ngừng, bụng nghĩ cô con dâu này của mẹ là do con tình cờ lừa về, còn người ta thì vượt ngàn dặm xa xôi tự tìm đến tận nhà mình đấy.

Nhưng ai có thể phủ nhận đó không phải ý trời?

Ba người cùng ăn tối, xem ti vi, Thời Việt và Nam Kiều đều tỏ ra rất bình tĩnh, tự nhiên như thể không phải họ vừa gặp lại sau một thời gian dài xa cách, mà đã ở bên nhau rất lâu rồi. Bởi bà Việt Tú Anh làm sao biết được những chia xa, những trắc trở giữa hai người? Bà chỉ cần biết con trai bà và cô gái này đã vượt qua hết mọi khó khăn khổ nạn, chỉ còn hạnh phúc mà thôi.

Xem ti vi xong, bà Việt Tú Anh đi nghỉ sớm. Nam Kiều và Thời Việt cũng lần lượt đi tắm rồi lên giường nằm.

Anh đã ngủ trên đây từ nhỏ, giờ đột nhiên có hai người, chiếc giường thành ra hơi chật.

Nam Kiều quay mặt vào trong, cô chỉ mặc nội y, mái tóc dài để xõa, mắt nhắm nghiền như đã ngủ rồi. Thời Việt lên giường sau, nghiêng người ôm cô vào lòng.

Khi tấm lưng trần mịn màng của cô áp vào ngực anh, cảm giác ăn khớp đã lâu lắm anh không được cảm nhận khiến anh thấy đau đớn từ đỉnh đầu đến tận gót chân. Đôi mắt đang nhắm của Nam Kiều khẽ động đậy, nhịp thở cũng thay đổi.

Thời Việt biết cô chỉ mặc nội y là có ý gì. Nhưng anh không nỡ nuốt trọn cô gái này ngay. Anh vừa ve vuốt những ngón tay thon dài của cô một cách tỉ mẩn từng chút từng chút một, từng tấc từng tấc một, vừa nghe hơi thở mềm nhẹ của cô.

Anh hỏi: “Nhà không có vòi hoa sen, em tắm quen không?”.

Nam Kiều “vâng” một tiếng: “Hồi nhỏ nhà em cũng không có”.

“Đồ ăn thì sao? Ăn quen không?”.

“Quen”.

“Mẹ anh thì sao? Bà có tốt với em không?”.

Nam Kiều mím đôi môi mỏng, khẽ cười.

Thời Việt hỏi: “Em cười gì thế?”.

Nam Kiều trở mình, quay mặt về phía anh nói: “Giường của anh sẽ không sập chứ?”.

“Không, hồi nhỏ anh rất nghịch, bố anh dùng cốt thép hàn giường cho anh nên chắc chắn lắm”. Anh rung lắc thật mạnh rồi tựa vào má cô nói nhỏ:

“Em nghe này, không có tí tiếng động nào…”

Nam Kiều vùi đầu vào lồng ngực dẻo dai săn chắc của anh, cười khúc khích. Mùi cơ thể quen thuộc và thanh mát trên người anh, cô có ngửi hàng nghìn hàng vạn lần cũng không thấy đủ.

“Thời Việt”.

Anh khẽ đáp một tiếng.

Cô lại gọi: “Thời Việt”.

Anh khẽ cười, lại đáp.

Anh biết cô có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại không thể thốt thành lời. Chẳng phải anh cũng thế đó sao?

Mọi lời nói chẳng qua cũng để thể hiện tình cảm. Một khi chỉ cần hai từ ngắn ngủi, hoặc một vài động tác đã có thể biểu đạt được tất cả, những lời thừa thãi còn cần làm gì nữa?

Đột nhiên cô cắn thật mạnh vào ngực anh. Anh khẽ kêu một tiếng rồi nâng mặt cô lên hôn thật sâu.

Anh đè lên người cô, bấu chặt hai cánh tay cô, thỏa sức hôn cô. Sự giằng co, giãy giụa, cắn cấu của cô đều là sự đáp lại nhiệt tình nhất, rung động nhất của cô.

