Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng xuanthoathoaxuan vừa nhặt được bao lì xì chứa 16 điểm! (1 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 89 bài ] 

Lời Nguyền Lâu Lan - Sái Tuấn

 
Có bài mới 29.01.2018, 14:17
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 30060
Được thanks: 4696 lần
Điểm: 9.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kinh dị - Trinh thám] Lời Nguyền Lâu Lan - Sái Tuấn - Điểm: 10
10


Diệp Tiêu chạy lên sân thượng.

Sáng sớm trên sân thượng rất lạnh, gió cũng thổi mạnh hơn bình thường. Gió lạnh thổi tung mái tóc Diệp Tiêu, thậm chí khiến anh đứng không vững. Toà nhà sáu tầng lầu ở thành phố này được xếp vào loại nhà thấp tầng, nhưng nhìn sân xi măng rộng và rất nhiều những nhà cao tầng ở xung quanh vẫn khiến người ta có cảm giác cao và rét.

Diệp Tiêu nhìn thấy bóng hai người ở bên cạnh sân thượng.

Lam Nguyệt (Nhiếp Tiểu Thanh) và Bạch Bích.

Nhiếp Tiểu Thanh mỉm cười nói:

- Cuối cùng anh cũng tìm được lên đây, phải thừa nhận anh thông minh đấy!

Anh vội chạy về phía hai người, vừa chạy vừa gọi:

- Bạch Bích, hãy quay lại!

Nhiếp Tiểu Thanh và Bạch Bích quay đầu lại nhìn Diệp Tiêu, ánh mắt của Bạch Bích trông rất đờ đẫn. Cô ấy đã bị Nhiếp Tiểu Thanh dùng thuật thôi miên khống chế rồi.

Diệp Tiêu vội dừng bước, như có phép màu nào đó níu anh lại, vẻ mặt anh cứng đờ trông như một pho tượng, chỉ có mái tóc bị gió thổi bay phấp phới là có cảm giác động đậy. Anh vẫn gọi:

- Bạch Bích, quay lại mau!

Bạch Bích vẫn không phản ứng gì.

Nhiếp Tiểu Thanh cười cười, tóc cô cũng bị gió thổi tung lên, bay lả tả trong không trung, che lấp nửa khuôn mặt cô. Diệp Tiêu chỉ nhìn thấy một bên mặt và một bên mắt của cô, nhưng ánh mắt của cô vẫn làm anh sợ run lên.

- Bạch Bích đi với tôi rồi!

Nhiếp Tiểu Thanh nói với Diệp Tiêu khi anh đang đi đến trước mặt cô.

Bạch Bích gật đầu, trông giống như một bé gái, nói:

- Đúng, tôi chỉ đi theo chị ấy.

- Bạch Bích, anh là Diệp Tiêu đây, em không nhận ra anh à? - Anh chỉ vào mặt mình, - Hãy nhìn mặt anh đây này!

Bạch Bích chăm chú nhìn, ngay lập tức cô phản đối:

- Không, anh là Giang Hà, anh chẳng phải đã chết rồi sao? Không, anh đừng đến gần đây, em sợ!

Cô trợn mắt lên, toàn thân run rẩy. Nhiếp Tiểu Thanh ôm lấy vai cô.

Diệp Tiêu rất căng thẳng, phía sau họ không xa là cuối sân thượng. Anh rất sợ Nhiếp Tiểu Thanh sẽ kéo Bạch Bích cùng nhảy xuống dưới. Ánh mắt Diệp Tiêu nhìn về phía Nhiếp Tiểu Thanh:

- Nhiếp Tiểu Thanh, cô định làm gì cô ấy?

- Hoá ra các người biết cả rồi!

Nhiếp Tiểu Thanh chăm chú nhìn vào mắt Diệp Tiêu, như muốn tìm hiểu tâm tư của anh. Cô nói với giọng nhẹ nhàng, ấm áp:

- Anh rất thích nó, đúng không?

- Đúng, tôi thừa nhận tôi thích cô ấy, nếu cô làm hại cô ấy tôi quyết không tha cho cô đâu! Diệp Tiêu cảm thấy không thể khống chế được mình. Gió trên sân thượng đã thổi bay cả lý trí của anh rồi.

- Ôi, Bạch Bích là một đứa con gái tốt, một đứa con gái rất tốt!

Bỗng cô ta cất tiếng cười, nhìn sang Bạch Bích, vuốt ve mái tóc cô. Điều đó lại càng khiến Diệp Tiêu bồn chồn không yên. Lam Nguyệt nói tiếp:

- Giống thật, thực sự rất giống!

