Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 10 bài ] 

Luân hồi có hạn - Ngã Đại Khái Thị Phế Liễu

 
Có bài mới 09.11.2017, 19:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 15.07.2017, 16:15
Bài viết: 71
Được thanks: 12 lần
Điểm: 8.59
Có bài mới [Hiện đại - Viễn tưởng] Luân hồi có hạn - Ngã Đại Khái Thị Phế Liễu - Điểm: 6
LUÂN HỒI CÓ HẠN


images


Tác giả: Ngã Đại Khái Thị Phế Liễu
Editor: Nhất Tiếu Nại Hà
Nguồn: Tấn Giang
Số chương: 4
Thể loại: Không gian ảo tưởng, có trinh thám
Truyện chỉ edit và đăng tại diendanlequydon.com

Đây là món quà sinh nhật tộc Bánh Bánh dàng tặng cho bốn bạn :love3: Nhok Alone Bin (8/11), NgânoNguyệt (9/11), An Phương (11/11), Quan Vũ (12/11). Chúc mọi người sinh nhật vui vẻ :flower:

Spoil chút chút: Mọi thứ không như bạn tưởng tượng :D2

Giới thiệu


Bốn người là bạn bè, là người yêu

Nhưng vì sao khi tận thế xảy đến, zombie hoành hành, tình hình rối loạn,
mọi thứ lại dấy lên nhiều điểm khả nghi?

Tôi có thể hoàn toàn tin tưởng cậu không?

Tôi còn ai để trông cậy vào đây?

Đường sống ở chốn nào?

Tôi không biết.



Đã sửa bởi Nhất Tiếu Nại Hà lúc 20.11.2017, 16:46, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.11.2017, 19:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 15.07.2017, 16:15
Bài viết: 71
Được thanks: 12 lần
Điểm: 8.59
Có bài mới Re: [Hiện đại - Viễn tưởng] Luân hồi có hạn - Ngã Đại Khái Thị Phế Liễu - Điểm: 10
Chương 1(1). Tận thế - Lần đầu

Edit: Nhất Tiếu Nại Hà

Mưa rơi mù mịt trên đường. Tôi đứng trên ban công ký túc xá, nhìn thấy chiếc xe con dưới lầu lấp lánh một màu da cam, chiếc xe ấy chạy thẳng vào cổng lớn của trường đại học, sau khi rẽ ngoặt thì dừng lại trước cửa khu nhà ở, một đứa nhỏ bước ra khỏi xe, hễ gặp người là cắn. Nạn zombie đã bùng nổ ở lần đầu tiên như thế.  

Tôi lùi lại khỏi ban công, ngồi xuống giường ký túc xá, xung quanh tôi đều là những gương mặt quen thuộc. Nhìn xuống dưới gầm giường, tôi phát hiện mình chỉ còn một quả táo để ăn. Siêu thị ở dưới lầu hẳn đã rơi vào tay giặc, tôi đã đột nhiên nghĩ như vậy đấy. Không có gì ăn, cho dù không bị vây cũng sẽ chết đói. Phải rồi, còn nước cơ mà. Tôi vội chạy vào trong toilet, mở hết tất cả vòi, dùng toàn bộ những gì có thể để hứng nước.

"Sao vậy?" Có người đi đến trước mặt tôi rồi hỏi.

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu, khuôn mặt trước mắt tôi trở nên mơ hồ, phải nhìn hồi lâu tôi mới phản ứng kịp. Thì ra là A... Cậu là bạn tốt của tôi, chúng tôi đã chơi với nhau, học cùng trường từ khi còn ở trung học cho đến khi lên đại học.

"Bên ngoài, bên... bên ngoài đang bùng nổ nạn zombie..." Tôi nói rất nhỏ, giọng run run, trong đầu chỉ có mỗi ý nghĩ đó.

Tiếng nước chảy từ vòi hòa lẫn với tiếng mưa rơi. A nhìn tôi một lát, sau đó xoay người ra ban công để xác nhận. Một lúc sau, cậu trở lại phòng, khóa chặt cửa ban công lại, ngăn cách tôi với thế giới bên ngoài.

"Là thật..." A ngồi trên tấm đệm mềm xốp của ký túc xá, thì thào như đang tự nói với chính mình.

"Sao thế?" B vốn đang làm việc riêng cũng cảm thấy có gì đó không bình thường.