Nam Kiều dường như có một ham muốn hủy hoại gần như là để phát tiết đối với cơ thể anh, cô không nói gì nhưng cứ cắn anh, để lại những dấu răng lên làn da săn chắc của anh. Thời Việt thấy cô như vậy lại vô cùng xót xa, càng dung túng cô hơn. Ngoài anh ra, còn ai được thấy vẻ bướng bỉnh xấu tính, kiên cường lại yếu đuối rất nữ tính này của cô nữa?

Cô vẫn chưa hết lệch múi giờ, đôi mắt phượng sáng lên như sao trong sắc đêm mờ mờ. Anh nằm trên người cô, làn da nâu rám nắng áp sát vào làn da trắng của cô, tạo ra sự tương phản rõ rệt. Mồ hôi của anh hòa lẫn với mồ hôi của cô, giọng khàn khàn, anh nói nhỏ: “Ở nhà không có cái đó. Anh sợ anh sẽ…”.

Nam Kiều cố gắng thả lỏng bản thân để đón nhận anh, mơ hồ nói: “Nửa năm nay, anh có hút thuốc không?”.

Thời Việt lắc đầu: “Sau khi vào đó, anh không hút lần nào nữa”.

“Có uống rượu không?”.

“Thỉnh thoảng, không nhiều”.

Cô thở dốc, lại hỏi: “Có ngủ với người phụ nữ khác không?”.

Trong đêm tối, anh nheo mắt lại, đột nhiên đẩy mạnh về phía trước. Nghe tiếng rên nho nhỏ của cô, đầu thiếu chút nữa nổ tung, anh suýt mất kiểm soát. Anh chống tay hai bên người cô, mồ hôi nhỏ xuống, nghiến răng, nói: “Em nói xem?”.

Cô ôm cái cổ rắn chắc như gỗ sồi của anh, tay xoa xoa phần chân tóc ngắn và hơi rát tay sau gáy anh, nhắm mắt, giữ giọng bình tĩnh nói:

“Hôm nay là mười hai tháng Ba”.

“Ừ?”. Thời Việt không hiểu, anh đang tính kỳ an toàn của Nam Kiều, nhưng đã hơn một năm không gặp, chu kỳ trước kia anh nhớ giờ còn chuẩn xác không?

“…”

Lần đầu tiên Nam Kiều cảm thấy anh ngốc như vậy, ngốc đến nỗi cô vừa ngượng vừa tức.

Cô đã nói rõ ràng đến thế rồi. Dù sao chuyện này cũng không như những chuyện khác. Lẽ nào cô phải nói những lời thô tục như là “Anh cứ ở trong luôn đi” à? Hay quái dị như “Anh hãy làm em có bầu đi!”?

Trước nay vốn từ của cô vốn không nhiều. Cô hơi nản lòng nói: “Anh trồng cây con đi”.

Thời Việt ngớ ra, mãi một lúc sau, anh mới quay mặt cô lại, hỏi cuống lên: “Em nói gì cơ?”.

Nam Kiều nhắm mắt, không nói một lời, hàng lông mày hơi chau lại rồi khẽ nhướn lên. Thứ kia như một thân cây rất lớn đang cắm cái rễ to của mình vào trong cô, vươn mãi vươn mãi, vươn đến mọi ngóc ngách trong cơ thể cô, hòa tan vào mạch máu cô.

Trong sắc đêm mông lung, gương mặt cô vừa an nhiên vừa đẹp đẽ, đôi mắt nhắm nghiền giấu đi hết mọi ham muốn và nóng bỏng trong cô. Ngón tay thon dài của Thời Việt vuốt qua cánh mũi, gò má, khóe miệng của cô, cảm nhận một chút sự hồi hộp bên dưới vẻ thản nhiên của cô.

Anh không tiếp tục truy hỏi cô nữa, cúi đầu hôn mạnh lên môi cô, vỗ về cô để cô từ từ mở rộng, đón nhận toàn bộ.