Diệp Tiêu giật mình:

- Cô nói cái gì?

- Tôi đang nói, anh rất giống một người, cho nên Bạch Bích có thể đã động lòng với anh. - Cô ta gật gật đầu, nói.

- Cô muốn nói tôi giống Giang Hà?

Cô ta chợt thở dài:

- Đúng vậy, mặc dù thời gian tôi tiếp xúc với anh ấy không lâu, nhưng anh ấy thực sự không đáng bị chết, nhưng, không ai có thể tránh được lời nguyền!

Diệp Tiêu cao giọng;

- Nhiếp Tiểu Thanh, cô hãy nghe đây, cô hãy thả cô ấy ra, sau đó theo tôi về Sở Công an.

- Không, tôi muốn mang nó đi!

- Cô muốn mang cô ấy đi đâu?

Giọng Nhiếp Tiểu Thanh dịu dàng:

- Đến vườn địa đàng ở một nơi xa xôi, rời khỏi nơi đây, vĩnh viễn rời xa nơi này, đi tìm hạnh phúc vĩnh hằng.

- Đừng, hãy trả Bạch Bích cho tôi. Tôi xin thề, tôi Diệp Tiêu nhất định sẽ làm cho Bạch Bích hạnh phúc mãi mãi.

Diệp Tiêu nói lớn, tiếng anh vang vọng trên sân thượng vắng vẻ.

- Lời thề của đàn ông các người đều là dối trá, dối trá! - Lam Nguyệt tỏ ra vô cùng phẫn nộ.

Diệp Tiêu nói với Bạch Bích:

- Bạch Bích hãy tin anh, mau quay lại đi!

Bạch Bích thất vọng nhìn anh lắc đầu:

- Em phải đến vườn địa đàng!

Diệp Tiêu lại nói với Nhiếp Tiểu Thanh:

Nhiếp Tiểu Thanh, cô thật là một người đàn bà vừa tàn nhẫn vừa ác độc. Bên trong vẻ đẹp của cô là một trái tim méo mó!

- Tôi ư? Tôi thì nói làm gì, tôi chỉ là một đứa con gái yếu đuối thôi, trái tim tôi ư? Tôi thừa nhận, trái tim tôi méo mó, nhưng ai đã làm cho nó méo mó? - Nhiếp Tiểu Thanh chỉ tay về phía Diệp Tiêu nói.

- Cô có điều gì muốn nói, hãy đến Toà án, Tòa án sẽ có những phán quyết công bằng.

Nhiếp Tiểu Thanh lắc đầu, ánh mắt cô lộ vẻ thất vọng và bất lực, cô kéo Bạch Bích lùi lại phía sau.

- Cẩn thận, lùi nữa là rơi xuống dưới đấy! - Diệp Tiêu bỗng kêu lên thật to. Anh nhìn thấy phía sau Lam Nguyệt và Bạch Bích là vực sâu thăm thẳm.

Nhiếp Tiểu Thanh không quay lại, tiếp tục nhìn vào mắt Diệp Tiêu.

Diệp Tiêu nhảy một cái thật mạnh định kéo họ ra khỏi mép sân thượng.

- Đừng đến đây! - Nhiếp Tiểu Thanh lên tiếng ngăn lại.

- Mau quay lại đi, nguy hiểm lắm!

Diệp Tiêu đưa tay về phía hai người:

- Hãy nhìn đây, đây là bàn tay vận mệnh, hãy đưa tay của em cho anh, cho anh.

Nhiếp Tiểu Thanh không động đậy, nhưng Bạch Bích bỗng quay người, nhìn xuống vực sâu thăm thẳm phía sau, thần sắc cô loạn lên.

Cô bỗng nói:

- Chị ơi, em nhìn thấy vườn địa đàng rồi, ở phía trước kia kìa!

Diệp Tiêu kêu to:

- Không!

Bạch Bích bước qua lan can.

Diệp Tiêu xông về phía họ.

Chính vào lúc Bạch Bích mất trọng tâm, chuẩn bị ngã xuống, chỉ còn một cánh tay nắm lấy tay cô, đó là tay của Nhiếp Tiểu Thanh. Cô dùng hết sức mình kéo Bạch Bích từ cõi chết trở về.

Diệp Tiêu trong chớp mắt cũng nắm được tay Bạch Bích.

Nhiếp Tiểu Thanh đã đứng vững, nhưng cô có vẻ như không có ý định quay trở lại.