A ngẩng đầu, đôi mắt giống như trống rỗng, nói nửa ngày cũng nói không được cái gì. Cậu vuốt mặt một cái: "Đã xảy ra chuyện, khắp nơi đều có zombie, hễ gặp ai là cắn người đó, quá mức hỗn loạn."

"What the... !!! Mẹ nó, cậu chọc tôi đó hả?" C vốn dễ nổi nóng nên lập tức chạy tới bên ban công, B cũng đi theo xem.

Hai người ra một hồi rồi trở lại, ngồi xuống tấm đệm mềm xốp, không ai nói với ai tiếng nào.

"What the... What the... What the...!!!" Dường như C vẫn không dám tin, anh vò rối cả tóc, quát lên: "Chuyện quái quỷ gì thế này?!"  

Sắc mặt của B trắng bệch, tôi thấy cô ấy hơi run.

Tôi rót một ly nước, nhiệt độ ấm áp truyền vào lòng bàn tay khiến tôi lấy lại một chút lí trí.

"Tại sao chúng ta lại ở đây?" Ly nước trên tay tôi tỏa ra hơi nóng, sau khi hỏi xong, ngay cả tôi cũng phải sững sờ.

Bầu không khí trong ký túc xá bỗng nhiên lặng đi. A, B, C và tôi, bốn người nhìn nhau.

"Tại sao lại ở đây? Bởi vì B nói hôm nay là sinh nhật cậu." A đẩy mắt kính trên chóp mũi.

Trả lời rất bình tĩnh.

C hơi xù lông, mái tóc màu đỏ dựng đứng cả lên: "What the... Không thể nào, cậu bị dọa đến mất trí rồi à?"

B lo lắng nhìn tôi: "Cậu không sao chứ... Hôm nay là sinh nhật cậu mà... Mình đã gọi A tới, cậu không nhớ sao?" Giọng nói của B vẫn dịu dàng như vậy, chứa đầy sự lo lắng.
     
Tôi hơi thất thần, sinh nhật ư? Không phải sinh nhật của tôi là... hôm nay sao? Phải... hình như là sinh nhật tôi.

Đau đầu quá đi mất! Tôi day day hai huyệt thái dương... Sinh nhật? Không có bánh kem, cũng không có hoạt động gì ư?

"Đừng nghĩ nhiều, hẳn là vừa rồi cậu đã bị kích động quá mức, trước tiên hãy bình tĩnh đi." A vỗ vai tôi, tỏ vẻ an ủi.  

"Á á á - -" C vứt di động xuống đất: "Di động không có tín hiệu, rốt cuộc là chuyện quái gì? Chẳng lẽ chúng ta phải chờ chết ở đây sao? đem di động ngã văng ra ngoài, "Di động không tín hiệu, đến cùng là cái gì quỷ, chúng ta phải ở chỗ này chờ chết sao? Đậu xanh rau má - - - - "

Sắc mặt của C cực kỳ khó coi, cậu ấy đã nhìn thấy tình huống ban nãy, xem ra trường học đã hoàn toàn bị khống chế... Không nghĩ cách thì chỉ có thể chờ chết ở đây thôi.

B yên lặng, đi vòng quanh phòng để tìm kiếm, thấy gì có thể ăn là cô ấy gom lại một chỗ. Nước trong toilet đã ngừng chảy, tổng cộng hứng được ba thùng nước lớn, nhưng không biết còn có thể chịu đựng được bao lâu.

Trong bầu không khí tràn ngập hơi thở tuyệt vọng, tôi vẫn luôn cảm thấy có gì đó khác thường.  

A là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: "Mọi người... lạc quan một chút đi. Chuyện lớn như vậy, đất nước nhất định sẽ có phương án khẩn cấp."

"Nếu không có thì sao? Nếu mấy cái phương án khẩn cấp đó chưa được thực thi thì tính gì? Chúng ta phải chờ chết ở đây à? Cậu nhìn đi, bốn người lớn thế này nhưng còn lại cái gì? Mù tạt chấm dưa leo, bánh quy vị cá mực, một con cua đồng, một trái táo hả???" C nóng nảy, hất đổ toàn bộ đồ ăn trên bàn xuống khiến tất cả bị đổ tràn lan.

"Bình tĩnh một chút, bây giờ chưa phải lúc sơn cùng thủy tận* đâu mà." B nói dịu dàng rồi nắm nhẹ tay C, dường như cô ấy muốn giúp C có thêm hy vọng.  