Chiếc giường nhỏ này chứa đựng tuổi thơ, thời niên thiếu, thanh niên, tráng niên của anh, sau đó, lại có thêm người phụ nữ mà anh hy vọng có thể cùng anh sánh vai đi hết cuộc đời. Trên chiếc giường này, anh chiếm hữu cô, trao đổi rồi hòa tan mọi thứ với cô một cách thành kính như đang thực hiện nghi thức long trọng nhất đời người.

Yêu nhau và ở bên nhau là có thể ham muốn, có thể lấy lòng, có thể hưởng thụ vẻ đẹp cuộc sống một cách thỏa thuê không kiêng kỵ, đây vốn là sự ích kỷ của riêng hai người, một việc mà dù có ích kỷ hơn thế nữa cũng đáng được thấu hiểu và chúc phúc.

Nhưng anh và người phụ nữ anh yêu lựa chọn không bao giờ ngừng lại.


Sau khi về Bắc Kinh, hai người bèn cùng đến nhà Nam Kiều.

Ông Nam Hoành Trụ dù đã chấp nhận Thời Việt, nhẫn nhịn cho anh vào nhà ăn cơm cùng cả nhà, nhưng nhìn thấy cái mặt anh, lại nghĩ tới một số chuyện, ông vẫn cảm thấy hơi khó chịu. Dù sao Nam Kiều cũng là cô con gái ông tự tay nuôi lớn, giờ sắp bị một thằng đàn ông xa lạ đưa ra khỏi nhà, làm sao ông cam lòng được.

Cảm giác này lại rất khác với hồi Nam Cần lấy chồng. Chồng Nam Cần là người trong khu nhà quân đội, ông tận mắt nhìn thấy anh ta lớn lên, cảm thấy anh ta cũng như người nhà mình, vì thế không có cảm giác giao con gái cho người ngoài.

Nhưng lần này, ông cảm thấy hụt hẫng.

Sự hụt hẫng này khiến ông nghiêm mặt suốt từ đầu bữa đến cuối bữa, không tươi tỉnh phút nào.

Nam Kiều đã quen từ lâu, Thời Việt cũng đã chuẩn bị tâm lý từ trước, biết cửa bố vợ phải qua từ từ, không thể thành công ngay được.

Chồng Nam Cần còn an ủi anh rằng tính ông vốn là như thế đấy, đừng để bụng. Thời Việt tất nhiên không để bụng rồi.

Mẹ Nam Kiều không ít lần đá chân bố cô dưới gầm bàn, trách ông: “Đã nhận con rể rồi còn sầm mặt làm gì? Bắt nạt người ta không có bố mẹ chống lưng, hay là cảm thấy kiếp trước người ta nợ tiền ông?”.

Đâu chỉ có kiếp trước, ông Nam Hoành Trụ tổn thương đến mức có lẽ sau tám kiếp cũng không bù đắp hết được.

Ông Nam Hoành Trụ đã điều tra rất kỹ Thời Việt, chắc còn rõ về anh hơn cả Nam Kiều. Ngồi bên bàn ăn không có gì để hỏi, ông bèn cắm đầu ăn cơm, chỉ có chồng Nam Cần và Nam Tư trò chuyện đôi câu, lũ trẻ con thì chí cha chí chách.

Nam Kiều và Thời Việt thì khác hẳn. Hai người ngồi cạnh nhau chứ không như hai nhà Nam Cần, Nam Tư, giữa hai vợ chồng còn con cái. Thỉnh thoảng Thời Việt sẽ cười với Nam Kiều, Nam Kiều thấy anh chỉ gắp thức ăn ở gần, bèn giơ tay gắp thức ăn để trước mặt bố cho anh; anh ăn hai bát cơm xong liền tỏ vẻ xấu hổ không ăn nữa, cô lại đơm cho anh một bát đầy ụ theo sức ăn bình thường của anh, mặt không thể hiện chút cảm xúc nào. Những thứ cô ghét nhất nhưng luôn bị bố mẹ ép ăn như lòng trắng trứng, bụng cá, rau cần cũng bị Thời Việt lén gắp ra ăn hộ.