- Lam Nguyệt, mau trở lại đây, nghe lời tôi, cẩn thận đấy, nếu bước lùi lại phía sau là sẽ rơi xuống đấy! - Diệp Tiêu chợt cất cao giọng, anh nhìn thấy phía sau Lam Nguyệt là vực sâu vạn trượng.

Lam Nguyệt vẫn nhìn vào mắt anh.

Anh lao đến, định kéo cô lại.

- Đừng đến đây! - Lam Nguyệt hét lên ngăn cản anh.

- Lam Nguyệt, quay lại đi, nguy hiểm lắm! - Diệp Tiêu giơ tay về Lam Nguyệt:

Lam Nguyệt chợt mỉm cười, khóe môi khẽ nhếch lên, dường như là tượng trưng cho hạnh phúc. Trong mắt cô tràn ngập ánh sáng hút hồn người, cơn gió trên sân thượng thổi tung bay quần áo cô, phía sau lưng là thành phố tràn đầy ánh sáng muôn màu. Sau đó, hai tay cô dang ra như đôi cánh, ngang với vai, trông giống như hình một chữ thập.

- Lam Nguyệt! - Diệp Tiêu kêu thét lên.

Lam Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời thần bí, cao giọng nói:

- Nghe này, mẹ đang gọi tôi: cái chết... chỉ là mới bắt đầu!

Cơn gió lan truyền âm thanh của cô đi thật xa, Diệp Tiêu cảm thấy như thể tiếng của cô vang vọng khắp bầu trời của thành phố này.

Cơ thể hình chữ thập của Lam Nguyệt từ từ ngã xuống dưới.

Diệp Tiêu chạy bổ đến sát mép sân thượng, anh thò cả đầu lẫn tay ra ngoài. Tay anh huơ huơ trong khoảng không như muốn túm lấy người Nhiếp Tiểu Thanh, nhưng thứ anh túm được chỉ là làn gió hư vô mờ mịt. Anh nhìn Nhiếp Tiểu Thanh đang rơi xuống bên dưới, cô ấy đang bay, trong mắt anh chỉ thấy hiện lên nụ cười mỉm bí hiểm của cô. Cuối cùng, chỉ còn thấy mái tóc đen mượt của cô đang xoã ra phủ kín cả khuôn mặt.

Từ thiên đường xuống địa ngục chỉ có một bước thôi.

Bạch Bích khóc không thành tiếng.

Lúc này, Nhiếp Tiểu Thanh đã nằm ngửa trên mặt đường dưới toà nhà, giao thông đang tắc nghẽn.

Tay Diệp Tiêu vẫn đang huơ huơ trong khoảng không, anh nhắm mắt lại, không dám nhìn xuống mặt đất dưới sáu tầng nhà.

Gió vẫn thổi.

Anh bò bên mép sân thượng, đầu và tay vẫn hướng một nửa ra bên ngoài, như thể cũng đã theo Nhiếp Tiểu Thanh về thế giới bên kia.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.01.2018, 14:18
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 30060
Được thanks: 4696 lần
Điểm: 9.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kinh dị - Trinh thám] Lời Nguyền Lâu Lan - Sái Tuấn - Điểm: 10
11


Cô nhìn thấy gương mặt của Giang Hà.

Trong màn đêm dày đặc, chợt lóe lên luồng ánh sáng trắng, chiếu sáng bốn bức tường xung quanh, đây là Nhà tang lễ. Trong đại sảnh rộng lớn không một bóng người, chỉ có Bạch Bích và một cỗ quan tài bằng kính. Giang Hà đang mặc bộ comple, nằm yên trong quan tài kính. Bạch Bích nhìn anh, tay xoa lên tấm kính lạnh giá, cô muốn mở nó ra, nhưng lại không tài nào mở được. Thế nên, nước mắt cô từ từ lăn dài xuống má, rồi nhỏ giọt xuống quan tài kính. Đột nhiên, Giang Hà đang nằm trong quan tài bỗng mở mắt, anh mỉm cười với Bạch Bích, anh giơ tay ra mở nắp quan tài, sau đó, bước ra ngoài. Anh đến trước mặt cô, khẽ lau nước mắt trên mặt cô, rồi nhẹ nhàng ôm lấy cô, vuốt ve cô, hôn cô, sau cùng là chiếm hữu toàn bộ cơ thể cô.

Cuối cùng cô cũng đã có được thứ mà cô mong muốn.

Bạch Bích chợt mở to mắt, trước mắt toàn là màu trắng, đây là đâu? Cô mơ màng nhìn lên trần nhà, đây là Nhà tang lễ sao? Cô không biết mình còn sống hay đã chết, có lẽ chính mình đang nằm trong quan tài kính, có lẽ đang có kèn trống đám ma, bạn bè thân bằng cố hữu đang lần lượt đi đến lặng lẽ nhìn cô lần cuối.