*Cùng đường bí lối - tình cảnh không lối thoát, lâm vào tuyệt vọng

Phải rồi, B và C là người yêu của nhau mà. Từ hồi trung học, bọn họ đã có tình cảm, lúc nào cũng thật ngọt ngào.

C cắn môi, ánh mắt trở nên đỏ bừng. Cậu nắm lại tay B, không nói gì cả.

A cởi mắt kính ra, khuôn mặt vô cùng mệt mỏi.

Tôi nhìn vào di động: 11 giờ rưỡi về đêm, bầu trời bên ngoài tối như mực, không có trăng cũng chẳng có sao, hẳn là một đêm mất ngủ rồi...

Lúc tôi mở mắt ra, nhìn thấy ánh nắng chiếu vào từ ngoài cửa sổ. À... hình như tôi đã ngủ thiếp đi, đêm qua cố thức đến ba giờ, rốt cuộc vẫn gục xuống.

Trên người tôi có một chiếc chăn mỏng. Tôi nhìn sang A đang nằm ngủ cách đó không xa và tự hiểu ra. A là một người cực kỳ bình tĩnh, tuy rằng vẻ ngoài của cậu bình tĩnh đến mức lạnh lùng, nhưng tôi biết thật ra cậu là người dịu dàng nhất.

B và C ngả đầu vào nhau. C chau mày. Dưới ánh nắng mặt trời, bóng dáng của họ ấm áp làm sao...

Tôi lặng lẽ đứng dậy, bước đến bên ban công để xem tình hình. Zombie rải rác trên đường, vồ lấy con người. Tôi nhắm chặt mắt, trong lòng cảm thấy vô cùng thê lương.

Trong ký túc xá, tất cả mọi người đều đã tỉnh. Thấy tôi bước vào, bọn họ đều dùng ánh mắt yên lặng để hỏi, tôi đành cười khổ: "Hoàn toàn... Tuyệt vọng!"

A đeo mắt kính vào, khôi phục vẻ bình tĩnh. Tôi nghe thấy giọng nói bình thản của cậu: "Nếu đã vậy, chúng ta cần phải ra ngoài. Mọi người uống nước trước đi, ăn sáng luôn nữa. Một giờ sau, tất cả sẽ xuất phát."

Tôi hoàn toàn có thể hiểu được lời A nói. Mọi người đã ngủ một giấc, bây giờ là lúc sức lực dư thừa, đúng lúc có thức ăn và nước uống để duy trì trạng thái tốt nhất.

Nếu cứ chờ mãi trong ký túc xá, thức ăn và khao khát sống còn sẽ dần dần tiêu tan, chẳng còn gì cả, không bằng hợp lại với nhau, đi đến chỗ khác để tìm kiếm hy vọng.

Một tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh, chúng tôi chuẩn bị thức ăn và nước uống cần thiết, mang theo vài dụng cụ phòng thân rồi xuất phát.

Trong hành lang im ắng, chúng tôi bước đi mà vô cùng căng thẳng, dường như chỉ nghe thấy tiếng hít thở và nhịp tim đập.  

Khu lầu này... không có một ai cả. Này căn lầu.

Ra khỏi cửa lớn của ký túc xá, rốt cuộc thì tôi cũng nhận ra chỗ nào khác thường. Tôi kéo áo B, nói: "Từ hôm qua đến giờ, hình như mình không nghe thấy ai ngoài tiếng của bốn người chúng ta." Tay của tôi run lên vì sợ hãi, mồ hôi trên trán rịn thành từng lớp.

Ánh mắt B cũng trở nên hoảng sợ: "Cậu làm sao vậy? Cậu không nghe thấy ư --- có tiếng người cầu cứu và tiếng cắn xé của zombie mà..." Hóa ra ánh mắt cô ấy sợ như vậy là vì tôi.

Câu nói của cô ấy như một chiếc chốt mở khóa, rốt cuộc thì tôi cũng nghe thấy tiếng rồi... những tiếng kêu la tuyệt vọng.

Chúng tôi quyết định đến thư viện. Bởi vì người ở siêu thị dưới lầu đã gom đi cả rồi, hoàn toàn không có thức ăn.

Trải qua một hồi trốn tránh, ẩn náu, chúng tôi hầu như đã thật sự mệt mỏi, gân cốt bị chùng xuống. Cửa thư viện bị khóa chặt, nhưng ngoài cửa chính cần phải quét thẻ sinh viên trường thì mới vào được.