Ông Nam Hoành Trụ ngứa mắt lắm rồi. Ông chưa bao giờ nghĩ rằng đứa con gái do ông dạy dỗ lại có một ngày yêu đương thế này. Vợ chồng Nam Cần cũng chưa từng như vậy! Nhưng hai người cũng không làm gì quá đáng, ông có bới móc được lỗi nào đâu mà mắng? Dù sao ông cũng đâu thể chỉ thẳng Thời Việt nói: “Tôi cấm anh cười với con gái tôi!” được.

Nam Kiều gắp món thịt ba chỉ nấu dưa, Nam Cần tò mò hỏi: “Tiểu Kiều, trước kia không phải em không bao giờ ăn món này sao?”.

Nam Kiều nói: “Có ăn”.

Một lúc sau, cô từ từ ăn hết thịt nạc, lén lút gắp phần thịt mỡ dính bì vào bát Thời Việt.

Thời Việt cả nạc cả mỡ không kiêng gì liền ăn luôn.

Cuối cùng ông Nam Hoành Trụ cũng bắt được tại trận. Ông bỏ đũa xuống, tức giận nói: “Đừng chiều nó!”.

Thời Việt: “…”

Thấy không khí trên bàn ăn lại trở nên bí bách, Thời Việt cầm ly rượu lên, cười nói: “Bố, con kính bố một ly”.

Ông Nam Hoành Trụ cầm cái ly lên, uống cạn.

Thời Việt nói: “Thực ra Nam Kiều rất thích ăn món thịt ba chỉ nấu dưa, có điều cô không thích ăn thịt mỡ, nhà mình lại không cho để thừa thức ăn, nên cô ấy không bao giờ ăn cả”.

Anh khẽ vòng tay qua lưng Nam Kiều, nói: “Bố, trước kia con từng phạm rất nhiều sai lầm, tuổi trẻ ngông cuồng không biết trời cao đất dày là gì, nhưng sau khi gặp cô ấy, con mới hận sao không sớm gặp cô ấy mười năm, lúc đó, điều gì của mình cũng tốt cả. Mấy năm nay, con cũng không khiến cô ấy yên lòng, giờ nhìn lại, con cứ cảm thấy cô ấy gầy đi. Con không có suy nghĩ gì khác, chỉ muốn yêu thương cô ấy, chiều chuộng cô ấy, để cô ấy đầy đặn lên một chút. Bố, chắc bố không có ý kiến gì đâu, đúng không ạ?”.

Anh lại nhìn Nam Kiều, mỉm cười tiếp: “Bố dạy được một cô con gái tốt thế này, sao có thể dễ dàng để con chiều hư được, bố thấy có phải không?”.

Ông Nam Hoành Trụ còn nói gì được nữa, đành xua tay: “Ăn cơm đi, ăn cơm đi!”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhothanh về bài viết trên: HNRTV, Jolie Quynh, NGUYENCHINH, Như Thanh, Yến khôi, anlinh, chu tước, châulan, conluanho, lehanguyen07, qh2qa06, vinamilkpanda, Đậu Biếc
     
Có bài mới 09.03.2018, 10:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.05.2016, 13:45
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 50
Được thanks: 556 lần
Điểm: 11.26
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cây lớn ở phương Nam - Tiểu Hồ Nhu Vĩ - Điểm: 13
Ngoại truyện 2: Hai cây thành rừng
Typer: Stronger Le


Thời Việt tìm thuê một căn hộ lớn trong khu nhà nằm cạnh công viên gần tòa Ngân Hà, Nam Kiều đi bộ đến công ty mất chưa đến năm phút.

Tòa nhà Ngân Hà nằm trong vành đai hai, tiền thuê một căn hộ như vậy không hề rẻ. Nam Kiều hỏi anh: “Đủ tiền không?”.

Thời Việt mỉm cười, gõ vào trán cô một cái, mua thì chưa đủ, nhưng nếu đến thuê mà cũng chẳng nổi thì sao dám lấy vợ trồng cây chứ?