Nhưng trước mắt không có quan tài kính, bên tai cũng không thấy tiếng nhạc kèn đám ma, đây không phải là Nhà tang lễ. Cô bỗng thở phào nhẹ nhõm, lúc này cô đã hiểu rõ: cô vẫn còn sống.

Sau đó cô nhìn thấy một khuôn mặt.

Khuôn mặt này rất giống với khuôn mặt của người vừa mới chiếm hữu cô, đáng tiếc không phải anh ấy. Khuôn mặt hiện giờ cô nhìn thấy, là khuôn mặt của Diệp Tiêu.

- Bạch Bích, cuối cùng em cũng tỉnh lại rồi! - Diệp Tiêu thầm kêu lên.

Bạch Bích ngây ngô nhìn anh, muốn nói, nhưng không cất lời lên được, cô thở dốc, môi mấp máy.

- Em khát nước phải không?

Diệp Tiêu lấy cốc nước, đưa cốc vào miệng cô, sau đó anh đưa tay đỡ đầu cô cao lên một chút.

Cốc nước đặt trên đôi môi khô của cô, cô nhẹ nhàng nhấp một ngụm, đây là nước nóng, nước từ từ trôi xuống cổ họng.

Cô cất tiếng thở dài, cuối cùng cũng cất tiếng nói:

- Tôi là ai?

- Em là Bạch Bích.

Cô gật đầu, sau đó hỏi tiếp:

- Anh là ai?

- Anh là Diệp Tiêu, em làm sao thế? - Diệp Tiêu nhìn vào mắt cô, trong lòng cảm thấy lo lắng.

- Tôi đang ở đâu?

- Em đang ở trong bệnh viện.

- Tôi ở bệnh viện làm gì?

- Em bị hôn mê vừa tròn ba ngày rồi. Em bị Nhiếp Tiểu Thanh thôi miên khống chế, anh phải đưa em từ trên sân thượng đến bệnh viện.

Bạch Bích gắng sức dùng tay nâng người dậy. Diệp Tiêu đỡ cô ngồi lên giường. Cô nhìn ra ngoài của sổ, bên ngoài là một hàng cây to, nhưng đã rụng hết lá. Cô lại ngửi thấy mùi hoa thơm, thì ra ở đầu giường có một bình hoa, trong bình cắm một bó hoa tươi không rõ tên.

- Lam Nguyệt đang ở đâu?

- Cuối cùng em cũng đã nhớ lại rồi, anh còn lo em sẽ quên hết mọi chuyện.

- Hãy nói cho em biết, chị ấy đang ở đâu? - Bạch Bích nhìn thẳng vào mắt anh.

- Diệp Tiêu chậm rãi nói: - Lam Nguyệt chết rồi. Vào sáng ngày hôm đó, nhảy từ trên tầng thượng tòa nhà em xuống.

Bạch Bích sau khi nghe xong, giơ hai tay lên ôm mặt, khóc nấc lên.

- Tại sao chị ấy lại phải chết?

- Anh không biết, cô ấy tự nhảy xuống. - Diệp Tiêu lắc đầu, nói.

Bạch Bích không nói gì nữa, cô nằm xuống giường, lặng lẽ ngắm nhìn trần nhà. Mắt cô mở thật to, hầu như không động đậy, trạng thái của cô như vậy khiến Diệp Tiêu ngồi bên rất lo lắng.

Trong phòng bệnh vẫn yên tĩnh.

Chợt điện thoại của Diệp Tiêu bỗng vang lên, anh nhấc máy, là Phương Tân:

- Diệp Tiêu, thông báo cho cậu biết một tin tốt lành, đã sản xuất được vắc-xin chống vi rút mộ cổ rồi. Giáo sư Lý nói, chỉ cần có loại vắc-xin này thì không sợ vi rút mộ cổ nữa, có thể khống chế hoàn toàn.

Nét mặt Diệp Tiêu phấn khởi lên đôi phần:

- Thế thì tốt rồi!

- Chúng tớ đã đưa vắc-xin đến Viện Nghiên cứu Khảo cổ rồi, những người ở Viện đều được tiêm một liều.

- Còn phải đi tìm lại những người đã tham gia đoàn kịch của La Chu nữa, từng người trong bọn họ cũng phải được tiêm vắc-xin.

- Nhưng cậu vẫn quên mất một người!