"Đậu xanh - - may mà ông đây có mang thẻ theo." C tóc đỏ lấy thẻ sinh viên ra, "tick".... cửa chính thư viện đã mở.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.11.2017, 00:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 15.07.2017, 16:15
Bài viết: 71
Được thanks: 12 lần
Điểm: 8.59
Có bài mới Re: [Hiện đại - Viễn tưởng] Luân hồi có hạn - Ngã Đại Khái Thị Phế Liễu - Điểm: 10
Chương 1(2) Tận thế - Lần đầu

Edit: Nhất Tiếu Nại Hà

Thư viện ở lầu một vắng vẻ, trống không. Nhiều bộ sách nằm lộn xộn trên sàn, không khó để tưởng tượng mọi người đã trải qua nỗi hoảng sợ như thế nào.

"Lên lầu hai xem thử, mình cảm thấy sẽ có chút gì đó." A vẫn đi trước, tôi nhìn bóng lưng cậu mà an tâm hơn hẳn.

B đi trước tôi, cô ấy quay đầu lại, hỏi nhỏ: "Cậu không sao chứ? Bây giờ đã đỡ chưa?" Cô ấy vẫn cho là tôi bị kinh hãi quá mức, chỉ có bản thân tôi biết thật ra mọi chuyện không phải như cô ấy nghĩ.

Tôi rũ mắt xuống, lắc đầu nhẹ nhàng: "Không sao cả, đừng lo cho mình."

"Ừ, vậy là ổn rồi." Cô ấy cười rất nhẹ, hình như đã yên tâm.

Đi đến nơi lưu trữ sách ở lầu hai, A đẩy cửa vào. Thật bất ngờ làm sao, cửa bị đẩy ra một cách dễ dàng.

Có rất nhiều người ngồi đủ kiểu, tất cả đều lọt vào tầm mắt tôi. Không hiểu vì sao trực giác trong tôi giống như muốn nói: Nơi này có vài phe phái đang kiếm lợi, bọn họ đấu đá lẫn nhau chỉ vì lợi ích.

Người có thế lực lớn nhất ở đây chính là người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi trên ghế sofa bọc da hổ. Thấy chúng tôi bước vào, anh ta híp mắt, nói: "Ta là vua ở trong không gian này, các người nhất định phải nghe theo ta." Giọng nói chứa đầy sự lạnh lẽo, khốc liệt xen lẫn khát máu.

C vừa nghe liền xù lông: "What the...!  Tận thế rồi mà mày còn làm chuyện quỷ quái hả?! Vua? Đồ trâu bò! Có phải mày còn chưa tỉnh không??? What the...!"

King --- cũng chính là vua. Anh ta ngẩng đầu nhìn cậu một hái, tựa như đang nhìn một người đã chết vậy.

A đẩy mắt kính lên và nói với King: "Đừng để ý, cậu ấy mới trải qua chuyện lớn như vậy nên nhất thời kích động, mọi người thông cảm cho."

B kéo C còn đang muốn cái gì đó lại, lắc đầu.

"Cậu nói chuyện lễ phép đấy, nghe còn thấy thoải mái một chút." Một người phụ nữ có hình xăm dây leo hoa hồng cười hì hì, cô ta chỉ đeo đai lưng màu đen và mặc quần tây ngắn, thoạt nhìn trông có vẻ rất giỏi giang.

Trực giác nói với tôi rằng cô ta là bạn của K -- Queen.

Nghe Q nói vậy, K mới miễn cưỡng đưa mắt nhìn thoáng qua A, sau đó mới phất tay, gọi A đi qua.

Q cũng gọi tôi và B tới bên cạnh, khuôn mặt cô ta cười rất tươi. Cô ta nhìn tôi, sau đó liền kéo B đang đứng ở phía xa đến gần mình, nói rất nhỏ.

Tôi đứng ngây ra tại chỗ, không biết làm sao cho phải, chỉ thấy B nhíu mày thật chặt, cô ấy đột nhiên nhỏ giọng tranh cãi với Q rất kịch liệt.

Những người khác đều được gọi đến chỗ của K và Q để hỏi thăm tình hình, để lại một mình tôi đứng tại chỗ. Cửa sổ sát đất của nơi lưu trữ sách không hề được đóng, một trận gió thổi vào khiến cả người tôi lạnh toát.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Vì sao mọi chuyện lại biến thành như vậy?