Tức Khắc Phi Hành đã bắt đầu gấp rút chuẩn bị lên sàn chứng khoán, người của ngân hàng đầu tư, văn phòng luật sư, văn phòng kế toán đều đóng quân cả trong công ty. Với tài sản hiện nay của Nam Kiều, muốn mua nhà ở bất cứ khu nào trong Bắc Kinh đều không khó, chỉ vì cô không bận tâm, hơn nữa cô biết Thời Việt muốn tự mua, nên mới không hề đề cập gì đến chuyện này.

Sau khi Lão Đại, Lão Nhị, Lão Tam của Thời Việt được gửi nuôi ở nhà ông Nam Hoành Trụ, ông rảnh rỗi bèn đưa cả ba đến trại huấn luyện quân khuyển của Học viện Không quân phương Bắc để tìm bạn đời giúp chúng. Lão Tam có bầu, Thời Việt trở về không bao lâu thì nó đẻ được sáu con chó con, con nào con nấy đều rất khỏe mạnh. Ông Nam Hoành Trụ có tình cảm với Lão Đại, Lão Nhị, Lão Tam, không nỡ cho chúng đi, Thời Việt bèn mang một con chó con của Lão Tam về nuôi, vẫn đặt tên là A Đang.

Lúc chuyển nhà, Thời Việt hoàn toàn không cho Nam Kiều động tay vào, lý do chỉ có một: Nhỡ trong bụng cô có Tiểu Thụ rồi thì sao?

Nam Kiều thường xuyên tập thể dục, ăn uống ngủ nghỉ điều độ, tâm tình thanh thản, kỳ kinh hằng tháng luôn rất đều đặn. Hôm nay, đợi hết hai mươi tư tiếng mà không thấy động tĩnh gì, cô bèn mua que thử thai trên đường đi làm về. Sáng sớm hôm sau kiểm tra thử, quả nhiên là hai vạch. Thời Việt đi công tác hai hôm nay, cô rất bình tĩnh, tự đến khám ở bệnh viện quân đội 301. Kết quả kiểm tra đều bình thường, bác sĩ dặn dò cô một thời gian nữa đến bệnh viện lập hồ sơ khám thai. Cô xem số tuổi của Tiểu Thụ mà bác sĩ dự đoán, Tiểu Thụ được trồng vào đúng đêm ở Vụ Nguyên, bụng nghĩ Thời Việt thật là giỏi.

Giờ đây có Nam Kiều ở nhà đợi, Thời Việt đi công tác chỉ mong chóng về với vợ, hễ xong việc, dù có là nửa đêm cũng sẽ bay về. Hôm đó anh về nhà tầm mười giờ hơn, tắm xong lên giường, Nam Kiều còn chưa ngủ. Anh ôm cô vuốt ve mấy cái là đã làm cô nóng bừng. Gương mặt trắng trẻo của cô đỏ hồng, đôi môi mỏng cũng trở nên mềm mại bóng mượt. Cô vừa định giữ tay anh lại, anh đã thò tay xuống, nhưng vừa chạm vào, anh lại rụt tay lại, tựa vào trán cô hỏi nhỏ: “Không phải đang trong kỳ sao?”.

Nam Kiều khẽ nói: “Biết mà còn thế”.

Thời Việt cười không biết xấu hổ, vân vê dái tai cô, ghé sát tai cô nói từng tiếng:

“Quá – muốn – em – mà”.

Lúc không thật lòng Thời Việt còn nói được những lời đường mật giỏi đến mức khiến người nghe động lòng, nữa là bây giờ thật lòng thật dạ. Tuy Nam Kiều đã nghe quen, nhưng lần nào anh nói thẳng tuột ra như thế, cô cũng thấy đỏ mặt xúc động, chỉ có điều không thể hiện ra.

Cô dửng dưng nói: “Muốn đến mấy cũng phải nhịn”.

Suýt nữa thì Thời Việt nhảy dựng lên: “Trồng được thật à?”.

Nam Kiều kéo bàn tay to lớn của anh đặt lên bụng mình, nói: “Bác sĩ bảo còn chưa to bằng hạt lạc”.