Diệp Tiêu hơi căng thẳng, anh cố gắng suy nghĩ, nhưng mãi chẳng nghĩ ra còn quên ai, bèn hỏi:

- Ai?

- Còn bản thân cậu ấy!

Diệp Tiêu bật cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.01.2018, 14:20
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 30060
Được thanks: 4696 lần
Điểm: 9.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kinh dị - Trinh thám] Lời Nguyền Lâu Lan - Sái Tuấn - Điểm: 10
12


Đây là một phòng bệnh đơn, bên ngoài cửa sổ trời đã tối sẫm, không còn nhìn thấy gì nữa cả, như thể một mặt biển đại dương tối đen như mực. Diệp Tiêu vẫn ngồi bên giường Bạch Bích, lặng lẽ nhìn cô.

Bạch Bích vẫn đang ngủ say. Mấy giờ đồng hồ trước, cô ăn một chút đồ ăn, sau đó cứ mở mắt nhìn chăm chăm, nằm yên không nói câu nào, một lúc lâu sau mới ngủ thiếp đi. Diệp Tiêu cảm thấy Bạch Bích sau khi tỉnh lại đã có gì đó thay đổi, nhưng anh cũng không nói rõ ra được là thay đổi như thế nào, có lẽ là do quá sợ hãi. Nhưng nguyên nhân gì khiến Bạch Bích hôn mê suốt ba ngày ba đêm như vậy? Diệp Tiêu đã gặp bác sĩ, bác sĩ nói cô ấy hoàn toàn không bị nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là chìm vào trạng thái hôn mê, sau khi kiểm tra toàn bộ, sức khỏe của cô ấy rất tốt, không có vết thương nào.

Lúc này đây, cô vẫn nằm ngủ yên, chỉ có điều sắc mặt nhợt nhạt hơn trước, vẫn đang truyền dịch. Nhưng sau khi cô tỉnh lại, bác sĩ nói cô không có vấn đề gì nghiêm trọng, mấy hôm nữa là có thể xuất viện. Nghe vậy Diệp Tiêu mới thấy hơi yên tâm.

Mấy hôm nay, anh đã xin nghỉ làm để ở bên chăm sóc Bạch Bích. Anh cũng không biết tại sao mình lại làm thế, có lẽ đây chính là trách nhiệm của anh. Thực ra, anh không hy vọng sẽ nhận lại được sự báo đáp gì, anh chỉ là muốn để cho lòng mình được thanh thản.

Một cơn gió thổi qua gáy anh, cảm giác lành lạnh thổi sâu vào cơ thể anh, còn làm khuấy động những sợi tóc đen dài của Bạch Bích đang xõa ra trên gối. Có chuyện gì vậy nhỉ? Diệp Tiêu quay đầu lại, phát hiện ra cửa sổ đột nhiên bật mở, gió lạnh ùa vào phòng. Anh nhớ rõ mình đã đóng chặt cửa sổ rồi mà, anh nghi hoặc bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen dày đặc bên ngoài, đột nhiên cảm thấy như có thứ gì đó lướt qua trước mắt mình. Nhịp tim anh tăng lên đột ngột, trước mặt là đêm tối mịt mùng, không nhìn thấy gì cả, có thể đang ẩn giấu thứ gì đó. Diệp Tiêu không muốn nghĩ thêm nữa, anh vội vàng đóng cửa lại. Trong phòng bệnh lại yên ắng như cũ, anh quay đầu lại, nhìn Bạch Bích đang nằm trên giường bệnh, sau đó, cúi đầu suy nghĩ...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 89 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Akanoru, kecuongfic, leros, Minhthuy2507, namlun2921, nang&gio, thuyeujijung, Trinh Pham, yheu và 355 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

5 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

6 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

12 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

13 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

16 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển

Lì xì 2018: Chúc mừng thulon vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tú Vânn vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Ngọc Ánh_Ins vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng candy tran vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nguyêtle vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng thanh hà vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng vanhh vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Roselyna vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng linhlunglinh vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiểu Nhan Nhi vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Shop - Đấu giá: zizisisi vừa đặt giá 400 điểm để mua Bướm Xanh
Lì xì 2018: Chúc mừng TranGemy vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Hải Như vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng kiều trang vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng sau vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tiếu_linh_lung vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tramanh894 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hautlym vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng aries.quynh vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng so beo vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nguyễn tuyết vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Phượng Tiếu Y Sa vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Kẹo Kéo vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng M.a.i. vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Chinhchoe vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Kim Phượng vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng wendyho94 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Cancel_146 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nhu950811 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng linhruby vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.