A quay trở lại, nói rất lạnh lùng: "Chúng ta đi thôi." Ở bên kia, B cũng giằng tay ra khỏi Q, chạy chậm về phía tôi.

"Sao vậy?" Tôi hỏi nhỏ B, cô ấy luôn là một người dịu dàng, không dễ tức giận như vậy.

B ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào tôi, tôi bị cô ấy nhìn đến mức lạnh cả sống lưng. Một hồi sau, cô ấy lắc đầu, không nói gì cả.

"Đi thôi, chúng ta đi thôi. Nơi này... không ổn." A vừa nói vừa thu dọn đồ đạc, tôi cân nhắc ý tứ của cậu, định bụng ra ngoài sẽ hỏi cậu sau.

Trong lòng họ có chuyện gì đó, bởi vì ngay cả một người chểnh mảng, lơ là như C cũng nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.

Một hàng bốn người đi từ lầu hai đến chỗ rẽ lầu ba, suốt cả đoạn đường chẳng hề nói chuyện.

"Lúc nãy sao vậy?" Tôi không nhịn nổi nữa, cả đoạn đường đều im lặng đã khiến tôi cảm thấy nhất định là họ có chuyện gì đó, chỉ có tôi bị giấu giếm mà thôi.

"Không có việc gì, không có việc gì, cậu không cần phải biết." A sờ đầu tôi, lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy.

B vẫn không hé răng, cũng chẳng ngẩng đầu nhìn tôi, ngược lại là C vô cùng phiền chán: "What the ... những gì bọn họ nói đúng là mẹ nó chẳng thể tưởng tượng nổi." C nhìn thẳng vào mắt tôi, gằn từng tiếng: "Bọn họ nói ---"

"Á - - -" B đột nhiên hét lên một tiếng rồi bụm miệng, chỉ tay vào hành lang lầu hai. Nhìn theo hướng tay cô ấy chỉ, tôi thấy một đoàn zombie đang đột kích.

"Chạy mau, lên lầu!" A kéo tôi và B lên cầu thang của lầu ba, còn cậu thì lo cản ở phía sau.

Tình huống vô cùng hỗn loạn, tôi chạy nhanh như bay, thậm chí cũng không kịp nhìn đường dưới chân mình. Bốn người chúng ta chạy đến một phòng chất đầy đồ đạc linh tinh, ai nấy đều thở hổn hển.

Tim tôi đập dồn dập, bởi vì vận động quá độ mà cảm thấy hít thở không thông. Đợi đến khi tỉnh táo lại, tôi mới có cơ hội xem xét căn phòng này. Đây là một chỗ để đồ đạc linh tinh, bên trong chất đầy dụng cụ làm vễ sinh, kỳ quái hơn là còn có một cánh cửa bên hông.

Mọi người ngồi dưới đất, nghỉ ngơi khoảng một giờ. A nhìn cánh cửa hông kia rồi nói: "Mình qua đó xem tình hình thế nào, có lẽ sẽ có thu hoạch."

Tôi không muốn cậu đi. Trực giác nói với tôi rằng sẽ có chuyện không may xảy ra, nhưng không hiểu sao môi tôi lại giật giật, không thể nói ra câu nào cả.

A đứng dậy, dắt tôi qua một bên: "Mình nhận được báo cáo lần trước rồi." Cậu nở nụ cười nhợt nhạt.

Tôi không nói gì. Báo cáo? Báo cáo gì chứ? À... đúng vậy, tôi đã báo cáo rồi."

Đầu tôi lại bắt đầu đau, nhìn A rời đi, cả tôi lẫn B và C đều im lặng. Thời gian dần dần trôi qua, ánh nắng chiều đã nhuộm đỏ cả một bầu trời.

Tôi bắt đầu có cảm giác không an tâm rất mãnh liệt: "Không được, mình phải đi tìm cậu ấy." Tôi cầm ba lô lên, định bụng chạy tới cửa hông để tìm A.

"Đừng đi! Đừng đi!" B gọi tôi ở sau lưng: "Nếu cậu nhất định phải đi, mình sẽ đi cùng cậu."

Tôi còn chưa nói mà C đã xù lông: "What the... cậu muốn đi chịu chết hả? Đừng có dẫn B theo!" sau đó quay sang B và nói: "Em có biết không..."