Thời Việt: “…”

Cô nàng ngốc nghếch này…

Cả căn nhà vô cùng yên tĩnh, A Đang nhỏ xíu đang ngủ say rồi, mấy con cá ngân long ung dung bơi qua bơi lại trong bể thủy tinh lớn trước cửa. Trong phòng ngủ, ánh sáng mờ mờ phát ra từ chiếc đèn ngủ hình cái cây, tình ý đương nồng.

Thời Việt vuốt ve bụng Nam Kiều rất khẽ, nụ hôn đặt lên môi cô lại rất mạnh, cứ hôn mãi hôn mãi, hôn đến nỗi cô gần như không thở nổi…

Tốt quá.

Anh lại có thêm một người mình muốn bảo vệ rồi.


Hai người phấn khích suốt đêm, sáng hôm sau mới đột nhiên nhớ ra một chuyện quan trọng – không ngờ họ vừa trồng đã được cây luôn, nhưng cả hai vẫn chưa đăng ký kết hôn!

Biết ăn nói thế nào với ông Nam Hoành Trụ đây?

Thời Việt thấy hơi đau đầu, trình tự yêu đương của họ hình như hơi kỳ lạ.

Khi dắt A Đang đi dạo công viên, Thời Việt nói: “Anh còn chưa cầu hôn”.

Nam Kiều đi cạnh anh, “ừ” một tiếng.

Một lúc sau, cô nói: “Thế thì không cưới nữa”.

Thời Việt: “…”

Anh nói: “Em đùa à!”.

Nam Kiều mỉm cười.


Tuy hai người đã chuyển ra ở riêng nhưng mỗi tuần vẫn về nhà một buổi. Sau khi ông Nam Hoành Trụ nghỉ hưu, trước kia cứ rảnh là ông chơi bài Bridge với mấy chiến hữu già, bây giờ lại mê trò đánh bài máy kéo, suốt ngày ép mấy anh cảnh vệ chơi cùng để luyện tay nghề.

Tính ông nóng như lửa, lớn tuổi rồi vẫn rất hiếu thắng, ai ở cùng đội với ông đều bị ông mắng té tát, cuối cùng, mấy anh cảnh vệ hễ đến lúc ông rảnh rỗi là lại kêu đau bụng, nói thủ trưởng ơi, mắt em hoa hết lên không nhận ra cơ với át rồi…

Ông Nam Hoành Trụ tức lắm nhưng cũng không tiện ép họ chơi. Cố nhịn mấy ngày, đợi cuối tuần các con cháu về, bèn gọi mọi người tới chơi bài. Nam Cần, Nam Tư và Trịnh Minh – chồng Nam Cần lần lượt đánh chéo cánh cùng đội với ông mấy ván, đều bị ông mắng sợ quá không dám ngồi chéo cánh với ông nữa:

“Sao mà đánh ngu thế! Hả?”

“Bài cũng không nhớ, sao anh lười thế hả?”

“Không tính ra trong tay tôi còn mấy đôi à? Không biết tôi đang muốn tạo máy kéo sao? Bị anh đánh hết đi rồi!!! Cút cút cút, thay người!”

Từ nhỏ tới giờ Nam Cần chưa bao giờ bị bố mắng như vậy nên ấm ức lắm. Bà Nam cũng ra can: “Đánh bài là để cho vui! Ông nghiêm túc thế làm gì? Lớn tuổi như thế rồi mà còn háo thắng, đúng thật là!”.

Ông Nam Hoành Trụ giận dữ nói: “Làm gì cũng phải nghiêm túc! Chỉ mong được an nhàn hưởng thụ là suy nghĩ của giai cấp tiểu tư sản hủ bại vô liêm sỉ!”.

Mọi người: “…”

Nam Kiều và Thời Việt đứng bên cửa sổ, đang thì thầm bàn bạc có nên nói chuyện có thai ra không.

Ánh mắt như đang tìm kiếm con mồi của ông Nam Hoành Trụ đảo một vòng, nhìn thấy Thời Việt…

“Này, anh kia! Lại đây!”.

Thời Việt nghe tiếng gọi, nhìn về phía ông Nam Hoành Trụ, thấy Trịnh Minh, Nam Tư đều gật đầu với anh, vẻ mặt như được giải thoát. Anh nghi hoặc hỏi: “Bố gọi con ạ?”.

“Đúng đúng đúng! Qua đây!”.

Ông Nam Hoành Trụ đập hai bộ bài Tây dày cộp xuống bàn, uy phong hỏi: “Có biết chơi máy kéo không?”.

Suýt nữa thì Thời Việt bật cười “hà hà”, để lộ bản chất của mình.

Chơi máy kéo…

Đừng nói là chơi máy kéo, mạt chược xúc xắc, xì tố năm cây, baccarat, xì tố Texas Hold’em, cá độ bóng đá, cá độ đua ngựa, trong những năm đó, có gì anh chưa từng chơi đâu.

Nhìn Nam Kiều một cái, anh mỉm cười hiền lành: “Biết một chút ạ”.

Ông Nam Hoành Trụ liền vui mừng nói: “Thế là được rồi! Qua đây qua đây! Ngồi đối diện với bố!”.

Thấy Thời Việt đi tới, những người khác đều thở phào, được giải thoát rồi, được giải thoát thật rồi.

Về lý, Thời Việt đương nhiên là người đánh chéo cánh tốt nhất của ông Nam Hoành Trụ - anh dễ tính, da mặt dày, lại còn giữ vững tinh thần “đánh không đánh trả, mắng không đáp trả” với ông nữa, đúng là cọng rơm cứu mạng của mọi người.

Thời Việt và ông Nam Hoành Trụ ngồi chéo cánh, Trịnh Minh và Nam Tư là phe bên kia, ra “5, 10, K” xong mới được bắt đầu đánh từ 2.

Nam Kiều bê một chiếc ghế đến ngồi cạnh Thời Việt.

Ông Nam Hoành Trụ chậm rãi nói: “Con ngồi đấy có tác dụng gì chứ? Đánh kém bố vẫn chửi như thường!”.

Nam Kiều trợn mắt nhìn bố.

Thời Việt nhìn Nam Kiều, bật cười. Anh là tay chơi bài lão luyện, vừa rút bài vừa giơ tay vê vê tai Nam Kiều.

Trịnh Minh và Nam Tư mở đầu ván bài rất thuận,vừa bắt đầu đã cướp được nhà cái, đánh hai vòng đã đánh được K. Thời Việt giỏi nhớ bài, ai ra cây gì đều nhớ rõ, chưa bao giờ đánh sai, ông Nam Hoành Trụ vì thế có vẻ yên lặng kỳ lạ.

Ván có bài chủ là K, Thời Việt lấy được một đôi K bích, phản lại đôi K cơ mà Nam Tư gọi, cầm tám cây bài úp cuối lên. Anh để tất cả quân rô trên tay xuống, kể cả hai đôi rô và một con phăng teo đen làm bài úp cuối.

Tuy Nam Kiều chưa từng đánh bài máy kéo nhưng xem hai vòng cũng đã biết chơi, cô nói nhỏ bên tai Thời Việt: “Sao có thể đánh như thế được?”.

Thời Việt nhếch môi cười. Nam Kiều thấy như vẻ lưu manh trước kia của anh lại xuất hiện rồi.

Tám cây bài úp cuối vừa chạm xuống bàn, ông Nam Hoành Trụ hỏi: “Có ai phản không?”.

Quân bích là to nhất. Trịnh Minh, Nam Tư đều lắc đầu. Ông Nam Hoành Trụ vứt hai cây phăng teo đỏ xuống, đắc ý nói: “Phản lớn!”.

Ông lật bài úp lên, càng lật mắt càng sáng, còn nhìn Thời Việt với ánh mắt đại ý “Anh cũng giỏi đấy”.

Ván này, ông Nam Hoành Trụ đã cướp phăng teo đen ngay vòng đầu, sau đó đánh ra một đôi phăng teo đỏ, một đôi K rô để lấy điểm. Sau đó nữa, ông làm một dọc máy kéo toàn rô rất dài, cơ bản đã đánh tan tác đống bài phụ của Trịnh Minh và Nam Tư.

Thời Việt chỉ phụ trách tặng điểm cho ông một cách vô điều kiện, sau đó ép Trịnh Minh và Nam Tư không ngóc đầu lên được.