"Em biết." B kịp thời ngắt lời của C, nói: "Em muốn đi. Em muốn ở bên cạnh cô ấy."

"Được được được, đi đi đi, chịu chết hết đi, ông đây ở lại nhìn xem." Dứt lời, C ngồi xuống với vẻ hờn dỗi.

B cũng lấy đồ, đi đến bên tôi và nói: "Đi thôi."

Tôi đẩy cửa hông ra, đi vào một vùng tối và sâu không thấy đáy.

Giơ bàn tay năm ngón lên cũng không nhìn thấy gì, chúng tôi đi khoảng chừng hơn nửa tiếng. B đoán rằng nơi đây là một thư viện đầy sách, chứa đựng toàn bộ sách của địa phương.

Vòng qua từng giá sách một nhưng vẫn không tìm thấy lối ra, tôi hơi mệt nên bước chân chậm lại, đi tới đi lui, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó thiếu thiếu. "B này?" Tôi hỏi dò, nhưng trong thư viện chỉ có tiếng tôi vang lên.

Di động phát ra ánh sáng mỏng manh chớp tắt, hết pin rồi. Tim tôi đập nhanh quá. Không còn cách nào, tôi đành phải kéo màn cửa sổ ra, ánh trăng chiếu vào tạo thành ánh sáng mờ nhạt, vừa khéo có thể chiếu sáng từng chỗ một.

Tôi xoay người, bỗng nhiên có ai đó vụt qua trước mắt. Đau quá -- Tôi cúi đầu, một con dao ngắn đã đâm vào lồng ngực, đây chính là đồ mà chúng tôi đã mang ra khỏi ký túc xá, lúc đó tôi đã để nó vào ba lô của ai?

Tôi muốn ngẩng đầu nhưng một giây sau, tay của ai đó đã bịt mắt tôi lại.

Hoàn toàn không thấy ánh sáng, chỉ ngửi thấy mùi máu tươi nồng đậm trong không khí. Một hồi lâu, tôi mới nghe thấy tiếng thở dài.

Tôi biết... tất cả đều kết thúc hết rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 10 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

4 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

6 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

8 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 28, 29, 30

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/1]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

11 • [Hiện đại] Em muốn trốn sao bảo bối! - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

12 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

14 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

15 • [Xuyên không] Bần hàn tức phụ - Vọng Giang Ảnh

1 ... 35, 36, 37

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

17 • [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

1 ... 44, 45, 46

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 177, 178, 179

19 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
lamhan0123
lamhan0123
Sát Phá Lang
Sát Phá Lang

Shop - Đấu giá: Rachel mun vừa đặt giá 197 điểm để mua Cún lúc lắc
Snow cầm thú HD: ... :v
Đào Sindy: Ờ v đấu đi ko dành nữa :))
Đào Sindy: quà tặng hả :sofunny:
Snow cầm thú HD: ...
Snow cầm thú HD: :sweat: đó là quà tặng game
Đào Sindy: tại ta thu thập công chúa thiên thần và nữ hoàng :))
Đào Sindy: LtCC ấy :)) ...
Đào Sindy: của con hả :))
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 700 điểm để mua Nữ hoàng 3
Snow cầm thú HD: Nương nhường bên con đi :hixhix:
Snow cầm thú HD: :3 nương
Shop - Đấu giá: Điểm LTCC vừa đặt giá 526 điểm để mua Nữ hoàng 3
Snow cầm thú HD: Thím nói chi?
Sam Sam: Nãy tui nói sun r, lần này thím nhé =))))
Sam Sam: :)) hd à
Đào Sindy: Nhớ quá đê... :love3:
Snow cầm thú HD: Nương :hug:
Đào Sindy: hi con giai nhé :))
Snow cầm thú HD: :3 nghèo chấp nhận thôi...
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Điểm LTCC vừa đặt giá 421 điểm để mua Nữ hoàng 3
Sam Sam: Mèn ơi đã nói nhường r mà :)
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 400 điểm để mua Nữ hoàng 3
Điểm LTCC: Đấu giá tặng game, mn nhường nha :kiss5:
Shop - Đấu giá: Điểm LTCC vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Điểm LTCC vừa đặt giá 364 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 220 điểm để mua Kem chống nắng
ღ_kaylee_ღ: ầu men, k gặp tiểu cô cô ~
๖ۣۜMꙣêღ: Bao nhiêu ngày rồi ko onl nick chắc hơn nửa năm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.