Ông Nam Hoành Trụ làm nhà cái đến cùng, ông còn có một bộ máy kéo bốn đôi, tha hồ đánh thật đã! Ông lấy được tất cả điểm của hai bộ bài phụ, bốn đôi cuối cùng còn gấp bốn lần số điểm của tám cây bài úp cuối. Ông và Thời Việt còn chưa ngồi vào nhà cái đã nhảy qua đánh luôn từ 2, Trịnh Minh và Nam Tư lại phải đánh lại từ đầu, bắt đầu từ “5, 10, K”.

Sau này, Nam Kiều với tinh thần học hỏi từng hỏi Thời Việt: Sao anh biết bố em có một đôi phăng teo đỏ?

Thời Việt nói:  Tuy sắc mặt bố em rất nghiêm nghị nhưng mắt thì phát sáng.

Nam Kiều hỏi: Sao anh biết phải thêm rô vào?

Thời Việt: Bố em chơi bài có quy luật xếp từ trên xuống dưới theo thứ tự bích cơ nhép rô. Anh thấy phần rô của ông xếp dài nhất, tất nhiên phải thêm rô cho ông rồi.

Nam Kiều: …

Tối hôm đó, ông Nam Hoành Trụ đánh bài rất đã. Ông muốn có bài gì, Thời Việt hoặc nghĩ cách đẩy bài cho ông, hoặc nghĩ cách đút bài cho ông. Họ đánh đến tận át, Trịnh Minh và Nam Tư vẫn không qua được cửa “5, 10, K”.

Nam Tư còn nghi ngờ: “Hai người không gian lận đấy chứ?”.

Ông Nam Hoành Trụ giận dữ quát: “Vớ vẩn! Bố mày đường đường chính chính, sao có thể ăn gian được! Đây gọi là kỹ thuật! Hai đứa học hỏi đi!”.

Nam Tư còn yếu ớt kháng cự: “Thế sao em rể cứ như biết bài của bố vậy?”.

Lúc này, ông Nam Hoành Trụ nhìn Thời Việt với ánh mắt vô cùng hài lòng: “Thằng nhóc này chơi bài được đấy, cứ như đi guốc trong bụng bố vậy. Lần sau cùng bố đi đánh chết mấy lão già kia đi!”.

Nam Tư: “…”

Ông Nam Hoành Trụ không nói chơi, sau đó hễ rảnh rỗi lại gọi Thời Việt đi đánh bài với các chiến hữu khác. Chuyện này làm Thời Việt hết sức đau đầu, ban ngày đi làm, tối đến ở bên Nam Kiều, giữa chừng còn phải trích thời gian để phụ trách hoạt động giải trí của bố vợ và các thủ trưởng nữa.

Nam Kiều rất khác người, cô nghĩ đằng nào cũng có bầu rồi, vội vàng đăng ký kết hôn và tổ chức đám cưới thì có ích gì?

Thời Việt bụng nghĩ thế là xong, tội danh ăn cơm trước kẻng này coi như cầm chắc rồi. Nhà họ Nam rất nghiêm, trước kia anh có nghe Trịnh Minh nói nếu Nam Kiều dám có con trước khi cưới, ông Nam Hoành Trụ nhất định sẽ “đánh chết cô”.

Thời Việt nghĩ “đánh chết” có hơi quá lời, nhưng dù sao ông Nam Hoành Trụ cũng không thể dễ dàng tha cho anh được. Để Tiểu Thụ được quang minh chính đại ra mắt, anh phải vắt óc nghĩ cách làm cho ông vui mới được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhothanh về bài viết trên: HNRTV, NGUYENCHINH, Như Thanh, anlinh, chu tước, conluanho, gerda, giangnam83, qh2qa06, Đậu Biếc
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1214 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1123 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2009 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> xichgo
Âu Dương Ngọc Lam: alo alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1912 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1068 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 250 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 1016 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2111 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1820 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2009 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1732 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 275 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1099 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1045 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 994 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1912 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 899 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1648 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1568 điểm để mua Nữ hoàng 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.